Chàng Rể Chiến Thần
Tập 67 : 661: Không Có Lựa Chọn (c661-c670)
❮ sautiếp ❯Chương 661: 661: Không Có Lựa Chọn
Tiếng bàn tán xung quanh như từng cây gai đâm vào người Tống Hoa Vỹ.
Hắn đành phải lăn ra trước mắt mọi người nếu không sẽ thật sự nộp mạng lại đây.
Dù sao Tống Hoa Đông cũng bị Dương Thanh giết rồi.
Đúng như anh đã nói, giết một người hay hai người chẳng có gì khác nhau.
Nhưng nếu không làm theo lời của Dương Thanh, e là hắn sẽ mất mạng thật.
Mỗi khi lăn một vòng, sát khí trong lòng Tống Hoa Vỹ lại tăng thêm một chút, đợi khi hắn lăn đến cửa thang máy mới bò dậy, nhưng sát khí trong lòng đã lên đến đỉnh điểm.
Hắn cũng không dám lộ liễu, không quay đầu lại, đi thẳng vào thang máy rời khỏi chỗ này.
Tống Hoa Nghĩa lo lắng nói: “Cậu Thanh, tôi đã rất cố gắng không để nhà họ Tống xem anh như kẻ thù, nhưng kết quả nhà họ Tống lại thật sự muốn đối phó cậu.
Tôi xin cậu tha cho nhà họ Tống một con đường sống được không?”
Lời của Tống Hoa Nghĩa khiến Dương Thanh hơi ngạc nhiên.
Anh nhìn người đàn ông chỉ lớn hơn mình vài tuổi này trong lòng không khỏi than thở.
Người đàn ông này bất kể là tính cách hay tầm nhìn đều không tầm thường.
Nhà họ Tống có được anh ta đúng là may mắn.
“Nếu người nhà họ Tống muốn giết tôi, chẳng lẽ tôi phải khoanh tay ngồi chờ chết sao?”, Dương Thanh lạnh nhạt nói.
Tống Hoa Nghĩa im lặng một hồi, lát sau trong mắt ngập tràn kiên định nói với Dương Thanh: “Nếu thật sự có người muốn chết, là tại bọn họ gieo gió gặt bão! Tôi chỉ cầu xin cậu Thanh đến lúc đó có thể tha cho nhà họ Tống một con đường sống là được rồi”.
“Được, tôi đồng ý với anh!”, Dương Thanh gật đầu.
Tống Hoa Nghĩa sững sờ, hắn ta vốn tưởng Dương Thanh sẽ không đồng ý nhưng hắn ta vẫn muốn dốc hết sức.
Nếu Dương Thanh thật sự muốn tiêu diệt nhà họ Tống, hắn ta sẽ không có gánh nặng tâm lý.
Nhưng điều khiến hắn ta bất ngờ là Dương Thanh lại đồng ý dễ dàng như vậy.
“Cảm ơn cậu Thanh! Cảm ơn cậu Thanh!”, Tống Hoa Nghĩa liên tục nói cảm ơn.
Dương Thanh khẽ cười nói: “Chúng ta cũng đi thôi!”
Tống Hoa Nghĩa lại kinh ngạc lần nữa, với thực lực mà Dương Thanh vừa thể hiện, anh rất dễ dàng đoạt được chức quán quân hôm nay.
Tiền thưởng của giải quán quân hơn vài trăm triệu vậy mà Dương Thanh lại không cần.
Nhưng nghĩ tới mối quan hệ của Dương Thanh với vị Tướng quân biên giới phía Bắc kia, hắn ta ta lại cảm thấy thoải mái.
Chỉ là ba người vừa muốn rời đi thì có mấy gã đô con đột nhiên chặn đường đi của bọn họ.
Khi thấy cách ăn mặc của đám người này, con ngươi của Tống Hoa Nghĩa co rút lại, bởi vì người mặc quần áo này chính là thành viên của club Hoàng Kim.
“Cậu Thanh, cuộc thi vẫn chưa kết thúc mà cậu đã muốn bỏ đi, làm vậy hình như không thích hợp lắm thì phải?”
Một giọng nói trêu ngươi bỗng vang lên.
Dương Thanh khẽ nhếch mày, nhìn người thanh nhiên đang đi tới cười mỉa mai nói: “Cuộc thi chưa kết thúc thì có liên quan gì đến tôi?”
Dương Thanh đã gặp người thanh niên trước mặt này rồi.
Anh ta tên Tào Huy, chính là người cố mua bằng được khu đất ngoại ô phía Nam từ tay Dương Thanh, và là con cháu nhà họ Tào, một trong bốn Vương tộc lớn.
Lúc này sau lưng anh ta có hai lão già mặc sườn xám nam.
Khí thế của bọn họ cực kỳ mạnh mẽ.
Ngay cả khí thế của ông lão bên cạnh Vũ Văn Bân cũng chưa chắc mạnh bằng bọn họ.
“Cậu là ứng cử viên đoạt giải quán quân đêm nay.
Có gần một nửa số khán giả đã đặt cược cậu.
Nếu bây giờ cậu rời đi thì tôi phải ăn nói làm sao với khản giả đây?”, Tào Huy cười nói.
Mà lời này của anh ta cũng đã nói rõ mối quan hệ của anh ta với club Hoàng Kim.
Thì ra club Hoàng Kim là sản nghiệp của nhà họ Tào.
Chả trách bọn họ có thể kiếm tiền ngay dưới mi mắt của tám nhà quyền thế của Yến Đô.
Lúc này Tống Hoa Nghĩa bên cạnh Dương Thanh cũng vô cùng lo sợ.
Lời của Tào Huy đã nói rõ anh ta có quan hệ với club Hoàng Kim, hơn nữa Tống Hoa Nghĩa còn biết sau lưng club này là nhà họ Tào một trong bốn Vương tộc lớn chống lưng.
Điều này có nghĩa là người thanh niên trạc tuổi mình đang đứng trước mặt này là con cháu của nhà họ Tào.
Nhưng câu nói tiếp theo của Dương Thanh suýt chút nữa đã khiến Tống Hoa Nghĩa hồn vía lên mây: “Tôi muốn đi, anh có thể ngăn cản được sao?”
Tào Huy cười mỉa mai: “Thằng nhóc, sáng nay mày đã đụng đến người của tao, tao có thể không so đo.
Nhưng nếu mày ra tay tại đây thì tao dám cam đoan bạn mày không một ai có thể rời khỏi chỗ này!”
Dứt lời, mấy gã đô con bao vây đám người Dương Thanh, đồn loạt rút súng ra chĩa họng súng đen ngòm vào nhóm người Dương Thanh.
Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã đều sững sờ.
Tống Hoa Nhã sợ đến nỗi nắm chặt góc áo của Dương Thanh, như thể lúc này chỉ có Dương Thanh mới khiến cô ta an tâm.
Tuy Tống Hoa Nghĩa muốn khuyên Dương Thanh thi đấu tiếp, nhưng Dương Thanh đã giúp hắn ta thi đấu rồi, thậm chí còn vì vậy mà đắc tội Tống Hoa Vỹ, hơn nữa anh còn đồng ý bỏ qua cho nhà họ Tống, nên hắn ta thật sự không dám yêu cầu thêm điều gì nữa.
Bây giờ dù bị giết hắn ta cũng đành chịu.
Cách đó không xa, Vũ Văn Bân đang đứng cạnh ông lão mặc sườn xám nam.
Vũ Văn Bân thấy Dương Thanh bị bao vây, hơi ngạc nhiên: “Ông Đường, mấy người kia chính là người đứng sau club Hoàng Kim?”
Ông lão mặc sườn xám nam cười hờ hững: “Người trẻ tuổi dẫn đầu kia chính là dòng bên của nhà họ Tào, tên là Tào Huy.
Cách đây mấy hôm cậu ta vừa được điều tới đây cuộc thi tranh giải quán quân hàng năm của club Hoàng Kim”.
Trong mắt Vũ Văn Bân ngập tràn sợ hãi, không ngờ nhanh như vậy đã gặp phải người nhà họ Tào rồi.
Nhưng lúc sau khi hết sợ chính là cảm giác mừng như điên.
Bởi vì rõ ràng Dương Thanh và Tào Huy đang đối chọi nhau, theo hiểu biết của anh ta về Dương Thanh, chắc chắn Dương Thanh sẽ không chịu thua.
Tào Huy là con cháu của nhà họ Tào, tuy chỉ là dòng bên nhưng cũng mang dòng máu của Vương tộc, càng không đời nào thỏa hiệp.
Nếu vậy giữa hai người chắc chắn sẽ có một kẻ bị thương.
“Ông Đường, tôi hiểu rồi, chả trách ông nói Dương Thanh không giết tôi được.
Club Hoàng Kim là sản nghiệp của nhà họ Tào.
Dù Dương Thanh có mọc cánh cũng khó thoát khỏi nơi này”, Vũ Văn Bân cười nói.
Ông lão mặc sườn xám nói: “Tôi thừa nhận thực lực của Dương Thanh rất mạnh, thiên phú võ thuật cũng cực cao, nhưng nếu đấu với Vương tộc, cậu ta chỉ còn đường chết”.
“Cậu có để ý hai ông lão đứng sau lưng Tào Huy không? Bọn họ là cao thủ hàng đầu của nhà họ Tào.
Thực lực mạnh hơn tôi, dù Dương Thanh rất mạnh nhưng cũng không phải là đối thủ của bọn họ”.
Ánh mắt Vũ Văn Bân sáng rực, trong mắt ngập tràn chờ mong: “Tao rất muốn nhìn thử xem lần này mày sẽ hóa nguy thành an bằng cách nào?”
Lúc này trong mắt Dương Thanh lóe lên sát khí đáng sợ, híp mắt nhìn Tào Huy.
“Nếu tôi không muốn dự thi thì sao?”, Dương Thanh hỏi.
“Ha ha, mày cho rằng lúc này mày còn lựa chọn khác sao?”, Tào Huy cười nói.
Dương Thanh liếc nhìn hai ông lão đứng sau lưng Tào Huy, gật đầu: “Đương nhiên là có!”
“Mày nói thử xem, nếu tao bắt mày làm con tin, dù người của mày mạnh hơn thì có thể làm gì tao?”, Dương Thanh bỗng hỏi.
Tào Huy nghe Dương Thanh nói xong chẳng những không giận mà còn cười: “Thằng nhóc, phải công nhận mày rất can đảm…”
Nhưng anh ta chưa nói xong, cổ họng đã bị bóp nghẹt không nói nên lời.
“Thằng nhóc, thả cậu Huy ra!”
Dù sao hai cao thủ sau lưng Tào Huy cũng không ngờ Dương Thanh lại xuất hiện trước mặt Tào Huy, bóp cổ họng anh ta, nhất thời cả hai đều giận dữ không thôi.
–
Chương 662: 662: Còn Muốn Tiếp Tục Không
Tào Huy bị Dương Thanh một tay bóp cổ nhấc lên khiến mọi người đều sợ ngây người.
Bởi vì những người Tào Huy dẫn tới đều mặc đồng phục của club Hoàng Kim, cũng có nghĩa Tào Huy chắc chắn là một trong những kẻ nắm quyền quản lý club này.
Mặc dù rất ít người biết được thân phận của Tào Huy nhưng chỗ dựa của club Hoàng Kim quá lớn, đến cả tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không dám làm gì.
Vậy mà giờ đây, người của club Hoàng Kim lại bị Dương Thanh bóp cổ nhấc lên ngay trước mặt mọi người.
Vũ Văn Bân và lão già mặc sườn xám nam đứng cách đó không xa đang chờ xem kịch hay không khỏi kinh hãi.
“Sao lại có thể như vậy?”, Vũ Văn Bân trợn tròn mắt.
Trong mắt lão già mặc sườn xám nam cũng tràn đầy kinh ngạc.
Lão ta biết rõ thân phận của Tào Huy.
Quan trọng là thực lực của hai lão già mặc sườn xám nam bảo vệ Tào Huy kia không hề thua kém lão ta.
Thế mà Dương Thanh vẫn có thể dễ dàng uy hiếp tính mạng của Tào Huy.
“Ranh con, mau thả cậu Huy ra, nếu không cậu nhất định sẽ hối hận!”
Một trong hai lão già mặc sườn xám nam lạnh lùng lên tiếng.
Ánh mắt Dương Thanh lóe lên, bỗng dồn sức vào tay: “Ý của ông là, nếu tôi không thả, các ông sẽ không tha cho tôi hả?”
“Biết là tốt!”, lão già mặc sườn xám nam trầm giọng nói, ánh mắt lạnh lẽo.
Dương Thanh cong môi nở nụ cười châm chọc: “Vậy tôi giết anh ta thì hơn!”
Dứt lời, anh làm bộ như chuẩn bị giết Tào Huy.
“Dừng tay!”
Lão già mặc sườn xám nam bảo vệ Tào Huy lập tức gầm lên.
“Chúng tôi là người của nhà họ Tào, một trong các Vương tộc.
Người đang bị cậu bắt giữ mang họ Tào!”
Lão già mặc sườn xám nam còn lại cũng lên tiếng: “Tốt nhất cậu hãy nghĩ cho kỹ xem có nên ra tay không”.
Dương Thanh bỗng nhiên bật cười.
“Cậu cười cái gì?”, lão già mặc sườn xám nam hỏi.
“Tôi cười các ông ngây thơ! Thực sự tưởng mang nhà họ Tào ra dọa là tôi sẽ sợ sao?”, Dương Thanh hỏi ngược lại.
Sắc mặt của hai lão già mặc sườn xám nam đều cực kỳ khó coi.
Từ khí thế trên người Dương Thanh, bọn họ cảm thấy anh không hề đơn giản.
Bọn họ chợt có ảo giác, Dương Thanh thực sự dám giết Tào Huy, dường như không hề e sợ nhà họ Tào.
Lúc này Tào Huy đang điên cuồng giãy giụa, giống một con gà con bị Dương Thanh khống chế.
Mọi người xung quanh cảm thấy nghẹt thở.
“Người trẻ tuổi kia là ai vậy? Sao dám làm loạn ở club Hoàng Kim?”
“Những người đang bao vây cậu ta đều mặc đồng phục của club Hoàng Kim.
Chắc hẳn người đang bị cậu ta bóp cổ chính là chủ của club”.
“Trời ạ! Đến cả tám gia tộc đứng đầu Yến Đô còn không dám nhúng tay vào chuyện của club Hoàng Kim.
Thế mà cậu ta lại dám đánh người của họ sao?”
“Chắc chắn chàng trai trẻ này có lai lịch rất khủng, nếu không sao lại dám giết người của nhà họ Tống trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô? Còn bắt cả cháu đích tôn của nhà họ Tống lăn ra ngoài?”
…
Đám người xung quanh bàn tán rầm rộ.
Mặc dù cuộc chiến trên sàn đấu rất đặc sắc nhưng chuyện của Dương Thanh còn hấp dẫn họ hơn.
Thấy Tào Huy càng lúc càng giãy giụa yếu dần, thậm chí hai mắt dần trợn trắng, hai lão già mặc sườn xám nam rốt cuộc ý thức được, Dương Thanh thực sự dám giết Tào Huy.
“Cậu mau thả cậu ấy ra.
Có chuyện gì chúng ta từ từ nói!”, một người hoảng sợ vội nói.
Người còn lại cũng vội vàng khuyên nhủ: “Chỉ cần cậu thả cậu Huy ra, chúng tôi cam đoan sẽ không làm khó bạn cậu, để họ an toàn rời đi”.
Dương Thanh bảo Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã đang ngơ ngác nhìn mình: “Hai người đi trước đi!”
Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã sửng sốt một lúc mới lấy lại tinh thần, gật đầu chạy đi.
Dương Thanh muốn dùng Tào Huy làm con tin bởi vì Tào Huy định dùng Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã uy hiếp anh.
Anh chỉ dùng chiêu gậy ông đập lưng ông mà thôi!
Nếu Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã rời đi, Tào Huy không có khả năng giữ chân anh lại.
“Bây giờ có thể thả cậu Huy ra được chưa?”
Chờ hai người kia đi khỏi, mội lão già mặc sườn xám nam mới lên tiếng hỏi.
“Các người muốn trả thù tôi thế nào cũng được, nhưng chỉ được nhằm vào tôi.
Nếu dám bắt người bên cạnh tôi để uy hiếp, các người sẽ chết rất thảm”.
Dứt lời, Dương Thanh tiện tay ném Tào Huy ra xa mười mấy mét, đến khi ngã xuống đất đã hôn mê bất tỉnh.
Lập tức có người chạy tới cứu Tào Huy, thế nhưng hai lão già bảo vệ Tào Huy vẫn không định thả Dương Thanh đi.
Dương Thanh cau mày hỏi: “Các ông muốn dây dưa với tôi đến cùng sao?”
“Vừa nãy cậu cũng đã nói, chỉ cần nhắm vào cậu, trả thù thế nào cũng được.
Chúng tôi đã thả bạn cậu đi, nhưng cậu thì không được”, một người đột nhiên nói.
“Được rồi, đừng phí lời nữa.
Các ông đã muốn chết, tôi sẽ cho các ông toại nguyện.
Cùng lên hết đi!”
Dương Thanh bị năm, sáu khẩu súng chĩa vào nhưng không hề e sợ, cười lạnh nói với hai lão già mặc sườn xám nam có thực lực mạnh nhất.
Hai lão già nghe vậy đưa mắt nhìn nhau, một người trầm giọng nói: “Mình tôi là đủ đối phó với cậu rồi!”
Nói xong, lão ta xông thẳng tới chỗ Dương Thanh.
Giờ phút này, người xem đều hò reo ầm ĩ, chỉ là bọn họ không nhìn sàn đấu, mà đang theo dõi cuộc chiến giữa Dương Thanh với cao thủ của club Hoàng Kim ở bên dưới.
Trông thấy đối phương xông đến, ánh mắt Dương Thanh vẫn rất bình tĩnh, không dám khinh địch.
Anh chợt dồn sức vào chân, cả người như tên rời cung lao vào đối phương.
“Ầm!”
Tiếng động thật lớn vang lên, chỉ thấy thân thể của Dương Thanh và lão già mặc sườn xám nam đã va vào nhau.
Mọi người không thấy được hai người họ đánh thế nào, chỉ thấy sau đó lão già mặc sườn xám nam đột nhiên lùi lại năm sáu bước liên tiếp, còn Dương Thanh vẫn đứng sừng sững tại chỗ.
Hú!
Tiếng hoan hô vang vọng toàn bộ sàn đấu.
Thực lực Dương Thanh thể hiện trước đó vốn đã được rất nhiều người coi trọng, lúc này anh đánh lui cao thủ của club Hoàng Kim chỉ với một đòn càng khiến họ thêm hưng phấn.
Dù là quán quân của các năm trước cũng không mạnh bằng Dương Thanh.
Còn lão già mặc sườn xám nam vừa bị đánh lui đang vô cùng kinh hãi, sắc mặt cứng đờ.
Có lẽ người khác không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, nhưng lão ta là người đánh với Dương Thanh, biết rất rõ ràng.
Giây phút hai người va vào nhau, lão ta dính một đấm mạnh mẽ của Dương Thanh vào bụng nên mới bị đánh lui năm sáu bước.
Còn đòn đánh của lão ta chẳng kịp chạm tới quần áo của Dương Thanh.
Quan trọng hơn là, bộ dạng bình tĩnh nhẹ nhàng của Dương Thanh khiến lão ta bàng hoàng nhận ra, anh vẫn chưa đánh hết sức.
Trước mặt Dương Thanh, lão ta bỗng có cảm giác mình đang lấy trứng chọi đá.
Rốt cuộc chàng trai trẻ này là ai mà có thực lực khủng bố như vậy?
“Còn muốn tiếp tục nữa không?”, Dương Thanh bỗng lên tiếng hỏi.
–
Chương 663: 663: Phiền Muộn Của Dương Thanh
Dương Thanh cũng không có ý đuổi cùng giết tận, dù sao đối phương cũng là người của Vương tộc Chiêu Châu.
Nếu thực sự giết họ, dù anh có thể đối phó được nhưng cũng sẽ gặp phiền phức không nhỏ.
Lão già mặc sườn xám nam nghiêm mặt lại, không lập tức trả lời.
Lão già còn lại chạy tới che chở trước người Tào Huy.
Mặc dù Tào Huy đã hôn mê nhưng họ không thể cam đoan Dương Thanh sẽ không bất ngờ ra tay giết hại anh ta.
“Chuyện này sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy!”
Lão già mặc sườn xám nam vừa bị Dương Thanh đánh bại đột nhiên trầm giọng nói.
Dương Thanh cười lạnh một tiếng, lập tức cất bước rời đi.
Người xem đang chờ mong Dương Thanh tiếp tục đánh đều rất thất vọng, nhưng Dương Thanh mạnh như vậy, ai dám ngăn cản?
“Phải làm thế nào bây giờ?”
Lão già mặc sườn xám nam vừa che chắn cho Tào Huy đi tới, lo lắng hỏi.
“Thực lực của cậu ta quá mạnh, cứ về nhà họ Tào báo cáo rồi quyết định sau”, người còn lại nói.
“Được!”
Hai người thống nhất lập tức trở về nhà họ Tào báo cáo.
Vũ Văn Bân chứng kiến toàn bộ cũng trợn mắt há mồm.
Dương Thanh mạnh hơn trong tưởng tượng của anh ta nhiều.
“Ông Đường, ông thực sự chắc chắn chúng ta có thể giẫm đạp Dương Thanh dưới chân chứ?”, Vũ Văn Bân hoài nghi hỏi.
Ông Đường nhắm mắt không đáp, chợt nói: “Sắp tới, tôi sẽ đưa cậu đến một nơi”.
Nghe vậy, Vũ Văn Bân cảm thấy rất chờ mong.
Từ khi ông Đường xuất hiện vẫn chưa từng khiến anh ta thất vọng.
Nơi ông Đường muốn đưa anh ta đến nhất định sẽ có thể giúp anh ta thay đổi.
“Nhưng mà với thực lực vừa rồi của Dương Thanh, đêm nay cậu ta sẽ bỏ qua cho tôi sao?”, Vũ Văn Bân chợt thấy lo lắng.
Ông Đường lập tức im bặt, một lát sau mới lên tiếng: “Yên tâm, cậu ta đã biết club Hoàng Kim có nhà họ Tào chống lưng.
Nếu đã rời đi chứng tỏ cậu ta cũng không nắm chắc có thể đối phó lại được”.
“Thế nên chắc chắn cậu ta sẽ không chạy vào club Hoàng Kim tìm cậu.
Cậu ta sẽ không theo dõi cậu suốt 24 tiếng, đêm nay chúng ta lập tức rời khỏi Yến Đô”.
Lúc này Vũ Văn Bân mới yên tâm, gật đầu đáp: “Được!”
Cùng lúc đó, Dương Thanh đã ra khỏi club Hoàng Kim.
“Cậu Thanh!”
Anh vừa bước ra liền nghe thấy giọng nói mừng rỡ cách đó không xa, chính là hai anh em Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã được Dương Thanh bảo vệ rời đi trước.
“Anh Thanh có sao không?”, trên gương mặt xinh đẹp của Tống Hoa Nhã tràn đầy lo lắng.
Dương Thanh khẽ lắc đầu: “Tôi không sao.
Muộn rồi, hai người về trước đi!”
Hai anh em này chờ Dương Thanh ở ngoài cổng club Hoàng Kim khiến anh rất ngạc nhiên.
Bọn họ ở lại chờ chứng tỏ rất tin tưởng Dương Thanh.
Nếu không, lỡ Dương Thanh bị giết ở trong, bọn họ ở gần như vậy rất có thể sẽ bị người nhà họ Tào đuổi giết.
“Cậu Thanh không sao thì chúng tôi yên tâm rồi, ngày khác tôi sẽ tới thăm cậu sau”.
Tống Hoa Nghĩa nghe ra được ý tứ đuổi khách của Dương Thanh, vội vàng kéo Tống Hoa Nhã rời đi.
“Sao anh lại đi luôn vậy? Vì giúp chúng ta, anh Thanh đã đắc tội với người của club Hoàng Kim.
Chúng ta bỏ anh ấy ở lại một mình, nhỡ bọn họ đuổi giết anh ấy thì phải làm sao?”
Tống Hoa Nhã bị kéo lên xe, không vui nói.
Tống Hoa Nghĩa trầm giọng đáp: “Em nghĩ nếu club Hoàng Kim muốn đuổi giết cậu Thanh, chúng ta đi theo cậu ấy là đang giúp cậu ấy sao?”
“Giống như lúc ở trong club Hoàng Kim, chúng ta sẽ chỉ làm vướng tay vướng chân cậu ấy!”
Nói xong, Tống Hoa Nghĩa cổ quái nhìn chằm chằm Tống Hoa Nhã, cảm thấy em gái mình hơi khác thường.
Tống Hoa Nhã bị anh trai nhìn chằm chằm bỗng chột dạ, cả giận nói: “Anh nhìn em như vậy làm gì?”
“Hoa Nhã, em thích cậu Thanh rồi à?”, Tống Hoa Nghĩa đột nhiên hỏi.
Nghe vậy, gương mặt Tống Hoa Nhã lập tức đỏ bừng, trừng mắt nhìn Tống Hoa Nghĩa, chột dạ nói: “Không phải!”
“Em là em gái anh, em nghĩ gì anh biết hết”.
Tống Hoa Nghĩa thở dài nói: “Cậu Thanh đã có gia đình, cũng rất yêu vợ mình.
Bất kỳ ai cũng không có cơ hội chen vào đâu”.
Hắn ta đã điều tra Dương Thanh, biết rõ mọi chuyện về anh như lòng bàn tay.
Nhất là chuyện Dương Thanh vì Tần Thanh Tâm chịu nhục đến ở rể khiến hắn ta rất kinh ngạc.
Sau khi biết được sức mạnh khủng bố của Dương Thanh, Tống Hoa Nghĩa càng ngạc nhiên khi thấy một người đàn ông mạnh như vậy mà lại rất chung tình.
Nghe anh trai nói thế, sắc mặt Tống Hoa Nhã lập tức ảm đạm, cúi gằm đầu xuống, viền mắt đỏ hoe: “Anh yên tâm, em biết mà.
Người như em không có tư cách với tới người đàn ông như anh Thanh”.
Thấy em gái đau lòng, Tống Hoa Nghĩa cảm thấy xót xa, may mà Tống Hoa Nhã chỉ vừa mới thích Dương Thanh.
Đau dài không bằng đau ngắn.
Để Tống Hoa Nhã biết được khoảng cách giữa mình và Dương Thanh mới có thể nhanh chóng giúp em gái anh ta dứt ra được.
“Thôi nào, em cũng đừng coi nhẹ mình.
Em gái anh xinh đẹp như vậy, muốn đàn ông như nào chẳng được?”, Tống Hoa Nghĩa an ủi một câu rồi lái xe rời đi.
Lần này tham gia cuộc thi chọn quán quân được club Hoàng Kim tổ chức hàng năm, trong số ba anh em nhà họ Tống tuy có hắn ta chiến thắng nhưng cũng có một người bỏ mạng.
Hắn ta không biết sau khi trở về nhà họ Tống sẽ phải đối mặt với điều gì.
Đợi Tống Hoa Nghĩa rời khỏi, Dương Thanh gọi một cuộc điện thoại.
Đối phương nhanh chóng nhấc máy: “Anh Thanh!”
“Tới club Hoàng Kim ngay!”, Dương Thanh nói.
“Vâng!”, đối phương lập tức đáp.
Đối với Dương Thanh, giết dòng chính nhà họ Tống hay đắc tội nhà họ Tào cũng chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể.
Thu hoạch lớn nhất của tối nay chính là tìm thấy Vũ Văn Bân.
Lần trước Vũ Văn Bân thoát khỏi tay anh.
Lần này, anh tuyệt đối sẽ không để lịch sử lặp lại.
Bây giờ mới đắc tội nhà họ Tào, ai biết liệu có xuất hiện cao thủ mạnh hơn hay không.
Có lẽ Mã Siêu tới sẽ giúp được anh.
Hai mươi phút sau, Mã Siêu đã tới club Hoàng Kim.
“Anh Thanh, sao anh lại ở đây?”
Vừa xuống xe, Mã Siêu đã đi tới chỗ Dương Thanh, nghi hoặc hỏi.
Dương Thanh đáp: “Tôi tìm thấy Vũ Văn Bân rồi!”
“Hóa ra thằng khốn này trốn ở club Hoàng Kim”.
Mã Siêu nhếch miệng cười nhưng lại tỏa ra sát khí mãnh liệt.
Dương Thanh không chần chừ, lập tức kể lại mọi chuyện cho anh ta nghe.
“Anh Thanh, club Hoàng Kim của nhà họ Tào thì đã sao? Chúng ta cứ xông vào bắt Vũ Văn Bân đi, em xem ai dám ngăn cản?”, Mã Siêu bá đạo nói.
Anh ta chính là anh em thân thiết nhất của Dương Thanh, đương nhiên hiểu được anh rất muốn biết bí mật của mẹ mình.
Vũ Văn Bân chính là chìa khóa.
Dương Thanh cau mày: “Dù sao nhà họ Tào cũng là một trong các Vương tộc.
Nếu tôi đã rời khỏi biên giới phía Bắc thì không thể ngông nghênh như lúc tôi còn là Tướng quân được.
Tôi không sợ làm lớn chuyện, nhưng những người khác thì sao?”
Nghe vậy, Mã Siêu lập tức im bặt, trong lòng cảm thấy uất ức.
Anh ta biết ý của Dương Thanh là gì.
Với quyền thế của nhà họ Tào, nếu thực sự đắc tội khiến cao thủ hàng đầu của bọn họ tìm tới, đến cả anh ta cũng chỉ còn đường chết.
Huống chi, Dương Thanh còn có vợ con.
–
Chương 664: 664: Giao Người Ra Đây
Thời gian dần trôi qua, Dương Thanh vẫn ngồi trong xe không hề có ý định rời đi.
Mã Siêu ngồi ở ghế lái, hai mắt nhìn chằm chằm vào cổng club Hoàng Kim.
“Ra rồi!”
Dương Thanh ngồi ở ghế sau vẫn luôn nhắm nghiền mắt đột nhiên mở mắt nhìn về phía cổng.
Anh vừa dứt lời, hai bóng người một già một trẻ đi ra.
Mã Siêu định xuống xe thì bị Dương Thanh ngăn lại: “Cứ chờ đã!”
Hai người đi ra khỏi club Hoàng Kim chính là Vũ Văn Bân và ông Đường.
Ông Đường vô cùng cảnh giác, vừa ra ngoài đã bắt đầu quan sát xung quanh.
Lão ta không biết Dương Thanh có ở đây hay không nhưng có dự cảm rất xấu.
“Ông Đường, chắc là thằng kia đi rồi nhỉ?”, Vũ Văn Bân cũng lo lắng, nhỏ giọng hỏi.
Ông Đường đáp: “Có lẽ vậy!”
Hai người lập tức leo lên một chiếc Bentley màu đen.
“Đuổi theo!”, Dương Thanh ra lệnh.
Mã Siêu lập tức khởi động xe, đuổi theo ở khoảng cách vừa đủ.
Ông Đường ngồi trong xe vẫn cảm thấy bất an, mí mắt máy lia lịa, dường như sắp xảy ra chuyện.
Vũ Văn Bân không hề có cảm giác này, tưởng bở đã trốn thoát, cười lạnh nói: “Dương Thanh, mày chỉ biết nói khoác thôi.
Muốn bắt tao à, còn non lắm!”
Ông Đường khẽ cau mày, cảm thấy Vũ Văn Bân rất ngông cuồng.
Nếu anh ta không thay đổi, chỉ sợ rất khó đấu lại Dương Thanh.
Càng đừng nói là đoạt ngôi vị chủ Vương tộc của nhà họ Tào.
Lúc này đang vào giờ cao điểm buổi tối, xe đông nghịt, không đi nhanh được.
Ông Đường không hề nhận ra có một chiếc Phaeton màu đen đang không nhanh không chậm theo sát.
Nửa tiếng sau, chiếc Bentley đi vào một ngã ba, chiếc Phaeton cũng đi theo.
Lần này, rốt cuộc ông Đường cũng phát hiện đang bị theo đuôi, lập tức nghiêm mặt nói: “Đúng là bám dai như đỉa!”
“Ai?”
“Ai bám dai như đỉa?”
Vũ Văn Bân nghe vậy, lông tơ toàn thân lập tức dựng đứng.
“Dương Thanh”, ông Đường đáp.
“Cái gì?”
“Cậu ta tới rồi sao?”
“Cậu ta đang ở đâu?”
Vũ Văn Bân nghe thấy tên của Dương Thanh liền sợ chết khiếp, thấp thỏm hỏi.
“Câm miệng!”
Ông Đường quát lên một tiếng, cắn răng nói: “Đừng quên cậu còn phải kế thừa vị trí chủ Vương tộc của nhà họ Tào.
Chỉ là một thằng nhóc biết đánh đấm chút đỉnh mà đã bị dọa thành như vậy sao?”
Vũ Văn Bân vội vàng ngậm miệng lại.
Nhưng Dương Thanh đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn, trên mặt anh ta vẫn tràn đầy sợ hãi.
“Yên tâm, tôi có chuẩn bị rồi! Không ngăn được chúng ta đâu!”
Ông Đường híp mắt nói rồi gọi điện thoại: “Chặn chiếc Phaeton màu đen sau lưng chúng tôi ở đường Đạo Hương Nam!”
Dứt lời, ông ta cúp máy.
“Ông gọi cho ai đấy?”, Vũ Văn Bân hỏi.
“Sát thủ của Bạo Phong Tuyết, tổ chức sát thủ lớn thứ ba thế giới!”, ông Đường đáp.
Nghe thấy ba chữ Bạo Phong Tuyết, Vũ Văn Bân rất kinh ngạc: “Không ngờ ông còn có thể liên hệ với sát thủ của Bạo Phong Tuyết”.
“Nghe nói sát thủ của Bạo Phong Tuyết chưa từng nhận nhiệm vụ ở Chiêu Châu.
Thế mà ông lại mời được họ”.
“Dương Thanh có mạnh đến đâu, gặp phải sát thủ của Bạo Phong Tuyết cũng chỉ còn đường chết!”
Rốt cuộc Vũ Văn Bân cũng được thở phào một hơi.
Nhưng ông Đường chẳng hề thả lỏng, vẻ mặt vẫn rất nghiêm túc.
“Anh Thanh, bọn họ phát hiện ra rồi!”
Trong chiếc Phaeton phía sau chiếc Bentley, Mã Siêu đang lái xe bỗng lên tiếng.
“Tông vào đi!”, Dương Thanh ra lệnh.
“Vâng!”
Mã Siêu đạp mạnh chân ga, động cơ của chiếc Phaeton vốn được cải tiến đặc biệt gầm lên, tốc độ xe lập tức tăng vọt điên cuồng đuổi theo chiếc Bentley.
“Giảm tốc!”
Đúng lúc này, Dương Thanh cảm thấy nguy hiểm mãnh liệt ập tới, hoảng hốt hô lên.
“Đoàng!”
Kít!
Dường như cùng lúc Dương Thanh kêu giảm tốc, một tiếng súng nổ chói tai vang lên.
Mã Siêu cũng phản xạ cực nhanh, giẫm mạnh phanh xe.
Viên đạn đập thẳng vào động cơ xe.
“Súng bắn tỉa!”
Sắc mặt Mã Siêu cực kỳ khó coi, tỏa ra khí thế kinh người.
“Để tôi lái xe!”
Dương Thanh vội vàng nói.
Trước giờ, Mã Siêu vẫn luôn răm rắp nghe theo lệnh của Dương Thanh.
Hai người phối hợp vô cùng hoàn hảo.
Chỉ trong nháy mắt, Mã Siêu đã ngồi sang ghế lái phụ, còn Dương Thanh cũng thoắt cái leo lên ghế lái.
“Đoàng đoàng đoàng!”
Ngay sau đó, mấy tiếng súng bắn liên tiếp vang lên.
Nhưng Dương Thanh đã cầm được tay lái.
Chiếc xe vòng vèo trên đường tránh thoát mưa đạn liên tục bay đến.
Chiếc Bentley phía trước cũng lao nhanh hơn hẳn, nhanh chóng cách xa chiếc Phaeton.
Dương Thanh nắm chặt bánh lái, nhìn chằm chằm chiếc Bentley trước mặt, đạp mạnh chân ga đuổi theo, động cơ gào thét điên cuồng.
Tiếng súng vẫn vang lên không ngừng, nhưng lần nào chiếc xe cũng linh hoạt tránh thoát dưới sự khống chế của Dương Thanh.
“Mấy tên khốn kiếp này đúng là điên rồ, dùng đến cả súng bắn tỉa!”
Mã Siêu nghiến răng nghiến lợi nói.
Chiêu Châu vốn quản lý súng ống vô cùng nghiêm ngặt.
Giờ đây đột nhiên xuất hiện tay súng bắn tỉa, hơn nữa còn không chỉ một người, xem ra đối phương đã chuẩn bị rất chu đáo.
Lúc này, Dương Thanh không thèm để ý tới tay súng bắn tỉa, chỉ điên cuồng đuổi theo xe của Vũ Văn Bân.
“Ông Đường, bọn chúng đuổi tới rồi!”
Trong xe, Vũ Văn Bân thấy chiếc Phaeton đang không ngừng theo sát, sợ hãi gào lên.
Nghe ông Đường nói mời được sát thủ của Bạo Phong Tuyết tới, anh ta cứ tưởng Dương Thanh sẽ phải chết.
Nào ngờ đối phương chỉ bị ngăn cản vài giây ngắn ngủi, hoàn toàn không làm gì được.
Ông Đường cũng không ngờ mình chuẩn bị đầy đủ như vậy mà vẫn không ngăn cản được Dương Thanh.
Tiếng súng đã im bặt, xe của Dương Thanh đã rời khỏi phạm vi ngắm bắn.
“Ông Đường, ông vẫn còn chuẩn bị khác phải không?”
Vũ Văn Bân thấy vẻ mặt nghiêm trọng của ông Đường lại càng thêm sợ hãi, sắp khóc đến nơi: “Ông nói tôi phải thừa kế vị trí chủ Vương tộc của nhà họ Tào cơ mà.
Sao tôi có thể chết ở đây được?”
“Chắc chắn ông vẫn còn cách khác.
Ông mau nói cho tôi biết đi!”
Vũ Văn Bân suýt bị Dương Thanh lấy mạng hai lần, thật sự rất sợ hãi.
Anh ta biết nếu mình rơi vào tay Dương Thanh lần nữa sẽ không còn đường sống.
“Cậu còn nói thêm một chữ, tôi lập tức ném cậu xuống xe!”, ông Đường bỗng nhiên nói.
Quả nhiên có tác dụng, Vũ Văn Bân lập tức im bặt, trong trong mắt anh ta vẫn tràn đầy hoảng sợ.
Ông Đường suy nghĩ hồi lâu, thấy chiếc Phaeton đã đuổi tới liền biết, chỉ có đánh một trận mới có thể đưa Vũ Văn Bân đi.
“Dừng xe!”, ông Đường ra lệnh.
Tài xế lập tức dừng xe.
Vũ Văn Bân thấy vậy, chỉ cảm thấy toàn thân xụi lơ, dưới háng ướt nhẹp, sợ tè ra quần.
Ông Đường thất vọng nhìn anh ta, đột nhiên cảm thấy mình cố gắng như vậy không đáng chút nào.
Nhưng vì một vài nguyên nhân, dù ông ta có phải bỏ mạng cũng không được để Vũ Văn Bân chết.
“Cậu ngồi im trên xe, không được nhúc nhích.
Khi có cơ hội, tài xế sẽ đưa cậu rời đi”, ông Đường nhìn Vũ Văn Bân lần cuối rồi mở cửa xe bước xuống.
Lúc này, Dương Thanh và Mã Siêu cũng xuống xe.
“Giao người ra đây!”
Dương Thanh lạnh lùng nhìn ông Đường.
–
Chương 665: 665: Sát Thủ Đánh Lén
Mã Siêu cũng bước xuống xe, đứng sau lưng Dương Thanh, cảnh giác nhìn chằm chằm ông Đường.
Anh ta cảm thấy sự uy hiếp cực lớn từ trên người ông Đường.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn đối phương, lặp lại lần nữa: “Giao người!”
“Chàng trai trẻ, làm người phải biết khoan dung độ lượng.
Cậu với Vũ Văn Bân vốn là anh em ruột thịt.
Cậu giết cậu ấy không thấy có lỗi với bố mình sao?”
Ông Đường không muốn giao người, định giở bài tình cảm.
“Tôi có thể không giết anh ta.
Chỉ cần anh ta trả lời tôi một câu hỏi, sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng”, Dương Thanh nói.
Đối với anh, sự sống chết của Vũ Văn Văn chẳng hề quan trọng.
Nhưng anh rất muốn biết bí mật về mẹ mình.
Trước đó anh từng thăm dò Vũ Văn Cao Dương, nhìn ra được ông ta cũng biết bí mật này, chỉ là không chịu nói ra.
Vũ Văn Cao Dương là bố anh, anh không thể ra tay, nhưng Vũ Văn Bân thì khác.
Nếu không còn cách nào, Dương Thanh tuyệt đối sẽ không nương tay.
“Tôi không tin cậu”, ông Đường nói thẳng.
Dương Thanh có thực lực mạnh mẽ như vậy, nếu thực sự giao Vũ Văn Bân cho anh, chỉ sợ Vũ Văn Bân sẽ có khả năng bị lấy mạng.
“Anh Thanh nói nhảm nhiều vậy làm gì? Anh cứ giữ chân lão ta, em đi bắt gã kia”, Mã Siêu nhếch miệng nở nụ cười khát máu.
Anh ta cảm giác được ông Đường rất mạnh, sẽ không ngu ngốc đối phó với lão ta, nhưng lại có thể bắt Vũ Văn Bân ở trong xe.
Dương Thanh không đáp, chỉ nhìn ông Đường hỏi lại một lần: “Ông kiên quyết không giao người sao?”
Ông Đường lắc đầu: “Trừ phi tôi chết!”
“Vậy thì đành đắc tội!”
Ánh mắt Dương Thanh trở nên nghiêm túc: “Ra tay đi!”
“Vâng!”
Ngay sau khi Dương Thanh ra lệnh, Mã Siêu đã chạy vọt tới chiếc Bentley có giá trị không nhỏ kia.
“Chết tiệt!”
Ông Đường quát lớn, lập tức nhào về phía Mã Siêu.
“Đối thủ của ông là tôi!”
Nhưng lão ta còn chưa tiếp cận được Mã Siêu đã bị Dương Thanh cản lại.
Anh vung đấm ra.
“Uỳnh!”
Ông Đường không chút do dự, lập tức từ bỏ ý định tấn công Mã Siêu, giơ tay ngăn trước ngực.
Nắm đấm của Dương Thanh đánh thẳng vào cánh tay của ông Đường, khiến lão ta bị đẩy lùi mấy bước.
“Tôi tôn trọng ông là tiền bối, không muốn ra tay nên ông đừng ép tôi.
Ông biết mà, ông không phải đối thủ của tôi”.
Dương Thanh không thừa thắng xông lên mà tiếp tục thuyết phục.
Sắc mặt ông Đường trở nên nghiêm trọng.
Lão ta đã biết Dương Thanh rất mạnh, nhưng lão ta có sứ mệnh quan trọng.
Nếu Vũ Văn Bân xảy ra chuyện, lão ta khó lòng thoát tội.
“Với thực lực của ông, bảo vệ một thằng vô dụng như vậy đúng là lãng phí.
Nếu ông đồng ý đi theo tôi, nhà họ Tào cho ông cái gì tôi sẽ đền ông gấp bội”.
Dương Thanh nói tiếp.
Thực lực của ông Đường mạnh hơn cả Mã Siêu.
Nếu dưới tay anh có cao thủ cấp bậc này chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh.
Bây giờ anh đã quyết định dẫn cả nhà về Yến Đô ở, kẻ địch sẽ ngày càng mạnh hơn.
Nếu có ông Đường bảo vệ, áp lực của anh sẽ giảm bớt không ít.
Nhưng ông Đường không thể đi theo Dương Thanh, lắc đầu nói: “Nhà họ Tào có ơn với tôi.
Mạng của tôi được nhà họ Tào cho, dù có chết vì nhà họ Tào tôi cũng phải trả ơn!”
Rốt cuộc Dương Thanh đã hiểu không có hi vọng thuyết phục ông Đường đi theo mình.
“Vậy thì tôi đành phải đắc tội!”
Vẻ mặt Dương Thanh nghiêm túc hẳn lên.
Trước giờ anh chưa từng nương tay với kẻ thù.
Ông Đường cũng không dám chủ quan, lập tức tập trung toàn bộ sức lực, vọt tới chỗ Dương Thanh.
Thoáng chốc, lão ta đã đối mặt với anh.
“Bịch!”
Dương Thanh không nương tay nữa, đấm mạnh vào ngực lão ta.
Ông Đường như con diều đứt dây bay ngược ra xa mấy mét rồi rơi xuống.
Tốc độ của ông Đường rất nhanh, nhưng thực lực vẫn thua kém Dương Thanh rất nhiều.
Lão ta không thể chống lại một đấm của Dương Thanh, phun máu ra, cả người đau nhức.
Thế nhưng lão ta vẫn giãy giụa bò lên, trong lòng khiếp sợ tột độ.
Trước đó ở club Hoàng Kim, lão ta đã biết Dương Thanh vô cùng mạnh.
Nhưng đến tận bây giờ, lão ta mới nhận ra, anh vẫn luôn đánh rất nhẹ nhàng.
Lão ta không đoán được thực lực của Dương Thanh mạnh đến mức nào.
Bởi vì lão ta không đủ khả năng ép Dương Thanh đánh hết sức.
Lúc này, Mã Siêu đã tới gần chiếc Bentley, đấm vỡ cửa kính xe, túm tài xế ra ngoài.
Chỉ khi giải quyết tài xế mới có thể bảo đảm Vũ Văn Vân không thể chạy thoát.
Trong xe.
Vũ Văn Bân thấy Mã Siêu đấm vỡ cửa kính, một tay lôi tài xé ra ngoài đã sợ ngây người.
“Mình nên làm gì bây giờ?”
Vũ Văn Bân khiếp đảm, bỗng thấy hối hận vì khiêu khích Dương Thanh.
Nhưng giờ đây hối hận cũng đã muộn.
“Thằng chết tiệt, mày tự cút ra ngoài hay phải để tao lôi mày ra?”
Mã Siêu cười híp mắt nói.
“Tôi… tôi tự xuống xe!”, cuối cùng Vũ Văn Bân cũng hạ quyết tâm.
Giọng điệu giống như thà tự xuống xe chịu đau ít còn hơn bị Mã Siêu lôi xuống.
Nhưng đúng lúc ấy, một gã sát thủ áo đen đột nhiên xuất hiên, tay cầm một con dao găm sắc nhọn đâm thẳng vào ngực Mã Siêu.
“Roẹt!”
Mã Siêu không kịp tránh, cánh tay bị lưỡi dao rạch một đường.
Nhưng anh ta không có cơ hội phản ứng, lưỡi dao đã lại đâm tới.
Anh ta chỉ có thể từ bỏ tấn công, vội vàng trốn tránh.
Đối phương mặc đồ đen, cả khuôn mặt bị che dưới lớp vải.
Dương Thanh nhướng máy nhìn chằm chằm ông Đường, tức giận hỏi: “Ông thuê sát thủ tới à?”
Gã sát thủ mặc áo đen kia vô cùng nhanh nhẹn, từng đòn đều trí mạng.
Chỉ có sát thủ hàng đầu thế giới mới có năng lực giết người mạnh mẽ như vậy.
“Nếu cậu không cứu, chỉ sợ anh em của cậu sẽ phải bỏ mạng!”, ông Đường cười lạnh một tiếng.
Cả tay súng bắn tỉa trước đó cũng do lão ta mời tới để đối phó Dương Thanh.
Nhưng không ngờ Dương Thanh vẫn có thể đuổi kịp lão ta dưới sự truy sát của mấy tay súng bắn tỉa.
“Ông đã muốn chết như vậy, tôi sẽ cho ông toại nguyện!”
Sát khí trong mắt Dương Thanh ngày càng nồng đậm.
Anh vốn không định trở mặt với nhà họ Tào, chỉ muốn tra hỏi Vũ Văn Bân về bí mật của mẹ mình rồi sẽ tha cho anh ta.
Nhưng giờ đây, anh không muốn tha chết cho ông Đường nữa.
“Người ta là sát thủ hàng đầu của tổ chức xếp thứ ba thế giới Bạo Phong Tuyết đấy.
Nếu cậu còn không đi cứu, nhất định sẽ phải hối hận”.
Ông Đường cảm nhận được sát khí từ trên người Dương Thanh, vội nói.
Dương Thanh khinh thường cười lạnh: “Nếu tôi nói cho ông biết, sát thủ từng xếp hạng nhất của Bạo Phong Tuyết cũng phải chết trong tay anh em tôi thì sao?”
–
Chương 666: 666: Bí Mật Của Mẹ
Nghe vậy, ông Đường hoảng hốt nói: “Không thể nào!”
Nếu nói cao thủ mạnh nhất Bạo Phong Tuyết bị Dương Thanh giết chết lão ta còn tin.
Nhưng nếu nói cao thủ mạnh nhất Bạo Phong Tuyết chết trong tay một thằng đàn em của Dương Thanh, lão ta không tin.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn ông Đường, không thèm giải thích mà nói: “Đỡ đòn đi!”
Dứt lời, anh thoắt cái biến mất tại chỗ.
Một khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ người Dương Thanh càn quét về phía ông Đường.
Ông Đường khiếp sợ phát hiện mình không hề có chút ý chí chiến đấu nào.
Bởi vì sát khí của Dương Thanh quá khủng bố, so với anh, lão ta chỉ như một hạt cát trong sa mạc.
Không phải lão ta không dám đánh mà là chưa kịp ra tay, Dương Thanh đã xuất hiện trước mặt lão ta.
“Chết đi!”
Lão ta chỉ nghe thấy hai chữ này, sau đó thân thể cứ như bị một chiếc xe tải mấy chục tấn tông vào, bay thẳng ra ngoài.
Lão ta bổ nhào xuống đất, lại phun máu, sự sống dần tan biến như thủy triều rút.
“Rốt… rốt cuộc cậu là ai?”
Ông Đường cắn răng hỏi.
Nhưng Dương Thanh không có ý định nói cho lão ta biết, chỉ hờ hững nhìn một cái rồi quay người rời đi.
Bỗng cổ họng xộc lên mùi máu tanh, ông Đường không nhịn nổi phun ra một ngụm máu đen rồi tắt thở, chết không nhắm mắt.
Đến tận lúc chết, lão ta vẫn không biết thân phận thật sự của Dương Thanh.
Lúc này, Mã Siêu đang giao đấu với cao thủ của Bạo Phong Tuyết.
Tuy anh ta bị rạch một dao ở cánh tay nhưng không hề ảnh hưởng tới thực lực.
“Đánh nhanh thắng nhanh!”, Dương Thanh bỗng lên tiếng.
“Được thôi!”
Mã Siêu công môi nở nụ cười, híp mắt nhìn chằm chằm sát thủ bịt mặt, lạnh lùng nói: “Mày chết được rồi đấy!”
Nói xong, cả người anh ta như một con thú dữ nhào vào sát thủ.
Mã Siêu như biến thành một người khác, sát khí bùng nổ.
Sát thủ cảm thấy toàn thân rét run, nguy hiểm ập đến.
Vừa rồi gã ta đã tận mắt chứng kiến Dương Thanh giết ông Đường.
Bây giờ Dương Thanh đang đứng bên cạnh, gã ta không có khả năng giết Mã Siêu.
Nghĩ vậy, gã ta không mảy may do dự định quay lưng bỏ chạy.
“Phập!”
Nhưng gã ta vừa mới lao ra ngoài mấy mét, Dương Thanh đá ra một cái, viên đá lao như bay về phía gã ta.
Sát thủ bổ nhào ra trước theo quán tính rồi ngã lăn ra đất.
“Anh Thanh, đã nói là anh không cần ra tay rồi mà”, Mã Siêu oán trách.
Dương Thanh chỉ lạnh nhạt đáp: “Nếu gã ta chạy trốn, cậu không đuổi kịp đâu!”
Sát thủ của Bạo Phong Tuyết nổi tiếng về tốc độ.
Mã Siêu không thể giữ chân đối phương.
Cảm nhận được sự lạnh lẽo trong lời nói của Dương Thanh, Mã Siêu không dám nhiều lời, vội vàng đi lên mở cửa sau xe Bentley ra.
“Á… Đừng giết tôi… Đừng giết tôi…”
Vũ Văn Bân ở trong xe nhắm tịt mắt gào thét ầm ĩ, khí thế hống hách khi ở club Hoàng Kim đã mất sạch.
“Cho anh ta ngậm miệng rồi đưa đi!”, Dương Thanh nói.
Mã Siêu đập một cái, Vũ Văn Bân lập tức ngất xỉu.
Hai mươi phút sau, Dương Thanh ngồi trên sofa trong một tòa biệt thự cao cấp.
Giữa phòng khách có một người đang nằm, chính là Vũ Văn Bân.
“Ào ào!”
Mã Siêu dội nước lạnh lên đầu anh ta.
Vũ Văn Bân giật mình mở choàng mắt, phát hiện mình đang ở trong một tòa biệt thự cao cấp, Dương Thanh đang ngồi trên sofa ngay trước mặt anh ta.
“Dương… Dương Thanh, cậu… cậu muốn làm gì?”
Vũ Văn Bân bị dọa suýt bật khóc, vô thức lùi về phía sau.
“Bịch!”
Mã Siêu đá vào mông Vũ Văn Bân, khiến anh ta ngã bổ nhào dưới chân Dương Thanh.
“Mày còn không biết tao muốn làm gì sao?”
Dương Thanh nắm tóc Vũ Văn Bân, căm tức nói: “Mau nói toàn bộ những chuyện liên quan đến mẹ tao đi!”
“Nếu mày dám giấu giếm nửa câu, tao sẽ giết mày ngay lập tức”.
Lúc này Dương Thanh cực kỳ hung dữ, tròng mắt đỏ ngầu.
Lần này rời khỏi biên giới phía Bắc, anh vốn định sống yên bình, nào ngờ phiền phức cứ thi nhau kéo tới.
Bây giờ còn biết về một bí mật của mẹ mình, sao anh có thể bỏ qua cho Vũ Văn Bân được?
Vũ Văn Bân hoảng sợ nói: “Tôi lừa cậu đấy.
Tôi sợ cậu giết tôi nên mới cố tình nói là biết bí mật của mẹ cậu.
Thực ra tôi chẳng biết gì hết!”
“Dương Thanh, cậu không thể giết tôi.
Chúng ta là anh em ruột, sau này tôi không tranh với cậu nữa.
Cậu muốn tôi làm chó cũng được, cậu bảo tôi cắn ai tôi sẽ cắn người đó! Gâu! Gâu! Gâu!”
Vũ Văn Bân quỳ rạp dưới chân Dương Thanh, vẻ mặt sợ hãi sủa theo chó.
“Bịch!”
Dương Thanh đạp Vũ Văn Bân, giận dữ quát: “Tao hỏi mày lần cuối, mày biết bí mật gì của mẹ tao?”
“Mày có thể lựa chọn tiếp tục giấu tao, nhưng tao nói cho mày biết đây là cơ hội sống cuối cùng của mày.
Thành thật nói cho tao biết, tao tha cho mày, hoặc là nhận lấy cái chết!”
Mặt Vũ Văn Bân be bét máu, sợ chết khiếp.
Anh ta biết nếu còn không chịu nói thật, chỉ e Dương Thanh sẽ giết mình.
“Tôi chỉ biết chút ít, không rõ toàn bộ chân tướng”.
Cuối cùng Vũ Văn Bân cũng chịu nói ra: “Năm đó trước khi hai mẹ con cậu bị đuổi khỏi gia tộc, tôi từng tình cơ nghe thấy bố mẹ tôi cãi nhau.
Mẹ tôi nói con của cô ta không phải con của ông, sao ông còn dám để họ ở lại gia tộc?”
“Nhưng tôi không biết người mẹ tôi nói tới có phải là mẹ cậu hay không”.
“Nhưng sau lần đó, hai mẹ con cậu mới bị đuổi khỏi gia tộc Vũ Văn”.
Vũ Văn Bân nói ra toàn bộ những gì mình biết.
Uỳnh!
Trong đầu Dương Thanh nổ ầm ầm.
Anh sững sờ không dám tin vào tai mình.
Tuy Vũ Văn Bân nói không biết người mẹ mình nhắc tới có phải mẹ anh hay không nhưng xem ra chính là hai mẹ con anh.
Nếu đây là sự thật, vậy chẳng phải anh không phải là người của gia tộc Vũ Văn sao?
“Không thể như vậy được!”
Dương Thanh nổi giận bóp cổ Vũ Văn Bân, giận dữ hét lên: “Mày đang lừa tao đúng không? Nói đi, mày đang lừa tao phải không?”
Lúc này Dương Thanh đã hoàn toàn mất kiểm soát, bàn tay bóp cổ Vũ Văn Bân dùng rất nhiều sức, khiến anh ta không nói nổi một chữ.
“Anh Thanh!”
Mã Siêu thấy thế vội vàng đi tới, lo lắng nói: “Anh tỉnh táo lại đã! Giết anh ta rồi sẽ không biết gì nữa đâu!”
–
Chương 667: 667: Thì Ra Là Vậy
Nghe Mã Siêu nói thế, Dương Thanh mới dần tỉnh táo lại, bàn tay đang bóp cổ Vũ Văn Vân cũng dần buông lỏng.
Vũ Văn Bân ngã lăn ra đất, hít lấy hít để.
Anh ta lại phải chịu cảm giác đứng giữa ranh giới sống chết trong tay Dương Thanh.
Trước đó anh ta đã bị Dương Thanh dọa sợ mất mật, lần này lại càng sợ hơn.
Anh ta có cảm giác như đang đối mặt với thần chết.
“Tao cho mày thêm một cơ hội nói thật!”
Dương Thanh hít sâu một hơi, cố giữ tỉnh táo.
Lần này, Vũ Văn Bân thật sự bật khóc, quỳ dưới chân Dương Thanh nức nở nói: “Lời tôi vừa nói đều là sự thật.
Tôi thề, nếu nói dối sẽ chết không yên”.
“Nếu cậu không tin tôi thì gọi điện cho bố đi, kiểm tra xem tôi nói thật hay giả.
Nếu là giả thì hẵng giết tôi, được không?”
Vũ Văn Bân khóc lóc cầu xin.
Hiện giờ anh ta chỉ mong được sống.
Nhưng lời anh ta nói lại khiến lòng Dương Thanh chết lặng.
Bởi vì anh biết trong hoàn cảnh hiện giờ, Vũ Văn Bân không có gan nói láo.
Vậy có nghĩa là, mình không phải con ruột của Vũ Văn Cao Dương sao?
“Không thể nào! Không thể như vậy được!”
Dương Thanh thẫn thờ lẩm bẩm.
Lần đầu tiên Mã Siêu thấy anh mất khống chế như vậy, nhưng cũng có thể hiểu được tâm tình của anh.
Trước giờ Dương Thanh vẫn luôn thù hận gia tộc Vũ Văn.
Nếu không phải trước khi chết mẹ anh từng bắt anh thề độc không được trả thù, anh đã tiêu diệt gia tộc Vũ Văn từ lâu rồi.
Anh ôm mối hận này hơn hai mươi năm, thế mà bỗng một ngày chợt phát hiện gia tộc Vũ Văn cũng chẳng phải gia tộc của mình.
Nếu mình không phải người của gia tộc Vũ Văn, vậy thì bố ruột của anh là ai?
Tại sao lại vứt bỏ hai mẹ con mình?
“Anh Thanh, có thể đây cũng không phải sự thật.
Hay là anh cứ gọi cho Vũ Văn Cao Dương hỏi đã?”, Mã Siêu dè dặt hỏi.
“Đi! Lập tức tới gia tộc Vũ Văn!”
Dương Thanh quyết định tới hỏi thẳng.
Có vài lời không thể nói rõ ràng qua điện thoại.
Anh phải ba mặt một lời hỏi Vũ Văn Cao Dương, rốt cuộc sự thật là gì.
“Thế còn anh ta thì sao?”, Mã Siêu nhìn Vũ Văn Vân đang run lẩy bẩy.
Dương Thanh cũng nhìn sang: “Tạm thời giữ lại mạng của anh ta, dẫn đi cùng!”
“Vâng!”, Mã Siêu đáp.
Hiện giờ, tâm trạng cảu Dương Thanh cực kỳ mâu thuẫn.
Ở sâu trong lòng anh đã biết mình không phải con ruột của Vũ Văn Cao Dương, chỉ là không muốn thừa nhận.
Nếu anh thực sự không có quan hệ với gia tộc Vũ Văn, thù oán giữa anh và bọn họ cũng không tồn tại.
Nửa tiếng sau, một chiếc Phaeton màu đen chậm rãi đi tới một trang viên xa hoa rộng trăm mẫu.
Vừa tới cổng đã bị bảo vệ ngăn lại: “Các cậu là ai?”
“Mở cửa!”
Cửa kính xe hạ xuống, mặt Vũ Văn Bân lộ ra ngoài.
Trông thấy anh ta, bảo vệ kinh ngạc nói: “Thì ra là cậu Bân! Mau cho vào!”
Xe thuận lợi tiến vào trang viên của gia tộc Vũ Văn, dừng lại trước cổng một tòa biệt thự sang trọng.
Tất cả vẫn y hệt trong ký ức thời thơ bé.
Dương Thanh vốn nên cảm thấy hoài niệm, nhưng giờ đây anh không thể bình tĩnh nổi.
Anh vừa chờ mong muốn biết chân tướng, lại vừa sợ hãi.
Anh không biết nếu mình không phải người của gia tộc Vũ Văn thì phải đối mặt với bọn họ thế nào?
Dù sao anh cũng lớn lên trong gia tộc này.
Đối với anh, gia tộc Vũ Văn có ơn dưỡng dục.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến anh không thể ra tay với họ.
“Đến rồi à?”
Dương Thanh vừa dẫn Mã Siêu và Vũ Văn Bân đi vào biệt thự đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Chính là Vũ Văn Cao Dương đang bình tĩnh ngồi trên sofa.
Dương Thanh xuất hiện không nằm ngoài dự đoán của ông ta.
Nhưng khi nhìn thấy bộ mặt sưng vù của Vũ Văn Bân, ông ta khẽ nhíu mày.
“Bố mau nói cho Dương Thanh biết cậu ta có mang huyết thống của gia tộc Vũ Văn không đi!”, Vũ Văn Bân vội vàng nói.
Nếu là trước kia, anh ta sẽ nghĩ đang ở địa bàn của mình thì có thể dễ dàng bóp chết Dương Thanh.
Nhưng giờ đây, anh ta không dám.
Mí mắt Vũ Văn Cao Dương khẽ chuyển động, rõ ràng không ngờ mục đích Dương Thanh tới đây là vì chuyện này.
“Nói đi, rốt cuộc tôi với ông có quan hệ máu mủ gì không?”
Hai mắt Dương Thanh đỏ bừng nhìn chằm chằm ông ta.
Vũ Văn Cao Dương không lập tức trả lời, trong mắt hiện lên vẻ hoài niệm, không biết có phải đang nhớ tới mẹ Dương Thanh hay không.
“Ông biết mà.
Chỉ cần tôi muốn là có thể dễ dàng tra ra được quan hệ của chúng ta”, Dương Thanh nói tiếp.
Quả thật là vậy.
Nếu muốn tra, anh chỉ cần kiểm tra DNA của mình và Vũ Văn Bân là có thể biết được chân tướng.
“Phải thì sao? Không phải thì sao? Chuyện đến nước này, vấn đề ấy còn ý nghĩa gì nữa à?”
Vũ Văn Cao Dương bỗng lên tiếng, ánh mắt cực kỳ bình tĩnh.
Dương Thanh cũng sững sờ.
Anh hiểu ý của ông ta.
Dương Thanh vốn ghi hận gia tộc Vũ Văn, nhưng vì trước khi chết, mẹ anh ép anh thề độc không được trả thù.
Vậy thì Dương Thanh và Vũ Văn Cao Dương có quan hệ máu mủ hay không còn ý nghĩa gì nữa?
Nhưng câu nói này của Vũ Văn Cao Dương càng khiến Dương Thanh xác định đáp án trong lòng mình.
“Thì ra là vậy!”
Dương Thanh đột nhiên bật cười, đầu tiên là cười khẽ, sau đó biến thành cười lớn, bật cười nghiêng ngả: “Tôi biết rồi! Thì ra là vậy! Ha ha ha ha…”
Dương Thanh cười chảy cả nước mắt, nỗi đau trong lòng khiến anh sống không bằng chết.
Anh hận Vũ Văn Cao Dương hơn hai mươi năm trời, kết quả đối phương chẳng phải bố ruột mình.
Nếu đã không phải bố ruột, Vũ Văn Cao Dương đuổi hai mẹ con anh ra khỏi ra tộc, đuổi khỏi Yến Đô có gì đáng trách?
Thấy Dương Thanh rơi nước mắt, Vũ Văn Cao Dương cũng rất khó chịu.
Ông ta đã giấu giếm bí mật này suốt hai mươi bảy năm, cuối cùng vẫn để anh biết được.
“Dương Thanh, con đừng như vậy.
Mẹ con mà biết sẽ rất đau lòng”, Vũ Văn Cao Dương nói.
Ánh mắt ông ta nhìn Dương Thanh chỉ còn sự hiền từ của bố dành cho con, không có thù hận.
Không sai!
Dương Thanh không phải con ruột ông ta, nhưng lại được ông ta nuôi lớn.
Cho dù năm đó đuổi hai mẹ con Dương Thanh ra khỏi gia tộc cũng không phải ý của ông ta.
“Bố ruột của tôi là ai?”
Dương Thanh ngừng cười, hai mắt đỏ sậm nhìn chằm chằm Vũ Văn Cao Dương.
–
Chương 668: 668: Dương Thanh Đau Lòng
Vũ Văn Cao Dương không trả lời ngay, mà tỏ vẻ đau khổ.
Một lúc lâu sau ông ta mới ngẩng đầu nhìn Dương Thanh, đỏ bừng hai mắt nói: “Khi bố biết mẹ con, bà ấy đã mang thai.
Bố cũng từng hỏi người đàn ông kia là ai, nhưng mẹ con chưa từng nhắc tới người đó”.
Câu trả lời này không nằm ngoài dự đoán của Dương Thanh.
Nhưng vẫn khiến anh khó mà tiếp nhận.
“Được rồi, tôi biết rồi!”
Lát sau, Dương Thanh mệt mỏi nói rồi quay lưng rời đi.
Nhìn theo bóng lưng Dương Thanh, Vũ Văn Cao Dương chỉ cảm thấy chua xót.
Ông ta có thể cảm nhận nỗi đau của anh.
Ông ta yêu người con gái ấy tha thiết, có lẽ là yêu ai yêu cả đường đi nên vẫn có tình cảm sâu nặng với đứa trẻ không phải con ruột của mình này.
Nếu không bị nhà họ Tào chèn ép, chắc chắn ông ta sẽ không đuổi Dương Thanh và người mình yêu khỏi gia tộc.
“Dương Thanh!”
Thấy Dương Thanh sắp rời khỏi, Vũ Văn Cao Dương không kìm được gọi một tiếng.
Dương Thanh dừng bước nhưng không quay đầu lại.
“Bố vẫn luôn coi con là con trai bố.
Năm đó đuổi hai mẹ con con ra khỏi gia tộc là lỗi của bố, bố xin lỗi!”
Vũ Văn Cao Dương đột nhiên nói.
Nghe vậy, toàn thân Dương Thanh run lên, chỉ thấy trong lòng ấm áp, trái tim lại càng đau đớn.
Đúng vậy!
Nếu không vì năm xưa đuổi hai mẹ con anh ra khỏi gia tộc, xét về phương diện nào ông ta cũng là một người bố tốt.
Những gì Vũ Văn Bân có, Dương Thanh cũng từng được hưởng.
Ông ta là chủ của một gia tộc, nhà vợ cả lại là Vương tộc Chiêu Châu.
Có lẽ khi đuổi hai mẹ con Dương Thanh đi, ông ta cũng rất khó chịu.
Bởi vì anh không phải con ruột của Vũ Văn Cao Dương, ông ta làm được như vậy thực sự đã đủ nhiều.
“Từ nay về sau, ông không còn nợ mẹ con tôi gì nữa.
Còn tôi nợ ông ơn dưỡng dục!”
Dương Thanh chân thành nói ra những lời này rồi cất bước rời đi.
Vũ Văn Cao Dương nghe xong lập tức nước mặt giàn giụa.
Ông ta đã nhìn Dương Thanh lớn lên từng ngày, dù không phải con ruột nhưng cũng chẳng khác là bao!
Ông ta đã chờ câu nói này hơn hai mươi năm rồi.
Sau khi rời khỏi gia tộc Vũ Văn, Mã Siêu lái xe đưa Dương Thanh đi.
“Tôi xuống xe ở đây, cậu cứ về trước đi!”
Lúc đến trung tâm thành phố, Dương Thanh đột nhiên lên tiếng.
“Anh cho em đi cùng với!”, Mã Siêu không yên lòng nói.
Dương Thanh lắc đầu: “Tôi muốn yên tĩnh một mình”.
Mã Siêu không khuyên nữa, dừng xe ở ven đường.
Dương Thanh xuống xe rồi dặn dò: “Đừng nói chuyện hôm nay cho Tâm biết”.
“Anh Thanh yên tâm, em sẽ không nói cho bất kỳ ai!”, Mã Siêu đáp.
“Được rồi, cậu đi đi!”
Dương Thanh ném lại một câu rồi lang thang đi trên đường không mục đích.
Buổi tối ở Yến Đô, đèn điện sáng trưng.
Cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, xe cộ nườm nượp đường phố phồn hoa tấp nập.
Trên phố đi bộ rất đông người, có đôi tình nhân trẻ, cũng có đôi vợ chồng già, trong công viên nhỏ cách đó không xa còn có hai vợ chồng già đang nhảy quảng trường.
Ai cũng tươi cười hạnh phúc, chỉ mình Dương Thanh mặt mày buồn bã.
Chuông điện thoại kêu rất lâu, Dương Thanh mới nghe thấy.
“Chồng ơi, sao anh vẫn chưa về?”.
Anh vừa bắt máy liền nghe thấy giọng nói thân quen.
Dương Thanh cố giữ bình tĩnh nói: “Tối nay anh lại có chuyện quan trọng cần xử lý, chắc sẽ về nhà rất muộn.
Em nghỉ ngơi sớm nhé!”
Lần đầu tiên Dương Thanh nói dối Tần Thanh Tâm.
Anh không biết nếu bây giờ mình về nhà, liệu cô có nhìn ra được gì trên mặt mình hay không.
Gặp những chuyện này, anh chỉ muốn gánh chịu một mình.
“Được rồi, em không làm phiền anh nữa!”
Tần Thanh Tâm không cảm thấy có gì lạ thường.
Hiện giờ trong lòng cô, Dương Thanh chính là chỗ dựa lớn nhất, cô cũng không tin anh sẽ lừa gạt mình.
Sau khi cúp máy, trên mặt Dương Thanh hiện lên vẻ áy náy.
Anh thở dài, đột nhiên dừng bước.
“Quán bar Dạo Bước!”
Anh nghiêng người, ngẩng đầu nhìn bảng hiệu treo trên cổng, khẽ đọc tên quán bar.
“Người người đều nói mượn rượu giải sầu, sầu lại càng sầu.
Bây giờ mình chỉ muốn uống thật say”.
Dương Thanh tự nhủ, lập tức bước vào quán bar.
Quán bar Dạo Bước không lớn lắm, cũng không mở nhạc xập xình ầm ĩ như trong tưởng tượng mà chỉ có tiếng nhạc nhẹ du dương và diễn tấu Saxophone.
“Chào quý khách, quý khách muốn gọi gì không ạ?”
Dương Thanh vừa ngồi xuống, một nhân viên phục vụ mặc vest liền đi tới, tươi cười hỏi.
“Cho tôi loại rượu mạnh nhất ở đây!”, Dương Thanh đáp.
“Chúng tôi có rượu Vodka siêu mạnh của Nga, cũng có Tequila nổi tiếng của Mexico.
So về nồng độ thì không khác nhau là mấy, nhưng Tequila uống ngon hơn…”
Nhân viên phục vụ chưa giới thiệu xong đã bị Dương Thanh chặn họng: “Cho một chai Vodka!”
“Vâng thưa quý khách, xin quý khách chờ chút!”, nhân viên phục vụ vội vàng chạy đi.
Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang ra một chai Vodka và một cốc rượu.
Nhân viên phục vụ hiếu kỳ nhìn Dương Thanh.
Bình thường đa số mọi người đến quán bar chỉ để nhấm nháp chút rượu, rất ít người gọi liền một chai Vodka như Dương Thanh.
Trong lúc đó, Dương Thanh đã rót đầy một cốc rượu, uống cạn trước ánh nhìn khiếp sợ của nhân viên phục vụ.
Ngay sau đó, anh lại rót đầy một cốc, tiếp tục uống một hơi cạn sạch.
Uống liền ba cốc vào bụng mới thấy ổn định lại chút.
Nhân viên phục vụ cảm thấy rất phung phí.
Chai Vodka Dương Thanh gọi là loại rượu quý nhất của quán bar Dạo Bước, mỗi chai đều đáng giá ngàn vàng.
Thế mà anh lại uống như nước lọc.
Quan trọng là rượu này mạnh như vậy, Dương Thanh uống vào lại chẳng có cảm giác gì.
“Dương Thanh!”
Dương Thanh đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình thì chợt nghe thấy có người kinh ngạc gọi tên mình.
“Tô San?”
Trông thấy đối phương, Dương Thanh rất ngạc nhiên.
Không ngờ thế giới này nhỏ như vậy, ở Yến Đô cũng có thể gặp được bạn thân của Tần Thanh Tâm.
“Đúng là anh rồi!”
Tô San mừng rỡ vội vàng ngồi xuống đối diện Dương Thanh, cười nói: “Vừa nãy tôi đã cảm thấy bóng lưng của anh rất quen thuộc, không ngờ lại đúng là anh!”
“Sao anh lại ở đây một mình? Thanh Tâm đâu?”
Tô San cười hỏi.
Dương Thanh không nhiệt tình nổi, chỉ hơi kinh ngạc lúc trông thấy Tô San, lạnh nhạt đáp: “Cô ấy ở nhà nghỉ ngơi!”
Tô San không biết nhà mà anh nói tới là ở Yến Đô, trong lòng mừng thầm.
Từ khi được Dương Thanh cứu mạng, cô ta đã đem lòng thích anh, nhưng vì quan hệ với Tần Thanh Tâm nên cô ta vẫn luôn che giấu tình cảm của mình.
Thậm chí không tiếc bày kế, tìm cách gặp riêng Dương Thanh.
Bây giờ lại gặp được anh ở Yến Đô, cô ta rất vui.
Quan trọng là, anh chỉ đi một mình.
–
Chương 669: 669: Tôi Dìu Anh Đi
“Đừng nói là anh cãi nhau với Thanh Tâm đấy nhé? Sao trông mặt mũi ỉu xìu thế kia?”
Tô San cảm thấy Dương Thanh khác lạ, nghi hoặc hỏi thăm.
“Không phải!”
Dương Thanh vẫn đáp lại ngắn gọn.
Nhưng Tô San lại mừng thầm trong lòng.
Dương Thanh càng khác lạ càng chứng tỏ anh và Tần Thanh Tâm đang có vấn đề.
“Nào, để tôi uống với anh!”
Tô San cười nói, hào phóng tự rót cho mình một cốc, học Dương Thanh uống cạn.
“Phụt!”
Chỉ là vừa uống một ngụm, cô ta đã phun hết ra, đầu lưỡi sưng đỏ, vừa lấy tay quạt vừa oán giận nói: “Rượu gì vậy? Cay như cồn ấy”.
Thấy dáng vẻ chật vật của cô ta, Dương Thanh bỗng cảm thấy buồn cười.
“Đây là rượu Vodka mạnh nhất, trừ mùi rượu ra không còn mùi gì khác, vị rượu cay nồng, nóng như lửa”, Dương Thanh cười nói.
“Anh còn cười được!”, Tô San trợn mắt lườm Dương Thanh.
Dương Thanh cũng không để bụng.
Tâm tình buồn bực đã bị Tô San chọc cười vui vẻ.
“Cho tôi một ly rượu trái cây!”, Tô San gọi nhân viên phục vụ.
“Sao cô lại ở đây?”, Dương Thanh bỗng hỏi.
Tô San thở dài giải thích: “Bố tôi vẫn luôn muốn để nhà họ Tô chen chân vào Yến Đô, bảo tôi đi trước mở đường”.
“Nhà họ Tô muốn tới Yến Đô sao?”, Dương Thanh kinh ngạc hỏi.
Nhà họ Tô là nhà giàu nhất Giang Hải, gốc rễ đều ở Giang Hải.
Nếu tới Yến Đô với chút tài sản này của bọn họ, đừng nói là nhà giàu nhất, dù là gia tộc dưới chót cũng không bằng.
Gia tộc nào ở Yến Đô cũng có gia tài bạc triệu, nắm trong tay mấy doanh nghiệp lớn.
“Sao hả? Anh coi thường nhà họ Tô à?”, Tô San trừng mắt hỏi Dương Thanh.
Dương Thanh lắc đầu nói: “Không phải, tôi chỉ tò mò không biết tại sao nhà họ Tô không muốn làm nhà giàu nhất Giang Hải, lại phải tới Yến Đô chịu khổ?”
Tô San trợn mắt nhìn anh: “Còn nói không coi thường chúng tôi!”
Dương Thanh không nói gì nữa, lại cầm một cốc Vodka uống cạn.
Thấy Dương Thanh tu rượu ừng ực, Tô San say mê ngắm nhìn.
“Dương Thanh, anh thực sự không sao chứ?”
Tô San lo lắng hỏi, đảo mắt lấy điện thoại giả vờ quay số: “Tôi gọi cho Thanh Tâm xem nào”.
“Chờ đã!”
Dương Thanh vội vàng ngăn cản.
Anh biết được một vài chuyện nên thấy khó chịu, không muốn Tần Thanh Tâm nhìn thấy bộ dạng này của mình rồi buồn lòng nên mới một mình tới quán bar uống rượu.
Nếu Tô San nói cho Tần Thanh Tâm, ai biết cô sẽ nghĩ gì.
“Anh còn nói không có vấn đề gì với Thanh Tâm, rõ ràng là cãi nhau nên anh mới tới đây uống rượu còn gì?”, Tô San cất điện thoại đi, cười híp mắt nói.
Dương Thanh lười giải thích, chỉ đâm đầu vào uống rượu, nhanh chóng uống hết một chai Vodka.
Anh vốn định uống say nhưng Tô San xuất hiện khiến anh mất sạch hứng thú, đứng dậy nói: “Tôi phải đi rồi.
Cô cũng về nghỉ ngơi sớm đi!”
“Ơ, đợi đã!”, Tô San vội vàng đuổi theo.
Cô ta đuổi theo Dương Thanh ra ngoài mới tức giận nói: “Anh đúng là không biết ý tứ gì cả.
Dù sao chúng ta cũng là bạn bè, sao tôi cứ cảm thấy anh cố tình xa lánh tôi?”
“Cô có chuyện gì à?”.
Dương Thanh đứng lại, nghi hoặc hỏi Tô San.
Nói thật lòng, anh không thể nào thích nổi người phụ nữ này.
Nếu cô ta không phải bạn thân Tần Thanh Tâm, Dương Thanh đã không thèm để ý tới rồi.
Bây giờ cô ta lại cố tình dây dưa khiến anh thấy bực bội.
“Trễ thế này mà anh nhẫn tâm để tôi về một mình sao? Anh tiễn tôi về khách sạn đi!”, Tô San nói.
Vừa nãy đã uống hết một chai Vodka, anh lại cố tình muốn uống say nên hiện giờ chỉ cảm thấy choáng váng, rất buồn ngủ.
Tối nay uống nhiều rượu như vậy, chắc chắn không thể về nhà.
Anh vốn định ngủ ở khách sạn.
Nếu Tô San đã muốn mình đưa về khách sạn thì tiện đường thuê luôn một phòng ở đấy cũng được.
Quyết định xong, Dương Thanh mới nói: “Được, tôi đưa cô về!”
Thấy Dương Thanh đồng ý, Tô San mừng rỡ đáp: “Cảm ơn anh hùng Dương Thanh nhé!”
Tô San ở khách sạn Hilton, cách đây không xa, gọi taxi đi mười phút là tới.
Nhưng khi đến nơi, Dương Thanh đã ngủ thiếp đi ở ghế sau.
“Dương Thanh! Dương Thanh!”
Tô San gọi mấy lần không thấy anh phản ứng, đỏ mặt nghĩ tới chuyện sắp xảy ra, trong lòng nhộn nhạo.
“Đến rồi à?”
Dương Thanh được Tô San đỡ đi vài bước, bị gió tạt vào mặt mới tỉnh táo hơn một chút, nhưng đầu óc vẫn còn choáng váng.
“Anh cẩn thận, tôi dìu anh đi!”, Tô San nhỏ giọng nói.
–
Chương 670: 670: Say Rượu Không Biết Gì
Khi còn ở biên giới phía Bắc, anh là Tướng quân nên bắt buộc phải giữ tỉnh táo mọi lúc mọi nơi, xưa nay chưa từng uống rượu.
Sau khi rời đi, anh vẫn duy trì thói quen này, không hút thuốc không uống rượu.
Chẳng qua hôm nay quá khó chịu, lại ngẫu nhiên đi qua quán bar nên mới muốn thử một chút.
Anh cố ý muốn say nên rất dễ say, lúc này dường như đã không còn ý thức, đến cả người đang đỡ mình là ai cũng không biết.
Cả người anh dựa vào Tô San, để cô ta tùy ý đỡ mình đi.
Tô San mệt gần chết mới lôi được Dương Thanh vào phòng mình.
Vừa về đến phòng, cô ta đã thở phì phò: “Trời má, sao anh lại nặng như vậy?”
Nhìn sang Dương Thanh bị mình ném lên giường, ánh mắt Tô San trở nên nóng bỏng.
“Tâm à, lần này không trách được mình rồi.
Chỉ tại chồng cậu quá mạnh, e là không người phụ nữ nào cưỡng lại nổi”, Tô San thấp giọng lẩm bẩm.
Vốn cô ta còn do dự, nhưng lúc này trong đầu chỉ nhớ tới lần đầu tiên được Dương Thanh cứu ở công nhà họ Tô, trái tim đập loạn nhịp.
Mặc dù chuyện này xảy ra từ mấy tháng trước nhưng cảnh tượng ấy vẫn khắc sâu trong đầu cô ta.
“Tách tách tách!”
Tô San lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh, còn chụp tự sướng mình và Dương Thanh cùng nằm trên giường.
Vẻ mặt cô ta tràn đầy đắc ý.
Chụp xong, cô ta mới vào phòng tắm.
Hai mươi phút sau, cô ta đi ra, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm.
Nhìn Dương Thanh nằm trên giường, trong mắt cô ta chợt hiện lên vẻ giằng co.
Một bên là bạn thân nhất, một bên là người đàn ông mình yêu thích từ lâu, cô ta đều không nỡ.
Nhất là Tần Thanh Tâm, hai người thân nhau từ nhỏ, dù cô ta ra nước ngoài du học nhưng vẫn giữ liên lạc thường xuyên với nhau.
Hiện giờ quan hệ giữa hai người lại càng thân thiết.
Trong lúc cô ta đang đấu tranh tâm lý, chuông điện thoại chợt reo vang.
Cô ta giật nảy mình, phát hiện là điện thoại của Dương Thanh.
Cô ta vội vàng chạy tới lấy ra, khi thấy người gọi là Tần Thanh Tâm, cô ta lại càng do dự.
“Rốt cuộc mình nên làm thế nào?”
Cô ta nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, mím môi hạ quyết tâm.
Sáng hôm sau mặt trời lên cao, Dương Thanh mới mơ màng tỉnh dậy.
Anh vô thức gọi một tiếng: “Vợ ơi!”
Nhưng không có ai đáp lại.
Anh dụi đôi mắt nhấp nhem buồn ngủ, đến khi thấy mình đang ở trong phòng khách sạn mới bừng tỉnh.
“Sao mình lại ở đây?”
Anh đứng bật dậy.
Thế nhưng vừa đứng lên liền phát hiện toàn thân mình chỉ mặc một cái quần đùi nhỏ.
Đầu óc anh trống rỗng.
“Rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì?”, Dương Thanh ngồi xuống giường, ngơ ngác lẩm bẩm.
Anh chỉ thấy đầu nặng nề, rất khó chịu.
Dần dà, từng hình ảnh rõ ràng lướt qua trong đầu anh.
Anh nhớ sau khi ra khỏi quán bar, Tô San đuổi theo bảo anh đưa cô ta về khách sạn.
Sau khi hai người lên một chiếc taxi, anh ngủ thiếp đi.
Còn về chuyện sau đó, anh không có ký ức gì.
Một suy nghĩ vô cùng đáng sợ nảy ra trong đầu anh.
Rõ ràng tối qua anh có mặc quần áo, nhưng bây giờ toàn thân chỉ còn đồ lót, nhất định là Tô San thay ra cho anh.
Anh không phải kẻ ngốc, có thể cảm giác được Tô San có tình cảm khác lạ với mình.
Tối qua anh đã uống quá nhiều, Tô San cũng uống rượu.
Sau khi về khách sạn, giữa họ đã xảy ra chuyện gì?
Anh bỗng thấy hoảng sợ.
“Tô San!”
Dương Thanh hét lên một tiếng nhưng không có ai đáp lại.
Anh vội vàng lấy điện thoại định gọi Tô San gặng hỏi rõ ràng thì phát hiện có hơn chục cuộc gọi nhỡ và rất nhiều tin nhắn.
Tất cả đều là Tần Thanh Tâm gửi tới.
–








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ác Bá [Dịch] Ác Bá](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Ac-Ba-AUDIO.jpg)





