[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 476 : Lưu Hồng Không Đơn Giản (c2376-c2380)
❮ sautiếp ❯Chương 2376: Lưu Hồng Không Đơn Giản
Tô Long lúng túng: “Thiên phú của ta không tốt, nhưng con trai ta thông tuệ, thiên phú dị bẩm.”
“Vậy ngươi biết là vì sao không?”
Hạ Hầu gia cười hỏi: “Có liên quan đến mẫu thân hắn không?”
Tô Long lắc đầu: “Mẫu thân hắn là người bình thường, không có quan hệ gì.”
Hạ Hầu gia nhìn y, chắc chắn như vậy à?
Tô Long không nói nhiều, cười ngây ngô: “Hầu gia, ta và mẹ Tô Vũ đều là người thường, tiểu tử nhà ta thiên phú tốt là vì chính hắn nỗ lực tu luyện, không liên quan gì đến chúng ta.
Ngài đừng nghĩ nhiều.”
“Được rồi, không hỏi nữa!”
Hạ Hầu gia cười cười, không hỏi thêm, chỉ nhắc nhở: “Ngươi chú ý một chút, lông tóc rớt xuống nhất định phải chú ý! Kể cả máu tươi da thịt cũng phải cẩn thận bị người lấy đi lợi dụng!”
Tô Long gật đầu, y biết điều này.
“Hầu gia yên tâm, ta sẽ chú ý!”
Chờ Hạ Hầu gia đi rồi, trong đầu Tô Long hiện lên từng cảnh tượng, y nhanh chóng lắc đầu không thèm nghĩ nữa, hắn biết, rất nhiều thời điểm, cường giả có thể tra xét kẻ yếu đang nghĩ gì.
Y không thèm nghĩ!
Chờ nhi tử trở lại rồi nói!
Tô Vũ trở về cũng tốt, nếu không, chính y cũng muốn đi tìm hắn.
“Về sớm một chút, cho lão tử nhà ngươi tận hưởng phong quang!”
Tô Long cảm khái, hiện giờ Tô gia thật sự phong quang bát diện!
Trong cổ thành.
Tô Vũ phát thư mời xong, cổ thành không di động nữa, chỉ lẳng lặng đứng trên Tinh Thần Hải.
Giờ phút này, Tô Vũ đang tăng cường thực lực chính mình.
Cường hóa thần văn!
Lực lượng quy tắc hấp thu lần trước đều ở trong Văn Minh Chí, thời gian qua, hắn vẫn luôn dùng để cường hóa thần văn, Tô Vũ muốn cường hóa toàn bộ thần văn của mình đến Nhật Nguyệt cảnh.
“Lực lượng quy tắc…”
Lần trước giết Trí vương, ban thưởng hầu như đều là lực lượng quy tắc, giờ phút này, Tô Vũ suy nghĩ một vấn đề.
“Khen thưởng lực lượng quy tắc… Vậy quy tắc ban thưởng có phải bởi vì Trí vương đã chết, phần lực lượng quy tắc gã đã dung hợp thành vô chủ, cho nên ban thưởng cho ta?”
“Lúc trước giết thiên tài không được ban thưởng lực lượng quy tắc, chỉ khi giết vô địch mới có, hình như lần nào đánh chết vô địch, ban thưởng cũng là lực lượng quy tắc!”
Trước đây khi Tô Vũ vượt cấp chém giết thiên tài, chém giết Nhật Nguyệt nhưng không hề được lực lượng quy tắc ban thưởng.
Chỉ khi giết được vô địch mới xuất hiện quy tắc ban thưởng.
Cho nên Tô Vũ tự hỏi, những lực lượng quy tắc này từ đâu mà đến?
Nếu là cường giả thượng cổ ban thưởng… Vậy có phải cường giả thượng cổ quá hào phóng hay không?
Hay là, quy tắc thượng cổ chỉ đem một bộ phận lực lượng ban thưởng cho mình, phần còn lại đã bị bọn họ nuốt riêng, hoặc là dùng để duy trì quy tắc vận chuyển?
“Nuốt riêng…”
Tô Vũ sửng sốt một chút.
“Chiến trường Chư Thiên!”
Giờ khắc này, một ý niệm mơ hồ sinh ra.
Sau khi giết vô địch, một ít lực lượng quy tắc vô địch dung hợp sẽ tản đi, bị thiên địa hấp thu, điều đó là không có khả năng, kỳ thật có người khống chế trời đất này, cũng có người nuốt riêng một phần lực lượng quy tắc, sau đó mới ban thưởng phần còn lại cho kẻ giết người, để kẻ giết người tiếp tục đi giết người?
Tô Vũ nhanh chóng áp ý niệm này xuống!
Ý nghĩ này không ổn chút nào… Nhưng quy tắc trừng phạt… Hội nghị thượng cổ… Đám gia hỏa hội nghị thượng cổ cố ý tạo nên quy tắc để đánh chết những kẻ vi phạm quy tắc, sau đó thu hoạch lực lượng quy tắc ư?
“Thượng cổ… Càng ngày càng thú vị!”
Tô Vũ mỉm cười.
Hắn không nghĩ nữa, mà là thử để các thần văn hấp thu một ít lực lượng quy tắc.
Trí vương là vương của Tiên tộc, Tô Vũ suy nghĩ, có thần văn nào phù hợp đặc tính Tiên tộc hay không, như vậy có phải sẽ hấp thu lực lượng quy tắc thuận lợi hơn không?
Sau khi thí nghiệm, cảm thấy cái nào cũng như nhau.
Nhưng Tô Vũ cũng nhận ra một điều, những thần văn trời sinh hấp thu lực lượng quy tắc nhanh hơn.
Thần văn không phải trời sinh, tốc độ hấp thu chậm hơn một chút.
Có lẽ trong thần văn trời sinh ẩn chứa quy tắc viên mãn hơn.
Không chỉ có thần văn đang tiến bộ, cảnh giới Văn Minh Sư cũng nhanh chóng tăng thêm, Thần khiếu đều tự nhiên dung hợp, 40 khiếu hợp nhất, từ khi ở trong Tinh Vũ phủ đệ, Tô Vũ đã tiến vào Sơn Hải cảnh.
Mà nay, trải qua mấy ngày mài giũa, cảnh giới Văn Minh Sư của hắn giống như Trần Vĩnh lúc trước, sau khi bước vào Sơn Hải đã nhanh chóng tiến vào Sơn Hải đỉnh phong.
Hiện tại Tô Vũ đã đến Sơn Hải thất trọng.
280 Thần khiếu hoàn thành hợp nhất, hình thành 7 Thần khiếu.
Số còn lại cũng nhanh thôi!
Tiếp tục như vậy, cấp bậc Văn Minh Sư của hắn sẽ nhanh chóng đi vào Sơn Hải đỉnh phong.
Thân thể cũng sắp rồi.
Tô Vũ cảm thấy mình đã mài giũa cảnh giới Lăng Vân cửu trọng đến cực hạn.
Sơn Hải hợp nhất khiếu là được!
Đây là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Mấu chốt không ở đây, mà là ở Thiên môn.
Giờ phút này Tô Vũ đang tự hỏi, Thiên môn liên hệ Thần khiếu cùng nguyên khiếu, đây là nguyên thần khiếu mà hắn định nghĩa, Tô Vũ vẫn luôn nghĩ cách hợp nhất Thần khiếu với nguyên khiếu, rồi cùng nhau tu luyện!
Như vậy, hắn hoàn toàn không cần đến thức hải bí cảnh thay đổi ý chí lực mà vẫn có thể giúp ý chí lực tăng lên.
“Thần khiếu, nguyên khiếu… Lão Chu đã mở hết, hẳn là lão biết rốt cuộc hai thứ này có cần nối liền hay không? Sau khi liên kết, có khả năng sẽ tạo ra một hệ thống tu luyện mới, cũng chính là Chu Thiên Phương pháp…”
Nhưng Tô Vũ không dám mở Thiên môn lung tung.
Dễ xảy ra phiền toái!
Tô Vũ dám mở Thiên môn, hút tử khí làm chiến lực tăng mạnh, nhưng hắn không dám mở Thiên môn rồi liên kết nguyên khiếu thần khiếu, làm vậy rất dễ giết chết chính mình.
“Lão Chu…”
Tô Vũ nghĩ tới Tinh Vũ phủ đệ, hắn rất muốn nói chuyện cùng lão Chu.
Đáng tiếc, vị này là người điên, chỉ có oán niệm.
Nếu không, hắn rất muốn hỏi lão Chu xem có thể hợp nhất nguyên thần để cùng tu luyện hay không!
“Nguyên thần hợp nhất… Đáng tiếc ta không có công pháp, cũng không có kinh nghiệm!”
Tô Vũ hấp thu gần hết lực lượng quy tắc, hiện tại Tô Vũ chủ tu thần văn chữ “Xuyên” và “Chậm”, chủ yếu là để đối phó vô địch, hai loại quy tắc này đều tương tự lực lượng thời không.
Lần này giết Trí vương nhận được không ít lực lượng quy tắc.
Sau khi tu luyện, không ít thần văn đều thăng cấp Nhật Nguyệt cảnh.
Huyết, Văn Minh, Kiếp, Tĩnh, m, Xuyên, Chậm, Biến, Tử – 10 thần văn này đều đã tăng tới Nhật Nguyệt, các thần văn khác gần như đều ở Sơn Hải đỉnh cấp, có lẽ không cần hấp thu bất cứ thứ gì cũng có thể nhanh chóng lột xác tự nhiên.
Tô Vũ dùng thần văn chữ “Tử” chủ yếu để hấp thu tử khí.
Hiện tại, hắn không mở Thiên môn, có thể dùng thần văn chữ “Tử” hấp thu tử khí Tinh Nguyệt cung cấp, tránh cho tử khí quá nhiều phải nghịch chuyển.
Các thần văn đã tới Nhật Nguyệt còn lại thì đều hữu dụng với Tô Vũ.
Kỳ thật Tô Vũ cũng muốn cường hóa Truyền thừa chi hỏa, nhưng lực lượng quy tắc không đủ, chỉ có thể chờ cơ hội tiếp theo.
“10 thần văn Nhật Nguyệt… Nếu lấy được thức hải bí cảnh thì sẽ có đủ ý chí lực, có thể thoải mái cường hóa thần văn! Thăng cấp toàn bộ 30 thần văn, ý chí lực đạt tới Sơn Hải cửu trọng!”
“Sơn Hải cửu trọng mới hợp khiếu, so với thân thể thiếu vài lần đúc thân, quá trình nguyên khí biến hóa, quả nhiên thần văn là đại đạo nối thẳng quy tắc!”
Sau khi Lưu Hồng tiết lộ vài điều, hiện tại Tô Vũ lý giải việc tu luyện thấu đáo hơn.
Rất nhiều thứ thường thường chỉ thiếu chút may mắn!
Sau khi Lưu Hồng vạch trần thần văn là hình thức ban đầu của quy tắc, sau đó, đối với đạo thần văn và đạo thân thể, Tô Vũ đều có thêm chút lĩnh ngộ độc đáo của chính mình, rất nhiều điều khó hiểu trước kia, hiện tại đều có thể giải quyết dễ dàng!
“Lưu Hồng…”
Tô Vũ nghĩ tới Lưu Hồng, gần đây tên kia chỉ ở trong thành ăn no chờ chết, không biết trong lòng nghĩ như thế nào.
“Một câu vạch trần sự huyền bí của thần văn.
Gia hỏa này không đơn giản!”
Tô Vũ thầm nghĩ, một lát sau, thân thể hắn rung động, xuyên qua hư không, nháy mắt biến mất tại chỗ.
Chương 2377: Cơ Duyên Của Lưu Hồng
“Ồ, Tô Vũ, khách ít đến!”
Giờ phút này, Lưu Hồng ở trong tòa nhà lớn thuộc về gã, gã đang nhàm chán uống trà, thấy Tô Vũ tới, lập tức tươi cười nghênh tiếp: “Tô Vũ, tìm ta có việc gì ư?”
Tô Vũ nhìn gã một cái: “Ta về Nhân tộc, Lưu lão sư có gì cần ta hỗ trợ không? Hay cùng ta trở về luôn!”
“Không!”
Lưu Hồng thở dài: “Hiện tại ta đắc tội người một đống, lại không có thực lực như ngươi, ta mà trở về không phải là muốn tự tìm phiền toái sao?”
Tô Vũ nhìn gã, cũng không nhiều lời, ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Lưu lão sư, hỏi ngươi một vấn đề, ngươi biết Chu Thiên Phương pháp không? Một pháp môn dung hợp 720 khiếu huyệt.”
“…”
Lưu Hồng vô cùng uể oải: “Ta gọi ngươi là đại gia được không? Ta thật sự không biết, các ngươi cho rằng ta biết rất nhiều, kỳ thật, ta thật sự không biết gì cả! Không lừa ngươi đâu, lừa ngươi là chó!”
Tô Vũ không đáp lại, giờ phút này, hắn truyền âm cho ma ma Cục lông nhỏ trong Văn Minh Chí, cung kính nói: “Bánh Hấp tiền bối, xin hãy tỉnh lại…”
“Có đồ ăn à?”
“Không phải, ta muốn hỏi một chút, người trước mắt này có cái gì đặc th không?”
Trong Văn Minh Chí, Bánh Hấp có chút không vui, chỉ cảm thấy phiền!
Không cho ta ăn mà dám gọi ta dậy!
Thật phiền!
Tuy không vui, nhưng vẫn miễn cưỡng nhìn thử, nhìn một hồi, nàng nói: “Không có gì đặc thù, thần văn hơi đặc biệt.
Lực lượng quy tắc rất nồng đậm, muốn ăn!”
Bánh Hấp mà cũng muốn ăn?
Trong lòng Tô Vũ khẽ động: “Tiền bối, lực lượng quy tắc nồng đậm nghĩa là…”
“Thần văn rất mạnh! Ngươi muốn hỏi cái gì?”
“Ta muốn biết, có phải hắn là đồ cổ giả trang hay không?”
“Không phải…”
Ma ma Cục lông nhỏ ngẫm nghĩ rồi nói: “Không phải đồ cổ, đại khái… Nói thế nào nhỉ? Có thể là thần văn chạm đến quy tắc nào đó, thần văn mạnh hơn, mà cái quy tắc kia bị rất ít người chạm đến, có lẽ cũng đã chạm đến chủ nhân quy tắc! Nói đơn giản là, có lẽ hắn kế thừa thứ gì đó của chủ nhân quy tắc, nhưng ta cảm thấy tên này không hề lớn tuổi.”
Tô Vũ ngẫm nghĩ.
Chạm đến quy tắc!
Lưu Hồng!
Lúc trước Tô Vũ từng hoài nghi gã do đại nhân vật ngụy trang thành, kết quả chứng minh là không phải, ma ma của Cục lông nhỏ là quy tắc hóa thân, nàng biết không ít, ánh mắt sẽ không quá kém.
Nói như vậy, có thể Lưu Hồng có thần văn nào đó có độ trùng hợp cao với quy tắc, do đó kế thừa một vài ký ức thuộc về cường giả thượng cổ?
Lão gia gia trong mộng?
Không đến mức đó chứ?
Tô Vũ thầm nghĩ vậy, sau đó nhìn Lưu Hồng, khẽ cười hỏi: “Lưu lão sư, hỏi ngài chuyện này, có phải ngài thường xuyên nằm mơ hay không?”
“Hả?”
Lưu Hồng cười gượng: “Tô Vũ, ngươi có ý gì, chẳng lẽ ngươi tin là trong mộng thật sự có lão gia gia?”
Lần trước Tô Vũ đã từng nói như vậy.
Bỗng nhiên Tô Vũ nghĩ tới chính mình, dường như nghĩ tới gì đó, hắn hỏi: “Lão sư, nói thật đi, rốt cuộc là có hay không? Trong mộng, có phải ngươi nhìn thấy vài hình ảnh, thậm chí là kế thừa ký ức hay không?”
“Gì?”
Lưu Hồng tỏ vẻ không biết.
Tô Vũ nhíu mày, “Lão sư, ta đang nghiêm túc đấy, ta hỏi lại, rốt cuộc ngài có từng mơ thấy những chuyện này hay không? Chuyện xảy ra trong mơ từ khi nào?”
Lưu Hồng cười gượng, “Thật sự không có!”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Vậy ư? Lão sư, ngài cảm thấy ta không nhìn ra? Hay là không biết tình huống? Nếu ta không nhìn lầm, sở dĩ ngài biết được nhiều như vậy là nhờ vào một viên thần văn đặc thù, có chút trùng hợp với quy tắc, cho nên ngài mới có thể biết được vài tin tức mà người khác không biết, đúng không?”
Lưu Hồng giật mình, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Tô Vũ, ngươi…”
“Lão sư, là cảnh trong mơ, hay là trực tiếp truyền ký ức?”
Tô Vũ dứt khoát hỏi thẳng, Lưu Hồng câm nín, cuối cùng đành phải đáp: “Có phải ngươi cũng từng trải qua chuyện tương tự không?”
“Ta đang hỏi lão sư.”
Lưu Hồng hậm hực: “Có gì mà hỏi, ta còn chưa hỏi ngươi có cơ duyên gì mà! Ngươi thật là…”
Nói tới nói lui, cuối cùng vẫn bất lực đáp: “Xem như ký ức tái hiện đi, đôi khi nó bỗng nhiên xuất hiện, đây cũng nguyên nhân một kẻ xuất thân tầm thường, tài nguyên không đủ như ta có thể trở thành thiên tài Đại Hạ Văn Minh học phủ.”
“Bắt đầu từ khi nào?”
“Khi nào ư?”
Lưu Hồng ngẫm nghĩ: “Hơn 10 năm trước, khi ta còn ở học phủ trung đẳng đã có rồi, vậy nên mới có thể thi đậu Đại Hạ Văn Minh học phủ.”
“Mười mấy năm?”
Tô Vũ lại hỏi: “Rốt cuộc bao lâu?”
“Ngươi…” Lưu Hồng càng thêm câm nín, nghĩ kĩ lại bèn đáp: “Đại khái là gần 15 năm!”
Tô Vũ nhíu mày.
Khi hắn 6 tuổi, cảnh trong mơ xuất hiện quái vật đuổi giết, đến bây giờ là hơn 14 năm, tính ra cũng sắp 15 năm.
Hai chuyện này có liên hệ gì sao?
14 năm trước, vạn giới đã xảy ra chuyện gì?
Hình như không có đại sự gì!
Vậy là Lưu Hồng đã thừa nhận gã cũng nằm mơ, hoặc có thể nói là không phải nằm mơ, mà là ký ức tái hiện như lời gã nói?
Khoảng 15 năm!
Quy tắc biến hóa, trùng hợp… Chẳng lẽ không phải ở vạn giới, mà là ở trên tấm lưới?
Trên tấm lưới đã xuất hiện biến hóa?
Cho nên, mới xuất hiện một vài thay đổi đặc thù?
Tô Vũ không xác định, bởi vì chuyện này còn cách hắn rất xa, hắn không có biện pháp tìm hiểu phía trên tấm lưới hoặc là bên trong tấm lưới đó có phải đã xảy ra biến cố gì hay không.
Dù có giải thuyết rằng các đại năng cổ xưa bị che giấu, quy tắc hạn chế không cho xuất hiện… Nhưng Tô Vũ cũng cảm thấy chưa chắc đã là cảnh giới Nhân vương thượng cổ.
Cùng lắm thì chỉ là một đám Hợp Đạo, giỏi lắm thì có mấy gia hỏa tiếp cận Đại Đạo cảnh mà thôi.
Nếu không, Nhân tộc đã bị diệt từ lâu rồi.
“Càng ngày càng thú vị!”
Tô Vũ cười một tiếng, nhìn về phía Lưu Hồng, cười nói: “Lưu lão sư nhàn rỗi cả ngày, có phải là đang nghĩ nhân cơ hội ta rời đi, ngài lại đi tìm cơ duyên hay không? Hay là cảm thấy Tô Vũ ta sẽ đoạt cơ duyên của ngài? Thôi…”
Tô Vũ xoay người nói: “Tinh Hồng đại nhân, sau khi ta đi, Lưu lão sư muốn đến Tử Linh giới thì cứ để hắn đi, ta sẽ dặn Tinh Nguyệt đại nhân không cản hắn, ta cũng không ngăn hắn! Mọi người có cơ duyên của chính mình!”
Lưu Hồng cười gượng: “Tô Vũ, ta đâu nghĩ đến chuyện chạy trốn.”
“Không cần!”
Tô Vũ bình thản nói: “Tính ra lão sư đã tính kế ta vài lần, nhưng ta cũng đã trả thù lại, lúc trước chuyện Tử Linh Tiếp Dẫn Lệnh may mà có ngài giúp đỡ, nhưng chắc lão sư không cần ta báo đáp.
Vậy bỏ qua đi! n oán giữa chúng ta dừng lại ở đây!”
Lưu Hồng cười khan, nhìn thoáng qua Tô Vũ, hồi lâu mới nói: “Cái kia… Có khả năng ngươi vẫn còn nợ ta một chuyện.”
“Hả?”
Lưu Hồng ngập ngừng nói: “Lúc trước ngươi từng đáp ứng sẽ giúp lão sư ta giải quyết phiền toái, giúp ông ấy thăng cấp Nhật Nguyệt, nhưng… mãi vẫn chưa giúp.
Hiện tại cục lông kia có thể cắn nuốt thần văn của lão sư ta, lão sư vẫn đang bế quan ở Đại Hạ Văn Minh học phủ, có lẽ sắp không chịu đựng nổi nữa, nếu ngươi trở về… Giúp ta giải quyết chuyện này, ân oán giữa chúng ta dừng lại ở đây!”
Tô Vũ ngoài ý muốn: “Ngài còn nhớ việc này à?”
“Đó là lão sư của ta!”
Lưu Hồng cười khổ, “Người ngoài cảm thấy Tô Vũ lục thân không nhận, ích kỷ, giết người vô tính, nhưng nếu xét kĩ, ngươi không nhận bao nhiêu ân huệ từ lão sư ngươi, vậy mà vẫn luôn bôn ba vì bọn họ, không phải sao? Con người có tốt có xấu, nhưng xét đến cùng thì vẫn có vài thứ không bỏ xuống được, đúng không?”
Lưu Hồng lại nói: “Tuy lão sư ta dạy ta không nhiều, nhưng trước khi bế quan vẫn giúp ta giải quyết không ít phiền toái, ta không có biện pháp báo đáp, nhưng không thể cứ nhìn ông ấy bế quan đến chết được.”
Tô Vũ sảng khoái đáp ứng: “Đúng là ta đã từng hứa với ngài.
Được, khi ta trở về, nếu lão sư ngài còn đang bế quan thì ta sẽ hỗ trợ!”
“Đa tạ!”
Lưu Hồng tươi cười xán lạn, không nhìn ra bất cứ cảm xúc nào khác.
Tô Vũ cũng mỉm cười, hắn không nhịn được mà nghĩ đến lần đầu tiên nhìn thấy gia hỏa này, gã tươi cười đề nghị mình làm lớp trưởng, khi đó hắn vốn nghĩ rằng đây là chuyện tốt, kết quả lại là cái bẫy.
Từ đó về sau, Tô Vũ liền cảm thấy những người hay tươi cười xán lạn quá nửa đều không phải là người tốt.
Người tốt chân chính nào có nhiều chuyện vui như vậy.
Hai người cười với nhau, sau đó Tô Vũ biến mất, hắn cảm thấy không cần thiết phải cười tiếp với Lưu Hồng nữa, gia hỏa này cười cả ngày cũng không biết mệt, ai mà đu theo cho nổi.
Chương 2378: Quay Về Nhân Cảnh, Làm Quen Với Các Vị Vô Địch
Lịch Nhân tộc, năm 352 lịch An Bình, trung tuần tháng 5.
Hôm nay, Tô Vũ chuẩn bị đi đến Nhân cảnh.
Hắn bỗng có cảm giác cảnh còn người mất!
Lịch An Bình, năm 351, cũng là trung tuần tháng 5, Tô Vũ một mình rời khỏi Đại Minh phủ, bắt đầu lang bạt tứ phương, sau đó tiến vào chiến trường Chư Thiên, giờ đã qua một năm!
Một năm qua, con người vừa rời khỏi Đại Minh phủ, đến Sơn Hải cũng không địch nổi, hôm nay, hắn đã có thể giết vô địch.
Một năm trước, hồi tháng 5, phụ thân vừa rời nhà không lâu, tính ra đến bây giờ mới chỉ hơn hai năm.
Từ khai nguyên, thời gian hơn hai năm trôi qua, Tô Vũ đã đi tới cảnh giới hiện giờ.
Mà mấy năm nay cũng là thời kì chư thiên vạn giới xảy ra nhiều biến cố nhất.
Đại chiến liên tiếp!
Mấy chục vô địch ngã xuống!
Chiến trường Chư Thiên mở ra gần ngàn năm, Nhân cảnh mở ra hơn 400 năm, mà nay, số lượng vô địch ngã xuống thậm chí còn nhiều hơn số người chết trận trong thời kỳ Nhân cảnh mở ra.
Tô Vũ đi lên tường thành, nhìn phương xa, hắn mỉm cười, ta sắp về rồi!
Đây là lần đầu tiên hắn quang minh chính đại trở về!
Trở về Nhân cảnh!
Trong một năm rời khỏi Nhân cảnh, Tô Vũ đã từng trở về, nhưng khi đó hắn không dùng thân phận Tô Vũ, lần này thì khác.
“Đi thôi!”
Một tiếng quát nhẹ, trên chiến trường Chư Thiên, 35 tòa cự thành hiện lên vây quanh Tinh Hồng cổ thành, rồi lập tức xuyên phá hư không, tiến về phương hướng Đông Liệt Cốc của Nhân tộc.
Tốc độ không quá nhanh, nhưng cũng không chậm.
Bốn phương tám hướng, có các cường giả đang tra xét tại nơi rất xa.
Tô Vũ muốn về Nhân cảnh!
Mà trong 35 thành, các đội vệ sĩ cổ thành kết bè kết đội chuẩn bị xa giá cho Tô Vũ.
Thiên Hà nói, đây là lần đầu tiên hai thế lực cường đại tiếp xúc thân mật, cho nên nhất định phải bày ra khí thế của chúng ta!
Nếu không, Nhân cảnh sẽ xem thường chủ nhân cổ thành!
Sau đó, 35 tòa thành lớn đứng sừng sững đối diện Đông Liệt Cốc!
Các đội binh sĩ cổ thành mặc áo giáp nhanh chóng ra khỏi thành, xếp hàng bãi giá, vì chủ nhân cổ thành là Tô Vũ mà nâng cao sự uy nghi.
Thành chủ các thành cũng bùng nổ khí tức, vô cùng cường hãn.
Thành chủ ít nhất cũng có lực lượng Nhật Nguyệt cửu trọng.
Giờ phút này, Đông Liệt Cốc biển người tấp nập, đại quân dàn trận, các vị vô địch đứng lặng ở tứ phương, nhìn hẻm núi đối diện đang tản ra tử khí mãnh liệt.
Có người nhíu mày, có người mặt không đổi sắc, có người nhẹ nhàng lắc đầu.
Lúc bấy giờ, Đại Tần vương bước ra khỏi trận doanh, nhìn về phía đối diện, mỉm cười trêu chọc: “Tô Vũ, trận thế lớn như vậy, kẻ không biết chắc sẽ nghĩ rằng ngươi muốn tấn công Nhân tộc đấy.”
Tô Vũ đạp không bước ra, vẫn mặc áo bào trắng, khuôn mặt tươi cười nhu hòa: “Đại Tần vương chê cười, vạn giới vẫn mong Tô Vũ ta chết đi, vậy nên ta ra ngoài luôn phải cẩn thận!”
Hắn đi ra một bước, nháy mắt xuất hiện phía trước đại quân cổ thành, nhìn về phía đối diện, nhìn Đông Liệt Cốc, hắn nói: “Lúc trước rời khỏi Đông Liệt Cốc, tiến vào Dục Hải bình nguyên, ta đã nghĩ rằng, cuộc đời này có lẽ ta sẽ không còn cơ hội trở về Nhân cảnh!”
Đại Tần vương trầm mặc.
Khi đó Tô Vũ rời khỏi địa bàn Nhân cảnh hoàn toàn là vì tị nạn, vậy nên mới rời đi.
Chuyện cũ như vậy khó mà nói ra.
Vậy mà Tô Vũ vẫn cười nói: “Khi đó ta đến đây gặp phụ thân, phụ thân ta nấu một nồi thịt kho tàu cho ta.
Khi ấy ta vừa ăn vừa rơi lệ, ta đã hứa rằng mình nhất định sẽ trở về! Khi ấy, ta sẽ quang minh chính đại gặp ông, không bao giờ phải lén lút thế này nữa! Cuối cùng ngày hôm nay ta làm được rồi!”
Tô Vũ tươi cười xán lạn, nhìn tứ phương, đoạn nói: “Chỉ mất một năm! Không đến mức gặp lại nhau đã thành người xa lạ, ta rất may mắn, một năm qua, ta vượt qua vô số khó khăn để đi tới ngày hôm nay!”
Đại Tần vương tiếp tục trầm mặc, bên cạnh, Đại Chu vương bước ra, chủ động trò chuyện: “Tô thành chủ, chuyện quá khứ đều đã qua, tương lai sẽ càng ngày càng tốt! Ta nghĩ ngươi sẽ sớm nhìn thấy tương lai ấy thôi!”
Tô Vũ nhìn y, “Hy vọng thế!”
“Vậy bây giờ Tô thành chủ sẽ đi qua thông đạo để tiến vào Nhân cảnh chứ?”
Đại Chu vương nhìn Tô Vũ, Tô Vũ mỉm cười, “Không vội, dù sau thì Tô Vũ cũng là một thành viên Nhân tộc! Tuy hiện giờ không ở Nhân cảnh, nhưng chư vị Vĩnh Hằng ở đây đều là tiền bối của Tô Vũ, trước kia không quen thì thôi, nhưng nếu hôm nay đã gặp, hay là Đại Chu vương bệ hạ hãy giới thiệu một phen.
Tránh để ngày sau gặp nhau nhưng không nhận ra chư vị tiền bối.”
Đại Chu vương mỉm cười nhìn quanh một vòng, hôm nay đại bộ phận vô địch Nhân tộc đều ở đây.
Trận thế cổ thành rất khoa trương, Nhân tộc cảm nhận được uy áp ngập trời, nếu không có vô địch tọa trấn thì đúng là không tự tin chút nào.
Đại Chu vương nhìn tứ phương, cười nói: “Vậy được, ta sẽ giới thiệu cho ngươi…”
Y chỉ Đại Tần vương, cười nói: “Vị này thì không cần phải nói, chủ nhân khai phủ Đại Tần phủ, Đại Tần vương!”
Tô Vũ hơi khom người.
Sau đó, y chỉ hướng một vị đại hán ngũ quan đoan chính, mặt chữ điền phía sau Đại Tần vương, Tô Vũ biết đó là ai, đây là Đại Hạ vương.
“Đây là chủ nhân khai phủ Đại Hạ phủ, Đại Hạ vương!”
Tô Vũ cười, hơi khom người nói: “Đại Hạ vương bệ hạ, kính đã lâu!”
Từ nhỏ hắn sinh hoạt ở Đại Hạ phủ, biết bộ dáng Đại Hạ vương.
Uy nghiêm!
Vũ dũng!
Bá đạo!
Kỳ thật Đại Hạ vương đã ra tay vài lần, Tô Vũ đều biết, nhưng… Hắn không thể liên hệ Đại Hạ vương với những người trông cửa ở Nam Nguyên, càng không thể tưởng tượng, ở thời kỳ trung nhị, Đại Hạ vương đã nghĩ gì khi khắc “Hạ Vô Thần mỹ nam tử đệ nhất thiên hạ” lên đao.
Tự luyến?
Hay là thế nào?
Cho nên, dù có chút buồn cười nhưng hắn vẫn nhịn xuống.
Đại Hạ vương uy nghiêm nhìn về phía Tô Vũ, khẽ gật đầu, thái độ như gặp người lạ, uy nghiêm, lạnh nhạt, bá đạo, vũ dũng!
Ông là Đại Hạ vương, đây là nhân thiết của ông!
“Đây là Đại Hán vương…”
Tô Vũ vẫn bảo trì tư thái cung kính, hơi hơi khom người.
Đại Hán vương gật đầu mỉm cười, gã nằm trong số những vô địch sớm tiếp xúc với Tô Vũ, biết tên Tô Vũ.
Tính ra, đó là lần Chu Thiên Đạo đi Cầu Tác Cảnh cáo trạng.
“Đây là Đại Thương vương…”
Tô Vũ lại nhìn một người, người này bộ dáng trung niên, trông hơi cổ hủ, hắn mỉm cười hơi khom người, không nói thêm gì, hắn và Đại Thương phủ, không có quá nhiều thù hận, nhưng từng có Các lão Đại Thương phủ đi giết hắn, bị đánh chết ở Tinh Lạc sơn.
Sau đó hắn từng giao chiến với Đan Hùng, hậu duệ Thương gia – Thương Thiên Kiều còn từng gây chuyện với hắn.
“Đây là Đại Đường vương!”
Tô Vũ lại hơi khom người, hắn không thân với Đại Đường phủ, nhưng hắn quen Trình Mặc.
“Đây là Đại Tống vương…”
Tô Vũ đã từng gặp người này, hắn vẫn khom người, không phải hắn nể sợ thực lực bọn họ, mà là kính trọng những vị vô địch khai phủ này đã ra tay ở thời khắc Nhân tộc nguy nan năm xưa.
“Đây là Đại Nguyên vương!”
Nơi xa, Đại Nguyên vương thấy Tô Vũ khom người, cười lạnh một tiếng, là người đầu tiên mở miệng với Tô Vũ: “Ta không nhận nổi cái lễ này, Tô thành chủ đừng quá khách khí!”
Đại Chu vương nhìn về phía gã, Đại Tần vương cũng nghiêng đầu nhìn.
Đại Nguyên vương kiệt ngạo, cười lạnh nói: “Chuyện khác bỏ qua, nhưng vấn đề chủ nhân thánh địa thì ta không đồng ý!”
Đại Tần vương nhíu mày, Đại Nguyên vương vẫn không thay đổi, Tô Vũ lại không thèm để ý, khẽ cười nói: “Chủ nhân thánh địa? Thánh địa mà Đại Nguyên vương nói chẳng lẽ là hai đại thánh địa Chiến Thần, Cầu Tác ư?”
Tô Vũ khẽ cười: “Không phải hai nơi ấy bị phá hủy rồi sao? Chẳng lẽ còn muốn xây lại?”
Chương 2379: Quay Về Nhân Cảnh, Làm Quen Với Các Vị Vô Địch (2)
Đại Nguyên vương lạnh lùng nói: “Sao minh bạch lại giả bộ hồ đồ? Tô Vũ, ngươi có tài đức gì để gánh trách nhiệm này? Ngươi đã cứu vớt Nhân tộc trong tình thế nguy nan, hay đã che chở hàng tỉ thương sinh? Ngươi đã trấn thủ biên cương mấy trăm năm vì Nhân tộc ư? Hay là khai hoá Nhân tộc, giúp Nhân tộc bước lên vị trí bá chủ chư thiên? Ngươi đã làm gì?”
Đại Nguyên vương nói thẳng: “Không có công huân lớn lao, chẳng lẽ chỉ xem thiên phú sao? Nếu thế, về sau, ai có thiên phú mạnh thì kẻ đó làm Nhân vương chẳng phải nhanh hơn sao?”
Tô Vũ cười: “Công huân? Ngài nói đến công huân ư? Trước chưa xét đến việc ta có muốn làm chủ nhân thánh địa hay không! Ta chỉ muốn nói một câu với Đại Nguyên vương ngài, cái gọi là công huân… Chưa chắc ngài đã so được với ta!”
Đại Nguyên vương nhíu mày.
Tô Vũ bình thản nói: “Nếu không có ta, hôm nay ngài có thể thoải mái đứng đây nói những lời đó ư? Nếu không có ta, hiện tại ngài đã bị các tộc Thần Ma Tiên áp cho không dám ngẩng đầu! Không có ta, có lẽ ngài còn chẳng thể ra khỏi cửa! Không có ta, quân đội của các ngài có thể cường đại như thế không? Nếu không có ta, Đại Nguyên vương ngài chẳng có cái gì cả!”
Đại Nguyên vương lạnh lùng: “Có nhân mới có quả, Tô Vũ, nếu không phải bởi vì ngươi, liên minh Nhân Tiên đã không bị phá vỡ dễ dàng như vậy!”
Tô Vũ cười, lắc đầu: “Haizz! Thật đáng thương! Người ngoài không biết liên minh giữa Tiên tộc và Nhân tộc là gì, nhưng ngài mà cũng không biết nội tình ư? Nực cười! Không có ta, Tiên tộc ăn thịt ngài, chắc ngài cũng phải ngoan ngoãn gọi cha!”
Đại Nguyên vương lạnh lùng nhìn hắn, Tô Vũ bình tĩnh nói: “Đừng nhìn ta như vậy, Đại Nguyên vương, ta không phải thuộc hạ của ngài, ta là Tô Vũ! Ta đã nói rồi, có đôi khi Nhân tộc thực phiền toái, thực đáng ghét! Ta là chủ nhân cổ thành, ta nói chuyện với Đại Tần vương, Nhân tộc nào dám nói xen vào, không có quy củ như thế thực sự là quá nực cười! Hạng người như Thiên Cổ, Tịch Vô lên tiếng, tuyệt đối không có người nào dám phản bác, gia hỏa buồn cười!”
Đại Nguyên vương nhíu mày: “Tô Vũ, đừng dùng lí lẽ này áp ta, Đại Tần vương là thống soái Nhân tộc, nhưng ta có quyền nói ra ý nghĩ của chính mình!”
“Ta không phục ngươi, Tô Vũ! Hạng người như Hạ Long Võ, Tần Trấn tuy thực lực không bằng ngươi, nhưng ta chấp nhận để bọn họ làm chủ nhân thánh địa, còn Tô Vũ ngươi thì ta không chấp nhận!”
Tô Vũ cười: “Được rồi, bớt nói nhảm đi! Khách sáo vài câu với ngươi thì không biết chính mình họ gì nữa à?!”
Tô Vũ cười nhạo: “Thánh địa ư?”
“Lớn thế nào? Có bao nhiêu thánh? Mạnh bao nhiêu? Có gì tốt?”
Tô Vũ cười nhạo: “Có mạnh bằng các trấn thủ của ta không?”
Phía sau hắn hiện ra 35 vị tượng đá, một đám ánh mắt lạnh lùng nhìn Đại Nguyên vương, uy áp cường đại chấn nhiếp tứ phương!
Tô Vũ lạnh nhạt nói: “Quyền lợi, địa vị, lợi ích trong mắt các ngươi không đáng một đồng đối với ta! Đại Chu vương, tiếp tục giới thiệu đi, loại hạng người vô tri này, ta kính hắn năm xưa che chở Nhân tộc, khinh thường hắn ánh mắt thiển cận, chướng mắt loại mãng phu thế này! Hôm nay, ta nể mặt Nhân tộc, cũng nể mặt Đại Tần vương, nếu không, ta chắc chắn sẽ dùng máu hắn tưới chư thiên!”
Đại Nguyên vương hừ một tiếng, Đại Chu vương quát: “Được rồi!”
Một tiếng quát lớn vang lên, Đại Nguyên vương không mở miệng nữa.
Gã thật sự muốn đánh nhau với Tô Vũ!
Tô Vũ thật sự cho rằng hắn cường đại thì mình không làm gì được hắn ư?
Bốn phía, một vài vô địch không nói gì, phía sau, vô số đại quân kinh hồn táng đảm, nhưng cũng thở phào vì không xảy ra giao chiến!
Nếu đánh nhau thật… Không phải là Nhân tộc không dám chiến, nhưng tổn thất vì việc này thì không đáng.
Rõ ràng Tô Vũ là Nhân tộc, trên chiến trường Chư Thiên, Nhân tộc là một thể.
Nếu đánh nhau, ai chết thì cũng đều là tổn thất lớn!
Đại Chu vương không nói thêm nữa, nhanh chóng giúp Tô Vũ giới thiệu các vị cường giả vô địch.
“Đây là Cấm Thiên vương!”
Đại Chu vương giới thiệu đến một người, Tô Vũ nhìn về phía vị kia, sắc mặt thanh lãnh, bề ngoài thanh tú, diện mạo cũng còn khá trẻ, thấy Tô Vũ nhìn mình còn khẽ gật đầu, cười nhẹ.
Tô Vũ cũng gật đầu, cười nói: “Ta đã từng phác họa thần văn nhờ sổ tay của Cấm Thiên vương, phương pháp trấn áp cấm chế đúng là có một không hai trong chư thiên!”
“Tô thành chủ quá khen!”
Cấm Thiên vương mỉm cười đáp lại.
Tô Vũ không nhiều lời, tiếp tục làm quen những người khác, khi giới thiệu đếm Thiên Đúc vương, Tô Vũ lại cười nói: “Lần trước Huyền Khải vương không tới chỗ ta, không thì giết hắn làm áo giáp rất thích hợp, lần sau nếu có cơ hội, ta giúp tiền bối giết hắn, chế tạo một bộ áo giáp!”
“Hắc hắc, vậy đa tạ!”
Thiên Đúc vương mỉm cười, không hề nóng nảy.
“Đây là Diệt Tằm vương!”
Tô Vũ nhìn về phía Diệt Tằm vương, cười nói: “Phương pháp
《
Thời Gian
》
của tiền bối quả là danh bất hư truyền, ta đã học rất nhiều, nhưng công pháp của ngài vẫn có thể liệt vào ba loại hữu dụng nhất, tiền bối công tham tạo hóa!”
Diệt Tằm vương vui vẻ đáp: “Bình thường thôi, nhưng công pháp bình thường thì quả thật là không bằng ta! Nếu có cơ hội, chúng ta hãy luận bàn một phen!”
Sau đó Đại Chu vương giới thiệu tới một vị vô địch trẻ tuổi.
Đến khi giới thiệu tới Chu Thiên Nguyên, Tô Vũ tùy ý gật đầu, không thi lễ, Chu Thiên Nguyên cũng không thèm để ý.
Trong đám hậu duệ Chu Thiên Phương, Hạ Long Võ, Tần Trấn…
Chỉ khi giới thiệu đến Hạ Long Võ, Tô Vũ mới thi lễ, những người khác thì đều không được hắn hành lễ.
Sau khi giới thiệu một phen, nơi đây có 34 vị vô địch, còn lại thì đang tọa trấn khắp nơi hoặc là ở Nhân cảnh.
Vậy là Tô Vũ đã biết hơn phân nửa số vô địch Nhân tộc.
Hắn phán đoán thực lực bọn họ.
Trong đầu lại vang lên thanh âm ma ma Cục lông nhỏ: “Có mấy người rất thơm, Đại Chu vương kia thơm quá, có thể ăn y không?”
“Không thể!”
Tô Vũ vội vàng nói trong đầu, đùa à? Vừa đến đã ăn Đại Chu vương!
Vậy chẳng phải là muốn đại chiến ư?!
“Vậy thôi, thật đáng tiếc!”
Ma ma Cục lông nhỏ có chút tiếc hận.
Ở hẻm núi đối diện, Đại Chu vương hơi nhíu mày một chút, liếc mắt nhìn Tô Vũ một cái, đôi mắt hơi nheo lại, trong nháy mắt vừa rồi, từ phía Tô Vũ truyền đến chút cảm ứng khiến y rung động.
Y nhanh chóng cười nói: “Tô thành chủ, đừng đứng mãi ở đây, vào Nhân cảnh đi, lão sư và bằng hữu của ngươi đều đang ở đó chờ ngươi!”
“Cung kính không bằng tuân mệnh!”
Tô Vũ cười nói: “Hôm nay, làm phiền chư vị!”
Hắn bước ra một bước, đi tới hẻm núi đối diện.
Phía sau, Thiên Diệt lạnh lùng nói: “Tô Vũ, nếu có việc gì thì cứ dao động thành chủ lệnh, chúng ta sẽ lập tức tiến vào Nhân cảnh, phá hủy nơi này!”
Tô Vũ quát lớn: “Thiên Diệt tiền bối sao có thể nói vậy! Những người ở đây đều là tiền bối của ta, sao lại ra tay với ta? Nếu xảy ra chuyện thì tiền bối cũng không nên xằng bậy, cứ gọi vài vị Bán Hoàng đại nhân tới đây là được!”
Bên phía Nhân tộc, một đám vô địch câm lặng.
Đang uy hiếp chúng ta đấy à?
Có lẽ vậy!
Nếu Tô Vũ xảy ra chuyện, các trấn thủ sẽ ra tay, còn có cả Bán Hoàng, gia hỏa này là một quả bom, không biết khi hắn vào Nhân cảnh có thể gây ra biến cố gì hay không.
Lúc này, thấy Tô Vũ đi về phía mình, bọn họ có cảm giác hắn như muốn đến đồng quy vu tận, khiến vài vô địch do dự, không biết nên cho Tô Vũ tiến vào Nhân cảnh hay không?
Đáng tiếc, mấy người Đại Tần vương đã quyết định.
Nếu bọn họ không đáp ứng, Đại Tần vương vẫn sẽ đáp ứng, muốn cản cũng không cản được.
Chỉ có thể báo cho tiểu bối các phủ phải cẩn thận một chút.
Hiện tại thật sự không thể trêu vào gia hỏa này, nếu vô ý sẽ rất dễ gây ra phiền toái lớn.
Mấy người Đại Tần vương, Đại Chu vương nhanh chóng tiến về phía Tô Vũ, hàn huyên vài câu, rồi cùng nhau tiến đến lối vào Nhân cảnh.
Mấy chục vô địch ở lại tọa trấn Đông Liệt Cốc, bọn họ cũng phải đề phòng cổ thành, phòng ngừa xảy ra phiền toái.
Chương 2380: Đại Tần Vương Tiết Lộ Bí Mật
Tô Vũ đi trước, hai bên là Đại Tần vương và Đại Chu vương đồng hành.
Ba người đi cùng nhau, Tô Vũ mỉm cười, đi chậm một chút, để Đại Tần vương đi trước một bước.
Đại Tần vương nghiêng đầu nhìn hắn, Tô Vũ nghiền ngẫm: “Tần vương bệ hạ dẫn ta đi tham quan đi, một năm không đến, quên đường mất rồi.”
Đại Tần vương mỉm cười không quá cứng ngắc.
“Được, mới một năm, thay đổi không nhiều!”
Đại Tần vương đi rất nhanh, long hành hổ bộ, cảm giác tồn tại của Đại Chu vương không cao, nhưng tốc độ cũng không chậm, vẫn đi cạnh Tô Vũ, nhưng Tô Vũ hầu như không cảm nhận được sự tồn tại của người này.
Người như vậy mới đáng sợ!
Kỳ thật Tô Vũ không sợ Đại Tần vương, nhưng lại sợ Đại Chu vương.
Tuy Đại Tần vương rất mạnh, nhưng chỉ có thể cầm thương đâm ngươi!
Còn Đại Chu vương… Có lẽ một giây trước y còn cười tủm tỉm nói chuyện phiếm cùng ngươi, giây tiếp theo bỗng nhiên cầm kiếm chọc thủng trái tim ngươi.
Ở cùng loại người này có cảm giác không được tự nhiên!
Kỳ thật Đại Tần vương đi phía trước cũng cảm thấy không tự nhiên.
Tô Vũ và Đại Chu vương gần như là đồng hành, nhưng đều lả lướt nhẹ nhàng, khiến Đại Tần vương cảm thấy như bên cạnh mình không có ai, nhưng ông biết bên người rõ ràng là có hai người!
Hơn nữa đều không yếu!
Đại Chu vương thì không cần phải nói, cả Tô Vũ cũng không yếu, có thể nói là khá cường hãn, chỉ là lực lượng quy tắc chưa thuần thục, nhưng sức mạnh tuyệt đối so được với Vĩnh Hằng lục thất đoạn.
Mà hiện tại khí tức hai người đều như ẩn như hiện, tồn tại mà không tồn tại.
Đại Tần vương đi trên đường, mỗi bước đều vang lên tiếng bước chân nặng nề, mà Tô Vũ và Đại Chu vương đi đường lại như đang phiêu, dường như đang bay đi
Đại Tần vương đi vài bước, bỗng nhiên ông dừng bước, Tô Vũ và Đại Chu vương cũng dừng bước.
Đại Tần vương nghiêng đầu nhìn về phía Tô Vũ, nụ cười có chút cứng đờ: “Làm thống soái một phương, nhất định phải khiến người khác cảm nhận được sự tồn tại! Kiên định! Đáng tin cậy! Bất ngờ có thể chiến thắng, nhưng không thể đánh lâu!”
Tô Vũ cười nói: “Tần vương bệ hạ dạy bảo chí phải!”
Đại Tần vương tiếp tục cất bước, nhưng… Phía sau vẫn không có tiếng động.
Bốn phía, các vị vô địch yên lặng nhìn, không nói chen vào.
Hiển nhiên, mọi người biết ý tứ Đại Tần vương, Tô Vũ cũng biết, nhưng Tô Vũ vẫn làm theo ý mình, không để ý chút nào.
Đại Tần vương âm thầm thở dài, không nói gì nữa, vừa đi, ông vừa hỏi: “Gần đây có phiền toái gì không? Cần hỗ trợ không? Trong Tinh Vũ phủ đệ, nếu không phải có ngươi ra tay tương trợ, chém giết Huyết Hỏa, đánh chết nhiều vị Vĩnh Hằng, chỉ sợ ta cũng không về được!”
Xung quanh, có vài vô địch đã biết, có vài vô địch là lần đầu tiên biết việc này.
Xa hơn, một vài cường giả Nhật Nguyệt đi theo sau nghe vậy thì đều kinh ngạc và chấn động.
Đại Tần vương nói vậy là có ý gì?
Đại Tần vương cường hãn vô biên mà bị Tô Vũ cứu ư?
Tô Vũ khẽ cười: “Không có gì, không cần làm phiền Tần vương bệ hạ, trong Tinh Vũ phủ đệ, ta tự mình giết người, tự giải quyết phiền toái của mình, không liên quan đến Tần vương bệ hạ.”
Đại Tần vương nhíu mày: “Không thể nói như vậy, nếu không có ngươi, vạn tộc biết thân phận ta chắc chắn sẽ dốc toàn lực giết ta! Ta mất hai thế thân, còn nhờ ngươi tặng thuốc, đưa ta thần binh, sau đó ta mới miễn cưỡng khôi phục chiến lực trước kia!”
Lời này vừa dứt, vô số người dừng bước!
Một đám lộ vẻ mặt hoảng sợ!
Dù là vô địch thì cũng kinh hãi không thôi.
Việc này không có mấy người biết!
Mà hôm nay Đại Tần vương lại tự mình nói ra!
“Lão Tần!”
Có người kinh hô, hoảng sợ thất sắc, lập tức quát: “Phong tỏa nơi đây, thanh trừ ký ức người dưới Vĩnh Hằng…”
Đại Tần vương bình tĩnh nói: “Hoảng cái gì? Thanh trừ ký ức làm gì? Có gì khác nhau? Thực lực ta vẫn giống như trước, không khác biệt gì nhiều! Chỉ là trước kia có thể chết ba lần, hiện tại là một lần mà thôi! Kẻ có thể giết ngươi một lần cũng có thể giết ngươi ba lần! Có khác nhau sao?”
“Thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió!”
Đại Tần vương bình tĩnh nói: “Ta nói ra là để mọi người chuẩn bị tâm lý, biết tình huống, tránh đến khi xảy ra chuyện, mọi người vẫn không biết gì!”
Giờ khắc này, các vị vô địch lộ vẻ mặt sầu thảm.
Tam thân ngã xuống hai thân!
Sao có thể?!
Ánh mắt Đại Chu vương lóe lên, không hé răng, y biết tình huống.
Nhưng không ngờ lúc này Đại Tần vương lại nói ra trước mặt mọi người!
Đại Tần vương bình tĩnh, nhìn về phía phía sau, đạm mạc nói: “Có gì mà phải sợ? Ta đã nói rồi, có thuốc Tô Vũ tặng, còn tặng ta Quy Nguyên thần đao trong Tinh Vũ phủ đệ, thực lực không khác gì trước kia!”
Dứt lời, ông lại nói: “Chết ba lần hay một lần thì đều là chết! Một đám lộ vẻ mặt đưa đám cho ai xem?”
Đại Tần vương hừ lạnh: “Huống chi, Nhân tộc không phải chỉ có mình ta là Vĩnh Hằng cửu đoạn! Lão Chu, lão Hạ cũng vậy, nên dù thiếu mất một cường giả Vĩnh Hằng cửu đoạn thì cũng chẳng có gì khác nhau!”
“Lão Tần, không thể nói như vậy!”
Bên kia, Đại Đường vương bình thản nói: “Nếu ngươi không còn, những người khác thống lĩnh, chúng ta sẽ không phục!”
“Không sai!”
“Lão Tần ngươi nói chuyện, chúng ta còn nghe vài câu, những người khác… Ai biết nghĩ thế nào!”
“…”
Đại Tần vương nhíu mày, quát: “Câm miệng!”
Một đám người lập tức an tĩnh.
Đại Tần vương nhìn về phía bọn họ, hừ lạnh một tiếng: “Nếu nghe lời thì nào có lắm chuyện như vậy? Nơi đây đều là cường giả Nhân tộc, giả vờ cho ai xem? Nếu ta chết thật, chỉ hy vọng các ngươi đừng tự tìm đường chết! Ta không làm được gì nhiều, những năm gần đây, điều duy nhất ta có thể làm chính là không để Vĩnh Hằng Nhân tộc nội chiến! Còn lại thì ta bất lực! Nếu thật sự phục ta, Nhân cảnh sao lại thành thế này?”
Một đám vô địch biến sắc.
Đại Tần vương lãnh đạm nói: “Nhân cảnh nhìn như cường đại, kỳ thật nguy cơ tầng tầng, mọi người đều biết rõ trong lòng! Ta biết, các ngươi có tính toán của chính mình, hoặc là lui giữ tiểu giới, hoặc là một lòng mở ra cấm chế Nhân cảnh, hoặc là dứt khoát đầu nhập vào đại tộc… Dù tính toán nhiều hơn nữa, khi Nhân cảnh mà sụp đổ, các đại cường tộc sẽ giữ lời ư?!”
Đại Hạ vương nhẹ giọng nói: “Đại Tần vương lo lắng nhiều rồi, có lẽ có người muốn lui giữ tiểu giới, mở ra cấm chế, nhưng chuyện nhờ cậy đại tộc thì không có đâu.”
“Không có ư?”
Đại Tần vương cười lạnh: “Ngay cả ta mà cũng có cường giả tới khuyên bảo hãy mang theo già trẻ Tần gia đến cậy nhờ tộc hắn, thay đổi thân thể, làm một tôn vương giả quyền cao chức trọng, vậy mà các ngươi không có ai tới dụ dỗ? Thậm chí có kẻ hứa cho ta huyết mạch Tiên Hoàng, Ma Hoàng, Thần Hoàng, hóa thành hậu duệ Hoàng tộc! Vậy mà các ngươi không có ư?”
Ông cười lạnh một tiếng, có chút bá đạo, có chút lạnh nhạt: “Khi ta còn sống, các ngươi đừng nghĩ! Khi ta chết, các ngươi tự suy xét đi! Khi ta còn đang ở đây, các ngươi đều thành thật cho ta, ta mặc kệ nội chiến, nhưng nếu kẻ nào dám làm phản Nhân tộc… Ta sẽ giết cả nhà ngươi! Để ta xem, tộc nào dám bảo vệ ngươi?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










