[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 543 : Quá Nhiều Biến Thái! (c2711-c2715)
❮ sautiếp ❯Chương 2711: Quá Nhiều Biến Thái!
Bên ngoài Bắc vương vực.
Nam vương lo lắng hỏi: “Đám Tử Linh Hầu sẽ phản bội Bắc vương thật sao?”
Tô Vũ cười xòa: “Hiện tại thì không, nhưng đây chính là gieo hạt giống.
Nếu tình hình thuận lợi thì không có gì, nhưng chỉ cần chỗ bọn họ xảy ra bất lợi gì đó khiến bọn họ cảm nhận được nguy cơ, Bắc vương không thể áp chế kê dưới trướng thì ta tin chắc sẽ có Hầu làm phản”
Tô Vũ ý vị thâm trường nói tiếp: “Như nhau cả thôi, có khi phe ta cũng thế, nói không chừng lại có vị Hầu đang âm thẳm suy xét việc phản bội cũng nên”
Bên cạnh Nam vương, 10 vị Hầu không lộ vẻ gì, nhưng trong lòng lại cực kỳ kinh hãi.
Vị Nhân Chủ đây đang ám chỉ bọn hắn à?
Tô Vũ khẽ cười, bâng quơ nói: “Đùa chút thôi, sao Lam Sơn Hầu có thể phản bội ta, đúng không?”
Lam Sơn Hầu cạn lời, sao lại kéo ta vào?
Lam Sơn Hầu ưỡn thẳng lưng, nghiêm mặt hô: “Bệ hạ, ta tuyệt đối sẽ không phản bội, nhất định sẽ tử chiến đến cùng vì bệ hạ”
Tô Vũ gật đầu, không nhắc đến chuyện đó nữa.
Lam Sơn Hầu là tên não phẳng, nói thế với nàng ta cũng chẳng có nghĩa lý gì.
Hắn lại nhìn về phía Bắc vương phủ, cũng liếc Tử Linh thiên hà nơi xa, giờ phút này thiên hà hơi rung chuyển, có lẽ đám Hà Đồ đang hành động.
Bắc vương chắc chắn sẽ bị xử lý, chỉ là dùng cách nào để giảm thiểu tổn thất đến nhỏ nhất.
Tô Vũ nghĩ đến đây, hắn bèn truyền âm cho Nam vương: “Nếu sư nương một mình đối chiến Bắc vương, sư nương có thể chống đỡ được không?”
“Tuy ta và hắn cùng giai, nhưng tại đây thì hắn sẽ chiếm cứ ưu thế nên mạnh hơn ta một chút, bất quá nếu muốn giết ta thì không có khả năng”
Tô Vũ yên tâm hơn hẳn: “Vậy khi đại chiến bùng nổ, ta sẽ lo giết đám Tử Linh Hầu trước.
Nam vương hãy cố gắng chống đỡ đến khi ta dẫn người tới trợ chiến”
“Ngươi… Nhân Chủ hãy tự cẩn thận!”
Tô Vũ gật đầu, có điều trong lòng lại thầm nghĩ, ta có thể nhìn thấy lực lượng đại đạo thì cẩn thận cái gì chứ.
Tô Vũ không đối phó được với Bắc vương, còn với Tử Linh Hầu bình thường thì hắn dùng bút đạo có lẽ có thể trực tiếp phong ấn hoặc là đánh đứt đoạn lực lượng đại đạo của đối phương, Tô Vũ cảm thấy vấn đề không lớn, Tử Linh có quá ít thủ đoạn.
Kỳ thật nãy giờ hắn cũng đang thử tước vương vị của Bắc Thiên vương, kết quả…
đương nhiên là không được!
Ngay cả chức tướng quân của lão Quy mà hắn còn không thể bãi bỏ, huống chỉ là vương vị.
Chênh lệch quá lớn!
Chờ tới khi Tô Vũ có thể chế định quy tắc thì hãy bàn đến chuyện tước đoạt.
Hoặc là khi khí vận Nhân tộc đại thịnh đến nỗi có thể trấn áp lực lượng quy tắc nơi đây.
“Chỉ cần ta giết 1 – 2 vị Hầu Thần Ma, tới lúc ấy chắc chắn sẽ có Tử Linh Hầu phản chiến”
“Đây là mị lực của chính thống!”
Tô Vũ lẩm bẩm trong lòng, bởi vì Bắc vương là phản nghịch.
Việc thượng cổ nhất thống vẫn mang tới không ít lợi ích cho người đời sau, ít nhất cường giả Tử Linh giới đều biết một đạo lý, tứ Thiên vương là do Nhân tộc sắc phong!
Nếu không Tô Vũ tự dưng chạy tới đây hô hào đòi cướp đoạt vương vị thì mọi người sẽ nghĩ đây là chuyện cười.
Giờ phút này hắn chỉ có thể chờ đợi.
Hy vọng đám người Sơn Khải bắt được nhiều cường giả một chút, hắn muốn dẫn bọn họ đến Tinh Vũ phủ đệ giết Tử Linh quân chủ để thăng cấp, chuẩn bị xong xuôi thì lại đến xử lý Bắc vương sau.
Cùng lúc đó.
Phượng giới.
Một tiểu Phượng Hoàng bay đến lối vào giới vực, cường giả thủ vệ thông đạo liền chạy tới can ngăn: “Thiên Hoàng, đừng chạy loạn, bay ra ngoài rất nguy hiểm, Phượng Hoàng đại nhân đã có lệnh, bất cứ ai cũng không được ra vào”
Tiểu Phượng Hoàng trông mong nói: “Ta muốn ra ngoài rèn luyện, dù không ra được thì ít nhất cũng cho ta ở cửa thông đạo nhìn xem, đã lâu lắm rồi ta không được nhìn thấy cảnh sắc ngoài kia”
Cường giả Phượng tộc lắng lặng thở dài, lắc đầu lặp lại: “Không được đâu”
“Vậy thì thôi”
Tiểu Phượng Hoàng ủy khuất: “Kỳ thật ta muốn đi tìm Lam Thiên, bảo hắn trả các đệ đệ muội muội cho ta”
Nghe vậy, sắc mặt đám cường giả trấn thủ thông đạo liền tối sầm xuống.
Có người nghiến răng nghiến lợi, có Phượng Hoàng hiện ra chân thân lửa cháy bừng bừng, vô cùng phẫn nộ!
Lam Thiên!
Cái tên này kích thích đến bọn họ.
Bọn họ tuyệt đối không bao giờ tha thứ!
3000 hậu duệ Phượng tộc đã bị y một lưới bắt hết, quá ngông cuồng!
“Ngài không thể ra ngoài, súc sinh kia… Đáng giận!”
Cường giả trấn thủ càng nghĩ lại càng căm giận!
Tiểu Phượng Hoàng mất mát nói: “Ta chờ ở đây thôi vậy, ta muốn chờ đệ đệ muội muội trở về”
Tiểu Phượng Hoàng có chút bi thương, bay đến trên một cây đại thụ, ai oán than khóc vài tiếng, tiếng than khóc suýt nữa làm đám thủ vệ rơi lệ.
Thật nghiệt ngã!
Hiện tại thiên tài tộc ta đến cửa cũng không thể ra, khi nào tình trạng này mới kết thúc đây?
Không chỉ Phượng giới.
Giờ khắc này, Vượn giới, Long giới, Minh giới… Trừ 3 tộc Tiên Ma Thần, các chủng tộc có Hợp Đạo khác gần như đều có thêm vài thân ảnh ngóng trông ở cửa thông đạo.
Bọn họ đều đang sốt ruột chờ đợi!
Nhân cảnh.
Lam Thiên phiên bản nữ nhân lượn qua lượn lại, vẻ mặt kiều mị, giọng nói quyến rũ:
“Đại Chu vương bệ hạ, các huynh đệ tỷ muội của ta ở các tộc đều đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, chỉ cần chờ đưa phủ ấn của các phủ vào đó nữa là được.
Khi nào thì ngươi mới dẫn đám Hợp Đạo kia đi vậy?”
Khóe miệng Đại Chu vương run rẩy: “Chờ cơ hội đã”
Dứt lời, y không nhịn được hỏi: “Rốt cuộc ngươi có bao nhiêu phân thân?”
“Ô, sao lại nói vậy, ta không có phân thân, đó đều là huynh đệ tỷ muội của ta mà”
Biến thái!
Đại Chu vương cũng tính là hạng người kiến thức rộng rãi, có dạng người nào mà y chưa từng thấy qua, nhưng mỗi khi đối mặt với Lam Thiên thì y thật sự không thong dong tự tại nổi, y run run cất tiếng: “Đúng rồi, là do ta nói sai.
Lam Thiên, ngươi cứ ở đây đi, ta ra ngoài xử lý chút việc”
“Ta giúp ngươi nhé”
“Không cần”
Đại Chu vương vội vàng cự tuyệt, rất nhanh lại bổ sung thêm: “Không phiền đến ngươi, nhiệm vụ chủ yếu của ngươi chính là đưa đại ấn các phủ vào các tộc, càng gần Hợp Đạo càng tốt, nhưng tuyệt đối phải cẩn thận, đừng để bị phát hiện, nếu không thì sẽ làm hỏng kế hoạch của Vũ Hoàng”
“Yên tâm đi”
Lam Thiên kiều mị nói: “Ta làm việc mà bệ hạ còn không yên tâm à? Ta đâu phải đám nam nhân thúi chỉ biết đánh đánh giết giết, chỉ là chôn chút đồ vật mà thôi, nữ nhân chúng ta am hiểu việc giấu đồ nhất”
Đại Chu vương nổi cả da gà toàn thân, cười gượng: “Vậy là tốt, ta ra ngoài đây”
Lam Thiên thấy y cứ muốn rời đi bèn u oán: “Bệ hạ đi nhanh như vậy là chán ghét ta sao?”
Tóc gáy của Đại Chu vương dựng hết lên.
Nếu không phải tình thế bắt buộc thì y tuyệt đối không muốn hợp tác cùng gia hỏa này, đáng tiếc hiện tại quả thật y đang rất cần đến Lam Thiên.
Đại Chu vương gượng gạo đáp: “Làm gì có, là do ta thực sự có chuyện quan trọng cần làm thôi.
Vũ Hoàng để lại rất nhiều nhiệm vụ, ta phải tranh thủ hoàn thành”
“Vậy được rồi, bệ hạ đi đi”
Đại Chu vương nhẹ nhàng thở ra, có điều chưa đợi y ra tới cửa thì tiếng cười hì hì của Lam Thiên lại vang lên: “Nhân cảnh thật nhàm chán, ta đi tìm lão bằng hữu chơi đây, bệ hạ, có việc nhớ gọi ta nha”
“Ngươi đừng chạy lung tung, ta mà không tìm thấy ngươi thì sẽ lỡ dở công việc..”
“Sẽ không đâu”
Lam Thiên nũng nịu liếc mắt, dán sát tới gần Đại Chu vương: “Bệ hạ tùy ý kêu một tiếng là được, đặc biệt là phủ thành chủ Đại Chu phủ, ta có ngàn ngàn vạn vạn huynh đệ tỷ muội ở đây, chiếm một nửa Đại Chu phủ, Đại Chu vương cứ gọi cái là sẽ có người thông tri ta ngày”
“Khu khụ khụ”
Đại Chu vương ho khan kịch liệt, thiệt hay giả vậy?
Sao ta không phát hiện?
Ngươi đừng đùa!
Lam Thiên không để ý, tức khắc biến mất tại chỗ, có điều thanh âm vẫn vang vọng bên tai Đại Chu vương: “Bệ hạ, lần sau hồi phủ đừng bảo ta bưng trà cho ngươi nữa nha, lần trước bưng trà cho ngươi, nô gia sợ muốn chết.
Ta còn tưởng rằng ở gần như vậy thì đã bị ngươi phát hiện rồi cơ”
Đại Chu vương đờ đẫn.
Có chuyện đó sao? Nữ tì trong phủ là phân thân của ngươi?
Cút mọe ngươi đi!
Đời này hay kiếp sau, ta không bao giờ muốn cộng sự cùng tên biến thái này nữa.
Tên này chạy trên con đường biến thái càng lúc càng xa, phân thân của y mà không bùng nổ thực lực thì sẽ không khiến bất cứ kẻ nào chú ý, đương nhiên phân thân Lam Thiên cũng có khuyết điểm, một khi bùng nổ thực lực thì sẽ mau chóng bị người ta nhìn ra manh mối.
Nhưng đây mà là khuyết điểm à?
Ai lại suốt ngày bảo người khác bùng nổ thực lực chứ?
“Trong triều tịch lần thứ mười, Nhân tộc có quá nhiều biến thái!”
Đại Chu vương lẩm bẩm, có lẽ đây là hỏi quang phản chiếu, Nhân tộc sắp bị tận diệt nên mới có rất nhiều thiên tài xuất hiện.
Lam Thiên biến thái như thế chắc chỉ có Tô Vũ áp chế được.
“Nhưng hắn như vậy cũng tốt, ở tộc nào cũng có phân thân của hắn, kế hoạch của Tô Vũ mà thành công thì ngày hạ giới nhất thống đã không còn xa nữa”
Đại Chu vương yên lặng nghĩ, có chút thất thần.
Triều tịch này, chứng kiến một Nhân tộc yếu nhược, gian nan, y đã từng thấy rất tuyệt vọng.
Vậy mà bây giờ y lại thấy được hy vọng nhất thống.
Thật kỳ quái!
Triều tịch trước Nhân tộc rất mạnh, y lại không cảm thấy Nhân tộc có thể nhất thống, cùng lắm là cộng trị thiên hạ mà thôi.
Rốt cuộc là vạn tộc yếu đi hay là do Nhân tộc mạnh hơn?
Đại Chu vương lại thở dài một tiếng, y không thèm nghĩ nữa, Bách Chiến vương mà trở lại thật thì cũng chỉ có thể bưng nước rửa chân cho Tô Vũ, tên tiểu biến thái kia cũng không dễ chọc!
Chương 2712: Quy Khư Chi Địa.
Bắc vương phủ vẫn tiếp tục bị bao vây.
Có điều Tô Vũ chỉ không ngừng dùng ngôn ngữ kích thích đối phương chứ không tấn công, điều này làm các cường giả Bắc vương phủ an tâm hơn một chút.
Vẫn ổn! Có về tân Nhân Chủ tạm thời không có biện pháp làm gì Bắc vương, cái gọi là tước vương vị cũng chỉ là hù dọa, nhất thời mọi người an tâm hơn hẳn.
Hồi lâu sau, âm thanh Tô Vũ bỗng vang lên: “Bắc vương, ta đến sinh linh giới ngay trên đầu ngươi chơi đây, sớm rời khỏi Bắc vương phủ đi, nếu không bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện mấy cái chân trên đầu ngươi đấy”
Dứt lời, Tô Vũ liền biến mất.
Bắc vương phủ.
Bắc vương cau mày.
Tô Vũ đi rồi, nhưng trước khi đi gia hỏa này lại còn phải uy hiếp mình, hắn thật sự đến nơi đối ứng phía trên kia ư?
14 vị Tử Linh Hầu, có Tử Linh Hầu Ma tộc thật sự không nhịn được, lo lắng đề nghị:
“Thiên vương đại nhân, có khả năng hắn đi tìm viện binh, không bằng nhân lúc hắn rời khỏi thì chúng ta lao ra ngoài đi, cùng lắm thì trốn vào Tử Linh thiên hà..”
Hắn ta không hề nghĩ đến chuyện chiến thắng.
Tuy có vẻ bọn họ và đối phương ngang sức, đều là một vị Thiên vương và mười mấy vị Tử Linh Hầu.
Trên thực tế, thực lực cũng không rơi vào hạ phong.
Nhưng cái chết của Đông vương và Tây vương cũng như một cước đáng sợ kia khiến đám Tử Linh Hầu này đều có cảm giác không thắng được.
Dù tiêu diệt được đám người Nam vương thì cũng rất khó bảo mệnh.
Từ đầu đến giờ con chó kia vẫn còn chưa xuất hiện!
Bắc vương không hé răng, chỉ dựa trên ghế nhìn lên không trung, hồi lâu sau, hắn ta thất thần lẩm bẩm: “Chạy trốn tới Tử Linh thiên hà sao?”
Phía dưới, lại có Tử Linh Hầu lên tiếng: “Nếu không được thì trốn tới Quy Khư chi địa”
Bắc vương cau mày.
Một Hầu Tiên tộc nói: “Đại nhân, ta biết đại nhân không muốn từ bỏ Bắc vương vực, đây là đất phong của đại nhân.
Nhưng… Dù chúng ta có đánh thắng đám người Nam vương thì chắc chắn Tô Vũ cũng sẽ không bỏ qua, hắn sẽ bất chấp tất cả đánh vỡ cân bằng toàn bộ Tử Linh giới vực.
So ra không bằng chúng ta bảo tôn thực lực phá vây ra ngoài, tiến vào Quy Khư chi địa còn hơn”
Quy Khư chi địa chính là địa bàn ngoài tứ vương vực!
Trấn Linh vực và Cung vương vực vây quanh Tử Linh thiên hà xem như trung tâm, tứ vương vực phân bố bốn phía, bên ngoài là Quy Khư chi địa cũng chính là nơi vô chủ.
Bắc vương trầm mặc một hỏi, chậm rãi nói: “Quy Khư chi địa càng nguy hiểm hơn.
Năm xưa, Võ vương Nhân tộc suất lĩnh mấy vị Nhân vương chinh phục Tử Linh giới vực, Võ vương từng tiến vào Quy Khư chi địa, sau đó Võ vương trở về, lựa chọn từ bỏ tiếp tục chinh chiến Tử Linh giới vực, thiết lập tứ vương vực”
Nói đến đây, Bắc vương thoáng khựng lại: “Quy Khư chi địa… Kỳ thật bổn vương có biết một chút về nó”
Mọi người nhìn về phía Bắc vương, bọn họ không sống lâu bằng tứ Thiên vương.
Bọn họ là Hầu thượng cổ, mà Bắc vương đã tồn tại từ trước thượng cổ.
Có Tử Linh Hầu tò mò hỏi: “Đại nhân, trước đây chúng ta cũng từng phái người tra xét Quy Khư chi địa, chỉ là thiếu một ít lực lượng quy tắc áp chế mà thôi, còn Tử Linh thì ta cảm thấy chưa chắc đã cường đại bằng tứ vương vực”
Ở đó không tồn tại quy tắc Bắc vương vực hay Tây vương vực.
Quy tắc của hoàng đình thượng cổ chỉ có thể quản hạt tứ vương vực và Trấn Linh vực.
Bắc vương trầm giọng nói: “Các ngươi không hiểu.
Năm đó Võ vương đánh tới, đánh chết rất nhiều cường giả, khiến Tử Linh thiên hà sinh ra biến cố, đại lượng cường giả Tử Linh từ trong Tử Linh thiên hà lao ra.
Võ vương quả thật rất cường đại, suất lĩnh mấy vị Nhân vương tàn sát vô số Tử Linh.
Thậm chí hắn còn giết chết mười mấy cường giả cấp bậc Thiên vương”
Mọi người chấn động, có việc này ư?
Bọn họ không rõ ràng lắm.
Đám người Võ vương chinh phục Tử Linh vực, chỉ có Nhân vương đơn độc đến đây chinh chiến, chư thiên không biết.
Bắc vương lại tiếp tục kể: “Ta và đám người Nam vương là kẻ thức thời lựa chọn thần phục.
Nhưng các ngươi phải biết rằng, ở thời kỳ kia cường giả nhiều vô số, dù rất nhiều Thiên vương bị giết nhưng đồng thời cũng sẽ dẫn ra cường giả mạnh hơn”
“Tử Linh giới vực chỉ có một đại đạo, mọi người đều tu Tử Linh đại đạo, khi cường giả bị giết càng nhiều thì một vài cường giả đỉnh cấp sẽ có hy vọng tiến thêm một bước”
Bắc vương nhẹ giọng nói: “Theo ta được biết, lúc ấy sâu trong Quy Khư chi địa có cường giả đỉnh cấp ra đời, ta không biết Võ vương có giết được đối phương hay không, ta chỉ biết… Từ đó về sau, không còn có thêm bất kỳ vị Thiên vương mới nào nữa”
Có người nghi hoặc, là sao?
Cũng có người thông minh, ánh mắt khẽ biến: “Ý đại nhân là dù Võ vương có thể giết thì cũng sẽ không giết đối phương.
Một khi giết đối phương, Tử Linh đại đạo vẫn nguyên vẹn, sẽ lại có cường giả mạnh hơn ra đời.
Giết tới giết lui, có lẽ cuối cùng sẽ tạo ra một vị tuyệt thế cường giả, cho nên… Lựa chọn phong ấn đối phương?”
Bắc vương thở phào, may mà không phải tất cả đều ngốc.
Hắn ta gật đầu: “Không sai, ta cũng hoài nghi năm xưa Võ vương vẫn chưa đánh chết đám cường giả đó, không phải không giết được, mà là không thể giết”
Nếu giết, đại đạo nhiều chỗ trống hơn sẽ tiếp tục ra đời tồn tại càng mạnh hơn.
tồn tại đỉnh cấp càng ít, càng có hy vọng đi đến đỉnh cao.
Tử Linh đại đạo lại cường hãn vô biên, không thể cắt đứt.
Như vậy thì chỉ có thể lựa chọn trấn áp.
Giờ phút này, mọi người đều hiểu ý Bắc vương, có Tử Linh Hầu trầm giọng nói: “Vậy ý đại nhân là, ở Quy Khư chi địa tồn tại một hoặc vài cường giả đỉnh cấp bị phong ấn ư?”
Bắc vương gật đầu, thở dài một tiếng: “Đại khái vậy.
Chỉ là bị phong ấn.
Nếu đã chết thì ta và đám Nam vương đã phải có tiến bộ, thậm chí có thể địch nổi Nhân vương thân thể đạo năm xưa, đáng tiếc là không hề”
Thân thể đại đạo có thể sinh ra cường giả Nhân vương, huống chỉ là Tử Linh đại đạo.
Nhưng Tử Linh đại đạo có quá nhiều cường giả dung đạo, vô số năm tháng tích lũy dẫn tới Tứ Đại Thiên vương không mạnh thêm được.
Mãi đến khi Đông vương và Tây vương chết, thực lực Bắc vương và Nam vương mới tăng lên.
“Phong ấn..”
Không ít Tử Linh Hầu nhìn về phía Bắc vương, Bắc vương bình thản nói: “Đừng nghĩ nữa, dù bị phong ấn thì cũng không phải thứ chúng ta có thể giải quyết, bổn vương chỉ muốn nói là Quy Khư chi địa nguy hiểm hơn tưởng tượng.
Một khi những tồn tại đó phá phong ấn… Chúng ta đến đó chỉ là tìm chết.
Võ vương biến mất nhiều năm, phong ấn năm đó thật sự còn tồn tại sao?”
Hắn ta không xác định.
Kỳ thật mấy năm nay hắn ta có phái người đến Quy Khư chi địa, kết quả không có kẻ nào trở về, hắc ám vô biên nơi đó dường như đã cắn nuốt tất cả.
Hiện tại có người kiến nghị trốn vào Quy Khư chi địa, Bắc vương cảm thấy làm vậy thì còn không bằng ở đây đại chiến một trận cùng Nam vương.
tồn tại bị phong ấn tuyệt đối rất cường đại, chẳng những cường đại, có lẽ còn rất bá đạo, kiêu ngạo, ngoan độc…
Vì sao lại nói như vậy?
Bởi vì kẻ hèn nhát thì đã đầu hàng như hắn ta và các vị Thiên vương khác.
Nếu đối phương cũng đầu hàng, vậy rất có thể Nhân tộc sẽ lựa chọn sắc phong đối phương chứ không phải là phong ấn y.
Loại cường giả kiệt ngạo khó thuần như vậy tồn tại, Bắc vương cảm thấy chỉ khi mình phát điên rồi thì mới đến đó tìm bọn họ, so ra thì còn không bằng đi theo Nhân tộc, ít nhất còn có thể giữ mạng, đến Quy Khư chi địa thì cái mạng cũng chưa chắc đã giữ nổi.
Bắc vương không nghĩ đến Quy Khư chi địa nữa, nhìn chư vị Tử Linh Hầu phía dưới đều đang suy nghĩ biện pháp, bỗng nhiên hắn ta có cảm giác anh hùng mạt lộ.
Vẫn còn chưa chiến đâu, vậy mà những người này đều chỉ nghĩ đến việc làm sao chạy trốn, chạy hướng nào?
Thời thượng cổ, Nhân tộc rất cường đại, mọi người đều đi theo Nhân tộc cũng hợp lý, nhưng thời nay nghe nói Nhân tộc yếu nhất trong tất cả các lần triều tịch chi biến, vì sao chúng ta vẫn phải cúi đầu như thế?
“Nhân tộc… Thật bá đạo!”
Bắc vương tự giễu trong lòng, bá đạo tới cực hạn, kẻ không phục liền giết, phải diệt hết!
Mình chỉ muốn làm bá chủ một phương mà thôi, mấy năm nay vẫn chưa nhằm vào Nhân tộc, thậm chí dưới trướng có Tử Linh Hầu Nhân tộc mà mình còn không quan tâm.
Thế mà Tô Vũ lại tới đây bức bách mình.
Quả nhiên thiên tài Nhân tộc đều bá đạo như thết Năm xưa Võ vương cũng không khác gì.
Tới Tử Linh giới vực, giết vài vị vương chấn nhiếp tứ phương, không nghe lời lại giết đến khi Thiên vương sợ hãi, cường giả tích lũy vô số năm tháng bị giết hơn phân nữa, cuối cùng Thiên vương đành phải thần phục, lúc này Nhân tộc mới chịu lui binh.
Giờ khắc này Bắc vương nhìn về hướng Tử Linh thiên hà xa xa.
Hắn ta không muốn đến Quy Khư chi địa, nhưng nếu đại chiến bùng nổ thì bọn họ chắc chắn không địch lại đối phương.
Tới lúc đó, hay là trốn vào Tử Linh thiên hà?
Hắn ta “hồi sinh’ từ thiên hà nên ít nhiều gì cũng biết một chút tình huống bên trong.
Khi vừa thức tỉnh thì hắn đã có một chút ký ức, không phải hoàn toàn không biết gì về Tử Linh thiên hà giống đám Tử Linh quân chủ khi mới ra đời.
Chương 2713: Phúc Thiên Kính.
Cùng lúc đó.
Tô Vũ không ngừng xuyên qua hư không.
Sau đó Tô Vũ tiến vào Tử Linh thiên hà.
Tô Vũ đánh nát một vài Tử Linh muốn tóm lấy mình, nhanh chóng ra khỏi thiên hà, đối diện tử khí tận trời, đại lượng Tử Linh quân chủ xếp hàng, đám người Sơn Khải cũng ở đây, 3 vị Từ Linh Hầu Nhân tộc thấy Tô Vũ thì đều chấn động.
Bởi vì có về Nam vương đã thần phục.
Giờ phút này, 3 vị Tử Linh Hầu không dám nhiều lời như trước, Chính Dương Hầu nhanh chóng bẩm báo chính sự: “Hồi bẩm Nhân Chủ, Tử Linh quân chủ quanh Tử Linh thiên hà gần như đều đã bị chúng ta bắt được”
Tô Vũ gật đâu, nhìn thấy có không ít quân chủ còn đang giãy giụa nhưng lại bị một đám cường giả trấn áp.
Đếm một lượt, có khoảng 30 vị.
Tô Vũ nhíu mày: “Sống lại nhiều như vậy?”
“Đúng thế”
Chính Dương Hầu lên tiếng: “Quả thật không ít kê sống lại, không những vậy chúng ta còn gặp một vị Tử Linh Hầu.
Đám Tử Linh quân chủ thì chưa có ký ức, nhưng vị Tử Linh Hầu kia hẳn là khôi phục không ít linh trí, mới chỉ xung đột cùng chúng ta có một lát thì đã cảm nhận được áp lực bèn nhanh chân trốn chạy”
Thấy Tô Vũ cau mày, Chính Dương Hầu lại nói: “Hiện tại chúng ta không dám thâm nhập tra xét thiên hà, chỉ bắt giữ ở bên ngoài đã được nhiều như này.
Hơn nữa ta mơ hồ cảm thấy có nguy hiểm cho nên bảo Hà Đỏ báo cho Nhân Chủ để Nhân Chủ quyết định có tiếp tục bắt hay không”
Tô Vũ nhìn lên thiên hà, kỳ thật hắn cũng cảm nhận được một ít động tĩnh, có vẻ hôm nay trong thiên hà có không ít cường giả sống lại.
Thật phiền toái!
Có lẽ có Nhân tộc, có lẽ có ngoại tộc.
Chuyện này không quan trọng, quan trọng là đã củng cố bản tâm hay chưa?
Dù là Hầu Nhân tộc nhưng mới vừa sống lại thì cũng chưa chắc có thể lập tức củng cố bản tâm, chuyện này cần thời gian.
Tử Linh đều cực kỳ lạnh nhạt, chỉ có phẫn nộ, sát ý và khát máu.
Hầu Nhân tộc cũng có khả năng tấn công người một nhà.
Rốt cuộc Tử Linh giới vực tích lũy bao nhiêu cường giả?
Tô Vũ bất đắc dĩ, chỉ sợ đánh không xong, giết không hết Tử Linh trong Tử Linh giới, càng giết càng nhiều, vậy thì mình sẽ bị kéo vào vũng bùn chiến tranh, một đại đạo cường hãn không biết có thể dựng dục ra bao nhiêu cường giả.
Hắn nhìn thoáng qua đám Tử Linh quân chủ sống lại, có kẻ hình dạng quái vật thì chắc chắn không phải Nhân tộc, có kẻ hình người thì không dễ phán đoán là Nhân tộc hay là Tiên Ma Thần.
“Có Nhân tộc không?”
Tô Vũ hỏi, Chính Dương Hầu gật đâu: “Có ba vị nhưng không biết thân phận.
Có thể phải chờ một thời gian, mang về Đông vương phủ, có thời gian thanh tỉnh thì sẽ khôi phục một ít ký ức”
Dứt lời y lại nói: “Ngoài ra, Đông vương phủ có Phúc Thiên Kính dùng để giám sát quân chủ mới ra đời quanh Tử Linh thiên hà..”
Tô Vũ ngạc nhiên, hắn không biết việc này, vội ngắt lời: “Phúc Thiên Kính là gì?”
Trên thực tế Tô Vũ không biết hắn đã bị theo dõi ngay từ lần đầu tiên tiến vào Tử Linh giới vực cùng đám Hà Đỏ, chỉ là may mắn lúc ấy cường giả giám sát của Đông vương phủ đã báo cho Lam Sơn Hầu.
Lam Sơn Hầu lựa chọn không quản, hơn nữa chuyện đó xảy ra ở Trấn Linh vực, cho nên Đông vương phủ không quản nhiều.
Nghe Tô Vũ hỏi, Chính Dương Hầu cũng thấy ngạc nhiên vì Tô Vũ không biết, y liền giải thích: “Phúc Thiên Kính được hoàng đình thượng cổ ban thưởng cho Đông vương, tác dụng chủ yếu là giám sát tình huống Tử Linh ra đời, một khi có Tử Linh cường đại thức tỉnh, dựa theo ước định thượng cổ thì phải tiếp dẫn đến tứ vương vực chứ không để lại Trấn Linh vực”
Tô Vũ bắt trúng trọng điểm: “Thưởng cho Đông vương? Tam vương còn lại thì sao?”
“Tam vương còn lại không có, thưởng cho Đông vương là bởi vì Đông vương vực gần Trấn Linh vực, Hồng Mông không thích nhúc nhích, Võ vương lo rằng hắn sẽ làm chậm trễ đại sự, mặc kệ Tử Linh tích lũy.
Khu vực khác có Cung vương tọa trấn, Cung vương có thể đuổi đi bất cứ lúc nào”
Đơn giản mà nói, giao cho Đông vương là để lão làm việc!
Võ vương biết rõ lão Quy quá lười, không thích làm việc.
Cho nên cho Đông vương phủ Phúc Thiên Kính để giám sát Tử Linh, tiếp dẫn Tử Linh cường đại tránh để chúng đánh vào sinh linh giới vực.
Mấy phương khác thì đã có Cung vương quản, không cần lo lắng.
Cung vương đáng tin cậy hơn lão Quy rất nhiều!
Tô Vũ cạn lời, hắn hỏi: “Phúc Thiên Kính có thể giám sát Tử Linh sao? Vậy thì lần bắt giữ Tử Linh này các ngươi đã dùng nó để định vị vị trí quân chủ à?”
Chính Dương Hầu gật đầu: “Một phần là vậy.
Nhưng chỉ có thể giám sát Tử Linh thiên hà khu vực phương Đông, 3 phương khác thì không thể, phạm vi hữu hạn”
Được rồi.
Trước đây Tô Vũ không biết việc này, giờ nghe Chính Dương Hầu nói vậy khiến hắn nhẹ nhàng thở ra: “May mà chỉ Đông vương phủ mới có.
Nếu 3 vương phủ khác cũng có thể định vị được vị trí các ngươi thì sẽ phiền phức biết mấy”
Nếu Bắc vương phủ cũng sở hữu Phúc Thiên Kính, thấy được một đống cường giả hội tụ tại đây như này, hắn ta có thể không nghĩ nhiều mới là lạ.
Tô Vũ nhìn quanh một lượt, đoạn ra lệnh: “Chính Dương Hầu, ba vị nhanh chóng đến doanh trướng Nam vương đi.
Hỗ trợ ngài ấy phong tỏa Bắc vương phủ, dù Bắc vương phá vây thì cũng không cần giết địch, chỉ cần vây khốn bọn họ là được.
Chỉ cần không cho Bắc vương rời đi, nếu gặp được nguy cơ có thể mặc kệ mà trốn chạy”
“Rõð* 3 vị Tử Linh Hầu không nói nhiều, nhanh chóng lĩnh mệnh rời đi.
Tô Vũ nhìn thoáng qua Hà Đỏ, lại nhìn các vị trấn thủ khác, mở miệng nói: “Áp giải đám quân chủ đi theo ta!”
Tuy rằng số lượng không nhiều lắm nhưng cứ dùng tạm trước đã.
27 vị trấn thủ, trong đó có 21 vị chưa đến cửu đoạn, bắt giữ được gần 30 vị quân chủ, trong đó có 3 vị Tử Linh Nhân tộc là không thể giết, nhưng trước hết cứ mang theo đã, đến Tinh Vũ phủ đệ rồi tính.
“Tinh Vũ phủ đệ…”
Tô Vũ đang tự hỏi một vấn đề, quy tắc ban thưởng của Tinh Vũ phủ đệ rốt cuộc có tiêu hao lực lượng quy tắc trong chư thiên không?
Muốn tạo ra nhiều Hợp Đạo như vậy, Tô Vũ lo rằng sẽ hao hết lực lượng quy tắc trong thông đạo thông đến thượng giới.
Vậy thì thượng giới sẽ càng sớm mở ra hơn.
“Hẳn là không tiêu hao nhĩ?”
“Lực lượng quy tắc trong Tinh Vũ phủ đệ cực nhiều, nếu thật sự liên thông với ngoại giới, giới vực chi môn cũng không mở được”
Tô Vũ thầm nghĩ, lần này phải xác nhận lại.
Tinh Vũ phủ đệ, địa bàn đàm phán hòa bình của Nhân Hoàng và nghị viên, Tô Vũ cảm thấy có lẽ nó là một hệ thống riêng biệt, nếu không tầng 8 có nhiều lực lượng quy tắc như vậy chẳng phải là đã tràn ra ngoài rồi ư?
Hy vọng mình đoán không sai.
Nếu không thì sẽ rất phiền toái, bởi vì lần này có quá nhiều người cần thăng cấp, một khi rút hết lực lượng trong thông đạo thượng giới thì sẽ rất phiền toái.
Tầng ngầm của Tinh Vũ phủ đệ.
Tô Vũ tiêu hao rất nhiều lực lượng để truyền tống hơn trăm vị quân chủ tiến vào.
Lúc này vô số lông tóc vẫn chưa xao động.
Đám cự trụ hơi co rút lại, bởi vì… Võ Hoàng đã tỉnh, lão bảo trì thanh tỉnh, sợ Tô Vũ rút tóc lão.
Tô Vũ vừa xuất hiện, một khuôn mặt huyền phù trên không.
Nhưng những người khác không thấy được, chỉ có Tô Vũ nhìn thấy, Tô Vũ nhìn Võ Hoàng, mơ hỏ nhìn thấy một khuôn mặt lãnh khốc.
“Ngươi lại tới nữa”
Võ Hoàng lạnh lùng mở miệng, Tô Vũ mới đi được mấy ngày.
Tô Vũ khẽ gật đầu với mặt Võ Hoàng, hắn không để ý tới lão lắm, chỉ nhìn về phía Sơn Khải, lớn tiếng hô: “Ở ngay đây được rồi, giết một vị quân chủ thử xem, ta quan sát một chút rồi sẽ quyết định”
“Rõ!
Chương 2714: Không Còn Lựa Chọn Nào Khác!
Sơn Khải nhanh chóng an bài, tức khắc có một vị Tử Linh quân chủ ngu sỉ bị trấn áp, một vị trấn thủ thất đoạn đi ra đánh xuống một quyền, âm một tiếng, đánh bạo thân thể của vị quân chủ nọ.
Quân chủ bị trấn áp, sao có thể địch lại đám trấn thủ?
Trong nháy mắt nó đã bị đánh bạo.
Tử Linh ấn ký rách nát xuất hiện.
Không có lực lượng quy tắc buông xuống, hiển nhiên vị trấn thủ này quá mạnh, giết một vị quân chủ nhỏ yếu không đủ để nhận ban thưởng.
Khuôn mặt Võ Hoàng hơi nhăn lại.
Tô Vũ không để ý tới lão.
Quả thật Tô Vũ không có hứng thú đáp lại lão.
Không có ý nghĩa gì!
Có thời gian thì làm chính sự quan trọng hơn.
Võ Hoàng thấy vậy thì hơi ức chế, khốn kiếp, tên nhãi này quá mức kiêu ngạo, lão âm lãnh nói: “Tô Vũ, ngươi đang làm cái gì?”
“Tiếp tục giết đi!”
Tô Vũ thúc giục: “Nhanh lên, chúng ta không có nhiều thời gian đâu”
“Rõ* Trấn thủ kia lại đánh chết một vị Tử Linh quân chủ, sau đó có một cỗ lực lượng quy tắc khá nồng đậm buông xuống, nhưng so với lần mấy người Thiên Diệt giết Tử Linh Hầu thì kém hơn nhiều.
Tô Vũ cau mày, nhìn kỹ ngọn nguồn lực lượng quy tắc theo dấu đại đạo.
Chỉ thấy lực lượng quy tắc lan tràn xuống từ phía trên.
Tô Vũ không rõ nó đến từ ngoại giới hay là từ tầng 8 – 9 lan xuống.
Đúng lúc này, Nhân Chủ ấn chấn động.
Một lát sau, có cường giả xuyên qua hư không giữa các tầng, trong chớp mắt tiếng cười Thông Thiên Hầu vang lên: “Bái kiến Nhân Chủ, mấy ngày không gặp mà Nhân Chủ đã tiến bộ hơn xưa.
Lần này Nhân Chủ đến đây là để phá tầng 8 cho ta ra ngoài sao?”
Mọi người cảnh giác nhìn một cánh cửa đột ngột xuất hiện từ trong hư không.
Thông Thiên Hầu mơ hồ nhìn thấy mặt Võ Hoàng, y bèn thức thời tránh lui, bay về phía Tô Vũ: “Nhân Chủ tới tìm ta đúng không?”
Đám người Sơn Khải đều kinh ngạc, đây hình như là Thông Thiên Hầu.
Lúc trước không biết, không ngờ Thông Thiên Hầu cũng đi theo Tô Vũ.
Tô Vũ lười nói nhiều với y, càng nói thì y lại càng lắm miệng.
Hắn chỉ hỏi: “Vừa rồi quy tắc tầng 8 có biến động không?”
“Không có”
Tô Vũ nhíu mày, mà bên kia đường như Võ Hoàng đã biết gì đó, lão xen vào: “Ngươi lo rằng lực lượng quy tắc bị rút ra quá nhiều khiến chư thiên vạn giới biến động, thượng giới mổ ra ư?”
Tô Vũ nhìn Võ Hoàng: “Võ Hoàng cũng biết à?”
“Đương nhiên”
“Lực lượng quy tắc rút ra trong Tinh Vũ phủ đệ có nguồn gốc từ ngoại giới phải không?”
“Đương nhiên không phải, cứ thoải mái rút đi”
Tô Vũ nghe giọng điệu của lão thì bỗng thấy hơi cảnh giác, hắn vừa định cùng Thông Thiên Hầu đi lên trên, Võ Hoàng đã lên tiếng: “Ta thấy hình như ngươi đang rất cần tăng cường thực lực của thuộc hạ, hoặc là rút lực lượng tại đây hoặc là ra ngoài rút, dù sao rút lực lượng quy tắc cũng là biện pháp tăng lên nhanh nhất.
Nếu rút bên ngoài thì cái ngươi gọi là thượng giới kia sẽ sớm mở ra”
Tô Vũ chợt nghĩ đến một chuyện, không khỏi chấn động: “Lực lượng quy tắc nơi đây…
Chẳng lẽ là để áp chế Võ Hoàng?”
Hắn nhìn về phía mặt Võ Hoàng, hình như Võ Hoàng biết hắn nghĩ cái gì.
Hoặc nên nói là việc này không thể gạt được Tô Vũ, bởi vì hắn có Thiên Môn.
Võ Hoàng lạnh nhạt đáp: “Nơi đây có một bộ phận lực lượng quy tắc là hệ thống tuần hoàn.
Nhưng ngươi yên tâm, chúng rất mạnh, thiếu một chút cũng không sao, ta không thể thoát ra nhanh như vậy”
Tô Vũ thầm mắng một tiếng.
Bảo sao lão già này nhiệt tình như vậy, như thể chỉ ước gì mình rút ra càng nhiều càng tốt.
Bởi vì đó là lực lượng quy tắc phong ấn và trấn áp Võ Hoàng, mà hiện tại Tô Vũ sẽ phải rút ra không ít, lần trước khi đám Thiên Diệt Hợp Đạo… Tô Vũ nghĩ tới tình cảnh khi đó: “Cho nên lần trước đám Thiên Diệt Hợp Đạo, Võ Hoàng thanh tỉnh hơn trước nhiều là vì một phần lực lượng trấn áp bị rút ra?”
Võ Hoàng cười lạnh: “Đúng vậy thì sao?”
Tô Vũ thầm mắng.
Cuộc sống này thật quá gian nan!
Rút ở bên ngoài thì sẽ khiến thượng giới mở phong bế sớm hơn kỳ hạn.
Rút tại đây thì lực lượng trấn áp Võ Hoàng sẽ bị giảm đi không ít.
Một bên là xấp xỉ trăm vị Hợp Đạo vạn tộc, một bên là Võ Hoàng có khả năng thoát khốn… Má nó, đúng là tiến thoái lưỡng nan!
Vị trấn thủ hấp thu quy tắc ban thưởng đã từ thất đoạn lên đến bát đoạn.
Các vị trấn thủ đều thiếu lực lượng quy tắc, bọn họ không thiếu cảm ngộ, đã đạt tới thất bát đoạn từ 10 vạn năm trước, trong 10 vạn năm, thứ duy nhất khiếm khuyết chính là lực lượng quy tắc.
Chỉ cần bổ sung đủ thì ngày Hợp Đạo cũng không còn xa xôi.
Nhưng như vậy thì Võ Hoàng sẽ có khả năng sớm ngày thoát ra.
Tô Vũ lâm vào trầm tư.
Làm sao bây giờ?
Võ Hoàng trên cao cười hết sức vui sướng, cuối cùng tên nhãi này cũng không càn rõ được nữa!
Lão đắc ý nói: “Yên tâm, rút ở nơi này tốt hơn ở bên ngoài. Ö bên ngoài, cường giả vạn tộc tìm ra ngươi thì ngươi chết chắc rồi”
* Ở đây thì chỉ làm bổn tọa thanh tỉnh hơn một chút, bổn tọa không đơn thuần là bị lực lượng quy tắc trấn áp mà là đại đạo bị trấn áp.
Thần khiếu và Nguyên khiếu đều bị tắc nghẽn, Thiên Môn bị phong tỏa.
Hiện giờ rút một ít lực lượng quy tắc ra cũng chỉ làm khiếu huyệt bổn tọa thông suốt mà thôi..”
Lời lẽ như thể đang an ủi Tô Vũ, có điều thái độ đắc ý của lão lại khó mà che giấu: “Lấy đi, cùng lắm thì ta chỉ khai hỏa toàn bộ khiếu huyệt, mở ra Thiên Môn, ý chí lực có thể lan ra ngoài, nhưng muốn thoát khốn được thì còn lâu”
Tô Vũ nhíu mày: “Nếu Võ Hoàng đả thông khiếu huyệt, Thiên Môn mở ra, vậy thì sẽ không mất lý trí nữa đúng không?”
Võ Hoàng cười thâm sâu: “Ngươi cảm thấy thế nào?”
Tô Vũ đã hiểu rồi.
Một khi rút ra quá nhiều, Võ Hoàng sẽ hoàn toàn tiêu trừ nguy cơ hỗn loạn, lão sẽ không mất lý trí như trước, tới lúc đó, dù hắn có kích thích khiến lão tức giận thế nào thì cũng sẽ không xảy ra tình huống ý chí hỗn loạn.
Lão mà thanh tỉnh thì xem như Tô Vũ không thể đến Tinh Vũ phủ đệ nữa.
Bởi vì Võ Hoàng có thể ra tay giết người ngay tại đây!
Có lẽ chuyện đầu tiên mà lão muốn làm sau khi thanh tỉnh chính là xử lý Tô Vũ!
Tô Vũ im lặng, mở ra Thiên Môn nhìn tứ phương, đặc biệt là vị trí khiếu huyệt của Võ Hoàng, hắn xuyên qua không gian xem xét khắp nơi, sau một lúc lâu Tô Vũ trở lại.
Dường như hắn đã hiểu gì đó.
Khuôn mặt Võ Hoàng vẫn luôn đi theo Tô Vũ, lão mang ý cười, tò mò hỏi: “Ngươi nhìn thấy gì?”
“Thấy 360 nguyên khiếu, có vẻ Võ Hoàng đã cởi bỏ được 1⁄3 phong ấn rồi”
Tô Vũ trầm giọng nói: “Xem ra mấy năm nay Võ Hoàng đã từng thanh tỉnh, mỗi lần thanh tỉnh đều sẽ tranh thủ giải khai khiếu huyệt”
Võ Hoàng cười nói: “Vậy thì sao? Tô Vũ, ngươi có lựa chọn nào khác à?”
“Những người này mà không mạnh thêm thì ngươi sẽ không thể địch nổi vạn tộc”
“Muốn tăng lên mà ngươi không dám rút lực lượng quy tắc ngoại giới, cuối cùng thì ngươi cũng chỉ có một lựa chọn mà thôi”
Võ Hoàng cười đến là vui vẻ: “Giúp ta một chút, dù sao sớm muộn gì ta cũng có thể thoát ra”
Lão nắm thóp Tô Vũ rồi!
Thật sảng khoái!
Ngươi không có lựa chọn thứ hai, có bản lĩnh thì hiện tại ngươi ra ngoài giết Tử Linh đi, có điều Tử Linh giới vực sẽ không cho ngươi ban thưởng gì, ngoại giới thì có, mấu chốt là làm thế thì sẽ thúc đẩy phong bế thượng giới mở ra.
Tô Vũ hít sâu một hơi, đúng vậy, hình như hắn không còn lựa chọn nào khác.
Tô Vũ không nhiều lời, lớn tiếng quát: “Tiếp tục giết đi!”
Bên kia, các trấn thủ tiếp tục tàn sát Tử Linh.
Võ Hoàng vui về quan sát đám Tử Linh bị giết, quy tắc ban thưởng buông xuống, khuôn mặt Võ Hoàng càng thêm rõ ràng.
Đám cự trụ đo tóc hóa thành, một vài cự trụ vỡ lớp thạch hóa, lộ ra sợi tóc, nhỏ hơn lúc trước rất nhiều.
Võ Hoàng tươi cười càng thêm xán lạn, khuôn mặt càng lúc càng hiện rõ, thậm chí bắt đầu xuất hiện cả phần cổ, đầu lão huyền phù bên cạnh Tô Vũ nhìn đám trấn thủ giết Tử Linh, vui vẻ thúc giục: “Giết ít quá, giết nhiều vào! Giết có nhiêu đó thì không đủ trở thành Hợp Đạo đâu”
Tô Vũ bình tĩnh hỏi: “Giết bao nhiêu tên thì Võ Hoàng mới có thể hoàn toàn giải trừ phong ấn đại đạo?”
Võ Hoàng bị phong ấn, không chỉ có một đạo phong ấn.
Hiển nhiên phong ấn năm xưa rất lợi hại, nếu không thì không thể làm lão mơ màng hồ đồ nhiều năm như vậy.
Võ Hoàng bâng quơ đáp: “Còn lâu.
Hẳn là đủ cho vài người thăng cấp Hợp Đạo”
Chương 2715: Thương Sơn Minh.
Lúc này tâm tình Võ Hoàng khá hơn lần trước nhiều, lão hào hứng bắt chuyện: “Ngươi dung bút đạo rồi phải không?”
“Đúng vậy”
“Không tôi”
Võ Hoàng lại hôi: “Ngươi dung bút đạo là để đối phó với ta?”
“Võ Hoàng lo xa rồi”
“Lo xa?”
Võ Hoàng khẽ cười: “Không sao, ta chờ ngươi.
Ngươi không khống chế bút đạo thì khó mà đối phó được ta.
Bút đạo rất mạnh, ta chưa chắc có thể địch lại ngươi.
Kỳ thật… kết quả giống nhau mà thôi, không phải sao?”
Tô Vũ cau mày, có đạo lý!
Nhưng hắn có Thánh Hóa ấn, chưa chắc phải nắm giữ bút đạo thì mới có thể đối phó lão.
Dĩ nhiên độ dung hợp cao thì cũng có thêm hy vọng đối phó Võ Hoàng.
Tô Vũ nghĩ vậy, hắn bèn hỏi: “Vì sao năm xưa đám người Võ vương lại không giết ngươi?
Hắn là đám người Võ vương biết ngươi oán giận bọn họ, ngươi lại cường đại như thế, thả ngươi ra chưa chắc đã là chuyện tốt đối với Nhân tộc”
Võ Hoàng khinh thường: “Tô Vũ, có đôi khi ngươi thực ngu xuẩn! Thả ta ra nghĩa là gì?
Nghĩa là Nhân tộc đã rơi vào tình thế suy thoái.
Không thể khống chế ta nữa thì nghĩa là Nhân tộc này chưa chắc đã có chủ nhân quy tắc.
Nếu vậy… có khả năng Nhân tộc đã bị diệt hoặc sắp bị diệt, ta ra ngoài biết đâu sẽ lưu lại chút môi lửa thì sao?”
“Dù sao ta cũng là Nhân tộc.
Giết phần lớn Nhân tộc, để lại những kẻ không bị đám người Thái Sơn ô nhiễm rồi tái thiết Nhân tộc, diệt sát cường địch vạn tộc, đó không phải cũng là một loại truyền thừa à?”
Lão nói: “Ngươi không hiểu nhưng đám Thái Sơn đều hiểu.
Sự tỏn tại của ta không phải là để giúp kẻ như ngươi, hắn biết ta căm thù các ngươi nhưng chưa chắc ta phải diệt hết Nhân tộc, ít nhất là Nhân tộc vẫn có một chút cơ hội, đúng không?”
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi gật đầu.
Có lẽ đây chính là mục đích của Văn vương và Võ vương.
Võ Hoàng thoát ra, khi ấy hoặc là Nhân tộc không thể địch nổi hoặc là sắp diệt vong, một khi đã như vậy, dù Võ Hoàng giết tất cả truyền thừa của bọn họ thì vẫn còn Nhân tộc, có thể Võ Hoàng sẽ giữ lại một phần Nhân tộc rồi tạo ra tân Nhân tộc.
Có điều làm thế cũng xem như truyền thừa sao?
Có lẽ, bởi ngọn lửa truyền thừa vẫn chưa tắt!
Hắn là khái niệm chủng tộc truyền thừa của đám người Võ vương khác với suy nghĩ của Tô Vũ.
Giờ phút này Võ Hoàng đã thanh tỉnh hơn nhiều, cũng có thể thoải mái suy nghĩ nhiều hơn, ý nghĩ rất rõ ràng, lão nhìn thấu tâm tư đám người Thái Sơn, cũng không ngại nói thẳng ra: “Tô Vũ, hay ngươi từ bỏ đi! Đợi bổn tọa thoát ra được thì ta chỉ giết những kẻ có quan hệ với đám người Thái Sơn, giữ lại một nữa Nhân tộc, thế nào? Cường địch vạn tộc cũng sẽ do ta giải quyết”
Tô Vũ bình tĩnh hỏi: “Ngươi địch nổi không? Triều tịch trước, Bách Chiến vương cũng rất mạnh, đã có chiến lực tiếp cận chủ nhân quy tắc mà cũng xong đời, ngươi có thể địch nổi hơn trăm Hợp Đạo vạn tộc ư? Tuy ngươi là chủ nhân quy tắc, nhưng một mình ngươi có thể trấn áp hơn trăm Hợp Đạo sao?”
Võ Hoàng thành thật đáp: “Khó, chủ nhân quy tắc tuy rất lợi hại, có điều nếu đối phương liên thủ thì quả thật rất khó đối phó.
Bất quá ngươi phải hiểu rằng, không có khả năng mãi mãi liên thủ, chẳng lẽ liên thủ cả đời, sống chết không rời nhau? Chỉ cần bọn họ tách ra thì với thực lực của ta, một lần giết vài ba vị Hợp Đạo, vậy sau 9 – 10 lần là đã đánh xong hết thảy bọn họ, xem như tất cả đều có thể giải quyết”
Đúng vậy, hơn trăm Hợp Đạo liên thủ, Võ Hoàng đương nhiên không địch lại nổi.
Dù có thể giết được không ít nhưng lão không cần thiết phải liều mạng.
Nhiều Hợp Đạo như vậy sao có thể liên thủ cả đời không xa rời được?
Bọn chúng mà tách ra, với thực lực của Võ Hoàng, lão âm thầm tập sát sẽ khiến bọn chúng thương vong dễ dàng.
Tô Vũ gật đâu, cười nói: “Xem ra ta hoàn toàn không cần nỗ lực, chỉ cần Võ Hoàng thoát vây thì ta liền có thể ngồi mát ăn bát vàng?”
“Không sai”
Võ Hoàng tươi cười gật đầu, Tô Vũ cũng mỉm cười nhìn lão: “Sau đó… Ta cũng chết ư?
Bị Võ Hoàng xử lý? Rồi cường giả thời kỳ này đều sẽ chết, bởi vì đều có truyền thừa thượng cổ.
Thậm chí tu giả đều sẽ chết, bởi vì cũng có truyền thừa thượng cổ, đúng không?
Võ Hoàng không đáp.
Tô Vũ lắc đâu: “Thế thì thôi đi, tự ta cố gắng là được rồi.
Võ Hoàng cũng đừng quá đắc ý, Võ Hoàng tuy rất mạnh nhưng vẫn không phải là vô địch.
Nếu không thì Võ vương cũng không trấn áp được ngươi”
Sắc mặt Võ Hoàng lộ vẻ khó coi!
Tô Vũ lại nói: “Ngoài ra, ta đang nhất thống Tử Linh giới vực, trong Tử Linh giới có không ít Thiên vương, Võ Hoàng có thể đánh Hợp Đạo, vậy 5 – 6 vị cường giả Thiên vương thì sao?”
“Lần trước Đông Thiên vương bị giết tại đây, Võ Hoàng cũng thấy rồi, lão không phải kẻ yếu”
Võ Hoàng lạnh lùng nói: “Một đám nhãi nhép mà thôi.
Tuy không yếu, nhưng nếu ngươi gom đủ 10 tên thì có thể tới chiến với ta, nếu không… vậy chỉ có thể bị ta giết”
10 vị cấp bậc Thiên vương còn chưa nhất định có thể thắng.
Tô Vũ âm thầm phán đoán thực lực Võ Hoàng, trong lòng cảm khái, quá mạnh!
Đó là lão còn bị phong ấn vô số năm.
Dĩ nhiên cũng có khả năng là Võ Hoàng đang nói dối, cố ý phóng đại thực lực của lão.
Tô Vũ không nói gì nữa, Võ Hoàng cũng im lặng, thân thể lão dần trổ nên rõ ràng.
Tử Linh quân chủ bị giết nhiều hơn, thực lực các trấn thủ tăng lên.
Không bao lâu sau, Tử Linh dã bị giết hết sạch.
27 vị trấn thủ, vốn có 6 vị cửu đoạn, 14 vị bát đoạn, 7 vị thất đoạn, trừ ban đầu để một vị thất đoạn thí nghiệm, sau đó đều là trấn thủ bát đoạn giết Tử Linh.
Giết xong tất cả Tử Linh bị bắt giữ, chỉ có 9 vị trấn thủ thăng cấp cửu đoạn.
Đến lúc này, có 15 vị Vĩnh Hằng cửu đoạn, 6 vị bát đoạn, 6 vị thất đoạn.
Muốn các vị còn lại tấn chức đến cửu đoạn thì ít nhất phải có 40 – 50 vị cường giả cấp bậc quân chủ.
Bắt giữ rất khó khăn!
Càng miễn bàn đến Hợp Đạo.
Muốn đến Hợp Đạo thì một người ít nhất phải giết một vị Hầu mới được.
Tô Vũ thở dài.
Thật khó!
Dưới trướng hắn có không ít quân chủ, giờ phút này cũng có không ít người tới đây, Tô Vũ không muốn dùng đến bọn họ, giết đám quân chủ này dĩ nhiên cũng có thể giúp trấn thủ thăng cấp, nhưng đó đều là thuộc hạ của hắn.
Tuy bọn họ chưa chắc đã thật sự quy thuận, nhưng Tô Vũ cũng không muốn giết người của mình để giúp các trấn thủ.
“Tiếp tục đi bắt giữ!”
Tô Vũ nghiêm mặt nói: “Phải bắt càng nhiều quân chủ càng tốt”
Dứt lời, Tô Vũ nghĩ tới gì đó: “Ta đi phóng thích khí tức sinh linh câu dẫn quân chủ chủ động ra ngoài”
Hắn mặc kệ, phải mau chóng giúp các trấn thủ tăng lên tới cửu đoạn rồi tính.
Còn Võ Hoàng, cứ kệ lão đi!
Tô Vũ truyền tống rời đi.
Mang theo đám Hà Đồ cùng các vị trấn thủ tiếp tục đi dọc Tử Linh thiên hà, Tô Vũ trực tiếp mở ra lớp che chắn tử khí, chủ động bại lộ sinh khí, quả nhiên một vài cường giả Tử Linh mới vừa sống lại từ trong Tử Linh thiên hà đều theo bản năng lao đến chỗ hắn.
Trí tuệ Tử Linh Hầu không thấp, Tử Linh quân chủ thì không được như vậy.
Cùng lúc đó.
Sâu trong Tử Linh thiên hà.
Các vị Tử Linh đã khôi phục phần nào linh trí đang cẩn thận hành tẩu dưới đáy sông, đi về phía một tòa cung điện được chế tạo từ xương khô, trong đại điện có một đạo khí tức Tử Linh cực kỳ cường hãn.
Giờ phút này, bốn phía dân dân hội tụ vài cường giả có trí tuệ.
Vừa sống lại liền có trí tuệ thường là có chiến lực Hợp Đạo.
Có Tử Linh âm lãnh khô khốc lên tiếng: “Kê nơi đây là thần thánh phương nào? Sao lại triệu tập chúng ta?”
“Ta là Thương Sơn Minh, không biết có ai còn nhớ ta hay không..”
Nghe vậy, có Tử Linh lâm vào trầm tư, hỏi lâu sau, một tồn tại cực kỳ cổ xưa mở miệng:
“Thương Sơn Minh, là chủ nhân Thương Sơn Minh tộc, nhiều năm trước đã bị Chiến vương Nhân tộc giết chết?”
Trong cung điện, Thương Sơn Minh hờ hững đáp: “Là ta”
“Ngươi sống lại rồi sao?”
Kê kia kinh ngạc: “Năm xưa trước khi ngã xuống, ngươi đã có thực lực tiếp cận chủ nhân quy tắc, nay sống lại ngươi còn mấy phần chiến lực?”
“Ngươi muốn thử không?”
“Bổn tọa không sợ ngươi”
Tuy nói vậy nhưng đầu Tử Linh nọ cũng có chút kiêng kị, còn sợ thì đúng là không sợ, dù sao cũng đã chết rồi, mới vừa sống lại, sao lại sợ hãi được?
“Thương Sơn Minh, ngươi triệu hoán chúng ta tới đây là muốn làm cái gì?”
“Các ngươi có cảm nhận được không? Ngoài thiên hà, đang có rất nhiều con dân bị giết”
“Không liên quan đến chúng ta”
“Các ngươi muốn ở mãi trong thiên hà này ư?”
“Không ổn sao? Tốt lắm mà, rất an tĩnh”
Đám Tử Linh bắt đầu giao lưu.
Trong Tử Linh thiên hà có không ít tuyệt thế cường giả.
Có kẻ sống lại từ trước mà lười ra ngoài, có kê gần đây mới vừa sống lại.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Tướng Quân Phu Nhân Bảo Ngài Làm Ruộng [Dịch] Tướng Quân Phu Nhân Bảo Ngài Làm Ruộng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tuong-Quan-Phu-Nhan-Bao-Ngai-Lam-Ruong-Audio-Truyen.jpg)


