Chàng Rể Chiến Thần
Tập 33 : 321: Anh Ta Muốn Giết Con (c321-c330)
❮ sautiếp ❯Chương 321: 321: Anh Ta Muốn Giết Con
Lần điều trị này kéo dài tận hai tiếng đồng hồ mới kết thúc.
Ngải Lâm hết xoa bóp rồi lại châm cứu, sau khi điều trị xong, cô ấy mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại.
“Kỳ tích! Quả thật là kỳ tích!”
Một chuyên gia già với mái tóc hoa râm đột nhiên la lên đầy phấn khích.
“Ông Diệp, ông sao vậy?”
Các chuyên gia khác ngạc nhiên hỏi.
“Vừa rồi tôi thấy ngón tay của bệnh nhân cử động! Đây mới chỉ là lần điều trị đầu tiên thôi mà bệnh nhân đã có phản ứng rồi.
Điều này cho thấy bệnh nhân đã có phản xạ không điều kiện với thế giới bên ngoài rồi!”
Ông Diệp chỉ vào tay Tần Đại Dũng, hưng phấn nói: “Theo tiến độ này, tôi đoán nhiều nhất năm ngày là bệnh nhân có thể tỉnh lại!”
“Tôi cũng nhìn thấy! Vừa rồi tôi còn nghĩ mình bị hoa mắt cơ, nhưng không ngờ rằng ngón tay của bệnh nhân đã cử động thật đó.
Thật không thể tin được!”
“Chuyên gia Ngải Lâm, cô quả là viên ngọc sáng của Chiêu Châu, tài y thuật của cô khiến chúng tôi hổ thẹn không bằng!”
“Chuyên gia Ngải Lâm, cô có thể nhận tôi làm học trò không?”
Trong chốc lát, cả phòng bệnh xôn xao hết cả lên, thậm chí mấy chuyên gia già tóc đã hoa râm kia cũng muốn bái Ngải Lâm làm thầy.
Cảnh tượng này đã lay động được Châu Ngọc Thúy, đến lúc này bà ta mới ý thức được cô gái trẻ này là một chuyên gia y học tài giỏi đến nhường nào.
Bệnh viện Nhân Dân Giang Hải là một rong ba bệnh viện tốt nhất Giang Hải, các chuyên gia có mặt ở đây có thể nói là những chuyên gia giỏi nhất Giang Hải.
Ngay cả những chuyên gia đẳng cấp mà cũng tỏ ra cung kính với Ngải Lâm.
Tần Thanh Tâm biết Ngải Lâm rất giỏi, nhưng không ngờ cô ấy lại giỏi đến như vậy.
“Tốt quá rồi chồng ơi, cuối cùng bố cũng sắp tỉnh lại rồi!”, Tần Thanh Tâm kích động nói.
Dương Thanh cũng rất vui mừng, anh biết, việc Tần Đại Dũng tỉnh lại chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
“Chị Lâm, chị vất vả rồi!”
Dương Thanh bước đến, cảm kích nói.
Ngải Lâm khẽ lắc đầu, mệt mỏi nói: “Cậu Thanh, chín giờ sáng mai chị lại đến”.
“Được!”
Dương Thanh gật đầu, dặn dò Mã Siêu đang đang đứng bên cạnh: “Trong những ngày này, tôi giao cho cậu phụ trách việc bảo đảm an toàn cho chị Lâm!”
“Vâng, đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Mã Siêu lập tức vui mừng khôn xiết, nhanh chóng đứng thẳng người nhận lệnh.
Sau khi Ngải Lâm và Mã Siêu cùng nhau rời đi, Tần Thanh Tâm nhiều chuyện hỏi: “Mã Siêu và chị Lâm, hai người ấy có chuyện gì à?”
Dương Thanh gật đầu, bùi ngùi nói: “Gia đình chị Lâm là một gia tộc lớn ở Yến Đô, trong khi đó Mã Siêu lại chỉ là một đứa trẻ mồ côi.
Cậu ấy luôn rất tự ti, chỉ có thể âm thầm đơn phương chị Lâm.
Còn chị Lâm thì lại cảm thấy mình lớn tuổi hơn Mã Siêu, nên mối quan hệ giữa hai người vẫn luôn không có tiến triển gì”.
“Đằng trai có tình, thế đằng gái có ý không?”, Tần Thanh Tâm hỏi.
Dương Thanh lắc đầu: “ Chị Lâm cùng lắm chỉ có ấn tượng tốt với Mã Siêu mà thôi, chứ chưa đến mức thích”.
Hai vợ chồng tám chuyện một hồi, Tần Thanh Tâm cũng vui vẻ hơn vì Tần Đại Dũng sắp tỉnh lại.
Tâm trạng buồn bực do cãi nhau với Châu Ngọc Thúy lúc nãy cũng tan biến sạch.
Những ngày tới, mỗi sáng và tối, Ngải Lâm sẽ đích thân làm trị liệu cho Trần Đại Dũng, mỗi lần điều trị sẽ kéo dài hai tiếng đồng hồ.
Ba ngày liền, tình trạng của Tần Đại Dũng ngày một tốt hơn, các chỉ số cũng dần dần trở lại mức bình thường.
Vì Châu Ngộc Thúy lên sóng livestream đính chính nên cổ phiếu của tập đoàn Nhạn Thanh đã tăng vọt, gần đây Tần Y rất bận rộn.
Vì mọi việc ở tập đoàn Tam Hòa đều đã ổn định, nên Tần Thanh Tâm dứt khoát xin nghỉ phép năm trước, mỗi ngày đều ở lại bệnh viện.
Về phần Châu Ngọc Thúy, mỗi ngày bà ta đều thấp thỏm lo âu.
Có Dương Thanh ở đây, bà ta không có cơ hội ra tay.
“Mỹ Linh, rốt cuộc bác nên làm thế nào đây?”
Châu Ngọc Thúy gọi cho Trịnh Mỹ Linh nói ra toàn bộ tình hình mới nhất.
Dù sao thì ngay từ đầu chính Trịnh Mỹ Linh là người đã chủ động tìm đến cửa và bảo bà ta ra tay với Dương Thanh.
“Bà bác, bà đang nói cái gì vậy? Tôi nghe không hiểu gì cả!”, Trịnh Mỹ Linh giả ngu nói.
Nếu Tần Đại Dũng chết rồi thì còn dễ nói, nhưng người vẫn còn sống sờ sờ ra đó, sao Trịnh Mỹ Linh có thể để mình bị cuốn vào mớ rắc rối này được?
“Trịnh Mỹ Linh, cô nói vậy là sao? Lúc đầu cô tìm tôi để đối phó với Dương Thanh.
Bây giờ chuyện sắp bại lộ liền muốn phủi sạch tội trạng à?”, Châu Ngọc Thúy tức giận nói.
“Bác à, tốt nhất là bà nên suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói.
Tôi nói mình sẽ ra tay với Dương Thanh bao giờ? Nếu bà cứ làm phiền tôi, tôi sẽ nói chuyện bà cho người ám sát Tần Đại Dũng ra đấy!”
Trịnh Mỹ Linh cười lạnh, nói một tràng dài.
Nghe đến đây, Châu Ngọc Thúy lập tức sợ bay màu, không dám cứng miệng nữa, giọng điệu nhẹ nhàng hơn rất nhiều, bà ta khổ sở van nài: “Mỹ Linh, coi như bác cầu xin cháu đấy, nhé? Cháu mau nghĩ cách gì đi, bác nên làm gì bây giờ? “
“Nếu còn không nghĩ cách giải quyết chuyện này, lỡ như mọi chuyện sẽ bại lộ thì bác chết chắc!”
“Bác bảo đảm với cháu, chỉ cần cháu có thể giúp bác giết Tần Đại Dũng, bác sẽ giết Dương Thanh cho cháu!”
Châu Ngọc Thúy thực sự lo lắng, bà ta không biết mình còn có thể cầu cứu ai nữa.
Đã ba ngày trôi qua, tình hình của Tần Đại Dũng ngày một tốt lên, các chuyên gia ở bệnh viện còn nói Tần Đại Dũng có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, bà ta thực sự lo sợ.
“Từ nay đừng liên lạc với tôi nữa!”
Sau một hồi im lặng, Trịnh Mỹ Linh cúp điện thoại luôn.
Nghe thấy tiếng tút dài phát ra từ đầu bên kia, vẻ mặt Châu Ngọc Thúy trở nên dữ tợn: “Con ranh khốn kiếp, lợi dụng tao xong rồi muốn phủi sạch quan hệ à? Đừng hòng! Dù có chết tao cũng sẽ kéo mày theo cùng!”
Châu Thành, nhà họ Châu.
Trịnh Mỹ Linh cúp điện thoại xong, thấp thỏm lo sợ, “rầm” một tiếng, cô ta ném mạnh điện thoại xuống sàn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đáng ra mình không nên bắt tay với người đàn bà ngu ngốc này! Làm mình lỗ mất tám trăm nghìn tệ mà ngay cả một cọng lông của Dương Thanh cũng không bị làm sao, ngược lại còn tự hại mình nữa chứ! “
Thật ra, khi biết tin Tần Đại Dũng không chết, Trịnh Mỹ Linh cả ngày lo sợ bất an.
Tuy Châu Ngọc Thúy cho người tông Tần Đại Dũng, nhưng cô ta lại là người đưa tiền cho Châu Ngọc Thúy làm chuyện này.
Nếu Châu Ngọc Thúy bị bại lộ, thì nhất định cô ta sẽ bị liên lụy.
“Rốt cuộc mình nên làm gì đây?”
Trịnh Mỹ Linh lo lắng phát khóc.
Không phải cô ta không muốn giúp Châu Ngọc Thúy, mà là cô không biết phải làm sao, chỉ có thể giả ngu trước khi nghĩ ra cách giải quyết chuyện này.
“Mỹ Linh, con sao vậy?”
Lúc này, giọng nói bố cô ta đột nhiên vang lên.
“A! Con không sao!”
Trịnh Mỹ Linh đang mải suy nghĩ, Trịnh Dương đột nhiên hỏi làm cô ta giật bắn mình.
Trịnh Dương cau mày nói: “Vừa rồi bố đứng ở cửa rất lâu, thấy con cứ hồn vía trên mây ấy.
Đã xảy ra chuyện gì? Nói cho bố nghe xem nào!”
Mặc dù Trịnh Dương đã không còn tình cảm với Châu Ngọc Dung từ lâu, nhưng ông ta vẫn rất yêu thương đứa con gái Trịnh Mỹ Linh này.
Mặc dù bây giờ nhà họ Trịnh đã suy yếu đi nhiều, nhưng ít nhất vẫn còn trụ được.
Nay nhà họ Trịnh đã dần khôi phục lại bình thường, và mọi thứ đang tiến triển theo chiều hướng tốt.
“Bố, con không sao thật mà!”
Ánh mắt Trịnh Mỹ Linh tránh né, không dám nhìn thẳng Trịnh Dương, nói xong liền chuẩn bị rời đi.
“Đứng lại cho bố!”
Trịnh Dương tức giận quát.
Rõ ràng Trịnh Mỹ Linh đang gặp rắc rối gì đó, chuyện này cô ta không thể qua mặt được Trịnh Dương.
Nước mắt của Trịnh Mỹ Linh lập tức trào ra, cô ta đột nhiên quỳ xuống dưới chân Trịnh Dương.
“Mỹ Linh, thế này là thế nào?”
Trịnh Dương lo lắng, ông ta có một linh cảm không lành.
“Bố, con đã làm một chuyện hết sức ngu ngốc, bố phải cứu con, nếu không, anh ta sẽ giết con mất!”
Trịnh Mỹ Linh vừa khóc vừa nói.
Bây giờ chỉ có Trịnh Dương mới có thể giúp được cô ta.
–
.
Chương 322: 322: Không Phải Con Gái Tôi
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?”, Trịnh Dương tức giận hỏi.
Là một người bố, ông ta rất rõ con gái mình là người như thế nào.
Chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn nên Trịnh Mỹ Linh mới phải quỳ xuống cầu xin giúp đỡ như thế này.
Trịnh Mỹ Linh không dám giấu giếm, vội vàng nói hết toàn bộ âm mưu giết Tần Đại Dũng và Dương Thanh cho Trịnh Dương nghe.
“Bốp!”
Trịnh Mỹ Linh vừa nói xong, Trịnh Dương liền tát cô ta một bạt tai, giận dữ gầm lớn: “Đứa con gái ngỗ nghịch này, mày thật to gan, dám thuê hung thủ giết người! Mày muốn cả nhà họ Trịnh phải xuống mồ cùng mày đấy à!”
Đây là lần đầu tiên Trịnh Dương đánh Trịnh Mỹ Linh, nhưng lúc này Trịnh Mỹ Linh còn tâm trí nào so đo mấy chuyện này chứ, cô ta quỳ dưới chân Trịnh Dương khóc lóc: “Bố, con cũng là vì muốn tốt cho nhà họ Trịnh mà! Nếu không phải tại anh ta thì nhà họ Trịnh chúng ta đâu có gặp nhiều rắc rối như vậy”.
“Nếu bố không giúp con, đến khi Châu Ngọc Thúy bị bại lộ, với sự ác độc của bà ta, nhất định bà ta sẽ khai ra con.
Dương Thanh chắc chắn sẽ không tha cho con đâu bố ơi, bố mau nghĩ cách gì đi bố!”
Trịnh Mỹ Linh thực sự sợ rồi, cô ta khóc như mưa.
Tuy Trịnh Dương rất tức giận nhưng cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.
Nói lớn ra thì đây là mưu sát, một khi sự việc bại lộ, cho dù Châu Ngọc Thúy có là thủ phạm chính nhưng Trịnh Mỹ Linh cũng không tránh khỏi có liên quan.
Trong đám cưới lần trước ở nhà họ Châu, ông ta đã tận mắt chứng kiến được bản lĩnh của Dương Thanh rồi.
Trịnh Dương có bán toàn bộ gia sản nhà họ Trịnh cũng không thể cứu được Trịnh Mỹ Linh.
“Bố, con là đứa con gái duy nhất của bố.
Nếu con chết rồi thì bố sẽ ra sao đây?”
“Bố, xin bố hãy giúp con, con thực sự đã biết mình sai rồi, con sẽ không bao giờ dám tái phạm nữa!”
Trịnh Mỹ linh vẫn đang khổ sở van xin,Trịnh Dương đang rối rắm đột nhiên quát lên một tiếng: “Câm miệng!”
Trịnh Mỹ Linh nhận ra được rằng Trịnh Dương không từ chối, mà hình như là đang suy nghĩ cách giải quyết chuyện này.
Hồi lâu, Trịnh Dương đột nhiên nói: “Bây giờ chỉ có một cách duy nhất để giải quyết chuyện này thôi, đó là Tần Đại Dũng phải chết!”
“Đúng vậy, chỉ cần Tần Đại Dũng chết thì sẽ không một ai biết được sự thật.
Cho dù Dương Thanh nghi ngờ, nhưng không có chứng cứ thì anh ta cũng không thể làm gì được”.
Trịnh Mỹ Linh vội nói.
“Nhưng giết Tần Đại Dũng nào có dễ dàng gì?”, Trịnh Dương cảm thấy khó khăn.
Vừa rồi ông ta nghe Trịnh Mỹ Linh nói bây giờ Dương Thanh đang túc trực bên cạnh Tần Đại Dũng 24/24, Châu Ngọc Thúy không có cách nào lại gần Tần Đại Dũng, nên âm mưu mới bất thành.
“Nếu nghĩ cách dụ Dương Thanh rời đi thì Châu Ngọc Thúy sẽ có cơ hội ra tay rồi”, Trịnh Mỹ Linh nói.
Trịnh Dương không nói gì, vẻ mặt trầm tư, một lúc lâu sau mới lắc đầu: “Bây giờ đừng trông chờ gì ở người đàn bà ngu xuẩn đó nữa! Chúng ta chỉ có thể tự mình ra tay thôi”.
“Bố, đừng nói là bố bảo con đi giết Tần Đại Dũng đấy nhé? Dương Thanh đã biết chuyện con đến tìm Châu Ngọc Thúy vào hôm Tần Đại Dũng gặp nạn rồi.
Nếu bây giờ con đến Giang Hải, chắc chắn Dương Thanh sẽ giết con mất!”
Trịnh Mỹ Linh hốt hoảng, kích động nói.
Trịnh Dương lắc đầu nói: “Từ hôm nay trở đi, con ở im trong nhà cho bố, không được đi đâu cả”.
“Vậy bên phía Tần Đại Dũng phải làm sao hả bố?”, đây là điều mà Trịnh Mỹ Linh quan tâm nhất.
“Bố sẽ cho người xử Tần Đại Dũng!”, một tia lạnh lẽo xẹt qua mắt Trịnh Dương.
Nghe vậy, cả người Trịnh Mỹ Linh run rẩy, nhưng cô ta rất vui mừng khi nghĩ đến việc Tần Đại Dũng sắp chết.
“Bố, con cảm ơn bố!”,
cô ta kích động nói.
“Đây là lần cuối cùngbố giúp con, nếu lần sau con còn qua lại lại ả đàn bà ngu dốt kia nữa thì đừng trách bố không nghĩ tới tình cha con!”, Trịnh Dương nghiêm nghị cảnh cáo.
“Bố yên tâm, con tuyệt đối sẽ không bao giờ liên lạc với người đàn bà ngu ngốc đó nữa đâu!”
Trịnh Mỹ Linh vội vàng hứa.
Trịnh Dương gật đầu, đi tới bên cửa sổ gọi một cuộc điện thoại: “Ông Hồng, tôi muốn nhờ ông giết một người!”
Cuối cùng, Trịnh Dương phải chi năm triệu tệ cho vụ này.
“Đây là lần cuối cùng!”
Sau khi cúp điện thoại, Trịnh Dương lạnh lùng nói.
“Bố, con biết rồi, bố yên tâm, con sẽ không bao giờ gây thêm rắc rối cho bố nữa đâu”, Trịnh Mỹ Linh nói.
Dương Thanh, người vẫn luôn túc trực trong phòng bệnh của Tần Đại Dũng không hề biết rằng Trịnh Dương dám thuê người giết Tần Đại Dũng.
Nhưng ngay cả khi anh biết, cũng chẳng sao cả.
Chỉ cần Tần Đại Dũng chưa tỉnh lại, anh sẽ không rời khỏi bệnh viện.
“Chồng à, anh không cần ở lại bệnh viện cùng em đâu, anh đến công ty giúp Y Y đi! Gần đây con bé bận quá, ngày nào cũng tăng ca đến nửa đêm, tan ca còn phải đến bệnh viện thăm bố nữa”.
Tần Thanh Tâm đau lòng khi nhìn thấy hai mắt đầy tơ máu của Dương Thanh.
Bảo Dương Thanh đi giúp Tần Y chỉ là cái cớ để anh có thể nghỉ ngơi.
Trong khoảng thời gian này, Châu Ngọc Thúy cũng ở lại bệnh viện, một mình bà ta chiếm một chiếc giường dành cho người nhà bệnh nhân, Tần Thanh Tâm ngủ một giường.
Còn Dương Thanh, anh chỉ có thể dựa vào chiếc sofa còn lại mà ngủ thôi.
Tần Thanh Tâm nhìn thấy vậy, xót lắm.
Châu Ngọc Thúy nghe thấy vậy, mắt sáng lên, vội vàng nói: “Có tôi và con bé Tâm ở đây trông là được rồi.
Cậu là đàn ông con trai, ở đây cả ngày chỉ tổ lãng phí thời gian.
Đi làm thì không đi, chỉ muốn con gái tôi kiếm tiền về nuôi cậu à? Mà cũng đúng thế thật…”
Mấy ngày nay, Châu Ngọc Thúy thường chủ động nói chuyện với Tần Thanh Tâm, nhưng Tần Thanh Tâm không thèm đoái hoài.
Đây là lần đầu tiên bà ta nói chuyện với Dương Thanh.
Dương Thanh híp mắt nhìn Châu Ngọc Thúy.
Bị Dương Thanh nhìn chằm chằm, Châu Ngọc Thúy bối rối đến mức chưa kịp nói xong đã ngậm miệng lại.
“Ừ, vậy anh về trước nhé.
Chuyện bên này giao cho em vậy, tối mai anh lại đến”, Dương Thanh nói.
Châu Ngọc Thúy nghe Dương thanh nói vậy mừng như điên.
Sau bao ngày chờ đợi, cuối cùng bà ta cũng tìm được cơ hội ra tay rồi.
Tuy nhiên, bà ta không để ý thấy khóe miệng Dương Thanh nhếch lên đầy giễu cợt.
“Được rồi, đã hơn tám giờ tối rồi, anh mau về nhà đi, nghỉ ngơi một đêm cho thật tốt, ngày mai còn phải đến công ty giúp Y Y nữa”, Tần Thanh Tâm giục.
Dương Thanh gật đầu, xoay người rời đi.
Ngay khi anh vừa rời đi, Châu Ngọc Thúy đứng dậy nói: “Thanh Tâm, mẹ ra ngoài mua ít trái cây một lát rồi về”.
Tần Thanh Tâm không thèm quan tâm, cô chỉ nhìn Tần Đại Dũng.
Dương Thanh đang đi ra khỏi bệnh viện, anh đã sớm phát hiện có người đi theo sau lưng, khóe miệng cong lên, giả vờ như không biết, tiếp tục đi thẳng.
Châu Ngọc Thúy nghĩ rằng mình ngụy trang rất tốt, nhưng không ngờ rằng Dương Thanh đã biết từ lâu.
Đường đường là Tướng quân biên giới phía Bắc, năng lực trinh sát sao có thể kém được chứ?
Châu Ngọc Thúy tận mắt nhìn Dương Thanh rời khỏi bệnh viện mới thở phào nhẹ nhõm, hung dữ nói: “Cuối cùng mình cũng đợi được cơ hội này rồi!”
Bên kia, ngay sau khi Dương Thanh rời khỏi bệnh viện không lâu, anh lại quay xe đi về hướng bệnh viện.
Sở dĩ anh rời đi là để Tần Thanh Tâm yên tâm, đồng thời cũng để cho Châu Ngọc Thúy có cơ hội ra tay.
Mặc dù Tần Đại Dũng sắp tỉnh lại, nhưng anh cũng không chắc là ông ấy có biết Châu Ngọc Thúy cho người ám sát mình hay không.
Chỉ khi Châu Ngọc Thúy tự mình lòi đuôi cáo mới là kết quả tốt nhất.
Nay Tần Thanh Tâm cũng nghi ngờ Châu Ngọc Thúy, chỉ cần bà ta ra tay, mọi chuyện sẽ sáng tỏ.
Mặc dù Tần Thanh Tâm sẽ rất buồn, nhưng cô đã nghi ngờ Châu Ngọc Thúy từ lâu, nên chắc cô sẽ có thể sớm vượt qua được giai đoạn đau buồn này.
Trong phòng bệnh, ngoài Tần Đại Dũng ra thì chỉ có Tần Thanh Tâm và Châu Ngọc Thúy mà thôi.
Hai người giống như hai người xa lạ vậy, không ai nói với ai câu nào.
Đợi đến một giờ sáng, nhân lúc Tần Thanh tâm đi vào nhà vệ sinh, Châu Ngọc Thúy nhanh chóng đứng dậy, mở một túi giấy nhỏ, đổ toàn bộ bột trắng bên trong vào cốc nước của Tần Thanh Tâm.
Đây là thuốc ngủ bà ta đã chuẩn bị từ rất lâu.
Sau mấy ngày quan sát, bà ta phát hiện mỗi lần đi vệ sinh xong, Tần Thanh Tâm đều uống một cốc nước.
Quả nhiên, sau khi Tần Thanh Tâm bước ra, cô liền cầm cốc nước trên bàn lên, uống hết nửa cốc.
Không bao lâu, Tần Thanh Tâm thấy mí mắt mình nặng triễu, cô liếc mắt nhìn thời gian, đã một giờ rưỡi sáng rồi.
Cô lại liếc nhìn Châu Ngọc Thúy đang nằm trên giường bên cạnh, có vẻ như bà ta đã ngủ say, bây giờ cô mới yên tâm đi ngủ.
Tuy nhiên, cô vừa mới nằm lên gối, cơn buồn ngủ liền ập đến.
Dưới tác dụng của thuốc ngủ, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
“Tần Đại Dũng, ông đừng trách tôi độc ác, nếu có trách thì hãy trách mình, ai bảo ông bắt tôi dọn ra ngoài sống khổ cực cùng ông làm gì!”
Châu Ngọc Thúy rón rén đến bên giường bệnh của Tần Đại Dũng với vẻ mặt độc ác: “Ông chết rồi thì trên đời này sẽ không còn ai biết Tần Thanh Tâm không phải là con gái ruột của tôi nữa!”
–
.
Chương 323: 323: Hoảng Sợ Bất An
Đúng lúc Châu Ngọc Thúy đang chuẩn bị ra tay giết Tần Đại Dũng thì “cạch” một tiếng, cửa phòng đột nhiên mở ra.
Châu Ngọc Thúy giật bắn mình, ngay lập tức ngừng lại.
Vừa quay lại, bà ta đã thấy một bác sĩ đang đẩy xe dụng cụ vào phòng bệnh.
“Muộn thế này rồi mà vẫn tiêm à?”
Châu Ngọc Thúy không hài lòng hỏi.
Do chột dạ nên thậm chí bà ta còn không nhận ra đối phương là một người đàn ông đeo khẩu trang.
Bình thường sẽ chỉ có một cô y tá vào phòng bệnh lúc hai giờ sáng mà thôi.
“Bác sĩ nam” liếc nhìn Châu Ngọc Thúy một cái, không thèm quan tâm.
“Cạch!”
Ông ta mở ống tiêm thủy tinh ra, dùng ống tiêm hút dung dịch thuốc, rồi chuẩn bị tiêm cho Tần Đại Dũng.
“Cạch!”
Đúng lúc này, bóng một người trẻ tuổi lẳng lặng xuất hiện bên cạnh “bác sĩ nam” và nắm lấy cổ tay ông ta.
“Dương Thanh!”
Châu Ngọc Thúy kinh ngạc kêu lên, bà ta không ngờ Dương Thanh sẽ tới.
“Ông muốn làm gì?”
“Bác sĩ” nhìn thấy Dương Thanh như gặp kẻ thù, nhưng ông ta vẫn nén lại ý muốn giết người và hỏi.
Khóe miệng Dương Thanh hơi nhếch lên, mỉa mai: “Ông là ai?”
“Tôi là bác sĩ trực đêm nay, và bây giờ tôi cần tiêm thuốc cho ông ấy”.
Giọng “bác sĩ” hơi khàn khàn, vang lên từ sâu trong cổ họng.
Dương Thanh lắc đầu: “Ở đây tôi chưa từng gặp bác sĩ nào như ông cả”.
Vốn dĩ Dương Thanh định triệt để vạch trần Châu Ngọc Thúy, nhưng anh không ngờ vào thời khắc mấu chốt này lại xảy ra biến cố.
Người đàn ông mặc áo blouse trắng này hoàn toàn không phải là bác sĩ, mà là một kẻ giết người!
Biết bị lộ, tên sát thủ đã không chút do dự đá vào bụng dưới của Dương Thanh.
“Bịch!”
Nhưng đối phương còn chưa chạm vào người của Dương Thanh thì đã bị anh đấm vào mặt, cả người bay ra ngoài.
“Bốp!”
Dương Thanh nhanh như chớp, lập tức lao ra ngoài.
Lúc này, tên sát thủ vừa nãy bị Dương Thanh đấm một cú bay ra đập mạnh vào tường.
“Bộp!”
Dương Thanh nắm lấy cổ ông ta, dùng lực của cánh tay nâng tên sát thủ lên dưới sự kinh ngạc của Châu Ngọc Thúy.
Tay chân của tên sát thủ cứ vùng vẫy, nhưng không cách nào thoát ra được.
Không bao lâu, khi ông ta sắp chết ngạt, Dương Thanh đột ngột buông tay.
“Bịch!”
Tên sát thủ ngay lập tức đổ ầm người xuống đất, hít lấy hít để không khí.
Dương Thanh giẫm một chân lên ngực ông ta, lạnh lùng hỏi: “Nói, ai sai ông đến?”
Khẩu trang trên mặt của tên sát thủ đã rơi ra, để lộ một khuôn mặt trung niên.
Sắc mặt tên sát thủ lúc này tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày là ai? Ở Giang Hải này, tao chưa từng nghe nói có cao thủ nào trẻ tuổi như mày”.
“Rắc rắc!”
Dương Thanh giẫm lên chân ông ta, tiếng xương gãy giòn tan vang lên.
“A…”
Tên sát thủ còn chưa kịp kêu lên thì Dương Thanh đã nhét một miếng giẻ vào miệng ông ta rồi.
Châu Ngọc Thúy, người đã tận mắt chứng kiến tất cả những chuyện này, bị dọa sợ đến mức trốn trong góc, toàn thân run lẩy bẩy.
Đây là lần đầu tiên bà ta nhìn thấy bộ mặt đáng sợ như vậy của Dương Thanh.
Một chân giẫm gãy một bên chân của người đàn ông kia, và tiếng xương gãy giống như một âm thanh ma thuật, cứ văng vẳng bên tai bà ta.
Dương Thanh không thèm để ý tới Châu Ngọc Thúy, thờ ơ nói: “Nếu ông dám rên lên tiếng nào, thì đi chết đi!”
Nói xong, anh lấy giẻ lau ra khỏi miệng tên sát thủ.
Tên sát thủ cố nén cơn đau do gãy xương chân, không để bản thân phát ra bất kỳ âm thanh nào, toàn thân run rẩy.
Ông ta biết người thanh niên trước mặt mình vô cùng đáng sợ, và mình hoàn toàn không phải là đối thủ của cậu ta.
Đối phương giết ông ta dễ như giết một con chó.
“Cho ông một cơ hội sống cuối cùng, nói cho tôi biết, ai sai ông đến giết bố vợ tôi?”
Giọng Dương Thanh vô cùng lạnh lẽo, cả căn phòng dường như đã biến thành một hầm băng.
“Là ông Hồng sai tôi đến.
Ông ta chỉ bảo tôi giết một người thực vật chứ không hề nói bất kỳ tin tức nào khác”.
Tên sát thủ không dám giấu giếm, kể hết những gì mình biết.
“Ông Hồng là ai?”, Dương Thanh lại hỏi.
“Tên ông ta là Hồng Nham, ông chủ quản lý các tụ điểm ăn chơi ở Châu Thành”, tên sát thủ trả lời lưu loát.
Ánh mắt Dương Thanh lóe lên, Châu Thành à?
Anh đột nhiên nghĩ đến một người, tuy chưa có bằng chứng, nhưng về cơ bản có thể chắc chắn chuyện này có liên quan đến cô ta.
“Bịch!”
Dương Thanh đá vào đầu tên sát thủ, khiến hắn ta hôn mê ngay lập tức.
“Anh Thanh!”
Chẳng mấy chốc, hai người đàn ông vạm vỡ chạy vào phòng bệnh, khi nhìn thấy tên sát thủ nằm trong phòng bệnh, cả hai đều vô cùng kinh ngạc.
Hai người đàn ông to lớn này được sắp xếp ở bệnh viện, ngoài việc bí mật bảo vệ Tần Đại Dũng ra, còn có nhiệm vụ giúp đỡ Dương Thanh.
“Mang đi, xử lý sạch sẽ chút!”, Dương Thanh hờ hững nói.
“Vâng, anh Thanh!”
Hai người đàn ông to lớn vội đáp, rồi vác tên sát thủ rời khỏi phòng.
Từ khi tên sát thủ xuất hiện định giết Tần Đại Dũng, cho đến lúc Dương Thanh giải quyết ông ta, toàn bộ quá trình chỉ trong vòng vẻn vẹn năm phút.
Nhưng Châu Ngọc Thúy tận mắt chứng kiến tất cả chuyện này, lúc này trong mắt bà ta toàn là sự kinh hãi.
Vừa rồi Dương Thanh dặn dò hai tên đô con kia mang người đi dọn dẹp sạch sẽ, như thế là có ý gì?
Muốn giết ông ta?
Châu Ngọc Thúy kinh hãi đến cực điểm.
Bà ta đột nhiên cảm thấy may mắn vì vừa rồi tên sát thủ này xuất hiện đúng lúc, nếu không, kết cục của ông ta chẳng phải chính là kết cục của mình sao?
“Cậu…
cậu định làm gì?”
Thấy Dương Thanh đột nhiên nhìn về phía mình, Châu Ngọc Thúy toàn thân lạnh cóng, suýt nữa thì tiểu ra quần.
Đột nhiên bà ta có cảm giác, ánh mắt Dương Thanh nhìn mình như nhìn một người chết vậy.
Dương Thanh không trả lời câu hỏi của Châu Ngọc Thúy, anh đi đến bên cạnh Tần Thanh Tâm để kiểm tra.
Sau một hồi, anh phát hiện cô đã ngủ say mới yên tâm.
Anh lấy điện thoại di động ra bấm gọi, bên kia nhanh chóng bắt máy: “Cậu Thanh!”
“Tra cho tôi một chuyện.
Có một người tên là Hồng Nham ở Châu Thành, ông ta đã phái người đến Giang Hải để giết bố vợ tôi.
Hỏi ông ta xem ai là người muốn giết bố vợ tôi?”, Dương Thanh hỏi.
“Vâng!”
Cúp điện thoại xong, Dương Thanh cũng không có ý định rời đi, anh ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh, không nói chuyện, cũng không biết đang suy nghĩ gì.
Còn Châu Ngọc Thúy, sau khi trải qua những chuyện vừa rồi, bà ta làm gì còn tâm trí ngủ nghê gì nữa?
Bây giờ bà ta chỉ muốn rời đi, nhưng lại không dám.
“Cạch! Cạch! Cạch!”
Dương Thanh liên tục gõ ngón tay lên mặt bàn bên cạnh, phát ra âm thanh lanh lảnh.
Đã hai rưỡi sáng, trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng Dương Thanh gõ bàn.
Mỗi lần gõ, giống như đang gõ vào trái tim của Châu Ngọc Thúy vậy.
Ngay sau đó, điện thoại di động của Dương Thanh reo lên, anh lạnh lùng đảo mắt nhìn Châu Ngọc Thúy một cái, sau đó bấm loa ngoài.
“Cậu Thanh, Hồng Nham đã khai rồi.
Là Trịnh Dương của nhà họ Trịnh đưa cho cậu ta năm triệu, bảo cậu ta giết bố vợ cậu!”
Giọng Trần Hưng Hải truyền đến.
Nhưng cái tên Trịnh Dương phát ra từ miệng Trần Hưng Hải lại khiến Châu Ngọc Thúy như bị sét đánh, tim đập thình thịch.
Chắc chắn bà ta biết tại sao Trịnh Dương lại thuê người giết Tần Đại Dũng, hẳn là vì Trịnh Mỹ Linh rồi.
–
.
Chương 324: 324: Châu Thành Biến Đổi Lớn
Châu Ngọc Thúy nghe thấy nội dung cuộc gọi kia, lập tức hoảng sợ.
Nếu là lúc trước, bà ta không tin Dương Thanh dám làm gì mình.
Nhưng chuyện xảy ra mấy ngày nay khiến bà ta dần ý thức được, Dương Thanh thực sự dám giết mình.
Vừa nãy Dương Thanh đạp gãy chân của một tên sát thủ mà không hề nhăn mày lấy một cái.
Dương Thanh đã sớm nghi ngờ chuyện vừa rồi có liên quan tới nhà họ Trịnh.
“Sau đêm nay nhà họ Trịnh không cần tồn tại nữa.
Hồng Nham cũng biến mất được rồi! Giữ Trịnh Mỹ Linh lại cho tôi!”
Dương Thanh liếc mắt nhìn Châu Ngọc Thúy đang giả vờ ngủ rồi nói tiếp.
“Vâng, cậu Thanh cứ yên tâm.
Tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ trước khi mặt trời mọc!”
Giọng nói già nua của Trần Hưng Hải như một tia sấm nổ vang trong đầu Châu Ngọc Thúy.
Dương Thanh cúp máy, ánh mắt cực kỳ tàn nhẫn.
Một nhà họ Trịnh nhỏ bé, còn chưa được coi là gia tộc hạng hai của Châu Thành vốn không đáng để anh phải quan tâm.
Nhưng bọn họ lại cố tình khiêu khích anh hết lần này đến lần khác.
Lần trước ở Châu Thành, Dương Thanh đã tha cho nhà họ Trịnh một con đường sống.
Nếu bọn họ đã không biết quý trọng thì cũng không cần tồn tại nữa.
Châu Ngọc Thúy nằm trên giường giả vờ ngủ, toàn thân không ngừng run rẩy, sợ mất hồn mất vía.
Tối nay bà ta bị Dương Thanh dọa sợ quá nhiều, dường như trái tim không chịu nổi sự kích thích to lớn này.
Hiện giờ bà ta chỉ có một suy nghĩ, mau chóng chạy ra khỏi bệnh viện, rời khỏi đây mãi mãi.
Một đêm không ngủ.
Dương Thanh kiên trì ngồi trên sofa nhìn chằm chằm Tần Thanh Tâm đang ngủ trên giường dành cho người nhà bệnh nhân.
Anh yêu cô nhiều đến mức có thể vì cô làm bất cứ chuyện gì.
Trước đây anh tha cho Châu Ngọc Thúy một lần cũng là vì cô.
Vậy mà giờ đây, Châu Ngọc Thúy lại muốn làm hại Tần Đại Dũng, người thân quan trọng nhất của Tần Thanh Tâm.
Dương Thanh không thể tha thứ được!
Cùng lúc đó ở nhà họ Trần.
Ba giờ sáng vốn là thời gian nghỉ ngơi nhưng bởi vì nhà họ Trịnh và Hồng Nham đắc tội Dương Thanh nên Trần Hưng Hải không thể không tự mình ra tay xử lý.
“Hồng Nham, đến cả bố vợ của cậu Thanh mà mày cũng dám giết, đúng là gan chó càng ngày càng lớn!”
Trần Hưng Hải nổi giận ra lệnh lập tức thủ tiêu Hồng Nham và hủy diệt nhà họ Trịnh.
Club Thiên Đường!
Club cao cấp nhất của Châu Thành.
Mặc dù bây giờ đang là ba giờ sáng nhưng nơi đây vẫn bật đèn sáng choang.
Trong một phòng VIP xa hoa, một người đàn ông trung niên đang nằm trên đùi một cô gái ăn mặc hở hang.
Cô gái đang mát xa đầu cho ông ta, tươi cười nói: “Anh Hồng, bây giờ nhà họ Viên của Châu Thành đã bị diệt, chỉ còn một mình nhà họ Trần độc chiếm.
Anh không định tranh đoạt với bọn họ sao?”
Người đàn ông trung niên này chính là Hồng Nham, giới giang hồ Châu Thành gọi ông ta là ông Hồng.
Hồng Nham nhắm chặt hai mắt, vừa hưởng thụ sự hầu hạ của người đẹp, vừa cười lạnh nói: “Một nhà độc chiếm? Em đánh giá cao nhà họ Trần quá rồi!”
“Ồ? Chẳng lẽ anh Hồng muốn nói nhà họ Trần chỉ là giẻ cùi tốt mã thôi sao?”, cô nàng xinh đẹp kia cười hỏi.
Trong club Thiên Đường có rất nhiều người đẹp xuất chúng nhưng cô ta là người được Hồng Nham yêu thích nhất.
Vậy nên cái gì Hồng Nham cũng nói với cô ta.
Hồng Nham cười lạnh một tiếng: “Anh thích câu nói giẻ cùi tốt mã này! Mặc dù hiện giờ nhà họ Trần rất mạnh nhưng cũng chỉ có thể hô mưa gọi gió trong giới kinh doanh.
Bọn họ có tiền nhưng không có cao thủ che chở, vẫn không thể trở thành thế lực lớn!”
“Lúc trước nhà họ Dương chỉ nhờ có Tiền Bưu đã có thể chèn ép được nhà họ Viên và nhà họ Trần.
Em nghĩ một gia tộc bị cao thủ hù dọa có tư cách xưng bá Châu Thành không?”
Hồng Nham cực kỳ xem thường nhà họ Trần.
Nghe vậy, cô nàng lập tức phụ họa: “Anh Hồng nói phải, nhà họ Trần không có tư cách! Nếu không phải anh Hồng làm việc khiêm tốn, có lẽ chỉ cần tùy tiện phái vài cao thủ cũng đủ để san bằng toàn bộ nhà họ Trần!”
“Ha ha…”
Hồng Nham há miệng cười to, vô cùng hài lòng với lời nói của cô ta.
Ông ta ngồi bật dậy điên cuồng sờ soạng cơ thể cô gái, tay còn lại nâng cằm cô ta lên: “Anh rất thích cái miệng ngọt của em!”
Dứt lời, ông ta ôm cô ta lăn lộn trên sofa.
“Rầm!”
Đúng lúc này, cửa phòng VIP đột nhiên bị đá văng.
Hồng Nham hoảng sợ lập tức mềm nhũn, trông thấy một người đàn ông trung niên mặc áo đen thì ông ta giận dữ hét lên: “Chết tiệt, không thấy tao đang làm việc lớn à? Mau cút ra ngoài cho tao!”
Cô nàng kia bị lột sạch, toàn thân trần trụi sợ hãi trốn sau lưng Hồng Nham.
“Tao tìm mày đấy!”
Người đàn ông trung niên kia nói xong liền rút ra một khẩu súng Colt, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào đầu Hồng Nham.
“Dám to gan trêu chọc cậu Thanh, mày chết cũng đáng lắm! Kiếp sau đừng làm con lừa ngu ngốc nữa!”, người trung niên kia chợt lên tiếng.
Lúc này Hồng Nham mới nhận ra đối phương tới để giết mình.
“Pằng!”
Hồng Nham chưa kịp chạy trốn, một tiếng súng đã được giảm thanh nhiều lần vang lên.
Giữa trán ông ta bị đục một lỗ lớn, máu tươi ào ào chảy ra.
Cơ thể Hồng Nham ngã lăn ra đất, chết không nhắm mắt.
Đến tận lúc chết ông ta vẫn không biết mình đã đắc tội ông lớn nào.
“Á!”
Cô nàng xinh đẹp kia thấy Hồng Nham ngã trong vũng máu, hoảng sợ gào thét chói tai.
Đến khi người của Hồng Nham chạy tới club Thiên Đường, sát thủ giết Hồng Nham đã rời đi từ lâu.
Cùng lúc đó, mấy tên đàn em có địa vị của Hồng Nham đều bị ám sát.
Thế lực của Hồng Nham ở Châu Thành thoáng chốc sụp đổ, bị nhà họ Trần nuốt sạch.
Tại nhà họ Trịnh!
Một người đàn ông cao lớn mặc áo đen lặng lẽ đột nhập vào một tòa biệt thự xa hoa.
“Kẽo kẹt!”
Cửa phòng ngủ trong cùng bỗng nhiên bị đẩy ra, người đó đi vào trong phòng.
“Á!”
Trịnh Mỹ Linh đang say ngủ đột nhiên bị người kia bế lên hoảng sợ hét lớn: “Ông là ai? Ông làm gì vậy?”
“Bốp!”
Người áo đen đập một cái vào cổ Trịnh Mỹ Linh khiến cô ta ngất xỉu.
“Mỹ Linh!”
Lúc Trịnh Dương xông vào phòng của Trịnh Mỹ Linh thì cô ta đã biến mất.
Mặt ông ta biến sắc, rống lên: “Mỹ Linh! Mỹ Linh!”
Trịnh Mỹ Linh đã bị đánh ngất đưa đi.
Cho dù ông ta có gọi rách họng cô ta cũng không thể nghe thấy.
“Bố ơi, Mỹ Linh vừa bị bắt đi rồi! Bố mau nghĩ cách điều tra xem con bé bị ai bắt đi!”
Trịnh Dương vội vàng gọi điện cho Trịnh Đức Hoa, sốt ruột phát khóc.
Mặc dù ông ta và Châu Ngọc Dung đã hết tình nghĩa vợ chồng nhưng vẫn cực kỳ yêu chiều cô con gái Trịnh Mỹ Linh này.
Ông ta cũng biết chỉ có Trịnh Đức Hoa mới có thể tra ra được cô ta bị ai bắt cóc.
“Ngu ngốc, có phải chúng mày lại đắc tội ai rồi không?”
Nghe vậy, Trịnh Đức Hoa lập tức giận dữ quát mắng.
“Bố ơi, con không đắc tội ai mà!”
Trịnh Dương vội nói: “Bố đừng mắng con vội, nghĩ cách tìm Mỹ Linh đã! Con chỉ có một đứa con gái, nếu nó xảy ra chuyện gì con phải làm sao?”
Tuy Trịnh Đức Hoa tức giận nhưng cũng biết chuyện gì quan trọng, lập tức cúp máy chuẩn bị dùng quan hệ nhờ người tìm kiếm Trịnh Mỹ Linh.
Thế nhưng lão còn chưa kịp gọi điện thoại đi đã có người gọi tới trước.
Sáng sớm tinh mơ đã gọi tới, chắc chắn không phải chuyện tốt.
Trịnh Đức Hoa chợt có dự cảm không lành, nhưng vẫn ấn nghe máy.
“Chủ tịch, không xong rồi, các đối tác của chúng ta đều gọi điện tới đòi hủy hợp đồng hợp tác!”
“Ngân hàng cũng gọi tới nói nguy cơ rủi ro của công ty chúng ta quá lớn, sau khi đánh giá lại đã kết luận không phù hợp với hạn mức vay hiện tại, yêu cầu trả lại toàn bộ khoản vay trước khi trời sáng”.
Lãnh đạo công ty báo cáo toàn bộ chuyện vừa xảy ra cho Trịnh Đức Hoa.
“Cái gì?”
Trịnh Đức Hoa chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu óc choáng váng rồi chìm vào hôn mê.
“Ông chủ!”
Giờ phút này cả nhà họ Trịnh đều bàng hoàng hoảng hốt, nguy hiểm cận kề.
–
.
Chương 325: 325: Bắt Buộc Phải Cắt Bỏ
Mặt trời vừa mới ló dạng, chuông điện thoại của Dương Thanh chợt reo lên.
Châu Ngọc Thúy thức trắng suốt đêm nghe thấy tiếng chuông lập tức run lẩy bẩy.
“Cậu Thanh, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ cậu giao”.
Dương Thanh bật loa ngoài, giọng nói mệt mỏi của Trần Hưng Hải vang lên: “Hồng Nham chết rồi, nhà họ Trịnh cũng hoàn toàn sụp đổ.
Trịnh Mỹ Linh đang bị giam lỏng trong nhà họ Trần, cậu có cần tôi đưa con nhóc đó tới Giang Hải không?”
“Cứ giam giữ để cô ta chịu khổ trước đi!”
Dương Thanh lạnh giọng nói.
“Vâng!”
Trần Hưng Hải cung kính đáp rồi hỏi: “Cậu Thanh còn gì dặn dò nữa không?”
“Không, ông nghỉ ngơi đi!”, Dương Thanh nói.
Nghe anh nói vậy, Trần Hưng Hải đột nhiên có cảm giác được anh quan tâm.
Dương Thanh mở loa ngoài từ đầu đến cuối.
Châu Ngọc Thúy nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện, vô cùng sợ hãi.
Tuy bà ta không biết người gọi điện thoại cho anh là ai nhưng lại biết nhà họ Trịnh đã sụp đổ, Trịnh Mỹ Linh bị giam lỏng.
“Rốt cuộc mình nên làm gì bây giờ?”
“Liệu con nhóc Trịnh Mỹ Linh kia có khai ra mình không?”
“Dương Thanh định làm gì mình?”
Châu Ngọc Thúy không ngừng suy nghĩ, cả người run lên vì sợ.
Nhưng Dương Thanh không thèm nhìn bà ta một cái, dường như không hề hay biết bà ta đang giả vờ ngủ.
Đây chính là điều Dương Thanh muốn, để Châu Ngọc Thúy biết kết cục của nhà họ Trịnh thê thảm như thế nào.
Sự tra tấn tinh thần còn đau đớn, khó chịu hơn cả nỗi đau thể xác.
Bởi vì bị cho uống thuốc ngủ nên Tần Thanh Tâm ngủ rất say.
Ngày thường cứ đến sáu giờ là tỉnh, hôm nay ngủ thẳng tới tám giờ, Dương Thanh còn phải gọi cô dậy.
“Trời ạ! Sao em lại ngủ say như vậy? Tám giờ rồi á?”
Tần Thanh Tâm nhìn đồng hồ xong lập tức ngồi bật dậy, giận dỗi nói: “Sao anh không gọi em sớm hơn?”
Dương Thanh cười đáp: “Em quên rồi à? Tối qua em bảo anh về nhà mà.
Anh vừa tới đây thì gọi em luôn đó”.
Lúc này Tần Thanh Tâm mới tỉnh táo hoàn toàn.
Có lẽ là vì tác dụng của thuốc nên cô vẫn còn buồn ngủ, khẽ xoa huyệt Thái Dương.
Dương Thanh bước tới giơ tay nói: “Anh xoa cho!”
Dứt lời, anh nhẹ nhàng xoa huyệt Thái Dương cho cô.
Tay của Dương Thanh rất to, mười ngón tay đều thon dài, hai bàn tay có thể bao trùm cả đầu cô.
Tần Thanh Tâm nhắm mắt hưởng thụ, khóe miệng cong lên, nở nụ cười hạnh phúc.
Châu Ngọc Thúy vẫn luôn giả vờ ngủ cũng không nhịn được nữa, tranh thủ lúc Dương Thanh đang xoa bóp cho Tần Thanh Tâm lẻn ra khỏi phòng bệnh.
Sau khi ra ngoài, bà ta vội vàng gọi cho Trịnh Mỹ Linh.
Bà ta muốn xác nhận xem cô ta có bị sao không.
Nhưng kết quả khiến bà ta tuyệt vọng, gọi bao nhiêu cuộc, điện thoại của đối phương vẫn luôn trong tình trạng tắt máy.
“Chẳng lẽ Mỹ Linh bị giam lỏng thật sao?”
Châu Ngọc Thúy nghĩ tới cuộc điện thoại lúc sáng của Dương Thanh, mặt mũi trắng bệch.
Không gọi được cho Trịnh Mỹ Linh, bà ta lại gọi điện cho Châu Ngọc Dung.
“Ngọc Dung, bố thế nào rồi?”
Đợi Châu Ngọc Dung nghe máy, Châu Ngọc Thúy nhanh trí hỏi thăm ông cụ Châu trước.
“Tốt quá, em đang định gọi điện cho chị đây, không ngờ chị lại gọi cho em trước”.
Châu Ngọc Thúy vui sướng nói: “Chị ơi, đêm qua Mỹ Linh bị người ta bắt cóc.
Đến tận bây giờ bọn em vẫn chưa tìm thấy con bé, chị tìm giúp em với!”
Sau khi nghe máy Châu Ngọc Dung mới chợt nhớ lần trước trong đám cưới nhà họ Châu, rất nhiều ông chủ gia tộc giàu có đều tới vì Dương Thanh.
Nghe vậy, Châu Ngọc Thúy lại càng hoảng sợ.
Bà ta có thể xác nhận, Trịnh Mỹ Linh thực sự bị người của Dương Thanh giam lỏng.
Càng nghĩ bà ta lại càng kinh hãi.
“Chị đừng im lặng như vậy! Mỹ Linh là cháu gái chị, chị không thể thấy chết không cứu!”
“Con rể của chị đã cứu ông chủ nhà họ Hàn ở tỉnh lỵ một mạng đúng không? Chị bảo nó nhanh chóng nhờ ông chủ Hàn sai người tìm Mỹ Linh giúp đi!”
“Bao giờ tìm được con bé, cả nhà em sẽ tới Giang Hải trực tiếp cảm ơn chị!”
Châu Ngọc Dung nói liên tục như súng liên thanh, không cho Châu Ngọc Thúy cơ hội mở miệng.
“Ngọc Dung, không phải chị không muốn giúp em.
Em cũng biết chị và Dương Thanh không ưa nhau, sao nó chịu giúp chị?”
Châu Ngọc Thúy cố gắng bình tĩnh nói.
Hiện giờ trong đầu của bà ta chỉ có một suy nghĩ, mau trốn đi.
Nếu cứ tiếp tục chờ đến khi Tần Đại Dũng tỉnh lại, chắc chắn Dương Thanh sẽ xử lý bà ta.
“Ngọc Dung, ông nội Mỹ Linh là chủ tịch tập đoàn Trịnh Hòa.
Chẳng lẽ nhà họ Trịnh mặc kệ con bé bị bắt cóc sao?”, Châu Ngọc Thúy nói bóng gió.
Châu Ngọc Dung bật khóc nức nở: “Chị ơi, nhà họ Trịnh sụp đổ rồi, đến cả bố chồng em cũng đang phải nằm viện.
Tập đoàn Trịnh Hòa đã bị niêm phong”.
“Cái gì?”
Châu Ngọc Thúy cả kinh nói: “Sao một gia tộc lớn như nhà họ Trịnh sụp đổ nhanh vậy được? Sao lại như vậy?”
Bà ta cảm thấy hai chân của mình như nhũn ra, không thể nhấc lên.
Châu Ngọc Dung nức nở nói: “Chị đừng hỏi nhiều nữa.
Bây giờ nhà họ Trịnh còn chẳng bằng nhà họ Châu chúng ta.
Nếu chị không giúp em thì không ai giúp được nữa!”
“Em xin chị, hãy năn nỉ Dương Thanh nhờ ông chủ Hàn tìm Mỹ Linh giúp chúng em với!”
Châu Ngọc Dung khóc lóc om sòm.
Châu Ngọc Thúy còn không bảo vệ được chính mình, sao có thể chạy đi tìm Dương Thanh được?
“Ngọc Dung, em nói gì thế? Hả? Sao chị không nghe thấy gì hết.
Chết tiệt, sao điện thoại lại mất tín hiệu rồi?”
Châu Ngọc Thúy cố tình giơ điện thoại ra xa rồi thẳng tay cúp máy, đồng thời tắt máy luôn.
“Mình nên làm gì bây giờ?”, Châu Ngọc Thúy cảm thấy tuyệt vọng.
Bệnh tình của Tần Đại Dũng tốt lên từng ngày, các chuyên gia đều nói mấy ngày này ông ta có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.
Lần đầu tiên Châu Ngọc Thúy thấy hối hận.
Bà ta hối hận vì đã thuê người đâm Tần Đại Dũng, hối hận không đối xử tốt với Dương Thanh, hối hận không chăm sóc tốt cho Tần Thanh Tâm.
“Dương Thanh, tất cả đều tại mày cố ý giả nghèo nên tao mới tưởng mày nghèo thật.
Nếu không sao tao lại rơi vào bước đường như ngày hôm nay?”
Sắc mặt Châu Ngọc Thúy trở nên dữ tợn, toàn bộ sợ hãi đều biến mất, thay vào đó là sát khí mãnh liệt.
Bà ta muốn Dương Thanh chết.
Cùng lúc đó tại bệnh viện Nhân Dân của tỉnh lỵ.
Trong một phòng bệnh cao cấp, Mạnh Huy nằm trên giường ngơ ngác nhìn trần nhà, hai mắt trống rỗng.
Lớp băng vải dày cộp trên tay hắn đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
“Con trai, con đừng như vậy! Con nói gì đó đi!”
“Cho dù không có chuyên gia Ngải Lâm kia, bố cũng sẽ tìm cách mời được thần y chữa tay cho con”.
“Có bố ở đây, chắc chắn tay của con sẽ không sao!”
Mạnh Thiên Kiêu nhìn gương mặt tuyệt vọng không thiết sống của Mạnh Huy, đau lòng khôn xiết.
Sau khi cưỡng ép đưa Ngải Lâm đi không thành, Mạnh Huy vẫn cứ như vậy, cả ngày ngơ ngác nhìn trần nhà, không chịu nói năng gì.
Bác sĩ cùng từng nói với Mạnh Thiên Kiêu rất nhiều lần, bọn họ không thể giữ lại tay của Mạnh Huy.
Nếu không nhanh chóng cắt bỏ sẽ bị nhiễm trùng, nguy hiểm đến cả tính mạng.
Mấy ngày nay Mạnh Thiên Kiêu bôn ba khắp nơi vẫn không tìm được người chữa tay cho Mạnh Huy.
“Sếp Mạnh, tay của cậu Huy đã bắt đầu bị nhiễm trùng.
Hầu như cả bàn tay đều bị hoại tử, ông buộc phải đưa ra quyết định ngay”.
Bác sĩ kiểm tra tay của Mạnh Huy xong, nghiêm giọng nói: “Bây giờ chỉ có cắt tay mới giữ được mạng sống!”
–
.
Chương 326: 326: Báo Thù Rửa Hận
Lời bác sĩ nói như tiếng sấm rền vang bên tai Mạnh Thiên Kiêu.
“Khốn nạn! Cậu nói cái gì?”
Mạnh Thiên Kiêu lập tức nổi giận túm cổ áo bác sĩ: “Nếu cậu dám để tay con tôi bị hoại tử, tôi sẽ giết cậu!”
“Sếp Mạnh, ông có giết tôi cũng vô dụng! Tay của cậu Huy bị đè bẹp, xương tay đều vỡ nát, đến cả thần tiên cũng không chữa nổi đâu!”
Mặt bác sĩ tái nhợt vì sợ nhưng vẫn thành thật nói.
“Không phải cậu từng nói nếu tìm được chuyên gia Ngải Lâm sẽ chữa được tay của con trai tôi sao?”, Mạnh Thiên Kiêu cả giận nói.
Bác sĩ lắc đầu đáp: “Cô ấy tới cũng chỉ có hi vọng có thể chữa khỏi.
Nhưng bây giờ đã quá muộn, bỏ lỡ thời gian chữa trị tốt nhất.
Bác sĩ tài giỏi đến đâu cũng bất lực!”
Uỳnh!
Mạnh Thiên Kiêu cảm thấy đầu óc như nổ tung, đỏ bừng mắt nói: “Chẳng lẽ không còn cách nào nữa sao?”
Giờ đây ông ta vô cùng hối hận.
Nếu ngày đó ông ta không cưỡng ép bắt Ngải Lâm đi, chọc giận Dương Thanh thì có lẽ Ngải Lâm còn đồng ý chữa cho Mạnh Huy.
Nhưng bây giờ tất cả đều đã quá muộn.
Bác sĩ này đã là chuyên gia giỏi nhất tỉnh lỵ, anh ta đã nói hết cách thì đúng là vô phương cứu chữa.
“Sếp Mạnh, ông mau quyết định đi! Nhất định phải cắt tay cho cậu Huy ngay lập tức, chờ thêm nữa sẽ nguy hiểm đến tính mạng”.
Bác sĩ thấy Mạnh Thiên Kiêu bình tĩnh lại, vội vàng lên tiếng thuyết phục.
Lúc kiểm tra anh ta đã phát hiện 90% tay của Mạnh Huy đã hoại tử, quả thực rất nguy hiểm.
“Được rồi, cắt đi!”
Một lúc lâu sau, rốt cuộc Mạnh Thiên Kiêu cũng hạ quyết tâm.
Chỉ có một lựa chọn thì còn do dự cái gì?
Ông ta biết Mạnh Huy là người rất kiêu ngạo, bị cắt mất hai tay là cú sốc vô cùng to lớn với hắn.
Con trai của ông ta nhất định có thể chịu đựng được!
“Vậy sếp Mạnh đi nói chuyện với cậu Huy đi, tôi đi chuẩn bị phẫu thuật!”
Bác sĩ thở phào nhẹ nhõm.
Nếu chậm trễ chữa trị khiến Mạnh Huy mất mạng, chắc chắn Mạnh Thiên Kiêu sẽ bắt anh ta chôn cùng.
“Huy, con làm gì vậy?”
Mạnh Thiên Kiêu vào phòng bệnh, thấy Mạnh Huy đang bò lên cửa sổ, hoảng sợ hét toáng lên.
“Bố đừng tới đây!”
Mạnh Huy vội vàng quát: “Con đã nghe thấy bố nói gì với bác sĩ rồi.
Bố đồng ý cho họ cưa tay con rồi đúng không?”
“Không phải đâu, con nghe lầm rồi.
Con là con cháu đời thứ ba xuất sắc nhất nhà họ Mạnh, sao lại cưa tay con được? Con yên tâm, bố sẽ mời bác sĩ tốt nhất đến chữa khỏi tay cho con!”
“Đợi đến khi bố trở thành chủ gia tộc, con vẫn là cậu chủ nhà họ Mạnh.
Đến khi bố già đi, vị trí chủ gia tộc sẽ thuộc về con!”
“Con mau xuống đây đi, đứng trên cửa sổ nguy hiểm lắm!”
Mạnh Thiên Kiêu không dám kích động Mạnh Huy, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
“Con không phải thằng ngu, cũng không bị điếc.
Tay con đã hỏng rồi, chỉ cắt bỏ mới có thể sống sót!”
Mạnh Huy giận dữ gào thét: “Bố là bố của con, chắc phải hiểu rõ tính cách của con.
Nếu thật sự phải chặt tay mới sống được, con thà chết đi còn hơn!”
“Con trai, bố xin con, con xuống đây đi được không?”
Mạnh Thiên Kiêu bật khóc nói: “Bố chỉ có một đứa con trai.
Con chết thì bố biết làm thế nào?”
“Không có hai tay thì đã sao? Con vẫn là con trai của bố, vẫn là cậu chủ nhà họ Mạnh, vẫn là người thừa kế của gia tộc! Có bố ở đây, ai dám phản đối?”
Mạnh Thiên Kiêu đỏ mắt gào lên.
Hiện giờ ông ta chỉ có thể nghĩ cách ổn định tinh thần của Mạnh Huy, chuyện sau này không ai nói trước được.
Mạnh Huy bỗng nở nụ cười, lắc đầu đáp: “Bố không cần tự lừa mình dối người.
Ông nội đâu chỉ có một mình con là cháu trai.
Không có con vẫn có thể bồi dưỡng ra một cậu Mạnh khác, thậm chí đến cả bố cũng sẽ bị con liên lụy”.
Đây chính là bất hạnh của nhà giàu, lúc có giá trị tất cả đều sẽ tôn kính nịnh nọt, khi ngã xuống sẽ nhanh chóng bị người người lãng quên.
Nếu là trước kia, Mạnh Huy phải nằm viện, người nhà họ Mạnh đã đạp nát cái cổng bệnh viện để vào thăm từ lâu rồi.
Nhưng hắn đã nằm viện mấy ngày trời, ngoại trừ Mạnh Thiên Kiêu, không còn ai tới thăm hỏi.
Mạnh Huy hiểu rõ, bản thân xảy ra chuyện làm liên lụy tới Mạnh Thiên Kiêu.
Có lẽ ông ta đã bị tước quyền thừa kế.
“Không thể nào! Với thân phận của bố, ai dám làm gì? Con yên tâm, bố nhất định sẽ trở thành chủ gia tộc đời tiếp theo!”
Mạnh Thiên Kiêu kiên định nói: “Nếu con đồng ý chờ tới ngày bố làm chủ gia tộc, bố sẽ lập tức truyền cho con làm chủ gia tộc, giúp đỡ con phát triển nhà họ Mạnh của chúng ta!”
Mạnh Huy vẫn lắc đầu nguầy nguậy.
Hắn bình tĩnh cúi đầu nhìn hai bàn tay quấn đầy băng gạc, ánh mắt dần trở nên tàn độc, cắn răng nói: “Tất cả đều do Dương Thanh gây ra!”
Dứt lời, hắn nhìn sang Mạnh Thiên Kiêu, vẻ mặt kiên quyết: “Xin lỗi bố! Kiếp sau con vẫn muốn làm con của bố! Tạm biệt!”
Ngay sau đó, hắn nhảy ra ngoài cửa sổ.
“Con ơi!”
Mạnh Thiên Kiêu đau đớn rống lên, chạy vọt tới cửa sổ.
Lúc ấy, Mạnh Huy đã ngã xuống nền xi măng của bệnh viện, xung quanh đều là máu tươi.
Đây là tầng mười hai của khu nội trú, phía dưới lại là nền xi măng cứng rắn, làm sao Mạnh Huy có thể sống nổi?
“Con ơi!”
Mạnh Thiên Kiêu gào khóc điên cuồng.
Dù sao Mạnh Huy cũng là con cháu đời thứ ba ưu tú nhất của nhà họ Mạnh, thậm chí còn có tư cách tranh giành vị trí thừa kế với bậc cha chú.
Danh tiếng của hắn ở tỉnh lỵ vô cùng lớn.
Tin tức Mạnh Huy qua đời lập tức truyền ra khắp tỉnh lỵ.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Mạnh Huy lại chết?”
“Nghe nói lần trước các gia tộc đứng đầu Châu Thành và Giang Hải đồng loạt chạy tới nhà họ Mạnh, đến cả nhà họ Hàn cũng tới, không biết là chuyện gì nhưng sau khi bọn họ rời đi, Mạnh Huy đã được đưa đi bệnh viện”.
“Chẳng lẽ mấy người kia tới tìm Mạnh Huy?”
“Bây giờ Mạnh Huy đã chết, chắc chắn nhà họ Mạnh sẽ không tha cho mấy gia tộc kia”.
Các gia tộc của tỉnh lỵ đều vô cùng kinh ngạc.
Chuyện xảy ra ngày hôm đó ở nhà họ Mạnh cũng trở thành một điều bí ẩn.
“Bố ơi, nhất định phải có người trả giá cho cái chết của thằng Huy!”
Mạnh Thiên Kiêu xông thẳng vào phòng của Mạnh Hồng Nghiệp, hai mắt đỏ bừng nói.
Mạnh Hồng Nghiệp nhíu mày hỏi: “Con muốn thế nào?”
“Con muốn Dương Thanh phải chết! Phải dùng máu của cậu ta tế vong hồn của con trai con!”
Ánh mắt Mạnh Thiên Kiêu cực kỳ dữ tợn.
“Không thể động vào cậu ta!”
Mạnh Hồng Nghiệp lạnh lùng nói: “Chúng ta không biết thái độ của gia tộc Vũ Văn đối với cậu ta như thế nào.
Giết cậu ta rồi, cho dù gia tộc Vũ Văn mặc kệ nhưng nhà họ Hàn sẽ không bỏ qua đâu!”
“Cậu ta chỉ là một thằng con rơi của gia tộc Vũ Văn mà thôi.
Bọn họ quan tâm đến sống chết của cậu ta làm gì?”
“Nhà họ Hàn thì đã sao? Bọn họ ra mặt nói giúp Dương Thanh cũng chỉ vì nhìn trúng tiềm lực của cậu ta mà thôi.
Chỉ cần cậu ta chết, chẳng lẽ nhà họ Hàn dám khai chiến với chúng ta sao?”
“Kể cả có khai chiến thì thế nào? Nhà họ Mạnh chúng ta sợ bọn họ chắc?”
Mạnh Thiên Kiêu kích động nói.
“Hỗn láo!”
Mạnh Hồng Nghiệp cả giận nói: “Con có biết khai chiến với bọn họ sẽ gây ra phiền phức rất lớn cho gia tộc chúng ta không? Nhà họ Ninh vẫn luôn rình rập, nếu hai nhà Mạnh, Hàn khai chiến, bọn họ sẽ xưng bá tỉnh lỵ!”
“Không lẽ cứ bỏ qua như vậy?”, Mạnh Thiên Kiêu thất vọng hỏi.
Mạnh Hồng nghiệp nhắm mắt lại, lạnh lùng đáp: “Không bỏ qua thì làm được gì?”
“Được, con hiểu rồi!”
Mạnh Thiên Kiêu cười tự giễu, quay lưng rời đi: “Nhà họ Mạnh đã không chịu đòi công bằng cho con của con, người làm bố này sẽ tự mình ra tay báo thù rửa hận cho nó!”
–
.
Chương 327: 327: Tôi Muốn Cậu Ta Chết
Tại bệnh viện Nhân Dân Giang Hải.
Trong phòng bệnh của Tần Đại Dũng.
“Chị Lâm, hôm nay là ngày thứ năm rồi, chắc là bố em sắp tỉnh rồi phải không?”
Ngải Lâm vừa hoàn thành trị liệu cho Tần Đại Dũng, Tần Thanh Tâm lo lắng hỏi.
Đối với cô mấy ngày này dài như mấy năm.
Các số liệu sức khỏe của Tần Đại Dũng đều tốt dần lên, càng đến gần ngày ông ta tỉnh lại, Tần Thanh Tâm lại càng sốt ruột.
Hầu như mỗi lần trị liệu xong, cô đều sẽ hỏi Ngải Lâm câu này.
Ngải Lâm cười nói: “Yên tâm, các số liệu sức khỏe của bác trai đã hoàn toàn ổn định, chắc chắn sẽ tỉnh trong vòng ba ngày nữa!”
“Còn phải đợi ba ngày nữa sao?”
Tần Thanh Tâm hơi thất vọng.
Dương Thanh cũng cười nói: “Bố hôn mê quá lâu rồi, em không đợi nổi ba ngày nữa sao? Hơn nữa chị Lâm cũng đã nói, trong vòng ba ngày này bố có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, chứ đâu phải đợi hết cả ba ngày”.
“Chắc chắn bác ấy sẽ tỉnh lại trong mấy ngày này, không quá ba ngày đâu”, Ngải Lâm lại bổ sung thêm một câu.
Trong khoảng thời gian này, ngày nào cô ấy cũng tới trị liệu cho Tần Đại Dũng, sau nhiều lần tiếp xúc với Tần Thanh Tâm cô ấy cũng rất yêu quý cô gái xinh đẹp tuyệt trần này.
“Xin lỗi, em sốt ruột quá”, Tần Thanh Tâm ngượng ngùng nói.
Châu Ngọc Thúy đứng cạnh cũng nghe thấy lời Ngải Lâm nói, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Mấy hôm nay bà ta hoàn toàn không có cơ hội hại Tần Đại Dũng, cho dù có bà ta cũng không dám.
Hôm ấy may mà có người muốn giết Tần Đại Dũng, nếu không có lẽ Dương Thanh đã bắt bà ta tại trận rồi.
“Chị đi xem Lục Văn Tĩnh”.
Nói xong, Ngải Lâm quay người rời đi.
Lục Văn Tĩnh là mẹ của Hạ Hà, phẫu thuật từ bốn ngày trước.
Mỗi ngày Ngải Lâm không chỉ trị liệu cho Tần Đại Dũng mà còn phải theo dõi tình hình sức khỏe cho bà ta, quả thực rất vất vả.
“Em ở đây trông bố để anh đi thăm dì Lục nhé”, Dương Thanh nói.
Trước đây Hạ Hà vẫn luôn trông Tiêu Tiêu giúp họ, Dương Thanh rất biết ơn.
Bây giờ Lục Văn Tĩnh làm phẫu thuật lớn, lẽ ra anh phải thăm nom nhiều hơn.
“Thanh Tâm, ăn táo đi”.
Châu Ngọc Thúy gọt một quả táo rồi đưa cho cô.
Tần Thanh Tâm không thèm nhìn bà ta, chỉ lẳng lặng trông chừng Tần Đại Dũng.
“Con vẫn còn giận mẹ à?”
Châu Ngọc Thúy đỏ bừng hai mắt khẽ nói: “Mẹ biết trước đây mẹ có lỗi với con, nhưng mà mẹ thực sự chưa từng làm hại bố con!”
“Lúc trước mẹ nói chuyện rất khó nghe, nhưng cũng là vì lo cho bố con.
Mẹ mong ông ấy mau chóng tỉnh dậy để trả lại sự trong sạch cho mẹ”.
“Con à, con đừng thờ ơ với mẹ như vậy được không?”
“Con như vậy khiến mẹ rất buồn, mẹ sắp không chịu nổi nữa rồi”.
Châu Ngọc Thúy nói vài câu, nước mắt rơi lã chã.
“Được rồi, mẹ đừng khóc nữa!”
Tần Thanh Tâm vẫn là một người phụ nữ dễ mềm lòng, thấy bà ta khóc lóc cô cũng rất khó chịu: “Con cũng rất lo cho bố nên nhiều khi không kiểm soát được cảm xúc”.
“Nhưng dù thế nào con vẫn hi vọng chuyện của bố không liên quan đến mẹ”.
“Nếu không cho dù có buồn như thế nào con cũng sẽ để pháp luật trừng phạt mẹ, tự đưa mẹ tới đồn cảnh sát”.
Mặc dù cô đã chịu mở miệng nói chuyện với Châu Ngọc Thúy nhưng thái độ vẫn rất cứng rắn.
Cô đã suy nghĩ rất nhiều, hầu như ngày nào cũng tưởng tượng, nếu Châu Ngọc Thúy thực sự là người làm hại Tần Đại Dũng thì cô sẽ phải làm gì?
Lần nào cũng là một đáp án y hệt.
Cô biết mình sẽ đau lòng, nhưng không thể tha thứ cho bà ta.
“Con yên tâm, chuyện của bố con chắc chắn không liên quan gì đến mẹ”.
Châu Ngọc Thúy không hề tức giận, ngược lại còn vui vẻ nói: “Không phải bố con sắp tỉnh rồi sao? Chỉ cần ông ấy tỉnh lại, mẹ tin sự thật sẽ được phơi bày”.
“Đến lúc đó chúng ta sẽ vẫn như trước đây.
Không được, mẹ muốn thay đổi.
Sau này mẹ sẽ làm một người vợ, một người mẹ, một người bà thật tốt, không để các con phải thất vọng nữa!”
Châu Ngọc Thúy chân thành hứa hẹn.
Tần Thanh Tâm đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, không biết bản thân có quá đáng hay không.
Châu Ngọc Thúy cũng là mẹ của cô, cô lại luôn nghi ngờ bà ta liên quan tới chuyện của Tần Đại Dũng.
Nghĩ vậy, Tần Thanh Tâm lại càng mềm lòng, đỏ mắt nói: “Con cũng hi vọng sẽ có một ngày như vậy!”
“Con đi vệ sinh đã!”
Dứt lời, Tần Thanh Tâm đứng dậy đi vào WC.
Châu Ngọc Thúy nhìn Tần Đại Dũng nằm im lìm trên giường bệnh, nội tâm bắt đầu giằng co.
Vừa rồi bà ta cố tính nói ngon ngọt để khiến Tần Thanh Tâm buông lỏng cảnh giác.
Bây giờ trong phòng bệnh chỉ còn lại bà ta và Tần Đại Dũng, cơ hội tốt để ra tay diệt khẩu.
Nhưng nếu bà ta ra tay, lỡ bị phát hiện thì phải làm sao?
Bà ta đang đấu tranh tâm lý vô cùng kịch liệt.
Cuối cùng, Châu Ngọc Thúy vẫn không dám làm.
Đúng lúc ấy, Tần Thanh Tâm bước ra khỏi WC.
Châu Ngọc Thúy chợt cảm thấy may mắn, nếu vừa rồi bà ta ra tay chắc chắn sẽ bị Tần Thanh Tâm bắt quả tang.
“Trưa nay con muốn ăn gì để mẹ đi mua?”, Châu Ngọc Thúy vội vàng hỏi.
Mặc dù chưa kịp ra tay nhưng bà ta tin chắc mình vẫn còn cơ hội khiến Tần Thanh Tâm mềm lòng, không còn cảnh giác với mình nữa.
“Con muốn ăn mì xào Đinh Đinh, mẹ mua hộ con một suất ở nhà ăn bệnh viện là được”, Tần Thanh Tâm cũng không nghi ngờ.
Sau khi rời đi, Châu Ngọc Thúy đi thẳng ra khỏi bệnh viện.
Bà ta đã nghĩ xong kế hoạch.
Lần trước bà ta chuốc thuốc ngủ trong nước của Tần Thanh Tâm nhưng không ai hoài nghi nên lần này bà ta cũng phải nghĩ cách kiếm một ít thuốc ngủ.
Đợi đến tối lại nghĩ cách lừa Tần Thanh Tâm uống.
Hôm nay là cơ hội cuối cùng của bà ta.
Tuy vẫn sợ bị lộ nhưng bà ta không còn lựa chọn nào khác.
Nếu không mau chóng ra tay, Tần Đại Dũng sẽ tỉnh lại.
“Chào bà Châu!”
Châu Ngọc Thúy vừa ra khỏi bệnh viện đã bị một người đàn ông trung niên chặn lại.
“Ông là ai?”
Bà ta cảnh giác dò hỏi.
“Tôi muốn hợp tác với bà, không biết bà có đồng ý hay không?”, ông ta cười híp mắt nói.
“Tôi không quen ông!”
Châu Ngọc Thúy cảm thấy kỳ lạ, muốn chạy đi.
“Bà không muốn hợp tác thì thôi.
Nhưng có lẽ chứng cứ tôi đang nắm giữ đủ để bà bị phán tù chung thân đấy”.
Châu Ngọc Thúy đi được vài bước thì nghe thấy ông ta nói.
“Ông đang nói linh tinh gì vậy?”
Châu Ngọc Thúy tức giận nói, trong lòng lại thấp thỏm sợ sệt.
“Tôi đang giữ một đoạn ghi âm.
Tôi nghĩ bà sẽ rất hứng thú”.
Dứt lời, ông ta lấy điện thoại ra bật một file ghi âm lên.
“Hồ Siêu, cậu hãy suy nghĩ cho kĩ.
Con gái của câu đang bị bệnh máu trắng, nếu không kịp thời chạy chữa thì dù sau này cậu kiếm đủ tiền cũng đã bỏ lỡ mất thời gian chữa trị tốt nhất!”
“Cậu bị ung thư vốn chẳng sống được bao lâu.
Bây giờ cậu liều mạng kiếm tiền cũng không kiếm nổi năm trăm nghìn trước khi chết đâu”.
“Dù sao cậu cũng sắp chết rồi, còn sợ gì nữa? Chỉ cần cậu đâm chết một người cho tôi là sẽ kiếm được năm trăm nghìn”.
“Cậu hãy nghĩ tới con gái cậu, con bé còn nhỏ mà phải chết vì không có tiền chạy chữa.
Cậu không đau lòng sao?”
“Đừng nói nữa, xin bà đừng nói gì nữa! Bà muốn tôi làm gì cũng được! Nhưng bà nhất định phải đưa năm trăm nghìn cho tôi ngay lập tức!”
“Được!”
Tuy đoạn ghi âm rất ngắn nhưng nội dung cực kỳ rõ ràng, là cuộc nói chuyện giữa Châu Ngọc Thúy và người tài xế tông Tần Đại Dũng.
Mặt Châu Ngọc Thúy thoắt cái biến sắc: “Sao ông lại có được đoạn ghi âm này?”
Bà ta không thể ngờ cuộc nói chuyện giữa mình và Hồ Siêu lại bị ghi âm, còn rơi vào tay người đàn ông trước mặt.
Ông ta cười lạnh một tiếng: “Để gom tiền mua thuốc cho con gái, trước khi chết Hồ Siêu đã bán điện thoại cho một người bạn.
Ai cũng tưởng điện thoại của Hồ Siêu đã bị hủy trong tai nạn xe kia nhưng kỳ thực không phải!”
Nghe vậy, Châu Ngọc Thúy cảm thấy bầu trời như sắp sụp xuống.
Đoạn ghi âm này chính là chứng cứ bà ta thuê người giết Tần Đại Dũng, có biện minh thế nào cũng vô dụng.
“Ông muốn tôi hợp tác cái gì?”, Châu Ngọc Thúy không cam lòng nhìn ông ta.
“Tôi muốn mạng của Dương Thanh!”
Người đàn ông trung niên hung dữ nói: “Bởi vì cậu ta hại chết đứa con trai duy nhất của tôi!”
–
.
Chương 328: 328: Một Mạng Đổi Một Mạng
Châu Ngọc Thúy tưởng ông ta muốn dùng đoạn ghi âm này tống tiền mình.
Nào ngờ đối phương lại muốn mạng của Dương Thanh.
Bà ta lập tức mừng rỡ.
Đến tận bây giờ bà ta vẫn không thể làm gì Tần Đại Dũng bởi vì có Dương Thanh ở đó, bà ta không có cơ hội nào.
Nếu thật sự có thể giết chết Dương Thanh thì việc giết Tần Đại Dũng sau đó sẽ dễ như trở bàn tay.
“Dương Thanh là con rể của tôi.
Ông bảo tôi hợp tác với ông hại chết cậu ta á? Tôi không làm đâu!”
Châu Ngọc Thúy cảnh giác, lập tức từ chối.
Dứt lời, bà ta giả vờ rời đi.
Nhưng bà ta biết đối phương sẽ ngăn mình lại.
.
Chuyên trang đọc truyện _ TrùmTruy ện.c o m _
“Châu Ngọc Thúy, đừng vờ vịt trước mặt tôi.
Tôi đã điều tra rõ ràng quan hệ của bà với Dương Thanh rồi”.
“Có lẽ người muốn Dương Thanh chết nhất trên thế giới này chính là bà mới phải!”
“Đương nhiên nếu bà muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi cũng chẳng sao.
Bây giờ tôi sẽ đưa đoạn ghi âm này cho Dương Thanh”.
Nói xong, người đàn ông trung niên lấy điện thoại ra, dường như thật sự định gửi ghi âm cho Dương Thanh.
Quả nhiên, Châu Ngọc Thúy vội vàng xông tới giật phăng điện thoại của ông ta: “Tôi đồng ý hợp tác với ông!”
Ông ta nhếch miệng nói: “Thế này mới đúng chứ!”
“Ông muốn tôi giúp ông kiểu gì?”
Châu Ngọc Thúy lạnh giọng hỏi, trong lòng lại cực kỳ căng thẳng.
“Bà chỉ cần làm giúp tôi một chuyện.
Còn việc giết Dương Thanh cứ để tôi làm!”
Ánh mắt của người đàn ông trung niên vô cùng tàn nhẫn: “Tôi sẽ tự tay nghiền nát xương cốt toàn thân cậu ta, dùng máu cậu ta tế bái vong hồn con trai tôi!”
Người đàn ông trung niên này chính là Mạnh Thiên Kiêu của nhà họ Mạnh ở tỉnh lỵ.
Mạnh Huy nhảy lầu tự sát đã khiến ông ta bị ám ảnh, lúc nào cũng muốn Dương Thanh phải trả giá.
Bởi vậy, ông ta đã điều tra kĩ càng toàn bộ người thân của anh, chỉ có Châu Ngọc Thúy có giá trị để ông ta lợi dụng.
Thế nên ông ta mới tới nhờ bà ta làm giúp mình một chuyện.
“Ông muốn tôi làm gì?”
Châu Ngọc Thúy dò hỏi, trong lòng rất kích động.
Bà ta vốn tưởng rằng đối phương sẽ bắt mình tự ra tay, không ngờ lại chỉ cần bà ta giúp chút việc vặt.
Vậy thì cho dù chuyện làm hại Dương Thanh bị bại lộ cũng sẽ không liên lụy tới bà ta.
“Tôi muốn cậu ta phải chịu nỗi đau đớn khi mất đi con đẻ, sống không bằng chết!”
“Bà chỉ cần giúp tôi dẫn con gái của Dương Thanh ra ngoài là được!”
“Chỉ cần tôi bắt được con gái cậu ta, chẳng phải mạng của cậu ta sẽ do tôi quyết định sao?”
Manh Thiên Kiêu tàn nhẫn nói, hai tay nắm chặt lại, toàn thân run rẩy vì giận dữ.
Nghe vậy, Châu Ngọc Thúy cũng sợ chết khiếp.
Tuy bà ta không phải mẹ đẻ của Tần Thanh Tâm nhưng dù sao cũng chung sống với nhau nhiều năm như vậy.
Bà ta còn nhìn Tiêu Tiêu lớn lên từng ngày.
Dù bà ta có nhẫn tâm đến đâu thì vẫn còn tình cảm.
Bà ta muốn giết Dương Thanh và Tần Đại Dũng nhưng lại chưa từng nghĩ tới chuyện làm hại Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu.
“Ông muốn giết cả Tiêu Tiêu sao? Không được! Dù có chết tôi cũng sẽ không làm!”
Châu Ngọc Thúy vội vàng nói, rõ ràng đang rất giận dữ.
“Bà yên tâm, một mạng đổi một mạng.
Tôi chỉ cần Dương Thanh chết, con gái cậu ta chỉ để làm con tin uy hiếp cậu ta thôi.
Tôi sẽ không làm tổn thương đến con bé dù chỉ một sợi tóc”.
Mạnh Thiên Kiêu lên tiếng, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Dương Thanh hại chết con trai ông ta, sao ông ta có thể bỏ qua cho con gái của anh?
Mấy ngày nay ông ta suy nghĩ rất nhiều, chỉ khi Dương Thanh phải chịu nỗi đau giống mình mới có thể báo thù rửa hận.
Ông ta định tới thẳng trường mầm non cướp Tiêu Tiêu đi nhưng ở đó bảo vệ cực kỳ cẩn mật.
Người lạ không có cơ hội đưa Tiêu Tiêu đi.
Châu Ngọc Thúy vẫn còn do dự, không biết có thể tin tưởng Mạnh Thiên Kiêu được không.
–
.
Chương 329: 329: Đi Đón Tiêu Tiêu
Đúng lúc ấy, ông ta lại lên tiếng nói tiếp: “Tốt nhất bà hãy hiểu rõ, không phải tôi đang thương lượng, mà là đang ra lệnh cho bà làm chuyện này!”
“Tôi chỉ cho bà hai ngày chuẩn bị.
Trước khi mặt trời lặn vào ngày mai, nếu bà vẫn không đưa con gái của Dương Thanh cho tôi, tôi sẽ công bố chứng cứ phạm tội của bà lên mạng xã hội”.
“Đến lúc đó ít nhất bà cũng phải ngồi tù chung thân!”
“Đây là danh thiếp của tôi, trên đó có số điện thoại riêng.
Tôi chờ tin tốt của bà!”
Mạnh Thiên Kiêu nhét một tờ danh thiếp chỉ có số điện thoại vào tay Châu Ngọc Thúy rồi quay người rời đi.
Hiện giờ Châu Ngọc Thúy đang rất lo lắng.
Lý trí mách bảo bà ta, nếu Tiêu Tiêu rơi vào tay đối phương, rất có thể cô bé sẽ bị ông ta giết chết.
Dù sao Dương Thanh cũng đã hại chết con trai ông ta.
Bà ta không tin Mạnh Thiên Kiêu thực sự chỉ đơn giản muốn bắt Tiêu Tiêu làm con tin uy hiếp Dương Thanh.
Nhưng nếu bà ta không làm theo, chuyện bà ta thuê người giết Tần Đại Dũng sẽ bị lộ.
“Rốt cuộc mình nên làm gì đây?”
Châu Ngọc Thúy hối hận nhủ thầm.
Nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn, từ giây phút bà ta lựa chọn thuê người đâm Tần Đại Dũng, bà ta đã không còn đường lui.
“Con bảo mẹ mua hộ con một suất mì xào trong nhà ăn bệnh viện là được rồi mà? Sao mẹ lại đi ra ngoài?”
Đến khi Châu Ngọc Thúy quay về phòng bệnh, Tần Thanh Tâm nhìn thấy mấy túi đồ ăn bà ta đang xách, bực bội nói.
Châu Ngọc Thúy vội vàng xếp đồ ăn lên bàn, cười nói: “Không phải bố con sắp tỉnh rồi sao? Ông ấy ngủ lâu như vậy, chắc là đói lắm”.
“Mẹ chỉ muốn lúc ông ấy tỉnh lại có thể lập tức ăn món mình thích.
Vừa nói, bà ta vừa rặn nước mắt.
Thấy dáng vẻ đau lòng của Châu Ngọc Thúy, Tần Thanh Tâm cũng mềm lòng, còn cảm thấy hơi áy náy.
Cô không chịu nói chuyện với bà ta suốt mấy ngày trời mà bà ta không hề tức giận, còn nghĩ đủ mọi cách lấy lòng cô.
Còn cô lại không ngừng nghi ngờ Châu Ngọc Thúy, lúc nào cũng cảnh giác.
“Dù sao thì bà ấy cũng là mẹ mình.
Nghi ngờ bà ấy lâu như vậy đúng là rất quá đáng”, Tần Thanh Tâm thầm nghĩ.
“Trước kia bố con thích ăn bánh ngọt nhất.
Mẹ sợ ông ấy ăn nhiều sẽ béo phì, bị tiểu đường nên vẫn luôn ngăn cấm”.
“Nhưng mà lần này mẹ đã mua cho ông ấy rất nhiều bánh ngọt.
Khi tỉnh lại ông ấy sẽ được ăn món mình thích nhất ngay tức khắc”.
Châu Ngọc Thúy tươi cười khoe đủ loại bánh ngọt với Tần Thanh Tâm.
Rốt cuộc cô cũng chịu mỉm cười.
Trông thấy nếp nhăn dướp khóe mắt bà ta, cô lại càng cảm thấy có lỗi.
Buổi chiều, Dương Thanh tới tập đoàn Nhạn Thanh, trong phòng bệnh chỉ còn lại Châu Ngọc Thúy và Tần Thanh Tâm.
Châu Ngọc Thúy nhân cơ hội chỉ có hai mẹ con thủ thỉ tâm sự với Tần Thanh Tâm rất nhiều.
Từ lúc còn nhỏ cho đến khi trưởng thành.
Thậm chí còn nhắc tới Dương Thanh.
“Mẹ thực sự không ngăn cản con ở bên Dương Thanh nữa sao?”, Tần Thanh Tâm đột nhiên kích động nói.
Không có cô gái nào không hi vọng tình yêu của mình được bố mẹ ủng hộ.
“Trước kia tại mẹ thiển cận, không nhận ra cái tốt của Dương Thanh.
Khoảng thời gian này mẹ đã hiểu ra rất nhiều.
Kỳ thực cậu ấy cũng không yếu kém như mẹ nghĩ, cậu ấy xuất sắc hơn vô số người”.
Châu Ngọc Thúy cười nói: “Sau này mẹ sẽ chỉ nhận cậu ấy làm con rể, cũng không ngăn cấm hai đứa nữa!”
Tần Thanh Tâm lập tức òa khóc.
Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy Châu Ngọc Thúy nói ủng hộ mình và Dương Thanh.
“Cảm ơn mẹ nhiều!”, Tần Thanh Tâm nức nở nói.
“Con bé ngốc này, cảm ơn mẹ cái gì? Mẹ nên nói xin lỗi con mới phải.
Trước đây mẹ không nên đối xử với con như vậy”.
Châu Ngọc Thúy dịu dàng lau nước mắt cho Tần Thanh Tâm, hiền từ nói.
Đối với Tần Thanh Tâm, đây là một buổi chiều vô cùng ấm áp.
Nhưng cô không hề hay biết, trong lòng Châu Ngọc Thúy đang rất hoảng loạn.
Tuy Dương Thanh không có mặt nhưng bà ta sợ Tần Đại Dũng đột nhiên tỉnh lại.
Nếu vậy, tất cả đều đã quá muộn.
Chỉ khi bà ta nghĩ ra cách đưa Tiêu Tiêu tới cho Mạnh Thiên Kiêu trước, bà ta mới có thêm cơ hội giải quyết Tần Đại Dũng.
Nếu Tiêu Tiêu mất tích, chắc chắn Tần Thanh Tâm sẽ đi tìm.
Khi đó trong phòng bệnh sẽ chỉ còn lại bà ta và Tần Đại Dũng.
Nghĩ tới đây, ánh mắt bà ta trở nên tàn độc.
“Thanh Tâm, Y Y bộn bề nhiều việc, đừng làm phiền con bé nữa.
Cứ để mẹ đi đón Tiêu Tiêu, lâu rồi con bé không được gặp ông ngoại”.
Đến lúc Tiêu Tiêu sắp tan học, Châu Ngọc Thúy lại cười nói: “Mẹ đưa Tiêu Tiêu đến bệnh viện nhé.
Biết đâu bố con nghe thấy tiếng của con bé sẽ lập tức tỉnh lại thì sao?”
–
.
Chương 330: 330: Bà Đợi Ai Hai Mươi Phút Rồi Thế
Bề ngoài trông Châu Ngọc Thúy có vẻ bình tĩnh nhưng kỳ thực bà ta đang cực kỳ thấp thỏm.
Tần Thanh Tâm cảm thấy do dự.
Không phải cô nghi ngờ bà ta mà là có cảm giác không đúng, nhưng cái gì không đúng thì cô không thể nghĩ ra.
Châu Ngọc Thúy thấy Tần Thanh Tâm chần chừ không đáp liền sinh lòng lo lắng, ngoài mặt lại giả vờ đau lòng khổ sở.
Bà ta lắc đầu, hai mắt đỏ bừng: “Xem ra con vẫn chưa tin tưởng mẹ! Không sao, mẹ hiểu mà, tuy mẹ bị người ta ép buộc làm hại bố con nhưng đây vẫn là sự thật, là mẹ tự làm tự chịu!”
Nước mắt bà ta ào ào chảy ra.
“Không phải đâu.
Mẹ là bà ngoại của Tiêu Tiêu, sao con có thể không tin tưởng mẹ được?”
Tần Thanh Tâm vội vàng kéo tay Châu Ngọc Thúy giải thích: “Bởi vì khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều chuyện nên con vẫn không thể yên lòng, không phải tại mẹ đâu”.
“Tức là con đồng ý cho mẹ đi đón Tiêu Tiêu hả?”
Châu Ngọc Thúy lập tức mừng rỡ, lau nước mắt kích động hỏi.
Tần Thanh Tâm mỉm cười gật đầu: “Đương nhiên rồi.
Hôm nay đành nhờ mẹ đón Tiêu Tiêu nhé”.
“Được rồi, con yên tâm, nhất định mẹ sẽ đưa Tiêu Tiêu trở về an toàn cho con”, Châu Ngọc Thúy nói chắc như đinh đóng cột.
Được sự đồng ý của Tần Thanh Tâm, Châu Ngọc Thúy vội vàng rời đi.
Bà ta chợt cảm thấy kích thích lạ thường.
Vừa bước ra khỏi bệnh viện, bà ta lập tức gọi điện thoại: “Ông Mạnh, bây giờ tôi sẽ tới trường mầm non Lam Thiên đón con gái của Dương Thanh.
Ông mau cho người tới đón con bé đi”.
“Tốt!”
Sau khi cúp máy, Mạnh Thiên Kiêu cười phá lên, vẻ mặt dữ tợn nói: “Không ngờ mình có thể báo thù nhanh như vậy! Dương Thanh, tao sẽ khiến mày sống không bằng chết!”
Dứt lời, ông ta tự lái xe tới trường mầm non Tiêu Tiêu học.
Tại trường mầm non Lam Thiên ở Giang Hải.
Hiện giờ là lúc tan học, các phụ huynh tới đón con xếp thành hàng dài trước cổng trường.
Phần lớn trong số đó đều là ông bà của các bạn nhỏ.
Châu Ngọc Thúy cũng xếp hàng, trái tim kích động đập mạnh liên hồi.
Từ khi Tần Đại Dũng trở thành người thực vật, bà ta vẫn nơm nớp lo sợ chuyện mình làm bị bại lộ.
Rốt cuộc hôm nay bà ta cũng có cơ hội.
Chỉ cần giao Tiêu Tiêu cho Mạnh Thiên Kiêu, chắc chắn Dương Thanh sẽ phải chết, sẽ không còn ai ngăn được bà ta giết Tần Đại Dũng nữa.
“Bà ngoại!”
Chẳng mấy chốc đã đến lượt Châu Ngọc Thúy đón cháu.
Tiêu Tiêu trông thấy bà ta liền tươi cười chạy tới ôm chầm lấy: “Bà ngoại, lâu lắm rồi Tiêu Tiêu không được gặp bà.
Tiêu Tiêu nhớ bà lắm!”
Đây là lần đầu tiên cô giáo gặp Châu Ngọc Thúy, nhưng thấy Tiêu Tiêu thân thiết với bà ta, cô giáo cũng không nghi ngờ gì cả, lập tức cho bà ta đón Tiêu Tiêu đi.
Mấy ngày nay Tiêu Tiêu đều được người khác chăm sóc đưa đón, còn Châu Ngọc Thúy vẫn túc trực ở bệnh viện, tìm cách diệt khẩu Tần Đại Dũng.
Vậy nên lâu lắm rồi hai bà cháu không gặp nhau.
Lúc nhìn thấy bà ngoại, Tiêu Tiêu vô cùng vui vẻ.
Châu Ngọc Thúy nhìn cô bé ôm chặt mình, có chút không đành lòng.
Nhưng cảm giác ấy cũng chỉ xuất hiện trong thoáng chốc.
Dù sao bà ta cũng không phải bà ngoại ruột của Tiêu Tiêu.
“Bà ngoại cũng rất nhớ Tiêu Tiêu!”
Châu Ngọc Thúy mỉm cười dắt tay cô bé: “Bà ngoại dẫn Tiêu Tiêu đi chơi nhé?”
Nghe thấy được đi chơi, Tiêu Tiêu vui sướng nhảy cẫng lên: “Vâng ạ! Bà ơi, cháu muốn tới khu vui chơi”.
“Không thành vấn đề.
Chỉ cần Tiêu Tiêu ngoan ngoãn nghe lời, bà sẽ dẫn cháu tới khu vui chơi”, Châu Ngọc Thúy cười híp mắt nói.
Dứt lời, bà ta nhìn quanh bốn phía tìm kiếm bóng dáng của Mạnh Thiên Kiêu.
“Bà ơi, sao chúng ta vẫn chưa đi?”
Hai người đứng trước cổng trường suốt mười phút, Tiêu Tiêu nghi hoặc hỏi.
Chờ mãi không thấy Mạnh Thiên Kiêu đâu, Châu Ngọc Thúy cực kỳ sốt ruột.
“Giục cái gì? Bà đang đợi xe đây!”
Bà ta bực bội quát lớn.
Tiêu Tiêu vội ngậm chặt miệng, hai mắt ngập nước.
Cô bé muốn khóc nhưng lại sợ Châu Ngọc Thúy.
“Tôi chờ hai mươi phút rồi, sao ông vẫn chưa đến?”
Châu Ngọc Thúy gọi điện thoại cho Mạnh Thiên Kiêu, tức giận nói.
“Đợi năm phút nữa!”
Ông ta đáp lại một câu liền cúp máy.
“Bà đợi ai hai mươi phút rồi thế?”
Châu Ngọc Thúy chưa kịp tắt điện thoại, chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Lông tơ toàn thân bà ta lập tức dựng đứng, sợ hết hồn.
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![Người Giải Mã Tử Thi [Pháp Y Tần Minh Hệ Liệt] Người Giải Mã Tử Thi [Pháp Y Tần Minh Hệ Liệt]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Nguoi-Giai-Ma-Tu-Thi-Phap-Y-Tan-Minh-He-Liet-Audio-Truyen.jpg)
