[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 622 : Vũ Trụ Văn Minh. (c3106-c3110)
❮ sautiếp ❯Chương 3106: Vũ Trụ Văn Minh.
“Đạo tranh!”
Sắc mặt mấy vị Tử Linh biến hóa, nữ Tử Linh thì cực kỳ kinh ngạc: “Đạo tranh… ý của tiểu hữu là… đại đạo, đạo thống ở thời đại khác nhau đều đang xuất hiện, cho nên muốn khôi phục quy tắc khác biệt của thời đại sao?”
Tô Vũ gật đâu: “Có khả năng này! Ta suy đoán… Chỉ là suy đoán thôi.
Hỗn Độn, Khai Thiên, Thái Cổ, Thượng Cổ, nhiều thời đại bắt đầu hội tụ, tiếp theo vạn giới khẳng định sẽ đại loạn!”
Sau đó hắn lại nói: “Thiên kiêu, cường giả của từng thời đại đều có thể hội tụ đến!”
Lời này vừa nói ra, dù là Vạn Thiên Thánh hay Lam Thiên thì cũng đều biến sắc.
Có ý gì?
Tô Vũ lại mặc kệ họ, tiếp tục nói: “Biến mất, mất tích, vẫn lạc… cường giả của từng thời kỳ đều có thể đi ra từ nơi nào đó, thoát khỏi phong ấn.
Thời đại này có lẽ phải hợp lưu!”
Hắn không biết liệu suy đoán của mình có là sự thật hay không.
Nhưng mà cổng phong ấn thời đại đã xuất hiện!
Nhân Hoàng sẽ trở về, Văn vương bọn họ khả năng cũng sẽ trở về, hết thảy mọi người đều có thể xuất hiện.
Cho nên Tô Vũ nhất định phải mau chóng mở đạo!
Hắn không có cách nào chờ đợi thêm nữa!
Điểm này cho đến bây giờ, có lẽ chỉ mình hắn mới hiểu.
Hoặc Bách Chiến và Hỗn Độn nhất tộc cũng có người hiểu, vạn tộc có biết hay không thì khó mà xác định.
Dù nữ Tử Linh lý giải không nhiều nhưng đại khái bà vẫn hiểu ý của Tô Vũ, bây giờ hắn đang gấp, rất gấp!
Nhưng dù gấp thế nào, dung hợp vạn đạo cũng không phải chuyện đơn giản.
Bà cau mày, ba vị Tử Linh khác cũng một bộ dáng mặt ủ mày chau.
Quá khó!
Tô Vũ cho bọn họ thời gian quá ngắn.
Tô Vũ lại nói: “Tiếp theo ta, Lam Thiên và Vạn Thiên Thánh phủ trưởng đều sẽ phối hợp với mọi người!”
“Ta biết độ khó rất lớn, cho nên ta có một ý tưởng, mọi người nghe thử ý kiến của ta xem…
Đám người nhao nhao nhìn về phía hắn, Tô Vũ giải thích cặn kẽ: “Là như vậy, con đường tu luyện có thể từng bước một mà đến, giống như khi ta khai khiếu, trước tiên ta có thể mở một cái rồi lại mở cái thứ hai, không nhất định phải mở ra 720 khiếu trong một lần duy nhất!”
“Ta đang tự hỏi, lấy đạo gì làm điểm khởi đầu, ví dụ như Không gian đạo mà lão sư ta nói, ta sẽ biến Không gian đạo thành điểm khởi đầu, vừa mở đạo vừa hoàn thiện, mở một đạo, dung một đạo, cuối cùng, hình thành vòng khép kín hoàn thành toàn bộ đại đạo!”
Lời này vừa nói ra, Bạch Phong cũng nhịn không được lên tiếng: “Làm thế thì rất nguy hiểm, tỉ lệ sai số so với đề nghị làm một nồi hầm như ta còn cao hơn!”
Tô Vũ gật đâu: “Cho nên, mỗi lần mở một đạo đều cần mọi người tính toán thật tỉnh vi!
Đạo này mở ra rồi thì tiếp theo sẽ mở cái øì? Mở xong thì phải cân nhắc vấn đề dung hợp toàn bộ vòng khép kín của đại đạo!”
“Một khi một đạo trong đó xuất hiện sai lầm, khả năng cần phế đi đạo kia, làm lại một lần nữa!”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Ta đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ là giảm bớt thời gian thử nghiệm, trực tiếp bắt đầu từ trên người ta, ta sẽ trực tiếp trở thành người thí nghiệm!”
Chỗ có nguy hiểm sẽ do hắn tự gánh chịu.
Có lẽ mở đến đạo thứ 2999 hắn mới chợt phát hiện đạo thứ hai sai lầm, không nên sắp xếp như thế, mà phế đi đầu đạo thứ hai thì có lẽ mấy ngàn đạo sau đó cũng phải phế sạch, cân bắt đầu lại từ đầu.
Khi đó chính là phiền phức ngập trời.
“Ngươi tên là Tô Vũ đúng không?”
Nữ Tử Linh khẽ nói: “Nếu ngươi lựa chọn cách này, vậy thì sẽ có thể nhảy qua rất nhiều trình tự, tiến hành đại đạo tương dung! Thậm chí có thể bắt đầu sớm, trong 15 ngày tới, chúng ta có thể dùng một đạo làm điểm khởi đầu, thôi diễn mấy chục hoặc là mấy trăm đầu đạo dung hợp tiếp theo cho ngươi, nhưng chúng ta không thể bảo đảm chính xác, càng không dám cam đoan!”
“Mặc dù chúng ta có hiểu biết về đại đạo thế nhưng vẫn còn quá mức nông cạn”
“Mặt khác, đại đạo mở đầu này ngươi muốn lựa chọn cái gì thì cũng phải do ngươi tự cân nhắc… Bất luận đạo nào cũng có thể làm điểm xuất phát nhưng đạo mở đầu sẽ phải tiếp nhận áp lực rất lớn, cần lực lĩnh ngộ vô cùng cường đại, có lẽ cũng chính là đại đạo hạch tâm của ngươi…
Bà không tính nói ra nhưng Tô Vũ có yêu cầu quá cao, thời gian cũng quá gấp rút nên bà hơi không đành lòng: “Nếu cho chúng ta thêm 30 năm… Không, chúng ta sẽ tranh thủ trong vòng 20 năm thôi diễn khép kín đại đạo hoàn chỉnh! Tiến hành một lần thử nghiệm thì có thể phòng ngừa rất nhiều phiền phức, sẽ không giày vò ngươi. 20 năm cũng không tính là quá lâu, đây đã chuyện vượt quá tưởng tượng rồi.
Tô Vũ, ngươi cảm thấy thế nào?”
Bà có thể tranh thủ rút ngắn thời gian cho Tô Vũ bởi vì một vị thừa kế Bút đạo thì nghiêm chỉnh mà nói Tô Vũ đã xem như đích truyền của Văn vương.
Nếu bị phế đi thì cũng quá tra tấn người.
Dù không chết thì cũng sẽ là phiền phức ngập trời.
Tô Vũ cười khẽ: “Mấy vị cảm thấy ta còn có thể sống bao lâu?”
Mấy vị Từ Linh nghe vậy mới chăm chú quan sát hắn, sau một khắc, sắc mặt mọi người đều biến đổi.
Thọ nguyên của Tô Vũ không nhiều!
Tử khí sắp che hết khí tức!
Nữ Tử Linh nhịn không được nói: “Chi bằng ngươi tu luyện Bút đạo, cường hóa Bút đạo trước, tranh thủ trong 20 năm đưa Bút đạo bước vào cảnh giới chủ nhân quy tắc, kể từ đó ngươi sẽ có thể trì hoãn tuổi thọ”
Tô Vũ lắc đâu: “20 năm? Không còn kịp rồi! Dù trong 20 năm ta thật sự có thể nắm giữ hoàn toàn Bút đạo thì chỉ sợ 20 năm sau, hết thảy đã không còn kịp! Bút đạo đúng là rất mạnh, nhưng vào thời khắc các thời đại hội tụ, Bút đạo không đủ để nghịch chuyển cái gì hết!”
Mấy vị Từ Linh hai mặt nhìn nhau, dã tâm của Tô Vũ rất lớn, hoặc là nói hắn là kẻ hùng tâm tráng chí, tâm mắt rất cao.
Hắn cảm thấy dù nắm giữ Bút đạo thì cũng không thể tham dự vào đại sự.
Mở vạn đạo…
Lúc này, Bạch Phong chợt mở miệng nói: “Cứ dựa theo Tô Vũ nói mà làm đi! Lấy một đạo làm cơ sở, chúng ta tận lực thôi diễn dung hợp những đạo kế tiếp đó, tiến hành sắp xếp, tranh thủ có thể trong vòng 15 ngày chỉnh lý ra mấy trăm thậm chí hơn ngàn đại đạo”
“Nhưng mà Tô Vũ, ngươi phải cho chúng ta một điểm tiêu chuẩn cơ bản, rốt cuộc là ngươi sẽ lấy đạo gì để bắt đầu?”
Anh nhìn về phía Tô Vũ, nghiêm mặt nói: “Lấy đạo nào làm cơ sở có thể không trọng yếu, cũng có thể rất quan trọng, ngươi tự suy nghĩ đi”
Tô Vũ cười nói: “Lão sư đã nói mở Không gian đạo… Không gian đạo cũng là Vũ đạo, thượng hạ tứ phương vi vũ, vũ chính là không gian! Ta suy nghĩ rồi, bất kể như thế nào cứ lấy Vũ đạo làm nền tảng đi!”
Hắn thở hắt ra: “Vũ Trụ Văn Minh, vũ để bắt đầu, trụ làm cuối cùng! Văn Minh xen kẽ trong đó, văn minh vạn đạo, văn minh vạn tộc… Ta rèn đúc Vũ Trụ Văn Minh Chí kỳ thật đã sớm chuẩn bị, sớm có ý tưởng! Thiên địa tứ phương vi Vũ, là Không gian đạo mà cũng không phải chỉ là Không gian đạo, ta tên Vũ… Vậy thì cứ lấy Vũ làm điểm khởi đầu”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt của mấy người đều dị dạng.
Tô Vũ không cân nhắc quá nhiều.
Hắn trực tiếp đã có quyết định!
Lấy Vũ để bắt đầu!
Lam Thiên đứng bên cạnh ngưng trọng nói: “Vũ Trụ làm hai điểm đóng hợp sao? Vũ đạo còn dễ nói, Trụ đạo thì sao đây? Vũ là không gian, Trụ là thời gian, mà trước đó ngươi và Thiên Thánh đều nói thời gian là duy nhất… Chẳng lẽ ngươi muốn đánh vỡ dạng khái niệm này? Thế thì những lời ngươi nói trước kia đều sẽ thành trò cười!”
Vũ đạo làm điểm bắt đầu thì y không có ý kiến gì.
Nhưng Trụ đạo làm điểm cuối cùng thì cảm giác vấn đề rất lớn.
Khả năng là việc này sẽ dẫn đến cuối cùng Tô Vũ không cách nào khép kín vạn đạo, không cách nào bên thành một sợi dây thừng, khiến đại đạo của Tô Vũ tràn đầy sơ hở, thậm chí là triệt để sụp đổ.
Văn minh vạn tộc xen kẽ trong đó, văn minh vạn đạo cũng xen kẽ trong đó, đây ngược lại là biện pháp tốt, cũng không có vấn đề gì.
Chương 3107: Cùng Chung Chí Hướng.
Tô Vũ giải thích: “Thời gian là duy nhất, điểm này ta một mực duy trì sự khẳng định!
Nhưng ta muốn xây vạn đạo, xây thiên địa của mình, ta thuộc về Khai Thiên, vậy thì một khi ta mổ trời, thời gian sẽ bắt đầu, cũng sẽ được nắm trong tay của ta! Ta nói lúc nào là thiên địa sơ khai thì đó sẽ chính là thiên địa sơ khai… Ta để thiên địa trở về hỗn độn, vậy thì thiên địa sẽ phải trở về hỗn độn… Đây chính là Trụ đạo!”
“Thời gian nằm trong tay ta!”
Văn Minh Chí của Tô Vũ lơ lững trên không, bốn chữ lớn Vũ Trụ Văn Minh hiển hiện trên trang bìa do Đại Đạo Đồ chế tạo.
Bấy giờ, Tô Vũ dâng trào ý chí chiến đấu sục sôi: “Đạo của ta vốn là chú định! Tử Linh chủ mở Tử Linh đạo, Nhân Hoàng mở Trách nhiệm đạo… Ta muốn mở Vũ Trụ Văn Minh đạo!”
“Xen lẫn vào một chút ý chí, một chút khuynh hướng của bản thân thì dạng đạo này sẽ có tính hạn chế rất lớn, tỉ như Tử Linh đại đạo chỉ thích hợp cho Tử Linh, đây không phải thứ mà ta truy câu.
Dù cho ta thất bại, ta cũng muốn vứt bỏ một chút ý nghĩ của mình, đơn thuần mở ra một đạo tinh khiết trong thiên địa!”
“Nhân Hoàng đạo cũng thế, nó tràn đầy hạn chế, trách nhiệm vì Nhân tộc, dạng đạo thế này khẳng định là không yếu, nhưng lại phải gánh vác quá nhiều!”
“Cho nên, ta sẽ tận lực dựa vào bản thân chứ không phải vì ngoại nhân.
Vũ Trụ Văn Minh, xuyên suốt từ đầu đến cuối!”
Sau một khắc, chữ Vũ lơ lửng hiện ra.
Không gian rung chuyển.
Vũ là thượng hạ tứ phương trong thiên địa, là Không gian đạo, nhưng mà nó cũng không hoàn toàn chỉ là như thế!
Chữ “Vũ” của Tô Vũ thật ra là do đại đạo tổ hợp mà thành, lúc này, Tô Vũ lại nói: “Vũ vì thiên địa, thiên địa có sinh tử, có âm dương, có Ngũ Hành, có khí, có địa, khí phù là trời, khí nén là địa… Những thứ này tiếp theo đều cần dung hợp!”
“Tạo dựng cơ sở cần phải tính toán, thôi diễn xem dung hợp ra sao. 15 ngày hẳn là đủ rồi!”
Hắn khẽ cười, nói: “Ta chỉ nhìn hiện tại, không nhìn tương lai, tương lai không thể cầu, nếu trong tương lai ta thực sự thất bại, không cách nào khép kín đại đạo… Vậy thì cứ để ta trở thành kẻ khai thiên thất bại là được rồi!”
“Ngày sau, vì ta mà lưu lại một câu chuyện truyền thuyết ‘Vũ Hoàng mở đạo, nửa đường vẫn lạc, hình như cũng không tệ!”
Tất cả mọi người đều rất nặng nề.
Vạn Thiên Thánh hít sâu một hơi: “Nghe Tô Vũ, lấy Vũ làm cơ sở! Tiếp theo chúng ta hãy thí nghiệm thật nhiều, nữa tháng tới đây, Lam Thiên và ta sẽ thử nghiệm thêm các loại lực lượng đại đạo khác! Các vị tiền bối đều là thiên tài nghiên cứu, việc này cũng xin nhờ chư vị, tính toán cặn kẽ, thôi diễn đại đạo đều có phiền phức rất lớn, chúng ta cũng không am hiểu”
Mấy người gật đầu.
Một vị nam Tử Linh tuổi cao lúc này mới mở miệng lần đầu tiên, thanh âm trầm thấp:
“Tốt nhất có thể sử dụng một vài đại đạo giả lập để thử! Nhưng đạo của Tô Vũ cần dùng để mở đạo, không có cách nào tùy tiện trải nghiệm…”
Ông suy nghĩ một chút bèn nói: “Chi bằng chúng ta hãy làm một đại đạo giả lập để thử nghiệm dung hợp sơ lược, như thế tính an toàn sẽ cao hơn!”
Đại đạo giả lập… Ngụy đạo… Kỳ Dung!
Ánh mắt Tô Vũ khẽ nhúc nhích, Kỳ Dung là chuyên gia về nghiên cứu đại đạo, Hồng Mông đã nói, Kỳ Dung và Phì Câu đã đi lấy một ít ngụy đạo.
Hay là kéo Kỳ Dung vào việc này?
Cùng nhau tiến hành nghiên cứu!
Hiện tại thêm một người thì sẽ nhiều thêm một phần lực lượng.
Nghĩ đến đây, Tô Vũ liền bảo: “Ta sẽ đi tìm người, mấy vị còn có cần gì nữa không?”
“CóIi”
Vị Tử Linh già kia cấp tốc nói: “Ta cần thần văn, rất nhiều thần văn! Thần văn cũng là hình thức ban đầu của quy tắc đại đạo, chúng ta cần thần văn để làm một chút thí nghiệm! Còn nữa, chúng ta cần đủ các loại lực lượng đại đạo…”
Tô Vũ cười nói: “Cái này thì ta có, Văn Minh Chí còn hơn ngàn trang chôn giấu trong các đại đạo, mặc dù hấp thu lực lượng không nhiều nhưng tạm thời cũng đủ dùng!”
Ở bên, Bạch Phong lên tiếng: “Không phải ngươi còn có một bản Thời Gian Sách sao?
Lấy ra dùng là được! Ta đề nghị dùng Thời Gian Sách làm vật thí nghiệm, dù Thời Gian Sách mạnh hơn Văn Minh Chí của ngươi nhưng Văn Minh Chí là binh khí chứng đạo, Thời Gian Sách thì cứ lấy ra làm thí nghiệm đi!”
“Thời Gian Sách?”
Mấy vị Tử Linh liếc nhìn nhau, đường như họ đã từng nghe về thứ này.
Tô Vũ vừa muốn mở miệng, Lam Thiên đã cười nói: “Phiền toái như vậy làm cái gì? Ta đi lấy Liệp Thiên Bảng đến, còn nữa, đừng quên ta là Thương Sinh đạo do vạn đạo hợp nhất, lấy ta làm thí nghiệm là được!”
Y cười ha hả: “Đạo gì thì ta cũng biết! Đạo của vạn tộc phần lớn ta đều biết, dù không biết thì cũng có thể đi học ngay lập tức, không thì đi nuốt! Liệp Thiên Bảng là đạo binh của Thương Sinh đạo… Đừng lãng phí Thời Gian Sách, Liệp Thiên Bảng phế thì cứ phế đi, dù sao nó chỉ là phế phẩm do Văn vương rèn đúc”
Bốn vị Tử Linh không khỏi liếc mắt lườm Lam Thiên một cái, ngươi có biết đây là đồ do lão sư của chúng ta rèn đúc không hả?
Lời ngươi nói thật sự là rất đáng ăn đòn!
Tô Vũ can ngăn: “Phân thân của ngươi đã nổ hết, hiện tại chỉ còn lại mỗi một phân thân này, cắt biển ý chí ra nữa thì ta sợ ngươi sẽ chết!”
Lam Thiên không quan tâm: “Không sao, ta tới Thương Sinh đạo một chuyến, hấp thu lực lượng đại đạo thì có thể khôi phục rất nhanh!”
Quân lấy quốc sĩ đối đãi với ta, ta tất phải lấy quốc sĩ để báo ân!
Dung đạo gì thì Lam Thiên cũng sẽ thuận tiện hơn bất cứ ai.
Phân thân phát nổ, thực lực của y tất nhiên sẽ phải chịu ảnh hưởng, thậm chí sẽ bị rối loạn, đại đạo xuất hiện tì vết, nhưng vậy thì có sao?
Thời đại này vốn đã rất điên cuồng!
Ta điên dại nhưng ta cũng còn nhớ rõ mình là Lam Thiên!
Như vậy đã đủ rồi!
Nơi đây có đạo hữu giúp ta mở đạo, ta đương nhiên muốn hỏi đáp hắn.
“Tô đạo hữu muốn mở đạo thì phải mở đạo thật cường đại, ngày đó đạo hữu giúp ta mở đạo, ta cũng có thể hỗ trợ cho đạo hữu!”
Lam Thiên tươi cười: “Việc này không cần nhiều lời nữa, ta đi lấy Liệp Thiên Bảng đến…
Lưu Hồng cũng nên xuất quan thôi! Sáng nghe đạo, chiều chết cũng cam lòng! Đạo hữu, nếu đã xác định được đại đạo thì cứ thẳng tiến không lùi đi!”
Lam Thiên tươi cười càng thêm xán lạn: “Ngươi chết thì cũng sẽ không thua thiệt, kẻ như chúng ta, đời này không phải là vì tìm đạo sao? Có thể nhìn thấy bản thân mình mở đạo, mặc kệ tốt hay xấu thì đó đã là một loại thành công!”
“Nếu đạo hữu vẫn lạc vậy thì cũng đủ làm cho người ta ghi khắc…”
Tô Vũ bật cười, mắng: “Miệng qua đen!”
“Cái này gọi là chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất!”
Lam Thiên nói: “Nếu đạo hữu chứng đạo thất bại, cũng miễn cho ngày sau phải khó chịu, hạ màn ở thời khắc đỉnh phong thì cũng là kết cục không tệ!”
Giờ khắc này, Tô Vũ cười lớn, Lam Thiên cũng cười theo.
Mà ở bên cạnh, Vạn Thiên Thánh cũng lộ ra tiếu dung.
Đối diện, Bạch Phong thầm thở dài một tiếng, so với trước kia thì học sinh của ta đã khác nhiều rồi.
Sau một khắc, Bạch Phong khôi phục vẻ tỉnh táo, mở miệng nói: “Mấy người các ngươi đừng nói những lời buồn bã như thế! Tô Vũ, ngươi đi chuẩn bị thứ cần thiết đi, hiện tại chúng ta sẽ lập tức bắt đầu tiến hành khóa chặt trung tâm, suy luận đại đạo, tận lực hạ mức nguy hiểm đến mức thấp nhất!”
Tô Vũ gật đầu, không nhiều lời nữa mà cấp tốc biến mất.
Hắn cũng không kịp hồi rốt cuộc mấy vị này tên là gì.
Đương nhiên, mọi người cũng không thèm để ý chuyện đó.
Nhà nghiên cứu không cần quan tâm những chuyện ngoài lề, có thể đạt thành nhất trí về lý niệm là được.
Lam Thiên cũng nhanh chóng biến mất, y muốn đi tìm Lưu Hồng để thu hồi Liệp Thiên Bảng.
Vạn Thiên Thánh suy tư một hồi, đoạn ngoắc ngoắc tay với Hà Đỏ: “Hà Đỏ đạo hữu, ta cần sự trợ giúp của ngươi”
Hà Đồ nghỉ hoặc, Vạn Thiên Thánh thở dài, thấp giọng nói: “Tô Vũ khó mà mở miệng, ta đây đành nói thẳng vậy! Hắn lấy Vũ đạo làm cơ sở, tất nhiên là bao gồm cả sinh tử, Tử đạo là một trong những đại đạo mà hắn cân phải phác họa! Có thể trong lúc mở đạo hắn sẽ cảm ngộ Tử đạo, hóa sinh qua tử, bước vào Tử Linh cảnh! Khi đó, ta hi vọng đạo hữu có thể cung cấp một chút cảm ngộ chết đi rồi sống lại năm đó của ngươi..”
Hà Đồ hơi biến sắc.
Vạn Thiên Thánh gật đầu: “Đúng, ta cần đạo hữu khôi phục toàn bộ ký ức, bao gồm cả cảm ngộ về sinh tử! Ta đã có dạng kinh lịch này nhưng không đủ thuần túy, lần này, Tô Vũ có thể mở đạo thành công hay không, sinh tử chuyển đổi cũng là yếu tố quan trọng trong đó.
Hắn không nói ra đại khái là muốn tự mình chuẩn bị, nhưng ta hi vọng đạo hữu có thể cho hắn một chút ủng hộ”
Giữa sinh và tử có sự cảm ngộ khủng bố to lớn, Hà Đồ chưa hẳn đã nguyện ý hồi ức về khoảnh khắc này, loại cảm thụ kia Tô Vũ cũng căn bản không có cách nào trải nghiệm.
Nhưng hiện tại, Vạn Thiên Thánh đã chủ động đề cập đến.
Hà Đồ trầm mặc một hồi mới đáp: “Được, vậy mấy ngày tới ta cũng chuẩn bị một chút, năm đó khi sắp tử vong ta đã thấy được vực sâu.
Tuy ta không muốn hồi ức về nó nữa, nhưng ta hi vọng Vũ Hoàng có thể mở đạo thành công!”
Có lẽ y là người đầu tiên trực tiếp từ người sống hóa thành cường giả Tử Linh, không thông qua trường hà tiếp dẫn.
Vạn Thiên Thánh khom người: “Đa tạ đạo hữu!”
“Vạn phủ trưởng khách khí!”
Hà Đồ nhìn về phía ông, khẽ thở dài một tiếng.
Đạo hữu… Bạn cùng tu đạo, Tô Vũ tu đạo không hề cô độc, tối thiểu, có vài người nguyện ý nỗ lực vì hắn.
Mấy vị Tử Linh liếc nhìn nhau, tâm tình ai nấy đều hơi hơi phức tạp.
Tu đạo cả đời, có lẽ thứ mà mọi người muốn nhất chính là có một nhóm bạn bè cùng chung chí hướng mà thôi.
Chương 3108: Một Triều Thiên Tử Một Triều Thần.
Nhân cảnh rung chuyển không ngừng.
Mấy ngày nay, tin tức lớn nhất chính là Tô Vũ muốn rút lui đến Tử Linh giới vực, Nhân Chủ của triều tịch trước có lẽ sẽ trở về.
Rất nhiều đội ngũ bắt đầu hội tụ.
Đại Hạ phủ.
Một đội ngũ vô cùng mỏi mệt đang đi về hướng Tinh Lạc Sơn.
Trong đội ngũ có tu giả có thể đằng không, cũng có tu giả chỉ có thể đi bộ, có cả những vị lão nhân mang theo nhà cửa con cái chậm rãi bước đi.
Trong hư không, một nhóm nhân mã lao xuống.
Hạ Hổ Vưu nhìn về hướng những lão nhân kia, bỏ qua đám gia hỏa đang đằng không bên cạnh, cậu hạ xuống đất, ngăn trước mặt một vị lão nhân.
“Lão nhân giat”
Hạ Hổ Vưu nổ nụ cười, vẻ mặt đầy ấm áp nói: “Lão nhân gia, các vị muốn tới Tinh Lạc Sơn sao?”
Lão nhân nhìn cậu một cái rồi nhìn lại một số người bên cạnh cậu, sắc mặt lão thay đổi, vội vàng hành lễ: “Thảo dân bái kiến Phủ chủ đại nhân!”
Nói rồi lão định quỳ xuống đất.
Hạ Hổ Vưu đưa tay, cười nói: “Miễn lễ, lão nhân gia không cần khách khí, đều là con dân của Đại Hạ phủ ta cả mà”
Dứt lời, cậu lại hỏi: “Lão nhân gia, các vị muốn tới Tinh Lạc Sơn sao?”
“Vâng”
Lão nhân không dám chậm trễ, vội vàng đáp: “Nghe nói Vũ Hoàng đại nhân muốn tới Tử Linh giới vực.
Trong phủ cũng có tin tức truyền đạt, muốn đi thì cứ tới Tỉnh Lạc Sơn tụ hội là được”
Hạ Hổ Vưu khẽ nhíu mày: “Thế nhưng chúng ta đề nghị người bình thường đừng đi, dù sao Tử Linh giới vực cũng rất nguy hiểm, mà ly biệt quê hương rời khỏi Đại Hạ phủ, rời khỏi Nhân cảnh, có lẽ cả một đời đều không thể về được…”
“Chúng ta biết rõ!”
Tuổi tác của lão nhân không nhỏ, lúc còn trẻ đại khái cũng đã từng tu luyện, thế nhưng lão vẫn chưa đến Đằng Không, tuổi lớn, khí tức yếu ớt, sớm đã không thể bảo trì trạng thái đỉnh phong.
Lúc này, lão có vẻ mỏi mệt nhưng vẫn củng cố tinh thần đối mặt với vị Phủ chủ đại nhân mới nhậm chức không lâu này.
Lão nhân cười nói: “Lời mà Phủ chủ đại nhân nói thì chúng ta đều biết! Thế nhưng ta nghe nói Hạ gia cũng muốn đi theo Vũ Hoàng, các đại nhân đều đi rồi thì chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Chúng ta theo Hạ gia cả một đời, người Hạ gia đều đi, Đại Hạ phủ không có chủ nhân, Bách Chiến vương mới tới kia sẽ xử trí chúng ta như thế nào?”
“Chúng ta đi theo Hạ gia chiến đấu hơn bốn trăm năm, chúng ta cũng không muốn rời khỏi nơi đây.
Nhưng tương lai biết đi con đường nào? Ta… lo lắng… lo lắng Nhân Chủ, Phủ chủ mới tới lại bởi vì Đại Hạ phủ là nơi Vũ Hoàng xuất thân mà sẽ nhằm vào chúng ta.
Hạ Hổ Vưu khẽ giật mình: “Ý của lão nhân gia là Hạ gia đi rồi, Đại Hạ phủ sẽ… Lão nhân gia, dù chúng ta rời đi thì cũng sẽ an bài hết thảy, không sao đâu”
Lão nhân lo lắng bất an: “Không giống nhau, chúng ta đều là người Hạ gia, Phủ chủ đại nhân cao cao tại thượng chỉ sợ không biết tâm tư của người phía dưới.
Thực ra chúng ta không muốn đi, thế nhưng chúng ta nhất định phải đi.
Đại Hạ vương, Long Võ Phủ chủ đã đi, Hổ Vưu Phủ chủ sợ rằng cũng sẽ đi.
Hạ gia vừa rời khỏi, toàn bộ Đại Hạ phủ sẽ chẳng còn là Đại Hạ phủ nữa!”
Hạ Hổ Vưu thoáng giật mình: “Không đâu, ta sẽ an bài Đại Hạ Phủ chu toàn, Bách Chiến vương tới thì cũng sẽ thuận lợi tiếp nhận Đại Hạ phủ”
Vẻ mặt lão nhân đắng chát: “Có lẽ thế, nhưng ta không yên lòng, cho nên dù vất vả thì cũng chỉ vất vả một chút thôi, ta sẽ tiếp tục theo Hạ gia, theo Vũ Hoàng.
Dù Tử Linh giới vực nguy hiểm thì cũng vẫn hơn chỗ này, con đường phía trước không thấy rõ, ta thì chẳng sao nhưng trong nhà còn có già trẻ lớn bé!”
“Nhi tử của ta còn là thành viên của Trấn Ma quân, hai ngày trước nó gửi thư nói nó sẽ cùng đi, Hạ gia rời khỏi, Trấn Ma quân đã có không ít người cũng muốn theo.
Nếu không đi thì tiếp tới chỉ sợ chẳng còn ngày tháng yên bình!”
“Một triều thiên tử một triều thần! Đại nhân vật đều đi rồi, nếu tiểu nhân vật gặp phải phiền toái, thật sự là cầu cha cha không nghe, câu trời trời không linh!”
“Đi theo Hạ gia, tối thiểu chúng ta biết Hạ gia sẽ không vứt bỏ chúng ta!”
Lão nhân nói xong bèn thở dài.
Lão không muốn đi!
Thế nhưng trời hôm nay đã khác rồi.
Lúc trước Tô Vũ thừa kế chủ vị, hắn là Nhân tộc thời đại này, không chỉ Đại Hạ phủ mà toàn Nhân cảnh đều biết đến hắn, cha hắn cũng là quân nhân, bản thân Tô Vũ còn đưa ra rất nhiều công pháp hữu dụng cho Nhân tộc tu luyện.
Mặc dù tuổi đời còn rất trẻ, thế nhưng hắn là người được mọi người biết rõ.
Hắn là người Đại Hạ phủ, hắn đến từ Nam Nguyên.
Không quan tâm ở bên ngoài như thế nào, đối với Nhân tộc, ngoại trừ giết một vài kẻ đối địch tỉ như những gia hỏa của Đơn thần văn nhất hệ, thì từ khi Tô Vũ thượng vị đến nay hắn cũng không làm gì nhiều, thế nhưng hắn đã cải biến được thói quen sinh hoạt của mọi người.
Cuộc sống càng ngày càng tốt!
Vô số tài nguyên từ chư thiên vạn giới được chở về Nhân tộc, Nguyên Khí dịch ngày xưa rất khó gặp thì giờ đây lại có mặt ở khắp nơi, đều có thể bán đi như bán cải trắng.
Hạ Hổ Vưu hơi thất thần, nói khẽ: “Cho nên ý của lão nhân gia là chúng ta đều đi, Nhân cảnh này đã khiến tất cả mọi người không yên lòng nữa rồi?”
“Sao có thể yên tâm cho được?”
Lão nhân khổ sở nói: “Đương gia làm chủ không còn, bách tính nhỏ yếu chúng ta còn không phải là người bề trên nói cái gì thì chính là cái đó sao? Trong lòng không thể an tâm! Nhi tử ta là Trấn Ma quân, liệu Nhân Chủ mới tới có cảm thấy nó là cựu thần triều trước mà giết sạch hay không?”
“Chúng ta ra sức cho Vũ Hoàng, cho Hạ gia, hiện tại cũng đều là chủ cũ”
Lão cẩn thận nhìn thoáng qua Hạ Hổ Vưu: “Ta nghe nói Phủ chủ vị tha với mọi người, ta nói như vậy Phủ chủ sẽ không tức giận chứ?”
Hạ Hổ Vưu mỉm cười: “Không đâu, đều là con dân Hạ gia ta cả, sao có thể tức giận với lão nhân gia được?”
Dứt lời, cậu lại cười nói: “Đi đến Tử Linh giới vực chưa chắc đã là chuyện xấu, lão nhân gia đi thong thả, thời gian còn sớm, không cần nóng vội! Ta sẽ an bài quân đội hộ tống, ven đường đều có quân đội, có việc gì thì kịp thời tìm bọn hắn hỗ trợ”
Dứt lời, Hạ Hổ Vưu đằng không phóng lên, trên không trung còn có không ít người cùng đi theo cậu.
Hạ Hổ Vưu không nói chuyện mà là cấp tốc rời đi.
Khắp nơi đều là người!
Đa số mọi người đều đang di chuyển.
Mơ hồ trong đó có thể nghe được một vài thanh âm xôn xao: “Đi thôi! Không đi thì sẽ bị xử lý! Hạ gia đều đi cả rồi, Đại Hạ phủ không còn là Đại Hạ phủ nữa… Tân chủ tới, chúng ta là người của chủ cũ”
“Chúng ta chỉ là bách tính nhỏ yếu, sẽ không sao chứ nhĩ?”
“Bách tính nhỏ yếu thì thế nào? Đại Hạ phủ chúng ta có nhà ai mà trong ba đời không có quân nhân! Đều là hiệu trung chủ cũ cả thôi!”
Hạ Hổ Vưu một đường bay nhanh, dạng đội ngũ như thế này rất nhiều, đa phần người bình thường đều đang di chuyển.
Càng xem lại càng nhiều.
Càng xem lại càng mê mang.
Chương 3109: Quyết Định Của Hạ Hổ Vưu.
Sắc mặt Hạ Hổ Vưu không ngừng biến hóa, hồi lâu sau cậu mới quay đầu nhìn về phía Kỹ Hồng, nói khẽ: “Kỷ thự trưởng, ngươi nói xem… chúng ta đi rồi thì những người này có bị liên lụy không?”
“Không đâu”
Kỹ Hồng phân tích: “Bách Chiến dẫu sao cũng là Nhân Chủ, hắn tới thì cũng sẽ không so đo với người bình thường, dù muốn xử lý thì cũng không nhằm vào những bách tính nhỏ yếu như vậy”
Vẻ mặt Hạ Hổ Vưu hơi khác thường: “Thế nhưng lòng họ lại không thể yên! Cảm thấy không ai ra mặt, không ai làm chỗ dựa cho họ! Đại Hạ phủ có tới cả triệu vạn dân chúng, theo Hạ gia rời đi đã hơn bốn trăm năm!”
“Không có khả năng đều đi hết, có thể đi một phần mười hay một phần trăm đã coi như không tệ rồi!”
Sắc mặt của cậu hơi dị dạng: “Vậy người còn dư lại sẽ rất bàng hoàng, không có trụ cột tinh thần thì có phải sẽ rối loạn hay không?”
Cậu khẽ thở dài: “Hạ gia cắm rễ ở đây nhiều đời, mà bọn họ cũng nhiều đời chinh chiến thiên hạ, càn quét chư thiên cùng Hạ gia! Kỷ thự trưởng… Ngươi nói xem… Chúng ta lại đột ngột rời đi, chuyện này là sao?”
Kỷ Hồng không lên tiếng.
Hạ Hổ Vưu tựa như khóc lại tựa như cười: “Ta thực sự không chú ý tới điểm ấy, Nhị gia gia cũng không cân nhắc quá nhiều, y cũng không nghĩ tới mọi người sẽ lo lắng như vậy, hóa ra Hạ gia cùng Đại Hạ phủ sớm đã là một thể!”
“Phủ chủ!”
Kỹ Hồng biến sắc, Hạ Hổ Vưu đắng chát nói: “Ta… Ta muốn lưu lại! Ta muốn nói với mọi người rằng đừng lo lắng! Hạ gia sẽ không đi! Hạ gia sẽ ở lại bồi mọi người!”
“Ta muốn nói cho con dân của Đại Hạ phủ biết rằng người của Hạ gia vẫn luôn ở đây!”
“Bách Chiến tới mà muốn gây chuyện thì cứ tìm Hạ gia ta!”
“Muốn giết thì cứ giết người Hạ gia!”
“Thự trưởng, ta không thể từ bỏ con dân của Đại Hạ… Ta không thể làm như vậy!”
Lòng cậu càng thêm đắng chát: “Ta rất muốn đi theo Tô Vũ, Hạ gia cũng là người ủng hộ đáng tin cậy của hắn, ta và hắn còn là đồng học, là bạn tốt, về sau làm thần tử của hắn thì cũng không tệ!”
“Nhưng ngẫm lại, ta thật sự không thể đi!”
Hạ Hổ Vưu thở dài một tiếng: “Ta biết, Hạ gia đi theo Tô Vũ thì sẽ được coi trọng, lần này, Tô Vũ nhất định sẽ cường hóa người nhà như chúng ta..”
Cậu biết lần này Tô Vũ nhất định sẽ không để người đi theo hắn tiếp tục nhỏ yếu.
Tài nguyên, chỗ tốt gì đó nhất định đều sẽ nghiêng hết về bọn hắn, trước đó vì cấp tốc làm thế lực của mình mạnh lên, chỉ cần không phải quá không đáng tin cậy thì hắn đều ưu tiên đồ tốt cho cường giả chứ không phải thân bằng hảo hữu.
Nhưng lần này thì khác.
Bấy giờ, Hạ Hổ Vưu đã có quyết định, cậu không còn thở dài, không còn dáng về phân vân nữa, cậu nhìn về phía những cư dân Đại Hạ phủ dưới kia, bất giác mỉm cười: “Thự trưởng, những người này mới là căn cơ của Hạ gia! Từ sau khi Hạ gia là Nhân vương, tằng gia gia đã mở ra Đại Hạ phủ, bảo hộ thương sinh… Không phải là vì cường đại nên mới cường đại, mà là vì thủ hộ những người dân nhỏ yếu đã tin tưởng vào chúng ta!”
Cậu tươi cười xán lạn: “Cũng tốt, để ta lưu lại đi! Bách Chiến muốn gây sự thì cứ tìm ta!
Dù hắn không tìm đến, ta cũng muốn trong phạm vi năng lực của mình giúp con dân Đại Hạ phủ được sống tốt hơn!”
Cậu nói tiếp: “Còn có người muốn đi, ta… Thự trưởng, ta muốn liên lạc với một số người, chúng ta hãy cùng nhau ở lại bảo vệ Nhân tộc, bảo vệ các đại phủ, bảo vệ căn cơ của chúng ta!”
“Khai phủ nhiều năm như vậy, tuy Nhân tộc có nội chiến nhưng đều là người một nhà, thịt nát trong nồi thì cũng là người của mình! Bách Chiến chỉ là người triều tịch trước!”
“Bọn hắn không giống chúng ta!”
Thật sự không giống!
Hạ Hổ Vưu đã có quyết định, chẳng những cậu không thể đi mà cậu còn muốn liên lạc với một số người ở lại.
Cậu muốn ở lại nơi đây!
Thanh tẩy thì cứ thanh tẩy chúng ta là được.
Miễn cho người đi hết, Bách Chiến thẹn quá hóa giận lại trút cơn bực tức lên những bá tánh bình thường.
Sắc mặt Kỷ Hồng thay đổi: “Phủ chủ! Ngươi là dòng chính của Vũ Hoàng, nói câu khó nghe một chút… Hạ gia cùng Chu gia mới thật sự là người ủng hộ mãnh liệt nhất giúp Vũ Hoàng thượng vị, thế nhưng càng ủng hộ nhiều bao nhiêu thì đến tân triều lại càng khó sống bấy nhiêu!”
“Những người khác lưu lại có lẽ sẽ không có việc gì, nếu Bách Chiến là minh chủ thì sẽ không so đo với mọi người… Thế nhưng Hạ gia thì khác!”
“Vũ Hoàng kỳ thật cũng là minh chủ, nhưng ngươi thấy đó, hắn đối với những kẻ không phải dòng chính có thái độ gì?”
“Một triều thiên tử một triều thần!”
“Lời này cũng không phải là không có đạo lý, bất kỳ thời đại nào, dù Nhân Chủ thánh minh đến mấy thì cũng sẽ không cho phép người của triều đại trước đắc thết Nhất là khi Vũ Hoàng còn sống!”
Tô Vũ chết rồi thì còn dễ nói.
Mấu chốt là hắn vẫn còn sống.
Nếu Hạ Hồ Vưu lưu lại thì sẽ có một chút hàm nghĩa, Bách Chiến suy nghĩ nhiều một chút thì có lẽ sẽ cảm thấy đây là tai mắt Tô Vũ lưu lại.
Hạ gia là người ủng hộ Tô Vũ mạnh mẽ nhất.
Sẽ không xuất hiện chuyện phản nghịch Tô Vũ!
Vậy thì họ chỉ có thể tồn tại như cái gai trong mắt Bách Chiến mà thôi!
Hạ Hổ Vưu mỉm cười: “Ta biết, nhưng Tô Vũ còn sống cũng là chuyện tốt! Bách Chiến không muốn triệt để xé mặt thì tối thiểu sẽ không giết ta.
Giết ta thì chính là kết tử thù! Về phần những thứ khác, ta đều có thể chịu đựng!”
Hạ Hổ Vưu nhướng mày: “Thự trưởng, ngươi cảm thấy thế nào?”
Tâm tình Kỷ Hồng vô cùng nặng nề.
“Một khi Vũ Hoàng không cách nào trở về… Chúng ta…
“Là ta!”
“Không, là chúng ta!” Kỷ Hồng nhấn mạnh: “Nếu Phủ chủ lưu lại thì chúng ta đều sẽ lưu lại! Hạ gia không đi, sao chúng ta có thể rời đi?”
Hạ Hổ Vưu nhíu mày: “Tằng gia gia, phụ thân và Nhị gia gia của ta đều sẽ đi, chỉ có ta lưu lại…”
“Như nhau!” Kỷ Hồng nói: “Người Hạ gia vẫn là Phủ chủ, ta chính là Thự trưởng của Hạ gia, há có thể tự ý rời bỏ vị trí?”
Hạ Hổ Vưu không đi thì y cũng sẽ không đi.
Sau lưng, mấy vị tướng quân nhao nhao lên tiếng: “Thề chết theo ngài!”
Hạ gia phàm là còn một người ở lại thì tất cả mọi người đều sẽ không đi, sẽ lưu lại bảo vệ mảnh đất này!
Hạ Hổ Vưu nhìn chằm chằm mọi người, hỏi lâu sau cậu mới cười tự giễu: “Chưa từng nghĩ ngày thường Hạ Hổ Vưu ta bị các ngươi khinh thường, không coi ta là Phủ chủ, hôm nay… đám gia hỏa các ngươi lại biểu hiện sự trung thành, mẹ nó, ghê tởm chết ta!”
Kỷ Hồng bật cười, những người khác cũng cười hùa theo.
Nếu Phủ chủ lưu lại thì mọi người liền ở cùng nhau, ngày bình thường cha ngươi vẫn còn sống, ai mà buồn để ý tới ngươi chứ?
Hiện tại, họ khẳng định là sẽ rời đi.
Dòng chính của Vĩnh Hằng không đi thì lại là chuyện khác.
Mà Hạ Hổ Vưu có lẽ sẽ là người duy nhất của Hạ gia ở lại thủ Nhân cảnh, từ nay về sau, đây chính là chủ của bọn họ.
Một ngày này, Hạ Hổ Vưu bắt đầu liên lạc với một số người.
Chu gia, cậu liên hệ cho Chu Quảng Thâm, con trai lớn của Chu Thiên Đạo.
Tần gia, cậu liên hệ với Tần Hạo, Tần gia lão nhị.
Còn cả Đại Đường phủ, Đại Hán phủ…
Những cường giả của các đại phủ khả năng lớn là đều sẽ di theo Tô Vũ, Hạ Hổ Vưu hi vọng bọn họ có thể lưu lại một người, lưu lại nhất mạch để có thể giữ vững vùng tịnh thổ này.
Tương lai ra sao không một ai biết.
Lưu lại thì cũng chẳng thể rõ con đường phía trước.
Nhưng mọi người đều nghĩa vô phản cốt Chúng ta nên ở lại, nếu không thì ai sẽ tới làm chủ cho con dân đã theo chúng ta mấy trăm năm?
() Nghĩa vô phản cố – ⁄ZElf: làm việc nghĩa thì không được chùn bước, quay đầu lại.
Chương 3110: Có Trở Về Hay Không?
Nửa tháng thoáng cái đã qua.
Càng ngày càng nhiều người bắt đầu hội tụ.
So với trong tưởng tượng còn đông hơn nhiều.
Đây là vì không ngừng có cao tầng các đại phủ trấn an bọn họ, nếu không e là sẽ còn nhiều hơn nữa.
Nhân tộc đều tề tụ về Tinh Lạc Sơn, người nguyện ý đi của các đại phủ đều được quân đội hộ tống lần lượt đến đó.
Ở đây, bọn hắn sẽ được truyền tống rời đi từng nhóm một.
Tinh Lạc Sơn.
Rất nhiều người tụ tập.
Các cường giả của đại phủ, chủ nhân khai phủ, Phủ chủ đương nhiệm đều lần lượt góp mặt, người đông nghìn nghịt.
Tất cả mọi người đều vì tương lai mờ mịt mà thấy bất an, khủng hoảng, lo lắng.
Mà vào lúc này, Tô Vũ cũng đã về tới Nhân cảnh.
Nửa tháng trôi qua, mọi người cũng nên có quyết định cả rồi.
Khi hắn trở lại Nhân cảnh, cảm nhận được khí tức nông đậm ở Tinh Lạc Sơn thì bất giác cảm thấy xốn xang, thật là nhiều người.
Đơn thuần nhìn từ khí tức thì chỉ sợ không dưới năm ba ngàn vạn!
Làm sao lại nhiều như vậy?
Tuy so với cả Nhân tộc thì không tính quá nhiều, thế nhưng hắn muốn tới Tử Linh giới vực chứ không phải đi du sơn ngoạn thủy, đã nói người bình thường tận lực đừng theo, dưới Đằng Không tốt nhất cũng đừng đi.
Nhân tộc nào có ngàn vạn Đằng Không?
Tô Vũ khẽ nhíu mày, cảm thấy số người đi theo đã vượt ngoài dự kiến.
Đương nhiên, đặt ở Thiên Uyên giới thì dĩ nhiên vẫn có thể chứa nhiều người như vậy, đừng nói năm ba ngàn vạn, nhiều hơn gấp bội cũng đều có thể sinh sống, thế nhưng sẽ phải ly biệt quê hương, những người này đang nghĩ gì vậy?
Tô Vũ không hiểu!
Hắn nhìn về phía Đại Hán vương cùng theo tới, nhíu mày hỏi: “Rốt cuộc có bao nhiêu người hội tụ đến Tinh Lạc Sơn?”
Đại Hán vương lắc đâu, ông không biết.
Ở bên cạnh, Chu Thiên Đạo liền đáp: “Ước chừng khoảng năm ngàn vạn người”
“Thế thì quá nhiều rồi!”
Tô Vũ cảm thấy bất lực.
Chu Thiên Đạo liền cười nói: “Tất cả mọi người đều tin tưởng Vũ Hoàng, cho nên phần lớn đều đi theo, kỳ thật chúng ta vẫn một mực khuyên nhủ, nếu không e là sẽ còn đông hơn! Nếu không phải là chúng ta không ngừng trấn an, đừng nói năm ngàn vạn, năm mươi ngàn vạn e là cũng có!”
Tô Vũ nhíu mày, không nói thêm gì nữa.
Năm ngàn vạn có thể so với toàn bộ nhân số ở thượng giới.
Hắn không nói nhiều, rất nhanh, một đoàn người đã đến Tinh Lạc Sơn.
Bên ngoài Tinh Lạc Sơn đều là quân đội.
Lần này rút lui, quân đội đi theo chỉ sợ đều đã lên đến ngàn vạn.
Quân tinh nhuệ của Nhân cảnh cơ hồ đều tề tựu.
“Bái kiến Vũ Hoàng bệ hạt!”
Khi bóng dáng Tô Vũ hiện lên, phía dưới, tiếng hò reo như núi kêu biển gầm truyền đến, chấn động thiên địa!
Tô Vũ hơi sâu mi khổ kiểm, nhưng hắn vẫn che giấu hết thầy.
Thật là nhiều người!
Kỳ thật hắn không quá muốn mang đi nhiều người như vậy, huống chỉ trong đây còn có không ít lão nhân cùng hài tử, mấy vị này tới xem náo nhiệt hay gì?
Mặc dù hắn đã nghĩ đến việc dung nhập Thiên Uyên giới vực vào Tử Linh giới vực, tránh cho tử khí xâm nhập, nhưng thực tế chuyện ra sao thì cũng rất khó nói.
Những người bình thường này có thể chống đỡ được sao?
Đây không phải là tự tìm phiền toái sao?
Trong đám người, cư dân của ba mươi sáu phủ sắp xếp thành một vòng dựa theo đại phủ của mình, chiếm cứ toàn bộ Tinh Lạc Sơn.
Thôi thôi!
Đã tới thì cứ mang đi vậy.
Tô Vũ nhìn thoáng qua bốn phương, người không hề ít, ai nên tới đều đã tới, ai mà hắn cảm thấy không nên theo thì cũng tới cả.
Kì lạ thật, chẳng lẽ bọn họ đều cải biến tâm tư rồi sao?
Tô Vũ còn vội vã làm việc nên không nhiều lời, trực tiếp hô: “Mọi người vào cửa theo thứ tự, không nên hoảng loạn, ta sẽ thu nhập mọi người vào binh khí, sau đó sẽ phóng xuất tất cả sau!”
Dứt lời, Văn Minh Chí lơ lửng, từng trang sách hiển hiện, các cánh cửa hiện ra.
Hơn ngàn trang sách phân bố ở bốn phương tám hướng.
Tô Vũ hô: “Mọi người lần lượt tiến vào, đừng chen chúc, yên tâm sẽ có đủ chỗ, lần này mọi người đi theo ta, ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi mọi người”
Lời hắn nói có vài phần nghiêm túc.
Ngay một khắc ấy, bỗng nhiên, có người kêu lên: “Vũ Hoàng bệ hạ!”
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn lại, hóa ra là Đại Thương vương.
Tô Vũ khế nhíu mày, vị này muốn làm cái gì đây?
Ngươi có đi hay không, không đi thì dẹp!
Hắn không có hảo cảm gì nhiều đối với Đại Thương vương, lúc trước hắn còn có vài mâu thuẫn với Thương Thiên Kiều, hậu duệ của Thương gia.
Đại Thương vương mặc kệ vẻ mặt Tô Vũ như thế nào, lớn tiếng hỏi: “Bệ hạ, Thương mỗ muốn hỏi một câu, bệ hạ có thể cho ta đáp án được không?”
Tô Vũ nhìn đối phương: “Ngươi muốn hỏi cái gì?”
“Ta hỏi bệ hạ, ngày nào chúng ta có thể trở về?”
Tô Vũ nhíu mày đáp: “Con đường phía trước không thể biết…”
“Không!”
Đại Thương vương cao giọng quát: “Ta không muốn nghe đáp án như vậy, thần dân của ta cũng không muốn nghe đáp án ấy! Hôm nay năm ngàn vạn dân chúng rời đi hay chục tỷ Nhân tộc lưu lại thủ Nhân cảnh đều không muốn nghe câu trả lời này!”
“Chúng ta muốn biết, Vũ Hoàng có thể trở về Nhân cảnh hay không?”
Ông ta cao giọng quát: “Chúng ta muốn hỏi, rốt cuộc bệ hạ có tâm tư gì? Từ bỏ Nhân tộc hay là không từ bỏ? Nếu không từ bỏ, nếu bệ hạ còn có tâm tư đánh trở về thì cho đủ là gian nan hiểm trở, chúng ta cũng nguyện ý đi theo!”
“Bách Chiến dù sao cũng không phải Nhân tộc triều tịch này, tâm tư hắn thế nào thì chúng ta đều không biết!”
“Chúng ta chỉ biết là Vũ Hoàng đến từ Nhân tộc, đến từ Đại Hạ phủ, là người mà chúng ta chứng kiến quật khởi từng bước một, chứng kiến bệ hạ trở thành Nhân Chủ!”
“Bây giờ, bệ hạ muốn chúng ta tới Tử Linh giới vực, chúng ta nguyện ý đi theo, chỉ mong bệ hạ cho chúng ta một đáp án… Liệu có còn trở về nữa không?”
“Có còn trở lại mảnh cố thổ này không?”
“Tha hương tuy tốt đến mấy thì cũng không bằng cố hương! Lá rụng về cội, chúng ta hi vọng có thể an táng tại phiến đại địa này! Chúng ta hi vọng có thể hồn về cố thổ, chứ không phải bỏ mạng ở nơi đất khách quê người!”
Thanh âm Đại Thương vương cao vút, rống to: “Ta muốn hỏi bệ hạ, rốt cuộc ngài có đánh trở về hay không? Dù phải ẩn núp ngàn vạn năm, chỉ cần bệ hạ có tâm tư trở về, chúng ta sẽ nguyện ý đi theo!”
“Nếu bệ hạ không muốn trở về… Vậy thì cứ để chúng ta lưu lại nơi đây, cùng tồn vong với Nhân cảnh này!”
Tô Vũ biến sắc: “Bách Chiến cũng là Nhân tộc…
“Không!”
Đại Thương vương cao giọng quát: “Dù hắn là Nhân tộc thì hắn cũng không phải Nhân tộc mà chúng ta biết! Hắn là Bách Chiến vương, hắn là Nhân tộc từ sáu ngàn năm trước! Chẳng lẽ lại trông cậy vào người từ sáu ngàn năm trước đoạt mệnh cho người bình thường sao? Đứng nhìn bọn họ đóng giữ Đông Liệt cốc, đánh tới mức chỉ có một binh một tốt sao?”
“Tình hình chiến đấu chỉ cần hơi nghịch chuyển, bệ hạ cảm thấy liệu họ có giống như sáu ngàn năm trước, lần nữa vứt bỏ Nhân tộc, ẩn núp tha hương, chờ đợi cơ hội hay không?”
“Bọn họ sẽ vì Nhân tộc mà chiến đấu đến giọt máu cuối cùng sao?”
Đại Thương vương phẫn nộ thét gào: “Bệ hạ trả lời ta, bọn họ sẽ như vậy ư?”
Tô Vũ không nói gì.
Đại Thương vương tiếp tục hét to: “Nếu bệ hạ không muốn trở về, chỉ muốn chạy trốn khỏi Nhân cảnh, vứt bỏ gánh nặng Nhân cảnh, khinh trang thượng trận… Vậy chúng ta sẽ thành toàn cho bệ hạ, hôm nay lựa chọn theo Nhân Chủ khác, chúng ta có thể thần phục Bách Chiến nhưng sẽ không quy tâm! Nguyện cùng Bách Chiến làm bạn nhưng tuyệt đối không thừa nhận hắn là Nhân Chủ! Lão phu bất tài, nếu không ai muốn làm Nhân Chủ… Lão phu cũng liều làm một lần!”
Ông tự đề cử chính mình trở thành Nhân Chủ.
Ông không phải vì đoạt quyền, chỉ muốn nói cho Tô Vũ biết rằng nếu ngươi không muốn đánh trở về, chúng ta sẽ không theo ngươi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









