[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 544 : Kéo Quân Tới Bắc Vương Vực. (c2716-c2720)
❮ sautiếp ❯Chương 2716: Kéo Quân Tới Bắc Vương Vực.
Rời khỏi Tinh Vũ phủ đệ, Tô Vũ dẫn theo một đám trấn thủ tiếp tục đi bắt giữ Tử Linh quân chủ.
Thần văn chữ “Kiếp” hơi nhảy lên, hắn lập tức thu liễm tất cả sinh khí, cau mày nhìn xuống Tử Linh thiên hà.
Gần đây động tĩnh quá lớn, bắt giữ đại lượng quân chủ sẽ không gây ra bạo động chứ?
Trong con sông này chôn giấu quá nhiều cường giả và thiên tài.
Khí tức sinh linh lại kích thích bọn họ thức tỉnh, có lẽ có không ít cường giả đã tỉnh táo.
Nhìn thoáng qua hơn mười vị quân chủ bị bắt giữ phía sau, hắn hít sâu một hơi, quyết định rút lui, tạm thời không bắt nữa.
“Đến Tinh Vũ phủ đệ”
Tô Vũ không nhiều lời, đánh hạ Bắc vương phủ đã rồi tính.
Trong Tử Linh thiên hà có cường giả chưa chắc đã là chuyện xấu, nếu Thiên vương không xuất hiện, chỉ có những kẻ thực lực bình thường, dù là Tử Linh Hầu thì Tô Vũ cũng có thể giải quyết, hắn còn hy vọng Tử Linh Hầu đi ra.
Nếu không hắn lo rằng không đủ cho nhóm trấn thủ thăng cấp.
Số Tử Linh Hầu dưới trướng Bắc vương cũng không đủ, hơn nữa nếu bị giết trong Tử Linh giới vực thì chẳng có tác dụng gì, tốt nhất là có thể bắt sống, mà bắt sống rất khó khăn, 14 vị Tử Linh Hầu, Tô Vũ cảm thấy bắt được 5 – 6 tên đã là may mắn.
Dù một tên đủ cho một vị thăng cấp thì cũng chỉ giúp 5 – 6 vị trấn thủ thăng cấp.
“Ta còn thiếu rất nhiều Tử Linh Hầu, nhưng không thể bắt hết trong một lần, nếu không sẽ rất phiền toái”
Tô Vũ mang theo các trấn thủ lần nữa tiến vào Tinh Vũ phủ đệ.
Võ Hoàng lại xuất hiện, Tô Vũ không để ý tới lão, hiển nhiên Võ Hoàng sẽ không quấy rỐI.
Lão còn ước gì đám người của Tô Vũ giết nhiều một chút, giúp lão tiêu hao càng nhiều lực lượng phong ấn càng tốt.
Tử Linh không ngừng bị giết.
Trấn thủ cũng không ngừng thăng cấp.
Đến khi chân của Võ Hoàng chính thức hiện ra thì toàn bộ 27 vị trấn thủ đều đã thăng cấp.
Võ Hoàng tươi cười xán lạn.
Bây giờ hư ảnh của lão đã có cả chân chứng tỏ phong ấn đã bị giải rất nhiều.
Lão thích như vậy!
Thích nhìn Tô Vũ phẫn nộ nhưng không có biện pháp làm gì!
Lão rất chờ mong, hi vọng Tô Vũ tiếp tục mang Tử Linh tới đây giết.
Tô Vũ cảm thấy cũng đã tới lúc nên rời đi, trước khi đi, hắn chợt quay đầu lại, dùng giọng điệu chế giễu hỏi: “Võ Hoàng, mông ngươi dùng để trồng hoa, mở ra thông đạo Tử Linh, ta tò mò không biết ngươi là nam hay nữ, nếu là nam… chẳng lẽ tiểu lão đệ của ngươi bị chế tạo thành phòng hội nghị? Hay là cung Nhân Hoàng? Chà chà, thật ghê tởm, sợ thật đấy!”
Vừa dứt lời, Tô Vũ đã lập tức dẫn người truyền tống rời đi.
Võ Hoàng thoáng sửng sốt, tức khắc sau, lão phẫn nộ rít gào: “Tô Vũ, bổn tọa mà ra ngoài, ta sẽ giết ngươi đầu tiên!”
Khốn kiếp!
Khinh người quá đáng!
“Thái Sơn, ta nhất định phải giết ngươi!”
Võ Hoàng cực kỳ điên cuồng, cực kỳ phẫn nộ!
Mà Thông Thiên Hầu thì đã sớm bỏ chạy, Võ Hoàng lại nổi điên rồi.
Tô Vũ luôn không hé răng là để chờ một khắc cuối cùng ra một đòn trí mạng.
Thế thì ai mà nhịn được?
Thông Thiên Hầu nhanh chóng chạy trốn tới tầng 8, không thể ở lại phía dưới nữa, kỳ thật y muốn nói cho Tô Vũ biết rằng không phải đâu, ngươi hiểu lầm rồi, nhưng nghĩ lại thì thôi, không nên nói, Nhân Chủ quá nhỏ mọn!
Toàn bộ 27 vị trấn thủ đã thăng cấp cửu đoạn.
Trước khi đi, hắn còn kích thích Võ Hoàng một chút, Tô Vũ chỉ ước gì tên kia bị kích thích phát điên.
Sau khi gia hỏa này thanh tỉnh, lão còn học được việc chọc tức Tô Vũ.
Đấu thì đấu, ai sợ ai?
“Ha”
Sau khi truyền tống ra ngoài, Tô Vũ cười lạnh một tiếng.
Tuy rằng Võ Hoàng rất cường đại, nhưng lão phải ra được cái đã, không ra được thì hắn không thèm sợ lão.
Mọi người xung quanh không biết Tô Vũ đã làm gì, giờ phút này bọn họ đều nghi hoặc, hình như Tô Vũ đang rất vui vẻ, mà cũng có vẻ hắn không vui lắm.
Thật phức tạp!
Hà Đồ mặc kệ, nhanh chóng nói: “Bệ hạ, đám người Sơn Khải đều đã thăng cấp, bây giờ chúng ta đi khai chiến với Bắc vương đúng không?”
Hiện tại đánh Bắc vương thì tuyệt đối có thể thắng, có điều không biết trước được tổn thất sẽ là bao nhiêu.
Tô Vũ muốn các trấn thủ thăng cấp trước đương nhiên là vì hy vọng diệt sạch đối phương mà không tổn thất gì, nhưng một khi đã chiến thì không ai có thể nói trước kết quả sẽ ra sao.
Tô Vũ không nói chuyện, hắn đang nhìn Tử Linh thiên hà.
Hắn đã cảm nhận được nguy cơ.
Tô Vũ không ngốc, hắn biết bên trong có Tử Linh Hầu xuất hiện, có lẽ là đang chờ đợi, một khi khai chiến với Bắc vương, có khả năng bọn họ sẽ xuất hiện nhặt tiện nghi.
Cụ thể có bao nhiêu thì hắn không rõ.
“ĐiP Tô Vũ không nhiều lời.
Trong nháy mắt, một đám người bay đến bờ bên kia Tử Linh thiên hà, khí tức cường đại rung chuyển, quả thật lúc này trong Tử Linh thiên hà phía dưới có Tử Linh Hầu đang giám thị bọn họ.
Tô Vũ có cảm thụ mơ hồ, trong lòng không khỏi cười lạnh một tiếng, muốn chiếm lợi từ ta à?
Nằm mơ đi!
Trong đám người, Hà Đồ nhận được truyền âm từ Tô Vũ bèn lẳng lặng rời đi, bay đến Hồng Mông thành.
Bắc vương càng lúc càng bất an.
Đáng chết, hắn ta có cảm giác hình như Tô Vũ lại về rồi!
Bắc vương cấp tốc bay lên cao, nhìn về phía khu vực Tử Linh thiên hà của Bắc vương vực, tức khắc sắc mặt liền biến đổi, hắn ta lầm bẩm: “Trấn thủ”
Đúng thế, hắn đã nhìn thấy không ít trấn thủ.
Lúc bấy giờ một đám Tử Linh Hầu cũng bay ra nhìn về phía bên kia, nơi xa, một đạo kim quang lóe sáng, đó là Tô Vũ.
Đám Tử Linh Hầu biến sắc.
Tô Vũ dẫn trấn thủ tới đây ư?
Bắc vương vội trấn an: “Đừng lo lắng! Đám trấn thủ đã Hợp Đạo không tới, Hồng Mông cũng sẽ không tùy tiện rời khỏi cổ thành, bên đó chỉ có một vài trấn thủ Vĩnh Hằng mà thôi”
Đừng sợ!
Hắn ta cố gắng trấn an đám Tử Linh Hầu dưới trướng, đừng lo lắng, không sao đâu.
Nhưng chính hắn ta lại cực kỳ bất an!
Hình như đám trấn thủ này đã cường đại hơn trước, tuy rằng không địch lại Hợp Đạo, nhưng mấy người liên thủ thì cũng có thể chống đỡ một vị Hợp Đạo.
Phiền toái rồi!
Tô Vũ điên rồi đúng không?
Mang trấn thủ đi như vậy mà không sợ ngoại giới phát hiện?
Hay là đám ngu ngốc ngoại giới không biết Tô Vũ đã thành công thay đổi trấn thủ?
Hắn ta chỉ có thể nghĩ đến đáp án này.
Nếu không nhiều trấn thủ rời đi cùng lúc như vậy gần như là không có khả năng.
“Có lẽ phải chạy trốn thôi”
Kỳ thật trong lòng Bắc vương hiểu rõ, hắn ta có chút bất đắc dĩ, có chút ảo não.
Không được thì đành bỏ chạy!
Bằng không chờ Tô Vũ dẫn người tới đây thì muốn trốn cũng khó thoát.
Đâu chỉ mình Bắc vương nghĩ thế, kỳ thật mười mấy vị Tử Linh Hầu dưới trướng cũng không ngốc.
Giờ phút này bọn họ đều ôm lòng đào tẩu.
Nơi xa, giọng nói của Tô Vũ chợt vang lên, truyền khắp thiên địa: “Còn muốn dựa vào nơi hiểm yếu chống cự sao? Lệnh tru hạng người phản nghịch vẫn còn hiệu lực.
Bắc vương, hiện tại ngươi tự tán đại đạo thì vẫn còn cơ hội, một khi ra tay, ngươi chắc chắn sẽ phải chết”
Thanh âm vang dội khắp Bắc vương vực.
Trong Bắc vương vực, đám quân chủ có linh trí đều vô cùng sợ hãi.
Bên kia, giọng nói lạnh lùng của Nam vương truyền đến: “Bắc vương, còn không mau đầu hàng? Muốn chết hết sao?”
Bắc vương có cảm giác cùng đường bí lối.
Hắn ta nhìn thoáng qua Tử Linh Hầu bên cạnh, lại nhìn các quân chủ phía dưới, kỳ thật hắn ta vẫn còn cơ hội.
Xét theo thực lực thì Nam vương rất khó đuổi bắt được hắn, hắn có thể chạy trốn tới Tử Linh thiên hà, không thì chạy đến Quy Khư chi địa cũng được, thực lực hắn ta không yếu, dù chạy trốn tới Quy Khư chi địa cũng chưa chắc sẽ có vấn đề gì.
Tô Vũ căn bản không muốn huyết chiến cùng hắn ta, chỉ muốn dùng binh lực cường đại ép hắn ta đầu hàng hoặc là cường thế san bằng Bắc vương phủ, không muốn bản thân tổn thất quá lớn.
Bất quá… Phải trốn ư?
Rời khôi Bắc vương phủ – nơi hắn đã dành tâm huyết nhiều năm, làm một Tử Linh vô tri lưu lạc tứ phương?
Sinh thời đã từng là như thế.
Bây giờ sau khi chết vẫn phải lưu lạc sao?
Bắc vương nghiền ngẫm quan sát Tử Linh thiên hà hỏi lâu, bỗng nhiên hắn ta mỉm cười.
Chương 2717: Thay Đổi Chiến Sách.
“Tô Vũ”
Tiếng cười của Bắc vương rung trời: “Ngươi chỉ là kẻ yếu! Ngươi có thể dùng Nam vương áp chế ta nhưng không áp được thiên hạ này.
Sớm hay muộn thiên hạ cũng sẽ làm phản.
Năm xưa khi Nhân Hoàng, Văn vương, Võ vương còn sống, lệnh đưa ra ai dám không nghe?”
“Ngươi quá yếu, sinh linh hay Tử Linh cũng vậy, ai nguyện ý thuần phục ngươi?”
“Dù ngươi được nhiều người giúp đỡ hơn, có nhiều trợ lực hơn thì cũng không che giấu được sự thật là thực lực bản thân ngươi rất phế!”
“Chiến lực dưới trướng ngươi càng mạnh thì khi bọn họ làm phản sẽ càng thú vị!”
“Ngươi thắng ta nhưng không thắng được thiên hạ này”
Bắc vương cười lớn, hắn ta cảm nhận được Tử Linh thiên hà đang rung chuyển kịch liệt, dù sao hắn cũng là cường giả đỉnh cấp trong Tử Linh đại đạo, hắn đã cảm nhận được có rất nhiều cường giả trong Tử Linh thiên hà muốn lao ra ngoài.
Đâu chỉ mình hắn ta, Nam vương cũng cảm nhận được, sắc mặt bà khẽ biến.
Bắc vương đột ngột quát: “Chư vị trong Tử Linh thiên hà, Nhân tộc muốn nhất thống chư thiên lần nữa, kẻ không thần phục sẽ phải chết.
Nếu các ngươi có trí tuệ thì nên biết môi hở răng lạnh, một khi ta ngã xuống, chư vị trong thiên hà có thực lực đối kháng bọn họ sao?”
“Chúng ta nên liên thủ chấn nhiếp Nhân tộc, thậm chí là tiêu diệt bọn chúng!”
Bắc vương đã nhìn thấy cơ hội sinh tồn.
Hắn ta không chờ nổi, nếu mình bị giết, đám ngu xuẩn kia ra ngoài nhặt tiện nghỉ thì quá ngu xuẩn, vậy thì khác gì hiến mạng cho đám người Tô Vũ.
Tô Vũ đang bay tới chợt quay đầu nhìn thoáng qua Tử Linh thiên hà nơi xa.
Hình như trong thiên hà có ánh mắt đang dõi theo bọn họ.
Tô Vũ thở dài trong lòng một tiếng.
Kế hoạch không nhanh bằng biến hóa!
Biến số quá nhiều, nếu đám người kia không chịu ngoan ngoãn để mình thu phục, trấn áp đánh chết thì nhất định sẽ gây chuyện.
Nơi xa, Bắc vương lại điên cuồng kích động: “Chư vị trong thiên hà còn chưa rõ thế cục sao? Đông vương và Tây vương đã bị giết, hiện tại đến phiên ta.
Nếu ta bị giết thì dù các ngươi cho 1 – 2 vị Thiên vương và mấy chục Tử Linh Hầu đi ra thì kết cục cũng vậy mà thôi”
“Việc ta hối hận nhất chính là lúc trước không liên thủ với đám người Đông vương diệt Nam vương”
Hắn ta rít gào, đúng vậy, hắn ta hối hận rồi!
Không phải hối hận vì đã phản loạn mà là hối hận vì lúc trước suy nghĩ quá mức đơn giản, không diệt sát Nam vương.
Năm đó hắn ta nên liên thủ với Tây vương, Tây vương phi và Đông vương đồng loạt ra tay giết Nam vương rồi giết Hồng Mông mới đúng, không nên ngồi chờ chết như hiện tại.
“Nói xong chưa?”
Tô Vũ lạnh lùng hừ một tiếng, Bắc vương cũng cười lạnh: “Ngươi không giết được ta đâu.
Tô Vũ, ngươi mà dám ra tay, tất có cường giả trong thiên hà tới cứu viện”
“Ta chờ tới bây giờ chỉ là không muốn vô cớ tiêu hao cường giả dưới trướng ta mà thôi”
Tô Vũ lạnh mặt, hắn cũng chờ tới bây giờ không phải là vì không bắt được Bắc vương, chỉ là hy vọng người mình chết ít hơn.
Kết quả đám gia hỏa trong Tử Linh thiên hà lại muốn đến quấy rối.
Hắn đã cảm nhận được phía sau có vài cỗ khí tức Tử Linh Hầu xuất hiện.
Hiển nhiên cường giả trong thiên hà cũng biết rõ tình huống, hơn nữa còn muốn liên thủ với Bắc vương chấn nhiếp phe Tô Vũ.
“Nếu đã sống lại thì ta đây cũng muốn nhìn xem rốt cuộc trong thiên hà có bao nhiêu cường giả!”
Kế hoạch hoàn mỹ mà có kẻ không nghe lời.
Tới nông nỗi này… được lắm, các ngươi có giỏi thì cứ tiếp tục sống lại đi.
Cùng lắm thì hắn phá nát nơi này!
“Ngoan ngoãn ở trong thiên hà thì vẫn còn một con đường sống, hy vọng các ngươi đừng tự tìm đường chết”
Tô Vũ quả quyết, tiếp tục bay về phía Bắc vương.
Sắc mặt Bắc vương ngưng trọng. “Tô Vũ, ngươi nhất quyết muốn lưỡng bại câu thương sao?”
“Lưỡng bại câu thương thì thế nào?”
Sát khí trên người Tô Vũ đột nhiên tăng mạnh, hắn gần giọng: “Ta sợ chắc? Ta đánh đại chiến lưỡng bại câu thương không chỉ một lần, lúc này đây chỉ là muốn thuận lợi san bằng Bắc vương phủ, vậy mà ngươi quá to gan, cho ngươi cơ hội mà không biết quý trọng”
Tô Vũ bùng nổ lệ khí, ngay sau đó hắn quát: “Nam vương, các ngươi chặn đường hắn!
Trấn Linh quân, theo ta giết địch!”
Một đám Trấn Linh quân đang chuẩn bị hồ hởi tiến lên bất chợt khựng lại, bởi vì… Tô Vũ quay đầu chạy về phía ngược lại.
Chạy?
Bắc vương sửng sốt, mà Tô Vũ đã nháy mắt đột phá hư không, lao đến Tử Linh thiên hà, hắn gầm lên: “Giết!”
Một bút xuyên qua thiên địa!
Tử Linh ngu xuẩn, các ngươi ở ngay sát rìa Tử Linh thiên hà, lực lượng đại đạo đều đang dao động, cho rằng ta mù sao?
Cho rằng ta khai Thiên Môn là vô ích ư?
Vọng tưởng rằng a không nhìn thấy các ngươi?
Dám chơi trốn tìm với ta, ta sẽ giết các ngươi trước!
Tiếng quát của Tô Vũ vang vọng tứ phương: “Nam vương, vây khốn bọn họ, đợi ta san bằng Tử Linh thiên hà sẽ đến trợ giúp ngươi!”
Lúc này Nam vương mới thanh tỉnh, Bắc vương cũng vậy.
Bọn họ đều lộ vẻ chấn động.
Điên rồi!
Tô Vũ mang theo Trấn Linh quân chủ động tấn công Tử Linh thiên hà!
Oanh!
Tô Vũ đột ngột quay lại tập kích, không thèm nhìn Tử Linh thiên hà đã trực tiếp định vị một vị Tử Linh Hầu, trong hư không một cây bút bay ngang qua thiên địa, bút điểm xuống, răng rắc một tiếng!
Trên Tử Linh đại đạo, một đại đạo dung hợp tức khắc trúng chiêu, trực tiếp đứt mất nửa đoạn.
Trong thiên hà, một cỗ tử khí lập tức tràn ra, đạo thân một vị Tử Linh Hầu nhanh chóng bạo liệt mất một nửa.
Đến tận lúc này mà gã vẫn thấy mờ mịt mơ hỏ, vì sao đối thủ lại phát hiện ra ta?
Gã không ngờ được rằng ở trong mắt Tô Vũ. đám Tử Linh chính là ngọn đèn trong bóng đêm, quá rõ ràng!
Các ngươi như vậy mà muốn mai phục ta?
Thậm chí còn muốn nhặt của hời?
Nghĩ gì vậy?
Một bút suýt nữa chặt đứt đại đạo đối phương, công kích đột ngột khiến Tử Linh Hầu ẩn núp theo dõi bị thương nặng.
Ngay sau đó Tô Vũ trực tiếp xuyên qua hư không, Nhân Chủ ấn lao ra trấn áp hết thảy.
Trong nháy mắt Tử Linh Hầu bị thương nặng, cây bút trong tay Tô Vũ đã hóa thành đao, Khai Thiên đao chém xuống.
Tiếng vang lớn lại vang lên.
Mọi chuyện chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, nhanh đến mức đám người Bắc vương còn chưa kịp tham chiến, đám Sơn Khải còn chưa theo kịp, thì Tô Vũ đã dùng một bút một ấn một đao, ba chiêu giết chết một vị Tử Linh Hầu.
Oanh!
Tiếng võ nát vang vọng thiên hài!
Văn Minh Chí thổi quét qua, toàn bộ Tử Linh chưa đến Vĩnh Hằng trong Tử Linh thiên hà đều biến mất, bị Văn Minh Chí thu dọn sạch sẽ, kể cả thi thể Tử Linh Hầu cũng bị Tô Vũ mang đi.
Nhất thời, toàn bộ thiên hà an tĩnh, lặng yên không một tiếng động.
Mấy vạn Tử Linh biến mất!
Mãi đến lúc này mọi người mới phản ứng lại, vẻ mặt kịch biến.
Một vị Tử Linh Hầu đã chết?
Quá nhanh!
Không ngờ Tô Vũ lại mặc kệ Bắc vương mà chủ động tấn công Tử Linh thiên hà.
Không thể tưởng tượng nổi!
Bắc vương đại ra, má nó, tên điên, hắn chủ động khai chiến với Tử Linh thiên hà?
Sao có thể?
Chương 2718: Vũ Khí Sắc Bén Nhất.
Đây chính là mục đích của Tô Vũ.
Phòng bị không bằng chủ động xuất kích, Tô Vũ đã cảm nhận được sự tồn tại của bọn họ thì sao lại cho bọn họ cơ hội đánh lén sau lưng mình, hắn đâu có ngốc.
Không những thế, rất nhanh lão Quy đã phá không lao đến.
“Vũ Hoàng…”
Lão Quy hô một tiếng, ánh mắt lộ rõ vê kinh ngạc và mờ mịt, bọn họ chuẩn bị khai chiến với Tử Linh trong thiên hà sao?
Chuyện này không nằm trong kế hoạch!
“Đám người Đại Tần vương tới chưa?”
“Đang đợi lệnh..”
Tô Vũ quát: “Toàn bộ tiến vào, Tử Linh sống lại không cần thời gian chắc? Chỉ cần tốc độ giết nhanh hơn tốc độ thức tỉnh của chúng thì ta sẽ khiến địa phương quỷ quái này không có kẻ nào sống lại được nữa”
Lời này vừa dứt, nơi xa, khí tức sinh linh liền bùng nổi Âm âm ầm!
Đám người Đại Tân vương đã tiến vào.
Tô Vũ khai Thiên Môn, liên kết hai mắt lão Quy với mắt mình, giúp lão mơ hồ nhìn thấy những sợi tơ đang giăng đây khắp thiên địa, Tô Vũ ra lệnh: “Những sợi tơ này liên kết với một vị Tử Linh Hầu, đi tìm giết đi! Định vị rồi giết! Không phải Tử Linh thiên hà bí ẩn lắm à? Tô Vũ ta không tin, giết sạch hết cho ta!”
“Rõ6* Trong nháy mắt đám người Đại Tần vương đi vào, toàn bộ Tử Linh thiên hà liền rung chuyển kịch liệt, vô số Tử Linh bị kích thích muốn sống lại.
Tô Vũ nói đúng, chỉ cần chúng ta giết nhanh hơn tốc độ cường giả thức tỉnh, vậy thì không cần sợ việc bọn họ sống lại.
Lão Quy xuyên qua hư không, xuất hiện trên một đường tuyến.
Kỳ thật lão không cảm ứng được ở đây có cường giả.
Nhưng Tô Vũ đã cho lão khả năng của Thiên Môn, nhìn thấy được sợi tơ này, lão mặc kệ, cứ tin tưởng Tô Vũ là được.
Lão Quy không chút do dự, mai rùa nhanh chóng hóa thành ngọn núi lớn trấn áp xuống.
Trong Tử Linh thiên hà chỉ nhìn thấy một vài Tử Linh nhỏ yếu, đến bây giờ lão vẫn chưa cảm ứng được tồn tại cường đại, nhưng lão vẫn tín nhiệm Tô Vũ, một kích đánh ra chính là một kích toàn lực.
Oanh!
Âm thanh chấn động dữ dội, ngay sau đó đại đạo rung lên, một vị Tử Linh Hầu bắn ra, đạo thân cấp tốc chạy trốn.
Lão Quy khiếp sợ!
Má nói Thật sự ở đây à?
Thật đáng sợ!
Tử Linh thiên hà mạnh mẽ nhờ sự thần bí khó lường, không biết phía dưới có cường giả Tử Linh cường đại hay không, may mà đám Tử Linh muốn chuẩn bị ra tay nên đều đã liên kết với đại đạo.
Bọn họ nghĩ rằng chỉ cần không rung chuyển đại đạo là được, nhưng khoảng cách gần như vậy, nếu không ở thế chuẩn bị sẵn sàng ra tay thì khi cần sẽ không thể lập tức tấn công.
Tuy lão Quy chấn động nhưng lão rất mạnh, vị trí Tử Linh Hầu bị thương nặng kia vẫn luôn nằm trong sự theo dõi của lão, sao gã có thể là đối thủ của lão?
Mai rùa lớn lại áp xuống.
Oanh!
Tử Linh Hầu kia bị mai rùa trực tiếp đè chết.
Chưa bao giờ lão Quy cảm thấy giết chết Tử Linh Hầu đơn giản như thế.
Nơi xa, Tô Vũ không ngừng mở ra Thiên Môn, từng Thiên Môn nhỏ dừng trên đỉnh đầu các vị trấn thủ mới đuổi tới, cũng dừng trên trần đám người Đại Tần vương.
“Nơi đường tơ nối đến chắc chắn có cường giả, đuổi theo giết chết hết đi!”
“Rõ* Mọi người thấy được rất nhiều sợi tơ, không cần Tô Vũ nói thêm, trong chớp mắt bọn họ liền phân tán bốn phương tám hướng lập tức đại chiến với Tử Linh thiên hà.
Âm âm ầm.
Không ngừng có Tử Linh Hầu bay ra lộ vẻ chấn động khó hiểu, sao lại thế này?
Trong chớp mắt, Tô Vũ cùng lão Quy đã giết chết hai vị Tử Linh Hầu, bọn họ còn chưa kịp phản ứng.
Một mặt là không ngờ Tô Vũ gan lớn trực tiếp dẫn người tấn công Tử Linh thiên hà, một mặt không nghĩ đến hắn lại biết rõ phe mình đang ẩn núp ở đâu.
Bắc vương phủ.
Đám người Bắc vương hoàn toàn ngây ngốc.
Tô Vũ không đánh Bắc vương phủ mà tấn công Tử Linh thiên hà trước, bọn họ vốn đang nghĩ nếu mình bị đánh bại vậy thì sẽ trốn đến Tử Linh thiên hà.
Kết quả…
Dù sao Bắc vương cũng là Thiên vương, sắc mặt hắn ta khẽ biến, dường như nghĩ tới gì đó, Thiên Môn, đúng vậy, Tô Vũ khai Thiên Môn.
Hắn ta lập tức rít gào: “Hắn khai Thiên Môn, các ngươi ẩn nấp cũng không có tác dụng, đừng bại lộ lực lượng đại đạo…
Oanh!
Nam vương đánh tới, sắc mặt bà lạnh lùng quát: “Nếu Nhân Chủ không tới đây được, vậy chúng ta tự đánh.
Tên ngu xuẩn, không bại lộ lực lượng đại đạo thì chết càng nhanh, bọn họ dám sao?”
Bắc vương cứng lại!
Ngay sau đó hắn ta gầm lên, một thanh đại đao hiện ra.
“Giết nàng ta!”
Bắc vương nổi giận: “Tử Linh thiên hà có vô số cường giả, quân của Tô Vũ không chiếm được thiên hà, vả lạisinh linh nhập cảnh sẽ chỉ khiến càng nhiều Tử Linh Hầu thức tỉnh”
Tô Vũ muốn dùng biện pháp này để trấn áp Tử Linh thiên hà ư? Chắc chắn hắn sẽ không thể thực hiện được.
Để xem ngươi có thể giết bao nhiêu.
Có thể giết bao nhiêu ư?
Tô Vũ không biết, quỷ mới biết trong Tử Linh thiên hà rốt cuộc có bao nhiêu cường giả, bao nhiêu người đang ngủ say, bao nhiêu người đang chờ đợi cơ hội sống lại.
Giờ phút này, Đại Tần vương, Đại Hạ vương, Đại Minh vương, bốn người Thiên Diệt, Thư Linh, Trà Thụ, cộng thêm lão Quy đều ở đây.
10 vị Hợp Đạo.
9 vị không thể che giấu khí tức sinh linh, chỉ có lão Quy không cần che giấu.
Rất nhiều Tử Linh bị kích thích bắt đầu thức tỉnh.
Sợi tơ không ngừng gia tăng.
Đó là có cường giả đang kết nối với đại đạo, Đại Tần vương cùng Đại Hạ vương quét ngang tứ phương, hai người không tách ra mà là liên thủ càn quét, một vị Tử Linh Hầu đang trốn bị nghiên mực thiên địa trực tiếp đập cbay chia năm xẻ bảy.
Âm, đạo thân nổ tung, một đao một thương đánh tới nháy mắt đánh chết đối phương.
Tử Linh mới vừa sống lại có thể mạnh đến mức nào?
Hợp Đạo thượng cổ dù mạnh thế nào thì lúc này cũng chỉ mới vừa khai linh trí.
Đúng lúc này, ở nơi xa, một tỏn tại vô cùng cường hãn gầm lên: “Toàn bộ tới chỗ ta”
Đáng chết!
Kẻ đó chính là Thương Sơn Minh, gã mới vừa thương thảo xong với các Tử Linh Hầu, vất vả lắm mới thuyết phục được mọi người, định chờ người ta đại chiến thì lao ra đánh lén sau lưng, nào biết vị Nhân Chủ này trực tiếp tấn công phe mình.
Trong nháy mắt, Tử Linh Hầu phân tán trong thiên hà bị xử lý 4 – 5 vị.
Quá nhanh! Nhanh đến mức Thương Sơn Minh không phản ứng kịp.
Đáng chết, tại sao lại như vậy?
Hơn mười vị Tử Linh Hầu mới vừa đồng ý với kế hoạch, nhưng hiện tại đã có 4 – 5 vị bị giết.
Lần này Tô Vũ đột nhiên quay đầu tấn công Tử Linh thiên hà là chuyện nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Mọi người đều nghĩ hắn sẽ phòng bị, không ngờ hắn không đề phòng mà lại trực tiếp dẫn người tấn công.
Lúc bất giờ phía sau Tô Vũ có mấy người đuổi theo.
Tô Vũ tiện tay ném một Tử Linh ấn ký qua: “Hà Đồ, ăn nhanh lên”
Hà Đồ vừa mới đi gọi lão Quy tới, nghe vậy y không nói nhiều, đó là ấn ký của Tử Linh Hầu Tô Vũ vừa mới giết được, y nhanh chóng hấp thu nó.
Y là Tử Linh, không cần phải đi đến Tinh Vũ phủ đệ giết chóc giống như trấn thủ.
Hà Đồ nuốt thứ kia xuống, khí tức liền cường đại hơn một khoảng.
Ánh mắt Tô Vũ lóe lên, bút điểm vào hư không, oanh!
Sâu trong đáy sông, một vị Tử Linh Hầu miệng phun máu đen, hắn ta lập tức thu hồi toàn bộ lực lượng đại đạo, khí tức yếu đi, vội vàng trốn chạy.
Thật đáng sợ!
Lực lượng đại đạo của đối phương trước mắt Tô Vũ đã biến mất.
Hiện tại nhiều nhất vị kia chỉ có thể bộc phát ra lực lượng Nhật Nguyệt, cùng lắm là bùng nổ ra một chút lực lượng Vĩnh Hằng, hoàn toàn không dám vận dụng lực lượng đại đạo nữa.
Thiên Môn là vũ khí sắc bén tốt nhất để đối phó với đám cường giả ẩn núp.
Trốn ư?
Trốn đi đâu?
Trừ khi ngươi không cần lực lượng quy tắc.
Chương 2719: Đại Thế Đã Mất…
Nơi xa, lão Quy và Thương Sơn Minh đang đánh rất kịch liệt, đó là một vị tuyệt thế cường giả, chỉ sợ cũng đã tới cấp bậc Thiên vương.
Tô Vũ mặc kệ, có kẻ cấp bậc Thiên vương cũng không kỳ quái.
Hiện tại hắn không lo được nhiều như vậy, để bọn họ tụ tập lại mới là phiền toái, nhân lúc bọn họ mới vừa sống lại vẫn chưa thanh tỉnh, bản tâm cũng chưa củng cố, không biết sợ hãi, không biết tử vong, lúc này chém giết là tốt nhất.
Văn Minh Chí bao trùm thiên địa rồi nhanh chóng cắn nuốt hết thảy.
Vô số Tử Linh bị hắn trực tiếp nhốt vào Văn Minh Chí, thiên hà với vô số Tử Linh trôi nổi lúc trước trong chớp mắt đã trống rỗng.
Văn Minh Chí lan tràn tử khí.
Đại lượng Tử Linh đã bị Tô Vũ đánh chết.
Hắn nhìn sang bên chỗ Bắc vương phủ, bên kia cũng đang đại chiến rất kịch liệt.
Hai bên thực lực tương đương, đều là một Thiên vương và 14 vị Tử Linh Hầu, trong khoảng thời gian ngắn rất khó phân ra thắng bại.
Thế cục phụ thuộc vào chính mình!
Tô Vũ cũng rất bực bội, hắn đã tính toán kĩ lắm rồi, kết quả lại bị đám rác rưởi này phá hủy, đang êm đẹp bỗng dưng đua đòi sống lại, sống lại thì cũng thôi đi, còn muốn lao ra ăn hôi, nằm mơ à?
Hôm nay không giết được Bắc vương thì hắn cũng phải diệt hết đám này!
Âm âm ầm!
Đại chiến diễn ra khắp nơi.
10 vị Hợp Đạo buông xuống cộng thêm 27 vị trấn thủ và cả Tô Vũ, còn có gần trăm Tử Linh quân chủ, thế lực cường hãn như vậy khiến thiên hà nhấc lên sóng gió ngợp trời.
Sau lần chỉnh phạt thượng cổ, chưa từng có kẻ nào dám tấn công thiên hà.
Ở trong mắt mọi người, thiên hà là nơi vô cùng thần bí, cường đại và nguy hiểm.
Nhưng nay Tô Vũ lại chủ động đánh tới.
Không theo suy đoán của mọi người là vây công Bắc vương trước, sau đó chờ đợi cường giả sau lưng lao ra, hắn không làm vậy, hắn trực tiếp tấn công thiên hà đầu tiên.
Không chỉ thế, cẩn thận quan sát thế cục xong, Tô Vũ chợt gầm lên: “Mặc kệ Bắc vương vực.
Nam vương, Lam Sơn, các ngươi lập tức suất quân đến thiên hà, ta muốn san bằng thiên hà này”
Đang giao thủ cùng Bắc vương, Nam vương nhất thời ngây người sửng sốt, cái gì?
Bắc vương cũng ngây ngẩn!
Không đánh ta nữa à?
Đi đánh Tử Linh thiên hà ư?
Này… Này… Ta nên làm gì bây giờ?
Đi hỗ trợ bên kia sao?
Tô Vũ giết đến điên rồi, triệu tập một đống sinh linh Hợp Đạo đến, hiện tại còn mặc kệ bên này, chẳng lẽ cường giả Tử Linh thiên hà ghê tởm hơn cả hắn ta?
Làm sao đây?
Nam vương nhíu mày vừa định nói gì đó, Lam Sơn Hầu đã đánh lui một tôn Hầu, nàng quát: “Đến Tử Linh thiên hà nghe lệnh bệ hạ”
“Ngăn bọn họ lại”
Bắc vương hét lớn, hiện tại hắn ta muốn ngăn cản đám người Nam vương, không thể cho quân của Nam vương rời đi, nếu Tử Linh thiên hà thật sự bị san bằng thì hắn ta cũng không sống nổi nữa.
Nhưng như vậy đám Tử Linh Hầu dưới trướng hắn ta lại không vui.
Nói thật, tên sát phôi Tô Vũ trực tiếp tấn công Tử Linh thiên hà, còn triệu hoán rất nhiều cường giả sinh linh đến khiến bọn họ tâm thần không yên.
Con chó kia còn chưa tới đâu.
Rốt cuộc có bao nhiêu cường giả đang chờ ở sinh linh giới?
Tô Vũ quá hung tàn!
Tử Linh cũng không dám tùy tiện đi đến thiên hà, Tô Vũ thì ngược lại, hắn tấn công thẳng vào đó luôn.
Hình như đi theo Bắc vương chỉ có thể bị động chịu đánh.
Vô ý một chút liền xong đời.
Hiện tại đám người Nam vương không ham chiến, vậy giờ nhân cơ hội chạy trốn hay là thế nào?
Chạy trốn tới Quy Khư chi địa, tuy rằng cũng rất nguy hiểm nhưng lại có cảm giác an toàn hơn ở đây.
Bọn họ còn đang tự hỏi, vị Từ Linh Hầu đối chiến Lam Sơn Hầu thì buồn bực muốn chết, thực lực Lam Sơn Hầu tăng lên rất nhiều, nàng hoàn toàn áp chế, không ngừng đả thương gã.
Thực lực gã vốn đã không bằng Lam Sơn Hảu.
Lúc này Lam Sơn Hầu càng đánh càng hăng, nàng muốn nhanh chóng bức lui gã để đi trợ chiến Tô Vũ, nhất thời lực lượng càng mạnh thêm, đánh cho đối phương liên tiếp bại lui.
Vậy thì còn đánh thế nào nữa?
Bắc vương nhíu mày, hắn ta đang ngăn chặn Nam vương, lúc bấy giờ Nam vương sát khí tận trời, mà thủ hạ của hắn ta lại không đủ sát khí.
Lúc trước mọi người cảm thấy bị vây khốn thì có thể xem như tử chiến đến cùng, đánh rất dũng mãnh, hiện tại đám người Nam vương muốn rời đi, sĩ khí lập tức hạ xuống, vài vị Tử Linh Hầu không ngừng nhìn về phía Bắc vương.
Phải ngăn lại sao?
Không bằng để bọn họ đi thôi, có lẽ bọn họ đều sẽ táng thân trong Tử Linh thiên hà.
“Thiên vương, hay là đừng ngăn cản, để bọn họ đi đi, chúng ta rút lui hay chạy trốn cũng được”
Trong lòng Bắc vương chấn động.
Phiền toái rồi!
Phe hắn ta không tổn thất gì nhưng sĩ khí đã biến mất, không còn lòng quyết chí liều mạng, kể cả Hầu mấy tộc Thần Ma Tiên đều nghĩ vậy.
Hay là… Không ngăn cản nữa?
Dù sao đám người Lam Sơn Hầu cũng rất dũng mãnh, sát khí rất nặng, không ai biết rốt cuộc Tử Linh thiên hà có bao nhiêu cường giả, không bằng để bọn hắn đánh đi, chúng ta tọa sơn quan hổ đấu?
Dù sao cũng không thân thiết gì với cường giả trong Tử Linh thiên hà.
Sao phải liều mạng chặn lại cường địch vì bọn họ?
“Thiên vương, trong Tử Linh thiên hà có vô số cường giả, đám người Nam vương muốn chết thì sao chúng ta phải ngăn cản? Còn vô duyên vô cớ đánh mất tánh mạng chính mình..”
Oanh.
Đúng lúc này kiếm của Lam Sơn Hầu đã xuyên thủng lông ngực vị Tử Linh Hầu đối chiến.
Tử Linh Hầu khác thấy thế càng thêm nóng nảy.
“Thiên vương, nếu tiếp tục ngăn cản thì sẽ có người ngã xuống, không bằng nhân lúc thực lực chưa hao tổn nhiều, chúng ta liên thủ tới Quy Khư chi địa, vậy thì có thể chiếm cứ một vị trí nhỏ”
“Đúng vậy, Thiên vương, chúng ta có Thiên vương, còn có 14 vị Hợp Đạo, dù đến Quy Khư chi địa thì cũng không sợ cái gì.
Lúc trước chúng ta bị bao vây, phá vây sẽ có người chết, hiện tại bọn họ muốn rời đi rồi”
Mấy tôn Hầu thật sự không nhịn được nữa, thậm chí có kê nghĩ rằng, nếu Thiên vương không đáp ứng chúng ta liền… Phản bội.
Lúc trước bị bao vây, không còn biện pháp khác, mọi người mà chạy trốn thì chắc chắn sẽ có người chết.
Hiện tại, đám người Nam vương không muốn đấu, vậy còn không trốn thì để chờ chết sao?
“Đại thế đã mất”
Trong lòng Bắc vương suy sụp Hắn ta không bại, thủ hạ cũng không bại, thậm chí hắn ta còn đang áp chế Nam vương, nhưng… đại thế thật sự đã mất.
Không giữ nổi Bắc vương vực nữa!
Hắn ta không biết có phải Tô Vũ cố ý hay không, nếu Tô Vũ vô duyên vô cớ rút quân vây công, các Tử Linh Hầu sẽ không dám tùy tiện chạy trốn.
Nhưng hiện tại Tô Vũ đang khai chiến với Tử Linh thiên hà.
Cường giả dưới trướng hắn ta đều thấy, đều biết.
Bọn họ biết giờ phút này Tô Vũ không thể phân tâm để đuổi giết bọn họ, sĩ khí mất hết.
Vậy là sao?
Không chiến mà thắng ư?
Bô Bắc vương vực, đến khi Tô Vũ chỉnh hợp tứ vương vực xong, bọn họ muốn quay trở về thì gần như không có hy vọng, bởi vì đã mất tư cách, đã vứt bỏ quy tắc lực lượng áp chế.
Hơn nữa, từ nay về sau bọn họ cũng rất khó bổ sung binh lực, khoảng cách đến lối vào sinh linh giới càng xa xôi.
Chương 2720: Giết Thống Khoái.
Trong lúc nhất thời, Bắc vương cảm thấy thật thê lương, còn thảm hơn cả chiến bại.
Ta vẫn chưa bại, Tô Vũ còn chưa đánh tới, quân tâm phe ta lại không còn.
Hắn ta muốn rít gào, kích động sĩ khí kẻ dưới trướng.
Hắn muốn nói hiện tại chúng ta vẫn còn cơ hội, chỉ cần ngăn cản đám người Nam vương thì có khả năng Tô Vũ sẽ bị giết.
Có điều Bắc vương còn chưa kịp làm gì thì nơi xa, Tô Vũ đã chiếm trước tiên cơ: “Người đâu, cầm thủ lệnh của ta mời Hợp Đạo các tộc đến Tử Linh giới chinh chiến.
Triệu đại quân san bằng giới này, ta không tin người sống không địch nổi người chết”
“Rõ!
Có kê nhanh chóng đáp lời, một vài Tử Linh quân chủ ào ào chạy về phía các thông đạo trấn thủ.
Thủ hạ dưới trướng Bắc vương càng thêm kinh hoảng.
“Đại nhân, trốn đi! Tô Vũ điên rồi, nếu Hợp Đạo các tộc đánh tới, dù hắn tổn thất thảm trọng thì cũng có liên quan gì đến chúng ta? Thiên hà thất bại thì vẫn có đường lui, nhưng chúng ta thì không còn đường lui nữa đâu”
Quân tâm hồng bét!
Thậm chí đã có Tử Linh quân chủ bắt đầu chạy trốn, chạy đến Quy Khư chi địa.
Ngay sau đó, Bắc vương than nhẹ, thê lương và bất đắc dĩ nói không nên lời.
Tô Vũ đánh Tử Linh thiên hà, gia tăng địch nhân, vậy mà phe mình lại tán loạn trước.
Má nó!
“Tránh ra”
Bắc vương quát khẽ, lựa chọn tránh lui.
Hắn ta không còn biện pháp nào khác.
Nam vương hơi kinh ngạc, sao thế, Bắc vương không muốn đấu nữa à?
Đương nhiên Nam vương không nghe được những lời truyền âm nãy giờ của đám Tử Linh Hầu, vì thế bà rất ngạc nhiên, sợ đây là kế hoãn binh của bọn họ, bất quá Lam Sơn Hầu lại mặc kệ, nàng không thèm quan tâm phe Bắc vương nghĩ gì, chỉ lo chỉ huy Lam Sơn quân dưới trướng: “Theo ta tới thiên hà trợ chiến!”
“RØP?
Một đám Tử Linh Hầu và Tử Linh quân chủ đều mặc kệ đối thủ, cấp tốc bay về hướng thiên hà.
Nam vương chân chờ, có chút bất đắc dĩ.
Bà không hiểu nổi mạch não của Nhân tộc.
Càng nghĩ lại càng cạn lời, đã nói trước là sẽ đánh Bắc vương, sao giờ lại thành đánh Tử Linh thiên hà?
Đành chịu thôi, bà cũng nên đi theo vậy!
Lúc này không còn ai ngăn cản, chỉ nhìn bọn họ rời đi.
Tử Linh Hầu bên kia vội thúc giục Bắc vương: “Thiên vương, lui thôi”
Bắc vương nhìn thoáng qua Bắc vương vực phía dưới… cực kỳ tuyệt vọng.
Luil Ta chưa bại, lúc trước ta còn bảo vệ Bắc vương vực, kết quả hiện tại ta lại chấp nhận đánh mất Bắc vương vực ư?
Hắn ta thật sự không cam lòng!
Nhưng các Tử Linh Hầu mặc kệ, không nhân cơ hội này để rút lui, chẳng lẽ muốn chờ Tô Vũ đánh thắng rồi quay ra đánh mình sao?
Mặc kệ thắng thua, dù sao mọi người đều cảm thấy tiếp tục ở lại đây chính là muốn chết.
Bắc vương thở dài, hắn ta mỏi mệt mở miệng: “Lui”
Đến Quy Khư chi địa!
Dưới trướng mình chỉ là một đám khốn kiếp, một đám ô hợp, khó trách năm xưa không thể địch nổi Nhân tộc.
Đáng chết!
Chính mình bị bọn họ uy hiếp, nhưng mà không có biện pháp khác, nếu không rút lui cùng bọn họ, một mình hắn ta ở lại thì chắc Tô Vũ sẽ cười điên mất.
Giờ khắc này Bắc vương mặc kệ tất cả, nhân lúc đám người Nam vương rút lui, Bắc vương đưa bàn tay khổng lỏ ra bao trùm thiên địa bắt lấy vô số Tử Linh, hắn ta rút lui thì cũng phải mang đi một đám quân.
Bằng không, đến Quy Khư chi địa sẽ không có lính để bổ sung.
Cường giả ban đầu đều là kẻ yếu, hắn ta hiểu đạo lý này.
Tử Linh Hầu khác cũng mang theo Tử Linh quân tinh nhuệ của mình, trong nháy mắt, toàn bộ Bắc vương phủ trở nên trống rỗng.
Bắc vương thất thần nhìn thoáng qua Tử Linh thiên hà, đám người Nam vương tham chiến đánh cho thiên địa biến sắc, 15 vị cường giả tham gia, lại có thêm 2 – 3 vị Tử Linh Hầu ở nơi xa bị giết.
Bắc vương không chẩn chờ nữa, lấy lại tinh thần, hắn quát: “Đến Quy Khư chi địa”
Một trận hắc phong thổi quét, 15 vị cường giả mang theo đại lượng Tử Linh nhanh chóng bỏ chạy đến Quy Khư chi địa hắc ám vô tận.
Đại chiến nổ ra, chỉ có một tôn Tử Linh Hầu Bắc vương vực ngã xuống, đáng lẽ đây là chuyện khiến bọn họ rất vui sướng, nhưng… không vui nổi.
Trước khi bay đi, Bắc vương còn nhìn thoáng qua Tử Linh thiên hà một lần, hắn ta rất muốn biết rốt cuộc Tô Vũ có đoán trước được chuyện này hay không?
Tô Vũ ra lệnh cho quân Nam vương đuổi qua kia trợ chiến có phải là để làm phe mình dao động quân tâm?
Nếu thế thì hắn ta bại không oan!
Nếu không phải, vậy thì quả thật là hết sức oan uổng!
Trong Tử Linh thiên hà.
Tô Vũ quát: “Bắt sống Tử Linh Hầu! Có thể bắt sống liền bắt sống”
Còn việc Bắc vương chạy trốn không phải thực bình thường sao?
Hắn ta mà không chạy, Tử Linh Hầu dưới trướng cũng sẽ trốn.
Giữa 2 lựa chọn, không chết không ngừng với kẻ điên như hắn hay là nhân cơ hội chạy trốn, Tô Vũ nhắm mắt cũng có thể đoán được.
Đây xem như kế sách của Tô Vũ.
Nhưng nó cũng không phải kết quả Tô Vũ muốn, hắn muốn đánh chiếm Bắc vương vực, đánh chết Bắc vương, nhưng hiện tại không thể không lựa chọn loại thủ đoạn ép bọn họ rời đi.
Hắn chỉ có thể đánh chết một ít cường giả trong thiên hà để bổ khuyết thiếu hụt này.
Diệt Bắc vương mà không kinh động cường giả trong thiên hà là thượng sách.
Sau khi giết Bắc vương, Tử Linh thiên hà mới bạo động là trung sách.
Hiện tại, đánh Tử Linh thiên hà, để đám người Bắc vương thoát đi xem như loại kết quả kém cỏi nhất trong lòng Tô Vũ.
Không nhất thiết phải giết Bắc vương, nhưng Bắc vương và đám Tử Linh kia có khả năng sẽ cấu kết với ngoại giới, trình độ trí tuệ cao hơn, khó đối phó hơn đám cường giả mới vừa sống lại trong thiên hà.
Dù Tử Linh trong thiên hà tới cấp bậc Thiên vương thì Tô Vũ vẫn cảm thấy bọn chúng rất ngu ngốc.
Mới vừa thức tỉnh thì có được bao nhiêu trí tuệ?
Mười vạn năm, bọn họ có thông minh hơn không?
Chỉ bằng những người này thì đấu với ta thế nào?
Tô Vũ mặc kệ, chờ đám người Lam Sơn Hầu đến thì nhanh chóng mang theo vài vị Hầu càn quét Tử Linh thiên hà, không ngừng giết chóc, đánh chết Tử Linh Hầu, có thể bắt sống thì đánh bạo đạo thân để bắt sống.
Thiên hà bị càn quét.
Các phương khác cũng không ngừng giết chóc.
Nơi xa, Thương Sơn Minh ngây ngốc.
Nam vương đánh tới.
Nam vương liên thủ cùng lão Quy không ngừng đả thương gã, gã muốn nhanh chóng thoát đi nhưng bị hai tôn cường giả liên thủ đuổi giết, trốn cũng không thể trốn.
Gã cảm thấy hết sức khó hiểu.
Vì sao?
Thật cổ quái, ta mới vừa sống lại không lâu, chỉ triệu tập một đám cường giả, còn chưa ra khỏi thiên hà, tại sao lại như vậy?
Vì sao Bắc vương lại chạy trốn?
Không phải lúc trước mới nói là môi hở răng lạnh à?
Uổng công lão tử tin ngươi, chuẩn bị ra ngoài liên thủ đối phó Nhân tộc, kết quả các ngươi lại chạy trốn.
15 vị Hợp Đạo mới gia nhập, tổng cộng có 25 vị cường giả Hợp Đạo cảnh, cộng thêm 27 vị trấn thủ cùng với Tô Vũ, thế lực cường hãn như vậy có thể sánh bằng 40 vị Hợp Đạo bình thường.
Thương Sơn Minh biết mình chỉ triệu tập được 15 vị, sau đó đã có 6 – 7 vị bị giết.
Tuy rằng không ngừng có Tử Linh sống lại nhưng quả thật không nhanh bằng tốc độ bị giết.
Một vài tên xui xẻo mới vừa có linh trí liền theo bản năng liên kết lực lượng đại đạo nên lập tức bại lộ, nơi xa, Đại Hạ vương cùng Đại Tần vương giết thống khoái, lại đánh nát thân một Tử Linh Hầu mới vừa sống lại.
Có điều Đại Hạ vương vừa đánh chết vị kia xong, sắc mặt liền khẽ biến: “Hầu Nhân tộc?”
Vị vừa mới bị đánh chết kia hình như là hình người.
Sẽ không ngộ sát Hầu Nhân tộc chứ?
Tuy rằng đối phương mới vừa sống lại chưa chắc đã coi mình là Nhân tộc, nhưng chỉ cần cho Tử Linh Hầu một thời gian, đối phương sẽ có hy vọng củng cố bản tâm.
Đại Tần vương cũng cả kinh, cẩn thận quan sát thi thể một phen, cuối cùng thở hắt ra:
“Không phải, hẳn là Thần tộc.
Lão Hạ, cẩn thận một chút, bắt sống là chính.
Đừng đánh chết Tử Linh Hầu nữa”
“Được!”
Đại Hạ vương cũng hơi rén tay, giết thì thống khoái thật đấy, nhưng suýt nữa đã giết sai người.
Ông len lén hỏi: “Lão Tần, vui không?”
Đại Tần vương nhe răng, không nói lời nào!
Rất vuil Nhưng ta không nói ra đâu.
Tại đây giết chóc không kiêng nể gì, phe Nhân tộc càn quét Tử Linh thiên hà khiến người người sợ hãi, chuyện này chỉ từng xảy ra ở thượng cổ.
Mà nay Tô Vũ lại mang theo bọn họ đến đây giết chóc ngang nhiên.
Đương nhiên là quá sảng khoái rồi.
Những lần đại chiến gần đây đều là bọn họ vây giết người khác, không phải người khác vây giết bọn họ, bọn họ luôn chiếm cứ chủ động.
Đây là điều hoàn toàn trái ngược so với trước kia, lúc trước mỗi lần đại chiến đều là Nhân tộc ở thế yếu, 1 đánh 2 hay thậm chí đánh 3, cuối cùng đều là ôm tâm tư cá chết lưới rách khai chiến cùng đối phương.
Thế cục nghiền áp thế như này đương nhiên thống khoái hơn nhiều.
Tuy Tử Linh vẫn không ngừng sống lại nhưng không nhanh bằng tốc độ bọn họ giết.
Như Tô Vũ đã nói, chỉ cần ta giết nhanh hơn ngươi thức tỉnh, vậy ngươi có thức tỉnh thì cũng làm được gì?
Bình thường bọn họ không thấy được kẻ sống lại, phải nhìn tận mắt mới biết đối phương tồn tại, nhưng hiện tại lại nhìn thấy từng sợi tơ, bọn họ chỉ cần lần theo là biết ngay nơi nào có cường giả đang ẩn núp.
Như vậy sẽ giết nhanh hơn!
Càng giết, cường giả Tử Linh càng ngày càng ít.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










