[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 514 : Thu Phục Chân Tâm. (c2566-c2570)
❮ sautiếp ❯Chương 2566: Thu Phục Chân Tâm.
Thực Thiết Thú Hoàng khom người, lớn tiếng nói:
“Thực Thiết tộc nguyện vì Vũ Hoàng bệ hạ chinh chiến chư thiên!”
Nơi xa, hai đầu Thực Thiết Thú đang đánh đến náo động cũng đều dừng lại, Cửu Nguyệt nghe vậy, kết hợp với hành động kỳ lạ lúc trước của Tô Vũ, y đã đoán ra mọi chuyện.
Cửu Nguyệt cung kính chắp hai cái đệm thịt béo ịch lại, đoạn nói: “Cửu Nguyệt đa tạ Vũ Hoàng bệ hạ đã tặng cơ hội chứng đạo!”
“Đa tạ Vũ Hoàng bệ hạ!” Bát Nguyệt cũng cảm kích khom người nói lời tạ ơn.
Cửu Nguyệt sắp Hợp Đạo rồi.
Tô Vũ mỉm cười: “Khách khít”
Dùng một giọt tỉnh huyết của Tiểu Bạch Cẩu để thu về sự thần phục của Thực Thiết Thú tộc, Tô Vũ cảm thấy ván cược này mình có lời rồi.
Vả lại Tô Vũ cũng đã phát hiện ra được rất nhiều điều.
Ngục vương phong tỏa Đại Đạo, Thực Thiết Thú Hoàng thượng cổ đã chiến đấu tới chết, thế nhưng Đại Đạo vẫn còn, chỉ là bị phong tỏa mà thôi, sau đó lão đã cưỡng ép trợ giúp hậu duệ dung đạo…
Tất cả những thứ này đã mỡ ra một bầu trời mới trước mặt Tô Vũ.
Vài giây sau, toàn bộ Thực Thiết giới vực đột nhiên vang lên tiếng hô to.
“Thực Thiết nhất tộc nguyện vì Vũ Hoàng bệ hạ chinh chiến chư thiên!”
Âm thanh vang vọng đất trời!
Không chỉ riêng Thực Thiết Thú Hoàng, mả những tôn vô địch khác, thậm chí là kẻ dưới vô địch đều đã cảm nhận được một chút biến hóa, bỗng chốc tự nhiên tộc mình nhiều ra thêm một môn thiên phú kỹ.
Mà hết thảy những biến hóa này là do chính Tô Vũ mang tới cho bọn họ.
Nương theo tiếng hô vang của kẻ dưới, Thực Thiết Thú Hoàng cũng cất tiếng tuyên bố: “Tộc ta sẽ sớm xuất hiện vị Hợp Đạo thứ hai.
Ngay khi Cửu Nguyệt tấn cấp Hợp Đạo, ta sẽ truyền vị trí Thú Hoàng cho Cửu Nguyệt, ta muốn thoái vị để chuyên tâm tu luyện, để tộc ta có thể vĩnh tồn giữa mảnh thiên địa này!”
“Ngô Hoàng thánh minh!”
Vô số Thực Thiết cự thú hô to!
Nơi xa, Cửu Nguyệt hoàn toàn lâm vào mê man, mọi chuyện diễn biến quá nhanh.
Ta còn chưa kịp chuẩn bị tỉnh thân gì thì đã sắp được làm Thú Hoàng rồi sao?
Cha ta còn đang đánh ta đây này!
Mà Tô Vũ nghe thế thì không khỏi lộ ra nụ cười, nhìn về phía Thực Thiết Thú Hoàng, có ý tứt So với ông ta thì dĩ nhiên Cửu Nguyệt sẽ càng biết ơn Tô Vũ hơn, vả lại mối quan hệ giữa y và Tô Vũ cũng thân thiết hơn nhiều.
Từ lúc còn ở trong Tinh Vũ phủ đệ, Cửu Nguyệt đã mấy lần bang trợ Tô Vũ chinh chiến; Sau đó lúc ở Nhân cảnh, y đã liều mạng cứu viện Nhân tộc, thậm chí còn bị diệt hai thân.
Hiện tại Tô Vũ đã hỗ trợ y chứng đạo, hơn nữa còn giúp Thực Thiết tộc giải phóng một đầu Đại Đạo cường hãn.
Quan hệ của song phương tức khắc trở nên gắn bó mật thiết hơn hẳn.
Một khi Cửu Nguyệt chính thức trở thành Thú Hoàng thì sự hợp tác giữa y và Tô Vu sẽ cảng thêm chặt chẽ.
Ai nói ngây thơ chân thành thì chính là kẻ ngốc?
Trong lòng Thú Hoàng vẫn luôn cảm thấy ánh mắt của mình rất sáng suốt.
Đương nhiên, Tô Vũ cũng vui vẻ tiếp nhận, kết quả này rất tốt!
Thực Thiết Thú tộc mà nhiều thêm một vị Hợp Đạo thì sẽ hỗ trợ được mình càng nhiều.
Giờ khắc này, Tô Vũ lộ ra nụ cười vô cùng sáng lạn.
Đại Đạo… Thật thú vị!
Một đầu Đại Đạo thượng cổ hoàn chỉnh, hơn nữa còn có tàn niệm tồn lưu đã cưỡng ép dung hợp giúp hậu duệ nhà mình, trợ giúp Cửu Nguyệt bước vào Vĩnh Hằng cửu đoạn.
Một bước lên mây!
Đây thật sự là cơ duyên ngàn năm hiếm gặp, dĩ nhiên không phải bất luận ai cũng đều có thể cởi bỏ phong tỏa của Ngục vương.
Chí ít, bản thân Lục Nguyệt thật sự không làm được.
Gặp phải tình huống này, hiện thời trong vạn giới khả năng chỉ có Tiểu Bạch Cẩu là có thể khai mở.
Dù là kẻ được cho là thiên hạ đệ nhất như lão Quy cũng thế, lão Quy tuy mạnh nhưng lại không hiểu sâu về lý thuyết Đại Đạo, chỉ e cũng khó mà mở được xiêng xích.
Tâm tình Tô Vũ không tệ.
Về phần tinh huyết của Tiểu Bạch Cẩu có thể giúp hắn giết được một vị Hợp Đạo, then chốt ở chỗ, bây giờ còn có Hợp Đạo nào đần độn tùy tiện đứng ở trước mặt cho hắn giết sao?
Cho nên hắn thà dùng giọt tỉnh huyết quý giá ấy để đổi về sự chân tâm đầu nhập của Thực Thiết Thú nhất tộc còn hơn, đây mới đúng là thu hoạch lớn.
Cách đó không xa, Cửu Nguyệt hưng phấn bay về phía Tô Vũ bên này, đoạn hỏi: “Nhân chủ…
Không, Vũ Hoàng bệ hạ, ngài nhìn thử xem tộc ta còn thứ gì khiến người ta trực tiếp tấn cấp nữa không?”
Tô Vũ cười tủm tỉm đáp: “Có đấy, khả năng cao là Thực Thiết giới của ngươi còn hai đầu Đại Đạo”
Cửu Nguyệt mừng rỡi Tô Vũ nói tiếp: “Bất quá… Thứ nhất, chưa chắc vị Bán Hoàng đầu tiên của tộc ngươi đã ngã xuống.
Thứ hai, nếu ngài ấy thật sự chết rồi thì đầu Đạo Đạo còn lại cũng đã có quá nhiều người theo đuổi, hơn nữa còn chưa chắc đã có tàn niệm lưu lại, vậy thì không dung hợp được là một chuyện, dù dung hợp được thì cũng không mạnh.
Trừ phi ngươi dứt khoát giết sạch hết thảy đồng tộc, có lẽ còn có thể có hai vị độc chiếm Đại Đạo, như vậy hai vị này sẽ mạnh lên rất nhanh giống ngươi!”
Cửu Nguyệt trong nháy mắt im miệng.
Lúc bấy giờ, Tô Vũ khôi phục vẻ lạnh nhạt, hắn nói: “Cơ duyên của ngươi rất tốt, tiền đồ của ngươi sẽ còn tiến xa hơn cả Thú Hoàng bệ hạ.
Hoặc là nói, hiện thời đặt vào trong vạn tộc thì có lẽ ngươi là cường giả có hi vọng tấn cấp cảnh giới Quy Tắc Chi Chủ kia nhất.
Chính là Đại Đạo cảnh trong truyền thuyết!”
Lục Nguyệt không nói gì mà chỉ im lặng suy nghĩ.
Y là hậu duệ của Bán Hoàng, đương nhiên vẫn có hiểu biết nhất định đối với quy tắc Đại Đạo.
Có lẽ Tô Vũ nói rất đúng!
Cửu Nguyệt là cường giả có khả năng tiếp cận tình trạng kia nhất, bởi vì y đang độc chưởng một đầu Đại Đạo!
Cửu Nguyệt có chút ngoài ý muốn, lại có chút hoảng hốt: “Ta đây..
“Không nên suy nghĩ nhiều!”
Tô Vũ mỉm cười trấn an: “Ngươi chỉ cần tu luyện thật tốt, tranh thủ sớm ngày bước vào Hợp Đạo cảnh! Bây giờ Hợp Đạo chính là chiến lực đỉnh phong, dù ngươi không địch lại các vị Hợp Đạo đã tấn cấp lâu năm thì vẫn có thể cuốn lấy một vị, cái kia chính là ưu thế! Có lẽ sẽ sớm thôi, ta sẽ phát động cuộc chiến vạn tộc lần thứ hai”
Vẻ mặt Cửu Nguyệt trong nháy mắt trịnh trọng hẳn lên, dù vậy nhưng phối hợp với đôi mắt to tròn có quầng thâm đen rõ rệt kia vẫn khiến y thoạt nhìn khá hài hước.
Lục Nguyệt ở bên cạnh vội lên tiếng: “Vũ Hoàng, ý của ngài là?”
Tô Vũ bình tính nói: “Ta không phải loại người thích bị động chờ đợi! Chỉ cần ta có đủ thực lực thì ta nhất định sẽ phản kích! Chư thiên vạn tộc đều đang đợi cường giả thượng giới buông xuống.
Ta không thể ngồi đó chờ bọn họ toại nguyện, ta muốn tiên hạ thủ vi cường.”
Lục Nguyệt chấn động!
Tô Vũ mỉm cười: “Ngài không nghe lầm đâu, đúng vậy, ta sẽ không ngồi chờ chết.
Một khi thực lực tích lũy đây đủ, ta muốn dẫn người chủ động giết đến tận thượng giới, cái gọi là thượng giới, nếu ta không lâm thì hình như không có cường giả nào mạnh tới cấp bậc Nhân vương khi xưa”
“Không có, tối thiểu thì mấy lần trước đều không thấy!”
Lục Nguyệt trịnh trọng nói: “Thượng giới có không ít Hợp Đạo, thế nhưng Hợp Đạo đã là sự tồn tại đỉnh cấp.
Phía trên Hợp Đạo thì không có ai Tô Vũ siết chặt nắm tay: “Đã như vậy, vì sao ta không thể giết lên?”
Lục Nguyệt hít một hơi thật sâu: “Khó! Mỗi một lần thủy triều chi biến xảy ra đều là thời điểm mà thiên tài quật khởi, cơ hồ các tộc đều có thể sinh ra Hợp Đạo! Khi đó, quy tắc thiên địa còn sinh động, tấn cấp tương đối đơn giản hơn bây giờ.
Thậm chí thượng giới còn có một số đầu Đại Đạo vô chủ, không nhận ước thúc.
Cho nên số lượng Hợp Đạo ở đó thật sự rất nhiều, tính ra còn chẳng ít hơn thời đại thượng cổ!”
“Ngài có biết trên thượng giới có tầm bao nhiêu vị Hợp Đạo không?”
Lục Nguyệt trầm tư một hồi mới mở miệng đáp:
“Ta thật sự không rõ, nhưng chỉ tính riêng tộc ta thì trên thượng giới đã có ba vị Hợp Đạo cảnh, là Tứ Nguyệt, Ngũ Nguyệt và Cự Trúc Hầu.
Cự Trúc Hầu là cường giả còn sống sót từ thời kỳ thượng cổ.
Còn Tứ Nguyệt và Ngũ Nguyệt là nhất mạch của ta.
“Phụ thân và gia gia của bệ hạ?”
Lục Nguyệt lắc đầu: “Ngũ Nguyệt là thân thúc thúc của ta, Tứ Nguyệt là đường thúc của ta.
Trong thủy triều chỉ biến lần thứ ba, dòng dõi của Ngũ Nguyệt đã chết trận, về sau ta mới tiếp chưởng Thực Thiết giới, tấn cấp Hợp Đạo, trở thành Thú Hoảng””
Bất quá tổ truyền vẫn là nhất mạch.
Tô Vũ thoáng rung động, nhất mạch này thật đúng là đủ mạnh, cả dòng đích truyền hoặc sản sinh ra Hợp Đạo, hoặc kém hơn cũng là Vĩnh Hằng.
Ắt hẳn huyết mạch chỉ lực sẽ nồng đậm dọa người.
Nghĩ đến đây, Tô Vũ bèn thắc mắc một chuyện:
“Xem ra thượng cổ vẫn có không ít người còn sống, vậy vì sao trước đây lại nói không có bất kỳ thi thể cường giả Vĩnh Hằng thượng cổ nào được lưu lại?”
Chắc cuối tuần có chương tiếp ha, mấy nay tớ đuối khủng khiếp nên không làm được nhiều.
Xung quanh khu nhà tớ phong tỏa đủ đường, mỗi lần muốn mua ít đồ là phải cầm phiếu đi chợ do bác tổ trưởng phát đi xếp hàng mấy tiếng ngoài siêu thị, bạn nào đang ở SG mà từng đi mua đồ ở siêu thị tâm này thì chắc hiểu cảm giác của tớ.
Mệt mỏi thật sự, mỗi lần đi về là say nắng với cảm giác ngộp thở vì bịt mấy lớp khẩu trang + kiếng bảo hộ kín mít suốt vài giờ liên tục ấy, về là bải hoải đã man.
Chương 2567: Tính Toán Của Lục Nguyệt.
“Đúng là không có thi thể lưu lại!”
Lục Nguyệt giải thích: “Khi thời thượng cổ hủy diệt, có không ít dị tượng cường giả ngã xuống xuất hiện, thế nhưng lại không ai tìm ra thi thể của bất kỷ vị nào.
Có người nói, có thể là do cường giả ở cảnh giới Quy Tắc Chi Chủ ngã xuống khiến Đại Đạo băng diệt, cho nên dẫn đến việc rất nhiều người sau khi chết thì thi thể cũng biến mất.
Cũng có người nói, lúc trước có một bộ phận cường giả lựa chọn bước vào Tử Linh giới, thậm chí còn mang theo kẻ dưới trướng cùng vào đó để tránh đi cuộc chiến thượng cổ.
Nói chung, việc thi thể cường giả thượng cổ không có là sự thật”
Nghe Lục Nguyệt nói giúp Tô Vũ hiểu thêm nhiều điều về vạn giới.
Tữ Linh giới!
Tử Linh thiên hài!
Kể cả chuyện rất có thể các vị đại nhân vật khi xưa đã tiến sang một thời không khác và vẫn đang tiếp tục chiến đấu mà hắn đoán được từ chỗ nhà cũ của Văn vương…
thượng giới không ít, nhưng lão vẫn ở lại đây.
Lục Nguyệt chậm rãi giải thích: “Bởi vì hạ giới chúng ta cũng có chỗ tốt! Tuy nói quy tắc áp chế, thế nhưng rõ ràng là chúng ta có thể đi lên thượng giới, thế nhưng người ở trên đó mà muốn xuống lại rất khó.
Vả lại một khi Chư Thiên chiến trường phong bế, nếu không kịp rời đi thì bọn họ sẽ bị quy tắc giết chết.
Còn có, có người nói thượng giới là căn nguyên ngọn nguồn của quy tắc, thế nhưng cũng có người lại cho rằng hạ giới mới là xuất phát điểm.
Bởi vì năm xưa cường giả đều là quật khởi từ hạ giới.
Thượng giới chỉ là hậu kỳ xây dựng mà thôi! Tại đây thì mới có hi vọng tấn cấp, ít nhất là ta chưa từng nghe nói có kẻ nào lại tấn cấp ở trên thượng giới.”
Tấn cấp!
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, Thiên Cổ, lão Quy, Giám Thiên Hầu đều đã tiếp cận trình độ chưởng khống một đầu Đại Đạo, trong khi đó, rất có thể thượng giới không có cường giả nào đạt tới cấp độ như bọn họ.
Hoặc là nói, hạ giới có hi vọng cảng lớn, thượng giới thì sẽ không có khả năng tiếp tục tấn cấp.
Lục Nguyệt tiếp tục nói: “Mặt khác, hạ giới còn có nhiều địa phương trọng yếu, chẳng hạn như di tích Nhân tộc, Tinh Vũ phủ đệ…”
Tô Vũ gật đầu, điều này cũng đúng.
Lục Nguyệt chốt hạ: “Một điểm cuối cùng, Tử Linh giới vực!
Tô Vũ nhíu mày: “Ý của ngài là?”
Ông giải thích: “Cường giả thượng giới mà chết trận, tám chín phần mười là coi như xong.
Trừ phi trên đó có gia hỏa mạnh mẽ đáng sợ, cường đại tới nỗi có thể tự mình xỏ xuyên qua giới vực, dẫn dắt Tử Linh thiên hà.
Bằng không, chỉ cần ngã xuống liền coi như vĩnh viễn biến mất, mà chúng ta thì còn có cơ hội hóa thành Tử Linh sống lại!”
Thì ra là thế!
Tô Vũ hiểu rõ, khó trách cường giả hạ giới hóa thành Tử Linh không ít, trong khi đó chưa từng nghe nói qua có vị cường giả nào trên thượng giới sống lại, thì ra là còn có thuyết pháp này.
Cùng Lục Nguyệt hàn huyên một hồi, Tô Vũ đã biết thêm nhiều thứ.
Hắn cũng không ở lại lâu, trước khi đi, Tô Vũ nói thẳng: “Chư vị chuẩn bị một chút, chuẩn bị chiến đấu! Không sớm thì muộn ta cũng sẽ phát động lần giao tranh thứ hai, bao phủ vạn giới.
Về sau, chỉ cần tích lũy thực lực đây đủ thì ta nhất định sẽ đánh lên!”
Tô Vũ nhìn lên bầu trời cao, cảm khái: “Ta muốn xem xem rốt cuộc gầm trời này cao tới cỡ nào?
Cường giả nhiều bao nhiêu? Mạnh ra sao? Vì sao chỉ có kẻ từ thượng giới giết xuống mà chúng ta lại không thể giết lên?”
Hắn muốn giết tới!
Đúng vậy, Tô Vũ thật sự có tính toán như thế.
Đã không có cường giả cấp bậc Nhân vương thì sao ta phải sợ các ngươi?
Lục Nguyệt ngơ ngẩn mà nhìn hắn.
Đây là vị Nhân chủ đầu tiên nói như vậy.
Chín lần triều tịch chi biến lúc trước, không có bất kỳ một vị Nhân chủ nào nói muốn chủ động đánh lên thượng giới!
Không cói Chỉ cần khi chúng ta đánh tới long trời lỗ đất ở đây, thượng giới không thèm quan tâm đã là tốt lắm rồi.
Dù mạnh như Bách Chiến vương cũng chưa từng biểu lộ suy nghĩ giống Tô Vũ.
Tô Vũ thì hoàn toàn ngược lại, thực lực không tính là tối cường, nhưng lá gan lại lớn tới đáng sợ!
“Tộc ta đã chuẩn bị xong, tùy thời nghe lệnh Vũ Hoàng”
Lục Nguyệt ứng lời.
Tô Vũ cười cười: “Vậy thì tốt! Mặt khác, tặng các ngài 10 kiện vật gánh chịu, hi vọng Thực Thiết nhất tộc có thể tiếp tục sinh ra vài vị Vĩnh Hằng!”
“Đa tạ Vũ Hoàng!”
Lục Nguyệt nói lời cảm tạ, Tô Vũ thân thiết nắm tay ông ta, thanh âm truyền vang bốn phương:
“Thực Thiết nhất tộc là đồng minh đời đời của Nhân tộc.
Nhân tộc bất diệt, Thực Thiết bất diệt!”
“Vũ Hoàng thánh minh!”
Giữa thiên địa, tiếng reo hò vang lên!
Mà Tô Vũ thì đã nhẹ nhàng lướt đi.
Chờ hắn rời khỏi, Cửu Nguyệt mới ngưng trọng hỏi Thú Hoàng: “Lục Tổ, tộc chúng ta thật sự muốn vì Nhân tộc mà tử chiến đến cùng sao?”
Lục Nguyệt nghiêm mặt nói: “Nhất định phải lựa chọn một phương! Tô Vũ… Quá mức bá đạo, quá mức yêu nghiệt! So với Bách Chiến vương thì sát tính của hắn còn nặng hơn! Giờ phút này mà còn không chọn đội, phàm là kẻ đứng trung lập thì chắc chắn sẽ bị tận diệt không thể nghi ngờ! Cửu Nguyệt, chỉ chọn giữa Tô Vũ và Thiên Cổ, Tịch Vô, Ma Dược bọn họ, ngươi sẽ chọn ủng hộ kẻ nào?”
Cửu Nguyệt suy nghĩ một chút: “Tô Vũ!”
“Vì sao?”
Cửu Nguyệt thành thật đáp: “Hắn hết sức đáng sợ, vả lại ta luôn cảm thấy nội tình Nhân tộc sâu không lường được.
Nếu ta không lâm thì Tô Vũ đã kế thừa cái gì đó từ Văn vương.
Tâm tư kẻ này vừa ngoan độc lại vừa tàn nhẫn, hắn chỉ tin tưởng chính mình, hiện tại mà không ủng hộ hắn, chỉ e so với kẻ trực tiếp đối đầu với Nhân tộc, dám chừng hắn còn thu thập những kẻ trung lập trước để trấn áp tâm tư của vạn tộc một phen!”
Lục Nguyệt gật gù, Cửu Nguyệt lại nói: “Hơn nữa chắc chắn Tô Vũ vẫn còn nhiều át chủ bài, ít nhất là ta đã tận mắt thấy một màn trong Tinh Vũ phủ đệ”
Cửu Nguyệt hít một ngụm khí: “Đó là một nhân vật cực kỳ khủng bố, chẳng qua chỉ là một tàn niệm, một khuôn mặt hiển hiện nhưng có thể tùy tiện hủy diệt mấy chục tôn Vĩnh Hằng! Ta có chút bận tâm, liệu đây có phải là át chủ bài mà Nhân tộc lưu lại cho mình hay không?”
Lục Nguyệt thở dài: “Ngươi nói không sai, cho nên ta lựa chọn xuất chiến! Về sau, nếu Nhân tộc đại thắng thì đây là kết quả tốt nhất.
Nhược bằng Nhân tộc thất bại… Ngươi phải biết, Nhân tộc bại thì vẫn còn có Thần Ma Tiên Long Minh các đại bA “
tộc.
Lục Nguyệt nói thẳng: “Khi đó, vẫn còn có cơ hội cho chúng ta”
Cửu Nguyệt tinh quái nhìn ông: “Ý của Lục Tổ là…
Thú Hoàng cười rộ lên, không sai, chính là ý đó!
Dù Nhân tộc bị đánh bại, chỉ cần trong thời gian ngắn Thực Thiết cổ tộc không bị tận diệt, vậy thì bọn họ sẽ còn cơ hội lựa chọn lần thứ hai.
Vạn tộc chinh chiến, diệt Nhân tộc mới chỉ là mục tiêu thứ nhất!
Sau này sẽ còn có cơ hội để vạn tộc lựa chọn duy trì một đại tộc nào khác.
Nhưng mà bây giờ chọn lựa đối nghịch với Nhân tộc, một khi Nhân tộc chiến thắng, ha ha, không còn có cái gọi là lần thứ hai!
Cơ hội chỉ có một lần!
Dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là dù Nhân tộc chiến bại thì Thực Thiết tộc vẫn phải còn sống, không thảm tới nỗi bị diệt toàn tộc.
Chương 2568: Thái Độ Của Cổ Hống Nhất Tộc.
Trạm thứ hai, Tô Vũ muốn đi bái phỏng Cổ Hống nhất tộc.
Cổ Hống nhất tộc xuất hiện ở gần cuối cuộc chiến.
Kỳ thật Tô Vũ hiểu rõ bộ tộc này vẫn còn có điều cố ky, bằng không đã sớm nên tham chiến.
Ngay khi Tô Vũ bị Kim Sí Đại Bằng vây giết thì đối phương mới xuất hiện, khi đó, chắc hẳn vị Hống Hoàng này hết sức giãy dụa, hết sức xoắn xuýt, không biết rốt cuộc bản thần có nên ra tay hay không.
Phụ thân của y là vật cưỡi của Võ vương, một vị trí không lấy gì làm tự hào.
Cho nên khi Hống Hoàng đưa ra lý do cường giả vi tôn, chưa chắc trong lòng y đã hoàn toàn buông xuống được khúc mắc năm xưa.
Vả lại lần này Cổ Hống nhất tộc tham chiến, thật ra chỉ có mình Hống Hoàng, ngoài ra các vị vô địch khác đều không lộ diện.
Đây cũng là một điểm đặc thù.
Đại biểu đối phương tuy đã hạ quyết tâm, thế nhưng còn chưa tới mức triệt để vứt bỏ hết thảy, mang theo toàn tộc đồng sinh cộng tử cùng Nhân tộc.
So với Thực Thiết Thú thì bộ tộc này còn khó nắm bắt hơn.
Sự thật không khác gì Tô Vũ suy đoán.
Hống Giới.
Bầu trời tối tăm, biên giới vắng lặng, hết sức tịch mịch.
Tô Vũ tới cửa, có hai vị cường giả ra đón tiếp, một vị là kẻ mà ngày đó Tô Vũ đã gặp bên ngoài Minh Quang điểu giới – Cổ Hống, vị còn lại chính là cường giả xếp thứ bảy trên Chứng Đạo bảng – Thôn Thiên.
Đây là một đôi cha con.
Bộ tộc này có số lượng không nhiều, so với Thực Thiết Thú thì còn ít hơn, khi Tô Vũ bước vào giới vực liền cảm nhận được một bầu không khí rất tĩnh lặng.
Lúc bấy giờ, Hống vương giờ có chút thổn thức: “Không nghĩ tới cuối cùng ngươi lại trở thành Nhân chủ.
Tô thành chủ, lần đó gặp mặt, không ngờ chỉ vài tháng trôi qua mà thế sự đã biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Dứt lời y lại nói: “Ta nhớ khi ấy Đại Chu vương đã hỏi ngươi có muốn trở về Nhân tộc hay không, ta đã cho rằng đời này ngươi sẽ không còn cơ hội trở À1 Ve, Tô Vũ mỉm cười: “Ta cũng không nghĩ tới sẽ nhanh như vậy!”
Một bên, Thôn Thiên cũng ngập ngừng cất tiếng:
“Tô thành chủ, sinh linh tộc ta thật sự rất ít, Hống giới rộng lớn như vậy mà chỉ có không đến một ngàn đầu Hống thú sinh tồn.
Ngày đó Hoàng lựa chọn xuất chiến, thật ra bọn ta đều rất bất ngờ!”
Số lượng quá ít.
Đặt trong chư thiên vạn giới, một tộc mà có không đến một ngàn tộc dân thì có thể nói là sắp diệt tuyệt Cho nên khi Hống Hoàng lựa chọn tham chiến, bọn họ đều kinh ngạc, bởi vì làm vậy rất dễ dẫn đến cuộc chiến diệt tộc.
Tô Vũ khẽ gật đầu, cười nói: “Ta cũng thấy bất ngờ khi Hống Hoàng ra mặt.
Ngày đó ta nghĩ, nếu không có ai tới trợ chiến cho Nhân tộc, ta sẽ để Thư Linh và Trà Thụ gia nhập chiến trường sớm hơn, bản thân ta cũng có thể tập kích một vị Hợp Đạo.
Có lẽ có khả năng trảm thêm một vị Hợp Đạo nào đó, nhưng chắc chắn sẽ không có chiến tích chém giết nhiều vị Hợp Đạo cảnh như bây giờ!”
Về sau Tiên tộc có hai vị Hợp Đạo hạ giới, Ma tộc Ma Kích cũng tham chiến, Tô Vũ vẫn có thể giết được Kim Sí Đại Bằng, thế nhưng muốn giết Long Hoàng và Linh Hoàng, còn ép tới nỗi khiến Binh vương thủ tiêu là chuyện rất khó, có lẽ phải hy sinh không ít người.
Cho nên tốt xấu gì thì Hống Hoàng cũng đã cản lại Viên Hoàng giúp Nhân tộc.
Đôi bên trò chuyện một lúc, không bao lâu sau, một tòa đại điện cổ xưa hiện ra.
Bên trong vang lên thanh âm: “Là ta tiếp đón chậm trễ, đại chiến mấy ngày trước ta cũng thụ thương, không tiện tự mình đi nghênh đón Nhân chủ!”
Tô Vũ cười nói: “Hống Hoàng bệ hạ quá khách khí, đã có Hống vương ở đây cùng ta rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, vừa nãy toàn viên Thực Thiết nhất tộc ra ngoài nghênh đón làm ta lúng túng muốn chết, không thể không lấy ra 10 khối vật gánh chịu và một cái đuôi của Long Hoàng làm quả gặp mặt.
Ta ấy à, lão sư ta thường nói ta là kẻ chết vì sĩ diện.
Trước mặt mọi người thì thế thôi, trên thực tế lại đau lòng không chịu được! Đã vậy còn thuận tay giúp Cửu Nguyệt tăng lên đến Vĩnh Hằng cửu đoạn, đại khái mấy ngày nữa hoặc chậm lắm là vài tháng sau, y liền có thể bước vào Hợp Đạo cảnh, ngẫm lại ta còn phải thấy ê răng”
An tính!
An tĩnh tuyệt đối!
Thôn Thiên nhịn không được, ngập ngừng hỏi lại:
“Cửu Nguyệt… Là Vĩnh Hằng cửu đoạn?”
Hắn không tin!
Làm sao có thể?
Ý Tô Vũ là Bát Nguyệt phải không?
Chẳng lẽ hắn nhận lâm?
Tô Vũ mỉm cười xác nhận: “Đúng, Cửu Nguyệt đã tấn cấp Vĩnh Hằng cửu đoạn! Thôn Thiên huynh, ngươi và Cửu Nguyệt đều là cường giả trên Chứng Đạo bảng, nay người ta đã tiến bộ vượt xa, ngươi cũng phải nỗ lực lên mới được.
Ngẫm lại thì trong top đầu Chứng Đạo bảng vài tháng trước, Vạn phủ trưởng và Lam Thiên đều kiên trì đi theo con đường chứng đạo của riêng mình.
Thiên Chú đã bị ta giết, Không Không thì đã tấn cấp Vĩnh Hằng, còn lại vài vị không đầu hàng, sớm muộn gì ta cũng đích thân đi xử lý.
Thôn Thiên huynh, ngươi phải mau tấn cấp đi thôi”
Nghe Tô Vũ nói thế, trong đôi mắt to của Thôn Thiên tràn đây dị sắc, không nói gì thêm.
Bên ngoài đại điện chợt xuất hiện thân ảnh một tôn Cổ Hống to lớn: “Nhân chủ làm được bằng cách nào?”
Tô Vũ ung dung đáp: “Thực Thiết tộc có một quy tắc Đại Đạo bị phong cấm, ta giải phong xong thì để lại cho Cửu Nguyệt, Cửu Nguyệt trong nháy mắt liền bước vào Vĩnh Hằng cửu đoạn! Bởi vì y I?
độc hưởng một đạo quy tắc riêng “Phong cấm Đại Đạo… “
Hống Hoàng mê man lẩm bẩm, cự nhãn nhìn về phía Tô Vũ, rất lâu sau lão mới mở miệng: “Nhân chủ, vậy ngươi xem thử tộc ta có Đại Đạo nào bị phong cấm không?”
“Không rõ ràng!”
Tô Vũ nói thẳng: “Từ khi ta quật khởi tại Chư Thiên chiến trường đến nay, thật đúng là chưa từng giết Hống tộc! Không giết ai nên thật sự không biết rõ về tình huống của tộc các ngươi”
Hống Hoàng nghỉ ky nhìn hắn.
Tô Vũ mỉm cười: “Bệ hạ đừng hiểu lâm, đối với những tộc ta đã giúp đỡ ta, ta tuyệt đối không có bất kỳ địch ý nào! Thế nhưng trong chư thiên vạn giới này, bệ hạ biết mọi người kiêng ky nhất là cái gì không?”
Hống Hoàng trầm giọng nói: “Còn nhờ Nhân chủ chỉ rõ.”
Tô Vũ cười tủm tỉm nói: “Cỏ đầu tường!
Hôm nay giúp người nảy, ngày mai giúp người khác.
Làm việc sợ nhất là gặp phải loại người như vậy.
Nếu đã hạ quyết tâm thì tốt nhất nên nhất cổ tác khí
*! Bằng không sẽ khiến cả hai phe đều thấy phiền chán.
Hoặc là có thể học theo Mệnh tộc, ai xuất chiến thì mặc kệ kẻ đó, dù phe nào giết chết người phe nảo thì cũng không xen vào.
Đợi đến khi một phương toàn thắng thì mới nhúng tay vào đi gây chuyện.”
Hống Hoàng cũng không phải kẻ ngu, lão nghe hiểu ý tứ của Tô Vũ, không khỏi thở dài một tiếng: “Nhân chủ nói đúng lắm, ta cũng không phải kê lưỡng lự như Mệnh Hoàng, bằng không thì ta cũng sẽ không tham dự cuộc chiến lần trước”
Tô Vũ nhìn lão: “Vậy thì vì sao khi ta đến đây bái phỏng, có vẻ thái độ của Hống Hoàng lại không nhiệt tình như trước đó?”
Hống Hoàng nhìn chung quanh một lượt, mở miệng nói: “Nhân chủ, đi vào ngồi một chút đi.”
“Đa tạ”
Tô Vũ cũng không câu nệ, dậm chân đi vào đại điện trống trải kia.
Tinh huyết của Long Hoàng trôi nổi bên trong biển ý chí.
Hống tộc không mấy thân thiện như cách đây vài ngày, hắn vẫn nên đề phòng cẩn thận thì hơn.
(*) Cỏ đầu tường (Tường đầu thảo – f3 ##): cỏ mọc trên đầu tường sẽ rất yếu ớt nên luôn đong đưa theo gió.
Ý Tô Vũ ở đây ám chỉ Hống tộc là kẻ lập trường không kiên định, gió chiều nào nghiêng theo chiều đó.
(**) Nhất Cổ Tác Khí (—ššfE “4): Một tiếng trống làm tỉnh thần hăng hái thêm (bắt nguồn từ chuyện kể về thuật dụng binh của một vị quân sư nước Lỗ vào thời Xuân Thu: “Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhỉ kiệt”.
Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn.
Ý Tô Vũ ở đây là muốn nói Hống Hoàng nhân lúc còn đang nhiệt huyết, hạ quyết tâm thì hãy làm một mạch cho xong việc.
Chương 2569: Điều Kiện Của Hống Hoàng.
Hống Hoàng ngồi xuống, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Ta vốn không nên chân chờ như vậy, nhất là khi ta đã lựa chọn tham chiến thì càng không nên tỏ thái độ như này.
Có điều… Cách đây vài ngài, một vị Hợp Đạo của tộc ta ở trên thượng giới đã ngã xuống, tộc ta chỉ có hai vị Hợp Đạo ở thượng giới.
Ta không biết cái chết của ngài ấy có phải có quan hệ gì với việc ta xuất chiến hỗ trợ Nhân tộc hay không… Cho nên nói thật với Nhân chủ, hiện tại lòng ta có chút dao động”
Trong đôi mắt to của lão tràn đầy vẻ bất đắc dĩ cùng thống khổ: “Tộc ta ở thượng giới chỉ còn lại một vị Hợp Đạo duy nhất, nếu cả ông ấy cũng ngã xuống thì tộc ta coi như xong rồi.
Trước đó ta còn ôm lòng liều mạng chiến đấu, vốn cho rằng dù hạ giới có hủy diệt thì tộc ta ở thượng giới vẫn còn CÓ Căn cơ…”
Tô Vũ hiểu rõI Thì ra là thế!
Trách không được thái độ của vị này lại biến đổi như vậy.
“Có một nơi tương đối an toàn, thế nhưng hiện tại ta chưa thể mang người vào đó.
Mặt khác, ta cũng không thể mang vào quá nhiều người.
Ngươi có thể chọn ra ba đến năm vị hạt giống làm đường lui!”
Hắn nhìn về phía Hống Hoàng: “Ta lý giải được tâm tình muốn bảo tồn vài vị đồng tộc, thế nhưng chỉ dựa vào bọn họ mà mong Hống tộc có khả năng lần nữa quật khởi thì ta cảm thấy độ khó quá lớn, chỉ có thể nói, xem người còn sống như viên thuốc định tâm, trấn an bản thân.
Hống Hoàng bệ hạ cảm thấy thế nào?”
Hống Hoàng yên lặng ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng gật đầu: “Là ta nghĩ nhiều, bất quá ngươi phải biết, ta đã từng thấy rất nhiều chủng tộc hủy diệt.
Chín lần triều tịch chỉ biến, số lượng Cổ tộc chinh chiến vì Nhân tộc đã vượt qua con số hàng trăm, nhưng hầu hết đều đã bị diệt tộc, mà Nhân tộc thì vẫn còn tồn tại, ta… Có điểm bận tâm”
Tô Vũ trấn an: “Ta không cam đoan gì thay cho Nhân tộc cả, ta chỉ có thể bảo đảm một chuyện, chỉ cần ta không chết, tộc ngươi sẽ không diệt!
Nếu ta đã chết thì rất tiếc, ta không thể xen vào chuyện sau đó.
Thực Thiết Thú Hoàng đã nói, mấy đời Nhân chủ của Nhân tộc khi trước đều thiên vị bản tộc hơn, cho nên khi liên minh với vạn tộc thì tỷ lệ vạn tộc chết sẽ nhiều hơn một chút.
Ông ấy nói ta thì ngược lại, đối xử đôi bên đều công bằng, không biết Hống Hoàng có tán thành với nhận định này không?”
Hống Hoàng trâm tư hồi lâu, lầm bẩm: “Có lẽ hắn nói đúng”
Tô Vũ cười nói: “Cho nên nếu Hống Hoàng tin tưởng ta thì có thể yên tâm, không tin thì Hống Hoàng rời khỏi liên minh ngay bây giờ cũng được.
Thế nhưng ta muốn nhắc nhở một câu, hiện tại có lẽ đã trễ! Không phải ta uy hiếp Hống Hoàng, trong lòng ngươi nên tự hiểu rõ, trước đó ngươi tham chiến đã làm mất lòng các đại tộc!”
“Không sai!”
Hống Hoàng thở dài: “Vũ Hoàng đã có thể cho Thực Thiết tộc có thêm một vị chuẩn Hợp Đạo, không biết liệu tộc ta có được vinh hạnh đó hay không, nếu có thể thì ta liền yên tâm, hai vị Hợp Đạo trấn tộc, ta không còn bất luận nỗi lo gì, về sau có thể liều cái mạng này để cùng chinh chiến với Vũ Hoàng”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, nhìn về phía Thôn Thiên cùng vị Hống vương kia, đoạn nói: “Tuy tộc ngươi không có đầu Đại Đạo nào bị phong cấm, nhưng chưa hẳn không có khả năng tấn cấp… ‘ Dứt lời, Tô Vũ liên lấy ra một vật: “Hống Hoàng nhận biết thứ này không?”
Ánh mắt Hống Hoàng khẽ biến, hít một ngụm khí, dò đoán: “Lẽ nào là nghiên mực thiên địa trong truyền thuyết?”
Tô Vũ gật đầu: “Ửm”
Hống Hoàng ngập ngừng: “Là dùng thi thể Hoang Thiên thú thượng cổ để luyện chế? Tộc ta có vài ghi chép, thiên địa nghiên mực của Văn vương chính là chí bảo!”
Lão nhìn về phía Tô Vũ, ánh mắt giãy dụa, thậm chí còn mơ hồ có ý muốn ra tay.
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Là nó.
Ta không có ý định tặng cho các ngươi, có điều ta cảm thấy truyền thừa Đại Đạo bên trong nghiên mực này có lẽ tương đối phù hợp với Hống tộc.
Nếu tộc ngươi có thiên tài đỉnh cấp nào, chẳng hạn như Thôn Thiên… Chờ ta hoặc là đợi ta tìm được người nắm trong tay đầu Đại Đạo ấy thì Thôn Thiên có thể lựa chọn phụ thuộc vào con đường này để tấn cấp Hợp Đạo! Dĩ nhiên còn phải xem thiên phú của hắn.
Nếu thiên phú của Thôn Thiên rất mạnh, trong khi chính ta hoặc là người mà ta tìm lại vô pháp phù hợp với Đại Đạo đó thì xem như đầu Đại Đạo trong đây sẽ thuộc về Thôn Thiên hết thảy!
Đây là Đại Đạo xuất phát từ loại sinh vật lân giáp thượng cổ, ta cảm thấy có khả năng không quá thích hợp với Nhân tộc.”
“Đại Đạo…”
Hống Hoàng nhìn chằm chằm vào nghiên mực: “Bên trong vật này thật sự ẩn chứa quy tắc Đại Đạo?”
Tô Vũ gật đầu: “Dĩ nhiên, đây là chí bảo mà cường giả còn lưu lại trong nhà cũ của Văn vương đã cất giữ suốt mười vạn năm qua, nay y đã tặng lại nó cho ta.
Cũng là vị cường giả ấy đã cho ta mượn tinh huyết của mình khi chiến đấu… Hống Hoàng quen biết sao?”
Hống Hoàng giật mình.
“ý Vũ Hoàng bệ hạ là người cho ngươi mượn tỉnh huyết còn sống?”
“Dĩ nhiên!”
Hống Hoàng thật sự rung động: “Ta… Ta còn tưởng là vị kia đã chết”
Không chỉ riêng lão mà rất nhiều người đều nghĩ như vậy.
Tô Vũ bật cười: “Còn sống, Thư Linh và Trà Thụ cũng là do y phái tới trợ chiến vì ta.
Bằng không thì sao ta có thể tùy tiện khống chế hai vị Thiên Địa Chi Linh đắc đạo được?”
Hống Hoàng vội hỏi: “Vị kia thật sự rất mạnh! Lúc ngươi giết Long Hoàng, ta đã cảm nhận được lực lượng uy áp cường đại.
Mà đây mới chỉ là mượn dùng tỉnh huyết, nếu đích thân bản tôn xuất chiến thì… Vũ Hoàng bệ hạ, vì sao lần này vị kia không ra mặt? “
Tô Vũ qua loa đáp: “Nhà cũ của Văn vương có rất nhiều đồ mà y cần trông giữ.
Bất quá nếu ta gặp phải nguy hiểm không giải quyết được thì y nhất định sẽ hiện thân! Trước đó có Thư Linh và Trà Thụ ra tay là đủ rồi.
Dù sao trong nhà cũ của Văn vương vẫn còn có Thiên Địa Chi Linh khác cũng có thể xuất chiến”
“Còn có kẻ khác?”
Hống Hoàng chấn động: “Nơi đó có nhiều cường giả như vậy?”
“m”
Tô Vũ cười nói: “Ta chưa đi sâu vào dò xét, thế nhưng chỉ ngay ngoài cửa đã có một tôn Mộc Linh cổ thụ tồn tại từ thời thượng cổ, không biết thực lực như thế nào, nó được trồng ở trong mảnh sân nhỏ trước nhà Văn vương, khả năng chỉ là Linh bình thường thôi”
Cổ thụ trong vườn nhà Văn vương đản sinh thành Linh, liệu sẽ yếu sao?
Không đâu!
Tô Vũ lại nói tiếp: “Vị kia hi vọng ta dùng nghiên mực này đi tìm truyền thừa, hoặc là chính mình tự cảm ngộ! Có điều chí bảo tương tự ta lại có không ít, thời giờ đâu mà đi cảm ngộ thứ phi Nhân tộc Đại Đạo! Nói cầu không dễ nghe, ta không thiếu, cũng không quan tâm!”
Lời nói này khiến Hống Hoàng thật sự rất muốn giết người!
Giết Tô Vũ đoạt bảo!
Có điều lão không dám, dù lão đã là Hợp Đạo, mà Tô Vũ thì chỉ là Nhật Nguyệt!
Chương 2570: Không Phục? Vậy Thì Nhận Mệnh ĐI.
Tô Vũ khẽ cười nói: “Hống Hoàng bệ hạ, ta không bảo đảm tộc ngươi cũng tái xuất Hợp Đạo.
Thế nhưng nếu Thôn Thiên phù hợp, ta sẽ giúp hắn một chút, thậm chí hỗ trợ hắn không cần trải qua quy tắc trừng phạt mà an toàn chứng đạo, cam kết như vậy, không biết bệ hạ có hài lòng?”
Hống Hoàng gật đầu: “Ta nguyện tùy thời xuất chiến!”
“Chưa đủ!”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Ít nhất một nửa Vĩnh Hằng của Hống tộc phải tùy thời xuất chiến!”
Hống Hoàng yên lặng nhìn Tô Vũ, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm: “Được!”
Tô Vũ mỉm cười: “Vậy liền đa tạ!”
Hống Hoàng nhẹ nhàng thở ra: “Không biết Thôn Thiên…”
“Chờ ta dung đạo xong hãng nói!”
Tô Vũ ngắt lời: “Ta chưa dung đạo thì không thể mang theo bất kỳ ai vào địa phương kia.
Vả lại lâu, cuối cùng gật đâu, khẳng khái đáp: “Hiểu rõ!
Việc này chắc chắn sẽ không phát sinh ở tộc ta.
Vũ Hoàng bệ hạ, người còn chưa tới chỗ Không Gian Thú tộc và Thái Cổ Cự Nhân tộc đúng không?”
“Ùm?
Hống Hoàng cẩn thận lựa lời: “Người nên tới chỗ Không Gian Thú tộc, nhưng Thái Cổ Cự Nhân tộc thì cần cân nhắc một phen.
Ngay cả ta cũng bất ngờ khi thấy bọn họ lựa chọn tham chiến, hiện tại Vũ Hoàng đi chưa chắc đã đạt được kết quả mình cần.
Không bằng chờ Cửu Nguyệt Hợp Đạo xong, hoặc là chính người tự chứng đạo trước, sau đó hẫng đến chỗ bọn họ.
Khi đó, có lẽ tộc ta cũng có thể ra mặt!”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, ‘Ý của ngươi là lần này bọn họ xuất chiến, chưa hẳn đã quyết định liên minh với Nhân tộc?”
“Không sai, khi Thái Cổ Cự Nhân vương đấu với Phượng Hoàng, kỳ thật tất cả mọi người đều nhận ra bọn họ không xuất toàn lực! Nói câu không dễ nghe thì… Ví dụ như ta, tốt xấu gì ta cũng chém được Viên Hoảng bị thương không nhẹ.
Nhưng Thái Cổ Cự Nhân vương lại mạnh hơn Phượng Hoàng, kết quả đấu tới đấu lui cả hai cùng lông tóc vô thương”
Tô Vũ gật đầu: “Đã hiểu.
Việc này ta sẽ cân nhắc chu toàn”
Dứt lời, hắn lại dặn dò: “Hống Hoàng bệ hạ, tộc ngươi cũng nên chuẩn bị sẵn sàng, tùy thời chiến đấu.
Rất nhanh thôi ta sẽ dấy lên cuộc chiến chư thiên lần hai”
“Bệ hạ yên tâm!”
Tô Vũ cười cười, đưa một chiếc nhẫn trữ vật sang: “Một ít lòng thành, cũng xem như thù lao trong đại chiến lúc trước.
Ta đi đây, có rảnh ta lại đến!”
Dứt lời, thân ảnh Tô Vũ đã tiêu tán.
Hống Hoàng không nói chuyện, chờ hắn đi rồi thì mới mở nhẫn trữ vật ra, trọn vẹn 10 miếng vật gánh chịu!
Hống Hoàng liền ném sang cho Thôn Thiên: “Phần cho Nhật Nguyệt bên dưới.”
“Ngươi không cần vội vã chứng đạo, chờ đó đã, chờ cơ hội từ chỗ Vũ Hoàng.
Không ngờ Cửu Nguyệt lại sắp tấn cấp Hợp Đạo!”
Lão bùi ngủi không thôi: “Vị Nhân chủ nảy còn bá đạo hơn so với ta tưởng tượng, mâu thuẫn là tính cách lại hào phóng bất ngờ.
Có điều cũng là kẻ ngoan độc, không cho phép một hạt cát lọt vào mắt! Thôn Thiên, ngươi đi chém Tiên tộc Cổ Đăng đi, sau đó đưa thi thể cho Tiên tộc.
Nói với bọn họ, tộc ta không phải kẻ hai lòng”
“Vâng!”
Thôn Thiên cấp tốc tan biến!
Tô Vũ vừa rời đi không lâu, hư không phụ cận Hống tộc cổ giới chợt bùng nổ một trận đại chiến dữ dội.
Một kẻ là Thôn Thiên, người đứng thứ bảy trong Chứng Đạo bảng.
Vị còn lại là Cổ Đăng, cường giả Tiên tộc, bài danh thứ tám trong danh sách trên.
Hai bên đều không nhiều lời mà cấp tốc bạo phát đại chiến!
Thời gian chiến đấu không kéo dài, một tiếng nổ vang rền, cả người Thôn Thiên hung lệ tắm máu, xuất hiện trên không trung, trong miệng còn cắn thi thể tàn khuyết của Cổ Đãng, dùng tốc độ cực nhanh bay về phía Tiên giới, ném thi thể vào lối đi cách đó không xa, đoạn gầm lên: “Hống tộc Thôn Thiên trảm Cổ Đăng ngay ở bên ngoài Hống giới.
Hống tộc tuyệt đối không thay đổi tư tâm.
Nếu Tiên tộc lại phái sứ giả đến đây thì ta sẽ giết không tha!”
Thôn Thiên dứt lời liền nhanh chóng rời đi, tức khắc trong Tiên giới vang lên tiếng thét giận dữ, một tôn vô địch giận không kìm được, xuất hiện ngay lối vào biên giới Tiên tộc.
Hắn còn chưa kịp ra ngoài thì thanh âm của Tô Vũ đã vang lên, chấn động bốn phương: “Phía dưới Vĩnh Hằng có thể tùy tiện chiến, Vĩnh Hằng cảnh mà ra ngoài thì lập tức giết chết.
Không phục, cứ lên thử xem!”
Giờ khắc này, Tô Vũ hết sức hung hăng, lạnh giọng quát: “Thiên Cổ, Tịch Vô, Ma Kích, quản tốt tộc nhân của các ngươi đi! Chuẩn bị xong hẵng tới giết ta! Bằng không… Ra đây, chúng ta lại mở cuộc chiến Hợp Đạo!”
Thiên địa tính lặng.
Tiểu tộc run rẩy!
Nhân tộc Tô Vũ đúng là quá bá đạo!
Thế mà bức bách các tộc, hay nói đúng hơn là bức bách ba đại cường tộc Thần Ma Tiên không được mở ra cuộc chiến Vĩnh Hằng.
Không người nảo lên tiếng.
Nhưng chỉ cần quan sát liền nhận ra, vị vô địch Tiên tộc kia đã lùi về bản giới.
Không phục? Ngươi chuẩn bị sẵn sàng để giết Tô Vũ rồi ư?
Không cói Nếu không có… Vậy liền nhận mệnh.
Tiên giới.
Thiên Cổ nhắm mắt không nói gì.
Ma giới.
Ma Kích vờ như không nghe thấy, nhưng thấy nhi tử giận dữ nhíu mày liền nói khẽ: “Nhẫn hắn nhất thời, số lượng Hợp Đạo ở hạ giới bây giờ không nhiều bằng minh hữu của Tô Vũ, hiện tại ra mặt cũng không có chỗ tốt.”
Ma Dược gật đầu: “Ta hiểu rõ!”
Thân giới.
Thân Hoàng khẽ cười nói: “Đúng là tiểu tử phách lối.
Thôi, dặn xuống, Vĩnh Hằng không được xuất giới! Cẩn thận bị hắn giết thì chỉ có chúng ta chịu thiệt.
Cứ chờ đó đi!”
“Vâng”
Phía dưới, hơn mười vị vô địch Thần tộc đồng loạt lên tiếng.
Tịch Vô nhìn lên trời cao, chỉ cười cười chứ không nói gì, hiện tại tên kia không dễ chọc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










