- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 535 : Ta Không Muốn Liên Minh Với Các Ngươi! (c2671-c2675)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 535 : Ta Không Muốn Liên Minh Với Các Ngươi! (c2671-c2675)
❮ sautiếp ❯Chương 2671: Ta Không Muốn Liên Minh Với Các Ngươi!
“Gặp ta mà năm vị Vĩnh Hằng đều không hành lễ à? Hay là hoàng uy của Nhân tộc đã hoàn toàn tiêu tán?”
Nghe thế, năm vị cường giả đều biến sắc.
Thật bá đạo!
Đây không phải thời thượng cổ!
Nhân tộc đã không còn là chủ nhân chư thiên!
Tô Vũ dựa trên chủ tọa nhìn bọn họ, khóe môi vẫn thản nhiên cong lên, vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên.
Phù Thổ Linh suy nghĩ rất nhiều, trong lúc nhất thời cũng cảm thấy phức tạp khó hiểu.
Thần phục ư?
Đúng vậy, không phải là hợp tác!
Tô Vũ vừa đến đã tỏ thái độ và giọng điệu vô cùng bá đạo, xem ra hắn muốn sự thần phục của Ngũ Hành tộc chứ không phải là hợp tác.
So với mong muốn thì đơn giản hơn, bá đạo hơn, cũng càn rỡ hơn rất nhiều.
Phù Thổ Linh lộ vẻ chua xót.
Gã nên lựa chọn như thế nào đây?
Tô Vũ tự tin như thế, rốt cuộc là thực sự có vốn liếng để tự tin hay chỉ là hù dọa suông mà thôi?
Tô Vũ mặc kệ bọn họ nghĩ gì, vẫn lãnh đạm ngồi yên vị trên cao.
Hắn đảo khách thành chủ, nhìn về phía mấy người bên dưới, nở nụ cười thâm sâu.
Phù Thổ Linh vô tình liếc mắt nhìn thấy liền cảm thấy lạnh run.
Thời khắc quyết định sự tồn vong của chủng tộc đã tới, gã không biết lựa chọn lúc này có thể viết lại lịch sử Ngũ Hành tộc hay không.
Nhưng gã biết đã đến lúc lựa chọn!
Tô Vũ nói hắn đã giết hơn mười vị Tử Linh Hầu.
Là thật ư?
Hay là giả?
Trong lòng Phù Thổ Linh hiện lên vô số ý niệm.
Nếu là giả, vậy Tô Vũ chỉ đang khoác lác, không có gì để nói.
Nhưng nếu là thật…
Thứ nhất, thực lực phe Tô Vũ đã rất cường đại.
Thứ hai, vạn giới không biết gì mà tộc ta lại biết, đây chính là… Nguy cơ!
Gã bất giác thấy rùng mình!
Giờ khắc này, Phù Thổ Linh đổ mô hôi lạnh khắp người, gã lập tức hiểu ra đây là nguy cơ, nếu điều Tô Vũ nói chính là sự thật, mà hắn lại nhẹ nhàng tiết lộ bí mật vạn tộc không biết cho bọn họ, một khi Ngũ Hành tộc không thần phục, kết cục sẽ là thế nào?
Diệt tộc sao?
Phù Thổ Linh xao động bất an, gã ngẩng đầu nhìn về phía Tô Vũ, lúc bấy giờ Tô Vũ lười biếng dựa trên ghế, Phù Thổ Linh cân nhắc lựa chọn từ ngữ, cẩn thận nói: “Vũ Hoàng, tại thời thượng cổ, Ngũ Hành tộc và Nhân tộc cũng coi như minh hữu..”
Tô Vũ ngáp một cái, phẩy tay: “Không liên quan đến ta, ta không phải Hoàng thượng cổ.
Không hỏi quá khứ, không xem tương lai, chỉ nói hiện tại.
Thổ Linh huynh là người thông minh.
Trong toàn bộ Ngũ Hành tộc chỉ có ngươi vào lọt mắt ta, còn các vị Vĩnh Hằng khác… Nói câu này e là các ngươi sẽ không vui, nhưng ta chỉ muốn dùng các ngươi như quân cờ, vả lại tác dụng của quân cờ như các ngươi cũng không quá lớn, chỉ có Phù Thổ Linh là ta có thể giao lưu vài câu”
“Càn rỡ!”
Hành Hỏa lão tổ vốn nóng tính, vừa nghe vậy liền triệt để nổi giận!
Quân cờ ư?
Vô dụng ư?
Tô Vũ ngươi mạnh nhưng có mạnh bằng thượng giới không?
Tô Vũ bình tĩnh nhìn lão: “Ta nói mấy câu, các ngươi thích nghe thì nghe, cũng có thể bảo ta ngừng bất cứ lúc nào, bởi vì đôi khi biết nhiều cũng là tai họa, đã sống một đống tuổi rồi thì ít nhất cũng nên biết điều.
Đừng giả vờ ngu xuẩn, Ngũ Hành tộc không có Hợp Đạo mà vẫn truyền thừa tới hiện tại, ra vẻ đáng thương không phải chỉ mới 1 – 2 ngày, ở trước mặt ta không cần biểu hiện sự dũng cảm và ngu xuẩn của các ngươi.
Ta thích người thông minh hơn, hoặc khờ thật thì cũng được, còn giả khờ thì ta không thích”
“Thứ nhất, Đại Tần vương và Đại Hạ vương đã Hợp Đạo”
“Thứ hai, Thiên Diệt, Vân Tiêu và Tinh Hồng cũng đã tấn cấp Hợp Đạo”
“Thứ ba, đệ tử Giám Thiên Hầu – bộ trưởng Thiên bộ Thiên Nhạc là Hợp Đạo, đã đầu phục Nhân tộc”
“Thứ tư, ta đã bình định Tử Linh giới vực…”
“Ngừng”
Phù Thổ Linh ứa mô hôi lạnh, cả người đều đang run rẩy, gã gian nan quay đầu nhìn về phía năm vị lão tổ.
Mà lúc này sắc mặt năm vị lão tổ cũng kịch biến.
Thật hay giả?
Bọn họ mong đợi nhìn Phù Thổ Linh như có ý nói: ngươi đoán đi!
Ngươi quen thuộc Tô Vũ nhất!
Ngươi nói là thật, vậy đó chính là thật, ngươi nói là giả… vậy là giả!
Trên chủ vị, Tô Vũ cười cười không thúc giục, ngay sau đó Trà Thụ xuất hiện, nàng vẫn mang bộ dáng một bé gái, vừa xuất hiện liền biết phải làm gì, đó là pha trà cho Tô Vũ.
Vì thế nàng liền bứt một cọng tóc xuống, thuần thục thao tác pha trà.
Quen là tốt rồi.
Nhưng dễ bị trọc.
Gần đây lá trà tiêu hao hơi nhiều.
Trà Thụ nghĩ mình mà về nhà được thì sẽ tắm luôn cả ngày trong thời không trường hà, bằng không bứt mãi thì đầu sẽ trọc, đầu trọc khó coi lắm, sẽ bị Tiểu Phì Cầu trêu chọc chết mất!
Sắc mặt vài vị lão tổ khẽ biến, nhất thời không ai lên tiếng.
Ánh mắt Phù Thổ Linh biến ảo, hồi lâu sau, gã cúi đầu, thấp giọng nói: “Ngũ Hành tộc nguyện tôn Nhân tộc làm chủ nhân liên minh..”
“Đừng dùng mánh lới với ta!”
Tô Vũ nhìn Trà Thụ pha trà, lơ đãng nói: “Dùng mánh lới không tốt đâu, không có Nhân tộc, không có chủ nhân liên minh gì cả.
Ta là ta, là chủ chính là chủ, không phải là không phải, đừng thêm cái danh chủ nhân liên minh vào.
Ta không có tâm tư diệt tộc, đừng quá sợ hãi, các ngươi giữ bí mật là được, ta đã không muốn các ngươi truyền tin tức ra ngoài thì khả năng ngươi thành công tiết lộ tin tức cũng không lớn, cho nên…
Đừng lo lắng bị diệt tộc”
Tô Vũ khẽ cười: “Chủng tộc trung lập thì đừng quấy nhiễu ta làm việc.
Chờ ta nắm giữ chư thiên xong, kẻ dựa vào ta xếp thứ nhất, chưa từng đối địch Nhân tộc xếp thứ hai, trung lập xếp thứ ba, đối địch thì thứ tư, đương nhiên, thứ có thể hủy diệt thì nên hủy diệt toàn bộ.
Chỉ vậy thôi! Thổ Linh, ngươi cảm thấy thế nào?”
Mô hôi trên trán Phù Thổ Linh rơi lã chã.
Không cần liên minh!
Thần phục liên minh cũng không được!
Chỉ độc tôn Tô Vũ hắn làm chủ!
Không tồn tại cái gọi là liên minh!
Trung lập xếp hạng ba… hạng ba là sao?
Gã không biết, cũng không muốn biết, Phù Thổ Linh hít sâu một hơi, áp xuống rung động trong lòng, gã lại cúi đầu, cung kính hô to: “Ngũ Hành tộc bái kiến Vũ Hoàng”
Dứt lời, gã liền quỳ một gối xuống đất.
Phía sau, năm vị lão tổ không khỏi cau mày.
Còn chưa thương lượng xong, không bàn vấn đề lợi và hại, còn chưa đề ra yêu cầu gì, vậy mà tộc ta… đã thần phục rồi ư?
Chín lân triều tịch trước chưa từng có chuyện này.
Tô Vũ yên lặng nhìn Phù Thổ Linh rồi lại nhìn vài vị lão tổ, bình tĩnh nói: “Thổ Linh, Ngũ Hành giới này do ngươi định đoạt sao? Nếu không ngươi có thể về dưới trướng ta, ta phong ngươi chức tạp hào tướng quân.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”
Phù Thổ Linh quay đầu lại nhìn về phía vài vị lão tổ, khẩn thiết nói: “Các vị lão tổ, xin hãy tin tưởng ta.
Ta ra đời từ căn nguyên Ngũ Hành lão tổ, ta là hy vọng Hợp Đạo duy nhất của Ngũ Hành tộc, ta sẽ không khiến tộc mình đi vào tuyệt lộ”
Các vị lão tổ đều cảm thấy vô cùng hoang mang, khó hiểu.
Hồi lâu sau, cuối cùng các vị lão tổ cũng chậm rãi quỳ một gối xuống đất, có người không cam lòng, có kê bất đắc dĩ, có vị thì thấy trầm trọng.
Có phải Phù Thổ Linh quá mức tín nhiệm Tô Vũ rồi hay không?
Tất cả còn chưa từng được nghiệm chứng.
Tô Vũ mới nói mấy câu mà vận mệnh Ngũ Hành tộc ta đã giao cho hắn… bọn họ thật sự rất do dự, chuyện này quá qua loa!
Không có chút bảo đảm nào!
Tô Vũ cũng chưa nhắc đến chuyện này.
Nhưng Phù Thổ Linh là hy vọng duy nhất, khi vị hy vọng duy nhất đã lựa chọn đầu hàng, thần phục thì cuối cùng bọn họ vẫn phải lựa chọn tin tưởng Phù Thổ Linh, bởi vì gã là hậu duệ chính thống của Ngũ Hành lão tổ.
“Ngũ Hành tộc bái kiến Vũ Hoàng”
Năm vị lão tổ cúi đầu quỳ xuống đất, cảm thấy tương lai vô cùng mờ mịt.
Ban nãy bọn họ còn đang thương lượng xem có nên liên minh hay không, vậy mà bây giờ bọn họ đã quỳ xuống đất hành lễ, ngay cả tư cách liên minh cũng không có, mà là hoàn toàn thần phục!
Trên bảo tọa, Tô Vũ hài lòng mỉm cười.
“Ta cảm thấy các ngươi sẽ cảm tạ Phù Thổ Linh.
Lần này ta tới đây là vì coi trọng Phù Thổ Linh, những người khác chỉ là nhân tiện mà thôi, nếu không phải tin tưởng hắn là người thông minh thì hôm nay ta sẽ không tự mình tiến đến”
Phía dưới, Phù Thổ Linh ngẩng đầu, không còn về ngưng trọng như trước, gã cười gượng: “Được Vũ Hoàng xem trọng, ta thụ sủng nhược kinh”
Chương 2672: Ngươi Cảm Thấy Bách Chiến Vương Là Người Thế Nào?
“Đứng lên đi!
Tô Vũ phất tay, một ly trà chậm rãi bay về phía Phù Thổ Linh: “Ngươi ngồi xuống nói chuyện với ta đi”
“Đa tạ Vũ Hoàng ban thưởng”
Phù Thổ Linh ngửi hương trà, có chút chấn động, là trà Hợp Đạo.
Gã nhắm mắt cẩn thận thưởng thức.
Mà bên cạnh Phù Thổ Linh, năm vị lão tổ vừa định ngồi xuống theo thì Tô Vũ đã bình tĩnh ngăn lại: “Các vị tiền bối vẫn nên đứng thì hơn.
Một tộc có một người nắm quyền là đủ rồi.
Nhiều người nhiều miệng sẽ không tốt.
Nếu cảm thấy lời ta nói không ổn, lời phản bác của các vị… cứ giữ trong lòng đi.
Ta ghét chuyện trong một tộc mà có nhiều thanh âm bất đồng, đây là chư thiên chinh chiến, nội bộ mà không phải một thể thì chinh chiến ngoại giới như thế nào? Nếu Ngũ Hành tộc không phải là của Phù Thổ Linh, vậy đổi người tới ngôi vị trí kia là được”
Các lão tổ liếc nhìn nhau, hỏi lâu sau, lão tổ Mộc linh nhu hòa mở miệng: “Vũ Hoàng nói phải, tộc ta tất nhiên do Phù Thổ Linh đại biểu Ngũ Hành, những người khác không có tư cách”
Tô Vũ cười nói: “Ta biết mà, trong tình huống Ngũ Hành tộc không có Hợp Đạo mà có thể sống đến bây giờ, kẻ ngu ngốc chắc chắn là có, nhưng nhất định là có nhiều người khôn khéo hơn”
Rỏi Tô Vũ hôi thẳng: “Ngũ Hành tộc có bao nhiêu Vĩnh Hằng?”
Phù Thổ Linh chân chờ một chút, cuối cùng vẫn thành thật đáp: “19 vị.
Trừ 5 vị lão tổ thì còn 14 vị Vĩnh Hằng, trong đó 6 vị thì ngoại giới đã biết, 8 vị đang ngủ say, ngoại giới không biết”
Tô Vũ gật đâu: “Không tôi.
Nói như vậy thì tộc ngươi có 11 vị Vĩnh Hằng đã bại lộ, còn lại 8 vị không ai biết”
“Đúng vậy, nhưng có khả năng có người đoán được”
Phù Thổ Linh nhanh chóng nói: “Tộc ta truyền thừa từ thượng cổ đến nay, cẩn thận, trung lập, yếu thế là điều mấu chốt.
Cũng không tham dự chư thiên tranh bá, chỉ trong lần triều tịch này, bởi vì ta nên các vị lão tổ nhúng tay vài lần… Ö thời điểm khác đều cực kỳ điệu thấp”
Tô Vũ cười hỏi: “Ta cần điều động 11 vị Vĩnh Hằng, có thể làm được không?”
“11vị”
Phù Thổ Linh cả kinh.
Sắc mặt các lão tổ cũng khẽ biến, 19 vị, trừ 5 người bọn họ ra thì chỉ còn 14 vị Vĩnh Hằng, lập tức điều động 1I vị, có nghĩa là ngay cả những người đang ngủ say cũng đều bị đánh thức.
Đây… Đây là dấu hiệu sắp táng gia bại sản rồi.
Tô Vũ lặp lại: “Đúng vậy, 11 vị tộc ngươi! Cộng thêm 14 vị Nhân tộc, 10 vị Thực Thiết tộc và Hống tộc, chỉ gom bốn tộc là đủ người ta cần.
Có thể gom đủ không?”
35 vị.
Phù Thổ Linh nhanh chóng nghĩ tới một chuyện, ánh mắt gã lóe lên: “Trấn thủ cổ thành?”
“Không sai”
Tô Vũ uống trà, tươi cười khen ngợi: “Nói chuyện với người thông minh dễ hơn thật.
Tử Linh giới vực không có đại sự gì, chỉ có Tử Linh thiên hà không ngừng có thêm Tử Linh, rất phiền toái, trừ phi đẹp yên Tử Linh thiên hà đi, nếu không sẽ kéo dài mãi không ngừng”
“Ta cần đổi 35 vị trấn thủ, Hống tộc ít người, số lượng Thực Thiết tộc cũng không quá nhiều, hơn nữa có không ít Vĩnh Hằng cao đoạn, tộc ngươi có thể gom đủ T1 vị trung thấp đoạn sao?”
Tô Vũ cười hỏi: “Trong 14 vị còn lại có mấy vị cao đoạn?”
Phù Thổ Linh nhanh chóng đáp: “Còn 6 vị”
Tô Vũ hơi nhướng mày: “Không ít.
Nằm ngoài dự đoán của ta, vậy chẳng phải là có 11 vị cao đoạn sao”
Hơn nữa thực lực của năm vị này đều là bát – cửu đoạn.
Phù Thổ Linh trầm trọng nói: “Không ít, nhưng là do tích lũy trong 10 triều tịch.
Tộc ta giảm bớt số lượng Vĩnh Hằng để vạn tộc không kiêng kị chúng ta, tộc ta… Một vài Vĩnh Hằng sẽ chủ động tán đạo, chủ động ngã xuống để thành toàn cường giả khác, vạn tộc còn tưởng rằng cường giả tộc ta vì hợp nhất Ngũ Hành bị xung đột mà chết, cho nên cũng biết Vĩnh Hằng tộc ta không ít, nhưng cũng sẽ không quá nhiều”
Tô Vũ kinh ngạc: “Rất quyết đoán!”
Phù Thổ Linh lắc đầu: “Không phải quyết đoán, là không có biện pháp khác, không ai muốn chết, nhưng… Tộc ta không có Hợp Đạo, không có cường giả ở thượng giới, nếu tích lũy hơn trăm Vĩnh Hằng, Vũ Hoàng cũng biết sẽ là kết cục gì”
Tô Vũ gật đầu: “Không sai, trong các tộc ở hạ giới, mạnh như Tiên tộc mà cũng chỉ có trăm vị Vĩnh Hằng, tộc ngươi không có Hợp Đạo, nhiều Vĩnh Hằng như vậy là muốn bị diệt tộc sao?”
Phù Thổ Linh chua xót: “Đúng vậy, cho nên một vài lão tổ đều biết sẽ là kết quả này, trốn cũng không thể trốn, Vĩnh Hằng chưa chết, ẩn nấp mà biên giới bất động thì mọi người cũng đều biết, chỉ có thể chủ động chết đi.
Đây cũng là biện pháp cầu sinh của tộc ta”
Có quyết đoán!
Đây là biện pháp câu sinh của Ngũ Hành tộc, tàn khốc nhưng rất hữu dụng.
Ngũ Hành tộc vẫn luôn đứng trong hàng ngũ thập cường, không quá mạnh cũng không quá yếu, không có Hợp Đạo sẽ không có uy hiếp, Vĩnh Hằng chỉ có chừng này, hơn nữa mọi người đều biết về sau các cường giả sẽ chết vì Ngũ Hành xung đột.
Cho nên chủng tộc này không đáng lo.
Cũng không có nội tình trên thượng giới, diệt hay không cũng không sao cả.
Đó là lựa chọn thông minh!
Tuy rằng rất tàn nhẫn nhưng tốt hơn việc tích lũy hơn trăm vị Vĩnh Hằng rồi bị đại tộc trực tiếp hủy diệt!
Đây là vấn đề lấy hay bỏ!
Ngũ Hành tộc đối đã có quyết định đúng đắn trong vấn đề này.
“Vậy là có 8 vị là Vĩnh Hằng sơ trung kỳ”
“Không sai”
Tô Vũ sờ cằm, đã vậy thì đổi thành cao đoạn thì cũng chưa chắc đã có lời.
Nếu thế thì còn thiếu 3 vị.
Không Gian Cổ Thú nhất tộc ư?
Tô Vũ không muốn dùng Thái Cổ Cự Nhân tộc, có lẽ Không Gian Cổ Thú tộc cũng được.
Thuận tiện thử xem chủng tộc đó có thần phục ta hay không.
Tô Vũ quyết định: “Vậy được rồi, thế thì 8 vị.
Có vấn đề gì không?”
Phù Thổ Linh rối rắm: “Vũ Hoàng, bọn họ có bị tử khí ăn mòn đến chết không?”
Tô Vũ thẳng thắn đáp: “Trong vòng 10 năm thì không sao, 10 năm sau chỉ có hai kết quả, thứ nhất, ta thắng thì tất cả sẽ an toàn.
Thứ hai, ta thua, ăn mòn đến chết hay là bị vạn tộc giết thì cũng không có gì khác nhau”
Phù Thổ Linh cười khổ, đúng, rất có đạo lý!
Không cần lo lắng 10 năm sau có bị ăn mòn chết hay không.
Bất quá Hành Hỏa lão tổ lại không bình tĩnh được như Phù Thổ Linh, Tô Vũ thấy lão bứt rứt thì cười nhạt hồi: “Hành Hỏa tiền bối có gì cần nói sao?”
Hành Hỏa lão tổ không nhịn được, hỏi thẳng: “Vũ Hoàng, 10 năm sau thượng giới nhất định sẽ mở ra.
Chủng tộc Tiên Ma Thần Long phải có đến 50 vị Hợp Đạo, thậm chí là nhiều hơn.
Bởi vì trong triều tịch lần thứ chín, chúng ta đều thấy trận chiến cuối cùng Nhân tộc tụ tập hơn 70 vị Hợp Đạo, vạn tộc có gần trăm vị.
Ban đầu thế lực ngang nhau, Bách Chiến vương mang một vài cường giả đỉnh cấp đi..”
“Sau đó Bách Chiến vương ngã xuống, mười mấy vị cường giả đỉnh cấp lao ra giết đến chư thiên biến sắc.
Hợp Đạo vạn tộc ngã xuống khoảng 30 người, Nhân tộc thì gần như toàn diệt.
Vậy Hợp Đạo vạn tộc dư lại e là có hơn 70, nói là 50 bởi vì thượng giới cũng đang chinh chiến..”
Trận chiến cuối cùng, Nhân tộc chết gần 70 vị Hợp Đạo, tính ra thì trước khi đại quyết chiến, kỳ thật đã chết 30 vị.
Mà trong trận chiến này vạn tộc đã chết 30 người, nghĩa là lúc trước mất hơn 20 rồi ư?
Càng nghe chuyện xưa thì Tô Vũ lại càng muốn sỉ vả chết Bách Chiến vương!
Hóa ra ban đầu đại khái là 1 đấu 1?
Má nó!
Rốt cuộc Bách Chiến vương đã làm gì?
Tô Vũ nghĩ tới một vấn đề, hắn bèn hỏi: “Nhân tộc chết nhiều Hợp Đạo như vậy, tất cả đều là Nhân tộc ư?”
“Không phải, có cả minh hữu Nhân tộc”
Hành Hỏa lão tổ giải thích: “Có không ít cổ tộc tham chiến, kết quả đều bị diệt! Triều tịch trước, ta nhớ những tộc đứng về phía Nhân tộc có Thúy Linh Điểu, Phụ Sơn Ngạc, Đà Tinh Ngưu… Bất quá những cổ tộc này đều bị hủy diệt cả rồi”
Tô Vũ khẽ gật đâu, gặp được Bách Chiến vương là do đám cổ tộc ấy quá xui xẻo!
“Dựa theo tin tức ta thu được thì Bách Chiến vương dẫn dắt Nhân tộc chinh chiến, trước đại quyết chiến, Hợp Đạo thương vong hai bên gần như là 1: 1 đúng không?”
Hành Hỏa lão tổ hồi tưởng rất lâu rồi mới gật đầu đáp: “Đại khái vậy.
Bởi vì Nhân tộc cường đại, khi đó khác hoàn toàn so với hiện tại, các tộc co đầu rút cổ ở bổn giới, Nhân tộc hoành hành chư thiên”
“Mấy trăm năm trước đó thì là các tộc hoành hành, Nhân tộc co đầu rút cổ.
Triều tịch lần thứ chín, vạn tộc ở vào thế phòng thủ.
Bách Chiến vương không muốn dùng chiến thuật tấn công các giới, chủ yếu là chinh chiến ngoài biên giới.
Như vậy mới dẫn tới chiến tổn tương đương, thực lực Bách Chiến vương bị suy yếu vô hạn, bởi vì hắn ta không đánh chiếm giới khác cho nên tác dụng của hắn ta rất hữu hạn”
Đây là đánh giá về Bách Chiến vương từ góc độ người đứng xem.
Tô Vũ cười hỏi: “Ngươi cảm thấy Bách Chiến vương là người thế nào?”
Hành Hỏa lão tổ nhìn thoáng qua Tô Vũ, hắn liền nhướng mày: “Không sao, cứ nói thẳng đi!”
Chương 2673: Kẻ Sĩ Chết Vì Tri Kỷ.
“Thiên phú tuyệt đỉnh”
Hành Hỏa lão tổ nhận xét đơn giản một câu.
“Còn gì nữa?”
Hành Hỏa lão tổ chẩn chờ một chút, lại bổ sung thêm: “Trong mười lần triều tịch, trừ Vũ Hoàng ra thì ta cảm thấy hắn là kẻ có thiên phú nhất”
“Trừ thiên phú ra thì sao?”
Tô Vũ tiếp tục truy vấn.
Hành Hỏa lão tổ ngượng ngùng: “Trừ bỏ thiên phú… Vậy thì… Thiện lương?”
“Hả?”
Tô Vũ trừng mắt, Hành Hỏa lão tổ lúng túng: “Rất thiện lương, đối xử với Nhân tộc khá tốt.
Dù sao ban đầu tổn hại gần 30 vị Hợp Đạo, phần lớn đều là ngoại tộc, Bách Chiến vương… tính toán khá hay, để ngoại tộc và các tộc khác tiêu hao trước.
Khụ khụ, không phải là ta đang mắng hắn, đối với Nhân tộc mà nói thì hắn khá tốt.
Dù sao kẻ chết trận ban đầu đều là ngoại tộc, nếu trận chiến cuối cùng đánh thắng, vậy Nhân tộc liền thành công.
Bảo tôn lực lượng mạnh nhất, 80% đều là cường giả Nhân tộc.
Như vậy cũng có thể phòng ngừa đuôi to khó vẫy… Có thể là đã rút kinh nghiệm từ thời thượng cổ”
Tô Vũ nghiền ngẫm những lời này.
Ban đầu chết trận gần như đều là ngoại tộc, tập trung lực lượng để đánh trận chiến cuối cùng, nếu thắng thì Nhân tộc bảo tồn nhiều sinh lực hơn, tương lai có thể chiếm cứ ưu thế tuyệt đối trong liên minh.
Đúng là một ý tưởng rất hay!
Giờ phút này, Tô Vũ khẽ gật đầu, nếu xét từ góc độ Nhân tộc thì quả thật suy tính của Bách Chiến vương không tồi!
Tô Vũ không còn cảm thấy hắn ta là con heo nữa, hắn ta thông minh hơn con heo một chút.
Lúc bấy giờ Tô Vũ đã hoàn toàn hiểu rõ tâm tư của Bách Chiến vương.
Ý tưởng rất khá!
Để chủng tộc phụ thuộc đi đánh trước, chiến tổn tương đương, dù sao cũng không tiêu hao lực lượng Nhân tộc, cuối cùng quyết thắng thì Nhân tộc sẽ bảo tồn đại lượng Hợp Đạo và cả hắn ta, vậy quả thật có hy vọng khôi phục sự thống trị như thời thượng cổ.
Nhưng… vì sao hắn ta lại thất bại?
Mấu chốt là ban đầu tiêu hao lực lượng ngoại tộc quá lớn, dẫn tới sau này ngoại tộc không muốn tham chiến nữa ư?
Thực Thiết tộc chính là như vậy.
“Duy Nhân độc tôn, phải không?”
Tô Vũ nói một câu, Hành Hỏa lão tổ ngượng ngùng gật đầu: “Đúng.
Cho nên Nhân tộc rất ủng hộ vị này, cũng rất kính trọng”
Tô Vũ ngẫm nghĩ, mỉm cười gật đầu.
Đã hiểu vì sao Nhân tộc ủng hộ hắn ta như thế rồi.
Má nó.
Đứng ở góc độ Nhân tộc thì rất sướng, vạn giới chết 50 – 60 vị Hợp Đạo mà Nhân tộc không tổn thất, hoặc có lẽ chỉ chết vài người, trong tình huống như vậy, không ủng hộ Bách Chiến vương chẳng phải là cô phụ sự bảo hộ của Bách Chiến vương đối với Nhân tộc sao?
Kê sĩ chết vì tri kỉ.
Nếu đánh thắng, vậy Bách Chiến vương sẽ là một thế hệ truyền kỳ, đánh thua… Vậy chẳng là cái thá gì cả.
Nghĩ vậy thì hắn ta cũng không vô dụng lắm, còn biết cái gì gọi là căn cơ.
Nhân tộc mới là căn cơ của hắn ta.
Tô Vũ lẩm bẩm: “Thôi, không nhắc đến hắn nữa.
Đại Chu vương vừa mới kể chuyện về hắn, các ngươi cũng nói đến hắn, gần đây cái tên Bách Chiến vương nhiều lần vang lên bên tai ta, đây là một dự triệu.
Nếu hắn không chết thì là đang bị phong ấn, hoặc là đã phản bội Nhân tộc, sớm hay muộn hắn cũng sẽ xuất hiện.
Mọi người không hẹn mà cùng nói đến hắn, đây là do bị quy tắc ảnh hưởng, là dấu hiệu cường giả muốn xuất thế”
Cường giả xuất thế sẽ có vài dấu hiệu dự triệu.
Tô Vũ không nhiều lời, hắn nói thẳng: “8 vị Vĩnh Hằng tộc ngươi âm thẩm tụ tập, chờ ta thông tri.
Đợi đúc xong dung binh chủ binh thì toàn bộ đổi sang dung binh pháp chứng đạo một lần nữa”
Kim Linh lão tổ hơi chấn động: “Đổi pháp môn?”
“Đúng”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Không đổi đạo thì không đủ mạnh, tam thân pháp quá yếu”
Dứt lời, Tô Vũ ngẩng đầu nhìn bầu trời như đang nhìn xuyên qua đại điện, hắn mở miệng nói: “Ta đã hiểu đạo của tộc ngươi.
Ngũ Hành đại đạo… Ngũ Hành lão tổ là thiên tài, là một vị tuyệt thế cường giả”
“Rất quyết đoán, một đạo ngũ hành!”
Tô Vũ nhẹ giọng nói: “Ta vốn tưởng rằng là năm đại đạo, nhưng không phải, là một đạo ngũ hành.
Năm đạo hòa hợp trong một đạo, e là chiến lực của Ngũ Hành lão tổ mạnh hơn phần lớn chủ nhân quy tắc.
Đáng tiếc là đã chết..”
Tô Vũ lắc đâu: “Kẻ có thể giết hắn không nhiều.
Không phải Nhân tộc thì chính là lão tổ mấy tộc Tiên Ma Thần làm”
Phù Thổ Linh lúng túng: “Ngươi nói đến Tiên Hoàng à?”
Tô Vũ tùy ý nói: “Đoán bừa mà thôi, ai biết là ai làm, ta không biết chuyện thượng cổ.
Nhưng quả thật xác suất là Tiên tộc rất lớn.
Hình như ở thượng cổ, Ngũ Hành tộc ủng hộ Nhân tộc, vậy Nhân tộc không có lý do ra tay”
“Không đề cập tới chuyện này nữa, nhắc đến chuyện cũ cũng chẳng để làm gì”
“Hiện tại tộc ngươi không ai có thể bước vào Hợp Đạo, ta đã hiểu được nguyên do…”
Tô Vũ cười nói: “Con đường này bị một kẻ lợi hại tách ra.
Đó là một kẻ tàn nhẫn.
Một đạo phân năm, tới Hợp Đạo cần hợp nhất ngũ hành, mấu chốt ở chỗ, lúc trước đã tách ra rồi, sau này có thể hợp nhất ngũ hành sao? Đừng đùa”
Đại đạo phân ra năm đường, đi đến Hợp Đạo cần phải hợp nhất thì mới có thể đi tiếp.
Mấu chốt ở chỗ, người Ngũ Hành tộc đều là đơn hành linh, sao có thể hợp nhất.
Như vậy thì không ai có thể vượt qua.
Tô Vũ nhìn về phía Phù Thổ Linh, bỗng nhiên cười: “Tộc các ngươi ánh mắt không tôi, hy vọng đúng là ở trên người hắn.
Hắn vốn là Ngũ Hành lão tổ, kỳ thật nên trời sinh Hợp Đạo, ngũ hành hợp nhất.
Chỉ là khi gia hỏa này ra đời, hẳn là toàn bộ lực lượng của Ngũ Hành lão tổ đã mất đi, không còn lại nhiều, nên gia hỏa này chỉ có thể bắt đầu từ nhỏ yếu, nhưng bản chất của hắn là đại đạo thông hành, xem như Hợp Đạo cảnh”
Phù Thổ Linh ngoài ý muốn: “Ta… Hợp Đạo cảnh?”
“Ta nói là bản chất, không phải thực lực.
Về bản chất, Phệ Thần tộc còn là chủ nhân quy tắc kia kìa, nhưng chúng nó có đạt được không?”
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi nói: “Đơn giản mà nói thì đại đạo tộc các ngươi chia ra làm năm, những người khác không thể hợp lại.
Ngươi thì có thể.
Khi ngươi cường đại, thực lực bước vào Hợp Đạo thậm chí cảnh giới chủ nhân quy tắc, vậy ngươi sẽ có thể hợp nhất năm đạo bị tách ra”
Tô Vũ nhìn về phía vài vị lão tổ, mở miệng nói: “Lực lượng căn nguyên của thế giới này cũng bị đại đạo quấy nhiễu, cái này ta không có biện pháp giải quyết, chỉ khi Phù Thổ Linh khống chế đại đạo thì mới có hy vọng hợp nhất, không ra đời Ngũ Hành linh phân tán nữa”
“Đương nhiên, nếu ta mạnh hơn kẻ tách ra lúc trước thì cũng không thành vấn đề”
Tô Vũ nhẹ nhàng gõ bàn: “Năm vị đều là ngũ hành tách ra, nếu liên thủ thì hoàn toàn tương hợp, còn cường đại hơn Hợp Đạo bình thường rất nhiều”
Tô Vũ vuốt cằm: “Đúng rồi, đạo của tộc ngươi chỉ có các ngươi đi, trên Hợp Đạo không có ai, kỳ thật đây là cơ duyên”
“Cơ duyên?”
Mọi người sửng sốt, lần đầu tiên biết không Hợp Đạo cũng là cơ duyên.
Tô Vũ cười nói: “Đúng vậy, là cơ duyên.
Các ngươi không hiểu mà thôi.
Nói thế này đi, con đường của các ngươi vốn cường đại, nhưng không có Hợp Đạo, năm người các ngươi liên thủ, nếu có thể bắc cầu trực tiếp đi lên ngã rẽ đối diện độc chiếm một đạo, vậy các ngươi liên thủ đánh Hợp Đạo đỉnh cấp cũng được.
Nhưng nó có khuyết điểm là không thể rời nhau.
Nếu tách ra, các ngươi chỉ là đám Vĩnh Hằng yếu ớt.
Bình thường các ngươi liên thủ chắc cũng có thể chiến Hợp Đạo nhỏ yếu… Chẳng hạn như tên Hợp Đạo rác rưởi Ma Dược kia”
Mọi người lộ về khác thường.
Hợp Đạo rác rưởi?
Ngươi… quá ngông cuồng rồi.
“Nhưng nếu làm theo cách ta nói thì khi thành công, năm người các ngươi ít nhất cũng có thể đánh một trận với cấp bậc Hợp Đạo như Tịch Vô”
Mấy người chấn động.
Thật sao?
Tịch Vô không yếu đâu!
Tịch Vô có thể đánh hai tên Ma Dược đúng không?
Hắn là có thể.
Đừng đùa, chúng ta đánh Ma Dược đã khó.
Tô Vũ phì cười: “Không tin à? Không chỉ như vậy, một khi Phù Thổ Linh Hợp Đạo thành công, đại đạo hợp nhất, mấy người các ngươi cũng có thể thuận lợi bước vào Hợp Đạo”
Phù Thổ Linh không nhịn được, vội vàng hồi: “Thật sao? Tô… Vũ Hoàng, ngươi không thể nói bừa, nếu chúng ta tin ngươi, năm vị lão tổ cũng tin ngươi, rồi chạy đi tìm một vị Hợp Đạo đỉnh cấp khiêu chiến, vậy… Sẽ chết đấy!”
Chuyện này không đùa được đâu.
Gã chẳng muốn nghi ngờ Tô Vũ.
Nhưng nếu năm vị lão tổ tưởng thật, hứng lên đi tìm Thiên Cổ hay Giám Thiên Hầu để khiêu chiến, bởi dù sao Tô Vũ cũng nói rằng bọn họ không kém tồn tại đỉnh cấp bao nhiêu.
Vậy thì khi ấy sẽ toi mạng.
Tô Vũ bình thản chất vất: “Ngươi đang nghi ngờ ta?”
“…”
Phù Thổ Linh bất đắc dĩ, ngươi hiếm khi nói thật, ta lo lắng không phải là chuyện bình thường sao?
Chương 2674: Các Tộc Đều Nên Có Một Phù Thổ Linh!
Tô Vũ lười nhiều lời: “Không tin thì thôi.
Đúng rồi, tộc ngươi còn 6 vị Vĩnh Hằng cao đoạn, có thể gom đủ Ngũ Hành không?”
Phù Thổ Linh ngẫm nghĩ, gật đầu: “Có thể. 6 vị kia mỗi hành có một vị, còn thừa một vị là Thủy Linh tộc.
Thủy Linh tộc đã sống rất lâu”
“Mỗi hành một vị… rất tốt”
Tô Vũ nói: “Nếu dựa theo kế hoạch của ta, năm vị này cũng có thể liên thủ, có lẽ cũng có thể địch nổi một vị Hợp Đạo, chỉ là yếu hơn một chút”
Tiếng hít sâu đồng loạt vang lên.
Phù Thổ Linh vội nói: “Đều là thất đoạn.
Năm vị thất đoạn đánh Hợp Đạo chắc chắn sẽ rất khó mới đúng.
Năm vị cửu đoạn thì còn được.
Đại Tân vương, Đại Chu vương, Đại Hạ vương, Đại Minh vương liên thủ cũng chỉ đánh được một vị Hợp Đạo.
Bọn họ rất cường đại, nói thẳng ra thì đều mạnh hơn năm vị lão tổ tộc ta.
Bọn họ đánh được Hợp Đạo, nhưng năm vị thất đoạn sao có thể đánh nổi Hợp Đạo?”
Ngươi muốn bọn họ đi chịu chết đúng không?
Đừng nói bừa!
Thật sự sẽ chết người đấy!
Tô Vũ híp mắt: “Phù Thổ Linh, đây là lần thứ hai ngươi nghi ngờ ta”
Quá tam ba bận.
Ngươi mà nghi ngờ nữa thì ngươi gặp phiền toái lớn đấy.
Phù Thổ Linh xấu hổ: “Không phải nghi ngờ, ta là đang lo lắng, dù sao ta cũng phải phụ trách Ngũ Hành tộc.
Ta hiểu ý Vũ Hoàng, ý ngươi là muốn tạo thành hai tổ hợp đi đối phó hai vị Hợp Đạo.
Nhưng… nếu không thành công, tộc ta sẽ hủy diệt”
8 vị đi trấn thủ, 10 vị tạo thành tổ hợp đi đánh Hợp Đạo, chỉ còn một vị… ở nhà trấn thủ?
An bài không tồi.
Một khi thất bại thì tộc gã liền trực tiếp xong đời!
Chết sạch!
Tô Vũ cười nói: “Có thể thử trước xem sao.
Ai bảo các ngươi phải trực tiếp đi chiến đâu”
“Tìm ai thữ?”
Gã hồ nghi nhìn Tô Vũ.
Ngươi sẽ bảo Hợp Đạo Nhân tộc đến phối hợp, tiện thể nương tay đấy ư?
Vậy thì không được đâu.
Tô Vũ kiến nghị: “Đánh với Thiên Diệt đi.
Hắn tuyệt đối sẽ không nương tay.
Hắn chỉ hận không thể đánh chết các ngươi.
Ngươi cảm thấy thế nào?”
Phù Thổ Linh ngẫm nghĩ rồi gật đầu, cái này thì không vấn đề gì.
Những người khác thì có khả năng nương tay, Thiên Diệt thì khẳng định sẽ không.
“Có thể đến Hồng Mông cổ thành, vừa vặn bên kia có cái đại trận có thể chặn khí tức không cho tiết lộ ra ngoài”
Tô Vũ cười nói: “Đương nhiên tiền đề là có ta phối hợp, hiện tại các ngươi còn chưa biết cách, cũng không thấy được bản chất đại đạo, lực lượng dung hợp quá sơ sài.
Tốt nhất nên khai 180 Thần khiếu, tu luyện Ngũ Hành thần quyết, lực lượng ngũ hành sẽ dễ dung hợp hơn, không sinh ra xung đột”
“Một khi học xong Ngũ Hành thần quyết rồi dung hợp sẽ làm ít công to.
Năm vị tiền bối có thể nghiền áp Thiên Diệt.
Năm vị khác dù không địch lại thì cũng có thể ngăn cản Thiên Diệt”
Thiên Diệt không yếu, chỉ là mới vừa Hợp Đạo không lâu, nếu không có binh khí thì sẽ bị năm vị này nghiền áp.
Bởi vì đại đạo Ngũ Hành tộc thật sự không yếu.
Tô Vũ vừa nhìn liền biết năm xưa lão tổ tông chủng tộc này là tuyệt thế cường giả.
Giờ phút này, vài vị lão tổ cũng động tâm.
Thật sự có thể ư?
Nếu thành công, tương đương tộc ta có thêm hai vị Hợp Đạo, hơn nữa một kẻ còn không phải Hợp Đạo bình thường, có thể ư?
Lúc trước, năm vị lão tổ Ngũ Hành tộc chỉ là liên thủ bình thường, mọi người cùng nhau đánh một Hợp Đạo thì có thể, nhưng hiện tại liên thủ mà Tô Vũ nói là đại đạo dung hợp.
Là hai phương diện hoàn toàn bất đồng.
Thổ Linh lão tổ vẫn luôn im lặng đột nhiên cất tiếng: “Vũ Hoàng, có thể trực tiếp tăng Phù Thổ Linh lên tới Hợp Đạo không? Dù chúng ta phải trả giá đắt, thậm chí… Ngã xuống hết cũng được”
Tô Vũ bật cười: “Hắn ư? Hắn quá yếu! Không phải yếu ở bản chất mà là yếu ở tài nguyên.
Kỳ thật hắn có thể thuận lợi đi đến Hợp Đạo, nhưng cần lượng tài nguyên gấp năm lần các ngươi Hợp Đạo… Không, không đơn giản như vậy, có thể là 10 lân, 20 lần..”
Phù Thổ Linh nghe thế, khổ sở gật đâu. “Quả thật ta tiêu hao rất lớn”
“Bình thường, con đường của ngươi tương đối mạnh, bọn họ đi dòng nhánh, ngươi đi dòng chính, ngươi không tiêu hao nhiều được sao?”
“Chi nhánh của bọn họ đã tương đương đại đạo bình thường, ngươi còn đi chủ đạo, vậy ngươi sẽ phải tiêu hao lớn hơn, ngươi đến Nhật Nguyệt thì có lẽ ngươi sẽ tiêu hao chẳng kém gì ta..”
Tô Vũ hít sâu một hơi: “Giỏi lắm.
Tài nguyên ta tiêu hao đủ để bồi dưỡng Hợp Đạo, ngươi cũng ăn nhiều như vậy ư?”
Phù Thổ Linh hơi xấu hổ: “Cái kia… đù sao ta cũng là hy vọng của cả tộc”
“Ngũ Hành tộc thật chịu chi, một Nhật Nguyệt có chiến lực cùng lắm là đánh được Nhật Nguyệt bát cửu trọng, muốn đánh chuẩn vô địch cũng khó, vậy mà có thể cho hắn ăn nhiều như vậy?”
Vài vị lão tổ không biết nên nói gì.
Phù Thổ Linh mới vừa vào Nhật Nguyệt, đánh được Nhật Nguyệt bát cửu trọng không phải rất lợi hại rồi à?
Tô Vũ nói thẳng: “Hiện tại bảo vật bình thường khó có thể giúp ngươi tăng lên.
Cần đại lượng bảo vật ngũ hành, hơn nữa phải là cấp cao.
Vậy thì có thể dùng tiêu hao để cường hóa, tiền đề là chính ngươi phải lĩnh ngộ đại đạo, lý giải ngũ hành.
Ngươi không phải kẻ ngu ngốc nên chắc không vấn đề gì.
Mấu chốt ở chỗ tài nguyên”
Phù Thổ Linh gật đầu.
Tô Vũ ngẫm nghĩ, mở miệng nói: “Chỉ cần gan ngươi lớn, vậy thì đến Tinh Vũ phủ đệ một chuyến đi, vào phủ Bán Hoàng Ngũ Hành tộc thì sẽ có hy vọng.
Hình như ta từng thấy phủ đệ ấy, nó vẫn còn, năm đó hắn chết đi nhưng chắc là không bị cao tầng thu hồi phủ đệ, vẫn do Ngũ Hành tộc ngươi chưởng quản”
Phù Thổ Linh liền đáp: “Đúng thế.
Sau khi lão tổ ngã xuống, hình như tộc ta còn một hai vị Hầu tồn tại, về sau mới vẫn lạc..”
Tô Vũ cảm khái: “Người bình thường không nuôi nổi ngươi, ta cũng không thể, đừng nhìn ta! Chỉ có đến phủ đệ của lão tổ ngươi thì mới có hy vọng tìm được chí bảo ngũ hành, giúp ngươi nhanh chóng dung đạo, ngươi thì đơn giản hơn ta nhiều, bởi vì ngươi là phú nhị đại kế thừa di sản tổ tông, không cần đi đường vòng”
Hắn lại nói: “Khuyết điểm duy nhất chính là đi con đường này rồi thì chắc không đi được đạo khác, nó hoàn toàn dung hợp với ngươi, ngươi đi đến cuối, khống chế nó thì ngươi liền đạt tới cấp bậc của lão tổ nhà ngươi, cũng không cần đi đạo khác nữa, hơn nữa chưa chắc đã có thể làm được, tương lai của ngươi có cực hạn, sẽ là Ngũ Hành lão tổ thứ 2”
Thế còn chưa đủ à?
Phù Thổ Linh muốn khóc, ta cảm thấy đã đủ lắm lắm rồi.
Tuy rằng ta cảm thấy ta là tuyệt thế thiên tài, nhưng bảo là đạt tới trình độ của lão tổ thì ta đã cảm thấy không thể tưởng tượng, lão tổ tộc ta rất lợi hại!
“Cũng khó nói..”
Tô Vũ lại cảm khái: “Nếu tới trình độ kia, tăng lên thế nào thì ta không rõ lắm, có lẽ vẫn có khả năng cường đại hơn.
Nếu không, Ngũ Hành lão tổ có thể bị giết thì ngươi cũng có thể”
Phù Thổ Linh cười khổ: “Không cần, ta chỉ cần đạt tới trình độ lão tổ tộc ta, vậy đã là vô địch chư thiên”
Đừng đùa!
Ngươi nói như thật vậy, như thể ta thật sự sẽ đạt tới trình độ lão tổ nhà ta ấy.
Tô Vũ bật cười: “Được, không nói chuyện tương lai nữa.
Ngươi cũng chưa chắc có thể sống đến lúc ấy”
Tô Vũ xoa xoa hai tay: “Bây giờ ta sẽ truyền Ngũ Hành thần quyết cho các ngươi, Phù Thổ Linh đã từng nói rằng các ngươi đều khai rất nhiều Thần khiếu, bất quá vẫn thiếu một chút, ta sẽ bổ sung đủ cho các ngươi”
“Các ngươi học xong thì sẽ có trừng phạt… rất tốt, ta truyền, quy tắc tới trừng phạt ta là được, tại ta mà”
“Ta sẽ nhận tất cả trừng phạt”
Nghe vậy, vài vị lão tổ hai mặt nhìn nhau, Thủy Linh lão tổ cẩn thận lên tiếng: “Không cần làm phiền Vũ Hoàng, thân phận Vũ Hoàng cao quý, nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn tại đây thì tộc ta không gánh vác nổi.
Vũ Hoàng phí tâm rồi, tộc ta xin nhận tấm lòng”
Tô Vũ nhướng mày, ai cho các ngươi nhận tấm lòng của ta?
Ta bảo các ngươi nhận à?
Phù Thổ Linh rất giỏi nhìn mặt đoán ý, vội vàng can ngăn: “Cứ để Vũ Hoàng lo đi, hắn thích ăn lực lượng quy tắc để cường hóa thần văn, các vị lão tổ đừng cãi cọ nữa”
Làm gì đấy?
Gã đã nhìn thấu tâm tư Tô Vũ từ lâu rồi.
Nếu không phải vì lực lượng trừng phạt thì chưa chắc hắn đã tốt bụng nhìn tới Ngũ Hành tộc.
Các ngươi không cho hắn gánh lôi kiếp, hắn mới khó chịu!
Tô Vũ khẽ gật đầu tươi cười nhìn Phù Thổ Linh, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy, Phù Thổ Linh khéo hiểu lòng người biết bao, không tôi chút nào.
Các tộc đều nên có một kẻ như Phù Thổ Linh!
Chủng tộc ngu xuẩn rất khó xuất hiện loại người thỏa mãn tâm ý của ta.
Thực Thiết tộc còn được, Hống tộc… nhiều kẻ ngu ngốc, Thôn Thiên được kỳ vọng cao cũng khá ngốc!
Chương 2675: Tân Nhân Chủ Không Biết Xấu Hổ.
Tô Vũ lười nói nhiều, hắn thúc giục: “Các ngươi triển lộ Thần khiếu cho ta xem đi, để xem công pháp Thần khiếu như thế nào mới thích hợp với tộc các ngươi.”
Mấy người dại ra, ngươi chưa nghiên cứu ra à?
Tô Vũ cạn lời, nhìn ta làm gì?
Chuyện đơn giản như vậy không phải cứ nhìn là biết sao?
Đại chu thiên phương pháp, chu thiên nguyên khiếu pháp đều do ta tự suy luận ra, công pháp rác rưởi 180 Thần khiếu của các ngươi, ta chỉ cần so sánh tác dụng Thần khiếu là lập tức có thể vẽ lại.
Còn cần chuẩn bị trước ư?
Nếu chuẩn bị từ trước mà tộc ngươi không thần phục, vậy chẳng phải ta đây phí công sao?
Đương nhiên những lời này không thể nói ra.
“Nhanh lên, năm vị đều triển lộ Thần khiếu, để ta so sánh đối lập xem nên khai 180 Thần khiếu như thế nào, công pháp vận chuyển ra sao, đây chỉ là việc nhỏ thôi, yên tâm đi.
Công pháp 720 khiếu huyệt mà ta còn hoàn thành được, loại công pháp 180 cái này ta lười xem nhiều”
Trong lòng năm vị lão tổ hoang mang rối loạn.
Sao bỗng nhiên cảm thấy vị này chẳng đáng tin cậy chút nào vậy?
Chúng ta đỉnh ninh rằng ngươi đã làm xong rồi.
Nghiên cứu tại chỗ mất đến mấy trăm năm, mà không cần mấy trăm năm, 10 năm mà không suy luận ra thì không phải thượng giới sẽ mở ra à?
Vài vị lão tổ thấp thỏm triển lộ Thần khiếu.
Thôi thôi, dù sao cũng đã lên thuyền giặc rồi.
Tô Vũ nhìn lướt qua, đối lập Thần khiếu pháp của Nhân tộc rồi nói: “Bùng nổ lực lượng Thần khiếu để ta so sánh đi”
Vài vị lão tổ tuyệt vọng bùng nổ.
Càng ngày càng cảm thấy không đáng tin cậy!
Tô Vũ thấy bọn họ bạo phát, cảm ứng lực lượng bất đồng, sau đó vẽ trên hư không như vẽ bùa quỷ, tạo thành một bức ý chí đỏ 180 Thần khiếu.
Rồi hắn lại tự ngẫm một chút, nhanh chóng liên kết Thần khiếu.
Mọi đường đều đối xứng quanh một điểm.
Tìm các Thần khiếu tương tự, thứ này như nhìn bầu vẽ gáo, quá đơn giản.
Vài vị lão tổ còn đang tuyệt vọng, nào ngờ chưa được bao lâu, Tô Vũ đã vẽ xong 180 Thần khiếu đỏ.
Oanh!
Sấm sét xuất hiện!
Kiếp nạn buông xuống, Ngũ Hành giới không cho phép xuất hiện Ngũ Hành thần quyết!
Vài vị lão tổ trừng mắt há hốc miệng.
Má nó!
Vậy cũng được à?
Đã đến một phút chưa?
Mọe nó! Không có khả năng!
Vài vị lão tổ đều sợ ngây người, đừng đùa, đây là phương pháp trấn tộc của tộc ta, ngươi tốn một phút để làm ra ư?
Không đúng, nhất định ngươi đã có từ trước rồi có phải không?
Hừm, nhất định là vậy.
Gia hỏa Tô Vũ này đúng là kẻ sĩ diện, cố ý ra vẻ mới suy đoán, thực tế là đã sớm chuẩn bị từ lâu rồi chứ gì?
Dù sao chúng ta cũng không tin ngươi chỉ vừa suy luận ra.
Nhất định là đã đạt được công pháp trấn tộc của tộc ta từ trước.
Tân Nhân Chủ đúng là không biết xấu hổi Mấy người yên lặng đánh giá!
Ngay cả Phù Thổ Linh cũng hỏ nghỉ nhìn Tô Vũ, đùa à?
Nhất định trước đó người đã lấy được từ Tinh Vũ phủ đệ đúng không?
Nếu không, sao ngươi có thể làm xong trong một phút?
Nghĩ ta ngốc chắc?
Thấy bọn họ dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn mình, Tô Vũ có chút bực bội, mọe nó, một đám khốn kiếp, ta thật sự mới vừa suy đoán ra đấy!
Không ngờ quá thiên tài cũng bị nghi ngờ là giả!
Mà thôi, hạ trùng bất khả ngữ băng.* Một đám ếch ngồi đáy giếng thì biết cái gì chứ.
Ngay sau đó, các vị cường giả lệ nóng doanh tròng, kích động vạn phần!
Thật sự là Ngũ Hành thần quyết!
Phương pháp trấn tộc!
Sau mười mấy vạn năm, cuối cùng nó cũng đã tái hiện ở Ngũ Hành giới.
Lão tổ trên trời có linh muốn giúp tộc ta quật khởi sao?
Thấy năm vị lão tổ quá mức hưng phấn, Tô Vũ liền nhắc nhở: “Nhanh mở nốt các khiếu huyệt còn lại đi, sau đó lập tức vận chuyển công pháp, ta rất bận, còn nhiều việc lắm”
Không có thời gian cho các ngươi trì hoãn đâu.
“Phong tỏa Ngũ Hành giới, truyền thụ cho càng nhiều thiên tài càng tốt, nhân lúc ta đang cần thì nhanh mang lôi kiếp tới đây”
Ta thích Ngũ Hành lôi kiếp!
Thần văn Ngũ Hành của ta nhất định sẽ ăn rất sung sướng!
Hy vọng có thể nhân cơ hội lĩnh ngộ thêm mấy thần văn nữa cho đủ 99 cái, ta cũng muốn đi bút đạo nhìn xem, mỗi ngày xem bọn họ dung đạo hợp đạo làm Tô Vũ cũng thấy hâm mộ, rốt cuộc bút đạo mạnh tới cỡ nào?
Có to hay không?
Có dài hay không?
Có lớn hay không?
Nhất định là rất thô rất dài rất lớn, không thì sao Văn vương có thể lợi hại như vậy được.
Tô Vũ hết sức chờ mong, hành trình tới Ngũ Hành tộc rất thuận lợi, không có vấn đề gì, đã vậy còn có thêm chiến lực hai vị Hợp Đạo, nội tình còn cường đại hơn Hống tộc.
Quả nhiên không hổ là đại tộc thượng cổ!
Mặc kệ thế nào, Ngũ Hành thần quyết vừa hoàn thành, vài vị cường giả Ngũ Hành tộc đều vô cùng vui mừng.
Còn quy tắc trừng phạt, Tô Vũ đã nói hắn sẽ nhận lấy.
Như vậy cũng có thể tránh khỏi thương vong.
Tuy rằng không rõ Tô Vũ có thể trụ được hay không.
Quy tắc trừng phạt đều không yếu.
Phong giới.
Đây là yêu cầu của Tô Vũ, cũng là ý tưởng của vài vị lão tổ.
Từ giờ trổ đi, phong bế Ngũ Hành giới, truyền thụ Ngũ Hành thần quyết phạm vi lớn, sau đó có lẽ thiên tài Ngũ Hành tộc và một vài lão nhân sẽ hoàn thành tu luyện Ngũ Hành thần quyết.
Vài vị lão tổ nhanh chóng đi an bài.
Tô Vũ vẫn ở trong Ngũ Hành cung.
Hắn không cần bất cứ kẻ nào ở bên cạnh, hắn ngồi trong đình viện Ngũ Hành cung, nhàn nhã quan sát đại đạo của Ngũ Hành tộc.
Ngũ Hành đại đạo!
Ngũ Hành hợp nhất!
Từ khi khai Thiên Môn, Tô Vũ có thể nhìn thấy rất nhiều thứ, kể cả Ngũ Hành đại đạo, nó rất rõ ràng ở Ngũ Hành giới, dù sao cả tộc đều đi theo đại đạo này.
Từ khởi nguồn thì đại đạo này đã bị người tách ra thành năm đạo, nhưng trên thực tế vẫn còn chút liên hệ.
Tô Vũ đang quan sát vấn đề kết nối nhánh đại đạo, phải làm sao để cường giả Ngũ Hành tộc thuận lợi dung hợp lẫn nhau, tổ hợp tác chiến, đây là chuyện cần suy tính thêm.
Đồng thời Tô Vũ cũng đang lĩnh ngộ đạo Ngũ Hành của bọn họ.
Ngũ Hành đại đạo khá rộng lớn, xếp hạng đầu trong những đại đạo hắn từng nhìn thấy!
Tới thời điểm hiện tại, kỳ thật Tô Vũ đã quan sát được rất nhiều đại đạo.
“Ngũ Hành thần văn… Ta lĩnh ngộ thần văn Ngũ Hành kỳ thật là đạo Ngũ Hành đã tách ra.
Mà Ngũ Hành tộc thì không giống vậy, vẫn có chút khác biệt!”
Tô Vũ yên lặng ngẫm nghĩ.
Ngũ Hành tộc cũng có thiên phú kỹ, hơn nữa năm đại tộc đều có, hiện tại xem như Ngũ Hành đạo tách ra.
Nếu có thêm thời gian thì có lẽ bọn họ có thể hoàn toàn phân tách Ngũ Hành đại đạo, hóa thành các hành đạo đơn thuần.
Khi đó, tiềm lực Ngũ Hành tộc sẽ giảm xuống.
“Thú vị, lúc trước cường giả phân liệt đại đạo không thể cắt đứt đại đạo này hay là cố ý tách ra?”
Không thể cắt đứt là chuyện bình thường!
Lực lượng đại đạo cường đại, chưa chắc cắt đứt đại đạo thì mới có thể giết người.
Xóa sổ tất cả những gì của ngươi bám trên đại đạo thì tự nhiên cũng có thể diệt sát ngươi!
“Mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ, thổ sinh kim…”
Tô Vũ không ngừng tự hỏi, rồi hắn bỗng nhiên xé rách thời không trường hà, biến mất tại chỗ, hắn muốn đến khởi nguồn của Ngũ Hành đại đạo để quan sát.
Gần đây, một vài thiên phú kỹ hắn quen thuộc đều biến thành thần văn, trước mắt còn thiếu 8 thần văn, Tô Vũ đang không đủ cảm ngộ.
Quan sát đại đạo có thể gia tăng cảm ngộ.
* Hạ trùng bất khả ngữ băng (tạm dịch: Chẳng thể đàm luận về băng giá với côn trùng mùa hạ): Ö đây ý Tô Vũ muốn nói rằng chẳng thể đàm luận chuyện trời cao biển rộng với những kẻ thiếu hiểu biết như Ngũ Hành tộc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Tuyết Ưng Lĩnh Chủ [Dịch] Tuyết Ưng Lĩnh Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Tuyet-Ung-Linh-Chu-dich-SE-Audio-Truyen-hay-2023-Thuong-Dao-.jpg)
