Chàng Rể Chiến Thần
Tập 35 : 342: Oan Gia Ngõ Hẹp (c341-c350)
❮ sautiếp ❯Chương 342: 342: Oan Gia Ngõ Hẹp
Không phải ông ta quá kiêu ngạo, mà là thực lực cho phép ông ta kiêu ngạo như vậy.
Dù là ở Yến Đô, ông ta cũng có thể đứng trong top đầu.
Cao thủ của một gia tộc đứng đầu tỉnh lỵ, chẳng là gì với ông ta.
Ông ta bảo Hắc Bào dùng hết sức đánh với mình một trận để thông qua chuyện này ước chừng thực lực của Dương Thanh.
“Giết!”
Thoáng chốc, Hắc Bào đã vọt tới trước mặt đại sư Đàm, hai tay cầm đao chém xuống thật mạnh.
“Keng!”
Giây phút lưỡi đao của Hắc Bào sắp chạm vào đầu đại sư Đàm, ông ta bỗng giơ tay ra búng một cái.
Tiếng va chạm với kim loại thanh thúy vang lên.
Trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người, đao của Hắc Bào bị búng bay ra ngoài.
“Bốp!”
Hắc Bào ngơ ngác chưa kịp lấy lại tinh thần, lồng ngực đã bị đá mạnh vào.
Ông ta còn chưa ý thức được chuyện gì đã xảy ra, phun ra một ngụm máu lớn, cả người văng ra ra mấy mét.
Lúc rơi xuống đất, ông ta đã ngất xỉu.
Mọi người đều lặng thinh!
Mạnh Hồng Nghiệp trợn trừng mắt nhìn đại sư Đàm đang đứng chắp tay sau lưng ở giữa phòng.
Một tay búng bay đao của Hắc Bào!
Một đòn đá bay Hắc Bào!
Trên đời này thực sự có cao thủ lợi hại như vậy sao?
Tuy lão ta đã đoán trước Hắc Bào sẽ bại trận nhưng không ngờ lại thua nhanh tới vậy.
“Không chịu nổi một đòn!”
Đại sư Đàm lạnh lùng ném lại một câu rồi quay trở về ngồi xuống bên cạnh Hoàng Mai.
Hoàng Mai cũng không hề bất ngờ, chỉ lạnh nhạt hỏi Mạnh Hồng Nghiệp: “Ông nghĩ người trẻ tuổi tên Dương Thanh kia so với đại sư Đàm ai mạnh hơn?”
Mạnh Hồng Nghiệp bừng tỉnh, kích động nói: “Đại sư Đàm quá lợi hại, Dương Thanh không hề có tư cách so sánh với ông ấy!”
Không phải lão ta đang nịnh hót mà lão ta thực sự cho rằng Dương Thanh yếu hơn đại sư Đàm.
Đại sư Đàm bình thản cầm chén trà bằng sứ màu trắng trên bàn lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rồi đặt xuống, sau đó mới lên tiếng: “Bà Hoàng, hay là để tôi đi gặp người trẻ tuổi kia, xem cậu ta tài giỏi tới mức nào?”
Hoàng Mai không đáp lời, dường như đang cân nhắc gì đó.
Một lát sau, bà ta mới hỏi: “Thân phận của Dương Thanh là gì?”
Đây là chuyện bà ta quan tâm nhất.
Bà ta tin chắc một khi đại sư Đàm ra tay, Dương Thanh chắc chắn sẽ phải chết.
Nhưng bà ta cũng biết một người trẻ tuổi như Dương Thanh mà lại có thực lực mạnh mẽ như vậy, chắc chắn sẽ có thân phận không tầm thường.
Đây là cách đối nhân xử thế của nhà họ Hoàng, trước khi báo thù bất cứ ai đều phải điều tra rõ ràng lai lịch của kẻ thù.
Nhờ vậy nhà họ Hoàng mới có thể đứng vững trong hàng ngũ tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Lúc này Mạnh Hồng Nghiệp mới phát hiện suýt nữa lão ta đã bỏ sót một chuyện cực kỳ quan trọng, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên: “Theo những gì tôi điều tra được, Dương Thanh là một đứa con rơi của gia tộc Vũ Văn.
Mười tám năm trước, cậu ta và mẹ mình đã bị đuổi khỏi Yến Đô”.
“Chỉ là không biết tại sao, nửa năm trước gia tộc Vũ Văn lại giao tập đoàn Nhạn Thanh cho Dương Thanh”.
“Cũng chính vì vậy nên tôi vẫn luôn kiêng kị gia tộc Vũ Văn, không dám ra đòn hiểm với cậu ta”.
Mạnh Hồng Nghiệp kể cho Hoàng Mai nghe toàn bộ những gì mình biết.
Hoàng Mai híp mắt lại: “Nghe ông nói vậy, tôi cũng nhớ ra chuyện này rồi.
Thì ra cậu ta còn là người của gia tộc Vũ Văn”.
“Nhưng vậy thì đã sao? Chồng và con trai tôi đều bị cậu ta hại chết, cậu ta phải đền mạng!”
Hoàng Mai nghiến răng nói.
Nếu là con cháu chính thống của gia tộc Vũ Văn, có lẽ bà ta sẽ do dự không biết nên ra tay với Dương Thanh hay không.
Nhưng anh chỉ là một đứa con rơi, không cần phải kiêng kị gì hết.
Đúng lúc này, một người trẻ tuổi đi vào nhà họ Mạnh.
“Cô ơi!”
Anh ta đi tới bên cạnh Hoàng Mai, khẽ cúi đầu chào, thái độ cực kỳ cung kính.
“Hoàng An, cổ của cháu bị sao vậy?”
Hoàng Mai chợt nhìn thấy trên cổ Hoàng Mai có mấy vết ngón tay đỏ ửng, sắc mặt lập tức lạnh đi.
Hoàng An nghiến răng nghiến lợi đáp: “Cháu bị người ta đánh ở giữa đất Giang Hải!”
“Cái gì? Một Giang Hải nho nhỏ cũng có người dám động vào người nhà họ Hoàng sao?”
Hoàng Mai nổi giận đùng đùng.
Bà ta đến Giang Hải vốn là vì chuyện của chồng trước và con trai.
Bây giờ đến cả cháu trai của bà ta cũng bị đánh.
Trong mắt bà ta, Giang Hải giống như cấp tiểu học, tỉnh lỵ ngang với trung học còn Yến Đô cao nhất, giống như đại học.
Chuyện này chẳng khác gì sinh viên đại học bị học sinh tiểu học đánh ngay trong trường tiểu học.
Bà ta đang vô cùng giận dữ.
“Chắc là nhà họ Mạnh các người xử lý được chuyện này đúng không?”
Hoàng Mai híp mắt nhìn chằm chằm Mạnh Hồng Nghiệp.
Đối với bà ta, người nhà họ Hoàng phải đích thân giải quyết chính là sự sỉ nhục.
Mạnh Hồng Nghiệp lập tức gật đầu đáp: “Cô Hoàng cứ yên tâm.
Cho dù là ai, dám động vào cậu An thì chính là kẻ địch không đội trời chung với nhà họ Mạnh chúng tôi! Bây giờ tôi lập tức cho người đi trả thù thay cậu An!”
“Giữ lại cái mạng quèn của cậu ta.
Tôi muốn khiến cậu ta sống không bằng chết!”
Hoàng An dữ tợn nói.
Đến tận lúc này, cảm giác bên bờ vực cái chết vừa rồi vẫn khiến anh ta sợ hết hồn.
Hoàng An là con cháu nhà họ Hoàng, lại suýt bị một người nhỏ tuổi hơn mình giết chết ngay giữa đường.
Anh ta nhất định phải báo thù rửa hận.
“Cậu An hãy yên tâm, tôi sẽ dặn dò giữ người sống theo ý cậu”, Mạnh Hồng Nghiệp vội vàng nói.
–
.
Chương 343: 343: Cút Ra Đây Đi
Mạnh Hồng Nghiệp không hề hay biết, người đắc tội Hoàng An chính là Dương Thanh.
Bây giờ lão ta chỉ sợ Hoàng Mai không hài lòng sẽ diệt sạch nhà họ Mạnh.
Người nhà họ Hoàng muốn lão ta làm gì, lão ta đều ngoan ngoãn làm theo.
“Cậu An nói là ở Giang Hải sao? Tôi muốn biết là ở chỗ nào của Giang Hải? Người đánh cậu là ai?”
Mạnh Hồng Nghiệp dè dặt dò hỏi.
Chỉ khi có nhiều tin tức hơn, lão ta mới có thể nhanh chóng tìm được người dám to gan đắc tội Hoàng An.
Hoàng An nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: “Ở cổng nhà hàng Bắc Viên Xuân.
Người đánh tôi là một gã thanh niên tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi”.
“Gã thanh niên tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi?”
Mạnh Hồng Nghiệp bỗng nhiên hoảng hốt, bởi vì Dương Thanh cũng ở độ tuổi này.
“Phải rồi, vợ của cậu ta rất xinh đẹp”, Hoàng An bổ sung thêm.
Mối lo trong lòng Mạnh Hồng Nghiệp càng lớn.
Lão ta biết vợ của Dương Thanh cực kỳ xinh đẹp.
Hoàng Mai cau mày quát: “Nói điểm chính thôi!”
Hoàng An lại nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Đúng rồi, tôi nhớ người bên cạnh cậu ta đều gọi cậu ta là cậu Thanh!”
“Thanh niên tầm hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, có người vợ xinh đẹp, được người khác gọi là cậu Thanh?”
Vẻ mặt của Mạnh Hồng Nghiệp lập tức trở nên khó coi.
Lão ta có thể xác định, người Hoàng An đang miêu tả chính là Dương Thanh.
Hoàng An đi ra ngoài đương nhiên sẽ dẫn theo vệ sĩ, vậy mà vẫn bị đánh, người đó chỉ có thể là Dương Thanh.
“Ông chủ Mạnh, có phải ông đã biết ai đánh cháu tôi rồi không?”, Hoàng Mai cũng nhìn ra được sự khác lạ của lão ta.
Mạnh Hồng Nghiệp không trả lời mà vội vàng hỏi Hoàng An: “Có phải người cậu nói cao khoảng 1m8, đầu tóc cắt ngắn, ánh mắt sắc bén, sức mạnh kinh người không?”
“Đúng, chính là gã thanh niên đó.
Thực lực của cậu ta rất mạnh, dùng một tay đã nhấc được cả người tôi lên không trung.
Vệ sĩ của tôi bị cậu ta quát một tiếng liền sợ không dám tiến lên nửa bước”.
Hoàng An đáp liến thoắng.
Nói xong, anh ta mới phản ứng lại: “Ông chủ Mạnh biết cậu ta là ai à?”
Khuôn mặt Mạnh Hồng Nghiệp trắng bệch: “Cô Hoàng, cậu An, người trẻ tuổi đó chính là Dương Thanh! Cậu ta là người dẫn đầu bốn gia tộc lớn kéo đến nhà họ Mạnh đánh gãy hai tay Mạnh Huy, hại chết Thiên Kiêu!”
Sự hận thù trên mặt Hoàng Mai càng đậm.
Thảo nào dám động vào Hoàng An, đến cả con trai và chồng của bà ta còn dám hại chết, có gì mà cậu ta không dám làm?
“Bà Hoàng, tôi nghĩ phải nhờ đại sư Đàm ra tay mới báo được thù của cậu An”.
Mạnh Hồng Nghiệp tự biết sức mình không đủ, Hắc Bào còn chẳng chịu nổi một đòn của Dương Thanh, ông ta sai ai đi báo thù cũng chỉ còn con đường chết.
“Vậy đành nhờ đại sư Đàm vất vả một chuyến, tới Giang Hải lôi Dương Thanh về đây cho tôi!”
Hoàng Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén lửa giận đang sôi trào.
Bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên bà ta mất khống chế nhiều lần như vậy chỉ trong vòng một ngày.
“Vâng!”
Đại sư Đàm đặt chén trà xuống, lập tức rời khỏi nhà họ Mạnh.
Lúc đại sư Đàm xuất phát đến Giang Hải, đám người Dương Thanh đã rời khỏi nhà hàng Bắc Viên Xuân.
“Mã Siêu, cậu phụ trách bảo vệ cho chị Lâm”.
Ở cổng nhà hàng, Dương Thanh cẩn thận dặn dò.
“Được.
Em nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Mã Siêu vô thức đứng thẳng người, cao giọng đáp.
Đây là cơ hội cuối cùng của anh ta.
Hiện giờ chỉ có anh ta còn có khả năng khiến Ngải Lâm thay đổi ý định.
Tình cảm giữa hai người chưa phát triển đến mức người yêu nhưng cả hai đều có ấn tượng tốt với nhau.
Nhưng áp lực trong lòng Ngải Lâm quá lớn, cô ấy không muốn liên lụy Dương Thanh và Mã Siêu.
Sau khi Ngải Lâm và Mã Siêu đi khỏi, Dương Thanh nắm tay Tần Thanh Tâm đi vào lối dành cho người đi bộ.
Màn đêm đã buông xuống, cơ hội tuyệt vời để đi dạo ngoài đường.
Bắc Viên Xuân nằm cạnh trường đại học, thỉnh thoảng có thể trông thấy từng đôi sinh viên nắm tay nhau đi trên đường.
“Chồng ơi, anh nói cho em biết đi, tại sao lúc trước anh lại thích em?”
Tần Thanh Tâm đột nhiên cười hỏi.
Bây giờ hai người đã hoàn toàn mở lòng với nhau, quan hệ ngày càng thân mật.
Tần Thanh Tâm cũng không còn ngượng ngùng khi nhắc tới vấn đề này như trước nữa.
Dương Thanh nắm chặt tay cô, khóe miệng cong cong nở nụ cười hạnh phúc: “Ban đầu anh cũng giống các nam sinh bình thường khác, coi em là nữ thần cao quý không thể chạm tới”.
“Thực ra anh vẫn luôn tự ti, không dám nghĩ tới chuyện cưới em làm vợ”.
“Sau này cuộc sống chèn ép, anh đành phải xin làm bảo vệ ở tập đoàn Tam Hòa.
Anh từng bị sỉ nhục rất nhiều, cho đến một ngày em nhìn thấy đội trưởng đội bảo vệ bắt nạt anh liền nổi giận sa thải anh ta”.
“Em còn nói với anh, mỗi một người đều là cá thể riêng biệt độc nhất vô nhị.
Nếu bản thân không đủ kiên cường, không đủ nỗ lực sẽ mãi mãi bị chèn ép dưới đáy xã hội đến khi chai lì, cam lòng sống mãi như vậy”.
“Đó là lần đầu tiên em nói chuyện với anh, nhưng chính những câu nói này là động lực giúp anh có ngày hôm nay!”
“Sau đó chúng ta bị hãm hại, anh vào ở rể nhà họ Tần, lời em nói đã khích lệ anh không được cam lòng sống mãi như vậy.
Thế là anh quyết định ra đi”.
“Ở biên giới phía Bắc, anh phấn đấu hết mình chỉ để xứng với em! Trong suốt năm năm chinh chiến sa trường, bóng dáng của em, lời nói của em vẫn không ngừng xuất hiện trong đầu anh”.
“Khi anh nhận ra em đã khắc sâu trong tim mình, anh mới hiểu được, có lẽ ngay từ lúc em giúp anh, cổ vũ anh, anh đã trúng tiếng sét tình yêu rồi!”
Nghe Dương Thanh nói nhiều như vậy, Tần Thanh Tâm cảm thấy vô cùng ngọt ngào, cũng nghĩ bản thân thật may mắn.
May mà ngày đó cô đã giúp đỡ anh, còn khích lệ anh.
Nếu không chắc hẳn cô đã bị Châu Ngọc Thúy gả cho một cậu chủ nhà giàu nào đó.
“Chồng ơi, cảm ơn anh đã cố gắng hết mình vì em! Cảm ơn tất cả những gì anh đã làm cho em!”
Tần Thanh Tâm bỗng nhiên đứng lại, dịu dàng nhìn Dương Thanh.
Ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, trái tim Dương Thanh bắt đầu đập loạn nhịp.
Mặc dù anh đã đem lòng yêu cô nhiều năm nhưng hiện giờ mới được coi là bắt đầu yêu đương.
Bị đôi mắt nóng rực của anh nhìn chằm chằm, Tần Thanh Tâm ngượng ngùng nhắm mắt lại, chờ anh hôn mình.
Một giây!
Hai giây!
Năm giây!
Mười giây nhanh chóng trôi qua, cô vẫn chưa thấy anh hôn mình.
Tần Thanh Tâm cảm thấy thẹn quá hóa giận, mình đã tự dâng môi lên rồi, anh không biết chủ động một chút sao?
Nhưng khi cô mở mắt ra lại thấy Dương Thanh đang nhìn chằm chằm về phía trước, ánh mắt xen chút tức giận.
“Chồng ơi, anh… anh sao vậy?”
Tần Thanh Tâm hoảng sợ, anh như vậy khiến cô cảm thấy cực kỳ xa lạ.
“Tâm, em lái xe về nhà trước đi.
Lát nữa anh gọi taxi về sau!”
Dương Thanh đột nhiên lên tiếng, giọng điệu nghiêm trọng.
Tần Thanh Tâm cũng nhìn thử, chỉ thấy người qua kẻ lại không ngừng.
Mặc dù không biết tại sao nhưng cô hiểu Dương Thanh sẽ không vô duyên vô cớ bảo mình về trước.
Cô không chút do dự nhận chìa khóa xe Dương Thanh đưa, lo lắng dặn dò: “Em chờ anh ở nhà! Đừng để em chờ quá lâu!”
“Ừ!”
Dương Thanh gật đầu, nhìn cô đi khuất hẳn mới đi tới một chỗ.
“Cút ra đây đi!”
Anh đi thẳng đến một góc vắng vẻ của quảng trường rồi dừng bước gầm lên.
–
.
Chương 344: 344: Mày Chán Sống
Dương Thanh vừa dứt lời, một người đàn ông trung niên chậm rãi bước tới.
Hiện giờ anh đang cực kỳ tức giận.
Không phải vì đối phương muốn giết anh, mà là ông ta vừa làm hỏng việc tốt của anh.
Tần Thanh Tâm đã chủ động dâng mình lên cho anh hôn, anh chưa kịp hưởng thủ đã phát hiện ra sự tồn tại của ông ta.
Người đàn ông trung niên này chính là đại sư Đàm, cao thủ bên cạnh Hoàng Mai.
“Quả nhiên là thiếu niên anh hùng, thảo nào dám dẫn đầu bốn gia tộc lớn xông tới nhà họ Mạnh gây chuyện!”
Đại sư Đàm tán thưởng nhìn Dương Thanh.
Mặc dù hai người chưa đấu nhưng anh có thể phát hiện ra ông ta ngay khi ông ta vừa tới, đủ để chứng minh anh không hề đơn giản.
“Ông là người nhà họ Mạnh phái tới sao?”, Dương Thanh cau mày hỏi.
Đại sư Đàm cười nhạo một tiếng: “Một nhà họ Mạnh nhỏ nhoi mà cũng đòi tôi làm việc cho sao? Còn lâu mới đủ tư cách!”
Nghe vậy, Dương Thanh cảm thấy khó hiểu.
Giọng điệu của đối phương rất ngạo mạn, dường như chẳng coi nhà họ Mạnh ra gì.
Toàn bộ Chiêu Châu chỉ có tám gia tộc đứng đầu Yến Đô mới có thể không đặt nhà họ Mạnh vào mắt.
Đương nhiên, còn có Hiệp hội Võ thuật.
Dương Thanh từng chạm trán với người của Hiệp hội Võ thuật, quần áo của bọn họ rất thống nhất.
Nhưng người đàn ông trước mặt lại khác hoàn toàn.
Anh có thể cảm nhận được uy hiếp từ người ông ta, dù là Ngưu Căn Sinh, chi hội phó của Hiệp hội Võ thuật bị anh giết ở nhà họ Ngụy cũng không mạnh bằng ông ta.
Có thể kết luận, đối phương chỉ có thể đến từ Yến Đô.
Bỗng nhiên, Dương Thanh nhớ ra một người, lập tức hiểu ra.
“Ông là người nhà họ Hoàng, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô?”, Dương Thanh lên tiếng hỏi.
“Xem ra lúc đánh Hoàng An, mày đã biết cậu ấy là người nhà họ Hoàng”.
Đại sư Đàm hơi kinh ngạc nói: “Đã biết cậu ấy là người nhà họ Hoàng mà vẫn dám ra tay, gan của mày lớn thật đấy”.
“Xem ra Hoàng An thật sự chán sống rồi.
Tôi đã tha cho một mạng nhưng anh ta không chịu quý trọng.
Vậy thì tôi phải lấy mạng anh ta!”
Trong mắt Dương Thanh lóe ra hai tia sát khí nồng đậm.
Anh rất ghét bị uy hiếp, lại càng ghét bị người ta ghi thù đòi giết mình.
Trước giờ anh chưa từng nương tay với những kẻ muốn diệt mình.
“Thằng nhóc ngông cuồng!”
Đại sư Đàm gầm lên: “Nếu bây giờ mày ngoan ngoãn đi với tao tới gặp bà Hoàng cầu xin tha thứ, có lẽ bà ấy còn tha cho mày một con đường sống”.
“Bà Hoàng là ai?”
Dương Thanh càng thêm ngơ ngác.
Một kẻ tên Hoàng An đã đành, giờ lại xuất hiện thêm một bà Hoàng.
Người phụ nữ của nhà họ Hoàng?
Dương Thanh nhanh chóng nghĩ tới khả năng này.
Đại sư Đàm kiêu ngạo nói: “Bà Hoàng chính là con gái của chủ nhà họ Hoàng, Hoàng Mai!”
“Hoàng Mai? Tôi với bà ta có ân oán gì?”
Dương Thanh nhíu mày hỏi: “Chẳng lẽ ông tới để báo thù cho Hoàng An?”
“Mày còn nhớ Mạnh Huy vì mày mà chết không? Còn cả Mạnh Thiên Kiêu bị mày ép chết?”, đại sư Đàm hỏi ngược lại.
“Mạnh Huy chết chưa hết tội! Mạnh Thiên Kiêu tuy tính tình tàn độc nhưng cũng được coi là một người bố tốt!”
Dương Thanh bình thản nhận xét.
Nhưng anh vẫn không hiểu tại sao đối phương lại nhắc tới Mạnh Huy và Mạnh Thiên Kiêu?
Mối quan hệ này quá loạn.
“Mạnh Thiên Kiêu là chồng trước của bà Hoàng, Mạnh Huy là con trai của bà Hoàng.
Bây giờ cả chồng trước và con trai của bà ấy đều bị mày hại chết.
Mày đã biết tại sao bà ấy muốn tao dẫn mày tới gặp rồi chứ?”
Đại sư Đàm không thèm giấu diếm nói rõ mọi chuyện.
Dương Thanh nhướng mày, bây giờ đã hiểu rõ mối quan hệ phức tạp kia.
Thì ra Hoàng Mai là mẹ của Mạnh Huy.
“Vậy thì không còn gì để nói!”, Dương Thanh híp mắt nói.
“Nhóc con, mày tự giác đi theo hay tao phải đánh gãy tay chân mày, lôi mày đi gặp bà Hoàng?”
Thái độ của đại sư Đàm cực kỳ phách lối.
Trong mắt ông ta, Dương Thanh chẳng khác nào một kẻ đã chết.
Dù sao cả con trai và chồng trước của Hoàng Mai đều vì Dương Thanh mà chết.
“Có vẻ ông rất tự tin với thực lực của mình!”, Dương Thanh cười lạnh.
Toàn bộ Chiêu Châu chưa từng có ai dám ép anh đi theo.
“Xem ra tao vẫn phải tự ra tay.
Vậy thì cứ đánh gãy tay chân của mày trước đi”.
Dứt lời, đại sư Đàm lập tức chạy vọt tới tung đòn tấn công.
Dương Thanh đứng im tại chỗ, không thèm tránh né.
Ông ta đã khinh thường anh như vậy, anh sẽ cho ông ta biết hậu quả của việc khinh địch là gì.
“Thằng oắt, mày chán sống rồi!”
–
.
Chương 345: 345: Chết Rồi
Thấy Dương Thanh nhếch miệng cười khiêu khích, đại sư Đàm cảm thấy anh đang giễu cợt mình, nổi giận dùng sức đạp mạnh, cả cơ thể bay lên không trung.
Ông ta duỗi chân muốn đạp vào đầu anh.
Giây phút chân của ông ta sắp chạm vào, Dương Thanh vẫn bình tĩnh đứng đó.
“Thằng nhóc này thật ngông cuồng.
Cho dù lỡ tay giết mày thì bà Hoàng cũng sẽ không trách tao!”
Đại sư Đàm dữ tợn hét lên.
“Bốp!”
Ngay khi ông ta sắp đạp xuống đầu Dương Thanh, anh chợt giơ tay bắt lấy cổ chân của ông ta.
Đại sư Đàm lập tức ý thức được nguy hiểm, mặt mũi biến sắc.
“Răng rắc!”
Chỉ thấy Dương Thanh nở nụ cười tàn nhẫn, dùng sức vặn tay.
Tiếng xương gãy thanh thúy vang lên.
Cơ thể đại sư Đàm vẫn lơ lửng trên không trung, cổ chân bị bẻ gãy tạo thành một góc chín mươi độ.
“Rầm!”
Đại sư Đàm ngã lăn ra đất.
“Á!”
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong đêm tối.
Dương Thanh đứng trước người đại sư Đàm cúi đầu nhìn ông ta, híp mắt nói: “Ông muốn đánh gãy tay chân tôi à?”
“Răng rắc!”
Dương Thanh đạp xuống một cái, cổ chân còn lại của đại sư Đàm cũng lập tức gãy nát.
“Ông nói muốn giết tôi?”.
Tìm truyện hay tại — TRÙMT RUYỆN.
COM —
Giọng nói của Dương Thanh lớn dần, ngay sau đó là hai tiếng xương vỡ vụn vang lên liên tiếp.
Hai tay hai chân của đại sư Đàm đều bị phế!
Thủ đoạn ông ta dùng để uy hiếp Dương Thanh đã bị anh dùng lại trên người mình.
Đến tận lúc này ông ta mới hoảng hốt nhận ra, Hoàng Mai chọc phải người khủng bố tới mức nào.
Từ lúc hai người bắt đầu giao đấu, trong vòng mười giây ngắn ngủi ông ta đã bị phế bỏ tứ chi.
Đại sư Đàm chưa từng nghe nói tới người trẻ tuổi nào có thực lực mạnh mẽ như vậy, bây giờ hối hận cũng đã muộn.
“Rốt… rốt… cuộc cậu… cậu là ai?”
Đại sư Đàm run rẩy lên tiếng, đau đớn khi chân tay bị nghiền nát khiến ông ta sống không bằng chết.
Quan trọng nhất là, thực lực của ông ta không còn nữa, không thể làm khách quý của nhà họ Hoàng nữa.
Hiện giờ ông ta chỉ muốn biết thân phận của Dương Thanh là gì.
Cả Chiêu Châu chẳng có nổi mấy người trẻ tuổi lại có thực lực kinh người như anh.
Lúc này ông ta chỉ cảm thấy vô cùng hối hận.
Dương Thanh lạnh giọng hỏi: “Tôi là ai còn quan trọng sao?”
Dứt lời, anh đá thêm một cái, đại sư Đàm trợn trừng hai mắt, lập tức tắt thở.
Hoàng Mai không hề hay biết cao thủ mạnh nhất bên cạnh mình đã bị Dương Thanh giẫm chết.
Bà ta đang hưởng thụ đãi ngộ dành cho khách quý ở nhà họ Mạnh.
“Cô Hoàng, sao lâu như vậy vẫn chưa thấy đại sư Đàm trở về?”
Mạnh Hồng Nghiệp biết Dương Thanh lợi hại nên cũng hơi lo lắng.
Hoàng Mai bình tĩnh nói: “Trong nhà họ Hoàng đại sư Đàm cũng là cao thủ hàng đầu.
Ông thực sự cho rằng đại sư Đàm đích thân ra tay vẫn không giải quyết nổi thằng nhóc kia sao?”
“Ông chủ Mạnh, ông quá xem thường nhà họ Hoàng chúng tôi rồi đấy.
Nhà họ Mạnh không có cao thủ mạnh mẽ không có nghĩa là nhà họ Hoàng cũng không có!”
Hoàng An cũng khinh thường nói.
Mạnh Hồng Nghiệp nào dám đắc tội hai cô cháu nhà họ Hoàng này, gật đầu lia lịa đáp: “Cô Hoàng và cậu An nói chí phải.
Đại sư Đàm đã ra tay, Dương Thanh chắc chắn phải chết thảm”.
Ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng lão ta vẫn thấp thỏm không yên.
Dù sao Dương Thanh cũng đã bỏ qua cho nhà họ Mạnh một lần.
Nếu lần này vẫn không thể xử lý được anh, nhà họ Mạnh sẽ không tránh khỏi kết cục bị hủy diệt.
Chẳng mấy chốc đã ba tiếng trôi qua, đại sư Đàm vẫn chưa trở về.
Từ tỉnh lỵ đến Giang Hải chỉ mất bốn mươi phút lái xe, cả đi cả về mất một tiếng hai mươi phút.
Một tiếng bốn mươi phút còn lại không đủ để giết Dương Thanh sao?
Lúc này không chỉ mình Mạnh Hồng Nghiệp, Hoàng Mai cũng bắt đầu cảm thấy bất an.
Trước đây mỗi lần đại sư Đàm ra tay đều trở về rất sớm.
Tại sao lần này lại muộn như vậy?
Nhưng sự hiểu biết về thực lực của đại sư Đàm vẫn giúp bà ta duy trì bình tĩnh.
“Cô ơi, sao đại sư Đàm vẫn chưa về nhỉ? Không phải ông ấy thấy Giang Hải vui nên định qua đêm luôn đấy chứ?”, Hoàng An cười hỏi.
Hoàng Mai trừng mắt nhìn anh ta: “Câm miệng!”
Hoàng An không dám nói nữa.
Anh ta không hề lo lắng đại sư Đàm sẽ thất bại, rảnh rỗi ngồi nghịch điện thoại.
Đúng lúc này, một người cuống quít xông vào phòng khách: “Ông… ông chủ, đại… đại sư Đàm…”
“Đại sư Đàm làm sao? Nói rõ ràng xem nào!”, Mạnh Hồng Nghiệp cả giận quát.
“Chết rồi! Đại sư Đàm chết rồi!”
Người kia hoảng sợ hô lên.
–
.
Chương 346: 346: Cảnh Cáo
“Cậu nói cái gì?”
Mạnh Hồng Nghiệp lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt tràn đầy sợ hãi: “Đại sư Đàm chết rồi sao?”
“Sao lại như vậy?”
“Cậu có nhìn kĩ không?”
“Người chết thực sự là đại sư Đàm sao?”
Mạnh Hồng Nghiệp tức giận túm cổ áo người kia lên, liên tục chất vấn.
Lão ta đã chứng kiến thực lực mạnh mẽ của đại sư Đàm, búng tay một cái đánh bay đao của Hắc Bào, cao thủ mạnh nhất nhà họ Mạnh và đánh Hắc Bào ngất xỉu chỉ với một đòn.
“Đại sư Đàm lợi hại như vậy sao có thể bị giết được?”
“Ông chủ, tôi nói thật mà, người chết thực sự là đại sư Đàm, thi thể ở ngay ngoài cửa.
Ông không tin để tôi cho người khiêng thi thể vào”.
Người kia sợ xanh mặt, vội nói.
“Khiêng thi thể vào đây!”, Mạnh Hồng Nghiệp đỏ mắt gào lên.
Hai cô cháu Hoàng Mai và Hoàng An cũng không thể tin nổi đại sư Đàm bị giết chết.
Ngay sau đó, hai người khiêng thi thể vào trong.
“Đại sư Đàm!”
Lúc nhìn thấy mặt người chết, Mạnh Hồng Nghiệp trợn trừng mắt hoảng sợ lùi về sau năm, sáu bước, toàn thân như bị rút hết sức lực, thẫn thờ ngồi bệt xuống đất.
Hiện giờ tay chân của đại sư Đàm đều be bét máu, rõ ràng đã bị đánh gãy.
Ông ta chết rồi nhưng hai mắt vẫn mở to, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
“Đại sư Đàm!”
Hoàng Mai cũng sợ ngây người, lần đầu tiên bị dọa tới mức toàn thân run lẩy bẩy.
Còn Hoàng An đã bị dọa sợ mất hồn mất vía, chỉ dám nhìn một lần.
Trong đầu anh ta chợt hiện lên một bóng người trẻ tuổi, cơ bắp cuồn cuộn dùng một tay nhấc bổng anh ta lên.
Suýt chút nữa anh đã bị đối phương lấy mạng.
Trông thấy bộ dạng thê thảm của đại sư Đàm, anh ta chợt cảm thấy may mắn vì mình còn sống.
“Cô ơi, chắc chắn đại sư Đàm đã bị Dương Thanh giết chết.
Cậu ta chính là ác ma, nếu chúng ta không nhanh chóng rời đi, cậu ta sẽ tìm đến nhà họ Mạnh xử tội chúng ta mất”.
.
Truyện Cổ Đại
“Bây giờ đại sư Đàm chết rồi, nếu Dương Thanh giết tới nhà họ Mạnh, chúng ta không thoát nổi đâu!”
“Cô ơi, chúng ta phải quay về Yến Đô ngay lập tức, không thì không kịp nữa”.
Hoàng An thực sự bị dọa sợ, điên cuồng gào thét.
Anh ta là người nhà họ Hoàng, từ nhỏ đã sống trong giàu sang, vốn là một cậu chủ chỉ biết ăn chơi trác táng.
Cho dù không có tư cách tranh giành quyền thừa kế nhưng chỉ với thân phận là con cháu nhà họ Hoàng đã đủ để anh ta không phải lo cơm áo cả đời.
Loại người như vậy chưa từng trải qua cảm giác bị đuổi giết.
Hoàng An rất rõ đại sư Đàm mạnh tới mức nào, vậy mà vẫn bị giết.
Giờ đây anh ta đã sợ hãi đến mức mất khống chế.
“Bốp!”
Hoàng Mai tát anh ta thật mạnh, cả giận nói: “Câm miệng lại đi! Còn nói bậy nữa thì đừng trách cô!”
Mặc dù Hoàng Mai cũng hoảng sợ nhưng thân là người nhà họ Hoàng, lại đang ở nhà họ Mạnh, đương nhiên bà ta không thể tỏ ra e sợ.
Sau khi bị tát, Hoàng An cũng bình tĩnh lại, nhưng vẫn không hết sợ: “Chẳng lẽ chúng ta cứ ở đây chờ chết sao?”
Hoàng Mai không lên tiếng, chân mày nhíu chặt.
Một lúc lâu sau bà ta mới đáp: “Nếu cậu ta thực sự muốn đánh vào nhà họ Mạnh thì sẽ không đơn giản trả lại thi thể của đại sư Đàm như vậy đâu”.
“Thế cậu ta muốn làm gì?”
Nghe Hoàng Mai nói vậy, Hoàng An thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu ta đang cảnh cáo chúng ta!”, Hoàng Mai nghiến răng nói.
Mạnh Hồng Nghiệp cũng run lên vì sợ.
Lão ta biết Hoàng Mai nói không sai, đây chính là lời cảnh cáo.
Dương Thanh đưa thi thể tới nhà họ Mạnh chứng tỏ anh đã biết chuyện đại sư Đàm ám sát mình có liên quan đến nhà họ Mạnh.
Nghĩ vậy, Mạnh Hồng Nghiệp hoảng sợ tột độ.
“Bịch!”
Lão ta quỳ luôn xuống dưới chân Hoàng Mai.
“Ông chủ Mạnh làm gì vậy?”
Hoàng Mai giật mình vội vàng đỡ lão ta dậy.
–
.
Chương 347: 347: Người Cô Tàn Nhẫn
Mặc dù ở nhà họ Mạnh bà ta tỏ ra phách lối nhưng dù thế nào Mạnh Hồng Nghiệp cũng là bố chồng của bà ta.
Để bố chồng quỳ xuống dưới chân con dâu chính là tội lớn.
“Xin cô hãy cứu vớt nhà họ Mạnh chúng tôi!”
Mạnh Hồng Nghiệp đỏ bừng hai mắt, nghẹn ngào nói: “Dù sao nhà họ Mạnh cũng là gia tộc của Mạnh Huy và Thiên Kiêu”.
“Ban đầu tôi đã định giao nhà họ Mạnh cho hai bố con nó, nào ngờ hai đứa nó lại xảy ra chuyện”.
“Lần trước, Dương Thanh đã cảnh cáo, nếu còn tái phạm sẽ hủy diệt cả nhà họ Mạnh.
Bây giờ đại sư Đàm muốn giết cậu ta, chắc chắn cậu ta sẽ không tha cho chúng tôi”.
Mạnh Hồng Nghiệp quỳ rạp xuống, Hoàng Mai kéo thế nào cũng không chịu đứng lên.
“Lão già chết tiệt, ông muốn chết cũng đừng kéo chúng tôi vào”.
Hoàng An sợ Hoàng Mai sẽ đồng ý, vội vàng ngăn cản: “Cô ơi, ông ta giả vờ đấy.
Cô đừng mắc mưu của ông ta! Dương Thanh giết được cả đại sư đàm, huống gì là chúng ta?”
Hoàng Mai không nói gì, trong đầu nhớ lại từng chuyện đã xảy ra trong quá khứ.
Nhớ lại khi bà ta hẹn hò với Mạnh Thiên Kiêu, từng kỉ niệm đẹp đẽ giữa hai người.
Nhưng sau đó, nhà họ Hoàng muốn liên hôn với gia tộc khác nên cưỡng chế tách họ ra.
Để bảo vệ Mạnh Thiên Kiêu và Mạnh Huy, Hoàng Mai chỉ có thể giấu diếm quá khứ.
Suốt ba mươi năm qua, từng giây từng phút bà ta đều nhớ thương con trai nhưng lại không dám tới gặp một lần.
Bởi vì một khi chuyện bà ta có con riêng bị bại lộ, cả nhà họ Hoàng và gia tộc bên chồng của bà ta đều sẽ không thể tha thứ.
Bây giờ, Mạnh Thiên Kiêu và Mạnh Huy đều đã chết.
Bà ta mạo hiểm chạy tới tỉnh lỵ vì muốn báo thù rửa hận cho họ.
Nào ngờ ngay cả vệ sĩ mạnh nhất của mình cũng bị giết.
Đời này bà ta có lỗi với Mạnh Thiên Kiêu và Mạnh Huy, nếu không làm gì cho bọn họ thì sau khi chết, bà ta không còn mặt mũi nào gặp họ nữa.
Nghĩ vậy, bà ta càng thêm kiên định.
“Được rồi, tôi hứa với ông! Tôi sẽ cố hết sức bảo vệ nhà họ Mạnh, cũng sẽ giết bằng được Dương Thanh!”
Hoàng Mai gằn giọng nói từng chữ.
Nghe vậy, Mạnh Hồng Nghiệp mừng rỡ òa khóc: “Cảm ơn cô Hoàng! Thật lòng cảm ơn cô!”
“Cô đừng làm việc theo cảm tính! Đối phương có thể giết chết đại sư Đàm, sao cô có thể bảo vệ nhà họ Mạnh? Sao cô giết được cậu ta?”, Hoàng An vội nói.
“Câm miệng!”
Hoàng Mai nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu cháu dám để lộ chuyện này ra ngoài, cô sẽ không bỏ qua đâu”.
Hoàng An bị dọa run lẩy bẩy.
Anh ta biết người cô này của mình cực kỳ tàn nhẫn, vội vàng ngậm chặt miệng, nhưng lại âm thầm nghĩ cách trốn khỏi tỉnh lỵ trước.
Hiện giờ anh ta không muốn ở đây thêm một phút nào nữa, chỉ mong có thể lập tức trở về Yến Đô.
Chỉ khi trở lại nhà họ Hoàng, anh ta mới có thể yên tâm.
Hoàng Mai đã nhìn ra sự biến hóa trên mặt anh ta.
Bà ta đột nhiên hỏi: “Xử lý chuyện của cháu đến đâu rồi?
Hoàng An lập tức trở nên dữ tợn, cắn răng nói: “Con ả khốn kiếp kia dám yêu đương thằng đàn ông khác”.
“Đúng là không sợ chết, dám cắm sừng người nhà họ Hoàng chúng ta”.
Hai mắt Hoàng Mai sáng rực, giận dữ quát: “Nhà họ Ngải nhất định phải cho chúng ta một câu trả lời thích đáng”.
“Cô phải làm chủ giúp cháu đấy!”, Hoàng An nói.
“Yên tâm đi, cháu là đứa cháu trai cô yêu thương nhất, cô coi cháu như con ruột, sao có thể mặc kệ được?”, Hoàng Mai mỉm cười hiền từ.
Ở nhà họ Hoàng, Hoàng An chỉ con cái của nhánh phụ, còn Hoàng Mai dù không có cơ hội tranh quyền thừa kế nhưng vẫn là con gái của chủ gia tộc.
Với thân phận này, địa vị của bà ta trong gia tộc vẫn cao hơn Hoàng An rất nhiều.
Hoàng Mai đã nói như vậy, chắc chắn nhà họ Ngải sẽ phải trả giá đắt.
“Bắt nhà họ Ngải đền bù một chút là được rồi, cô đừng làm khó Ngải Lâm, cháu vẫn còn muốn cưới cô ấy”, Hoàng An chợt ngượng ngùng nói.
Nhớ tới dáng người bốc lửa và gương mặt xinh đẹp của Ngải Lâm, dục vọng trong người anh ta lại trỗi dậy.
“Cháu cứ yên tâm, cô biết phải làm thế nào”.
Hoàng Mai híp mắt nói, đáy mắt hiện lên sát khí mãnh liệt.
“Cảm ơn cô ạ!”, Hoàng An vội đáp.
Nhưng anh ta vừa dứt lời, trong tay Hoàng Mai chợt xuất hiện một khẩu súng ngắn cầm tay.
“Đoàng!”
Tiếng súng nổ vang dội, Hoàng An chưa kịp phản ứng lại đã bị bắn thủng trán, gương mặt cứng đờ ngã lăn ra đất.
Cảnh tượng này khiến Mạnh Hồng Nghiệp sợ ngây người, run rẩy lên tiếng: “Cô… cô Hoàng làm vậy là sao?”
Trên mặt Hoàng Mai lộ ra vẻ đau lòng nhưng rất nhanh sau đó, bà ta kiên định nói: “Chỉ khi Hoàng An mất mạng, nhà họ Hoàng mới phái ra cao thủ mạnh hơn.
Lần này chắc chắn Dương Thanh sẽ phải chết!”
Trái tim của Mạnh Hồng Nghiệp cũng run lên.
Lão ta không ngờ người đàn bà này tàn nhẫn tới vậy, đến cả cháu trai cũng giết được.
“Hoàng An bị Dương Thanh giết, hiểu chưa?”, Hoàng Mai híp mắt nhìn Mạnh Hồng Nghiệp.
Lão ta giật mình thon thót, vội gật đầu đáp: “Cậu An phát hiện vợ chưa cưới của mình bị người ta cướp mất nên dẫn đại sư Đàm đi báo thù, kết quả cả hai đều chết thảm!”
–
.
Chương 348: 348: Người Từ Yến Đô Tới
Dương Thanh cũng không biết Hoàng Mai đang tính kế mình.
Nhưng cho dù có biết anh cũng chẳng quan tâm, ai tới giết kẻ đó, đối phương là một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô thì đã sao?
Hiện giờ anh đã trở về dinh thự Vân Phong.
“Chồng!”
Dương Thanh vừa về tới nhà Tần Thanh Tâm đã ôm chầm lấy anh, mùi hương dịu nhẹ trên người cô thoảng bay nơi chóp mũi.
Dương Thanh sững sờ một lát rồi dịu dàng mỉm cười ôm chặt cô vào lòng: “Anh không sao!”
Lúc anh bảo cô về trước, Tần Thanh Tâm đã cảm thấy có vấn đề, nhưng cũng hiểu mình ở lại sẽ chỉ làm anh vướng tay vướng chân.
Cô nghe lời về dinh thự Vân Phong chờ đợi, dù chỉ trong một tiếng ngắn ngủi nhưng cô vẫn rất lo cho anh.
Bây giờ trông thấy Dương Thanh bình an trở về, cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
“Bố ơi, con cũng muốn ôm!”
Đúng lúc này, tiếng trẻ con non nớt vang lên.
Tiêu Tiêu dang tay chạy tới cười khanh khách nhìn anh.
Tần Thanh Tâm giật mình, vội vàng buông Dương Thanh ra.
Dương Thanh mỉm cười ngồi xổm xuống bế Tiêu Tiêu lên, thơm chụt một cái vào má cô bé: “Mấy ngày này Tiêu Tiêu rất ngoan.
Ngày mai bố mẹ sẽ đưa Tiêu Tiêu tới khu vui chơi làm phần thưởng!”
“Ye!”
Tiêu Tiêu kích động hoan hô, thơm lại vào má Dương Thanh, vui vẻ nói: “Con muốn đi Disneyland, muốn xem Mickey và công chúa Bạch Tuyết”.
Dương Thanh khẽ cười nói: “Được, Tiêu Tiêu muốn xem cái gì, bố mẹ sẽ đưa con đi xem cái đó”.
Đây không phải là Dương Thanh nổi hứng nhất thời, mà là vì trong lúc Tần Đại Dũng hôn mê, Dương Thanh và Tần Thanh Tâm không thể bầu bạn với cô bé.
Dương Thanh cũng từ hứa với Tiêu Tiêu, chờ Tần Đại Dũng ra viện sẽ đưa cô bé đi khu vui chơi.
Ngày mai là cuối tuần, Tần Thanh Tâm được nghỉ ngơi, Tiêu Tiêu cũng nghỉ học.
Rạng sáng ngày hôm sau, Dương Thanh đã rời khỏi dinh thự Vân Phong lái xe tới sân bay quốc tế Giang Hải.
Ngải Lâm bay chuyến đầu tiên trong ngày.
Lần này cô ấy tới Giang Hải là vì Tần Đại Dũng, còn tự cầm dao mổ phẫu thuật thay thận cho mẹ của Hạ Hà.
Về tình về lý, Dương Thanh đều phải tới tiễn cô ấy.
“Anh Thanh!”
Dương Thanh vừa đi vào phòng chờ đã nghe thấy giọng nói của Mã Siêu.
Hiện giờ, Mã Siêu đang ở cạnh Ngải Lâm.
Ngải Lâm vẫn mặc chiếc váy dài kiểu Bohemia như lúc mới tới.
Nhưng hôm nay cô ấy còn khoác một chiếc áo len mỏng.
Buổi sáng đầu thu, thời tiết hơi se lạnh.
Còn Mã Siêu vẫn mặc quần áo màu xanh sẫm, mặc áo sơ mi ngắn tay ôm lấy cơ bắp toàn thân.
Hai người đứng chung một chỗ chẳng khác gì Người đẹp và Quái vật.
Nhưng rõ ràng giữa hai người họ vẫn còn một khoảng cách nho nhỏ.
Dương Thanh hiểu, muốn gán ghép Ngải Lâm và Mã Siêu trong mấy ngày ngắn ngủi là điều không thể.
Nhưng anh vẫn nhìn ra được sự lưu luyến trong ánh mắt của Mã Siêu.
“Thanh Tâm phải ở nhà với Tiêu Tiêu nên không tới tiễn chị được.
Cô ấy bảo em chuyển lời cho chị, cảm ơn chị đã cứu mạng bố cô ấy, cô ấy sẽ không quên chị đâu!”
Dương Thanh nhìn Ngải Lâm cười nói.
Ngải Lâm thờ ơ xua tay: “Đây là việc chị nên làm.
Nếu rảnh rỗ nhớ dẫn Thanh Tâm tới Yến Đô thăm chị”.
“Được!”, Dương Thanh sảng khoái đáp.
Đúng lúc này, loa thông báo chuyến bay từ Giang Hải đến Yến Đô chuẩn bị soát vé.
Ngải Lâm nở nụ cười xinh đẹp, đi tới trước mặt Dương Thanh dang hai tay ra.
Dương Thanh cười khổ một tiếng rồi ôm cô ấy.
Sau đó Ngải Lâm lại đi tới chỗ Mã Siêu, dang tay ra: “Ê nhóc, chị phải đi rồi.
Có cơ hội đến Yến Đô nhớ tìm chị đấy”.
Mã Siêu ôm cô ấy một cái, vẻ mặt đau lòng.
“Nếu chị không muốn gả vào nhà họ Hoàng, em và Mã Siêu có thể vì chị tới đó một chuyến!”
Ngải Lâm đi được vài bước, Dương Thanh đột nhiên lên tiếng.
Dường như cô ấy đã đoán được anh sẽ nói như vậy, không hề ngạc nhiên cũng không quay đầu lại, chỉ giơ tay vẫy vài cái: “Nếu cần chị sẽ nói cho các cậu biết! Chị đi đây!”
Dương Thanh nhìn theo bóng lưng Ngải Lâm đến khi khuất hẳn mới quay sang nói với Mã Siêu: “Đừng nhìn nữa, chị ấy đi rồi!”
Mã Siêu lưu luyến dời tầm mắt, vẻ mặt ảm đạm rời đi với anh.
Trên đường đi, hai người không nói lời nào.
Suốt cả quãng đường Mã Siêu chỉ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Dương Thanh có thể hiểu được cảm xúc của anh ta.
Yêu thầm Ngải Lâm nhiều năm như vậy, lần này tạm biệt đến khi gặp lại có lẽ cô ấy đã trở thành vợ người ta.
“Tôi đã nói với cậu rồi, thích thì cứ mạnh dạn theo đuổi.
Lúc nào cậu cũng nghĩ mình không xứng với chị ấy, đến khi chị ấy sắp lập gia đình thì cậu lại khó chịu!”
“Lúc trước nếu cậu không nhất quyết đòi rời khỏi biên giới phía Bắc với tôi, dù không thể leo lên vị trí cao nhất thì ít nhất cũng trở thành Thần tướng.
Chẳng lẽ nhà họ Ngải lại xem thường một vị Thần tướng của biên giới phía Bắc sao?”
Dương Thanh tiếc nuối nói.
Quả thực Mã Siêu đang cực kỳ khó chịu trong lòng, hồi lâu sau mới thở dài một hơi: “Chị Lâm cũng không thích em! Em không muốn ép buộc chị ấy!”
Dương Thanh cạn lời: “Cậu đúng là đồ con lợn! Tôi không biết Ngải Lâm có thích cậu hay không nhưng tôi dám chắc chị ấy có thiện cảm với cậu”.
“Thật sao?”
Mã Siêu đột nhiên bừng tỉnh, kinh ngạc hỏi.
Dương Thanh gật đầu đáp: “Người ngoài cuộc tỉnh táo, kẻ trong cuộc u mê.
Vì cậu là người trong cuộc nên không thể thấy rõ.
Tôi là người từng trải nên mới khuyên cậu một câu, nếu đã thích thì đừng từ bỏ!”
“Cho dù không thành công nhưng ít nhất bản thân cũng đã nỗ lực hết mình, đúng không?”
“Cậu nghĩ đi, nếu có một ngày Ngải Lâm mặc áo cưới tay trong tay với người khác, mọi người đều chúc phúc.
Còn cậu chỉ có thể đứng nhìn từ xa, cậu chịu nổi không?”
“Thậm chí chị ấy sẽ phải kết hôn sinh con với người mình không thích, bị nhà chồng coi thường, sỉ nhục, cậu muốn vậy sao?”
Lời nói của Dương Thanh như từng quả bom dội thẳng vào lòng Mã Siêu.
“Nếu người đàn ông kia dám phụ bạc chị ấy, em nhất định sẽ không bỏ qua!”, Mã Siêu nổi giận trợn trừng mắt quát.
“Không bỏ qua?”
Dương Thanh cười lạnh nói: “Người ta là chồng của chị Lâm, cậu có tư cách gì không bỏ qua cho người ta?”
Mã Siêu lập tức nghẹn họng không biết phải nói gì.
Anh ta đau khổ ôm đầu: “Anh Thanh, anh đừng nói nữa!”
“Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết, nếu cậu thực sự muốn từ bỏ chị Lâm, cả đời này cậu sẽ phải sống trong hối hận”.
Anh còn nói tiếp: “Bởi vì cậu không chỉ từ bỏ hạnh phúc của chính mình mà còn cả hạnh phúc của chị Lâm!”
Sau đó, Dương Thanh không nói thêm gì nữa.
Cái gì nên nói anh đều nói rồi, làm thế nào là chuyện của Mã Siêu, anh không có quyền can thiệp.
“Chỗ Lạc Bân gặp phải một chút phiền phức, tôi định cho cậu qua đó!”
Trước khi xuống xe, Dương Thanh bỗng nhiên lên tiếng.
Nghe vậy, Mã Siêu kinh ngạc hỏi: “Anh muốn cho em tới Yến Đô sao?”
Dương Thanh khẽ gật đầu, nghiêm túc nói: “Tôi đã xem thường sự khống chế của gia tộc Vũ Văn đối với tập đoàn Nhạn Thanh.
Một mình Tiền Bưu không thể giúp Lạc Bân được bao nhiêu”.
Anh đang suy nghĩ nên phái ai tới Yến Đô trợ giúp Lạc Bân.
Bây giờ anh đã biết, cho Mã Siêu đi là thích hợp nhất.
Ngải Lâm trở về Yến Đô rồi.
Nếu cho Mã Siêu đi, anh ta không chỉ giúp đỡ Lạc Bân mà còn có thể rút ngắn khoảng cách với Ngải Lâm.
“Anh Thanh, nếu anh làm vậy vì em, em…”
Mã Siêu chưa kịp nói hết câu đã bị Dương Thanh nói chen vào: “Chắc hẳn cậu phải biết rõ tập đoàn Nhạn Thanh có ý nghĩa quan trọng như thế nào với tôi”.
“Lạc Bân rất giỏi trong việc kinh doanh.
Chỉ khi sự an toàn của ông ấy được bảo đảm, tôi mới có thể đẩy nhanh tiến độ đoạt lại toàn quyền khống chế tập đoàn Nhạn Thanh!”
Dương Thanh nghiêm mặt nói.
Nghe vậy, Mã Siêu không còn lo nghĩ gì nữa, lập tức đứng thẳng người: “Được.
Em nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Cùng lúc đó ở tỉnh lỵ.
Một chiếc máy bay Boeing 747 đang dần hạ cánh xuống sân bay quốc tế.
Một người đàn ông trung niên chậm rãi đi ra, sau lưng ông ta là hai vệ sĩ vạm vỡ.
“Anh họ, cuối cùng anh cũng tới rồi!”
Ông ta vừa ra khỏi sân bay, một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám màu đen vội vàng chạy tới, rưng rưng nói: “Tại em không bảo vệ thằng An thật tốt, anh hãy trách phạt em đi!”
–
.
Chương 349: 349: Một Mũi Tên Trúng Hai Con Chim
Khi thấy hai người đứng phía sau người trung niên kia, trái tim Hoàng Mai không khỏi run rẩy.
Bà ta biết, chỉ cần báo tin Hoàng An đã chết cho nhà họ Hoàng, chắc chắn nhà họ Hoàng sẽ cử cao thủ tới đây.
Nhưng bà ta không ngờ Hoàng Chung lại đích thân đến đây, hơn nữa hai người sau lưng ông ta chính là cao thủ mạnh nhất nhà họ Hoàng.
Hoàng Chung chính là bố Hoàng An.
“Cậu… Cậu Chung!”
Mạnh Hồng Nghiệp đứng cạnh Hoàng Mai, run rẩy nói.
Trước khi lên máy bay, Hoàng Mai đã nói cho Mạnh Hồng Nghiệp biết thân phận và địa vị của Hoàng Chung.
Nhà họ Hoàng có tổng cộng ba nhánh, nhưng không thể khinh thường thực lực của bất cứ nhánh nào.
Tuy bố Hoàng Mai là chủ gia tộc họ Hoàng đương nhiệm, nhưng bố Hoàng Chung lại là anh ruột của chủ gia tộc họ Hoàng.
Hoàng Chung là người có thực lực tổng hợp mạnh nhất trong nhánh của ông ta, thậm chí có thể sau này ông ta sẽ thừa kế chức chủ gia tộc.
Ánh mắt Hoàng Chung như lưỡi dao sắc bén, ngó lơ Mạnh Hồng Nghiệp, chỉ nhìn chằm chằm vào Hoàng Mai: “Rốt cuộc thằng An con trai anh đã chết thế nào?”
Tối qua, sau khi tự tay giết Hoàng An, Hoàng Mai đã báo tin cho Hoàng Chung luôn, nhưng không thể nói chi tiết qua điện thoại.
Hoàng Mai hiểu rất rõ những thủ đoạn mạnh mẽ dứt khoát của anh họ mình, không dám chần chừ nữa, bèn nói ngay: “Hoàng An bị một thanh niên tên Dương Thanh giết!”
“Theo những tin tức mà em đang nắm giữ, Dương Thanh là con rơi của gia tộc Vũ Văn.
Mười tám năm trước, nó và mẹ nó đã bị đuổi khỏi gia tộc”.
“Từ đó, nó luôn sống ở Giang Hải, những gì mà nó đã trải qua đều để lại dấu vết”.
“Nhưng năm năm trước, nó bỗng dưng biến mất, đến tầm nửa năm trước mới quay về, hơn nữa còn có thực lực rất mạnh”.
“Nhưng điều kỳ lạ là trong suốt năm năm nó biến mất, không hề có dấu vết gì về việc nó đã đi đâu hay gặp phải chuyện gì”.
Hoàng Mai nói hết những gì mà mình biết cho Hoàng Chung.
“Người của gia tộc Vũ Văn à?”
Hoàng Chung hừ lạnh, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo: “Không cần biết nó là ai, cho dù thực lực mạnh hơn nữa thì sao chứ? Dám giết con trai của Hoàng Chung này, anh sẽ khiến nó sống không bằng chết!”
Giọng ông ta vô cùng lạnh lẽo, ông ta vừa dứt lời, dường như nhiệt độ xung quanh cũng giảm hẳn đi, ngay cả Hoàng Mai cũng phải rùng mình.
Mạnh Hồng Nghiệp rất sợ hãi, vô thức lùi về sau mấy bước.
Lão ta có cảm giác, nếu Hoàng Chung biết sự thật về cái chết của Hoàng An, cả nhà họ Mạnh sẽ bị chôn cùng.
Nhưng lúc này lão ta đã về phe Hoàng Mai, đương nhiên không dám nói lung tung.
“Anh họ, bây giờ chúng ta sẽ đến Giang Hải tìm thằng nhãi kia để báo thù cho thằng An à?”, Hoàng Mai chợt hỏi.
Hoàng Chung lắc đầu, hỏi lại: “Em nói… ngay cả Đàm Kiện cũng bị thằng nhãi đó giết à?”
Đàm Kiện chính là đại sư Đàm, lúc này, Hoàng Mai nói với vẻ đau lòng: “Anh họ, thằng đó đúng là rất kỳ lạ, ngay cả đại sư Đàm cũng chết thảm dưới tay nó”.
“Cậu Chung, tôi cũng cần báo cáo chuyện này với cậu, đúng là thằng đó không đơn giản, chẳng những cậu ta có thân thủ cao siêu mà còn được cao thủ lặng lẽ bảo vệ”.
“Ngoài ra, mấy gia tộc quyền thế bậc nhất đều sẵn lòng khai chiến với nhà họ Mạnh chúng tôi vì cậu ta”.
Mạnh Hồng Nghiệp vội nhân cơ hội này để nói hết những gì mình biết cho Hoàng Chung nghe.
Mắt lão ta đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi: “Thậm chí, ngay cả đứa con trai và cháu trai mà tôi coi trọng nhất cũng chết dưới tay cậu ta!”
Lúc này Hoàng Chung mới nhìn Mạnh Hồng Nghiệp.
Hoàng Mai vội giới thiệu: “Đúng rồi, anh họ, đây là chủ gia tộc họ Mạnh – một trong ba nhà quyền thế nhất ở tỉnh Giang Bình, Mạnh Hồng Nghiệp”.
“Cậu Chung cứ gọi tôi là lão Mạnh ạ”, Mạnh Hồng Nghiệp vội nói.
Hoàng Chung gật nhẹ đầu rồi nói: “Bên cạnh việc báo thù rửa hận cho thằng An, lần này tôi đến tỉnh lỵ còn vì chuyện quan trọng khác”.
“Nếu cần đến nhà họ Mạnh chúng tôi thì cậu Chung cứ nói, có lẽ tôi sẽ giúp được cậu”, Mạnh Hồng Nghiệp nói.
Hoàng Mai cũng nhìn Hoàng Chung với vẻ ngờ vực, chắc chắn chuyện quan trọng mà ông ta nhắc đến là nhiệm vụ do gia tộc giao cho.
“Tôi muốn tỉnh Giang Bình theo họ Hoàng!”
Hoàng Chung đứng chắp tay sau lưng, giọng điệu vô cùng bá đạo.
Câu nói này của ông ta như đá tảng rơi xuống biển, khiến từng đợt sóng lớn trào lên.
Mạnh Hồng Nghiệp ngơ ngác, muốn tỉnh Giang Bình theo họ Hoàng, tức là muốn tất cả các gia tộc quyền thế bậc nhất ở nơi này phục tùng nhà họ Hoàng ư?
Tim lão ta đập thình thịch, hơi kích động.
Tối qua Hoàng Mai đã nói về quyền lực và địa vị của Hoàng Chung ở nhà họ Hoàng cho lão ta biết.
Nếu Hoàng Chung đã nói muốn tỉnh Giang Bình theo họ Hoàng, chắc nhà họ Hoàng sẽ không đích thân đến đây để quản lý mà chỉ cử thế lực đại diện làm điều đó thôi.
Ở tỉnh Giang Bình, chỉ ba gia tộc mạnh nhất mới có tư cách nhận trọng trách này, bao gồm nhà họ Hàn, nhà họ Ninh và nhà họ Mạnh.
Nếu bây giờ lão ta giành được sự tin tưởng từ nhà họ Hoàng, nhà họ Mạnh sẽ có hy vọng rất lớn trong việc trở thành “người đại diện” của nhà họ Hoàng còn gì nữa?
Hoàng Mai cũng thầm kinh ngạc, tuy tám nhà quyền thế ở Yến Đô rất mạnh, nhưng nếu muốn gộp các gia tộc đứng đầu một tỉnh lại thì khó lắm.
Nếu Hoàng Chung làm được chuyện này thì sẽ mang lại ý nghĩa lớn lao cho nhà họ Hoàng.
Có lẽ đây chính là cơ hội để Hoàng Chung trở thành người thừa kế chức chủ gia tộc đời tiếp theo.
“Cậu Chung, thật ra tôi có một cách, có lẽ sẽ giúp cậu đồng thời hoàn thành hai chuyện này”.
Mạnh Hồng Nghiệp bỗng cười híp mắt.
Hoàng Chung bình tĩnh nhìn Mạnh Hồng Nghiệp, thản nhiên nói: “Nếu Mai đã định giới thiệu ông với tôi thì chắc cũng nói cho ông biết tôi là người thế nào rồi”.
Mạnh Hồng Nghiệp thoáng run rẩy, đúng là Hoàng Mai đã nói với lão ta, Hoàng Chung vô cùng độc đoán, làm việc nhanh nhẹn dứt khoát, ghét nhất là quanh co lòng vòng.
Lão ta không dám nhử nữa, vội nói ngay: “Cậu Chung, bây giờ tỉnh Giang Bình do nhà họ Hàn, nhà họ Mạnh và nhà họ Ninh quản lý.
Trong bốn gia tộc lớn đã theo Dương Thanh đến chèn ép nhà họ Mạnh chúng tôi, có nhà họ Hàn”.
“Ngoài ra còn có nhà họ Trần ở Châu Thành, nhà họ Quan ở Giang Hải và Tòa Thành Vương Giả”.
“Nếu nhà họ Hàn tập hợp mấy gia tộc này về một phe thì sẽ thật sự trở thành thế lực mạnh nhất tỉnh Giang Bình”.
“Cậu Chung chỉ cần ra tay với nhà họ Hàn.
Với quan hệ giữa Dương Thanh và nhà họ Hàn, chắc chắn cậu ta sẽ đích thân ra mặt.
Khi ấy cậu cứ thẳng tay giết Dương Thanh rồi nhân đó san bằng nhà họ Hàn là được”.
“Nhà họ Mạnh chúng tôi sẽ dốc sức ủng hộ cậu Chung, chỉ còn mình nhà họ Ninh thì không nhằm nhò gì cả, nếu muốn nắm giữ cả tỉnh Giang Bình thì dễ như trở bàn tay!”
Mạnh Hồng Nghiệp nhe răng cười, trong mắt tràn ngập sự thù hận.
Trước đó lão ta từ bỏ chuyện báo thù vì kiêng dè nhà họ Hàn, nhưng hôm nay nhà họ Hoàng ở Yến Đô đã ra mặt, sao phải sợ nhà họ Hàn chứ?
Dương Thanh chết là cái chắc!
Hoàng Chung nghe thấy thế thì gật nhẹ đầu: “Được, vậy cứ làm theo lời ông nói, ra tay với nhà họ Hàn đầu tiên!”
Nét mặt ông ta vô cùng bình tĩnh, có vẻ việc nắm giữ tỉnh Giang Bình mới là chuyện lớn hàng đầu, còn báo thù cho con trai ông ta chỉ là tiện thể mà thôi.
–
.
Chương 350: 350: Lời Mời Của Nhà Họ Mạnh
Mạnh Hồng Nghiệp thầm mừng rỡ, lão ta cũng chỉ thử xem sao, không ngờ lại dễ dàng thành công như vậy.
Hoàng Chung đã đồng ý dùng cách của lão ta, tức là chuyện nhà họ Mạnh quản lý các gia tộc ở tỉnh Giang Bình thay nhà họ Hoàng đã gần như chắc chắn rồi.
“Cảm ơn cậu Chung! Cảm ơn cậu Chung!”
Mạnh Hồng Nghiệp vội cảm ơn.
Trông Hoàng Chung chỉ hơn năm mươi tuổi, nhưng người đã quá bảy mươi như Mạnh Hồng Nghiệp lại phải cung kính hết mực.
Dáng vẻ cúi đầu khom lưng của lão ta đúng là hơi buồn cười.
Lúc này, Dương Thanh đã về đến dinh thự Vân Phong.
Hôm qua anh đã đồng ý với Tiêu Tiêu rằng hôm nay sẽ dẫn cô bé đến Disneyland, đương nhiên không thể nuốt lời rồi.
Vì Ngải Lâm bay rất sớm nên khi Dương Thanh tiễn cô ấy xong rồi về nhà, hai mẹ con cũng vừa dậy.
Tần Thanh Tâm mặc đồ ngủ màu hồng phấn, đang chải tóc cho Tiêu Tiêu.
Trong phòng thoang thoảng mùi hoa oải hương thơm ngát.
Dương Thanh hơi nhếch môi, nở nụ cười hạnh phúc.
Đây mới là cuộc sống mà anh mong muốn, có căn nhà rộng rãi, có những niềm hạnh phúc giản đơn.
“Anh đang nghĩ gì thế?”
Thấy Dương Thanh đứng ngây ra đó, còn cười ngô nghê, Tần Thanh Tâm hơi buồn cười, bèn hỏi.
“Anh đang nghĩ… khi nào thì sinh em trai cho Tiêu Tiêu đây?”
Dương Thanh nói: “Trai gái đủ đầy, gia đình êm ấm, thế mới xem như bước lên đỉnh cao cuộc đời”.
“Con muốn có em trai! Con muốn có em trai!”
Tiêu Tiêu bỗng kích động kêu lên, quay đầu nhìn Tần Thanh Tâm với vẻ mong chờ.
“Ngồi yên nào, tóc con vẫn chưa tết xong đâu!”
Tần Thanh Tâm quát khẽ rồi trừng mắt nhìn Dương Thanh, tức giận nói: “Con gái hơn bốn tuổi rồi mà vẫn chưa đứng đắn được!”
Dương Thanh cười hề hề, bước đến trước mặt Tiêu Tiêu: “Tiêu Tiêu cũng muốn có em trai để chơi cùng nhỉ?”
“Tiêu Tiêu muốn có em trai, thật nhiều em trai!”
Mỗi khi nhắc đến em trai, Tiêu Tiêu luôn rất kích động.
Cô bé nhìn Tần Thanh Tâm với vẻ mong đợi, nài nỉ: “Mẹ, mẹ sinh em trai cho con được không?”
Cô bé đang định quay đầu lại thì bị Tần Thanh Tâm quát: “Nếu con còn ngọ nguậy nữa thì mẹ sẽ bảo bố tết tóc cho con đấy!”
Nghe thấy thế, Tiêu Tiêu ấm ức ngậm miệng, không dám đòi có em trai nữa.
Cô bé có vẻ hơi lo lắng, còn rụt rè nhìn Dương Thanh.
Dương Thanh cười khổ.
Trước đó, khi tết tóc cho Tiêu Tiêu, Dương Thanh đã làm đau cô bé, khiến cô bé khóc rất lâu.
Từ đó trở đi, Tiêu Tiêu không cho Dương Thanh động vào tóc mình nữa.
Hai mẹ con mất một tiếng để mặc quần áo, rồi mất thêm tiếng nữa để ăn diện tỉ mẩn.
Đến khi họ ra ngoài thì đã gần hết buổi sáng rồi.
Dương Thanh cũng không sốt ruột, vô cùng tận hưởng khoảng thời gian này.
Họ chơi ở Disneyland cả ngày rồi ăn tối bên ngoài luôn, đến khi về nhà thì trời đã tối hẳn.
“Bố ơi, mai mình lại đến sở thú được không ạ?”
Tiêu Tiêu vẫn chưa chơi đã nghiền, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, kích động nói.
Dương Thanh đang định đồng ý thì nghe thấy Tần Thanh Tâm nói: “Không được! Mai con phải đi học tiếng Anh!”
“Mẹ…”
Tiêu Tiêu vừa nghe đến lớp tiếng Anh thì ỉu xìu ngay.
Tần Thanh Tâm nói với vẻ nghiêm nghị: “Hôm nay con đã nghỉ lớp múa rồi, mai con phải đi học tiếng Anh cho mẹ!”
“Bố ơi, Tiêu Tiêu không muốn học tiếng Anh đâu”.
Tiêu Tiêu rất thông minh, biết mẹ sẽ không đồng ý nên lập tức cầu cứu Dương Thanh.
Dương Thanh mỉm cười: “Tiêu Tiêu là bé ngoan, phải nghe lời mẹ chứ”.
Dương Thanh cũng rất xót Tiêu Tiêu, còn bé như thế mà đã phải tham gia cả lớp múa lẫn lớp tiếng Anh rồi.
Nhưng anh cũng hiểu khi mẹ dạy con, cho dù bố không đồng ý thì cũng không thể nói ngay trước mặt con được.
Nếu bạn phản bác vợ ngay trước mặt con, đứa trẻ sẽ nghĩ nó đang được ủng hộ chứ không thấy lỗi sai của mình, từ đó càng thêm hư đốn.
Người mẹ cũng sẽ mất uy tín của mình trong lòng con trẻ.
“Hic!”
Tiêu Tiêu bĩu môi, trông rất không vui, rõ ràng đang tức giận với Dương Thanh.
“Tiêu Tiêu, con là bé ngoan lễ phép cơ mà, không được quấy như thế, bằng không người khác sẽ không thích con đâu”.
Giọng điệu của Tần Thanh Tâm dịu dàng hơn rất nhiều, cô nắm lấy tay Tiêu Tiêu, nghiêm túc nói: “Khi nào con được nghỉ, bố mẹ nhất định sẽ dẫn con đi chơi, được không nào?”
Tiêu Tiêu cũng không phải bé hư, sau khi được Tần Thanh Tâm an ủi mấy câu, cô bé lập tức nhận ra lỗi sai của mình.
“Tiêu Tiêu xin lỗi bố mẹ ạ, Tiêu Tiêu biết sai rồi.
Ngày mai Tiêu Tiêu sẽ đi học tiếng Anh”.
“Mẹ đã bảo Tiêu Tiêu là đứa bé ngoan ngoãn nghe lời nhất mà”.
Tần Thanh Tâm nói rồi hôn chụt lên khuôn mặt hồng hào mũm mĩm của Tiêu Tiêu một cái.
Trong lúc trò chuyện, gia đình họ đã về đến nhà.
Tần Y đã nấu bữa tối xong, đang chờ nhà Dương Thanh về.
Tiêu Tiêu ngồi cạnh Tần Đại Dũng, hớn hở kể về những gì mà cô bé đã thấy ở Disneyland.
Thỉnh thoảng tiếng cười vui vẻ lại vang lên trong phòng.
Tiêu Tiêu như cây hài của cả nhà, khiến bầu không khí sôi động hẳn lên.
Trước đó, chuyện của Châu Ngọc Thúy đã khiến người trong nhà tổn thương sâu sắc, nhất là lúc bà ta tiết lộ thân phận của Tần Thanh Tâm trước khi bị bắt.
Mấy ngày qua, Tần Thanh Tâm cứ vùi đầu vào công việc, muốn che giấu nỗi buồn trong lòng mình.
Chuyến đi chơi hôm nay đã giúp tâm trạng cô thoải mái hơn rất nhiều.
Sau khi ăn tối xong, Tần Thanh Tâm và Tần Y vào bếp rửa bát, Tiêu Tiêu ngồi xem phim hoạt hình trong lòng Dương Thanh.
Tần Đại Dũng cũng ngồi cạnh, trò chuyện với Dương Thanh, câu được câu mất.
“Đúng rồi, hôm nay có người đến gửi thư mời cho con đấy”.
Tần Đại Dũng chỉ vào thư mời đẹp đẽ trên bàn trà, mở miệng nói.
Nghe thấy thế, Dương Thanh hơi nhíu mày.
Dinh thự Vân Phong là lãnh địa tư nhân của anh, trừ người nhà anh ra, không ai được phép bước vào.
Đối phương có thể đưa thư mời đến nơi này, rõ ràng đã tránh né bảo vệ ở lối vào.
Dương Thanh cầm thư mời lên đọc, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén: “Nhà họ Mạnh ư?”
Đây là thư mời do nhà họ Mạnh gửi, nói là hai ngày sau sẽ tổ chức một buổi giao lưu ở tỉnh lỵ.
“Dương Thanh, có vấn đề gì à?”, Tần Đại Dũng ngờ vực hỏi.
Dương Thanh mỉm cười lắc đầu: “Ngày kia có một buổi giao lưu thương mại ở tỉnh lỵ, các gia tộc và những doanh nghiệp đứng đầu ở thành phố Giang Bình đều sẽ tham gia”.
Tần Đại Dũng nghe thấy thế thì mỉm cười: “Với địa vị của con bây giờ, đúng là con có tư cách tham dự buổi giao lưu đó”.
“Ồ? Nghe ý bố thì bố biết buổi giao lưu này ạ?”, Dương Thanh hỏi.
Tần Đại Dũng gật đầu: “Đây là buổi giao lưu giữa các doanh nghiệp và gia tộc quyền thế bậc nhất tỉnh Giang Bình, được tổ chức ba năm một lần, lần nào cũng do một gia tộc đứng đầu chủ trì”.
“Nói trắng ra, đây chính là lúc để các ông lớn tỉnh Giang Bình ngồi với nhau, phô bày thực lực”.
“Họ cũng phân chia lợi ích theo thực lực tổng hợp của các phe phái luôn.
Mỗi khi buổi giao lưu thương mại ở tỉnh Giang Bình được tổ chức, luôn có những thế lực vùng lên và biến mất”.
“Cũng có thể nói đây là cuộc cải tổ các thế lực ở tỉnh Giang Bình”.
Tần Đại Dũng nói hết những gì mà mình biết cho Dương Thanh nghe.
Nghe thấy thế, Dương Thanh nhíu mày, người ưu tú nhất của đời thứ hai và đời thứ ba nhà họ Mạnh đều đã chết vì anh.
Trong tình huống như thế, không ngờ nhà họ Mạnh lại gửi thư mời cho anh.
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[DỊch] Đạo Quân [DỊch] Đạo Quân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Dao-Quan.webp)







