[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 534 : Quá Khứ Của Đại Chu Vương. (c2666-c2670)
❮ sautiếp ❯Chương 2666: Quá Khứ Của Đại Chu Vương.
Chiến trường Chư Thiên.
Trên Tinh Thần Hải.
Tô Vũ bình tính đứng chờ Đại Chu vương, Thư Linh và Trà Thụ trở về.
Vừa về đến nơi, hai vị linh đã vội đứng chắn hai bên trước mặt Tô Vũ.
Trà Thụ hóa thành bé gái tò mò nhìn Đại Chu vương, vị này rất lợi hại, nàng phải đề phòng.
Vừa rồi Thư Linh đã truyền âm nói là phải đề phòng không cho vị nảy tập kích Nhân Chủ.
Trà Thụ tò mò đánh giá Đại Chu vương, y là người xấu sao?
Đại Chu vương không quản hai người họ, y đi đến trước mặt Tô Vũ, nhẹ giọng nói: “Không bắt được Giám Thiên Hầu, Vũ Hoàng thứ tội”
Tô Vũ bình thản xua tay: “Không bắt được thì thôi.
Nhưng vì sao lại ném mảnh nhỏ chữ “Lục đi?”
Đại Chu vương nhẹ giọng đáp: “Mảnh nhỏ kia đã bị đối phương động tay chân, đến giờ vẫn chưa phát hiện ra vấn đề.
Vừa vặn nhân cơ hội này ném trả đối phương, như vậy sẽ khiến cường giả vạn tộc thêm vài phần nghi ky.
Vũ Hoàng không bao giờ làm chuyện vô nghĩa, dù là Giám Thiên Hầu thì cũng sẽ chột dạ vài phần..”
Tô Vũ nghiền ngẫm nhìn y, không khỏi bật cười: “Cũng đúng.
Có điều… Lân sau nhớ báo ta trước”
({Rõ”
Đại Chu vương không nói nhiều, Tô Vũ là người bá đạo, bỏ qua như vậy đã là không tồi.
Kỳ thật y có chút tò mò, rốt cuộc hai người Đại Tần vương đang làm cái gì?
Tô Vũ đột ngột kêu y ra tay với Giám Thiên Hầu, hiển nhiên đây chỉ là để yểm hộ chứ không phải mục đích chân chính của hắn.
Nếu không có thêm Đại Tân vương và Đại Hạ vương đến đây thì hy vọng đánh chết Giám Thiên Hầu sẽ cao hơn.
Vạn tộc cũng không biết hai người kia đã thăng cấp, bất quá hai người Đại Tân vương biến mất mà mãi không xuất hiện.
Tô Vũ nhìn thoáng qua hư không vô tận ngoài chiến trường Chư Thiên, sau khi xé rách hư không sẽ không còn là các giới vực của các tộc, mả chính là hư không vô tận, không ít cường giả thích đến đó thu thập Thiên Địa Huyền Quang và Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch.
Hư không vô tận là khu vực nằm ngoài chiến trường và các đại giới, tạo thành từ một bộ phận khác của vạn giới, là nơi trống vắng hư vô, các trận chiến hay diễn ra ở đó.
Nơi đó rất lớn, là địa điểm lý tưởng để tránh né đuổi giết hoặc che giấu hành tung.
Nhưng nơi đó cũng có biên giới.
Tô Vũ chưa từng đến hư không vô tận, nhưng hắn biết nếu cứ đi mãi thì sẽ gặp được biên giới, nghe nói là thời điểm khai thiên tích địa không thể sáng lập thêm, đương nhiên là chỗ đó cách bọn họ rất Xa XÔI.
Đám người không có tiểu giới hoặc thế giới đã hủy diệt như Giám Thiên Hầu, Đa Bảo thường lựa chọn trốn tránh trong hư không vô tận.
Trước đây tổng bộ Liệp Thiên Các cũng từng ẩn giấu trong hư không vô tận.
Hắn nhìn một hồi, sau đó nói: “Đại Chu vương, ngươi về Nhân Cảnh truyền lệnh ta bảo Đại Minh vương đến Hồng Mông cổ thành một chuyến, mục đích là để ông ấy nghĩ cách trấn áp dị động ở Tử Linh giới vực.”
Đại Chu vương suy tư, Hồng Mông cổ thành sao?
Đúng rồi, lão Quy không hiện thân.
Đại Chu vương liền đáp: “Rõ, ta sẽ lập tức trở về…”
Y vừa định rời đi, Tô Vũ bỗng nhiên gọi y lại, đoạn hỏi: “Ta muốn hỏi chuyện này, ngươi biết cha của Cấm Thiên vương không?”
Đại Chu vương ngạc nhiên quay đầu nhìn Tô Vũ, ngẫm nghĩ rồi nói: “Có khả năng ta biết, nhưng có phải người ta phỏng đoán hay không thì không chắc chắn.
Chi mạch này hẳn là không chỉ có một người, lúc trước ta không gặp được vị kia, Hạ Thần đã giết chết đối phương…”
Tô Vũ không nói nhiều, trực tiếp triển lộ ra bộ dáng đối phương.
Hắn từng nhìn thấy trong trí nhớ của Cấm Thiên VƯƠN.
Đại Chu vương nhìn một lúc, khẽ nhíu mày.
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Chi mạch Ngục vương đều là phản đồ.
Nhưng ta muốn biết trong chín lần triều tịch trước, chỉ mạch Ngục vương đã từng xuất thủ chưa? Hay là đã từng giúp đỡ Nhân tộc chưa?”
Đại Chu vương trầm mặc một hồi, rồi y mỡ miệng:
“Ta đã gặp người này, năm xưa đối phương từng lộ mặt, nhưng hắn không thuộc chỉ mạch Ngục vương.
Trong tứ cực Nhân vương, trừ Minh vương có truyền thừa minh xác, còn lại 3 mạch khác sau thượng cổ thì không rõ ràng lắm”
Tô Vũ cau mày: “Khi người này xuất hiện, hắn dùng thân phận gì?”
“Người thượng giới”
Đại Chu vương đáp: “Người thượng giới đi xuống, cùng đi với một vị sứ giả trong triều tịch thứ chín, không phải người nào trên thượng giới cũng đều là Hợp Đạo.
Cũng có một ít Vĩnh Hằng, thậm chí có kẻ còn yếu hơn, bởi vì thượng giới cũng đang khai chỉ tán diệp.
Lúc ấy ta không quá để ý người này, hình như sau khi đối phương xuống dưới không lâu liền chết, ở thời kỳ kia, một Vĩnh Hằng chết đi không quan trọng…”
Tô Vũ ngạc nhiên nhìn y: “Nói như vậy, ngươi không phải người thượng giới ư?”
“Không phải.”
2 ((Đại Chu vương cười khổ: “Vũ Hoàng oan uổng ta rồi.
Ta không phải từ thượng giới đi xuống, người tới từ thượng giới thì sẽ phải rời đi khi triều tịch chi biến kết thúc, bằng không sẽ bị trừng phạt.
Ta vẫn luôn ở trong chư thiên vạn giới, đương nhiên ta có quen những ngươi bên trên, dù sao cũng từng tiếp xúc nhiều lần”
Y không phải người thượng giới.
Tô Vũ lại nhíu mày: “Không đúng, ngươi nói người thượng giới đi xuống sẽ không thể ở lại, nếu không sẽ bị trừng phạt, vậy người này tránh trừng phạt như thế nào?”
Đại Chu vương giải thích: “Vậy chứng tỏ là đối phương không đạt tới Hợp Đạo cảnh, hắn đã tìm chỗ tị nạn hoặc là dứt khoát trốn vào nơi khác khi thượng giới phong bế, dù sao khi chiến trường Chư Thiên đóng lại thì người thượng giới nhất định cần phải rời khỏi”
Tô Vũ suy tư.
Xem ra phụ thân Cấm Thiên vương và cả Tây vương phi đều là người thượng giới.
Có lẽ lúc phong bế thì ả đã trốn vào Tử Linh giới vực, còn nam nhân kia thì trốn trong di tích nhằm tránh quy tắc trừng phạt.
Đại Chu vương không phải là người thượng giới, y vẫn luôn ở trong hạ giới từ đó đến nay.
“Đám người Thiên Cổ không biết ngươi ư?”
Đại Chu vương giải thích: “Mỗi thế hệ đều sẽ lưu lại một hai vị cường giả ẩn núp không ra tay.
Dù có nguy cơ diệt tộc thì chỉ cần không tới thời khắc cuối cùng, chúng ta đều sẽ không hiện thân, nhiệm vụ của chúng ta là truyền thừa tân hỏa.
Khi triều tịch lần thứ chín kết thúc, ở thời kỳ đó, ta đã lựa chọn không xuất thủ”
“Chưa từng xuất thủ ư? Ngươi nhẫn giỏi thật.
Chẳng trách lại đi nhẫn đạo”
Tô Vũ gật đầu, khó trách.
Y rất giỏi nhẫn nhịn.
Triều tịch lần thứ chín chiến bại, vị Hợp Đạo này lại nhịn xuống không ra tay, nói thật, nếu là Tô Vũ thì hắn chắc chắn sẽ không nhịn được.
Không chỉ mình Tô Vũ, mà Đại Tần vương hay Đại Hạ vương thì cũng khó mà nhịn nổi.
Tô Vũ lại hỏi: “Vậy ngươi là người triều tịch thứ chín hay là còn trước đó nữa?”
Đại Chu vương trầm mặc một hồi, sau đó y đáp:
“Trước đó”
“Khá thật”
Tô Vũ bật cười: “Đừng bảo ta là ngươi nhẫn từ thời thượng cổ tới hiện tại nhé, nếu thế thì ta phục ngươi rồi.
Mười vạn năm… Chẳng lẽ ngươi là một vị Hầu thượng cổ sao?”
Đại Chu vương lắc đầu, nhưng không nói tỉ mỉ về mình.
Chương 2667: Đồng Đội Heo!
“Ta lại hỏi một vấn đề, người như ngươi chỉ có mình ngươi hay là có những người khác nữa?
Chính ngươi đã nói mỗi thế hệ đều sẽ có vài vị, vậy lần triều tịch thứ chín chỉ có mình ngươi thôi sao?” Tô Vũ nghiền ngẫm nhìn Đại Chu vương.
Đại Chu vương cẩn thận đáp: “Irong vạn giới chỉ có mình ta, Hạ Thần là ngoài ý muốn.
Nhưng chắc chắn là thượng giới còn có nhiều người khác.
Chúng ta hoàn toàn không biết thân phận của nhau, đều âm thầm ẩn núp chờ đợi thời cơ mà thôi”
“Vậy ai an bài các ngươi ẩn núp?” Tô Vũ chất vấn.
Đại Chu vương cúi đầu: “Ta không thể nói”
“Không thể nói?” Tô Vũ nheo mắt nhìn y.
Đại Chu vương thở dài: “Ta chỉ có thể nói những gì mình có thể nói, những người như chúng ta được xưng là người truyền lửa.
Ban đầu nhân số hẳn là không ít, nhưng mỗi lần triều tịch đều sẽ có người xuất hiện, lựa chọn Nhân Chủ hắn nhận định hoặc là đứng ra thúc đẩy Nhân Chủ thượng kh) VỊ:
“Ví dụ như triều tịch lần thứ chín, nếu ta cảm thấy Bách Chiến vương là lương chủ mà ta muốn duy trì thì ta sẽ cho hắn biết thân phận người truyền lửa của mình.
Nhưng khi đó đã có vài người truyền lửa lộ diện ủng hộ Bách Chiến vương, vậy nên ta không cần bại lộ thân phận chính mình nữa, ta dùng thân phận Vĩnh Hằng bình thường sống trong triều tịch lần thứ chín…”
Tô Vũ lẩm bẩm: “Người truyền lửa sao? Thật thú vị.
Không cần hỏi nhiều thì ta cũng có thể đoán được, người ra lệnh cho ngươi không phải Nhân Hoàng thì chính là 3 vị Nhân vương khác.
Bất quá ta cho rằng Văn vương không có thời gian làm chuyện này, Võ vương thì không có đầu óc, Ngục vương là phản đồ, vậy không phải Nhân Hoàng thì chính là Minh vương”
“Minh vương tuy có khả năng nhưng khi Nhân Hoàng quyết định hủy diệt thượng cổ thì chưa chắc Minh vương đã biết, đã không biết thì khó mà nghĩ tới việc sớm lưu lại người truyền lửa cho đời sau, nên xem ra có lẽ là Nhân Hoàng”
Tô Vũ mỉm cười: “Nhân Hoàng vẫn luôn không hiện sơn lộ thủy.
Nhiều thế hệ Nhân Chủ đều có người truyền lửa duy trì, đều là hậu chiêu Nhân Hoàng lưu lại, ta chỉ cảm thấy kỳ quái vì sao không có chủ nhân quy tắc nào? Bút tích của Nhân Hoàng không nên nhỏ bé như thế, chỉ để lại một vài Hợp Đạo thôi tr?”
Đại Chu vương nhìn thoáng qua Tô Vũ, sau một lúc lâu mới nói: “Chủ nhân quy tắc có định số rõ ràng.
Hợp Đạo sẽ dễ che giấu hơn”
Y không thừa nhận cũng không phủ nhận lời Tô Vũ phỏng đoán.
Y chỉ nói rằng số lượng chủ nhân quy tắc rất rõ ràng.
Nhân tộc chỉ có nhiều như vậy.
Tô Vũ bất giác nghĩ đến hậu chiêu của Văn vương là Võ Hoàng và Hoang Thiên Thú, cả hai bọn họ đều là chủ nhân quy tắc, rất có thể thứ trong mực đạo và thư đạo cũng tương tự.
Bất quá hậu chiêu của y toàn là để đánh một trận với vạn tộc, tồi tệ hơn là dùng nó để đồng quy vu tận với kẻ thù.
Mà hậu chiêu của Nhân Hoàng mới là điểm mấu chốt giúp Nhân tộc duy trì chín triều tịch.
Đây là nội tình.
Người truyền lửa truyền thừa nhiều thế hệ, một đám lộ diện qua các thời kì giúp Nhân tộc không bị hủy diệt.
Đây chính là sống bằng vốn liếng dành dụm từ tổ tiên mà vạn tộc nói.
Nhân tộc vẫn luôn sống bằng những gì tổ tiên để lại, ăn chín triều tịch, hơn chín vạn năm vẫn chưa hết.
Biết càng nhiều chuyện thì Tô Vũ lại càng thêm thấy hứng thú với Nhân Hoàng.
Vị này thường ngày không mấy lộ mặt, nhưng an bài lại chu đáo hơn Văn vương, không có an bải của Nhân Hoàng thì có lẽ Nhân tộc đã sớm diệt vong, chưa chắc chờ được đến hiện tại.
Mà người truyền lửa như Đại Chu vương có thể bảo đảm vô số năm truyền thừa.
Mọi người không biết thân phận lẫn nhau, không biết ai là người truyền lửa.
Ngươi cảm thấy có thể ủng hộ đối phương làm Nhân Chủ thì đứng ra, ngươi không biết còn bao nhiêu người khác giống mình, vô cùng thần bí.
Tô Vũ nhìn về phía Đại Chu vương, hắn nhếch miệng.
“Vậy Đại Chu vương là đồ đệ hay hậu duệ của người truyền lửa, hay vốn là người truyền lửa đời đầu?”
Nếu là đời đầu thì sẽ rất thú vị.
Đại Chu vương ngẫm nghĩ: “Người truyền lửa đời đầu ư? Danh từ này rất hay, người truyền lửa đời đầu đều là nhóm người đáng tín nhiệm nhất, cũng là lực lượng tinh nhuệ nhất.
Có khả năng bọn họ không phong Hầu, thậm chí không có phong hào, thậm chí vạn giới không biết đến sự tồn tại của bọn họ.
Ổ hiện tại, phải gọi là… Tử sĩ, ám vệ”
Y biến tướng giải thích một chút cho Tô Vũ, người truyền lửa đời đầu có khả năng đều là ám vệ của Nhân Hoàng.
Vạn giới đều biết về các vị chủ nhân quy tắc, nhưng nếu không phải chủ nhân quy tắc, hơn nữa còn cố ý ẩn giấu đi thì sẽ không ai biết.
Đại đạo ngàn vạn, dung đạo mà thôi, tìm cái đạo không ai để ý rồi cho bọn họ dung hợp, ngươi biết đó là ai sao?
Mười vạn năm, sống bằng vốn liếng dành dụm.
Tô Vũ cười nói: “Ta chỉ thắc mắc, chín triều tịch, chín vị Nhân Chủ, có cả hậu chiêu hỗ trợ, vậy mà Nhân tộc không đánh thắng lần nào sao? Không diệt hết được vạn tộc à? Vạn tộc lợi hại như vậy?”
Đại Chu vương thở dài: “Bình thường thôi, vạn tộc dù sao cũng là vạn tộc.
Mà Nhân tộc chung quy chỉ là một chủng tộc.
Lực lượng cấp cao của Nhân tộc rất mạnh, nhưng trung cấp hạ cấp thì không cường đại lắm.
Dù là lực lượng cao tầng thì Nhân tộc cũng chỉ có thể áp chế một chút, nếu hoàn toàn khai chiến thì… Vũ Hoàng cũng thấy rồi đó, kể cả ở thời thượng cổ mà kết quả vẫn là Nhân tộc và đám nghị viên cùng nhau biến mất”
Nhân tộc thượng cổ vô cùng cường đại nhưng dù sao cũng chỉ là lực lượng một chủng tộc, có thể áp chế không có nghĩa là có thể chém giết toàn bộ.
Kết quả khi đại chiến bùng nổ chính là mọi người đều biến mất.
Hoặc là đã chết hoặc là bị phong ấn, hoặc là đang ở đâu đó chiến đấu 10 vạn năm, không làm gì được nhau.
Tô Vũ đã thăm dò được tình huống cơ bản của Đại Chu vương.
Chính Đại Chu vương cũng không hề giấu giếm.
Y là ám vệ của Nhân Hoàng.
Cụ thể có phải đời thứ nhất hay không thì Tô Vũ không hỏi, mà Đại Chu vương không nói thẳng có lẽ là do có điều cố ky.
“Nói như vậy, hiện tại người truyền lửa đã sắp chết hết rồi đúng không?”
Đại Chu vương thở dài, gật đầu: “Đúng vậy, có quá nhiều người đã lộ diện ở triều tịch thứ chín.
Tin tức người truyền lửa cũng hoàn toàn bại lộ.
Một vài người nói cho Bách Chiến vương biết, trên thực tế là không nên nói.
Dựa theo ước định lúc trước thì dù người truyền lửa có hiện thân cũng sẽ dùng thân phận khác, không thể nói chính mình là người truyền lửa.
Nào ngờ bọn họ lại nói ra.
Về sau, do Bách Chiến vương cảm thấy có thể thắng nên hắn muốn tăng cường lực lượng, phái những người truyền lửa đó đi tìm người truyền lửa khác.
Cuối cùng… bị vạn tộc một lưới bắt hết”
Tô Vũ nhe răng: “Vì sao ta cảm thấy Bách Chiến vương là tên đồng đội heo vậy?”
“..).. e Đại Chu vương im lặng.
Tô Vũ đưa tay day trán: “Tìm người truyền lửa thì ta có thể hiểu được, nếu là ta, khi ta nghĩ mình có thể thắng chắc thì cũng muốn tất cả đừng trốn nữa, hãy ra hết cho ta.
Cái này hắn làm không sai.
Ta đồng tình”
Hắn đồng ý với việc Bách Chiến vương tìm người truyền lửa để tăng cường thực lực.
Nhưng sau đó Tô Vũ lại cười nhạo: “Mấu chốt ở chỗ tên khốn kiếp ấy đã kéo hết người ra nhưng rốt cuộc hắn đã giết bao nhiêu cường giả vạn giới? Ta chỉ muốn biết vì sao vẫn còn nhiều như vậy?”
Đại Chu vương có chút xấu hổ, sau một lúc lâu mới mở miệng: “Giết không ít, triều tịch lần thứ chín có rất nhiều Hợp Đạo.
Cuối cùng vạn tộc đã chết ít nhất hơn 50 vị Hợp Đạo”
“Nhân tộc thì sao?”
Tô Vũ hỏi tiếp.
Đại Chu vương bất giác thấy mặt mình nóng lên, càng thêm xấu hổ: “Hơn trăm”
Chương 2668: Cuộc Sống Quá Mức Gian Nan.
“Vô dụng!” Tô Vũ cả giận mắng.
Lần này Đại Chu vương không dám ngước mặt lên nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ vẫn tiếp tục lảm nhảm: “Rõ ràng là một con heo vô dụng! Trong tình huống chính mình có thực lực tiếp cận chủ nhân quy tắc, giết được 50 Hợp Đạo của vạn tộc mà lại để nhà mình tổn thất hơn trăm Hợp Đạo, chẳng trách Nhân tộc lập tức suy sụp.
Hắn chính là một con heo! Ta không hiểu, tại sao con heo này được vô số người ủng hộ?”
Hơn trăm Hợp Đạo!
Má nói!
Lão tử cực cực khổ khổ, đến hiện tại cộng cả Nhân tộc, ngoại tộc và Tử Linh mà vẫn chưa có nhiều Hợp Đạo như vậy.
Giờ khắc này, Tô Vũ thật sự muốn chửi chết hắn ta!
Má nó!
Nếu không phải tại tên heo kia, vậy thì tình huống Nhân tộc đã tốt hơn hiện tại nhiều.
Lấy 2 đổi I.
Lại còn có một tên thực lực tiếp cận chủ nhân quy tắc, khó trách vạn tộc đều nói Nhân tộc tất diệt trong triều tịch này.
Đại Chu vương ái ngại lên tiếng: “Không phải đâu, nếu không phải trận chiến cuối cùng xảy ra chuyện dẫn tới rất nhiều Hợp Đạo ngã xuống thì kỳ thật Nhân tộc vẫn rất mạnh, trước đó chúng ta vẫn luôn chiếm ưu thế”
“Hừ”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng: “Tốt nhất là tên kia nên chết rồi, nếu hắn chưa chết, ngoan ngoãn ra làm tay sai cho ta thì còn được.
Nếu hắn muốn đoạt quyền thì ta sẽ tự mình dẫn người vây giết hắn”
€3.. e.
Đại Chu vương im lặng.
Thật ra Đại Chu vương cảm thấy Tô Vũ mắng Bách Chiến vương hơi quá đáng, Đại Chu vương vẫn luôn quan sát đối phương, giai đoạn trước thật sự không tồi, Nhân tộc vẫn luôn chiếm cứ thế thượng phong kể cả khi trận chiến cuối cùng bắt đầu.
Chỉ là đáng tiếc rốt cục lại thất bại.
Thất bại này quá nghiêm trọng, nháy mắt chôn vùi tất cả ưu thế của Nhân tộc.
Bách Chiến vương đã nghĩ đấy là trận chiến cuối cùng, vậy nên phải dốc toàn lực giết thật nhiều Hợp Đạo, sau đó hai bên giảng hòa… Vậy đấy, hắn muốn cùng vạn tộc cộng trị thiên hạ.
Tô Vũ mắng cho đã tức xong thì lại hỏi: “Tám lần trước thì sao?”
Đại Chu vương mở miệng: “Tám lần trước, trừ triều tịch đầu tiên có vẻ kịch liệt, một đám cường giả thượng cổ chết đi, còn lại vài lần sau quy mô không quá lớn, chủ yếu vẫn là vạn giới tranh phong, có hai lần người thượng giới còn không xuống.
Mọi người đều đang tích lũy thực lực, hoặc nên nói là chờ đợi một vị hùng chủ xuất hiện”
Tô Vũ đã hiểu.
Đánh hăng nhất chính là triều tịch đầu tiên và lần thứ chín, các lần khác thì đa phần mọi người đều dành thời gian để tích lũy thực lực, khôi phục thực lực.
Triều tịch đầu tiên, một đám cường giả thượng cổ đã chết.
Triều tịch lần thứ chín, tích lũy nhiều năm hủy trong một sớm chiều.
Tô Vũ thuận miệng hỏi: “Nhân Chủ triều tịch đầu tiên là ai?”
Sau thượng cổ, vị Nhân Chủ đầu tiên hẳn là không đơn giản.
Hà Đồ cũng chỉ là một trong số nhân vật nổi bật nhất ở thời đại đó mà thôi.
Đại Chu vương đáp: “Là con trai Võ vương.
Cũng là một vị hùng chủ, đáng tiếc lại kế thừa sự lỗ mãng của Võ vương, triều tịch đại chiến mới bắt đầu không lâu thì vị này đã mang theo bảy tám vị Hầu thượng cổ đại chiến với Hầu vạn tộc, cuối cùng hơn mười vị Hầu thượng cổ vạn tộc đã chết, mà vị kia cũng chết trận, sau này Nhân tộc không xuất hiện Nhân Chủ nữa, mãi đến khi cuộc chiến triều tịch lần đầu tiên kết thúc..”
Y lại bổ sung: “Về sau Hà Đồ hóa thành hoạt tử nhân rồi mang đại quân càn quét chư thiên, khi đó có người đề nghị bồi dưỡng Hà Đồ, kết quả Hà Đồ còn chưa tiến vào Hợp Đạo thì đã bị Hồng Mông giết, hẳn là Hà Đồ bị người tính kế dẫn tới Tử Linh mất khống chế.
Điểm này Vũ Hoàng cũng nên chú ý, Tử Linh giới vực phức tạp hơn chúng ta tưởng tượng”
Y thổ dài: “Tử Linh giới vực có tứ đại Thiên vương, thực lực của Nhân tộc ở Tử Linh giới không mạnh, vẫn luôn bị áp chế, nếu không phải có Trấn Linh tướng quân trấn thủ thì có lẽ tình huống còn hung hiểm hơn hiện tại”
Tô Vũ nhìn y, híp mắt nhắc nhở: “Đông Thiên vương đã chết”
Lần trước hắn đã nói rồi.
Đại Chu vương gật đầu: “Cái này ta biết, nhưng 3 vị Thiên vương khác và cả rất nhiều Tử Linh Hầu vẫn còn đó, tình thế của Nhân tộc vẫn rất gian nan.
Cho nên Vũ Hoàng muốn mở thông đạo Tử Linh thì nên suy nghĩ kỹ rồi hằng làm, để tránh bước vào vết xe đổ của Hà Đồ”
Bị người tính kế.
Tô Vũ nhìn chằm chằm y, bỗng nhiên hắn mỉm cười, vui về nói: “Không vấn đề gì, ta không phải tên ngu ngốc Bách Chiến vương kia, hắn là heo, ta không phải.
Hơn trăm Hợp Đạo Nhân tộc vậy mà lại chiến bại, ta phục hắn rồi đấy.
Lại còn chẳng giết được bao nhiêu Hợp Đạo của vạn tộc, xem như chết oan uống.
Số lượng Hợp Đạo phe ta đánh chết đã sắp đuổi kịp số Hợp Đạo hắn giết trong triều tịch trước rồi, an tâm đi”
Đại Chu vương sửng sốt.
Tô Vũ nói vậy là có ý gì?
Tô Vũ chợt nghiêm mặt kiểm kê: “11 vị Tử Linh Hầu Đông vương phủ, cộng thêm Đông Thiên vương. 13 vị Tử Linh Hầu Tây vương phủ thêm 2 vị cường giả cấp bậc Thiên vương. 15 vị Tử Linh Hầu Bắc vương phủ cộng thêm 1 vị cường giả Thiên vương.
Còn chưa tính Tử Linh Hầu Nhân tộc.
Cộng lại là 39 vị Tử Linh Hầu, 4 vị cường giả Thiên vương.
Nam vương phủ có 10 vị Tử Linh Hầu và 1 vị Thiên vương.
Tính ra thì có 49 tôn Tử Linh Hầu không phải Nhân tộc, 5 vị Thiên vương… Có phải là còn nhiều hơn số lượng Bách Chiến vương đã giết hay không?”
Đại Chu vương ngây người.
Tô Vũ lại nói tiếp: “Cho nên thu phục Tử Linh giới kỳ thật tương đương với giải quyết tất cả Hợp Đạo Bách Chiến vương giết trong một triều tịch, có vấn đề gì không?”
“Không”
Tô Vũ bình thản nói: “Hơn nữa chúng ta đã giết vài Hợp Đạo trong vạn giới, mà phe ta… Nếu ta nhớ không lầm, chưa có Hợp Đạo nào chết đúng không?”
“Đúng”
Đại Chu vương nghĩ tới gì đó, y chấn động nhìn Tô Vũ, Tô Vũ nhẹ nhàng cười hỏi: “Nhìn cái gì?
Đại Chu vương cảm thấy lời ta nói không ổn sao?”
“Không phải..” Đại Chu vương nuốt nước bọt: “Ý Vũ Hoàng là…
“Ý là ngươi có thể về rồi, ta bảo ngươi về truyền lệnh, ngươi lại đi theo ta mãi, muốn giám thị ta sao?”
€3.. e.
Đại Chu vương sửng sốt, ai muốn giám thị ngươi chứ?
Nói thật, y là hạng người đa mưu túc trí, vậy mà lần nào cũng bị miệng lưỡi của Tô Vũ đánh bại.
Lúc thì dễ tính, lúc lại trở mặt, thay đổi thất thường.
Loại người như Tô Vũ thật sự rất khó chơi.
Y bèn nói: “Ta về Nhân tộc đây…”
Nào ngờ Tô Vũ lại mở miệng chất vấn: “Ngươi nói xem, người truyền lửa gặp được người có thể làm Nhân Chủ thì mới bại lộ thân phận, vì sao ngươi lại cho ta biết?”
Đại Chu vương ngừng lại, hồi lâu y mới thổ dài, nói thẳng: “Vũ Hoàng không cần người truyền lửa chúng ta giúp sức, ngài đã tự làm được.
Nếu…
điều Vũ Hoàng nói trước đó là thật, vậy thì ngài đã siêu việt những Nhân Chủ trước, ngài thành công hơn bọn họ.”
Kỳ thật trong lòng y còn đang chấn động và không chắc chắn.
Rốt cuộc Tô Vũ có ý gì?
Chẳng lẽ hắn thật sự bình định Tử Linh giới vực rồi ư?
Không có khả năng!
Dựa theo lời Tô Vũ nói thì hình như Tây vương phủ có hai vị Thiên vương, hơn mười vị Tử Linh Hầu, sao Tô Vũ có thể trấn áp được?
Hắn còn chưa dẫn người tấn công Tử Linh giới vực cơ mà.
Chính y cũng chưa từng đến đó, hình như đám minh hữu cũng chưa từng đi.
Tô Vũ đang hù dọa y sao?
Là vì muốn chấn nhiếp y?
Trong lúc nhất thời, Đại Chu vương suy nghĩ rất nhiều, y có chút phiền muộn, vị này thật sự không dễ tiếp xúc, vì sao trước kia y lại không phát hiện ra chứ?
Mà Tô Vũ thì đã sớm bay đi, thanh âm quanh quấn bên tai Đại Chu vương: “Có khả năng chỉ mạch Ngục vương ẩn núp trong đám người sót lại trên thượng giới, hoặc nên nói là ngay từ ban đầu đã trà trộn trong đó.
Bách Chiến vương thất bại có khả năng liên quan đến bọn họ.
Có lẽ còn có quan hệ với nữ nhân, nữ nhân chỉ mạch này không dễ chọc.
Nếu Bách Chiến vương háo sắc hoặc là người nhu tình… vậy hắn bại coi như không oan”
“Ngươi ngẫm lại xem lúc trước Bách Chiến vương có quan hệ với nữ nhân nào không?”
“Bên cạnh đó, sau khi thượng giới mở ra, ngươi phải giám sát tất cả nữ nhân còn sót lại xuống đây cho ta.
Yêu mị, thanh thuần, nhân duyên tốt… đều là kê có hiểm nghỉ”
Giọng nói Tô Vũ càng ngày càng nhỏ dân: “Ngươi quen thuộc thượng giới, có lẽ đã biết kẻ nào phù hợp những đặc điểm này, hy vọng ngươi tập hợp lại thành một phần danh sách rồi sớm đưa lên, ta muốn biết tất cả tin tức”
“Có thể lừa gạt được người khác chứ không giấu được Tô Vũ này.
Kể cả bản thân Đại Chu vương ngươi, chỉ cần ngươi có chút dị động, tất cả đều nằm trong sự khống chế của ta.
Ngươi đi nhẫn đạo nhưng đừng chơi trò nhẫn với ta, ta mắng Bách Chiến vương mà đại đạo của ngươi lại dao động vài lần.
Đại Chu vương, khống chế cảm xúc đi, nhẫn đạo không cao thâm thì tiếp tục học tập”
Đại Chu vương giật nảy mình.
Mà Tô Vũ thì đã hoàn toàn biến mất, nhất thời y thật sự không biết nên nói gì.
Má nói Gia hỏa này… Thật sự có chút tà môn, thật đáng SỢI Dù sao y cũng là cường giả Hợp Đạo, vậy mà ở trước mặt Tô Vũ lại như không thể giữ được bất cứ bí mật nào, tất cả đều bị Tô Vũ nhìn thấu.
Cuộc sống này gian nan quá đi mất!
Chương 2669: Ngũ Hành Tộc.
Thư Linh và Trà Thụ ngoan ngoãn đi theo Tô Vũ, đợi tới lúc khuất hẳn bóng dáng Đại Chu vương, Trà Thụ mới hiếu kỳ hỏi: “Ban nãy y tức giận à? Bởi vì ngươi mắng Bách Chiến vương sao? Y sẽ phản bội ư? Có cần gọi Tiểu Phì Cầu đến cùng nhau đánh chết y không?”
Tô Vũ bật cười: “Không cần.
Y là người thông minh, có thể nhẫn nhiều năm như vậy thì y tự biết cái gì mới là đúng.
Người truyền lửa có lẽ là hậu chiêu do Nhân Hoàng an bài, vị Nhân Hoàng này… Nói thật, ta rất bội phục ông ấy.
Vạn tộc rục rịch, ông ấy liền dứt khoát mang đi tất cả chủ nhân quy tắc, để lại đại lượng nội tình để giúp Nhân tộc sinh ra một vị hùng chủ hùng bá thiên hạ.
Nếu người đời sau tải giỏi một chút thì đầu đến nông nỗi này.”
“Có lẽ Nhân Hoàng cũng không ngờ được rằng triều tịch lần thứ chín đã sinh ra một tên ngốc chôn vùi tất cả an bài của mình”
Tô Vũ lắc đầu.
Triều tịch lần thứ chín, Nhân tộc đáng sợ, có hơn trăm Hợp Đạo, đáng tiếc cứ như vậy lại bị chôn vùi tất cả.
Hắn rất muốn chửi Bách Chiến vương.
Trên thực tế hắn cũng đã chửi rồi.
Nếu Nhân Hoàng chưa chết, khi biết có lẽ cũng sẽ tức chết.
Để lại nhiều hậu chiêu như vậy, còn mang đi tất cả chủ nhân quy tắc, giải quyết phản đồ Ngục vương, thu phục tất cả cường giả vạn giới… Gần như đã dọn dẹp mọi trở ngại cho ngươi, vậy mà ngươi vẫn không trị được vạn tộc, sao lại vô dụng đến thế?
Tô Vũ cảm thấy nếu Nhân Hoàng còn sống trở về, hẳn là ông ấy sẽ lôi Bách Chiến vương sống sờ sờ ra đánh chết.
Đời sau vô dụng, con cháu bất hiếu, chôn vùi gia nghiệp lão tổ tông.
Gia đạo sa sút bị bắt nạt, đây là hiện trạng của Nhân tộc.
Nghĩ thôi cũng thấy ủy khuất thay Nhân Hoàng.
Trà Thụ gật đầu: “Đúng đúng, bọn họ đều ngốc, vậy mà không đánh thắng.
Ngươi lợi hại nhất…
Ngươi đánh thắng!”
Tô Vũ mỉm cười, khiêm tốn đáp: “Ta không lợi hại, ta mượn lực mà thôi, vừa vặn gặp được Phì Cầu tiền bối và các ngươi, bằng không thì cũng chẳng hơn điểm nào, chủ yếu là thực lực bản thân ta không đủ mạnh.
Cho nên việc cấp bách là cường hóa chính mình.
Ta trở nên cường đại mới là điều mấu chốt, nếu không ta mà chết, thế lực khắp nơi không liên hệ với nhau, các ngươi, Hồng Mông, Lam Sơn Hầu và cả những chủng tộc khác sẽ tan rã…
Tô Vũ chính là trung tâm.
Trung tâm mà hỏng thì nhân tâm sẽ tan rã, dù hiện tại chiếm cứ ưu thế thì cũng không thể thay đổi được điều gì.
Trà Thụ phụ họa: “Đúng đúng đúng, ngươi mà chết thì chắc Phì Câu cũng chẳng muốn ra ngoài chờ đợi chủ nhân trở về nữa.
Chỉ có ngươi mới có thể tìm chủ nhân và tiểu chủ tử trở về, nếu ngươi không còn, ta và Thư Linh cũng sẽ không ra ngoài, ra rồi thì không thể quay về được”
Tô Vũ mà ngã xuống chắc chắn sẽ khiến liên minh tan rã.
Thế lực Thánh Thành chưa bao giờ phụ thuộc vào Nhân tộc, Tử Linh giới vực cũng không khác lắm.
Tô Vũ cười xòa: “Đa tạ đã coi trọng”
Trà Thụ lắc đầu: “Không phải, mục tiêu của chúng ta chính là tìm chủ nhân và tiểu chủ tử về, ngoài ra thì không phải chuyện chúng ta nên làm, Phì Cầu cũng vậy, nó chỉ phụ trách giữ nhà, còn lại thì nó sẽ không quản”
Tô Vũ không nói gì thêm.
Bọn họ di chuyển trong chiến trường Chư Thiên hồi lâu, sau đó xuất hiện trên không trung Thực Thiết giới, hắn hô: “Không cần nhìn nữa, không đánh, khi cần đánh thì sẽ gọi các ngươi”
Trong hư không, hư ảnh Lục Nguyệt hiện lên, nghe vậy thì khẽ gật đầu, có điều lại tò mò hỏi:
“Giám Thiên Hầu là người của chúng ta à?”
Tô Vũ im lặng, sau một lúc lâu mới đáp: “Không phải, lần sau gặp hắn thì cứ đánh chết hắn đi”
“Được”
Lục Nguyệt không hỏi nhiều, kỳ thật vẫn cảm thấy cổ quái, thật sự không phải ư?
Mà thôi, tùy ngươi định đoạt.
Ngươi nói thế nào thì chúng ta biết thế ấy.
Tô Vũ nghĩ tới một chuyện, đột nhiên hắn quát lớn: “Giám Thiên Hầu không phải người của chúng ta.
Hống Hoàng, các vị gặp hắn thì phải giết hắn.
Đừng vì phán đoán sai lầm của vạn tộc mà mất đi cảnh giác”
Không quan tâm đám người Hống Hoàng nghĩ thế nào, nhưng vạn tộc sẽ cảm thấy hắn nói vậy là đang giấu đầu lòi đuôi.
Đương nhiên, mọi người không chắc chắn cũng sẽ không nói lung tung.
Có lẽ Tô Vũ đang tính kế bọn họ.
Mặc kệ là thế nào, cứ cảnh giác đề phòng Giám Thiên Hầu là được!
Tô Vũ lượn quanh một lát, sau đó lặng yên biến mất khỏi chiến trường Chư Thiên, ẩn giấu hành tung.
Hắn không vội đi xem Tử Linh giới vực.
Hiện tại nơi đó vẫn đang rung chuyển, khí tức sinh linh quá nặng, đợi mọi việc bình định rồi lại xuống dưới sau.
Còn Bắc vương vực thì cứ để Nam vương giám sát đã.
Hơn nữa bây giờ Tô Vũ cũng khó mang theo đại lượng cường giả đi chấn nhiếp Nam vương.
Sinh linh không đi được, nếu đến đó nữa thì sẽ xảy ra chuyện.
Vả lại bỗng dưng Nam vương mà xung đột với mình thì Tô Vũ sẽ chịu thiệt, hơn nữa Tây vương đã chết, thực lực Nam vương và Bắc vương sẽ tăng lên, không biết Nam vương có tâm tư nào khác hay không, vẫn nên cảnh giác thì hơn.
Tùy tiện đi mạo hiểm, lỡ mà bị Nam vương xử lý thì hắn biết đòi lí lẽ ở đâu.
Bây giờ Tô Vũ đã có 91 thần văn, gần đủ 99 cái rồi.
Nhưng có vài thần văn chưa đủ cường đại, cho nên hắn muốn đến Ngũ Hành giới một chuyến, trợ giúp Ngũ Hành tộc tu luyện thần quyết rồi thay bọn họ gánh vác lôi kiếp từ quy tắc trừng phạt, dùng số lực lượng quy tắc ấy để bổ trợ cho thần văn của hắn.
Ngũ Hành giới không có Hợp Đạo nào, tình cảnh không quá nguy hiểm.
Thư Linh và Trà Thụ có thể trốn vào trong biển ý chí, tuy rằng tới Ngũ Hành giới thì bọn họ sẽ bị áp chế nhưng vẫn có chiến lực Vĩnh Hằng đỉnh cấp, hắn thì không bị áp chế, dù gặp năm vị lão tổ Ngũ Hành giới thì Tô Vũ cũng không sợ.
Nghĩ vậy, Tô Vũ liền nhanh chóng xuất hiện gần một biên giới.
Một thế giới trông như một quả bóng lớn.
Trên đó phân bố màu sắc rất rõ ràng, thổ màu nâu, thủy màu lam, hỏa màu đỏ, kim màu vàng, mộc màu xanh lục.
Ngũ Hành tộc!
Vừa thấy thế giới này, Tô Vũ liền biết căn nguyên của nó có vấn đề, bởi vì Ngũ Hành phân biệt quá TÕ ràng.
Loại phân bố này không có khả năng sinh ra Ngũ Hành linh, chỉ có thể sinh ra linh đơn độc một hệ.
Hắn mở Thiên Môn cẩn thận quan sát, từ bên ngoải thì không nhìn ra cái gì, có lẽ vào trong thì mới có thể nhìn ra một chút.
Thời không trường hà xuyên qua Ngũ Hành giới, giờ phút này Tô Vũ cũng đã biết Thời Gian sư làm cách nào để vô thanh vô tức tiến vào giới khác, đó là trực tiếp đi vào thông qua thời không trường hà, không cân đi thông đạo vào giới.
Đương nhiên đây không phải chuyện người bình thường có thể làm được, nhưng hình như người khai Thiên Môn đều có thể.
Nếu không mở ra thì có lẽ sẽ không thấy rõ, vô ý một chút là sẽ đi nhầm, như vậy rất dễ bị lạc trong thời không trường hà.
Tô Vũ sở cằm, ta nên trực tiếp tiến vào từ thông đạo hay mạo hiểm đi thời không trường hà?
Thực lực hắn không đủ cường đại, trực tiếp đi qua thời không trường hà xuyên vào có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Đi thông đạo thì… Tin tức dễ bị bại lộ, thậm chí còn bị thám tử biết được.
Bình thường thì có thể ngụy trang, nhưng hiện tại cửa thông đạo Ngũ Hành giới chẳng có ma nào, sau động tĩnh lớn mà Tô Vũ làm ra thì gần đây vạn tộc đều co đầu rút cổ không dám ra ngoài, Ngũ Hành giới cũng không ngoại lệ.
Hiện tại nếu giả mạo Ngũ Hành tộc đi vào thì thằng ngốc cũng biết là có vấn đề.
“Chỉ xuyên qua vách tường giới thôi, lộ trình không quá xa, có lẽ nguy hiểm không lớn…”
“Trong giới này, Ngũ Hành đại đạo đã bị phá, lực áp chế không mạnh, đạo tắc ảnh hưởng thời không trường hà không nhiều lắm, hẳn là có thể xuyên qua.”
Nhân tiện còn có thể chấn nhiếp tỉnh thân của Ngũ Hành tộc.
Ta muốn xâm nhập, các ngươi không ngăn được!
Ta muốn vảo là vào, các ngươi không phát hiện ra sự tồn tại của ta!
Nghĩ vậy, Tô Vũ liên quyết định bước vào thời không trường hà, thời không trường hà trong mắt hắn không giống trong mắt người khác.
Thời không trường hà của người khác chỉ là nhánh sông mà thôi.
Còn Tô Vũ thì vẫn luôn đi dòng chính.
Không ai có thể thấy dòng chính, nhưng Tô Vũ thì thấy, hơn nữa còn thấy dòng chính này chảy xuyên qua vạn giới.
Đây mới là đạo cường đại chân chính!
Một đạo xuyên vạn giới vực!
Ai khống chế đại đạo này sẽ di chuyển tự nhiên trong vạn giới, hơn nữa còn muốn trấn áp giới nào liền trấn áp giới đó.
Đây mới là bá chủ chân chính!
“Thời không trường hà… Đây mới là đạo thật sự, thật lợi hại!”
Tô Vũ vừa cảm khái vừa xé rách trường hà tiến vào bên trong, không một ai nhìn thấy hắn, nếu có Hợp Đạo ở đây thì có thể cảm ứng được một chút dao động của đại đạo.
Đáng tiếc, Ngũ Hành giới lại không có Hợp Đạo nào!
Chương 2670: Là Thật Hay Chỉ Đang Khoác Lác?
Cùng lúc đó.
Ngũ Hành cung.
Đây là cung điện do Ngũ Hành lão tổ lưu lại, sau khi lão chết thì Ngũ Hành tộc liền phân liệt, bình thường cường giả Ngũ Hành tộc đều sẽ tới nơi này hội hợp.
Giờ phút này trong đại điện chỉ có 6 người, gồm năm vị lão tổ Ngũ Hành tộc và Phù Thổ Linh.
Lão tổ Hành Hỏa tộc tính cách nóng nảy, lúc bấy giờ lão đang bàn chuyện:”Tô Vũ lại gây chuyện.
Gia hỏa này không chịu ngồi yên gì cả.
Hắn quá bá đạo càn rỡ, chiến trường Chư Thiên đã sắp biến thành nhà hắn rỏi, ta cảm thấy hắn sẽ không có kết cục tốt đâu.
Bách Chiến vương còn bại thì sao hắn có kết cục tốt được?”
Dứt lời, lão thở dài: “Thượng giới mà mở ra thì Tô Vũ liền xong đời.
Thổ Linh, ta cảm thấy hay là thôi đi, tộc ta không có chỗ dựa trên thượng giới, thà ra về đáng thương còn hơn, tốt nhất là đừng tham dự vào cuộc tranh đấu của vạn tộc.
Tuy ta cũng muốn hùng bá một phen, nhưng… chúng ta không có tư bản chơi với người ta”
Ngũ Hành tộc chẳng có Hợp Đạo nào.
Năm vị lão tổ liên thủ thì có thể đánh Hợp Đạo, nhưng cũng chỉ đánh được Hợp Đạo nhỏ yếu mà thôi.
Vậy có hữu dụng không?
Thôi bỏ đi!
Dù sao vạn tộc tranh đấu đã nhiều năm, Ngũ Hành tộc đứng nhìn cũng không phải mới chỉ 1-2 năm gần đây.
Lão tổ Hành Thổ tộc cũng hùa vào: “Thổ Linh, ta cảm thấy chúng ta nên điệu thấp mới phải, chờ ngươi trưởng thành rồi nói sau, hiện tại ngươi mới vừa bước vào Nhật Nguyệt, muốn đi đến cấp bậc tổ tiên thì còn quá xa”
Vài vị lão tổ đều khuyên nhủ không đáp ứng liên minh với Nhân tộc.
Quá nguy hiểm!
Động một chút là huỷ diệt!
Thượng giới mở ra, cái gọi là ưu thế hiện tại sẽ lập tức tan biến, thượng giới có bao nhiêu Hợp Đạo vạn tộc, Tô Vũ có biết không?
Không biết mà dám liều mạng thế ư?
Phù Thổ Linh nhíu mày: “Các vị lão tổ không thể nói vậy.
Thượng giới mở ra là chuyện vài năm sau, trong mấy năm tới… Đừng quên, Tô Vũ mới quật khởi chưa đến ba năm.
Nếu cho hắn thêm mấy năm, ai biết tình huống sẽ như thế nào?”
Phù Thổ Linh lại nói: “Hơn nữa chính vì tộc ta không có Hợp Đạo cho nên lúc này mới phải đưa than ngày tuyết, nếu không đó chính là dệt hoa trên gấm.
Tô Vũ mà thắng, có lẽ giới nguyên đứt gãy của tộc ta có thể khôi phục, khôi phục huy hoàng thượng cổ.
Năm xưa, Ngũ Hành tộc chính là chủng tộc ngang hàng với mấy đại cường tộc, hiện giờ thì sao, một Hợp Đạo cũng không có”
Vài vị lão tổ đều cảm thấy bi ai.
Không sai, Ngũ Hành tộc chính là đại tộc thời thượng cổ!
Nhưng hiện giờ bọn họ lại lưu lạc đến nông nỗi này, một khi thượng giới mở ra thì Ngũ Hành tộc chẳng là cái thá gì cả, trước kia bọn họ phải giả vờ đáng thương để lừa dối qua cửa, vậy nên mới truyền thừa được tới hiện tại.
Bất quá triều tịch này thì sao?
Vẫn tiếp tục giả vờ đáng thương ư?
Bọn họ nhìn về phía Phù Thổ Linh, đây mới là hy vọng của Ngũ Hành tộc.
Đây là người duy nhất hiện tại có đủ tư chất ngũ hành, là hy vọng ra đời từ căn nguyên của Ngũ Hành lão tổ.
Tính ra thì có thể gọi là con trai của Ngũ Hành lão tổ.
Hoặc gọi là con gái cũng đúng, dù sao Ngũ Hành tộc vốn không phân giới tính.
Thế nhưng Phù Thổ Linh lại không nghĩ vậy, hơn nữa gã cũng không hứng thú làm con gái người ta.
Phù Thổ Linh lại nói: “Còn nữa, trừ hôm nay Tô Vũ có chút động tĩnh ra thì hình như trước đó hắn còn tiến vào Tỉnh Vũ phủ đệ, có lẽ lại có thu hoạch, ta cảm thấy mọi chuyện hắn làm có thể đều là một dấu hiệu”
“Dấu hiệu?”
“Dấu hiệu gì?”
Phù Thổ Linh ngẫm nghĩ rồi đáp: “Dấu hiệu sắp khai chiến với vạn giới lần thứ 2.
Dù sao gia hỏa này rất tà môn, ta cảm thấy hắn sẽ không ngoan ngoãn chờ mấy năm nữa tới khi thượng giới mở ra, chờ đám Hợp Đạo kia tới giết hắn… Nếu chờ đợi, vậy hắn chính là tên ngốc.
Với tính cách của hắn thì ta đoán rằng hắn sẽ chủ động xuất kích.
Vả lại sẽ không lâu nữa đâu”
“Hắn có thể làm được sao?”
“Nhân tộc chỉ có một vị Hợp Đạo là Đại Chu vương, đám người Thiên Cổ đã phong tỏa biên giới, nếu tác chiến trong bổn giới thì vạn tộc sẽ mạnh hơn, tuy Đại Chu vương cũng mạnh nhưng nếu tấn công vào Tiên giới thì chắc chắn vẫn sẽ bị giết chết”
“Đúng vậy, trong tình huống này Tô Vũ chỉ có thể lo lắng suông, khai chiến không được, không khai chiến cũng không xong, chỉ cần mọi người không ra ngoài thì đám minh hữu như Thực Thiết tộc cũng không có tác dụng lớn.
Ngay cả Thực Thiết Thú Hoàng có tiến vào Tiên giới thì cũng chỉ mạnh hơn Vĩnh Hằng một chút, Thiên Cổ có thể dễ dàng đánh chết đối phương”
Năm vị lão tổ không ôm hy vọng quá lớn đối với Tô Vũ.
Hiện tại chiếm cứ ưu thế cũng không có bất cứ tác dụng gì.
Thượng giới mới là yếu tố mấu chốt quyết định thắng bại!
Nhưng mà Nhân tộc lại không chiếm thượng phong ở thượng giới.
Phù Thổ Linh cau mày: “Không thể nói như vậy, dù sao ta có dự cảm nếu lần này không quyết định thì sẽ không còn kịp.
Một khi đại chiến lần thứ hai kết thúc, Tô Vũ mà thắng thì hắn sẽ không bao giờ còn cần tới chúng ta nữa… Như vậy tình cảnh của chúng ta sẽ rất gian nan.
Đại chiến lần thứ nhất đã kết thúc khá lâu rồi, các vị lão tổ nên sớm đưa ra quyết định thôi”
Nghe gã nói thế, những người còn lại đều lâm vào trầm tư.
Thật sự không dễ quyết định, đây chính là vấn đề liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ chủng tộc.
Có Hợp Đạo thì tốt hơn một chút, vấn đề là bọn họ không có!
Đúng lúc này, bỗng nhiên năm vị lão tổ đều biến sắc.
Ngay sau đó, lão tổ Kim Linh tộc vừa muốn ra tay thì đã nghe thấy một tiếng cười khẽ vang lên: “Làm sao? Không chào đón ta mà còn muốn động thủ với ta à? Phù Thổ Linh, không phải ngươi nói hoan nghênh ta tùy thời tới chơi ư?”
“Dừng tay”
Phù Thổ Linh vội quát, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ!
Tô Vũ… Vậy mà hiên ngang tiến vào Ngũ Hành cung!
Mọe nó!
Gia hỏa này thật đáng sợ, bên ngoài chẳng có chút động tĩnh nào cả.
Giây tiếp theo, trong ánh mắt chấn động của năm vị lão tổ, hư không bất chợt vỡ ra, một tồn tại khủng bố bước xuống từ phía thời không trường hà.
Áo bào trắng bay múa, tóc dài phấp phới.
Tô Vũ tươi cười bước ra, năm vị lão tổ bị uy thế chấn nhiếp đều lui về phía sau một bước, tránh ra vị trí trung gian cho hắn.
Tô Vũ trực tiếp bước đến bảo tọa của Ngũ Hành lão tổ năm xưa, dứt khoát ngồi xuống, về mặt đạm nhiên.
Năm vị lão tổ đều biến sắc.
Càn rỡ!
Đây chính là chỗ ngồi của Ngũ Hành lão tổ.
Hắn nghĩ Ngũ Hành giới ta sẽ chịu nhục ư?
Có điều còn chưa ai kịp làm gì thì Tô Vũ đã đấm đấm vai, cất tiếng: “Ta mệt, vừa mới mang theo vài vị Hợp Đạo giết hơn mười đầu Tử Linh Hầu, ta cần nghỉ ngơi một hỏi, chư vị sẽ không để ý chứ?”
Tô Vũ cười nói rất thoải mái, nhưng lời nói ra lại khiến kẻ khác cảm thấy sửng sốt.
“Tử Linh Hầu… Quả nhiên người đã chết đều yếu đi, so với Hầu sống thì giết đơn giản hơn nhiều, giết mấy chục tên mà chẳng có cảm giác gì, đúng là người chết thì chẳng còn đáng giá nữa”
Hắn đang khoác lác!
Đây là ý nghĩ đầu tiên của tất cả mọi người.
Bất quá vẫn không có ai dám nhúc nhích hay lên tiếng, Tô Vũ thật sự đang khoác lác ư?
Khó mà nói!
Nếu là thật… vậy thì quá khủng bốt Hóa ra ban nãy không phải chỉ đánh Giám Thiên Hầu, xem ra mục đích thật sự của Nhân tộc lại nằm ở chỗ Tử Linh giới.
Ban đầu Phù Thổ Linh cũng nghĩ là Tô Vũ chỉ đang khoác lác, có điều sau đó gã nhìn vào ánh mắt Tô Vũ, trong lòng gã chấn động.
Có khả năng… Là thật!
Quá đáng sợ!
Hóa ra mấy ngày nay hắn đang chỉnh đốn Tử Linh giới vực, hắn thật sự đánh thắng rồi sao?
“Bái kiến Vũ Hoàng, Vũ Hoàng vất vả, cứ việc nghỉ ngơi”
Phù Thổ Linh tươi cười lấy lòng: “Khó được có một lần Vũ Hoàng tới đây, để ta giới thiệu mọi người cho ngài biết mặt một lượt”
Gã muốn dời đề tài đi bèn mở miệng giới thiệu vài vị lão tổ.
Nào ngờ Tô Vũ không hề nể mặt, hắn cao ngạo từ trên cao nhìn xuống: “Gặp ta mà năm vị Vĩnh Hằng đều không hành lễ à? Hay là hoàng uy của Nhân tộc đã hoàn toàn tiêu tán?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Túc Mệnh Chi Hoàn (Quỷ Bí Chi Chủ 2) [Dịch] Túc Mệnh Chi Hoàn (Quỷ Bí Chi Chủ 2)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Tuc-Menh-Chi-Hoan-Quy-Bi-Chi-Chu-2-Audio-Truyen.jpg)






