- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 512 : Ký Ức Của Cấm Thiên Vương – Tổ Huấn Của Ngục Vương Nhất Mạch. (c2556-c2560)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 512 : Ký Ức Của Cấm Thiên Vương – Tổ Huấn Của Ngục Vương Nhất Mạch. (c2556-c2560)
❮ sautiếp ❯Chương 2556: Ký Ức Của Cấm Thiên Vương – Tổ Huấn Của Ngục Vương Nhất Mạch.
Tô Vũ không quan tâm những chuyện đó, hắn đạp không rời đi, rất nhanh đã tiến vào Song Thánh phủ.
Lúc bấy giờ, rất nhiều người đang kiến thiết thánh địa mới.
Tô Vũ nhanh chóng tìm được Chu Thiên Đạo và Hạ Hầu gia đang suýt sửa đánh nhau, hai vị này đều ở lại đây làm giám sát, ngay cả đại phủ của mình đều mặc kệ!
Tô Vũ vừa đến, Chu Thiên Đạo liền truyền âm báo cáo: “Hạ Tiểu Nhị cắt xén tài nguyên, âm thâm trợ cấp Đại Hạ phủ”
Bên kia, Hạ Hầu gia cũng truyền âm mật báo:
“Chu gia lão nhị muốn tham ô, học đại ca của hắn đi trộm vật gánh chịu!”
Trước đó không phải hai người vẫn cười cười nói nói thân thiết lắm sao?
Tô Vũ cũng thấy mơ hồi Hắn lười nhiều lời, chỉ nói: “Lễ vật trước đó ta dặn hai vị chuẩn bị đâu? Ta phải ra ngoài một chuyến”
Hạ Hầu gia nhìn về phía Chu Thiên Đạo, Chu Thiên Đạo nhìn về phía Hạ Hầu gia, đôi bên liếc nhìn nhau, mỗi người lấy ra một cái nhẫn trữ vật!
Tô Vũ cầm vào tay xem xét… Khá lắm, thật đúng là rất đều!
Đồ vật gì cũng được chia đôi!
Hai vị này… Thôi được rồi, các ngươi tiếp tục âm TđiI.
Tô Vũ đạp không rời đi, Hạ Hầu gia vội vàng kêu lêu: “Vậy…
“Ta còn có việc, nói sau nhé!”
Tô Vũ tan biến ngay tức thì!
Hắn vừa biến mất, Hạ Hầu gia đã hừ lạnh một tiếng: “Chu lão nhị, ngươi vừa mới cáo trạng à?”
“Như nhau!”
Chu Thiên Đạo cười nhạo: “Hạ Tiểu Nhị, ngươi lấy cái gì đòi tranh với ta? Cầm đầu ra tranh sao? Một khi Nhân tộc nhất thống, ta nghĩ ta làm vị trí Văn vương vẫn có thể, ngươi thì cứ làm tay chân cho ta là được rồi! Ta từng giết vô địch, ngươi đã giết được ai nào?”
Không phản bác được!
Hạ Hầu gia bất đắc dĩ, má nó, lão tử chưa từng giết thì làm sao hả?
Không giết được vô địch đó, thì sao?
Không thèm để ý tới ngươi nữa!
Chu Thiên Đạo cười ha hả không ngừng, Hạ Tiểu Nhị muốn đấu với ông thì còn non lắm!
“Đại chất tử của ta giết vô địch coi như hiếu kính ta rồi!” Hạ Hầu gia lại lôi chiêu bài Hạ Long Võ ra khoe khoang: “Thiên phú của ta không được, ta chỉ có thể dựa vào đại chất tử! Đại chất tử của ta lợi hại lắm! Y muốn bước vào Vĩnh Hằng cửu đoạn là chuyện ở trong tầm tay! Đại chất tử của ta bây giờ quản lý quân đội! Đại chất tử của ta.
Chu Thiên Đạo liếc mắt nhìn y, đâm thẳng vào nỗi đau: “Ngươi từng bị đại chất tử đánh rồi!”
“Đại chất tử của ta.. “
“Ngươi từng bị đại chất tử đánh rồi!”
Sắc mặt Hạ Hầu gia tái xanh, Chu Thiên Đạo phá ra cười lớn, đấu cái gì mà đấu, ngươi còn dám nói nhảm nữa thì ta sẽ lặp lại một vạn lần cho ngươi nghel Hạ Hầu gia nghiến răng nghiến lợi, y đã bại hoàn toàn!
Đệt!
Hỗn đản này, không sớm thì muộn ta sẽ khiến ngươi đẹp mặt!
Chư Thiên chiến trường.
Tô Vũ di chuyển ra.
Thời khắc này Chư Thiên chiến trường hơi có vẻ tĩnh lặng, mặc dù ngàn vạn đại quân của Nhân tộc đã giết ra khỏi Nhân cảnh, mấu chốt là đại quân của vạn tộc đều đã rút lui.
Không có đối thủ!
Tán tu du đãng lại càng không có mấy ai.
Hôm qua mới chết một đống người, thế nên bây giờ không có nhiều người dám ra đây, dĩ nhiên cũng có kẻ gan lớn sẽ mò ra.
Vô địch chết nhiều lắm, dám mạo hiểm thì mới nhặt được cơ duyên.
Nhiều vị vô địch ngã xuống như vậy, ai biết được có tinh huyết của vị vô địch nào thất lạc hay không.
Hoặc là may mắn nhặt được vật gánh chịu?
Không nữa thì nhặt được Thiên binh cũng là chuyện rất tốt, tệ hơn nữa thì nhặt thịt nát từ mảnh vụn thi thể của vô địch cũng đã là món hời to.
Tuy Tô Vũ chướng mắt những thứ này, thế nhưng đối với Đằng Không hay Lăng Vân mà nói thì đó đều là bảo vật.
Tô Vũ không để ý tới bọn họ, hắn cấp tốc xuyên qua hư không rời đi.
Vừa di chuyển, hắn vừa phóng ý chí lực vào trong Văn Minh Chí, dò xét trí nhớ của Cấm Thiên VƯƠN.
Lần này Tô Vũ đã thu thập được rất nhiều thi thể, thậm chí có cả Hợp Đạo.
Thế nhưng hắn không vội đi xem, điều hắn quan tâm bây giờ là ký ức của Cấm Thiên vương.
Tô Vũ cảm thấy rất tò mò, rốt cuộc là hậu duệ của Ngục vương có hiểm khích lớn tới cỡ nào đối với Văn vương?
Lẽ nào là thèm khát Đại Đạo truyền thừa của Văn vương?
Như vậy thì có thể lý giải được.
Thực lực của Ngục vương không yếu, là một trong tứ đại Nhân vương, có lẽ ông ta đã biết cái gì đó, cho nên hậu duệ của ông cũng đoán được ít nhiều về truyền thừa của Văn vương, dẫn tới sinh lòng tham lam, đố ky.
Tô Vũ đắm chìm trong trong ký ức của Cấm Thiên VƯƠng.
Hắn thấy được rất nhiều thứ.
Khi còn bé, thiên phú của Cấm Thiên vương đã rất lợi hại, gã sinh ra ở triều tịch chi biến lần thứ mười, thế nhưng gã không sinh ra tại Nhân cảnh, điều này khiến Tô Vũ hơi bất ngờ, hóa ra Cấm Thiên vương ra đời tại Chư Thiên chiến trường, ngay lúc mà Chư Thiên chiến trường còn phong bế, áng chừng tầm 20 năm trước khi lối đi Nhân cảnh khai mở.
Nơi gã sinh ra là một cái di tích nằm khuất sâu bên trong Tỉnh Thân hải, có điều Tô Vũ không có hứng thú với cái di tích ấy, hắn chỉ cảm thấy hứng thú với nhị vị phụ mẫu của Cấm Thiên vương.
Thời điểm Chư Thiên chiến trường phong bế, kẻ có thể sinh tồn trong giai đoạn này thật sự không nhiều.
Chiến trường đóng lại dẫn tới nguyên khí khô kiệt, thế nên người có thể sống sót đều là cường giả.
Phụ thân của Cấm Thiên vương là cường giả, này không cần phải nói, có điều mẫu thân của gã cũng không yếu!
Trong trí nhớ của Cấm Thiên vương, số lần gã nhìn thấy cha mẹ mình rất ít, phụ thân hắn cũng là tạp huyết, nhưng tình huống của mẫu thân thì ngay cả Cấm Thiên vương cũng không rõ ràng.
Mỗi một lần gặp mặt chỉ nói với nhau vài câu, sau đó vài năm sau cũng chẳng nhìn thấy bóng dáng bà ấy lần nào.
Cấm Thiên vương cứ thế sống bên trong di tích tâm 20 năm, khi gã qua 20 tuổi cũng là lúc lối đi Nhân cảnh mổ ra, phụ thân liền mang theo gã tiềm nhập Nhân cảnh.
Đây cũng là một trong số cường giả đầu tiên chui vào Nhân cảnh lúc bấy giờ.
Không bao lâu sau, phụ thân gã liền lên đường đi tìm Văn vương mộ.
Đây là sứ mạng của lão!
Tìm kiếm Văn vương mộ, chiếm lấy Văn Mộ bia, đánh giết người của nhất mạch Thủ Văn Hầu.
Lúc ấy Cấm Thiên vương thật sự không biết mọi hành động của phụ thân mình.
Gã hệt như các Nhân tộc bình thường khác, thời đại Nhân tộc rung chuyển, gã du đãng khắp nơi trong Nhân cảnh, kết giao với vài bằng hữu, tham dự vô số trận chiến,… Có điều gã luôn giữ một bí mật trong lòng, ấy là gã không phải thuần chủng Nhân tộc.
Gã cũng là tạp huyết!
Tổ tông của gã có uy danh vô cùng hiển hách.
Ngài là Ngục vương, một trong tứ đại Nhân vương của Nhân tộc.
Đáng tiếc tổ tông của gã lại cùng Văn vương bất hòa, mà Văn vương mới là một trong những vị lãnh tụ tỉnh thần của Nhân tộc, tổ tông Ngục vương của gã lại không phải.
Cấm Thiên vương chưa bao giờ biểu hiện ra bất kỳ cái gì không nên biểu hiện, gã vẫn luôn đi theo một đám bằng hữu chiến đấu, chống lại vạn tộc.
Mãi đến một ngày, phụ thân Cấm Thiên vương quay về tìm gã.
Thái độ rất sốt sắng, lão gấp gáp nói cho gã biết nhất mạch của Thủ Văn Hầu có cường giả rất mạnh, đáng tiếc lão đả thảo kinh xà, giao thủ với đối phương một lần nhưng lại không thể áp chế người nọ.
Đây là chuyện nằm ngoài dự kiến của lão.
Trước đó lão cho rằng Nhân cảnh phong tỏa mấy ngàn năm, Vĩnh Hằng của triều đại trước cơ hồ đã ngã xuống toàn bộ, cho nên nhất mạch của Thủ Văn Hầu lẽ ra không còn bất kỳ vị cường giả nào mới phải.
Kết quả, Hạ Thần còn sống.
Lại về sau, phụ thân của gã lần nữa tìm tới, nói cho Cấm Thiên vương biết lão không tránh thoát khỏi sự truy lùng của Hạ Thần, bản thân lão không địch lại đối phương.
Thế nhưng lão nhất định phải đoạt lấy Văn Mộ bia.
Không bao lâu sau, lão lại lên đường.
Trước khi đi lão đã tráo đổi huyết dịch của Cấm Thiên vương và Diệt Tằm vương, đồng thời đặn dò Cấm Thiên vương một chuyện, ấy là một khi lão chết trận thì gã tuyệt đối đừng bại lộ thần phận…
Tô Vũ có thể đoán được những việc này, kỳ thật cũng đã nhìn thấy.
Sự tình phía sau liên đơn giản, phụ thân của Cấm Thiên vương không trở lại, Cấm Thiên vương tuy đã bị phụ thân của gã đổi huyết dịch, thế nhưng nhất mạch của bọn gã vẫn có sứ mệnh trong người, đó là diệt sạch truyền thừa của Văn vương.
Không cho phép Văn vương truyền thừa xuất hiện!
Chiếm lấy Văn Mộ bia!
Đây chính là lời dặn dò của Ngục vương năm xưa, không cho nhất mạch của Văn vương xuất hiện tại vạn tộc, không cho phép, cũng không thể!
Đó là tổ huấn!
Trong ký ức của Cấm Thiên vương có một câu được gã khắc ghi rất sâu, đó là tuyệt đối không cho Văn vương bất kỳ cơ hội nào “trở về:
Chương 2557: Nguyên Nhân Diệp Bá Thiên Phải Chết.
Xem tới đây, Tô Vũ bất giác lâm vào trong trầm tư.
Không cho Văn vương cơ hội “trổ về!
Không cho Văn vương truyền thừa xuất hiện!
Trong khi đó, Thời Gian sư cũng lưu lại vải lời cho người đời sau.
Bà nói khi mình cùng Văn vương chiến đấu đã yêu cầu người cứu viện.
Bản thân Văn vương có lưu lại bốn đại truyền thừa, giấy nghiên bút mực, mực thì nằm ở chỗ Tiểu Bạch Cầu, còn lại ba đại truyền thừa khác thì đều không truyền thừa tiếp!
Đến cùng là do thiên tài quá ít hay là do có người gây trở ngại?
Bao gồm cả việc tại sao Liệp Thiên bảng lại phá toái?
Thật sự là Văn vương tự sắp đặt?
Nếu y đã chuẩn bị nó cho người truyền thừa của mình, hẳn là không nên làm như vậy mới đúng.
Rốt cuộc tại sao nó lại hỏng? Giám Thiên Hầu có biết nguyên nhân không?
Có phải là vì Liệp Thiên bảng phá toái, dẫn tới Giám Thiên Hầu vô pháp truyền thừa Văn vương?
Đồng thời Giám Thiên Hầu đã biết một vài chuyện nào đó, cho nên mới cố gắng tập hợp tất cả mảnh võ về tay?
Nhất mạch của Ngục vương có nhiệm vụ không cho Văn vương truyền thừa xuất hiện.
Đây là cách mà ông ta chuẩn bị để một mạch của Văn vương đứt đoạn sao?
Còn có, Ngục vương có vai trò gì trong chuyện Thời Gian sư cùng Văn vương mất tích?
Mà tạp huyết ở đây chính là huyết mạch của một vị Bán Hoàng Ma tộc.
Xem ra Ngục vương đã sớm cấu kết với Ma Hoàng? Hay là chỉ có đời của phụ thân Cấm Thiên vương mới cấu kết?
Vô số suy nghĩ nhảy lên trong đầu Tô Vũ, rất nhiều chuyện Cấm Thiên vương đều không biết, thế nhưng gã biết một việc, đó là nhất mạch của gã vẫn còn cường giả, vả lại đối phương không ở hạ giới mà là đang ở thượng giới!
Kể cả vị kia cũng mang trong mình sứ mệnh, ngăn cản sự xuất hiện của truyền thừa Văn vương nhất mạch.
Vật bất tường!
Đây là định nghĩa về Văn Mộ bia!
Bởi vì nhất mạch của Thủ Văn Hầu, hay nói đúng hơn là một nhánh hậu duệ của Chiến vương sẽ luôn bị một mạch của Ngục vương gắt ggao nhìn chằm chằm, chỉ vì bọn họ là người thủ hộ tấm mộ bia kia.
Phàm là người biết chuyện xưa đều minh bạch, chính thống Văn vương truyền thừa chỉ có hai thứ: một là Liệp Thiên bảng, hai là Văn Mộ bia!
Về sau Liệp Thiên bảng đã phá toái, nhưng Văn Mộ bia thì vẫn còn nguyên vẹn.
Hạ Thần mang theo Văn Mộ bia xuất hiện tại Nhân cảnh, cũng là vì ông không có cách nào phá giải được bí mật của nó.
Mà thực lực của Nhân tộc càng ngày càng yếu, khiến Hạ Thần lại càng thêm nôn nóng tìm kiếm biện pháp phá giải sự huyền bí của tấm bia mộ này.
“Thượng giới còn có người… Không biết hiện tại bọn họ còn sống không?”
Tô Vũ suy nghĩ, dựa theo lời phụ thân Cấm Thiên vương dạy dỗ khi gã còn bé, nếu phụ thân gã không thể hoàn thành nhiệm vụ này thì Cấm Thiên vương phải thay lão tiếp tục, nếu Cấm Thiên vương cũng không thể hoàn thành thì đợi tới lúc thượng giới mỡ ra, nhất mạch của bọn họ lại tiếp tục gánh vác sứ mệnh.
“Ngục vương!”
Tô Vũ lầm bẩm một tiếng, rất có thể vị này có quan hệ đối với sự mất tích của Văn vương bọn họ.
Ngoài ra Tô Vũ vẫn thắc mắc một chuyện, từ đầu tới cuối không thấy nhắc tới rốt cuộc mẫu thân của Cấm Thiên vương đã đi đâu.
Trong ký ức của Cấm Thiên vương, dáng vẻ của mẫu thân gã hết sức thần bí, thậm chí còn cho Tô Vũ cảm giác ngay cả phụ thân gã cũng rất kính nể người phụ nữ này.
Có lẽ thực lực đối phương mạnh hơn lão rất nhiều.
Là Hợp Đạo cảnh sao?
“Nữ Hợp Đạo của vạn tộc ngày nay chỉ có Linh Hoàng và Phượng Hoàng.
Chẳng lẽ là một trong hai vị này?”
Hay sẽ là một người hoàn toàn khác mà hắn chưa từng biết đến?
Thôi được rồi, quản bà ta là ai làm gì.
Nói không chừng có khi đã sớm ngoẻo rồi cũng nên.
Không gặp được thì coi như xong, gặp được thì chỉ cần có cơ hội, nhất định phải thủ tiêu bà ta.
Nếu không có lời tổ huấn từ tổ tiên ấy, kể ra Cấm Thiên vương cũng tương đối trong sạch.
Gã không tiếp xúc với vạn tộc gì mấy, những năm qua cũng chưa từng trực tiếp ra tay với nhất mạch của Văn vương.
Chẳng qua chỉ âm thầm trợ giúp một phen.
Phần Hải đích thật là do gã giật dây, thế nhưng cũng không xúi giục quá rõ ràng, Cấm Thiên vương chỉ dẫn dắt cơ bản mà thôi.
Cấm Thiên vương cũng có khống chế vài vị Nhật Nguyệt, thế nhưng số lượng không nhiều, lần trước khi Phần Hải bại lộ, những Nhật Nguyệt dưới trướng gã cơ hồ đều bị giết sạch.
Còn lại vài tên đều theo bên cạnh Cấm Thiên vương, chuyện này Tô Vũ chỉ nhìn cho biết chứ không định quản, chắc chắn mấy người Đại Chu vương sẽ đích thân xử lý.
Diệt sát đa thần văn nhất hệ là mục tiêu chủ yếu trong những năm qua của Cấm Thiên vương.
Đáng tiếc, sau khi Diệp Bá Thiên ngã xuống, toàn bộ đa thân văn nhất hệ đều điệu thấp tới nỗi khiến người ta giận sôi gan, gần như chết sống đều không chịu bước chân ra khỏi Đại Hạ phủ.
Dù gã có cho người chèn ép lợi hại tới cõ nào thì bọn họ cũng quyết không động đậy.
Đám người Liễu Văn Ngạn và Hồng Đàm đều co đầu rụt cổ hết sức an phận.
Vân Trần và Nam Vô Cương thì kẻ trước mất tích, kẻ sau giả chết.
Gã cũng không tìm ra bọn họ.
Mãi đến khi Tô Vũ nhập học thì đa thần văn nhất hệ mới lần nữa làm ra động tĩnh lớn, chờ đến khi Cấm Thiên vương muốn áp chế xuống thì mới phát hiện gã đã không thể áp được nữa.
“Diệp Bá Thiên.. “
Tô Vũ tiếp tục xem ký ức của Cấm Thiên vương.
Nhìn ra ngoài một hồi, trong lòng hơi rung động.
Diệp Bá Thiên!
Dựa theo trí nhớ của gã thì sở dĩ tất sát Diệp Bá Thiên không đơn thuần bởi vì ông ấy muốn chứng đạo.
Kỳ thật Diệp Bá Thiên mả chứng đạo thành công thì cũng chỉ là một vị Vĩnh Hằng đi theo thân thể đạo bình thường như Đại Hạ vương, Đại Minh VƯƠNnG…
Thân văn đạo là việc quá khó khăn, nói thẳng ra là ông hoàn toàn chưa đạt tới thực lực đó.
Sở dĩ Cấm Thiên vương muốn giết Diệp Bá Thiên là vì vị này quá kiêu ngạo, trong lúc vô tình đã tiết lộ một chuyện động trời.
“Hồi sinh Tử Linh”
Tô Vũ giật nảy mình.
Diệp Bá Thiên quả thật là một kẻ điên.
Lúc sinh thời ông đã dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu những chuyện liên quan đến Tử Linh.
Không chỉ vậy, ông còn mang theo Hạ gia cùng nghiên cứu việc này!
Diệp Bá Thiên muốn tiếp dẫn Tử Linh trở về!
Diệp Bá Thiên từng đi đến cổ thành, tại đó ông đã quen biết một vài đầu Tử Linh quân chủ, hơn nữa ông còn từng âm thầm tiến vào Tử Linh giới để nghiên cứu về tình hình bên dưới.
Diệp Bá Thiên mong muốn có thể tiếp dẫn một vị cường giả Tử Linh trổ về sinh linh giới.
“Sao lại dính dáng đến cả Tử Linh?”
Tô Vũ rất bất ngờ, theo ký ức của Cấm Thiên vương, hắn biết được vị Tử Linh mà Diệp Bá Thiên muốn hồi sinh chính là đệ tử của Văn vương nhất mạch.
Không cần biết chuyện này có khả năng thành công hay không, chỉ đơn giản là vì không cho Diệp Bá Thiên bất kỳ cơ hội nào nên Cấm Thiên vương liền tính tới chuyện giết chết ông ta.
Tô Vũ cau mày, trong việc này, Cấm Thiên vương thật sự không biết gì nhiều.
Chỉ là không muốn Diệp Bá Thiên thành công cho nên gã đã sớm hạ thủ.
Ngoài ra thì gã không còn biết gì khác về nghiên cứu của Diệp Bá Thiên.
Tô Vũ xem đến đây, hắn chợt nghĩ tới một người.
Hạ Long Võ!
Đúng vậy, hình như Hạ Long Võ có biết một ít chuyện gì đó.
Y là người đã từng tiến vào Tử Linh giới, vả lại nghe nói mối quan hệ với Ngũ Đại cũng rất thân thiết.
Rất có thể y chính là người Hạ gia đã cùng theo đuổi nghiên cứu này với vị tằng sư tổ của Tô Vũ.
Trong ký ức của Cấm Thiên vương, gã cũng rất để tâm tới vị Phủ chủ Đại Hạ phủ này, thậm chí thời điểm khi Hạ Long Võ chứng đạo, gã đã cố tìm cách để giết chết y, đáng tiếc lại không tìm được cơ hội xuống tay.
Chương 2558: Cố Ý Dọa Người.
Tốc độ của Tô Vũ cực nhanh.
Không bao lâu sau, một chỗ trong quân doanh.
Tô Vũ cấp tốc xé rách hư không xuất hiện, mà trong lều lớn, Hạ Long Võ cũng nhanh chóng hiện thân, vừa thấy người đến là Tô Vũ thì sự cảnh giác trong mắt y mới buông lỏng, nhẹ nhàng thở ra.
“Gặp qua Thánh Chủ!”
Hạ Long Võ khách khí chào hỏi, y còn tưởng rằng là cường địch đột kích, may mà là Tô Vũ.
“Phủ chủ khách khí!”
Tô Vũ cũng không nhiều lời, vừa gặp mặt liền mở miệng nói: “Chúng ta vào trong đi”
“Ừm”
Tô Vũ cùng Hạ Long Võ tiến vào quân trướng, Hạ Long Võ còn muốn hồi báo tình huống một lượt, thế nhưng Tô Vũ không có hứng thú lắng nghe, hắn hỏi thẳng: “Phủ chủ, ta muốn hỏi thăm một việc, lúc trước ngài từng xông qua lối đi ở Thiên Diệt thành phải không?”
Hạ Long Võ hơi ngạc nhiên, hỏi chuyện này làm gì?
Bất quá y vẫn đáp: “Có xông qua một lần, thế nhưng không giết được mấy đầu Tử Linh thì đã có một tôn Tử Linh quân chủ xuất hiện, ta bị hắn đánh trọng thương nên đành phải lui về.”
“Vì sao Hạ phủ chủ lại muốn tiến vào Tử Linh giới?”
Hạ Long Võ giải thích: “Chỉ muốn xem thử tình huống như nào thôi.
Lúc đó thế cục Nhân tộc không tốt lắm, ta từng thấy trong phủ khố Hạ gia có một phân tư liệu liên quan tới Tử Linh.
Năm xưa khi ta còn học ở Văn Minh học phủ, lão sư của ta chính là Vạn phủ trưởng, ngài ấy và Diệp sư bá có thảo luận qua một vài vấn để quay xung quanh Tử Linh.
Ta nhớ Diệp sư bá từng đề cập qua một lân, lúc bấy giờ thân văn truyền thừa đoạn tuyệt, cho nên ông muốn đi tới Tử Linh giới nhìn xem có thể có cơ hội nào tiếp dẫn một vị cường giả Nhân tộc thuộc thần văn đạo trở về không”
“Tiếp dẫn?”
Tô Vũ cau mày: “Làm sao tiếp dẫn? Tiếp dẫn người chết hay là kẻ còn sống?”
Hạ Long Võ khó hiểu nhìn Tô Vũ: “Đương nhiên là Tử Linh!”
Tô Vũ lầm bẩm: “Không đúng.
Thứ nhất, làm sao Ngũ Đại biết được nơi nào có cường giả Tử Linh thuộc thần văn đạo, hơn nữa vị đó còn là Nhân tộc? Thứ hai, Tử Linh lục thân không nhận, cho dù là Nhân tộc thì cũng rất khó tiếp xúc, trí nhớ không được đầy đủ! Thứ ba…”
Hạ Long Võ yên lặng nghe, nghe tới đây thì không khỏi cắt ngang: “Ta thật sự không nghĩ tới mấy chuyện ngươi vừa nói.
Lúc đầu ta chỉ đơn giản là muốn vào Tử Linh giới xem thử một chút, ta không hiểu nhiều về Tử Linh, nhưng chẳng lẽ Tử Linh quân chủ đã có linh trí mà vẫn không nhớ được tình cảm đồng tộc sao?”
Hạ Long Võ thật sự chưa từng quen biết bất kỳ vị Tử Linh quân chủ nảo.
Tô Vũ gật đầu: “Đúng vậy, bằng không thì Hà Đồ đâu có ngồi yên mặc kệ đại chiến.
Hà Đồ giúp ta chỉ vì ta và y đã đạt thành hiệp nghị có quan hệ tới lợi ích của y mà thôi.”
“Vậy à?”
Hạ Long Võ trầm tư một lát, mở miệng nói: “Khi đó ta từng muốn nhìn xem có thể gặp được vị Tử Linh Nhân tộc nào hay không, biết đâu có thể thu hoạch được một ít trợ giúp.
Nhưng sau khi bị đánh bại tại Thiên Diệt thành thì ta đã bỏ suy nghĩ ấy.
Tình huống cụ thể thì ta không biết nhiều, có lẽ lão sư của ta mới rõ ràng mọi chuyện.
Ta chỉ nhớ Diệp sư bá từng nói một câu, nếu có thể tiếp dẫn vị Tử Linh Nhân tộc kia trở về thì thế cục của chúng ta sẽ chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều”
Tô Vũ thoáng trầm ngâm, Vạn Thiên Thánh chưa từng nói với mình về việc này.
Là quên mất, hay là như thế nào?
Được rồi, không biết thì hồi lại ông ấy xem sao.
Mặc dù hiện tại hắn không biết vị này đang ở đâu, thế nhưng… Tìm người đâu có khó.
Sau một khắc, thanh âm của Tô Vũ chấn động thiên địa: “Vạn phủ trưởng! Mau tới gặp ta, có chuyện quan trọng cần thương lượng, tới thương thảo xem làm sao diệt sạch vạn tộc, vây công các tộc Thần Ma Tiên!”
Hạ Long Võ sửng sốt nhìn đối phương, ngươi…
ngươi tìm người bằng cách này?
Ta nên nói cái gì đây?
Lá gan của ngươi… Không, Tô Vũ ngươi vốn dĩ gan to bằng trời, chỉ là càng ngày ngươi càng thêm càn rỡ.
Hôm qua ngươi vừa giết Hợp Đạo, hiện tại các tộc còn đang chưi về ổ liếm vết thương, cũng không biết mấy lời mới rồi của ngươi có khiến vạn tộc khiếp sợ hay không?
Cái tên này thật là, không biết kiêng ky gì cả!
Thanh âm của Tô Vũ vang dội khắp nơi.
Ngay lập tức, bên ngoài lối vào các giới đồng loạt xuất hiện thân ảnh của một nhóm lớn cường giả.
Tiên giới.
Bên trong đại điện.
Lúc bấy giờ, Thiên Cổ đang ngồi nhắm mắt tĩnh tọa phía trên cao.
Phía dưới, Phù vương và những người khác đang thấp giọng trò chuyện, bỗng có người sốt ruột lao tới: “Báo!”
“Nói đi!”
Thiên Cổ mở mắt nhìn kẻ vừa đến, vị này vội thưa chuyện: “Bẩm Ngô Hoàng, Tô Vũ đã đến Chư Thiên chiến trường, lãnh suất ngàn vạn đại quân Nhân tộc, vừa rồi hắn lớn tiếng tìm kiếm Vạn Thiên Thánh quay về, bảo muốn hiệp thương chuyện cường công các đại giới vực!”
Thiên Cổ khẽ nhíu mày, rất nhanh, một đạo ý chí lực bắn ra thiên địa, sau một khắc, ý chí lực của lão vừa bám vào lối đi của các giới liên nghe được tiếng rống của Tô Vũ.
Thiên Cổ lạnh mặt nhìn Phù vương, vẻ mặt Phù vương hơi tái, tằng hắng một cái rồi nói: “Vị Nhân chủ của thủy triều chi biến lần này quá mức càn rỡ! Đại nhân, có nên phong tỏa giới vực không?”
Y gọi Thiên Cổ là đại nhân bởi vì Thiên Cổ đã chấp chưởng Tiên tộc ngay từ thời kỳ triều tịch chi biến đầu tiên, đích thật là tiền bối của bọn họ, cũng là lãnh tụ của bọn họ, cho dù về sau bọn họ đều đã bước vào Hợp Đạo cảnh thì chuyện này vẫn không hề thay đổi.
Thiên Cổ lắc đầu: “Nhân tộc bên này, kẻ có chiến lực Hợp Đạo cũng chỉ có mỗi Đại Chu vương.
Cho dù Tô Vũ có thể mượn dùng lực lượng Hợp Đạo của người khác, nhưng khi tới Tiên giới thì cũng sẽ bị lực áp chế đè xuống.
Cho nên ta cảm thấy Nhân tộc sẽ không dám tùy tiện xâm phạm biên giới.”
Tô Vũ dám sao?
Nhân tộc chỉ có Đại Chu vương có khả năng tiến vào các giới mà vẫn có chiến lực Hợp Đạo, các vị vô địch Nhân tộc khác đều đã thụ thương, lúc này mà đi xâm lấn các giới, cho dù Nhân tộc có thắng thì cũng phải trả cái giá cực lớn, về sau xem như triệt để phế đi!
Nhân tộc tập kích Thiên Uyên tộc, kém chút đã thất thủ, huống chỉ là đại giới như Tiên Ma Thần.
Tô Vũ đây là cố ý dọa người?
Phù vương lầm bẩm: “Xem ra đúng như đại nhân nói, hắn chỉ đang hù dọa chúng ta mà thôi”
Thiên Cổ thản nhiên đáp: “Chắc là vì bức bách các tộc mở ra cuộc chiến dưới Vĩnh Hằng, hẳn là hắn muốn cho Nhân tộc luyện binh… “
Nói đến đây, lão không khỏi cười lạnh: “Thỏa mãn hắn đi! Nhân tộc có được ngàn vạn quân sĩ thì đã tự cho là rất nhiều sao? Hắn có thể luyện ra bao nhiêu Nhật Nguyệt, bao nhiêu Vĩnh Hằng?”
Phù vương khẽ gật đầu, phía dưới, Ngọc vương, Hàm Hương Tiên vương, Phong vương, Lôi vương và vài vị Tiên vương cao đoạn khác đều đang ở đây.
Hàm Hương mở miệng hỏi: “Ngô Hoàng, vậy bây giờ chúng ta chỉ có thể thủ giới thôi sao?”
ÄÂ không cam lòng!
Mấy lần đại chiến vừa qua, Tiên tộc đã tổn thất quá lớn, hiện tại lại bị bức ép tới nỗi chỉ có thể thủ bên trong Tiên giới, phải biết lần này Tiên tộc còn có Hợp Đạo từ thượng giới xuống kia kìa.
Thiên Cổ không trả lời.
Phù vương đợi hồi lâu, cuối cùng đành lên tiếng:
“Tạm nhẫn nhịn hắn một thời gian đi.
Đợi cho quy tắc chỉ lực của giới vực biến mất thì Nhân tộc nhất định sẽ diệt vong! Bây giờ chỉ là sự giấy giụa điên cuồng cuối cùng của bọn chúng mà thôi”
Hàm Hương lại hỏi: “Phù vương tiền bối, toàn bộ Nhân tộc ở thượng giới đều diệt vong rồi à?”
Chương 2559: Nghị Viên Lệnh.
“Không sai biệt lắm”
Phù vương đáp: “Trong lần thủy triều chỉ biến thứ 9, vì để duy trì Bách Chiến vương mà một đám lão đầu tử của Nhân tộc đã đẩy mình vào thế cửu tử nhất sinh, về sau thất bại nên nội tình hao tổn không ít, người chết rất nhiều, những năm này lại không ngừng bị vây quét, bây giờ chỉ còn lại có số ít dư nghiệt đang bị vây khốn ở một nơi hiểm địa.
Hàm Hương hài lòng gật đầu, kết quả này không tệ.
Nhưng hơi tiếc là bọn chúng không chết sạch hết đi.
Thiên Cổ cất tiếng: “Vẫn còn sót lại? Nếu ta nhớ không lâm thì giai đoạn đó các tộc đã càn quét Nhân tộc rất nhiều đợt, làm sao lại còn có người sống sót?”
Phù vương bất đắc dĩ nói: “Người quá ít, hệt như đám chuột nhắt vậy, chúng lẩn trốn khắp nơi, rất khó tìm! Đám Nhân tộc còn lại phân tán thành mấy chục phe thế lực khác nhau, bốn phía phân tán, chia thành nhiều tốp nhỏ, qua nhiều năm như được hay không?”
“Không có”
Phù vương lắc đầu: “Bất quá Tiên Chiến Hầu đại nhân vẫn đang truy tung, tranh đoạt với Đoạn Huyết Hầu của Ma tộc”
Thiên Cổ phê bình: “Bản thân Tiên Chiến Hầu vốn không phải Tiên tộc chỉ đạo thông thường, hắn không tự nghiên cứu đạo của chính mình lại chạy đi đoạt vô chủ chỉ đạo làm gì? Lãng phí thời gian!
Tại sao Nguyên Thánh Hầu không đi? Lần trước ta đã nói với hắn, Tiên Hoàng Đại Đạo gánh chịu Hợp Đạo quá nhiều, bảo hắn rời khỏi, thay Đại Đạo, nhưng gần nhất khi ta cảm ứng một phen thì thấy hắn vẫn còn ở đó, hắn đang làm cái gì?”
Phù vương có chút xấu hổ, ho nhẹ một tiếng rồi đáp: “Hắn đang bế quan”
“Bế quan?”
Thiên Cổ cả giận mắng: “Hắn đang giổ trò gì, còn muốn tranh đoạt Tiên Hoàng Đại Đạo với ta? Hừ, xem ra dã tâm của Nguyên Thánh Hầu không nhỏ, cũng không chịu nhìn lại xem thiên phú và thực lực của mình như thế nào.
Sắp tới giới vực mở ra, bảo hắn làm quân tiên phong tử chiến với Nhân tộc.
Chết trận thì coi như giúp ta bớt chút khí lực, không chết thì ngoan ngoãn cút ra khỏi con đường đó cho ta!”
Phù vương không nói gì, y cảm thấy mình không nên xen vảo chuyện nảy thì hơn.
Thiên Cổ cũng tương đối bá đạo, muốn ép vị Nguyên Thánh Hầu kia rời khỏi Đại Đạo hiện tại, nào có đơn giản như vậy.
Tuy rằng một con đường Hợp Đạo mà có nhiều người cùng theo đuổi thì đúng là không tốt, nhưng Thiên Cổ và đối phương đang ở hai giới vực khác nhau, Nguyên Thánh Hầu không buồn để ý đến Thiên Cổ cũng là chuyện bình thường, có ai mả không muốn trở thành chủ nhân của Tiên Hoàng Đại Đạo?
Thiên Cổ sinh khí một hồi rồi thôi, dù sao mắng mỏ hơn nữa thì tên kia cũng không nghe được, lão ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Không thể cho Tô Vũ quá nhiều thời gian trưởng thành! Bây giờ cách kỳ hạn ngàn năm chỉ còn tầm mười năm nưa.
“Hàm Hương, ngươi âm thầm đi một chuyến tới Mệnh giới, nhờ Vô Mệnh hỗ trợ làm hao mòn một ít lực lượng của quy tắc.
Ngọc vương, ngươi tranh thủ liên lạc với các Cổ tộc, cố gắng thu thập càng nhiều Nghị Viên lệnh càng tốt, có nó thì có thể tận lực làm hao mòn quy tắc chỉ lực, tranh thủ sớm ngày mổ lối đi ra!”
Ngọc vương gật đầu, Thiên Cổ nhớ tới một chuyện: “Nghị Viên lệnh mà ta giao cho ngươi có bị tổn hại nhiều không? Nếu có thì đem đi uẩn dưỡng một chút đi.”
Ngọc vương xấu hổ cúi đầu, thấp giọng nói:
“Hoàng, Nghị Viên lệnh… Mất rồi”
“Cái gì?”
Thiên Cổ biến sắc: “Ngươi vừa nói cái gì”
2″Mất rồi!”
Ngọc vương cúi đầu: “Lúc ấy vị kia của Phệ Thần tộc truy sát ta rất dữ dội, để thoát mạng, ta đành phải phát nổ hai thân, ném mất Nghị Viên lệnh thì mới có cơ hội xuyên qua lối đi để chạy thoát”
Thiên Cổ lạnh lùng nhìn ông ta, không khỏi mắng:
“Phế vật, thành sự không có bại sự có thừa!”
“Là Tô Vũ hay tên Phệ Thần tộc kia cầm đi?”
“Cái này… Ta không rõ, thời điểm ta chạy trốn thì thấy Nghị Viên lệnh đã bị Phệ Thân tộc nuốt.
Thiên Cổ nhíu mày, rất có thể nó đã rơi vào tay Tô Vũ.
Lão lầm bẩm: “Lần này chỉ sợ các tộc đều đã làm mất không ít Nghị Viên lệnh.
Có lẽ Nghị Viên lệnh của Linh tộc, Kim Sí Đại Bằng tộc, Long tộc, Thiên Uyên tộc đều đã bị Nhân tộc chiếm giữ, ngươi cũng làm mất một tấm lệnh bài, xem ra tối thiểu Nhân tộc đã có năm tấm Nghị Viên lệnh.
Cho nên muốn gom góp đủ 50 lệnh bài trở lên là việc hết sức khó khăn.”
Lão thật sự rất muốn mắng chết đám phế vật kia.
“Một đám đần độn, đem Nghị Viên lệnh dẫn tới thượng giới khiến hạ giới vô pháp tập hợp toàn bộ, không thể điều khiển một ít quy tắc Đại Đạo, bằng không thì chúng ta đã sớm tận diệt Nhân LAI “
tộc.
Tỉ như lần này, nếu gom đủ trên 50 cái thì hoàn toàn có thể trừng phạt nhóm trấn thủ cổ thành không tuân thủ quy tắc!
Trên lý thuyết, thậm chí còn có thể tăng cường sự giam câm đối với nhóm trấn thủ, chỉ cần trấn thủ vừa ra tay liền tao ngộ quy tắc trừng phạt, không cần vạn tộc động thủ thì đã có thể dẹp yên đám tượng đá Thiên Diệt, Tinh Hồng.
Đáng tiếc, bây giờ rất khó tập hợp được trên 50 tấm Nghị Viên lệnh, càng đừng nói tới việc gom đủ 99 tấm.
Thiên Cổ nghĩ đến đây thì lại càng thêm muốn bóp chết Ngọc vương.
Lão đưa Nghị Viên lệnh cho Ngọc vương không phải để y tùy tiện xem làm bùa bảo mệnh mà vứt bỏ nó.
Ngọc vương không dám lên tiếng.
Y làm mất thứ này, Thiên Cổ nổi giận là bình thường, mặc dù Tiên tộc không chỉ có mỗi một tấm, những năm qua bọn họ giết không ít Cổ tộc, thu được vài tấm lệnh bài của bọn chúng, nhưng từng tấm lệnh bài đều vô cùng quý giá, mất đi một cái thì đúng là lỗi nặng.
Thiên Cổ thở hắt ra, trầm giọng nói: “Thôi, đã qua rồi.
Cố gắng liên hệ càng nhiều tộc để thu gom thứ này càng tốt, tận lực xua tan quy tắc chỉ lực!
Tô Vũ là yêu nghiệt, hắn thực sự đã trưởng thành quá nhanh, chúng ta không thể cho hắn thêm bất kỳ thời gian nào nữa.
Còn có, Tử Linh giới… Phù vương, ngươi tự mình đi một chuyến, nghĩ biện pháp tiến vào Đông vương phủ.
Xem ra trong trận chiến mới rồi, Tử Linh giới đã xảy ra chuyện, có khả năng đám Kỳ Sơn Hầu đã chết.
Ngươi tới đó thì liên lạc với Đông vương, bảo hắn tìm cách giải quyết Hồng Mông!”
Phù vương mở miệng nói: “Hay là ta đi tìm Ma Kích trước, nhiều năm trước Ma Kích đã từng tiến vào Tử Linh giới, có thể lão cũng có liên hệ với một vài gia hỏa nào đó ở Tử Linh giới vực.”
Thiên Cổ trầm ngâm một lát, gật đầu: “Vậy ngươi tới Ma giới một chuyến.
Lần này phải làm rõ thế cục, bằng không cứ ẩn mình ở trong giới vực cũng không phải chuyện tốt.
Chu Thiên Tề tấn cấp Hợp Đạo đã khiến tình hình của Nhân tộc thay đối, vả lại còn có tên Giám Thiên Hầu ngu ngốc kia, y quá sợ hãi Văn vương.
Mới chỉ thấy qua lực lượng thượng cổ mà Văn vương lưu lại thôi thì y đã kinh hoảng, tâm thần không yên.
Nếu y bị đám Tô Vũ giải quyết, hoặc là lần nữa trở mặt quy hàng Nhân tộc thì chúng ta sẽ gặp phiền phức”
“Ta biết rồi!”
Phù vương nói: “Có điều ta không cho rằng Giám Thiên Hầu sẽ quy hàng Nhân tộc”
“Đúng vậy, khả năng không lớn, thế nhưng chúng ta không thể không đề phòng! Lần này Tô Vũ mang hai vị Hợp Đạo tới, có lẽ bọn họ có quan hệ với Văn vương.
Ta thấy Giám Thiên Hầu vừa nhìn thấy họ thì liền tái nhợt, nếu ta đoán không sai thì đây là do Tô Vũ tìm ra được di tích của Văn vương, sau đó mời được hai vị Hợp Đạo từ trong di tích đó ra trợ giúp Nhân tộc.
“Nếu đã vào được di tích thì chắc chắn không chỉ có mỗi nhiêu đó, mà hắn sẽ còn thu hoạch được thêm nhiều thứ khác.
Nhanh lên, chúng ta tuyệt đối không thể cho hắn thêm thời gian phát triển!”
Thiên Cổ than nhẹ một tiếng, Tô Vũ đúng là yêu nghiệt, cùng lứa thiên tài ở thời đại này, hắn thật sự đã trưởng thành quá nhanh.
Chương 2560: Rốt Cuộc Giữa Hai Người Bọn Họ Có Xung Đột Ơi?
Tô Vũ đúng là yêu nghiệt, đây chính là nhận định của Thiên Cổi Từ khi vừa mới bắt đầu, lần đầu tiên Tô Vũ xuất hiện ở Chư Thiên chiến trường, khi đó hắn mới chỉ là Đằng Không, nhưng Tiên tộc đã có Nhật Nguyệt cao trọng đi giết hắn, người đó chính là đệ tử của Đạo vương, ngoài ra các tộc khác cũng có mười mấy vị Nhật Nguyệt tham chiến.
Kết quả, toàn bộ chết sạch!
Lần thứ hai là tại Tỉnh Hồng cổ thành, trước là Nhật Nguyệt, về sau thậm chí có cả vô địch các tộc đi vây giết hắn, lúc ấy rõ ràng Nhân tộc vô lực trợ giúp, nào ngờ lại bị Tô Vũ lật bàn, hơn nữa Tinh Hồng còn giúp hắn đánh ngã không ít tam thân của các vị vô địch.
Lần thứ ba chính là khi ở bên ngoài Tỉnh Vũ phủ đệ.
Lúc này còn có cả Hợp Đạo ra tay muốn giết Tô Vũ.
Cuối cùng… Khá lắm, lại bị hắn lừa giết chết một đám vô địch.
Sau đó hắn đã dùng Tử Linh giới và sự tồn tại khủng bố bên trong Tinh Vũ phủ đệ chấn nhiếp các tộc, bức mọi người phải rút lui.
Lần thứ tư… Thôi, không đề cập tới cũng được, đã chết một đám Hợp Đạo rồi.
Ngẫm lại những chuyện đã xảy ra khiến chính Thiên Cổ cũng phải thấy vô lực.
Thượng giới còn chưa mỡ ra, chỉ sợ rất khó áp chế được Tô Vũ.
Phù vương lại không thấy quá nghiêm trọng, y an ủi Thiên Cổ: “Đại nhân, thủy triều chỉ biến khi trước, Bách Chiến vương còn mạnh hơn vậy nhưng rốt cuộc cũng thất bại, huống chỉ là Tô Vũ!
Dù hắn đã mượn dùng lực lượng Hợp Đạo thì cũng không đạt được tới cấp độ của Bách Chiến vương năm ấy:
Bách Chiến vương mới đúng là sự tồn tại cường hãn của Nhân tộc.
Thế nhưng chẳng phải ông ta cũng đã ngã xuống rồi sao?
Thiên Cổ không nói gì.
Bách Chiến vương?
Bách Chiến vương không hề gian trá hay âm hiểm như Tô Vũ, lại càng không tàn nhẫn như tiểu tử đó!
Tuy rằng Bách Chiến vương sát lục cũng không ít, thế nhưng Bách Chiến vương đối xử với Nhân tộc không đủ tàn nhẫn.
Có một số việc, Thiên Cổ tự nhiên biết được, năm đó Bách Chiến vương bại trận, nói thật, có một phần nguyên nhân là do chính Nhân tộc.
Nhưng Tô Vũ thì khác, đừng nhìn hắn còn trẻ tuổi mà lầm, hắn chính là dựa vào giết Nhân tộc mà quật khởi.
Từ lúc mới còn là Dưỡng Tính, hắn đã lừa giết một đám Sơn Hải Nhật Nguyệt của bản tộc.
Tô Vũ là kẻ mắc bệnh đa nghỉ nặng tới dọa người.
Theo các tư liệu mà Thiên Cổ thu được, lão biết hắn rất cảnh giác, ngoại trừ số ít người cực kỳ thân quen, ngoài ra thì hắn đề phòng với hết thảy cường giả Nhân tộc, kể cả vô địch.
Hắn chấp chưởng toàn bộ thánh thành, không nói đâu xa, chỉ tính riêng Tinh Hồng cổ thành lớn như vậy mà bên trong thành lại không có nổi số lượng Nhân tộc vượt qua một bàn tay.
Theo lý thuyết, hắn đã là thành chủ, nhiều ít gì cũng phải có Nhân tộc tìm tới nương tựa mới đúng.
Kết quả hoàn toản ngược lại, trong phủ thành chủ chỉ có vài vị Nhân tộc, còn lại toàn bộ thành đều không có một ai khác.
Bách Chiến vương thất bại không phải là bi vì thực lực ông ta không đủ mạnh, mà là bởi vì tâm đề phòng không đủ nặng!
Bị bẫy giết, đó cũng là đáng đời.
Còn về Tô Vũ, hắn không lừa giết ngươi đã là không tê.
Đương nhiên, triều tịch khi trước, Bách Chiến vương không có lòng quá đa nghỉ cũng là chuyện dễ hiểu.
Thời kỳ đó, Nhân tộc tranh chấp nội bộ không lớn, Bách Chiến vương lại là sự tồn tại đỉnh cấp, cho nên ngay từ đầu đã được toàn bộ Nhân tộc tôn sùng.
Kỳ hạn ngàn năm tới, đảm đồ cổ ở thượng giới xuất hiện thì cũng đều ủng hộ ông ta.
Thậm chí vì sự cường đại của Bách Chiến vương mà không ít Hợp Đạo đã chủ động làm pháo hôi, quyết tử chiến đến cùng để duy trì ông.
Bách Chiến vương một đường đều xuôi gió xuôi nước, cường giả như ông ta tuy đáng sợ, thế nhưng trong mắt Thiên Cổ, kẻ dám dùng chiêu trò ngươi lừa ta gạt từ lúc còn nhỏ yếu, một đường giết lên tới lúc mạnh mẽ như Tô Vũ thì lại càng đáng sợ hơn.
Tô Vũ hoàn toàn chân chính là không có chỗ nương tựa, từng bước một theo tầng dưới chót giết ra, thời điểm hắn giết tới Chư Thiên chiến trường, thậm chí còn không có một vị vô địch Nhân tộc nào ra mặt vì hắn.
Cuối cùng, kẻ như vậy lại là người thống nhất Nhân cảnh cùng Thánh Thành.
Vận khí tốt là một điểm, tính cách tự thân lại là một điểm quan trọng khác.
Thiên Cổ kiêng ky chính là loại người như Tô Vũ.
Khí vận hưng thịnh, bách chiến bất tử, mỗi một lần đại chiến đều là vì cung cấp cơ hội cho hắn cảng thêm mạnh mẽ hơn.
Loại người này chỉ cần không chết, khả năng thật sự sẽ tạo ra tình thế nghịch thiên.
Phù vương vừa hạ giới nên còn nhiều chuyện chưa biết, Thiên Cổ thì khác, lão không thể suy nghĩ lạc quan như y được.
Vô số suy nghĩ lướt qua đầu Thiên Cổ, cuối cùng lão nói: “Các vị nhanh chóng đi an bài mọi việc đi, hơn nữa không thể chỉ phòng thủ, nếu có cơ hội thì nhất định phải chủ động xuất kích, chém giết Tô Vũ!”
“Vâng!”
Một đám Tiên vương đồng loạt lên tiếng, giết Tô Vũ là chuyện mà tất cả mọi người đều muốn làm.
Cùng một thời gian.
Tô Vũ đã thấy Vạn Thiên Thánh xuất hiện, nhưng là mua một tặng một, có hàng đính kèm theo, chính là gia hỏa khó dây dưa Lam Thiên.
Vừa thấy y, Tô Vũ liền thấy đau đầu.
Sao ngươi lại tới đây?
Thật đúng là như hình với bóng mà.
Tô Vũ không muốn cho Lam Thiên cơ hội mở miệng, đợi Vạn Thiên Thánh vào trong liền trực tiếp hỏi: “Phủ trưởng, ngài có biết chuyện Ngũ Đại muốn phục sinh Tử Linh không?”
Vạn Thiên Thánh ngạc nhiên: “Biết một chút, làm sao vậy?”
“Sao trước đây ta không thấy ngài nhắc đến chuyện này?”
Vạn Thiên Thánh bật cười: “Ta còn tưởng rằng ngươi có đại sự gì, chuyện đó là Diệp Bá Thiên thuận miệng nói mà thôi”
“Phủ trưởng, ngài cứ kể rõ cho ta xem, rốt cuộc ông ấy muốn phục sinh ai, làm cách nào thực hiện?”
Vạn Thiên Thánh thấy Tô Vũ có vẻ coi trọng việc này, bấy giờ mới cẩn thận hồi tưởng lại, hồi lâu sau mới mở miệng: “Hắn nói muốn tiếp dẫn học sinh của Văn vương hồi sinh… Cũng không phải, lúc trước hắn không biết đối phương là học sinh của Văn vương, chỉ nói Tử Linh kia là một vị chủ nhân đã khảm thần văn chiến kỹ của bản thân vào Văn Mộ bia”
“Diệp Bá Thiên từng mang theo Văn Mộ bia đi vào Tử Linh giới một chuyến, cảm ứng được một ít gì đó, có thể là thần văn chiến kỹ cộng minh.
Dựa theo cách nói của hắn thì năm xưa có một nhóm cường giả đã đem thần văn chiến kỹ của chính mình dung nhập vào trong bia mộ, hắn có thể nghĩ biện pháp lấy ra, rồi dung nhập ngược lại thần văn chiến kỹ đó vào biển ý chí của đối phương, như vậy thì có thể thức tỉnh vị Tử Linh kia.
“Trên đại thể chính là như vậy:
Vạn Thiên Thánh chốt lại: “Thế nhưng hắn còn chưa kịp làm gì cả thì đã chết.
Về sau ta đã từng nghĩ tới việc tiếp tục, có điều không vào được Tử Linh giới nên thôi cũng từ bỏ. ‘ “Vậy sao lần trước ngài đã vào Tử Linh giới vực rồi mà vẫn không nói với ta?” Tô Vũ thắc mắc.
Vạn Thiên Thánh bất đắc dĩ đáp: “Lần trước ở đó có vô số Tử Linh quân chủ, nhưng ta trộm quan sát thấy ngươi không có phản ứng gì, có lẽ là Văn Mộ bia không cảm ứng được.
Đã như vậy thì nói gì cũng vô ích, vả lại ta lo ngươi biết chuyện thì không chừng sẽ cầm Văn Mộ bia đi sâu vào Tử Linh giới tìm kiếm.
Đó không phải là muốn chết sao?”
Dứt lời, ông lại nói: “Vả lại đó chỉ là suy nghĩ của Diệp Bá Thiên, chưa hẳn có thể thành công.
Ngươi xem Hà Đồ bọn họ đi, còn được bao nhiêu nhân tính? Nếu y có thể sống lại, Hồng Mông trấn thủ đã sớm ra tay hỗ trợ từ lâu rồi.
Tô Vũ ngẫm nghĩ hồi lâu: “Được rồi, ta tự nghĩ biện pháp! Văn Mộ bia đúng không? Có thời gian rảnh ta sẽ tìm hiểu xem!”
Nói đến đây, Tô Vũ cũng không còn gì muốn hỏi, thấy Lam Thiên vừa định mở miệng thì hắn liền bảo: “Ta phải tới các tộc bái phỏng Hợp Đạo.
Phủ trưởng, ngài có gì cần thì nói với Hạ phủ chủ đi, ta đi trước.
Lam Thiên tiền bối, Diệt Tằm vương đang tìm ngài khắp nơi, ngài nhớ cẩn thận một chút”
Nói xong, Tô Vũ liền độn không rời đi.
Lam Thiên thấy Tô Vũ chạy mất thì không khỏi buồn bực phàn nàn: “Hình như Tiểu Tô Vũ không thích ta!”
Mấy lần ta muốn nói chuyện mà hắn đều kiên quyết không cho ta cơ hội!
Vạn Thiên Thánh đau đầu, nói nhảm, người nào gặp ngươi mà thấy thích ngươi mới là lạ đấy.
Lam Thiên u oán nói: “Thật là, còn kêu cái gì mà Diệt Tằm vương tìm ta nữa chứ, đều là mấy chuyện xa xưa thuở niên thiếu, chẳng lẽ Vương Hổ còn để bụng?”
Hạ Long Võ nghe thế liền tò mò hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Ngươi và Diệt Tằm vương có quan hệ gì?
Lam Thiên một bộ đại nhân không thèm chấp vặt kẻ tiểu nhân: “Không có gì, chuyện nhỏ nhặt ấy mà.
Có người đang ngó chừng ta… Thiên Thánh, đi”
Dứt lời, hư ảnh của Lam Thiên liền tiêu tán.
Chỉ chậm một nhịp sau đó, trong hư không, Diệt Tằm vương phá không lao tới, gắt gao nhìn chằm chằm hai thân ảnh vừa biến mất.
Hạ Long Võ khó hiểu ngẩng đầu: “Diệt Tằm tiền bối, làm sao vậy? Ngài và Lam Thiên có xung đột gì à? Bây giờ Vĩnh Hằng Nhân tộc người người đều có thương tích, Lam Thiên đánh cắp ba ngàn trứng của Phượng Hoàng tộc cũng xem như lập công không nhỏ, tiền bối hà tất chấp nhặt với hắn.
Diệt Tằm vương nhìn chằm chằm vào mắt Hạ Long Võ, cảm thấy có vẻ y thật sự không biết gì, lúc này mới hừ một tiếng, phá không rời đi, để lại Hạ Long Võ ngơ ngác sau lưng.
Hạ Long Võ quả thật rất hoang mang.
Rốt cuộc có chuyện gì mà Tô Vũ biết nhưng ta lại không biết?
Giữa hai người bọn họ có thù oán gì sao?
Chẳng lẽ là khi Lam Thiên giả mạo Thủy Ma giáo chủ thì đã nảy sinh xung đột với Diệt Tằm vương?
Trong lúc nhất thời, Hạ Long Võ suy nghĩ rất nhiều, liệu có nên tìm một cơ hội để hai người bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện, hóa giải ân oán hay không? Bây giờ tình cảnh rối ren, tốt nhất cường giả Nhân tộc đừng nên có nội chiến gì mới phải.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










