Chàng Rể Chiến Thần
Tập 34 : 331: Cơ Hội Cuối Cùng (c331-c340)
❮ sautiếp ❯Chương 331: 331: Cơ Hội Cuối Cùng
“Bố ơi!”
Tiêu Tiêu nghe thấy giọng Dương Thanh, vô cùng vui sướng nhào vào lòng anh.
“Tiêu Tiêu nhớ bố không?”
Dương Thanh bế Tiêu Tiêu, cưng chiều hỏi.
“Nhớ ạ! Còn nhớ cả mẹ và dì Y Y, nhớ cả ông bà ngoại nữa! Con nhớ mọi người lắm!”
Tiêu Tiêu ôm chặt cổ Dương Thanh, khóe mắt ươn ướt vì vừa bị Châu Ngọc Thúy quát tháo.
Dương Thanh thấy hết tất cả.
“Dương… Dương Thanh, sao cậu lại tới đây?”
Châu Ngọc Thúy run rẩy nói.
Dương Thanh híp mắt nhìn bà ta, châm chọc hỏi: “Hình như bà rất sợ hãi khi nhìn thấy tôi? Làm việc gì trái lương tâm nên chột dạ à?”
“Tôi… tôi sợ cậu làm gì?”
Châu Ngọc Thúy lắp bắp nói, vội vàng lấy điện thoại giả vờ nhìn ngó: “Sao taxi vẫn chưa tới?”
Dương Thanh cười lạnh một tiếng, không nói lời nào bế Tiêu Tiêu đi mất.
“Bố ơi, bà ngoại nói dẫn con đi khu vui chơi”.
Vừa mới lên xe, Tiêu Tiêu đã nói với anh.
Dương Thanh híp mắt nhìn Châu Ngọc Thúy.
Bà ta lập tức tránh né, hoảng sợ không dám thở mạnh.
“Tiêu Tiêu ngoan, dạo này bố mẹ đều rất bận, không có thời gian đưa con đi chơi.
Đợi ông ngoại ra viện bố sẽ dẫn con tới khu vui chơi, được không?”
Khi nhìn sang Tiêu Tiêu, trong mắt của anh chỉ còn sự cưng chiều trìu mến.
“Được, chúng ta móc ngoéo!”, Tiêu Tiêu giơ ngón út ra.
Dương Thanh dở khóc dở cười nhưng vẫn giơ ngón út theo cô bé.
Bởi vì lâu rồi không được gặp bố mẹ nên trên đường tới bệnh viện, Tiêu Tiêu rất vui vẻ, kể đủ thứ chuyện ở nhà trẻ, líu ríu như chú chim nhỏ.
Chuông điện thoại của Châu Ngọc Thúy chợt reo lên.
Bà ta thấy số gọi tới liền bị dọa phát khiếp, vội vàng cúp máy.
Chỉ là bà ta vừa cúp máy, Mạnh Thiên Kiêu lại gọi tới, bà ta tiếp tục cúp máy.
Lần này ông ta không gọi nữa, rõ ràng đã biết xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi.
“Hình như mẹ vợ rất bận rộn!”
Dương Thanh đang lái xe đột nhiên chế giễu nói.
“Bọn chào hàng bất động sản ấy mà! Điện thoại đều tự động ghi nhớ quảng cáo chào hàng!”, Châu Ngọc Thúy chột dạ nói.
Dương Thanh càng như vậy, bà ta càng hoảng hốt.
Anh cũng không có ý định truy cứu, chế giễu một câu xong thì không nói gì nữa, lái xe về thẳng bệnh viện.
“Hai đứa lên trước đi, tôi đi mua chút đồ”.
Dương Thanh vừa đỗ xe, Châu Ngọc Thúy liền nói một câu rồi đi luôn.
Nhìn bóng lưng cuống quýt rời đi của bà ta, ánh mắt Dương Thanh trở nên dữ tợn: “Rất nhanh thôi tất cả chuyện xấu bà làm đều sẽ bị bại lộ!”
Sau đó, Dương Thanh bế Tiêu Tiêu đi tới phòng bệnh của Tần Đại Dũng.
Tiêu Tiêu không biết Tần Đại Dũng bị làm sao nhưng vẫn rất vui sướng khi được gặp Tần Thanh Tâm.
Mấy ngày nay cô vẫn ở bệnh viện, vừa mệt mỏi vừa phiền muộn, gặp được con gái nên vui vẻ hơn hẳn.
Cùng lúc đó, Châu Ngọc Thúy vội vàng gọi điện thoại cho Mạnh Thiên Kiêu kể lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra.
“Ngu ngốc!”
Mạnh Thiên Kiêu giận dữ hét lên: “Tôi không đến thì bà không biết tự bắt xe đi trước sao?”
“Ông quát tôi làm gì? Tôi muốn gặp thằng nhóc kia lắm chắc?”, Châu Ngọc Thúy cũng nổi giận.
Vừa nãy Dương Thanh nói vài câu đều thể hiện sự nghi ngờ, bà ta đã rất sốt ruột, thế mà Mạnh Thiên Kiêu còn chửi mắng.
“Hơn nữa, nếu ông có thể đến đúng giờ, tôi sẽ thất bại sao?”, Châu Ngọc Thúy lại nói tiếp.
“Câm miệng!”
Mạnh Thiên Kiêu cắn răng nói: “Trước mười hai giờ trưa mai, nếu bà vẫn không đưa con gái của Dương Thanh đến gặp tôi, tôi sẽ đăng đoạn ghi âm bà thuê người giết chồng lên mạng!”
“Ông nói là trước khi mặt trời lặn cơ mà? Sao lại sớm hơn rồi?”
Châu Ngọc Thúy hoảng hốt gào lên.
“Tôi nói lúc nào chính là lúc ấy.
Nếu bà không chịu, tôi sẽ công khai đoạn ghi âm kia ngay bây giờ”, Mạnh Thiên Kiêu lạnh giọng uy hiếp.
“Đừng, nhất định tôi sẽ nghĩ cách giao con gái của Dương Thanh cho ông trước mười hai giờ trưa mai!”, Châu Ngọc Thúy lập tức hứa hẹn.
–
.
Chương 332: 332: Thời Cơ
Lúc Châu Ngọc Thúy quay trở lại phòng bệnh, cả gia đình nhỏ Dương Thanh, Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu đang hạnh phúc bên nhau.
Trông thấy cảnh tượng này, ánh mắt bà ta trở nên tàn nhẫn.
“Chồng ơi, mai là thứ bảy, để Tiêu Tiêu ở đâu bây giờ?”, Tần Thanh Tâm đột nhiên hỏi.
“Hay là em về nhà với Tiêu Tiêu, anh ở lại trông bố.
Có tin tức gì anh sẽ lập tức báo cho em biết”, Dương Thanh nói.
“Bố ơi, Tiêu Tiêu muốn ở cùng bố mẹ cơ!”
Tần Thanh Tâm chưa kịp lên tiếng, Tiêu Tiêu đã ấm ức nói: “Lâu lắm rồi Tiêu Tiêu không được ở cùng bố mẹ!”
Nghe vậy, Dương Thanh và Tần Thanh Tâm đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều rất áy náy.
“Hay là ngày mai mẹ đưa Tiêu Tiêu tới khu vui chơi?”
Đúng lúc này một giọng nói bất chợt vang lên.
Hai người nhìn sang Châu Ngọc Thúy, nhưng ánh mắt của Dương Thanh vô cùng lạnh lẽo.
“Con không muốn đi khu vui chơi, con muốn ở cùng bố mẹ!”, Tiêu Tiêu vội vàng ôm chặt cổ Tần Thanh Tâm.
Cô bé rất muốn tới khu vui chơi nhưng lại càng muốn ở cùng bố mẹ hơn.
“Vậy thì cứ để Tiêu Tiêu ở cạnh chúng ta là được”.
Do dự một hồi, Tần Thanh Tâm quyết định nói.
Tần Đại Dũng vẫn chưa tỉnh, cô không có tâm trạng làm gì cả, bảo cô rời đi cô cũng không nỡ.
“Được!”, Dương Thanh gật đầu đồng ý.
Tiêu Tiêu vui sướng hoan hô reo hò.
Đêm nay, Tiêu Tiêu cũng ngủ lại bệnh viện.
Đây là một phòng VIP đơn rất rộng rãi, có hai chiếc giường dành cho người nhà bệnh nhân và một hàng ghế sofa, chẳng khác nào phòng đôi trong khách sạn.
Tối đến, Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu ngủ chung một giường, Châu Ngọc Thúy chiếm giường còn lại.
Dương Thanh ngủ trên ghế sofa.
Cả đêm hôm ấy, Châu Ngọc Thúy trằn trọc không ngủ, chỉ nghĩ cách đưa Tiêu Tiêu đi.
Thời gian Mạnh Thiên Kiêu cho đã không còn nhiều, nếu không thể giao Tiêu Tiêu cho ông ta trước mười hai giờ trưa mai, bà ta sẽ xong đời.
Ngược lại Tần Thanh Tâm nằm cạnh Tiêu Tiêu nên ngủ rất ngon.
Châu Ngọc Thúy nghĩ suốt đêm cũng không nghĩ ra cách gì hay ho.
Sáng hôm sau, hai mắt bà ta thâm sì.
“Mẹ ngủ không ngon à? Mắt vừa sưng vừa đỏ”.
Tần Thanh Tâm thấy Châu Ngọc Thúy như vậy không khỏi kinh ngạc.
Bà ta vội vàng lắc đầu nói: “Mẹ ngủ ngon mà!”
Nói xong, bà ta lại ngáp một cái.
Dương Thanh híp mắt nhìn bà ta, không nói năng gì.
Chín giờ sáng, Ngải Lâm tới phòng bệnh của Tần Đại Dũng.
“Cậu Thanh, đây là con gái của cậu à? Đáng yêu quá!”
Lúc nhìn thấy Tiêu Tiêu, Ngải Lâm vô cùng kinh ngạc, ánh mắt dịu dàng đầy cưng chiều.
Hiện giờ Tiêu Tiêu đang rụt rè cầm tay Dương Thanh, dựa vào chân anh.
Dương Thanh mỉm cười gật đầu: “Tiêu Tiêu mau chào bác Lâm đi!”
“Cháu chào bác Lâm ạ!”
Mặc dù Tiêu Tiêu hơi sợ người lạ nhưng vẫn ngoan ngoãn chào một tiếng.
“Đáng yêu chết mất!”
Ngải Lâm càng nhìn càng yêu thích: “Chào Tiêu Tiêu!”
Cô ấy vừa tới phòng bệnh, nhóm chuyên gia của bệnh viện cũng lập tức theo sát.
Suốt mấy ngày Ngải Lâm trị liệu cho Tần Đại Dũng, những chuyên gia này đều sẽ đến đúng giờ quan sát học hỏi.
Châu Ngọc Thúy suy nghĩ cả đêm vẫn không tìm được cách đưa Tiêu Tiêu đi.
Lúc nhìn thấy Ngải Lâm, hai mắt bà ta đột nhiên sáng bừng.
Rốt cuộc bà ta cũng biết phải làm thế nào mới đưa Tiêu Tiêu đi được.
Tranh thủ lúc Ngải Lâm đang trị liệu, bà ta vội vàng chạy ra khỏi phòng bệnh.
Châu Ngọc Thúy đi thẳng tới cuối hành lang rồi mới gọi điện thoại: “Tôi nghĩ ra cách đưa con gái của Dương Thanh đi rồi, nhưng phải nhờ đến sự giúp đỡ của ông!”
Không ai biết bà ta gọi điện thoại cho ai, cũng không ai biết nội dung cuộc điện thoại này là gì.
Đến khi bà ta quay trở lại phòng bệnh, Ngải Lâm vẫn đang trị liệu.
“Chuyên gia Ngải Lâm, các số liệu sức khỏe của Tần Đại Dũng đã hoàn toàn khôi phục bình thường, tại sao ông ấy vẫn chưa tỉnh lại?”
Tranh thủ lúc Ngải Lâm làm trị liệu bước đầu xong cho Tần Đại Dũng, một vị chuyên gia lớn tuổi tò mò hỏi.
Ngải Lâm cười đáp: “Số liệu bình thường nhưng bệnh nhân đã hôn mê lâu ngày, muốn tỉnh lại phải chờ đợi thời cơ”.
“Thời cơ?”
Vị chuyên gia lớn tuổi ngơ ngác không hiểu.
Theo lí mà nói, Tần Đại Dũng nên tỉnh lại từ hôm qua rồi.
Nhưng Ngải Lâm đã nói vậy, ông ấy cũng không tiện chất vấn thêm.
–
.
Chương 333: 333: Đưa Tiêu Tiêu Đi
Từng giây trôi qua, Ngải Lâm vẫn bận rộn trị liệu, thế nhưng không phải trải qua nhiều bước phức tạp như trước nữa.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng ồn ào huyên náo.
“Ở ngoài xảy ra chuyện gì vậy?”
Viện trưởng cau mày, không vui hỏi.
“Để tôi ra xem thử!”, một cậu bác sĩ trẻ tuổi nhanh trí nói.
“Rầm!”
Nhưng cậu ta vừa đi tới cửa phòng bệnh, cánh cửa đã bị phá tan tành.
Một đám người xông vào phòng bệnh.
“Các người muốn làm gì?”
Viện trưởng kinh sợ hét lớn.
“Chúng tôi muốn tìm chuyên gia Ngải Lâm!”
“Chuyên gia Ngải Lâm, bố tôi bị nhiễm trùng đường tiết niệu.
Bác sĩ nói chỉ cô mới cứu được ông ấy!”
“Chuyên gia Ngải Lâm, ông nội tôi trúng gió rồi.
Cô là chuyên gia giỏi nhất đất nước, chắc chắn có thể chữa khỏi cho ông ấy.
Xin cô hãy cứu ông nội tôi!”
“Chuyên gia Ngải Lâm, vợ tôi bị tai nạn giao thông trở thành người thực vật.
Nghe nói cô có thể chữa được, xin cô hãy cứu vợ tôi với!”
…
Hơn chục người xông vào phòng bệnh vây quanh Ngải Lâm, mồm năm miệng mười kể lể người thân bị bệnh gì, muốn nhờ Ngải Lâm cứu giúp.
Không chỉ như vậy, bên ngoài vẫn có rất đông người không ngừng tràn vào phòng bệnh.
Chẳng mấy chốc cả căn phòng đã không còn chỗ đứng.
Dương Thanh híp mắt lại, lặng lẽ nhìn Châu Ngọc Thúy.
Rốt cuộc bà ta cũng không thể ngồi yên được nữa rồi à?
“Thanh Tâm, sao nhiều người tới vậy? Con mau bảo Dương Thanh bảo vệ bố con, đừng để ông ấy bị thương”, Châu Ngọc Thúy lo lắng nói.
.
Đam Mỹ H Văn
Nghe vậy Tần Thanh Tâm mới kịp phản ứng, vội gọi: “Dương Thanh, anh ngăn họ lại đi, đừng để họ làm bố bị thương!”
“Ừ!”
Dương Thanh không nhiều lời, đi thẳng lên đứng chắn trước giường bệnh của Tần Đại Dũng.
Căn phòng vô cùng hỗn loạn.
Tiêu Tiêu cũng hoảng sợ nắm chặt tay Tần Thanh Tâm.
“Thanh Tâm, mẹ thấy vẫn có người muốn vào trong.
Một mình Dương Thanh rất khó bảo vệ được bố con, con cũng ra giúp cậu ấy đi.
Mẹ sẽ đưa Tiêu Tiêu ra ngoài trước để con bé không bị thương”, Châu Ngọc Thúy vội nói.
Dương Thanh ngăn trước giường Tần Đại Dũng đã bị đám người kia chen vào trong, rất khó thoát ra.
Châu Ngọc Thúy thầm đắc ý.
Tần Thanh Tâm cũng thấy còn người chen vào trong phòng, không chút do dự dặn dò Tiêu Tiêu: “Tiêu Tiêu, con ra ngoài với bà ngoại trước, lát nữa mẹ sẽ tìm con sau, được không?”
“Vâng ạ, con chờ mẹ!”, Tiêu Tiêu ngoan ngoãn đáp.
“Nhờ mẹ trông Tiêu Tiêu giúp con!”, Tần Thanh Tâm trịnh trọng nói.
“Con yên tâm, có mẹ ở đây con bé sẽ không gặp chuyện gì đâu”, Châu Ngọc Thúy cam đoan.
“Hai người mau đi đi!”
Nói xong, Tần Thanh Tâm cũng chen tới chỗ Dương Thanh.
Khó khăn lắm mới chữa trị được cho Tần Đại Dũng, ông ấy sắp tỉnh lại mà bị va chạm sẽ không tốt.
Châu Ngọc Thúy dễ dàng đưa Tiêu Tiêu ra khỏi bệnh viện.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, rốt cuộc bà ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Bà ta đứng ngó nghiêng một lúc, nhanh chóng trông thấy một chiếc Maybach màu đen mang biển của tỉnh lỵ quen thuộc, là xe của Mạnh Thiên Kiêu.
Châu Ngọc Thúy vui mừng dẫn Tiêu Tiêu đi tới.
“Các người là ai?”
Bà ta đang chuẩn bị lên xe thì phát hiện ông ta không ở đó, chỉ có một người đàn ông trung niên lạ mặt.
“Bà là Châu Ngọc Thúy phải không? Ông Mạnh dặn chúng tôi tới đón hai người”.
Người kia lên tiếng hỏi, đáy mắt tràn đầy sát khí.
Nghe gã giải thích, Châu Ngọc Thúy mới yên tâm lên xe.
Lúc gặp Mạnh Thiên Kiêu, bà ta đã quan sát xe của ông ta nên chỉ cần nhìn một cái là đã nhận ra ngay.
“Bà ngoại ơi chúng ta đi đâu thế?”
Tiêu Tiêu hoảng sợ kéo tay Châu Ngọc Thúy hỏi nhỏ.
Bà ta sa sầm mặt, quát tháo: “Câm miệng!”
Tiêu Tiêu vốn đang sợ hãi lại bị quát, mếu máo muốn khóc nhưng lại không dám, trông rất đáng thương.
Người đàn ông trung niên bên cạnh thấy vậy lạnh lùng nhìn Châu Ngọc Thúy: “Con bé có bà ngoại như bà đúng là bất hạnh!”
Dứt lời, gã mỉm cười hiền hòa nói với Tiêu Tiêu: “Cháu đừng sợ, chúng ta đang đi tới một nơi rất tốt, lát nữa bố mẹ sẽ đến đón cháu”.
–
.
Chương 334: 334: Bại Lộ Hoàn Toàn
Nghe gã nói vậy, Châu Ngọc Thúy cười lạnh một tiếng: “Tôi là người như thế nào không đến lượt người ngoài như ông phê phán!”
Bà ta không hề nhận ra đối phương đã biết tên của mình dù bà ta chưa hề nói ra.
Gã không thèm để ý đến Châu Ngọc Thúy nữa, lấy điện thoại mở phần mềm video cười hỏi: “Tiêu Tiêu muốn xem phim hoạt hình gì nào?”
“Cừu Vui Vẻ và Sói Xám!”
Người đàn ông trung niên rất hiền từ, Tiêu Tiêu không còn sợ nữa.
“Được!”
Gã mở phim Cừu Vui Vẻ và Sói Xám cho Tiêu Tiêu xem rồi cưng chiều ngắm cô bé.
Tiêu Tiêu nhanh chóng bị tình tiết của bộ phim chọc cười khanh khác.
Chiếc xe đi suốt một đường, Châu Ngọc Thúy không hề nghi ngờ, ngược lại còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Tần Đại Dũng hôn mê ròng rã nửa tháng trời.
Đối với người ham mê giàu sang như bà ta, khoảng thời gian này chẳng khác gì tra tấn.
Rốt cuộc hôm nay bà ta cũng được giải thoát.
Đợi Dương Thanh chết, Tần Đại Dũng cũng chết, những ngày tháng nhàn hạ của bà ta sẽ đến.
Nghĩ tới căn dinh thự Vân Phong xa hoa và đủ loại xe sang ở đó, Châu Ngọc Thúy càng thêm hưng phấn.
Bà ta đã bắt đầu nghĩ cách bán những chiếc xe đó đi.
Sau đó bà ta sẽ kiếm được một món hời, có thể tiêu xài thỏa thích.
Thậm chí bà ta còn đang nghĩ có nên đi du lịch khắp thế giới hay không?
“Ha ha!”
Tưởng tượng ra những ngày tươi đẹp ấy, Châu Ngọc Thúy không nhịn được bật cười thành tiếng.
Ánh mắt của người đàn ông trung niên càng lạnh xuống, Tiêu Tiêu cũng tò mò ngẩng đầu nhìn bà ta rồi lại xem hoạt hình.
Nửa tiếng sau, chiếc xe đỗ lại trước một căn biệt thự sang trọng.
“Anh Cường, đến nơi rồi!”
Tài xế nói với người đàn ông trung niên một câu.
“Đây là nơi nào?”
Vừa nãy Châu Ngọc Thúy chỉ mải ảo tưởng nên không chú ý tới đường đi.
Sau khi xuống xe, bà ta mới nghi hoặc dò hỏi.
Người đàn ông trung niên nhếch miệng cười châm chọc: “Đừng vội, ông Mạnh sẽ tới ngay thôi.
Bà cứ vào chờ đi!”
Không biết tại sao Châu Ngọc Thúy cảm thấy có gì đó rất lạ.
Nhưng cũng chỉ là cảm giác mà thôi.
Bà ta vẫn tin tưởng đi vào trong biệt thự.
“Đây là loại biệt thự gì vậy? So với biệt thự của tôi trên đỉnh Vân Phong còn chẳng đáng nhắc tới!”
Châu Ngọc Thúy dạo quanh biệt thự một vòng rồi khinh thường chê bai.
Tựa như dinh thự Vân Phong vốn thuộc về bà ta.
“Tiêu Tiêu đâu?”
Một lúc lâu sau, Châu Ngọc Thúy mới nhớ tới Tiêu Tiêu.
Người đàn ông trung niên đang nghe điện thoại.
Gã đột nhiên đứng thẳng người, vẻ mặt cung kính liên tục gật đầu nói: “Cậu Thanh yên tâm, chúng tôi đã đưa Tiêu Tiêu đến nơi an toàn.
Cô bé rất tốt, không xảy ra chuyện gì!”
Đợi gã cúp máy, Châu Ngọc Thúy mới nhíu mày hỏi: “Cậu Thanh là ai?”
Bà ta càng cảm thấy có gì đó sai sai, không phải là ông Mạnh à?
Sao tự nhiên lại gọi anh Thanh?
Người đàn ông trung niên cười lạnh nói: “Tôi gọi cho ai liên quan quái gì đến bà? Bà còn nói nhảm thêm một câu nữa, tôi lập tức đâm chết bà!”
Dứt lời, trong tay gã chợt xuất hiện một con dao sắc bén.
Châu Ngọc Thúy bị dọa sợ, vội vàng ngậm chặt miệng.
Bà ta đã tới căn biệt thự này được mười phút, Tiêu Tiêu cũng đã bị đưa đi nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng Mạnh Thiên Kiêu đâu.
Lúc trước, bà ta chỉ nghĩ Dương Thanh sắp phải chết nên rất hưng phấn, buông lỏng cảnh giác.
Nhưng sau khi tỉnh táo lại, bà ta bỗng cảm thấy hoảng hốt.
Mạnh Thiên Kiêu dám giết người, ông ta sẽ thả bà ta đi sao?
“Tại sao ông Mạnh vẫn chưa tới?”
Châu Ngọc Thúy cẩn thận dò hỏi người đàn ông trung niên.
Gã híp mắt nhìn bà ta: “Bà muốn gặp ông Mạnh tới vậy sao?”
“Không phải tôi đã hoàn thành nhiệm vụ ông ta giao rồi à? Bây giờ tôi đã đi được chưa?”
Châu Ngọc Thúy đứng dậy định bỏ đi.
“Ông Mạnh nói rồi, nếu bà dám rời khỏi biệt thự nửa bước, tôi sẽ có quyền giết bà!”
Người đàn ông trung niên ngồi trên sofa, gác hai chên lên bàn trà nghịch lưỡi dao trong tay, bình thản nói.
Châu Ngọc Thúy mới đi tới cửa lập tức dừng bước, toàn thân run lẩy bẩy.
Bà ta đã mở cửa ra rồi, chỉ cần bước thêm một bước là ra khỏi biệt thự.
Hiện giờ cả người bà ta đều ướt đẫm mồ hôi.
“Tôi là bạn hợp tác của ông Mạnh, sao ông dám uy hiếp tôi? Đợi ông ấy tới, tôi sẽ kể lại toàn bộ những lời ông đã nói với tôi!”
Châu Ngọc Thúy giả vờ bình tĩnh trở về chỗ ngồi, bật tivi lên xem.
Bây giờ chỉ giả vờ bình tĩnh mới che giấu được sợ hãi trong lòng bà ta.
Lại mười phút trôi qua, người đàn ông trung niên kia nghe điện thoại xong đứng bật dậy nói: “Năm phút nữa ông Mạnh sẽ đến.
Không muốn chết thì ngoan ngoãn ngồi đó chờ đi”.
Nói xong, gã cất bước rời đi.
Trong biệt thự chỉ còn lại một mình Châu Ngọc Thúy.
“Đắc ý cái khỉ gì? Chẳng qua chỉ là một con chó của ông Mạnh mà thôi!”
Sau khi người đàn ông trung niên đi khỏi, Châu Ngọc Thúy bực bội nói.
Dù rất sợ nhưng Mạnh Thiên Kiêu vẫn đang nắm giữ đoạn ghi âm nên bà ta không dám bỏ đi, chỉ có thể chờ đợi.
Năm phút trôi qua rất nhanh.
Đúng lúc ấy, tiếng động cơ xe vang lên ở ngoài biệt thự.
Châu Ngọc Thúy đứng bật dậy, căng thẳng bối rối.
Bà ta biết, Mạnh Thiên Kiêu đã tới.
Ngay sau đó, quả nhiên Mạnh Thiên Kiêu đẩy cửa bước vào.
“Cuối cùng ông cũng đến rồi!”
Châu Ngọc Thúy giả vờ trấn tĩnh, cười gượng nhìn Mạnh Thiên Kiêu.
“Người đâu?”
Ông ta cau mày chất vấn.
“Người nào?”
Châu Ngọc Thúy ngơ ngác hỏi.
“Con gái của Dương Thanh!”
Mạnh Thiên Kiêu cả giận nói.
Châu Ngọc Thúy sững sờ chỉ ra cửa: “Con bé bị người của ông đưa đi rồi mà!”
Nghe vậy, sắc mặt của Mạnh Thiên Kiêu lập tức trở nên lạnh lẽo, hung dữ nói: “Châu Ngọc Thúy, bà nghĩ tôi dễ lừa lắm hả?”
“Tôi cho người đón bà lúc nào?”
“Bà vốn dĩ không hề dẫn con gái của Dương Thanh tới đây đúng không?”
“Bà gửi tin nhắn bảo tôi tới đây để lừa gạt tôi phải không?”
“Có phải bà tưởng đây là địa bàn của nhà họ Quan nên tôi không dám làm gì bà đúng không?”
Mạnh Thiên Kiêu bước tới trước mặt Châu Ngọc Thúy, nổi giận đùng đùng.
Ông ta cảm thấy mình đã bị bà ta chơi xỏ.
“Nếu người của ông không đưa tôi tới đây, sao tôi biết ông ở đây được? Bọn họ dùng xe của ông đón tôi đấy!”
“Tôi mặc kệ, dù sao tôi cũng giao con gái của Dương Thanh cho người của ông rồi”.
“Con bé sống hay chết, chuyện còn lại đều không liên quan đến tôi nữa”.
“Tốt nhất ông hãy mau chóng bắt Dương Thanh tới đây xử lý đi!”
“Nếu không, Tần Đại Dũng mà tỉnh tôi cũng không còn cơ hội xuống tay với ông ta nữa đâu”.
“Nếu chuyện tôi thuê người giết ông ta bị lộ, ông cũng đừng hòng sống yên!”
Châu Ngọc Thúy nói không ngừng nghỉ, chỉ có vậy mới che giấu được nội tâm hoảng loạn của bà ta.
“Tôi bị trộm xe rồi.
Bà nói xem, sao xe của tôi có thể đón bà tới đây được?”
Mạnh Thiên Kiêu quát tháo.
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt của ông ta lập tức cứng đờ.
Càng nghĩ càng thấy sai sai.
Đây là địa bàn của nhà họ Quan, Châu Ngọc Thúy làm gì có tư cách đi vào.
Châu Ngọc Thúy nói mình được xe của ông ta đưa tới chỗ này?
Nhưng sáng nay ông ta đã bị trộm xe rồi cơ mà!
Mạnh Thiên Kiêu nhớ lại lần trước người nhà họ Quan cũng có mặt ở nhà họ Mạnh.
Ông ta đột nhiên cảm thấy khó thở, nguy hiểm kề cận khiến ông ta không ngừng thở dốc.
“Rầm!”
Đúng lúc này, cửa biệt thự bỗng nhiên bị phá tan.
Người đàn ông trung niên vừa đưa Châu Ngọc Thúy tới lững thững đi vào, bên cạnh còn có mấy vệ sĩ cao to.
“Vương Cường!”
Khi nhìn thấy gã, Mạnh Thiên Kiêu hoảng hốt kêu lên, lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Không chỉ vậy, sau lưng Vương Cường còn có mấy gương mặt quen thuộc.
–
.
Chương 335: 335: Sao Mày Muốn Hại Tao
“Quan Chính Sơn!”
“Trần Hưng Hải!”
“Dương Thanh!”
Tiếp đó Mạnh Thiên Kiêu lại nhìn thấy mấy người này.
Lúc ông ta nhìn thấy Dương Thanh, sắc mặt cực kỳ thâm trầm, gương mặt hung dữ nhăn nhúm.
Khi Châu Ngọc Thúy thấy Dương Thanh xuất hiện, sắc mặt bà ta đờ đẫn, trong mắt còn hiện lên vẻ tuyệt vọng.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, ngay sau đó một vài gương mặt quen thuộc lần lượt xuất hiện trong tầm mắt của bà ta.
Dương Thanh đi đầu, tiếp đó là Tần Thanh Tâm.
Sau đó nữa là Tần Y, lúc này cô ta đang đẩy một chiếc xe lăn.
Mà người ngồi trên đó là Tần Đại Dũng.
“Đại Dũng!”
Khi Châu Ngọc Thúy nhìn thấy Tần Đại Dũng, cả người bà ta không ngừng run bần bật.
Lúc này sắc mặt Tần Đại Dũng lạnh như băng, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Châu Ngọc Thúy, nghiến răng: “Châu Ngọc Thúy, bà đúng là đồ độc ác, vì lợi ích bản thân mà ngay cả Tiêu Tiêu cũng dám bắt cóc, bà có còn là con người không?”
Hai mắt của Tần Thanh Tâm và Tần Y cũng đỏ hoe, nhất là Tần Thanh Tâm, trong mắt cô còn lóe lên tia thù hận.
Cô không ngờ mình tin tưởng Châu Ngọc Thúy đến vậy, thậm chí còn giao Tiêu Tiêu cho bà ta thế mà bà ta lại mang Tiêu Tiêu đi.
Nếu không phải Dương Thanh đã chuẩn bị từ trước thì sợ là Tiêu Tiêu đã rơi vào tay Mạnh Thiên Kiêu rồi.
“Tôi tin tưởng bà như vậy mà bà lại dẫn con gái tôi đi đưa cho người khác.
Đây là cách bà đáp lại lòng tin của tôi sao?”
Tần Thanh Tâm tức giận khóc gào lên.
Lúc này người đau buồn nhất không ai ngoài cô.
“Bà là đồ phụ nữ độc ác, chúng tôi không nên tin bà, không nên ôm hy vọng gì với bà nữa mới phải, bà không xứng làm mẹ của chúng tôi!”
Trong mắt Tần Y chỉ còn sót lại thù hận, cô ta gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra mấy chữ này.
Dương Thanh đã sớm đoán được những việc này, cho nên anh không thấy bất ngờ, chỉ là vẫn không nén nổi cơn giận.
Vừa nãy bọn họ ở ngoài cửa cho nên đều nghe rõ mồn một đoạn đối thoại của Châu Ngọc Thúy và Mạnh Thiên Kiêu.
Ngay cả những người ngoài như Quan Chính Sơn cũng lạnh lùng khi nhìn Châu Ngọc Thúy.
Nếu chỉ bắt người đàn bà này chết thì quá dễ dàng cho bà ta.
Châu Ngọc Thúy chỉ đờ đẫn trong chốc lát đã hoàn hồn lại.
Bà ta vội vàng chạy lên trước “bộp” một tiếng quỳ xuống dưới chân Tần Đại Dũng.
“Đại Dũng, tôi bị người ta ép mà.
Là nhà họ Ngụy ép tôi tìm người lái xe đụng ông, bằng không bọn họ sẽ giết Thanh Tâm và Y Y”.
“Thanh Tâm và Y Y là mạng sống của ông, nếu có thể dùng mạng của ông đổi được sự bình an cho Thanh Tâm và Y Y, hẳn là ông cũng bằng lòng đúng không?”
“Bởi vì tôi cũng thế.
Nếu tôi chết mà Thanh Tâm và Y Y đều bình an vô sự thì tôi cũng bằng lòng!”
Châu Ngọc Thúy hoảng loạn, khóc lóc nói.
Tần Đại Dũng cười khinh khỉnh nói: “Bà thật sự tưởng mấy ngày nay tôi hôn mê nên không biết gì sao?”
“Trước đó đúng là tôi đã trở thành người thực vật nhưng không có nghĩa là tôi không biết gì cả”.
“Mỗi ngày bà đều tìm cách ngược đãi tôi, nghĩ trăm mưu nghìn kế để giết tôi.
Nếu không có Dương Thanh thì tôi đã bị bà giết chết từ lâu rồi!”
“Lúc bà ngược đãi tôi bà đã nói ra mọi thứ cho tôi biết, bây giờ bà còn muốn ngụy biện sao?”
Tần Đại Dũng gào lên, hai mắt đỏ ngầu.
Dù sao cũng là người vợ sống chung hơn hai mươi năm, nhưng bây giờ bà ta lại mướn người giết mình, thậm chí còn muốn tự mình ra tay.
Việc này khiến trái tim ông ấy tan nát.
“Tôi không có!”
Châu Ngọc Thúy hoảng sợ, liên tục lắc đầu nói: “Tôi thật sự không có ngược đãi ông, cũng chưa từng nói những lời kia!”
“Lúc đó ông đã là người thực vật, những gì ông nghe được hay cảm nhận được chỉ là giấc mộng thôi!”
“Đúng, chính là giấc mộng, chắc chắn ông đã nằm mơ thấy ác mộng nên mới thấy tôi ngược đãi ông”.
Châu Ngọc Thúy lắc đầu như trống bỏi, lúc này bà ta nhất định không thể thừa nhận.
“Vậy bà giải thích thế nào về mấy vết thương tôi bị ngược đãi? Chẳng lẽ tôi tự hành hạ mình sao? Hay là con gái tôi ngược đãi tôi?”
Tần Đại Dũng cũng gào lên.
Nếu không phải chân đang bị thương thì ông rất muốn tự tay mình đánh Châu Ngọc Thúy một trận.
“Tôi biết rồi, chính là Dương Thanh, chắc chắn là cậu ta.
Cậu ta vẫn luôn mơ ước tài sản của ông, cho nên mới muốn ông chết”.
“Bây giờ cậu ta còn cố ý dẫn các người tới đây, chính là muốn hãm hại tôi!”
“Dương Thanh, tên khốn kiếp này tại sao mày lại độc ác như vậy? Tại sao mày muốn hại tao? Mày nói cho tao biết đi, tại sao chứ?”
Châu Ngọc Thúy phản ứng cực nhanh, lập tức đổ hết mọi chuyện lên người Dương Thanh.
–
.
Chương 336: 336: Nửa Đời Còn Lại Để Chuộc Tội
“Câm miệng!”
Lúc này, rốt cuộc Quan Chính Sơn cũng không nhịn được nữa, giận dữ quát lên
Sau đó ông ta bước tới, lạnh lùng nói: “Cô nói cậu ấy mơ ước tài sản của gia đình cô sao? Vậy tôi hỏi cô, nhà cô có bao nhiêu tài sản đáng để cho cậu Thanh mơ ước?”
“Cô có biết bây giờ hết thảy mọi thứ của nhà họ Quan đều thuộc về sở hữu riêng của cậu Thanh, còn nhà họ Quan tôi chẳng qua chỉ là giúp cậu Thanh quản lý mọi thứ thôi không?”
Quan Chính Sơn vừa nói xong, vẻ mặt của Châu Ngọc Thúy dại ra: “Chuyện này…
sao có thể?”
“Cô chính là một con ngu, là người đàn bà ngu nhất trên đời.
Không chỉ có nhà họ Quan thuộc quyền sở hữu của cậu Thanh, mà còn có hết thảy mọi thứ của Tòa Thành Vương Giả cũng thuộc sở hữu của cậu Thanh!”
“Còn có mọi thứ của nhà họ Trần ở Châu Thành cũng là sở hữu của cậu Thanh!”
Theo sát Quan Chính Sơn là Vương Cường và Trần Hưng Hải cũng cùng nhau nói là hết thảy mọi thứ mình có được đều thuộc về Dương Thanh.
“Không thể nào!”
“Tuyệt đối không thể nào!”
“Chắc chắn các người đang gạt tôi!”
“Cậu ta chỉ là một thằng vô dụng, một thằng ở rể, làm sao có thể có nhiều của cải như vậy?”
Châu Ngọc Thúy sững sờ, hồn xiêu phách lạc.
“Người phụ nữ đê tiện như bà chỉ biết xem thường người khác, cả ngày chỉ biết hưởng thụ vui chơi làm sao biết được sự xuất sắc của Dương Thanh?”
Tần Đại Dũng hừ lạnh: “E là bà vẫn chưa biết, công ty vật liệu xây dựng Long Hà mà tôi đang làm cũng là sản nghiệp của Dương Thanh đấy!”
“Còn cả tập đoàn Tam Hòa cũng là do Dương Thanh mua tặng cho tôi nữa!”, Tần Thanh Tâm cũng nói.
“Cả tập đoàn Nhạn Thanh nữa, ý tôi là tập đoàn Nhạn Thanh ở Yến Đô ấy, cũng thuộc về quyền sở hữu của anh Thanh!”, hai mắt Tần Y đỏ hoe nói.
Châu Ngọc Thúy hoàn toàn đờ đẫn, hai mắt khó tin, điên cuồng lắc đầu.
“Không! Các người đều đang gạt tôi! Các người đều đang giúp thằng kia gạt tôi!”
“Cậu ta chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, năm năm trước cậu ta còn phải mượn nhà chúng tôi năm trăm nghìn để chữa bệnh cho mẹ cậu ta cơ mà!”
“Chỉ mới năm năm ngắn ngủi thôi, cho dù cậu ta có trở nên tài giỏi, xuất xắc thế nào đi nữa cũng không thể có được nhiều của cải như vậy?”
“Tuyệt đối không thể nào, tôi sẽ không tin các người đâu, các người đều đang gạt tôi! Các người đều là những kẻ bịp bợm!”
Châu Ngọc Thúy vừa khóc lóc vừa kêu gào như một mụ điên.
Mạnh Thiên Kiêu vốn còn cố gắng tìm cách bỏ trốn, lúc này cũng hoàn toàn bối rối.
“Thì ra là như vậy!”
Mạnh Thiên Kiêu bỗng cười lớn: “Thì ra các người đã phục tùng cậu ta từ lâu rồi, chả trách các người lại liều lĩnh dẫn người đến nhà họ Mạnh!”
“Dương Thanh, tôi phải thừa nhận cậu rất tài giỏi! Cậu đã thành công lừa gạt tất cả mọi người!”
“Con trai tôi thua trong tay cậu cũng không oan uổng, đúng là không oan uổng thật mà!”
Mạnh Thiên Kiêu rống to lên, ngược lại lúc này ông ta không còn cố chấp muốn giết Dương Thanh như lúc nãy nữa.
Lúc này, trong lòng chỉ ngập tràn chua xót.
Ông ta biết rõ, quyền thế Dương Thanh đang nắm trong tay hiện nay không hề thua kém nhà họ Mạnh.
Hôm nay ông ta chỉ có một con đường chết!
“Ông muốn làm gì?”
Đúng lúc này Mạnh Thiên Kiêu bỗng nhiên lấy khẩu súng Colt ra, Vương Cường vô thức đứng chắn trước mặt Dương Thanh, hét lên với Mạnh Thiên Kiêu.
Quan Chính Sơn và Trần Hưng Hải thấy thế cũng đồng loạt bước lên che trước người Dương Thanh và Tần Thanh Tâm.
Lúc này, những ông lớn này lại sẵn sàng dùng thân mình để đỡ đạn cho Dương Thanh và người nhà của anh.
Mạnh Thiên Kiêu cười ha ha, đột nhiên giơ súng lên đưa vào miệng mình.
“Đoàng!”
Một tiếng súng giòn giã vang lên, tiếp đó cơ thể Mạnh Thiên Kiêu ngã xuống đất.
Tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng.
Bọn họ vốn tưởng ông ta dự định giãy dụa lần cuối trước khi chết nhưng không ngờ ông ta lại lựa chọn tự kết liễu.
Tần Thanh Tâm và Tần Y đều sợ hãi, sắc mặt tái nhợt, một người nắm một cánh tay của Dương Thanh, cả người run lẩy bẩy.
Dương Thanh thờ ơ nhìn Mạnh Thiên Kiêu nằm trong vũng máu, đột nhiên thở dài một hơi: “Đưa thi hài hoàn chỉnh của ông ta về nhà họ Mạnh!”
Lúc này anh bỗng hơi thông cảm cho ông ta.
Mạnh Thiên Kiêu muốn dồn anh vào chỗ chết nhưng ông ta làm vậy cũng vì con trai của mình.
Trong chuyện này đâu thể phân định được ai đúng ai sai cơ chứ?
Thi thể của Mạnh Thiên Kiêu ngã ngay bên người Châu Ngọc Thúy, máu tươi chảy đầy đất.
Cơ thể Châu Ngọc Thúy run rẩy dữ dội.
“Nửa đời còn lại của bà cứ ở trong tù mà suy ngẫm đi!”
Dương Thanh bình tĩnh nhìn Châu Ngọc Thúy nói.
–
.
Chương 337: 337: Thân Thế Của Tần Thanh Tâm
Đúng lúc này, mấy cảnh sát tuần tra súng ống đầy đủ vọt vào, người dẫn đầu đi tới trước mặt Dương Thanh cúi chào nghiêm chỉnh.
Hai cảnh sát đi tới bên cạnh Châu Ngọc Thúy kéo bà ta đi.
Đến tận lúc này, Châu Ngọc Thúy mới hoảng hốt nhận ra mình sắp phải đối mặt với cái gì.
“Tại sao chứ?”
“Sao mày dám gọi người dẫn tao đi?”
“Mày có tư cách gì?”
“Tao là mẹ của Thanh Tâm, nếu mày cho người dẫn tao đi, con bé sẽ hận mày cả đời!”
Châu Ngọc Thúy điên cuồng giãy giụa nhưng lại bị hai cảnh sát võ trang đầy đủ giữ chặt, không thể trốn thoát.
“Đến lúc này bà vẫn không chịu tỉnh ngộ sao?”
Tần Thanh Tâm đỏ mắt nói: “Tôi sẽ không hận Dương Thanh.
Tất cả đều tại bà gieo gió gặt bão.
Tôi đã nhắc nhở rồi, nếu bà thực sự có liên quan đến chuyện của bố thì hãy tự đi đầu thú, như vậy còn có cơ hội được khoan hồng.
Nhưng bà không làm!”
“Đã vậy bà còn đưa Tiêu Tiêu vào tay kẻ khác.
Nếu Dương Thanh không chuẩn bị từ trước, không biết Tiêu Tiêu sẽ gặp phải chuyện gì!”
“Con bé mới bốn tuổi thôi! Bà là bà ngoại Tiêu Tiêu, sao lại nhẫn tâm đẩy con bé vào hố lửa?”
“Bà không chỉ làm hại bố mà còn muốn hại cả Tiêu Tiêu, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho bà! Tôi hận bà!”
Tần Thanh Tâm không kìm được bật khóc nức nở, đau đớn gào lên.
Cô vô cùng đau lòng, lần đầu tiên cảm thấy thù ghét Châu Ngọc Thúy.
“Mẹ nói rồi, chuyện của bố con đều do nhà họ Ngụy ép mẹ làm, không liên quan gì đến mẹ.
Vậy mà các con cứ nhất quyết đổ tội cho mẹ, có chứng cứ gì không hả? Không có chứng cứ ai dám gán tội cho mẹ?”
Châu Ngọc Thúy cũng gào ầm ĩ.
Dương Thanh vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt bỗng lên tiếng: “Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Đã vậy tôi sẽ cho bà xem chứng cứ!”
Anh vừa dứt lời, hai cảnh sát liền dẫn một người trẻ tuổi đi tới.
Khi nhìn thấy cô ta, sắc mặt của Châu Ngọc Thúy lập tức tái mét.
“Trịnh Mỹ Linh, nếu bây giờ cô khai ra toàn bộ sẽ được coi là tình tiết giảm nhẹ hình phạt”.
Cảnh sát dẫn đầu đột nhiên nói.
Trước đó Trịnh Mỹ Linh bị Trần Hưng Hải giam cầm.
Cô ta đã phải chịu rất nhiều tra tấn theo chỉ thị của Dương Thanh.
Đối với cô ta, ngồi tù không hề đáng sợ, nó còn là sự giải thoát.
Cô ta nào dám giấu giếm, lập tức chỉ vào Châu Ngọc Thúy, giận dữ hét: “Tất cả là tại người đàn bà độc ác này.
Bà bảo tôi cho bà tám trăm nghìn, nói muốn góp đủ một triệu để thuê người giết Tần Đại Dũng”.
“Sau khi Tần Đại Dũng chết, bà sẽ được trở lại sống trong dinh thự Vân Phong.
Đến lúc đó được ở gần Dương Thanh, bà sẽ tìm cơ hội giết anh ta cho tôi!”
“Nếu không phải tại bà, sao tôi lại đến bước đường như ngày hôm nay?”
Trịnh Mỹ Linh vừa thấy Châu Ngọc Thúy, lập tức nổi giận chỉ muốn tự tay giết chết bà ta cho hả dạ.
Đương nhiên Châu Ngọc Thúy sẽ không thừa nhận, chối đây đẩy: “Con ranh chết tiệt, tao xin tiền mày lúc nào? Mày đang vu oan cho tao! Mày muốn hãm hại tao!”
“Vu oan cho bà?”
Trịnh Mỹ Linh cười lạnh nói: “Bà tưởng tôi ngu xuẩn giống bà sao? Tôi đã dùng điện thoại ghi âm lại toàn bộ cuộc nói chuyện với bà vào ngày hôm đó, chứng cứ vô cùng xác thực, bà định chối cãi kiểu gì?”
Dương Thanh nhìn sang Châu Ngọc Thúy: “Bà đúng là lòng tham không đáy.
Xin Trịnh Mỹ Linh tám trăm nghìn, nói là phải góp đủ một triệu nhưng bà chỉ mất năm trăm để thuê Hồ Siêu tông bố!”
“Cái gì? Mụ đàn bà khốn kiếp này còn muốn nuốt cả số tiền kia sao?”, Trịnh Mỹ Linh nghe thấy Dương Thanh nói vậy lại càng giận dữ.
Châu Ngọc Thúy nghe Trịnh Mỹ Linh nói đã ghi âm lại, tự biết không thể thoát tội, tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất.
Tần Thanh Tâm và Tần Y thấy mẹ mình như vậy đều rất đau lòng.
Không phải bọn họ không thể tiếp nhận sự thật Châu Ngọc Thúy sắp phải vào tù mà là vì bà ta đã làm quá nhiều chuyện có lỗi với bọn họ.
“Tần Thanh Tâm, mày có biết tại sao đến cả con gái của mày tao cũng không tha không?”
Bỗng Châu Ngọc Thúy hung dữ nhìn Tần Thanh Tâm.
Cô không hiểu hỏi lại: “Rốt cuộc bà muốn nói cái gì?”
Dường như Tần Đại Dũng cũng ý thức được điều gì đó, mặt mày biến sắc nổi giận quát: “Châu Ngọc Thúy, bà câm miệng lại cho tôi!”
“Tần Đại Dũng, chuyện đã đến nước này tôi còn phải giấu diếm làm gì?”
Châu Ngọc Thúy như người điên, há miệng cười lớn, vẻ mặt méo mó.
Nhìn thấy dáng vẻ này của bà ta, Tần Thanh Tâm và Tần Y đều cảm thấy lạ lẫm, giống như chưa từng quen biết người phụ nữ này.
Cười đủ rồi, Châu Ngọc Thúy mới hét lên: “Bởi vì tao không phải là mẹ ruột của mày! Còn mày chỉ là một vật thay thế, đến cả tên mày đang dùng cũng chẳng phải là của mày!”
“Thực ra đối với Tần Đại Dũng, mày cũng chỉ là vật thay thế mà thôi!”
“Bây giờ mày đã biết tại sao tao lại đối xử với mày như vậy rồi chứ? Biết tại sao tao nhẫn tâm đưa Tiêu Tiêu đi rồi chứ?”
“Bởi vì tao không phải mẹ mày! Cũng không phải bà ngoại của Tiêu Tiêu!”
“Vậy nên sự sống chết của hai mẹ con nhà mày liên quan quái gì đến tao?”
“Bị lừa cả một đời, đến tận bây giờ mới biết tao không phải mẹ ruột của mày, tuyệt vọng lắm đúng không? Ha ha ha…”
Châu Ngọc Thúy điên cuồng cười phá lên.
Tần Thanh Tâm chết sững người, ngơ ngác nhìn bà ta.
Tần Đại Dũng giận tới mức cả người đều run rẩy, gào ầm lên: “Câm miệng! Bà câm miệng lại cho tôi! Đồ đàn bà ghê tởm!”
Tần Thanh Tâm chẳng nói chẳng rằng, nước mắt ào ào tuôn rơi.
“Tâm!”
Dương Thanh nhanh tay lẹ mắt vội chạy tới đỡ cô.
Hiện giờ cả người Tần Thanh Tâm mềm nhũn, cạn kiệt sức lực, Dương Thanh mà không đỡ kịp thì cô đã ngã nhào ra đất.
Trái tim đau đớn khiến cô không thở nổi.
“Ha ha ha ha…”
Châu Ngọc Thúy sảng khoái cười lớn: “Tần Thanh Tâm, mày chỉ là một con sâu bọ đáng thương! Đến cả bố mẹ ruột của mình là ai cũng không biết! Thật là tội nghiệp!”
“Tao chưa từng coi mày là con gái ruột.
Đối với tao mày chỉ là cây hái ra tiền thôi! Ha ha ha…”
“Mau dẫn mụ điên này ra ngoài cho tôi!”
Dương Thanh rống lên, ra lệnh cho cảnh sát đứng gần đó: “Xử phạt thật nặng vào!”
“Dẫn đi!”
Cảnh sát dẫn đầu ra lệnh một tiếng, cả Châu Ngọc Thúy và Trịnh Mỹ Linh đều bị đưa đi.
Thế nhưng những lời Châu Ngọc Thúy vừa nói vẫn còn văng vẳng bên tai mọi người.
Tần Y òa khóc, nước mắt rơi lã chã.
Cô ta nhìn Tần Đại Dũng, nức nở nói: “Bố ơi, con và chị không phải chị em ruột sao?”
“Bố nói cho con biết đi, lời mẹ vừa nói đều là lừa gạt chúng con đúng không? Bố mau trả lời đi, mẹ đang nói dối phải không?”
Tần Thanh Tâm đau khổ đến chết đi sống lại.
Tần Đại Dũng ôm đầu, vẻ mặt đau lòng khôn tả.
Một lúc lâu sau, ông ta mới ngẩng đầu nhìn Tần Thanh Tâm và Tần Y, lên tiếng nói: “Chuyện đã đến nước này, đúng là nên nói sự thật cho các con biết!”
–
.
Chương 338: 338: Chồng Chưa Cưới
Đám người Quan Chính Sơn thấy thế vội vàng xin phép đi trước.
Thoáng chốc, trong biệt thự chỉ còn Dương Thanh, Tần Đại Dũng và hai chị em Tần Thanh Tâm, Tần Y.
“Kỳ thực Châu Ngọc Thúy không hề nói dối con.
Con thực sự không phải con ruột của bố mẹ”.
Tần Đại Dũng nhìn chằm chằm Tần Thanh Tâm, ánh mắt phức tạp, cắn răng nói.
Cô vốn còn ôm một tia hi vọng, nghe vậy liền cảm thấy tuyệt vọng.
Từng giọt nước mắt như trân châu lăn dài trên má.
Nhưng lần này, cô rất mạnh mẽ, không hề bật khóc thành tiếng.
Tần Y kinh ngạc, lẩm bẩm nói: “Chị thực sự không phải con của bố mẹ sao? Thế còn con?”
“Con là con gái ruột của bố và Châu Ngọc Thúy!”
Tần Đại Dũng nói với Tần Y.
Rốt cuộc Tần Y cũng có thể thở phào một hơi, nhưng lại thấy buồn cho Tần Thanh Tâm, nhẹ nhàng nắm tay cô chân thành nói: “Trong lòng em, chị chính là chị của em! Chị gái ruột của em! Cả đời này cũng sẽ không thay đổi!”
Đợi đến khi hai chị em họ bình tĩnh lại, Tần Đại Dũng mới nói tiếp: “Hai mươi sáu năm trước, bố kết hôn với Châu Ngọc Thúy.
Chẳng bao lâu sau, bà ta có thai”.
“Khi biết tin, bố mẹ đều rất vui sướng, còn nghĩ tên cho đứa bé từ sớm, con trai sẽ gọi là Tần Thanh Dương, con gái sẽ đặt tên là Tần Thanh Tâm”.
Nói đến đây, Tần Đại Dũng chợt ngừng lại liếc nhìn Tần Thanh Tâm, thấy cô vẫn bình tĩnh mới yên tâm nói tiếp.
“Đến ngày sinh, Châu Ngọc Thúy khó sinh.
Điều kiện y tế lúc đó rất thiếu thốn, khó sinh sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”
“Cuối cùng bởi vì khó sinh, não của thai nhi thiếu oxi trong thời gian dài nên vừa ra đời đã chết yểu!”
Tần Đại Dũng đau khổ, hai mắt đỏ bừng: “Nếu lúc đó điều kiện y tế tốt hơn một chút thì đứa bé ấy đã không chết!”
Tần Thanh Tâm và Tần Y cũng cực kỳ chấn động.
Nhất là Tần Thanh Tâm, cô từng sinh Tiêu Tiêu nên hiểu rõ chuyện này sẽ gây ra cú sốc lớn thế nào với một người mẹ mang thai con mình mười tháng.
“Sau đó thì sao?”
Tần Y lên tiếng hỏi.
Tần Đại Dũng ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu trông rất đáng sợ.
Ông ta nói: “Bác sĩ kết luận Châu Ngọc Thúy đã mất đi thiên chức làm mẹ, cả đời này không thể mang thai được nữa!”
“Bắt đầu từ lúc đó, bà ta mắc bệnh trầm cảm nặng, nhiều lần tự sát không thành”.
“Trùng hợp là đúng lúc ấy, bố nhặt được một bé gái mới sinh trong thùng rác”.
Nói xong, Tần Đại Dũng nhìn sang Tần Thanh Tâm: “Bé gái ấy chính là con!”
Cơ thể Tần Thanh Tâm run bần bật, cô mím chặt môi chờ ông ấy nói tiếp.
“Thế là bố mẹ đưa con về nuôi.
Từ khi con xuất hiện, bệnh trầm cảm của Châu Ngọc Thúy đỡ hơn rất nhiều.
Đối với bà ta, con chính là con gái ruột”.
Tần Y đột nhiên hỏi: “Không phải bà ấy không thể sinh con được nữa rồi sao? Con được sinh ra bằng cách nào?”
Tần Đại Dũng chợt nở nụ cười ôn hòa: “Năm Thanh Tâm hai tuổi, bà ta bất ngờ có thai.
Có lẽ ngay từ đầu bác sĩ đã chẩn đoán nhầm!”
“Thì ra là vậy!”
Nghe thấy thế, Tần Y mới hiểu ra.
Sau đó, Tần Đại Dũng kể lại rất nhiều chuyện trong quá khứ, kể hết một buổi chiều.
Đến khi sắc trời dần tối, ông ấy mới kể xong.
Tần Đại Dũng nắm chặt tay Tần Thanh Tâm, chân thành nói: “Con à, xin con hãy tin bố!”
“Đối với bố, con và Y Y đều như nhau, đều là đứa con gái do bố chăm bẵm từ nhỏ tới lớn.
Bố chưa từng ít yêu thương con hơn vì con không có quan hệ máu mủ với mình”.
Tần Y cũng nắm tay Tần Thanh Tâm: “Em cũng vậy, em sẽ mãi là em gái của chị! Kiếp sau em vẫn muốn làm chị em với chị!”
Tần Thanh Tâm bật khóc nức nở, hai mắt đỏ hoe chăm chú nhìn Tần Đại Dũng và Tần Y.
Lần này cô khóc không phải vì đau lòng mà là vì cảm động.
Cô tin tưởng hai người họ.
Từ nhỏ đến lớn, Tần Thanh Tâm chưa từng cảm thấy Tần Đại Dũng thiên vị ai trong hai người.
Tình chị em của cô với Tần Y lại càng thắm thiết.
“Chúng ta là người một nhà! Mãi mãi là người một nhà!”
Tần Thanh Tâm kích động nói.
“Anh nữa! Anh cũng mãi là người nhà của mọi người!”
Dương Thanh cười nói đi tới, một tay ôm Tần Thanh Tâm, tay còn lại ôm Tần Đại Dũng.
Hôm nay là một ngày rất đáng để kỷ niệm.
Châu Ngọc Thúy phải vào tù, Tần Đại Dũng cũng thoát khỏi trạng thái người thực vật.
Mặc dù Tần Thanh Tâm không biết gì về thân thế của mình, nhưng cô cũng không quá để bụng.
Bây giờ cô có một người bố nuôi hết lòng yêu thương mình, một cô em gái thân thiết, một cô con gái đáng yêu và một người chồng yêu mình hết lòng.
Không có gì phải hối hận!
“Chồng, cảm ơn anh!”
Đêm đến, khi Tiêu Tiêu đã ngủ say, Tần Thanh Tâm chủ động chui vào lòng Dương Thanh, dịu dàng nhìn anh.
Ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp gần trong gang tấc, Dương Thanh nở nụ cười hạnh phúc.
“Anh là chồng em, đừng bao giờ nói cảm ơn với anh!”, Dương Thanh đáp.
Khóe mắt Tần Thanh Tâm long lanh sắp khóc.
Cô nghĩ tới những việc anh lặng lẽ làm vì mình, vô cùng cảm động.
“Chồng, em yêu anh!”
Dứt lời, cô vòng tay ra sau ôm cổ Dương Thanh, chủ động hôn lên môi anh.
Một nụ hôn mặn nồng!
Tình cảm sâu nặng, không thể kiềm chế!
Một đêm xuân khó quên.
Sáng sớm ngày hôm sau, Dương Thanh mở mắt đã thấy Tần Thanh Tâm cuộn người trong lòng mình ngủ say như một con mèo nhỏ, khóe miệng cong cong.
.
truyện kiếm hiệp hay
Dương Thanh mỉm cười hạnh phúc.
Cuối cùng anh cũng chờ được ngày này.
Tần Đại Dũng vừa mới tỉnh lại, vết thương ở chân do tai nạn giao thông vẫn chưa khỏi hẳn.
Tạm thời ông ấy không thể đi làm.
Ông ấy vốn định quay về phòng trọ ở nhưng hai cô con gái kiên quyết mời ông ấy về dinh thự Vân Phong.
Ngôi nhà không còn Châu Ngọc Thúy mới thật sự là nhà.
“Nếu lần này không có chị Lâm, không biết bố chúng ta có tỉnh lại được không.
Hay là chúng ta mời chị ấy một bữa cơm trước khi chị ấy đi?”
Sáng dậy rửa mặt chải đầu xong xuôi, Tần Thanh Tâm bỗng nhiên đề nghị.
Dương Thanh khẽ gật đầu: “Ngày mai chị ấy phải đi rồi, tối nay sau khi em tan làm chúng ta tới nhà hàng Bắc Viên Xuân dùng bữa nhé?”
“Được, cứ quyết định vậy đi.
Bảy giờ tối nay ở nhà hàng Bắc Viên Xuân!”, Tần Thanh Tâm cười đáp.
Cuộc sống sinh hoạt lại quay về quỹ đạo ban đầu.
Sau bữa sáng, Dương Thanh lái xe đưa Tiêu Tiêu đến trường rồi lại đưa Tần Thanh Tâm đến tập đoàn Tam Hòa.
Sau khi trở lại tập đoàn Nhạn Thanh, Dương Thanh gọi điện hẹn Ngải Lâm ăn một bữa cơm vào bảy giờ tối nay.
Sáu rưỡi tối, Dương Thanh tới tập đoàn Tam Hòa đón Tần Thanh Tâm.
Chưa tới bảy giờ, hai người đã đến nhà hàng Bắc Viên Xuân.
“Dương Thanh, anh nhìn xem, kia có phải chị Lâm không?”, vừa xuống xe Tần Thanh Tâm đã chỉ vào một hướng hỏi anh.
Dương Thanh nhìn theo hướng cô chỉ, trông thấy Ngải Lâm và cả Mã Siêu.
Nhưng ngoài bọn họ ra còn có một thanh niên lạ mặt.
Lúc này, Mã Siêu đang tức giận kéo Ngải Lâm ra sau lưng.
“Anh là ai?”
Mã Siêu lạnh lùng hỏi người thanh niên kia.
“Xin chào, tôi là Hoàng An, chồng chưa cưới của Ngải Lâm!”
Người thanh niên mỉm cười, chủ động giơ tay ra với Mã Siêu.
–
.
Chương 339: 339: Tôi Đồng Ý Gả Cho Anh Bao Giờ
Dương Thanh đứng cách xa đám người Mã Siêu một đoạn nhưng thính lực siêu đỉnh giúp anh nghe thấy lời bọn họ rất rõ ràng.
Anh ta họ Hoàng, tự xưng là chồng chưa cưới của Ngải Lâm, hiển nhiên chính là người nhà họ Hoàng, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Lúc trước Ngải Lâm từng kể với Dương Thanh, nhà họ Ngải muốn hi sinh hạnh phúc của cô ấy để làm thông gia với nhà họ Hoàng.
Không ngờ đối phương đã tìm đến tận Giang Hải.
“Dương Thanh, hình như chị Lâm đang gặp rắc rối, chúng ta mau qua đó xem sao!”
Xa xa, Tần Thanh Tâm cảm nhận được khí thế giương cung bạt kiếm giữa bọn họ.
Sau lưng Hoàng An còn có một người đàn ông trung niên mặc áo đen, dáng người không vạm vỡ bằng Mã Siêu nhưng khí thế chẳng hề thua kém, là một cao thủ.
Dù sao cũng là người của một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, có cao thủ đi theo bảo vệ cũng rất bình thường.
“Sao anh lại tới đây?”
Trông thấy Hoàng An, sắc mặt Ngải Lâm cực kỳ khó coi.
Cô ấy bước lên trước không vui hỏi.
Bị Mã Siêu cự tuyệt bắt tay, Hoàng An cũng không hề tức giận, nhanh chóng rút tay về cười đáp: “Anh đi theo người lớn trong nhà tới Giang Hải bàn chút chuyện riêng, nghe nói em ở đây nên tới thăm”.
“Anh Siêu, chị dâu, xin lỗi hai người, chúng em đến muộn!”
Đúng lúc này, Dương Thanh và Tần Thanh Tâm đi tới, anh mỉm cười tỏ lòng xin lỗi.
Anh gọi anh Siêu và chị dâu khiến Mã Siêu và Ngải Lâm vô cùng kinh hãi, nhưng họ nhanh chóng hiểu ra ý đồ của anh.
Hoàng An nghe thấy lời Dương Thanh nói, dáng vẻ thư sinh lịch sự vừa rồi của anh ta lập tức biến mất, sắc mặt lạnh lùng.
“Thằng ranh, cậu vừa gọi Ngải Lâm là gì?”
Hoàng An híp mắt nhìn Dương Thanh, giọng điệu chứa đầy sát khí.
Vệ sĩ sau lưng anh ta lại cảm nhận được khí thế kinh người từ Dương Thanh, vô thức nhấc chân đến gần Hoàng An hơn.
“Anh không nghe hiểu tiếng người à? Hay là lỗ tai có vấn đề?”
Dương Thanh lạnh giọng nói, mỉm cười trêu tức.
“Cậu muốn chết hả?”
Hoàng An lập tức nổi giận.
“Hoàng An, anh định làm gì vậy?”
Ngải Lâm nổi giận đứng chắn trước người Dương Thanh.
Cô ấy biết thân phận của Dương Thanh, cũng biết năng lực của anh đủ để không coi Hoàng An ra gì.
Nhưng nhà họ Hoàng sau lưng Hoàng An sẽ gây phiền phức lớn cho anh.
Cô ấy không muốn việc riêng của mình trở thành gánh nặng của người khác.
“Ngải Lâm, em có biết mình đang làm cái gì không?”
Hoàng An nhìn chằm chằm Ngải Lâm, giận dữ quát: “Em là vợ chưa cưới của anh, thế mà lại anh anh em em với người đàn ông khác, em không chỉ gây sự với anh mà còn đang khiêu khích toàn bộ nhà họ Hoàng đấy!”
“Tôi đồng ý gả cho anh bao giờ?”, Ngải Lâm cả giận nói.
“Chỉ vì thằng đàn ông này sao?”
Hoàng An chỉ vào Mã Siêu, tức giận chất vấn.
“Anh chưa lấy vợ, tôi chưa gả chồng, tôi ở bên người nào liên quan gì tới anh?”
Lúc này Ngải Lâm cực kỳ bá đạo, còn chủ động ôm tay Mã Siêu.
“Em không sợ gây rắc rối cho nhà họ Ngải sao?”
Hoàng An híp mắt uy hiếp.
“Thì ra lại là một thằng ngu chỉ biết dựa hơi gia tộc”.
Dương Thanh cười lạnh một tiếng.
“Thằng ranh, cậu có tin tôi giết cậu ngay tại đây cũng không bị làm sao không?”, Hoàng An trợn mắt dọa nạt.
Ánh mắt Dương Thanh lạnh dần: “Anh biết tôi ghét cái gì nhất không?”
“Cái gì?”
Hoàng An vô thức hỏi.
“Vèo!”
Anh ta vừa nói xong, Dương Thanh đã biến mất.
“Cậu An cẩn thận!”
Cao thủ bên cạnh Hoàng An hoảng sợ hô lên, định vọt tới ngăn cản Dương Thanh.
“Bốp!”
Nhưng ông ta vừa nhúc nhích, Dương Thanh đã xuất hiện trước mặt Hoàng An, bóp cổ anh ta.
“Cút!”
Dương Thanh quát lớn.
–
.
Chương 340: 340: Quý Bà Họ Hoàng
Tiếng quát này như tiếng sấm rền vang bên tai tên vệ sĩ, toàn thân ông ta run bần bật, sợ hãi lùi lại liên tiếp ba bốn bước.
Đến khi lấy lại được tinh thần, ông ta hoảng hốt phát hiện Hoàng An đã bị Dương Thanh nhấc lên khỏi mặt đất đang không ngừng giãy giụa.
“Anh muốn ép Ngải Lâm cưới mình sao?”
“Anh muốn hủy diệt nhà họ Ngải sao?”
“Anh còn muốn giết tôi ngay tại đây sao?”
“Anh có tư cách uy hiếp tôi sao?”
Dương Thanh liên tục chất vất, lời lẽ đanh thép đánh thẳng vào tai Hoàng An.
Mỗi một câu hỏi, Dương Thanh lại tăng thêm sức lực trên tay.
Sau bốn câu hỏi, Hoàng An cảm thấy cổ mình như sắp rời ra, sợ chết khiếp.
Hiện giờ, anh ta đã cảm nhận được cái chết đang kề cận.
Còn tên vệ sĩ bên cạnh Hoàng An đã bị một tiếng quát của Dương Thanh dọa cho không dám tới gần một bước.
“Cậu Thanh, thả tay ra! Mau thả tay ra đi!”
Một lúc sau, Ngải Lâm mới bừng tỉnh, vội vàng hét lớn.
Cô ấy không muốn hi sinh hạnh phúc của bản thân vì gia tộc, nhưng cũng không muốn gia tộc diệt vong vì mình.
Hơn nữa, nếu Dương Thanh thực sự lấy mạng Hoàng An, bản thân anh cũng gặp phải phiền phức.
“Tâm Tâm, em mau khuyên nhủ Dương Thanh đi”.
Thấy Dương Thanh không đáp lại, Ngải Lâm vội vàng nhờ Tần Thanh Tâm giúp đỡ.
Tần Thanh Tâm cũng bình tĩnh lại, sốt ruột nói: “Chồng, anh buông tay đi! Anh ta sắp chết rồi!”
Nghe thấy giọng nói của cô, đôi mắt đỏ ngầu của Dương Thanh mới dần khôi phục màu sắc bình thường.
“Nể mặt chị Lâm, tạm thời tha cho anh một mạng!”
Dương Thanh vung tay lên, Hoàng An bị ném văng ra xa mấy mét, nặng nề rơi xuống đất, thê thảm như chó chết, hít lấy hít để không khí.
Vừa rồi suýt nữa thì anh ta đã toi mạng.
Một lúc lâu sau, Hoàng An mới dần khôi phục lại, nhưng trên cổ vẫn hằn rõ dấu vết bị Dương Thanh bóp chặt.
“Điều tra lai lịch của thằng nhãi kia cho tôi!”
Nhìn theo đám người Dương Thanh rời đi, Hoàng An nổi giận rống lên.
Anh ta là con cháu nhà họ Hoàng, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Đừng nói là Giang Hải, kể cả mấy mươi thế lực tỉnh lỵ to lớn khắp Chiêu Châu, thậm chí là các gia tộc giàu có ở Yến Đô đều không có ai dám đối xử với anh ta như vậy.
Bị một thằng nhóc hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi suýt giết chết ngay ngoài đường là sự sỉ nhục của anh ta.
Hiện giờ, nhóm người Dương Thanh đã đi vào nhà hàng Bắc Viên Xuân.
Trong phòng ăn, Ngải Lâm bần thần ngồi đó, hai mắt sưng đỏ không nói lời nào.
Mã Siêu ngồi cạnh không biết phải làm gì để an ủi cô ấy.
“Chị Lâm, chị đừng buồn nữa.
Em tin có anh Siêu ở đây, không ai có thể làm hại chị được đâu”.
Tần Thanh Tâm nắm tay Ngải Lâm nhẹ giọng an ủi.
Mã Siêu vội tiếp lời: “Đúng vậy, tôi nhất định sẽ không để ai làm tổn thương chị”.
Dương Thanh cũng lên tiếng: “Chị đừng nghĩ nhiều nữa.
Chuyện chị không muốn làm, không ai có quyền ép buộc!”
Ngải Lâm cảm động nhìn bọn họ, đỏ mắt nói: “Cảm ơn mọi người!”
Bữa cơm này không hề vui vẻ.
Trước khi rời đi, Ngải Lâm bỗng nói: “Ngày mai, chị phải quay về Yến Đô rồi”.
Nghe vậy, mọi người đều chìm vào im lặng.
Lần này Ngải Lâm tới Giang Hải là vì Tần Đại Dũng.
Giờ đây, Tần Đại Dũng đã tỉnh, cô ấy cũng ở đây được một thời gian rồi, đúng là nên trở về.
“Được, ngày mai em và Mã Siêu sẽ tới tiễn chị!”, Dương Thanh nói.
Anh biết, lần này trở về Yến Đô, có lẽ Ngải Lâm thực sự sẽ phải gả vào nhà họ Hoàng theo ý của gia tộc.
Mặc dù anh rất mong Mã Siêu và Ngải Lâm ở bên nhau, cũng sẵn sàng chống đỡ hết thảy cho bọn họ.
Nhưng mỗi người đều có quyền tự quyết định.
Anh hiểu tính cách của Ngải Lâm, một khi cô ấy đã hạ quyết tâm, dù anh có dẫn theo nghìn quân vạn mã tới nhà họ Hoàng giúp Mã Siêu dạm ngõ, cô ấy vẫn sẽ không đổi ý.
Trừ phi, cô quyết tâm ở bên Mã Siêu.
Nhưng hiện giờ, quan hệ của hai người vẫn chưa thân thiết tới mức bàn chuyện cưới gả.
Mã Siêu lập tức buồn rầu, cầm chén trà uống một hơi cạn sạch.
Cùng lúc đó ở nhà họ Mạnh.
Trong phòng khách, một quý bà trung niên tao nhã quý phái đang ngồi trên vị trí cao nhất.
Còn chủ nhà họ Mạnh, Mạnh Hồng Nghiệp chỉ có thể ngồi cạnh bà ta, trên mặt nở nụ cười miễn cưỡng.
“Cô Hoàng, cô tới Giang Hải từ lúc nào vậy, sao không nói trước với tôi một tiếng? Để tôi tới sân bay đón cô”.
Mạnh Hồng Nghiệp tươi cười nịnh nọt, ánh mắt lại tràn ngập sợ hãi.
Vẻ mặt của người đàn bà họ Hoàng rất bình tĩnh, cặp mắt phượng xinh đẹp nhìn chằm chằm Mạnh Hồng Nghiệp, dường như có thể nhìn ra sự sợ hãi của lão ta.
“Tôi hỏi ông, tại sao con trai tôi Mạnh Huy lại chết? Cả chồng trước của tôi, Mạnh Thiên Kiêu nữa?”
Người đàn bà họ Hoàng kia đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt hiện lên sát khí mãnh liệt khiến lông tơ toàn thân Mạnh Hồng Nghiệp đều dựng đứng.
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










