Chàng Rể Chiến Thần
Tập 69 : 681: Chơi Với Các Người (c681-c690)
❮ sautiếp ❯Chương 681: 681: Chơi Với Các Người
Nghe Bàng Tiểu Duyệt nói thế, sắc mặt Lạc Bân lập tức trắng bệch, sợ chọc giận Dương Thanh.
Ông ta đang định lên tiếng, Bàng Dũng đã cau mày quát: “Tiểu Duyệt, con có thái độ gì vậy? Chủ tịch Thanh đâu có muốn bà con bị thương? Mau xin lỗi!”
Tuy Bàng Dũng là giáo sư đại học, toàn thân tràn đầy uy nghiêm nhưng giờ đây lại giống một người ở địa vị cao hơn là giáo sư.
Bàng Tiểu Duyệt rưng rưng nước mắt: “Con không xin lỗi! Nếu bà nội không làm việc cho họ, bà sẽ bị thương sao?”
“Câm miệng!”
Bàng Dũng rống lên, tát mạnh một cái.
Bàng Tiểu Duyệt không chút e sợ, trợn mắt nhìn chằm chằm bàn tay của Bàng Dũng đang đánh tới.
“Bốp!”
Dương Thanh vội vàng tiến lên bắt lại tay Bàng Dũng: “Giáo sư Bàng, giáo sư Đỗ bị thương quả thực là lỗi của tôi.
Muốn đánh thì đánh tôi đi!”
Hiện giờ Dương Thanh cũng vô cùng áy náy.
Giáo sư Đỗ lớn tuổi như vậy, bây giờ vẫn đang trong phòng cấp cứu.
Ai biết bà ấy có tỉnh lại được hay không.
Hơn nữa cũng tại anh đắc tội nhà họ Tào nên mới liên lụy giáo sư Đỗ.
Bàng Tiểu Duyệt nói không sai, tất cả đều là lỗi của anh.
Lạc Bân vẫn sợ Bàng Tiểu Duyệt chọc giận Dương Thanh.
Giờ phút này ông ta mới ý thức được, mình nghĩ nhiều rồi.
“Anh mau cút đi cho tôi! Tôi không cần anh giả mù sa mưa!”
Bàng Tiểu Duyệt rất ghét bỏ Dương Thanh, tức giận nói.
Thấy Bàng Dũng lại sắp nổi giận, Dương Thanh vội vàng nói: “Giáo sư Bàng, tôi còn việc cần giải quyết, xin phép đi trước!”
Dứt lời, anh quay sang dặn dò Lạc Bân: “Giáo sư Đỗ có tin tức gì phải báo ngay cho tôi biết!”
“Vâng thưa chủ tịch!”
Lạc Bân lập tức đáp lời.
Sau khi Dương Thanh rời đi, Bàng Tiểu Duyệt mới hòa hoãn lại, nhưng vẫn còn địch ý rất lớn với Lạc Bân.
“Tiểu Duyệt, cháu yên tâm.
Hiện giờ bác sĩ nổi danh của Yến Đô đang cứu chữa giáo sư Đỗ.
Chuyên gia Ngải Lâm được chủ tịch Thanh cố ý mời tới.
Có cô ấy ở đây, chắc chắn giáo sư Đỗ sẽ không sao”.
Lạc Bân biết Bàng Tiểu Duyệt ghét Dương Thanh nên muốn nói cho cô ta biết mọi chuyện anh đã làm.
“Hừ!”
Bàng Tiểu Duyệt hừ lạnh một tiếng, ngó lơ ông ta.
“Sếp Bân đừng để bụng.
Con bé này bị tôi dạy hư rồi”, Bàng Dũng áy náy giải thích.
Lạc Bân khẽ lắc đầu.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, Dương Thanh lập tức đi tới club Hoàng Kim.
Không cần biết giáo sư Đỗ có xảy ra chuyện gì hay không, Tào Huy đều phải trả giá.
Hai mươi phút sau, Dương Thanh đã tới nơi.
“Mời xuất trình thẻ hội viên!”
Dương Thanh vừa tới cửa đã bị hai gã bảo vệ ngăn lại, bắt xuất trình thẻ hội viên.
Lần trước Dương Thanh được Tống Hoa Nghĩa dẫn tới, nghe nói thẻ hội viên cao cấp nhất phải nộp năm mươi triệu một năm.
Có thể thấy club Hoàng Kim quản lý rất nghiêm ngặt.
Nhưng Dương Thanh vốn đến để gây sự, sao lại làm thẻ hội viên?
“Không muốn chết thì cút ra!”
Dương Thanh lạnh giọng nói.
Hai gã bảo vệ lập tức biết anh đến không có ý tốt, lập tức hung dữ quát: “Ranh con tới chịu chết hả? Tao sẽ cho mày toại nguyện!”
“Uỳnh!”
Gã bảo vệ vừa lên tiếng còn chưa kịp ra tay, Dương Thanh đã biến mất.
Gã bảo vệ kia như con diều đứt dây bị đánh bay, đâm vào cửa lớn của club Hoàng Kim.
Gã bảo vệ còn lại trố mắt nhìn.
Sao gã có thể đối phó nổi cao thủ đá một phát khiến đồng nghiệp bay xa mười mấy mét?
“Bây giờ còn cần thẻ hội viên nữa không?”
Dương Thanh lạnh lùng hỏi.
“Không… Không cần…”
Gã bảo vệ bị dọa sợ run lẩy bẩy, vội vàng tránh đường.
Dương Thanh cất bước đi vào, lập tức nhìn thấy mười gã bảo vệ cầm gậy cao su xông ra.
Chắc là khi anh đạp bay gã bảo vệ kia, người bên trong đã nghe tin chạy tới.
“Ranh con, mày dám tới club Hoàng Kim làm loạn sao?”
Mười gã bảo vệ bao vây Dương Thanh ở giữa.
Gã cầm đầu dữ tợn nhìn Dương Thanh.
“Bảo Tào Huy cút ra đây.
Nếu không hôm nay club Hoàng Kim sẽ bị tổn thất rất nhiều!”
Đám nhân viên chỉ thấy mười gã bảo vệ vừa mới hùng hổ giờ lại như mấy quả bóng da bay ngược ra bốn phía.
Chỉ sau vài giây ngắn ngủi, ngoại trừ Dương Thanh vẫn đứng sừng sững giữa sảnh, tất cả bảo vệ đều nằm la liệt trên đất, hôn mê bất tỉnh.
Đám nhân viên sợ hãi run cầm cập.
Dương Thanh cũng không làm khó các nhân viên bình thường.
Có lẽ bọn họ còn chẳng biết nhà họ Tào là cái gì.
Tào Huy đã không chịu xuất hiện, anh chỉ có thể tự tìm.
Chỉ cần làm lớn chuyện, anh ta sẽ phải ra mặt.
Dương Thanh đi thẳng lên sòng bạc trên tầng ba.
Nếu chỉ đánh Tào Huy, có lẽ vẫn chưa thể khiến anh ta cảm thấy nỗi đau da thịt.
Chỉ khi khiến anh ta hoàn toàn tuyệt vọng mới cảm nhận được tận thế.
Lúc nào club Hoàng Kim cũng đông khách.
Toàn bộ bàn đánh bài trong sòng bạc lớn như vậy đều chật kín người.
Khói mù lượn lờ khắp nơi.
Dương Thanh nhìn quanh một lượt rồi đi tới một bàn đánh bài ở giữa sảnh.
“Anh ra chỗ khác chơi đi!”
Dương Thanh vỗ vai một người ngồi đó.
Người kia đang chơi vui vẻ thì bị người khác gọi đi, lập tức giận dữ quát: “Ranh con, mẹ mày dám bảo tao nhường chỗ á? Mày biết tao là ai không?”
“Rầm!”
Dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người xung quanh, Dương Thanh dùng một tay xách cổ người kia lên như gà con ném thẳng ra ngoài.
Tiếng vang rầm trời.
Người kia đã bị quăng ra đất.
Sòng bạc vốn đang ồn ào huyên náo lập tức lặng ngắt như tờ.
Tất cả đều hốt hoảng nhìn Dương Thanh đang đứng trước bàn đánh bài chính giữa sảnh.
–
Chương 682: 682: Ván Bài Giá Trên Trời
Club Hoàng Kim tồn tại ở Yến Đô bao nhiêu năm nay chưa từng có ai tới làm loạn, thậm chí đến cả tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không dám nhúng tay vào.
Vậy mà giờ đây, một chàng trai mới 27, 28 tuổi lại ra tay trước mặt mọi người.
“Tôi chơi với các người!”
Dương Thanh nhàn nhạt nói.
Vừa rồi anh đã phát hiện trên bàn cược này, ngoại trừ người chơi vừa bị anh ném ra ngoài, mấy người còn lại đều cùng một đám.
Dám liên thủ trên bàn cược của club Hoàng Kim nhất định không phải người ngoài, chỉ có thể là người của club Hoàng Kim.
“Ranh con, mày tới để làm loạn đấy hả?”
Gã đầu trọc ngồi đối diện Dương Thanh híp mắt hỏi.
“Phải thì sao? Mà không phải thì sao?”
Dương Thanh cười lạnh một tiếng, lập tức ném ra một chiếc thẻ ngân hàng ra lệnh cho nhân viên bên cạnh: “Cho tôi 100 triệu tiền chip”.
Nghe vậy, tất cả đều sợ ngây người.
Ở Yến Đô, không ít người có 100 triệu trong tay, nhưng số người có thể tùy tiện lấy ra như vậy lại không nhiều.
Dù sao hầu như những người có nhiều tiền như vậy đều là tiền đầu tư.
Kể cả giá trị bản thân lên tới chục tỷ cũng chưa chắc có thể lấy ra được 100 triệu tiền mặt.
Nhân viên nhanh chóng mang một đống chip và máy POS tới.
Dương Thanh quẹt thẻ ngay tại chỗ.
Lúc tiếng thông báo quẹt thẻ thành công vang lên, ánh mắt mọi người nhìn Dương Thanh đều thay đổi.
“Cậu muốn chơi thế nào?”
Gã đầu trọc ngồi đối diện Dương Thanh cười híp mắt hỏi.
“Đơn giản thôi, so lớn nhỏ, có thể thêm tiền cược.
Đặt cược lúc chưa xem bài, xem bài rồi đặt cược tiếp thì phải nhân đôi, muốn mở bài phải đặt nhân đôi tiếp, thế nào?”, Dương Thanh nói.
“Được, theo ý cậu!”
Gã đầu trọc bật ngón tay, người chia bài bắt đầu trộn bài.
Dương Thanh vẫn bình tĩnh ngồi đó, việc chia bài nhanh chóng hoàn tất.
Tính cả Dương Thanh, ván bài này có tất cả bốn người chơi.
Ba người khác đã bắt đầu xem bài, còn Dương Thanh không thèm xem, tiện tay ném ra vài chip: “10 triệu!”
Đám người lại bị khí thế của Dương Thanh làm sững sờ.
So lớn nhỏ, vừa mới bắt đầu đã cược 10 triệu, lại còn không xem bài.
Theo quy định vừa mới đặt ra, ba người kia đều đã xem bài nên nếu còn tiếp tục, mỗi người phải đặt ít nhất 20 triệu.
Cả ba đều tỏ vẻ do dự.
“20 triệu!”
Bai người liếc mắt nhìn nhau rồi lần lượt đặt cược.
Mới đầu bọn họ còn lo lắng nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại.
Dù sao bọn họ cũng cùng một hội, Dương Thanh chỉ có một mình.
Chỉ cần Dương Thanh thua, bọn họ đều như nhau.
Mới một vòng đặt cược mà tổng số tiền đã lên tới 70 triệu.
Bàn cược của đám người Dương Thanh nhanh chóng bị những người chơi khác vây quanh, ai nấy đều hưng phấn.
Lâu rồi chưa thấy ván bài nào có giá trị lớn tới vậy.
“20 triệu!”
Ngay sau khi ba người kia đặt cược, Dương Thanh lại ném tiếp 20 triệu.
Lần này, sắc mặt của ba người kia đều nghiêm túc hẳn lên.
Nếu bọn họ còn muốn tiếp tục thì ít nhất cũng phải đặt cược 40 triệu.
Ba người cộng vào là 120 triệu, vượt quá giới hạn club Hoàng Kim cung cấp cho họ.
“Tôi bỏ cược!”
Một người trong số đó dứt khoát bỏ cược.
Hai người còn lại cũng đưa mắt nhìn nhau, một người khác lên tiếng: “Tôi cũng bỏ cược!”
Cứ như vậy, cộng 20 triệu mỗi người vừa đặt cược trước đó đã là 60 triệu.
Trong tay mỗi người chỉ còn lại 40 triệu.
Mà vừa rồi Dương Thanh đã đặt cược 20 triệu.
Dù gã ta có quyết định xem bài cũng phải cược theo 40 triệu.
Hạn mức club Hoàng Kim cung cấp cho bọn họ là 100 triệu, trừ đi 60 triệu vừa đặt cược, gã ta chỉ có thể dùng 40 triệu còn lại để mở bài.
“Mở bài!”
Người cuối cùng không chút do dự đẩy toàn bộ số chip còn lại ra trước.
Trông thấy mặt bàn ngổn ngang chip, những người chơi khác đều kích động.
Đây chính là 130 triệu đấy!
Chỉ vẻn vẹn hai vòng đặt cược đã lên tới con số cao như vậy.
“K cơ!”
Người cuối cùng lật bài ra, là một quân bài K cơ.
“Là K á?”
“Chàng trai trẻ này thua chắc rồi!”
“Cậu ta muốn thắng phải lật ra được A hoặc Joker”.
Mọi người kích động đến mức nói năng lộn xộn, ai cũng nhìn thấy trước kết cục.
Gã đầu trọc nhếch môi nở nụ cười mỉa mai: “Ranh con, tôi rất muốn biết 70 triệu còn lại của cậu còn kiên trì được trong bao lâu?”
Dường như gã ta đã nắm chắc phần thắng, vừa nói vừa định lấy đi toàn bộ chip.
“Bốp!”
Ngay sau đó, bàn tay gã ta cứng đờ trên bàn cược.
Dương Thanh đã lật bài.
“Trời ạ! Là quân Joker đỏ!”
“Cậu ta thắng rồi kìa!”
“Xác suất nhỏ như vậy mà vẫn xảy ra được sao?”
Mọi người dậy sóng, kích động hò hét.
Sắc mặt của ba người chơi còn lại đều cực kỳ khó coi.
Bản thân bọn họ đều là cao thủ chơi bài, người chia bài cũng cùng phe bọn họ.
Hầu như không ai có cơ hội thắng cược trong tay bọn họ.
Vậy mà Dương Thanh lại thắng.
Mới chỉ một ván đã thắng của bọn họ cả trăm triệu.
“Tiếp chứ?”
Dương Thanh thu hết đống chip về, cười híp mắt hỏi.
Bọn họ hốt hoảng liếc nhìn nhau.
Trong số tiền 100 triệu họ vừa thua kia chỉ có một phần rất nhỏ là bọn họ bỏ túi ra, phần lớn đều là tiền của club Hoàng Kim cung cấp.
Bây giờ bọn họ thua 100 triệu, không biết phải ăn nói với club Hoàng Kim thế nào.
Đúng lúc này, một chàng trai trẻ mặt đồng phục vội đi tới trước mặt gã đầu trọc, thì thầm với gã ta vài câu.
Bấy giờ gã đầu trọc mới yên tâm tươi cười.
“Tiếp tục!”
Gã ta cười nói.
Rõ ràng là được club Hoàng Kim đồng ý cho chơi tiếp.
Người sáng suốt đều nhìn ra được đám người này cùng một phe, nhưng Dương Thanh lại giống như không hề hay biết, ngồi im tại chỗ.
Người chia bài nhanh chóng chia ván mới, vẫn là bốn người bọn họ.
Những người vây xem chưa bao giờ thấy ván cược nào lớn như vậy, ai cũng thấy căng thẳng tựa như bọn họ chính là người chơi.
Còn Dương Thanh từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh, không hề có áp lực.
Ngay từ đầu anh đã lấy một trăm triệu tiền chip, vừa thắng thêm một trăm triệu nữa.
Ván này anh đã cược 150 triệu.
Nếu còn muốn tiếp tục chơi, anh sẽ phải đặt cược 200 triệu.
“Cho tôi thêm 1 tỷ tiền chip!”
Dương Thanh nói với nhân viên bên cạnh
Ầm!
Mọi người đều sợ ngây người.
Ba người chơi còn lại cũng ngơ ngác.
Nếu Dương Thanh có thể tiện tay lấy ra một trăm triệu, bọn bọn vẫn còn tiếp nhận được.
Nhưng nếu anh thực sự có thể lấy ra thêm một tỷ, rõ ràng anh không hề đơn giản.
Cả Yến Đô này có mấy ai có thể tiện tay bỏ ra một tỷ tiền mặt?
Tính theo cách chơi của Dương Thanh, nếu ba người kia muốn thắng 1 tỷ của anh thì ít nhất cũng phải đặt cược 6 tỷ.
“Roẹt! Quẹt thẻ thành công!”
Giây phút Dương Thanh quẹt thẻ một tỷ thành công, tất cả đều trợn tròn mắt.
–
Chương 683: 683: Thiên La Địa Võng
Sau khi Dương Thanh thanh toán thành công, nhân viên phục vụ nhanh chóng mang cho anh một đống chip.
“200 triệu!”
Dương Thanh hào phóng ném ra một chồng chip lớn.
Dường như đối với anh, hai trăm triệu chỉ là tiền ăn vặt, không hề sợ thua.
“1 tỷ 250 triệu!”
Có người kinh ngạc thốt lên: “Tổng số tiền của ván cược này lên 1 tỷ 250 triệu rồi!”
Sắc mặt ba người chơi còn lại dần nghiêm trọng, không biết nên bỏ cược hay cược thêm.
Nhưng nếu cược thêm sẽ phải cược 400 triệu.
“Thời gian của tôi có hạn.
Nếu các người không chơi nổi thì bỏ cược nhanh lên!”, Dương Thanh thúc giục.
“400 triệu!”
Gã đầu trọc lại xem bài của mình, cắn răng cược tiếp.
Hai người còn lại liếc nhìn nhau rồi cũng lần lượt cược theo: “400 triệu!”
“Tổng tiền cược là 2 tỷ 450 triệu rồi!”, có người giật mình hô lên.
“400 triệu!”
Dương Thanh tiếp tục đặt cược.
“800 triệu!”
Ba người kia cũng lập tức cược theo.
“Tổng tiền cược hiện giờ là 5 tỷ 250 triệu!”
Giờ phút này, mọi người đều bị từng lần đặt cược khổng lồ dọa sợ, mỗi lần đều có người tính tổng tiền cược.
Dương Thanh vốn chỉ còn 50 triệu nhưng lại mua thêm 1 tỷ tiền chip, sau đó lại cược hết 600 triệu.
Thế là hiện giờ anh chỉ còn 450 triệu.
Dù anh muốn mở bài cũng phải đặt thêm 800 triệu.
Dưới ánh mắt chờ mong của mọi người, anh lại lấy thẻ ngân hàng ra: “Cho tôi 10 tỷ tiền chip!”
Ầm!
Tất cả mọi người hoàn toàn ngây ngốc.
Ván đầu tiên, Dương Thanh mua 100 triệu tiền chip, thắng cược!
Ván thứ hai, anh mua 1 tỷ tiền chip.
Vẫn là ván thứ hai, tiền cược ngày càng lớn, Dương Thanh cũng ngày càng điên cuồng, lần này còn định mua thêm 10 tỷ tiền chip.
Mấy lần trước đều quẹt thẻ thành công nên ai cũng tin tưởng lần này Dương Thanh thực sự có thể lấy ra 10 tỷ.
Ba người chơi còn lại lập tức đổ mồ hôi lạnh.
Lấy ra được 100 triệu chỉ chứng minh Dương Thanh không đơn giản, lấy ra được 1 tỷ chứng tỏ Dương Thanh sâu không lường được, nhưng nếu lấy ra được 100 thì anh không phải là người bọn họ có thể đắc tội.
“Này cậu, cậu đừng đổi chip vội, cậu xem thế này có được không?”
Gã đầu trọc quệt mồ hôi lạnh trên trán, cung kính nói: “Nếu tôi nhớ không lầm, chắc hẳn cậu vẫn còn 450 triệu.
Cậu dùng số tiền này mở bài được không?”
Dương Thanh lạnh lùng nhìn gã ta: “Anh nghĩ tôi thiếu tiền sao?”
Thấy thái độ cung kính của gã đầu trọc và dáng vẻ bình tĩnh của Dương Thanh, mọi người mới biết Dương Thanh không phải kẻ tầm thường.
Anh dám cược lớn với người của club Hoàng Kim như thế ngay trong địa bàn của người ta, chứng tỏ nền tảng vô cùng khủng bố, hoàn toàn không sợ bị đối phương chơi xấu.
Người có tài lực như vậy đâu thể chỉ là một kẻ tầm thường?
“Lấy 10 tỷ tiền chip ra đây!”, Dương Thanh lạnh giọng nói.
“Xin lỗi quý khách, một lần đổi chip ở chỗ chúng tôi nhiều nhất chỉ có thể đổi được một tỷ”.
Nhân viên phụ trách đổi chip run rẩy nói.
Khí thế của Dương Thanh quá mạnh khiến anh ta không dám đối mặt.
Club Hoàng Kim làm gì có hạn mức đổi chip tối đa?
Chỉ vì trước giờ ở đây chưa từng có ai đổi mười tỷ tiền chip chỉ trong một lần.
“Vậy thì cho tôi thêm 1 tỷ!”, Dương Thanh lạnh nhạt nói.
Nhân viên phục vụ vội vàng quẹt thêm 1 tỷ rồi mang chip tới.
“1 tỷ 450 triệu!”
Dương Thanh thẳng tay lấy hết chip của mình ra cược.
Anh biết club Hoàng Kim không dám chơi tiếp nữa, có lẽ ván này chính là ván cuối cùng.
Mà tổng tiền đặt cược của ván bài này đã lên tới 6 tỷ 700 triệu.
Ba người chơi còn lại cảm thấy ngạt thở.
Dương Thanh vốn không hề xem bài, nếu bọn họ còn muốn cược tiếp thì ít nhất cũng phải cược thêm 2 tỷ 900 triệu.
Nhưng nếu muốn mở bài luôn thì sẽ phải cược gấp đôi nữa, chính là 5 tỷ 800 triệu.
Quan trọng là nếu bọn họ cược tiếp, với biểu hiện trước đó của Dương Thanh, nhất định anh sẽ đổi thêm chip cược tiếp.
Đến lúc đó bọn họ muốn mở bài thì tiền cược sẽ còn lên cao hơn nữa.
Mấy người ba mặt nhìn nhau, gã đầu trọc cắn răng nói: “5 tỷ 800 triệu, mở bài!”
Ván bài này do club Hoàng Kim cho phép nên dù có thua club Hoàng Kim cũng phải gánh chịu.
“Mười hai tỷ rưỡi!”
Có người báo ra tổng tiền đặt cược.
Mọi người nghe thấy số tiền khổng lồ này đều sợ phát khiếp.
Nhưng đa số đều rất kích động, có lẽ cả đời sẽ không bao giờ được nhìn thấy ván bài khủng bố như vậy lần thứ hai.
“Quân A bích!”
Gã đầu trọc dứt khoát lật bài của mình lên.
Hai người còn lại cũng lần lượt lật bài, một quân K cơ và một quân K rô.
Mọi người nhìn thấy bài của bọn họ đều kinh hãi tột độ.
Một người cầm bài to thì cũng thôi đi, nhưng cả ba đều được bài to thế này, Dương Thanh lật được bài Joker mới có cơ hội thắng.
Mà ván trước đó Dương Thanh đã từng cầm quân Joker đỏ rồi.
Xác suất được chia hai quân Joker trong hai ván bài liên tiếp còn thấp hơn trúng xổ số.
Vậy nhưng không ai nghĩ Dương Thanh sẽ thua.
Cả ba người chơi còn lại đều thấp thỏm lo âu nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Dương Thanh cong môi nở nụ cười châm chọc: “Các người thua rồi!”
Dứt lời, anh lật bài của mình lên.
“Quân Joker đỏ!”
“Quân Joker đỏ thật kìa!”
“Sao có thể như vậy được?”
…
Khi nhìn thấy quân bài Joker đỏ trong tay Dương Thanh, tất cả đều chết lặng, ba người chơi kia trố mắt nhìn.
Dương Thanh bình thản vơ toàn bộ chíp về phía mình, cười nói với người chia bài vẫn đang đờ ra.
“Ranh con dám gian lận trên địa bàn của club Hoàng Kim, đúng là gan to bằng trời!”
Đúng lúc này, một giọng nói tràn đầy châm chọc bỗng nhiên vang lên.
Đám người đồng loạt nhìn ra, thấy một người trẻ tuổi đang chậm rãi cất bước đi tới trong sự bảo vệ của mấy vệ sĩ áo đen.
“Chào mọi người, tôi là Tào Huy, người phụ trách club Hoàng Kim.
Có người dám gian lận ở đây nên chúng tôi cần phải xử lý, mời mọi người rời khỏi đây ngay lập tức!”
Tào Huy nhìn quanh một lượt, cười nói: “Toàn bộ hội viên có mặt ở đây đều được miễn một tháng phí hội viên!”
Nếu mọi người vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra thì đúng là quá ngu ngốc.
Tất cả nháo nhào chạy ra ngoài.
Thoáng chốc, tòa casino ba tầng rộng lớn chỉ còn lại Dương Thanh và người của club Hoàng Kim.
“Dương Thanh, tôi không thể không thừa nhận, cậu rất dũng cảm, dám một mình chạy tới club Hoàng Kim.
Cậu nên biết ở đây đã bày ra thiên la địa võng đợi cậu chui đầu vào rọ”.
Tào Huy đứng trước bàn cược nhìn Dương Thanh vẫn ngồi yên tại chỗ, cười híp mắt nói.
–
Chương 684: 684: Vẫn Không Bán
Dương Thanh vẫn rất bình tĩnh, chỉ ngẩng đầu nhìn Tào Huy một cái rồi bắt tay thu dọn chip trên bàn.
Số chip này trị giá 12,5 tỷ.
Anh tạm thời khiến nhà họ Tào tổn thất chút tiền này để cảnh cáo.
Nếu bọn họ dám đối phó anh, anh chỉ có thể đấu lại.
“Đổi số chip này thành tiền cho tôi”.
Dương Thanh dọn xong mới ngẩng đầu yêu cầu một nhân viên phục vụ, chính là người đổi chip cho anh trước đó.
Nghe vậy, đám người của club Hoàng Kim đều cười nhạo anh.
“Dương Thanh, cậu nghĩ có thể mang số tiền này rời khỏi đây sao?”, Tào Huy châm chọc hỏi.
“Đây là tiền tôi thắng được, tại sao không thể mang đi?”, Dương Thanh hỏi ngược lại.
Tào Huy lắc đầu bất lực như đang nhìn một kẻ ngu: “Được thôi! Cậu muốn mang tiền đi cũng được, nhưng trước khi cầm số tiền này, chúng ta nên nói về việc bồi thường vì tối qua cậu đánh tôi đã nhỉ?”
“Anh không nói, tôi cũng suýt quên mất việc này”.
Dương Thanh như nhớ ra gì đó, nghiêm giọng nói: “Ở đây có 12,5 tỷ tiền chip.
Tối qua anh định ra tay với tôi khiến tôi bị tổn thương tinh thần, cứ đưa cho tôi mười ba tỷ là được”.
“Tính ra tôi chỉ đòi anh 500 triệu tiền bồi thường tổn thất tinh thần cũng đâu có quá đáng?”
Dương Thanh cười híp mắt.
Đến tận lúc này Tào Huy mới nhận ra Dương Thanh đang giỡn mặt mình, lập tức thẹn quá hóa giận: “Dương Thanh, cậu sắp chết đến nơi mà còn dám lớn lối như vậy”.
Dương Thanh chậm rãi đứng lên, ánh mắt trêu tức nhìn chằm chằm Tào Huy: “Tốt nhất anh hãy nghĩ cho kỹ nên làm thế nào.
Tôi chỉ đòi 500 triệu phí tổn thất tinh thần, nếu anh muốn cho tôi thêm chút tiền tiêu vặt tôi cũng không ngại đâu”.
Vừa rồi Tào Huy còn tỏ ra cực kỳ hống hách, giờ đây lại thấy hơi lo lắng.
Anh ta không tiếp xúc nhiều với Dương Thanh, hôm nay mới là lần thứ ba gặp mặt.
Lần đầu tiên ở mảnh đất ngoại ô phía Nam, Dương Thanh đã đánh người của anh ta ngay trước mặt anh ta.
Lần thứ hai là ở sàn boxing ngầm của club Hoàng Kim vào tối qua, Dương Thanh đánh anh ta ngất xỉu trước mặt bao người.
Đây là lần thứ ba.
Lần nào Dương Thanh cũng gây cho anh ta thiệt hại rất lớn, dù lần này có cao thủ hàng đầu trong gia tộc bảo vệ nhưng anh ta vẫn không khỏi lo sợ.
Từ sau lần đầu tiên gặp Dương Thanh, anh ta đã bắt đầu điều tra về anh, nhưng lâu như vậy vẫn chưa tìm được tin tức nói Dương Thanh có thân phận đặc biệt gì.
Nhất là trong năm năm Dương Thanh biến mất đã đi những đâu, dùng quan hệ của nhà họ Tào cũng không tra ra được.
Bây giờ, Dương Thanh có thể tùy ý bỏ ra 2,1 tỷ để chơi bài, chưa kể anh đòi đổi 10 tỷ tiền chip nhưng không thành.
Một người trẻ tuổi có thể dễ dàng lấy ra 10 tỷ tiền mặt sao có thể là kẻ tầm thường?
Dù anh ta là dòng chính nhà họ Tào nhưng cùng lắm cũng chỉ có thể huy động được 10 tỷ tiền mặt của gia tộc.
“Dương Thanh, rốt cuộc cậu là ai?”
Cuối cùng Tào Huy vẫn hỏi ra nghi ngờ của mình.
“Tôi?”
Dương Thanh cười đáp: “Với thân phận cậu chủ nhà họ Tào của anh, chắc hẳn rất dễ dàng tra ra thân phận của tôi nhỉ? Tôi chỉ là một đứa con rơi của gia tộc Vũ Văn, đương nhiên cũng có thể coi tôi là một thằng ở rể của gia tộc nhỏ đến từ tỉnh lẻ!”
“Cậu lừa quỷ à?”
Tào Huy cắn răng nói: “Một người trẻ tuổi có thể tiện tay bỏ ra chục tỷ, điều mà chủ của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không thể làm được trong thời gian ngắn”.
“Cậu có thể bỏ ra nhiều tiền mặt như vậy chỉ trong một lần, nhất định phải có thân phận khác!”
Tào Huy kiên định nói.
Không hổ là đời sau của Vương tộc, quả nhiên không đơn giản.
Dương Thanh cười lạnh một tiếng: “Anh không tin tôi cũng không còn cách nào.
Nếu anh nhất định phải cho rằng tôi là cậu chủ nhà giàu nào đó thì cứ cho là vậy đi!”
Đúng lúc này, chuông điện thoại của Dương Thanh chợt reo lên.
Dương Thanh nghe máy, một giọng nói quen thuộc truyền tới: “Chủ tịch, giáo sư Đỗ không sao rồi.
Bác sĩ nói bị thương không nặng, hôn mê là vì bị thương ngoài da dẫn đến kích thích bệnh tim phát tác nên mới phải cấp cứu”.
“Được, tôi biết rồi!”
Dương Thanh thở phào một hơi.
Một mình anh xông vào club Hoàng Kim vốn là để trả thù cho giáo sư Đỗ.
Anh vốn tưởng bà ấy bị thương quá nặng nên mới phải cấp cứu.
Thì ra chỉ là bị thương ngoài da, bệnh tim tái phát nên mới phải cấp cứu.
Vậy thì mối thù giữa anh và Tào Huy cũng không đến mức phải đuổi cùng giết tận.
“Các người còn muốn đánh nữa không? Tôi bận lắm, không đánh thì đi trước đây!”
Dương Thanh lạnh nhạt nói.
“Dương Thanh, giữa chúng ta chưa đến mức không đội trời chung, cùng lắm chỉ là vì tối qua cậu đánh tôi ngất xỉu trước mặt mọi người”.
Tào Huy cắn răng nói: “Chỉ cần cậu xin lỗi tôi, đồng thời giao mảnh đất ở ngoại ô phía Nam kia ra, chúng ta coi như xong chuyện.
Cậu thấy sao?”
“11 tỷ! Bán cho tôi đi!”, Tào Huy nghiến răng nghiến lợi.
Gia tộc chỉ cho anh ta mười tỷ, một tỷ còn lại là anh ta tự bỏ tiền túi ra.
Nếu có thể lấy được mảnh đất này, anh ta sẽ có rất nhiều cơ hội đòi lại gấp bội.
“Không bán!”
Dương Thanh vẫn lắc đầu: “Cho tôi 100 tỷ tôi cũng không bán!”
Một khi Thành Cửu Châu hoàn thành, chuyên gia của tập đoàn Nhạn Thanh đã định giá tương lai ít nhất cũng phải lên tới trăm tỷ.
Đây là còn chưa kể đến lợi nhuận sau khi Thành Cửu Châu đi vào hoạt động.
Làm sao Dương Thanh có thể nhượng lại mảnh đất quý giá như vậy được?
“Dương Thanh, cậu đừng có quá đáng!”
Tào Huy không thể khống chế cơn giận của mình nữa, trầm giọng nói: “Tôi cho cậu cơ hội cuối cùng, nếu còn từ chối hãy tự gánh lấy hậu quả!”
Anh ta vừa dứt lời, mấy gã vệ sĩ áo đen sau lưng anh lập đồng loạt xông tới bao vây Dương Thanh.
–
Chương 685: 685: Nói Chuyện Riêng Với Cậu
Dương Thanh hờ hững nhìn cao thủ nhà họ Tào vây quanh bốn phía rồi nhìn sang Tào Huy, châm chọc hỏi: “Anh nghĩ bọn họ có thể cản đường tôi chắc?”
Tào Huy bị Dương Thanh nhìn tới nỗi không khỏi sợ run người.
Tối qua bên cạnh anh ta có hai cao thủ hàng đầu của gia tộc bảo vệ, kết quả vẫn bị Dương Thanh một tay nhấc lên trước mặt mọi người.
Hôm nay anh ta cố ý dẫn thêm nhiều cao thủ hơn để đối phó Dương Thanh.
Nhưng thấy Dương Thanh chẳng mảy may e sợ, anh ta bỗng thấy hốt hoảng.
“Tôi khuyên anh vẫn nên ngoan ngoãn đổi lại chip cho tôi, cộng thêm 500 triệu phí tổn thất tinh thần tối qua, tôi sẽ lập tức rời khỏi đây”.
Dương Thanh bị bao vây vẫn bình thản khoanh tay trước ngực, cười híp mắt nói: “Nếu không phí tổn thất tinh thần sẽ phải gấp mấy chục lần đấy”.
Tào Huy bỗng có cảm giác đâm lao phải theo lao.
Trong club Hoàng Kim vẫn có rất nhiều nhân viên đang đứng xem.
Nếu anh ta dễ dàng thả Dương Thanh đi như vậy, sau này còn mặt mũi nào ở đây nữa?
“Đánh đi!”
Rốt cuộc Tào Huy cũng ra lệnh.
Nhưng giây phút anh ta lên tiếng, Dương Thanh đã xông tới.
“Uỳnh!”
Tiếng động thật lớn vang lên.
Gã cao thủ đang che chắn trước người anh ta bị đánh bay ra ngoài như quả bóng da.
Anh ta chưa kịp phản ứng lại, Dương Thanh đã phá vòng vây đứng ngay trước mặt.
“Có vẻ người của anh Huy không được việc cho lắm”.
Dương Thanh cười híp mắt nói.
Lúc này, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, cả những người đã được chứng kiến sự lợi hại của Dương Thanh dưới sàn đấu boxing tối qua cũng có cảm giác không chân thực.
Bọn họ là cao thủ hàng đầu của nhà họ Tào, vậy mà cả bốn người đều không chạm được vào mép áo của Dương Thanh đã bị anh phá vòng vây.
“Cậu..
cậu, sao..
sao lại như vậy được?”
Tào Huy hoảng sợ nói năng lộn xộn, toàn thân run rẩy.
“Anh Huy đừng sợ, tôi không đánh anh đâu”.
Thấy Tào Huy run lẩy bẩy, Dương Thanh khẽ cười nói: “Phí tổn thất tinh thần tối qua là 500 triệu.
Hôm nay tôi đã cảnh cáo nhưng anh không chịu nghe”.
“Thế này đi, 12,5 tỷ tiền chip, 500 triệu phí tổn thất tinh thần hôm qua cộng thêm hôm nay, tổng cộng là 15 tỷ”.
Dứt lời, Dương Thanh ném thẻ ngân hàng ra: “Trong vòng năm phút lập tức chuyển khoản vào đây, nếu không tôi thu lãi cao lắm đấy”.
Tào Huy sắp khóc đến nơi.
Rõ ràng Dương Thanh đang cướp tiền, làm gì có phí tổn thất tinh thần nào?
Có ai thấy phí tổn thất tinh thần lên tới 2 tỷ chưa?
Trước giờ anh ta luôn được người khác a dua nịnh hót.
Nếu có người biết thân phận của anh ta, thậm chí không cần bỏ tiền đã được người ta tự giác tặng đất cho.
Dương Thanh là người đầu tiên anh ta ra giá cao chót vót mà vẫn không chịu bán.
Bây giờ còn muốn ăn vạ anh ta một số tiền lớn như vậy.
Club Hoàng Kim thu lợi nhuận rất cao, nhưng phần lớn đều bị các phe phái trong gia tộc chia chác.
Anh ta chỉ là người quản lý, quyền hạn huy động vốn không quá 10 tỷ.
Bây giờ Dương Thanh lại đòi anh ta 15 tỷ.
“Còn ngây ra đó làm gì? Mau chuyển khoản cho cậu ấy đi!”
Tào Huy bỗng giận dữ gào lên với nhân viên tài vụ sau lưng.
Cho dù không cam lòng, anh ta cũng không có gan cự tuyệt Đương Thanh!
Năm phút nữa, ai biết Dương Thanh sẽ còn tăng lãi lên bao nhiêu?
Dương Thanh cũng không vội, ngồi xuống ghế cười híp mắt nhìn Tào Huy.
Anh vốn tới club Hoàng Kim để giết người, Tào Huy là kẻ chắc chắn phải chết.
Cũng may Lạc Bân kịp thời gọi tới nói rõ nguyên nhân giáo sư Đỗ phải cấp cứu là vì bệnh tim nên anh mới từ bỏ ý định.
Nếu không giờ đây club Hoàng Kim đã máu chảy thành sông.
Tào Huy cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm.
Anh ta đứng cạnh Dương Thanh, toàn thân vẫn không ngừng run rẩy.
Rốt cuộc Dương Thanh cũng nhận được tin nhắn báo chuyển khoản 15 tỷ.
Nhân viên tài vụ cung kính đưa thẻ ngân hàng cho anh: “Cậu Thanh, tôi chuyển khoản xong rồi!”
“Anh Huy à, nếu lần sau còn nhiều tiền quá không có chỗ tiêu nhớ tìm tôi tiếp nhé.
Tôi không ngại đâu”.
Dương Thanh vừa nhận thẻ vừa cười nói.
Vẻ mặt Tào Huy cực kỳ đặc sắc, mếu máo nói: “Cậu Thanh đi thong thả”.
Dương Thanh vẫy tay: “Đi đây!”
Dứt lời, anh nghênh ngang rời đi.
Đến khi Dương Thanh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Tào Huy mới như trút được gánh nặng, ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi ướt sũng người.
“Cậu Huy, chẳng lẽ cứ để thằng ranh kia đi như vậy?”
Một người trung niên mặc vest đi tới nhỏ giọng hỏi.
“Không thì sao? Còn thế nào được nữa?”
Tào Huy rống lên: “Ông cản được cậu ta thì cản đi!”
Người trung niên giật nảy mình, vội vàng ngậm miệng lại.
“Không ai được phép để lộ chuyện hôm nay ra ngoài, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!”
Tào Huy nghiến răng nghiến lợi nói, quét mắt nhìn quanh một lượt.
Đám nhân viên hoảng sợ vội cam đoan sẽ không nói lung tung.
Trong số 15 tỷ Dương Thanh vừa lấy đi, ngoại trừ 2,1 tỷ anh đổi chip, tất cả đều là lợi nhuận của club Hoàng Kim.
Tào Huy có thể tạm thời giấu diếm số tiền này, bây giờ chỉ đành nghĩ cách mau chóng bù lỗ.
Nếu bị nhà họ Tào biết được, những ngày tháng an nhàn của anh ta sẽ chấm dứt, thậm chí còn có khả năng bị xử phạt.
Cùng lúc đó, Dương Thanh ra khỏi club Hoàng Kim liền đi tới bệnh viện.
Giáo sư Đỗ đã được cứu, bác sĩ cũng nói nguyên nhân bà ấy được cấp cứu, có lẽ người nhà bà ấy sẽ không trách anh quá nhiều.
“Chủ tịch, cậu có sao không?”
Trông thấy Dương Thanh xuất hiện, Lạc Bân vội vàng hỏi thăm.
Lúc Dương Thanh rời đi, ông ta đã đoán được anh sẽ tới club Hoàng Kim.
Dương Thanh lắc đầu hỏi: “Hiện giờ giáo sư Đỗ thế nào rồi?”
“Vẫn còn đang hôn mê, nhưng bác sĩ nói đã vượt qua cơn nguy kịch, có lẽ cũng sắp tỉnh rồi”, Lạc Bân đáp.
Rõ ràng cô ta đã không còn ghét bỏ Dương Thanh nữa.
Dương Thanh khẽ gật đầu, coi như đồng ý tiếp nhận.
“Da mặt anh dày thật đấy.
Tôi xin lỗi mà anh cũng nhận hả?”
Bàng Tiểu Duyệt chế nhạo.
Dương Thanh cảm thấy dở khóc dở cười.
Cháu gái của giáo sư Đỗ thật có cá tính.
“Tiểu Duyệt, không được vô lễ với cậu Thanh!”
Bàng Dũng cũng đi ra, nhíu mày nói.
Bàng Tiểu Duyệt bĩu môi, không nói gì nữa.
“Cậu Thanh, tôi muốn nói chuyện riêng với cậu có được không?”
Bàng Dũng bỗng hỏi.
Dương Thanh sững sờ, không biết giữa mình và Bàng Dũng có chuyện gì đáng nói?
Mặc dù nghi hoặc nhưng anh vẫn gật đầu đáp: “Được!”
–
Chương 686: 686: Người Già Cố Chấp
Dương Thanh đi theo Bàng Dũng ra cầu thang bộ mới lên tiếng: “Giáo sư Bàng có lời gì xin cứ nói!”
Bàng Dũng đột nhiên lộ vẻ khó xử, dường như đang do dự không biết mở miệng thế nào.
Một lúc lâu sau, ông ấy mới hạ quyết tâm nhìn Dương Thanh: “Không dám gạt cậu, bệnh tim của mẹ tôi rất nghiêm trọng.
Nếu còn ngã xuống cần nữa, có lẽ không cứu nổi nữa”.
“Tôi mong bà ấy có thể về nhà dưỡng lão, không tham gia dự án Thành Cửu Châu nữa”.
Vừa nãy Dương Thanh đã nghĩ tới điều này, đương nhiên hiểu được tấm lòng của Bàng Dũng.
Giáo sư Đỗ tuổi tác cao còn muốn mỗi ngày ở lại công trường, nếu xảy ra chuyện chỉ e sẽ thực sự qua đời.
“Còn về dự án Thành Cửu Châu, cậu cứ yên tâm, tôi cũng là chuyên gia kiến trúc, tuy không bằng mẹ tôi nhưng cũng được bà ấy dạy dỗ”.
Bàng Dũng thấy Dương Thanh im lặng lại nói tiếp: “Nếu cậu có thể yên tâm, tôi đồng ý tham gia dự án Thành Cửa Châu, cam đoan sẽ khiến cậu hài lòng”.
Dương Thanh cười khổ đáp: “Giáo sư Bàng nói quá lời rồi, tôi đương nhiên yên tâm về ông.
Nhưng tôi thấy giáo sư Đỗ rất hứng thú với Thành Cửu Châu, liệu bà ấy có chịu từ bỏ không?”
Nghe vậy, Bàng Dũng cũng im bặt.
Ông ấy là con trai giáo sư Đỗ, biết rõ mẹ mình rất cố chấp.
Xây dựng tòa thành do chính mình thiết kế vốn là tâm nguyện cả đời của giáo sư Đỗ, chỉ sợ rất khó có thể thuyết phục bà ấy từ bỏ.
“Thật ra giáo sư Đỗ đã hoàn thành bản thiết kết Thành Cửu Châu rồi.
Chỉ là bà ấy vẫn không yên lòng, kiên trì muốn ở lại công trường để có thể sửa chữa bất cứ lúc nào”.
Dương Thanh nói: “Thế này đi, tôi sẽ tự thuyết phục giáo sư Đỗ không ở lại công trường nữa, chỉ cần thỉnh thoảng tới chỉ đạo, tôi nghĩ bà ấy sẽ đồng ý thôi.
Giáo sư Bàng thấy sao?”
Bàng Dũng lập tức mừng rỡ, vội vàng gật đầu nói: “Đương nhiên là được! Cảm ơn cậu Thanh!”
Dương Thanh lắc đầu, chân thành nói: “Giáo sư Đỗ có người con hiếu thảo như ông quả thực rất may mắn!”
Bàng Dũng cười đáp: “Sau này nếu cậu Thanh cần nhờ đến tôi cứ việc nói, tôi sẽ không từ chối đâu”.
Dương Thanh gật đầu mỉm cười: “Được, đến lúc đó tôi sẽ không khách sáo”.
Hai người cười nói vui vẻ đi ra khỏi cầu thang bộ.
Lạc Bân thấy lạ nhưng không dám hỏi nhiều.
Dương Thanh ở trong phòng bệnh của giáo sư Đỗ một lúc rồi tạm thời rời đi.
Dù muốn thuyết phục cũng phải chờ bệnh tình của giáo sư Đỗ ổn định lại.
Bà ấy vừa mới được cấp cứu, nếu giờ bảo bà ấy rút khỏi dự án không biết có kích động bà ấy hay không.
“Chủ tịch, chuyện lần này là do tôi không làm tốt, sau này tôi sẽ tăng cường đội ngũ bảo vệ”.
Trên đường về, Lạc Bân áy náy nói.
Dương Thanh lắc đầu: “Đội ngũ bảo vệ cứ để tôi lo.
Ông chỉ cần quản lý tập đoàn Nhạn Thanh ổn định, mau chóng mở rộng thị trường ra nước ngoài và tăng cường tiến độ thi công Thành Cửu Châu là được”.
“Vâng!”, Lạc Bân đáp.
Dương Thanh vội vàng gọi một cuộc điện thoại, đối phương nhanh chóng nhấc máy, kích động nói: “Cậu Thanh, rốt cuộc cậu cũng gọi cho tôi rồi”.
“Anh sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa rồi dẫn theo hai mươi người mạnh nhất dưới tay anh tới trụ sở chính của tập đoàn Nhạn Thanh ở Yến Đô cho tôi!”, Dương Thanh nói.
Đối phương kích động tới mức nói năng lộn xộn: “Vâng thưa cậu Thanh.
Ngày mai tôi lập tức dẫn người tới!”
“Được!”
Dương Thanh cúp máy, nói với Lạc Bân đang kinh ngạc nhìn mình: “Tòa Thành Vương Giả của Giang Hải là sản nghiệp của tôi.
Tổng giám đốc Vương Cường cũng là người của tôi”.
Nghe thấy thế, Lạc Bân sợ ngây người.
Tòa Thành Vương Giả là chỗ ăn chơi lớn nhất Giang Hải.
Tổng giám đốc Vương Cường là người nắm giữ thế lực ngang bằng với các gia tộc đứng đầu Giang Hải.
Lạc Bân không ngờ Vương Cường cũng là người của Dương Thanh.
Nhưng nghĩ tới chủ của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng phải cung kính với Dương Thanh, ông ta lập tức bình tĩnh lại.
Vương Cường là người có máu mặt ở Giang Hải nhưng nếu so với tám gia tộc đứng đầu Yến Đô lại chẳng là cái thá gì.
Sáng hôm sau, Vương Cường đã dẫn theo hai mươi người mạnh nhất Tòa Thành Vương Giả tới trụ sở chính của tập đoàn Nhạn Thanh.
“Chào cậu Thanh, cuối cùng cũng được gặp lại cậu!”
Trông thấy Dương Thanh, Vương Cường rất vui sướng.
Dương Thanh không ngờ Vương Cường đến nhanh như vậy.
Anh vừa đến tập đoàn Nhạn Thanh đã thấy một đám người đứng ngoài cổng.
“Anh chạy suốt đêm tới đây à?”
Dương Thanh dở khóc dở cười hỏi.
Vương Cường gãi cái đầu trọc của mình, cười ngây ngô đáp: “Cậu Thanh, chúng tôi đi chuyến bay lúc sáng sớm, năm giờ sáng đã tới đây rồi”.
Dương Thanh bỗng thấy gã trọc này thật đáng yêu.
“Sau này anh chính là giám đốc bộ phận an ninh của tập đoàn Nhạn Thanh, phụ trách mọi việc liên quan đến an ninh cho tập đoàn.
Anh có ý kiến gì không?”
Dương Thanh đi thẳng vào vấn đề.
Nghe vậy, Vương Cường mừng rỡ gật đầu lia lịa: “Không vấn đề, nhưng tập đoàn Nhạn Thanh lớn như vậy lại cho một thằng thô kệch như tôi là giám đốc an ninh có sao không?”
Gã thật sự rất kích động.
Trong mắt gã, tập đoàn Nhạn Thanh chính là quái vật khổng lồ.
Tòa Thành Vương Giả so với tập đoàn Nhạn Thanh chỉ là rác rưởi.
Còn gã vốn xuất thân từ xã hội đen, chỉ biết chém giết.
Gã vừa tới tập đoàn Nhạn Thanh đã được Dương Thanh cho làm giám đốc an ninh nên hơi sợ hãi.
Dương Thanh cười hỏi: “Còn chưa nhận chức, anh đã không có lòng tin với mình vậy sao?”
Thấy vẻ mặt bối rối của Lạc Bân, Dương Thanh hỏi.
“Chủ tịch, giáo sư Đỗ muốn ra công trường.
Vừa rồi Bàng Dũng gọi tới muốn nhờ cậu đi khuyên nhủ bà ấy”.
Lạc Bân vội vàng nói.
“Đi nào!”
Nghe vậy, Dương Thanh lập tức đứng dậy, vừa đi vừa nói: “Giáo sư này của ông đúng là quá cố chấp.
Nằm viện rồi mà vẫn nhớ nhung Thành Cửu Châu”.
Lạc Bân bất đắc dĩ nói: “Tâm nguyện cả đời của giáo sư Đỗ là xây dựng một tòa thành.
Bà ấy muốn được nhìn thấy tòa thành do mình thiết kế trước khi chết”.
Hai mươi phút sau, hai người hớt hải chạy tới bệnh viện Nhân Dân Yến Đô.
“Mẹ đừng kích động.
Đợi hôm nay kết thúc trị liệu, con sẽ đưa mẹ tới công trường sau”.
Hai người chưa vào phòng bệnh đã nghe thấy Bàng Dũng đang ra sức khuyên nhủ.
“Không được, mẹ phải tới công trường ngay bây giờ, mẹ không yên tâm!”
Giáo sư Đỗ cố chấp nói.
–
Chương 687: 687: Bộ Óc Thiên Tài
Thấy Dương Thanh và Lạc Bân đi vào, Bàng Dũng mới thở phào một hơi.
“Lạc Bân, cậu tới đúng lúc lắm, mau đưa tôi ra ngoài công trường đi, tôi phải tự mình giám sát”.
Giáo sư Đỗ vừa nói vừa xỏ giày.
“Giáo sư đừng vội, cô nghe em báo cáo tình hình ở công trường trước đã được không?”
Lạc Bân tiến lên đỡ giáo sư Đỗ ngồi xuống giường bệnh.
“Phải đó, mẹ nghe sếp Lạc báo cáo tình hình trước đã, trị liệu xong hẵng tới công trường”, Bàng Dũng cũng lên tiếng.
Giáo sư Đỗ vừa đặt mông ngồi xuống liền hỏi: “Cậu mau nói tôi nghe, tình hình ở công trường thế nào rồi? Có thi công theo bản vẽ thiết kế của tôi không?”
“Tôi nói cho cậu biết, nhất định phải thi công theo bản vẽ của tôi, có chỗ nào không giống đều sẽ ảnh hưởng đến mỹ quan của kiến trúc”.
“Thành Cửu Châu vốn là tòa thành hội tụ đặc trưng của Chiêu Châu.
Chúng ta phải tôn trọng lịch sử, khôi phục lại Thành Cửu Châu cổ đại nguyên vẹn”.
Giáo sư Đỗ kéo tay Lạc Bân nghiêm túc dặn dò.
Lạc Bân chỉ có thể không ngừng cam đoan mới bình ổn cảm xúc của bà ấy.
“Cậu Thanh, làm phiền cậu rồi”.
Bàng Dũng tranh thủ gọi Dương Thanh ra ngoài, áy náy nói: “Thành Cửu Châu là giấc mơ cả đời của mẹ tôi.
Bà ấy rất cố chấp, nếu có gì không phải mong cậu đừng để bụng”.
Dương Thanh lắc đầu cười đáp: “Ông yên tâm, giáo sư Đỗ chịu giúp tôi đã cảm kích lắm rồi, sao lại trách bà ấy được?”
Anh hiểu tại sao Bàng Dũng lại nói như vậy.
Bởi vì giáo sư Đỗ cực kỳ cố chấp, đã hoàn toàn đắm chìm trong việc xây dựng Thành Cửu Châu.
Hiện giờ trong mắt bà ấy, việc thi công phải dựa theo bản vẽ của mình mới được.
Dù Dương Thanh là chủ dự án cũng phải nghe theo.
May mà Dương Thanh cũng rất thích bản thiết kế của giáo sư Đỗ, cũng rất tôn trọng toàn bộ phần thiết kế Thành Cửu Châu của bà ấy.
“Cảm ơn cậu nhiều!”
Bàng Dũng nói cảm ơn rồi lại thở dài: “Tôi vẫn quá xem thường sự cố chấp của mẹ tôi với Thành Cửu Châu, chỉ e không ai có thể thuyết phục bà ấy từ bỏ”.
“Vậy thì đành phải theo ý bà ấy! Mong cậu Thanh hãy bảo vệ mẹ tôi thật tốt, đừng để bà ấy xảy ra chuyện gì”.
“Bác sĩ nói bệnh tim của bà ấy rất nghiêm trọng.
Nếu còn ngã xuống sẽ không cứu nổi nữa”.
Dương Thanh có thể cảm nhận được lòng hiếu thảo và sự lo lắng của Bàng Dũng đối với giáo sư Đỗ.
“Ông yên tâm, tôi sẽ tăng cường công tác bảo vệ ở công trường, không để chuyện này xảy ra thêm lần nữa”, Dương Thanh nói chắc nịch.
Giáo sư Đỗ kiên quyết đòi về, cuối cùng Bàng Dũng chỉ có thể thỏa hiệp, cho bà ấy xuất viện sớm.
Vừa xuất viện, giáo sư Đỗ đã chạy tới công trường.
“Lần này tuyệt đối không được để giáo sư Đỗ gặp chuyện gì”, Dương Thanh nghiêm túc dặn dò.
Lạc Bân vội đáp: “Chủ tịch yên tâm, lần này sẽ không có sơ sót gì nữa”.
“Nhưng cũng không còn lâu nữa đâu.
Khoảng nửa tháng nữa, giáo sư Đỗ sẽ xong việc”.
“Bởi vì bà ấy đã thiết kế xong phần chính của Thành Cửu Châu, chỉ còn lại một vài chi tiết nhỏ cần bà ấy tới thực địa xem xét mới có thể tiếp tục thiết kế”.
Dương Thanh gật đầu: “Vậy thì tốt, trong lúc giáo sư Đỗ ở công trường, phải thi công theo yêu cầu của bà ấy”.
“Vâng thưa chủ tịch!”, Lạc Bân đáp.
Hai người đang nói chuyện, Bàng Tiểu Duyệt đột nhiên tới gần.
Giáo sư Đỗ muốn tới công trường, cô ta không yên lòng nên đi theo.
“Này!”
Bàng Tiểu Duyệt rất không lễ phép gọi Dương Thanh một tiếng.
Đối với anh, cô ta chỉ là một đứa trẻ nên cũng không so đo, cười hỏi: “Tôi có tên mà.
Nếu cô không ngại có thể gọi tôi là anh Thanh”.
Bàng Tiểu Duyệt trừng mắt nói: “Gọi là chú còn được”.
Dương Thanh thấy lòng đắng chát.
Anh mới có 27 tuổi, chỉ hơn Bàng Tiểu Duyệt đang học đại học năm ba chừng ba bốn tuổi, sao lại biến thành chú rồi?
“Không ngờ anh rất để tâm tới việc bảo vệ bà nội tôi!”
Bàng Tiểu Duyệt nhìn về phía giáo sư Đỗ: “Còn sắp xếp bốn vệ sĩ”.
Dương Thanh cười nói: “Cô chỉ thấy bốn vệ sĩ bên cạnh giáo sư Đỗ, còn rất nhiều người núp trong bóng tối cô không thấy được đâu”.
“Hả?”
Hai mắt Bàng Tiểu Duyệt sáng bừng lên, kinh ngạc hỏi: “Sao tôi lại không thấy được?”
“Nếu để cô nhìn thấy còn gọi là âm thầm bảo vệ được sao?”, Dương Thanh đáp.
Bàng Tiểu Duyệt nhíu mày, háo hức nói: “Nếu tôi có thể nhìn thấy, anh phải đồng ý một điều kiện của tôi, được không?”
“Được, tôi sẽ hạ thấp yêu cầu một chút.
Trong công trường này còn mười sáu vệ sĩ đang ẩn nấp.
Chỉ cần cô tìm được một người là tôi thua!”, Dương Thanh nói.
Ngoại trừ bốn vệ sĩ đi theo bên cạnh giáo sư Đỗ còn có mười sáu vệ sĩ khác núp trong bóng tối.
Tất cả đều là người được Vương Cường dẫn từ Giang Hải tới.
Mặc dù không thể so với cao thủ hàng đầu của các gia tộc lớn nhưng vẫn thừa sức giải quyết các phiền toái nhỏ.
Nghe vậy, Dương Thanh trừng mắt nhìn Lạc Bân, giả vờ tức giận: “Ông biết mà còn khoanh tay đứng nhìn tôi mắc lừa?”
Lạc Bân bất lực nói: “Chủ tịch, tôi vừa nhắc cậu rồi mà! Tại cậu không để ý thôi”.
Dương Thanh nhớ ra lại lúc Bàng Tiểu Duyệt bảo mình đáp ứng điều kiện của cô ta, Lạc Bân đã cố ý nói chen vào nhưng lại bị anh ngó lơ.
Hai người đang nói chuyện, Bàng Tiểu Duyệt đã mỉm cười bước tới: “Này! Tôi tìm thấy hết mười sáu người rồi.
Anh thua!”
Dứt lời, cô ta lập tức biểu diễn, chỉ vào hai người mặc đồng phục bảo vệ ở ngoài cổng công trường: “Trên tay hai người này, chỗ khớp nối mười ngón có vết chai rất rõ.
Chỉ người thường xuyên luyện võ mới có vết chai ở tay.
Bọn họ đều là vệ sĩ bí mật”.
Sau đó, cô ta lại chỉ vào một người đội mũ bảo hộ màu trắng ở giữa công trường: “Cơ bắp trên tay và sau vai của anh ta rất rõ, nhất định phải thường xuyên tập luyện mới được như vậy.
Anh ta cũng là vệ sĩ”.
…
Dương Thanh trố mắt nhìn Bàng Tiểu Duyệt liên tiếp chỉ ra mười sáu người, hơn nữa còn phân tích rõ ràng đặc điểm của từng người.
“Này! Tôi nói không sai chứ?”
Thấy dáng vẻ kinh ngạc của Dương Thanh, Bàng Tiểu Duyệt đắc ý hỏi.
Dương Thanh chỉ có thể gật đầu nói: “Có chơi có chịu.
Cô muốn tôi đáp ứng điều kiện gì thì nói đi”.
–
Chương 688: 688: Giả Làm Bạn Trai
“Chú Lạc, hình như bà nội cháu đang gọi chú đấy”.
Bàng Tiểu Duyệt đột nhiên nói.
“Giáo sư Đỗ gọi chú hả?”
Lạc Bân vô thức hỏi thành lời rồi nhanh chóng hiểu ý Bàng Tiểu Duyệt đang đuổi khéo mình.
“Chủ tịch, tôi tới chỗ giáo sư Đỗ xem sao”.
Dứt lời, Lạc Bân vội vàng chạy về phía giáo sư Đỗ.
Dương Thanh buồn cười hỏi: “Nhóc con có yêu cầu gì mà phải đuổi khéo sếp Lạc đi?”
Bàng Tiểu Duyệt trừng mắt nhìn Dương Thanh rồi mới kiêu ngạo nói: “Tôi cho anh cơ hội làm bạn trai tôi, đây chính là yêu cầu của tôi”.
“Hả?”
Dù Dương Thanh rất giỏi giữ bình tĩnh cũng bị câu nói này của Bàng Tiểu Duyệt làm sững sờ.
Cô gái này thích anh sao?
Không thể nào?
Bọn họ mới gặp nhau lần thứ hai mà?”
“Tiểu Duyệt, con gái tôi được bốn tuổi rồi.
Tôi với cô không có khả năng đâu”.
Dương Thanh vội vàng nói: “Cô xem có thể đổi điều kiện khác không?”
Bàng Tiểu Duyệt tức giận đỏ bừng mặt.
Bộ dạng tức giận của cô ta trông rất đáng yêu.
“Tối nay tôi có một buổi tụ họp với các chị em, bọn họ đều có bạn trai, mỗi tôi còn độc thân.
Nên tôi mới muốn anh giả vờ làm bạn trai tôi”.
Bàng Tiểu Duyệt tức giận nói: “Anh xấu như vậy còn thực sự tưởng tôi muốn làm bạn gái anh á? Đồ nằm mơ giữa ban ngày!”
Dương Thanh vô cùng ngạc nhiên, cô gái này đúng là không chịu thua thiệt.
Anh chỉ mới hiểu lầm ý của cô ta đã bị mắng là xấu.
Dương Thanh cao 1m8, ngũ quan sắc sảo gương mặt tuấn tú, đi tới đâu cũng thu hút ánh nhìn của phụ nữ.
Vậy mà Bàng Tiểu Duyệt lại nói anh xấu.
“Tuy anh xấu xí nhưng chỉn chu một chút cũng có thể dẫn ra ngoài.
Tôi đành phải miễn cưỡng tiếp nhận vậy! Ai bảo anh thua tôi?”
Thấy vẻ mặt Dương Thanh tối sầm, Bàng Tiểu Duyệt rất hả hê.
“Được rồi, tôi đồng ý, cô Duyệt đừng gắt nữa”, Dương Thanh vội vàng nói.
Bấy giờ anh mới biết tại sao trước mặt cô ta, Lạc Bân luôn đứng ngồi không yên.
Thì ra cô ta chính là một tiểu ma nữ.
“Vậy thì bây giờ hãy đi theo tôi!”
Bàng Tiểu Duyệt đắc ý nói.
“Đi? Đi đâu?”, Dương Thanh nghi hoặc hỏi.
“Uổng cho cái chức chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh của anh, sao ăn mặc quê mùa như vậy? Anh xấu xí nhưng cũng phải tút tát nhan sắc cho mình chứ”.
Cái miệng của Bàng Tiểu Duyệt như súng liên thanh, không mắng Dương Thanh không chịu được.
“Được rồi, cô Duyệt đừng nói nữa.
Tôi theo cô liền đây!”, Dương Thanh vội nói.
Anh sợ mình không nói nhanh, cô ta lại mắng mình thêm mấy câu nữa.
Thấy Dương Thanh thỏa hiệp, Bàng Tiểu Duyệt càng đắc ý, ngẩng đầu ưỡn ngực đi thẳng như một con gà trống.
Dương Thanh lại như tên đàn em cun cút theo sau cô ta.
“Tôi cần đổi xe không?”
Sau khi đi tới chiếc Phaeton của Dương Thanh, không đợi Bàng Tiểu Duyệt chê bai anh đã chủ động hỏi.
“Phaeton trị giá hơn hai triệu, đông cơ W12, công suất tối đa là 450 mã lực, mô-men xoắn cao nhất là 560 Nm, hộp số sàn 5 cấp, thời gian tăng tốc 100km là 6,1 giây, vận tốc cực đại 250km/h.
Cũng chỉ anh mới thích loại xe sang khiêm tốn vậy thôi nhỉ?”
Bàng Tiểu Duyệt đi tới cạnh xe Dương Thanh, cười nói: “Có lẽ chiếc xe này đã được cải tiến, kính chống đạn, gầm xe được nâng lên.
Nếu tôi đoán không sai, chắc là động cơ cũng đã được đổi rồi phải không? Tôi đoán phí cải tiến chiếc xe này phải tốn mấy chục triệu”.
Lần này, Dương Thanh thực sự bội phục cô ta.
Không hổ là người từng đạt quán quân Bộ óc thiên tài, còn hiểu biết về xe, đúng là đáng sợ.
Dương Thanh đột nhiên nghĩ, liệu chồng tương lai có cô ta có cảm thấy áp lực hay không?
Có khi chồng tương lai của cô ta đi ra ngoài ăn cơm với con gái cũng bị cô ta phát hiện, kinh khủng hơn là có thể đoán ra được đối phương là ai.
Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của Dương Thanh, cô ta có làm được như vậy hay không thì anh không biết.
“Chiếc xe này cũng xấu y hệt anh, nhưng ít ra hệ số an toàn cực cao.
Tôi đành miễn cường ngồi một lần vậy!”
Bàng Tiểu Duyệt lại châm chọc Dương Thanh một câu, tự giác ngồi lên ghế lái phụ.
Dương Thanh sắp thành tự kỷ, không nói câu nào lái xe rời đi.
Nửa tiếng sau, bọn họ đi tới con phố có nhiều cửa hàng xa xỉ phẩm nhất thành phố.
Nhưng Dương Thanh nhanh chóng ý thức được mình lại bị lừa.
Bởi vì cô ta đâu có mua quần áo cho anh, rõ ràng là đang mua cho mình.
“Cái này, cả cái này nữa, tôi lấy hết!”
Dương Thanh giống như người hầu lẽo đẽo đi theo Bàng Tiểu Duyệt.
Sau khi dạo liên tiếp mấy chục cửa hàng xa xỉ phẩm, hai tay Dương Thanh đã xách đầy túi lớn túi nhỏ.
“Cô Duyệt, tôi nghĩ cô mặc mười năm cũng không hết đống quần áo này đâu?”
Dương Thanh bất lực nói.
Anh phát hiện mình không thể cầm thêm gì nữa.
Bàng Tiểu Duyệt trừng mắt lườm Dương Thanh: “Từ giờ phải gọi tôi là Tiểu Duyệt.
Nếu tối nay để lộ, tôi không tha cho anh đâu’.
“Được rồi, Tiểu Duyệt, bây giờ đã đi được chưa?”
Dương Thanh quả thực rất mệt.
Anh không hiểu con gái lấy đâu ra sức lực đi mua sắm nhiều như vậy.
Anh là người luyện võ còn thấy mệt mỏi, Bàng Tiểu Duyệt vẫn còn rất phấn chấn.
“Sắp tới giờ rồi, đi thôi!”
Bàng Tiểu Duyệt liếc đồng hồ, thấy hơi trễ mới kết thúc sự nghiệp mua sắm.
Đáng thương cho Dương Thanh xách nặng trĩu cả hai tay nhưng không có thứ gì là của anh.
Hai mươi phút sau, xe đỗ lại trong bãi đỗ xe của đại học Yến Đô.
Cô gái được gọi là Giai Giai đột nhiên nhìn sang Dương Thanh đứng cạnh Bàng Tiểu Duyệt, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc, lập tức hỏi: “Tiểu Duyệt, anh ấy là ai?”
“Anh ấy là bạn trai mình, Dương Thanh!”
Bàng Tiểu Duyệt nhập vai rất nhanh, rất tự nhiên ôm cánh tay Dương Thanh, giới thiệu với anh: “Cô ấy là bạn cùng phòng của em, Nhiếp Giai Giai.
Người bên cạnh là bạn trai cô ấy, Thạch Giang”.
“Chào anh!”
Dương Thanh mỉm cười, chủ động bắt tay với Thạch Giang.
Nhưng Thạch Giang không thèm bắt tay anh, oán trách với Nhiếp Giai Giai: “Sao em bảo Tiểu Duyệt không có bạn trai? Anh đã hẹn anh Lương tới rồi, bây giờ phải làm sao?”
“Sao em biết được!”
Nhiếp Giai Giai oán trách nhìn Bàng Tiểu Duyệt: “Mình đã nói với cậu tối nay anh Lương cũng tới rồi mà? Sao cậu lại đột nhiên có bạn trai? Cậu làm vậy là muốn khiến mình khó xử phải không?”
–
Chương 689: 689: Cô Gái Vô Tội
Nhiếp Giai Giai và Thạch Giang cố ý nói lớn tiếng, rõ ràng là đang nói cho Dương Thanh nghe.
Bàng Tiểu Duyệt lại ra vẻ vô tội: “Anh Lương đến thì liên quan gì tới mình?”
Nghe vậy, vẻ mặt Nhiếp Giai Giai lập tức cứng đờ.
“Tiểu Duyệt, mình biết tính cậu thẳng thắn, đơn thuần, dễ bị lừa.
Dù có muốn tìm bạn trai cũng phải cẩn thận, bây giờ nhiều lừa đảo lắm.
Lỡ bị lừa tình lừa tiền thì không kịp hối hận đâu”, Nhiếp Giai Giai không cam lòng tiếp tục khuyên nhủ.
Bàng Tiểu Duyệt ra vẻ thẹn thùng rúc vào ngực Dương Thanh, vẻ mặt ngọt ngào nói: “Mình chủ động theo đuổi anh ấy!”
“Hả?”
Lần này, Nhiếp Giai Giai hoàn toàn kinh ngạc, ánh mắt Thạch Giang cũng tối sầm.
Anh Lương là người anh ta đang cần nịnh bợ.
Trong bữa ăn lần trước, Nhiếp Giai Giai cho anh Lương xem ảnh Bàng Tiểu Duyệt, gã liền tuyên bố cô ta là của mình.
Thậm chí gã từng đến dưới tòa nhà ký túc xá nữ vài lần nhưng Bàng Tiểu Duyệt vẫn không hề xuất hiện.
Hôm nay vốn định mượn buổi tụ tập của các cô gái để dẫn anh Lương đến làm quen với Bàng Tiểu Duyệt, kết quả cô ta lại dẫn theo bạn trai.
Điều này khiến Thạch Giang rất khó chịu.
Nếu chuyện này không thành, rất có thể anh ta sẽ đắc tội với anh Lương.
Nghe cuộc nói chuyện giữa bọn họ, Dương Thanh cũng đoán được phần nào.
Nếu anh đoán không sai, Bàng Tiểu Duyệt cố ý làm vậy.
Cô ta cảm thấy buổi họp mặt hôm nay không đơn giản nên mới cố ý dẫn anh tới làm khiên chắn.
Đúng lúc này, một chiếc Audi A4L màu đen đỗ lại bên cạnh đám người Dương Thanh.
“Tiểu Duyệt! Giai Giai!”
Cô gái ngồi ở ghế lái phụ thò đầu ra cười gọi.
Ngay sau đó, một đôi trai gái bước ra khỏi xe.
“Chu Hân, cậu cũng tới rồi!”
Nhiếp Giai Giai bước tới, nhiệt tình ôm cánh tay Chu Hân.
“Bạn cùng phòng của em, Chu Hân!”
Đối phương chưa tới nhưng Bàng Tiểu Duyệt đã giới thiệu cho Dương Thanh: “Người bên cạnh là bạn trai cô ấy, Tiêu Đại Vĩ”.
Bàng Tiểu Duyệt chưa kịp giới thiệu, Nhiếp Giai Giai đã nhỏ giọng thì thầm với Chu Hân, vừa nói vừa liếc mắt nhìn Dương Thanh.
Rõ ràng là đang nói về anh.
Sau đó, hai cô gái dắt tay nhau đi tới.
Chu Hân vênh váo nhìn Dương Thanh: “Tôi khuyên anh tự biết thân biết phận.
Tiểu Duyệt là bạn tốt của chúng tôi, chúng tôi sẽ không đứng nhìn cậu ấy bị anh lừa gạt đâu”.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn đối phương, không thèm quan tâm.
Nếu Bàng Tiểu Duyệt dẫn anh tới, cô ta ra mặt mới đúng.
“Chu Hân, cậu nói lung tung gì đấy? Dương Thanh là bạn trai mình, là mình tỏ tình với anh ấy trước.
Dù có lừa cũng là mình lừa anh ấy mới phải!”
Bàng Tiểu Duyệt bước tới, khẽ cười nói.
“Cái gì? Cậu chủ động tỏ tình với anh ta á?”
Chu Hân kinh ngạc vội vàng đánh giá toàn thân Dương Thanh mấy lượt mới cho ra kết luận, một thằng nghèo kiết xác.
“Tiểu Duyệt, cậu xem anh ta đang mặc gì đi, rõ ràng là hàng bán vỉa hè.
Cậu là con gái của giáo sư Bàng, dù sao cũng là con nhà gia giáo, sao có thể quen với loại nghèo hèn như này được?”
Chu Hân vội vàng khuyên nhủ: “Không được đâu Tiểu Duyệt, cậu không thể yêu anh ta được.
Chắc chắn anh ta đã dùng thủ đoạn gì đó lừa gạt cậu.
Cậu lập tức chia tay anh ta đi”.
“Phải đó, lập tức chia tay đi!”
Nhiếp Giai Giai nói xong lại hung dữ lườm Dương Thanh: “Anh thấy rồi chứ? Chị em chúng tôi đều không muốn Tiểu Duyệt ở bên anh.
Anh không xứng với cô ấy”.
Dương Thanh không tức giận, chỉ cảm thấy buồn cười, bỗng lên tiếng hỏi: “Thế các cô nghĩ loại đàn ông thế nào mới xứng với Tiểu Duyệt?”
“Ít nhất cũng phải giống như bạn trai tôi, tài sản hàng chục triệu.
Không được thì miễn bàn!”, Nhiếp Giai Giai kiêu căng nói.
Thạch Giang còn cố tình giơ chìa khóa xe Mercedes ra khoe, cười híp mắt nói: “Anh không xứng với Tiểu Duyệt!”
Dứt lời, anh ta còn ấn chìa khóa một cái, đèn xe Mercedes Benz E-Class màu đen nhấp nháy vài cái.
Tiêu Đại Vĩ cũng vuốt ve chìa khóa xe Audi A4L, cố ý xắn tay áo sơ mi trắng lên khoe ra một chiếc đồng hồ Rolex.
Nhưng cũng giống chiếc Patek Philippe của Thạch Giang đều là hàng nhái.
Một chiếc Audi A4L trị giá hơn ba trăm nghìn, một chiếc Mercedes Benz E-Class trị giá hơn năm trăm nghìn.
Dám khoe khoang trước mặt Dương Thanh, đúng là tự tìm tai vạ.
Trong mắt Dương Thanh, mấy người này chẳng khác gì một lũ trẻ con, anh còn không tức giận nổi.
Giống như mấy đứa nhỏ mẫu giáo ganh đua nhau, sao Dương Thanh có thể giận trẻ con?
“Không sợ thì cứ đi theo!”
Nhiếp Giai Giai hung dữ lườm Dương Thanh rồi lại nhìn Chu Hân: “Hay là cho họ đi xe của bạn trai cậu nhé!”
Chu Hân lập tức lắc đầu nói: “Xe của bạn trai mình là hàng mới, cho Tiểu Duyệt đi cùng thì không sao.
Nhưng nếu kéo cả bạn trai cậu ấy thì không được”.
Bàng Tiểu Duyệt bất đắc dĩ nói: “Không sao, bạn trai mình cũng lái xe tới, nhưng mà không xịn bằng Mercedes với Audi của bạn trai các cậu”.
“Anh ta cũng có xe á?”, Nhiếp Giai Giai kinh ngạc hỏi.
Bàng Tiểu Duyệt gật đầu, thở dài nói: “Một chiếc Volkswagen cũ mà thôi.
Không sánh được với xe sang của bạn trai các cậu đâu!”
“Trời ạ! Phaeton bản giới hạn không còn sản xuất nữa! Cả chiếc xe đều được chế tác thủ công, là một dòng xe sang dưới cờ Volkswagen, cùng hãng sản xuất của một dòng xe sang khác là Bentley! Dùng động cơ W12 rất hiếm có, cũng là dòng xe sang khiêm tốn duy nhất của Volkswagen”.
Đúng lúc này, Thạch Giang bỗng giật mình thốt lên, trông thấy chiếc Phaeton gần đó liền kích động chạy tới.
–
Chương 690: 690: Nhà Họ Lương Nhỏ Bé
Tiêu Đại Vĩ cũng vội vàng đi tới, kích động không kém Thạch Giang: “Không ngờ thật sự là Phaeton, lại còn là dòng cao cấp nhất, trị giá hơn hai triệu”.
“Cái anh nói là loại phổ thông, còn chiếc này là loại đặt làm riêng, cửa kính được làm bằng kính chống đạn, hơn nữa còn hỗ trợ hệ thống nhận diện khuôn mặt”, Thạch Giang có vẻ rất hiểu về xe, nhìn ra được kính xe này là kính chống đạn.
“Xe Phaeton đặt làm riêng á? Thế giá bán ít nhất cũng phải năm triệu!”, Tiêu Đại Vĩ kinh ngạc nói.
Thạch Giang lắc đầu: “Giá thấp nhất cũng phải mười triệu!”
Tuy Nhiếp Giai Giai và Chu Hân không hiểu xe nhưng nghe bạn trai nói vậy cũng rất kinh hãi.
“Chủ nhân của chiếc xe này nhất định là một cậu chủ nhà siêu giàu.
Nếu không có tài sản hàng trăm triệu sao có thể mua nổi xe hàng chục triệu? Mình bỗng thấy hối hận vì đã yêu sớm!”, Nhiếp Giai Giai mơ mộng nói.
“Biết đâu chủ xe là một anh chàng siêu đẹp trai.
Người được làm bạn gái của anh ấy nhất định rất hạnh phúc! Nếu mình chưa có bạn trai, nhất định sẽ theo đuổi anh ấy!”, Chu Hân cũng xuýt xoa.
Thạch Giang và Tiêu Đại Vĩ liếc nhìn nhau.
Mặc dù Nhiếp Giai Giai và Chu Hân chỉ nói suông nhưng lại nói muốn gả cho chủ nhân của chiếc Phaeton này ngay trước mặt bọn họ vẫn khiến bọn họ rất xấu hổ.
“Khụ khụ!”
Thạch Giang ho khan vài tiếng, lạnh nhạt nói: “Giai Giai em yên tâm, với thành tựu hiện tại của anh, chưa tới mười năm nữa anh sẽ đủ khả năng đặt làm riêng một chiếc Phaeton”.
“Chồng em giỏi quá, em tin anh nhất định có thể làm được!”, Nhiếp Giai Giai kích động hôn lên mặt Thạch Giang.
Tiêu Đại Vĩ cũng không cam chịu yếu thế, nghiêm túc nói với Chu Hân: “Em không cần ghen tỵ với người khác.
Đợi anh thêm mười năm, anh cũng làm được như vậy!”
“Đây chỉ là một chiếc Volkwagen thôi mà? Thực sự tốt như mấy người nói sao?”
Đúng lúc này, Bàng Tiểu Duyệt đột nhiên lên tiếng, giả bộ ngây thơ hỏi.
Dứt lời, cô ta đi tới trước đầu xe Phaeton, sờ kính xe rồi lại sờ gương chiếu hậu.
“Tiểu Duyệt, cậu đừng sờ mó lung tung.
Lỡ làm xước kính, chúng ta không đền nổi đâu!”, thấy Bàng Tiểu Duyệt làm vậy, Nhiếp Giai Giai và Chu Hân đều bị dọa toát mồ hôi hột.
Đây là chiếc xe sang giá trị chục triệu đó!
“Yên tâm đi, dù có làm xước bạn trai mình cũng sẽ không bắt mình bồi thường đâu, đúng không anh?”
Bàng Tiểu Duyệt cười híp mắt nhìn Dương Thanh.
Dương Thanh mỉm cười đáp: “Nếu em thích, anh sẽ tặng em chiếc xe này!”
Đám người Thạch Giang nghe thấy vậy, chưa kịp phản ứng lại đã trông thấy Dương Thanh đi tới trước xe.
“Tinh!”
Tiếng mở khóa thanh thúy vang lên, sau đó một giọng nói máy móc vang lên từ trong chiếc Phaeton: “Nhận diện khuôn mặt thành công, hoan nghênh anh Thanh lên xe!”
Ầm!
Mấy người Thạch Giang sợ ngây người, đầu nổ ầm ầm, vẻ mặt tràn ngập khó tin.
Nhất là Nhiếp Giai Giai và Chu Hân đều chết lặng.
Bạn trai của Bàng Tiểu Duyệt chính là chủ nhân của chiếc xe sang giá chục triệu này?
Sao có thể như vậy được?
Nhưng Dương Thanh đã dùng mặt mở khóa xe, hiện giờ đã leo lên xe.
“Đi thôi! Mọi người còn ngây ra đó làm gì?”
Bàng Tiểu Duyệt thò đầu ra khỏi xe, vô tội hỏi.
Cô ta vừa dứt lời, Dương Thanh đã nổ máy lái xe rời đi.
Giờ phút này, đám người Thạch Giang có cảm giác mất sạch mặt mũi.
Nhất là Nhiếp Giai Giai và Chu Hân.
Từ lúc bắt đầu trông thấy Dương Thanh, bọn họ đã không ngừng chửi bới anh là đồ nghèo hèn.
Nhưng kết quả anh mới là người giàu có nhất.
Sắc mặt của Nhiếp Giai Giai và Chu Hân đều cực kỳ khó coi.
Bàng Tiểu Duyệt xinh đẹp hơn bọn họ đã đành, bây giờ đến cả bạn trai cũng giàu hơn bạn trai của bọn họ gấp bội.
Không chỉ có vậy, Dương Thanh còn rất đẹp trai.
“Nhất định anh ta cố ý giả nghèo!”
Sau khi Dương Thanh rời khỏi, Tiêu Đại Vĩ nghiến răng nghiến lợi nói: “Rõ ràng là một cậu chủ nhà giàu lại ăn mặc quê mùa như vậy, ai mà ngờ được anh ta có thể đặt làm riêng một chiếc Phaeton?”
“Không sai, nhất định là anh ta cố ý giả vờ.
Nhưng không sao, anh Lương thích Bàng Tiểu Duyệt lâu như vậy, nếu lát nữa biết tới Dương Thanh chắc chắn sẽ không bỏ qua”, ánh mắt Thạch Giang tràn đầy lạnh lẽo.
“Chồng ơi, liệu có xảy ra chuyện gì không?”, Nhiếp Giai Giai lo lắng hỏi.
Thạch Giang cười lạnh một tiếng: “Có thể xảy ra chuyện gì được? Anh ta có giàu đến đâu cũng đâu thể hơn được anh Lương? Đừng quên nhà anh Lương làm nghề gì! Gara dưới tầng hầm nhà anh ấy cũng có mấy chiếc xe sang trị giá chục triệu”.
Nghe vậy, Nhiếp Giai Giai mới thở phào một hơi.
Vừa rồi cô ta chửi mắng Dương Thanh nhiều như vậy, ai biết có bị anh ghi thù hay không.
Nhưng có anh Lương ở đây cũng không cần quá lo lắng.
“Chúng ta cũng đi thôi!”, mấy người lái xe rời đi.
Bàng Tiểu Duyệt bỗng nghiêm túc nói.
Cô ta cũng lo lắng Dương Thanh và Lương Vân chạm mặt nhau.
Dương Thanh cười hỏi: “Cô bảo tôi giả làm bạn trai cô là để đối phó Lương Vân đúng không?”
Bàng Tiểu Duyệt bị vạch trần cũng không xấu hổ, vẫn ngông nghênh nói: “Dù sao cũng là anh thua tôi, phải đồng ý một điều kiện của tôi.
Anh đắc tội ai cũng không liên quan đến tôi”.
Có lẽ cô ta cảm thấy câu này nói hơi tuyệt tình nên lại dặn dò: “Dương Thanh, anh đừng quá ngông cuồng, có thể nhịn được thì nên nhịn, đừng tùy tiện gây sự với Lương Vân”.
Dương Thanh cười nói: “Không phải cô vừa nói tôi đắc tội ai cũng không liên quan tới cô sao?”
Nghe vậy, Bàng Tiểu Duyệt trừng mắt nhìn Dương Thanh, tức giận nói: “Nếu anh đắc tội Lương Vân, tôi sẽ mặc kệ anh! Đến lúc đó liên lụy đến cả tập đoàn Nhạn Thanh cũng đừng trách tôi!”
“Yên tâm đi, chỉ là một tên con cháu của nhà họ Lương nhỏ bé, không đáng để tôi coi trọng”.
Dương Thanh cũng không định trêu chọc Bàng Tiểu Duyệt, cười nói.
–








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Đô Thị Cổ Tiên Y [Dịch] Đô Thị Cổ Tiên Y](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Do-Thi-Co-Tien-Y-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa [Dịch] Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Gen-Cua-Ta-Vo-Han-Tien-Hoa-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Cực Đạo Thiên Ma [Dịch] Cực Đạo Thiên Ma](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Cuc-Dao-Thien-Ma-SE-Audio-Truyen.jpg)

