- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 478 : Sao Ngươi Không Bàn Chuyện Chính Sự? (c2386-c2390)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 478 : Sao Ngươi Không Bàn Chuyện Chính Sự? (c2386-c2390)
❮ sautiếp ❯Chương 2386: Sao Ngươi Không Bàn Chuyện Chính Sự?
Tô Vũ nhún vai: “Không phải ta bịa chuyện, mà là chính Hạ Thần tiền bối nói ra, ông ấy quả thật là tổ tông của ngài! Ta tưởng rằng ngài biết, hóa ra không biết! Hạ Thần tiền bối là nhân vật từ triều tịch lần thứ chín, ngài không biết sao? Đại Hạ vương, di tích ngài chứng đạo là ông ấy đưa cho ngươi, kỳ thật di tích của không ít vô địch Nhân tộc đều do Hạ Thần giúp đỡ mở ra, không thì sao lại trùng hợp như vậy, vừa vặn phát hiện, còn bị các ngài lấy đi toàn bộ!”
Tô Vũ cười nói: “Nhưng Hạ Thần tiền bối có địch nhân nên không dám bại lộ thân phận, khi đó, ông chính là vô địch Nhân tộc duy nhất sống sót từ lần triều tịch thứ chín ở trong Nhân cảnh, ông ấy không thể không ngụy trang thành đường đệ của ngài.
Chẳng lẽ Đại Hạ vương chưa bao giờ hoài nghi ư?”
Đại Hạ vương nhíu mày, hoài nghi?
Ông ngẫm nghĩ, hồi lâu mới nói: “Không hoài nghi, từ nhỏ hắn đã thông minh, khi đó nguyên khí vẫn chưa khôi phục, hắn cũng đã vô cùng cường đại, còn mạnh hơn khi ta còn trẻ.
Sau đó thông đạo mở ra, nguyên khí khôi phục, hắn nhanh chóng bước vào Đằng Không, Lăng Vân…”
“Sau này, ta tiến vào di tích, hắn cũng vào di tích, ta chứng đạo, hắn thì không…”
Nói đến đây, Đại Hạ vương trầm giọng nói: “Nhưng quả thật có vài điểm đáng ngờ, ta nhớ là chúng ta đã từng gặp một vị Vĩnh Hằng cường đại, sau đó đột nhiên xuất hiện một kẻ thần bí đánh chết đối phương… Hạ Thần làm ư?”
Năm đó quả thật có vài điểm đáng ngờ, kể cả chuyện di tích đồng thời mở ra.
Lúc ấy mọi người cũng từng điều tra, nhưng không tra ra cái gì, chẳng lẽ đều do Hạ Thần làm?
Hạ Thần là tổ tông của ta?
Đại Hạ vương lâm vào trầm tư, quên luôn chuyện “Đệ nhất mỹ nam tử”, hoặc là nói ông cố ý quên đi.
Tô Vũ cười nói: “Hạ Thần tiền bối nói, khi hắn trọng thương đã giao thức hải bí cảnh cho ngài, chẳng lẽ Đại Hạ vương không hoài nghi ư?”
“Hắn nói hắn có việc phải làm, ta nghĩ rằng bởi vì hắn trọng thương nên không thể tiến vào Vĩnh Hằng, cảm thấy suy sút nên không quản nhiều, chỉ nghĩ sau một thời gian sẽ tự nhiên nghĩ thông… Sau đó hắn mất tích, hóa ra… Thật sự đã chết!”
Đại Hạ vương thở dài: “Hắn sống lại làm Tử Linh mà đã có thực lực Vĩnh Hằng thất đoạn, vậy chẳng phải lúc còn sống hắn có lực lượng Vĩnh Hằng cửu đoạn sao?”
Tô Vũ gật đầu: “Đại khái vậy.”
“Bị ai giết?”
“Không rõ lắm, hẳn là đồng quy vu tận!”
Đại Hạ vương thở dài: “Hiện tại hắn có khỏe không?”
“Tử Linh ở Tử Linh giới, bọn họ sinh hoạt có tốt hay không thì khó mà phán xét.”
“Tử Linh giới…”
Đại Hạ vương lẩm bẩm, sau đó nói: “Trong Tử Linh giới rất nguy hiểm! Nhân tộc muốn tiến vào Tử Linh giới vài lần nhưng không có biện pháp.”
Tô Vũ tò mò hỏi: “Nhân tộc muốn tiến vào Tử Linh giới à?”
Hắn nhớ ra, hình như Hạ Long Võ từng xông vào bên trong, nhưng chưa vào sâu thì đã bị Tử Linh đuổi chạy.
Đại Hạ vương hít sâu một hơi, gật đầu: “Kỳ thật mọi người đều hiểu nguy cơ của Nhân tộc! Tuy Nhân tộc có vẻ cường đại, nhưng Thần Ma Tiên còn chưa toàn lực ra tay! Lúc trước Tiên tộc ngủ đông đã từng uy hiếp Thần Ma, kỳ thật bọn họ cảm thấy Nhân tộc không thể tạo thành uy hiếp quá lớn… Ngươi cảm thấy thực lực Tiên tộc quả thật rất mạnh, ban đầu, mục tiêu của bọn họ kỳ thật là Thần Ma!”
Tô Vũ nhíu mày, “Thực lực Thiên Cổ quả thật rất mạnh, Tiên tộc cũng mạnh.
Nhưng năm xưa Tiên tộc liên minh cùng Nhân tộc, 9 lần đại chiến đều do Nhân tộc làm chủ, bọn họ không sợ Nhân tộc quật khởi lần nữa sao?”
Liên tiếp 9 lần đều là Nhân tộc khai chiến.
Kết quả đến lần thứ 10, Nhân Tiên còn liên minh đối kháng Thần Ma, Tiên tộc nghĩ thế nào?
Đại Hạ vương ngẫm nghĩ, mở miệng nói: “Trong đó có không ít nguyên nhân, có một điều tương đối quan trọng, có lẽ giai đoạn trước Thiên Cổ còn chưa hoàn toàn sống lại! Khi chúng ta thâm nhập Tiên tộc tra xét, có lẽ lúc ấy Thiên Cổ mới rời khỏi quan tài, vậy nên Không Không mới có cơ hội trộm nắp quan tài.”
“Ý ngài là…”
“Đúng, Thiên Cổ vẫn luôn ngủ say!”
Đại Hạ vương giải thích: “Dù sao Thiên Cổ cũng lớn tuổi, lão là tồn tại từ thời kỳ thượng cổ! Một mặt là tuổi lớn, một mặt khác, Đại Chu vương đã từng phỏng đoán rằng có lẽ Thiên Cổ đang áp chế thực lực, tránh chạm đến quy tắc trừng phạt, cho nên ngay từ ban đầu, có lẽ lão vẫn luôn ngủ say.”
“Áp chế thực lực?”
Tô Vũ thầm nghĩ, sợ đột phá, sợ bị ép rời khỏi chư thiên vạn giới?
Lão thực sự có năng lực đột phá?
Dựa theo lời Bánh Nhân Đậu nói, lão Quy mạnh nhất, Giám Thiên Hầu thứ hai, Thiên Cổ thứ ba… Ba vị này có khả năng đều là Hợp Đạo đỉnh phong.
Tô Vũ hiểu ra: “Ý ngài là lúc trước Thiên Cổ ngủ say, nhưng Thần Hoàng cùng Ma Hoàng đều sống lại, cho nên vì bảo đảm ích lợi của Tiên tộc, có cường giả Tiên tộc lựa chọn hợp tác cùng Nhân tộc!”
Đại Hạ vương gật đầu: “Đúng vậy, là hậu duệ của Thiên Cổ tự mình làm chủ, quyết định liên minh cùng Nhân tộc! Sau đó Thiên Cổ sống lại, thực lực Nhân tộc trở nên cường đại, lúc này Thiên Cổ còn chưa xé bỏ minh ước, nhưng cũng bắt đầu nhằm vào Nhân tộc.”
Tô Vũ đã hiểu, hắn không nói nhiều, chỉ hỏi: “Bệ hạ, vậy thì thức hải bí cảnh thuộc về ta đúng không?”
“…”
Lòng ta thật mệt!
Đại Hạ vương bất lực, chúng ta đang bàn chuyện chư thiên vạn tộc, sao ngươi lại không quan tâm đến đại cục như vậy?
Lúc này nói chuyện thức hải bí cảnh làm gì?!
Ông rất muốn dõng dạc trả lời “Đừng hòng!”.
Nhưng nhìn bộ dáng Tô Vũ như muốn nói ‘Nếu ngài dám nói không, ta liền truyền khắp khắp thiên hạ chuyện Đại Hạ vương ngài đã từng làm gì’, Đại Hạ vương hết cách, trầm giọng nói: “Ngươi cầm đi rồi thì Văn Minh Sư Đại Hạ phủ phải làm sao?”
“Dù sao bọn họ cũng không có Thiên Hà cát để mở ra!”
Tô Vũ cười: “Hơn nữa cũng không còn đa thần văn nữa, đám người không phải đa thần văn kia tùy tiện tu luyện đi!”
“…”
Tô Vũ lại cười nói: “Hoặc là chờ khi ta không dùng đến, ta sẽ cho Đại Hạ phủ mượn!”
Đúng vậy, cho Đại Hạ phủ mượn.
Bởi vì là của ta!
Đại Hạ vương câm nín, ông hỏi: “Hạ Thần… Còn nói gì nữa không?”
“Hạ Thần tiền bối nói, Hạ gia truyền thừa huyết mạch Nhân vương thượng cổ, truyền thừa Chiến vương, Đại Hạ vương biết không?”
“Chiến vương?”
Đại Hạ vương ngẫm nghĩ, lắc đầu: “Ta biết là huyết mạch Nhân vương, không biết là huyết mạch Chiến vương.”
Tô Vũ hiếu kỳ: “Vậy Đại Hạ vương có tiêu chí huyết mạch Chiến vương không?”
“Có.”
“Có thể cho ta nhìn không?”
Đại Hạ vương nhìn hắn, hơi nhíu mày: “Ngươi muốn xem?”
“Muốn xem một chút!”
Tô Vũ tươi cười, Đại Hạ vương hồ nghi nhìn hắn, sau đó ngẫm nghĩ, rồi cũng không cự tuyệt, một lát sau, phác họa một bức họa quanh ngực.
Đại Hạ vương dứt khoát xé rách áo… kẻ không biết chắc sẽ nghĩ xảy ra chuyện gì.
Tô Vũ nhìn thấy một thanh đại đao!
Tiêu chí của Chiến vương là một thanh đao!
Đại Hạ vương trầm giọng nói: “Đây là tiêu chí của Nhân vương, nhưng ta truyền thừa huyết mạch đã xa, không quá rõ ràng, thế hệ Long Võ còn một ít, còn thế hệ Hổ Vưu, nếu không đến Vĩnh Hằng thì e rằng khó có thể hiện ra.”
Lực lượng huyết mạch đang yếu đi.
Tô Vũ nhìn thoáng qua, xác định một chút, hoàn toàn bất đồng với tiêu chí huyết mạch của phản đồ.
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi nói: “Đại Hạ vương có biết vị vô địch Nhân tộc nào là huyết mạch Nhân vương nữa không?”
“Đại Minh vương có chút huyết mạch Nhân vương, Diệt Tằm vương cũng có…”
Hả?
Tô Vũ ngẩn ra, Diệt Tằm vương có huyết mạch Nhân vương?
“Còn ai không?”
“Lão Chu và lão Tần thì không rõ lắm, Đại Kim vương cũng có chút huyết mạch Nhân vương… Có lẽ chỉ vậy thôi!”
Tô Vũ suy tư, Thiên Đúc vương và Cấm Thiên vương đều không có sao?
Hay Đại Hạ vương không biết?
Diệt Tằm vương… vậy mà Diệt Tằm vương lại có huyết mạch Nhân vương, vậy Diệt Tằm vương sẽ có hiềm nghi lớn hơn!
Vô địch sau khai phủ!
Có huyết mạch Nhân vương!
Hạ Thần nói ngọn lửa, giam cầm là lực lượng truyền thừa, Diệt Tằm vương không am hiểu, nhưng đối phương có thể giả vờ không am hiểu!
Tô Vũ đè lại suy nghĩ trong lòng, mặc kệ, sau này xem rồi sẽ biết.
Có lẽ những người khác cũng có huyết mạch Nhân vương mà Đại Hạ vương không biết.
Ông không phải Hợp Đạo, chưa chắc đã có thể cảm thụ ra.
Còn hắn thì có một vị Hợp Đạo ở đây.
Chương 2387: Có Lỗi Với Liệt Tổ Liệt Tông Tô Gia…
Hai người không nói gì thêm, hiện tại Đại Hạ vương không muốn nói chuyện, trong lòng dâng lên vô số ý niệm, có lúc ông còn nghĩ hay là lén lút xử lý Tô Vũ ở đây luôn cho nhanh, vì sao tên nhãi này cứ muốn hỏi thăm những chuyện không liên quan ấy?
Thật phiền!
Ông hy vọng Tô Vũ có thể giữ kín như bưng bí mật của mình!
Bọn họ nhanh chóng tới Đại Hạ phủ, Đại Hạ vương nhìn về phía Tô Vũ nói: “Phụ thân ngươi ở Đại Hạ phủ, ngươi tự tìm hay cần ta cho người dẫn đường?”
“Ta sẽ tự đi!”
Tô Vũ đã cảm nhận được khí tức lão cha.
“Vậy được rồi.”
Đại Hạ vương chần chờ một chút, cắn răng nói: “Việc ban nãy, ngươi biết ta biết, trời biết đất biết, nếu có người khác biết…”
Tô Vũ vội ngắt lời: “Nếu Vạn phủ trưởng hay người khác truyền ra thì không liên quan tới ta, dù sao cũng không phải tại ta!”
“…”
Má nó!
Đại Hạ vương tức chết, cũng đúng, không phải chỉ có mình chúng ta biết.
Ông chán ghét Hạ Thần!
Vì sao lại nói chuyện này ra cho bọn họ biết?
Phiền quá!
Đại Hạ vương hừ một tiếng, phá không rời đi, hôm nay không vui chút nào, hiện tại tâm tình ông rất hậm hực, ông phải về đánh Hạ Tiểu Nhị một trận, cho y biết kết cục khi lão tử phẫn nộ!
Tô Vũ đứng trên trời cao chờ một hồi, nghiêng tai lắng nghe, sau đó hắn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết thê lương của Hạ Hầu gia, lúc này hắn mới cảm thấy mỹ mãn!
Rất tốt!
Lần đầu tiên Hạ Hầu gia gặp hắn đã đánh hắn một quyền, khiến hắn ngất đi, giờ thì tốt rồi, có vẻ lần này y sẽ bị tẩn cho một trận!
Tô Vũ mang theo tâm tình vui sướng hạ xuống.
Giống như Vạn Thiên Thánh và Đại Hạ vương lúc trước, không ai có thể thấy hắn, người có thể nhìn thấy thì cũng không dám nhìn.
Bọn họ, không nhìn thấy Tô Vũ.
Tô Vũ hạ xuống, không nhìn nhiều hai chữ “Tô phủ”, nó chẳng có ý nghĩa gì.
Hắn đột nhiên hiện lên trước mặt Tô Long.
Trong mắt hắn ẩn chứa niềm vui sướng và áy náy, thậm chí hắn muốn rơi lệ.
Ta đã trở về!
Tô Long cũng vui mừng, sau đó sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, Tô Vũ còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, lại nghe Tô Long nổi giận mắng: “Nhóc con, sao lại trộm trở về? Không phải đã nói là phong quang trở về à?”
Tức chết lão tử!
Tô Long giận dữ!
Phong quang trở về đâu?
Quang tông diệu tổ đâu?
Sao chỉ có mình ngươi!
Lão tử còn nghĩ rằng sẽ có cự long kéo xe, có quan lại hộ tống, vô địch cùng đi, Phủ chủ đi kèm…
Sao giờ lại chỉ có một mình hắn?
Tô Vũ há to miệng.
Chuyện này rất quan trọng ư?
Mấu chốt không phải là ta đã trở về sao?
Tô Long tức muốn hộc máu: “Ta có lỗi với liệt tổ liệt tông Tô gia!”
Tô Vũ dại ra, sao lại có lỗi?
Ta trở về là chuyện vui mới đúng chứ!
Hắn vui mừng, Tô Long lại bi phẫn muốn chết: “Nghịch tử, ngươi ra ngoài cho ta, mang đủ nhân mã phong quang trở về cho ta, không được ngấm ngầm trốn về!”
“…”
Tô Vũ bất lực, cảnh tượng này không giống tưởng tượng của ta, cha ta… đuổi ta đi.
Không có thiên lý!
“Cha!”
Tô Vũ bất lực, ta đầy cõi lòng kích động trở về, vậy mà người làm cha như ngài chẳng đáng tin cậy gì cả!
Còn đòi ta làm lại lần nữa!
Tô Long lộ vẻ bất đắc dĩ, trong lòng tràn đầy bi ai, thôi rồi!
“Cái đồ vô dụng! Cha… Không còn mặt mũi gặp người ta nữa!”
Y thở dài: “Tối hôm qua ta còn nói với Trần thúc của ngươi là con trai ta sắp trở lại, Đại Hạ phủ sẽ náo nhiệt như ăn tết, ngươi thì… về thì về rồi, mà chả có cái quái gì cả!”
Mấu chốt là y đã khoác lác với các huynh đệ một trận.
Con trai ta trở về nhất định sẽ phong quang bát diện!
Ai biết hắn lại ngấm ngầm trở lại, còn chẳng mang theo tiểu binh nào.
Ra ngoài sống tốt ra sao thì nói không cũng vô dụng, nếu muốn người khác tin thì phải đưa ra vài bằng chứng xác thực, nếu chỉ có thực lực mạnh không thôi thì cũng vô dụng, ta nhìn không ra, ta muốn thấy nhiều người cơ!
Tô Vũ trợn trắng mắt: “Muốn người đúng không? Được, để ta gọi mấy chục vạn người tới!”
“Mấy chục vạn?”
Tô Long hít sâu một hơi: “Nhiều quá!”
Tô Vũ câm nín: “Vậy mấy vạn?”
“Cũng không cần… Khụ khụ, cái kia… Ngươi và Phủ chủ đại nhân có thân thiết không? Nếu thân thì… mời Phủ chủ tới nhà ta ăn bữa cơm?”
Phủ chủ mà y nói không phải Hạ Hổ Vưu hiện tại, cũng không phải Hạ Hầu gia, với Tô Long, Phủ chủ chỉ có một, đó là Hạ Long Võ.
Đó là tướng chủ Trấn Ma Quân trước đây!
Cũng là cấp trên của Tô Long, cường giả y bội phục nhất, từ nhỏ Tô Vũ đã nghe lão cha nhắc mãi về người kia, nhắc đến tận mười mấy năm.
Trước đây Tô Long muốn gia nhập Long Võ Vệ, đáng tiếc thực lực không đủ, nên không thể vào.
Tô Vũ từng tiếp xúc với Hạ Long Võ vài lần, tuy không phải thân quen nhưng quan hệ cũng không tệ.
Giờ phút này, nghe Tô Long nói vậy, hắn bèn thuận miệng đáp: “Cha, Hạ Phủ chủ chưa trở về, ít nhất phải 1 – 2 ngày nữa, hay để ta mời Đại Hạ vương tới nhà ta ăn cơm nhé?”
“Đại Hạ vương?”
Tô Long hết sức vui mừng, có điều sau đó lại đơ người, xấu hổ nói: “Thôi bỏ đi, Đại Hạ vương đã nhiều năm không xuất hiện, nếu tới đây thì mọi người cũng nghĩ là giả.”
“…”
Tô Vũ câm nín!
Hóa ra phải là người mà mọi người đều quen mặt mới được à?
Cũng đúng, mọi người đều biết Hạ Phủ chủ, người thường xuyên phát sóng trực tiếp chém đầu, mấu chốt ở chỗ Đại Hạ vương mới là chủ nhân khai phủ cơ mà!
Hai cha con bàn tán vài câu, Tô Long nhanh chóng bỏ qua việc này, cười nói: “Sao tiểu tử ngươi trở về nhanh thế? Không phải đã nói là rất nguy hiểm sao? Còn nữa, ngươi trở về một mình như vậy không sợ xảy ra chuyện à?”
“Không sao.”
Tô Vũ cười nói: “Không phải một mình, lúc trước Đại Tần vương và các vị vô địch tiếp đón ta, sau đó mấy người Đại Chu vương đưa ta tới Nhân cảnh, Đại Hạ vương cùng ta về Đại Hạ phủ!”
Nghe tên một đám cường giả trong truyền thuyết, Tô Long thở ra: “Tiểu tử ngươi phát đạt thật rồi! Trở nên nổi bật! Những đại nhân vật này đều là tồn tại trong truyền thuyết, đều ghi vào sử sách, vậy mà hiện tại ngươi đã gặp hết.”
Tô Vũ cười đáp: “Đúng vậy! Còn có Đại Nguyên vương muốn gây sự với ta, bị ta mắng một trận! Nếu không phải mấy người Đại Tần vương ở đó thì ta đã đánh hắn!!”
“Ta có lời này!”
Tô Long khuyên nhủ: “Ra ngoài, nhiều bằng hữu nhiều con đường! tuy hiện tại ngươi rất lợi hại, nhưng không thể ngông cuồng như vậy! Quá ngông cuồng sẽ bị trời phạt! Dù ngươi không thích hắn thì cũng phải trước mặt ôn hòa, sau lưng hạ thủ…”
Tô Long lại nói: “Đừng để ý đến thể diện, chúng ta không phải gia đình giàu có gì, mặt mũi đáng giá hơn tính mạng sao? Ngươi quên lời ta nói khi ngươi còn nhỏ rồi ư? Bề ngoài ôn hòa, âm thầm tàn nhẫn… khi ta ở trong tình cảnh nguy hiểm nhất, bị vài cường giả vạn tộc vây giết, ta quỳ xuống xin tha, sau đó cầm đao chém chết ba bốn tên…”
“Khụ khụ!”
Tô Vũ ho nhẹ: “Cha, những lời này chỉ nên nói với mình ta thôi, đừng để người ngoài biết!”
“Còn nữa, cường giả vạn tộc mà ngài nói chỉ là đám Thiên Quân Vạn Thạch… Ta thổi một hơi chết một đống lớn…”
Tô Long không vui: “Ngươi biết cái gì! Đạo lý như nhau! Ngươi nghĩ lão tử cái gì cũng không hiểu ư? Ngươi lợi hại, ngươi trâu bò, vậy ta đây hỏi ngươi, ngươi lợi hại như vậy nhưng khi trở về Nhân cảnh sao vẫn phải cẩn thận dè dặt?”
Còn không phải là không đủ lợi hại sao?
“Ngươi có thể một mình xưng bá chư thiên không?”
“Nếu không làm được thì điệu thấp một chút, đừng quá ngông cuồng!”
Tô Long lại nói: “Ở trên chiến trường, kẻ kiêu ngạo sẽ chết nhanh nhất! Trước kia ta đã nói với ngươi rồi, trên chiến trường, đám tướng lãnh bề ngoài sạch sẽ hào nhoáng sẽ chết hết trước! Vậy mà giờ khi ngươi ra ngoài đều mặc áo bào trắng, không đánh ngươi thì đánh ai?”
“Đại quân giao chiến phải giữ ba phần lực, kẻ giết chóc hung hăng nhất vào lúc ban đầu chưa chắc đã giết nhiều người nhất, nhưng có khả năng chết nhanh nhất, chưa đánh được bao lâu đã dùng hết thủ đoạn, giết được vài người đã bị kẻ địch vây giết! Giết địch cũng phải có phương pháp, dao cùn cắt thịt, giết cả đám, bên này giết một cái, bên kia giết một cái, cứ thế mà giết, bất tri bất giác đã giết sạch!”
Tô Long thở dài: “Ta đã nghe nói về chiến sự giữa ngươi và các đại tộc trên chiến trường Chư Thiên! Ngươi đánh vậy là không được! Sao chỉ nhắm vào Tiên tộc mà giết? Giết quá nhiều, Tiên tộc không hận chết ngươi mới là lạ.
Ngươi cũng phải giết cả Thần Ma Tiên Long, công bằng một chút! Thần tộc muốn đối phó ngươi, nghĩ rằng Tiên tộc cũng bị giết nhiều như vậy, vậy để Tiên tộc ra tay… Tiên tộc muốn đối phó ngươi, lại nghĩ Ma tộc nên ra tay trước rồi chúng ta mới động thủ…”
“Nhóc con ngu xuẩn nhà ngươi lại chỉ nhắm đến Tiên tộc, Tiên tộc không muốn đứng ra cuối cùng vẫn phải lộ diện! Người ta không biết xấu hổ ư? Người ta muốn giữ mặt mũi, vậy có thể buông tha cho ngươi sao? Ngươi xem đi, hiện tại Thần tộc, Ma tộc đều ẩn núp, nhưng Tiên tộc chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Tô Long lải nhải, Tô Vũ yên lặng nghe, mỉm cười, gật đầu nói: “Cha, ngài nói rất có đạo lý, nhưng… đôi khi phải giết đến khi người ta khiếp sợ mới được! Có vài kẻ thấy tổn thất quá ít thì sẽ không sợ.”
“Cũng đúng, cụ thể thì còn phải xem tình thế trận chiến.”
Tô Long gật đầu, lại hỏi: “Ăn gì chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Ta đi nấu cơm cho ngươi nhé!”
Nay tới đây nha, mai có tiếp nhó :3 Cả nhà ngủ ngonnnn <3
Chương 2388: Bí Mật Của Tô Long
Tô Long vừa đi ra ngoài, vừa lải nhải: “Muốn ăn cái gì? Nơi này quá lớn, đến phòng bếp cũng đi mất một lúc, quá phiền toái! Ta thích căn nhà nhỏ của chúng ta ở Nam Nguyên hơn, đáng tiếc, lúc trước trở về, Nam Nguyên đã bị san phẳng!”
Tô Vũ đi theo y, vui vẻ tiếp lời: “Không phải đang trùng kiến rồi sao?”
“Ừ, nhưng dù vậy cũng không còn hương vị khi xưa nữa! Nhà ở không quan trọng, quan trọng là người, cũng không biết hàng xóm đã chết bao nhiêu?”
Tô Long lắc đầu: “Hy vọng không chết nhiều, người quen vài thập niên rồi, thiếu ai cũng cảm thấy không được tự nhiên.”
Tô Vũ cười nói: “Chắc không sao đâu, ta đã tham gia trận đại chiến đó, láng giềng cũ đi cả rồi, sau đó Đại Hạ phủ cũng dàn xếp, ta cảm thấy không có vấn đề gì.”
“Vậy là tốt nhất, ta muốn đi thăm bọn họ, nhưng ta… không thể đi lung tung, tránh xảy ra sai lầm, chọc phải phiền toái, hiện tại không ít chư thiên vạn tộc đang nhìn chằm chằm lão tử đây…”
Y nghiêng đầu nhìn Tô Vũ, “Bọn họ lấy máu ta thì có thể đối phó với ngươi thật à?”
“Không phải.
Nhưng có thể truy lùng tung tích của ta, khi bị lộ hành tung, muốn ngấm ngầm làm gì đó sẽ không tiện, có khả năng sẽ bị bọn họ đặt bẫy vây giết!”
“Vậy phải cẩn thận!”
Tô Long rất cảnh giác, y mang Tô Vũ tới phòng bếp mới, phòng bếp này rất lớn.
Bên trong không có ai, giờ phút này cũng không phải giờ cơm.
Tô Long không yên tâm để người khác ở cùng mình, trong nhà, trừ y ra thì chỉ có một vài cường giả giám sát bên ngoài, thỉnh thoảng có bằng hữu tới đây, không thì y chỉ có một mình.
Thức ăn thì đầy đủ hết.
Tô Long mặc tạp dề, cầm dao phay, lập tức khiến Tô Vũ có cảm giác quay lại quá khứ.
Đáng tiếc là quá khứ sẽ không bao giờ thjaat sự quay lại!
Tô Long bắt đầu xắt rau, rửa rau, y gọi: “Giúp ta chút việc đi.”
Tô Vũ mỉm cười ôm cánh tay đứng một bên nhìn, hắn không hỗ trợ, trước kia cũng vậy, cha bảo hắn hỗ trợ, Tô Vũ không làm, cùng lắm là đứng một bên cổ vũ vài tiếng!
Tô Long cũng quen rồi, mắng nhỏ vài tiếng rồi nhanh chóng lo làm chuyện của mình, vừa làm vừa hỏi: “Quanh nhà ta có người không?”
“Có, ba vị Nhật Nguyệt, Đại Hạ phủ không còn bao nhiêu Nhật Nguyệt, như vậy cũng tính là hạ vốn gốc!”
Tô Vũ cười nói: “Nhưng mấu chốt vẫn là vô địch cảnh, nếu không được vô địch bảo hộ, Nhật Nguyệt cũng vô dụng.”
“Tiểu tử, ngươi nói xem, hiện tại cha ngươi có phải là trói buộc của ngươi hay không?”
“Không đâu.”
Tô Vũ cười đáp: “Chỉ là hơi yếu thôi, nhưng không tính là trói buộc, yên tâm, ta nhớ rõ lời ngài nói, khi có người bắt cóc cha ta, ta không cần quan tâm, cứ cầm đại đao chém chết hắn, cha sống được thì sống, không sống được… Ta dùng lễ nghi trang trọng tiễn đưa ngài!”
“Tên nhãi này chỉ nhớ được vậy thôi à?”
Tô Long cười mắng, rồi nói: “Cũng đúng, nhớ kỹ là được! Chúng ta xông pha chiến trường nhiều năm dù sao cũng đúc kết được kinh nghiệm, chiến hữu của ngươi bị người vây giết, khi phản kích kẻ địch, không cần quan tâm đến chiến hữu ngươi, giết hết địch nhân đã rồi tính, giết sạch địch nhân thì cũng bằng thành công giải vây, giết không hết, vậy mọi người cùng chết!”
Tô Vũ gật đầu.
Tô Long lại nói: “Đáng tiếc là tiểu tử ngươi không đi tòng quân, bằng không, ngươi xông xáo chiến trường mấy năm sẽ hiểu hết! Nhưng hiện giờ cũng tốt, ngươi mà đi tòng quân thì không nhất định được như hiện tại!”
Tô Vũ cười nói: “Cha, học trong Văn Minh học phủ chưa chắc đã kém hơn học ở chiến trường, trên chiến trường chỉ có đánh đánh giết giết, còn trong học phủ thì ngươi lừa ta gạt, có rất nhiều điều có thể học!”
Tô Long gật đầu, “Cũng đúng, người làm công tác văn hoá giỏi làm chuyện xấu hơn, âm hiểm hơn, tàn nhẫn hơn!”
Đây là đang khen hay đang mắng ta vậy?
Tô Vũ không biết!
Là khen nhỉ?
Coi như khen đi.
Tô Long mặc kệ, vừa nấu ăn vừa nói: “Tiểu tử, ta có vài chuyện muốn nói với ngươi, không ai có thể nghe được đúng không?”
Tô Vũ nhanh chóng xem xét ma ma Cục lông nhỏ một chút, hình như vị này đang ngủ.
Mặc kệ, cứ tạo cái chắn cách âm đã.
Sau đó lại làm cho Cục lông nhỏ một cái, lúc bấy giờ Tô Vũ mới nói: “Cha, chuyện gì vậy?”
Tô Vũ lén lút nói: “Có phải có bí mật gì không? Kỳ thật ta là võ nhị đại sao?”
Tô Long trợn trắng mắt!
“Võ nhị đại? Con trai Thiên Quân có được tính là võ nhị đại không?”
“Không phải à?”
Tô Vũ nghi hoặc: “Ta còn nghĩ rằng ngài là tuyệt thế cao thủ che giấu thân phận! Nếu không phải… chẳng lẽ ngài muốn nói kỳ thật mẹ ta không chết, bà là tuyệt thế cường giả? Không phải là Thời Gian sư chứ?”
“Gì cơ?”
Tô Long kinh ngạc: “Cái gì sư?”
“Ngươi không biết ư?”
Tô Vũ vuốt cằm, sau đó não bổ một chút, vui vẻ nói: “Cha, có lẽ ngài không biết, mẹ ta là tuyệt thế cường giả thượng cổ!”
“Vớ vẩn!”
Tô Long tức giận mắng: “Tuyệt thế mẹ ngươi!”
“…”
Tô Vũ câm nín, ngài đang mắng ta à?
Hay mẹ ta thật sự là tuyệt thế cường giả?
Tô Long mắng một tiếng, ho khan một cái rồi nói: “Đừng nói vớ vẩn! Mẹ ngươi là người thường, người thường nhỏ yếu, luyện võ cũng khó, không thì đã không chết vì xuất huyết nhiều khi sinh ngươi! Nếu là cường giả thì đã chả thèm lấy cha ngươi, khi chúng ta thành thân, ta còn chưa đến Thiên Quân! Ngươi đã thấy tuyệt thế cường giả nào gả cho Khai Nguyên chưa?”
Tô Vũ thở dài, “Cũng đúng, trừ khi ngài cũng là cường giả, bằng không, buổi tối đi ngủ, mẹ thở một cái là có thể thổi chết ngài!”
“…”
Lời này quá đả kích!
Tô Vũ thấy không có bát quái thì hết hứng: “Vậy còn gì để nói nữa, chẳng lẽ cha chuẩn bị tìm mẹ kế cho ta?”
“Đừng nói lung tung!”
Tô Long nhe răng: “Ta muốn hỏi ngươi, hiện tại tiểu tử ngươi có cái gì không thích hợp hay không?”
“Cái gì?”
Tô Long thần bí nói: “Có đau đầu nhức óc gì đó không, khi ngươi còn nhỏ không phải ngày nào cũng mơ ác mộng sao? Hiện tại ổn chưa?”
“Ổn rồi.”
“Vậy là tốt rồi!”
Tô Long nhẹ nhàng thở ra, “Khi ngươi còn nhỏ luôn mơ ác mộng, khiến ta sợ quá chừng.
Sau đó không có biện pháp nào, cũng không biết tìm ai, nghĩ tới nghĩ lui, nghe nói Nam Nguyên ẩn giấu một đại nhân vật, đó là đệ tử của Diệp Bá Thiên bị sung quân tới Nam Nguyên… Hỏi thăm một vòng mới biết được là Liễu Văn Ngạn, ta tặng mấy bình rượu ngon mới nhét được ngươi qua đó.”
“Quả nhiên, sau khi ngươi học hỏi từ hắn thì tốt hơn nhiều, ta biết ngươi là người làm công tác văn hóa, sớm muộn gì cũng sẽ trở nên nổi bật! May mà không cho ngươi đi làm vũ phu.”
Tô Vũ sửng sốt, cái gì?
Ta biết chuyện ngài tặng lễ cho lão Liễu.
Nhưng không phải chỉ là lấy lòng thầy giáo của con mình bình thường, mà vốn dĩ lão nhân gia ngài đã sớm Diệp Bá Thiên cho nên mới tìm tới Liễu Văn Ngạn?
Tô Long thấy hắn ngơ ngác thì cười nhạo: “Làm sao?! Tiểu tử, ngươi nghĩ cha ngươi là thằng ngốc à? Không cần biết người ta thế nào đã tùy tiện cho ngươi theo học? Đầu năm nay, kẻ hữu danh vô thực rất nhiều! Diệp Bá Thiên… Ta ở trong quân đánh trận 10 năm, có thể không biết hắn sao? Tuy người ta đã chết vài thập niên, nhưng ta cũng từng nghe nói! Phục dịch trong quân, ta không biết Văn Minh Sư nổi danh mới là lạ.”
Tô Long khịt mũi coi thường: “Lười nói nhiều với ngươi mà thôi, tránh để ngươi biết nhiều lại nghĩ lung tung! Ta chính là biết đến, mấy vị thư sinh toàn nói cái gì mà xích tử chi tâm, quân tử chi giao… đại khái vậy, kiếm người giỏi là để tránh dạy hỏng ngươi.”
“Không phải… Cha, rốt cuộc ngài muốn nói cái gì thế?”
Tô Vũ thật sự rất bất ngờ, hóa ra ta vào học phủ trung đẳng, theo học Liễu Văn Ngạn không phải chuyện ngoài ý muốn, mà là cha hắn cố ý.
Y biết Liễu Văn Ngạn!
Tô Long vừa nấu ăn, vừa cười nói: “Nói gì à? Nói cái píp! Kỳ thật cũng không có gì, chỉ là muốn báo cho ngươi biết để mà tính!”
“Cái gì?”
Tô Vũ nghi hoặc, Tô Long nhỏ giọng nói: “Kim sách trong đầu ngươi!”
Tô Vũ choáng váng!
Má nó!
Cha ta biết à?
Tô Long thấy hắn kinh ngạc tái mặt thì lộ vẻ ghét bỏ, “Như vậy mà ngươi còn đòi làm đại nhân vật một phương? Còn không trấn định bằng ta! Sợ cái gì, lão tử biết mười mấy năm rồi.”
Chương 2389: Nguồn Gốc Của Sách Họa Kim Sắc
Giờ phút này, Tô Vũ thật sự chấn động, hắn kinh ngạc, miệng lưỡi khô khốc nói: “Cha, ngài biết thật sao?”
“Hỏi vớ vẩn!”
Tô Long cầm muôi múc canh gõ đầu hắn, “Sao ta lại không biết, chính là ta làm… Khụ khụ, dù sao đoạn thời gian ấy cũng làm ta sợ muốn chết, lại không dám nói ra! Ngươi cũng biết ta từng ở trong quân vài năm, dù sao cũng biết vài việc, khi thấy được chí bảo thì ta cũng sợ lắm, sợ ngươi bị người ta cắt đầu…”
Tô Long thổn thức, “Khi đó, ngày nào ngươi cũng mơ ác mộng khiến ta sợ muốn chết, ta thấy đầu ngươi sung huyết, cả ngày không dám khép mắt lại thì sợ quá chừng! Sợ ngươi bị người ta giết chết, cũng sợ chính ngươi tự giết mình! Không có biện pháp, ta nghĩ thứ kia có vẻ là sách vở, có lẽ có quan hệ với Văn Minh Sư, nên cho ngươi xem sách, nghĩ cách tìm Văn Minh Sư xem có thể dùng thần văn áp chế hay không!”
“Nhưng ngươi đọc sách xong thật sự đã khá hơn nhiều!”
“Ngươi nói ngươi mơ thấy có yêu quái giết ngươi, ta liền cho ngươi xem sách họa vạn tộc, cho ngươi xem đám yêu ma quỷ quái, xem nhiều thì tự nhiên sẽ không sợ!”
Tô Vũ há to miệng, ngẫm lại một lúc thì mới ngớ ra, “Chẳng trách khi còn nhỏ trong nhà có nhiều sách như vậy, ta còn tưởng rằng khi ngài tòng quân mang về.”
Tô Long bĩu môi, “Cha ngươi là tên quê mùa, mang sách về làm gì! Khi còn nhỏ, mỗi ngày ta kể cho ngươi nghe hôm nay chém chết tên này, ngày mai chém chết tên kia, cho ngươi xem Hạ Phủ chủ chém đầu người… Xem nhiều không phải là ngươi không sợ nữa sao?”
“…”
Tô Vũ lại câm nín, hóa ra chuyện xưa ta nghe khi còn nhỏ, phát sóng trực tiếp chém đầu đều do lão nhân gia ngài cố ý cho ta xem à?
“Cha, rốt cuộc là sao?”
Tô Vũ thật sự nghi hoặc, chuyện gì vậy?
Cha ta biết về sách họa kim sắc!
Nhưng rõ ràng y không mạnh chút nào!
Tô Long thần thần bí bí đáp: “Sao trăng cái gì?! Trời giáng chí bảo, con trai ta có duyên nên có được! Chuyện xưa này ta nghe nhiều rồi, nhắm hai mắt cũng biết là cơ duyên tới!”
“Cha, ngài nói kỹ càng tỉ mỉ đi, rốt cuộc là sao?”
Tô Long thuận miệng kể: “Không có gì, khi ngươi còn nhỏ, lúc 6 tuổi ấy, khi đó cha ngươi không có tiền, còn phải chăm ngươi, công tác cũng không tìm được, hết cách nên suy nghĩ biện pháp kiếm tiền, không phải Tinh Lạc sơn có không ít thổ phỉ sao? Ta nghĩ, đi giết chết mấy tên thổ phỉ, chẳng những có thể kiếm điểm, còn có thể nhận chút tiền thưởng…”
Tô Long còn nhớ đó là một ngày mưa dầm liên miên, nửa đêm y chạy tới Tinh Lạc sơn, muốn ôm cây đợi thỏ, giết chết mấy tên thổ phỉ lĩnh thưởng tiền.
Kết quả buổi tối hôm đó lôi đình vang khắp Tinh Lạc sơn!
Đám thổ phỉ sợ tới mức không dám ra cửa, Tô Long canh đến nửa đêm cũng chẳng thấy ma nào, khi y muốn đi về, định tối ngày mai quay lại thì bỗng nhiên tiếng sấm rền vang lên, Tinh Lạc sơn chấn động.
Sấm vang rất lâu, sau đó trên bầu trời đột ngột có điểm sáng rớt xuống.
Tô Long nghĩ tới truyền thuyết về Tinh Lạc sơn, ngọn núi này chính là sao băng năm xưa rơi xuống tạo thành núi non, y nghĩ đó là mảnh thiên thạch trong truyền thuyết, thế thì nó sẽ rất có giá trị, y liều mạng tìm được vị trí điểm sáng đáp xuống…
“Cho nên, ngài nhặt được quyển sách kia?”
Tô Vũ dại ra, thời gian sách là cha ta nhặt được?
Không phải ta nhặt được!
Là cha ta nhặt được!
Tô Long gật đầu, “Đúng vậy, nhặt được.
Ta nhìn thì nhận ra nó là một quyển sách.
Ta còn nghĩ rằng đó là võ công bí tịch, ngươi biết mà, giết người ở chiến trường Chư Thiên cũng có ban thưởng.
Ta suy nghĩ, chẳng lẽ là cường giả đại chiến xong có ai đó bị giết cho nên thiên địa cho ban thưởng ở Nhân cảnh? Ta kích động, vội vàng chạy trở về.
Kết quả về đến nhà thì không mở được sách ra!”
Tô Long uể oải.
“Ta không biết thứ kia là gì, chẳng có chữ nào cả, ta tìm hiểu vài ngày mà vẫn không mở ra được, còn định bán nó đi, nhưng lại sợ gặp chuyện…”
Tô Long thở dài, “Nào ngờ ta giấu nó trong nhà, vậy mà ngày hôm sau ta ra ngoài, đến lúc về thì tên nhãi nhà ngươi đã tìm ra nó rồi, còn bị viền vàng cắt cho máu chảy đầy người, lão tử sợ muốn chết!”
Tô Vũ nghẹn họng nhìn trân trối, “Ta không nhớ!”
“Ngươi nhớ làm sao được?”
Tô Long tức giận mắng: “Ngươi suýt nữa mất máu mà chết, nhớ cái gì được? Sau đó ngươi phát sốt vài ngày, đã vậy hằng đêm đều bị ác mộng quấy nhiễu, nào có thể nhớ rõ! Không biết có phải thứ kia lấy máu nhận chủ hay không mà vèo một cái đã chui vào đầu ngươi, hù chết lão tử, ta lại không dám nói ra ngoài, cũng không dám nghĩ linh tinh… Cứ thế nhìn chằm chằm ngươi nhiều năm, về sau thấy ngươi không sao thì ta mới yên tâm!”
Tô Long thổn thức: “Sau đó ta cảm thấy nó cũng không có ảnh hưởng gì, chỉ là ngươi thường xuyên mơ thấy ác mộng, vậy nên ta cố gắng tìm được Liễu Văn Ngạn dạy ngươi… Cũng may kể từ đó, tình trạng của ngươi tốt hơn nhiều! Ta nghĩ nhiều năm qua không có vấn đề gì, có lẽ sau này cũng vậy.”
Tô Long nhìn Tô Vũ, “Tiểu tử ngươi đột nhiên trở nên lợi hại như vậy, vậy nên ta nghĩ có khi nào liên quan đến thứ trong óc ngươi không?”
Tô Vũ nuốt nước miếng, “Cha, ngài nói… thứ này là do ngài nhặt được ở Tinh Lạc sơn?”
“Đúng vậy!”
Tô Long cảm khái: “Tinh Lạc sơn… nơi sao trời rơi quả nhiên có bảo bối!”
Trong lúc nhất thời, tâm tình Tô Vũ cực kì phức tạp!
Vậy mà thời gian sách lại rơi xuống Tinh Lạc sơn!
Trong đầu hắn là thời gian sách đúng không?
Chẳng lẽ năm đó Thời Gian sư đại chiến với ngươi khác, bị kẻ đó đánh chết, để lại thời gian sách?
Hay là có nguyên nhân khác?
Còn nữa, hình như đó cũng là đoạn thời gian Lưu Hồng lấy được cơ duyên, là trùng hợp, hay là điều tất nhiên?
Tô Vũ lâm vào trầm tư, hồi lâu sau, hắn không nhịn được nói: “Cha, nói vậy thì đây là cơ duyên của ngài, ngài mới là người có đại khí vận, vậy mà có thể nhặt được thứ này!”
Tô Long ngạo nghễ gật đầu.
Tô Vũ chần chờ: “Thế tại sao ngài yếu thế?”
“…”
Tô Long giận tím mặt, “Ngươi biết cái rắm.
Nếu cha ngươi không có năng lực thì có thể có ngươi hôm nay sao? Nếu cha ngươi không có bản lĩnh, đám tiểu đệ Trần Long của ta có thể sống tốt như vậy sao? Năm xưa Trấn Ma Quân nhiều tiểu binh, ngươi xem đám huynh đệ đi theo cha ngươi bây giờ ra sao đi, một đống Sơn Hải Lăng Vân kìa! Đều do ta dạy bảo ra đấy!”
Tô Vũ hơi sửng sốt.
Đúng vậy!
Hình như đội ngũ của cha hắn có không ít thiên tài.
Đối với một nơi như chiến trường Chư Thiên, một tiểu đội mà lại xuất hiện một vị Sơn Hải là chuyện rất đặc biệt, đương nhiên không ai lại để ý chuyện này, bởi vì cả chiến trường có quá nhiều Sơn Hải.
Tô Long thở dài, “Bởi vì ngươi nên lão tử không thể không xuất ngũ trở về nhà, bằng không, lão tử chắc chắn còn mạnh hơn Trần Long, ít nhất hiện tại cũng phải tướng quân cảnh giới Nhật Nguyệt!”
Tô Vũ nghe cha hắn dong dài, hắn trầm giọng nói: “Cha, nói như vậy… Tinh Lạc sơn thật sự có vấn đề à?”
Sao lại không rơi đến đâu khác mà lại là Tinh Lạc sơn?
“Đúng vậy!”
Tô Long gật đầu, “Nơi ấy rất quái dị! Không phải quyển sách kia chui vào đầu ngươi sao? Mà ngươi lại bị bệnh, nên ta nghĩ có khi nào ở đó có biện pháp giải quyết hay không… nên ta đã đến đó mấy lần nữa, nói thật, nơi đó rất tà môn!”
“Tà môn thế nào?”
Tô Vũ không để ý, hắn từng đến Tinh Lạc sơn vài lần, còn từng giết người ở đó!
“Bình thường không có gì, khi trời mưa ngươi đi sẽ biết, tiếng sấm cực kì lớn.”
“Không phải bình thường lắm à?”
“Sao lại bình thường?”
Tô Long lắc đầu, “Không bình thường chút nào! Sét đánh không phải do trời mưa, ngươi cứ quỳ rạp trên mặt đất mà nghe, tiếng sấm còn lớn hơn trên không trung!”
Tô Vũ chần chờ, “Không đúng sao? Không phải thanh âm trên mặt đất lớn hơn là bình thường à?”
“Ngu xuẩn!”
Tô Long mắng: “Ngươi từng đến chiến trường chưa? Nằm sấp xuống đất nghe âm thanh chấn động, nếu quân địch là kỵ binh, ngươi nằm sấp xuống đất chắc chắn sẽ nghe được thanh âm rất lớn, đó là tiếng mặt đất chấn động, nếu kẻ địch bay trên trời, ngươi quỳ trên mặt đất thì có nghe được tiếng vỗ cánh không?”
Vậy ư?
Tô Vũ không chắc chắn cha hắn nói có đúng hay không, chủ yếu là bình thường hắn thật sự không để ý, người bình thường ai lại để ý những thứ này!
Chương 2390: Phong Bế Ký Ức
Tô Long lại nói: “Cho nên ta nghĩ tiếng sấm này có thể là truyền đến từ dưới lòng đất, cha ngươi còn từng đào hầm ngầm ở Tinh Lạc sơn.
Ta không biết có di chỉ của cường giả trong truyền thuyết ở đó hay không? Đào rất sâu, rất lâu, kết quả đào mãi cũng chẳng thấy cái quái gì!”
Tô Long lắc đầu, “Trước kia không hiểu, sau đó ta đến Nam Nguyên thì nhận ra di tích cũng có thể ở trong không trung, còn ở trong kẽ hở không gian gì đó, vậy thì Tinh Lạc sơn có di tích hay không, ngươi nói xem?”
Tô Vũ sửng sốt, lần trước ta tung tin có di tích ở Tinh Lạc sơn để lừa gạt kẻ khác!
Kết quả không ít người đi tìm nhưng không tìm được gì, chỉ có bảo tàng của Thiên Nghệ giáo chủ bị Tô Vũ lấy đi.
Hiện tại cha hắn lại nói rằng có lẽ nơi ấy thật sự có di tích.
“Cha, ngài đang nghiêm túc đấy à?”
“Đương nhiên!”
Tô Long bắt đầu xào rau, âm thanh xèo xèo vang lên, y vừa xào rau, vừa nói: “Tạm thời đừng nói đến chuyện này, tiểu tử ngươi đã phát hiện ra kim sách kia chưa?”
“Phát hiện rồi!”
“Thực lực của ngươi mạnh hơn có liên quan đến thứ này không?”
“Có!”
“Vậy đúng rồi!”
Tô Long nhếch miệng cười, “Chắc chắn là thứ tốt, ta biết mà! Ta từng hoài nghi, thứ này không có khả năng vô duyên vô cớ rơi xuống Tinh Lạc sơn, nếu là có cường giả giết người vứt đến đó thì tại sao không ai tới tìm? Ta nghĩ có thể nó đang hướng về thứ gì đó, có khi nào, Tinh Lạc sơn có di tích, kim sách này muốn trở về di tích hay không? Nghe nói bảo vật có linh, lá rụng về cội.
Ngươi cảm thấy có đạo lý không?”
Tô Vũ lại giật mình, quả thật rất có đạo lý!
Cho nên, thời gian sách muốn trở về cội nguồn ư?!
“Thời Gian sư đã chết, Tinh Lạc sơn có di tích của Thời Gian sư, cho nên thời gian sách muốn trở về, nào ngờ về tới Tinh Lạc sơn thì bị cha ta nhặt mất!”
Trong lòng Tô Vũ thầm nghĩ, thời gian sách… Nếu thứ trong đầu mình thật sự là thời gian sách, nó vô cùng cường đại, vậy có khi nào lúc xuyên qua không gian đã cạn sạch lực lượng hay không?
Cho nên sau này mình dùng tinh huyết vạn vật bổ sung lực lượng cho nó, nó mới dần dần sống lại?
Nghĩ vậy thì quả thật có vài phần đạo lý.
“Có lẽ Thời Gian sư vẫn luôn tồn tại, đối phương chém giết với người khác ở chiều không gian khác, ví dụ như chủ nhân quy tắc mà Lưu Hồng nói… Hai bên sống mái với nhau, lưỡng bại câu thương, cuối cùng chết cả đôi!”
“Ta lấy được truyền thừa của Thời Gian sư, còn Lưu Hồng thì nhận được truyền thừa của địch nhân của Thời Gian sư?”
“Có khả năng!”
Tô Vũ không ngừng suy nghĩ, tưởng tượng, giờ phút này, hắn đưa ra hàng loạt suy đoán, khả năng vẫn phải có.
Hoặc là nói… Thời Gian sư và chủ nhân quy tắc là cùng một người.
Nhưng đã bị giết!
Lưu Hồng đạt được một ít cơ duyên, mình cũng nhận được một ít cơ duyên, chỉ khi cả hai hợp lại thì mới là toàn bộ cơ duyên của Thời Gian sư?
Sở dĩ hắn đoán rằng Thời Gian sư bị giết là bởi vì Tô Vũ cảm thấy, nếu chủ nhân chưa chết thì loại chí bảo như thời gian sách sẽ không bị vứt bỏ.
Nhưng không phải có tin đồn Thời Gian sư biến mất từ thời kỳ thượng cổ sao?
Đến giờ phút này, Tô Vũ mới biết được cơ duyên lớn nhất của mình không phải đến từ người khác, mà từ chính cha của hắn.
Trời ạ!
Tô Vũ không thể tin được!
Lúc trước hắn nghĩ đến rất nhiều khả năng, thậm chí nghĩ mẹ mình phải giả chết để thoát thân, bà là tuyệt thế cường giả… Kết quả chứng minh, không có khả năng, tuyệt thế cường giả chắc chắn không để cha hắn vào mắt!
Hắn còn nghĩ tổ tiên nhà mình rất lợi hại… rồi cũng bị chứng minh là không thể nào, tổ tiên hắn chính là nông dân!
Ta đúng là ăn bám, nhưng không ăn bám tổ tiên, mà là người cha nhỏ yếu này ư?
Người cha có thể bị một hơi của ta thổi chết?
“Cha, vậy chẳng phải là ngài đã bỏ lỡ cơ duyên lớn rồi sao?”
Tô Long khịt mũi coi thường, “Vớ vẩn, tiểu tử ngươi lấy được thì nó cũng là của ta, ta đánh ngươi, ngươi dám đánh trả không?”
Bang một tiếng, cái muôi còn dính dầu mỡ đập lên đầu Tô Vũ.
Tô Vũ câm nín!
Tô Long đắc ý cười sung sướng, “Tiểu tử, đây mới gọi là cơ duyên! Ngươi ở bên ngoài đánh sống đánh chết, ta chẳng phải làm gì, chờ ngươi phong quang là được, ngươi phong quang, cha ngươi cũng được cơ duyên quấn thân, muốn vứt cũng không được!”
Dứt lời, Tô Long lại nói: “Việc này cha giấu trong lòng đã lâu, cũng không dám nói, không dám nghĩ! Hôm nay nói với ngươi, không phải cường giả các ngươi có thể thay đổi ký ức sao? Ngươi xóa kí ức này đi cho ta, để ta ngủ được một giấc an ổn, không thì ta suốt ngày không dám nghĩ, gặp cường giả cũng sợ bị người ta xem thấu ta đang nghĩ gì.”
Tô Vũ nhíu mày, “Bóp méo ký ức rất phiền toái.”
“Vậy còn tốt hơn giữ bí mật trong lòng, có thể làm hay không? Không thể thì đừng tìm lý do!”
Tô Vũ câm nín, “Có thể, nhưng không phải tiêu trừ, chỉ là phong ấn một bộ phận ký ức, bình thường sẽ không nhớ tới, không đề cập tới thì rất khó nghĩ đến, chính là quên mất ký ức.”
“Vậy cũng được, tiểu tử ngươi đừng nhắc lại với ta là được, trừ ngươi ra thì không còn ai biết việc này.”
Tô Vũ ngẫm nghĩ, gật đầu.
Trong lòng vẫn đang chấn động.
Thời gian sách… Cha ta nhặt được, thật đáng ngạc nhiên!
Mất công ta nghĩ trong chuyện này có âm mưu gì hay không.
Mấu chốt là nó trùng hợp bị ta dung hợp!
Trong tình huống bình thường thì không thể nào!
Trừ khi các loại cơ duyên xảo hợp tới cực hạn, ví dụ như thời gian sách hoàn toàn không có chủ nhân, lực lượng tiêu hao cạn kiệt, linh thức ngủ say, máu và biển ý chí của Tô Vũ phù hợp Thời Gian sư…
Trong đủ loại yếu tố trùng hợp, thời gian sách hấp thu máu hắn, bị hắn dung hợp.
Nhưng hắn đạt thành tất cả điều kiện này cũng có thể coi là thiên mệnh chi tử đúng không?
Mà cha hắn cũng vậy đúng không?
Vậy mình là thiên mệnh chi tôn, lão cha mới là thiên mệnh chi tử?
Tô Vũ hốt hoảng, hắn không nói nhiều, giúp Tô Long phong ấn một phần ký ức, cái này Trần Vĩnh có thể làm được, hiện giờ thực lực Tô Vũ cường đại nên đương nhiên cũng có thể, chỉ là phong ấn mà thôi, không phải hoàn toàn bóp méo, đơn giản hơn việc Trần Vĩnh từng làm nhiều.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên [Dịch] Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Trong-Sinh-Thuong-Ngay-Tu-Tien-SE-Audio-Truyen.jpg)




