[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 532 : Hết Sức Nóng Nảy. (c2656-c2660)
❮ sautiếp ❯Chương 2656: Hết Sức Nóng Nảy.
Cường giả các giới đều đang quan chiến.
Hai vị Phệ Thần tộc vẫn đang chạy loạn khắp nơi, cho nên không đến mức vạn bất đắc dĩ thì đám gia hỏa kia sẽ không tùy tiện ra ngoài.
Bọn họ còn chưa biết tới cuộc chiến của lão Quy mà là đang quan sát Đại Chu vương đấu với Giám Thiên Hầu trong hư không vô tận.
Giờ phút này, Đại Chu vương đã khai hỏa toàn bộ chiến lực, sau khi y đuổi kịp Giám Thiên Hầu xong thì liền dồn sức đấu một trận, nhất thời hư không vô tận ngập tràn ánh lửa sáng chói.
Giám Thiên Hầu vừa đánh vừa phẫn nộ, có phải vận khí của ta không tốt hay không?
Ta đang xui xẻo tột đỉnh ư?
Tên khốn này thật sự đuổi giết tới rồi!
Y không nhịn được cả giận quát: “Chu Thiên Tê, ngươi điên rồi, sao nhất thiết phải chém giết với ta?”
Tên điên!
Lúc này, trên không trung Thực Thiết giới, Hống giới, Không Gian Cổ Thú giới đều có hư ảnh cường giả phóng ra, hiển nhiên đây không phải cuộc chiến đã tính trước mà thật sự là đột ngột bùng nổi Nếu không thì không lý nào đám minh hữu của Nhân tộc đều tỏ vẻ kinh ngạc, không biết có nên tham chiến hay không như vậy.
Những người khác thấy thế thì đều cảm thấy có phần cạn lời.
Xem ra đây đúng là chiến tranh đột phát rồi.
Không có minh hữu nào biết trước, thậm chí Thư Linh và Trà Thụ tham chiến lần trước cũng chưa xuất hiện, có lẽ Nhân tộc cũng không ngờ bỗng nhiên có giao chiến!
“Tình huống gì vậy?”
Lúc bấy giờ trong Mệnh giới vực, Mệnh Hoàng cảm thấy vô cùng cổ quái!
Chỉ vì chút việc nhỏ ấy mà đi giết Giám Thiên Hầu ư?
Ta không tin!
Huống chi Đại Chu vương cũng không giết được Giám Thiên Hầu, đánh cũng mất công!
“Hành động theo cảm tình sao?”
“Cảm giác bị người nhục nhã?”
“Tô Vũ là kẻ nóng tính như vậy?”
“..).. e Mệnh Hoàng cau mày, thế cục vạn giới càng xem càng mờ mịt, nếu nói Tô Vũ trầm ổn thì thực tế hắn không trầm ổn chút nào, chọc phát là nổi điên.
Nếu nói hắn không trầm ổn, nhưng gia hỏa này lại làm việc lại rất đáng tin cậy.
“Rốt cuộc là tình huống thế nào?”
Ông không dám tùy tiện ra ngoài để tránh gây ra hiểu lầm, có điều không ra khỏi giới vực thì có vài thứ rất khó nhìn thấu.
Mệnh Hoàng bất lực.
Ta thật sự xem không hiểu!
Sinh linh giới không hiểu tình huống, nhưng ở Tử Linh giới thì mọi người đều hiểu rất rõ.
Đại chiến vừa bùng nổ không lâu thì bỗng nhiên trời cao võ ra, ngay sau đó có thêm 3 tồn tại cường đại mang khí tức sinh linh nồng đậm xuất hiện.
Rơi xuống nơi cách chiến trường không xa.
Tiểu Bạch Cẩu liếc mắt một cái liền thấy Tử Linh vương cường đại kia, nó lập tức rít gảào, hô to:
“Mau giết gã đi, giết xong còn về nhà, ta quên nói ta còn chưa tưới nước xong”
Tiểu Bạch Cẩu hết sức nóng nảy!
Xong rồi xong rồi!
Ta chỉ nhớ là 3 ngày sau phải quay về nhưng lại quên mất là ta còn đang tưới nước, có một nửa số hoa còn chưa được tưới đâu.
Nghe vậy, Thư Linh và Trà Thụ đều nóng nảy theo: “Ngươi chưa tưới xong ư?”
“Ta bị Tô Vũ bắt lấy nên quên mất…”
1″
“Đáng giận, hoa sẽ chết đấy 3 vị cường giả đều sốt ruột, đã thế thì mau mau giải quyết trận chiến này thôi.
“Gâu gầu gâu!”
Tiểu Bạch Cẩu cực kỳ gấp gáp, nó không thể nấn ná bên ngoài lâu được, phải nhanh chóng về nhà tưới nước thôi, đây là nhiệm vụ quan trọng chỉ đứng sau mỗi việc trông nhà.
Thấy kẻ vừa tới, đám Lam Sơn Hầu thì vui sướng, Tây Thiên vương thì lại biến sắc, bởi vì bản tôn của Tiểu Bạch Cấu vừa đến đã lao tới cắn về phía gai “Cắn chết ngươi, ngươi nhanh chết đi, ngươi không chết thì hoa của ta sẽ chết mất”
Tiểu Bạch Cấu vội đến muốn khóc!
Nhanh chết đi mà!
“AôP”
Nó còn chả buồn sủa gâu gâu nữa, nó chỉ muốn cắn chết tên Thiên vương này, phiền quá, hoa ta nuôi mười mấy vạn năm sắp khô héo, ta đang vội lắm.
Oanh!
Đại đạo va chạm lẫn nhau!
Bản tôn của Tiểu Bạch Cẩu đương nhiên mạnh hơn giọt tỉnh huyết mà Tô Vũ mượn lực nhiều, một ngụm cắn xuống thì dù là Tử Linh đại đạo cũng bị sứt mẻ, đại đạo của Thiên vương quấn quanh bị nó cắn một phát!
“Phi, ngươi thối thế!”
Tiểu Bạch Cẩu nhổ nước miếng xuống đất, sao lại thối như vậy? Tô Vũ đáng ghét, không chịu nói cho ta biết trước.
“Aô, aô”
Nó mặc kệ, về rồi dùng nước thời không trường hà súc miệng sau là được.
Tây Thiên vương vốn rất cảnh giác, bất quá vừa giao phong thì gã liền kêu lên một tiếng, đại đạo va chạm khiến gã lập tức biết phiền toái lớn tới rồi!
Đáng chết Con chó này quá mạnh, nó từ đâu ra vậy?
Trong tình báo của ta làm gì có nhân vật nào lợi hại như nó!
Gã không biết đến sự tồn tại của con chó này, nhưng đạo thân của lão Quy ở phía đối diện thì lại biết, thấy Tiểu Bạch Cẩu tới cứu viện thì lão nhẹ nhàng thở hắt ra.
Chó cưng của Văn vương tới rồi!
“Giết”
Lão Quy hét to: “Bản tôn của ta còn sống, hẳn là đã có cường giả tới cứu viện, chúng ta mau giết Tây vương đi, hôm nay nhất định phải thống nhất Tử Linh giới vực!”
Oanh!
3 vị cường giả mau chóng vây công xung quanh Tây Thiên vương.
Thư Linh và Trà Thụ không tham dự chiến trường bên này mà là tập trung tấn công các vị Tử Linh Hầu khác.
Xử lý bọn họ xong thì nhanh về nhà tưới hoa.
Nhất thống Tử Linh giới cái gì chứ, đó không phải là việc của bọn họ, bọn họ chỉ có một suy nghĩ, đó là nhất định phải đánh nhanh lên, đám hoa kia rất mảnh mai, ba ngày mả không tưới nước thì sẽ chết hết, tới lúc đó Tiểu Phì Cẩu chắc chắn sẽ nổi điên, nghĩ thôi đã thấy kinh khủng!
Âm ầm ầm!
Tiếng gầm rú rung chuyển toàn bộ Tử Linh giới.
Tiếng gầm gừ của Tây Thiên vương truyền ra, lúc trước gã còn như Lã Vọng buông cần, nhưng giờ phút này gã lại cực kỳ nóng nảy, hoảng hốt.
Đáng chết, con chó nảy quá mạnh!
Thậm chí có cảm giác không hề yếu hơn gã, nói chính xác thì chỉ yếu hơn một chút, mẹ nó, rốt cuộc ở đâu ra con chó cường đại như vậy?
Nơi xa xa, chứng kiến cảnh tượng này khiến Bắc vương rục rịch muốn ra tay, có điều giọng nói lạnh lẽo của Nam vương tức khắc vang lên: “Đừng nóng vội, cứ quan chiến đi! Bắc vương, lời ngươi vừa nói ta tặng lại cho ngươi đấy, mà có khi hôm nay là ngày chết của ngươi cũng không chừng”
Kỳ thật Nam vương cũng đang rất chấn động, Nam vương mơ hồ có chút ấn tượng… Con chó này… hình như là chó của Văn vương!
Mà ở khu vực phương Bắc, sắc mặt Bắc vương biến ảo không ngừng, con chó nảy tiến vào từ sinh linh giới để cứu viện, có nghĩa là tin tức đã lan truyền ra ngoài rồi đúng không? Rốt cuộc tình hình ở trên đó ra sao rồi?
Đã nói phải hành động thật kín kẽ, tránh kinh động tới Nhân tộc kia mà. Ả Tây vương phi kia không biết làm vậy thì Tử Linh giới sẽ có phiền toái sao?
Phiền toái sẽ rất lớn đấy!
Tử Linh giới vực.
Tây Thiên vương liên tiếp bại lui.
Càng đánh gã lại càng khẩn trương, con chó này thật sự quá mạnh!
Ngay sau đó, gã quát: “Bắc vương, nếu hôm nay ta chết thì kẻ tiếp theo chính là ngươi! Ngươi biết hậu quả rồi đấy!”
Dưới trướng Bắc vương có không ít Tử Linh Hầu, tuy Nam vương có ý ngăn cản, nhưng dù sao do bà ta đứng về phe Nhân tộc cho nên số lượng Tử Linh Hầu dưới trướng ít hơn một chút, vì vậy chỉ cần Bắc vương tham chiến thì các Tử Linh Hầu dưới trướng hắn ta vẫn còn cơ hội ra tay.
Nếu không thì hắn ta thật sự không còn cơ hội nào khác.
Phương Bắc.
Hư ảnh Bắc vương phóng ra, về mặt giãy giụa, cuối cùng hắn hạ quyết tâm.
Tây vương nói rất đúng, nếu hắn ta không tham chiến, một khi Tây vương mà chết trận thì hắn ta cũng không thể sống tốt.
Tuy hắn ta kiêng kị Tây vương và Tây vương phi nhưng cũng không hy vọng bọn họ chết.
Cân bằng bị đánh vỡ thì có thể yên ổn sống tiếp sao?
Ngay sau đó, Bắc vương quát lớn: “Theo bổn vương đi nghênh địch!”
Trong nháy mắt, Bắc vương bay đi, hắn ta mang theo 15 vị Tử Linh Hầu dưới trướng lao đến Đông VưƠng vực.
Phương Nam.
Nam vương lạnh mặt, cuối cùng Bắc vương vẫn lựa chọn tham chiến.
Số lượng Tử Linh Hầu tại Nam vương vực vốn ít hơn, hơn nữa có hai vị Hầu Nhân tộc đã đi cứu viện cho nên bây giờ bên phía bà chỉ còn lại 10 vị Hầu, ít hơn Bắc vương vực 5 vị.
Khi đối đầu mà chênh lệch chiến lực 5 vị Hợp Đạo thì sẽ có ảnh hưởng cực lớn, dĩ nhiên cũng chưa chắc sẽ thua.
Nếu Tiểu Bạch Cấu có thể ngăn cản Tây Thiên vương thì Lam Sơn Hầu và đạo thân lão Quy đủ để ngăn cản những kẻ còn lại.
“Giết Nam vương không chần chờ nữa, bà quát lên một tiếng rồi xé rách hư không lao đến chiến trường bên kia.
Phía sau bà, 10 vị Tử Linh Hầu thoáng do dự, bởi vì bọn họ đều không phải Hầu Nhân tộc.
Nhân tộc muốn nhất thống Tử Linh giới vực nhưng không phải tất cả Tử Linh Hầu đều vưi lòng, đương nhiên trong nảy cũng có cả minh hữu của Nhân tộc, Nam vương chấp chưởng Nam vực nhiều năm, ít nhiều gì cũng phải có tâm phúc.
Nhưng Nam vương đã bay đi vẫn hơi chấn động.
Chỉ sợ… lát nữa khi đại chiến, Tử Linh Hầu dưới trướng sẽ làm phản, dù sao cũng không phải đều là Hầu Nhân tộc.
Nhưng lúc này Nam vương bất chấp tất cả, bà dẫn đầu, lớn tiếng quát: “Bổn vương nghênh chiến Bắc vương, các ngươi đi trợ chiến đi!”
Các Tử Linh Hầu còn lại hai mặt nhìn nhau, cuối cùng vẫn nghe lệnh bám theo bà, bay về hướng Đông vương vực.
Chương 2657: Một Chiếc Giày.
Nam vương nhanh chóng tiến thẳng về phía Bắc vương, bọn họ chắc chắn sẽ đấu với nhau.
Cách thật xa, hai vị Thiên vương đả đánh một kích về phía đối thủ khiến đại đạo rung lên dữ dội.
Tử Linh đại đạo đồng thời xuất hiện, hai đại đạo quấn quanh nó lập tức va chạm với nhau!
Bắc vương rất mạnh, mơ hồ có dấu hiệu áp chế Nam vương.
Bất quá muốn phân thắng bại cũng không phải chuyện một chốc một lát, trận chiến quyết định không phải là cuộc chiến giữa bọn họ mà là kết cục của Tây vương nơi đây và Tây vương phi bên kia giới vực.
Dù bên nào chiếm cứ ưu thế thì đều sẽ ảnh hưởng đến đại cục kế tiếp!
“Ngao ô!”
Đánh đến lúc này, Tiểu Bạch Cẩu đã vô cùng nóng nảy.
Phiển quá, đã nói ta còn phải trổ về tưới hoa còn gì, sao ngươi mãi không chịu chết?
Nó bỗng rít gào, trong hư không có một con chó trắng khổng lồ hiện lên, hình thể phóng đại ngàn vạn lần.
Không chỉ như vậy, từ trong miệng Tiểu Bạch Cẩu đột nhiên phun ra hơn trăm viên thần phù.
Đám thần phù này khác thần phù bình thường, dường như mỗi thân phù đều liên kết với một đại đạo.
“Phong bế hư không!”
Tiểu Bạch Cẩu rít gào, hơn trăm viên thần phù lập tức phong tỏa bốn phương tám hướng quanh Tây VƯƠnG.
Tây vương lộ vẻ hoảng sợ!
Đây là cái gì?
Gã bị nhốt lại trong một vùng hư không nho nhỏ, Tiểu Bạch Cẩu rống to: “Lão Quy, ai đó kia, đi giúp đám Thư Linh giết người đi, giết sạch rồi xử lý những kẻ khác sau.”
Lão Quy và Lam Sơn Hầu đều ngây ngẩn chấn động, con chó này… thật quái dị!
Nó có quá nhiều bảo vật!
Hai người không hề nhiều lời, nhân lúc người của Bắc vương còn chưa tới, bọn họ liền nhanh chóng chuyển sang tấn công thủ hạ dưới trướng Tây VƯƠng.
Giết kẻ nào bớt kẻ ấy, kẻ địch giảm bớt thì tình hình bên họ sẽ tốt hơn.
Tây vương giãy giụa kịch liệt, cố gắng oanh kích đám thần phù bao quanh nhưng không thể lập tức phá hủy chúng.
Tiểu Bạch Cẩu tức muốn hộc máu, ngay sau đó nó lại mở miệng phun ra một thứ, đó là một cái vòng.
Trong đầu Tiểu Bạch Cẩu hiện ra một màn, ngày xưa tiểu chủ tử rất thích ném vòng tròn ra ngoài rồi hưng phấn kêu: “Phì Cầu, đi nhặt về nào!”
Chỉ đợi có thế, nó liền vui sướng chạy đi nhặt vòng tròn kia về cho nàng.
Giờ phút này, vòng tròn hóa thành một cái vòng thật lớn bao trùm về phía Tây vương, Tây vương thì không cảm thấy đó chỉ là một cái vòng, trong mắt gã nó chính là xiểng xích lấy mạng.
Sắc mặt gã kịch biến!
Đáng chết, rốt cuộc con chó này là thứ gì vậy?
Còn không để gã kịp nghĩ nhiều thì vòng tròn kia tựa như một nhánh thời không trường hà nho nhỏ bay về phía gã!
Tây vương còn chưa đánh vỡ được thần phù, thứ kia đã dừng phía trên đầu gã.
Tây vương rít gào, đại đạo chấn động, nhưng đại đạo của gã lại bị một con chó không ngừng cắn xé, gã rít gào, tử khí bùng nổ, gã mạnh mẽ công kích vòng tròn kia, gã biết không thể để thứ này rơi xuống, bằng không gã sẽ gặp phiền toái lớn!
“Thật lợi hại”
Tiểu Bạch Cẩu tức muốn chết, thế này mà vẫn chưa đập chết được ngươi ư?
Ngươi giỏi lắm!
“
“Tiếp nào Lúc này, đám người Bắc vương nhìn cảnh tượng này mà quên đánh nhau, Tiểu Bạch Cẩu lại phun ra một thứ, đó là một sợi dây, là dây xích dùng để dắt chó, tiểu chủ tử thường muốn dắt nó đi chơi, kết quả bị nó nuốt mất dây xích, tiểu chủ tử tìm mãi mà không được, bà tức điên, từng muốn giết chó lấy dây!
Hiện tại, cái dây biến mất lại xuất hiện!
Chẳng những xuất hiện, nó còn lập tức hóa thành xiêng xích lao đến trói chặt đại đạo trên đỉnh đầu Tây vương!
Tây vương tuyệt vọng!
Không, đây là cái gì?
Nó lại là cái gì?
Thực lực gã rất mạnh, trừ năm xưa khi đám người Võ vương đánh tới khiến gã bất lực nên lựa chọn đầu hàng, còn lại ở các thời điểm khác, gã chưa từng rơi vào thế yếu như vậy.
Tiểu Bạch Cẩu ném sợi dây thừng ra, thấy Tây vương vẫn có thể giãy giụa phản kích thì nó càng thêm giận dữ.
Ngươi đang lãng phí thời gian của ta đấy có biết không?
“Tiểu tử thúi, ngươi chết chắc rồi!”
Tiểu Bạch Cẩu tức muốn hộc máu, nó lại phun ra một thứ, đó là một quả bóng giống như quả cầu hoa các cô gái thích dùng, quả bóng bắn mạnh về phía Tây vương.
Tây vương vô cùng điên tiết, giận dữ hét: “Rốt cuộc ngươi là ai?”
Oanh!
Dây thừng và đại đạo Tiểu Bạch Cẩu trấn áp đại đạo của gã, vòng sắt khóa gã, hiện tại quả bóng bắn về phía gã, dù Tây vương mạnh hơn nữa thì song quyền cũng khó địch nổi.
Kỳ thật lúc này Tiểu Bạch Cẩu cũng đang thở hồng hộc, dùng nhiều bảo vật như thế khiến nó cũng rất mệt.
Nhưng nó muốn tốc chiến tốc thắng để còn nhanh chóng về nhà.
Tiểu Bạch Cẩu phát điên khi thấy Tây vương vẫn còn giãy giụa phản kháng, ngươi vẫn còn sức nói chuyện cơ à?
Vậy chẳng phải là còn lâu ngươi mới chết sao?
“Gâu gầu gâu, ngươi phiền quá!”
Tiểu Bạch Cẩu tức giận như thể kẻ rơi vào thế hạ phong là chính nó.
Nó không hề nhiều lời, dạ dày nó lại mấp máy.
Một lát sau, trong ánh mắt chấn động của mọi người, Tiểu Bạch Cẩu thở phì phò hộc ra một thứ.
Một thứ trông giống như sắp hủ bại.
Đó là một chiếc giày!
Không nhớ rõ đó là ngày nào, Văn vương muốn rời đi nhưng tiểu chủ tử không nỡ, không muốn cho y đi, nàng làm ầm ï hồi lâu nhưng Văn vương vẫn kiên trì muốn đi, khi đó Tiểu Bạch Cẩu còn nhỏ, nó trộm nuốt một chiếc giày Văn vương đặt ở ngoàải phòng.
Nó nghĩ chỉ cần chủ nhân không tìm thấy giày thì sẽ không đi được nữa, dĩ nhiên đây chỉ là suy nghĩ ấu trĩ của nó.
Không chỉ riêng giày của Văn vương mà bất cứ thứ gì trên người một cường giả như y đều sẽ không yếu, quá yếu thì không chịu đựng nổi sức mạnh cường đại của người mang, thí dụ như khi tung cước mà giày võ nát thì thật mất mặt!
Văn vương coi trọng sự văn nhã cho nên giày của y rất bền, cường hãn hệt như áo bào trắng của y.
Không thấy giày thì Văn vương cũng lười đi tìm, bởi vì y biết đã bị ai đánh cắp, y chỉ đơn giản biến hóa ra một đôi giày khác rồi vẫn tiếp tục rời nhà.
Nhưng giờ phút này Tiểu Bạch Cẩu không quan tâm điều đó.
Chiếc giày này ở trong bụng nó rất nhiều năm mà không tiêu hóa được, nó cũng không dám nhổ ra, sợ bị chủ nhân phát hiện, vậy nên cứ để nó ở trong dạ dày thôi.
Bất quá bây giờ chủ nhân đang mất tích, vậy nên nó mặc kệ.
Ngay lập tức, chiếc giày kia như được xỏ trong chân một người trong hư không, đột nhiên cái chân ấy hiện lên giẫãm về phía Tây vương.
Bàn chân này cường đại hơn bất cứ binh khí nào!
Tây vương tuyệt vọng, khiếp sợ, chấn động…
“Không”
“Không, đây… Đây là cái gì…”
Đó là một chiếc giày.
Nhưng dường như gã đang nhìn thấy một người, người đó khiến kẻ khác cảm thấy kinh hoảng khủng khiếp.
Đại đạo bị khóa, thân thể bị thần phù vây nhốt, gã không thể tránh thoát, Tây vương phẫn nộ, tuyệt vọng rít gào.
“Không có khả năng!”
“Văn vương đã chết!”
Gã rống giận, toàn bộ Tử Linh giới đều chấn động, gã không tin đây là Văn vương, nhưng bàn chân kia giống chân Văn vương, dù vô số năm tháng đi qua, gã vẫn không thể quên được ngày ấy, khi Văn vương tiến vào Tử Linh giới vực, đi đến Tây vương phủ.
Gã cúi đầu nên chỉ có thể nhìn thấy đôi chân ấy.
Thậm chí gã còn không nhớ rõ bộ dáng Văn vương, có điều lại nhớ rất rõ đôi chân đáng sợ của y, gã quỳ sát trước mặt Văn vương, cúi đầu không dám nói câu nảo.
“Không… Không!”
Tây vương hoàn toàn tuyệt vọng!
Con chó này có quan hệ gì đó với Văn vương.
“Không cái đầu nhà ngươi!”
Tiểu Bạch Cẩu thở dốc: “Giẫãm chết ngươi này!”
Oanh!
Một chân giãm xuống, không thể tránh thoát!
Oanh!
Dường như toàn bộ Tử Linh giới chỉ còn lại bàn chân kia, trời sụp đất nứt, tử khí mãnh liệt tràn ra từ thân thể Tây vương, gã tuyệt vọng dốc sức phản kích, gã không cam lòng.
Ta không biết ngươi là người của Văn vương, nếu biết, ta sẽ không giao chiến cùng các ngươi.
Ta hối hận rồi!
I?
.
“Văn vương… Ngươi đã chết rồi Tây vương tuyệt vọng tru lên, ngươi đã chết rồi mà vẫn còn muốn đạp lên mặt ta sao?
Chương 2658: Chó Nhà Hoàng Đế.
Ẩm!
Bàn chân giẫm xuống, khuôn mặt Tây vương chia năm xẻ bảy, toàn bộ Tử Linh thân bị phá hủy!
Quá cường đại!
Nam vương và Bắc vương đều sợ ngây người, cực kỳ chấn động!
Văn vương!
Đó là chân của Văn vương!
Tây vương cường đại – một trong tứ đại Tử Linh Thiên vương đã bị một chân này giẫãm nát, đạo thân gã hiện ra, đạo thân hắc sắc lại bị cái bàn chân kia giãm võ nát!
Trong không trung, đại đạo Thiên vương bám quanh Tử Linh đại đạo đã bị Tiểu Bạch Cẩu cắn đứt, dây thừng trói chặt đại đạo đứt đoạn kia!
Vòng của Tiểu Bạch Cẩu trực tiếp phát nổ đánh nát Tử Linh ấn ký!
Quả bóng hoa hủy diệt tất cả tử khí còn sót lại!
Toàn bộ hư không Tử Linh giới vực đều bị đánh bạo!
Tiểu Bạch Cẩu nằm bẹp trong hư không, nó thở dốc phì phì nói: “Sao cứ phải bắt ta dùng sức đánh ngươi thì ngươi mới bằng lòng chết chứ?”
Tất cả đều sợ ngây người.
Tất cả chiến trường đều ngừng lại.
Lão Quy và Lam Sơn Hầu dại ra nhìn về phía nó.
Đệt mợ, nó là gì vậy?
Chó điên à?
Chó của Văn vương ghê gớm lắm sao?
Đúng vậy, rất ghê gớm!
Nó không chỉ là chó của Văn vương, nó còn là cún cưng của Thời Gian sư!
Hai vị chủ nhần của nó, một người được xem là cường giả đệ nhị chư thiên, bởi đệ nhất là Nhân Hoàng, đây là thứ hạng xét từ địa vị.
Một người là một trong năm cường giả mạnh nhất chư thiên, tuy Thời Gian sư hiếm khi giao thủ công khai với những người khác, lúc giao thủ cũng không ai biết, nhưng cường giả đều biết rằng Thời Gian sư rất cường đại, muốn ai chết thì kẻ đó liền chết! Bà được coi là cường giả đỉnh cấp, cùng cấp bậc với tứ cực Thiên vương!
Ở cùng hai vị chủ nhân như vậy, dù nuôi thả hoang đại thì Tiểu Bạch Cấu vẫn mạnh hơn nhiều đám Tử Linh Thiên vương hiện tại.
Đồ ăn của chó nhà hoàng đế chắc chắn ngon hơn cơm nhà dân đen, Tiểu Bạch Cấu ăn toàn là Long Phượng, uống toàn là Quỳnh Tương!
Giờ khắc này, Tử Linh giới vực chấn động kịch liệt, Tây vương… Đã chết!
Tây vương vô cùng cường hãn đã chết, ggã mạnh hơn Đông vương nhưng lại chết thê thảm hơn Đông vương nhiều, gã còn chưa kịp thể hiện ra sự cường đại của mình, gã còn chưa đánh chết được kẻ nào.
Ít nhất Đông vương còn có hy vọng chiến thắng, bởi vì khi đó lão đã đánh trọng thương không ít cường giả dưới trướng Tô Vũ.
Nhưng Tây vương – vị bá chủ chủ động khai chiến – cảm thấy mình tất thắng này mới vừa ra tay không lâu thì đã bị một con chó dùng một chiếc giày giãm chết!
Quá mạnh!
Lời này không dùng để đánh giá Tiểu Bạch Cấu, tuy nó cũng mạnh nhưng so với Tây Thiên vương thì vẫn yếu hơn một chút, chênh lệch như vậy muốn phân thắng bại hay giết chết đối phương đều rất khó, triền đấu hồi lâu, lưỡng bại câu thương mới là tình huống bình thường.
Nhưng hiện tại Tiểu Bạch Cẩu lại dùng vốn liếng phong phú đập chết Tây vương.
Tây vương đã chết chắc chắn sẽ không cam tâm!
Trong hư không, Tiểu Bạch Cẩu vẫn còn đang thở dốc, điều khiển mấy thứ kia để giết người làm nó rất mệt, còn may mà hiệu quả không tồi, tên gia hỏa thối hoắc kia đã chết rồi!
Lúc bấy giờ, chiến cục đã triệt để thay đổi.
15 vị Tử Linh Hầu dưới trướng Bắc vương lập tức điên cuồng trốn chạy.
Bọn họ còn chưa tới chiến trường nhưng không thể không chạy trốn, vì bọn họ đều bị dọa sợ.
Tây Thiên vương cường đại như vậy mà lại bị một chiếc giày giãm chết, bọn họ đến đó là muốn chết sao?
Không chỉ bọn họ, có Tử Linh Hầu dưới trướng Tây Thiên vương đang đại chiến với Thiên Diệt hô to: “Chạy mau! Trở về Tây vương phủ, đợi vương phi trở về!”
Oanh!
Tử khí thiêu đốt!
Trận chiến này không thể đánh tiếp, Thiên vương còn chưa giương oai thì đã bị đánh chết, vậy thì còn đánh cái rắm!
Chạy đi!
Một đám Tử Linh Hầu điên cuồng trốn chạy muốn rời khỏi chiến trường, nhưng đám người Lam Sơn Hầu sẽ cho bọn họ cơ hội sao?
Trong hư không, Đông vương ấn giáng xuống, Nhân Chủ ấn cũng đồng thời lao đến!
Đạo thân lão Quy như ngọn núi lớn bao trùm hư không; Thư Linh hóa thành một quyển sách, vô số văn tự tạo thành một chiếc lưới lớn che trời bao phủ toàn bộ Đông vương vực, ngàn cành lá của Trà Thụ lan tràn…
Một đám cường giả phong tỏa toàn bộ Đông vương vực.
Người của Bắc vương còn chưa đến nơi đã vội quay đầu chạy trốn.
Các cường giả bên kia đã dàn sẵn trận địa, bọn họ ngu sao mà lao đầu vào?
Không có Tây Thiên vương chống đỡ lực lượng quy tắc và lực áp chế của Nhân Chủ ấn với Đông vương ấn, đám người vượt biên mà đến kia đều sẽ chết!
Đúng lúc này.
Nơi xa.
Bắc vương nhanh chóng lui về phía sau, chạy về Bắc vương vực, hắn ta quát: “Toàn bộ trở về Bắc vương vực, mở ra cấm chế phương Bắc! Nhanh lên!”
Trở lại Bắc vương vực thì vẫn còn một đường sinh cơi Hắn ta là Bắc Thiên vương, ở trong lĩnh vực của mình, hắn ta sẽ được tăng phúc còn đối phương sẽ bị suy yếu!
Đây là cơ hội sống duy nhất!
Chỉ cần 15 vị Tử Linh Hầu trở về cùng hắn ta chống đỡ, vậy những người khác đánh tới thì cũng chưa chắc có thể bắt được hắn ta.
Bắc vương nhanh chóng quyết định không đánh nữa, hắn ta muốn trở về địa bàn của mình.
Phía sau, Nam vương cầm kiếm lao đến, quát lớn:
“Vị… Vị tiền bối kia, xin hãy trợ chiến giữ hắn lại!”
Nam vương đang gọi Tiểu Bạch Cẩu, Tiểu Bạch Cầu nghe vậy liền trợn trắng mắt, thở phì phò, ta đánh không nổi nữa đâu.
Các ngươi cho rằng thao tác mấy thứ mới rồi không tốn sức ảà?
Ta còn bị Tô Vũ lấy đi 5 giọt tinh huyết đây này.
“Đánh không nổi!”
Tiểu Bạch Cẩu gào lên đáp lại.
Bắc vương nghe thế nhưng hoàn toàn không định nhân cơ hội này mà công kích Tiểu Bạch Cẩu, đừng đùa, nó đánh không nổi thì ta cũng không dám đánh.
Hắn ta chỉ muốn chạy thoát giữ mạng mà thôi.
Không chỉ mình hắn ta, đám Tử Linh Hầu dưới trướng hắn ta không buồn hé răng, dùng hết sức chạy trốn về Bắc vương vực.
Tiểu Bạch Cẩu nói nó không còn sức, ngươi tin sao?
Ta không tin!
Tin thì cũng không dám đến Đông vương vực!
Nam vương đuổi giết mà không thể giữ được người nên vô cùng ức chế, nếu để Bắc vương trốn thoát về địa bàn của hắn thì về sau sẽ không dễ giải quyết.
Thôi, thôi, một mình bà đuổi theo cũng không xử lý được.
Nghĩ đến đây, Nam vương dứt khoát đổi hướng, thân ảnh bà chợt lóe lên rồi biến mất, nháy mắt lao tới tấn công một vị Tử Linh Hầu Bắc vương vực.
Bắc vương thấy thế liền quát: “Toàn bộ vây lại gần ta, nhanh lên!”
Còn kẻ bị ngăn lại kia thì hắn ta cũng không có biện pháp, không thể cứu viện.
Nếu chính hắn cũng bị cản lại thì rất có thể sẽ không có Tử Linh Hầu nào trốn thoát.
Trong nháy mắt, các Tử Linh Hầu khác đã lao về phía hắn ta.
Bắc vương liền dùng đại đạo lan tràn đi tiếp dẫn đám Tử Linh Hầu đó.
Nam vương hừ lạnh chém một kiếm, Tử Linh Hầu bị chặn lại điên cuồng rít gào nhưng không thể phản kháng.
Thiên vương đánh Hợp Đạo, Đông vương từng làm rồi.
Một đánh năm vẫn có thể thắng.
Một đánh một… Đó chính là nghiền áp!
Trừ phi đối phương có thực lực như lão Quy, nhưng hiển nhiên vị Tử Linh Hầu này hoàn toàn không có.
Âm ầm âm!
Lực lượng đại đạo nghiền áp, ở Tử Linh giới vực chênh lệch cấp bậc rất rõ ràng, mọi người đều cùng một đạo, bị cấp bậc và đại đạo áp chế thì gần như không thể đảo ngược thế cục!
Bắc vương tiếp dẫn 14 tôn Hầu, sau đó xé rách hư không chạy trốn, tiếng rít gào thê lương truyền ra, tôn Hầu bị Nam vương chặn lại đã bị giết chết đương trường!
10 tôn Hầu Nam vương vực kinh hồn táng đảm nhìn Tiểu Bạch Cấu, sau đó cấp tốc lao tới tấn công đám Tử Linh Hầu Tây vương vực.
Đừng chân chờ nữa, lão đại đi đúng đường rồi!
Dù lúc trước mọi người nghĩ gì thì hiện tại không cần nghĩ nữa!
Cứ giết đi là được!
Cái này gọi là lập công đầu.
Đám lão Quy trấn áp cộng thêm 10 tôn Hầu tham chiến, chiến lực gần như là lấy 2 đánh 1, không lâu sau có Tử Linh Hầu Tây vương vực rít gào một tiếng rồi bị chém chết.
Một kẻ, hai kẻ…
Trong chớp mắt, 13 vị Tử Linh Hầu Tây vương mang đến bị giết chết toàn bội!
Trong đó có mấy vị Tử Linh Hầu muốn đầu hàng, kết quả Lam Sơn Hầu không hề dừng tay, nàng không tha cho bất cứ kẻ nào!
Lam Sơn Hầu biết tâm tư Tô Vũ, kẻ không phục đều giết!
Tuy rằng tiếp xúc không nhiều nhưng nàng vẫn nhìn ra tính cách vị Nhân Chủ kia bá đạo vô song.
Hầu gia Tây vương phủ đã dám tấn công, vậy thì đừng hòng kẻ nào được lưu lại mạng sống.
Chương 2659: Nhân Chủ Là Người Thế Nào?
Toàn bộ Tử Linh giới vực không ngừng chấn động như thể tận thế đang buông xuống.
Trong không trung tối tăm không ngừng lóc lên ánh sáng, cường giả bị giết, tử khí võ nát, thiên địa nứt ra.
Không bao lâu sau, Đông vương vực lại quay về trạng thái an tĩnh.
Chết hết rồi!
Tiểu Bạch Cẩu vừa tham chiến đã lập tức đánh chết Tây Thiên vương, đồng nghĩa với việc trận chiến này không cần đánh nữa.
Đạo thân lão Quy bèn hỏi: “Ta phải về, đạo huynh muốn cùng ta trở về không?”
“Về hả?”
Tiểu Bạch Cẩu hưng phấn, đương nhiên là ta muốn ổđi về!
Lúc này Nam vương lao đến, mở miệng ngăn cản:
“Không thể, giờ phút này phải củng cố ưu thế, nhân cơ hội tấn công Bắc vương phủ, nếu không một khi Bắc vương mở ra Bắc vương ấn rồi liên thủ với các Tử Linh Hầu khác cố thủ Bắc vương “
vực thì muốn tấn công sẽ rất khó khăn Tiểu Bạch Cẩu quay đầu nhìn thoáng qua, chớp mắt nói: “Nhưng hoa nhà ta còn chưa tưới xong!
Không thì để lần sau đi? Lân này cho hắn chạy cũng được, lần sau ta lại đến, có cả Tô Vũ thì chắc chắn có thể đánh chết hắn!”
Nó lại nói: “Ta phải đi đây, không đi thì sẽ xảy ra chuyện đấy!”
Nam vương chấn động!
Đúng vậy!
Đúng lúc này, Tử Linh thiên hà bỗng nhiên chấn động phát ra một đạo khí tức cường hãn, một vị Tử Linh Hầu cường đại xuất hiện, kẻ đó nhìn thoáng qua bên này rồi nhanh chóng biến mất, hắn đã chui ngược vào lại trong Tử Linh thiên hà.
Trước khi đi, đôi mắt hắn đỏ như máu do bị khí tức sinh linh kích thích.
Có điều hắn đã cảm nhận được khí tức cường đại của Tiểu Bạch Cẩu nên không dám tới gần, giờ phút này hắn lẻn vào trong Tử Linh thiên hà, khí tức biến mất, ngay cả Nam vương cũng khó có thể bắt giữ.
Thấy vậy, sắc mặt Nam vương khẽ biến: “Ngươi quá mạnh, huyết khí quá nông! Ta và đám người Lam Sơn sẽ nghĩ cách vây khốn Bắc vương phủ trước, nếu có điều kiện thì chúng ta sẽ cố gắng Ị”
đánh hạ Bắc vương phủ “Tùy các ngươi, không liên quan đến ta, các ngươi đi hỏi Tô Vũ đi”
Tiểu Bạch Cẩu không muốn xen vào, nó thật sự rất bận.
Hơn nữa nó quá cường hãn, khí huyết tràn ngập tận trời, nếu còn không đi thì tuyệt thế cường giả trong Tử Linh thiên hà bị kích thích sống lại sẽ không tốt.
Móng vuốt Tiểu Bạch Cẩu bắt lấy Thư Linh và Trà Thụ, nhanh chóng bay đến Trấn Linh vực.
Lão Quy cũng sốt ruột, vội nói: “Thiên Diệt, các ngươi đi cùng ta, Bạch Cầu đạo huynh đã kích thích tồn tại trầm miên trong Tử Linh thiên hà rồi, bọn chúng mà sống lại rồi rời khỏi đây thì sinh linh đều sẽ gặp nguy hiểm!”
Lúc trước không sao, hiện tại thì không được.
Đám tồn tại cường đại kia bị Tiểu Bạch Cấu kích thích đến phát điên rồi, nếu đám Thiên Diệt còn ở đây thì không tốt.
Đám người Thiên Diệt cũng nhanh chóng rút lui.
Thanh âm lão Quy truyền đến: “Lam Sơn Hầu, Nam vương, tạm thời để thế đã, phải chờ đợi Nhân Chủ an bài!”
“Nhân Chủ..”
Nam vương lộ vẻ khác thường nhìn mấy người, Lam Sơn Hầu lớn tiếng đáp: “Tuân lệnh! Xin Trấn Linh tướng quân trở về hãy báo với Nhân Chủ rằng tất cả đều ổn…”
Dứt lời, nàng tung ra một con dấu: “Nhân Chủ ấn ở đây, có lẽ Nhân Chủ sẽ cần nó, phiền tướng quân mang về giao cho Nhân Chủ”
“Được!”
Lão Quy không nói nhiều, nhanh chóng dẫn người rời đi.
Phương xa, Tiểu Bạch Cẩu mở miệng: “Đúng đúng, Tô Vũ đang đánh nhau trên kia kìa, chúng ta về đi”
Đám người chạy đi nhanh như chớp!
Bình thường các trấn thủ ở đây cũng không sao, nhưng hiện tại Tử Linh thiên hà đang chấn động, nên nhanh chóng rời đi thì hơn.
Sau khi bọn họ đều rời đi, Nam vương liền hỏi thăm: “Lam Sơn Hầu, ngươi đã gặp Nhân Chủ rồi sao?”
“Gặp rồi”
“Là người thế nào?”
“Lợi hại!”
“Lợi hại?”
Đây mà là đánh giá ư?
Nam vương trầm giọng nói: “Bổn vương đã thấy Nhân Chủ ấn, e là thực lực của chủ nhân cũng Ị?
không quá mạnh Lam Sơn Hầu nhíu mày: “Nhân Chủ còn trẻ, hơn nữa ngài ấy tiến bộ rất nhanh, thực lực sẽ nhanh chóng tăng lên thôi”
* So với Bách Chiến vương đời trước thì sao?”
“Thực lực không bằng..”
Lam Sơn Hầu trầm giọng: “Có điều tốt nhất là Nam vương đừng nghĩ nhiều, ngươi cũng thấy rồi đấy, vị Bạch Cấu tiền bối kia và cả Thư Linh, Trà Thụ, Trấn Linh tướng quân, cả các trấn thủ khác đều đã quy thuận Nhân Chủ.
Nhân Chủ đã mở ra tiền lệ trước nay chưa từng có, từ sau khi thượng cổ huỷ diệt, hắn là người duy nhất có hy vọng “
thống nhất vạn giới Nam vương chấn động, hắn được đánh giá cao như vậy sao?
Õ nơi xa, Hà Đồ đang suất lĩnh Tử Linh quân chủ nhanh chóng thu nạp ấn ký Tử Linh và tử vong chỉ huyết do Tử Linh Hầu lưu lại, có cả chút tàn lưu của Tây vương, bọn họ đang nhanh chóng dọn sạch chiến trường.
Thấy Nam vương nhìn mình, Hà Đồ cười gượng: “Nam vương đại nhân đừng nhìn, phải chờ Nhân Chủ đến đây thì mới có thể phân phối chiến lợi phẩm.
Tuy Nam vương vực lập công lớn nhưng cũng phải đợi Nhân Chủ phong thưởng mới được, chúng ta không có quyền lợi thay hắn phân phối”
Nam vương nhíu mày: “Là ta giúp các ngươi giết địch!”
Hà Đồ cười khổ: “Ta hiểu mà, nhưng vẫn phải cho vào của công trước đã.
Đây là chiến lợi phẩm sau đại chiến, cần Nhân Chủ đích thân phân phối.
Nam vương, xin đừng gây rối chỉ vì việc nhỏ này.
Khi Nhân Chủ tới thì hắn chắc chắn sẽ khen thưởng rất hùng hậu, nhưng nếu ngầm phân phối thì chúng ta đều không gánh nổi trách nhiệm này đâu!
“Không gánh nổi trách nhiệm ư?”
Nam vương nhìn y, Hà Đồ bình tĩnh đáp: “Đúng vậy! Đông vương và Tây vương đã chết, đám gia hỏa vạn giới kia sớm muộn gì cũng sẽ chết hết, chư thiên phía trên cũng sẽ sớm xui xẻo thôi.
Nếu Nam vương đã lựa chọn lập trường vậy thì đừng phạm sai lầm, dễ chuốc họa vào thân!”
Nam vương không nói gì, bà đột nhiên có hứng thú với vị Nhân Chủ chưa từng gặp mặt này.
Nam vương như trở về thời đại thượng cổ, Nhân Hoàng nói một lời, thiên địa đều phải nghe lệnh!
Lam Sơn Hầu cũng nói: “Nam vương đại nhân đừng rối rắm vì vấn đề này, Nhân Chủ sẽ không bủn xỉn!”
“Bổn vương biết!”
Nam vương đáp một câu, trầm mặc một hồi, sau đó lại nói: “Ta dẫn người đến phong tỏa biên cảnh |là Bắc vương vực đề phòng bọn họ trốn thoát Ị?
“Phiên Nam vương “Nên vậy!”
Nam vương phất tay, nhanh chóng mang theo 10 vị Tử Linh Hầu dưới trướng biến mất, còn lại Lam Sơn Hầu và 3 vị Hầu Nhân tộc.
Hai vị trong số đó lúc trước còn hiệu lực dưới trướng Nam vương.
Ban đầu đến đầu phục Lam Sơn Hầu, mọi người chỉ nghĩ là Nhân tộc đang ở tình cảnh gian nan, cùng là Nhân tộc thì nên chi viện, kết quả…
Giờ phút này, một vị Hầu Nhân tộc không nhịn được hỏi: “Lam Sơn, Nhân Chủ… Thật sự lợi hại như vậy ư?”
“Ngươi thấy rồi còn gì!”
Lam Sơn Hầu biết tâm tư bọn họ, nàng nói: “Nhớ kỹ, lần sau gặp Nhân Chủ, các ngươi nên giữ đúng mực! Các ngươi đã thấy rồi đấy, Đông vương bị Nhân Chủ tự mình chém giết, Tây vương chết trong tay Bạch Cẩu đại nhân, mà những người kia đều là lực lượng dưới trướng Nhân Chủ!”
Giờ khắc này, 3 vị Tử Linh Hầu suy tư gì đó.
Có vẻ vị tân nhân chủ này không dễ chọc!
Khi Lam Sơn Hầu nói chuyện, giọng điệu nàng còn lộ vẻ sùng bái, vị Tử Linh Vĩnh Hằng cảnh được phong làm Hành Quân tổng quản kia còn dám cự tuyệt yêu cầu phân phối chiến lợi phẩm của Nam vương, Nam vương còn lựa chọn từ bỏ!
Chuyện này rất ít thấy ở Tử Linh giới.
Nhưng nghĩ đến chuyện Trấn Linh tướng quân và Bạch Cẩu đều là thủ hạ dưới trướng Nhân Chủ, mấy người đều hiểu.
Vì quá mạnh!
“Không phải có người nói Nhân tộc triều tịch này yếu lắm sao?”
3 vị Tử Linh Hầu hoài nghỉ.
Yếu sao?
Đừng đùa!
Tứ Đại Thiên vương sống vô số năm tháng, trong chín lần triều tịch chỉ biến trước, chẳng ai có thể làm gì bọn họ, lần này thì hay rồi, mới mấy ngày trôi qua mà hai kê đã bị giết, Bắc vương cũng co đầu rút cổ trở về, Nam vương trực tiếp lộ rõ quan điểm!
Bọn họ hoài nghỉ, có khi nào bọn họ nhận được tin tức sai rồi không.
Nhân tộc chẳng những không yếu mà còn rất mạnh!
Thậm chí Nhân tộc còn đang đánh cho vạn tộc chư thiên không thể ngẩng đầu!
Chương 2660: Một Đám Tạp Chủng!
Cuộc chiến ở Tử Linh giới vực kết thúc nhanh như vậy, đây là chuyện Tô Vũ cũng không dự đoán được.
Hắn vừa mới đến gần Hồng Mông thành không lầu thì đã sửng sốt.
Hình như Nhân Chủ ấn đang lại gần phía bên này!
Cái quỷ gì vậy?
Đánh xong rồi à?
Hay kẻ địch đang đánh tới Trấn Linh vực?
Tô Vũ nhướng mày, Nhân Chủ ấn không dao động nhiều, hình như không phải đang chiến đấu, vậy thì là sao? !
Hắn không hiểu, những người khác lại càng không hiểu.
Lão Quy cũng không rõ.
Hiện tại trong ngoài gần như đang bị ngăn cách!
Phụ cận Hồng Mông cổ thành, trong hư không, 3 vị cường giả đại chiến kịch liệt, lão Quy vẫn luôn phòng thủ, không hề tham chiến, bản tôn bị thương không nhẹ, mai rùa rách nát, lão tham chiến chưa chắc đã là chuyện tốt, ngược lại có thể sẽ xảy ra vấn đề.
Nếu vô ý bị nữ tử thần bí kia giết chết thì sẽ là tổn thất lớn.
Giờ phút này, lão Quy cũng chấn động kinh ngạc.
Sao Đại Tần vương cùng Đại Hạ vương lại hóa thành cổ thú rồi?
Đó là… Hoang Thiên Thú sao?
Chiến lực hai người mạnh hơn Hợp Đạo bình thường, đây cũng là nguyên nhân khi hai người liên thủ, đồng thời phối hợp với nghiên mực thiên địa lại có thể giằng co với đối phương.
Hai vị này cũng là Hợp Đạo cường đại.
Nghiên mực thiên địa còn được chế tạo từ giáp của Hoang Thiên Thú, lực phòng ngự cũng vô cùng vững chắc!
Tây vương phi nhíu mày.
Đáng chết Từ khi nào Nhân tộc có hai gia hỏa mạnh như vậy, ả nhìn ra đối phương là Nhân tộc, thậm chí còn biết thông tin về họ, tuy rằng chưa từng gặp bất quá ả vẫn có nguồn tình báo của chính mình.
Đó là Đại Tân vương và Đại Hạ vương!
Không ngờ hai vị này đã Hợp Đạo, hình như là hóa thành một loại cổ thú để Hợp Đạo!
Tây vương phi cảm thấy không ổn.
Nhân tộc tới cứu viện rồi.
 cũng mơ hồ nghe được động tĩnh của Tô Vũ, hình như ngoại giới cũng đang chinh chiến, Nhân tộc muốn làm gì?
Không ngờ Tô Vũ không gióng trống khua chiêng kêu người tới hỗ trợ, hắn chỉ phái hai người này đến.
Tuy bọn họ rất mạnh nhưng muốn thắng ả thì rất khó!
Ä còn đang nghĩ vậy, trong hư không bỗng nhiên xuất hiện hai chiếc khóa.
Đó là khóa của Văn vương.
Hai ổ khóa vừa xuất hiện liền triệt để phong bế hư không!
Lúc bấy giờ, Tô Vũ đạp trên thời không trường hà nhìn về phía Tây vương phi bên dưới, hắn hơi nhíu mi, sau một lúc lâu thì bật cười.
“Thú vị!”
“Người là mẫu thân của Cấm Thiên vương ư?”
Tây vương phi lạnh lùng nhìn hắn, ả đương nhiên nhận ra đó là Tô Vũ, dù chưa từng gặp nhưng ả vẫn biết đây là chủ nhân Nhân tộc đương nhiệm.
Ä nhìn về phía hư không, ánh mắt biến ảo: “Ngươi cảm thấy mình có thể giết ta sao? Ngươi đang tìm đường chết đấy, không ngờ ngươi lại dám dùng đại đạo phong tỏa nơi đây!”
Khóa dung hợp với đại trận giam cầm của ả, giờ phút này, Tô Vũ không ra được, ả cũng không ra được!
Đó là lực lượng phong tỏa vô cùng cường hãn.
Tây vương phi cảm thấy hơi hồi hộp, đó là lực lượng của ai?
Văn vương ư?
Có thể là vậy!
Chỉ sợ ả phải dùng không ít thời gian mới có thể đánh võ lực lượng phong tỏa của Văn vương, dù rằng Văn vương đã không còn trên đời nữa.
Vì sao Tô Vũ lại có được thứ này?
Bất quá dù hiện tại có thêm Tô Vũ, nhưng ba người này muốn giết nàng thì vẫn khó như lên trời!
Lão Quy không thể ra tay, một khi Tây vương giết được đạo thân của lão thì lão Quy cứ chờ chết đi!
Ä cùng Tây vương đã tính toán sẽ nội ứng ngoại hợp đánh chết lão Ô Quy, sau đó dù có phải chạy trốn tiến vào Trấn Linh vực thì các trấn thủ khác cũng không trấn áp được bọn họ.
Lúc trước không tiến vào Trấn Linh vực giết lão Quy là bởi vì ở đây lão Quy có thể bộc phát ra chiến lực cấp bậc Thiên vương.
Tô Vũ mỉm cười: “Không giết được ngươi sao?
Ngươi khiến ta thật kinh ngạc, không ngờ ngươi lại thông đồng với Tử Linh giới, vậy năm xưa ngươi đã tiến vào Tử Linh giới vực rồi thông đồng với Tây Thiên vương ư? Thú vị thật! Đúng rồi, con trai Cấm Thiên vương của ngươi đã bị ta giết, ngươi biết không?”
Tây vương phi lạnh lùng nói: “Con trai ta? Không, đó là con trai của phế vật! Tính ra thì hắn phải gọi ta là cô cô, cha hắn là đệ đệ ta, cũng là một tên phế vật, chết thì chết thôi, một mạch chúng ta không thiếu đám phế vật như thế”
Tô Vũ sửng sốt, nhìn chằm chằm ả: “Cháu trai ngươi? Hắn gọi ngươi là mẫu thân, sao bỗng nhiên lại thành cháu trai ngươi? Các ngươi… Đệt, cả nhà Ngục vương các ngươi thật biết chơi, ta hiểu rồi, ngươi cùng đệ đệ ngươi… Chà chà, ai mà ngờ được…”
Tây vương phi lạnh lùng nhìn hắn, không hề phủ nhận.
Tô Vũ hít sâu một hơi: “Thật lợi hại! Ta nói bừa mà thôi, chẳng trách lại cảm thấy không thích hợp, ta thấy trong trí nhớ của Cấm Thiên vương, cha gã cũng biết đạo giam cầm của chỉ mạch Ngục vương, ngươi cũng biết, ta còn nghĩ chẳng lẽ đại đạo này không dựa vào huyết mạch mà là dựa vào công pháp? Hóa ra… để bảo đảm tạp huyết thuần túy, các ngươi lại chơi trò này.
Mọe nó, chi mạch Ngục vương các ngươi đúng là biết cách làm người ta thấy ghê tởm”
“Quả nhiên một mạch các ngươi đều là một đám I?
tạp chủng, chuyện gì cũng làm được Tây vương phi lạnh lùng nhìn hắn, hắn muốn kéo dài thời gian ư?
Từ khi Tô Vũ xuất hiện, Đại Tần vương và Đại Hạ vương chỉ cảnh giác canh giữ trước người hắn để đề phòng ả ra tay với đối phương, cả hai không còn tấn công hung mãnh như trước nữa.
Không ngờ thực lực gia hỏa này không mạnh nhưng lại thu phục được một đám cường giả nghe theo lệnh hắn.
Thế cục lần triều tịch thứ 10 hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ả.
Kéo dài thời gian có lợi gì cho Tô Vũ sao?
Hay là Tô Vũ không biết tình huống Tử Linh giới vực, nhưng hắn đã nói là mình cấu kết cùng Tây vương! Vậy là vì sao?
Tây vương phi cảm thấy bất an, biển ý chí rung chuyển, ả muốn liên hệ Tây Thiên vương để hỏi tình huống, ả và Tây Thiên vương có thể liên hệ với nhau, chỉ là rất khó khăn mà thôi.
Lúc này Tô Vũ thấy dưới chân ả xuất hiện một Tử Linh xoáy nước nho nhỏ.
Thú vị thật!
Không ngờ ả có thể dùng loại thủ đoạn đó để liên hệ Tử Linh giới.
Hình như ả ta giống mình, có chút hương vị hoạt tử nhân trên người, bất quá không nồng đậm như mình, hình như chỉ có một phần nhỏ hóa thành Tử Linh còn phần lớn vẫn là sinh linh.
Đó là công pháp đặc thù gì ư?
Hay là trạng thái đặc thù?
Tô Vũ cười một tiếng, ngay sau đó, xoáy nước Tây vương phi mới vừa mở ra lập tức khép lại!
Trên người Tô Vũ tràn ra tử khí, hắn khẽ cười: “Chơi gì vậy? Õ trước mặt ta mà dám mở thông đạo Tử Linh à?”
Dứt lời, Tô Vũ liền ra lệnh: “Giết!”
Oanh!
Đại Tân vương và Đại Hạ vương lập tức ra tay, nhưng Tây vương phi còn nhanh hơn bọn họ, trong hư không một xiêng xích quét về phía Tô Vũ mà bọn họ hầu như không phát hiện.
Đó là lực lượng quy tắc đại đạo!
Tô Vũ cười, lực lượng quy tắc đại đạo này không quá mạnh, dù sao ả ta cũng đang phải đối phó với hai vị cường giả, đồng thời phải đề phòng lão Quy.
Chiêu này đối phó Vĩnh Hằng bình thường thì được.
Nhưng Tô Vũ là Vĩnh Hằng bình thường sao?
Huống chỉ hắn còn nhìn thấy được rõ ràng.
Hai người Đại Tần vương không nhìn thấy lực lượng quy tắc vô hình, chỉ có thể cảm ứng, nhưng Tô Vũ lại trực tiếp nhìn thấy.
Tô Vũ không tránh không né đợi xiêng xích lao đến, khi xiểng xích đến gần, hắn bỗng nhiên đánh ra một quyền!
Oanh!
Hắn trực tiếp bắt lấy xiểng xích, đánh gãy chúng!
Ngay sau đó, mấy chục thần văn hiện lên điên cuồng cắn nuốt lực lượng quy tắc!
Tô Vũ vừa cắn nuốt vừa lĩnh ngộ, hắn cảm khái:
“Lực lượng quy tắc nồng đậm thật, thần văn của ta đang đói lắm, cảm ơn ngươi, cũng cảm ơn ngươi đã đem giam cầm đạo đến trước mặt ta cho ta cảm ngộ…”
Tô Vũ yên lặng lĩnh ngộ, một lát sau, một thần văn xuất hiện, đó là chữ “Cấm”.
Tô Vũ vui mừng: “91! Cảm ơn nhé! Tiếp tục nào, dùng lửa lớn thiêu ta đi, để ta xem nó khác gì ngũ hành hỏa! Không ngờ nữ nhân ngu ngốc nhà ngươi dám đùa bỡn quy tắc trước mặt ta.
Lão tổ tông Ngục vương phế vật nhà ngươi không cho ngươi biết là một khi Thiên Môn mở ra thì dùng quy tắc đánh lén đều vô dụng sao?”
“..).. e Tây vương phi biến sắc!
Đây là lần đầu tiên ả biến sắc, ả âm thầm đánh lén Tô Vũ, 3 vị cường giả đỉnh cấp còn chưa phát hiện, vậy mà lại bị Tô Vũ phát hiện, còn bị hắn chặt đứt quy tắc xiềng xích!
Đáng chết Hắn còn nhân cơ hội lĩnh ngộ thần văn, Tây vương phi không thể nào hiểu nổi.
Trên không, Tô Vũ khẽ cười: “Nữ nhân ngu xuẩn, nhưng tạp chủng không thông minh cho lắm thì cũng là chuyện thường.
Bầu trời trong mắt ta và bầu trời trong mắt ngươi không giống nhau đâu!”
Tô Vũ cười thâm sâu, giờ khắc này trông hắn hệt như một tên ác bá đang diễu võ giương oai, còn Đại Tân vương và Đại Hạ vương chính là tay sai của hắn.
Trong khi đó Tây vương phi lại là phụ nữ nhà lành bị bắt nạt.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










