[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 545 : Ngươi Muốn Sống Hay Muốn Chết? (c2721-c2725)
❮ sautiếp ❯Chương 2721: Ngươi Muốn Sống Hay Muốn Chết?
Lúc bấy giờ, Tô Vũ đã gia nhập cuộc chiến, lao tới tấn công Thương Sơn Minh.
Bất quá Nam vương vừa thấy Tô Vũ đánh tới thì liền truyền âm can ngăn: “Đừng giết nữa, nếu tiếp tục thì kẻ sống lại không phải chỉ là Tử Linh Hầu và Thiên vương nữa đâu.
Ta đã cảm nhận được thực lực mình đang không ngừng tiến bộ rất nhanh”
Thực lực tiến bộ là chuyện tốt!
Chứng tỏ đã giết quá nhiều, đại đạo có thêm chỗ trống đủ để ra đời một cường giả cấp bậc Nhân vương.
Khí tức của đám Tử Linh quân chủ do Tô Vũ dẫn dắt cũng đang cường đại hơn hẳn.
Nam vương lại truyền âm tiếp: “Đừng giết nữa, đưa ấn ký Tử Linh Hầu cho thuộc hạ của ngươi ăn để thăng cấp rồi chiếm cứ đại đạo đi.
Có thể thăng cấp thì nhanh thăng cấp bổ khuyết chỗ trống.
Bảo sinh linh rút lui, chúng ta sẽ cầm chân kẻ này, tạm thời không giết”
Giết Thương Sơn Minh xong sẽ có khả năng kích thích một tồn tại siêu việt cấp bậc Thiên vương ra đời.
Sắc mặt Tô Vũ khẽ biến, hắn đã hiểu, vội quát: “Hội hợp! Sinh linh rút lui!
Dứt lời, phía sau, một vài trấn thủ tập hợp, có người vừa đuổi giết Tử Linh Hầu mới sống lại, có người giữ Tử Linh ấn ký đưa qua cho Tô Vũ, hắn liền ra lệnh: “Đưa Tử Linh ấn ký cho Hà Đồ”
“Hà Đồ, nhanh thăng cấp Hợp Đạo đi”
Cố gắng chiếm cứ địa bàn cho ta.
Hắn lại hô: “Lam Sơn, cắn nuốt tất cả, nghĩ cách tiến vào lĩnh vực Thiên vương”
Lam Sơn quá ngu ngốc, ăn Đông Thiên vương rồi ăn Tây Thiên vương, trước đó còn ăn không ít ấn ký Tử Linh Hầu, kết quả lại chỉ mạnh hơn Hầu bình thường một chút, không đạt nổi tới cấp bậc Thiên vương.
Lam Sơn Hầu không nghĩ quá nhiều, cho ta ăn nữa à?
Nàng hơi ngượng ngùng.
Thôi, bệ hạ đã nói vậy thì ta cứ ăn chút đi.
Hà Đồ mơ hồ hiểu, y nhìn Tô Vũ, trong lòng hơi chấn động, cũng không nhiều lời, nhanh chóng cắn nuốt Tử Linh ấn ký.
Vừa cắn nuốt, y vừa nói: “Tên ngốc Hạ Thần kia chạy rồi, nếu không hắn cũng có thể nhân cơ hội Hợp Đạo..”
Hà Đồ còn chưa dứt lời, đại đạo nơi xa đột nhiên rung lên.
Tô Vũ ngạc nhiên nhìn thoáng qua vị trí mới có dị động.
Lễ nào là Hạ Thần?
Ông Hợp Đạo rồi sao?
Cùng lúc đó.
Nơi xa xôi có thể xem là địa bàn Quy Khư chi địa, trong một tòa phủ đệ, Hạ Thần đã thăng cấp.
Thăng cấp rất nhẹ nhàng!
Ông cũng không ngờ hôm nay sẽ nhẹ nhàng như vậy, tu luyện một chút liền thăng cấp.
Bên kia, Lưu Hồng kinh ngạc, sau đó khí tức trên người chợt lóe lên rồi biến mất, cổ quái nói: “Bên ngoài lại đánh nhau à? Sao ta có cảm giác mình dung đạo nhanh hơn rất nhiều?”
“Tử Linh đại đạo chấn động?”
Nghe Lưu Hồng lẩm bẩm, Hạ Thần bèn hỏi: “Tình huống của ngươi là như thế nào?”
Lưu Hồng đau khổ than thở: “Ta mới vừa dung đạo không lâu, có điều mực đạo này hơi hố người”
“Hảẩ?
Lưu Hồng bất đắc dĩ đáp: “Hình như ta bị tính kế rồi, mực đạo… đang ăn mòn Tử Linh đại đạo.
Đây có thể là biện pháp của Văn vương dùng để đối phó Tử Linh đại đạo, kẻ nhỏ yếu như ta sao có thể tranh phong cùng Tử Linh đại đạo chứ?”
Gã cũng buồn bực.
Còn hố hơn tưởng tượng rất nhiều.
Mực đạo rất mạnh nhưng có chút đặc tính Tử Linh, nó muốn xâm chiếm Tử Linh đại đạo.
Văn vương quá hố, lẽ nào y muốn chuẩn bị cho người khác nắm giữ mực đạo để tranh đấu với Tử Linh đại đạo?
Chính bản thân y còn chưa chắc đã làm được.
Lưu Hồng bất lực!
Thật sự là đánh giá ta quá cao rồi, nếu biết sớm thì ta đã đưa thứ này cho Tô Vũ để kẻ điên kia đánh một trận với Tử Linh đại đạo.
Còn nữa, hôm nay dung đạo đơn giản hơn rất nhiều, là vì Tử Linh đại đạo rung chuyển à?
Có phải Tô Vũ làm không?
Trừ Tô Vũ, gã không thể nghĩ đến ai khác.
Tô Vũ không quản nhiều về chuyện nơi xa có người Hợp Đạo.
Dù kẻ đó có phải là Hạ Thần hay không cũng không sao cả.
Giai đoạn hiện tại, một Hợp Đạo không thể gây nên sóng gió gì.
Ở Tử Linh giới vực, Tô Vũ còn tự tin hơn khi ở sinh linh giới.
Lúc bấy giờ Tô Vũ đang nhìn tồn tại cường đại trước mặt, không biết kẻ này là ai, hẳn là mới vừa sống lại, Tô Vũ đang tự hỏi đầu óc gã có tốt không?
Nếu là tên ngốc thì có lẽ sẽ có lợi! Đặc biệt là một gia hôa rất lợi hại mà đầu óc không tỉnh táo thì càng tốt!
Có lẽ thực lực đối phương hơi yếu hơn Thiên vương một chút, nhưng cũng không kém nhiều, ít nhất nãy giờ vẫn đánh bất phân thắng bại với lão Quy.
Có điều sau khi Nam vương gia nhập cuộc chiến thì gã đã bị áp chế.
Nam Thiên vương liên thủ cùng lão Quy thì hiển nhiên phải trấn áp được gã.
Giờ khắc này, Thương Sơn Minh không ngừng rít gào.
Đáng chết!
Vì sao lại như vậy?
Vì sao Bắc vương phải trốn?
Nhân tộc lấy đâu ra nhiều cường giả như thế?
Dù đám người Đại Tần vương đã bắt đầu rút lui, nhưng đám trấn thủ cộng thêm Hầu dưới trướng Nam vương cũng vô cùng cường đại, không ngừng có Tử Linh Hầu sống lại bị giết hoặc bị bắt.
“Ngươi tên là gì?” Tô Vũ hồi.
Thương Sơn Minh đang chống đỡ hai đại cường địch, nghe thế liền tức giận quát: “Bổn tọa là Thương Sơn Minh, tiểu bối, ngươi muốn thế nào?”
Thương Sơn Minh!
Không quen biết!
Bất quá lão Quy lại biết, lão ngạc nhiên hỏi: “Thương Sơn Minh? Chủ nhân Thương Sơn Minh tộc? Khi xưa ngươi từng tiếp cận cảnh giới chủ nhân quy tắc, sao giờ lại yếu quá vậy?”
“Yếu ư?”
Thương Sơn Minh nhất thời không nói nên lời, đúng là yếu, ít nhất là yếu hơn khi còn sống.
Nhưng sao không nghĩ đến việc hiện tại lão phải đối mặt với hai vị cường địch đi?
Má nó!
Lão Quy với Nam Thiên vương, có kẻ nào mà không phải là cường giả đỉnh cấp chứ?
Ta yếu lắm sao?
Gã nghẹn khuất, lúc trước ở đáy sông, một mình ta đánh được 4 – 5 vị Hầu đấy.
Tô Vũ cảm thấy gã không quá thông minh, hắn cười hỏi: “Ngươi muốn chết hay muốn sống?”
“Là sao? Ngươi muốn nhục nhã bổn tọa à?” Thương Sơn Minh rống giận!
Tô Vũ lắc đầu: “Không phải.
Mà là ta đang cho ngươi đường sống.
Thấy 27 vị Vĩnh Hằng phía sau ta không? Ta lựa chọn địa điểm, nếu ngươi có thể đánh bại bọn họ thì ngươi sẽ có cơ hội sống sót, nếu không thể đánh bại… Vậy thì chết thôi.
Dĩ nhiên vì ngươi là cường giả Tử Linh cấp bậc Thiên vương nên ta phải hạn chế ngươi một chút, tiến vào một nơi không thể rút tử khí ra tác chiến, nếu ngươi nguyện ý, ngươi sẽ có cơ hội đánh cược một lần”
Thương Sơn Minh hừ lạnh một tiếng, ta không tin!
Gã nhanh chóng chui vào đáy sông, gã muốn trốn chạy.
Giờ phút này trên trán Tô Vũ lại hiện lên Thiên Môn, trong nháy mắt Thiên Môn mở ra, một tia sáng bắn vào Tử Linh trưởng hà, thậm chí còn chiếu rọi đáy sông, tất cả đều nhìn thấy bóng dáng Thương Sơn Minh đang đào tẩu.
Lão Quy lập tức hóa thành bản thể lao theo.
Rùa đen vốn am hiểu thủy chiến.
Thương Sơn Minh vốn muốn chạy trốn từ đường dưới thiên hà, thế nhưng có Tô Vũ phía trên làm bại lộ hành tung gã, lão Quy thì đuổi sát truy giết, Nam vương trấn áp phía trên mặt sông, gã có thể trốn bằng cách nào?
Một lát sau, Thương Sơn Minh bị đánh tới nỗi mình đây thương tích.
Thương Sơn Minh không nhịn được nữa, gã muốn thoát khỏi đáy sông, giờ phút này không ngừng có cường giả hội tụ đến đây, Tử Linh sống lại đã ít đi sau khi đảm người Đại Tần vương rời đi.
Mười mấy vị Tử Linh Hầu bị giết một nửa, còn lại hoặc là hoàn toàn cắt đứt liên hệ đại đạo trốn vào đáy sông, hoặc là trực tiếp bị trấn thủ bắt lấy.
Có vài Tử Linh Hầu nhanh chóng quyết định từ bỏ lực lượng đại đạo, lên vào sâu trong thiên hà chạy trốn.
Làm vậy vừa có lợi lại vừa có hại.
Lợi là mọi người không tìm thấy bọn họ, hại là một khi bị tìm thấy, bọn họ muốn liên kết đại đạo thì không thể hoàn thành trong nháy mắt, lúc này kê đó chỉ có lực lượng Nhật Nguyệt, chỉ cần bị cường giả bắt được cơ hội thì dù là Tử Linh Hợp Đạo, trấn thủ Vĩnh Hằng cũng có thể giết ngươi.
Vẻ mặt Thương Sơn Minh hết sức bi ai, vì sao tình cảnh lại thành thế này?
Bắc vương hại ta!
Súc sinh!
Gã nghĩ lại đề nghị ban nãy của Tô Vũ, tuyệt vọng hỏi: “Nếu bổn tọa thắng bọn họ thì thật sự có thể sống sót ư?”
Chương 2722: Ngươi Muốn Một Đội Quân Như Thế Nào?
Thương Sơn Minh tuyệt vọng hỏi: “Nếu bổn tọa thắng bọn họ thì thật sự có thể sống sót tư?”
Tô Vũ mỉm cười: “Đương nhiên.
Ngươi có thể đánh cược một phen.
Nếu không tin ta thì ngươi sẽ lập tức bị giết; Nếu tin, ngươi mà đánh thắng thì khả năng sống sót sẽ rất lớn?”
Dứt lời, Tô Vũ nhìn về phía các trấn thủ, hít sâu một hơi: “Dù hiện tại gã đã bị thương thì gã vẫn rất mạnh.
Theo lý thuyết, các ngươi liên thủ thì có thể so với 9 vị Hợp Đạo, 9 vị Hợp Đạo có thể đánh chết gã… Nhưng sự thực không đơn giản như vậy.
Một khi vài người trong các ngươi bị giết thì e rằng sẽ có khả năng toàn quân bại trận”
Tô Vũ nhìn bọn họ: “Chư vị nguyện ý quyết chiến sinh tử với gã một phen không? Nếu không muốn, vậy để Trấn Linh tướng quân giết gã luôn”
Giờ phút này Thương Sơn Minh cũng lộ vẻ khát vọng.
Đối chiến 27 vị Vĩnh Hằng tuy đều rất mạnh nhưng chỉ là Vĩnh Hằng cửu đoạn, thực lực chênh lệch quá lớn với gã, không thể thật sự tính là 9 vị Hợp Đạo.
Những người này chênh lệch không lớn với cường giả mới vừa bước vào Hợp Đạo, bất quá có thể ngăn cản bọn họ không có nghĩa là ngăn cản được gã.
Bây giờ gã chỉ có thể liều một lần.
Đây là lần đầu tiên lộ diện, gã nghĩ thực lực mình rất mạnh, có hy vọng xưng bá Tử Linh giới vực, nào biết còn chưa rời sông thì đã bị vây bắt.
Lúc này, lão Quy cũng sốt ruột nhìn quanh một vòng.
Lão hiểu ý Tô Vũ.
Tự mình đánh một tôn Thiên vương, những người này đều vượt cấp mà chiến, hơn nữa còn là vượt mấy cấp, ban thưởng tuyệt đối sẽ không ít, thậm chí rất có thể sẽ làm 7 – 8 vị thậm chí là nhiều người hơn cùng thăng cấp Hợp Đạo.
Dù là quân chủ hay Tử Linh Hầu bắt giữ được, mọi người ra tay thì chỉ xem như ăn hôi, giết chúng sẽ không được quy tắc ban thưởng quá nhiều.
Tình huống lúc trước chính là như thế.
Giết 70 – 80 vị quân chủ mà chỉ làm 21 vị vô địch thăng cấp cửu đoạn, trong đó có không ít kẻ bản thân vốn đã là thất bát đoạn, ban thưởng như vậy thật sự rất ít.
Nguy hiểm đương nhiên là phải có!
Có trấn thủ nghiêm mặt nói: “Chiến đấu không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió.
Nếu Nhân Chủ đã tạo ra cơ hội tốt như thế vì chúng ta, chúng ta cũng muốn lĩnh giáo chiến lực Thiên vương một chút”
Tất cả kéo đến Tinh Vũ phủ đệ rồi đánh.
Cắt đứt nguồn tử khí của đối phương.
27 người đánh một người.
Tình huống như vậy đã xem như thế cục rất tốt, nếu liên thủ mà vẫn không đánh chết được Thương Sơn Minh, vậy thì 27 vị trấn thủ đều đi dung binh đạo có vẻ quá mức yếu ớt!
“Các ngươi nguyện ý ư?”
“Nguyện ý”
Sơn Khải cười nói: “Nhân Chủ, có thể có cơ hội như này, mọi người đều rất vui”
“Còn có một chuyện.
Chúng ta đều là tướng sĩ thời thượng cổ.
Nếu Nhân Chủ đã sáng tạo cơ hội cho chúng ta, thế thì xin ngài hãy cho chúng ta lựa chọn càng tốt hơn đi”
“Cái gì?”
Tô Vũ nghi hoặc, muốn ta đánh Thương Sơn Minh trọng thương rồi mới đưa cho các ngươi đánh à?
Sơn Khải đề nghị: “Lân này Nhân Chủ không cần truyền tống đến đó, kể cả lão đại và Nam vương cũng thế.
Hãy để 27 người chúng ta với Thương Sơn Minh quyết đấu sinh tử thôi.
Ai thắng, người đó mới có tư cách ra ngoài”
Tô Vũ cau mày.
Ta chỉ muốn các ngươi lấy được nhiều ban thưởng hơn, không phải bảo các ngươi đi chịu chết.
Sơn Khải lại nghiêm túc nói: “Nhân Chủ, có vài thời điểm không phải có đủ lực lượng quy tắc thì nhất định có thể Hợp Đạo.
Cần phải cảm ngộ sinh tử.
Lâu lắm rồi chúng ta không chiến đấu sống mái một trận.
Đám người Thiên Diệt cũng phải trải qua trận chiến sinh tử thì mới có thể Hợp Đạo, chuyện này không phải chỉ cần đủ lực lượng quy tắc là thuận lợi thăng cấp như Nhân Chủ tưởng tượng”
“Nếu các ngài cùng đi theo, chúng ta sẽ nghĩ rằng không sao cả, thua cũng không sao, Nhân Chủ và lão đại sẽ không để chúng ta chết, chúng ta không sợ… không phải như » vậy.
Sơn Khải lắc đâu: “Làm thế bọn ta sẽ rất khó có hy vọng thăng cấp.
Bởi vì bọn ta chỉ hấp thu lực lượng quy tắc, không có pháp tắc đại đạo, không có cảm ngộ sâu sắc, Hợp Đạo như vậy… Dù thật sự thành công thì cũng chỉ là kẻ yếu, hệt như đám Hợp Đạo tam thân pháp”
Sơn Khải lại nói thêm: “Trấn Linh quân là đệ nhất quân dưới trướng Cung vương, có thể địch được cường quân dưới trướng chư vương khác, thậm chí còn mạnh hơn.
Chúng ta là quân sĩ chứ không phải hài tử.
Nhân Chủ, nếu chúng ta chết trận thì đó là vì thực lực không bằng người.
Khi đó Nhân Chủ cũng không cần giết Thương Sơn Minh, chỉ cần gã nguyện đi theo Nhân Chủ, Nhân Chủ đặc xá tội lỗi của gã đi, ta nghĩ gã cũng sẽ nguyện ý cống hiến vì Nhân Chủ”
Kiến nghị của Sơn Khải nhất thời làm Tô Vũ không thể đưa ra quyết định.
Đây không phải kết quả hắn muốn!
Hắn lo rằng những người này sẽ bị giết, như thế thì quá lỗ vốn.
Hắn mất bao công sức mới giải phóng được 27 vị trấn thủ, nếu bị Thương Sơn Minh đánh chết tại đây, vậy mọi ưu thế hắn xây dựng lúc trước đều không còn sót lại chút gì, hơn nữa thiếu đi những người này thì về sau muốn chinh phạt thượng giới sẽ cực kỳ khó khăn.
Sơn Khải biết hắn do dự, nửa quỳ trên mặt đất, trầm giọng nói: “Vũ Hoàng, chúng ta đều muốn chiến! Chúng ta cũng biết Vũ Hoàng đã trả giá cực lớn để giải cứu chúng ta, nhưng… Nếu không liều chiến, không thực sự trải nghiệm sức mạnh của Thiên vương thì e rằng chúng ta khó có thể địch nổi Hầu thượng cổ.
Mà nay đối thủ chỉ là Tử Linh Hầu, thủ đoạn còn chẳng nhiều bằng sinh linh Hầu”
“Thượng giới có rất nhiều cường giả, bọn họ đều là cường giả chinh chiến vô số năm tháng.
Vũ Hoàng muốn có được 27 kẻ yếu chỉ có thể chiến Hợp Đạo tam thân pháp hay là 27 vị cường giả kiêu dũng thiện chiến chân chính, có thể chiến Hợp Đạo dung binh đỉnh cấp?”
Y đang hôi Tô Vũ, ngươi muốn cái gì?
Là một đám kẻ yếu ba Hợp Đạo đánh một Hợp Đạo thượng giới ư?
27 Hợp Đạo chỉ có thể đánh 7 – 8 cường giả Hầu thượng cổ, cùng lắm là như vậy, bởi vì thời gian bọn họ thăng cấp Hợp Đạo quá ngắn, nhiều năm không chiến đấu, thiếu kinh nghiệm chiến đấu ở cấp bậc này, cảm ngộ đại đạo không đủ sâu sắc.
Trước đó, Tô Vũ quả thật không nghĩ tới điều Sơn Khải nói.
Đúng vậy, hắn không suy xét đến điều này!
Hắn nghĩ chỉ cần bọn họ thăng cấp Hợp Đạo xong thì đều sẽ mạnh như đám người Thiên Diệt.
Trên thực tế hắn đã xem thường Thiên Diệt rồi.
Thiên Diệt đánh nhau không thắng không có nghĩa là hắn yếu, thực ra hắn rất mạnh, chỉ là toàn gặp phải đối thủ là cường giả đỉnh cấp mà thôi.
Giờ phút này lão Quy cũng biến sắc, thấy lão muốn nói chuyện, Sơn Khải liền khoát tay ngăn lại: “Lão đại, chúng ta không phải là hài tử.
Chúng ta là tướng sĩ.
Trấn Linh quân chúng ta tuy đã lâu không chiến đấu, nhưng hôm nay có lẽ chúng ta là đội quân duy nhất thành lập từ thời thượng cổ”
“Nếu Vũ Hoàng chỉ cần một đám Hợp Đạo phế vật, vậy chúng ta sẽ cậy nhờ các ngài đi vào theo, nếu không thắng được, lão đại có thể nhúng tay”
Nghe thế, sắc mặt lão Quy tối sầm xuống.
Nhất là thấy Tô Vũ lộ vẻ chân chờ thì càng khiến lão khó xử.
Lão Quy nhìn bọn họ một lát, rồi lão cười khổ: “Sơn Khải, ta biết ngươi thích ganh đua với Thiên Diệt…”
“Tướng quân”
Sơn Khải đột nhiên gầm lên: “Ta là tướng sĩ, ta không ganh đua với Thiên Diệt.
Những gì ta nói đều không phải đang ganh đua, ta chỉ đang hỏi Vũ Hoàng, ngài muốn một đội quân Hợp Đạo tinh nhuệ hay là một đội quân chỉ có Hợp Đạo yếu kém nhờ người nuôi nấng?”
Y không ganh đua!
Sắc mặt lão Quy biến ảo, lão rất sốt ruột, lão không muốn như vậy, đây không phải ước nguyện ban đầu của lão.
Đặc biệt là khi lão nhìn thấy 27 vị lão huynh đệ đều quỳ một gối xuống đất, chờ đợi lão quyết định thì lão lại càng thêm rối bời.
Lão nhìn sang Tô Vũ, có điều lão hiểu ý Tô Vũ cũng đang đợi lão quyết định, bởi vì những người này là binh của lão.
Tô Vũ không tiện ra lệnh!
Bằng không, nếu 27 vị trấn thủ thật sự chết trận hết thì giữa hắn và lão Quy chắc chắn sẽ sinh ra hiểm khích.
Chương 2723: Không Thể Không Tính Kế.
Hồi lâu sau, lão Quy suy sụp nói: “Ta không phải tướng quân tốt, các ngươi đều kiêu dũng thiện chiến, chỉ có ta… Thôi, ta không ngăn cản các ngươi.
Chỉ hy vọng các ngươi có thể… Có thể bình an”
Lão đã đáp ứng!
Nhất thời, Tô Vũ cũng không biết làm như vậy có thích hợp không?
Một nhánh quân tinh nhuệ ư?
Tô Vũ bèn mở miệng: “Hà Đồ và Lam Sơn cùng tiến vào đi.
Một khi Trấn Linh quân chiến bại thì nhanh chóng áp giải Thương Sơn Minh ra ngoài.
Ngược lại thì các ngươi lập tức nuốt hài cốt gã”
Tô Vũ lạnh lùng nhìn Thương Sơn Minh: “Ngươi nghe chưa? Nếu ngươi thắng, ngươi mới có cơ hội sống sót, ngươi mà bại thì xem như chết không có chỗ chôn”
Thương Sơn Minh âm thầm tính toán, cẩn thận hỏi lại: “Ngươi muốn ta đi đâu?”
“Tinh Vũ phủ đệ”
“Tinh Vũ phủ đệ?”
Gã không biết đó là nơi nào.
Tô Vũ bình thần nói: “Trụ sở quyền lực sau khi Nhân tộc thượng cổ thống nhất chư thiên, nay đã bỏ hoang.
Đương nhiên là không có đường để trốn, ngươi không thể tìm được lối ra tại nơi đó cũng không thể ra ngoài, không tin thì có thể thử xem”
Khi Thương Sơn Minh còn sống cũng là cường giả đỉnh cấp, lúc này gã chẩn chờ một chút, bất quá rất nhanh đã hạ quyết tâm: “Được, bổn tọa liều một lần”
Ở lại đây, gã chắc chắn phải chết.
Bởi vì lúc này trong Tử Linh thiên hà không có cường giả sống lại nữa, dù có kẻ sống lại thì có lẽ cũng không dám ngoi đâu, cho nên ở lại đây, gã không có bất cứ hy vọng sống sót nào, muốn kéo theo một kẻ để chôn cùng cũng không thể.
Ga không cam lòng!
Gã nguyện ý liều một lần để có cơ hội sống sót.
Nơi đây cách thông đạo không xa.
Tô Vũ không hề nhiều lời, nhanh chóng bay hướng thông đạo, những người khác lập tức đuổi theo.
Lão Quy cùng Nam vương phụ trách trông giữ hai bên Thương Sơn Minh.
Sau đó bọn họ đã tới thông đạo.
Hiện tại có khả năng Võ Hoàng còn đang nổi điên nhưng Tô Vũ biết lão sẽ không xen vào, cũng sẽ không giết trấn thủ, lão không ngốc, lão cần trấn thủ thắng và giết Thương Sơn Minh để đạt được quy tắc ban thưởng.
Cho nên 27 vị trấn thủ chỉ có địch nhân duy nhất là Thương Sơn Minh.
Giờ khắc này, mọi người đều cảm thấy áp lực cực lớn.
Kỳ thật không cần liều như vậy.
Nhưng Sơn Khải nói không sai, Tô Vũ muốn đội quân yếu đuối được người nuôi nấng lớn lên ư?
Hay là là một đội quân liều mạng tự chiến ra thực lực cường đại?
Tô Vũ muốn cái gì?
Đương nhiên là cường quân!
Nhưng một khi thất bại, cái giá phải trả cũng rất lớn!
Lúc bấy giờ, Tô Vũ truyền âm cho Hà Đỏ: “Ta không đi vào, ta mà vào thì bọn họ sẽ cảm thấy ta khinh thường bọn họ, ngươi ở trong đó cẩn thận quan chiến, nếu có nguy hiểm thì lập tức triệu hoán Thông Thiên Hầu.
Thông Thiên Hầu liên thủ cùng Lam Sơn Hầu hẳn là có thể giết Thương Sơn Minh”
Hà Đồ liền hỏi: “Thiệt hại bao nhiêu mới gọi Thông Thiên Hầu tham chiến?”
Tô Vũ chẩn chờ một chút rồi truyền âm đáp: “Một nữa.
Không, 10 vị, một khi 10 vị trấn thủ chết trận thì ngươi lập tức ra tay”
“Ta đã biết”
Hà Đồ nhớ kỹ, lại nói: “Chưa chắc Lam Sơn Hầu đã nghe ta..”
“Ta sẽ bảo nàng nghe mệnh lệnh của ngươi”
“Đa tạ bệ hạ”
Hà Đồ không nói gì nữa.
Tô Vũ cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò Lam Sơn Hầu sau khi tiến vào phải nghe mệnh lệnh của Hà Đồ.
Rất nhanh, 30 vị cường giả, tính cả 2 người Hà Đỏ đều lần lượt di chuyển lên các ngôi sao đang ảm đạm sắc màu.
Thương Sơn Minh hơi kích động!
Có thể dùng truyền tống này để trốn thoát không?
Tuy rằng Tô Vũ nói là không thể trốn thoát, nhưng gã vẫn muốn thử xem.
Ngay sau đó, Tô Vũ mở ra truyền tống.
Một đám người tức khắc biến mất tại chỗ!
Bọn họ vừa đi, lão Quy đã lộ về uể oải không trấn định nổi nữa, lão vội vàng nói: “Vũ Hoàng, bọn họ quá tự đại! Thiên vương không dễ giết, bọn họ chỉ là Vĩnh Hằng.
Một khi bị Thương Sơn Minh đánh bại từng người một thì cả đám sẽ lần lượt xong đời”
Ban nãy lão chỉ miễn cưỡng bảo trì trấn định trước mặt trấn thủ.
Hiện tại những người này vừa biến mất, lão liền không nhịn được, lão rất lo lắng.
“10 vạn năm trước ta đã hại bọn họ một lần, ta thật sự không muốn bọn họ chết đi như „ vậy.
Lão Quy có chút nóng nảy bất an, tính tình lão vốn không như vậy, lão vốn không cao ngạo không nóng nảy không chút hoang mang, nhưng giờ khắc này lão lại bị cơn sốt ruột lấn áp lí trí, nói không lựa lời: “Ta tình nguyện để bọn họ trở thành Hợp Đạo nhỏ yếu, chỉ cần sống lâu là được, nếu đánh không lại cường giả thượng giới thì trốn..”
Nói đến đây lão lập tức ngưng lại, liếc nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ vờ như không nghe thấy, trấn an lão: “Không sao đâu, ta đã bảo Lam Sơn Hầu và Thông Thiên Hầu chuẩn bị, thực lực Lam Sơn Hầu và Thông Thiên Hầu đều đang tiến bộ.
Nếu tới tuyệt cảnh, bọn họ nhất định sẽ ra tay”
Lão Quy vẫn thấy bất an, Nam vương liền nhíu mày: “Lằng nhà lằng nhằng! Hồng Mông, khó trách ngươi không thể đứng đầu lĩnh vực Thiên vương”
Tuy rằng lão Quy rất mạnh, nhưng quả thật lão không bằng Tứ Đại Thiên vương.
Tính cách là một phần, lĩnh ngộ đại đạo là một phần.
Lão Quy bất đắc dĩ: “Ta lo lắng..”
“Thượng cổ chinh chiến đã chết vô số người, thế cục hiện giờ không chết người sao được?”
Nam vương lạnh lùng nói: “Bổn vương xem trọng tên Sơn Khải kia.
Hắn nói không sai, kể cả Tô Nhân Chủ, ta phát hiện các ngươi đều hy vọng kế hoạch hoàn thiện, không chết người là tốt nhất, sao có thể vậy được? Dù Văn vương tính toán không bỏ sót thì khi chinh chiến chư thiên cũng có vô số Nhân tộc đã ngã xuống”
“Nếu không phải Tô Nhân Chủ một lòng theo đuổi sự hoàn mỹ thì Bắc vương khó mà trốn thoát.
Khi đó Tô Nhân Chủ ra tay cùng ta liên thủ trấn áp Bắc vương, Lam Sơn mạnh hơn Hợp Đạo bình thường, một khi Lam Sơn đánh chết một vị Tử Linh Hầu, tất có Tử Linh Hầu chạy trốn.
Xác suất có thể thành công giết Bắc vương rất lớn”
Bắc vương chạy thoát làm bà cảm thấy Tô Vũ vẫn còn khuyết điểm.
Quá mức nhu tình!
Bất quá bà không cảm thấy điều này không ổn, bởi vì bà cảm thấy từ trong xương cốt Tô Vũ chính là loại người như vậy, nếu không lúc trước khi gặp mặt hắn đã không gọi bà là sư nương.
Đây là một hài tử thuần thiện!
Tô Vũ gật đâu, không nói gì thêm.
Có vài lời hắn không tiện nói ra.
Đại tỷ, không phải ta không muốn làm như ngươi nói, mà là… Không đủ tư bản!
Thượng giới có quá nhiều Hợp Đạo, ngoài ra có vết xe đổ của Bách Chiến vương, bấy giờ các tộc đều lo lắng ta lấy bọn họ làm pháo hôi, một khi có Hợp Đạo ngoại tộc chết trận mà Hợp Đạo Nhân tộc không sao thì dễ xảy ra biến cố.
Nói cách khác, Tô Vũ nhất thiết phải suy tính cặn kẽ, nghĩ cách giết địch mà chỉ trả cái giá nhỏ nhất.
Bách Chiến vương đã khiến hắn biến thành một kẻ như thế!
Dù là Tử Linh Hầu thì cũng không thể tùy ý chôn vùi.
Vả lại Tô Vũ cũng không quá lo lắng về việc Bắc vương trốn thoát, hắn nói: “Khi chúng ta đang chiến đấu với Tử Linh thiên hà Bắc vương cũng không dám ra tay, thậm chí còn lựa chọn trốn đi, vậy sau này có lẽ hắn không dám quay lại chiến nữa đâu”
Nam vương cau mày, gật đầu: “Nhưng vẫn phải cẩn thận, một khi Thương Sơn Minh chết thì Bắc vương sẽ trở nên rất mạnh, nếu không có một vị Tử Linh Thiên vương bù lại mà lại chết đi nhiều Hầu và quân chủ như thế, rất có thể sẽ có một tồn tại cường đại hơn ra đời”
“Nam vương thì sao?”
Tô Vũ nhìn bà, ngài không có hy vọng ư?
Nam vương cau mày: “Ta còn kém một chút, thậm chí ta còn không bằng Bắc vương.
Bắc vương có hy vọng thăng cấp hơn ta.
Biện pháp tốt nhất vẫn là có thêm Tử Linh Hợp Đạo, hoặc là xuất hiện một vị Tử Linh Thiên vương bổ khuyết chỗ trống của đại „ đạo:
Tô Vũ gật đâu, nhìn về phía Tử Linh thiên hà nơi xa.
Nam vương cũng đang nhìn, bà lẩm bẩm: “Nhất định vẫn còn rất nhiều cường giả mà hiện tại không dám ra mặt.
Hẳn là bọn chúng sẽ liên hợp lại, hơn nữa sẽ cẩn thận hơn trước”
Thương Sơn Minh quá mức sơ suất, cũng quá mức tin tưởng Bắc vương, cảm thấy Bắc vương sẽ tham chiến, hoặc nên nói là gã muốn giúp Bắc vương chứ không phải Bắc vương giúp gã.
Chính vì vậy nên khi Tô Vũ đột ngột đánh gã đã khiến gã không kịp phản ứng.
Nếu Tô Vũ đánh Bắc vương trước thì chắc chắn gã sẽ dẫn dắt Tử Linh Hầu tham chiến.
Tô Vũ lại gật đầu, ánh mắt hết sức phức tạp.
Chương 2724: Phương Pháp Hồi Sinh Tử Linh.
Tô Vũ và Nam vương cứ thế trò chuyện, không để ý tới lão Quy, nhất thời khiến lão Quy càng thêm nóng nảy và bất an, có điều lão không biết nên làm gì.
Làm sao bây giờ?
Sẽ chết người sao?
Chết bao nhiêu?
Lão không muốn đám lão huynh đệ chết đi, nhưng lão không thể ngăn cản bọn họ.
Tô Vũ thấy lão quá nóng ruột thì bất đắc dĩ nói: “Trấn Linh tướng quân đến lối vào tầng 7 chờ đi, một khi có nguy hiểm thì có thể lên vào, ta bảo Thông Thiên Hầu phối hợp ngươi, có thể truyền tống ngươi đến chiến trường bất cứ lúc nào”
“Ngươi phải nói sớm chứ…”
Lão Quy lập tức biến mất, giờ khắc này lão không nhớ là phải duy trì mặt mũi cho Tô Vũ nữa, lão vội muốn chết rồi.
Lão lập tức biến mất.
Nam vương hơi cau mày: “Tính cách Hồng Mông do dự không quyết đoán.
Thực lực không yếu, có thể tham chiến nhưng không thể chủ đạo chiến dịch một phương, nếu không gặp cường địch thì chắc chắn sẽ bại”
“Hắn không thể bỏ mặc đám lão huynh đệ thôi”
Tô Vũ cười nói: “Cũng tốt mà, có chút nhân tình cũng hay.
Không phải sư nương cũng không quên được Văn vương sao? Mà ta cũng có vài thứ không bỏ xuống được.
Nếu con người thật sự vô dục vô cầu, vậy thì không thể khắc chế.
Thật sự vô dục vô cầu thì vì sao hắn phải chinh chiến vì ta?”
Hắn không cảm thấy lão Quy có vấn đề quá lớn, kẻ thật sự vô dục vô cầu thì sao phải giúp ngươi?
Nam vương im lặng, bà không nói gì, hỏi lâu sau mới khẽ gật đầu: “Có lẽ ngươi đúng”
Bà không phản bác.
Tô Vũ nói không sai, nếu là người thật sự vô dục vô cầu thì hà cớ gì bà phải giúp Nhân tộc?
Còn không phải bởi vì không quên được người ấy sao?
Tô Vũ nhân cơ hội này liền hỏi: “Sư nương, năm đó Văn vương lão sư tới đây là muốn hồi sinh một người ư?
Nam vương cau mày: “Hình như là vậy, hắn chưa nói, ta cũng không hỏi, không dám hỏi, cũng không tiện hồi”
Không dám!
Bởi vì Văn vương quá mức quang chính, người bình thường thấy y đều tự biết xấu hổ.
Nam vương cũng vậy.
Ta chỉ là Tử Linh, mà y lại là bá chủ chư thiên, đệ nhất nhân chư thiên, Nam vương cảm thấy Văn vương có mị lực hơn Nhân Hoàng nhiều.
Tô Vũ hiểu rõ, xác định được Văn vương tới đây không phải để hỏi sinh Nam vương, thế thì thật sự có khả năng là Tinh Nguyệt.
Rốt cuộc Tinh Nguyệt có thân phận gì?
Một kẻ nuốt ấn ký Tử Linh Hầu mà vẫn chỉ là Vĩnh Hằng lục đoạn, vô số năm tháng qua vẫn không thể tấn thăng.
Tinh Nguyệt biết nàng có thân phận gì không?
Hắn không có thời gian nghĩ nhiều, lại hỏi tiếp: “Vậy sư nương có biết phương pháp hỏi sinh không?”
Nam vương trầm ngâm một chút rồi mở miệng: “Không rõ lắm, nhưng ta biết là rất khó khăn.
Cụ thể thì ta không biết, nhưng ta nhớ là cần có vài thứ phối hợp, bao gồm các loại lực lượng đại đạo.
Không đơn giản chỉ là đủ sinh khí thì có thể sống lại, ta từng nghe đến việc phải áp chế Tử Linh đại đạo, nhưng Tử Linh đại đạo vô cùng cường hãn, phải áp chế nó như thế nào?”
Nam vương lắc đâu: “Có điều hình như Văn vương đại nhân từng nghiên cứu, cần có sự phối hợp, giấy bút mực nghiên đều cần dùng đến.
Bút đạo phong ấn, mực đạo áp chế, giấy đạo giao cho đạo của người sống, nghiên đạo giao cho lực lượng sinh mệnh…”
Bà giải thích đơn giản, mà cơ bản bà cũng chỉ biết nhiêu đó.
Tô Vũ lại rơi vào trầm ngâm.
Tứ đại đạo đều phải dùng tới.
Bút đạo phong ấn, mực đạo áp chế, nhưng dùng mực đạo áp chế như thế nào?
Mực đạo có thể áp chế Tử Linh đại đạo ư?
Không có khả năng!
Tô Vũ lẩm bẩm: “Mực đạo áp chế… Bút đạo phong ấn… Nói như vậy là phải tách Tử Linh đạo khỏi Tử Linh đại đạo.
Ta có một ý tưởng mơ hồ, tróc Tử Linh đạo của đối phương không để nó quấn quanh đại đạo, dùng lực lượng thân thể cường hãn cho đi một ít sinh mệnh lực.
Giấy đạo có lẽ là dùng để tái tạo tân đạo, đạo của người sống”
Có khả năng phỏng đoán của hắn không sai, nếu thế hồi sinh một người thật sự quá khó khăn.
Khó hơn mong muốn nhiều.
Văn vương cũng chưa thành công là bởi vì y không đủ mạnh sao?
Chưa chắc!
Hay là Văn vương cũng không thể tróc đạo từ Tử Linh đại đạo? Nếu là thế thì mình cũng chưa chắc có thể thành công.
“Vì sao y lại muốn hồi sinh Tinh Nguyệt? Tinh Nguyệt… Tinh Vũ, chẳng lẽ là con gái của Nhân Hoàng?”
Tô Vũ hồ nghi, Nhân Hoàng độc thân đúng không?
Lễ nào nàng ta là con riêng của ông?
Nhưng dù là vậy thì cũng nên để Nhân Hoàng tự mình lo liệu, sao lại là Văn vương tiến hành?
Hay hắn đoán sai rồi?
Thôi, không thèm nghĩ nữa, giờ phút này hắn nhìn về phía thông đạo truyền tống, thở hắt ra, hắn không biết 27 vị trấn thủ có đánh chết được Thương Sơn Minh hay không, nếu không thể thắng lại còn tử thương thì xem như lần này hắn thiệt thòi lớn.
Về phần đám người Bắc vương đã chạy thoát thì kệ thôi.
Tô Vũ nhìn xung quanh, một đám Tử Linh quân chủ cùng Tử Linh Hầu còn đang áp chế vài vị Tử Linh Hầu ở dưới thiên hà.
Tô Vũ liền hô: “Thưởng cho 8 vị quân chủ Vĩnh Hằng cửu đoạn mỗi người một phần Tử Linh ấn ký”
Điểm sáng trong tay hắn bay đến trên người 8 vị Tử Linh quân chủ.
Hắn vẫn luôn quan sát, 8 vị này đều kiêu dũng thiện chiến hơn nhiều so với các quân chủ khác.
Lần này vừa vặn có 8 Tử Linh quân chủ bị đánh chết, chỉ có 5 vị bị trấn áp, còn lại đều chạy thoát.
8 vị quân chủ vui mừng, quỳ xuống đất hô to: “Vũ Hoàng thánh minh”
“Nhanh hấp thu Tử Linh ấn ký đi, có thể thăng cấp là tốt nhất, lúc này cũng là thời cơ rất tốt thăng cấp, đại đạo rung chuyển, có nhiều chỗ trống”
Bây giờ đúng là thời điểm vô cùng thuận lợi để thăng cấp.
Nghe thế, vài vị quân chủ bắt đầu hấp thu Tử Linh ấn ký và tử vong chỉ huyết, các quân chủ khác chỉ có thể âm thầm hâm mộ, kỳ thật Tử Linh Hầu cũng hâm mộ, nhưng Tô Vũ phân phối như thế có thể khiến chiến lực càng cường đại hơn.
Tử Linh Hầu cắn nuốt ấn ký, có mạnh thêm thì cũng hữu hạn.
Sau khi phân phối xong, Tô Vũ không lên tiếng nữa, hắn chậm rãi chờ đợi tình hình đang diễn ra trong thông đạo truyền tống.
Nếu đại chiến kết thúc thì hắn sẽ nhanh chóng biết.
Một khi trấn thủ thăng cấp, khí vận của Nhân tộc chắc chắn sẽ tăng mạnh.
Ngược lại bọn họ mà chết trận hết, khí vận Nhân tộc khẳng định sẽ suy yếu không ít.
Chương 2725: Thịnh Yến Của Tử Linh.
Bên trong Tinh Vũ phủ đệ.
Võ Hoàng hết sức buồn bực bởi vì tóc của lão đã bị đánh gãy rất nhiều.
Giờ phút này, đại chiến đang diễn ra vô cùng kịch liệt ở tầng ngầm.
Năm xưa 27 vị trấn thủ cũng là hạng người thiện chiến chém giết vô số kẻ địch, có điều hiện giờ đối thủ của bọn họ quá mạnh.
Thương Sơn Minh chuyên nhằm vào một người mà đánh, đánh vỡ lớp thạch hóa của Sơn Khải khiến thân thể y bị tổn thương nặng nề.
Thương Sơn Minh muốn dùng thủ đoạn nhanh nhất, trả giá nhỏ nhất để chém giết trấn thủ, khiến đối phương không thể liên thủ tiếp nhau.
Nhưng các trấn thủ đều là lão bằng hữu đã từng hợp tác không dưới nghìn lần, hoàn toàn không hề lúng túng, Sơn Khải mới vừa bị trọng thương thì lập tức đổi người, một vị trấn thủ khác chặn Thương Minh Sơn lại, chém ra một đao.
Đại chiến cực kỳ tàn khốc!
Trong chớp mắt đã có 7 – 8 vị trấn thủ trọng thương, mà Thương Sơn Minh cũng bị đánh đến nỗi máu đen lan tràn, tử khí rung chuyển.
Lực lượng Tử Linh đại đạo áp chế chư vị trấn thủ, đại đạo quá mạnh khiến những người này mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.
Nơi xa.
Hà Đồ cau mày, tập trung quan chiến.
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì dù 27 vị trấn thủ thắng cũng không có ý nghĩa, bởi vì sẽ chẳng còn được mấy người sống sót.
Trầm tư một hỏi, y bèn truyền âm: “Lam Sơn Hầu, chúng ta nhanh chóng cắn nuốt Tử Linh ấn ký làm chính mình cường đại lên đi, phải tranh thủ gánh vác lực lượng đại đạo, nếu không hiện tại có rất nhiều chỗ trống trong đại đạo, Thương Sơn Minh có thể sẽ càng đánh càng mạnh”
Lam Sơn Hầu không nhiều lời, hai người khoanh chân ngồi xuống, vội vã cắn nuốt Tử Linh ấn ký thu được trong lúc giết địch trước đó.
Hà Đồ nghĩ rất đơn giản, hiện tại y thăng cấp Hợp Đạo là có thể cướp lấy một ít quyền khống chế đại đạo, mà Lam Sơn Hầu cũng vậy.
Nếu ngoại giới cũng có Tử Linh thăng cấp vậy sẽ càng có nhiều phần bị cướp hơn.
Nếu y đoán không sai thì rất có thể giờ phút này, Tô Vũ ở bên ngoài đã ban thưởng cho Tử Linh quân chủ giúp bọn họ thăng cấp Hợp Đạo.
Từ khi khôi phục ký ức và khôi phục bản tâm thì Hà Đỏ đã thông minh hơn trước đây rất nhiều, không dễ dàng tức giận, cũng không còn vô tri như trước.
Y vốn đã tiếp cận Hợp Đạo, bây giờ sau khi cắn nuốt Tử Linh ấn ký, cộng thêm quan sát Thiên vương giao chiến thì khả năng cảm ngộ lực lượng đại đạo đã tăng mạnh.
Một lát sau, khí tức y thoáng rung chuyển.
Qua một lát, một đạo tử khí cường hãn phóng ra.
Nơi xa, tử khí của Thương Sơn Minh liền suy yếu đi một chút, gã lập tức giận điên lên, các trấn thủ khác thì không biết tình huống cũng không cảm ứng được, nhưng Thương Sơn Minh thì lại biết rất rõ, gã thâm mắng một tiếng.
Cứ thêm một Hợp Đạo thì gã sẽ bị suy yếu đi một phần tại nơi tử khí đứt đoạn này.
Lúc bấy giờ, các trấn thủ bất chấp tất cả, vô cùng điên cuồng, một số trấn thủ lựa chọn phá thuật thạch hóa, binh khí bộc phát ra lực lượng cường đại đánh đến long trời lỡ đất.
Ác chiến không ngừng!
Liên tục có trấn thủ bị đánh bay ngược ra!
Khí tức trên người Thương Sơn Minh cũng dần trở nên yếu đi, Lam Sơn Hầu đang dần cường đại hơn, Hà Đồ bên cạnh nàng cũng đang tập trung cường hóa chính mình.
Bên ngoài, trong số 8 vị quân chủ vậy mà cũng có hai vị thăng cấp Hợp Đạo.
Vốn đã gần thăng cấp, hiện tại Tử Linh đại đạo trống ra chính là thời điểm thăng cấp tốt nhất của bọn họ.
Tô Vũ lệnh cho tất cả Tử Linh Hầu và cả Nam vương chuyên tâm tu luyện, nhân cơ hội xâm chiếm càng nhiều lực lượng đại đạo càng tốt.
Đám người Bắc vương trốn tới Quy Khư chi địa cũng đang điên cuồng tu luyện.
Tương tự, ở nơi xa, Hạ Thần và Lưu Hỏng tìm được cơ hội cũng gấp gáp cường hóa bản thân.
Trong Tử Linh thiên hà cũng có rất nhiều Tử Linh đang tham lam hấp thu lực lượng quy tặc.
Đây là cơ hội hiếm có!
Hôm nay có không ít Tử Linh Hầu và Tử Linh quân chủ đã ngã xuống, đây đúng là một lần thịnh yến của toàn Tử Linh giới.
Cùng lúc đó.
Sinh linh giới vực.
Trong một tiểu giới nhỏ yếu có một vài tu giả Sơn Hải Nhật Nguyệt đang tụ tập.
Sau đó, trên người một vị Nhật Nguyệt Tiên tộc bất chợt hiện lên một con mắt, khí tức và ánh mắt kẻ nọ liền xuất hiện biến hóa lớn, không khó để nhìn ra khí tức ấy thuộc về vị cường giả đỉnh cấp – Thiên Cổ.
Đúng vậy, là khí tức của Thiên Cổ.
Trong chớp mắt, khí tức của vài vị cường giả các tộc khác cũng đều xảy ra biến hóa.
Thiên Cổ bám vào người vị Nhật Nguyệt tộc mình, lão nói: “Bản tôn không thể hội hợp, có một số việc không tiện bàn bạc, hôm nay tụ hợp ở đây nói một chút đi”
Ở đây có không ít người.
Thiên Cổ, Phù vương, Phượng Hoàng, Tịch Vô, Ma Kích, Ma Dược, Vượn Hoàng, Thâm Uyên Hầu, Thiên Long Hầu, Minh Hoàng, ước chừng 10 vị Hợp Đạo cảnh.
Không có Giám Thiên Hầu và Đa Bảo, không ai báo cho hai vị này.
“Linh Hoàng, Linh Uyên, Long Đấu, Kim Sí Đại Bằng, Binh vương, trận chiến lần trước, có năm vị sinh linh Hợp Đạo đã ngã xuống”
Thiên Cổ nói: “Phù vương đã đến Tử Linh giới một chuyến, lần trước còn có hai vị Tử Linh Hầu bị giết… Tính ra thì chúng ta đã tổn thất quá mức thảm trọng”
Sắc mặt mọi người đều âm trầm.
“Tô Vũ trưởng thành quá nhanh”
Thiên Cổ cảm khái: “Không hiểu sao gần đây ta rất bất an.
Mười vạn năm qua, đây là lần đầu tiên ta bất an như thế! Đại chiến triều tịch lần thứ chín, chúng ta đã thắng, diệt sát gần trăm Hợp Đạo liên minh Nhân tộc.
Nhưng các tộc cũng tổn thất không nhỏ, bởi vì Nhân tộc suy yếu nên rất nhiều Hợp Đạo các tộc lựa chọn đến thượng giới”
Trước kia, các tộc không chỉ để lại một vị Hợp Đạo tọa trấn, nhiều là 5 – 6 vị, ít thì cũng có 2 – 3 vị.
Nhưng bởi vì Nhân tộc đã bị giết thê thảm, để bao vây tiễu trừ tàn dư Nhân tộc sau đó nên rất nhiều Hợp Đạo đều lựa chọn di chuyển lên thượng giới, dẫn đến Hợp Đạo ở hạ giới trở nên thưa thớt.
Không ngở lúc này nhược điểm đã lộ ra.
Tịch Vô lãnh đạm nói: “Thiên Cổ, nếu ban đầu Tiên tộc ngươi không lòng dạ khó lường thì đã không đến mức như thế, năm xưa Tiên tộc ngươi còn liên minh cùng Nhân tộc…”
Thiên Cổ nhíu mày phản bác: “Khi ấy không đơn giản là vì vấn đề đã tâm của Tiên tộc ta.
Còn có một vấn đề khác, mọi người nghĩ đi, lưu lại Nhân tộc để một vài đỏ cổ Nhân tộc thượng giới xuất hiện, thậm chí câu ra người truyền lửa chưa bại lộ”
“Ai có thể ngờ rằng áp chế Nhân tộc mấy trăm năm, 10 năm cuối cùng trước khi thượng giới mở ra lại xuất hiện biến cố như vậy? Không ai có thể đoán trước được”
Không sai, chỉ còn mấy năm nữa thôi là thượng giới sẽ mở ra…
Nếu nói dã tâm Tiên tộc lớn, chẳng lẽ Thần Ma thì không? Ban đầu bọn họ cũng chưa hạ quyết tâm nhất quyết diệt trừ Nhân tộc, cũng muốn dụ dỗ toàn bộ đỏ cổ của Nhân tộc trên thượng giới xuống dưới nghĩ cách cứu viện.
Cũng muốn câu ra những người truyền lửa còn tồn tại của chủng tộc này.
Cuối cùng không nghĩ tới tất cả đều té ngã mà thôi.
Thiên Cổ lại nói: “Chuyện này cũng tốt, ít nhất hiện tại đã bại lộ vài người, bao gồm cả hậu chiêu Văn vương lưu lại như Thư Linh, Trà Thụ và tỉnh huyết Tô Vũ dùng lúc trước, Đại Chu vương cũng bại lộ, hắn nhất định không phải Nhân tộc trong triều tịch này, còn có đám cổ tộc cũng đều lộ mặt, khi triều tịch thứ mười kết thúc, tất cả dư nghiệt đều sẽ bị chém giết”
Ma Kích lên tiếng: “Thôi, không đề cập tới chuyện đó nữa.
Thiên Cổ, ngươi tìm chúng ta là có việc gì? Dựa theo ý định lúc trước, mọi người cùng nhau ngủ đông chờ đợi thượng giới mở ra, không cần tranh đua với Nhân tộc.
Thượng giới mở ra thì Nhân tộc tất bị diệt..”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tướng Dạ [Dịch] Tướng Dạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Tuong-Da-dich.jpg)






