[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 513 : Thôn Phệ Nhất Đạo. (c2561-c2565)
❮ sautiếp ❯Chương 2562: Thôn Phệ Nhất Đạo.
“Quy tắc… Đại Đạo.. ˆ Trong lòng Tô Vũ thì thào, hắn đoán lực áp chế giới vực hẳn là một đầu Đại Đạo thuộc về riêng một bản tộc nào đó, thậm chí dứt khoát là do các tộc tự mình dung hợp đầu Đại Đạo thông thường kia.
Trong mỗi một giới vực, lực lượng của đầu Đại Đạo này đều phá lệ rõ ràng và nồng đậm.
Tô Vũ có thể cảm nhận được Thực Thiết Thú Hoàng đang cộng minh với lực lượng Đại Đạo ấy.
Chính vì thế, khi ở trong bản giới, thực lực của các tộc sẽ mạnh hơn nhiều so với lúc ð bên ngoài.
Bởi vì đầu Đại Đạo trong bản tộc thuộc về riêng bọn họ.
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, nguyên nhân Nhân cảnh không có lực áp chế rốt cuộc là vì để vạn tộc thuận tiện tiến tới triều bái, hay là bởi vì cường giả Nhân cảnh năm xưa muốn thể hiện thái độ hải nạp bách xuyên*, hơn nữa còn không muốn một mực đi dung hợp cùng một Đại Đạo?
Bởi vì một khi có một đầu Đại Đạo quy tắc tồn tại ở Nhân cảnh thì sẽ khiến cường giả Nhân tộc đều đi theo cảm ngộ con đường này.
Ngay từ đầu có lẽ sẽ rất mạnh mẽ, nhưng về sau sẽ yếu dân đi.
Tô Vũ đang cảm ngộ đạo của Thực Thiết nhất tộc, tộc này mạnh nhất vẫn là thân thể.
Xem ra bọn họ cũng đi theo con đường Thân thể đạo, có điều Thân thể đạo này không giống với Thân thể đạo thuộc về Nhân tộc.
Tô Vũ im lặng nhắm mắt, từng viên thần văn lần lượt bùng nổ, chấn động.
Xung quanh hắn, đám Thực Thiết Thú khó hiểu nhìn sang Tô Vũ rồi lại nhìn Thực Thiết Thú Hoàng, giống như đang muốn hỏi, vị này đang làm cái gì thế?
Mà Thực Thiết Thú Hoàng cũng đang tự hỏi câu tương tự.
Chẳng lẽ Tô Vũ phát hiện ra cái gì? Nhưng ông đã sinh sống ở đây vô số tuế nguyệt, cũng đâu thấy có vật gì đặc biệt đâu nhỉ.
“Thực Thiết Thú tộc có ba đại thiên phú kỹ, Thực Thiết 72 Đúc không phải là công pháp, mà là thiên phú kỹ! Ngoài ra còn có hai loại khác là thôn phệ hư không và Hám Thiên kích”
“Mỗi một loại thiên phú kỹ tương đương với một loại quy tắc, một đầu Đại Đạo.
Có nghĩa là Thực Thiết Thú tộc đang chưởng khống ba đầu Đại Đạo.
“Nhưng theo ta cảm ứng thì phần lớn Thực Thiết Thú đều đi theo Hám Thiên kích nhất đạo, hoặc là Thực Thiết 72 Đúc nhất đạo, rất ít kẻ đi theo con đường thôn phệ hư không.”
Tô Vũ cẩn thận nhớ lại, hình như hắn chưa từng thấy bất kỳ đầu Thực Thiết Thú nào dùng loại thiên phú kỹ thôn phệ.
Điều này đại biểu cái gì?
Đại biểu bọn họ hoặc là từ bỏ con đường đó, hoặc là không hề phát hiện, cũng có một lý do khác, ấy là con đường này bị hao tổn, vô pháp chứng đạo.
“Thôn phệ hư không..
Nghe tên đã thấy rất mạnh mẽ, thế nhưng hầu như không có Thực Thiết Thú nào của thời đại này lại dùng đến, đây là vì sao?
Bị người xưa ẩn giấu đi?
Có lẽ đây chính là điều huyền bí của Thực Thiết Thú tộc.
Rõ ràng là tồn tại thiên phú kỹ cường đại nhưng lại không thể dùng, hay nói đúng hơn là không thể mở ra.
Tô Vũ mở mắt, đoạn hỏi thẳng vị Thực Thiết Thú Hoàng đang đứng bên cạnh: “Thực Thiết bệ hạ, tộc ngài có am hiểu thôn phệ nhất đạo không?”
Thực Thiết Thú Hoàng ngạc nhiên, nhưng vẫn trả lời: “Khi xưa thì có, thế nhưng hiện tại thì không.
Theo ghi chép của tộc ta, thời kỳ thượng cổ trong tộc có rất nhiều tiền bối am hiểu thôn phệ nhất đạo, không có gì là không thể nuốt! Đáng tiếc sau khi thượng cổ suy tàn thì cường giả thông thạo con đường này cũng dân ngã xuống.
Bây giờ, có một vài tiểu gia hỏa cũng đi theo thôn phệ nhất đạo, bất quá chỉ là chạm ngưỡng giai đoạn đầu mà thôi.
Ăn linh tỉnh vài thứ thì được, nhưng nuốt người thì không làm được!”
Tô Vũ khẽ gật đầu: “Thôn phệ nhất đạo cũng là một trong những phương hướng quan trọng để tộc ngài chứng đạo.
Chỉ là không biết đạo này có còn tồn tại hay không?”
Dứt lời, Tô Vũ bỗng đề nghị: “Õ đây có vị tiền bối nảo nguyện ý cho ta mượn hai giọt tinh huyết được không?”
Nghe thế, một đám Thực Thiết Thú xung quanh đều ngơ ngác nhìn hắn.
Hai giọt là rất nhiều!
Tô Vũ lại bổ sung: “Tốt nhất là tỉnh huyết của Vĩnh Hằng cảnh, không cần thiết phải là máu của cùng một vị, hai vị cũng được!”
Lời này vừa nói ra, Thực Thiết Thú Hoảng còn chưa kịp mở miệng thì đã có một tôn Thực Thiết Thú mập mạp lên tiếng: “Ta có thể đưa ngài, nhưng Nhân chủ có trả lại không?”
Tô Vũ cười đáp: “Sẽ không, có điều ta có bảo vật khác để đổi với ngươi, ngươi nguyện ý không?”
“Đồ ăn à?”
Tô Vũ phì cười, lấy ra một cái đuôi rồng to lớn: “Món này thì thế nào?”
Thực Thiết Thú Hoàng hít vào một hơi: “Long Hoàng?”
“Đúng vậy.”
Tô Vũ vừa nói xong, trước mặt đã xuất hiện hai giọt tỉnh huyết.
Vị Thực Thiết Thú mập mạp ban nãy nói chuyện trông còn hơi khờ khạo, chậm chạp, giờ phút này hành động lại nhanh nhẹn không tưởng, thoáng cái đã bay vèo tới đối diện Tô Vũ, cẩn thận ôm lấy cái đuôi rồng kia vào người, dè dặt hỏi: “Cho ta thật sao?”
Thực Thiết Thú Hoàng cầm nín.
Tô Vũ bật cười: “Dĩ nhiên.
Còn chưa biết tôn hiệu của tiên bối là gì?”
“Ngươi gọi ta là cha của Cửu Nguyệt là được!”
Tôn Thực Thiết Thú béo ục ¡ch đó ngây ngô cười nói: ‘Không thì gọi là Bát Nguyệt.
Cha ta tên là Thất Nguyệt, đáng tiếc đã sớm chết.
Nhất mạch của chúng ta bắt đầu từ Nhất Nguyệt kéo dài đến Cửu Nguyệt Tô Vũ tằng hắng một cái, phải không?
Đúng là cách đặt tên rất tốt, vừa nghe cái là hiểu ngay!
Nguyên lai cái tên của Cửu Nguyệt được đặt tùy tiện như vậy.
Thực Thiết Thú Hoàng vội ho một tiếng, đoạn nói:
“Ta chính là Lục Nguyệt!”
Không ngờ… Lại là tôn tử của ngài?
Cửu Nguyệt là chắt trai của vị này?
Được lắm!
Trong lòng Tô Vũ minh ngộ, rõ ràng nhất mạch của Thực Thiết Thú Hoàng không yếu, một nhà lại có nhiều cường giả như vậy, bản thân Cửu Nguyệt cũng rất mạnh.
Hắn còn đang nghĩ ngợi, Thực Thiết Thú Hoàng đã râu rĩ bổ sung thêm: “Thất Nguyệt chết ở thủy triều chi biến khi trước!”
Ông nhìn thẳng vào mắt Tô Vũ, chậm rãi nói:
“Thủy triều lần thứ 9, tộc ta đã hết mình tương trợ Bách Chiến vương.
Thất Nguyệt phụng lệnh ta đi tới Nhân cảnh tham chiến… Đáng tiếc vừa đi được ba ngày thì đã bị giết!”
(*) Hải nạp bách xuyên #8Z) l|: “Hải nạp bách xuyên” có nguồn gốc từ câu “Hình khí bất tồn, phương thốn hải nạp” trong “Tam quốc danh thân tự tán” của Viên Hoành, nhà Tấn.
Lý Chu Hàn chú giải: “Phương thốn chỉ tâm, như hải chi nạp bách xuyên đã, ngôn kỳ bao hàm nghiễm dã”, ý chỉ biển cả có thể dung chứa nước của hàng trăm hàng ngàn con sông, có thể dung chứa được trăm ngàn sông nên mới thành ra to lớn.
Trong câu trên, ý muốn nói rằng Nhân tộc đang thể hiện sự khoan dung, độ lượng, ý chí phóng khoáng của một người có tu dưỡng.
Đây là tư tưởng được đề cao trong suốt lịch sử hàng ngàn năm qua.
Chương 2563: Sự Khác Biệt Giữa Tô Vũ Và Bách Chiến Vương.
Thời gian trôi qua đã rất lâu, Thực Thiết Thú Hoàng cũng không còn nhiều bi thương như khi xưa, có điều vẫn hơi nghẹn ngào: “Cho nên cuộc chiến vạn tộc năm ấy… Ta từ bỏ! Khi đó Nhân tộc tuy hưng thịnh, Bách Chiến vương bọn họ cũng cực kỳ lợi hại.
Có điều Bách Chiến vương mạnh mẽ là một chuyện, nhưng mỗi một lần đại chiến đều tổn binh hao tướng khủng khiếp là một chuyện khác.
Nhất là sinh linh không phải Nhân tộc thì lại càng chết trận nhiều không đếm xuể.
Cùng trải qua một trận đại chiến, Nhân tộc chết trận năm thành, không phải Nhân tộc cũng chết trận năm thành.
Nhân tộc có nhiều cường giả, nhưng tộc ta lại không có nhiều như vậy!”
Thực Thiết Thú Hoàng thở dài: “Cũng không phải chúng ta sợ chết, nhưng mà chúng ta cảng hy vọng Bách Chiến vương có thể đại chiến trong quy mô nhỏ, giảm bớt hao tổn”
“Bách Chiến vương rất cường hãn, thế nhưng ông ấy lại khư khư cố chấp một quan niệm, đó là mong muốn tập hợp sức mạnh to lớn, một người thay đổi toàn cục! Vì vậy mỗi một lân đại chiến, Bách Chiến vương đều sẽ xung phong đi đầu.
Kỳ thật ông ấy là một vị tướng quân rất tốt, có điều lại không phải là một vị quân chủ thích hợp.
Ông ấy đại chiến điên cuồng vô cùng, nhưng lúc đó sẽ không quản những người khác tử vong bao nhiêu…
“Ngay từ đầu Đại Tân vương của Nhân tộc ngươi cũng rất giống Bách Chiến vương, chính mình tham chiến làm chủ, dẫn đến vô số tộc nhân ngã xuống, đây là điều mà tộc ta không thể nào tiếp thu được.
Về sau thì đã khá hơn một chút, thế nhưng chúng ta vẫn e ngại..
Ông thẳng thắn nói: “Cho nên khi nào Đại Tân vương còn thống lĩnh Nhân tộc thì khi ấy, Thực Thiết nhất tộc sẽ không thể ủng hộ các ngươi.”
Năm xưa, Thực Thiết Thú Hoàng đã phái nhi tử của mình đích thân tham chiến, điều này đã đại biểu tâm ý và sự chân thành của ông khi chọn liên minh với Nhân tộc.
Nào ngờ Thái Tử Thực Thiết Thú tộc ra trận, ba ngày sau đã nghe tin báo tử.
Dưới tình huống như vậy, thử hỏi ông còn dám toàn lực ứng phó sao?
Không dám!
Ngay cả con trai của Hợp Đạo đi tham chiến mà còn ngã xuống trong vòng vẻn vẹn có ba ngày, vậy thì ai còn dám hi vọng Bách Chiến vương sẽ bảo hộ những vị vô địch bình thường của các tộc khác?
Vậy nên đại chiến về sau đã có rất nhiều tiểu tộc lựa chọn rút lui khỏi cuộc chiến, chấm dứt liên minh với Nhân tộc.
Tô Vũ thật sự rất bất ngờ khi nghe ông kể lại mọi chuyện, nhịn không được bèn hỏi: “Vậy tại sao bệ hạ lại lựa chọn giúp ta? Ta vốn cũng không phải kẻ đáng tin cậy gì”
Thực Thiết Thú Hoàng mỉm cười đáp: “Không giống nhau! Từ sau khi ngươi quật khởi, là người bên cạnh hay vật cưỡi thì đều rất ít kẻ chết trận.
Tuy ngươi cũng thích tự mình xông pha chiến đấu, nhưng mà ta để ý thấy trong hầu hết các trận chiến của ngươi, mười trận phải thắng tới chín.
Không những thế, so với Bách Chiến vương, ngươi có một điểm rất khác biệt… Nói sao nhỉ, là sự công bằng”
“Công bằng?”
Tô Vũ ngoài ý muốn, có sao?
Thực Thiết Thú Hoàng giải thích: “Cái công bằng mà ta nói đó là suy nghĩ của ngươi dành cho mọi người xung quanh.
Đối với vạn vật, rõ ràng là ngươi có một tiêu chuẩn riêng, kẻ ủng hộ ngươi, đó mới là người của ngươi; không ủng hộ ngươi thì dù có là Nhân tộc cũng không phải là người của ngươi!”
“Nói như vậy…”
Thực Thiết Thú Hoàng suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Tỉ như Phệ Thần tộc, tỉ như đám Thiên Diệt, trong mắt ngươi, hẳn là bọn họ đáng tin cậy hơn so với Đại Chu vương?”
Tô Vũ nghiền ngẫm nhìn ông hồi lâu, cuối cùng thành thật gật đầu.
Thực Thiết Thú Hoàng mỉm cười: “Vậy bây giờ ta hồi ngươi, nếu gặp phải nguy hiểm, hai phía đều có, một bên là Thiên Diệt Tinh Hồng, một bên là vài vị Vĩnh Hằng Nhân tộc mà ngươi không thân quen, ngươi sẽ đi cứu người nào? Ta nói trước, chỉ có thể cứu một bên!”
Tô Vũ ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Khó mà nói, xem ai nguy hiểm hơn đi! Dĩ nhiên, trừ phi vai trò của mấy vị Nhân tộc kia thật sự quan trọng, chính là kiểu không thể chết, bằng không thì có lẽ ta sẽ cứu Thiên Diệt.
Thật ra trận chiến ở Nhân cảnh mới rồi, ta đã từng tao ngộ tình huống tương tự như ngài nói.
Khi đó ta đã ưu tiên đi cứu viện con trai của Đại Tần vương chứ không lập tức đi tới hỗ trợ nhất mạch của ta”
“Không sai!”
Thực Thiết Thú Hoàng cười nói: “Cho nên sự lựa chọn của ngươi, một mặt là xem thân cận, một mặt là xem chiến quả hoặc là sự tất yếu.
Nhưng Bách Chiến vương thì khác, ông ta chỉ nhìn xem đối phương là Nhân tộc hay là ngoại tộc, chứ không nhìn tới cục diện thực tế”
Thực Thiết Thú Hoàng giải thích: “Bách Chiến vương và ngươi khác nhau.
Từ nhỏ tới lớn, Nhân tộc vẫn luôn duy trì và ủng hộ ông ấy, cho nên ông ấy dành rất nhiều tình cảm đối với Nhân tộc.
Giả dụ như một vị Nhật Nguyệt Nhân tộc cùng một vị Vĩnh Hằng ngoại tộc đồng thời tao ngộ nguy hiểm, chắc chắn Bách Chiến vương sẽ cứu vị Nhật Nguyệt kia trước, nếu còn dư lực thì ông ta sẽ cứu người còn lại.
Bằng không, ông ta sẽ không ưu tiên cứu ngoại tộc.”
Nghe vậy, Tô Vũ đã hiểu rõ mọi việc: “Thì ra là thế! Cũng phải thôi, cuộc đời mỗi người mỗi khác.
Nếu như vừa mới bắt đầu, Nhân tộc liền toàn lực ủng hộ ta, khi ta còn là Đằng Không, bọn họ đã coi ta như thân tử.
Hay khi ta tao ngộ mối nguy tại cổ thành, vô địch Nhân tộc nguyện ý vì ta mà tử chiến đến cùng thì chắc chắn ta cũng sẽ hướng toàn bộ trái tim về bản tộc.
Đáng tiếc…”
“Bách Chiến vương lựa chọn không sai, chỉ có thể nói, môi trường trưởng thành của ta và ông ấy không giống nhau, dẫn đến sự lựa chọn cũng khác biệt.
Tô Vũ nhớ lại chuyện xưa, không khỏi nở nụ cười: “Lúc ta còn yếu ớt, ta từng bị dồn ép tới chân tường ở Thiên Diệt và Tinh Hồng cổ thành.
Nhưng kẻ nguyện ý tới cứu ta lại không có mấy người.
Đại Hạ vương và Đại Minh vương chính là hai vị vô địch duy nhất tới cứu ta, cho nên nếu có chuyện xảy ra, khẳng định ta sẽ cứu viện Đại Hạ vương cùng Đại Minh vương trước.
Nhân chỉ thường tình!”
Thực Thiết Thú Hoàng gật đầu: “Cho nên, chúng ta chọn ngươi! Õ thời khắc mấu chốt, tộc ta đã nhiều lần vì ngươi mà xuất chiến! Ta nghĩ, Nhân chủ hẳn là sẽ nhớ kỹ, đúng không?”
Tô Vũ mỉm cười: “Dĩ nhiên!”
Thực Thiết Thú Hoàng lại nói: “Ta giúp Nhân tộc, một mặt là vì minh ước từ thời thượng cổ; một mặt là vì đại tộc vẫn luôn kiêng ky những Cổ tộc có mối quan hệ thân thiện với tộc của ngươi như bọn ta.
So với Nhân tộc, ta cảng không mong Tiên Ma Thần trở thành chúa tể vạn giới.
Dù sao tộc ta cũng không có thực lực hay nội tình đủ để trở thành chúa tể, cho nên, ta chọn Nhân tộc, thế nhưng không phải bất kỳ thủy triều chi biến nào cũng đều chọn.. “
“Chín lần trước, cả chín vị Nhân chủ đều tương tự nhau.
Bọn họ đều được Nhân tộc bảo hộ mà trưởng thành, duy chỉ có ngươi là khác biệt, ngươi là tự quật khởi từ bên ngoài!”
“Mà mặt khác, cả chín vị Nhân chủ ấy đều là những thiên tài đã được cường giả tộc ngươi tuyển chọn ngay từ đầu, dốc hết tài nguyên tiến hành bồi dưỡng, cuối cùng mới đưa bọn họ lên ngôi.
Điểm này so ra thì lại càng khác biệt với ngươi!”
Tô Vũ tự thân tự mình phát triển, dày vò bên ngoài một thời gian, về sau tự giành lấy vị trí bá chủ cổ thành, chiếm cứ một chỗ cắm dùi tại chư thiên, sau đó mới trở về Nhân tộc, tiếp chưởng quyền hành.
Lúc này, Tô Vũ đã hiểu nhiều hơn một chút về tình hình của chín lần thủy triều chi biến trước đó.
Xem ra nếu không có mình, như lời Đại Chu vương từng nói, có lẽ vị trí Nhân chủ sẽ thuộc về một trong mấy thiên kiêu như Hạ Long Võ, Chu Thiên Phương, Tần Trấn… Những người này đều là thiên tài được Nhân tộc bảo hộ và duy trì, cũng đều là hậu duệ của Vĩnh Hằng.
Cho nên bản chất sẽ càng thân cận Nhân tộc, nếu đại chiến xảy ra, Nhân tộc đệ nhất, ngoại tộc thứ hai, đây cũng là lựa chọn bình thường.
Chương 2564: Chỉ Tôn Vũ Hoàng.
Tô Vũ đã minh bạch mọi chuyện, hắn cười nói: “Bệ hạ yên tâm.
Trong mắt ta, người ủng hộ ta mới là bằng hữu của ta.
Kẻ phản đối ta, mặc kệ là Nhân tộc hay vạn tộc thì đều là địch nhân! Ta không cần quá nhiều ý kiến, nói ta bảo thủ cũng tốt, tư tâm quá nặng cũng được, ta thừa nhận.
Quan điểm của ta chỉ có một, ta nói, ngươi nghe, ta nói xong, ngươi liền đi làm!”
“Ta bảo ngươi đánh Thiên Cổ, ngươi đừng đi đánh Tịch Vô, dù đánh Thiên Cổ nguy hiểm hơn thì ngươi vẫn phải nghe ta.
Ta không cần ngươi tới thương lượng với ta về việc đánh Thiên Cổ nguy hiểm như thế nào, đó không phải là chuyện ngươi nên suy tính.
Ta tự nhiên sẽ cân nhắc lợi và hại, dĩ nhiên ngươi có thể kiến nghị, thế nhưng ta có nghe theo kiến nghị của ngươi hay không, đó là chuyện của ta!”
“Bá đạo!”
Thực Thiết Thú Hoàng giơ ngón cái mũm mĩm: “Lời này của Nhân chủ đúng là bá đạo!”
Tô Vũ cũng không thèm để ý, giờ phút này, hắn vừa thôn phệ tinh huyết của Bát Nguyệt vừa nói:
“Bá đạo cũng tốt, ích kỷ cũng được, ta không quan tâm.
Nhân tộc, cổ thành hay thánh địa đều như nhau, ta chỉ quan tâm có một chuyện, ta nói, ngươi làm, thế thôi!”
Tô Vũ ý vị thâm trường nhìn tôn Bán Hoàng đối diện, nói tiếp: “Thực Thiết nhất tộc cũng vậy mà Thái Cổ Cự Nhân tộc cũng thế, có một vài chủng tộc không phải do ta đi liên hệ, cũng không phải tới trợ chiến là vì ta.
Thế nhưng ở thời điểm hiện tại, người phát ngôn của Nhân tộc chỉ có một, dù là cường giả thượng giới quay về thì cũng không ngoại lệ!”
Thực Thiết Thú Hoàng nhìn chằm chằm hắn, không chỉ ông, các tôn vô địch bên cạnh cũng đều giật mình nhìn Tô Vũ.
Ý tứ trong lời hắn rất rõ ràng!
Các ngươi muốn liên minh thì chỉ có thể liên minh với một mình ta, không phải Nhân tộc, không phải Đại Chu vương hay Đại Tần vương, chỉ có Tô Vũ này!
Ánh mắt Thực Thiết Thú Hoàng lóe lên một cái, ngẫm nghĩ hồi lâu sau mới cất tiếng: “Thực Thiết Thú tộc liên minh chính là Vũ Hoàng Thánh Chủ, không phải… Nhân chủ!”
Nhân chủ có khả năng có vô số người, mà Vũ Hoàng Thánh Chủ thì chỉ có duy nhất một vị, Tô VũI Tô Vũ nở nụ cười hài lòng nhìn ông.
Ngay sau đó, hắn đột ngột đánh ra một quyền khiến hư không nứt toác, Tô Vũ há to miệng, hư không vừa mới nứt ra kia lập tức bị hắn thôn phệ!
Mơ hồ trong đó có một đầu Đại Đạo hiển hiện.
Đương nhiên, không phải bất luận ai cũng có thể thấy, thế nhưng một đám Thực Thiết Thú ở đây hoặc là vô địch, hoặc là Bán Hoàng nên đều cảm ứng được một Ít.
Tô Vũ thôn phê tinh huyết của Bát Nguyệt xong thì mượn lực lượng của y để đánh mở ra một con đường.
Thôn phệ chỉ đạo!
Là Đại Đạo thuộc về riêng bộ tộc này!
Tô Vũ lẩm bẩm: “Tộc của ngài còn có một con đường vẫn luôn ẩn mình ở đây, chưa từng tan biến, thế nhưng có cảm giác đã bị người ta phong tỏa!”
Tô Vũ lần nữa bùng nổ thôn phệ chỉ lực!
Thôn phệ hư không!
Thiên phú kỹ!
Tô Vũ khẽ cười: “Ta nghĩ có khả năng Thực Thiết tộc sẽ có nhiều hơn một con đường chứng đạo để lựa chọn!”
Thôn phệ chỉ lực càng mạnh mẽ hơn so với hai loại thiên phú kỹ còn lại.
Thực Thiết Thú giới thoáng chấn động!
Trong hư không, dường như có một đầu Đại Đạo đang rung chuyển, bất quá có vẻ nó đã bị khóa lại!
Những người khác không nhìn thấy, nhưng Thực Thiết Thú Hoàng thì lại đang rung động bởi một màn trước mắt.
Trong hư không, một đầu Đại Đạo hiện ra, thế nhưng bên ngoài đầu Đại Đạo này đã bị vật gì đó khốn trụ!
Đó là xiêng xích!
Ông nhìn một hồi, bỗng cả người run lên, vội truyền âm cho Tô Vũ: “Xiềng xích… Ta nhớ có một lời đồn về thứ xiểng xích giam cầm này…
Không, cái này… Hình như đây là bản lĩnh sở trường của một vị Nhân vương thời thượng cổ.”
“Ngục vương?” Tô Vũ truyền âm.
Thực Thiết Thú Hoàng run sợ gật đầu, đúng vậy, là Ngục vương!
Có ý tứ!
Được lắm!
Không nghĩ tới đối phương lại giam cầm một đầu đại đạo mạnh mẽ của Thực Thiết tộc, đây là muốn làm gì?
Ép cho đồng minh của Nhân tộc trở nên suy yếu?
Giam cầm Đại Đạo!
Đúng là lợi hại!
Trong mắt Tô Vũ bất chợt bùng nổ thần quang, đây là hắn mượn nhờ một ít lực lượng từ huyết dịch của Tiểu Bạch Cẩu.
Quả nhiên, có một đầu Đại Đạo thô to bị tỏa liên khóa lại, nó đang ra sức giãy dụa không ngừng.
Nếu là Ngục vương làm thì thực lực của gã cũng quá dọa người rồi.
Ỗ bên cạnh, Bát Nguyệt hơi khó chịu lẩm bẩm:
“Không hiểu sao ta có cảm giác lực lượng của ta có xu hướng muốn tăng lên, thế nhưng lại bị cái gì đó kìm nén lại…
Ánh mắt Thực Thiết Thú Hoàng khẽ động: “Xem ra Bát Nguyệt rất thích hợp với con đường này.
“Đáng tiếc nó đã bị phong tỏa, mà dù không bị thì hiện tại muốn chuyển đổi Đại Đạo cũng rất khó.
Tuy tam thân pháp có nhiều khuyết điểm, nhưng đây là con đường duy nhất để chứng đạo, gần như toàn bộ tộc ta đều đi theo Thân thể đạo!”
Tô Vũ gật đầu.
Quy tắc hạn chế là một điểm, một điểm nữa là Đại Đạo mới phát hiện đã bị giam cầm.
Tô Vũ ngẫm nghĩ hồi lâu, chợt nhớ tới một chuyện: “Khoan đã, nếu con đường này đã bị xích lại từ thời thượng cổ, mà sau khi thượng cổ suy tàn mới có quy tắc hạn chế, thế thì tộc ngươi đi theo thôn phệ chi đạo chưa chắc đã bị quy tắc trừng phạt”
“Việc cấp bách bây giờ là phải mỡ được phong ấn!”
Tô Vũ ướm hỏi: “Thú Hoàng bệ hạ có thể phá bỏ xiểng xích được không?”
Trên đỉnh đầu của Thực Thiết Thú Hoàng đột ngột bùng nổ một đầu Đại Đạo, nhanh chóng lao thẳng về phía đầu Đại Đạo đang bị giam cầm kia.
Trong tay ông cầm một cây trúc lớn, dồn sức chém mạnh xuống mớ xiêng xích dày đặc ấy.
Ấm âm!
Thiên địa rúng động!
Nhưng mà lớp khóa kia lại rất vững chắc, chỉ hơi run lên một thoáng rồi thôi, không có gì thay đổi.
Thực Thiết Thú Hoàng uể oải mở miệng: “Không được…
Tô Vũ rơi vào trầm tư.
Không được ư?
Kỳ thật với thực lực của Tiểu Bạch Cẩu, rất có thể nó sẽ cắn vỡ được lớp xiềng xích ấy.
Có điều nó chỉ cho Tô Vũ ba giọt tỉnh huyết, hắn đã dùng hai giọt trong trận chiến mấy ngày trước, nếu bây giờ lại dùng thì Tô Vũ sẽ hết sạch vốn liếng bảo mệnh khi đứng trước mặt Bán Hoàng.
Đương nhiên, hắn vẫn còn có tỉnh huyết của các Hợp Đạo khác như Kim S§í Đại Bằng và Long Hoàng.
Thế nhưng đều không mạnh bằng Tiểu Bạch Cẩu.
Nên dùng hay không đây?
Nếu dùng, mở được phong ấn ra thì tương lai Thực Thiết nhất tộc sẽ có thể sinh ra vị Hợp Đạo thứ hai.
Chưa kể nhìn thì Bát Nguyệt cũng rất thích hợp với con đường này.
Thực Thiết Thú Hoàng cũng không ngốc, trước đó trong trận chiến ông cũng đã nhận ra nhiều điều, lúc này ông bèn thành khẩn nói: “Vũ Hoàng, nếu Vũ Hoàng bệ hạ có thể giải mở thôn phệ chỉ đạo của tộc ta, Thực Thiết nhất tộc nguyện vì Vũ Hoàng bệ hạ chinh chiến đến cùng!”
Dứt lời, ông lại nghiêm túc bổ sung thêm: “Chỉ tôn Vũ Hoàng!”
Tô Vũ bật cười.
Dùng một giọt tỉnh huyết của Tiểu Bạch Cẩu đổi lấy việc Thực Thiết nhất tộc toàn lực duy trì ư? Có lẽ… Đáng giá!
Sau một khắc, một giọt tỉnh huyết bùng nổi Oanh!
Trong hư không, Đại Đạo của Tiểu Bạch Cấu hiện ra!
Lực áp chế trong dự đoán cũng không xuất hiện, Tiểu Bạch Cẩu a ô một tiếng, lao thẳng về phía mớ xiềng xích kia mà cắn xé.
Mà giờ khắc này, khí tức của Tô Vũ cũng càng thêm cường đại.
Nơi xa xa, Tiểu Bạch Cẩu đang dồn sức gặm cắn mớ xiềng xích, cùng lúc đó, bản thân đầu Đại Đạo thôn phệ cũng đang ra sức tự giãy dụa.
Ngay lập tức, Thực Thiết Thú Hoàng lần nữa xông lên, dùng gậy trúc đánh thẳng về phía xiểng xích, hỗ trợ Tiểu Bạch Cẩu phá khóa.
Ấm âm!
Lúc này, Tiểu Bạch Cẩu, Thú Hoàng và đầu Đại Đạo thôn phê chính là tình cảnh lấy ba đánh một, dồn sức tấn công phong cấm mà Ngục vương lưu lại.
Tiếng nổ vang rên không ngừng!
Tiểu Bạch Cẩu thật đúng là hung tàn, điên cuồng cắn xé xiểng xích màu đen khiến vô số sợi dần dân đứt gãy!
Ấm âm!
Toàn bộ Thực Thiết Thú giới đều đang rung động kịch liệt Không bao lâu sau, đột nhiên hư không nứt ra một khoảng trống, một tiếng vang thật lớn truyền đến, một đầu Đại Đạo thô to đã vùng vẫy dữ dội làm đứt đoạn hết thảy những sợi xiêng xích của Ngục vương.
Lúc bấy giờ, dường như tất cả mọi người đều có thể nghe được một tiếng thở hắt ra đây nhẹ nhõm thoải mái.
Trên không trung, hư ảnh của tôn Thực Thiết Thú cực lớn xuất hiện!
“Ngục vương, dù ngươi giết ta thì cũng không đoạt được đạo của ta!”
Hư ảnh tôn Thực Thiết Thú nọ điên cuồng gào thét: “Ta giải phong!”
Chương 2565: Kế Thừa Đại Đạo.
Hư ảnh tôn Thực Thiết Thú nọ nhìn quanh một lượt, nhìn thấy Thực Thiết Thú Hoàng, cũng nhìn thấy Tô Vũ, có về đã hiểu được mọi chuyện.
Hư ảnh Thực Thiết Thú liên rống lên, có điều ngoại trừ Thực Thiết Thú Hoàng và Tô Vũ thì chẳng một ai khác nghe được: “Ngục vương giết ta, tước đoạt đạo của ta, ta kiên quyết không theo nên mới bị gã phong tỏa con đường này.
Ngục vương đã làm phản… Ta đã ngã xuống.
Dứt lời, lão cảm ứng một phen, sau đó gầm lên:
“Thiên địa này thay đổi rồi.
Ha ha ha, cũng tốt, thay đổi thì thay đổi đi.. “
“Ta giải phong!”
Hư ảnh Thực Thiết Thú nở nụ cười sảng khoái, ngay sau đó, lão đột nhiên nhìn thẳng về phía Bát Nguyệt, vừa định có hành động thì bỗng thoáng chân chờ một chút, nháy mắt sau lão lại nhìn về phía Cửu Nguyệt nơi xa!
“Ngươi kế thừa đạo của ta đi!”
Ấm âm!
Đại Đạo thô to như rồng kia tan biến trong nháy mắt, tích tắc sau, lão lại hiện lên ở trước mặt Cửu Nguyệt.
Kỳ thật từ đầu tới cuối, Cửu Nguyệt chẳng thấy gì hết.
Thế nhưng giờ khắc này, y bỗng cảm giác được thứ gì đó, sau một khắc, khí tức của y bất chợt tăng vọt Cửu Nguyệt không phải là Vĩnh Hằng, y còn chưa chứng đạo.
Nhưng hơi thở nháy mắt bạo trướng, thậm chí còn vượt qua Vĩnh Hằng, Cửu Nguyệt sợ hãi nói:
“Tam thân của ta vốn đã hủy diệt, nhưng bây giờ hình như ta muốn chứng đạo, làm sao có thể?”
Lúc quyết chiến tại Nhân cảnh, tam thân của Cửu Nguyệt cũng bị đả diệt.
Hiện tại, trong nháy mắt cùng Đại Đạo tương dung, bước vào Dung Đạo cảnh!
Mà trong hư không, huyết kiếp đã hiện ra.
Tô Vũ khẽ nhíu mày, phiền toái rồi, không nghĩ tới Cửu Nguyệt vẫn còn phải chịu ảnh hưởng của huyết kiếp.
Cửu Nguyệt chống đố nổi không?
Ngay khi Tô Vũ đang lo lắng tìm cách hỗ trợ Cửu Nguyệt thì hư ảnh Thực Thiết Thú đã hiển hiện lần nữa!
“Quy tắc?”
“Quy tắc của Nghị hội?”
“Hạn chế?”
“Hài hước, mặc dù ta đã chết rồi nhưng chỉ dựa vào các ngươi thì cũng không có tư cách hạn chế ta”
Oanh!
Đại Đạo chấn động thiên địa, quét ngang hư không, âm âm!
Tiếng vang dữ dội truyền khắp tứ phía.
“Ngươi là hậu duệ của ta, dung đạo là do ta đích thân truyền cho ngươi, chỉ cần ngươi tăng lên nhanh hơn so với huyết kiếp rồi áp chế nó thì quy tắc trừng phạt không làm gì được ngươi!”
Tiếng quát to này vang vọng trong đại não Cửu Nguyệt.
Tức thì, khí tức của y bạo trướng tăng vọt!
Bản thân y vốn đã rất mạnh mẽ!
Ngay từ đầu còn có thể so được với Vĩnh Hằng tam tứ đoạn, giờ phút này, khí tức cảng ngày càng mạnh, y đang dung đạo, hay nói đúng hơn là kế thừa Đại Đạo của tiên tổ.
Âm âm!
Cửu Nguyệt nhanh chóng bay lên cao, há miệng nuốt trọn huyết kiếp kia chỉ trong một ngụm.
Thôn phê chỉ đạo!
Y nuốt lấy huyết kiếp xong, không bao lâu sau huyết kiếp lần nữa sinh ra, mà Cửu Nguyệt càng lúc lại càng mạnh mẽ, tiếp tục một ngụm thôn phê!
Huyết kiếp cảng ngày cảng mạnh, mà Cửu Nguyệt cũng càng ngày càng cường hãn.
Độ dung hợp giữa y và đầu Đại Đạo kia cực kỳ cao.
Hư ảnh từ bỏ Bát Nguyệt mà lựa chọn Cửu Nguyệt cũng bởi vì nhận ra độ dung hợp giữa hai người rất cao, lúc bấy giờ, khí tức của Cửu Nguyệt đã có xu hướng vượt qua Vĩnh Hằng thất đoạn.
Không ngừng thôn phệ, không ngừng cường hóa.
Hai bên giằng co mãnh liệt.
Oanh!
Khí tức của Cửu Nguyệt tiếp tục thuế biến, y trực tiếp dung Đại Đạo thế nên khác biệt hẳn so với những kẻ khác.
Trước đây y chưa chứng đạo, dĩ nhiên lại càng không dung đạo, vì vậy hiện tại cũng không có đầu Đại Đạo nào khác hiện ra.
Y là trực tiếp tiếp nhận một đầu đạo đạo mà chưa có bất kỳ người nào khác từng dung hợp.
Lại thêm có tàn niệm giúp đỡ khiến việc tấn cấp của y càng thêm thuận lợi.
Vĩnh Hằng thất đoạn!
Vĩnh Hằng bát đoạn!
Tô Vũ xem tới đau răng, má nó, thế này cũng được à?
Như vậy vì sao Văn vương lưu lại bốn đầu Đại Đạo mà ta không thể trực tiếp dung hợp?
Chẳng lẽ Văn vương còn không lợi hại bằng vị Thực Thiết Thú Hoàng đã ngã xuống này sao?
Không thể!
Chẳng lẽ vì cưỡng ép dung hợp thì sẽ có hại về sau? 2 Hắn còn đang nghĩ ngợi, hư ảnh trên cao kia đột nhiên nhìn về phía Tô Vũ: “Ngươi là Nhân chủ của thế hệ này? Không nên tùy tiện cưỡng ép.
Thành tựu tương lai của hậu duệ nhà ta có hạn, để hắn dung hợp theo con đường này thì cả đời nhiều nhất chỉ chưởng khống một đạo quy tắc, kém xa so với chủ động lĩnh ngộ được quy tắc cường đại.
Không có hi vọng trở thành Quy Tắc Chi Chủ chưởng khống nhiều Đại Đạo, về sau trong số các Quy Tắc Chi Chủ, hắn chỉ là sự tồn tại hạng chót.
Ta làm vậy chính là đoạn tuyệt hi vọng của hắn, là ta có lỗi.
Bất quá hắn vốn không có quá nhiều hi vọng, thiên địa này thay đổi rôi…
Tô Vũ nghe hiểu, có điều then chốt ở chỗ… Mọe nó, Quy Tắc Chi Chủ, đây không phải là cảnh giới Nhân vương sao?
Cái gì gọi là nhiều nhất chỉ chưởng khống một đạo?
Rốt cuộc ngài có biết tình hình hiện tại là như thế nào không?
Mà hư ảnh kia đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu tán loạn, khí tức của Cửu Nguyệt vẫn còn đang tăng lên, hư ảnh thì lại dần dần tiêu tán.
Nhìn về phía huyết kiếp còn đang hiện ra, hư ảnh phá lên cười lớn, sau đó đột ngột lao thẳng lên trên cao.
Oanh!
Âm thanh nổ to rung chuyển đại địa.
Giống như lúc trước Thiên Cổ từng ra tay áp chế huyết kiếp thay Vân Tiêu, khi đó lão đã đánh tan đầu nguồn huyết kiếp, ngăn chặn huyết kiếp tiếp tục sản sinh.
Bây giờ hư ảnh này cũng vậy, lão hao phí hết sạch tàn niệm cuối cùng, giải quyết toàn bộ rắc rối thay cho Cửu Nguyệt.
Huyết kiếp tiêu tán!
Hư ảnh tan biến!
Trời sáng khí trong!
Nhưng mà… có rất nhiều thứ đã biến đổi.
Chốc lát sau, Cửu Nguyệt mở mắt, mờ mịt dang tay ra: “Hình như ta đã lột xác, trở nên rất lợi hại!”
Tay y cầm một cây trúc lớn, gương mặt mê man, tiếp đó y đột ngột quay sang Bát Nguyệt, há miệng hút vảo.
Kỳ thật Bát Nguyệt rất mạnh, đối phương đã là Vĩnh Hằng thất đoạn, nhưng mà giờ khắc này Bát Nguyệt lại bị một cỗ lực lượng cực kỳ cường hãn hút tới, không cách nảo chống cự.
Sau một khắc, Bát Nguyệt đã lao vào trong miệng Cửu Nguyệt.
“Đồ hỗn trướng, buông lão tử ra!”
Cửu Nguyệt vội vàng dừng lại, lẩm bẩm: “Ta đã có thể nuốt cha ta rồi.
Lợi hại thật!
Y hết sức rung động, nhưng vẫn vội vàng nghe lời phun Bát Nguyệt ra ngoài, Bát Nguyệt rơi ra lăn lộn mấy vòng, trong tay liền xuất hiện một cây trúc còn lớn hơn cả cây trúc của đứa con trời đánh, bịch một tiếng, bổ thẳng về phía kẻ vừa mới nuốt mình.
“Ngươi dám nuốt ta, để ta đánh cho ngươi tỉnh táo lại”
Phanh phanh phanh!
Cửu Nguyệt bị đánh chạy trối chết!
Điên cuồng trốn chạy!
Bát Nguyệt chạy theo sau, điên cuồng đuổi giết!
Quả thật quá đáng! Đúng là nghiệt tửi Mà Thực Thiết Thú Hoàng bên này lại có xung động muốn khóc, nhìn về phía Tô Vũ, âm thanh nghẹn ngào: “Cửu Nguyệt tấn cấp Vĩnh Hằng cửu đoạn rồi, có lẽ rất nhanh thôi là nó sẽ tấn cấp Hợp Đạo!”
Ông hết sức bất ngờ trước mọi chuyện vừa diễn ra.
Tô Vũ tươi cười chúc mừng: “Đúng vậy, sẽ nhanh thôi.
Chúc mừng Thú Hoàng bệ hạ.
Ngài nhận biết vị Thú Hoàng bị giam giữ ban nãy không?”
“Có thể là vị Thú Hoàng đời thứ hai của tộc ta.
Thực Thiết Thú Hoàng giải thích: “Tộc ta từng sinh ra hai tôn Hoàng, ta thì không tính, ta chỉ là Hợp Đạo! Trong hai tôn Hoàng ấy, vị thứ hai đã biến mất ngay trong giai đoạn thượng cổ chỉ biến, không lưu lại lời nảo.”
Dứt lời, ông liền nhìn về phía Tô Vũ, sắc mặt ngưng trọng: “Ngục vương!”
Tô Vũ gật đầu: “Gã đã phản bội Nhân tộc, không quan trọng, không cần để ý!”
Thực Thiết Thú Hoàng không biết nên nói cái gì cho phải, sau một khắc, ông khom người, lớn tiếng nói: “Thực Thiết tộc nguyện vì Vũ Hoàng bệ hạ chinh chiến chư thiên!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










