[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 511 : Ta Rất Nhớ Nhài. (c2551-c2555)
❮ sautiếp ❯Chương 2551: Ta Rất Nhớ Nhài.
Suy nghĩ rõ ràng mọi chuyện xong, mặt mày Tô Vũ tươi sáng, nở nụ cười xán lạn, một lát sau, hắn cảm ngộ Khoách Thần chùy một hồi, mơ hồ cũng có lĩnh ngộ.
Hắn lại nghe Thư Linh đọc sách và mở ra truyền thừa chỉ hỏa.
Chờ tới khi Tô Vũ ăn cánh đại bàng xong, thanh chùy trong đầu đã biến thành một viên thần văn, chính là chữ “Chùy” !
Khá cường đại!
Thứ đồ chơi này được Tô Vũ một mực uẩn dưỡng nên trực tiếp hóa thành thân văn Nhật Nguyệt!
Mà ăn cánh của Kim Sí Đại Bằng, lực lượng cường đại của thứ này cũng đang thúc giục chữ “Đạo”
mới sinh cấp tốc tấn cấp, không bao lâu sau, chữ “Đạo” cũng chính thức tiến nhập Nhật Nguyệt cảnh.
32 thần văn!
Đều là thần văn Nhật Nguyệt!
Đến tận bây giờ, Tô Vũ còn thiếu 67 thần văn chưa Đệch!
Tô Vũ thầm mắng, không thể nào!
Lại là họ Chu?
Họ Chu có nhiều cường giả như vậy sao?
Võ vương, Võ Hoàng, Đại Chu vương…
Vì sao không có cường giả họ Tô nhà ta nhỉ?
Ta không phục!
Tiểu Bạch Cẩu không nghĩ nhiều như hắn, chỉ tùy ý đáp: “Họ Chu là thế gia vọng tộc từ khi khai thiên lập địa! Truyền thuyết nói rằng Nhân tổ họ Chu, không, vốn dĩ là gọi bằng một chữ Chu, cho nên sau này người họ Chu đa phần đều là hậu duệ của Nhân tổ.
Đây cũng chỉ là truyền thuyết thôi, bởi vì chữ Chu đại biểu cho trời đất viên mãn”
Tô Vũ hít sâu một hơi, còn có câu chuyện này?
Khó trách họ Chu lợi hại như thết Không ngờ đó còn là dòng họ của Nhân tổ, là thế gia vọng tộc kể từ khi khai thiên tích địa đến nay?
Về sau, cường giả Nhân tộc chỉ có thể là họ Tô!
Tô Vũ thầm hạ quyết tâm, đúng thế, họ Tô!
Tiếng đọc sách của Thư Linh vẫn còn truyền vang, Tô Vũ vừa lắng nghe vừa ngẫm nghĩ mọi sự, dù lúc này không lĩnh ngộ thần văn, thế nhưng giọng đọc kỳ ảo của Thư Linh vẫn khiến hắn nghe hết sức chăm chú.
Đương nhiên, một lão đầu đọc sách kỳ thật còn thiếu chút mùi vị, nếu hóa thân thành thiếu nữ…
Lam Thiên!
Vô thức nghĩ đến Lam Thiên, Tô Vũ thầm giật mình, được rồi, không nghĩ nữa.
Bây giờ thấy nữ nhân hắn liền nghĩ đến Lam Thiên.
Không rét mà run!
Thật đáng sợ!
Tô Vũ nghiêm trọng hoài nghỉ hiện tại vô địch độc thân nhiều như vậy có phải là vì đều bị Lam Thiên mang đến cho bóng ma tâm lý hay không?
Đã có một Diệt Tằm vương, ai biết được có một vị vô địch nào khác cũng sa vào cái bẫy của gia hỏa biến thái kia hay không?
Thấy nữ nhân liền sợ!
Cái tên này thật sự là hại người rất nặng, ngay cả Diệt Tằm vương có khi đời này hay kiếp sau, ông sẽ không dám đi tìm đạo lữ nữa.
Vạn Thiên Thánh cô độc cả đời có lẽ cũng bởi vì Lam Thiên.
Hơi một tí là vị kia lại hóa thần thành tuyệt thế mỹ nữ trêu chọc hết lần này tới lần khác.
Ngươi lại còn biết lúc trước y là người thế nào, ngươi có thể không sợ được à?
Tô Vũ rùng mình một cái, nữ nhân… thôi được rồi, muốn có thật nhiều cường giả trong thiên hạ mang họ Tô, nhiệm vụ này cứ để cha ta hoàn thành đi.
Suy nghĩ lung tung một hồi, Tô Vũ uống một ngụm trà Hợp Đạo, nghe tiếng đọc sách êm dịu, đầu hơi mông lung… Dân dần, thế mà ngủ thiếp đi.
Kỳ thật đã rất lâu rồi Tô Vũ không ngủ.
Hắn cũng không cần!
Từ khi bước vào Chư Thiên chiến trường, hắn đã không còn biết ngủ là gì.
Khi mới vừa vào học phủ hắn còn nghỉ ngơi được mấy lần.
Mà những cơn ác mộng ngày xưa hắn cũng không còn mơ thấy nữa.
Ngày hôm nay, hắn nghe tiếng đọc sách, nhấm nháp nước trà, thời gian dần trôi qua, không ngờ lại ngủ thiếp đi.
Đã lâu không còn bị ác mộng dày vò, thế nhưng hôm nay Tô Vũ lại nhập mộng.
Mộng cảnh!
Khi Tô Vũ thấy mộng cảnh hết sức quen thuộc thì hắn liền biết là mình đang nằm mơ, cảm giác này rất cổ quái, thế nhưng hắn không phá võ mộng cảnh.
Hắn muốn nhìn xem mình đã lâu không nằm mơ thì hôm nay sẽ mơ thấy cái gì.
Người nào sẽ tới giết ta?
Trước kia luôn luôn có người tới giết ta, hiện tại cũng có thể giết ta được ư?
Nói đùa à?
Ta cường đại lắm!
Kể cả đám gia hỏa trong mộng trước kia, ta chỉ cần một bàn tay là có thể chụp chết một đám!
Trước kia, hắn chỉ là một người bình thường mà còn có thể chạy mấy bước.
Tô Vũ phán đoán một thoáng, trong mộng của hắn toàn là yêu thú rác rưởi, cùng lắm cũng chỉ là Nhật Nguyệt…
Hắn đang chờ đợi, chờ đợi quái vật đến.
Nhưng mà lần này không có.
Thiên địa tối tăm mờ mịt, không có quái thú.
Tô Vũ hơi ngạc nhiên, không giết ta nữa à?
Là bị ta hù sợ rồi?
Hắn suy đoán mộng cảnh khi xưa của hắn hẳn là do một vải cường giả bị giết trong Thời Gian sách tiết tàn niệm ra ngoài.
Thời Gian sách bị hao tổn cho nên mới tạo thành mộng cảnh.
Số dĩ càng về sau các chủng tộc xuất hiện càng yếu, đại khái là bởi vì tàn niệm của cường giả thẩm thấu ra ngoài trước, sau đó thì tàn niệm của kẻ yếu mới có thể lan ra.
Dựa theo suy tính, hiện tại hắn nằm mơ thì dẫu có xuất hiện yêu thú cũng chỉ tầm cảnh giới Lăng Vân hoặc Đằng Không.
Tô Vũ đang nghĩ ngợi, không gian mộng cảnh bỗng nhiên rung chuyển một thoáng.
Một cái bóng như ẩn như hiện, hư vô mờ mịt, mơ hồ có thể nhìn ra đó là một nữ nhân.
Có phải hắn đã nhận ảnh hưởng gì cho nên thấy người nảo cũng sẽ giống như nữ nhân?
Chỉ là một hình bóng mà thôi.
Tô Vũ mang theo một chút nghi hoặc, bóng người nọ đưa lưng về phía hắn, như ẩn như hiện, có về rất mệt mỏi, có vẻ rất khó chịu.
“Ngươi… Tới rồi.
Tô Vũ nhíu mày.
“Ngươi… Quá yếu…
“Chiến đấu tiếp!”
“Một mực chiến đấu tiếp đi!”
Dường như bóng người nọ đang kịch liệt thở dốc.
Tô Vũ thầm cả kinh, người nào đây?
“Thời Gian sư ư?”
Tô Vũ thấp giọng hỏi thăm.
Là Thời Gian sư đúng không?
“Ta… Không chịu nổi.
“.. đã sắp chết… “
“Chúng ta… Đang chờ ngươi… ‘ “Ta… Muốn về nhà… “
“Ƒa… Mệt mỏi quá..
“Ta mệt mỏi quá…. Ta nhớ nhà… xin lỗi… Ta…
Thật sự không chịu nổi… “
“Ta muốn trở về… Cưỡi Phì Cầu một lát… Nó lớn chưa..
Thanh âm đứt quãng, bóng người nọ có vẻ đang khóc thút thít, dần dần, cái bóng kia tiêu tán, biến mất vô tung vô ảnh, không gian trong mộng cảnh bỗng có đồ vật gì đó nhỏ giọt rơi xuống.
Tô Vũ theo phản xạ đưa tay ra tiếp được đồ vật kia.
Nắm chặt trong tay!
Trong nháy mắt, cảm giác bi thương mãnh liệt đến cực hạn xông tới, hắn có thể cảm nhận được TÕ ràng.
Đây là có người đang khóc.
Hắn chợt thấy hơi hốt hoảng, nơi này có người đang khóc, người này nói rằng mình rất nhớ nhài!
Chương 2552: Giọt Nước Mắt Của Thời Gian Sư.
“Hô”
Tô Vũ đột nhiên bừng tỉnh, mở mắt ra, trong mắt hắn lấp lánh ánh nước, hắn đang khóc.
Không, hắn là bị mộng cảnh ảnh hưởng, cảm xúc mãnh liệt kia đã quấy nhiễu hắn.
Tô Vũ run sợ vô cùng!
Hắn cực kỳ cường đại, nhưng mà giờ khắc này hắn lại bị mộng cảnh quấy nhiễu tới nỗi tâm thân không yên.
Hắn mở mắt ra, dường như hết thảy đều không có bất kỳ biến hóa nào.
Nhưng Tiểu Bạch Cẩu đang nằm bên cũng chợt bừng tỉnh, nó đứng phắt lên nhìn chằm chằm về phía Tô Vũ, ánh mắt tràn đây vẻ dị sắc, dần dẫn trong ánh nhìn có hào quang lấp lánh, mang theo một chút ngoài ý muốn, một chút không xác định và một chút chờ mong, nó tha thiết hỏi: “Ngươi…
Ngươi thấy cái gì? Ngươi vừa mới đi đâu?”
“Đi đâu ư?”
Tô Vũ ngây ngẩn đáp: “Ta đang ở đây mà, ta chỉ Cầu khóc cực kỳ thương tâm làm cho tất cả mọi người đều bị ảnh hưởng.
“Chủ nhân và tiểu chủ tử đều mất tích rồi…
không thấy họ đâu nữa…. Ta vẫn luôn trông nhà… Bọn họ đi rồi… Bọn họ không trổ lại…
Bọn họ gặp nguy hiểm… “
“ÔôôP”
Giờ khắc này, cảm xúc của Tô Vũ cũng gợn sóng kịch liệt, hắn lại tiếp tục bị quấy nhiễu.
Bên cạnh hắn, Cục lông nhỏ vừa mới say khướt cũng bị lây nhiễm, nước mắt giọt to giọt nhỏ lăn dài.
“Các ngài ở đâu?”
“Chiến đấu ở đâu?”
“Ta muốn đi tìm các ngài… “
Tiểu Bạch Cẩu nức nở, nó nhìn về phía Tô Vũ, sốt ruột hỏi: “Tiểu chủ tử đang ở đâu vậy?”
Tô Vũ cũng chảy nước mắt, hắn không thể ngăn lại, thiên địa này đều đang khóc!
Bên cạnh, Thư Linh và Trà Thụ cũng không ngoại lệ, có lẽ bản thân họ vốn đã rất bi thương, lúc này càng là lệ rơi đây mặt.
Tô Vũ áy náy đáp: “Ta không biết, nàng nói ta quá yếu, ta… hình như ta nhặt được một giọt nước mắt…
Tô Vũ hoài nghi nước mắt trong mộng cảnh vốn dĩ không tồn tại.
Hắn vội mở bàn tay ra xem xét, sau một khắc, sắc mặt hắn chợt biến hóa.
Hắn cam đoan ngay khi hắn vừa mới tỉnh táo thì trong tay hắn không có cái gì, nhưng mà bây giờ trong lòng bàn tay hắn lại hiện ra một thứ.
Đó là một giọt nước mắt óng ánh sáng long lanh!
“Ô hu hu hu hu.. “
Tiểu Bạch Cẩu khóc càng thêm thương tâm, mà cảm xúc của Tô Vũ cũng gợn sóng lợi hại, tình cảm nồng đậm bi thương lại lần nữa lây nhiễm.
Nước mắt trong tay tràn đầy tưởng niệm, bi thương, bất lực…
Cảm xúc của Tiểu Bạch Cầu cũng lây nhiễm tới Tô Vũ, khiến cho hắn khóc không ngừng được.
Ta… đã bao nhiêu năm rồi ta không khóc?
Tô Vũ cũng rất bất đắc di.
Đây là có chuyện gì?
Tiểu Bạch Cấu khóc lóc đau khổ một hồi, thút thít nhìn giọt nước mắt trong tay Tô Vũ rồi nức nở nói: “Là tiểu chủ tử, là Thời Gian sách… Là quyển sách kia mang nước mắt của tiểu chủ tử về…
Nàng nhớ nhà, nàng đang chiến đấu… Nàng gặp nguy hiểm!”
“Người đang ở đâu?”
Tiểu Bạch Cẩu khịt khịt mũi, cố gắng ngửi mùi vị, nhưng nó chỉ có thể truy tung đến trên người Tô Vũ, đó là do Thời Gian sách mang về.
Đây là một tàn ảnh, một giọt nước mắt lưu lại từ 15 năm trước!
Năm ấy, Thời Gian sư muốn về nhà!
Năm ấy, nàng nói nàng mệt mỏi, nàng không kiên trì nổi Tô Vũ run sợ, Thời Gian sư chưa chết sao?
Văn vương vẫn chưa chết sao?
15 năm trước!
Chẳng lẽ 15 năm trước thật sự đã xảy ra chuyện lớn gì?
Có lẽ Thời Gian sư và Văn vương đều chưa chết, họ tao ngộ cường địch, họ đang một mực kiên trì chiến đấu!
Thời Gian sách rốt cuộc là truyền tống về trong thời khắc tử vong hay là vào lúc chưa chết đã được Thời Gian sư chủ động truyền về?
Tất cả những thứ này rốt cuộc là muốn biểu thị điều gì?
Người nào có thể đối phó được với cả Thời Gian sư và Văn vương?
Chư thiên vạn giới này có cường giả như vậy sao?
Từng suy nghĩ dâng lên trong đầu Tô Vũ!
Lần này nếu mình không ngủ, chẳng lẽ mình cũng không thấy được một màn mới rồi?
Sắc mặt Tô Vũ nghiêm túc hẳn lên.
Nước mắt còn đang rơi xuống, rất nhanh, hắn nhìn về phía Tiểu Bạch Cấu: “Tiền bối, cái này… “
Hắn giơ tay, trong lòng bàn tay là một giọt nước mắt.
Thời Gian sưt Tiểu Bạch Cẩu nghẹn ngào, nhìn chằm chằm giọt nước mắt, nhìn một hồi lâu mới khó nhọc nói:
“Ngươi giữ đi! Đây là do tiểu chủ tử lưu lại… Có lẽ, về sau có ích với ngươi, có lẽ có thể tìm được tiểu chủ tử”
Nó thút thít, sau đó bỗng nhiên nhìn về phía Tô Vũ: “Ngươi… Lại ngủ thêm một giấc được không?”
Tô Vũ hơi xấu hổ: “Bây giờ ta không ngủ được”
“m Tiểu Bạch Cẩu gật gật đầu, cái đuôi nó khẽ lắc lư một thoáng, bịch một tiếng.
Tô Vũ ngất lịm!
Khi Tô Vũ tỉnh lại, gương mặt Tiểu Bạch Cấu vô cùng trông đợi nhưng lại hơi thất lạc, không thút thít nữa mà là đáng thương nói: “Không được, ý chí của ngươi vẫn còn đây, vừa rồi ngươi không tan biến… Ngươi chỉ ngất đi thôi”
Tô Vũ cười khổ, đúng vậy, ta mới ngất lịm!
Ta lại bị ngươi đánh ngất xỉu!
Ngươi đánh ngất xỉu ta hai lần!
Nếu không phải thấy ngươi đang rất thương tâm thì mối thù này ta tuyệt đối sẽ nhớ kỹ!
Ngươi là người đầu tiên đánh ta ngất xỉu hai lần…
không, là tiểu cẩu!
Tiểu Bạch Cẩu mất mát nhìn về phía Tô Vũ, nó nằm rạp trên mặt đất, ủ rủ tột độ, cái đuôi cũng không ngoe nguẩy nổi nữa, nửa ngày sau mới mở miệng: “Tiểu chủ tử… chưa chết, đúng không?”
Tô Vũ không biết, thế nhưng lúc này hắn không nghĩ nhiều đã gật đầu: “Khẳng định là chưa, bà ấy mạnh như vậy cơ mà! Còn có Văn vương bên cạnh nữa!”
“Ừm ừm!”
Tiểu Bạch Cẩu tự trấn an bản thân, lại trông đợi nói: “Tiểu chủ tử sẽ sớm trở về, đúng không?”
“ỨI”
Tô Vũ gật đầu.
Hiện tại tuyệt đối không thể kích thích tiểu cầu này.
Một con tiểu cầu có thể giữ nhà cho Thời Gian sư hơn mười vạn năm, nếu ngươi phá vỡ hi vọng của nó, Tô Vũ cũng không biết sẽ phát sinh chuyện gì.
Bây giờ bầu trời vẫn tối đen!
Trước đó, vùng trời này đều sáng trong vô ngần.
Tiểu Bạch Cẩu nhìn Tô Vũ, bỗng nhiên nói: “Ngươi chỉ thấy một lần sao?”
“Đúng vậy!”
“Vì sao trước kia ngươi không ngủ được?”
Tô Vũ bất đắc dĩ đáp: “Ta luôn phải chiến đấu, muốn ngủ cũng không có cơ hội, cũng ngủ không được”
“Ồ!” Tiểu Bạch Cẩu nhìn hắn một hồi lại nói: “Tiểu chủ tử khóc à?”
“Đại khái là vậy.
Lúc bấy giờ, Tô Vũ cảm thấy nói chuyện với Tiểu Bạch Cầu thì phải cần thận từng li từng tí, cảm giác như nó đã có dấu hiệu muốn phát điên.
Chương 2553: Bốn Đại Đạo Truyền Thừa Của Văn Vương.
Tiểu Bạch Cẩu nằm rạp trên mặt đất, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Qua rất lâu, bỗng nhiên nó đứng lên, tiếp đó chạy ào vào trong nhà như một làn khói.
Chốc lát sau, nó lại chạy ra, trong miệng còn ngậm theo một vật gì đó.
“Đây là nghiên mực Thiên Địa của chủ nhân, trước kia khi viết sách chủ nhân đã từng dùng… “
Tiểu Bạch Cẩu đặt nghiên mực trong miệng xuống trước mặt Tô Vũ, khắp khuôn mặt nó là vẻ khát vọng cùng trông đợi: “Cái này là do chủ nhân đánh chết một gia hỏa rất lợi hại, sau đó lột giáp của đối phương để luyện chết”
Tô Vũ nhìn nghiên mực kia, nhíu mày hỏi: “Đây là Thân binh sao?”
“Ta không biết”
Tiểu Bạch Cẩu giải thích: “Ta chỉ biết là chủ nhân có tứ đại bảo bao gồm bút mực giấy nghiên! Đây là nghiên mực Thiên Địa, ta thấy đại đạo truyền Tô Vũ càng thêm quyết tâm: “Tiền bối, ta sẽ nỗ lực hết mình, đúng rồi tiền bối, sao ngài lại không cần?”
Tiểu Cẩu lắc đầu: “Đại đạo thì phải thích hợp mới được! Ta không thích hợp, bằng không, trước kia ta đã không tự mở đạo! Nếu chủ nhân truyền thừa cho ngươi thì nói rõ là ngươi có khả năng!”
“Ta đoán chủ nhân không chỉ truyền thừa cho một mình ngươi, ngươi đạt được bút truyền thừa, Vận Linh nắm giữ giấy truyền thừa, nhưng xem ra y không phải người mà chủ nhân chờ đợi, bằng không y sẽ không tới mức đến giờ vẫn chưa trở thành Chủ Quy Tắc… Hiện tại ta cho ngươi nghiên mực truyền thừa, còn thiếu mỗi mực truyền thừa”
Cho đến lúc này, Tiểu Bạch Cẩu mới nói hết toàn bộ thứ nó biết cho Tô Vũ.
Đúng vậy, trước đó Tiểu Bạch Cấu không nói, đại khái là vì nó cảm thấy Tô Vũ nắm giữ một phần truyền thừa là đủ rồi.
Hiện tại nó lại nói hết cho hắn biết!
Bốn phần!
Không chỉ là một phần!
Không hiểu sao, Tô Vũ chợt nghĩ đến một người, Lưu Hồng!
Mực!
Trong bốn đại truyền thừa, mực truyền thừa vẫn chưa xuất hiện, Lưu Hồng luôn muốn đến Tử Linh giới vực… Cái tên này không phải là đạt được mực truyền thừa rồi chứ?
Hoặc là gã biết mực truyền thừa ở đâu, cho nên ga muốn tới Tử Linh giới tìm kiếm?
“Bốn đại đạo!”
Tô Vũ hít sâu một hơi, rốt cuộc Văn vương nắm trong tay bao nhiêu đại đạo?
Người như y thật sự đã chết rồi sao?
Rốt cuộc y gặp cường địch gì mà mười vạn năm đều không thể trỡ về?
Hắn nhìn chằm chằm nghiên mực Thiên Địa trên đất, vật chí bảo này mà Tiểu Bạch Cấu cứ thế giao cho mình?
Tô Vũ do dự hồi lâu mới cầm nghiên mực kia lên, trong nháy mắt, hắn phảng phất như thấy được một đầu mãnh thú đang gầm thét, há miệng lao về phía hắn!
Tô Vũ thầm giật mình, sau một khắc, nhìn lại thì đó chẳng qua chỉ là một nghiên mực bình thường.
Tiểu Bạch Cẩu ở bên cạnh nói: “Ta cũng không biết làm sao để ngươi kế thừa truyền thừa, chính ngươi tự tìm cách đi, ngươi nhất định phải tìm ra!”
Tiểu Bạch Cẩu lại nói tiếp: “Ngươi cũng xem như người thừa kế nghiên mực này, kỳ thật, ngươi tiến vào được đây rồi thì nên tính là người thừa kế.
Chẳng qua là ta thấy ngươi có bút của chủ nhân nhưng vẫn chưa thể nắm giữ, vì vậy ta nghĩ nên đưa nghiên mực cho người kế tiếp, ai có thể tiến vào đây thì kẻ đó có thể mang đi phần truyền thừa này.
Tô Vũ dỡ khóc dở cười: “Tiền bối, ý ngài là bất cứ ai có thể tiến vào thì đều có thể lấy đi nghiên mực Thiên Địa này ư?”
“Cũng không phải.”
Tiểu Bạch Cẩu lắc đầu: “Chủ nhân không nói, thế nhưng ta cảm thấy có thể cho người ta, ta thấy ngươi không phải người xấu nên mới cho ngươi, không thì ta cũng chẳng đưa cho ngươi đâu!”
Bị phát thẻ người tốt!
Tô Vũ hít sâu một hơi, hôm nay hết thảy mọi chuyện khiến trong lòng của hắn nhấc lên ngàn cơn sóng lớn, có điều hiện tại hắn đang cố tĩnh tâm, những việc này thật sự không thể nghĩ sâu, càng nghĩ thì ngươi sẽ càng hoảng sợ!
Thời Gian sư và Văn vương tao ngộ cường địch, vẫn luôn chiến đấu, thậm chí đã chiến đấu mười vạn năm…
Hắn không dám tưởng tượng!
Mà 15 năm trước, tại một nơi không biết ở đầu, có lẽ họ đã thất bại, có thể Thời Gian sư đã chết nên Thời Gian sách mới tìm đường bay trở về, mang theo một giọt nước mắt của nàng với hi vọng được trổ về nhà.
Hoặc là ở một khắc cuối cùng, nó mang theo một chút hi vọng, hi vọng tìm thấy một người tới cứu bọn họ!
Nhưng mà… Nói đùa à?
Trời ạ!
Thời Gian sư và Văn vương mạnh cõ nào chứ?
Họ nắm giữ không biết bao nhiêu đại đạo, một vị truyền thừa bốn đầu đại đạo, một vị sát lục chư thiên luyện chế ra Thời Gian sách để lập nên chư thiên!
Dưới tình huống như vậy, ngươi lại bảo ta đi cứu viện?
Đừng có đùa!
Bây giờ, cường giả nắm giữ một đầu đại đạo đã đủ để quét ngang chư thiên vạn giới, Thượng giới còn chưa hẳn có Đại Đạo cảnh.
Tô Vũ hít sâu một hơi, sau đó thu nghiên mực Thiên Địa vào trong tay, sau một khắc, nghiên mực Thiên Địa tiến vào trong biển ý chí.
Trong đầu hắn ngày càng có nhiều bảo vật.
Bút mực giấy nghiên… Hắn đã có bút, có nghiên mực và trang giấy là mảnh vỡ Liệp Thiên bảng, ngoại trừ mực ra thì thứ còn lại hắn đều có.
Hắn còn có Thời Gian sách của Thời Gian sư, Thánh Chủ lệnh của Nhân tộc, cộng thêm Văn Minh Chí mà hắn đích thân luyện chế.
Hiện tại đánh chết Tô Vũ, thù hoạch những thứ này thì có khả năng còn vưi hơn cả trở thành Chủ Quy Tắc.
Mà Tô Vũ mới chỉ là Nhật Nguyệt.
Tô Vũ nhìn về phía Tiểu Bạch Cẩu: “Tiền bối có nguyện ý ra ngoài không? Có lẽ… “
Tiểu Bạch Cẩu lắc đầu: “Không! Ta không thể ra ngoài! Ta phải trông nhà… ta không thể rời khỏi đây, ta đi rồi, vượt quá ba ngày chưa trở về thì nhà liên không còn nữa!”
“Hoa chết thực ra cũng không có vấn đề gì.. “
Tô Vũ vẫn muốn khuyên nhủ, trước đó hắn không nhất định phải thuyết phục Tiểu Bạch Cẩu ra ngoải, nhưng nếu Thời Gian sư đã xảy ra chuyện, biết đâu…
Tiểu Bạch Cẩu lại lắc đầu: “Thật sự không được, ta không thể rời bỏ nơi này, không chỉ là chuyện hoa chết, chủ nhân và tiểu chủ tử đều đã rời đi đã khiến nơi đây nhộn nhạo.
Nếu ta đi, ba ngày sau chưa trở về thì ngôi nhà này liền bị cuốn trôi, vọt sâu vào thời không trường hà, sẽ không tìm được nữa…
Dứt lời, nó nhìn về phía Tô Vũ: “Nếu ngươi thật sự có phiền toái, ta có thể ra ngoài giúp.
Nhưng trong vòng ba ngày ta nhất định phải trở về!”
Tô Vũ đã hiểu!
Thì ra là thết Không đơn thuần chỉ là bởi vì trông nhà tưới hoa, mà nơi đây vốn nằm trong thời không trường hà nên không thể dọn đi, một khi Tiểu Bạch Cẩu ra ngoài, không ai trấn áp thì nơi này sẽ bị cọ rửa và biến mất.
Vậy thì nhà của Văn vương sẽ chẳng còn nữa!
Lúc này rõ ràng là Tiểu Bạch Cẩu cũng đã nhượng bộ, ở thời khắc mấu chốt, nó có khả năng ra ngoài, thế nhưng nhất định phải về trong vòng ba ngày.
Trước đó, nó tuyệt đối sẽ không rời đi.
Giấc mơ của Tô Vũ đã làm cho Tiểu Bạch Cẩu hơi nóng nảy lo âu.
Tô Vũ gật gật đầu, sau một khắc, Tiểu Bạch Cấu hơi mất bình tĩnh nói: “Vậy… Tô Vũ, ngươi ra ngoài đi!”
“Hả2?”
Chương 2554: Khốc Đạo.
Tô Vũ còn định ở đây vài ngày nghe đọc sách, nào ngờ Tiểu Bạch Cẩu lại đuổi người: “Ngươi ở lại đây nghe sách, uống trà, có lẽ mất một trăm năm liền bước vào cảnh giới Chủ Quy Tắc, nhưng… nhưng màả như thế thì chậm quá.
Không phải ngươi nói, ngươi muốn đi tìm công pháp sao? Ngươi đi đi!
Nhớ tìm cả mực truyền thừa của chủ nhân nữa!
Tô Vũ, ngươi mau ra ngoài đi!”
Trước lúc này, Tiểu Bạch Cấu không hề tỏ ra nóng vội, Tô Vũ muốn ở lại bao lâu đều được.
Mà hiện tại, nó lại tỏ ra rất gấp gáp.
Ngươi mau ra ngoài đi!
Không đánh nhau, không tìm bảo thì sao ngươi có thể tăng nhanh thực lực?
Tiểu Bạch Cẩu chợt quay sang hai kẻ còn lại: “Thư Linh và Trà Thụ không chăm chú tu luyện gì cả, lần này ta không cho chúng đi ra, ta muốn giám sát chúng tu luyện! Chờ chúng nó lợi hại hơn, ngươi mà tới tìm thì ta liền để chúng ra ngoài giúp ngươi!”
Nói xong, nó lại quay đầu nhìn về phía đại thụ chưa hiểu rõ.
Thượng cổ hủy diệt như thế nào hẳn là có liên quan tới chiến đấu mà Thời Gian sư nói.
Bọn họ đang chiến đấu!
Là chỉ có hai vị này hay là còn có rất nhiều người khác?
Nhân Hoàng đâu?
Võ vương đâu?
Đều đã chết rồi sao?
Hay là họ vẫn còn sống, thế nhưng cũng đang phải chiến đấu?
Mười vạn năm, đại chiến gì mới có thể kéo dài mười vạn năm? Đến cấp bậc như Tô Vũ, càng mạnh thì chiến đấu càng nhanh, trừ phi hai bên thế lực ngang nhau, chiến đấu không ngừng.
Mười vạn năm… đây chẳng phải là đánh cho thiên băng địa liệt sao?
Nếu là ở Thượng giới thì đại khái đều đánh sụp cả Thượng giới luôn rồi đi?
“Một giọt nước mắt, một nghiên mực Thiên Địa…
Tô Vũ thâm nghĩ đây là thu hoạch ngoài ý của ngày hôm nay.
Tiểu Bạch Cẩu đang sốt ruột nên Tô Vũ cũng không chân chửừ lưu lại lâu, tránh làm nó chướng mắt, hắn đứng lên chào: “Ta ra ngoài trước đây!”
Tiểu Bạch Cẩu không giữ hắn lại, hất hất mặt như muốn mau tiễn người: “Ừ ừ, ngươi ra ngoài đi!”
Tô Vũ bất đắc dĩ, suy nghĩ một chút cuối cùng vẫn hồi: “Ta có một vấn đề, Nhân cảnh có lực áp chế lực không? Có thể mở ra được không?”
Tiểu Bạch Cẩu ngập ngừng: “Lực áp chế chính là để hạn chế thực lực kẻ ngoại lai đúng không?”
“Đúng thế”
“Rất nhiều năm trước thì có, sau này thì không!
Từ sau khi chủ nhân thắng thì không còn nữa! Bởi vì rất nhiều người đều có vật cưỡi, có bằng hữu tới làm khách, nếu mà áp chế người ta thì cũng không tốt! Còn muốn vạn tộc triều thánh, để người ta tới mà lại áp chế người ta thì cũng không hay.
Cho nên chủ nhân bọn họ đã giải trừ lực áp chết”
Tiểu Bạch Cẩu nói tiếp: “Lực áp chế thật ra là một quy tắc đại đạo… Cụ thể là cái nào thì ta cũng không biết.
Ngay từ đầu hẳn là nó vô chủ, sau này không biết là Nhân Hoàng bệ hạ nắm giữ hay là chủ nhân nắm giữ, ta cũng không hỏi! Tóm lại không phải chủ nhân thì sẽ là Nhân Hoàng bệ hạ giữ, ngươi muốn mở ra thì chỉ sợ phải bước vào cảnh giới Chủ Quy Tắc thì mới có hi vọng!”
Được rồi!
Kỳ thật khi biết thần văn là quy tắc thì Tô Vũ liền đoán được.
Nhân Hoàng hoặc là Văn vương đại khái không ngờ tới Nhân tộc sẽ có ngày hôm nay.
Năm xưa, bởi vì vật cưỡi nhiều, bằng hữu cũng nhiều, vạn tộc lại thường xuyên tới triều thánh, vì để biểu hiện Nhân tộc hào hùng khí thế nên mấy vị này mới loại trừ luôn lực áp chế.
Giờ thì hay rồi, Nhân tộc sắp gặp phiền toái lớn.
“Ta hiểu!”
Tô Vũ bắt lấy Cục lông nhỏ còn đang khóc thút thít, hắn thấy cổ quái hết sức, ngươi khóc đến tận bây giờ làm gì?
Thật là… Tiểu Bạch Cẩu người ta có còn khóc nữa đầu.
Gia hỏa vô dụng!
“Chư vị tiền bối, ta ra ngoài trước đây.
Dứt lời, Tô Vũ định rời đi, mà Cục lông nhỏ thì bất chợt gào lên: “Ta biết rồi, ta nhất định là nắm giữ khốc đạo, ta khóc thật đau lòng nha huhu!” (Khốc 3: khóc lóc) Ơi vậy trời?
Ngươi là khốc đạo?
Tiểu Bạch Cẩu phản bác: “Khẳng định không phải đâu, ngươi gào lên nãy giờ mà cũng đâu có chấn động đại đạo, làm sao lại thế được!”
“Ƒa khóc không dừng lại được nè….”
“Hu hu hu.. ˆ Tiểu Bạch Cẩu bày ra ánh mắt xin lỗi: “Ngươi quá yếu, còn không lợi hại bằng Tô Vũ.
Tô Vũ đã tự triệt tiêu cảm xúc lây nhiễm từ ta nhưng ngươi thì vẫn còn chịu ảnh hưởng, khóc thêm hai ba ngày nữa là hết thôi.
Vẫn còn hai ba ngày nữa á?
Giờ khắc này, Cục lông nhỏ thật sự rất muốn khóc, sao lại nói ta như thế?
Ta yếu lắm sao?
Được rồi, rất yếu.
Hóa ra ta không phải là khốc đạo!
Tô Vũ ở bên cạnh lại buồn cười muốn chết, thôi được rồi, hắn không cười, Cục lông nhỏ sắp đau lòng phát ngất kia kìa, nếu mà cười nữa khiến người ta nổi giận thì biết làm sao?
“Cáo từ!”
Tô Vũ cũng không nhiều lời, sảng khoái tỉnh thân giậm chân rời đi.
Lần này tiến vào được ngủ một hồi, cảm giác cả người nhẹ nhõm hơn hẳn.
Còn về Thời Gian sư… cứ tạm quên đi!
Không liên quan gì tới ta, tối thiểu thì hiện tại không có quan hệ!
Cái gì mà đòi đi cứu viện, nói đùa, ta còn chưa đánh lại Hợp Đạo, Đại Đạo cảnh như các ngươi thì càng khỏi phải nói.
Một lát sau, Tô Vũ tan biến trong thác nước.
Mà Tiểu Bạch Cấu nhìn theo bóng hắn một hồi, rất nhanh bèn quay đầu, nhe răng với Thư Linh và Trà Thụ, nổi giận đùng đùng nói: “Đọc sách, nhanh đọc sách! Thư Linh, Trà Thụ, không đọc sách, không lợi hại hơn thì ta sẽ đem các ngươi đút cho Đại Thụ ăn! Các ngươi quá ngu ngốc!”
Thư Linh im lặng, ngươi nói Trà Thụ thì còn được, đừng nói ta, trí tuệ của ta rất cao đó.
Được rồi, Phì Cầu thật sự gấp gáp quá mức nên mới tức giận, đọc sách đi!
Một lát sau, tiếng đọc sách vang vọng đất trời.
Thư Linh bắt đầu chậm rãi niệm, Trà Thụ cũng ngoan ngoãn nghe giảng bài, ngay cả tắm rửa đều không đi, Phì Cầu tức giận rồi!
Chương 2555: Chờ Ta Bước Vào Dung Đạo.
Mà Tô Vũ vừa sải bước ra khỏi thác nước thời gian.
Dường như đã trôi qua mấy đời!
Bên trong và bên ngoài tựa hồ không ở cùng một thời không, dù hắn chỉ ở lại một ngày nhưng thu hoạch thì lại không nhỏ.
Vừa ra ngoài, không trung mịt mờ phủ kín mưa phùn.
Toàn bộ Nhân cảnh đều đang hoan hô.
Mưa phùn rơi vào trên người Tô Vũ, hắn bất giác nhíu mày, mưa nguyên khí ư?
Nhỏ như vậy sao?
Thật là keo kiệt!
Đại Chu vương làm gì thế này, ta bảo ngài làm trời mưa, ngài không làm mưa lớn mà chỉ là mưa phùn lất phất, cái quái gì chứ2 Tô Vũ chợt tan biến, sau một khắc, hắn hiện lên ở trong hư không.
Trên không trung, Đại Chu vương đang mang không hay ho gì.
“Vậy thôi!”
Tô Vũ bàn về chuyện này nữa, hắn truyền âm hỏi:
“Đại Chu vương, ngài nói xem nếu Đại Tân vương chuyển tu dung binh đạo thì sẽ như thế nào?”
Nụ cười của Đại Chu vương chợt tan biến: “Chuyển tu dung binh đạo?”
Y cau mày truyền âm: “Thân thể lão Tần bị hao tổn không ít, nhưng hắn vốn là Chiến giả đạo! Lúc này mà chuyển tu thì sẽ phải bắt đầu lại từ đầu”
Dứt lời y lại nói: “Mà hiện tại vạn giới không ủng hộ đạo khác ngoài tam thần đạo!”
“Ta biết, nhưng vì sao Ma Hoàng có khả năng bước vào Hợp Đạo? Gã cũng tu tam thân pháp mà!”
“Không giống nhau!”
Đại Chu vương giải thích: “Cùng là tam thân đạo nhưng chúng không theo Nhân tộc đạo, chúng ta là tu Nhân tộc đạo, chủng tộc khác biệt nên tu luyện đạo khác biệt.
Đại đạo của chúng thì Nhân tộc lại khó hòa hợp.
Tô Vũ không nói gì, chỉ hỏi: “Vậy Đại Tân vương có khả năng tu luyện dung binh pháp đúng không? Ngài ấy có kinh nghiệm lại am hiểu thương pháp, bước vào Thương đạo, ta nghĩ hẳn là sẽ tiến bộ rất nhanh?”
Đại Chu vương gật đầu: “Chủ yếu là e ngại quy tắc trừng phạt, hiện tại nếu hắn tu dung binh pháp thì nhất định sẽ tao ngộ quy tắc trừng phạt mạnh mết”
Tô Vũ vừa muốn nói chuyện, Đại Chu vương đã lên tiếng trước: “Đừng bảo là để ngươi tới gánh vác, ngươi chịu không được đầu, mà ngươi cũng không có cách nào gánh được, ngươi không phải người tu luyện.”
Tô Vũ không cho là đúng: “Không, nếu dung binh pháp là do ta truyền thụ cho Đại Tần vương thì ta chính là người có quan hệ nhân quả.
Nói tới đây, Tô Vũ bỗng nghĩ tới một chuyện: “Được rồi, ta vẫn phải tìm Thiên Diệt truyền thừa dung binh pháp cho ta trước cái đã, nhưng mà bọn hắn truyền thừa cho ta có lẽ sẽ có chút phiền toái! Không cần nữa, chờ thêm một chút đi!”
Chờ?
Đại Chu vương nhìn hắn, chờ cái gì?
Tô Vũ không nói gì, chờ ta dung đạo đi!
Sau khi ta dung đạo, sử dụng Thời Gian sách hẳn là có khả năng dẫn người tiến vào nơi không ảnh hưởng bởi quy tắc, cũng chính là nhà của Văn vương!
Đúng thế!
Trong nháy mắt Tô Vũ đã có ý tưởng, chính là như vậy!
Hiện tại hắn không thể dẫn người vào, trừ phi hắn có thể nắm giữ được Thời Gian sách, Thư Linh và Trà Thụ thì khác, hai vị này vốn là linh thức trong đó, Cục lông nhỏ cũng hoàn toàn khác biệt.
“Có lẽ ta có thể đưa Nhân tộc đến nơi không hướng về quy tắc, tránh khỏi trừng phạt!”
Tô Vũ đã có dự định!
Cho nên chuyện của Đại Tân vương bọn họ tạm thời phải kéo dài một chút, mấu chốt là mình phải sớm bước vào Dung Đạo cảnh mới được.
Vẫn là thân văn tốt nhất, thần văn chính là quy tắc, ngay từ đầu nó đã là quy tắc đại đạo, vì vậy khi xưa tuy không cho phép dùng để bước vào Vĩnh Hằng, bất quá thần văn đại khái cấm không được, quy tắc cũng cấm không được quy tắc!
Mang theo tâm tư nảy, Tô Vũ quay người rời đi.
“Ngươi đi đầu?”
Đại Chu vương hồi một câu, hiện tại Tô Vũ hành sự thần thần bí bí, Đại Chu vương cảm thấy mình còn không thâm trầm bằng cái tên này.
Giả vờ thâm trầm với ta làm gì chứ?
“Ta đi bước vào Dung Đạo cảnh!”
Tô Vũ cũng không quay đầu lại, chỉ nói: “Đại Chu vương xin hãy quan tâm Nhân cảnh nhiều hơn, chút việc vặt này không cần ta tới quản! Ta đi đây!
Thuận tiện bái phỏng cường giả các tộc một lượt!”
“Ngươi… “
Đại Chu vương im lặng, ngươi bỏ chạy luôn à?
“Vậy lúc nào thì ngươi mới về Nhân cảnh?”
“Không biết”
“Nếu như.
“Không có nếu gì cả, Đại Chu vương, nên hỏi thì hỏi, không nên hỏi thì ngài bớt hỏi vải cầu đi!”
Dứt lời, Tô Vũ đã tan biến.
Rất nhanh, Tiểu Chu vương đi tới bên cạnh Đại Chu vương, cười cười trêu chọc: “Ăn quả đắng rồi à?”
Đại ca nhà mình rất ít khi chịu thiệt.
Kết quả lại gặp phải tên kỳ lạ như Tô Vũ!
Hắn chỉ biết nói cái hắn muốn nói, xong xuôi liền đi, căn bản không muốn nghe Đại Chu vương nói nhảm.
Dù Đại Chu vương có muôn vản năng lực, gặp được dạng người như thế này thì cũng không có cách nào ứng đối.
Đại Chu vương không nói gì, y nhìn về hướng Tô Vũ biến mất, nhẹ nhàng thổ ra một hơi: “Thật là, hắn không chịu nghe ta nói, cũng không thèm lấy mảnh võ thứ ba đi:
Y vốn cho rằng Tô Vũ bức thiết muốn có mảnh võ thứ ba, dùng nó để dụ Giám Thiên Hầu, kết quả không phải.
Người ta còn chẳng thèm nhắc tới thứ này.
Hắn đang nghĩ cái gì thế?
Ánh mắt của y nghỉ hoặc nhìn về phía Tỉnh Lạc sơn, Tô Vũ đi ra nhanh như vậy, liệu có thu hoạch gì không?
Mới chỉ ở lại một ngày, khí tức cũng chỉ vững chắc hơn một chút.
Cũng đâu thấy hắn cường đại thêm được bao nhiêu.
“Dung đạo…
Đại Chu vương lầm bẩm một tiếng, ngươi tìm được cách để dung đạo thật sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










