[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 477 : Đây Là Hành Động Khoe Của! (c2381-c2385)
❮ sautiếp ❯Chương 2381: Đây Là Hành Động Khoe Của!
“Đại Tần vương!”
Đại Chu vương quát một tiếng: “Một đám tiểu bối đang ở đây, ít nói vài câu đi!”
Đại Tần vương lạnh nhạt đáp: “Chính vì tiểu bối đang ở đây nên ta mới nói vài câu! Đều là chiến hữu năm xưa, ta cũng không muốn đao thương tái ngộ, khiến tiểu bối chê cười!”
Bên cạnh, Tô Vũ bình thản, chỉ nghe không nói.
Hắn yên lặng quan sát, phán đoán tâm tư các vị vô địch Nhân tộc, ý nghĩ của bọn họ, lập trường của bọn họ.
Hiện tại Nhân cảnh chỉ có vài phe phái.
Phái chủ chiến do Đại Hạ vương cầm đầu.
Phái chủ hòa do Đại Chu vương cầm đầu, cho tới nay ý nghĩ của Đại Chu vương đều là như thế, chủ hòa, mở ra cấm chế của Nhân tộc, dốc sức lo nội sự, giảm bớt tranh đấu với bên ngoài.
Loại thứ ba, phái lui giữ, tìm tiểu giới vượt qua quãng đời còn lại.
Loại thứ tư, phái đầu hàng!
Chắc chắn có những người như vậy, như Đại Tần vương đã nói, đại tộc hứa hẹn khi ngươi đến Tiên tộc sẽ cho ngươi thay đổi thành huyết mạch Tiên Hoàng, quyền cao chức trọng, thân phận cao thượng, nhưng từ nay về sau phải vứt bỏ thân xác, không làm người nữa!
Phái này do ai cầm đầu… Có lẽ không ai dám lộ ra, dù trong lòng có suy nghĩ thì cũng chỉ dám yên lặng suy nghĩ, nếu không, sẽ chọc giận Đại Tần vương luôn không xen vào chuyện phe phái.
Chủ chiến, chủ hòa hay là lui giữ tiểu giới đều được, đều là đường ra cho tương lai.
Chỉ có phái đầu hàng là Đại Tần vương chắc chắn muốn chèn ép.
Phái đầu hàng nhiều không?
Có bao nhiêu?
Hiện tại không rõ ràng lắm, nhưng mọi người đều biết phái này nhất định có tồn tại, chỉ là e sợ uy thế vài người nên không dám hành động, như Đại Tần vương đã nói, ngươi mà dám làm, ta liền dám giết!
Ám sát hay cường sát cũng được, dù mất mạng thì cũng muốn giết ngươi!
Như vậy mới có thể khiến Nhân tộc bảo trì nhất thống.
Đại Tần vương thấy mọi người không nói lời nào, ông lại nói: “Ta biết, có vài người người biết chuyện xưa thời thượng cổ, biết 9 lần triều tịch chi biến trước, thậm chí một vài sứ giả sẽ cố ý cho ngươi biết 9 lần trước chúng ta thảm bại như thế nào! Nhân tộc thê thảm như thế nào! Nhưng ta chỉ muốn nói, nếu 9 lần mà vẫn không diệt được Nhân tộc, vậy Nhân tộc sẽ bị diệt ở lần thứ 10 được sao?”
“Chúng ta là Hoàng giả thượng cổ!”
Đại Tần vương lạnh lùng nói: “Thượng cổ tới nay, cả 9 lần Nhân tộc đều tranh phong, chinh chiến chư thiên, thất bại cũng không sợ, tiếp tục chờ đợi lần kế tiếp! Tới lần thứ 10, xương cốt mềm rồi sao?”
Một bên, Đại Chu vương thở dài: “Không phải chúng ta mất đi cốt khí, mà là 9 lần chinh chiến, thế hệ trước không còn! 9 lần trước ít nhất còn có vài cường giả sống sót từ các lần triều tịch trước đó, tới thế hệ chúng ta… Không còn một ai! Lão Tần, mọi người cũng không muốn như vậy, nhưng mà… Lần này quá vô vọng!”
Đại Tần vương trầm giọng: “Vô vọng ư?”
Ông chỉ Tô Vũ: “Chẳng lẽ thế hệ trẻ không phải hy vọng ư? Có một người như Tô Vũ có thể giết Trí vương, sau đó sẽ xuất hiện thêm 10 người, 100 người, tắm máu chư thiên!”
Không ít người nhìn về phía Tô Vũ, Tô Vũ vẫn lộ vẻ bình tĩnh.
Thậm chí muốn cười!
Đừng nhìn ta, ta không có gì muốn nói.
Ta chỉ là người qua đường mà thôi!
Tô Vũ có chút nhàm chán, lấy Cục lông nhỏ ra chơi tung hứng.
Đại Tần vương vốn muốn nói thêm câu nữa, thấy cảnh này… lập tức tắt điện.
Tô Vũ không đàng hoàng chút nào.
Hắn nghĩ thế nào?
Những người khác thấy hắn chơi sinh vật lông xù kia thì không rét mà run, thứ này có một đôi cha mẹ vô cùng cường hãn, động một chút là đòi nuốt Bán Hoàng, không sợ ư?
Tô Vũ bình tĩnh mặc kệ tất cả, lấy ra một đóa hoa lộng lẫy, cười tủm tỉm nhìn cục lông: “Ngoan, ngươi gầy rồi, ăn một chút đi…”
“Tô Vũ!”
Đại Tần vương khẽ quát: “Làm gì vậy? Ngươi lấy Cửu Diệp Thiên Liên ra làm gì?!”
Tứ phương chấn động!
Một đám người đồng loạt nhìn về phía Tô Vũ, nhìn cánh hoa trong tay hắn, Tô Vũ nhíu mày, rồi nhanh chóng khôi phục tươi cười, nhẹ giọng nói: “Tần vương bệ hạ, ngài thất thố rồi, cục lông là huynh đệ của ta, cho ăn một cánh của Cửu Diệp Thiên Liên thì làm sao?”
Tô Vũ mỉm cười: “Chín cánh, cho nó một cánh thì có vấn đề gì?”
Tô Vũ nở nụ cười: “Dù sao cũng chẳng có tác dụng lớn với ta.”
Nghe vậy, có người không nhịn được nói: “Tô Vũ, chí bảo này có thể giúp cường giả thăng cấp Hợp Đạo! Nếu người không cần, Đại Tần vương…”
Tô Vũ bình thản đáp: “Đồ của ta, ta muốn cho ai là việc của ta, chư vị đừng nhiều lời! Huống chi, một cánh đã mất, vốn chỉ còn tám cánh, sao có thể thăng cấp Hợp Đạo được nữa!”
Hắn khịt mũi coi thường, sau đó cười ha hả nhét cánh Cửu Diệp Thiên Liên kia vào trong miệng cục lông, cưỡng ép bóp miệng nó, không cho những người khác phát hiện, hắn cười nói: “Cho ngươi một cánh, còn 7 cánh nữa, chúng ta về rồi ăn tiếp!”
Giờ phút này, trên người cục lông kim quang lấp lánh!
Tô Vũ mỉm cười, tiện tay nhét vào trong đầu, đầu hắn cũng tỏa kim quang lấp lánh.
“…”
Một đám ngây người!
Má!
Súc sinh!
Một cánh Cửu Diệp Thiên Liên có thể đổi được một khối vật gánh chịu đúng không?
Vậy mà súc sinh này đút cho cục lông ăn!
Phần còn lại cũng muốn cho nó!
Súc sinh!
Một đám người cuồng mắng trong lòng, phía sau, một đám Nhật Nguyệt kinh ngạc rớt tròng mắt!
Chuyện gì đây?
Dùng Cửu Diệp Thiên Liên cho thú cưng ăn ư?
A a a!
Một đám Nhật Nguyệt hận không thể điên cuồng hét lên, ngươi không cần thì ném xuống đất, để chúng ta nhặt lại cũng được, sao ngươi lại có thể làm như vậy?
Đại Tần vương tức giận, sau đó thì… âm thầm chấn động trong lòng.
8 cánh đâu ra?
Nếu ông không mù, lúc trước Tô Vũ chỉ còn 3 cánh.
Hắn lấy đâu ra 8 cánh!
Gia hỏa này đang làm cái gì?
Vẻ mặt Tô Vũ vẫn bình tĩnh, trong biển ý chí của hắn, cục lông đang ghê tởm nôn khan, ủy khuất quát: “Làm gì đấy?! Khó ăn quá! Đắng quá! Thật ghê tởm! Ma ma ta ở đây mà ngươi còn bắt nạt ta!”
Tô Vũ nhanh chóng nói: “Đừng nói nhảm, khi kiếm lời sẽ chia phần cho ngươi! Tiền bối đừng trách, ta và Cục lông nhỏ là huynh đệ, khi kiếm lời, ta đều phân cho nó, Cục lông nhỏ, đúng không?”
Cục lông nhỏ ngẩn ra, sau đó uể oải nói: “Được rồi, thật là, sao không nói cho ta trước một tiếng!”
Tô Vũ lười để ý, tiểu gia hỏa lá gan lớn rồi.
Còn dám đấu võ mồm với ta!
Khi ma ma ngươi không ở đây, ta sẽ xử lý ngươi!
Tô Vũ đuổi Cục lông nhỏ đi, thấy mọi người còn đang nhìn chính mình, hắn bật cười nói: “Làm sao vậy? Tần vương bệ hạ, đi thôi, không có gì hay, chẳng lẽ Tần vương bệ hạ muốn mua một cánh? Ta đồng ý bán cho ngài, giá hữu nghị là ba vật gánh chịu hoặc một khối thi thể vô địch, ngài mua không?”
“…”
Đại Tần vương khô cằn nói: “Không cần! Một cánh vô dụng với ta!”
Tô Vũ cười: “Đúng vậy! Ta đã bảo thứ này vô dụng mà, ngoại giới nói ngoa mà thôi!”
Đại Chu vương khẽ cười nói: “Tô thành chủ, nếu là một đóa hoa hoàn chỉnh thì vẫn có hy vọng thăng cấp Hợp Đạo, đáng tiếc.”
Tô Vũ cười gật đầu: “Đúng là đáng tiếc! Gia hỏa Huyết Hỏa kia làm hỏng mất một cánh của ta rồi, vậy nên ta mới giết gã! Kẻ không chiếm được thì đạp đổ như hắn làm vậy không phải là muốn chết sao?”
Đại Chu vương nhìn Tô Vũ thật sâu, sau đó cười nói: “Tô thành chủ thật hào phóng với Phệ Thần Thái Tử, dù chỉ là một cánh, nhưng hắn là không khó để đổi nó lấy một khối vật gánh chịu.”
Tô Vũ cười nói: “Không cần! Ta có rất nhiều vật gánh chịu!”
Dứt lời, trong tay Tô Vũ hiện lên một cuốn sách, hắn cười nói: “Không phải ngoại giới đồn đãi ta rèn tà binh à? Lời đồn không sai đâu, ta đã dùng 40 khối vật gánh chịu vào thứ này!”
Có người không nhịn được hít sâu một hơi, trong lúc nhất thời, vô số người kinh ngạc hít sâu.
Má!
Thật hay giả?
Đại Chu vương nhìn thoáng qua, không thâm nhập tra xét, giờ mà tra xét thì chính là khiêu khích, y chỉ cảm thụ một chút, Đại Chu vương nhẹ nhàng gật đầu nói: “Bảo bối! Lần trước luyện binh xuất hiện lôi kiếp chính là cái này đúng không? Tà binh sao… Là tà binh hay thánh binh thì binh khí đều dùng để giết người! Không sao cả, nhưng binh khí này tiêu hao không nhỏ.”
Tô Vũ cười nói: “Tạm được, mới chỉ là 40 kiện vật gánh chịu cộng thêm mấy thi thể vô địch! Thứ này thăng cấp thành thần binh mới hữu dụng, hiện giờ nó còn không hữu dụng bằng nắm tay của ta!”
Một đám người câm nín.
Cứ cảm thấy Tô Vũ đang khoe giàu!
Quá có tiền!
Quá xa xỉ!
Điên rồi ư? Dùng nhiều chí bảo như vậy để rèn binh khí này, 40 kiện vật gánh chịu đủ cho 20 vị Nhật Nguyệt thăng cấp vô địch!
Kẻ điên!
Chương 2382: Giết Tô Vũ Sẽ Phát Tài
Giờ phút này, Đại Tần vương không nghĩ đến Cửu Diệp Thiên Liên nữa, ông nhìn sách của Tô Vũ, thở dài nói: “Ngươi muốn dung hợp bao nhiêu vật gánh chịu?”
“Một vạn!”
Tô Vũ cười: “Thiếu một chút cũng không sao! Đương nhiên vật gánh chịu có càng nhiều càng tốt, Đại Tần vương bệ hạ có không? Ta có thể dùng bảo vật khác để đổi, ta đủ khả năng đổi vài kiện đấy…”
Dứt lời, hai cây Long Huyết quả hiện lên, ngay sau đó, Thiên Hà cát lớn như cối xay hiện lên, lại tiếp sau đó, Thủy Ngưng châu to như tòa núi nhỏ xuất hiện.
Tiếp theo là vô số triền long mộc.
Tô Vũ cười nói: “Lần này ta tới Nhân tộc gặp Tần vương bệ hạ vốn đã muốn hỏi xem ngài có dư vật gánh chịu hay không?”
Đại Tần vương không nói gì!
Những người khác im lặng.
Các vị vô địch chấn động, rốt cuộc gia hỏa Tô Vũ này đã vớt được bao nhiêu trong Tinh Vũ phủ đệ!
Hắn có quá nhiều bảo vật!
Nếu không phải còn chút lý trí thì mọi người đều muốn lao lên xử lý hắn, hắn quá giàu, giết hắn sẽ phát tài!
Đại Tần vương cứng ngắc, sau một lúc lâu, ông mở miệng nói: “Có cũng không thể đổi, Nhân tộc cần vật gánh chịu cho Nhật Nguyệt thăng cấp! Hiện nay rất nhiều Nhật Nguyệt vì thiếu vật gánh chịu mà không thể thăng cấp…”
Tô Vũ cười: “Đơn giản.
Học ta đi, giết mấy chục vô địch, dù làm vỡ một ít thì vẫn có cái nguyên vẹn! Không thì Tần vương bệ hạ làm một vố vậy, ta có thể xuất lực duy trì, chiến thắng thì chia 3:7, thế nào?”
Đại Tần vương lại câm nín.
Chúng ta làm một vố… Nhưng chia 3:7 thì thôi!
Gia hỏa nhà ngươi quá giàu, lười kéo ngươi.
Đại Tần vương bình thản nói: “Thôi, chúng ta sẽ chậm rãi gom góp!”
Phía sau Tô Vũ, Đại Hạ vương không nhịn được hỏi: “Cái cối xay lớn kia là Thiên Hà cát à?”
“Đúng vậy.”
“Cái kia… có bán không?”
Tô Vũ nháy mắt, “Chuyện này bàn sau, Đại Hạ vương bệ hạ muốn mua để mở ra thức hải bí cảnh phải không? Chuyện này chúng ta bàn riêng nhé!”
Đại Hạ vương vui mừng: “Vậy được!”
Tô Vũ cười thầm.
Đương nhiên là được, thức hải bí cảnh là của ta, không phải của ngài, ngài được cái gì.
Những người khác, kể cả vô địch, giờ phút này có vài người không im lặng được nữa, Thiên Đúc vương vội nói: “Triền long mộc có bán không? Tuy không phải cấp bậc Thiên binh, nhưng ta có thể rèn Thiên binh… Tô Vũ, ta miễn phí rèn giúp ngươi, chia 3:7… Không thì 2:8 cũng được!”
Ông nhìn về phía Tô Vũ, hết sức chờ mong.
Thấy Tô Vũ không nói lời nào, ông sốt ruột nói: “Nếu không được nữa thì 1:9! Trong tình huống bình thường, muốn nhờ ta rèn Thiên binh đều cần chuẩn bị hai phần tài liệu, ta nhận một phần làm phí chế tạo, hiện tại ta chỉ cần một thành!”
Tô Vũ mỉm cười: “Không cần phiền phức như vậy! Ta sẽ đưa mấy thứ này cho lão sư ta luyện tập, đúc binh cần luyện tập nhiều, luyện mấy trăm lần, lão sư ta sẽ thành Thiên binh sư, đa tạ Thiên Đúc vương.”
“…”
Thiên Đúc vương phát điên!
Ông vội nói: “Triệu Lập ư? Lần trước hắn đúc binh quả là có chút thu hoạch, nhưng nhiều nhất chỉ đến Địa binh đỉnh, hơn nữa thực lực hắn không đủ, cho hắn tài liệu này, hắn sẽ phí phạm ít nhất là một nửa! Dù thăng cấp Thiên binh sư thì cũng mất nhiều hơn được!”
Tô Vũ cười nói: “Không sao, chỉ là chút tài liệu rác rưởi mà thôi, ta không dùng được! Lão sư ta chế tạo mấy trăm lần lại có thể thăng cấp!”
Tô Vũ cười nói: “Nếu Thiên Đúc vương tiền bối muốn, vậy ta đưa ngài một hai phần cũng được, chỉ cần tiền bối nguyện ý đúc binh trước mặt lão sư ta, để chúng ta kiến thức thuật đúc binh của ngài, tài liệu đúc binh kia ta sẽ tặng cho ngài!”
Đúc binh!
Thiên Đúc vương nao nao, có chút chần chờ: “Cái này… Ta và Triệu gia không cùng đạo đúc binh, đúc Thiên binh sẽ đề cập đến chút lý niệm cá nhân của ta…”
Tô Vũ cười nói: “Vậy thì thôi!”
Nếu không muốn, vậy quên đi!
Nếu nguyện ý… kỳ thật đúc binh khá gian nan, phải toàn lực ứng phó, khi ấy, dù khí tức huyết mạch cường đại thế nào thì cũng sẽ bại lộ!
Thiên Đúc vương… trong diện tình nghi!
Quả thật thuật đúc binh sẽ đề cập đến chút lý niệm cá nhân, nhưng nếu không đúc binh khí chứng đạo thì vấn đề không lớn.
Tô Vũ đang nghĩ ngợi, Thiên Đúc vương cắn răng nói: “Vậy… cũng được! Ngươi bỏ ra tài liệu đúc binh, sau khi hoàn thành, binh khí đó… thuộc về ta?”
“Đương nhiên!”
Tô Vũ cười nói: “Đây chỉ là việc nhỏ, lão sư ta muốn thăng cấp Thiên binh sư nên cần quan sát học hỏi, kể cả chính ta, ta cảm thấy hiện tại ta cũng có hy vọng đúc Địa binh đỉnh phong… Thiên binh sư thì cần xem vài lần thì chắc sẽ có khả năng!”
Một đám người bừng tỉnh, bấy giờ mới nhớ ra hắn có thể đúc binh!
Cuốn sách trên tay Tô Vũ là do chính hắn đúc!
Bởi vì căn cơ quá tốt, nhưng cũng chứng minh thuật đúc binh của Tô Vũ khá cao siêu.
Mà lão sư hắn… Mọi người đều biết bọn họ đang không nói đến Bạch Phong, mà là Triệu Lập.
Triệu Lập sắp phát tài rồi!
Nhiều triền long mộc như vậy, tuy rằng không phải cấp bậc Thiên binh, nhưng có thể đúc ra Thiên binh, đúc thành Thiên binh trung đẳng thì có thể dùng làm vật gánh chịu!
Mọi người đều cảm thấy Tô Vũ đang khoe khoang sự giàu có!
Nhưng mà người ta là thật sự giàu có!
Quá có tiền!
Tô Vũ bình tĩnh đi tiếp, vừa đi vừa nói: “Tần vương bệ hạ, Nhân tộc có vị tiền bối nào am hiểu luyện đan không?”
“Luyện đan?”
Đại Tần vương nhìn hắn, mở miệng hỏi: “Ngươi nói am hiểu, là am hiểu đến mức nào?”
“Chẳng hạn như có thể luyện chế đan dược Địa giai đỉnh phong, thậm chí Thiên đan!”
“Không có!”
Đại Tần vương lắc đầu: “Luyện đan còn ít hơn chế binh, huống chi không có vị Vĩnh Hằng nào tới được cảnh giới Thiên đan sư.”
Tô Vũ lộ vẻ tiếc nuối, tùy ý lấy ra một dược đỉnh, thở dài nói: “Có vẻ đan lô Thiên binh chỉ có thể phủ bụi trần! Ta vốn muốn nhờ người giúp ta luyện một lò đan dược đây!”
“…”
Phía sau, một đám người trừng mắt!
Vô địch còn khắc chế một chút, nhưng đám Nhật Nguyệt thì đã duỗi dài cổ muốn đi xem.
Đan lô Thiên binh?
Tô Vũ tùy ý thưởng thức, cười nói: “Đan lô à, lộ kim văn cho ta nhìn xem nào!”
Đan lô kia hình như có linh tính.
Một lát sau, thật sự hiện ra kim văn, 140 đạo!
“Oa!”
“Thiên binh đỉnh cấp!”
“…”
Lúc này, vô địch cũng không nhịn được nữa, Thiên binh đỉnh cấp!
Bên kia, Thiên Đúc vương hít hà một hơi: “Thứ này có lẽ vốn là Thiên binh trung đẳng, nhưng trải qua vô số năm tháng, địa hỏa không ngừng thiêu đốt mà không thể phá hủy đan lô, tinh luyện nó không biết bao nhiêu lần, lần sau càng cường đại hơn lần trước, dược đỉnh này… Chí bảo!”
Chí bảo!
Một vị Thiên binh sư đưa ra đáp án.
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Xem như bảo vật, đáng tiếc là không có luyện đan sư xứng đôi, có vẻ chỉ có thể phá ra cho tà binh của ta cắn nuốt!”
Tô Vũ cất đại đỉnh đi, đoạn nói: “Kỳ thật lần này ta tới Nhân tộc là có chuyện muốn nhờ, ta hy vọng Văn Minh Chí của ta có thể cường đại hơn, nhưng nó còn thiếu vài thứ! Lần trước, Đại Minh vương bệ hạ cung cấp đại trận Thiên cấp, Ngưu phủ trưởng luyện chế Thần Phù cường đại, nhưng… Văn Minh Chí của ta vẫn thiếu một thứ, nó thiếu một bộ đại trận giam cầm!”
Ánh mắt Tô Vũ sáng quắc: “Ta muốn Văn Minh Chí vừa xuất hiện, vô địch cũng bị giam cầm, mặc ta đánh chết! Tốt nhất là có thể giam cầm thời không trường hà! Vậy phải cần cường giả tinh thông pháp tắc thời gian và pháp tắc giam cầm giúp ta!”
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn về phía vô địch Nhân tộc: “Diệt Tằm vương tiền bối, Cấm Thiên vương tiền bối, nếu hai vị nguyện ý giúp ta hoàn thiện bảo vật này, chế tạo một bộ đại trận giam cầm, ta nguyện dùng trọng bảo tạ ơn!”
Trọng bảo!
Diệt Tằm vương nuốt nước miếng: “Trọng bảo gì?”
Tô Vũ khẽ cười: “Thứ bình thường chắc hai vị sẽ chướng mắt! Ta cũng không có thứ tốt gì…”
Dứt lời, Tô Vũ lấy ra mấy đồ vật.
“Đây là thủy ngưng châu, bảo vật đúc thể và cửu biến, không tính là gì, nhưng ta có rất nhiều, nếu hai vị muốn thì ta có thể cho các ngài mỗi người một tấn!”
Một tấn!
Diệt Tằm vương vốn không để ý, vừa nghe vậy thì miệng khẽ nhếch.
Đùa à?!
Tính bằng tấn?
“Đây là Thiên Nguyên quả.
Lượng và chất Thiên Nguyên khí đều bình thường, trên thực tế thì nó không phải Thiên Nguyên quả, nhưng có thể thay thế, ta sẽ trả hai vị mỗi người vạn quả!”
Vạn quả!
Các vô địch khác đều chấn động!
Đùa ư?!
Thiên Nguyên quả mà tính bằng vạn quả?
“Đây là tinh huyết Nhật Nguyệt, ta không có nhiều, mỗi người 300 giọt!”
“…”
Toàn trường tĩnh lặng!
Tô Vũ lại nói: “Đương nhiên đây chỉ là vật nhỏ, đợi sau này khi lão sư ta chế tạo ra Thiên binh, ta sẽ đưa hai vị mỗi người 3 kiện Thiên binh! Triền long mộc nhiều như vậy đủ để chế tạo mấy kiện Thiên binh!”
“…”
Tô Vũ tươi cười: “Ta chỉ yêu cầu duy nhất một điều, đại trận có thể bùng nổ trong nháy mắt, giam cầm thời không trường hà, không cần giam cầm cường giả quá mạnh, Vĩnh Hằng lục thất đoạn là được, kéo dài ít nhất một giây đồng hồ, đủ cho ta đánh chết kẻ địch!”
Chương 2383: Một Người Biết Thì Là Bí Mật, Nhưng Hai Người Thì Không Phải
Diệt Tằm vương hít sâu một hơi: “Vĩnh Hằng lục thất đoạn? Còn muốn một giây… Chuyện này không có khả năng!”
Quá khó!
Tô Vũ nói: “Vậy không giam cầm cũng được, nhưng ít nhất có thể trì hoãn tốc độ đối phương mở ra thời không trường hà, không ảnh hưởng chiến lực đối phương, cũng không phải giam cầm thân thể đối phương, ta chỉ cần giam cầm thời không trường hà mà thôi! Khái niệm không giống nhau, ta không cần trực tiếp phong ấn Vĩnh Hằng lục thất đoạn, việc ấy quá khó, ta chỉ cần nhằm vào thời không trường hà!”
Đại Tần vương nghe vậy liền nghiêm mặt hỏi: “Diệt Tằm, Cấm Thiên, hai vị có thể chế tạo ra đại trận như vậy không? Nếu có thể… Tuy không trợ giúp gì nhiều cho chúng ta, nhưng Tô Vũ có thể phát huy ra uy lực thật lớn!”
Quả thật đối với bọn họ thì tác dụng cũng không lớn.
Thực lực mọi người bình thường, giam cầm thời không trường hà của cường giả lục thất đoạn cũng không có tác dụng quá lớn.
Ngươi tấn công cũng không giết được đối phương.
Nhưng Tô Vũ mà có nó sẽ như hổ thêm cánh!
Diệt Tằm vương thở dài, “Khó! Chắc phải nhờ Đại Minh vương phụ trách cung cấp cơ sở đại trận, Cấm Thiên vương phụ trách thiết kế thủ đoạn giam cầm, ta phối hợp bỏ thêm lực lượng thời gian, như vậy mới có hy vọng hoàn thành!”
Cấm Thiên vương suy xét một chút, gật đầu nói: “Cũng đúng!”
Tô Vũ cười sâu kín: “Tiểu Chu vương tiền bối cũng am hiểu lực lượng thời gian, không bằng giúp một chút được không? Tiền bối am hiểu thời gian gia tốc, phối hợp lực lượng thời gian của Diệt Tằm vương tiền bối chắc chắn sẽ càng mạnh hơn! Trận pháp gia tốc tốc độ vận chuyển, chế địch trong nháy mắt! Tiền bối và sư tổ ta, Ngũ Đại Diệp Bá Thiên là chí giao hảo hữu, ta nghĩ, hẳn là tiền bối không tiếc giúp chút việc đâu nhỉ!”
Nghe đến tên Diệp Bá Thiên, mọi người trở nên trầm mặc.
Cách đó không xa, tiểu Chu vương nhìn thoáng qua Tô Vũ, bình tĩnh đáp: “Có thể.”
Tô Vũ vui vẻ nói: “Vậy làm phiền tiền bối! Lần này trở về Nhân cảnh, có lẽ có một việc khác nữa cần tiền bối giúp một chút, ta cần phác họa rất nhiều thần văn, nhưng càng phác họa càng bực bội, ta nghe nói Đại Chu vương tạo ra thần văn nhân tạo, nếu không ngại, ta hy vọng có thể đi tham quan một chút.
Đương nhiên sẽ không xem không! Nếu Đại Chu phủ có bất cứ điều kiện gì thì cứ việc nói ra!”
Tô Vũ hào sảng cười vang nói: “Nếu muốn thứ ta không có thì ta có thể mua hoặc đổi! Chỉ cầu có thể quan sát xem thần văn được chế tạo như thế nào.”
Tiểu Chu vương nói nước đôi: “Việc này cần thương thảo, Đại Chu phủ sẽ trả lời Tô thành chủ sau!”
Tô Vũ gật đầu, “Vậy làm phiền ngài! Hy vọng lần này ta có thể được như ước nguyện, thần văn nhân tạo… Chà chà, thủ đoạn thật lợi hại!”
Bên cạnh, Đại Chu vương lên tiếng: “Chút tài mọn mà thôi! Còn không bằng mấy bộ công pháp ngươi từng mở rộng.”
“Hơn nữa trong đó có rất nhiều thiếu sót, tính ỷ lại quá lớn, khi ngươi thấy tự nhiên sẽ hiểu.”
Tô Vũ cười nói: “Nhưng vậy đã đủ là thần kỹ rồi!”
Thần văn chính là hình thức ban đầu của quy tắc.
Có thể chế tạo ra thần văn… vậy Đại Chu phủ có thể nắm giữ quy tắc ư?
Hay là có thủ đoạn khác?
Hắn thực sự có chút tò mò!
Trong lúc nhất thời, Tô Vũ trò chuyện vui vẻ cùng mọi người, mọi người ham tiền tài của hắn, hắn thèm khát tài hoa của mọi người, Cấm Thiên vương, tiểu Chu vương, Diệt Tằm vương đều đáp ứng chế tạo đại trận cho hắn, Thiên Đúc vương cũng đáp ứng cho hắn quan sát đúc binh.
Rất tốt!
Hy vọng các ngươi dốc hết toàn lực!
Tô Vũ tươi cười, nụ cười vô cùng xán lạn, một bên, Đại Chu vương suy tư nhìn hắn, cũng lộ ra nụ cười nhàn nhạt, trong lúc nhất thời, mọi người trò chuyện với nhau càng thêm vui!
Đại Tần vương không nghĩ nhiều, ông còn đang suy nghĩ đến Cửu Diệp Thiên Liên.
Tô Vũ… lấy đâu ra tám cánh?
Mấu chốt là, quá xa xỉ!
Cho cục lông kia một cánh là quá xa xỉ, quá lãng phí!
Chẳng lẽ Tô Vũ tới tầng 8 phát hiện thêm một đóa Cửu Diệp Thiên Liên khác?
Đại Tần vương khó hiểu!
Tô Vũ không định giải thích.
Mọi người chỉ cần biết là Tô Vũ ta có tiền, Cửu Diệp Thiên Liên mang ra làm đồ ăn vặt cho cục lông, thứ này không có tác dụng gì lớn với ta, ta cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu bảo vật!
Sau này, ta bán thứ này ra thì cũng đừng kinh ngạc!
Bình thường thôi, nó chỉ là đồ ăn thú cưng, ta bán đi đổi lấy thứ ta cần là chuyện quá bình thường.
Không còn nhiều, chỉ còn 7 cánh!
Hôm nay có nhiều người tại đây như vậy, Tô Vũ tươi cười đầy mặt, ta không tin những người này là loại người biết miệng kín như bưng, người nhiều cũng tốt, tin tức sẽ nhanh chóng lộ ra ngoài.
Một người biết là bí mật, hai người thì không phải!
Một đám người biết… Có lẽ sẽ sớm trở thành bí mật chư thiên đều biết đến, cao tầng đều biết, nhưng giả vờ là không biết!
Tô Vũ tươi cười càng thêm xán lạn!
Tuy chỉ là một cuộc trò chuyện, nhưng trước đó hắn đã diễn thử rất nhiều lần, cuối cùng cũng tìm được cơ hội hoàn thành toàn bộ chuyện ta muốn làm, điều ta muốn nói!
Sau khi nói chuyện xong, đám người đã đến cửa thông đạo.
Đại Tần vương không tiến vào, ông đứng ở cửa, nhìn về phía Tô Vũ, mở miệng nói: “Tạm thời ta không quay về Nhân cảnh, lão Chu, các ngươi cùng Tô Vũ trở về đi.”
Đại Chu vương cười khẽ gật đầu, y nhìn về phía Đại Hạ vương, nói: “Lão Hạ, ngươi đi vào trước an bài một chút, chúng ta sẽ theo sau!”
Đại Hạ vương liếc mắt nhìn y, lại nhìn Tô Vũ, ông không nhiều lời, là người đầu tiên tiến vào thông đạo.
Sau khi ông đi vào một hồi, Đại Chu vương mới giơ tay, “Tô thành chủ, mời!”
“Đại Chu vương khách khí!”
Tô Vũ tươi cười, bảo Đại Hạ vương vào trước là để làm ta mất đi lòng cảnh giác sao?
Sợ ta đề phòng ư?
Đại Chu vương suy xét thật chu đáo.
Đại Tần vương không đi vào, chỗ dựa lớn nhất của Tô Vũ chính là Đại Hạ vương, bởi vì ông xuất thân Đại Hạ phủ, đa thần văn hệ và Hạ gia cũng có quan hệ chặt chẽ, hai bên quan hệ thực phức tạp.
Tô Vũ không nói nhiều, cùng mấy người truyền tống rời đi!
Chờ hắn đi rồi, Đại Tần vương mới nhẹ nhàng thở hắt ra, lúc này bên cạnh vẫn còn vài vị vô địch chuẩn bị truyền tống, Đại Tần vương dặn dò: “Ta không quay về, các ngươi chú ý một chút! Đặc biệt là sự an toàn của Tô Vũ! Hắn xảy ra chuyện ở Nhân cảnh, vấn đề không chỉ là cổ thành, vạn tộc không có Tô Vũ làm mục tiêu nữa sẽ nhanh chóng chuyển hướng sang Nhân tộc!”
“Không phục hay không cam lòng thì cũng phải nhớ kỹ một điều, sự an toàn của hắn rất quan trọng, một khi xảy ra vấn đề… Môi hở răng lạnh, ngày Nhân tộc gặp tai vạ sẽ đến!”
“Hiểu không?”
Đại Tần vương khẽ quát, còn đặc biệt nhìn về phía Đại Nguyên vương, Đại Nguyên vương không vui, “Ta biết! Ta chưa nói gì mà, nếu không thì ta không về nữa!”
Đại Tần vương nhíu mày, “Nói nhảm ít thôi, đi vào!”
Đám người Đại Nguyên vương vẫn phải đi về.
Đại Nguyên vương cũng coi như chiến lực cao cấp, kế tiếp cần dùng đến gã.
Đại Nguyên vương không hề nhiều lời, gã đen mặt đi theo mấy người khác truyền tống tiến vào Nhân cảnh.
Chương 2384: Thụ Sủng Nhược Kinh
Chư Thiên phủ.
Một trong 38 phủ của Nhân cảnh, nhưng song thánh phủ chỉ tồn tại trên danh nghĩa, hiện tại chỉ có 37 phủ.
Tô Vũ đã từng tới Chư Thiên phủ, cũng quen một vài cường giả trấn thủ ở đây.
Khi Tô Vũ cùng mấy người Đại Chu vương truyền tống đến nơi, hắn nhìn từ xa thấy được một người quen, Diệp Hồng Nhạn.
Phu nhân của Ngưu phủ trưởng, cô cô của Diệp Bá Thiên.
Bà là tướng lãnh Đại Minh phủ trú tại Chư Thiên phủ, hiện giờ thực lực đã đạt tới Nhật Nguyệt bát trọng.
Khi Tô Vũ truyền tống đến đây, Diệp Hồng Nhạn hơi giật mình, bà như nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc, rất nhiều năm trước, bà thường xuyên nhìn thấy cảnh này, cháu trai bà trở về đều sẽ có vô địch đi cùng.
Mỗi lần cháu trai bà trở về đều sẽ nhận được một trận hoan nghênh rất lớn từ chư vị tướng sĩ.
Nhưng cháu trai Diệp Bá Thiên bá đạo, còn Tô Vũ lúc này thoạt nhìn rất nhu hòa.
Diệp Hồng Nhạn tỉnh táo lại, ngay sau đó, bà quát lớn: “Cung nghênh Tô thành chủ đắc thắng trở về!”
Một tiếng hét to chấn động tứ phương!
Tướng sĩ Đại Minh phủ hơi sửng sốt, ngay sau đó, một vài lão nhân như nhớ lại quá khứ, một lát sau, đồng thanh hô to: “Cung nghênh Tô thành chủ đắc thắng trở về!”
Cách đó không xa, tướng sĩ Đại Hạ phủ thoáng ngây người, nhưng cũng rất nhanh liền sôi nổi hô: “Cung nghênh Tô thành chủ đắc thắng trở về!”
“…”
Tiếng hô càng ngày càng lớn, càng ngày càng vang dội.
Dường như về tới hơn 50 năm trước!
Dường như về tới hơn 400 năm trước!
Khi đám người Đại Nguyên vương truyền tống xuống, toàn bộ Chư Thiên phủ đã là tiếng hô vang khắp nơi!
Tại cửa thông đạo, Tô Vũ yên lặng nhìn, không nói lời nào.
Nhiệt huyết không?
Kích động không?
Có lẽ có một chút.
Nhưng hắn biết điều này cũng không chứng tỏ được cái gì, có lẽ đám tướng sĩ này còn không biết hết mọi chuyện.
Bên cạnh, Đại Chu vương khẽ cười: “Tô thành chủ, ngươi xem, tướng sĩ Nhân tộc rất hoan nghênh ngươi.”
Tô Vũ cười nhạt: “Thụ sủng nhược kinh! Hơn 50 năm trước, bọn họ tung hô Ngũ Đại, hơn 50 năm sau, Ngũ Đại sớm đã táng thân chiến trường Chư Thiên, chết trong tay Nhân tộc, nực cười làm sao!”
Đại Chu vương thở dài, “Phần Hải đã đền tội!”
Tô Vũ bình thản nói: “Nhưng người chết cũng đã chết rồi, không thay đổi được gì!”
Cuối cùng, Tô Vũ vẫn mở miệng, hắn tươi cười, nụ cười như mang theo thánh quang, tiếng cười sang sảng áp xuống tiếng hoan hô của mọi người, thanh âm bình thản nói: “Đa tạ chư vị tướng sĩ, chư vị tiền bối nâng đỡ! Tô Vũ thụ sủng nhược kinh!”
Một lời khách sáo áp xuống những tiếng hoan hô.
Tô Vũ tươi cười như gió xuân phất vào mặt, mọi người cảm thấy người nọ giống như thánh nhân hạ phàm, trong lúc nhất thời, bọn họ có chút hoảng hốt.
Tô Vũ tiếp tục mở miệng: “Lần này trở về Nhân cảnh, ta chỉ hy vọng được đoàn viên cùng gia phụ mấy ngày, gia phụ cũng là quân nhân, Tô Vũ biết được sự gian khổ của quân nhân, chỉ hy vọng chư quân cũng có cơ hội và thời gian để thường xuyên trở về với vợ con.
Hy vọng chiến tranh sẽ không bùng nổ.
Chúc chư quân, nếu có đại chiến, sẽ chỉ thắng không bại!”
Nghe vậy, một vài tướng sĩ cảm khái vạn ngàn, hắn nói chỉ muốn đoàn viên cùng phụ thân!
Giờ phút này, bọn họ mới nhớ ra phụ thân Tô Vũ cũng là quân nhân, là người Trấn Ma quân.
Lập tức, vô số tướng sĩ cảm thấy đồng cảm, mở miệng nói: “Tô thành chủ sớm trở về đoàn tụ với Tô đại nhân đi…”
“Cuối cùng quân đội cũng có một vị cường giả mạnh mẽ!”
“Trấn Ma quân lợi hại!”
“…”
Một đám người cảm khái, không đồng thanh hô hào như trước, nhưng lời trong lời ngoài lại khiến mấy vị vô địch cảm thấy câm nín.
Tô Vũ là người quân đội từ bao giờ?
Gia hỏa này còn chẳng phải quân dự bị!
Hắn gia nhập Đại Hạ Văn Minh học phủ, sau đó nửa đường chạy trốn, cũng chưa tốt nghiệp, sau này đi thẳng đến chiến trường Chư Thiên, Tô Vũ thật sự không tính là người của quân đội.
Là phụ thân hắn mới đúng.
Thế mà hiện giờ đám quân sĩ này tự tưởng tượng ra.
Tô Vũ cười cười, không hề nói gì.
Hắn chắp tay với Diệp Hồng Nhạn, Diệp Hồng Nhạn không nhúc nhích, khẽ gật đầu, lẳng lặng nhìn đám người Tô Vũ rời đi.
Rời khỏi Chư Thiên phủ, Tô Vũ âm thầm thở hắt ra.
Không lâu sau, Đại Hạ vương trở lại, nhìn về phía đám người Đại Chu vương: “Chư vị có thể dừng bước, ta đưa Tô Vũ về Đại Hạ phủ là được! Lão Chu cũng ở đó chờ, có ta và lão Chu thì sẽ không có vấn đề gì! Lão Chu, các ngươi có việc thì mấy ngày nữa hãy đến trao đổi, dù sao cũng phải cho Tô Vũ chút thời gian đoàn viên cùng phụ thân hắn một chút!”
Đám người Đại Chu vương trở về đương nhiên là có việc.
Tô Vũ cũng cười: “Đại Hạ vương bệ hạ nói không sai, không phiền các vị tiền bối hộ tống nữa, còn chuyện đúc binh luyện trận thì không vội, hai ba ngày nữa các vị tiền bối lại đến cũng không muộn! Ta cũng phải chuẩn bị một chút, để tránh xảy ra sai lầm, lãng phí tài liệu.”
Đại Chu vương cười nói: “Cũng đúng, Tô thành chủ đã lâu không về, giờ trở về nhìn xem, sau khi yên ổn, chúng ta lại đến!”
Đại Chu vương lại nói: “Lần này chủ yếu là chuyện thành lập thánh địa, có lẽ sẽ còn chuyện cần Tô thành chủ hỗ trợ, đến lúc đó còn mong Tô thành chủ giúp đỡ một tay!”
Tô Vũ tươi cười: “Ta sẽ cố gắng! Dù sao cũng là Nhân tộc, nếu cần thì ta sẽ nghĩ biện pháp hỗ trợ.”
“Vậy là tốt nhất!”
Đại Chu vương cười một tiếng, không nhiều lời nữa, Tô Vũ cũng nhanh chóng cùng Đại Hạ vương rời đi.
Sau khi hai người bọn họ vừa đi, Đại Chu vương thở hắt ra: “Được rồi, nếu những người khác không có việc gì thì đến Đại Chu phủ của ta nghỉ ngơi mấy ngày! Diệt Tằm, nếu các ngươi đã đáp ứng luyện trận cho hắn thì đừng lừa gạt cho xong việc, phải giúp hắn làm tốt việc này.”
Diệt Tằm vương cười đáp: “Đương nhiên, tiểu tử này thực sự rất giàu! Nếu thành công giúp hắn thì có lẽ sẽ nhận được nhiều lợi ích! Nếu thật sự chế ra đại trận khắc chế thời không trường hà, vậy thực lực tiểu tử này sẽ lại tăng cao một mảng lớn!”
Tô Vũ rất mạnh, mọi người đều biết.
Lúc trước, Tô Vũ đánh bất ngờ mà một quyền đánh bạo một tôn vô địch!
Một khi không thể dùng thời không trường hà tránh khỏi Tô Vũ… Vậy dù là Vĩnh Hằng thất đoạn thì Tô Vũ cũng có thể đánh một trận, ai thắng ai thua, tạm thời không biết.
Đại Chu vương gật đầu: “Khó khăn không nhỏ, các ngươi hãy cố gắng đi! Tô Vũ cường đại cũng là chuyện tốt đối với Nhân tộc, hắn mang theo trấn thủ cổ thành dừng ở ngoài Nhân cảnh, ít nhất mục tiêu đầu tiên của chư thiên vạn tộc không phải Nhân tộc, mà là hắn!”
Dứt lời, y nhìn về phía Đại Nguyên vương, nhíu mày nói: “Đừng gây chuyện! Dù ngươi không thích hắn thì không để ý tới là được! Người trẻ tuổi, tính tình không tốt, dễ nổi nóng, nếu thật sự gây chiến, ngươi cho rằng hắn sẽ băn khoăn sao? Nếu hắn mang theo các vị trấn thủ tấn công Nhân tộc, ngươi có phụ trách được không? Ngươi gánh vác nổi trách nhiệm ấy sao? Lão Nguyên, ngươi nghĩ cho kĩ đi! Hắn là Nhân tộc, nhưng… Hắn cũng không phải Nhân tộc! Nếu chọc giận hắn, ngươi cảm thấy hắn sẽ để ý chuyện ngươi là Nhân tộc ư?”
“Đến lúc đó, hắn mang trấn thủ giết ngươi, vậy chúng ta nên ra tay hay không?”
“Ra tay, Nhân tộc giao chiến với cổ thành, vạn tộc sẽ mừng rỡ chế giễu!”
“Không ra tay, ngồi xem ngươi bị giết, Nhân tộc và cổ thành xung đột, nhân tâm hoảng sợ, ngươi sẽ phụ trách ư?”
Đại Chu vương trách cứ vài câu, Đại Nguyên vương đen mặt nói: “Dù sao hắn cũng là tiểu bối…”
“Tiểu bối?”
Đại Chu vương trầm giọng nói: “Người giết được ngươi thì không phải tiểu bối! So với cường giả vạn tộc, chúng ta cũng là tiểu bối, ngươi có muốn thử tâm sự với đám trưởng bối ấy không?”
Đại Nguyên vương im lặng.
Đại Chu vương âm lãnh nói: “An phận cho ta, đừng gây thêm phiền toái! Nếu xảy ra chuyện, vậy tự mình gánh hết hậu quả, nếu đến bây giờ các ngươi vẫn xem hắn là tiểu bối… Vậy ta chỉ có thể nói rằng, các ngươi không có đầu óc, xứng đáng bị hắn nhục nhã! Bị đánh chết thì cũng đừng trách không ai cứu ngươi!”
Bên cạnh, Tiểu Chu Vương cười nói: “Đại ca, chúng ta biết mà, yên tâm đi.”
“Yên tâm?”
Đại Chu vương lắc đầu: “Thôi, trở về rồi nói sau!”
Một đám người im lặng, cùng Đại Chu vương bay về hướng Đại Chu phủ.
Chương 2385: Hạ Vô Thần – Thiên Hạ Đệ Nhất Mỹ Nam Tử
Bên kia.
Đại Hạ vương lãnh khốc đồng hành cùng Tô Vũ, ông không nói gì, hoặc có thể nói là không biết nên nói cái gì.
Hạ Long Võ chưa về, có lẽ 1 – 2 ngày nữa mới có thể trở về.
Hiện giờ chỉ có Tô Vũ và Đại Hạ vương, không khí có chút xấu hổ.
Tô Vũ thì không sao, nhưng Đại Hạ vương… Hoàn toàn không biết nên nói gì.
Một lát sau, Tô Vũ chủ động mở miệng: “Đại Hạ vương bệ hạ, lúc trước ngài thật sự từng ở học phủ trung đẳng Nam Nguyên ư?”
Đại Hạ vương nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng có đề tài, nghe vậy ông nhanh chóng đáp: “Đúng, nhưng chỉ là một thế thân, không phải chủ thân!”
Thì ra là thế!
Chẳng trách lúc ấy nghe nói Đại Hạ vương đang hành động bên ngoài, Tô Vũ còn tưởng là thủ thuật che mắt.
Đại Hạ vương thấy Tô Vũ đã mở miệng nên không khách khí nữa, ông nói: “Tô Vũ, có thể bán một phần Thiên Hà cát cho Đại Hạ phủ không?”
Tô Vũ cười: “Đương nhiên có thể, dù sao ta cũng là người Đại Hạ phủ mà!”
Đại Hạ vương tươi cười!
Không tệ lắm!
Tô Vũ lại cười nói: “Ta cũng có chuyện muốn nói với ngài.”
“Ngươi nói đi!”
Tô Vũ ho nhẹ một tiếng: “Là thế này, ta có một vị trưởng bối để lại vài món đồ ở Đại Hạ phủ, ta muốn lấy lại di vật của hắn, không biết có được không?”
“Di vật?”
Đại Hạ vương sửng sốt, sau một lúc lâu mới nói: “Vị trưởng bối nào?”
“Một vị trưởng bối rất thân mật.”
Tô Vũ thở dài: “Ta muốn mang di vật của hắn đi, không biết Đại Hạ vương có thể đáp ứng hay không?”
Đại Hạ vương nhíu mày, trưởng bối của Tô Vũ.
Sao ta không biết?
Ngũ Đại ư?
Ngũ Đại đã chết, không để lại thứ gì.
Sau khi ngẫm nghĩ, Đại Hạ vương gật đầu: “Đương nhiên, nếu đó thật sự là đồ của trưởng bối của ngươi, ngươi mang đi cũng là chuyện thường tình!”
Không phải đại sự gì.
Tô Vũ cười: “Vậy đa tạ Đại Hạ vương…”
Đại Hạ vương chần chờ nhìn hắn: “Ngươi… quay phim làm gì?”
Tô Vũ cười thâm thúy: “Không có gì, chỉ là lần đầu tiên nói chuyện phiếm cùng Đại Hạ vương bệ hạ rất đáng giá kỷ niệm, ta quay lại làm lưu niệm.”
Đại Hạ vương khẽ gật đầu, không quá để ý.
Ghi hình cũng chẳng ảnh hưởng gì đến vô địch, cũng chẳng thể dùng để nguyền rủa.
Tô Vũ cười nói: “Ta mang đi thật đấy…”
Đại Hạ vương thấy hắn nhắc đi nhắc lại vài lần, nghi hoặc hỏi: “Có thể tiết lộ đó là thứ gì không?”
“Đại Hạ vương cũng biết.”
“Cái gì?”
“Thức hải bí cảnh…”
Đại Hạ vương sửng sốt, sau đó sắc mặt nghiêm lại, lạnh mặt nói: “Ngươi đừng đùa! Đó là thứ Hạ Thần lưu lại, tuy Hạ Thần cũng thuộc đa thần văn hệ, nhưng dù muốn kế thừa thức hải bí cảnh thì cũng phải do Hạ gia kế thừa, mà không phải đa thần văn!”
Có hậu đại thì cho hậu đại.
Có người nhà thì cho người nhà.
Không còn ai cả thì mới có thể giao cho truyền nhân.
Nếu không có Hạ gia, Tô Vũ nói thứ này là của hắn thì còn được, nhưng Hạ gia vẫn còn có, vậy đồ vật đương nhiên thuộc về Hạ gia.
Gia hỏa Tô Vũ này quả thực quá tham lam!
Vậy mà lại đòi thức hải bí cảnh!
Tô Vũ khẽ cười: “Đại Hạ vương cần gì phải tức giận, ngài nghe ta nói xong thì sẽ hiểu nó có phải của ta hay không.”
“Ngươi nói đi!”
Đại Hạ vương có chút tức giận, giận vì Tô Vũ lòng tham không đáy!
Tô Vũ cười nói: “Chúng ta nói đến nguồn gốc thức hải bí cảnh đã, nó có phải thuộc về Hạ Thần tiền bối hay không?”
“Đương nhiên!”
“Nếu vậy Hạ Thần tiền bối có quyền xử trí nó đúng không?”
“Đương nhiên!”
“Bất luận sống chết, thứ đó đều thuộc về Hạ Thần tiền bối, đúng không?”
“Đúng!”
Tô Vũ lại hỏi: “Vậy nếu Hạ Thần tiền bối hóa thành Tử Linh, đồng ý tặng cho ta cũng không thành vấn đề đúng không?”
“Hả?”
Đại Hạ vương sửng sốt, lập tức hỏi lại: “Ngươi có ý gì? Hạ Thần sống lại?”
Tô Vũ cười đáp: “Đúng vậy, ta đã gặp ông ấy ở Tử Linh giới! Hạ Thần tiền bối đáp ứng tặng thức hải bí cảnh cho ta, kỳ thật không chỉ mình ta đã gặp, Đại Tần vương cũng từng gặp, Hạ Phủ chủ cũng gặp rồi.”
“Cái gì?”
Đại Hạ vương ngây ngẩn cả người, sau đó nhíu mày hỏi: “Tô Vũ, ngươi đang lừa gạt ta?”
Tô Vũ lắc đầu, “Sao có thể! Ta không cần thiết phải lừa ngài, quả thật Hạ Thần tiền bối đã tặng thức hải bí cảnh cho ta, vô cùng chân thực, nếu Đại Hạ vương không tin, ta có thể nhắc nhở Đại Hạ vương một chút…”
Tô Vũ cười như không cười, Đại Hạ vương nhíu mày nhìn hắn, nhắc nhở?
Nhắc nhở gì?
Hình như Tô Vũ cười có chút tà ác…
Đại Hạ vương lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi nói đi! Tô Vũ, ấn tượng của ta với ngươi không tệ, nếu ngươi chỉ vì thức hải bí cảnh là lừa gạt ta chuyện Hạ Thần sống lại.
Ta sẽ không khách khí với ngươi!”
Tô Vũ cười nói: “Ta không dám, Đại Hạ vương chắc chắn muốn nghe đúng không?”
“Hừ, ngươi nói đi!”
Tô Vũ nhìn bốn phía, cảm thấy có lẽ là không có ai, hắn cười tủm tỉm: “Mười chữ…”
Đại Hạ vương đột nhiên có dự cảm không tốt.
“Hạ Vô Thần… Thiên hạ đệ nhất mỹ nam…”
“Đủ rồi!”
Đại Hạ vương gầm lên, nhìn khắp nơi xung quanh một chút, may mà không có ai.
Sau đó ông lại nhìn về phía Tô Vũ, vẻ mặt hậm hực!
Ông cảm thấy hơi xấu hổ!
Má!
Má nó!
Việc này không ai biết.
Hiện tại ông là Đại Hạ vương!
Là trụ cột của Nhân tộc, người chấp chưởng đại phủ, nhân vật cấp bậc bá chủ.
Vài chuyện thời kỳ thiếu niên thì cứ để nó theo gió đi đi!
Nhưng mấy trăm năm sau, có người nhắc nhở ông rằng… năm xưa Hạ Vô Thần ngươi rất buồn cười, cực kì ấu trĩ, lại còn tự luyến ngốc ngếch đến mức nào!
Say rượu không đáng sợ!
Đáng sợ là ngày hôm sau có người giúp ngươi nhớ lại những chuyện ngươi làm khi say.
Ấu trí không đáng sợ, đáng sợ chính là mấy trăm năm sau khi ngươi công thành danh toại, có người tới nhắc nhở ngươi rằng năm xưa ngươi từng ấu trĩ như thế nào!
Sắc mặt Đại Hạ vương khó coi nhìn Tô Vũ, lạnh mặt, sau một lúc lâu, cứng đờ nói: “Hạ Thần thật sự sống lại?”
Tô Vũ nhe răng cười: “Ta không chắc chắn, ông ấy dạy ta câu này, bảo rằng cứ nói cho Đại Hạ vương thì thức hải bí cảnh chính là của ta, ta không biết có phải như vậy hay không, ta cảm thấy có thể là vị Tử Linh tiền bối kia chỉ nói đùa thôi!”
Đại Hạ vương lạnh lùng hỏi: “Còn ai biết nữa?”
Tô Vũ cười: “Vài người thôi.”
“Vài người?”
“Ta, Vạn phủ trưởng…”
“Vạn Thiên Thánh cũng biết?”
“Đúng vậy, ông ấy cũng ở đó.”
“Còn ai nữa?”
“Có, Hà Đồ, Tinh Nguyệt.”
“Đều là Tử Linh?”
“Không, còn có cả Lưu Hồng.”
Đại Hạ vương trầm ngâm một hồi: “Lưu Hồng! Được rồi, thức hải bí cảnh là của ngươi, ngươi và Lưu Hồng đều quên chuyện này cho ta, còn Vạn Thiên Thánh…”
Tô Vũ cười đáp: “Đương nhiên, đúng rồi, Đại Hạ vương, ngài thật sự đã nói vậy à? Ngài khắc lên đao ư? Bình thường khắc chữ lên đao, khắc thiên hạ đệ nhất đao là được, vì sao lại khắc…”
“Đủ rồi!”
Đại Hạ vương thẹn quá thành giận!
Ngươi còn dám lặp lại?
Chẳng lẽ ta không cần mặt mũi sao?
Hạ Vô Thần ta bá đạo vô biên, hoành hành vạn giới, ngươi còn nói làm gì?
Hiện tại ta có con có cháu, cháu trai còn đã chứng đạo, chắt trai còn làm Phủ chủ, vậy mà ngươi còn nói?!
Nếu lời này truyền ra, hàng tỉ thương sinh Đại Hạ phủ sẽ nghĩ về ta thế nào?
Hơn nữa, một khi bị đám người Đại Minh vương biết, vậy không phải sẽ thành trò cười sao? Nói vài trăm năm, thậm chí nhắc lại cả đời, đến chết cũng vẫn lưu truyền, nói cho hậu đại.
Năm xưa, khi Đại Hạ vương còn trẻ đã làm thế này này!
Về sau, nếu Nhân tộc ghi chép sử sách, có lẽ sẽ ghi lại cả chuyện này!
Quá mất mặt!
Đại Hạ vương bất lực, cuối cùng cũng biết vì sao Tô Vũ phải ghi hình, hắn sợ mình nuốt lời!
Thức hải bí cảnh!
Đáng chết!
Hạ Thần thật sự tặng cho Tô Vũ?
Ông hỏi: “Hạ Thần sống lại, Long Võ cũng từng gặp rồi ư? Là một trong những Tử Linh tấn công Tinh Vũ phủ đệ?”
“Đúng vậy.”
“Thực lực thế nào?”
“Vĩnh Hằng thất đoạn!”
Đại Hạ vương nao nao: “Sao lại như thế, khi còn sống hắn…”
Tô Vũ sửng sốt: “Ngài không biết à?”
“Biết cái gì?”
“Ông ấy là tổ tông của ngài!”
“Tổ tông nhà ngươi ấy!”
Đại Hạ vương phẫn nộ trừng mắt: “Có phải người cảm thấy mình là chủ nhân cổ thành thì ta không dám làm gì ngươi đúng không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Lâm Vũ Thiên Hạ [Dịch] Lâm Vũ Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Lam-Vu-Thien-Ha-AUDIO-TRUYEN.jpg)



