Chàng Rể Chiến Thần
Tập 32 : 311: Chỗ Đáng Trách (c311-c320)
❮ sautiếp ❯Chương 311: 311: Chỗ Đáng Trách
Chẳng ai ngờ được Ngụy Sâm lại bảo Dương Thanh đi giết Ngụy Thành Châu.
Ngay cả bản thân Dương Thanh cũng thấy vô cùng bất ngờ.
Lúc này, trong lòng Ngụy Thành Châu sợ hãi nhưng vẫn ra vẻ tức giận: “Thằng khốn! Bất kể thế nào thì tao cũng là bố mày, mày lại muốn giết tao à?”
“Chính bởi vì ông là bố tôi, cho nên tôi không thể tự mình ra tay với ông được!”
Ngụy Sâm đột nhiên vô cùng bình tĩnh nói.
“Dương Thanh, cậu tuyệt đối đừng nghe nó.
Việc tìm cao thủ ở Hiệp hội Võ thuật tới giúp là do nó đề xuất đấy”.
“Bây giờ nó một lòng muốn chết, cho dù cậu có giết tôi, nó cũng sẽ không bỏ qua cho mẹ vợ cậu đâu”.
“Cậu nên suy nghĩ kỹ lại!”
Ngụy Thành Châu sợ thật rồi.
Lúc này, hai vệ sĩ phía sau lão ta đều cảnh giác nhìn Dương Thanh.
Nhưng bọn họ đều hiểu, nếu Dương Thanh muốn giết Ngụy Thành Châu thì không ai có thể ngăn cản được.
“A…
Đừng giết tôi, đừng giết tôi!”
Đúng lúc này, Châu Ngọc Thúy đau đến mức kêu lên thất thanh: “Dương Thanh, mau cứu tôi với!”
Lúc này, Ngụy Sâm đang dí con dao găm lên cổ Châu Ngọc Thúy đột nhiên rạch nhẹ một cái, máu lập tức tuôn ra.
Ngụy Sâm chỉ muốn chết nên không sợ Dương Thanh, thờ ơ nhìn anh nói: “So với ân oán giữa chúng ta thì Ngụy Thành Châu thật sự không đáng để nhắc tới.
Chỉ cần cậu giết Ngụy Thành Châu, tôi tuyệt đối không làm hại người phụ nữ này”.
“Ngụy Sâm, ông nên suy nghĩ cho kỹ đi.
Nếu bây giờ ông buông tay thì còn có đường sống!”, Dương Thanh hờ hững nói.
Dương Thanh không phải không muốn tay với Ngụy Thành Châu.
Nhưng một khi lão ta chết, e rằng Hiệp hội Võ thuật sẽ là một rắc rối rất lớn.
Ít nhất trước mắt, Dương Thanh không muốn xảy ra xung đột quá lớn với Hiệp hội Võ thuật.
Ngụy Thành Châu cũng vội nói: “Ngụy Sâm, bố hứa với con, chỉ cần bây giờ con thả người, sau này con chính là chủ gia tộc, mọi chuyện trong nhà họ Ngụy đều do con quyết định hết!”
“Xem ra, các người vẫn khinh thường quyết tâm của tôi”.
Ngụy Sâm lắc đầu và ấn mạnh con dao găm trong tay xuống.
Trên cổ của Châu Ngọc Thúy lại bị rạch một đường.
“A…
Đau chết mất…
Dương Thanh, mau cứu tôi với!”
“Lẽ nào cậu thật sự muốn nhìn thấy tôi bị cậu ta giết chết à?”
“Nếu tôi chết rồi, cậu làm sao ăn nói được với Thanh Tâm và Y Y?”
“Lão kia đã già khú đế rồi, chết cũng chẳng sao.
Nhưng tôi còn trẻ! Cậu đừng do dự nữa, mau giết lão ta đi!”
Châu Ngọc Thúy hoảng sợ, khóc la om sòm.
Ngụy Thành Châu nghe những gì bà ta nói thì cơ mặt giật giật.
Nhưng có Dương Thanh ở đây, lão ta cũng không dám nói lời nào.
“Ngụy Sâm, tôi sẽ cho ông một cơ hội cuối cùng.
Thả bà ta ra, tôi sẽ bảo vệ tính mạng của ông!”, Dương Thanh sắp chẳng còn kiên nhẫn nữa.
Trong lúc nói chuyện, hai ngón trỏ và ngón giữa của anh đã kẹp vài chiếc lá.
Chỉ cần Ngụy Sâm dám giết Châu Ngọc Thúy, Dương Thanh bảo đảm ông ta sẽ phải chết trước!
Anh rất thông cảm với những gì Ngụy Sâm đã gặp phải, nhưng đối phương nhiều lần uy hiếp làm Dương Thanh muốn giết ông ta.
“Con trai, con đừng kích động! Bố đã mất đi một đứa con trai, không muốn mất đi bất kỳ đứa nào nữa! Chỉ cần con chấp nhận thả tay ra, bố bảo đảm sau này chắc chắn sẽ giao nhà họ Ngụy cho con!”
“Bố sai rồi, sai thật rồi!”
Ngụy Thành Châu đột nhiên đau khổ, “bịch” một tiếng, lão ta quỳ xuống trước mặt mọi người, đôi mắt đỏ hoe nhìn Ngụy Sâm nói: “Con trai, con biết cả đời bố chưa bao giờ cầu xin ai, cũng chưa từng quỳ trước mặt bất kỳ người nào.
Nhưng hôm nay, bố quỳ ở trước mặt con, cầu xin con!”
Ngụy Sâm lại thờ ơ trước lời cầu xin của Ngụy Thành Châu, trong mắt ông ta chỉ có sự căm hận.
“Ngụy Thành Châu, ông không cần phải giả vờ trước mặt tôi.
Tôi hiểu rõ ông là người thế nào hơn bất kỳ ai khác.
Ông tưởng nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu là tôi sẽ thật sự tin ông sao?”
“Nếu tôi thật sự thả tay ra, e rằng vừa quay về nhà họ Ngụy đã bị ông sai người giết chết rồi”.
“Đâu phải ông chưa từng giết người thân.
Năm xưa, chẳng phải ông cũng đã tự tay kết liễu ông nội, ông mới có thể lên làm chủ gia tộc đó sao?”
Ngụy Sâm biết rõ một vài chuyện bí mật của Ngụy Thành Châu như lòng bàn tay.
“Con trai, bố cũng đã quỳ ở trước mặt con rồi, lẽ nào con vẫn không chịu tha thứ cho bố sao?”, Ngụy Thành Châu cầu xin.
Ngụy Sâm lắc đầu, bình tĩnh nói: “Nếu Dương Thanh không muốn giết ông, vậy tôi cho ông được tự lựa chọn.
Một là ông chết, hai là người đàn bà này chết!”
“Nếu ông không chết thì tôi sẽ giết người đàn bà này, đến lúc đó kết quả cũng vậy thôi”.
“Tôi nghĩ, tuy tôi là kẻ giết người nhưng dù sao chuyện này cũng do nhà họ Ngụy gây ra, chắc Dương Thanh sẽ không tha cho ông đâu nhỉ?”
“Được rồi, những gì cần nói tôi đã nói xong.
Trong vòng một phút, nếu ông không chết thì tôi sẽ giết người đàn bà này!”
Lúc này, Ngụy Sâm rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta thấy sợ.
Con người, khi hoàn toàn không màng tới sống chết nữa mới có thái độ như thế này.
“Ngụy Sâm, nói vậy là con tính không bao giờ tha thứ cho bố sao?”
Ngụy Thành Châu đột nhiên đứng lên.
Lão ta nhìn ra được, cho dù mình có nói tới rách miệng thì Ngụy Sâm cũng sẽ không đổi thay đổi ý định.
“Còn bốn mươi giây!”
Ngụy Sâm không trả lời mà thông báo thời gian lần thứ nhất.
Dương Thanh híp mắt lại, chiếc lá giữa hai ngón tay đã bị anh vò gần nát.
“Còn ba mươi giây!”
Rất nhanh, Ngụy Sâm lại thông báo thời gian lần thứ hai.
“Dương Thanh, cậu mau giết lão già kia đi.
Tôi chính là mẹ vợ cậu, lẽ nào cậu muốn trơ mắt nhìn tôi bị giết à?”
“Nếu tôi chết, Thanh Tâm và Y Y sẽ nghĩ thế nào?”
“Sáng nay, tôi đã livestream chửi bới cậu trên mạng nhiều như vậy, bây giờ chỉ có tôi mới có thể làm sáng tỏ sự thật!”
“Nếu không Thanh Tâm và Y Y nhất định sẽ cho rằng cậu phái người tới giết tôi.
Đến lúc đó, hai đứa nó sẽ hận cậu cả đời!”
Cảm giác được kim loại lạnh giá trên cổ, Châu Ngọc Thúy khủng hoảng nhìn Dương Thanh và hét to.
Mà Dương Thanh trước sau vẫn thờ ơ, bình tĩnh nhìn Ngụy Sâm.
“Mười giây cuối cùng!”
Ngụy Sâm lại thông báo thời gian với vẻ rất cương quyết.
“Chín giây!”
“Tám giây!”
“Một giây!”
Ngụy Sâm liên tục báo thời gian.
Sau khi ông ta báo ra một giây cuối cùng lại bình tĩnh liếc nhìn Ngụy Thành Châu: “Tôi sẽ ở dưới địa ngục chờ ông!”
Ngụy Sâm vừa dứt lời thì bàn tay đang nắm chuôi dao chợt ấn mạnh.
“A…”
Châu Ngọc Thúy nhắm mắt và hét to.
“Pằng!”
Cùng lúc đó, một tiếng súng chói tai vang lên, tất cả đã được quyết định.
Giữa trán của Ngụy Sâm xuất hiện một lỗ máu chói mắt.
Ông ta chưa kịp ra tay thì đã bị bắn chết rồi.
“Bịch!”
Ông ta ngã xuống đất.
Mà lúc này, một tay bắn tỉa mặc đồ da xuất hiện và đi tới bên cạnh Ngụy Thành Châu.
Hóa ra kẻ vừa nổ súng là người của Ngụy Thành Châu.
Ngụy Thành Châu có chút bi thương, liếc nhìn thi thể của Ngụy Sâm lần cuối rồi nói: “Đưa thi thể của Ngụy Sâm về nhà họ Ngụy để mai táng!”
Lão ta lại nhìn về phía Dương Thanh: “Dương Thanh, tôi giao mẹ vợ của cậu lại cho cậu.
Tôi sẽ thu xếp cho người đứng ra làm sáng tỏ rằng clip được lan truyền trên mạng trước đó đều là do con trai tôi ép mẹ vợ cậu làm”.
“Mặt khác, về chuyện bồi thường những tổn thất có liên quan với tập đoàn Nhạn Thanh, tôi sẽ thu xếp cho người liên hệ với cậu sau”.
Ngụy Thành Châu nói dứt lời thì xoay người, tập tễnh rời đi.
Dương Thanh nhìn theo bóng lưng lão ta rời đi, trong lòng vô cùng xúc động.
Đây chính là người đáng thương thì nhất định phải có chỗ đáng trách à?
–
.
Chương 312: 312: Bố Có Thể Phục Hồi
Châu Ngọc Thúy không bị thương nặng, chỉ bị hai vết cắt cạn trên cổ và chảy ít máu.
Sau khi Dương Thanh đưa bà ta đến bệnh viện, bác sĩ chỉ sát trùng qua vết thương, thậm chí không cần băng bó đã cho bọn họ về.
Lúc Tần Thanh Tâm và Tần Y biết Châu Ngọc Thúy vẫn còn sống, cả hai đều mừng đến rơi nước mắt.
Tần Y còn chưa tới bệnh viện vì đang bận sứt đầu mẻ trán về chuyện của tập đoàn Nhạn Thanh.
Sau khi biết Châu Ngọc Thúy còn sống, cô ta cũng yên tâm.
“Xin lỗi mẹ, nếu không phải con đuổi mẹ đi thì mẹ đã không gặp phải việc này”.
Tần Thanh Tâm ôm chặt lấy Châu Ngọc Thúy, vừa khóc vừa nói.
Dương Thanh nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở, trong lòng lại lo lắng.
Anh biết, người phụ nữ này muốn giết Tần Đại Dũng.
Nếu có một ngày Tần Thanh Tâm và Tần Y biết Châu Ngọc Thúy vẫn còn muốn giết Tần Đại Dũng, sao các cô có thể tiếp nhận được?
“Đúng rồi, mẹ, clip mẹ livestream vào sáng nay là sao vậy?”
“Mẹ sỉ nhục và hủy hoại danh tiếng của Dương Thanh đã mang tới rắc rối rất lớn cho tập đoàn Nhạn Thanh đấy”.
“Mẹ mau nghĩ cách livestream giải thích mọi chuyện đi!”
Tần Thanh Tâm nhìn thấy Châu Ngọc Thúy thì rất kích động.
Nhưng sau khi cô hiểu rõ rắc rối mà Châu Ngọc Thúy gây ra cho tập đoàn Nhạn Thanh, cô vội vàng thúc giục.
Châu Ngọc Thúy đảo tròng mắt rồi rơi nước mắt, vừa khóc vừa nói: “Thanh Tâm, mẹ bị nhà họ Ngụy ép mới phải nói những lời đó.
Bọn chúng nói Dương Thanh là tổng phụ trách chi nhánh Giang Hải của tập đoàn Nhạn Thanh.
Bọn chúng muốn hại Dương Thanh và phá hủy tập đoàn Nhạn Thanh”.
“Ngoài chuyện này, mẹ còn có một chuyện nữa muốn nói thật với con! Thật ra nhà họ Ngụy đã tìm tới mẹ từ lâu rồi.
Bọn chúng ép mẹ phải giết bố con, nếu không chúng sẽ giết cả nhà chúng ta!”
“Mẹ cũng chẳng còn cách nào, cho nên tối qua kích động mới ra tay với bố con.
Dù sao bố con đã như vậy rồi, nếu có thể dùng mạng của ông ấy đổi lấy bình an cho con và Y Y, mẹ nghĩ chắc chắn bố con sẽ bằng lòng thôi”.
“Nhưng mẹ cam đoan với con, mẹ thật sự chưa từng nghĩ sẽ sống một mình.
Dự định ban đầu của mẹ là giết bố con xong sẽ tự sát!”
Châu Ngọc Thúy nói với nước mắt nước mũi giàn giụa.
Tần Thanh Tâm cũng đầm đìa nước mắt, vừa khóc vừa nói: “Mẹ, khổ cho mẹ rồi!”
Hai mẹ con nói xong lại ôm nhau khóc.
Nếu không phải Dương Thanh biết sự thật, anh cũng sẽ bị những lời này của Châu Ngọc Thúy lừa mất.
“Mẹ, mẹ đã bị bọn chúng ép, bây giờ mẹ livestream làm sáng tỏ mọi chuyện trên mạng đi.
Làm vậy có thể rửa sạch nỗi oan cho Dương Thanh đấy”.
Qua một lâu sau, hai mẹ con với bình tĩnh lại.
Tần Thanh Tâm lập tức giục.
Bây giờ Châu Ngọc Thúy có thể sống sót trở về, đâu dám từ chối yêu cầu của Tần Thanh Tâm nữa.
Bà ta lập tức livestream để làm sáng tỏ mọi chuyện.
Nhà họ Ngụy còn hành động nhanh hơn.
Ngụy Thành Châu tự mình livestream để giải thích sự thật, đồng thời xin lỗi tập đoàn Nhạn Thanh.
Ngay sau đó lại có Châu Ngọc Thúy livestream trình bày sự thật.
Nhất thời, trên toàn mạng đều bùng nổ.
“Không ngờ livestream lúc sáng là giả!”
“Người tên Ngụy Tường kia đúng là một tên khốn, không ngờ còn vô sỉ như vậy!”
“Chúng ta đã nghĩ oan cho tập đoàn Nhạn Thanh, xin lỗi!”
“Không sai, chúng ta thật sự nợ tập đoàn Nhạn Thanh một lời xin lỗi!”
Livestream của Châu Ngọc Thúy vào buổi sáng vốn đang rất hot, kết quả chưa hết một ngày, chủ nhà họ Ngụy đã tự mình livestream làm sáng tỏ sự thật và xin lỗi.
Nhất thời, sự kiện lần này được lan truyền khắp trên mạng.
Rất nhiều cư dân mạng kéo nhau để lại lời xin lỗi trên các trang web lớn.
Có thể nói bây giờ người người nhà nhà đều biết tới tập đoàn Nhạn Thanh.
Sức mạnh của cộng đồng mạng lớn đến cỡ nào? Chỉ mấy giờ ngắn ngủi, bọn họ đã đẩy tập đoàn Nhạn Thanh lên đầu top tìm kiếm.
“Anh rể, tốt quá rồi! Rắc rối của tập đoàn Nhạn Thanh gặp phải trước đây đều đã được giải quyết! Hơn nữa, giá trị thị trường của công ty cũng đang tăng vọt!”
“Rất nhiều đối tác vốn chủ động hủy bỏ hợp đồng cũng tự mình đến đây, nói bằng lòng ký hợp đồng lại”.
“Còn có rất nhiều chủ doanh nghiệp chủ động hợp tác với chúng ta!”
“Anh rể, em tạm thời không nói chuyện được với anh nữa.
Lại có đối tác tới rồi!”
Tần Y kích động gọi điện thoại cho Dương Thanh và báo cáo từng tin tức tốt của công ty.
Chỉ là cô ta mới nói được mấy câu đã có việc bận, phải vội vàng cúp máy.
“Dương Thanh, tin tức tốt gì vậy? Em thấy anh cười mãi”, Tần Thanh Tâm vừa cười vừa hỏi.
Cô vốn cho rằng Châu Ngọc Thúy đã chết nên cực kỳ bi thương.
Bây giờ mẹ còn sống, tâm trạng của cô cũng tốt hơn nhiều.
Dương Thanh mỉm cười nói: “Y Y gọi tới, bảo rắc rối của công ty đều đã được giải quyết, hơn nữa còn có rất nhiều chủ doanh nghiệp chủ động tìm tới muốn hợp tác”.
“Không ngờ nhà họ Ngụy chẳng những không phá được tập đoàn Nhạn Thanh, trái lại còn làm cho tập đoàn phát triển tốt hơn.
Qua hôm nay, chắc hẳn giá trị thị trường của tập đoàn Nhạn Thanh sẽ đạt tới mức cao nhất”.
Tần Thanh Tâm biết quan hệ giữa Dương Thanh và tập đoàn Nhạn Thanh nên vô cùng vui mừng.
Nhưng cô không biết, người thật sự muốn phá hủy tập đoàn Nhạn Thanh không phải là nhà họ Mạnh, cũng không phải là nhà họ Ngụy, mà là vài người nào đó trong gia tộc Vũ Văn ở tít tận Yến Đô.
Dương Thanh mỉm cười: “Chỉ khổ cho Y Y, công việc sau này chắc chắn sẽ càng bận hơn”.
Tần Thanh Tâm đột nhiên dựa đầu vào vai Dương Thanh và cảm kích nói: “Chồng, em xin lỗi!”
Dương Thanh ngây người một lát rồi mới chợt hiểu ra.
Trước đó, lúc Tần Thanh Tâm thấy livestream của Châu Ngọc Thúy ở trên mạng đã gọi điện thoại cho Dương Thanh, hỏi anh là bà ta ở đâu.
Thật ra khi đó cô đã thật sự tin lời Châu Ngọc Thúy.
Lúc này cô xin lỗi vì mình từng nghi ngờ Dương Thanh.
Cùng lúc đó, ở Yến Đô.
Ở một biệt thự sang trọng được trang hoàng lộng lẫy giống như cung điện.
Trong đại sảnh của biệt thự lớn này, một người thanh niên đang ngồi trên sofa cao cấp, trên bàn trà trước mặt còn đặt một chiếc laptop.
Lúc này, trên màn hình laptop đang phát một đoạn video.
“Chào mọi người, tôi là Ngụy Thành Châu chủ nhà họ Ngụy ở thành phố Giang Hải tỉnh Giang Bình.
Tôi muốn làm sáng tỏ với mọi người về một sự thật!”
“Sáng nay, đoạn clip lan truyền trên mạng với tốc độ chóng mặt kia thật ra là giả.
Sự thật là con trai tôi Ngụy Tường…”
Đoạn video này là do Ngụy Thành Châu tự mình đứng ra làm sáng tỏ sự việc Châu Ngọc Thúy livestream lúc sáng.
Nội dung của đoạn video không dài nhưng được truyền đi rất nhanh trên mạng.
“Rầm!”
Người thanh niên xem xong đoạn video của Ngụy Thành Châu thì lập tức nổi giận, đấm mạnh lên chiếc laptop và nói với vẻ dữ tợn: “Em trai tốt của tôi, tôi thật không ngờ với một lá bài nát như vậy mà cậu cũng có thể đánh thắng được!”
“Nhưng… vậy thì sao chứ? Cậu chắc chắn vẫn chỉ là một kẻ vô dụng bị gia tộc vứt bỏ thôi.
Mà Vũ Văn Bân tôi mới là tương lai của gia tộc!”
“Cậu đừng sốt ruột.
Tôi còn nhiều thời gian để từ từ chơi với cậu! Một ngày nào đó, tôi sẽ giẫm cậu xuống dưới đế giày, như chuyện năm xưa, cậu và mẹ cậu bị đuổi khỏi gia tộc hệt như chó nhà có tang vậy!”
Đêm hôm đó, Dương Thanh nhận được một cuộc điện thoại.
“Cậu Thanh, nhiệm vụ của chị đã kết thúc, ngày mai chị sẽ về nước! Chị đã đặt vé máy bay rồi.
Mười giờ sáng mai, cậu nhớ tới sân bay quốc tế Giang Hải đón chị đấy!”
Trong điện thoại vọng ra giọng nói của Ngải Lâm.
Dương Thanh vui mừng: “Được, ngày mai em sẽ qua đón chị!”
“Dương Thanh, điện thoại của ai vậy?”
Sau khi Dương Thanh cúp máy, Tần Thanh Tâm nghi ngờ hỏi.
Cô vừa nghe được giọng nói của một người phụ nữ.
Dương Thanh mỉm cười: “Là đồng đội của anh trước đây.
Chị ấy là chuyên gia lĩnh vực y học nổi tiếng trên thế giới đấy.
Anh đã gửi kết quả khám và chữa bệnh của bố cho chị ấy.
Chị ấy nói bố có hi vọng phục hồi rất lớn!”
–
.
Chương 313: 313: Dương Thanh Bị Hôn
Dương Thanh cho Ngải Lâm xem qua kết quả khám và chữa bệnh của Tần Đại Dũng nhưng không nói cho bất kỳ ai biết.
Lúc này, anh nói với Tần Thanh Tâm làm cô rất kích động: “Anh nói thật à? Bố thật sự có thể tỉnh lại à?”
Tần Đại Dũng đã hôn mê một thời gian.
Bác sĩ chữa trị chính cũng nói khả năng Tần Đại Dũng phục hồi là vô cùng mong manh.
Mấy ngày qua, Tần Thanh Tâm và Tần Y đều vô cùng đau khổ, thậm chí cũng có phần tuyệt vọng rồi.
Nhưng bây giờ, cô đột nhiên nghe Dương Thanh nói Tần Đại Dũng có hi vọng tỉnh lại rất lớn nên nhất thời kích động.
“Anh đã lừa em bao giờ chưa?”
Dương Thanh mỉm cười: “Em cứ việc yên tâm đi.
Chị Lâm là chuyên gia nổi tiếng thế giới trong lĩnh vực y học, có thể nói là một thiên tài.
Khi chị ấy vừa mới học thạc sĩ đã giải đáp được rất nhiều vấn đề nan giải trong y học”.
“Sau đó chị ấy ra nước ngoài du học, giỏi cả về Đông y lẫn Tây y.
Chị ấy cũng nghiên cứu về vấn đề lớn trong lĩnh vực lớn, hơn nữa đều có thành tích không tệ”.
“Chị ấy nói bố có khả năng tỉnh lại rất lớn, trên thực tế khả năng này đạt tới gần một trăm phần trăm đấy!”
Sau khi nghe Dương Thanh giải thích như vậy, Tần Thanh Tâm càng kích động hơn.
Cô nắm chặt lấy tay Dương Thanh, mắt đỏ hoe nói: “Dương Thanh, cám ơn anh! Cảm ơn tất cả những gì anh đã làm cho em!”
Cô thật sự vô cùng cảm động.
Rõ ràng Dương Thanh là một người rất có năng lực, nhưng để ở bên cạnh mình, anh đã hy sinh rất nhiều thứ.
Cô nhớ lại sáng nay mình từng nghi ngờ Dương Thanh, trong lòng càng khó chịu hơn.
Dương Thanh mỉm cười nhìn gương mặt xinh đẹp gần trong gang tấc, chợt cười ngả ngớn nói: “Em hôn anh một cái xem như cảm ơn nhé!”
“Chụt…”
Dương Thanh vốn chỉ đùa thôi, nhưng không ngờ anh vừa dứt lời thì miệng Tần Thanh Tâm lại ghé sát tới và hôn phớt lên môi anh.
Dương Thanh nhất thời choáng váng.
Mà Tần Thanh Tâm chủ động hôn Dương Thanh xong cũng đỏ cả mặt.
“Anh đừng nhìn nữa!”
Tần Thanh Tâm thấy Dương Thanh đờ đẫn nhìn mình thì càng xấu hổ hơn, cảm giác mặt mình nóng bừng.
“Ha ha…”
Dương Thanh thấy Tần Thanh Tâm thẹn thùng thì không nhịn được cười.
Tần Thanh Tâm thấy Dương Thanh vui vẻ, cô chợt đỏ mắt và càng thấy áy náy hơn.
“Thật ra, anh ấy cũng đâu cần nhiều.
Chỉ một nụ hôn đã làm anh ấy vui vẻ chẳng khác nào một đứa trẻ.
Mình làm vợ thật không xứng chức!”, Tần Thanh Tâm thầm nghĩ.
Dương Thanh thấy Tần Thanh Tâm áy náy lại cố ý cười ngả ngớn, ghé đầu qua và cười híp mắt nói: “Vợ, có phải em cảm thấy mắc nợ chồng không? Hay là em hôn anh thêm cái nữa, xem như bù đắp vậy?”
“Chồng!”
Tần Thanh Tâm đột nhiên khẽ gọi.
“Hử?”
Dương Thanh hơi đờ đẫn.
Trông Tần Thanh Tâm thế này, không phải định hôn mình thật đấy chứ?
“Anh qua đây một chút!”, Tần Thanh Tâm nói.
Dương Thanh ghé sát đầu tới trước mặt Tần Thanh Tâm.
“Gần chút nữa!”, Tần Thanh Tâm lại nói.
Dương Thanh lại ghé tới gần Tần Thanh Tâm hơn.
Hai gương mặt gần như muốn chạm vào nhau, bọn họ có thể cảm giác được rõ ràng hơi thở của nhau.
Mà lúc này trong lòng Dương Thanh đã không thể bình tĩnh được nữa, tim đập thình thịch.
Đây là lần đầu tiên anh có cảm giác căng thẳng như thế.
Lúc này, Tần Thanh Tâm đột nhiên nhắm mắt lại.
“Cô ấy muốn mình hôn cô ấy à?”
“Chắc chắn là vậy rồi!”
“Hạnh phúc tới quá bất ngờ!”
Trong lòng Dương Thanh điên cuồng hò hét, kích động đến mức chẳng biết phải làm sao.
Cuối cùng, Dương Thanh cũng nhắm mắt lại và hôn tới.
Nhưng ngay khi Dương Thanh vừa nhắm mắt lại, Tần Thanh Tâm chợt mở mắt ra với ánh mắt đầy giảo hoạt.
“A!”
Trên môi Dương Thanh đột nhiên bị đau.
Anh mở mắt ra thì thấy Tần Thanh Tâm đang cười tủm tỉm nhìn mình.
“Em cắn anh!”
Lúc này Dương Thanh mới ý thức được mình bị đùa bỡn, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Có sao?”
Đôi mắt to của Tần Thanh Tâm chớp chớp.
Dương Thanh đột nhiên chẳng giận được nữa, giả vờ nghiến răng nghiến lợi nói: “Em cứ chờ đấy cho anh.
Ngày nào đó, anh sẽ cắn trả!”
“Phì!”
Tần Thanh Tâm thấy Dương Thanh như vậy thì không nhịn được cười.
Nụ cười này thật sự nghiêng nước nghiêng thành!
Dương Thanh nhất thời nhìn tới ngây người.
“Được rồi! Anh đừng giận nữa.
Ở đây là bệnh viện, không tiện đâu.
Chờ tới lúc bố ra viện, em sẽ cố gắng đền bù cho anh!”
Tần Thanh Tâm đỏ mặt nói.
Lần này, cuối cùng cô cũng hiểu được Dương Thanh đã bước vào trái tim mình từ lâu.
Cô thật sự tính sẽ hoàn toàn trao mình cho Dương Thanh.
Mà Dương Thanh nghe thấy Tần Thanh Tâm nói vậy thì hơi thở trở nên gấp gáp, vô cùng kích động.
“Bố vợ tốt của con ơi, bố mau tỉnh lại đi, được không?”
Dương Thanh cầm lấy tay Tần Đại Dũng và kích động nói.
Tần Thanh Tâm đứng bên cạnh lại cười tươi như hoa.
Tối hôm đó, Dương Thanh và Tần Thanh Tâm cùng ở lại bệnh viện trông Tần Đại Dũng.
Chín giờ sáng hôm sau, Dương Thanh đứng dậy, chuẩn bị ra sân bay đón Ngải Lâm.
Ban đầu, anh vốn chỉ đơn thuần muốn Ngải Lâm mau chóng chữa bệnh cho Tần Đại Dũng.
Nhưng bây giờ, anh còn muốn Tần Đại Dũng khỏe mạnh và ra viện.
Cuộc sống hạnh phúc của anh cũng sắp chính thức bắt đầu rồi.
Tại bệnh viện Nhân Dân ở tỉnh lỵ.
Trong một phòng bệnh, hai tay Mạnh Huy đã được băng kín, gương mặt tái nhợt.
“Bác sĩ Vương, rốt cuộc tay của con trai tôi thế nào?”
Mạnh Thiên Kiêu thấy bác sĩ chữa trị chính đi tới thì vội hỏi.
Bác sĩ Vương lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Xương tay của con trai ông đã vỡ hết, hoàn toàn không có hi vọng hồi phục đâu!”
“Sao có thể như vậy được?”
Mạnh Thiên Kiêu chợt nổi giận: “Con trai tôi chính là thiên tài của nhà họ Mạnh, làm sao nó có thể mất đi hai tay chứ? Bác sĩ, chắc chắn bác sĩ có cách chữa được cho nó đúng không?”
Cho dù Mạnh Huy đã bị đuổi ra khỏi gia tộc, nhưng Mạnh Thiên Kiêu chỉ có một người con trai là hắn, tất nhiên không muốn hắn bị tàn phế.
Đối với một con người, mất đi hai tay thật sự là một cú sốc lớn.
Nếu hai tay của Mạnh Huy thật sự bị tàn phế, sợ rằng sau này hắn sẽ chẳng còn muốn sống nữa.
Mạnh Thiên Kiêu hiểu con trai mình hơn ai hết.
Cũng chính vì vậy, ông ta mới bất chấp tất cả để nghĩ cách chữa lành cho Mạnh Huy.
Bác sĩ Vương đột nhiên nói: “Nếu ông mời được chuyên gia Ngải Lâm tới, có lẽ tay con trai ông còn có thể giữ lại được đấy!”
“Chuyên gia Ngải Lâm?”
Mạnh Thiên Kiêu lập tức mừng rỡ, kích động nắm lấy hai cánh tay của bác sĩ Vương hỏi: “Bác sĩ mau nói cho tôi biết chuyên gia Ngải Lâm ở đâu? Tôi sẽ lập tức qua mời cô ấy đến chữa bệnh cho con trai tôi!”
Bác sĩ Vương hơi do dự, không nói cho Mạnh Thiên Kiêu biết ngay.
Tối hôm qua, anh ta liên lạc với thầy mình qua điện thoại, mới biết được tin tức này.
Dù sao đây cũng là việc riêng của Ngải Lâm.
Anh ta lo lắng sau khi mình để lộ hành tung của Ngải Lâm sẽ gặp phải một vài rắc rối không cần thiết, nên mới do dự.
“Đây là năm triệu!”
Mạnh Thiên Kiêu vội vàng lấy ra một tờ chi phiếu và nhét vào túi của bác sĩ Vương.
Bác sĩ Vương mừng rỡ, vội vàng nói: “Chuyên gia Ngải Lâm sắp tới Giang Hải.
Mười giờ sáng mai cô ấy sẽ đến sân bay quốc tế Giang Hải!”
“Ha ha, tốt!”
Mạnh Thiên Kiêu cười lớn rồi nhìn Mạnh Huy nói: “Con yên tâm, chắc chắn bố sẽ mời chuyên gia Ngải Lâm tới đây, nhất định có thể giữ lại tay cho con!”
Mạnh Huy cũng rất kích động.
Hắn vốn đã cam chịu, nhưng sau khi nghe nói bác sĩ tên Ngải Lâm kia có thể chữa lành tay cho mình, hắn lại tràn ngập lòng tin vào tương lai.
“Bố, cảm ơn bố!”
Mắt Mạnh Huy đỏ hoe, nói: “Chờ tay con lành, con nhất định sẽ bắt đầu lại một lần nữa, thể hiện mặt xuất sắc nhất của mình cho bố xem!”
“Được! Được! Được!”
Mạnh Thiên Kiêu liên tiếp nói ba từ “Được”, kích động nói: “Đây mới là con trai của Mạnh Thiên Kiêu bố chứ! Con chờ đấy, bố sẽ lập tức qua Giang Hải mời chuyên gia Ngải Lâm về chữa trị cho con!”
–
.
Chương 314: 314: Cứu Con Tôi Trước
Một chiếc máy bay Boeing 747 chở khách chậm rãi hạ cánh xuống sân bay quốc tế Giang Hải.
Một cô gái đeo kính con cóc màu đen đang đi theo dòng người ra ngoài.
Cô ấy có mái tóc màu rượu vang ngắn ngang vai, mặc một chiếc váy dài Bohemia sẫm màu, đầu đội chiếc mũ vành lá sen màu vàng nhạt, chân đi đôi giày cao gót nhỏ nhắn.
Trông cô ấy xinh xắn với dáng người cao gầy, ăn mặc thời trang không thua kém gì những minh tinh lưu lượng hàng đầu.
Rất nhiều đàn ông không ngừng liếc trộm cô ấy với ánh mắt nóng bỏng.
Cũng có vài cô gái nhìn cô ấy với vẻ ghen tỵ.
Không ai ngờ cô gái trẻ trung xinh đẹp, ăn mặc thời thượng như vậy lại là Ngải Lâm – chuyên gia nổi tiếng thế giới trong lĩnh vực y học!
“Đây là lần đầu tiên mình đi máy bay mà được hạ cánh trước thời gian”.
Ngải Lâm ra khỏi sân bay và liếc nhìn đồng hồ, mới biết máy bay hạ cánh sớm nửa tiếng.
Cô ấy lấy điện thoại di động ra, đang định gọi điện thoại cho Dương Thanh thì chợt thấy có hai người trung niên đi tới.
Một người trong đó còn cầm một tấm ảnh.
“Chào cô, xin hỏi cô là cô Ngải Lâm à?”
Người trung niên mặc vest liếc nhìn tấm ảnh trong tay rồi lại nhìn Ngải Lâm, sau đó hỏi thăm.
“Tôi là Ngải Lâm.
Cậu Thanh phái các người tới đón tôi à?”
Ngải Lâm nghi ngờ hỏi.
Hành tung của mình luôn được giữ bí mật.
Ở Giang Hải, ngoài Dương Thanh thì không có người nào biết.
Sau khi xác định cô ấy là Ngải Lâm, người trung niên kia lập tức vui mừng, vội vàng giơ tay ra: “Chào cô, cô Lâm.
Tôi là Mạnh Thiên Kiêu nhà họ Mạnh ở tỉnh lỵ, rất vui vì có thể gặp được cô”.
Ngải Lâm nghe Mạnh Thiên Kiêu nói vậy thì hơi nhíu mày, nhưng không bắt tay ông ta mà thản nhiên nói: “Thật ngại quá, tôi còn có việc!”
Cô ấy nói dứt lời thì bước sang một bên, chuẩn bị vẫy xe taxi rời đi.
Mạnh Thiên Kiêu không phải là người do Dương Thanh phái tới, lại biết mình tới Giang Hải thì rõ ràng hành tung của mình đã bị lộ.
Chỉ là Ngải Lâm mới đi được vài bước, đã bị vệ sĩ phía sau Mạnh Thiên Kiêu chặn đường.
“Các người muốn làm gì?”
Ngải Lâm tức giận.
“Cô Lâm, cô đừng hiểu nhầm.
Chúng tôi không có ý xấu gì với cô.
Là thế này, hai tay của con trai tôi bị thương nghiêm trọng, bác sĩ nói chỉ có cô mới có thể chữa được, nếu không sẽ phải cắt bỏ”.
“Nó còn trẻ, năm nay mới hai mươi chín tuổi.
Nếu hai tay bị cắt bỏ thật thì sẽ là cú sốc rất lớn đối với nó”.
“Bây giờ cô hãy đi với tôi.
Chỉ cần cô có thể chữa được cho con trai tôi, cô muốn thù lao bao nhiêu, cứ việc nói!”
Mạnh Thiên Kiêu vội vàng nói, chỉ là thái độ hết sức cứng rắn làm Ngải Lâm thấy ghét.
“Rất xin lỗi, tôi có một ca phẫu thuật vô cùng khẩn cấp ở Giang Hải nên tạm thời không thể đi theo ông được.
Ông xem thế này được không? Chờ tôi làm phẫu thuật xong sẽ đi theo ông”.
Cho dù Ngải Lâm không thích tác phong cứng rắn của Mạnh Thiên Kiêu nhưng bác sĩ có tấm lòng cha mẹ, nghĩ đến con trai đối phương chỉ mới hai mươi chín tuổi, cô ấy cũng không đành lòng từ chối.
Hôm nay cô ấy vừa hoàn thành nhiệm vụ cứu trợ y tế toàn cầu, mới về nước còn chưa rời khỏi sân bay Yến Đô đã chuyển máy bay tới Giang Hải.
Cô ấy làm vậy không phải vì Tần Đại Dũng, mà trước đó Dương Thanh nhờ cô ấy tìm nguồn thận giúp cho mẹ của Hạ Hà, mấy ngày hôm trước vừa có tin tức.
Có thể thành công tìm được nguồn thận phù hợp là chuyện vô cùng may mắn, hơn nữa còn phải hoàn thành ca phẫu thuật cấy ghép trong thời gian nhất định.
Cho nên sau khi cô ấy về nước, thậm chí còn chưa kịp nghỉ ngơi đã bay ngay đến Giang Hải.
“Đây là mười triệu, cô cứ nhận trước.
Chờ sau khi cô chữa trị cho con trai tôi xong, tôi sẽ cho cô thêm mười triệu tiền khám và chữa bệnh!”
Mạnh Thiên Kiêu không nói một lời, lấy ra chi phiếu và viết vài chữ, ký tên mình rồi đưa cho Ngải Lâm.
Đối với ông ta, chỉ cần có thể chữa lành tay cho Mạnh Huy, đừng nói là hai chục triệu, cho dù hai trăm triệu, ông ta cũng sẵn lòng.
Dù sao ông ta chỉ có mỗi một đứa con trai là Mạnh Huy.
Bao nhiêu năm qua, ngoại trừ sai lầm là đánh giá thấp Dương Thanh, hắn chưa từng phạm phải sai lầm nào khác.
Cho dù Mạnh Huy bị đuổi ra khỏi gia tộc nhưng Mạnh Thiên Kiêu tin chắc một trăm phần trăm là mình sẽ kế thừa vị trí chủ gia tộc.
Chỉ cần ông ta làm chủ gia tộc, Mạnh Huy vẫn sẽ là cậu chủ nhà họ Mạnh.
Ngải Lâm khẽ nhíu mày nhưng vẫn không cầm chi phiếu mà lạnh lùng nói: “Tôi nghĩ mình đã nói rất rõ ràng rồi.
Tôi có một ca phẫu thuật vô cùng khẩn cấp ở Giang Hải.
Chờ sau khi tôi kết thúc ca phẫu thuật thì sẽ đi theo ông”.
Mạnh Thiên Kiêu không nói gì, lại viết thêm một tờ chi phiếu và đưa cả hai tờ cho Ngải Lâm: “Đây là hai chục triệu! Cô đi với tôi lên tỉnh lỵ, chờ sau khi chữa lành cho con trai tôi xong, tôi sẽ cho cô thêm ba mươi triệu!”
“Tránh ra!”
Lần này, Ngải Lâm thật sự tức giận, quát Mạnh Thiên Kiêu.
“Bây giờ, tôi cho cô năm mươi triệu!”
Mạnh Thiên Kiêu nhíu mày và lại viết thêm một tờ chi phiếu.
“Cút!”
Ngải Lâm tức giận quát một tiếng rồi quay người rời đi.
Nhưng cô ấy vừa xoay người, đã bị vệ sĩ của Mạnh Thiên Kiêu chặn đường.
“E là cô Lâm còn không biết tôi là người thế nào.
Tôi tự giới thiệu trước! Tôi là người thừa kế nhà họ Mạnh – một trong ba gia tộc lớn ở tỉnh lỵ.
Con trai của tôi là đứa xuất sắc nhất đời thứ ba của nhà họ Mạnh, sau này sẽ thay tôi quản lý nhà họ Mạnh!”
“Tôi nghĩ trong thành phố Giang Hải nhỏ bé này chẳng ai có thân phận và địa vị cao hơn con trai tôi”.
“Cô Lâm, tôi không quan tâm ca phẫu thuật của cô khẩn cấp tới mức nào, bây giờ cô phải đi cứu con trai tôi trước.
Chỉ cần cô có thể chữa được cho nó, cô muốn ra điều kiện thế nào tùy cô!”
Mạnh Thiên Kiêu kiêu ngạo và vô cùng cứng rắn, giống như cả tỉnh Giang Bình chỉ có nhà họ Mạnh của ông ta mới là cao quý nhất.
Ngải Lâm rất tức giận.
Cô ấy là chuyên gia nổi tiếng thế giới trong lĩnh vực y học, có nhân vật lớn nào mà chưa từng gặp.
Cho dù ở nước ngoài, cô ấy cũng từng tiếp xúc với rất nhiều nhân vật lớn.
Một gia đình quyền quý ở tỉnh Giang Bình nhỏ bé này còn chưa lọt được vào mắt cô ấy.
Bây giờ cô ấy lại bị đối phương quấy rầy như vậy thì vô cùng tức giận.
“Nếu các người tránh ra, khi ca phẫu thuật bên này kết thúc, tôi sẽ đi với các người một chuyến.
Nếu không tránh ra, vậy đừng trách tôi không khách sáo!”
Ngải Lâm lạnh lùng nói.
Cô ấy có tấm lòng của người bác sĩ, nhưng nếu có người muốn ép cô ấy, vậy cô ấy sẽ không nhân từ nữa.
Cô ấy đang cho Mạnh Thiên Kiêu một cơ hội cuối cùng.
“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.
Nếu cô không chịu đi theo chúng tôi, vậy chúng tôi chỉ đành phải ép cô đi!”
Mạnh Thiên Kiêu cũng tức giận, vung tay lên: “Dẫn đi cho tôi!”
Vệ sĩ phía sau ông ta hoàn toàn không do dự, chộp lấy cánh tay của Ngải Lâm.
“Bịch!”
Vệ sĩ còn chưa chạm tới Ngải Lâm đã bị cô ấy đạp trúng giữa háng.
“Á…”
Vệ sĩ đau đớn, hai tay ôm háng và khuỵu người xuống.
Gã không ngờ Ngải Lâm lại dám ra tay, hơn nữa còn võ nghệ cũng không tệ.
Gã hoàn toàn đánh giá thấp Ngải Lâm, cho nên mới bị đạp trúng vị trí yếu ớt nhất.
Mạnh Thiên Kiêu cũng bối rối.
Không ngờ vệ sĩ do mình bỏ số tiền lớn mời về lại không thể khống chế được một cô gái yếu đuối.
“Cô dám ra tay, muốn chết à!”
Vệ sĩ cố chịu đau đớn, hung hăng nhào về phía Ngải Lâm.
Ngải Lâm sợ hãi.
Vừa rồi cô ấy chẳng qua đánh bất ngờ mới đạp trúng vệ sĩ.
Tuy cô ấy có học qua một vài đòn phòng thân, nhưng hoàn toàn không phải là đối thủ của vệ sĩ chuyên nghiệp.
Cô ấy không sợ bị Mạnh Thiên Kiêu dẫn đi, nhưng nếu bỏ lỡ thời gian phẫu thuật cho mẹ của Hạ Hà, ca phẫu thuật rất có thể sẽ thất bại.
Khi vệ sĩ sắp bắt được Ngải Lâm, đột nhiên có một bóng người lao tới đúng vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc này.
“Bịch!”
Một tiếng động lớn vang lên, vệ sĩ của Mạnh Thiên Kiêu bay ngược ra ngoài.
“Ông cũng muốn gãy hết hai tay, hai chân sao?”
Một giọng nói lạnh như băng nổ vang bên tai Mạnh Thiên Kiêu.
–
.
Chương 315: 315: Mã Siêu Kích Động
“Cậu Thanh!”
Ngải Lâm nhìn thấy bóng người đứng chắn trước mặt mình thì kinh ngạc kêu lên.
“Dương Thanh!”
Mạnh Thiên Kiêu kinh ngạc khi nhìn thấy Dương Thanh.
Đến lúc này, ông ta mới nhớ ra, khi Ngải Lâm vừa nhìn thấy ông ta đã hỏi có phải cậu Thanh phái ông ta tới đón cô ấy không.
Hóa ra “cậu Thanh” mà Ngải Lâm nhắc tới chính là Dương Thanh!
“Chị không sao chứ?”
Dương Thanh xoay người lại nhìn Ngải Lâm hỏi.
Ngải Lâm lắc đầu, vừa cười vừa nói: “Nếu cậu tới chậm một giây thôi, có thể chị sẽ có sao đấy”.
“Không phải chị nói mười giờ máy bay mới hạ cánh à?”
Dương Thanh nhìn đồng hồ cười nói: “Lúc này mới chín giờ năm mươi!”
Ngải Lâm bất đắc dĩ giang tay ra: “Chị cũng đâu có cách nào, máy bay hạ cánh sớm”.
Mạnh Thiên Kiêu thấy Dương Thanh và Ngải Lâm cười nói với nhau thì mặt cũng tái mét, trong lòng rất tức giận.
Hôm qua, sau khi Dương Thanh giẫm nát hai tay của Mạnh Huy và rời đi, ông ta đã đưa Mạnh Huy đi chữa trị khắp nơi, kết quả không có một bác sĩ nào có thể chữa được.
Sáng nay bác sĩ Vương kia lại nói cho ông ta biết, có lẽ Ngải Lâm có thể chữa được tay cho Mạnh Huy, nên trong lòng ông ta lại cháy lên hi vọng.
Thậm chí ông ta đã bắt đầu thu xếp để Mạnh Huy có thể quay về nhà họ Mạnh.
Nhưng hôm nay, ông ta chợt phát hiện ra bác sĩ duy nhất có thể chữa hai tay cho con trai mình lại là bạn tốt của Dương Thanh.
Chuyện này làm ông ta đột nhiên thấy tuyệt vọng.
“Đi thôi!”
Sau khi hai người chào hỏi xong, Dương Thanh định dẫn Ngải Lâm tới bệnh viện.
“Chờ đã!”
Giọng nói của Mạnh Thiên Kiêu đột nhiên vang lên phía sau hai người: “Dương Thanh, cậu bảo bạn cậu chữa cho con trai tôi, ân oán giữa cậu và nhà họ Mạnh sẽ được xóa bỏ!”
Hôm qua, Dương Thanh mạnh mẽ xông vào nhà họ Mạnh.
Sau đó, các gia tộc quyền thế lớn ở tỉnh Giang Bình đồng loạt đến nhà họ Mạnh.
Thậm chí ngay cả nhà họ Hàn cũng khai chiến với nhà họ Mạnh vì Dương Thanh.
Chuyện này chính là sỉ nhục cực lớn đối với nhà họ Mạnh.
Cho dù hôm qua bọn họ thỏa hiệp với Dương Thanh, nhưng điều này không có nghĩa là nhà họ Mạnh sẽ chịu để yên.
Bây giờ, Mạnh Thiên Kiêu nói rõ, chỉ cần Ngải Lâm có thể chữa trị cho Mạnh Huy thì sẽ bỏ qua ân oán này.
Nhưng Dương Thanh nào có sợ nhà họ Mạnh trả thù.
Dương Thanh chợt dừng lại và xoay người nhìn về phía Mạnh Thiên Kiêu, híp mắt nói: “Chính tôi đã giẫm phế hai cánh tay của con trai ông.
Bây giờ, ông lại tìm bạn của tôi nhờ chữa trị cho con trai ông.
Ông nghĩ tôi sẽ chấp nhận chắc?”
“Dương Thanh, cậu đừng quá đáng!”
“Tôi thừa nhận cậu rất mạnh, cũng có rất nhiều người bằng lòng vì cậu mà khai chiến với nhà họ Mạnh”.
“Nhưng… vậy thì sao chứ? Nhà họ Mạnh tôi là gia tộc quyền thế nhất tỉnh, sao có thể sợ khai chiến được?”
“Cho dù thật sự phải khai chiến, cậu có thể bảo đảm những gia tộc khai chiến với nhà họ Mạnh vì cậu có thể thắng được à?”
“Nhà họ Mạnh tôi có thể đứng vững ở tỉnh lỵ nhiều năm như vậy thì phải có gốc rễ sâu tới mức nào? Chúng tôi cũng kết giao với không ít gia tộc.
Nếu thật sự phải khai chiến, còn chưa biết ai sống ai chết đâu!”
Mạnh Thiên Kiêu đỏ mắt, nghiến răng nói: “Chỉ cần bạn cậu bằng lòng chữa trị hai tay cho con trai tôi, tất cả ân oán đều sẽ chấm dứt!”
Ông ta được đặt tên là Thiên Kiêu đã chứng tỏ Mạnh Hồng Nghiệp rất kỳ vọng vào ông ta.
Mạnh Thiên Kiêu thật sự là nhân vật xuất sắc của nhà họ Mạnh.
Chỉ là ông ta quá tự tin, thể hiện ra hết sự sắc bén của mình.
Những lời ông ta nói rất đúng trọng tâm.
Dương Thanh cũng không nghi ngờ, nếu thật sự khai chiến sẽ có rất nhiều gia tộc giúp đỡ nhà họ Mạnh.
Nhưng vậy thì sao?
Những gia tộc kia không phải là chỗ dựa của anh!
“Từ hôm nay, tôi không cho phép bất kỳ người nhà họ Mạnh nào xuất hiện trong Giang Hải, bằng không… giết!”
Ánh mắt Dương Thanh lạnh dần: “Ngoài ra, tất cả sản nghiệp của nhà họ Mạnh đều không được phép xuất hiện ở Giang Hải.
Trong vòng ba ngày, sản nghiệp của nhà họ Mạnh đều phải biến mất!”
“Chỉ cần bốn mươi phút là đủ đi từ Giang Hải đến tỉnh lỵ.
Tôi cho ông một giờ.
Sau một giờ, nếu ông còn chưa rời đi thì sẽ vĩnh viễn ở lại Giang Hải!”
Dương Thanh vừa nói dứt lời đã dẫn theo Ngải Lâm rời đi.
Còn lại Mạnh Thiên Kiêu đang vô cùng tức giận.
Ông ta không thể nào ngờ được Dương Thanh lại dám cấm người nhà họ Mạnh xuất hiện trong Giang Hải.
“Tôi muốn xem thử cậu sẽ làm cho sản nghiệp nhà họ Mạnh tôi biến mất khỏi Giang Hải trong vòng ba ngày thế nào!”
Mạnh Thiên Kiêu nghiến răng nghiến lợi nói.
Chỉ là trong lòng ông ta vẫn mơ hồ có chút bất an.
Nhìn dáng vẻ Dương Thanh không giống như đang phô trương thanh thế.
Ông ta biết rõ, có Dương Thanh ở đó, Ngải Lâm sẽ không chữa trị cho Mạnh Huy.
Vì vậy ông ta dứt khoát xoay người rời đi.
“Không ngờ chiến thần oai phong ở biên giới phía Bắc lại có lúc nhân từ với kẻ địch như vậy”.
Ngải Lâm ngồi ở ghế phụ, cười híp mắt nhìn Dương Thanh đang lái xe.
Tất nhiên Dương Thanh hiểu rõ ý của cô ấy.
Nếu như ở biên giới phía Bắc, từ trước đến nay Dương Thanh luôn đuổi tận giết tuyệt kẻ địch.
Nhưng bây giờ, Dương Thanh chỉ đánh cho hai tay Mạnh Huy tàn phế, lại còn không giết Mạnh Thiên Kiêu.
“Trước kia là ở trên chiến trường, gặp địch giết địch là chuyện rất bình thường.
Nhưng bây giờ, em đã quay về với cuộc sống bình thường, tất nhiên không thể nói giết là giết được”.
Dương Thanh cay đắng lắc đầu, mỉm cười nói: “Lại nói, bọn họ chỉ là một gia tộc giàu có ở tỉnh lỵ, còn chưa xứng để làm kẻ địch của em!”
Cô ấy nhớ tới những chuyện gặp phải khi dẫn dắt đội y tế ở biên giới phía Bắc năm đó, đến bây giờ vẫn thấy sợ.
“Cậu thật sự rời khỏi biên giới phía Bắc à?”, Ngải Lâm đột nhiên hỏi.
Dương Thanh hơi buồn bã, gật đầu nói: “Bây giờ biên giới phía Bắc đã trở thành thành trì vô địch trong việc giữ thành, có em hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa!”
“Em về vì bọn họ sao?”, Ngải Lâm hỏi.
Dương Thanh cũng không che giấu, chợt cong môi cười hạnh phúc nói: “Em đã nợ bọn họ quá nhiều rồi, chỉ có thể dùng cả quãng đời còn lại để bầu bạn thôi!”
Bọn họ tất nhiên là Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu.
Ngải Lâm hỏi: “Chắc vợ em đẹp lắm nhỉ? Con gái em hẳn cũng vô cùng đáng yêu!”
Dương Thanh gật đầu và hạnh phúc nói: “Em tin rồi chị cũng sẽ thích bọn họ”.
Nhìn Dương Thanh tươi cười vui vẻ khi nhắc tới vợ con Ngải Lâm đã biết bây giờ anh rất hạnh phúc.
Hai mươi phút sau, hai người tới bệnh viện Nhân Dân Giang Hải.
Viện trưởng của bệnh viện dẫn theo các lãnh đạo cao cấp trong bệnh viện ra cổng đón Ngải Lâm.
Cho dù Ngải Lâm mới có ba mươi tuổi nhưng đã nổi tiếng cả trong và ngoài nước.
Đặc biệt cô ấy còn được xem là người dẫn đầu trong lĩnh vực y học.
Với địa vị của Ngải Lâm trong giới y học, đương nhiên là cô ấy sẽ rất được kính trọng.
“Chào mừng chuyên gia Ngải Lâm đến bệnh viện Nhân Dân Giang Hải chỉ đạo công tác! Hoan nghênh hoan nghênh!”
Viện trưởng kích động nắm tay Ngải Lâm nói.
Ngải Lâm mỉm cười: “Viện trưởng khách sáo rồi!”
“Việc chuẩn bị cho ca phẫu thuật của bà Lục Văn Tĩnh thế nào rồi?”
Ngải Lâm vội hỏi.
Lục Văn Tĩnh chính là mẹ của Hạ Hà.
Cô ấy vội tới bệnh viện chính là sợ bỏ lỡ ca phẫu thuật.
Viện trưởng vội vàng nói: “Chuyên gia Ngải Lâm cứ yên tâm.
Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng theo đúng căn dặn của cô rồi.
Chỉ chờ nguồn thận đến là chúng ta có thể bắt đầu phẫu thuật!”
“Được, vậy tôi đi thay quần áo rồi đi thăm bệnh nhân”.
Ngải Lâm luôn vô cùng nghiêm túc và thận trọng trong công việc.
Cô ấy không hề trì hoãn, thậm chí chẳng có thời gian uống hớp nước đã tiến vào trạng thái làm việc.
Dương Thanh chẳng biết phải làm sao.
Sau khi cô gái này được dẫn vào bệnh viện thì hình như chẳng còn liên quan gì đến anh nữa.
“Anh Thanh, chị Lâm đâu?”
Ngải Lâm vừa rời đi, một người vạm vỡ đã chạy tới bên cạnh Dương Thanh.
“Xem cái nết của cậu kìa!”
Dương Thanh buồn cười nói: “Lần này, nếu cậu còn không nắm chắc cơ hội thì chị Lâm sẽ thật sự đi lấy chồng đấy!”
“Cái gì? Chị Lâm sắp lấy chồng à?”
Mã Siêu quá kích động nên lớn tiếng hỏi, nhất thời thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
–
.
Chương 316: 316: Thích Thì Đừng Từ Bỏ
Mã Siêu nghe thấy Dương Thanh nói Ngải Lâm sắp lấy chồng thì nhất thời mặt mũi xám xịt.
Dương Thanh nghiêm túc nói: “Lần này vẫn chưa nhưng lần sau thì chưa chắc.
Nhà chị ấy đã sắp xếp cho chị ấy đi xem mắt mấy lần rồi”.
Mã Siêu nghe vậy thì im lặng, ánh mắt đượm buồn.
Trên đường đến bệnh viện, Ngải Lâm đã nói cho Dương Thanh biết nhà cô ấy đã sắp xếp vài buổi xem mắt cho cô ấy nhưng lần nào cô ấy cũng dùng đủ lý do từ chối.
Lúc trước ở biên giới phía Bắc, có một lần Mã Siêu bị thương nặng phải nằm viện một thời gian dài, chính trong khoảng thời gian tiếp xúc đó Mã Siêu đã bắt đầu thích Ngải Lâm.
Gia tộc của Ngải Lâm là một một gia tộc lớn ở Yến Đô, mà Mã Siêu chỉ là một đứa trẻ mồ côi.
Vì vậy, trong lòng Mã Siêu, Ngải Lâm như một công chúa cao quý mà anh ta chỉ có thể lặng lẽ đứng nhìn từ xa.
Người thông minh như Ngải Lâm sao không nhận ra Mã Siêu thích cô ấy chứ?
Chỉ là trong lòng cô ấy có một rào cản.
Cô ấy luôn cho rằng mình lớn hơn Mã Siêu bốn tuổi, chênh lệch tuổi tác khiến cô ấy nhất thời không chấp nhận được.
Còn Mã Siêu từ đầu đến cuối vẫn không thổ lộ, cho nên tình cảm của hai người vẫn cứ giậm chân tại chỗ.
“Lần này, chị Lâm sẽ ở lại Giang Hải một thời gian để trị liệu cho bố vợ tôi”.
Dương Thanh bỗng nói: “Tôi hy vọng cậu có thể quý trọng cơ hội này.
Một khi vuột mất, đợi sau khi chị ấy rời khỏi đây, có lẽ lần sau gặp lại chị ấy đã là vợ người ta rồi, dù sao chị ấy cũng đã ba mươi tuổi rồi”.
“Anh Thanh, chị ấy là công chúa cao quý của nhà họ Ngải, còn em chỉ là một đứa trẻ mồ côi, là em không xứng với chị ấy!”
Mã Siêu im lặng một hồi bỗng tự mỉa mai nói.
Đây chính là Mã Siêu, một Mã Siêu hoàn toàn ngây ngô như tờ giấy trắng trong chuyện tình cảm.
Rõ ràng rất thích nhưng lại tự ti nghĩ rằng bản thân không xứng với Ngải Lâm.
Hai tay Dương Thanh bỗng chộp lên vai Mã Siêu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cậu đúng là đứa trẻ mồ côi nhưng bắt đầu từ ngày cậu đi theo tôi, cậu đã không phải là trẻ mồ côi nữa rồi! Bởi vì cậu còn có tôi, người anh em sống chết có nhau với cậu!”
Dương Thanh và Mã Siêu đã từng vào sinh ra tử trên chiến trường, từng đối mặt với cái chết vô số lần, hai người đúng là cặp bài trùng sống chết có nhau.
Tuy quan hệ của hai người là cấp trên và cấp dưới nhưng trong lòng Dương Thanh, Mã Siêu chính là anh em của mình, tình cảm của bọn họ còn thân thiết hơn anh em ruột thịt.
Có thể nói nếu không có Mã Siêu thì sẽ không có Dương Thanh bây giờ.
Nghe Dương Thanh nói vậy, sắc mặt Mã Siêu hơi thay đổi, trong lòng run lên kịch liệt.
Bao nhiêu năm qua anh ta âm thầm bảo vệ bên cạnh Dương Thanh, đi theo Dương Thanh anh dũng chiến đấu với kẻ thù nhưng trong lòng anh ta Dương Thanh là một chiến thần không thể chạm tới.
Nhưng không ngờ Dương Thanh lại xem anh ta như anh em ruột.
Khoảnh khắc này trái tim băng giá của Mã Siêu cũng dần dần tan chảy.
“Anh Thanh, cảm ơn anh!”, hai mắt Mã Siêu đỏ hoe nói.
“Đồ ngốc!”
Dương Thanh vò mạnh đầu Mã Siêu: “Nếu thích thì đừng từ bỏ!”
“Nhưng mà dù sao chị ấy cũng là cô cả nhà họ Ngải…”
Mã Siêu chưa nói xong Dương Thanh đã ngắt lời anh ta: “Nhà họ Ngải thì đã sao? Cho dù là tám gia tộc lớn ở Yến Đô thì thế nào? Trước mặt tôi ai dám xưng vua?”
“Chỉ cần cậu theo đuổi được chị Lâm, đến lúc đó tôi sẽ đích thân đi đến nhà nhọ Ngải dạm ngõ giúp cậu!”
Dương Thanh bá đạo nói, với thân phận ở biên giới phía Bắc của anh, phóng tầm mắt ra toàn bộ Chiêu Châu này, có gia tộc nào dám xem thường anh em của anh chứ?
Mã Siêu vốn buồn rười rượi, lúc này trong mắt dường như có thêm sự kiên định và quyết tâm.
“Cậu là anh em của tôi, ngay cả sống chết trên chiến trường còn không sợ chẳng lẽ lại sợ một nhà họ Ngải sao?”, Dương Thanh lại nói.
“Anh Thanh, anh yên tâm đi, em sẽ không từ bỏ Ngải Lâm đâu!”
Trong mắt Mã Siêu tràn ngập quyết tâm.
Dương Thanh cười ha ha, vỗ mạnh lên vai Mã Siêu: “Vậy mới đúng là người anh em của Dương Thanh tôi chứ!”
Nếu Mã Siêu và Ngải Lâm đến được với nhau thì đây cũng là một việc đáng mừng.
Lúc này Ngải Lâm đã thay áo blouse, được một đám bác sĩ vây chặt.
Gặp lại Ngải Lâm, Mã Siêu bỗng hơi kích động, nhưng phần nhiều vẫn là hồi hộp.
Người đàn ông một mình đối mặt với tám chiến tướng của nước địch cũng không hề e sợ, thế mà lại rụt rè, sợ hãi trước mặt Ngải Lâm như vậy.
Nếu việc này truyền tới tai đám anh em ở biên giới phía Bắc thì hẳn bọn họ sẽ kinh ngạc đến tột đỉnh.
“Nhóc Siêu, đã lâu không gặp!”
Ngải Lâm cười ha ha nhìn Mã Siêu, chủ động chào hỏi.
Ở biên giới phía Bắc chỉ có Ngải Lâm mới dám gọi Mã Siêu như vậy.
“Chào chị Lâm!”
Mã Siêu sờ đầu, ngại ngùng đáp.
Dương Thanh nói thẳng: “Chị Lâm, Mã Siêu nói cậu ấy muốn theo đuổi chị!”
Bên cạnh Ngải Lâm có rất nhiều bác sĩ đi theo, Dương Thanh vừa nói vậy, ánh mắt của mọi người lập tức đều đổ dồn nhìn về phía Mã Siêu.
Mã Siêu vốn đã hồi hộp đến nỗi không dám nói chuyện, lúc này mặt anh ta lại càng đỏ hơn.
Ngải Lâm cũng rất ngạc nhiên, nhưng người có EQ cao như cô ấy chẳng mấy chốc đã bình tĩnh lại.
Cô ấy phì cười nói: “Nhóc Siêu muốn theo đuổi chị cũng phải chờ chị hết bận đã”.
Cô ấy nói xong liền đi thẳng về phía phòng bệnh của bà Hạ.
Lúc đi ngang qua Dương Thanh cô ấy còn nguýt anh một cái thật dài.
–
.
Chương 317: 317: Mã Siêu Tỏ Tình
Dương Thanh cười hì hì, đi theo Ngải Lâm, bỏ lại Mã Siêu vẫn còn đỏ mặt đứng đó.
Thời gian này bởi vì việc của Tần Đại Dũng mà nhiều lúc phải nhờ Hạ Hà chăm sóc Tiêu Tiêu.
Vì thế đương nhiên Dương Thanh cũng rất quan tâm đến chuyện của bà Hạ.
Trước đó Dương Thanh đã giao toàn bộ kết quả chẩn trị của bà Hạ cho Ngải Lâm xem.
Ngải Lâm cũng biết rõ tình trạng bệnh của bà Hạ, lần này cô ấy tới đây chỉ là muốn tìm hiểu thêm về tình trạng của bà ta.
Sau khi kiểm tra một hồi Ngải Lâm gật đầu, rất hài lòng nói: “Bệnh của dì rất ổn định, điều kiện phẫu thuật cũng rất tốt, bây giờ chỉ cần thả lỏng tinh thần, đợi khi thận được đưa đến, chúng ta sẽ tiến hành phẫu thuật ngay!”
“Cảm ơn cô, bác sĩ!”
Bà Hạ vui mừng nói.
Bà ta hoàn toàn không ngờ bệnh của mình vẫn còn cơ hội chữa khỏi.
Mấy năm nay bởi vì bà ta bị chứng nhiễm trùng đường tiết niệu mà không làm việc được, hết thảy mọi thứ đều dựa vào Hạ Hà, cho nên bà ta luôn cảm thấy mắc nợ Hạ Hà quá nhiều.
Bây giờ sắp được làm phẫu thuật, đương nhiên bà ta rất kích động, bởi vì đợi sau khi bà khỏi bệnh, bà ta sẽ có thể kiếm tiền nuôi gia đình với Hạ Hà.
Trải qua bốn tiếng làm phẫu thuật, cuối cùng Ngải Lâm cũng bước ra khỏi phòng giải phẫu, cô ấy uể oải nói: “Ca phẫu thuật rất thành công!”
Lúc Hạ Hà nghe được câu này, mừng đến rơi nước mắt, cô ta nhìn Dương Thanh nói: “Dương Thanh, cảm ơn anh!”
Đương nhiên Dương Thanh cũng rất vui mừng, bởi vì mình đã giúp được mẹ của cô gái hiền lành này.
“Chuyên gia Ngải Lâm đúng là thiên tài, quan trọng hơn là cô ấy mới ba mươi tuổi!”
“Đúng vậy, nhất là dáng vẻ thong dong, bình tĩnh trong suốt quá trình làm phẫu thuật cũng như các kỹ thuật cầm đao, khâu vết thương tinh chuẩn kia, tất cả đều khiến người khác thấy thán phục!”
“Nói thừa, chuyên gia Ngải Lâm là chuyên gia nổi tiếng thế giới trong lĩnh vực y học, là nhân vật thiên tài báu vật cấp quốc gia đấy”.
“Nếu tôi có con trai, nhất định sẽ bảo nó theo đuổi chuyên gia Ngải Lâm!”
Ngải Lâm đã rời đi rất lâu nhưng sau lưng vẫn còn truyền tới giọng nói khâm phục của rất nhiều bác sĩ.
Ngải Lâm chỉ thay bộ đồ giải phẫu sau đó liền bảo Dương Thanh dẫn cô ấy đi thăm Tần Đại Dũng.
Cô ấy vừa tới đã bận rộn làm phẫu thuật cho mẹ của Hạ Hà, lúc này mới rảnh rỗi.
“Chúng ta ăn cơm trước đi, sau khi ăn cơm xong tới thăm ông ấy cũng được!”
Mã Siêu hơi đau lòng nhìn Ngải Lâm nói.
Bắt đầu từ lúc mười một giờ trưa Ngải Lâm đã làm phẫu thuật cho tới ba giờ chiều mới kết thúc, ngay cả một ngụm nước cô ấy còn chưa kịp uống, chứ đừng nói đến chuyện ăn cơm.
Dương Thanh hơi hài lòng nhìn Mã Siêu, Ngải Lâm cũng bất ngờ, dường như cô ấy không ngờ Mã Siêu hũ nút lại cũng học được cách quan tâm người khác.
“Đi thôi, em đã đặt bàn ăn rồi.
Chúng ta đi ăn cơm trước, đợi cơm nước xong rồi hẵng đi thăm bố vợ em”.
Dương Thanh cười nói, không đợi Ngải Lâm trả lời, anh đã dẫn đầu đi trước.
Anh biết rõ một khi Ngải Lâm tiến vào trạng thái làm việc, hoàn toàn có thể miêu tả bằng hai từ “điên cuồng”.
Nếu bây giờ bảo cô ấy chữa bệnh cho Tần Đại Dũng, sợ là sẽ đến giờ cơm tối mất.
Ba người đến nhà hàng Nam Uyển Hương đối diện với bệnh viện.
Thời gian này mỗi khi Dương Thanh đến bệnh viện, anh đều mua cơm ở đây vào bệnh viện, thức ăn ở nơi này cũng khá ngon.
“Chị Lâm, em muốn hỏi thăm một chút, sau khi Lục Văn Tĩnh thay thận, bà ta có thể sống được bao lâu nữa?”, Dương Thanh bỗng hỏi.
“Tỷ lệ sống sót một năm sau khi ghép thận là 95,2%, tỷ lệ sống được ba năm sau ghép thận là 85,3%, năm năm là 74,2% và mười năm là 59,1%.
Yếu tố ảnh hưởng chính đến sự sống còn của ca ghép thận là sự đào thải mãn tính”.
Ngải Lâm nói: “Tạm thời chưa thể chắc chắn bà ta có thể sống được bao lâu.
Nhưng tình trạng của Lục Văn Tĩnh cũng khá tốt, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hẳn là bà ta có thể sống khoảng mười năm nữa”.
Dương Thần gật đầu, tuy chỉ sống được khoảng mười năm nữa nhưng đối với Lục Văn Tĩnh đã là một kết cục tốt nhất rồi.
Thức ăn được dọn lên rất nhanh.
Ngải Lâm quả thật rất đói, cô ấy ăn hết một bát cơm lớn.
Lúc ăn gần xong, Dương Thanh bỗng hỏi: “Chị Lâm, lúc trước chị nói gia đình bảo chị đi xem mắt, chuyện này là sao?”
Mã Siêu từ nãy giờ vẫn im như thóc, vừa nghe Dương Thanh nhắc đến chuyện này liền vểnh tai lên nghe.
“Chị đã ba mươi rồi.
Nếu không kết hôn, chị sẽ trở thành bà cô già thật đấy”.
“Thật ra trước kia chị dẫn đoàn y tế đến biên giới phía Bắc là vì tránh người nhà thúc giục việc kết hôn, kể cả lần này ra nước ngoài làm nhiệm vụ cứu trợ y tế toàn cầu cũng là để tránh né”.
“Chờ lần này trở về, sẽ không còn đường trốn tránh nữa.
Có có lẽ chị nên gả vào nhà họ Hoàng theo nguyện vọng của gia đình”.
Ngải Lâm chua xót nói, trong mắt toát lên vẻ xót xa: “Có lẽ, đây là nỗi khổ của những người được sinh ra trong những gia tộc lớn, không có tự do, hết thảy mọi thứ đều phải nghe theo sự sắp đặt của gia đình”.
“Nhà họ Hoàng? Là nhà họ Hoàng – một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô sao?”, Dương Thanh cau mày hỏi.
Ngải Lâm gật đầu: “Đời thứ ba của nhà họ Hoàng, có một người cũng ba mươi tuổi mà vẫn chưa lấy vợ, gia tộc muốn chị gả cho anh ta”.
“Nhà họ Ngải dựa vào đâu mà sắp xếp việc hôn nhân của chị?”
Mã Siêu vẫn luôn im lặng nãy giờ lúc này đứng bật dậy, giận dữ nói.
Nhất thời có rất nhiều người nhìn về bên này.
Dương Thanh và Ngải Lâm cũng cực kỳ ngạc nhiên, bọn họ không ngờ anh ta lại phản ứng mạnh như vậy.
“Xin lỗi!”
Mã Siêu bỗng hoàn hồn, vội vàng nói xin lỗi rồi ngồi xuống lại, sau đó rót cho mình một ly trà uống ừng ực hết ly.
“Thật ra gia tộc đã đối xử với chị rất tốt, những gia tộc khác, lớp con cháu mới hai mươi mấy tuổi đã sắp xếp việc hôn nhân rồi.
Nói ra, chị còn hời được mấy năm tự do”.
Ngải Lâm cười mỉa mai nói: “Hơn nữa, chị đã ba mươi tuổi rồi, đã qua độ tuổi kết hôn từ lâu, nếu chị vẫn không lấy chồng thì chắc sẽ ở giá tới già đấy”.
“Ai nói không có người nào muốn lấy chị chứ?”
Mã Siêu hơi kích động, mặt đỏ như gấc nhìn Ngải Lâm ấp a ấp úng, khẽ nói: “Tôi lấy!”
–
.
Chương 318: 318: Sự Chất Vấn Của Tần Thanh Tâm
Nhưng giọng Mã Siêu quá nhỏ, Ngải Lâm chỉ nghe được câu trước, còn hai chữ “tôi lấy” quan trọng nhất thì lại không nghe thấy.
“Cậu nói gì cơ?”
Ngải Lâm hỏi với vẻ ngờ vực.
Vừa nãy Mã Siêu cũng cuống lên nên mới nói thế, chứ giờ bắt anh ta nói thẳng với Ngải Lâm lần nữa thì rất khó khăn.
“Cậu ấy nói nhà họ Ngải thật quá đáng, họ không nên tước mất quyền lựa chọn của chị chỉ vì lợi ích gia tộc”.
Lúc này Dương Thanh lên tiếng nói đỡ cho Mã Siêu.
Tai anh rất thính, vừa nãy anh đã nghe được hết lời Mã Siêu nói rồi.
Ngay cả anh cũng không ngờ Mã Siêu suýt chút nữa tỏ tình luôn.
Anh cũng muốn tác hợp cho Ngải Lâm và Mã Siêu, nhưng với quan hệ giữa họ bây giờ thì vốn chưa đến bước tỏ tình.
Nếu vừa nãy Ngải Lâm nghe thấy lời Mã Siêu nói thật, e rằng quan hệ giữa họ sẽ càng thêm lúng túng.
Nghe Dương Thanh nói thế, Mã Siêu có vẻ cảm kích, còn Ngải Lâm thì mỉm cười: “Cảm ơn nhóc Siêu nha!”
“Không có gì!”
Mã Siêu đỏ mặt nói.
“Được rồi, không nói những chuyện không vui nữa, nói về các cậu đi!”
Ngải Lâm cười hỏi: “Dương Thanh đã lập gia đình, còn sinh được một cô con gái đáng yêu, sống rất hạnh phúc! Vậy nhóc Siêu thì sao? Giờ cậu thế nào rồi?”
Mã Siêu trả lời thật: “Tôi vẫn độc thân!”
“Sao cậu không tìm lấy một cô bạn gái ở Giang Hải thế?”, Ngải Lâm hỏi.
“Vì có một cô gái đã lấy mất trái tim tôi rồi!”
Mã Siêu bỗng đáp với vẻ nghiêm túc.
Nhưng sau khi nói xong, anh ta lại cúi đầu, không dám nhìn Ngải Lâm.
Ngải Lâm biết thừa Mã Siêu thích mình, lúc này cô ấy cũng chỉ có thể giả ngu, không nói gì nữa.
Trong lúc nhất thời, cả ba người đều im lặng, bầu không khí hơi kỳ lạ.
“Được rồi! Sáng giờ chị Lâm vẫn chưa được nghỉ ngơi.
Sau khi kiểm tra cho bố vợ em xong, chị mau đi nghỉ đi nhé”, Dương Thanh đứng dậy rồi nói.
Khi ba người vào phòng bệnh, trừ Tần Thanh Tâm và Tần Đại Dũng ra, còn có Châu Ngọc Thúy.
“Dương Thanh, đây chính là cô Tâm – vợ cậu à?”
Dương Thanh chưa kịp giới thiệu, Ngải Lâm đã mỉm cười nhìn Tần Thanh Tâm.
Đây là lần đầu tiên cô ấy gặp Tần Thanh Tâm, ngay cả cô ấy cũng thấy rất kinh ngạc.
Dương Thanh gật nhẹ đầu, giới thiệu với Tần Thanh Tâm: “Tâm à, đây chính là chị Lâm mà anh đã kể với em, chuyên gia y học nổi tiếng thế giới đấy”.
“Chào chị Lâm ạ!”
Tần Thanh Tâm nghe thấy thế, lập tức bước đến, chủ động bắt tay Ngải Lâm, mừng rỡ nói: “Em thường xuyên nghe Dương Thanh nhắc đến chị, cuối cùng cũng được gặp người thật rồi”.
Ngải Lâm cười hì hì, nhìn Dương Thanh rồi hỏi Tần Thanh Tâm: “Cậu ấy không nói xấu chị đấy chứ?”
“Chị Lâm, em giống kiểu người hay nói xấu sau lưng à?”, Dương Thanh tỏ vẻ đau khổ.
“Ai biết được chứ?”, Ngải Lâm bật cười.
Dương Thanh nói với vẻ bất đắc dĩ: “Chị Lâm đừng trêu em nữa, chị mau khám cho bố vợ em đi!”
Lúc này Ngải Lâm mới nhìn về phía Tần Đại Dũng, chuẩn bị kiểm tra.
“Khoan đã!”
Ngải Lâm đang định bắt mạch, còn chưa chạm vào cổ tay Tần Đại Dũng thì đã bị Châu Ngọc Thúy ngăn cản: “Cô là ai? Là bác sĩ à? Cô có bằng bác sĩ chưa? Nếu không có thì đừng động vào chồng tôi!”
“Mẹ, mẹ làm gì thế? Chị Lâm là bạn tốt của Dương Thanh, là một chuyên gia rất giỏi.
Dương Thanh đã cho chị ấy xem qua tình hình điều trị của bố rồi, chị Lâm nói bố có hy vọng tỉnh lại rất lớn”, Tần Thanh Tâm vội nói.
Châu Ngọc Thúy đã biết chuyện Dương Thanh định tìm người đến khám cho Tần Đại Dũng từ lâu, cũng biết rõ Tần Đại Dũng có hy vọng tỉnh lại rất lớn.
Nhưng trước đó, khi bạo hành Tần Đại Dũng, bà ta đã nói rất nhiều chuyện, bao gồm cả việc bà ta đã tìm người gây tai nạn cho ông ấy.
Một khi Tần Đại Dũng tỉnh lại, tất cả những chuyện mà bà ta đã làm sẽ lộ ngay.
Lúc này Ngải Lâm định chữa trị cho Tần Đại Dũng, đương nhiên bà ta sẽ không cho phép.
“Dương Thanh nói cô ta là chuyên gia thì cô ta chính là chuyên gia à?”
Châu Ngọc Thúy chắn trước Tần Đại Dũng, nhìn Ngải Lâm với vẻ hung tợn, tức giận mắng: “Con nhìn đi, cô ta còn chưa tới ba mươi tuổi ấy chứ? Sao có thể là chuyên gia nổi tiếng thế giới được?”
“Hay cô là người tình của Dương Thanh, được cậu ta gọi tới đây để hại chết chồng tôi?”
“Dương Thanh, thật ra chính cậu đã tìm người tông vào Đại Dũng chứ gì?”
Châu Ngọc Thúy chĩa mũi dùi vào Dương Thanh, nói với Tần Thanh Tâm: “Thanh Tâm, con đừng bao giờ tin Dương Thanh, ngay cả chuyên gia ở đây cũng nói bố con không có hy vọng tỉnh lại, sao cô ả mặt non choẹt này có thể chữa khỏi cho bố con chứ?”
“Hơn nữa đến giờ vẫn chưa tìm ra sự thật về tai nạn mà bố con gặp phải, nhỡ Dương Thanh định hại chết bố con thì sao?”
“Không chừng người phụ nữ này chính là người tình được cậu ta bao nuôi, hôm nay tới đây để hại bố con đấy!”
Châu Ngọc Thúy tức giận nói.
Ngải Lâm không biết Dương Thanh có bà mẹ vợ thế này nên rất ngạc nhiên.
Cô ấy đến đâu mà chẳng được người ta tiếp đón một cách lễ độ chứ?
Trên thế giới này, có rất nhiều nhân vật lớn muốn nhờ cô ấy khám bệnh.
Người phụ nữ này nghi ngờ cô ấy thì thôi đi, còn sỉ nhục cô ấy dan díu với Dương Thanh nữa chứ.
Sắc mặt Dương Thanh lạnh dần, anh híp mắt nhìn Châu Ngọc Thúy: “Bà lo bố được chữa khỏi đến thế cơ à?”
“Dương Thanh, cậu nói nhăng nói cuội gì thế?”
Châu Ngọc Thúy thẹn quá hóa giận, quát ầm lên rồi khóc lóc: “Thanh Tâm, con thấy chưa? Dương Thanh nói chuyện với mẹ kiểu gì kìa? Bây giờ bố con ngủ mãi không dậy, cậu ta cũng chẳng coi mẹ ra cái thá gì nữa”.
–
.
Chương 319: 319: Giấu Đầu Hở Đuôi
“Sao số tôi khổ thế chứ? Lại gặp phải thằng con rể thế này!”
Đây là tuyệt chiêu của Châu Ngọc Thúy, chỉ khi bà ta vô lý như thế thì mới có thể khiến Tần Thanh Tâm mềm lòng.
“Mẹ, nếu mẹ còn gây chuyện nữa thì rời khỏi bệnh viện đi!”
Tần Thanh Tâm tức giận nói, cô biết rõ Châu Ngọc Thúy là loại người gì hơn bất cứ ai khác.
Chẳng qua vì hồi trước cô đã đuổi Châu Ngọc Thúy đi, khiến bà ta bị bắt cóc rồi phải chịu khổ, bằng không, làm gì có chuyện cô để bà ta ở lại bệnh viện chứ?
“Thanh Tâm, chẳng lẽ con tin con nhỏ này biết khám bệnh thật à?”
Châu Ngọc Thúy khóc lóc: “Bây giờ con thà tin người ngoài chứ không tin mẹ nữa đúng không?”
“Chẳng lẽ con không thấy Dương Thanh và cô ta liếc mắt đưa tình trước mặt con ư, con không sợ chúng dan díu với nhau à?”
Châu Ngọc Thúy chỉ vào Dương Thanh và Ngải Lâm, mặt đầm đìa nước mắt.
“Thưa dì, xin dì đừng nói lung tung, tôi có thể thề bằng mạng sống rằng tôi và Dương Thanh chỉ là bạn!”
Mắt Ngải Lâm đỏ hoe, lần đầu tiên cô ấy bị người ta sỉ nhục như thế.
“Ai chẳng biết thề như cô?”
Châu Ngọc Thúy mỉa mai: “Đúng là giấu đầu hở đuôi, chồng tôi không cần cô chữa cho đâu, bây giờ mời cô cút ra ngoài dùm!”
“Câm miệng!”
Rốt cuộc Dương Thanh cũng bùng nổ, tức giận quát.
Châu Ngọc Thúy sỉ nhục anh thế nào cũng được, nhưng Ngải Lâm là bạn, cũng là đồng đội của anh, nếu không vì giúp anh, sao cô ấy lại tới đây để chịu nhục nhã chứ?
Đây là lần đầu tiên Dương Thanh quát Châu Ngọc Thúy trước mặt Tần Thanh Tâm.
“Nếu bà dám sỉ nhục bạn tôi thêm một chữ, đừng trách tôi không khách khí với bà!”
Dương Thanh lạnh lùng nói rồi nhìn Ngải Lâm: “Chị Lâm, bây giờ chị cứ kiểm tra cho bố vợ em đi, em cũng muốn xem xem ai dám ngăn cản đấy?”
Lúc này quanh người Dương Thanh toàn khí lạnh, trong mắt chứa đựng sát khí.
Trước ánh nhìn chăm chú của Dương Thanh, Châu Ngọc Thúy thấy mình như bị dã thú để mắt tới.
Bà ta bỗng nhớ đến chuyện ở nhà họ Ngụy ngày hôm qua, không khỏi run rẩy.
Ngay cả con trai của Ngụy Thành Châu cũng chết vì Dương Thanh, nói gì đến bà ta chứ?
Vừa nãy bà ta chỉ sợ Tần Đại Dũng tỉnh lại rồi vạch trần bà ta, nên trong lúc bối rối, bà ta đã làm ầm lên để ngăn Ngải Lâm kiểm tra.
Bây giờ bà ta mới nhận ra mình đã phản ứng thái quá, càng khiến người khác nghi ngờ.
Còn Dương Thanh thì đã sớm không còn là đứa con rể nhu nhược vô dụng trong trí nhớ của bà ta nữa.
Có sự đe dọa từ Dương Thanh, quả nhiên Châu Ngọc Thúy không dám gây chuyện nữa.
Bà ta đứng sang bên cạnh, thấp thỏm chờ Ngải Lâm chẩn đoán.
Khoảng hai mươi phút sau, Ngải Lâm mới kiểm tra xong.
Cô ấy nói với Dương Thanh: “Ông ấy đã có dấu hiệu hồi phục, chị sẽ ở lại Giang Hải một thời gian ngắn, kết hợp Đông y và Tây y để điều trị cho ông ấy.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chắc tầm một tuần nữa là ông ấy tỉnh”.
Nghe thấy thế, rốt cuộc Dương Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tần Thanh Tâm cũng rất kích động, mắt đỏ hoe: “Chị Lâm, cảm ơn chị!”
Tâm trạng của Ngải Lâm có vẻ sa sút, cô ấy khẽ lắc đầu: “Không có gì đâu!”
“Hôm nay cứ thế đã, chị sẽ bảo bệnh viện điều trị theo đơn thuốc của chị.
Cứ cho ông ấy uống thuốc trước, chín giờ tối nay chị sẽ qua xoa bóp và châm cứu cho ông ấy sau”.
Ngải Lâm nói rồi quay người rời đi.
“Chị Lâm!”
Mã Siêu vội đuổi theo.
Trong phòng bệnh không còn người ngoài nữa, Tần Thanh Tâm áy náy nhìn Dương Thanh: “Em xin lỗi chồng!”
Dương Thanh khẽ lắc đầu: “Chị Lâm không phải người hẹp hòi đâu, anh sẽ giải thích với chị ấy.
Bây giờ chuyện quan trọng nhất là giúp bố mau tỉnh lại, có lẽ chỉ khi ông ấy tỉnh thì một số sự thật mới được đưa ra ánh sáng”.
Nghe thấy Dương Thanh nói thế, Châu Ngọc Thúy đứng cạnh không khỏi run rẩy.
Vừa nãy Ngải Lâm đã nói, khoảng một tuần nữa Tần Đại Dũng sẽ tỉnh lại.
Một khi ông ấy tỉnh lại, những gì mà bà ta làm sẽ lộ ngay.
Nghĩ đến đây, ý định giết Tần Đại Dũng bỗng điên cuồng nảy sinh trong tim Châu Ngọc Thúy.
“Sự thật? Sự thật gì cơ?”
Tần Thanh Tâm vẫn luôn cho rằng Tần Đại Dũng gặp phải tai nạn ngoài ý muốn, tài xế gây chuyện cũng đã chết.
Dương Thanh nhìn Châu Ngọc Thúy: “Chẳng phải mẹ em vừa nói vẫn chưa tìm ra sự thật về tai nạn mà bố em gặp phải ư? Thậm chí còn nghi ngờ anh đã làm thế để hại chết bố nữa chứ”.
Nghe thấy thế, Châu Ngọc Thúy rất bối rối.
Thấy Tần Thanh Tâm cũng nhìn mình, bà ta vội nói: “Mẹ không hề nói vậy!”
Ngay cả kết quả điều tra chính thức cũng viết Tần Đại Dũng đã gặp phải tai nạn ngoài ý muốn.
Hơn nữa Dương Thanh cũng chưa bao giờ nói anh đã điều tra chuyện này.
Nhưng vừa nãy Châu Ngọc Thúy lại nói vẫn chưa tìm ra sự thật về tai nạn mà Tần Đại Dũng gặp phải, rõ ràng bà ta có vấn đề.
Tần Thanh Tâm vốn rất thông minh, lúc này cô cũng nhận ra sự khác thường.
Vì Châu Ngọc Thúy là mẹ cô nên cô không hề muốn nghi ngờ bà ta.
Bây giờ Dương Thanh nói thế, Tần Thanh Tâm lập tức nghi ngờ ngay.
“Mẹ, có phải mẹ biết gì đó về chuyện bố gặp tai nạn không?”
Tần Thanh Tâm chợt hỏi, trong mắt tràn ngập sự lo lắng.
–
.
Chương 320: 320: Có Thể Tỉnh Lại Bất Cứ Lúc Nào
Tần Thanh Tâm không ngốc, cô biết rõ Châu Ngọc Thúy là người thế nào.
Sau khi được Dương Thanh cứu về, Châu Ngọc Thúy đã giải thích rằng trước đó bà ta ra tay với Tần Đại Dũng cũng chỉ vì bị nhà họ Ngụy ép mà thôi.
Nhưng bây giờ, Tần Thanh Tâm lại bắt đầu nghi ngờ.
Với tính cách của Châu Ngọc Thúy, bà ta phải giải thích từ lúc bị phát hiện cơ, nhưng bà ta không hề làm thế.
“Thanh Tâm, ngay cả con cũng nghi ngờ mẹ à?”
Châu Ngọc Thúy thầm bối rối nhưng vẫn tỏ ra không dám tin.
Mắt Tần Thanh Tâm đỏ hoe: “Mẹ, con không muốn nghi ngờ mẹ, nhưng từ đầu tới giờ, mẹ cứ nói dối hết lần này đến lần khác, mẹ bảo con tin mẹ kiểu gì đây?”
Cô nói rồi rơi nước mắt.
Tuy lời giải thích của Châu Ngọc Thúy đầy sơ hở nhưng Tần Thanh Tâm vẫn không vạch trần, vì trong lòng cô, hai người là mẹ con, cô không muốn nghi ngờ bà ta chút nào hết.
Nhưng hết lần này tới lần khác, hành vi của Châu Ngọc Thúy cực kỳ đáng nghi.
Tần Thanh Tâm vốn rất hiếu thảo, có thể tưởng tượng được lúc này cô đang đau khổ cỡ nào.
“Thanh Tâm, mẹ là mẹ con cơ mà! Mẹ đã mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày rồi sinh ra con! Sao con có thể nghi ngờ mẹ chứ? Con khiến trái tim mẹ tan nát rồi!”
Nước mắt của Châu Ngọc Thúy nói rơi là rơi ngay, bà ta ấn ngực mình, khóc lóc: “Con có thể mắng mẹ, đánh mẹ nhưng không thể tổn thương mẹ thế này được!”
“Mẹ lấy bố con mấy chục năm, sinh ra con và Y Y.
Tuy trước kia mẹ chưa làm tròn bổn phận của người mẹ, nhưng mẹ vẫn đang thay đổi mà!”
“Bây giờ con lại nghi ngờ mẹ ruột mình chỉ vì một người đàn ông ư? Mẹ phải móc tim gan ra thì con mới biết mẹ không lừa con chắc?”
Châu Ngọc Thúy diễn rất đạt, nắm chắc cả động tác lẫn lời lẽ.
Nhưng lần này Tần Thanh Tâm không mềm lòng, mắt cô đỏ hoe: “Bây giờ con không muốn tranh luận với mẹ xem rốt cuộc mẹ đã làm gì nữa.
Chị Lâm nói chị ấy sẽ giúp bố tỉnh lại trong vòng một tuần!”
“Con tin sau khi bố tỉnh lại, mọi việc sẽ rõ ràng.
Đến lúc đó, nếu chuyện của bố có liên quan tới mẹ thật thì con sẽ không bao giờ nương tay nữa!”
“Nể tình mẹ con hơn hai mươi năm, con tốt bụng khuyên mẹ một câu, nếu chuyện của bố có liên quan tới mẹ thật, con mong mẹ sẽ đi tự thú!”
Đây là lần đầu tiên Tần Thanh Tâm quyết liệt với Châu Ngọc Thúy như thế, ngay cả Dương Thanh cũng hơi bất ngờ.
Còn Châu Ngọc Thúy thì vô cùng bối rối.
Sau một tuần nữa, Tần Đại Dũng sẽ tỉnh lại thật ư?
Nếu Tần Đại Dũng tỉnh lại thật, chẳng phải những chuyện mà bà ta đã nói trong lúc bạo hành ông ấy sẽ bị lộ ngay à?
Thế thì bà ta sẽ phải đối mặt với cảnh tù tội còn gì nữa?
Châu Ngọc Thúy càng nghĩ càng sợ hãi nhưng vẫn tỏ ra đau lòng, khóc lóc: “Thanh Tâm, mẹ không ngờ con lại thành ra thế này!”
“Do mày, chắc chắn là do mày! Mày đã nói lung tung với Thanh Tâm, vu khống tao nên con bé mới thù hằn tao như thế! Đều do mày!”
Châu Ngọc Thúy bỗng quát Dương Thanh với vẻ hung tợn.
Dương Thanh hơi híp mắt lại: “Bà không cần diễn ở đây nữa đâu, bà biết thừa bố đã gặp chuyện gì, có lẽ bây giờ bà vẫn chưa thừa nhận, nhưng đến ngày bố tỉnh lại thì bà sẽ phải hối hận thôi!”
Lời Dương Thanh nói như đá tảng rơi xuống biển, tạo nên từng đợt sóng trào, không ngừng bao phủ lấy Châu Ngọc Thúy.
Châu Ngọc Thúy lảo đảo, sợ hãi đến cực hạn.
Bà ta không hề nghi ngờ gì về việc một khi những chuyện mà bà ta đã làm bị lộ ra, chắc chắn Dương Thanh sẽ không tha cho bà ta mất.
“Bà nên rời khỏi bệnh viện đi, nếu bà ở đây thì bọn tôi lại phải đề phòng bà hại bố!”
Dương Thanh thẳng thừng đuổi khách.
“Tại sao? Tại sao tao phải đi? Mày là cái thá gì? Mày có tư cách gì để bắt tao đi chứ?”
Châu Ngọc Thúy giận dữ hét: “Tao là vợ hợp pháp của Tần Đại Dũng, bây giờ ông ấy đang hôn mê trong bệnh viện, sao tao phải đi?”
“Nếu phải đi thật thì cũng là chúng mày cút!”
“Chúng mày biến ngay cho tao! Cút ra ngoài! Tao sẽ tự chăm sóc chồng, không cần chúng mày giả vờ giả vịt ở đây nữa!”
Châu Ngọc Thúy vừa gào thét vừa lao tới trước mặt Tần Thanh Tâm, kéo cô dậy rồi khóc lóc: “Mày cũng cút ra ngoài cho tao!”
“Chúng mày nghi ngờ tao cơ à, tao thấy chúng mày đang định tìm người giết Tần Đại Dũng vì tài sản thì có!”
“Cút, chúng mày cút ra ngoài cho tao!”
Châu Ngọc Thúy như phát điên, gào khóc om sòm.
Bà ta biết rõ mình chỉ có bảy ngày, nếu không giết Tần Đại Dũng, e rằng ông ấy sẽ tỉnh lại thật mất.
Một khi Tần Đại Dũng tỉnh lại, tất cả những chuyện mà bà ta làm sẽ bị lộ ngay.
Vậy nên cho dù thế nào, bà ta cũng phải ở lại bên Tần Đại Dũng để có cơ hội ra tay.
“Bốp!”
Đúng lúc này, Dương Thanh bỗng bước lên, đập vào cánh tay đang định đẩy Tần Thanh Tâm của Châu Ngọc Thúy, tức giận nói: “Dám động vào cô ấy, bà muốn chết à?”
Trước ánh mắt của Dương Thanh, Châu Ngọc Thúy đang định la lối om sòm tiếp bỗng cảm thấy mình như rơi xuống hố băng, toàn thân lạnh toát.
Bà ta có cảm giác, chỉ cần bà ta dám ra tay với Tần Thanh Tâm, Dương Thanh sẽ giết bà ta ngay.
“Chồng!”
Tần Thanh Tâm cũng bị Dương Thanh dọa, run rẩy gọi.
“Cô ấy là người phụ nữ của tôi, cho dù bà là mẹ cô ấy thì cũng không thể chạm vào một cọng tóc của cô ấy”.
Dương Thanh híp mắt: “Đây là lần cuối tôi cảnh cáo bà, nếu có lần sau, tôi sẽ khiến bà phải trả giá đắt!”
Anh nói rồi thả cổ tay Châu Ngọc Thúy ra.
Đúng lúc này, y tá bước vào tiêm cho Tần Đại Dũng, mọi người mới bình tĩnh lại.
Có câu đe dọa hồi nãy, Châu Ngọc Thúy không dám nói gì nữa, tiu nghỉu ngồi trên ghế sofa trong góc.
Tuy bà ta rất muốn bỏ đi, nhưng nếu làm thế thì bà ta sẽ mất hết cơ hội.
Đương nhiên Dương Thanh cũng biết thừa ý định của Châu Ngọc Thúy nên không cố đuổi bà ta đi.
Trong khoảng thời gian này, anh sẽ ở lại bệnh viện cho đến khi Tần Đại Dũng tỉnh.
Có anh rồi, nếu Châu Ngọc Thúy ra tay thì sẽ bị lộ ngay.
Vừa nãy anh cũng cảm nhận được sự quyết tâm của Tần Thanh Tâm, chỉ cần có chứng cứ cho thấy tai nạn mà Tần Đại Dũng gặp là do Châu Ngọc Thúy làm, anh sẽ thẳng thừng tống bà ta vào tù.
Chín giờ tối, Ngải Lâm tới phòng bệnh đúng giờ.
Viện trưởng và các chuyên gia trong bệnh viện cũng kéo tới đây.
Đối với phần lớn nhân tài y học, nếu được tận mắt quan sát chuyên gia y học như Ngải Lâm điều trị cho bệnh nhân thì đúng là một món quà quý giá.
“Không hổ là chuyên gia y học cấp bậc báu vật quốc gia, cách điều trị của cô ấy theo Tây y cũng thuộc hạng nhất trên toàn thế giới!”
“Chứ còn gì nữa, chuyên gia Ngải Lâm là người được hưởng trợ cấp quốc gia, nghe nói ngay cả một số chuyên gia có tuổi nổi tiếng trên thế giới cũng khen cô ấy không ngớt lời đấy”.
“Chuyên gia Ngải Lâm nói khoảng bảy ngày nữa Tần Đại Dũng sẽ tỉnh, chắc chắn không có vấn đề gì đâu”.
“Chỉ bảy ngày mà đã có thể chữa khỏi cho người thực vật, đúng là kỳ tích!”
Cả đám chuyên gia trong bệnh viện quan sát Ngải Lâm điều trị, khen không ngớt lời.
Sắc mặt của Châu Ngọc Thúy đứng bên cạnh tái nhợt, bà ta cứ tưởng Ngải Lâm chỉ là một bác sĩ tới từ Yến Đô, nào ngờ cô gái trẻ này lại là chuyên gia nổi tiếng thế giới chứ.
Tức là Tần Đại Dũng có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào trong mấy ngày gần đây còn gì?
Nếu Tần Đại Dũng tỉnh lại, bà ta nên làm gì đây?
Châu Ngọc Thúy càng nghĩ càng bối rối, càng muốn giết Tần Đại Dũng hơn.
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Nạp Thiếp Ký dịch full trộn bộ [Dịch] Nạp Thiếp Ký dịch full trộn bộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nap-Thien-Ky-dich-full-tron-bo.jpg)
