Chàng Rể Chiến Thần
Tập 66 : 651: Xin Lỗi Cậu Thanh Ngay! (c651-c660)
❮ sautiếp ❯Chương 651: 651: Xin Lỗi Cậu Thanh Ngay!
Tuy Tống Hoa Nghĩa thấy khó chịu nhưng nghĩ tới thân phận của Dương Thanh, hắn ta đành phải nén giận.
“Hoa Nhã, đây là Dương Thanh chủ tịch đoàn Nhạn Thanh”.
Tống Hoa Nghĩa giới thiệu Dương Thanh với em gái mình trước.
Sau đó hắn ta lại cười nói với Dương Thanh: “Cậu Thanh, đây là Tống Hoa Nhã em gái tôi, cậu gọi Hoa Nhã là được rồi”.
“Hừ! Kẻ không biết tự lượng sức không có tư cách gọi em là Hoa Nhã”, Tống Hoa Nhã bực bội nói.
Cô ta đã tốn rất nhiều công sức mới mời được Ada đến tham gia thi đấu nhưng Dương Thanh lại nói bọn họ quá xem thường những người tham gia thi đấu.
Chẳng khác nào nói Ada không đủ tư cách lên sàn đấu.
Tống Hoa Nghĩa vội nói: “Hoa Nhã, không được vô lễ với cậu Thanh!”
Tuy Dương Thanh không đồng ý thi đấu giúp nhưng hắn ta cũng không muốn trở mặt với anh.
Hắn ta đã cho người điều tra thân phận của Dương Thanh nhưng không ngờ người bạn trong quân đội kia lại nói trong lý lịch của anh chỉ có ba chữ cái tiếng anh: “sss!”
Bạn của hắn ta nói kiểu hồ sơ “sss” này một là người cực kỳ hung ác, hai là kiểu nhân vật có chiến tích lẫy lừng trong quân đội.
Nhưng dù là loại nào cũng không phải người nhà họ Tống có thể đắc tội nổi.
Bạn hắn ta còn nói nếu không đến đường cùng thì đừng đắc tội người này.
Thế nên hắn ta mới cầu xin Dương Thanh thi đấu giúp.
“Anh, anh ta chỉ là một kẻ nhà giàu mới nổi, không hiểu võ thuật, có tư cách gì gọi anh xưng em với anh chứ?”
Tống Hoa Nhã chán ghét nhìn Dương Thanh.
Tống Hoa Nghĩa cau mày quát: “Câm miệng!”
“Em còn dám sỉ nhục cậu Thanh nữa thì cút ngay cho anh!”
“Xin lỗi cậu Thanh ngay!”
Tống Hoa Nghĩa rất tức giận cũng rất lo lắng, chỉ sợ em gái mình xúc phạm Dương Thanh.
Trong mắt Tống Hoa Nhã ngập tràn vẻ khó tin, dường như không ngờ người anh trai từ trước đến nay luôn yêu thương cô ta lại quát nạt và bắt cô ta xin lỗi người khác.
“Xin lỗi!”
Tống Hoa Nhã thấy anh trai tức giận đành phải cũng thỏa hiệp.
Cô ta trừng mắt với Dương Thanh như thể Dương Thanh mới là người có lỗi với cô ta.
Mặc dù cô ta nói xin lỗi nhưng chẳng có chút thành ý nào, ngược lại càng căm ghét Dương Thanh hơn.
Dương Thanh cạn lời.
Anh chỉ là ăn ngay nói thật, nào ngờ lại trêu chọc đến người phụ nữ này.
Những người đang tham gia thi đấu kia miễn cưỡng lắm mới có thể gọi là cao thủ, còn cao thủ thật sự vẫn chưa ra tay.
Dương Thanh là Tướng quân biên giới phía Bắc, là thần thoại bất bại trong quân đội, đương nhiên có thể phân biệt được kẻ yếu người mạnh.
Anh cảm thấy Ada không phải là một cao thủ mạnh, cho dù bây giờ có lên sàn đấu cũng phải miễn cưỡng lắm mới có thể giành chiến thắng.
Nhưng muốn giành vị trí top 3 là chuyện không thể.
“Cậu Nghĩa, tôi thấy cô Hoa Nhã không nói gì sai”.
Đúng lúc này Ada mở miệng: “Một người không am hiểu võ thuật thì làm gì có tư cách nhận xét người khác thi đấu trên sàn đấu?”
Tống Hoa Nghĩa không muốn đắc tội Ada lại càng không muốn đắc tội Dương Thanh, chỉ có thể cười trừ nói: “Ada đừng tức giận, bạn tôi cũng không có ý xấu”.
Nghe Tống Hoa Nghĩa nói vậy, Ada cũng không tiện khiến Dương Thanh khó xử, chỉ lạnh lùng nhìn anh: “Đợi lát nữa, tao sẽ cho mày thấy thực lực của tao”.
Dương Thanh bất đắc dĩ cười: “Vậy tôi chờ màn thể hiện của anh”.
“Hừ!”
Tống Hoa Nhã tức giận nói: “Không biết tự lượng sức mình!”
Thấy Tống Hoa Nghĩa nhíu mày cô ta vội im bặt.
“Cậu Thanh, tính tình của em gái tôi không tốt lắm, mong cậu đừng so đo với con bé”.
Tống Hoa Nghĩa không yên tâm, vội vàng giải thích với Dương Thanh lần nữa.
Dương Thanh khẽ cười: “Không sao!”
Tống Hoa Nhã thoạt nhìn khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, phỏng chừng là sinh viên mới ra trường.
Cô ta có vóc người cao ráo, khuôn mặt tinh xảo, là một cô nàng xinh đẹp.
Đây là kiểu phụ nữ luôn được đàn ông săn đón cưng chiều, hơn nữa cô ta lại là cô chủ nhà giàu nên rất kiêu ngạo.
Dương Thanh đương nhiên sẽ không tức giận với kiểu phụ nữ này.
Nào ngờ lời xin lỗi của Tống Hoa Nghĩa lại càng khiến Tống Hoa Nhã ghi hận Dương Thanh hơn.
Nếu ánh mắt có thể giết người thì Dương Thanh đã bị thương tích đầy mình từ lâu rồi.
“Người của Tống Hoa Đông!”
Đúng lúc này Tống Hoa Nghĩa bỗng nghiêm nghị nhìn lên sàn đấu.
Tống Hoa Nhã nghe vậy cũng rất lo lắng, bèn nói với Ada bên cạnh: “Ada, gã Đầu Trọc vừa bước lên đài kia chính là một trong những đối thủ của anh tối nay.
Anh nhìn cho kỹ vào.”
“Được!”
Ada cũng không dám lơ là, nhìn lên sàn đấu.
Trận chiến mới mau chóng bắt đầu.
Người của Tống Hoa Đông là một gã Đầu Trọc, người còn lại là một gã Mặt Thẹo.
Cả hai để trần nửa người trên, cơ thể vạm vỡ đầy sức sống cùng với cơ bắp cuồn cuộn mang lại hiệu quả thị giác rất lớn.
Vừa bắt đầu, gã Đầu Trọc đã lao nhanh như chớp về phía gã Mặt Thẹo.
Mọi người chỉ thấy trước mắt lóe lên, gã Đầu Trọc đã vọt tới tung đòn vào gã Mặt Thẹo.
Mặt Thẹo nhếch miệng cười lạnh giẫm chân một cái, nắm đấm của gã Đầu Trọc sượt qua tóc gã Mặt Thẹo
Cùng lúc đó khuỷu tay của gã Mặt Thẹo cũng đập về phía gã Đầu Trọc.
Động tác của gã Đầu Trọc cực kỳ nhanh nhẹn như thể đã đoán trước.
Mặt Thẹo vừa đánh tới, gã bỗng giẫm mạnh xuống lao người ra.
Gã Mặt Thẹo đánh hụt.
Lúc này bầu không khí dưới sàn đấu sôi sùng sục.
–
Chương 652: 652: Tôi Đau Bụng
Thoáng chốc hai người đều tung ra đòn hiểm nhưng không ai đánh trúng.
Dù là Dương Thanh cũng phải thừa nhận màn thể hiện của hai người trên sàn đấu cực kỳ chói mắt, động tác nhanh nhẹn như những sát thủ bẩm sinh.
Không hổ là võ đài hàng đầu, đúng là ngọa hổ tàng long.
Dương Thanh càng thêm tò mò về chủ nhân phía sau của câu lạc bộ Hoàng Kim.
Club Hoàng Kim có thể thành lập dưới sự giám sát của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô còn có thể thu hút các tập đoàn tài chính khắp thế giới đến đây, quả thật không tầm thường.
“Mạnh quá!”
Tống Hoa Nhã sững sờ.
Tuy cô ta không hiểu võ thuật nhưng biểu hiện của hai người trên sàn đấu khiến cô ta rất kinh hãi..
Sắc mặt của Tống Hoa Nghĩa nghiêm trọng hơn hẳn.
Màn thể hiện của gã Đầu Trọc càng hút mắt, hắn ta lại càng rơi vào thế khó.
“Cậu Nghĩa và cô Nhã Hoa cứ yên tâm, hai người trên võ đài chỉ có động tác nhanh nhẹn mà thôi, nếu gặp phải người có thực lực thật sự chắc chắn sẽ phải thua!”
Dường như Ada rất hài lòng với sức mạnh của mình, kiêu ngạo nói.
Nghe Ada nói vậy, sự lo lắng của Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã mới giảm bớt phần nào.
“Ada, tôi tin tưởng anh có thể giúp chúng tôi đánh bại cao thủ của phe khác!”, Tống Hoa Nhã lên tiếng động viên.
Dương Thanh thấy buồn cười, bất lực lắc đầu.
Ada chỉ thấy được tốc độ cực nhanh của hai người trên võ đài, làm sao biết được thực lực của bọn họ yếu hơn mình chứ?
Dựa vào tốc độ của hai người lúc nãy cũng biết bọn họ không chỉ có động tác nhanh nhẹn mà còn có sức mạnh bùng nổ bất ngờ.
Nếu không có thực lực mạnh mẽ sao có được năng lực bùng nổ mạnh như vậy?
Ada không chỉ nông cạn mà còn tự tin mù quáng.
“Anh cười gì?”
Dương Thanh chỉ cười lắc đầu, nào ngờ vẫn bị Tống Hoa Nhã nhìn thấy.
Cô ta bực bội hỏi.
Lần này sắc mặt Tống Hoa Nghĩa cũng khó coi nên không ngăn cản Tống Hoa Nhã chất vấn Dương Thanh.
Ada cũng lạnh lùng nhìn Dương Thanh: “Nếu mày không nói rõ thì đừng trách tao không khách sáo!”
Dương Thanh khinh bỉ nhìn Ada: “Cao thủ thật sự không phải nói bằng miệng, nếu so sánh anh hoàn toàn không cùng đẳng cấp với hai người trên sàn đấu kia”.
Đối phương đã không khách sáo, Dương Thanh cũng không nương tay với anh ta làm gì.
Anh chỉ nói sự thật thôi.
Tuy chưa thấy Ada ra tay nhưng Dương Thanh có thể nhìn ra được chênh lệch của anh ta với hai người trên sàn đấu.
Nói thẳng ra nếu đổi gã Mặt Thẹo thành Ada, sợ là anh ta đã bị đánh bay khỏi sàn đấu từ đòn đầu tiên của gã Đầu Trọc rồi.
Lời của Dương Thanh đã chọc giận Ada.
“Mày muốn chết hả?”
Ada trợn mắt nhìn Dương Thanh, muốn ra tay với anh.
Tuy Tống Hoa Nghĩa hơi khó chịu với Dương Thanh nhưng cũng không dám để Ada làm Dương Thanh bị thương.
Hắn ta vẫn chưa tìm hiểu rõ thân phận thực sự của Dương Thanh.
“Ada, nể mặt tôi!”, Tống Hoa Nghĩa vội bước lên ngăn Ada lại.
“Nếu không vì cậu Nghĩa, mày đã chết mấy lần vì lời nói lúc nãy rồi!”, Ada lạnh lùng nói.
Tống Hoa Nhã sẵng giọng nói: “Tôi rất đồng ý với anh, cao thủ thật sự không nói bằng miệng.
Nếu anh đã nói vậy tại sao lại không dám lên thi đấu?”
“Anh trai tôi xem anh như anh em, anh đã không giúp anh ấy còn ngồi đó nói mát nữa à?”
“Anh không biết nếu lần này thất bại, chúng tôi sẽ gặp phải chuyện gì đâu!”
Nói xong vành mắt Tống Hoa Nhã đỏ hoe, nước mắt không ngừng chảy xuống.
Dương Thanh không ngờ mấy câu nói của mình lại khiến Tống Hoa Nhã khóc.
Nhìn cô gái nước mắt đầm đìa, Dương Thanh bỗng không đành lòng.
“Xin lỗi!”
Dương Thanh chân thành nói lời xin lỗi.
Dương Thanh xin lỗi khiến Tống Hoa Nghĩa sững sờ.
Tống Hoa Nhã lau nước mắt, lạnh nhạt nhìn Dương Thanh, giận dỗi nói: “Tôi không chấp nhận!”
Dương Thanh cảm thấy rất bất lực.
Đúng lúc này tình hình trên sàn đấu đã biến đổi.
Chỉ thấy hai người vừa nãy vẫn còn đánh thăm dò thì lúc này đã hoàn toàn bộc phát.
Gã Mặt Thẹo vọt thẳng lên, đấm vào ngực gã Đầu Trọc.
Nhưng khi cú đấm của gã Mặt Thẹo đánh trúng lồng ngực gã Đầu Trọc thì lồng ngực của gã ta cũng hứng trọn cú đấm của gã Đầu Trọc.
Hai tiếng va chạm nặng nề gần như vang lên cùng một lúc.
Tiếp đó hai bóng người vạm vỡ liên tục lui về sau.
Gã Đầu Trọc lùi về sau ba bước còn gã Mặt Thẹo lùi về sau năm bước, hơn nữa còn là chính gã chủ động xông lên đánh trước.
Nhìn cảnh tượng này liền biết ai giỏi hơn ai.
Rõ ràng gã Đầu Trọc mạnh hơn một bậc.
Tống Hoa Nghĩa rất lo lắng.
Nếu gã Đầu Trọc đánh thắng, đối thủ của hắn ta sẽ lại thắng thêm một trận nữa.
Điều này cực kỳ bất lợi với hắn ta.
Rốt cuộc trên mặt Ada cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, sức mạnh bộc phát lúc nãy của hai người kia khiến anh ta cảm thấy áp lực nặng nề.
Anh ta chắc chắn mình sẽ không tránh được cú đấm kia.
Mà gã Đầu Trọc lại càng mạnh hơn.
Nếu anh ta đấu với Đầu Trọc sẽ chỉ có nước thua.
“Chỉ khiến đối phương lùi thêm hai bước thôi mà! Không đến phút cuối, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu!”
Tống Hoa Nhã cứng miệng nói, nhưng giọng điệu không hề tự tin lắm.
“Bụng tôi khó chịu quá, tôi vào nhà vệ sinh một lát”.
Ada bỗng ôm bụng, bày ra vẻ mặt đau đớn, sau đó không đợi Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã nói gì đã chạy mất dép.
–
Chương 653: 653: Cứ Chờ Xem
Hai anh em Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã đều sững sờ.
Không ngờ Ada vừa tuyên bố sẽ vào được top 3 lại bỏ đi như đang chạy trốn.
Thế này mà là đau bụng à?
Rõ ràng anh ta đang sợ hãi trước sức chiến đấu của gã Đầu Trọc trên sàn đấu.
“Nhã, đây chính là cao thủ mà em tìm được à?”, Tống Hoa Nghĩa hỏi với vẻ mặt khó coi.
Tống Hoa Nhã xấu hổ nhìn theo Ada, nhỏ giọng nói: “Biết đâu anh ta đau bụng thật, đang đi tìm nhà vệ sinh thì sao?”
Tống Hoa Nghĩa buồn bực: “Nếu anh ta về đây thật, anh sẵn lòng tin lợn có thể leo cây”.
Ban đầu, thấy Ada tự tin như thế, Tống Hoa Nghĩa cũng khá hy vọng.
Sau khi thấy những gì mà gã Đầu Trọc thể hiện, Ada còn tỏ vẻ khinh thường.
Tống Hoa Nghĩa cũng tin tưởng hẳn lên, nhưng bây giờ Ada đã chạy mất, hắn ta mới biết thế nào là hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.
Mắt Tống Hoa Nhã đỏ hoe như sắp khóc, cô ta áy náy nói: “Anh, em cũng không ngờ anh ta lại nhát gan đến thế”.
“Được rồi, đây cũng không phải lỗi của em, em đừng buồn nữa.
Cùng lắm thì chúng ta rời khỏi nhà họ Tống, dựa vào tài năng kinh doanh của chúng ta, đến doanh nghiệp nào mà chẳng được?”
Tống Hoa Nghĩa ôm em gái vào lòng, dịu dàng an ủi.
Trong lúc họ trò chuyện, gã Đầu Trọc đã chiến thắng, còn gã Mặt Thẹo thì chết thê thảm trên sàn đấu.
Tiếng hoan hô vang lên, cho đến giờ phút này, gã Đầu Trọc là người có thực lực mạnh nhất trong số các tuyển thủ.
Nhưng đến giờ vẫn còn rất nhiều cao thủ chưa lên sàn đấu, rõ ràng họ đang đợi người mạnh hơn lên sàn.
“Anh Hai, thì ra anh cũng tới đây! Tôi cứ tưởng anh sẽ bỏ cuộc luôn chứ!”
Đúng lúc này, một thanh niên khoảng 27, 28 tuổi cười híp mắt bước tới, phía sau còn có một người đàn ông vạm vỡ, chính là gã Đầu Trọc vừa chiến thắng kia.
Quy tắc của giải đấu tối nay rất đơn giản, ai thua sẽ bị đào thải.
Còn nếu thắng thì có thể tiếp tục nhận lời khiêu chiến của người khác hoặc nghỉ ngơi.
Thực lực của gã Mặt Thẹo trong trận đấu vừa rồi cũng rất mạnh, rõ ràng gã Đầu Trọc đã mệt nên chọn nghỉ ngơi.
“Tống Hoa Đông, cậu đừng hống hách quá!”
Tống Hoa Nghĩa còn chưa nói gì, Tống Hoa Nhã đã bước lên trước, tức giận nói.
Tống Hoa Đông phá lên cười: “Hống hách á? Cho dù tôi hống hách thì cũng là vì tôi có thực lực”.
“Phe phái của hai người đã thua nhiều năm liên tiếp rồi, nếu lần này lại thua nữa, nhà họ Tống sẽ không còn chỗ cho hai người nữa đâu”.
Sắc mặt Tống Hoa Nghĩa vô cùng khó coi, tuy hắn ta rất giỏi kiềm chế nhưng lúc này cũng đã tức giận.
“Tống Hoa Đông, cậu câm miệng cho tôi!”
“Cho dù tôi bị đuổi khỏi nhà họ Tống, tôi vẫn là anh Hai của cậu, chỉ cần tôi gây dựng được sự nghiệp ở bên ngoài thì vẫn có thể quay về nhà họ Tống”.
“Đến khi đó, cho dù phải từ bỏ vị trí người thừa kế, tôi cũng sẽ kéo cậu xuống nước theo”.
Tống Hoa Nghĩa nói bằng giọng điệu đe dọa.
Quả nhiên lời hắn ta nói đã có tác dụng, sắc mặt Tống Hoa Đông vô cùng khó coi.
Trong số những cậu ấm của dòng chính nhà họ Tống, có ai đơn giản đâu cơ chứ?
Nếu Tống Hoa Nghĩa thực sự định kéo anh ta xuống nước thì vẫn có khả năng.
Dù sao trong đám con cháu đời thứ ba của nhà họ Tống, cũng chỉ có ba người đang tranh đấu với nhau.
Gần như chắc chắn rằng Tống Hoa Nghĩa sẽ bị đuổi khỏi trung tâm quyền lực rồi, nhưng nếu hắn ta liều mạng kéo Tống Hoa Đông xuống nước theo, vị trí người thừa kế sẽ về tay người còn lại mất.
“Nếu không có sự ủng hộ từ gia tộc, anh là cái thá gì chứ? Anh cũng xứng kéo tôi xuống nước ư?”
Tống Hoa Đông suy tư một lúc lâu, bỗng thẹn quá hóa giận: “Tống Hoa Nghĩa, nếu anh đã dám đe dọa tôi, hôm nay tôi cũng cảnh cáo anh, một khi tôi giành được vị trí người thừa kế, tôi sẽ khiến anh không thể sống yên ổn ở Yến Đô này!”
Những lời đe dọa của Tống Hoa Nghĩa đã khiến anh ta sợ hãi, nhưng anh ta chợt nhớ tới việc Tống Hoa Nghĩa không còn được gia tộc che chở nữa, chẳng khác nào người bình thường, không thể gây khó dễ cho anh ta.
Tống Hoa Nghĩa lạnh lùng nhìn Tống Hoa Đông: “Cứ chờ xem sao nhé!”
“Tôi sẽ chống mắt lên xem!”, Tống Hoa Đông giận dữ nói.
Anh ta quay người định rời đi, nhưng vừa quay lại đã đụng trúng Dương Thanh.
Tống Hoa Đông lập tức giận dữ, vung tay tát vào mặt Dương Thanh: “Mẹ nó chứ, dám chắn đường ông đây, tao giết chết mày!”
–
Chương 654: 654: Sàn Boxing Kinh Ngạc
“Tống Hoa Đông, cậu dám!”
Tống Hoa Nghĩa lập tức biến sắc, tức giận quát.
Tống Hoa Nhã cũng mở to mắt nhìn, tuy Dương Thanh rất đáng ghét, nhưng so với Tống Hoa Đông, dù gì Dương Thanh cũng là bạn của Tống Hoa Nghĩa.
Nhưng Tống Hoa Đông vốn đã bất hòa với Tống Hoa Nghĩa, sao có thể nghe lời hắn ta được.
Anh ta vẫn cứ vung tay lên.
Tống Hoa Nhã không dám nhìn, nhắm mắt lại.
“Bốp!”
Tiếng bạt tai chát chúa vang lên, Dương Thanh vẫn đứng im, còn Tống Hoa Đông đã bị đánh bay ra xa.
Gã Đầu Trọc bên cạnh Tống Hoa Đông vẫn chưa kịp phản ứng, cũng không ngờ Dương Thanh sẽ ra tay với anh ta.
Sau giây phút sững sờ ngắn ngủi, gã Đầu Trọc tức giận quát: “Thằng nhãi kia, mày dám động đến cậu Đông à, đúng là chán sống!”
Gã nói rồi đấm vào mặt Dương Thanh.
Gã là người thắng trận đấu trước nên đang được rất nhiều người chú ý.
Lúc này, thấy gã Đầu Trọc định ra tay với Dương Thanh, rất nhiều người đều nhìn về phía gã, bỏ qua cả trận đánh trên sàn đấu.
“Bộp!”
Dương Thanh cũng không ra tay mà hời hợt nắm lấy cổ tay gã Đầu Trọc.
Vào giờ phút này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Gã Đầu Trọc cũng đờ đẫn, gã cứ tưởng mình có thể dễ dàng đánh vỡ đầu Dương Thanh, nhưng điều khiến gã khiếp sợ chính là cú đấm hung bạo của mình lại bị Dương Thanh ung dung đỡ lấy.
Sao có thể?
“Mày vội đi đầu thai thế à?”, ánh mắt Dương Thanh lạnh tanh, anh nói bằng giọng đằng đằng sát khí.
“Thằng ranh này, mau buông ra!”
Gã Đầu Trọc giận dữ nói, việc bị tóm cổ tay trước mặt bao người khiến gã cảm thấy vô cùng mất mặt, lời Dương Thanh nói càng khiến gã tức giận không thôi.
“Giết nó cho tôi! Đánh vỡ đầu nó!”
Đúng lúc này, Tống Hoa Đông cũng lồm cồm bò dậy, trên mặt hằn rõ dấu tay.
Anh ta tức giận quát lên với gã Đầu Trọc.
Đến giờ Tống Hoa Nhã mới cảm thấy sai sai, bèn mở mắt ra, thấy Dương Thanh đang giữ cổ tay gã Đầu Trọc, không khỏi sững sờ.
Tống Hoa Nghĩa cũng vô cùng chấn động, tuy hắn ta biết Dương Thanh có lai lịch không tầm thường, thực lực cũng rất mạnh, nhưng không ngờ anh lại mạnh tới mức đó.
Những gì mà gã Đầu Trọc thể hiện trên sàn đấu hồi nãy đã khiến hắn ta tuyệt vọng, nhưng lúc này Dương Thanh lại dễ dàng tóm được cổ tay gã Đầu Trọc kia.
Tức là thực lực của Dương Thanh hơn xa gã.
“Mẹ nó, anh mau ra tay đi!”
“Tôi bảo anh đánh vỡ đầu nó, làm nhanh lên!”
“Nếu anh không ra tay, anh sẽ không có xu tiền công nào đâu đấy!”
Thấy gã Đầu Trọc mãi không ra tay, Tống Hoa Đông lại tức giận quát, thậm chí còn lôi tiền công ra để uy hiếp gã.
Anh ta là cậu ấm nhà họ Tống nhưng lại bị Dương Thanh tát bay ngay trước mặt mọi người, đúng là nhục nhã, phải giết Dương Thanh thì anh ta mới hả giận.
Gã Đầu Trọc thấy vô cùng cay đắng, gã cũng muốn giết Dương Thanh lắm, nhưng gã vốn không phải đối thủ của anh.
“Này cậu trai, cậu tha cho tôi đi, tôi sẽ cho cậu năm triệu”.
Gã Đầu Trọc biết thực lực của mình không bằng Dương Thanh, đành từ bỏ ý định ra tay, nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy.
“Năm triệu á? Hào phóng nhỉ!”
Dương Thanh cười khẩy, cũng không hạ giọng mà nói lớn trước đám đông: “Năm mươi triệu, tao sẽ tha cho mày!”
Lời Dương Thanh nói khiến mọi người sững sờ, ai cũng đờ đẫn.
Gã Đầu Trọc cũng sửng sốt, gã không ngờ Dương Thanh lại nói ra bí mật giữa họ ngay trước mặt mọi người.
“Thằng ranh, tao phải giết mày!”
Gã Đầu Trọc hoàn toàn nổi giận, đấm vào mặt Dương Thanh bằng tay kia.
Thấy gã Đầu Trọc bùng nổ, bầu không khí lập tức sôi lên, người xem đều trầm trồ.
Tống Hoa Đông cũng kích động hét: “Hay lắm! Giết nó! Giết nó cho tôi!”
“Rầm!”
Đúng lúc nắm đấm của gã Đầu Trọc sắp đánh trúng mặt Dương Thanh, vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, Dương Thanh bỗng nhấc chân, một tiếng động rất lớn vang lên, sau đó gã Đầu Trọc bay xa mười mấy mét.
“Rầm!”
Sau đó lại có thêm một tiếng vang nữa, gã Đầu Trọc nặng nề đập trúng lồng sắt đang úp lên sàn đấu.
Ngay cả hai cao thủ đang đánh nhau trong đó cũng sợ ngây người.
Vừa rồi họ đã tận mắt chứng kiến thực lực của gã Đầu Trọc, nhưng giờ gã lại bị người ta đá bay.
Vậy thực lực của cậu thanh niên kia sẽ mạnh tới mức nào chứ?
Tống Hoa Nghĩa vốn đang lo lắng lập tức mừng rỡ như điên, Dương Thanh không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã biến cao thủ phe Tống Hoa Đông thành đồ bỏ đi rồi.
Tống Hoa Nhã cũng sững sờ, ánh mắt đang đờ đẫn dần trở nên kích động.
–
Chương 655: 655: Thách Thức Nhà Họ Tống
Sau giây phút ngây người ngắn ngủi, xung quanh hoàn toàn sôi trào, tiếng hò hét vang vọng khắp sàn boxing.
Tống Hoa Đông hoàn toàn ngơ ngác, cao thủ mà anh ta dẫn tới đây phải vào được top 3 cho anh ta chứ, sao lại thua rồi?
Hơn nữa còn thua rất thê thảm.
Trước mặt Dương Thanh, dường như gã không hề có sức đánh trả.
Hai cao thủ trên sàn đấu nhìn nhau, bỗng đồng loạt tuyên bố bỏ cuộc.
Giải đấu quán quân hàng năm không có á quân hay quý quân, chỉ có quán quân.
Thực lực mạnh mẽ mà Dương Thanh vừa thể hiện hoàn toàn có thể giết họ trong nháy mắt, cho dù họ thắng được tất cả mọi người thì cũng không thắng nổi Dương Thanh.
Nếu vậy thì đánh tiếp làm gì nữa?
“Mày định giết tao trước, nếu tao giết mày thì chắc nhà họ Tống không trách được tao đâu nhỉ?”
Dương Thanh chợt nói, nhìn Tống Hoa Đông như đang nhìn người chết.
Đám đông đang vây xem đều sửng sốt, rất nhiều người biết thân phận của Tống Hoa Đông, Dương Thanh định giết cả anh ta cơ à?
Tống Hoa Nghĩa cũng hơi lo lắng, sống chết của Tống Hoa Đông không liên quan tới hắn ta, nhưng Dương Thanh lại do hắn ta dẫn tới đây, nếu anh giết Tống Hoa Đông thật thì hắn ta cũng sẽ bị liên lụy.
“Cậu Thanh, tay sai của nó đã chết rồi, giết nó cũng vô dụng”, Tống Hoa Nghĩa vội nói.
Dương Thanh không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn Tống Hoa Đông.
Anh chưa bao giờ nương tay với những kẻ muốn giết mình.
Vừa nãy, Tống Hoa Đông bất cẩn đụng phải Dương Thanh trước rồi lại đòi giết anh, để loại người này sống tiếp chỉ tổ lãng phí không khí.
Sát khí trong mắt Dương Thanh ngày càng dữ dội.
Tống Hoa Đông không khỏi run rẩy, cảm thấy như đang bị dã thú để mắt đến.
Anh ta không dám nhúc nhích, chỉ sợ sẽ bị xé xác ngay.
“Thưa cậu, tôi xin được xin lỗi cậu thay thằng em của mình, hy vọng cậu rộng lượng, tha cho nó một lần!”
Đúng lúc này, một thanh niên bước tới, sau lưng hắn là một người trung niên mặc áo vải.
Lời hắn nói đã cho thấy quan hệ giữa hắn và Tống Hoa Đông.
Tống Hoa Đông gọi Tống Hoa Nghĩa là anh hai, còn người thanh niên trước mặt lại gọi Tống Hoa Đông là thằng em, thân phận của hắn đã hết sức rõ ràng.
“Anh cả, cứu em với!”
Thấy người thanh niên, Tống Hoa Đông như sắp khóc tới nơi, vội kêu cứu.
“Anh cả!”
Tống Hoa Nghĩa cũng bước lên chào.
Đối phương không đáp, chỉ bình tĩnh nhìn Dương Thanh, rõ ràng đang chờ câu trả lời từ anh.
Dương Thanh không vội ra tay, cười híp mắt nhìn thanh niên kia.
Hắn khoảng 31, 32 tuổi, có khí chất xuất chúng, còn người trung niên mặc áo vải sau lưng hắn thì có hơi thở mạnh mẽ, rõ ràng là cao thủ.
Lúc này, trận đấu trên sàn đấu của club Hoàng Kim vẫn tiếp diễn, không ai nhúng tay vào việc này, như thể mọi chuyện đều không thể ảnh hưởng tới trận đấu kia.
“Đó là Tống Hoa Vỹ, cháu đích tôn nhà họ Tống!”
“Nghe nói tính đến bây giờ, anh ta có hy vọng trở thành người thừa kế nhất”.
“Người của anh ta đã lọt top 3 giải đấu của club Hoàng Kim ba năm liền”.
“Nếu không có gì bất ngờ, lần này người của anh ta vẫn sẽ lọt top 3, còn anh ta thì rất có thể sẽ được xác nhận là người thừa kế của nhà họ Tống trong năm nay đấy”.
Rất nhiều người đã nhận ra thân phận của Tống Hoa Vỹ, bắt đầu xì xào bàn tán.
“Hoa Nghĩa, em không giới thiệu cậu đây cho anh biết đi à?”, Tống Hoa Vỹ chợt nói.
Lúc này Tống Hoa Nghĩa mới hoàn hồn, vội nói: “Anh cả, đây là bạn em – Dương Thanh”.
Tiếp đến, hắn ta lại giới thiệu cho Dương Thanh: “Cậu Thanh, đây là anh cả của tôi – Tống Hoa Vỹ!”
“Cậu Thanh, nếu cậu tha cho em của tôi lần này, xem như tôi nợ cậu ân tình.
Dù sau này có chuyện gì ở Yến Đô, cậu cũng có thể đến tìm tôi”, Tống Hoa Vỹ kiêu ngạo nói.
Hắn nói rồi không đợi Dương Thanh đáp, quay lại bảo người trung niên sau lưng mình: “Dẫn Hoa Đông đi!”
“Vâng!”, người trung niên vội bước lên trước.
Nhưng ông ta còn chưa bước đến trước mặt Tống Hoa Đông, Dương Thanh đã xuất hiện ở đó.
Anh nhìn Tống Hoa Vỹ với vẻ dí dỏm: “Em của anh định giết tôi, anh lại định dùng món nợ ân tình để đổi lấy mạng sống của hắn ta à?”
“Chẳng phải cậu đã giết tay đấm của nó rồi ư?”, Tống Hoa Vỹ vẫn rất bình tĩnh, thản nhiên nói.
“Nếu tôi là người bình thường, chắc đã bị em của anh giết rồi nhỉ?”
“Khi hắn ta định giết tôi, anh không xuất hiện, cứ phải chờ tới lúc tôi định giết hắn ta”.
“Bây giờ anh lại bảo tôi tha cho hắn ta, anh thấy ổn không thế?”
Dương Thanh cười híp mắt.
Tuy Tống Hoa Vỹ rất giỏi kiềm chế nhưng lời Dương Thanh nói vẫn khiến hắn nhíu mày.
“Vậy cậu Thanh muốn thế nào thì mới bằng lòng tha cho em của tôi?”
Tống Hoa Vỹ cũng cảm nhận được Dương Thanh có lai lịch không tầm thường, bèn trầm giọng hỏi.
“Đối với những người muốn giết tôi, họ phải giết được tôi, hoặc tôi sẽ giết họ!”
Dương Thanh lạnh lùng nói.
Anh nói rồi bước tới trước một bước, giẫm lên ngực Tống Hoa Đông.
“Anh cả, cứu em với!”
Cảm nhận được sức nặng từ chân Dương Thanh, rốt cuộc Tống Hoa Đông cũng nhận ra Dương Thanh thực sự dám giết mình, lập tức vô cùng sợ hãi.
“Thả nó ra!”
Lửa giận lóe lên trong mắt Tống Hoa Vỹ, hắn lạnh lùng nói.
“Nếu tôi không thả thì sao?”
Dương Thanh mỉm cười, bỗng đổi vị trí, giẫm lên đầu Tống Hoa Đông.
“Á…!Anh cả cứu em…!cứu em…”
Tống Hoa Đông đau tới mức rú lên.
Sắc mặt Tống Hoa Vỹ khó coi tới cực điểm, rõ ràng Dương Thanh đang khiêu khích hắn.
“Cậu Thanh, xem như tôi xin cậu, xin cậu tha cho nó!”, Tống Hoa Nghĩa cũng cuống lên, vội cầu khẩn.
Nếu Dương Thanh giết Tống Hoa Đông, quan hệ giữa nhà họ Tống và anh sẽ tới mức một mất một còn.
Hắn ta không muốn thế.
Tống Hoa Nhã cũng ngơ ngác, tuy cô ta lo lắng nhưng lại không muốn Dương Thanh tha cho Tống Hoa Đông.
Theo cô ta thấy, Tống Hoa Đông ức hiếp Tống Hoa Nghĩa lâu như thế, chết cũng đáng đời.
Cô ta nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt nóng rực.
Người đàn ông này mới là mẫu người mà cô ta luôn ao ước.
Rất nhiều người đã ngó lơ trận đánh trên sàn đấu, nhìn về phía Dương Thanh.
So với trận đánh trên kia, rõ ràng cuộc giằng co giữa Dương Thanh và nhà họ Tống sẽ thú vị hơn nhiều.
“Tôi cá mười triệu rằng cậu thanh niên kia không dám giết Tống Hoa Đông đâu!”
“Tôi cược ba mươi triệu rằng cậu thanh niên kia dám làm thế!”
“Tôi cược năm mươi triệu, cậu thanh niên đó sẽ bị người của Tống Hoa Vỹ giết!”
…!
Thậm chí có người còn bắt đầu đặt cược xem Dương Thanh có dám giết Tống Hoa Đông không.
“Cậu phải hiểu rõ, nhà họ Tống là một trong tám gia tộc quyền thế ở Yến Đô, nếu con cháu dòng chính của nhà họ Tống chết, cậu sẽ phải đối mặt với điều gì”, Tống Hoa Vỹ trầm giọng nói, trong mắt tràn ngập vẻ uy hiếp.
Dương Thanh chỉ cười khẩy, bỗng di chuyển cái chân đang giẫm lên đầu Tống Hoa Đông.
Trước ánh nhìn của đám đông, đầu Tống Hoa Đông mài xuống đất.
Mài!
Mài tiếp!
Những người biết thân phận của Tống Hoa Đông đều cảm thấy Dương Thanh điên rồi, dám hành hạ người nhà họ Tống ngay trước đám đông, có khác gì chán sống đâu cơ chứ?
Tiếng hét đau đớn của Tống Hoa Đông vang vọng khắp sàn boxing.
“Á, tôi sai rồi, tôi thực sự biết sai rồi, xin cậu tha cho tôi, sau này cậu chính là bố tôi, cậu ở đâu thì tôi tránh chỗ đó!”, Tống Hoa Đông hoàn toàn sụp đổ, khóc lóc van xin.
Sắc mặt Tống Hoa Vỹ khó coi tới cực điểm, Tống Hoa Đông cầu xin như thế, chẳng những tự khiến mình bẽ mặt mà còn làm mất hết thể diện của nhà họ Tống luôn.
“Tiếc rằng trên đời không có thuốc hối hận”.
Dương Thanh nói với vẻ cảm khái.
Anh nói rồi nhấc chân khỏi đầu Tống Hoa Đông, ai cũng tưởng anh định tha cho Tống Hoa Đông.
Tống Hoa Đông vội bò về phía Tống Hoa Vỹ.
“Rầm!”
Nhưng vừa bò được mấy bước, anh ta đã như bị một chiếc xe tải tông trúng, văng xa mấy mét trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người.
Anh ta hộc máu giữa không trung, tới khi rơi xuống đất thì không còn động tĩnh gì nữa.
“Chết rồi à?”
Một lúc lâu sau mới có người hoàn hồn, đờ đẫn hỏi.
Nét mặt Tống Hoa Nghĩa lập tức cứng đờ, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin.
Trong mắt Tống Hoa Nhã cũng xuất hiện vẻ kinh hãi, cô ta vội giơ tay bịt miệng, sợ mình hét thành tiếng.
Còn khuôn mặt tuấn tú của Tống Hoa Vỹ thì bị lửa giận bao trùm, dám giết Tống Hoa Đông ngay trước mặt hắn, Dương Thanh đang thách thức cả nhà họ Tống chứ không phải chỉ khiêu khích mỗi hắn nữa.
Nếu không bắt Dương Thanh trả giá đắt, hắn không thể ăn nói với gia tộc được.
–
Chương 656: 656: Đừng Manh Động
Cảnh Dương Thanh đá bay Tống Hoa Đông đã khiến đám đông sợ ngây người.
Sau giây phút im lặng ngắn ngủi, bầu không khí lại bùng lên, tiếng hoan hô vang dội khắp sàn boxing.
Người trung niên mặc áo vải sau lưng Tống Hoa Vỹ nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt cảnh giác, hình như đang sợ anh đột ngột ra tay với Tống Hoa Vỹ.
Ông ta vô thức tiến lên một bước, chắn trước mặt hắn.
“Cậu dám giết dòng chính của nhà họ Tống à?”
Tống Hoa Vỹ quát với vẻ không dám tin, cơn giận khiến hắn sắp nổ tung tới nơi rồi.
Dương Thanh híp mắt: “Tôi sẽ không chấp nếu người khác có ý định giết tôi, nhưng nếu đối phương làm thế thật thì chỉ còn con đường chết!”
Lúc này, trên người Dương Thanh tràn ngập sự uy nghiêm của người ngồi trên cao.
Anh là Tướng quân của biên giới phía Bắc, sở hữu thực lực và địa vị có một không hai, trên đời này, mấy ai có được khí thế như anh chứ?
Trước ánh mắt của Dương Thanh, Tống Hoa Vỹ chỉ cảm thấy như đang bị dã thú để mắt đến, bỗng rùng mình.
Hắn là cháu đích tôn nhà họ Tống, có hy vọng trở thành người thừa kế nhất, sao có thể là kẻ ngu được?
Từ khi cao thủ áo vải chắn trước mặt hắn, hắn đã nhận ra Dương Thanh rất mạnh, ngay cả cao thủ bên cạnh hắn cũng cảm nhận được mối đe dọa lớn lao.
Bằng không, ông ta đã không làm thế.
“Anh cả, anh đừng manh động!”
Lúc này Tống Hoa Nghĩa cũng hoàn hồn, vội bước lên trước, lo lắng nói.
Theo hắn ta thấy, địa vị của Dương Thanh trong quân đội rất cao, có lẽ rất gần với trung tâm quyền lực.
Đó là vị trí ngang ngửa với dòng chính của Hoàng tộc đấy.
Bây giờ Dương Thanh đã giết Tống Hoa Đông, nếu anh giết nốt Tống Hoa Vỹ, có lẽ quan hệ giữa nhà họ Tống và Dương Thanh sẽ tới mức một mất một còn.
Đến khi đó, rất có thể nhà họ Tống sẽ gặp phải tai ương lớn lao.
Tuy hắn ta chủ động làm quen với Dương Thanh, còn mời Dương Thanh chiến đấu giúp, nhưng hắn ta chưa bao giờ nghĩ tới việc nhờ anh giết đối thủ của mình.
“Tống Hoa Nghĩa, đây chính là người mà em mời đến thi đấu à?”
Tống Hoa Vỹ nhìn Tống Hoa Nghĩa bằng ánh mắt sắc bén, nghiến răng nghiến lợi: “Giờ cậu ta giết Hoa Đông rồi, để anh xem xem em định ăn nói với gia tộc ra sao!”
Sắc mặt Tống Hoa Nghĩa hơi khó coi, lúc này hắn ta thừa nhận hay phủ nhận đều dở cả.
“Ngay cả chủ gia tộc họ Tống cũng không có tư cách mời tôi thi đấu đâu!”, Dương Thanh lạnh lùng nói.
Tuy anh không quan tâm tới sống chết của Tống Hoa Nghĩa nhưng hai người cũng được xem như bạn bè bình thường, không nhất thiết phải lôi Tống Hoa Nghĩa vào chuyện này.
Rõ ràng Tống Hoa Vỹ đang định thừa cơ diệt trừ Tống Hoa Nghĩa.
Dù sao Tống Hoa Đông đã chết, bây giờ chỉ còn Tống Hoa Nghĩa có tư cách đấu đá với hắn thôi.
“Rốt cuộc cậu là ai?”
Tống Hoa Vỹ nhìn chằm chằm vào Dương Thanh một lúc lâu, bỗng trầm giọng nói.
Cả thực lực mạnh mẽ lẫn khí thế mà Dương Thanh thể hiện ra đều khiến hắn cảm nhận được, Dương Thanh có lai lịch không tầm thường.
“Nó chỉ là con rơi của gia tộc Vũ Văn mà thôi, anh không cần lo lắng”.
Đúng lúc này, một giọng nói mỉa mai bỗng vang lên.
Đám đông thi nhau nhìn sang, thấy một thanh niên đang chậm rãi bước tới.
Thấy rõ người tới, Tống Hoa Vỹ lập tức nhướng mày: “Vũ Văn Bân!”
Người đến chính là Vũ Văn Bân, sau lưng Vũ Văn Bân là lão già đã cứu anh ta lần trước.
“Tính ra nó còn là em trai tôi, mười năm trước, nó đã bị đuổi khỏi gia tộc, thậm chí bị trục xuất khỏi Yến Đô rồi”.
“Năm năm trước, nó vẫn chỉ là thằng ở rể mà thôi, nhưng sau đó nó nhập ngũ năm năm, vừa về cách đây không lâu”.
“Nó học bản lĩnh từ trong quân đội”.
“Nhưng cho dù thực lực của nó mạnh đến mấy, cuối cùng nó vẫn chỉ có một mình”.
Vũ Văn Bân cười híp mắt.
Nghe thấy thế, Tống Hoa Vỹ mới biết được thân phận của Dương Thanh.
Thì ra anh đã làm lính năm năm, khó trách thực lực mạnh đến thế.
“Vũ Văn Bân, đây là chuyện của nhà họ Tống, không liên quan gì tới cậu, cậu đừng châm ngòi ly gián nữa”, Tống Hoa Nghĩa cũng đứng dậy, nói với vẻ không vui.
Hắn ta cũng biết những gì mà Vũ Văn Bân nói, nhưng Vũ Văn Bân nói quá đơn giản, với thực lực của Dương Thanh, sao có thể là binh lính bình thường được?
Vũ Văn Bân dang tay ra, mỉm cười: “Tôi chỉ ăn ngay nói thật thôi, nếu mấy người nghĩ tôi đang châm ngòi thì cũng không sao hết”.
Tống Hoa Vỹ không nói gì, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh.
Việc Dương Thanh làm đã khiến cả hắn lẫn nhà họ Tống mất mặt.
Nhưng nếu ra tay với Dương Thanh thật, liệu cao thủ mà hắn dẫn tới đây có đối phó được không?
Tuy hắn biết Dương Thanh là con rơi của gia tộc Vũ Văn, nhưng cũng không ngu tới mức nghĩ Dương Thanh chỉ là một người lính vừa xuất ngũ.
Anh đã giết cao thủ tới thi đấu giúp Tống Hoa Đông và Tống Hoa Đông chỉ bằng một cú đá.
Sao người như thế có thể tầm thường được?
“Tôi sẽ cho cậu biết hậu quả khi đắc tội với nhà họ Tống là gì trên sàn đấu!”
Đúng lúc này, cao thủ mặc áo vải bên cạnh Tống Hoa Vỹ chợt nói.
“Nếu cậu là đàn ông thì gặp trên sàn đấu!”, Tống Hoa Vỹ cũng tìm được bậc thang đi xuống, bèn đe dọa Dương Thanh rồi dẫn người rời đi.
Dương Thanh không để ý đến sự uy hiếp của đối phương, chỉ híp mắt nhìn chằm chằm vào Vũ Văn Bân: “Lần trước tao chưa giết mày, mày tưởng hôm nay mày sẽ sống tiếp được chắc?”
Trước ánh mắt hung tợn của Dương Thanh, Vũ Văn Bân không khỏi run rẩy, tức giận nói: “Nếu đang ở ngoài kia, chắc tao sẽ bị câu nói này của mày dọa, nhưng mày muốn giết tao ở club Hoàng Kim á, nằm mơ đi!”
Anh ta vốn muốn xem trận đấu giữa Tống Hoa Vỹ và Dương Thanh, không ngờ Tống Hoa Vỹ lại chạy mất.
“Thế ư?”
Dương Thanh hơi nhếch môi, mỉm cười hài hước.
Lão già mặc sườn xám nam lập tức tiến lên một bước, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Dương Thanh: “Tôi dám cam đoan, chỉ cần cậu ra tay ở đây, cậu sẽ chết không có chỗ chôn đấy!”
“Ông đang đe dọa tôi đấy à?”
Dương Thanh cười.
Ngay sau đó, bóng anh bỗng nhoáng lên, lập tức tới trước mặt Vũ Văn Bân.
“Bốp!”
Anh tóm cổ Vũ Văn Bân rồi nhấc bổng anh ta lên trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người.
Vào giờ phút này, trong mắt lão già mặc sườn xám nam tràn ngập vẻ kinh hãi.
Lão ta từng đánh với Dương Thanh, đương nhiên cũng biết Dương Thanh rất mạnh.
Nhưng lão ta không ngờ anh có thể bắt giữ Vũ Văn Bân ngay trước mắt lão ta.
Khi đánh với lão già mặc sườn xám nam lần trước, Dương Thanh vẫn chưa dốc toàn lực, anh thả họ đi cũng vì Vũ Văn Bân biết bí mật của mẹ anh.
“Bây giờ Vũ Văn Bân sống hay chết đều do ý muốn của tôi, ông làm gì được tôi nào?”
Dương Thanh khinh miệt nhìn lão già kia, lạnh lùng hỏi.
Hầu hết mọi người đều nhìn về phía Dương Thanh, dù sao anh cũng vừa giết một người thuộc dòng chính nhà họ Tống.
Bây giờ, sống chết của một người khác thuộc dòng chính của tám nhà quyền thế ở Yến Đô cũng đang nằm trong tay anh, chẳng lẽ anh định giết người tiếp à?
Vũ Văn Bân cảm thấy vô cùng nhục nhã, bị Dương Thanh xách lên trước mặt nhiều người như thế, đúng là sỉ nhục.
“Cậu đừng manh động!”, lão già mặc sườn xám nam không dám khiêu khích Dương Thanh, nghiêm nghị nói.
Cùng lúc đó, mấy hơi thở mạnh mẽ đang ẩn náu trong club Hoàng Kim cũng nhắm vào Dương Thanh.
–
Chương 657: 657: Đối Mặt Với Cái Chết
Vũ Văn Bân bị Dương Thanh tóm cổ, cảm thấy rất ngạt thở, nỗi sợ với cái chết khiến anh ta vô cùng hối hận.
Nếu vừa nãy anh ta không tới khiêu khích, có phải sẽ không xảy ra chuyện này không?
Nhưng hối hận cũng muộn rồi.
Anh ta liều mạng giãy giụa nhưng vẫn không ăn thua.
Những người biết thân phận của Vũ Văn Bân đều cảm thấy Dương Thanh điên rồi.
Anh vừa giết Tống Hoa Đông, giờ lại định ra tay với Vũ Văn Bân.
Hai người này đều đến từ tám nhà quyền thế bậc nhất Yến Đô đấy!
Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã cũng sững sờ, việc Dương Thanh giết Tống Hoa Đông đã nằm ngoài dự đoán của họ, giờ anh còn định ra tay với Vũ Văn Bân nữa.
“Vũ Văn Bân, mày cũng biết tao muốn gì rồi đấy.
Trước khi giải đấu kết thúc, nếu mày không cho tao biết câu trả lời thì tối nay chính là ngày chết của mày!”
Dương Thanh không quan tâm đến bất cứ ai, chăm chú nhìn Vũ Văn Bân đang điên cuồng giãy giụa, cho anh ta cơ hội cuối.
Anh nói rồi tiện tay ném, Vũ Văn Bân lập tức bay xa mấy mét như rác rưởi, ngã rầm xuống đất.
Tuy rất mất mặt nhưng Vũ Văn Bân vẫn vô cùng vui mừng, ít nhất anh ta vẫn còn sống.
Lão già mặc sườn xám nam chăm chú nhìn Dương Thanh trong chốc lát rồi lập tức quay người, rảo bước tới bên Vũ Văn Bân.
Vũ Văn Bân nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt sợ hãi chứ không dám khiêu khích anh nữa.
Anh ta cứ tưởng có lão già mặc sườn xám nam rồi, cho dù Dương Thanh mạnh hơn nữa thì cũng không làm gì được anh ta, nhưng vừa nãy, khi Dương Thanh suýt giết anh ta, anh ta mới nhận ra Dương Thanh đáng sợ tới mức nào.
Tống Hoa Vỹ cũng nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt tràn ngập sự nghiêm nghị.
“A Bố, so với ông thì thực lực của thanh niên kia thế nào?”, Tống Hoa Vỹ chợt hỏi.
Người trung niên mặc áo vải đứng cạnh hắn khẽ lắc đầu: “Khi chưa đánh thử, tôi không dám nói bừa!”
“Tôi cũng làm được chuyện mà cậu ta vừa làm!”
“Nếu sống mái với nhau thật, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu!”.
Truyện Truyện Teen
Nghe A Bố nói thế, Tống Hoa Vỹ rất kinh ngạc.
A Bố là cao thủ mà hắn mời về bằng giá cao, ngay cả những cao thủ mạnh nhất nhà họ Tống cũng không dám nhận mình là đối thủ của A Bố.
Bây giờ, một thanh niên chưa đến ba mươi tuổi lại được A Bố đánh giá cao như thế, tức là rất có thể thực lực của Dương Thanh còn hơn cả A Bố ư?
“Người bạn mà Hoa Nghĩa quen lần này đúng là không đơn giản!”, Tống Hoa Vỹ híp mắt.
Nếu Dương Thanh lên sàn đấu, nhỡ anh thua A Bố thì cũng thôi, còn nếu Dương Thanh thắng, gần nửa sản nghiệp trong tay hắn sẽ thuộc về Tống Hoa Nghĩa.
Đối với hắn, chuyện này là mối đe dọa lớn lao.
Chỉ cần Tống Hoa Nghĩa thua lần này, sau này hắn sẽ vô địch trong đám con cháu đời thứ ba của nhà họ Tống.
“A Bố, lần này nhờ vào ông, phải thắng cho bằng được!”, Tống Hoa Vỹ trầm giọng nói.
“Cậu Vỹ cứ yên tâm, tôi sẽ dốc sức đối phó!”, A Bố đáp.
Trong lúc họ nói chuyện, trận chiến trên sàn đấu lại bắt đầu, mọi người đều nhìn về phía đó.
Sau khi giải đấu tiếp diễn, thực lực của các cao thủ xuất hiện sau cũng ngày càng mạnh hơn, trận đánh cũng ngày càng đặc sắc.
Dương Thanh cứ như người không liên quan, nhìn chằm chằm vào trận chiến trên sàn đấu.
Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã đứng cạnh Dương Thanh, không dám nói gì, thỉnh thoảng lại liếc trộm Dương Thanh với vẻ thận trọng.
“Anh Thanh, lát nữa anh có lên sàn đấu không ạ?”
Rốt cuộc Tống Hoa Nhã cũng hỏi.
Cô ta đã sớm phát hiện có mấy lần Tống Hoa Nghĩa định mở lời, nhưng cuối cùng lại không dám.
Tống Hoa Nghĩa giật nảy mình.
Thấy Dương Thanh không có vẻ tức giận, hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm, trong mắt cũng xuất hiện vẻ chờ mong.
Với những gì mà Dương Thanh vừa thể hiện, nếu anh lên sàn đấu, rất có thể sẽ đánh bại được người của Tống Hoa Vỹ.
Một khi chiến thắng, địa vị của hắn ta tại nhà họ Tống sẽ nhanh chóng tăng lên, thậm chí ngang ngửa với Tống Hoa Vỹ.
Dương Thanh nhìn Tống Hoa Nhã, thấy trong mắt cô ta có vẻ mong chờ và cầu khẩn.
Ánh mắt Tống Hoa Nghĩa cũng thế.
“Cậu Thanh, tôi biết nếu để cậu lên đánh thì hơi không thích hợp, nhưng giải đấu này vô cùng quan trọng với tôi”.
“Chỉ cần cậu giúp tôi chiến thắng, sau này mạng của Tống Hoa Nghĩa tôi sẽ thuộc về cậu”.
Tống Hoa Nghĩa nghiêm túc nói.
Ở những gia tộc quyền thế bậc nhất như nhà họ Tống, chỉ có người thắng chứ không có kẻ thất bại.
Vì hậu quả của kẻ thất bại sẽ rất thê thảm, rất có thể sẽ phải đối mặt với cái chết.
Dù sao hắn ta cũng là người đang cạnh tranh với Tống Hoa Vỹ, đã tích lũy được rất nhiều trong những năm qua, nếu hắn ta thua, chắc chắn Tống Hoa Vỹ sẽ đuổi giết tới cùng để ngăn ngừa tai họa sau này.
Đến khi đó, cả hắn ta lẫn Tống Hoa Nhã đều sẽ gặp nguy hiểm.
Thế nên giải đấu lần này là cơ hội cuối cùng của hắn ta, nếu thua, hắn ta sẽ phải đối mặt với cái chết bất cứ lúc nào.
“Tôi đã giết dòng chính của nhà họ Tống mà anh vẫn nhờ tôi giúp anh, không sợ nhà họ Tống tính sổ với anh à?”
Dương Thanh không đồng ý ngay, cười híp mắt, hỏi.
Tống Hoa Nghĩa vội đáp: “Chuyện này vốn do Tống Hoa Đông gieo gió gặt bão, không trách được ai.
Nếu nhà họ Tống muốn truy cứu trách nhiệm của tôi thật, tôi chỉ có thể chấp nhận!”
Đây chính là nỗi bi ai của những người tham gia vào cuộc đấu đá trong gia tộc quyền thế, một khi đã dính vào rồi thì phải đi tới cuối cùng, trừ khi chết.
–
Chương 658: 658: Thừa Kế Chức Chủ Vương Tộc
Hắn ta không còn đường quay lại nữa rồi.
“Nếu người của Tống Hoa Vỹ ra tay, tôi sẽ lên sàn đấu!”, rốt cuộc Dương Thanh cũng đồng ý.
Nghe thấy thế, Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã kích động phát khóc, cảm ơn liên hồi.
Dương Thanh không nói gì, tiếp tục quan sát trận chiến.
Cùng lúc đó, trong phòng riêng sang trọng ở tầng cao nhất của club Hoàng Kim.
Vũ Văn Bân đang nằm trên giường, bác sĩ đang kiểm tra toàn thân cho anh ta.
Sau khi bị Dương Thanh ném đi như rác rưởi rồi rơi xuống đất, anh ta cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình sắp nát tới nơi rồi.
“Yên tâm, cơ thể của cậu không sao đâu”.
Sau khi kiểm tra một lượt, bác sĩ nói.
Lúc này Vũ Văn Bân mới thở phào nhẹ nhõm.
Giờ người hống hách như anh ta cũng không dám có ý định giết Dương Thanh nữa, sự sợ hãi trong mắt anh ta vẫn chưa biến mất hẳn.
“Ông Đường, tôi thật sự không chịu nổi nữa, xin các người bỏ qua cho tôi đi!”
Vũ Văn Bân bỗng nói với vẻ cầu khẩn.
Người mà anh ta cầu khẩn chính là lão già mặc sườn xám nam vẫn luôn đi theo anh ta như vệ sĩ.
Lão già đó nhíu mày, nói với vẻ không vui: “Đừng quên, nếu không có tôi, giờ cậu đã trở thành cái xác từ lâu rồi!”
“Các người muốn đối phó với nó thì tự làm đi, tôi chỉ là kẻ trói gà không chặt, vốn không thắng nổi nó!”
Vũ Văn Bân sắp khóc đến nơi, vừa rồi anh ta suýt bị Dương Thanh giết nên giờ rất sợ.
“Bốp!”
Lão già mặc sườn xám nam tát Vũ Văn Bân một phát, tức giận nói: “Vô dụng!”
“Nếu không nể mặt mẹ cậu, tôi đã đập chết cậu lâu rồi!”
“Đối với cậu, Dương Thanh chỉ là một thử thách trên đường đời mà thôi, đối thủ như thế mới giúp cậu không ngừng mạnh lên được”.
“Đừng quên, trong người cậu có dòng máu của Vương tộc, nếu thua cả một đứa con rơi, cậu có tư cách gì để trở thành người đứng đầu nhà họ Tào trong tương lai chứ?”
Nghe thấy thế, Vũ Văn Bân sững sờ.
Ngay cả anh ta cũng không rõ tại sao lão già mặc sườn xám nam phải bảo vệ anh ta, thậm chí còn dạy anh ta võ thuật.
Thì ra đối phương là người nhà họ Tào.
Đương nhiên anh ta cũng biết rõ, nhà họ Tào là gia tộc của mẹ anh ta.
Cũng là một trong bốn Vương tộc bị gạch tên khỏi danh sách Hoàng tộc từ nhiều năm trước.
“Ý ông là, tôi có hy vọng trở thành người đứng đầu nhà họ Tào trong tương lai hả?”
Vũ Văn Bân ngây người một lúc lâu rồi mới hỏi với vẻ không dám tin.
“Không sai, còn Dương Thanh chính là thử thách dành cho cậu trên con đường thừa kế chức chủ Vương tộc”, lão già mặc sườn xám nam nói.
“Ông Đường, ông đừng lừa tôi nữa, tuy trong người tôi có dòng máu nhà họ Tào nhưng có tư cách gì để thừa kế chức chủ gia tộc họ Tào đâu?”, Vũ Văn Bân bỗng lắc đầu với vẻ không tin.
Lão già mặc sườn xám nam bình tĩnh nói: “Bây giờ nhà họ Tào đang trong tình thế nguy cấp, không còn huy hoàng như lúc là Hoàng tộc nữa rồi, thậm chí còn có nguy cơ bị loại khỏi bốn Vương tộc lớn”.
“Cậu có biết nếu bị xóa tên khỏi bốn Vương tộc lớn, nhà họ Tào sẽ gặp phải chuyện gì không?”
Vũ Văn Bân lắc đầu, anh ta không biết thật.
Tuy mẹ anh ta là người nhà họ Tào nhưng anh ta chưa bao giờ qua lại với họ, lão già mặc sườn xám nam là người nhà họ Tào đầu tiên mà anh ta tiếp xúc.
“Một khi bị loại khỏi bốn Vương tộc, nhà họ Tào sẽ không may mắn như lúc bị xóa tên khỏi chín Hoàng tộc nữa, mà sẽ bị tiêu diệt ngay!”, lão già mặc sườn xám nam nghiêm nghị nói.
Vũ Văn Bân sợ ngây người.
Theo anh ta thấy, Hoàng tộc và Vương tộc đều là gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, cho dù nhà họ Tào bị gạch tên khỏi danh sách Vương tộc nhưng vẫn rất mạnh, ít nhất cũng hơn xa tám nhà quyền thế ở Yến Đô chứ.
Không ngờ sau khi bị xóa tên khỏi danh sách Vương tộc, nhà họ Tào cũng sẽ gặp tai ương.
“Sao có thể chứ?”, Vũ Văn Bân không tin.
“Tại sao năm đó, bốn Vương tộc lại bị loại khỏi chín Hoàng tộc? Cũng vì họ không đủ thực lực, bây giờ thực lực của bốn Vương tộc đã suy giảm rất nhiều, không thể hùng mạnh bằng Hoàng tộc, Vương tộc phải thôn tính Vương tộc thì mới có hy vọng trở thành Hoàng tộc lần nữa”.
Trong mắt lão già mặc sườn xám nam tràn ngập vẻ bi ai, lão ta cắn răng: “Nhà họ Tào đang trong tình cảnh như thế, phải nghĩ mọi cách để tăng thực lực lên thì mới không bị đào thải”.
“Còn cậu, tuy cậu chỉ có một nửa dòng máu nhà họ Tào nhưng vẫn được xem là người nhà họ Tào, nếu cậu có năng lực thật, vị trí chủ Vương tộc về tay cậu thì đã sao chứ?”
“Bây giờ nhà họ Tào cân nhắc đến tài năng của cậu chứ không phải dòng máu của cậu!”
“Nếu cậu giẫm Dương Thanh dưới chân thì sẽ có tư cách thừa kế chức chủ Vương tộc!”
Lão già mặc sườn xám nam nghiêm túc nói.
Vào giờ phút này, Vũ Văn Bân chỉ cảm thấy máu trong người mình đang sôi trào.
Anh ta đã sắp đặt nhiều năm vì chức chủ gia tộc Vũ Văn, nhưng mọi thứ lại bị Dương Thanh phá hủy hết.
Bây giờ anh ta lại có hy vọng thừa kế chức chủ Vương tộc.
Cho dù Vương tộc như nhà họ Tào sắp bị tiêu diệt thì vẫn hơn xa tám gia tộc quyền thế ở Yến Đô.
“Giẫm Dương Thanh dưới chân ư?”, trong mắt Vũ Văn Bân tràn ngập sự điên cuồng.
Nghĩ đến việc Dương Thanh đã phá hủy mọi thứ của anh ta, anh ta càng muốn giết Dương Thanh hơn.
“Không sai, chỉ cần giẫm Dương Thanh dưới chân, cậu sẽ được tham gia vào trận chiến tranh giành chức chủ Vương tộc!”
Trong mắt lão già mặc sườn xám nam lóe lên ánh sáng sắc bén: “Cậu rất có dã tâm, nhà họ Tào đang cần người như cậu đấy!”
–
Chương 659: 659: Uy Lực Của Một Cú Đấm
Vũ Văn Bân vốn kiêng dè Dương Thanh, nhưng sau khi nghe lão già mặc sườn xám nam nói xong, trong mắt anh ta chỉ còn sự điên cuồng.
So với vị trí chủ Vương tộc, chức chủ gia tộc Vũ Văn đáng là gì chứ?
“Ông Đường, tôi hiểu rồi, ông cứ yên tâm, tôi sẽ không khiến ông thất vọng!”, Vũ Văn Bân nghiêm túc nói.
Lão già mặc sườn xám nam gật nhẹ đầu, nói với vẻ hài lòng: “Đây mới là khí thế mà con cháu Vương tộc nên có!”
“Nhưng thực lực của Dương Thanh quá mạnh, tôi sợ nó sẽ không tha cho tôi”, Vũ Văn Bân bỗng lo lắng nói.
Lão già mặc sườn xám nam cười lạnh: “Tuy tôi không phải đối thủ của cậu ta, nhưng không có nghĩa là cậu ta vô địch, cậu cứ yên tâm, cậu ta không làm gì được cậu đâu”.
“Ý ông Đường là, trong club Hoàng Kim tối nay, có người muốn đối phó với Dương Thanh hả?”, Vũ Văn Bân kinh ngạc hỏi.
“Cậu cứ chờ xem kịch hay là được!”, lão già mặc sườn xám nam híp mắt.
Lúc này, trận đánh trên sàn đấu đã gần kết thúc, cao thủ đồng ý lên sàn đấu cũng ít dần.
“Người của Tống Hoa Vỹ sắp lên sàn đấu rồi!”
Tống Hoa Nghĩa bên cạnh Dương Thanh bỗng hô lên kinh ngạc.
Quả nhiên, người trung niên tên A Bố bên cạnh Tống Hoa Vỹ đã lên sàn đấu.
Vì Tống Hoa Vỹ là con cháu của một trong tám nhà quyền thế ở Yến Đô nên được rất nhiều người chú ý.
Thấy người của hắn lên sàn đấu, bầu không khí lập tức bùng nổ.
A Bố đứng trên sàn đấu bỗng nhìn về phía Dương Thanh, nói với vẻ khiêu khích: “Cút lên đây chịu chết đi!”
Ánh mắt Tống Hoa Vỹ cũng đằng đằng sát khí.
Đối với hắn, việc Dương Thanh giết Tống Hoa Đông chỉ là chuyện vặt, nhưng quan trọng là người của hắn phải giết bằng được Dương Thanh.
Nếu giết Dương Thanh, chẳng những báo được thù cho Tống Hoa Đông mà còn tiện thể đánh bại Tống Hoa Nghĩa, cứ như vậy, hắn sẽ không còn đối thủ nào ở nhà họ Tống.
Vị trí người thừa kế đời thứ ba của nhà họ Tống chỉ có thể thuộc về hắn thôi.
Vào giờ phút này, tất cả mọi người đều nhìn về phía Dương Thanh, đương nhiên họ cũng hiểu A Bố đang bảo anh lên sàn đấu.
Dương Thanh nhíu mày, lạnh lùng nhìn A Bố: “Nếu ông muốn chết đến thế thì tôi sẽ giúp ông!”
Anh vốn không định lên sàn đấu, cho dù thế nào, anh cũng là Tướng quân của một nước, bất kể giải đấu ở club Hoàng Kim có cấp bậc gì, anh tham gia nó cũng là tự hạ thấp thân phận.
Nhưng giờ lại có người khiêu khích, vậy đành giúp ông ta thôi.
“Anh Thanh, cẩn thận nhé!”, Tống Hoa Nhã lo lắng nói.
Tống Hoa Nghĩa cũng lên tiếng: “Cậu Thanh, cho dù thế nào, cậu cũng phải cẩn thận, tôi thà thua chứ cũng không muốn cậu bị liên lụy đâu”.
Nhìn nét mặt chân thành của hai anh em, Dương Thanh mỉm cười: “Tôi đề nghị hai người đặt cược hết vốn lưu động của mình cho tôi”.
Anh nói rồi đi về phía sàn đấu.
Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã đều sững sờ, Tống Hoa Nghĩa lập tức nghiêm nghị nói: “Nhã, giờ em lấy ra được bao nhiêu tiền?”
“Em chỉ có thể lấy được mười triệu thôi!”, Tống Hoa Nhã nói.
Tống Hoa Nghĩa gật đầu: “Anh còn ba mươi triệu, chúng ta dùng hết số đó để cược cậu Thanh sẽ thắng đi!”
“Anh, đó là tất cả tài sản của chúng ta đấy, nếu thua thì sẽ trắng tay ngay!”, Tống Hoa Nhã kinh ngạc.
Trong mắt Tống Hoa Nghĩa lóe lên ánh sáng sắc bén: “Em nghĩ, nếu cậu Thanh thua, chúng ta còn đường sống ở nhà họ Tống à?”
Tống Hoa Nhã lập tức sững sờ, nghĩ đến việc Dương Thanh đã giết Tống Hoa Đông, bây giờ lại lên thi đấu giúp họ, nếu anh thắng thì họ còn có thể nghĩ cách giải quyết phiền phức này, chứ nhỡ anh thua, chắc chắn nhà họ Tống sẽ không bỏ qua cho anh em họ.
“Anh, em cược với anh!”, Tống Hoa Nhã cắn răng.
Vào giờ phút này, xung quanh đang sôi trào.
Vừa nãy Dương Thanh đã giết dòng chính của nhà họ Tống trước mặt đám đông, thể hiện thực lực rất mạnh mẽ.
Còn A Bố trên sàn đấu là cao thủ của một trong tám nhà quyền thế ở Yến Đô, thực lực không có gì phải nghi ngờ.
Trận đấu giữa hai cao thủ mới là cuộc so tài đặc sắc nhất.
Ai cũng điên cuồng, trừ hoan hô và hò hét ra, họ còn điên cuồng đặt cược nữa.
Tuy họ đã bắt đầu đặt cược từ trận đấu đầu tiên, nhưng rất nhiều tập đoàn vẫn chưa cược mà đang chờ trận chiến giữa các cao thủ thực thụ.
Có lẽ quán quân tối nay sẽ xuất hiện trong trận đấu này, nên số tiền đặt cược nhanh chóng tăng lên với tốc độ cực kỳ khủng khiếp.
Chỉ sau mấy phút ngắn ngủi, số tiền cược đã lên tới tám tỷ, có thể tưởng tượng được những người đang xem trận đấu giàu có tới mức nào.
Nhưng theo tỷ lệ đặt cược, tuy trước đó Dương Thanh đã giết Tống Hoa Đông, nhưng phần lớn tập đoàn đang có mặt vẫn coi trọng A Bố.
Cho dù thế nào, A Bố cũng là cao thủ của một trong tám nhà quyền thế ở Yến Đô, còn Dương Thanh chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt mà thôi.
“Chàng trai, cậu Vỹ của chúng tôi nói, nếu cậu tình nguyện chịu thua rồi đi theo cậu ấy, cậu ấy sẽ trả cho cậu mười triệu mỗi năm”.
A Bố nhìn Dương Thanh đang đi lên sàn đấu, bất chợt mời chào.
Dương Thanh nhìn A Bố với vẻ buồn cười, bảo anh đi theo Tống Hoa Vỹ ư?
Nếu bỏ qua thân phận Tướng quân thì anh cũng được xem như dòng chính của gia tộc Vũ Văn, ngang hàng với Tống Hoa Vỹ, Tống Hoa Vỹ có tư cách gì để bảo anh đi theo hắn chứ?
“Nếu ông nói thế, tôi cũng cho ông một cơ hội, đi theo tôi, tôi sẽ trả ông mười triệu mỗi năm!”, Dương Thanh cười híp mắt.
Thực lực mà A Bố thể hiện ra hoàn toàn xứng đáng với số tiền đó.
“Nhãi ranh, cậu chán sống rồi!”, A Bố thẹn quá hóa giận, tưởng Dương Thanh đang sỉ nhục ông ta.
“Xem ra ông không đồng ý nhỉ?”
Dương Thanh mỉm cười, lắc đầu: “Vậy tôi chỉ có thể tiễn ông đi gặp Tống Hoa Đông thôi!”
“Tao giết mày!”
A Bố lập tức nổi giận, hơi nhích chân, nhào về phía Dương Thanh.
Giải đấu này không có quy tắc gì, chỉ có thắng thua, kể từ khi lên sàn đấu, trận chiến cũng bắt đầu.
“Ào!”
Thấy A Bố di chuyển, xung quanh hoàn toàn sôi trào, ai cũng hò hét.
Vào giờ phút này, hai anh em Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã đều có vẻ căng thẳng, mặt Tống Hoa Nghĩa đẫm mồ hôi, còn Tống Hoa Nhã thì siết chặt tay, trong mắt tràn ngập sự lo lắng.
Đây là trận chiến quyết định số phận của họ, một khi Dương Thanh thua, họ sẽ phải đối mặt với cái chết.
“Không biết tự lượng sức mình!”
Dưới sàn đấu, lão già mặc sườn xám nam đang đứng với Vũ Văn Bân bỗng cười khẩy.
Vũ Văn Bân vội hỏi: “Ông Đường, ý ông là Dương Thanh sẽ thua à?”
Lão già mặc sườn xám nam thất vọng liếc Vũ Văn Bân rồi nói: “Nếu cậu ta thua ở nơi này, Vương tộc sẽ dùng cậu ta để thử thách cậu ư?”
Nghe thấy thế, Vũ Văn Bân mới hiểu ra, ý lão ta là Dương Thanh không thể thua được.
Nghĩ đến việc suýt chết trong tay Dương Thanh trước đó, Vũ Văn Bân không khỏi rùng mình.
“Mẹ nó, tên nhãi kia bị ngu à? Chết sững luôn rồi kìa”.
“Mau di chuyển đi, ông đây cược cho cậu một trăm triệu đấy!”
“Ha ha, tên nhãi đó thua là cái chắc, ván này cược đúng rồi”.
…!
Xung quanh vô cùng hỗn loạn, thấy Dương Thanh vẫn đứng im, có người chửi mắng nhưng cũng có người phá lên cười.
Ánh mắt A Bố đằng đằng sát khí, Tống Hoa Vỹ đã dặn ông ta, nếu Dương Thanh không phục tùng thì giết.
Nếu Dương Thanh đã từ chối đi theo Tống Hoa Vỹ thì anh chỉ còn đường chết thôi.
“Chết đi!”
A Bố vọt tới trước mắt Dương Thanh rồi đấm vào đầu anh.
Ông ta rất chắc chắn, một khi cú đấm này đánh trúng Dương Thanh, anh sẽ chết ngay tức khắc.
“Rầm!”
Đúng lúc mọi người nghĩ Dương Thanh sẽ bị đánh vỡ đầu, anh bỗng hời hợt vung tay lên.
Ngay sau đó, A Bố bay ra khỏi sàn đấu như quả bóng da, đập cái “rầm” vào lan can sắt ở rìa sàn đấu.
Ông ta hộc máu, cơ thể nặng nề rơi xuống đất, chết ngay tắp lự.
Sàn boxing rộng lớn bỗng yên ắng hẳn, ai cũng mở to mắt, nhìn Dương Thanh vẫn luôn đứng im với vẻ không dám tin.
Chỉ một cú đấm thôi đã giết chết cao thủ thuộc tám nhà quyền thế ở Yến Đô rồi!
–
Chương 660: 660: Lăn Ra Ngoài
Tống Hoa Vỹ trợn tròn mắt, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin.
Cao thủ mà hắn trả giá cao để mời về này đã giúp hắn thắng Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Đông ba năm liền, chỉ cần thắng nốt năm nay, hắn sẽ trở thành người thừa kế đời thứ ba của nhà họ Tống.
Nhưng bây giờ A Bố đã chết, bị người đi với Tống Hoa Nghĩa giết.
Tức là Tống Hoa Nghĩa đã thắng ư?
Tống Hoa Đông đã chết, gần nửa sản nghiệp trong tay anh ta sẽ về tay Tống Hoa Nghĩa, giờ hắn thua, cũng phải giao gần nửa sản nghiệp cho Tống Hoa Nghĩa luôn.
Như vậy, số doanh nghiệp gia tộc mà Tống Hoa Nghĩa nắm giữ sẽ lập tức vượt xa hắn.
Nghĩ tới đây, hắn vô cùng hoảng hốt, không thể chấp nhận sự thật trước mắt mình: “Không! Không thể nào! Mình không thể để Tống Hoa Nghĩa đạt được số sản nghiệp đó!”
Ánh mắt hắn dần trở nên dữ tợn.
Phía bên kia, sau khi đờ đẫn một lúc lâu, hai anh em Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã kích động ôm nhau: “Anh! Chúng ta thắng! Chúng ta thắng rồi!”
“Ha ha, không sai, chúng ta thắng rồi!”
Tống Hoa Nghĩa cũng cười lớn.
Mắt hai anh em đều rơm rớm nước mắt, họ không được gia tộc coi trọng từ nhỏ, lần này chiến thắng rồi, rốt cuộc họ cũng không cần lo sẽ bị gia tộc vứt bỏ nữa.
Trong tiếng hoan hô của mọi người, Dương Thanh bước xuống sàn đấu.
Nếu không vì giúp hai anh em kia, sao anh có thể lên đó chứ?
Đối với anh, thắng người của Tống Hoa Vỹ là được rồi, anh sẽ không tham gia thi đấu thêm.
“Cậu Thanh, cảm ơn cậu!”
Thấy Dương Thanh quay lại, Tống Hoa Nghĩa cảm kích nói.
Đồng thời, hắn ta cũng phục Dương Thanh sát đất.
Chuyện lần này càng khiến hắn ta chắc chắn rằng Dương Thanh có thân phận rất cao trong quân đội.
Nhà họ Tống không thể đắc tội với loại người này.
“Anh Thanh, cảm ơn anh!”, mắt Tống Hoa Nhã đỏ hoe, cô ta nói với vẻ cảm kích.
Dương Thanh mỉm cười: “Xem như tôi không phụ lòng hai người”.
“Tống Hoa Nghĩa!”
Đúng lúc này, một giọng nói tức giận bỗng vang lên.
Lúc này, Tống Hoa Vỹ đâu còn ôn hòa lịch sự như lần đầu tiên Dương Thanh gặp hắn nữa?
Bây giờ khuôn mặt hắn vô cùng dữ tợn, quanh người tràn ngập hơi thở tàn ác.
Tống Hoa Nghĩa nhíu mày: “Sao thế? Anh cả không phục à?”
“Phục chứ sao không! A Bố bị giết cũng vì thực lực của ông ta thua kém người khác!”
Tống Hoa Vỹ nghiến răng nghiến lợi: “Nhưng cho dù cậu thắng thì sao? Tống Hoa Đông đã chết dưới tay người của cậu, tôi rất mong chờ xem gia tộc sẽ trừng phạt cậu thế nào sau khi quay về đấy!”
Tống Hoa Nghĩa đang muốn lờ chuyện này đi, giờ Tống Hoa Vỹ lại nhắc đến, khiến nét mặt hắn ta trở nên lo âu.
Nếu là trước kia, hắn ta sẽ lo cho Dương Thanh, nhưng sau khi chứng kiến thực lực mạnh mẽ của anh, hắn ta lại lo cho nhà họ Tống.
Dương Thanh có thực lực như thế, chắc chắn cũng là một trong số những người rất gần với trung tâm quyền lực trong quân đội, hơn nữa Tống Hoa Nghĩa còn biết Dương Thanh đã đến biên giới phía Bắc.
Biên giới phía Bắc có thực lực mạnh nhất trong số bốn biên giới của Chiêu Châu, nghe nói vị Tướng quân ở biên giới phía Bắc có quyền thế ngút trời.
Có lẽ chủ Hoàng tộc Chiêu Châu cũng phải nể mặt Tướng quân của biên giới phía Bắc.
Chắc chắn Dương Thanh là người của vị Tướng quân đó, nếu nhà họ Tống định sống mái với anh, liệu có khiến Tướng quân ra mặt không nhỉ?
Khi đó, đừng nói là nhà họ Tống, cho dù tám gia tộc quyền thế ở Yến Đô gộp lại thì cũng chẳng nhằm nhò gì với người ta.
“Tống Hoa Đông bị giết vì nó gieo gió gặt bão, nếu nó không định giết cậu Thanh trước, sao có thể bị cậu Thanh giết được?”
Tống Hoa Nghĩa tức giận nói: “Cậu Thanh là bạn tôi, cũng là bạn của nhà họ Tống, anh đừng châm ngòi ly gián nữa!”
“Bạn ư?”
Tống Hoa Vỹ cười lạnh: “Tống Hoa Đông là dòng chính nhà họ Tống, người dám giết dòng chính của nhà họ Tống cũng xứng làm bạn với nhà họ Tống à?”
“Cậu cứ chờ sự trừng phạt từ nhà họ Tống đi! Đến khi người bạn này của cậu chết rồi, tôi cũng muốn xem xem cậu sẽ làm nên trò trống gì đấy!”
Tống Hoa Vỹ nói bằng giọng đe dọa.
“Trong số con cháu đời thứ ba của nhà họ Tống, trừ hai anh ra thì còn ai không?”, Dương Thanh chợt hỏi.
Tống Hoa Nghĩa sững sờ rồi lắc đầu: “Chỉ có hai chúng tôi thôi!”
Dương Thanh gật nhẹ đầu, bỗng nhìn về phía Tống Hoa Vỹ: “Giết một người là giết, giết hai người cũng là giết, nếu tôi giải quyết nốt anh ta, sẽ không còn ai tranh giành quyền lực với anh nữa nhỉ?”
Anh nói rồi lại quay sang nhìn Tống Hoa Nghĩa.
Tống Hoa Nghĩa ngây người, Dương Thanh đang nghiêm túc đấy à?
Tống Hoa Vỹ bỗng thấy lạnh thấu xương, nghĩ đến việc Dương Thanh giết A Bố chỉ bằng một cú đấm, hắn bỗng thấy nhũn cả người.
“Cậu Thanh, xin cậu nể mặt tôi, tha cho anh ta một lần!”, Tống Hoa Nghĩa chợt nói, trong mắt có vẻ không đành lòng.
Tống Hoa Vỹ thấp thỏm nói: “Tống Hoa Đông tự gieo gió gặt bão, nếu cậu giết nó, có lẽ nhà họ Tống vẫn tha cho cậu, nhưng nếu cậu giết tôi, nhà họ Tống sẽ không bao giờ bỏ qua cho cậu đâu”.
Dương Thanh hơi nhướng mày: “Anh nghĩ tôi sợ nhà họ Tống chắc?”
Nét mặt Tống Hoa Vỹ lập tức cứng đờ, không dám nói gì nữa mà quay sang nói với Tống Hoa Nghĩa: “Tống Hoa Nghĩa, chắc cậu cũng biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi chết”.
“Anh im đi!”
Tống Hoa Nghĩa tức giận quát.
Hắn ta biết Dương Thanh rất ghét bị đe dọa, nhưng Tống Hoa Vỹ cứ khiêu khích anh như thế, chẳng phải đang chán sống rồi à?
“Tha cho anh lần này cũng được, nếu anh lăn ra ngoài, tạm thời tôi sẽ không giết anh!”, Dương Thanh chợt nói.
Tống Hoa Vỹ thoáng sửng sốt, vội nói: “Vâng, tôi cút ngay đây ạ!”
Tống Hoa Vỹ nói rồi quay người, định rời đi.
“Tôi bảo anh lăn, nếu anh không hiểu nghĩa của chữ lăn thì có thể tra thử”, Dương Thanh lạnh lùng nói.
Lúc này Tống Hoa Vỹ mới hiểu, Dương Thanh đang bảo hắn lăn ra ngoài.
Có tới mấy nghìn người đang quan sát họ, trong số đó còn có rất nhiều người ở Yến Đô, nếu hắn lăn ra ngoài thật thì đâu còn mặt mũi nào để sống ở Yến Đô chứ?
Có lẽ ngay cả nhà họ Tống cũng sẽ vứt bỏ hắn nhỉ?
Dù sao, nếu nhà họ Tống đưa một người đã khiến họ mất hết thể diện lên làm người thừa kế thì có khác gì đang tự tát vào mặt mình đâu?
Tống Hoa Nghĩa cũng hiểu ngay, Dương Thanh làm thế để khiến Tống Hoa Vỹ mất hết mặt mũi, không được nhà họ Tống trọng dụng nữa.
Nếu không có Tống Hoa Vỹ cạnh tranh, chỉ còn mình hắn ta có thể đảm nhiệm vị trí người thừa kế đời thứ ba của nhà họ Tống.
Nghĩ đến đây, trong mắt Tống Hoa Nghĩa tràn ngập sự cảm kích.
Khi bảo Dương Thanh không giết Tống Hoa Vỹ, hắn ta đã thấy quá đáng lắm rồi, nếu khuyên Dương Thanh tiếp thì sẽ thành không biết điều mất.
“Cậu bảo tôi lăn ra ngoài ư?”
Tống Hoa Vỹ sững sờ một lát rồi tức giận nói: “Cậu đừng quá đáng thế!”
“Trong mười giây, nếu anh vẫn chưa lăn thì tôi đành lấy mạng anh vậy.
Anh cũng biết rồi đấy, tôi giết anh chỉ đơn giản như giết một con kiến mà thôi”.
Dương Thanh lạnh lùng nói.
Rốt cuộc Tống Hoa Vỹ cũng hiểu, Dương Thanh dám giết hắn thật.
Lúc này có rất nhiều người đang nhìn hắn, chuyện này khiến hắn có cảm giác sống không bằng chết.
Hắn là cậu ấm nhà họ Tống, đã bao giờ bị sỉ nhục như thế đâu?
Dương Thanh bảo hắn lăn ra ngoài, tức là đang định chà đạp lên lòng tự tôn của hắn.
“Được, tôi lăn!”
Rốt cuộc Tống Hoa Vỹ cũng thỏa hiệp, so với mất mạng, hắn thà vứt bỏ tự tôn còn hơn.
“Trời ạ! Cậu ấm nhà họ Tống đang làm gì thế?”
“Anh ta đang lăn à? Định lăn ra ngoài ư?”
“Rốt cuộc cao thủ trẻ kia đã nói gì với anh ta, mà lại khiến cậu ấm nhà họ Tống kiêu căng lăn ra ngoài như chó thế?”
…
Những người khác cũng không biết Dương Thanh đã nói gì với Tống Hoa Vỹ, chỉ biết sau khi anh nói gì đó, Tống Hoa Vỹ lập tức lăn ra ngoài.
–








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










