[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 533 : Càng Đánh Càng Nghẹn Khuất. (c2661-c2665)
❮ sautiếp ❯Chương 2661: Càng Đánh Càng Nghẹn Khuất.
Tô Vũ cười tủm tỉm, hắn không định tham chiến, bởi vì hắn cảm ứng được Nhân Chủ ấn đang ở ngay phía dưới lão Quy, lúc này lão Quy bên kia bỗng nhiên hơi rung động một chút.
Tô Vũ biết bọn họ đã thắng ở Tử Linh giới vực rồi!
Hiện giờ hắn đã có nhiều thủ hạ như vậy, hắn còn nhúng tay vảo làm gì?
Sính anh hùng ư?
Không có quân vương nào làm vậy cả, ta có nhiều thủ hạ đại tướng để dùng cơ mài!
Tô Vũ cười rất thoải mái, hắn nói: “Đại Tần vương, phía bên trái, ả muốn khóa ngài!”
Oanh!
Đại Tần vương quét ra một thương, ông không thấy gì cả, nhưng một chiêu này lại khiến đại đạo của Tây vương phi rung động!
“Hạ vương, bên phải có lửa…”
“Tần, phía trên…”
“Hạ, mặt sau…”
Âm ầm ầm!
Lúc trước hai vị Hợp Đạo bị áp chế, lúc này lại bộc phát ra lực lượng vô cùng cường đại, mỗi chiêu đều đánh trúng đại đạo, đại đạo của Tây vương phi không ngừng chấn động, ả phun ra một búng máu!
Ä chấn động và giận dữ nhìn về phía Tô Vũ, vì sao? !
Thiên Môn ư?
Thiên Môn trong truyền thuyết?
Đáng chết Thì ra hắn đã khai Thiên Môn!
Tô Vũ khai Thiên Môn, cuộc chiến đại đạo không có gì là bí mật trong mắt hắn.
Tây vương phi cảm thấy đó là công kích bí ẩn, Tô Vũ lại nhìn thấy rất rõ ràng.
Đại đạo ả dao động như thế nào, muốn đánh bên nảo, muốn đánh ai, có phải là hư chiêu hay không hay chuẩn bị âm thâm bùng nổ… kỳ thật Đại Tần vương và Đại Hạ vương đang đại chiến rất khó cảm giác được.
Đại đạo dây dưa rung chuyển lẫn nhau, khắp nơi đều là khí tức bùng nổ, còn không thấy rõ tình huống đại đạo, vậy thì phải ngăn cản như thế nào?
Nhưng hiện tại bọn họ không cần tự hỏi nữa.
Vì Tô Vũ biết rõ như lòng bàn tay.
Nhưng chính hắn không thể ra tay.
Nhìn thấy không có nghĩa là có thể phản ứng kịp, như việc hiện tại hắn có thể một quyền đánh chết một tên Nhật Nguyệt, người ta biết hắn sẽ đấm bằng tay, thậm chí Tô Vũ còn cho kẻ đó biết rằng ta sẽ dùng tay nào đánh hắn ta, nhưng đối phương vẫn không thể ngăn cản được.
Còn Đại Tần vương và Đại Hạ vương lại là Hợp Đạo đỉnh cấp, hai người độc chiếm đại đạo Hoang Thiên Thú vốn cực kì cường hãn.
Trong số Hợp Đạo, đại đạo tranh đấu không chiếm được thượng phong thì chỉ có thể dựa vào thân thể.
Thân thể… hai người này vốn theo thân thể đạo.
Dù lúc trước là Nhân tộc hay hiện tại biến thành Hoang Thiên Thú, bọn họ đều đi theo thân thể đạo.
Nếu chỉ đánh giá một cách đơn thuần, cường độ thân thể của Tây vương phi chưa chắc đã bằng bọn họ.
Tây vương phi mạnh nhờ quy tắc.
Xiểng xích giam cầm, ngọn lửa thiêu đốt.
Một khống một công.
Ä đi hai đại đạo, có lẽ ả là cường giả thời kỳ thượng cổ, dù sao hậu kỳ muốn đi hai đạo sẽ gặp khó khăn rất lớn.
Nhưng hôm nay, những ưu thế này vô dụng khi đối mặt với Tô Vũ.
“Khốn kiếp, ngươi đáng chết”
Tây vương phi bị đánh cho không ngừng lùi lại, ả phát điên.
Thực lực ả vô cùng cường hãn, Đại Tân vương và Đại Hạ vương cũng mạnh nhưng lĩnh ngộ quy tắc không cao thâm bằng ả, trước đó ả vẫn luôn áp chế hai người này và cả bản tôn lão Ô Quy.
Vậy mà lúc này ả lại bị đánh lui.
Giết Tô Vũ.
Đúng, giết Tô Vũ.
Không giết Tô Vũ, tất cả công kích đều không thể gạt được hắn, vậy ả có khả năng sẽ bại trận.
Ngay sau đó hư không vỡ ra, vô số xiểng xích lao về phía Tô Vũ.
Hỏa diễm bốc lên.
Ả muốn thiêu chết tên khốn Tô Vũ này.
Tô Vũ nuốt một giọt tỉnh huyết Kim Sí Đại Bằng, lúc này hắn thấy được đạo của Kim Sí Đại Bằng, đại đạo giống như một con chim giương cánh bay lượn trên đầu Tô Vũ, nó có chút hư ảo, hắn chủ yếu mượn đạo qua thời gian sách.
So với mượn đại đạo chân chính thì còn cách một tâng.
Dù thế, giờ phút này Tô Vũ cũng hiểu được rất nhiều, hai tay hắn hóa cánh, bay lượn giữa vô số xiêng xích, giọng nói thâm trầm: “Tần trái 3, Hạ trên 6…
Hai đại cường giả không nghĩ nhiều hay tự hỏi.
Tần thương Hạ đao đánh ra.
Giờ phút này bọn họ chỉ chú ý lời Tô Vũ nói, coi như không thấy Tây vương phi, cứ nghe Tô Vũ nói mà đánh là được rồi.
Dù sao Tô Vũ lúc này cũng có chiến lực Hợp Đạo, Tây vương phi muốn giết Tô Vũ nảo có đơn giản như vậy.
Mấy đại Thiên vương cũng không thể giết Hợp Đạo trong nháy mắt.
Dù sao cũng cần chút thời gian, huống chi Tô Vũ nhìn thấu đại đạo nên muốn giết lại càng khó, hơn nữa Tô Vũ có rất nhiều thủ đoạn.
Hai đại cường giả Tần Hạ nghe lời Tô Vũ nói thì không ngừng ra tay, đều dốc toàn lực.
Bọn họ không hề đề phòng.
Bởi vì có nghiên mực thiên địa phòng thủ, hai người phối hợp ăn ý mãnh công đối phương.
Oanh.
Đại đạo chấn động, xiềng xích ít dần, Tô Vũ còn vên lặng xé đứt mấy cái, đám lửa kia cũng bị Tô Vũ cắn nuốt một chút khiến Tây vương phi cực kì phẫn nộ.
Giờ phút này, Tây vương phi có chút sốt ruột.
Lui không xong, chiến không được.
Lui… chưa kể đến việc có thể lui hay không, nếu Tây vương còn đang chiến đấu, ả rút lui khiến gã chết thì làm sao bây giờ?
Khi ấy người bên này có thể đi cứu viện.
Nếu không rút lui, tiếp tục như vậy, ả sẽ không chiếm được chút lợi nào.
Đặc biệt là tên khốn Tô Vũ này, thực lực hắn không mạnh nhưng vô cùng phiền toái.
Chiến đấu như vậy đối với Tây vương phi mà nói thì quá mức nghẹn khuất.
Rõ ràng ả nắm giữ song đạo, dù là ở thời thượng cổ thì ả cũng là tồn tại đỉnh cấp có thể phong Hầu.
Thậm chí có thể xem là cùng cấp bậc với tứ đại Thiên vương ở Tử Linh giới vực, chỉ đứng sau vải vị Nhân vương đi thân thể đạo thời kỳ thượng cổ.
Nhưng giờ phút này ả lại bị hai gia hỏa kém mình một bậc ép tới tình trạng này.
Sắc mặt Tây vương phi âm trầm, vừa đánh vừa tự hỏi.
Ä phải liên hệ Tây vương thì mới quyết định được là nên lui hay nên chiến, còn vấn đề Tô Vũ đã phong tỏa bốn phía, cùng lắm thì ả trả giá chút đại giới để đánh võ nó.
Lúc bấy giờ, lão Ô Quy sau lưng ả chậm rãi mở mắt.
Đạo thân hợp nhất.
Nói thật ra thì lão Ô Quy còn mạnh hơn hai người Đại Tần vương, so với Tây vương phi thì yếu hơn một chút nhưng chênh lệch không quá lớn.
Lúc trước lão bị áp chế nặng nề.
Giờ phút này đạo thân hợp nhất, lão định nhân lúc Tây vương phi còn chưa chú ý đến lão để lén lút cho ả một kích.
Tiểu Bạch Cẩu cũng sắp lên đây, sau khi mình đánh một kích, Tiểu Bạch Cẩu lại thêm một kích, vậy thì nữ nhân này chết chắc rồi.
Hôm nay cường giả đỉnh cấp đều ở đây.
Cấp bậc Thiên vương đúng là vô cùng cường đại, nhưng còn phải xem là đang so với ai.
1 người có thể đánh 5 Hợp Đạo, mà lão Quy cũng có thể đánh 4 người đây.
Đại Tần vương và Đại Hạ vương chẳng lẽ không đánh nổi hai tên sao?
Tô Vũ nở nụ Cười.
Xong rồi.
So với tưởng tượng thì nhanh hơn nhiều, Tiểu Bạch Cẩu thật lợi hại, không cần hỏi thì hắn cũng biết là Tiểu Bạch Cẩu quyết định chiến cục.
Tây vương phi không đi được.
Hiện tại mấu chốt là làm thế nào để lặng yên xử lý đối phương.
Giết Tây vương phi có một vấn đề tương đối phiền toái.
Bởi vì đối phương là sinh linh, hơn nữa ả còn vô cùng cường hãn, có thể coi là sinh linh mạnh nhất hiện tại, nếu giết ả thì chư thiên nhất định sẽ xuất hiện dị tượng.
Tây vương phi vừa chết, đám Thiên Cổ nhất định sẽ biết tình huống.
Tới lúc đó bọn họ chắc chắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào để mở ra thông đạo thượng giới, hoặc là dứt khoát đồng quy vu tận cùng Nhân tộc.
Chương 2662: Phán Đoán Thế Cục.
“Thông đạo thượng giới còn khoảng 10 năm nữa sẽ mổ ra, nhưng lực lượng quy tắc tiêu hao quá nhiều cũng sẽ dẫn tới thông đạo mở ra sớm… Nếu các đại chủng tộc thật sự muốn đồng quy vu tận thì cũng có biện pháp mở ra sớm hơn…”
Chính Tô Vũ cũng biết không ít biện pháp.
Thứ nhất, các tộc tích góp tử khí mở ra thông đạo Tử Linh, mặc kệ Tử Linh tấn công sinh linh giới để quy tắc trừng phạt, đương nhiên làm vậy sẽ chết rất nhiều người, không đến đường cùng vạn tộc sẽ không làm như vậy.
Thứ hai, mệnh lệnh một vài Nhật Nguyệt không đi tam thân pháp mà chứng đạo bằng phương pháp khác, hẳn là các tộc đều biết điều này, dù sao thượng cổ còn chưa hoàn toàn huỷ diệt.
Thứ ba, điên cuồng giết chóc tại chiến trường Chư Thiên, giết đồng tộc hoặc giết tộc khác, đạt được quy tắc khen thưởng.
Những phương pháp này đều có thể tiêu hao đại lượng lực lượng quy tắc.
Hiện tại các tộc đều cảm thấy 10 năm không quá dài, có thể từ từ rồi tính cho nên mới chưa lựa chọn còn đường tổn thất thảm trọng này.
Nhưng Tây vương phi mà chết, tuyệt thế cường giả như vậy chết đi sẽ khiến đám người Thiên Cổ bất chấp tất cả cưỡng chế mở thông đạo, tiếp dẫn cường giả thượng giới trở về.
“Không giết Tây vương phi được.
Ít nhất là hiện tại không nên giết ả.”
Tô Vũ híp mắt, phán đoán thế cục.
Tuy rằng Tây vương phi đáng chết, nhưng hiện tại không thể giết ả, dù giết thì cũng phải chờ đến khi phe Tô Vũ tích góp đủ lực lượng giết đám người Thiên Cổ, chuẩn bị khai chiến thượng giới, đó mới là thời cơ tốt để giết ả.
Tô Vũ biết lão Quy sắp khôi phục, hắn truyền âm cho lão: “Nghĩ cách kéo ả tiến vào Tử Linh giới vực, vây công ả, nhanh chóng trảm bạo thân thể, đánh bạo đạo thân, khiến ả ngã cảnh giới nhưng vẫn giữ được mạng sống”
Hiện tại Tô Vũ không muốn giết Tây vương phi.
Giết luôn thì rất sướng nhưng sẽ quấy rầy đến kế hoạch của Tô Vũ.
Hắn ăn chắc Tây vương phi rồi.
Trong tình huống này, nếu Tây vương phi vẫn có thể lật ngược thế cục thì chiến lực đỉnh cấp bên phe Tô Vũ đều là đồ bỏ.
Lão Quy nén giận, không giết ả ư?
Lão còn đang nghĩ phải nhanh chóng xử lý đối phương đây.
Phải báo thù!
Nhiều năm qua, lão chưa từng thảm như vậy.
Chín lần triều tịch trước lão không tham chiến, lão là trấn thủ thượng cổ, thực lực còn là đỉnh cấp, lão không tham chiến cũng sẽ không có kẻ nào nhàn rỗi đến gây sự với lão.
Hôm nay thì khác, nếu Tô Vũ không cứu viện kịp thời thì suýt nữa lão đã chết.
Dù vậy, lão Quy nghĩ kĩ thì vẫn hiểu ra tâm tư Tô Vũ.
Giết Tây vương phi sẽ rất phiền toái.
Kéo Tây vương phi tiến vào Tử Linh giới… Lão Quy sống đã lâu, lão không ngốc, kỳ thật có không ít biện pháp.
Ngay sau đó lão Quy đột nhiên mở mắt, móng vuốt đánh về phía Tây vương phi.
Lão còn trực tiếp bay lên lao về phía ả, thực lực lão không khác gì lúc không có đạo thân.
Lão cố ý để trống thông đạo cho Tây vương phi.
Hôm nay Tây vương phi thất bại trong việc giết lão, như vậy ả chỉ có thể rút lui.
Lui đi đâu?
Hao phí lực lượng trả giá đắt để phá vỡ đại trận phong bế, trốn vào sinh linh giới, hay là nghĩ cách tiến vào Tử Linh giới hội hợp cùng Tây vương?
Lão Quy biết Tây vương phi không có lựa chọn nào khác.
Biện pháp tốt nhất chính là tiến vào Tử Linh giới vực, như vậy có lẽ còn có cơ hội liên thủ cùng Tây vương đánh trả.
Trong sinh linh giới, Tô Vũ có không ít minh hữu.
Còn rất nhiều Hợp Đạo chưa tham chiến.
Quả nhiên, sau khi lão Quy lao đến, Tây vương phi do dự.
Đáng chết.
Kế hoạch giết Hồng Mông đã thất bại.
Chỉ có thể từ bỏ.
Ả không dự đoán được hai tên yêu nghiệt là Đại Hạ vương và Đại Tần vương sẽ tham chiến, cũng không dự đoán được Tô Vũ sẽ xem thấu đại đạo của ả, giờ phút này tiếp tục chiến đấu chỉ là vô dụng.
Bốn phía, hai cái khóa lớn huyền phù như ẩn như hiện.
Muốn đánh võ phong tỏa, Tây vương phi phải tiêu hao ít nhất vài giọt tinh huyết để phá võ phong tỏa rồi trốn, nếu bị đuổi theo… Vậy sẽ rất nguy hiểm.
Nhưng nếu chạy vào Tử Linh giới, dù Tây vương không thể đánh bại lão Ô Quy thì cũng có lực lượng tự bảo vệ mình.
Chỉ có thể trở về.
Đến Tử Linh giới.
Tây vương phi oán độc nhìn lướt qua Tô Vũ, đột nhiên ả rống to một tiếng, một xiểng xích vô cùng cường hãn xuất hiện, đó là binh khí thật sự, thậm chí là Thần binh, ả không quan tâm lão Ô Quy mà đột nhiên tấn công Tô Vũ.
Một kích này vô cùng cường đại, quả nhiên lão Ô Quy cùng hai người Đại Hạ vương đều biến sắc lao đến trước mặt Tô Vũ đỡ đòn.
Bọn họ sẽ không chết, chỉ sợ Tô Vũ xảy ra vấn đề.
Tây vương phi đánh ra một kích toàn lực, 3 vị cường giả không thể không đi cứu viện Tô Vũ, ả ta thở hổn hển, giọng điệu lạnh lẽo nói: “Tô Vũ, ta nhất định sẽ trở về tìm ngươi”
Tây vương phi phẫn hận chưi vào thông đạo Tử Linh.
Ả muốn rời đi.
Dù bên kia có Tử Linh quân chủ chặn đường thì cũng chỉ có con đường chết, ả không thèm để ý.
Âm âm ầm.
Tiếng vang kịch liệt truyền ra từ thân thể ba người lão Quy, xiểng xích bị chặn lại.
Ngay sau đó lão Ô Quy nhanh chóng trở về thông đạo, ầm một tiếng trấn áp xuống.
Đại Tân vương cùng Đại Hạ vương muốn đuổi theo, Tô Vũ quát: “Phong tỏa thông đạo, lấp kín cửa, đừng cho người đi lên”
Tuy rằng Đại Tân vương và Đại Hạ vương không hiểu mục đích của Tô Vũ, nhưng bọn họ đều không do dự nhanh chóng chấp hành, dùng lực lượng trấn áp thông đạo.
Tô Vũ lại quát: “Đánh một chiêu vảo trong thông đạo, cảng mạnh cảng tốt, đừng lo gì khác, đánh đi”
Oanh.
3 vị cường giả đều không nói nhiều, nhanh chóng oanh kích.
Trong thông đạo Tử Linh.
Tây vương phi oán độc phẫn nộ, đáng chết, ả thất bại rồi.
Khốn kiếp!
Không thể giết lão Quy thì thôi, vậy mà ả còn bị bại lộ.
“Phải tìm Tây vương trước để xem tình huống bên kia thế nào…”
Ä nhanh chóng bay về phía bên kia thông đạo, tâm tình hậm hực.
Trong thông đạo không có Tử Linh quân chủ, Tây vương phi cũng không thèm để ý, bên này do Hà Đồ tọa trấn, Hà Đồ đi rồi nên không có ai cũng là chuyện bình thường.
Ä đã thấy ánh sáng bên kia thông đạo.
Giờ phút này, ngoài thông đạo, Tiểu Bạch Cẩu, Thư Linh, Trà Thụ, Thiên Diệt, Thiên Nhạc, Vân Tiêu, Tỉnh Hồng, bảy vị cường giả đều ở đây, vừa rồi lão Ô Quy truyền lời nói là hãy ngăn chặn một cường giả.
Kẻ đó rất mạnh.
Mọi người ngăn cản đối phương thì nhất định phải cẩn thận.
Rất mạnh ư?
Mạnh đến mức nào?
Bảy cường giả tò mò, lão Ô Quy cũng nói chuyện bản tôn của lão suýt nữa đã bị giết, mọi người đều cảnh giác.
Phải cẩn thận.
Giờ phút này, tuy Tiểu Bạch Cẩu không lấy ra cái giày kia, nhưng nó cũng chuẩn bị không ít thứ, tỷ như bóng hoa, vòng cổ, xích chó.
Có vẻ rất lợi hại.
Thư Linh dùng vô số văn tự hóa thành một cái lưới lớn chặn ngay trước cửa thông đạo, lão phải cẩn thận, kẻ kia rất mạnh.
Mấy người Thiên Diệt cũng đã chuẩn bị tốt để ra một kích toàn lực.
Bảy vị Hợp Đạo cùng Bạch Cẩu có thể thắng chứ?
Giờ phút này, một cỗ khí tức cường đại tới gần cửa thông đạo, Tây vương phi trốn chạy không có thời gian che giấu khí tức, ả sắp ra ngoài.
“Tô Vũ Trong quá trình trốn chạy, Tây vương phi quay đầu lại, oán độc nhìn đằng sau, phẫn nộ gầm nhẹ:
“Bổn tọa nhất định sẽ trổ về giết các ngươi, khốn kiếp.”
Ngay sau đó, ả bay ra ngoài.
Ả muốn tìm Tây vương.
Mới vừa bay ra, ả đột nhiên cả kinh.
Ngay lúc này, 7 – 8 thanh binh khí mang theo khí tức vô cùng cường đại đánh tới.
Không những thế, còn có một cái lưới lớn lao về phía ả.
“Không…
Tây vương phi hoảng sợ thất sắc.
Chuyện gì vậy?
Vì sao bên ngoài có nhiều cường giả Hợp Đạo như vậy?
Không phải 1 – 2 kẻ, mà là rất nhiều.
Không phải Tây vương mang theo một đám Tử Linh Hầu tập kích Đông vương vực sao?
Vì sao lại thế này?
Âm ầm ầm.
Tiếng gầm rú vang vọng Tử Linh giới, ầm một tiếng, thân thể Tây vương phi lập tức tan vỡ, đạo thân kim sắc hiện lên.
Tiểu Bạch Cẩu lộ vẻ mê man nhìn những người khác, kẻ kia mạnh lắm à?
Lão Quy nói rất mạnh, cho nên mọi người đều ra tay toàn lực.
Nhưng… có cảm giác đối phương rất ngốc.
Ä trực tiếp lao ra.
Hơn nữa còn bị bọn họ đánh một kích tan nát thân thể, máu văng khắp nơi, đạo thân hiện lên còn bị quả bóng hoa của Tiểu Bạch Cấu đập võ ra, máu kim sắc tràn ra, lực lượng quy tắc tản đi.
Hình như ả không lợi hại lắm.
Tuy rằng một kích liên thủ của bảy vị Hợp Đạo không đánh chết đối phương đã nằm ngoài dự kiến.
“Ta còn tưởng rằng là chủ nhân quy tắc chứ”
Tiểu Bạch Cẩu lầu bầu một tiếng, làm ta hết hồn, ta cứ tưởng là chủ nhân quy tắc.
Lão Quy đâu có yếu, cớ sao không nói rõ ra, lại cứ lảm nhảm cái gì mà rất lợi hại, mọi người nhớ cẩn thận, hù chết ta rồi.
Chẳng thú vị chút nào!
Chương 2663: Có Chết Cũng Không Cam Lòng.
Tại cửa thông đạo, đạo thân Tây vương phi tàn phá bất kham, đạo thân cũng giống như chân nhân, ả mở mắt lộ vẻ mờ mịt, tuyệt vọng và không cam lòng.
Vì sao?
Vì sao nơi này có nhiều cường giả như vậy.
Không có khả năng.
“Tây vương đâu?”
Ä thê lương rít gào, Tây vương đi đâu rồi?
Vì sao lại như thế?
Ngay sau đó, phía sau có vô số đao khí thương khí lao đến, ầm âm ầm, đạo thân của ả lại võ ra, khí tức Tây vương phi lập tức giảm xuống một mảng lớn, đạo thân không ngừng chảy máu, ả tuyệt vọng.
Trong ngoài giáp công.
Đây là kế hoạch của ả và Tây vương, mục tiêu là lão Ô Quy, thậm chí bọn họ còn tưởng tượng ra cảnh lão Ô Quy gặp cường địch cả trong lẫn ngoài, bị chặn ở trong thông đạo, bị giết chết.
Nhưng giờ phút này, mục tiêu lại đổi thành ả.
Tây vương phi tuyệt vọng thê lương hỏi: “Tây vương ở đâu?”
“Đã chết”
Thiên Diệt cười ha hả đáp: “Chết sạch rồi, Tây vương vực không còn kẻ nào sống sót, đều hiến mạng xong rồi.
Ngươi chính là Tây vương phi mà bọn họ nói ư? Thật lợi hại, bảy người chúng ta đánh ngươi mà ngươi không chết ngay”
Đây là lời khen ngợi sao?
Đúng vậy.
Ä rất lợi hại.
7 người chúng ta đợi ở đây, còn có Tiểu Bạch Cẩu, vậy mà không thể đánh chết ngươi, ngươi thật lợi hại.
Gần đây hắn đánh nhau đều không thắng, lần này được tính là thắng không?
Thật sảng khoái.
Một cường giả đỉnh cấp bị bọn họ vây đánh, chuyện này rất hiếm thấy.
Lúc trước đi ác chiến cùng Tô Vũ đều là lấy yếu đánh mạnh, vậy mà hôm nay lại trái ngược, là lấy mạnh đánh yếu.
Trước kia đều là kẻ địch nhiều người vây giết bọn họ, hôm nay là bọn họ nhiều người vây giết người khác.
Thật thoải mái.
Thiên Diệt chỉ cảm thấy thoải mái không chịu được.
Lúc này, thanh âm Tô Vũ truyền đến từ trong thông đạo: “Bắt ả, đừng giết, ta muốn dùng ả để ép chi mạch Ngục vương hiện thân, dùng ả đổi lấy bảo vật đại đạo truyền thừa của chi mạch Ngục VƯƠNG… ‘ Tô Vũ cố ý.
Hắn lo Tây vương phi tuyệt vọng tự bạo.
Đừng tự bạo, cường giả như vậy mà tự bạo thì rất khó ngăn cản.
Ta chỉ muốn bắt ngươi đổi bảo vật, để tìm chỉ mạch Ngục vương, ngươi vẫn còn đường sống, ngươi tu luyện đến trình độ này không dễ dàng gì, tuyệt đối đừng chết.
Ta không nỡ để ngươi chết.
Ngươi mà chết, ta làm sao bây giờ?
Ngươi chết rồi, dị tượng nhất định sẽ cực kỳ kinh người, đang yên đang lành đột nhiên một tuyệt thế cường giả chết đi sẽ khiến ta rất khó xử.
Khi Tây vương phi nghe tin Tây vương bị giết, quả thật ả đã có ý niệm tự bạo.
Xong rồi.
Thua rồi.
Tây vương đã chết, kéo theo hơn 10 vị Hợp Đạo cảnh, trong đó còn có rất nhiều cường giả đỉnh cấp, thân thể ả vỡ nát, đạo thân tàn phá, không có bất cứ hy vọng sống sót nào.
Ả định tự bạo.
Dù không thương tổn được những người này, không giết chết được bọn họ thì cũng muốn khiến bọn họ chịu thiệt.
Nhưng thời khắc ả chuẩn bị tự bạo, lời nói của Tô Vũ truyền đến.
Tây vương phi giật mình.
Không giết ta ư?
Không ai muốn chết, đặc biệt là cảnh giới ả nếu tiến tiếp thì sẽ là chủ nhân quy tắc.
Không chết, vậy ả sẽ có cơ hội lật bản.
Giờ khắc này, trong lòng ả muốn cười lớn.
Tô Vũ không giết ta.
Vậy mà hắn lại muốn dùng ta để đổi bảo vật, đi tìm chỉ mạch Ngục vương, chẳng lẽ tên ngu xuẩn này không biết cường giả như ta mà không chết thì sẽ có vô số khả năng lật ngược thế cục sao?
Giọng nói Tô Vũ lại truyền đến: “Tạp chủng kia, nếu ngươi phối hợp, có lẽ… Ta sẽ cho ngươi cơ hội lập công chuộc tội.
Ta là Nhân Chủ có tấm lòng bao dung thiên hạ.
Thực lực ngươi không yếu, nếu tổ tông ngươi đã chết, có lẽ ngươi sẽ có hy vọng khống chế đại đạo, nếu giết ngươi mà chi mạch các ngươi có Hợp Đạo khác, có lẽ kẻ đó sẽ cường đại hơn rất nhiều, việc ấy không cần thiết…”
“Tạp chủng, hãy thân phục ta đi, ta tha chết cho ngươi.”
Thanh âm Tô Vũ truyền đến lộ vẻ bá đạo không ai bì nổi.
Nhưng Tây vương phi chỉ cảm thấy hắn là tên ngu xuẩn.
Hắn không giết ta.
Lại còn muốn thu phục ta, thật buồn cười.
Giờ khắc này, Tây vương phi cảm thấy loại ngu ngốc này mà có thể khai Thiên Môn thì quả là không có thiên lý.
Số mệnh của ả vốn là phải chết.
Ngay sau đó, Tây vương phi cười nói: “Ngươi muốn ta thần phục ư? Không đơn giản như vậy đâu, Tô Vũ, ngươi còn chưa tới trình độ có thể thuyết phục bổn tọa.”
Ä nói như thể có khả năng mình sẽ thần phục.
Nhưng hiện tại còn chưa đủ.
Phải mập mờ dụ dỗ.
Tây vương phi quá hiểu biết tâm tư những người này.
Ngươi muốn ta thần phục, nếu ta lập tức đầu hàng, không chỉ Tô Vũ sẽ không tin mà còn thiếu mất cảm giác chỉnh phục.
Đúng vậy, là ham muốn chinh phục.
Trong đầu Tây vương phi hiện lên vô số ý niệm, có lẽ… Ta có thể tóm lấy Tô Vũ.
Tây vương phi thanh lãnh nói: “Ta là dòng dõi của Ngục vương và Ma Hoàng, là huyết mạch đời thứ năm, có địa vị cao thượng.
Ta có thực lực cấp bậc Thiên vương, nắm giữ hai đại đạo.
Ta chiếm lĩnh Tây vương vực Tử Linh giới vực, ta đứng trên trăm triệu người, ngươi xứng sao?”
Ả tự bại lộ để Tô Vũ biết thân phận ả cao cỡ nào.
Không phải nam nhân đều thích loại này sao?
Ta cao cao tại thượng, có huyết mạch tôn quý.
Tạp huyết cái gì, một người thuộc tứ cực Nhân vương, một người là Hoàng giả của Ma tộc, thân phận như vậy còn chưa đủ cao sao?
Ö Tử Linh giới vực, ta chấp chưởng 1⁄4 thiên hạ.
Ta cũng là quân chủ một phương.
Tô Vũ ngươi muốn chinh phục ta sao?
Nếu muốn, vậy kế tiếp có rất nhiều cơ hội để lợi dụng.
Tây vương phi không muốn chết.
Trong vài câu ngắn ngủi, ả không nói câu nào là thần phục hay đầu hàng Tô Vũ, trên thực tế ả đã lộ rõ tâm tư cầu sinh.
Ä còn đang nói, Tiểu Bạch Cẩu lại vội vàng ngắt lời: “Tô Vũ, giết không đây? Giết thì nói đi, nhanh lên, ta phải đi về có việc gấp, phiên toái lớn rồi, còn một nửa số hoa chưa tưới nhưng ngươi đã tóm ta đi, ta đang vội lắm”
Nghe vậy, Tây vương phi tức chết.
Hình như Tô Vũ cũng rất sốt ruột: “Còn một nửa số hoa chưa tưới sao? Vậy nhanh lên, tạp chủng, ngươi tự bạo kim thân đi, chừa chút biển ý chí để Thư Linh phong ấn.
Phì Cẩu tiền bối cũng thêm chút phong ấn ngăn ả liên hệ đại đạo, nhanh lên, hoa đẹp như vậy đừng để nó chết”
Tiểu Bạch Cẩu cực kỳ hài lòng, Tô Vũ rất hiểu lòng ta.
Nữ nhân này quá lắm lời, nó không muốn nghe ả nói lời vô nghĩa, nó muốn lập tức về nhà.
Cũng may là Tô Vũ hiểu ý nó.
Tô Vũ thật là đáng yêu, chỉ kém chủ nhân và tiểu chủ tử một chút thôi.
Tây vương phi nóng ruột, mà ngay sau đó Tô Vũ lại quát: “Nhanh lên.
Đừng làm chậm thời giờ Phì Cấu tiền bối về nhà tưới hoa, 10 giây, nếu ả còn không tự bạo kim thân thì Phì Cấu tiền bối hãy giết ä đi”
T1,2e 8 Đụ Oanh.
Đạo thân tự bạo!
Tây vương phi suýt nữa điên rồi, ả không kịp suy nghĩ, Tô Vũ là người điên, giờ khắc này ả cảm thấy hình như tất cả những người này đều là kẻ điên.
Hình như bọn họ thật sự sốt ruột chứ không phải giả vỡ.
Bọn họ thật sự vội vã trổ về tưới hoa, nếu mình không tự bạo đạo thân có lẽ chắc chắn sẽ phải chết.
Má nói Muốn thu phục một vị cường giả Thiên vương mà các ngươi không hứa hẹn bất cứ điều gì, không đưa ra lợi ích nào, chỉ nói là phải về tưới hoa ư?
Tây vương phi đến chết cũng không cam lòng.
Nếu ả bị giết mà nguyên nhân là bởi vì ngăn cản người khác trở về tưới hoa, lý do này… Dù hóa thành Tử Linh thì ả cũng không cam lòng.
Chương 2664: Khuyết Điểm Của Lão Quy.
Thư Linh nhanh chóng hóa ra vô số văn tự phong tỏa biển ý chí tàn lưu của Tây vương phi.
Tuy tự bạo đạo thân nhưng Tây vương phi vẫn để lại hậu chiêu, đạo thân chưa vỡ nát hoàn toàn, vẫn còn một chút, chỉ là liên kết đại đạo không rõ ràng.
Nếu là bạo thể bình thường, vậy thì đại đạo sẽ đứt đoạn, cảnh giới sẽ ngã xuống.
Tây vương phi không làm vậy, như vậy thì ả sẽ có cơ hội lật bàn, một khi khôi phục thì ả có thể nhanh chóng lấy lại chiến lực.
Giờ khắc này, Tô Vũ mới đi ra từ trong thông đạo Tử Linh.
Nhìn thoáng qua biển ý chí bị vô số văn tự phong tỏa, hắn bật cười.
Ngu ngốc.
Muốn lật ngược tình thế ư?
Khi hạ giới đại chiến lần thứ hai, ta sẽ giết chết ngươi, chỉ bằng ngươi mà còn muốn phản kháng?
Hắn nhìn Tiểu Bạch Cầu, Tiểu Bạch Cẩu không nói nhiều, nó nhanh chóng mang cái vòng ra buộc vào biển ý chí rồi v nói: “Đây là món đồ chơi của ta, tiểu chủ tử cho ta khi xưa.
Ngươi đừng đánh mất, ta phải đi đây..”
Dứt lời, nó liền biến mất.
Nó phải về nhà thôi.
Thư Linh và Trà Thụ vội đuổi theo, có điều Tiểu Bạch Cẩu lại hô: “Các ngươi về sau cùng Tô Vũ đi, ta về nhà trước, ta không mang các ngươi đi vào được, chỉ có ta vào được thôi”
Trà Thụ và Thư Linh đành phải dừng bước.
Đúng vậy, Tiểu Bạch Cẩu chỉ có thể dẫn bọn họ đi ra, trở về thì nó chỉ có thể tự trở về.
Tô Vũ nhìn thoáng qua biển ý chí của Tây vương phi.
Dù đã thế này nhưng Tô Vũ còn không yên tâm.
Hắn nhếch miệng cười, ngay sau đó hắn lấy ra một cái đại ấn, không phải Nhân Chủ ấn, mà là…
Thánh Hóa ấn.
Đồ của Văn vương.
Thứ này mà không trấn được ngươi thì ngươi chính là chủ nhân quy tắc.
Thánh Hóa ấn trấn áp đè lên cái vòng, xong xuôi Tô Vũ lại thu nó vào vào Văn Minh Chí.
Tầng thứ nhất, phong ấn của Thư Linh.
Tầng thứ hai, vòng của Tiểu Bạch Cẩu.
Tầng thứ ba, Thánh Hóa ấn.
Tầng thứ tư, Văn Minh Chí.
Tầng thứ tư yếu nhất cũng không sao, nếu có thể phá 3 tầng phong ấn kia thì có lẽ Tây vương phi đã là chủ nhân quy tắc, còn không phải loại mạnh bình thường.
Tới giờ phút này Tô Vũ mới nhẹ nhàng thở ra, hắn nở nụ CưỜi.
Nơi xa, Tử Linh thiên hà lại chấn động một chút, Tô Vũ khẽ nhíu mày, vội thúc giục mọi người: “Đi lên”
Nhiều người sống ở đây sẽ dễ xảy ra phiền toái.
Chính hắn nhanh chóng góp nhặt tàn lưu của Tây vương phi, kể cả huyết nhục và mảnh đạo thân, đây đều là thứ tốt.
Lần này giết Tây Thiên vương, trấn áp Tây vương phi, giải quyết hai phiền toái lớn ở hai giới sinh tử, mấu chốt là… Không ai biết.
Tây vương phi không chết.
Trong sinh linh giới, không ai biết một vị tuyệt thế cường giả như vậy thua thảm hại ở đây.
Tô Vũ hết sức hài lòng, không ngờ đám ngu xuẩn này muốn đánh bất ngờ lão Quy.
Cũng may mà là lúc này.
Nếu sớm hơn một chút, khi hắn chưa khai Thiên Môn, Đại Hạ vương Đại Tân vương chưa có thực lực này, dù lần này hắn có thể thắng thì cũng sẽ rất phiền toái, nhất định sẽ là một trận đại chiến.
“Đi về trước”
Tô Vũ không nhiều lời, khẽ nhíu mày nhìn thoáng qua Tử Linh thiên hà nơi xa, hắn cảm ứng được một vài khí tức cường đại dường như đang nổi lên.
Lần này sinh linh tiến vào quá nhiều, còn đều là cường giả, chỉ sợ đã kích thích tới những Tử Linh đang ngủ say.
Một lát sau, đám người đã trở lại.
Tiểu Bạch Cấu đi rồi.
Trong Hồng Mông cổ thành lúc này có 9 vị cường giả Hợp Đạo cảnh.
Bị thương nặng nhất chính là lão Quy, bản tôn của lão suýt nữa đã bị đánh bạo.
Mai rùa rách nát, cổ thành tàn phá.
Nhưng lúc này đạo thân đã trở về, thương thế không còn chuyển biến xấu nữa.
Trông thấy đám người Tô Vũ xuất hiện, lão Quy thở dài, mở miệng nói: “Khiến Nhân Chủ mất mặt rồi”
Tuy lão rất mạnh nhưng quả thật ban nãy suýt nữa đã chết.
Tô Vũ mỉm cười: “Hồng Mông tiên bối nói đùa, nếu lần này không có tiền bối tác chiến hai tuyến thì bọn người kia cũng khó mà đối phó được với tiền bối, là ta liên lụy tiền bối mới đúng”
Dứt lời, hắn lại nói: “Còn may mà cuối cùng mọi thứ đều đã được giải quyết tốt đẹp”
Thiên Diệt không nhịn được hỏi: “Sao ngươi không giết nữ nhân kia? Chẳng lẽ ngươi muốn ả thần phục thật ư? Làm vậy rất nguy hiểm..”
Tô Vũ híp mắt nhìn hắn, Thiên Diệt ngượng ngùng, ta có nói gì đâu.
Tô Vũ cười nhạt, qua loa đáp: “Hiện tại không thể giết”
Hắn không giải thích là vì sao, ngươi tự suy nghĩ đi.
Sau đó hắn nhìn về phía Thiên Nhạc vẫn luôn yên lặng, cười hỏi: “Giám Thiên Hầu đang chiến đấu với Đại Chu vương, ngươi có muốn đến xem không?”
Thiên Nhạc lộ vẻ giãy giụa.
Ông là do Giám Thiên Hầu bồi dưỡng ra, nhưng ông cũng là Nhân tộc sống sót từ triều tịch đầu tiên tới nay.
Khi đó Nhân tộc còn rất cường đại, mọi người vẫn coi Giám Thiên Hầu là minh hữu, tuy rằng thời kỳ kia Giám Thiên Hầu không tham chiến nhưng cũng có âm thầm cung cấp một ít trợ giúp cho Nhân tộc.
Cho nên Thiên Nhạc không quên được sự huy hoàng của Nhân tộc thời thượng cổ.
Có điều xét ra thì Giám Thiên Hầu vẫn là lão sư của ông.
Giờ phút này, ông cũng biết rõ thế lực của Tô Vũ mạnh thế nào, hắn có rất nhiều cường giả dưới trướng, mà lão sư của ông thì chỉ sợ sắp xong đời rồi.
“Đại nhân…”
Thiên Nhạc giãy giụa: “Có lẽ… ta có thể khuyên bảo hắn..”
Tô Vũ bình tĩnh ngắt lời: “Không cần.
Một lần bất trung, chết cũng không hối cải, ngươi cảm thấy ta sẽ yên tâm dùng y sao? Lần này ngươi có thể thuyết phục y đầu hàng, nhưng lần sau thì sao?
Ngươi cảm thấy ta sẽ lại cho y cơ hội nữa ư?”
* Y không giống vạn tộc, vạn tộc bị chúng ta chinh phục nên phản kháng, đứng ở góc độ vạn tộc, bọn họ không sai, ngươi hiểu không?”
“Mà Vận Linh là do Văn vương một tay bồi dưỡng, cho nên y khác bọn họ”
Hai phe không giống nhau.
Vạn tộc phản kháng, nếu Tô Vũ không phải Nhân tộc, hắn sẽ cảm thấy làm vậy là đúng.
Sao ta phải làm tiểu đệ cho ngươi?
Ngươi đã suy sụp mà ta còn làm tiểu đệ, ta bị ngu à?
Ta phải phản kháng.
Còn Vận Linh thì khác.
Bánh Nhân Đậu, Vận Linh và Bạch Cẩu đều do Văn vương bồi dưỡng ra, tương đương với người trong nhà, Văn vương còn giao Giám Thiên Các cho đối phương, cũng là vị gia thần duy nhất được phong Hầu, kết quả đối phương lại phản bội.
Đây mới là sự phản bội không thể tha thứ.
Thiên Nhạc thở dài, nhẹ giọng nói: “Vậy… Nhân Chủ, xin đừng để ta tham dự vào trận chiến với sư phụ… Ta sợ ta sẽ do dự”
Tô Vũ gật đầu: “Được”
“Đa tạ Nhân Chủ”
Thiên Nhạc không nói nữa, cũng không muốn nói gì.
Tô Vũ không tiếp tục vấn đề này, hắn cười nói:
“Vậy mọi người làm bộ như không việc gì xảy ra đi, chuyện này phải áp xuống trước, đừng cho vạn tộc phát hiện manh mối”
Dứt lời, hắn nhìn Thư Linh và Trà Thụ: “Fa biến mất nãy giờ, có lẽ vạn tộc đang tò mò ta đã đi đâu.
Bây giờ hai người các ngươi cùng ta đi đánh lén Giám Thiên Hầu đi, để vạn tộc lầm tưởng rằng ta đi tìm các ngươi hỗ trợ.”
“Được”
Hai người gật đầu.
Tô Vũ quay sang Đại Tân vương dặn dò: “Hai vị tu dưỡng ở đây đi, Hồng Mông tiên bối bị thương, hai vị giúp lão chữa thương trước, ta xong việc rồi sẽ qua đây với mọi người.”
“Rõ”
Hai cường giả Nhân tộc cũng vô cùng hưng phấn.
Lần này đánh thật thống khoái.
Cực kì sung sướng.
Một vị Hợp Đạo vô cùng cường đại mà lại bị bọn họ áp chế, đây là chuyện đáng để hưng phấn.
Tô Vũ lại nhìn về phía lão Quy, lão Quy có chút suy yếu, Tô Vũ bất đắc dĩ: “Đạo của tiền bối không yếu.
Nhưng… Vẫn nên bỏ thêm công sức lĩnh ngộ, khi rảnh ta sẽ mang tiền bối đi xem đại đạo.”
Lão Quy mạnh như vậy nhưng không thể sử dụng nhiều lực lượng đại đạo, lúc trước không sao bởi vì chỉ gặp kẻ yếu, nhưng nếu gặp cường giả thì sẽ luống cuống.
Lão Quy hổ thẹn vô cùng.
Sống lâu như vậy nhưng đúng là lão không để ý đến đại đạo.
Tô Vũ lại nói: “Hình như Tử Linh thiên hà có chút dị động, các vị chú ý nhiều một chút, Thiên Diệt, các ngươi lặng lẽ trở về cổ thành, đừng khoe khoang”
Tô Vũ cường điệu dặn dò: “Đặc biệt là Thiên Diệt.
Hiện tại ngươi đừng bại lộ, đừng quấy rối.
Có thể không trả giá đắt mà giải quyết được Hợp Đạo vạn tộc là tốt nhất, đừng để cuối cùng phải hi sinh vài Hợp Đạo, lúc này vương triều đã sắp sáng lập, nếu có vị tướng quân nào chết chắc chắn người ấy sẽ không cam tâm, ngươi cẩn thận đừng để người ta chết rồi hóa thành Tử Linh tìm ngươi”
Thiên Diệt nhe răng.
Sao lại cố ý dặn dò ta?
Tinh Hồng còn khoe khoang giỏi hơn ta mà.
Tô Vũ không nhiều lời, hắn nhìn bốn phía, nhanh chóng nói: “Cố gắng thu đại trận phong tỏa này mang về cho Đại Minh vương xem đi.
Đại trận này rất tinh diệu.
Ban nãy mấy vị Hợp Đạo đại chiến dữ dội mà khí tức không hề bị lộ ra ngoài, có thể thấy được nó rất mạnh”
Quả thật Tây vương phi có chút năng lực.
Nếu dùng cái này bao phủ một giới thì sao?
Có khi sẽ tiêu diệt được một giới xong mà không ai hay biết.
Đại Minh vương… nếu Đại Minh vương có thể khống chế nó thì có thể dùng để tiến vào giới vực ám sát Hợp Đạo.
Giờ phút này đại trận hở ra một cái lỗ nhỏ do Tiểu Bạch Cẩu gây ra, quả thật ban nãy nó đã rất sốt ruột.
Tô Vũ không hề nhiều lời.
Kỳ thật nãy giờ cũng không hao phí nhiều thời gian, nhưng ta vẫn phải mau chóng ra ngoài lộ mặt để tránh mọi người cho rằng ta đang có âm mưu gì đó, ta không phải loại người như vậy, ta chỉ trở về để gọi viện binh mà thôi.
Ngay sau đó Tô Vũ theo thời không trường hà bay ra ngoài.
Hắn che giấu khí tức, mang theo Thư Linh và Trà Thụ bay về hướng Giám Thiên Hầu.
Chương 2665: Bị Người Tính Kế.
Giờ khắc này, vạn giới còn đang chú ý đến trận chiến trong hư không vô tận.
Hai tuyệt thế cường giả đã đánh đến trời sụp đất nứt.
Lúc trước Tô Vũ xuất hiện một lần, hiện tại không thấy bóng dáng, mọi người cũng không biết hắn đi làm gì.
Tất cả đều đề phòng.
Giám Thiên Hầu cũng mắt xem bốn phương, tai nghe tám phương.
Ngay sau đó sắc mặt Giám Thiên Hầu biến đổi, không hề do dự lập tức điên cuồng oanh kích Đại Chu vương khiến y lùi lại, sau đó nhanh chóng độn không chạy trốn, còn rống to: “Đừng ép ta cùng chết”
Cách đó không xa, Tô Vũ bỗng nhiên hiện thân, bên cạnh là hai vị Hợp Đạo.
Tô Vũ giận dữ hét: “Đại Chu vương, đồ vô dụng, ngươi làm cái gì vậy? Đuổi theo giữ hắn lại.
Phế vật! Ta bảo ngươi bắt hắn, giết hắn, ngươi lại để hắn chạy ư? Đáng chết!”
Hắn thực phẫn nộ.
Mà đám cường giả vạn giới đang quan chiến đều nhẹ nhàng thở ra.
Bọn họ đã đoán đúng rồi.
Biết ngay là tên khốn này không phải loại người nén giận được mà, quả nhiên hắn trở về tìm viện binh, còn muốn âm thầm đột kích đối phương, đáng tiếc Giám Thiên Hầu không yếu, y vẫn luôn đề phòng.
Đại Chu vương không buồn hé răng, tiếp tục đuổi theo.
Tô Vũ giận dữ quát: “Thư Linh, Trà Thụ, đuổi theo cho ta.
Giết gia hỏa này, không giết được hắn thì cũng phải cướp lấy Liệp Thiên Bảng”
“Giám Thiên Hầu”
Thanh âm Tô Vũ chấn động thiên địa: “Nếu ngươi không giao Liệp Thiên Bảng ra đây, ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được muốn chết không xong.
Ngươi có thể thử xem.
Giao Liệp Thiên Bảng ra, ta lưu ngươi toàn thây.”
Hắn quá bá đạo!
Giao ra cũng chết.
Giám Thiên Hầu bị điên mới có thể giao cho hắn.
Giám Thiên Hầu căn bản không đáp lời, y nhanh chóng trốn chạy, biến mất trong hư không vô tận.
Đại Chu vương vẫn luôn đuổi theo.
Thư Linh và Trà Thụ cấp tốc truy đuổi, Tô Vũ nghiến răng nghiến lợi, sau đó hắn quát: “Hắn đi rồi, không đuổi nữa, giặc cùng đường chớ đuổi theo, cẩn thận tôn tử này ám hại các ngươi.
Đi tìm tên khốn Đa Bảo cho ta, tìm ra hắn thì lập tức xử lý.
Giết hắn dễ giết hơn Giám Thiên Hầu”
Dứt lời, trong hư không nơi xa, Đa Bảo lập tức bùng nổ khí lực, không phải để giết người mà là để trốn chạy.
Mọe nó, ta chỉ đến xem thôi mà.
Ong một tiếng, hư không bị xé rách, y đã chạy.
Hiện tại kẻ điên Tô Vũ này thấy ai trong chiến trường Chư Thiên cũng muốn giết, thôi, tìm chỗ trốn đã, để chiến trường Chư Thiên lại cho Tô Vũ xưng bá đi thôi.
Giờ khắc này.
Các giới vực đều âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
Không sao là tốt rồi.
Giám Thiên Hầu và Đa Bảo đều chạy, Tô Vũ là người thông minh, kế hoạch tập sát Giám Thiên Hầu đã thất bại thì có lẽ hắn sẽ không đuổi theo nưa.
Như vậy cũng tốt, bằng không nếu đại chiến bùng nổ, mọi người ra ngoài chiến đấu thì nhất định sẽ tổn thất không nhỏ.
Hiện tại mọi người đều đang chờ thượng giới mỡ ra.
Thượng giới chưa mở, những người này không có hứng thú ra ngoài làm tiên phong, mạng của chính mình mới là quan trọng nhất.
Tiên giới.
Thiên Cổ nhẹ nhàng thở phào, có điều trong lòng lão vẫn thấy hơi lấn cấn, lần này Tô Vũ bùng nổ nhanh mà rút về cũng nhanh, hắn phát điên nhưng không lấy được lợi ích gì, sao phải làm vậy chứ?
Lão ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nhìn về phía Phù vương, đoạn hỏi: “Ngươi cảm thấy có gì không ổn không?”
Phù vương chần chờ đáp: “Không ổn ư? Ý đại nhân là việc Tô Vũ đòi giết Giám Thiên Hầu là có bẫy? Hay là, Giám Thiên Hầu… Làm phản?”
Sắc mặt y biến đổi: “Ý đại nhân là bọn họ đang diễn kịch cho chúng ta xem, một khi chúng ta xuất chiến thì có khả năng sẽ bị vây giết, chỉ là thấy chúng ta mãi không ra tay cho nên bọn họ mới lựa chọn từ bỏ?”
Trước đó Thiên Cổ còn chưa nghĩ vậy, lúc này suy nghĩ của lão bỗng bị phù vương kéo lệch đi.
Lúc trước lão chỉ cảm thấy chuyện ngày hôm nay có điểm gì đó không thích hợp, nhưng vừa nghe Phù vương phỏng đoán thì chợt sửng sốt… Không đến mức đó chứ?
Nhưng… không phải là không có khả năng.
Giám Thiên Hầu diễn kịch cùng đám người Đại Chu vương ư?
Muốn dụ vạn tộc ra tay sao?
Đáng tiếc mọi người đều nhẫn nhịn không ra tay, muốn đợi đến khi Giám Thiên Hầu thật sự không chống nổi nữa mới ra mặt cứu viện, có lẽ khi ấy Giám Thiên Hầu cùng Đại Chu vương sẽ hợp sức phản kích.
Sắc mặt Thiên Cổ khẽ biến.
Quả thật có khả năng này.
Bọn họ đang diễn.
Nếu thế thì đã có thể giải thích vì sao Tô Vũ đột nhiên bùng nổ rồi đột nhiên thu liễm, hơn nữa còn khai chiến đột ngột như thế.
Lão khẽ gật đầu, trầm giọng nói: “Có khả năng ấy, phái Vĩnh Hằng đi sứ các giới, báo bọn họ phải cẩn thận Giám Thiên Hầu”
Phù vương vội vàng gật đầu, quả nhiên ta đã đoán trúng.
Nhìn xem, đại nhân cũng nghĩ như ta kìa.
Dù sao Giám Thiên Hầu cũng là thuộc hạ của Văn vương, có lẽ y thật sự phản bội bọn họ, như vậy sau này phải đề phòng Giám Thiên Hầu cẩn thận mới được.
Cùng lúc đó.
Các tộc khác cũng đều nghĩ tới tình huống này.
Ma giới.
Ma Dược nhíu mày: “Phụ hoàng, có khi nào là diễn kịch cho chúng ta xem không? Giám Thiên Hầu…
có vấn đề ư?”
Ma Kích lắc đầu: “Khó nói lắm, bất quá cứ đề phòng đi.
Nhắc nhở các tộc khác, lần này Tô Vũ ra tay không lấy được bất cứ lợi ích nào, cũng không có ý nghĩa gì, hắn không cần phải đột nhiên khối xướng trận chiến như vậy, còn mất một mảnh nhỏ 12 chữ “Lục”
“Ta hiểu”
Ma giới cũng bắt đầu đề phòng.
Có lẽ Giám Thiên Hầu thật sự có vấn đề.
Thân giới.
Tịch Vô lâm vào trầm tư, hồi lâu sau, ông mỡ miệng: “Cẩn thận Giám Thiên Hầu, lần trước Thiên Uyên chết ta đã thấy có chút vấn đề, hiện tại thì ta hiểu rồi.
Xem ra là do y muốn thu thập tất cả mảnh nhỏ, có lẽ cái chết của Thiên Uyên có liên quan đến y.
Lần này hẳn là lại đang diễn kịch mà thôi”
Mọi người đều biết thừa Tô Vũ tuy hành xử có vẻ lỗ mãng, nhưng thật ra lại là người cực kỳ khôn khéo.
Có lần nào đại chiến mà hắn không chiếm lợi?
Lần này không những không được gì còn mất mảnh võ có chứa chữ “Lục”, bị Giám Thiên Hầu thu hồi.
Tô Vũ sẽ đồng ý chịu thiệt ư? Nực cười!
Hắn mà chấp nhận chịu thiệt?
Ai tin được chứ?
Giám Thiên Hầu khốn kiếp, có lẽ y đã thật sự âm thầm quy phục Nhân tộc.
Đâu chỉ bọn họ.
Giờ phút này, Giám Thiên Hầu chạy vào hư không vô tận, cầm mảnh võ có chứa chữ “Lục” kia cũng không nhịn được mà nhíu mày.
Cái quỷ gì?
Đánh một hồi, tuy rằng ta không chiếm được tiện nghỉ nhưng cũng không chịu thiệt, tuy rằng kế hoạch bị nhìn thấu nhưng ta đã lấy lại được một mảnh nhỏ, tính ra cũng không tồi.
“Không thích hợp…
Giám Thiên Hầu ngẫm nghĩ, sau đó sắc mặt đột ngột biến đổi.
Y bỗng nghĩ tới chính mình.
Mình xem như là người đầu tiên chiếm được tiện nghi từ trong tay Tô Vũ đúng không?
Vậy… vạn tộc sẽ nghĩ về mình thế nào?
Ngay sau đó có người nghiệm chứng suy đoán của y, Ở nơi xa, Đa Bảo tướng quân lên tiếng: “Nếu ngươi đầu phục Nhân tộc thì nói trước với ta một tiếng, đừng tự quyết định một mình, như vậy ta sẽ rất bị động.
Giám Thiên Hầu, ta đi trước đây, chúng ta… nên giữ khoảng cách thì hơn”
Dứt lời, Đa Bảo liền biến mất.
Y cảm thấy nguy hiểm.
Có khả năng Giám Thiên Hầu đã đầu nhập vào Nhân tộc, tuy trước đó y và Giám Thiên Hầu có hợp tác vào lần, nhưng hiện giờ y rất lo lắng.
Có lẽ tên khốn kiếp nảy mặc kệ mình mà đơn độc thông đồng với Nhân tộc.
Phiền rồi đây.
Mình phải làm sao bây giờ?
Giám Thiên Hầu nghe thế thì không khỏi biến sắc, quả nhiên Đa Bảo cũng đã bắt đầu hoài nghi.
Hóa ra đây là mục đích của Tô Vũ.
“Tô Vũ”
Giám Thiên Hầu cắn răng, có chút bực bội.
Kế ly gián!
Hóa ra Tô Vũ làm tất cả là để tính kế chính mình, ly gián quan hệ giữa mình và vạn tộc.
“Kế hay!”
Giám Thiên Hầu bất đắc dĩ, việc này rất khó giải quyết, mình không chịu thiệt mà còn chiếm tiện nghi, nếu giải thích thì vạn tộc sẽ tin sao?
Có kẻ nào từng chiếm được tiện nghi từ Tô Vũ chưa?
“Quả là kế hay!”
Giám Thiên Hầu thở dài một tiếng, thôi thôi, cứ chờ đi, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết đây là mưu kế do tên Tô Vũ khốn kiếp kia cố ý bẫy ta.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Ngoại Truyện] Bất Hủ Thần Chiến (Con Đường Bá Chủ ) [Ngoại Truyện] Bất Hủ Thần Chiến (Con Đường Bá Chủ )](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Ngoai-Truyen-Bat-Hu-Than-Chien-Audio-Truyen.jpg)



