[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 621 : Giết Người Tru Tâm. (c3101-c3105)
❮ sautiếp ❯Chương 3101: Giết Người Tru Tâm.
“Chu Thiên, ta nói như vậy ngươi đã rõ chưa?”
Đây là lần đầu tiên Tô Vũ gọi thẳng tên Đại Chu vương!
Ta là Tô Vũ, ta không phải Nhân Hoàng thứ hai, càng không phải truyền nhân của Nhân Hoàng.
Ta có suy nghĩ của riêng ta, ta không muốn những trách nhiệm ấy áp đặt vào ta.
“Có lẽ có một ngày, ta sẽ cải biến, nhưng mà không phải bây giờ!”
Tô Vũ khôi phục bình tĩnh: “Nếu ngươi cảm thấy không ổn thì hiện tại mau xéo đi!
Ngươi hẳn là còn có một số át chủ bài, chính ngươi tự đi mà làm! Cái ta cần chỉ là một đám cùng chung chí hướng, ta muốn giết người thì theo ta cùng đi giết người! Ta muốn uống rượu, theo ta cùng vui uống rượu! Ta muốn diệt vạn tộc thì theo ta cùng nhau chinh chiến chư thiên vạn giới này!”
“Tùy tâm sở dục, vui vẻ thoải mái, ngồi xem sóng gió nổi lên trên thế gian!”
“Ngày nào đó nếu ta chán ghét Nhân tộc thì cứ mặc nó tự sinh tự diệt, ta cần gì phải quản?”
“Nếu một ngày nào đó, Nhân tộc này đều không nghe lời ta, ta còn phải nghiêm mặt đi làm bọn họ vui lòng à?”
“Phải đi cầu đám gia gia nãi nãi để bọn họ giúp ta một tay, nói dễ nghe thì là mọi người cùng nhau làm hưng thịnh Nhân tộc hay sao?”
Tô Vũ khịt mũi coi thường: “Ngày đó Võ Hoàng hỏi ta, vì sao không cầu xin lão… Ta từng đáp ‘Cầu ngươi làm cái gì? Ngươi có biết ta nghĩ gì về lão không? Ta đã nói, ta nguyện nhờ vả ngoại tộc chứ quyết không cầu xin Nhân tộc!”
“Kể cả bên chỗ Bách Chiến kia, ta có thể đầu nhập vào với hắn không? Có lẽ là có thể, nhưng dựa vào cái gì chứ?”
“Có lẽ Võ Hoàng nghĩ rằng nếu ta cầu lão, lão sẽ đã nghiện, sẽ xả giận, nói không chừng sẽ nguyện ý giúp đỡ Nhân tộc, thế nhưng… sao ta phải làm thế?”
“Việc này có lẽ Nhân Hoàng sẽ làm, bởi vì trong mắt ông ấy, Nhân tộc là trách nhiệm, ông ta có thể vì Nhân tộc mà đi cầu những người này, nhưng ta thì không!”
Tô Vũ dần dần tỉnh táo lại: “Chu Thiên, nếu ngươi không muốn theo ta nữa thì ngươi mau lăn đi! Thích làm gì thì cứ làm cái đó! Nếu cảm thấy Bách Chiến là đối tượng phù hợp trong suy nghĩ của ngươi thì cũng sớm xéo đi, mau tới đầu nhập Bách Chiến, ta sẽ không ngăn cản!”
Khí tức Đại Chu vương dao động, hỏi lâu sau y cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi quát: “Ta không có ý này… Ta chỉ không rõ vì sao cơ hội đang ở trước mắt, Nhân Hoàng bệ hạ nhìn trúng ngươi mà ngươi lại cự tuyệt? Ngươi cho rằng tự mình mở đạo thì nhất định có thể siêu việt hơn ư? Từ đầu đến cuối chỉ là vì không muốn gánh chịu trách nhiệm này sao?”
“Ngươi có thể chờ đại đạo của ngươi hoàn thiện rồi lại đi mở đạo, sau đó mới tìm truyền nhân.. “
Tô Vũ bật cười ngắt lời: “Cút ngay! Coi ta là đồ ngớ ngẩn sao? Mặc dù ta còn trẻ nhưng ta lại không ngốc! Đại đạo của Nhân Hoàng chỉ mới mở một nửa! Một khi dung nhập vào trong đó, ta muốn tiếp tục cường đại thì nhất định phải hoàn thiện đại đạo này, trong quá trình ấy cả người ta đều sẽ dung nhập vào đại đạo.
Hạch tâm của nó cũng dần dần dung hợp cùng ta!”
“Ta có thể tùy thời từ bỏ Bút đạo nhưng ta có thể tự do vứt bỏ Nhân Hoàng đại đạo sao?”
“Nói nhảm! Ta còn hoài nghi Nhân Hoàng cố ý mở đến một nửa rồi đợi người kế tiếp tới thực hiện!”
“Giống như ý chí ám chỉ của Bánh Nhân Đậu vậy, Nhân Hoàng mạnh hơn Bánh Nhân Đậu ngàn vạn lần, ngươi cảm thấy với thực lực của ta, nếu ta dung nhập ý chí vào trong đó thì ta còn có cơ hội thoát ra à?”
“Đừng cho là ta là đồ ngốc!”
Đại Chu vương thấy lòng quá mệt mỏi: “Không phải thế, dù không cách nào từ bỏ, đại đạo của Nhân Hoàng bệ hạ là thứ ngàn vạn người cầu mà không được, chú định có thể trở thành cường giả tuyệt thế”
Tô Vũ cười đáp: “Vậy ta tình nguyện yếu hơn một chút, ta vui vẻ là được! Ta cảm thấy chủ nhân quy tắc Trách nhiệm đạo cũng không bằng Đằng Không tùy tâm sở dục, ngươi không phục cũng không được, bởi vì ta vui lòng là đủ rồi!”
Đệch!
Như thế này thì không có cách nào nói nổi.
Tô Vũ nói hắn vui lòng, hắn không cần thực lực cường đại đó, ngươi có thể làm được gì?
Lòng muốn tự sát của Đại Chu vương đã xuất hiện luôn rồi, y suy sụp nói: “Thế nhưng mười vạn năm qua ngươi là người thích hợp nhất, hội tụ đủ mọi điều kiện nhất, nếu tới ngươi cũng từ bỏ thì có lẽ không còn ai có thể thừa kế đại đạo của bệ hạ được nữa”
Tô Vũ cười ha hả: “Vậy ngươi cứ coi như ta không tồn tại, ngươi đợi thêm một thời gian nữa là được rồi”
“Không thể.
Ta đợi không được nữa!”
Đại Chu vương tuyệt vọng, y tức giận phát điên lên: “Nếu có thể đợi thêm, ngươi cho rằng ta sẽ nói nhảm nhiều với ngươi như vậy sao?”
“Ngươi cũng biết là mình nói nhảm à? Vậy thì ngươi cũng đừng đợi, chờ Nhân Hoàng tự mình trở về rồi tiếp tục mở là xong” Tô Vũ châm chọc.
Cút mẹ ngươi đi!
Có thể đợi được Nhân Hoàng trở về thì ta còn phải làm thế này sao?
Đại Chu vương phát ra thanh âm đầy ai oán: “Ta thật sự không rõ đạo của bệ hạ rốt cuộc có chỗ nào không tốt… Còn nữa, ngươi đã quyết định không kế thừa thì cứ im miệng, đừng nói ra cho rồi.
Ngươi lại bảo mình có thể kế thừa nhưng ngươi lại không muốn, đây không phải là chơi ta sao?”
Tô Vũ không nói gì thì y còn đỡ.
Giờ hắn nói ra thì mới đúng là làm cho người ta sụp đổ.
Chờ đợi mười vạn năm, không đợi được một ai có thể kế thừa, hi vọng trong y sớm đã hóa thành tuyệt vọng, kỳ thật y đã sớm chết tâm nên cũng không quá để ý nữa.
Mới rồi y thực sự chỉ là muốn hỏi thử xem Tô Vũ ở trong Nhân Hoàng đại đạo có cảm nhận được dấu vết Nhân Hoàng lưu lại hay không.
Lão chủ tử đi quá lâu, y vốn cũng không hy vọng gì, kết quả súc sinh Tô Vũ này bỗng nhiên nói cho y biết, hắn có thể kế thừa đại đạo nhưng mà hắn không muốn kế thừa.
Đây là chuyện mà con người có thể làm sao?
Đại Chu vương thật sự phát điên!
Từ hi vọng đến tuyệt vọng, sớm đã thành thói quen.
Thế nhưng kinh lịch trong thời gian 10 vạn năm qua lại đột nhiên có một chút xíu chuyển biến, một giây trước Tô Vũ bỗng nhiên cho y hi vọng vô hạn, một giây sau, Tô Vũ lại nặng nề mà đả kích y, biến y thành tuyệt vọng triệt để.
Biến chuyển trong nháy mắt làm Đại Chu vương hoàn toàn suy sụp.
Tô Vũ không phải là người!
Chắc chắn là thế!
Nghiệt súc!
Lúc đầu ta nên tung một bàn tay chụp chết cái tên vương bát đản nhà ngươi mới đúng, khinh người quá đáng!
Y điên cuồng gào lên, bốn phía, đảm người Hồng Mông đều núp xa xa, Đại Chu vương bị Tô Vũ chọc cho phát điên rồi sao?
Thật đáng sợ!
Giết người tru tâm, Tô Vũ khiến thân thể Đại Chu vương phát nổ thì không nói, hắn đây là còn muốn diệt sạch ý chí của y luôn.
Thật hung ác!
Chương 3102: Đánh Một Trận Đi!
“Lão Chu.. “
Đám Đại Tần vương hô một tiếng, an ủi: “Đừng giận dữ như thế, có gì thì từ từ nói, thế này là sao? Không kế thừa thì không kế thừa, chuyện có gì đâu… “
“Ngươi câm miệng cho ta!”
Đại Chu vương cả giận: “Ngậm miệng, có nghe không? Ngươi thì biết cái đếch gì! Ngươi là đồ ngu xuẩn, mẹ nó, năm xưa ta còn trông cậy vào ngươi đi kế thừa đó, kết quả ngươi lại là đồ đân, là tên phế vật, ngươi có năng lực thì mau đi kế thừa xem! Lão tử nguyện làm tiểu đệ cho ngươi mấy trăm năm, nghĩ ngươi đáng tin cậy, nghĩ ngươi vì Nhân tộc nỗ lực nhiều hơn một chút, chỉ hi vọng ngươi có thể chí công vô tư, mong ngươi trở thành Nhân Chủ, trở thành sự tồn tại được Nhân Hoàng bệ hạ công nhận.
Ngươi lại bỏ gánh nửa đường, cái tên vương bát đản nhà ngươi, lão tử giết chết ngươi!”
“Lão tử lo lắng ngươi sẽ giống những vị Nhân Chủ khác nên không lộ thân phận ra, yên lặng thủ hộ ngươi, không cho ngươi chút áp lực nào, không cho ngươi khoa tay múa chân, để ngươi an tâm làm vai chính.
Mẹ nó, ngươi lại chẳng thể trở thành Nhân Chủ…
Ta… Ta nhất định phải giết chết ngươi!”
Âm âm!
Đại Chu vương nổi điên rồi, y hóa thành quang cầu xông lên đánh Đại Tần vương!
Mà Tô Vũ thì sửng sốt.
Bỗng nhiên hắn rất muốn phá ra cười lớn.
Đại Tần vương… Đúng vậy, thực ra Đại Tần vương cũng là sự tồn tại rất đặc thù, ở thời đại này không có bất kỳ vị cổ lão nào chen chân vào chuyện của ông, ông cũng coi như Nhân Chủ mà Đại Chu vương âm thẩm bồi dưỡng, nhưng mà Đại Tân vương lại không thể áp đảo tất cả mọi người.
Có điều Đại Tần vương đã bỏ ra rất nhiều thứ vì Nhân tộc, tinh thần trách nhiệm của ông cũng cực cao.
Ông không xen vào tranh chấp nội bộ, ông chỉ một lòng đối ngoại, ông trấn thủ Đông Liệt cốc mấy trăm năm, các vị Vĩnh Hằng khác lục đục với nhau, trong khi Đại Tần vương thì chỉ một lòng chống cự mấy đại chủng tộc…
Ông không bị bất kỳ vị cổ lão nào quấy nhiễu!
Có thể nói, Đại Tân vương không giống với chín đời Nhân Chủ trước kia.
Kết quả… ông lại không thể trở thành Nhân Chủ!
Đại Chu vương một lòng muốn để Đại Tần vương tự do phát triển, có lẽ Đại Chu vương biết đại đạo của Nhân Hoàng là cái gì, hoặc nên nói y biết rất rõ ràng, người lý tưởng mà y chọn chính là Đại Tần vương.
Y cho Đại Tần vương sự tự do lớn nhất, cũng vô tri vô giác ảnh hưởng đến suy nghĩ của Đại Tần vương, để ông không phải suy nghĩ quá nhiều, chỉ cần thủ hộ Nhân tộc là đủ.
Hiện tại Tô Vũ không chịu nhận mệnh, Đại Chu vương đang phát điên, bất quá cũng chẳng có cách nào với hắn.
Đại Tần vương bỗng nhiên nói chen vào, Đại Chu vương không bùng nổ trút giận mới là lạ.
Âm ầm!
Đại chiến bộc phát, Đại Tần vương nóng giận quát: “Đủ rồi đó, ngươi còn thế nữa thì ta sẽ phản kích!”
“Ngươi tới đi, ngươi đánh chết lão tử thử xem!”
“Tần Quảng, tên chó chết nhà ngươi, đến đây! Lão tử nhịn ngươi lâu lắm rồi!”
Đại Chu vương giận không kiểm được: “Ngươi đánh đi! Khi còn bé ngươi luyện võ là vì trừ cường bạo giúp kẻ yếu, lão tử thiết kế bao nhiêu trường đoạn chúa cứu thế cho ngươi rồi? Vì kích phát lòng trách nhiệm của ngươi, vì để cho ngươi yêu dân như con nên ta giúp ngươi làm anh hùng cứu mỹ nhân, giúp ngươi làm việc chính nghĩa, kéo một đội ngũ phản kháng chính sách tàn bạo! Mẹ nó, ngươi thì biết cái đếch gì!”
“Ngươi thật sự cho rằng ngươi có thể nhặt được tiền trên đường, có thể tùy tiện đào ra một tòa núi vàng, có thể chiêu binh mãi mã dễ dàng như vậy à?”
“Núi vàng kia là lão tử chôn!”
“Đội quân kia là lão tử lùa tới cho ngươi!”
“Ngươi thật sự cho rằng lúc trước mọi người nhất định phải theo ngươi à? Đó là vì ta khiến tất cả mọi người lạc đường, đầu óc choáng váng, sau đó đụng phải ngươi, đi theo ngươi cùng nhau tranh đấu giành thiên hạ, chỉ muốn ngươi có nhiều chiến hữu hơn mà thôi”
“Ta đây tay phân tay nước tiểu mà chiếu cố ngươi, chỉ sợ ngươi lại sinh ra lòng phản kháng giống tên Nhạc Cương hỗn đản.
Dù cảm thấy có kẻ quấy nhiễu ngươi thì ta cũng chưa từng nói cho ngươi, chưa từng biểu lộ mảy may, hao tâm tổn trí phí sức để che giấu sự tồn tại của hắn”
“Đánh trận có lần nào mà không phải ta tìm cơ hội để ngươi đại thắng một trận, thu phục nhân tâm. ? Kết quả tên hỗn đản nhà ngươi lại chẳng có chút tác dụng øì, ta giết chết ngươi cho rồi!”
Đại Chu vương gào thét không ngừng, y vô cùng phẫn nộ.
Mà Đại Tần vương sửng sốt một hỏi thì cũng bất giác nổi giận mắng: “Được lắm, ta đã nói mà, đời này vì sao ta lại thuận lợi như vậy, không hề cảm thấy có quá nhiều cực khổ, dù vạn tộc nhằm vào thì lão tử đều bách chiến bách thắng, hóa ra là do tên vương bát đản nhà ngươi làm! Trách không được lão tử không quá ưa thích động não, đều là tại ngươi hết, lão tử đập chết ngươi đã rồi nói!”
Âm âm!
Lần này hai vị kia thật sự đã đánh nhau, hai quang cầu giao thoa đánh đến túi bụi!
Đại Chu vương cảm thấy Đại Tần vương cô phụ mình, Đại Tần vương cảm thấy nếu không phải tại lão già Đại Chu vương âm thầm ra tay, để yên cho ông kinh lịch chút cực khổ thì có lẽ bây giờ ông sẽ thông minh hơn nhiều.
Dù sao, cứ đánh là được!
Mà Tô Vũ vẫn bất động thanh sắc, nghe một hồi thì cười ha ha không ngớt.
Thú vị!
Các ngươi đánh đi, ta mới lười quản các ngươi.
Đại Hạ vương yên lặng nhìn một hỏi, thấy Đại Tần vương không địch lại thì bỗng nhiên hừ một tiếng: “Ta không phải là thông minh hơn lão Tần à? Trách không được mỗi lần ta đều bại bởi lão Tân, hóa ra là chuyện tốt do lão già nhà ngươi làm… Lão tử đánh chết ngươi!”
Oanh!
Ông cũng tham chiến, tới giúp đỡ Đại Tần vương đánh Đại Chu vương.
Tô Vũ lười quản, Đại Chu vương bỗng nhiên bộc phát, đại khái là vì nhẫn nhịn quá lâu rồi, bây giờ không thể nhịn được nữa nên mới bạo nổi Chẳng lẽ là cảm ngộ đại đạo sâu hơn sao?
Lần trước đại đạo dung hợp là vì không thể nhịn được nữa, sau đó y bèn bạo phát, giờ đây Đại Chu vương là vì cảm ngộ đại đạo tốt hơn sao?
Mặc kệt Rất ít khi thấy Đại Chu vương phát cuồng, y một mực hệt như lão âm hàng, hôm nay phát giận một chút thì cũng tốt.
Về phần ngọn lửa này là do hắn dấy lên… Hừ, liên quan gì tới ta?
Ta cũng chẳng rũ y đánh nhau!
Mấy tên này đều đã thành một đám quang cầu mà còn có thể đánh, cũng xem như không tệ, trạng thái này nhìn chung là vẫn được.
Tô Vũ còn có việc cần bận bịu nên không có thời gian nhìn nhiều, hắn tùy ý nói: “Đại Chu vương, ta sẽ không kế thừa đại đạo kia, mặc dù lần trước nó một mực nhảy ra ước ao được ta kế thừa, nhưng còn lâu ta mới tiếp nhận! Đại Tân vương bị ngươi âm thầm điều khiển nhiều năm như vậy rồi, ngươi tiếp tục điều khiển thêm mấy năm, có lẽ ông ấy sẽ đủ tư cách đi kế thừa… Không đánh thì không nên thân, ngươi cứ đánh một chút cũng tốt!”
“Aaaaaaa!”
Đại Chu vương điên cuồng rống lên, Tô Vũ không để ý tới bọn họ nữa mà mang theo lão Vạn và Lam Thiên, ba người cười híp mắt bay ra khỏi giới vực.
Đánh nữa đi!
Chương 3103: Thời Gian Cấp Bách.
Ba người Tô Vũ bay ra ngoài, vừa đi, Vạn Thiên Thánh vừa truyền âm cười hỏi: “Nhất định cứ phải kích thích Đại Chu vương làm cái gì?”
“Lão gia hỏa này ẩn tàng nhiều thứ, ngài thấy đấy, y biết rõ về Nhân Hoàng đại đạo thế nhưng lại không nói với ta, đại khái là y cảm thấy ta không có tư cách kế thừa.
Ta sẽ làm lão già này tức chết, ta có thừa tư cách, chỉ là ta không muốn mà thôi, thứ y coi là bảo vật còn ta lại coi là cỏ rác, cho y tức chết không cần đền mạng ha ha ha!”
Ác độc ghê!
Vạn Thiên Thánh cũng không nói gì nữa, Tô Vũ thật sự đã chọc điên Đại Chu vương lên rồi.
Tô Vũ lại nói: “Khả năng là y còn cất giấu nhiều thủ đoạn khác, mặc kệ y đi, chờ y nổi điên lên thì lão gia hỏa này cuối cùng cũng sẽ lộ đuôi thôi! Chúng ta đi nghiên cứu chuyện vạn đạo dung hợp trước, qua mấy ngày nữa lại về xem có ai theo chúng ta nữa không”
Lam Thiên đề nghị: “Hay là chúng ta chơi một vố lớn, đem hết sạch mọi người đi, ta chừa lại cho Bách Chiến mấy vạn phân thân là được rồi”
Ngươi quả nhiên… không phải là người!
Tô Vũ nhe răng: “Bách Chiến mà thấy chỉ còn lại mấy vạn người thì đại khái hắn sẽ giận điên lên, nếu biết đó đều là ngươi… Ha ha, ta sợ hắn sẽ nổ tung mất, cần gì chứ”
Mà nói ra thì cũng thật thú vị!
Tô Vũ bỗng nảy ra một ý tưởng: “Khiến hắn ghê tởm cũng không tệ, thế này đi, chừa hoàng cung lại cho hắn.
Lam Thiên, ngươi hóa thân thành mấy trăm mỹ nữ chơi đùa cùng hắn, thế nào?”
Lam Thiên lườm Tô Vũ một cái, đầu Vạn Thiên Thánh muốn nứt ra, ông rất muốn chạy trốn khỏi nơi đây.
Cái tên này quá độc ác!
Tô Vũ lại nói: “Có thể hắn sẽ phát hiện, có lẽ Bách Chiến cũng mở Thiên Môn rồi, dù không có thì ta cảm thấy hắn ắt có thủ đoạn tương tự! Hay là như vậy đi, chúng ta nghĩ biện pháp ẩn trốn một chút, chuẩn bị thật cẩn thận.
Lại làm thêm một số soái ca đi thông đồng với Vân Thủy Hầu các nàng.. “
Xin ngươi hãy làm người đi!
Vạn Thiên Thánh cấp tốc nói sang chuyện khác: “Thời gian có ngắn quá không? Ngươi mỡ đạo gấp như vậy, ta lo lắng sẽ có quá nhiều lỗ thủng! Thậm chí có thể sẽ sụp đổi”
Tô Vũ gật đâu: “Có khả năng này, bất quá cứ thử một chút xem sao, sau này ta sẽ tự hoàn thiện.
Nếu ở thời Thượng Cổ, ta mở đạo như vậy thì chắc chắn sẽ bị chủ nhân quy tắc xem thấu lỗ thủng, một bàn tay là đánh gãy đại đạo.
Nhưng bây giờ không phải là chẳng còn loại nhân vật như vậy hay sao?”
Hắn cười ha hả: “Hiện tại đám lão già kia chẳng mấy ai có thể nhìn thấu!”
Dám mở đạo vào lúc này, thực ra Tô Vũ cũng đã cân nhắc qua lợi và hại.
“Đi tìm người trước, hiểu rõ lý luận tương dung đại đạo thật rõ ràng đã rồi tính”
Tô Vũ cũng mặc kệ tất cả, nếu cứ phải chờ đợi thì không biết hắn mở được đạo sẽ là năm nào tháng nào!
“Còn nữa, nếu ta không mở đạo thì sẽ có một phiền toái rất lớn… “
“Cái gì?”
“Nhà cũ của Văn vương không thể chuyển đi!”
Tô Vũ giải thích: “Chuyển không được thì không thể dùng Nhân Chủ Ấn, dù ta không làm Nhân Chủ thì cũng phải thu hỏi Nhân Chủ Ấn này lại, hóa thành Tử Linh Ấn cũng được, huống chỉ, ta còn nắm trong tay rất nhiều Nhân tộc cơ mà! Còn nữa, nếu không đời đi thì sao Phì Cầu theo tới được”
“Chỉ khi ta mở đạo, bất kể nhỏ yếu ra sao cũng không quan hệ, trước tiên đem nhà cũ của Văn vương chuyển đến, trước hết cứ đặt ở chỗ đường rẽ, nếu không được thì đặt ở trong đại đạo của ta trước, tiện thể giúp ta trấn áp một chút đại đạo phù phiếm, vừa vặn cũng có thể mang đám Phì Cầu đi!”
Vạn Thiên Thánh cảm khái: “Ngươi là đang muốn dọn sạch nhà Văn vương sao?”
“Có hả?”
Tô Vũ phì cười: “Ta lại chẳng đụng tới nhà của y, chỉ là chuyển sang nơi khác mà thôi!”
Rất nhanh, Tô Vũ mang theo hai người cấp tốc ra khỏi giới vực, trong chớp mắt đã biến mất.
Tìm thêm người giúp mình nghiên cứu về lý luận tương dung đại đạo.
Sau đó bèn mở đạo!
Cùng lúc ấy ở Táng Hồn Sơn.
Bách Chiến dừng bước, mỉm cười nói: “Chờ một chút đã, cần chút thời gian nữa”
Sau lưng, Vân Thủy Hầu hiếu kỳ: “Ý của bệ hạ là?”
“Chờ hắn đưa ra quyết định đã, rời đi hay là lưu lại hoặc là so đấu với ta một trận!”
Bách Chiến vương cười nhạt: “Từ trong miệng ngươi, ta có thể biết cái tên Tô Vũ này e rằng sẽ không nguyện ý theo ta.
Mặc kệ trước đó hắn bại thật hay giả, các ngươi không nghe hắn thì có lẽ hắn cũng đoán ra được rồi”
Ở bên cạnh, Nam Khê Hầu vội nói: “Bệ hạ, vậy bây giờ chúng ta không quay về, nếu như hắn vò đã mê không sợ rơi.. “
“Không sao” Bách Chiến vương cười ngắt lời: “Nếu thế thì lại làm một lần nữa!”
Dứt lời, hắn ngôi xếp bằng xuống, nhìn về phía lối đi như ẩn như hiện nơi xa, khẽ cười nói: “Từ biệt hạ giới sáu ngàn năm, không biết hôm nay có biến hóa gì lớn hay không?”
Vân Thủy Hầu nói: “Biến hóa thật sự là rất lớn, bất quá cũng xem như vui vẻ phồn vinh.
Đúng rồi, bệ hạ bảo hắn muốn đi, vậy hắn có thể đi đâu?”
“Đi đâu ư?”
Bách Chiến vương suy đoán: “Tử Linh giới vực, vô tận hư không, không ít lựa chọn cho hắn!”
“Nếu hắn không đi thì sao?”
“Không đi ư?”
Bách Chiến vương ngẫm nghĩ rồi đáp: “Không đâu, theo như lời ngươi nói thì hắn là người thông minh, nếu như thế thì một khi đụng độ ta, hắn lại không nguyện ý thần phục, vậy thì chỉ có thể chiến.
Hiện tại, hắn vẫn không cách nào địch nổi ta”
“Bệ hạ không nghĩ tới chuyện..* Vân Thủy Hầu hơi chân chờ, Bách Chiến vương xua xua tay: “Không cần! Bây giờ còn chưa đến lúc đó, cường địch ở bên thì cần gì khiến người khác chê cười!”
Bách Chiến cười sang sảng: “Huống chi, có phải là Nhân Chủ hay không thì đối với ta cũng chẳng quan trọng!”
Nói xong những lời này, hắn quay đầu nhìn về hướng Hỗn Độn Sơn, thấp giọng dặn dò:
“Đi xuống thì kín đáo một chút, duy trì hiện trạng! Ngục vương nhất mạch và vạn tộc còn chưa tranh đấu, mà chúng ta cũng cần một chút thời gian để khôi phục thực lực cường đại!”
Mấy người khẽ gật đâu.
Nam Khê Hầu vừa muốn tiếp tục nói gì đó, bỗng nhiên ở khu vực Hỗn Độn Sơn có một cây búa to hoành thiên!
Một bóng người lao ra, Cự Phủ tung một búa chặt đứt một ngọn núi lớn!
“Phản đỏ Ngục vương nhất mạch mau ra đây, gia gia sẽ giết sạch các ngươi!”
Ẩm!
Búa lớn bay lên không, san bằng một loạt ngọn núi cao.
Bách Chiến vương nhìn về phía bên kia, cười khẽ: “Cự Phủ ra rồi, xem ra loạn ở thượng giới có thể sẽ bắt đầu từ chỗ gã!”
Nam Khê Hầu nhíu mày: “Cự Phủ quá lỗ mãng, trực tiếp tiến lên như vậy, một khi bị Ngục vương nhất mạch vây giết, chỉ sợ.. “
“Vạn tộc sẽ không để cho Cự Phủ tùy tiện vẫn lạc, bây giờ không phải năm đó, hiện tại kẻ địch lớn nhất của vạn tộc là Ngục vương nhất mạch!”
Bách Chiến vương nhắm mắt lại rồi nói: “Không cần phải để ý đến nữa, Cự Phủ không dễ chết đâu, Ngục vương nhất mạch cũng sẽ không tùy tiện xuống tay với gã, khiến cho vạn tộc có cơ hội!”
Mấy người không nói gì thêm, bệ hạ đã nói như vậy thì khẳng định là có đạo lý.
Chương 3104: Lý Niệm Khác Biệt.
Thượng giới, Cự Phủ dẫn đầu gây ra hỗn loạn.
Một vị Thiên Tôn không có ràng buộc, không bị Nhân tộc liên lụy, không có mục tiêu cần thủ hộ, dạng cường giả độc hành như vậy mới là đối tượng bị các phương kiêng ky nhất.
Hạ giới.
Tô Vũ mang theo Vạn Thiên Thánh và Lam Thiên đi tìm nghiên cứu viên.
Phương diện nghiên cứu này Đa thần văn hệ đều rất am hiểu.
Bởi vì đa thân văn hệ có nhiều thần văn vốn chuẩn bị vì Bút đạo, Bút đạo xem như là khó nhằn nhất trong số các đại đạo, thiên phú của cường giả thuộc Đa thần văn hệ đều không yếu, cảm ngộ đại đạo cũng rất được.
Chỉ đáng tiếc là bây giờ Đa thần văn hệ không còn nhiều cường giả cho lắm.
Tử Linh giới vực.
Trấn Linh Vực, cũng chính là khu vực dưới sự trấn áp của lão Quy và là địa bàn của Hà Đồ trước đây.
Đám Bạch Phong đều đang ở nơi này.
Lần trước khi Tô Vũ chuẩn bị lên thượng giới thì đã sắp xếp mọi người vào cổ thành, trước khi Hồng Mông đến Thiên Uyên giới vực cũng đã đem mấy người bọn họ an bài vào bên dưới Tử Linh giới vực.
Thực lực của Bạch Phong, Ngô Lam và mấy người đều tương đối nhỏ yếu, sinh khí không tính là nồng đậm nên chẳng cần lo lắng sẽ kích thích Tử Linh trường hà biến động.
Có lão Quy thủ hộ thì cũng có thể tránh khỏi việc họ bị tử khí ăn mòn.
Trong sở nghiên cứu Nguyên Thần.
Đây không biết đã là sở nghiên cứu thứ mấy mà mọi người thành lập, mỗi một lần đều phải di chuyển trên quy mô lớn, hoặc là mau chóng đổi hạng mục nghiên cứu.
Trong sở nghiên cứu.
Hà Đồ đang ở đây, không chỉ y mà còn có mấy vị Tử Linh xa lạ.
Những vị này đều là học trò của Văn vương năm xưa.
Có vài vị gần đây mới khôi phục, có vị thì đã khôi phục từ trước nhưng lưu lạc ở địa phương khác, ký ức cũng khôi phục không quá nhiều.
Sau khi được Hà Đồ tìm kiếm rồi cung cấp đủ Tử Linh ấn ký, họ mới khôi phục lại được một phần ký ức.
Người không nhiều, cũng chỉ có 4 vị.
Học trò của Văn vương năm xưa đương nhiên không chỉ có chừng này, cứ nhìn số lượng thần văn chiến kỹ trong Văn Mộ Bia liền biết.
Những ai tu luyện thần văn chiến kỹ khi ấy cơ hồ đều là học trò của Văn vương, không nói quá nhiều nhưng mấy trăm người thì vẫn phải có.
Bây giờ lại chỉ tìm được 4 vị, thực lực của họ tương đối cường đại, nhỏ yếu thì khả năng là còn chưa khôi phục hoặc là đứt khoát không khôi phục được.
Khi Tô Vũ dẫn người đến, mọi người đang nghiên cứu thương thảo gì đó.
Chờ Tô Vũ tiến vào phòng nghiên cứu, đám người mới nhao nhao liếc qua.
Có điều ngoại trừ Hà Đỏ đứng dậy đi tới thì những người khác đều không buồn để ý đến bọn họ.
Hà Đồ đi qua chào hỏi, Tô Vũ liền giơ tay lên, ý bảo y im lặng một thoáng, hắn đang muốn nghe mấy vị Tử Linh và Bạch Phong tranh luận.
“Bạch Phong, ngươi còn quá trẻ tuổi, ngươi vẫn chưa cảm ngộ đại đạo, biết cái gì gọi là đại đạo tương dung không?”
“Ngươi quá ngây thơ, Không gian đạo bao hàm toàn diện, nhưng có phải là duy nhất hay không thì khó nói.
Ngươi muốn dùng Không gian đạo làm hạch tâm, làm điểm cơ sở để bao gồm vạn đạo, đây là điều không thể thực hiện được!”
mu Mấy vị Tử Linh đang quát tháo tên tiểu bối Bạch Phong, Đa thần văn hệ đều có thể xem như truyền thừa của Văn vương, tính ra thì Bạch Phong là truyền nhân không biết qua bao nhiêu đời của bọn họ.
Mấy vị Tử Linh đã khôi phục không ít ký ức, mặc dù chết rồi thì họ vẫn không nể mặt Bạch Phong như thường.
Tiểu hài tử thì biết cái gì?
Ngay cả đại đạo đều chưa từng tiếp xúc mà lại dám hồ ngôn loạn ngữ!
Sắc mặt Bạch Phong đồ lên, anh giận dữ nói: “Các ngươi mới là đỏ mục nát, nghiên cứu không phải là đích thân đi tiếp xúc vạn đạo mới được sao? Đúng là ta có hơi theo chủ nghĩa viễn vông nhưng ta chính là dựa trên lý luận để phân tích, ta cũng phác họa ra rất nhiều thần văn, lý luận là lý luận, thực tiễn là thực tiễn!”
“Trong mắt của ta, Không gian đạo bao hàm rất nhiều thứ, không gian cùng tốc độ có quan hệ gì không? Đương nhiên là có! Xuyên qua không gian khẳng định phải dính đến phương diện tốc độ, không gian bao gồm cả na di, đè nén, nhanh chậm, cắt chém… Đủ loại đại đạo đều liên quan tới Không gian đạo! Chỗ chúng ta ở chính là một loại không gian, nơi mà đại đạo hiện ra cũng đều nằm trong không gian!”
“Bao gồm cả thời không trường hà, nó cũng nằm trong một cái không gian!”
“Vũ trụ hay thời không cũng tốt, Sinh Linh, Tử Linh, vạn vật, có cái nào mà không nằm trong không gian đâu?”
“Bao gồm cả ý chí lực hư vô mờ mịt, lực lượng đại đạo, quy tắc chỉ lực, cái nào mà chẳng thuộc về không gian?”
Bạch Phong đỏ mặt tía tai: “Các ngươi nói xem liệu Không gian đạo có thể trở thành trung tâm, tiến hành kéo dài được không? Các ngươi có năng lực thì các ngươi đưa ra một thứ làm trung tâm để tiến hành kéo dài vạn đạo xem! Ta chỉ là đưa ra lý luận, cụ thể có làm được hay không thì còn cần những vị vạn đạo hội tụ như Tô Vũ hay Lam Thiên thử nghiệm mới được”
Ngoài cửa.
Tô Vũ yên lặng lắng nghe, thực lực của lão sư nhà hắn không mạnh, đến bây giờ cũng mới vừa tiến nhập Sơn Hải chưa lâu.
Sơn Hải… Bây giờ hắn nghe mà cảm thấy rất xa xôi.
Nhưng lời của Bạch Phong lọt vào trong tai Tô Vũ lại đột nhiên khiến hắn cảm thấy rất có lý, trên lý luận, Không gian đạo chính xác là bao hàm toàn diện, lấy Không gian đạo làm hạch tâm của đại đạo thì sẽ như thế nào?
Coi đây là trung tâm, vạn đạo tương dung, có lẽ thật sự có thể hình thành một vòng khép kín.
Tô Vũ đang ngẫm nghĩ, một vị Tử Linh hình như là nữ lộ vẻ khinh thường, nói: “Lời ngươi nói đều là nhảm nhí! Không gian nhất đạo bao hàm toàn diện không có nghĩa là có thể trở thành hạch tâm của một vòng khép kín.
Nếu đơn giản như vậy thì bất luận một vị cường giả tu luyện Không gian đạo nào cũng có thể hợp vạn đạo!”
“Đây là chuyện không thực tế! Không gian đạo cũng chỉ là một trong vạn đạo mà thôi, có thể làm một trong những hạch tâm nhưng không thể trở thành hạch tâm duy nhất!
Vạn đạo tương dung thì vẫn cần thử nghiệm từng chút một, liên kết từng đầu đại đạo…
Ngươi là đang đi đường tắt, đi đường tắt thì không thể thực hiện được!”
Bọn họ cực kỳ bất mãn đối với Bạch Phong.
Lý niệm của Bạch Phong chính là lấy Không gian đạo làm chủ, vạn đạo thành một nồi thập cẩm, cứ hâm loạn lên là được.
Một nồi canh hầm hỗn độn!
Có thể hợp lý được sao?
Lừa gạt kẻ ngoài nghề vẫn được, à không, lừa gạt người không tính ngoài nghề cũng được, tỉ như Tô Vũ, hắn nghe mà đã cảm thấy có lý rồi đó.
Nhưng lúc này, vị nữ Tử Linh kia lại tỏ vẻ xem thường, đây là lý luận và phỏng đoán vô trách nhiệm, bà cấp tốc nói: “Thứ này không thể nói đùa, một khi dung hợp sai lầm, đại đạo sẽ đứt đoạn, một đạo đứt đoạn có thể sẽ dẫn đến vạn đạo đứt đoạn toàn bộ!”
“Cái này giống với 360 Nguyên khiếu, chúng có thể hình thành một vòng khép kín hoàn chỉnh, nhưng nếu muốn kết nối khiếu huyệt tương ứng… Ngươi thì lại tính làm gì?
Ngươi chính là đem 360 khiếu huyệt nối lại với nhau là được, làm thế liệu có thể hình thành công pháp, hình thành Chu Thiên công pháp hay không? Không thể nào! Ngươi có thể thử nghiệm kết nối linh tinh một chút, không nổ nát khiếu huyệt của ngươi mới làlạ”
“Người trẻ tuổi muốn đi đường tắt, nghiên cứu mấy thứ không ra gì liền tự cho là mình nắm giữ đại đạo, không biết trời cao đất rộng…”
Hai bên cãi lộn rất nghiêm trọng, Hà Đỏ âm thâm truyền âm: “Vũ Hoàng, bọn họ âm ï mấy ngày rồi, từ khi song phương bắt đầu hợp tác thì đã tồn tại vấn đề lý niệm khác biệt!”
“Bạch Phong muốn tinh giản, chậm rãi suy luận vạn đạo tương dung, hao tổn thời gian quá lâu thì độ khó quá lớn! Dựa theo cách của Lý Vân đạo hữu, Bạch Phong là kê chỉ biết ăn tươi nuốt sống, hạch tâm duy nhất của anh ta quá mức thô bỉ, kết nối vạn đạo tương đương với bện một tấm lưới vạn đạo, không thể sai nửa bước, nhất định phải bện từng điểm một…”
Tô Vũ yên lặng lắng nghe.
Hắn biết rõ tâm tư của Bạch Phong, chẳng lẽ Bạch Phong lại không biết vạn đạo cần bện từng chút một mới càng tốt sao?
Dĩ nhiên anh biết rõ!
Nhưng Bạch Phong cũng biết tình hình của Tô Vũ lúc này, hắn cần tốc độ!
Bên từng chút xíu một thì quá chậm!
Cho nên, suy nghĩ của Bạch Phong là trước hết tạo ra cơ sở, sau đó chậm rãi tiếp tục, trên đại thể có thể làm cho vạn đạo khép lại là được.
Vạn đạo dung hợp kết nối từng chút một thì cần bao lâu mới xong?
Đây là chuyện mà không ai dám chắc chắn!
Tô Vũ thầm nghĩ, cất bước đi vào.
Chương 3105: Đạo Thống – Đạo Tranh.
Tô Vũ cất bước đi vào trong phòng.
“Ra ngoài!”
Một vị Tử Linh bỗng nhiên quát lớn, Hà Đỏ nghiêm mặt: “Hỗn trướng, đây là Vũ Hoàng bệ hạt”
Tô Vũ khoát khoát tay, mà trong phòng, mấy vị Tử Linh đều vội vã nhìn qua Tô Vũ, trước đó họ chưa từng gặp hắn, lần trước hắn cũng chỉ để Hà Đỏ hạ vài chỉ lệnh mà thôi.
Mấy vị Tử Linh ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, nhất thời không biết nên xử lý thế nào mới tốt.
Tô Vũ lại không nghĩ nhiều về việc này, hắn nói thẳng: “Các vị tiền bối, ta là Tô Vũ, học trò của Bạch Phong lão sư, trước tiên ta hỏi một chút, nếu vạn đạo chậm rãi tương dung, chỉ dựa theo lý luận thì cần mất bao lâu mới có thể hình thành một vòng khép kín?”
Mấy vị Từ Linh liếc nhau, thấy Tô Vũ không nhắc tới chuyện khác mà đi thẳng vào vấn đề, họ cũng không còn xoắn xuýt nữa, nữ Tử Linh kia cấp tốc nói: “Trước mắt mà nói thì trong Hỗn Độn đạo xen lẫn rất nhiều lực lượng đại đạo, cụ thể bao nhiêu thì chúng ta còn chưa phân tích ra được, nói là vạn đạo nhưng cũng không ai rõ có phải thật sự là vạn đạo hay không.
Nếu dựa theo những gì đã phát hiện thì chỉ sợ không ít hơn 3000 đại đạo!”
Nữ Từ Linh tiếp tục nói: “3000 đại đạo, không cần phải thử tương dung từng cái một, cái nào thấy rõ ràng không liên quan thì không cần thử, đại đạo dung hợp cũng có logic… Năm đó chúng ta đem chia tách Bút đạo thành 99 loại lực lượng đại đạo, kỳ thật đó là một loại tương dung đại đạo, ta nói như vậy ngươi có thể hiểu được không?”
Bà lo lắng Tô Vũ không thể nào hiểu được.
Mà Tô Vũ lại gật đâu: “Ta biết, bất kỳ công pháp hay đại đạo gì cũng đều có quy luật đặc thù, tỉ như tính đối xứng của khiếu huyết hay tính duy nhất của việc kết nối khiếu huyệt… Vậy theo cách nói của tiền bối thì cần bao lâu mới có thể hoàn thành dung hợp?”
“Dung hợp một đầu đại đạo đại khái cần ba ngày!”
“Tính ra thì 3000 đại đạo, dù không ngủ không nghỉ, ít nhất cần 9000 ngày trở lên, ước chừng khoảng 30 năm!”
Nữ Tử Linh lộ ra tiếu dung: “Đây là xây dựng ở nền tảng các ngươi có thể cung cấp một chút lực lượng đại đạo hay các loại lực lượng đại đạo cơ sở! Trước đó, ta nhận được một phần tư liệu về đại đạo hỗn độn phối trộn, các loại thành phần mà đại đạo chiếm đoạt… Phần tài liệu này trợ giúp rất lớn cho chúng ta, nếu không, đừng nói 30 năm, 300 năm hay 3000 năm cũng khó khăn! Có thể phân tích ra vô số thành phần phối trộn, đây mới là cường giả, mới là thiên tài…”
Bà nhìn về phía mấy người Tô Vũ: “Nhà nghiên cứu phân tích ra đại đạo phối trộn kia liệu có thể giới thiệu cho chúng ta làm quen được không? Chúng ta muốn tự mình trao đổi..”
Ít nhất phải mất 30 năm!
Đây là thời gian mà mấy vị này đưa ra dựa trên việc đám Tô Vũ phân tích Hỗn Độn đạo trước đó.
Tô Vũ khẽ nhíu mày, nói: “Quá chậm! Mặt khác, lúc trước người nghiên cứu Hỗn Độn đạo là ta, Lam Thiên và Vạn phủ trưởng cùng làm, chúng ta đều xem như đi theo con đường hợp vạn đạo cho nên có thể phân tích một chút phối trộn…”
Hắn nhìn về phía mấy người: “Các vị tiền bối, ta biết các vị đối với việc nghiên cứu đều là muốn tốt hơn nữa, nhưng ta không có thời gian!”
“Ta chuẩn bị mở đạo, mở một đạo hợp vạn đạo!”
“Ta cần hoàn thành nhanh hơn, có lẽ… chỉ có thời gian chừng nửa tháng”
Mấy vị Tử Linh ngây người.
Bao lâu cơ?
Nữa tháng?
Nói đùa cái gì thế?
Kể cả Bạch Phong thì cũng thấy chấn động: “Đừng có giỡn, dù là cách của ta thì cũng không thể giải quyết được trong nửa tháng, việc này cần đại đạo không bài xích, còn phải thử từng cái mới được, không cần 30 năm thì cũng phải mất từ ba đến năm năm, ngươi nói đùa à?”
Nữa tháng?
Cút ngay!
Đây là chuyện không thể nào!
Mấy vị Tử Linh lúc này cũng hơi nổi nóng: “Đây là điều không có khả năng! Nửa tháng mà tương dung toàn bộ đại đạo? Làm sao có thể, Văn vương lão sư ở đây thì cũng không thể làm được đến mức này!”
Tô Vũ gật đâu: “Ta biết, ta cũng không phải hoàn toàn không biết gì cả”
Hắn giải thích: “Là như vậy, ta sẽ xâm nhập thời không trường hà, lực lượng hỗn độn và lực lượng của thời không trường hà có một cái là chải vuốt sau vạn đạo, một cái là chải vuốt trước đó.
Ta sẽ tiến hành so sánh, xứng đôi, làm ra bản ghi chép trên đại thể, trước mắt ý tưởng của ta là tham chiếu thời không trường hà để tiến hành phối trộn…”
“Vậy cũng không được!”
Nữ Từ Linh lắc đầu: “Đại đạo không phải cứ nhìn thấy là được, ta hỏi ngươi, ngươi nắm giữ vạn đạo sao?”
“Không có!”
Tô Vũ lắc đâu: “Ta chỉ có hiểu biết sơ lược về hơn trăm đầu đạo, nếu muốn nói nắm giữ vạn đạo… Ta dù sao tiến vào trong đó ít, cũng không có nhiều tinh lực hay thời gian để nghiên cứu.
Đương nhiên, ta đã vẽ ra mấy ngàn đại đạo giả lập chính là để làm một chút cơ sở lĩnh ngộ đơn giản”
Kỳ thật chính là những trang sách trong Văn Minh Chí đi đánh cắp một chút lực lượng kia.
Đối với mấy đại đạo này, Tô Vũ đều có một chút hiểu biết đơn giản chứ cũng không xâm nhập nhiều.
Mặc dù như thế, mấy vị Tử Linh vẫn chấn động, nữ Tử Linh chân chờ chốc lát rồi hỏi:
“Ngươi chính là vị thừa kế Bút đạo sao?”
Tô Vũ gật đâu: “Đúng, trước đó là ta dung hợp Bút đạo!”
“Khó trách! Vậy thì ngươi đúng là tuyệt thế thiên tài, Bút đạo bị chúng ta hủy đi rồi chia làm trăm đạo, ngươi có thể kế thừa Bút đạo tức là ngươi tối thiểu từng có cảm ngộ rõ rệt đối với trăm đạo, phác họa thành thần văn nên mới dung được Bút đạo”
Đến lúc này, mấy vị Tử Linh không còn coi Tô Vũ là kẻ ngoài nghề nữa.
Có thể dung hợp Bút đạo, phác hoọa ra một trăm thần văn, điều này đại biểu Tô Vũ ít nhất nắm giữ lực lượng trăm đạo.
Rất yêu nghiệt!
Nữ Tử Linh quan tâm hỏi: “Nữa tháng quá ngắn, vì sao phải vội vàng đến thế?”
Tô Vũ giải thích: “Bây giờ thế cục thiên biến vạn hóa, ở thượng giới, Ngục vương nhất mạch, đại địch của Văn vương đã quật khởi! Chưa bàn tới vạn tộc uy hiếp, ở hạ giới bên này, Bách Chiến vương sắp trở về, có khả năng hắn và chúng ta không có đạo thống như nhau! Hắn chiếm cứ Thân thể đạo có lẽ liên quan tới Nhân Tổ!”
(Đạo thống: quan điểm, hệ thống tu đạo)
“Chiến tranh vạn giới càng thêm tàn khốc, không còn đơn thuần là cuộc chiến để thống nhất nữa mà đã trở thành đạo tranh!”
(Đạo tranh: cuộc chiến giữa các loại đạo)
Đúng vậy, đạo tranh!
Bây giờ Tô Vũ cũng nói ra từ này, dù hắn chưa từng nghe Văn vương nói nhưng hắn vẫn nói ra hai chữ đạo tranh.
Tô Vũ trầm giọng: “Dù ta không kế thừa Thượng Cổ Nhân Hoàng hay toàn bộ đạo thống của Văn vương bọn họ, nhưng cơ sở đạo thống của ta đến từ bọn họ! Nói như vậy, hiện tại Ngục vương nhất mạch có thể đại biểu cho đạo thống của thời kỳ Hỗn Độn, Bách Chiến có lẽ là đại biểu cho đạo thống của Thái Cổ, mà ta… hiện tại xem như đạo thống thượng cổ!”
“Nhưng thực lực của ta quá yếu, thế lực của chúng ta cũng quá yếu!”
“Nếu lúc này ta không mở đạo, chờ 30 năm nữa thì có lẽ cũng không còn khả năng, khi đó hẳn là ta đã bị hủy diệt rồi!”
Có mấy lời lúc trước hắn không nói, bây giờ lại có thể thoải mái nói với mấy vị Tử Linh.
Kỳ thật là vì chưa quen thuộc, cũng chính bởi vì chưa thân quen, nhưng mấy vị này là học sinh của Văn vương nên Tô Vũ mới có thể nói ra những thứ này.
Chính Tô Vũ cũng không phải là kê độc lập bên ngoài.
Hắn có thể xem như người thừa kế đạo thống thượng cổ!
Đương nhiên, mấy vị Đại Chu vương thân là kẻ dưới chân núi, có lẽ còn không thể nhìn thấu, hoặc nên nói là không nhìn thấu bản chất của Bách Chiến.
Nhưng Tô Vũ lại có phán đoán, liệu có phải Bách Chiến cũng đại diện cho đạo thống Thái Cổ hay không?
Bây giờ không thể đơn giản lấy Nhân tộc và vạn tộc ra để phân biệt nữa.
Mà là sự khác biệt về đạo thống!
Ngục vương phản loạn, Ngục vương nhất mạch ngăn cản người thừa kế của Văn vương xuất hiện, hết thảy những chuyện đó chỉ sợ cũng bắt nguồn từ việc thế lực cùng thời đại khác biệt, Ngục vương có thể là đại biểu cho thời đại Hỗn Độn!
Điểm này, từ khi Thông Thiên Hầu nói ra chuyện phong cấm thì Tô Vũ đã có vài phỏng đoán.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ma Vật Tế Đàn [Dịch] Ma Vật Tế Đàn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ma-Vat-Te-Dan-Audio-Truyen.png)
![[Audio] Siêu Cấp Vu Sư [Audio] Siêu Cấp Vu Sư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Sieu-Cap-Vu-Su.jpg)




