[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 475 : Vận Khí Của Giám Thiên Hầu (c2371-c2375)
❮ sautiếp ❯Chương 2371: Vận Khí Của Giám Thiên Hầu
Tô Vũ bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì đó.
Hắn nhìn thoáng qua Bánh Hấp và Cục lông nhỏ, hình như Bánh Nhân Đậu biết tâm tư của hắn, y bèn giải thích: “Thê tử và tiểu tử nhà ta đều là quy tắc do chính ta dựng dục ra.
Không phải là để bổ sung quy tắc của ta, bọn họ là quy tắc độc lập, chính là… Chính là một cá thể độc lập ấy, ngươi hiểu không?”
“Ta quá cô đơn…”
Bánh Nhân Đậu cảm khái: “Cho nên sau khi Văn vương mất tích, ta liền dựng dục ra Bánh Hấp, sau đó Bánh Hấp ra ngoài mấy trăm năm, ta lười đi tìm nên lại dựng dục ra tiểu tử nhà ta!”
“…”
Lúc này Tô Vũ hoàn toàn minh bạch mọi chuyện.
Đây là ba hóa thân quy tắc!
Hắn đã hiểu rồi!
Bánh Nhân Đậu, Bánh Hấp và cả Cục lông nhỏ, tuy nói là người một nhà cũng không sai, nhưng trên thực tế đây là ba quy tắc độc lập.
Tô Vũ lẩm bẩm: “Cho nên các ngài thích ăn thần văn, thích ăn biển ý chí là để bổ sung quy tắc! Cục lông nhỏ cũng vậy, nó thích liếm thần văn, là bởi vì trong thần văn ẩn chứa một ít lực lượng quy tắc, nó cảm thấy liếm như vậy có thể trợ giúp nó hoàn thiện lực lượng quy tắc?”
Bánh Nhân Đậu khen ngợi: “Ngươi rất thông minh, nói chuyện cùng ngươi như người không mệt chút nào.
Nếu là những người khác chắc khó mà hiểu được, bọn họ đều quá ngu xuẩn! Lúc nào cũng nói chúng ta chỉ thích ăn, thích giết chóc… Thực ra không phải, chúng ta chỉ thích ăn những gì có thể khiến chúng ta hoàn thiện, ví dụ như lực lượng quy tắc, ví dụ như lực lượng quy tắc pháp tắc trong thần văn.”
Tô Vũ hoàn toàn hiểu rõ!
Thứ chúng nó cần là lực lượng quy tắc chứ không phải là thần văn hay nguyên khí.
“Cho nên Cục lông nhỏ đi theo ta có thể hấp thu lực lượng quy tắc trong thần văn của ta?”
Bánh Nhân Đậu gật đầu, “Đúng vậy, cũng sẽ không thương tổn thần văn của ngươi, bởi vì thần văn của ngươi sẽ chủ động đào thải một ít lực lượng quy tắc không cần thiết, giống như hô hấp vậy, tiểu gia hỏa có thể hấp thu những lực lượng đó, thần văn càng thuần túy, nó càng thích!”
Tô Vũ gật đầu!
Chẳng trách Cục lông nhỏ thích đám thần văn thiên sinh, hẳn là lực lượng quy tắc sẽ thuần túy hơn.
Nào ngờ, Cục lông nhỏ bên cạnh lại hai mắt đẫm lệ, nãy giờ bọn họ trò chuyện, nó chỉ quan tâm tới mỗi một chuyện, “Đại Đại, ta không phải do ngài sinh ra sao?”
Bánh Nhân Đậu cười ha hả: “Như nhau thôi, ngươi vốn là lực lượng quy tắc không có ý thức, ta đã nuôi dưỡng ra ngươi, đương nhiên xem như ta sinh!”
Tô Vũ xen vào: “Tiền bối, vậy ngài không thể thăng cấp sao?”
“Cũng không phải, nhưng ta cần lực lượng quy tắc rất mạnh, tốt nhất là loại vô ý thức, lực lượng quy tắc thuần túy mà cường đại để bổ sung cho ta.
Nếu Văn vương không biến mất, có hắn giúp ta uẩn dưỡng thì có lẽ ta đã có thể thăng cấp, nhưng hắn mất tích, không ai có thần văn cường đại như vậy tới uẩn dưỡng ta nữa.”
Bởi vậy có thể khẳng định rằng Văn vương rất mạnh!
Ông có thể uẩn dưỡng Bánh Nhân Đậu, còn giúp y tăng lên tới cảnh giới Nhân vương.
Đáng tiếc, Văn vương lại biến mất.
Bánh Nhân Đậu rất khó tìm được cường độ nuôi dưỡng như vậy ở người nào khác, nếu chỉ dựa vào chính mình thì e rằng y khó có thể hoàn thiện được lực lượng quy tắc của bản thân, giúp chính mình thăng cấp đến một cảnh giới khác.
Đến hôm nay, rốt cuộc Tô Vũ đã hiểu được bản chất của chủng tộc này.
Đây là quy tắc thuần túy!
Chỉ là không đủ cường đại, có lẽ chủng tộc này muốn thăng cấp Hợp Đạo thì rất dễ dàng, nhưng muốn đến cảnh giới cao hơn Hợp Đạo, hoàn thiện quy tắc hoàn chỉnh thì rất khó khăn!
Về sau Cục lông nhỏ cũng có thể thăng cấp Hợp Đạo, nhưng sau đó sẽ khó tăng thêm.
Nó cần không ngừng hoàn thiện lực lượng quy tắc chính mình mới được.
Tô Vũ cảm khái, thế giới vô biên, việc lạ gì cũng có, hóa ra quy tắc cũng có thể hóa thành sinh linh, là một tồn tại đáng sợ, căn cơ của chủng tộc này quá mức hùng hậu, nhưng hình như chỉ có mỗi ba vị này.
Văn vương là hạng người hùng tài đại lược, năm đó uẩn dưỡng quy tắc ra linh tính, vậy mà không hề ma diệt, để nó tùy ý hóa thành sinh linh, chuyện này không phải người bình thường có thể làm được.
Nếu ma diệt, có khả năng Văn vương sẽ nắm giữ thêm một quy tắc.
Bánh Nhân Đậu trả lời rất thành thật, hoặc có thể nói là y không quan tâm Tô Vũ biết đến, Tô Vũ hỏi, y liền đáp, không hỏi thì y mới lười kể lể.
“Tiền bối, ta nghe nói Giám Thiên Hầu là vận linh đắc đạo, bản chất hắn cũng giống ngài ư?”
Chẳng lẽ cũng là một loại quy tắc đắc đạo?
“Hắn?”
Bánh Nhân Đậu lắc đầu, “Hắn không phải, vận linh xem như một loại sinh linh tự nhiên, hắn hấp thu khí vận để cường hóa chính mình! Thứ như khí vận kỳ thật rất mờ mịt, chúng ta khó có thể nhìn thấy, chỉ có thể cảm thụ xem ai có đại khí vận! Mà vận linh lại có thể nhìn được, Giám Thiên Hầu cắn nuốt khí vận để trưởng thành! Cho nên Giám Thiên Hầu kiên quyết muốn có được Liệp Thiên bảng.
Lúc trước Văn vương để hắn khống chế Liệp Thiên bảng cũng vì mục đích này.
Bởi vì thiên tài bị Liệp Thiên bảng thu thập khí tức, một khi chết đi thì sẽ có khí vận rơi vào Liệp Thiên bảng, đây cũng là biện pháp tốt nhất để Giám Thiên Hầu cường hóa bản thân một cách dễ dàng…”
Bánh Nhân Đậu biết khá rõ về Giám Thiên Hầu, y lại nói: “Cho nên sau khi Văn vương mất tích, Giám Thiên Hầu vẫn luôn nghĩ cách chiếm nó làm của riêng, nhưng hắn sợ Văn vương trở về, cho nên vẫn luôn không dám làm gì! Có điều hắn lại âm thầm gây ra hỗn loạn khiến thiên tài chém giết lẫn nhau, mấy năm nay Liệp Thiên các vẫn luôn đi theo con đường này, để khiến hắn trở nên cường đại, cũng thuận tiện chiếm lấy Liệp Thiên bảng.”
Tô Vũ bừng tỉnh đại ngộ!
Thì ra là thế!
Liệp Thiên các vẫn luôn gây hỗn loạn, đây chính là tôn chỉ của Liệp Thiên các, gây chuyện gây chuyện lại gây chuyện!
Bọn họ ước gì thiên tài nằm trong Liệp Thiên bảng đều chém giết lẫn nhau!
Hóa ra bọn họ cố ý làm vậy là để giúp Giám Thiên Hầu trở nên cường đại.
Liệp Thiên các, thượng cổ là Giám Thiên Các, giám sát chư thiên, sau đó biến thành săn giết thiên tài chư thiên!
Vận linh!
Tô Vũ thầm nghĩ, Bánh Nhân Đậu lại nói: “Kỳ thật rất khó giải quyết Giám Thiên Hầu, hắn cắn nuốt rất nhiều khí vận, bản thân đã có đại khí vận, loại người này rất khó giết! Hắn luôn hành động bên ngoài, nhưng mãi vẫn không chết chính là bởi vì hắn rất mạnh, vận khí rất tốt, các cường giả tung hoành chiến trường Chư Thiên như hắn đều đã chết sạch, chỉ có mỗi hắn là còn sống!”
Các cường giả khác không phải triều tịch nào cũng sẽ lộ diện, càng không phải triều tịch nào cũng sẽ chinh chiến trên chiến trường Chư Thiên!
Chỉ có mình Giám Thiên Hầu chưa bao giờ rời đi!
Nhưng hắn không chết!
“Vận khí rất tốt ư?”
Tô Vũ lẩm bẩm: “Vận khí của ta cũng rất tốt!”
Bánh Nhân Đậu gật gù, “Cho nên chắc chắn hắn sẽ nghĩ cách giết chết ngươi!”
Tô Vũ hỏi: “Tiền bối có thể địch lại hắn không?”
Chương 2372: Tô Vũ Đúng Là Người Tốt
Bánh Nhân Đậu ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: “Có lẽ là không, trong chư thiên vạn giới hiện nay, kẻ có thể đánh hắn có lẽ chỉ còn lão Ô Quy! Hiện giờ kẻ mạnh nhất vạn giới chính là lão Ô Quy, tiếp đó là Giám Thiên Hầu, sau đó mới đến Thiên Cổ!”
Tô Vũ sửng sốt: “Không phải Thiên Cổ còn xuất hiện sau tiền bối sao? Ở những năm cuối thượng cổ, thực lực lão hình như không quá mạnh.”
“Đúng, nhưng lão có thiên phú!”
Bánh Nhân Đậu giải thích: “Thiên phú của lão rất mạnh, tại thời kỳ thượng cổ, tuy rằng thực lực lão không mạnh, nhưng lão rất nổi danh, đã từng luận bàn cùng đệ tử của Văn vương và Võ vương, kết quả đều là lão thắng! Cho nên chúng ta mới biết lão!”
Cũng đúng, những người như Bánh Nhân Đậu đều biết đến Thiên Cổ, mà tại những năm cuối thời thượng cổ, khi ấy Thiên Cổ còn chưa chứng đạo!
Hiển nhiên lão cũng là thiên tài!
Lần trước lão Quy lấy một địch hai, xếp hạng nhất đánh cả hạng hai và hạng ba, thật lợi hại!
Lúc trước Tô Vũ còn cảm thấy Thiên Cổ không quá mạnh.
Ít nhất là không bằng Bánh Nhân Đậu.
Giờ mới biết rằng hóa ra Bánh Nhân Đậu không bằng Thiên Cổ.
“Vậy tiền bối xếp thứ tư đúng không?”
“Thứ tư?”
Bánh Nhân Đậu lắc đầu, “Không biết, có vài kẻ rất lợi hại, ví dụ như lão nhân Mệnh tộc, hắn rất mạnh, trước kia ta từng tìm gia gia hắn để đoán mệnh, gia gia hắn nói rằng ta có thể ăn Thiên Cổ, lão già lừa gạt, tới bây giờ ta vẫn chưa ăn được.”
Bánh Nhân Đậu tiếc nuối: “Thiên Cổ rất thơm!”
Hiển nhiên tới trình độ như Bánh Nhân Đậu, nếu không giao thủ thì rất khó đoán được ai mạnh ai yếu!
Hẳn là ma ma Cục lông nhỏ yếu hơn Bánh Nhân Đậu một chút, không biết có thể đối phó với Hợp Đạo cường đại hay không.
Tô Vũ cảm thấy không cần hỏi điều này.
Có thể dụ được ma ma Cục lông nhỏ đi cùng đã là không tồi.
Hắn đang nghĩ ngợi làm cách nào để rời đi, Bánh Nhân Đậu bỗng nói: “Các ngươi muốn đi thì đi sớm đi thôi! Ta muốn ngủ, khi ta ngủ thường thích nằm mơ, nằm mơ sẽ thích ăn gì đó.
Tô Vũ, ngươi rất thơm, ta ngủ rồi có lẽ sẽ ăn ngươi!”
Tô Vũ câm nín, đừng lấy ta làm cớ!
Ta chạy đây!
Tô Vũ nhìn về phía ma ma Cục lông nhỏ, “Bánh Hấp tiền bối, ngài đi cùng ta bằng cách nào? Biển ý chí của ta chưa chắc đã thừa nhận được…”
Ma ma Cục lông nhỏ ngáp một cái, không cho là đúng, nháy mắt nàng liền biến mất.
Giờ phút này, trong đầu Tô Vũ trở nên nặng nề, ngay sau đó, một quyển sách hiện lên trong tay, trên trang sách, giữa hai chữ Văn Minh có một cục lông tròn tròn lớn lớn đang nằm bò trên đó.
Ma ma Cục lông nhỏ đã tiến vào Văn Minh Chí!
Cục lông nhỏ cũng biến mất, trong đầu Tô Vũ, trên thần văn chữ “Kiếp” có thêm một cục lông nhỏ xíu tròn quay.
Cả nhà này giỏi tìm ổ thật!
Bánh Nhân Đậu lười để ý, liếc Văn Minh Chí một cái rồi nói: “Ngươi cũng muốn chế tạo thời gian sách à? Thời gian sách rất lợi hại, Văn vương từng nói, Thời Gian sư muốn tạo ra sách Vạn Pháp, tạo sát nghiệt quá nặng, sớm hay muộn Thời Gian sư cũng sẽ xảy ra chuyện.
Quả nhiên là đã xảy ra chuyện!”
Sách Vạn Pháp!
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, sách Vạn Pháp là cái gì?
Tô Vũ vừa định hỏi, bỗng thấy đầu váng mắt hoa, thoáng cái thân ảnh bị Bánh Nhân Đậu cưỡng ép quăng ra ngoài!
Ném hắn đi xong, Bánh Nhân Đậu nhẹ nhàng thở ra, lẩm bẩm: “Cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc!”
Sau khi thê tử y trở về, ngày nào cũng ồn ào đòi ăn Thiên Cổ!
Y nghe mãi cũng thấy phiền!
Cuối cùng nàng cũng đi.
Tô Vũ đúng là người tốt.
Bánh Nhân Đậu âm thầm cảm kích, hắn đã mang Bánh Hấp đi, tiểu gia hỏa trước kia thường hay quấy rối y cũng bị hắn mang đi rồi.
Còn lâu y mới đón về!
Đón về làm gì?
Về rồi có để yên cho y ngủ thỏa sức một giấc không?!
Khi nhàm chán chơi chút thì được, nhưng lúc nào cũng mang theo thì quá phiền!
Bánh Nhân Đậu vui vẻ ngất trời tiễn hai cục lông đi, bắt đầu thỏa mãn nằm ngửa ra, cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc thật ngon!
Không gian dao động.
Tô Vũ xuất hiện dưới đáy biển sâu.
Cục lông lớn truyền tống hắn tới đây!
“Khả năng khống chế quy tắc… Quá mạnh!”
Tô Vũ hơi chấn động, truyền tống từ trong một thế giới ra ngoài không phải chuyện người bình thường có thể làm được.
Mà cục lông lớn vốn đã cường đại.
Kỳ thật bên ngoài Phệ Thần cổ giới có một cái thông đạo đi thẳng tới Nhân cảnh, nhưng lần trước từng mở ra một lần, hiện giờ hẳn là trong Nhân cảnh đã có lực lượng trấn thủ, hơn nữa nếu không có cục lông lớn thì cũng khó mở ra.
Lần trước Tô Vũ phải mượn lực lượng Cục lông nhỏ thì mới mở ra được thông đạo này.
Tô Vũ không định đi thông đạo này.
Không cần thiết!
Lần này, Nhân tộc chính thức mời hắn trở về, trốn về cũng chẳng để làm gì.
“Giờ đã an tâm hơn nhiều!”
Quả thật Tô Vũ an tâm hơn rất nhiều, tuy rằng có cảm giác ma ma Cục lông nhỏ không đáng tin cậy, nhưng dù sao cũng là Hợp Đạo cảnh.
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn về phương hướng Phệ Thần cổ giới, trong lòng còn nghĩ đến những chuyện vừa biết đến, từ lời nói của cục lông lớn, hắn đã biết thêm không ít.
Văn vương và Thời Gian sư không phải một người, Liệp Thiên Bảng và thời gian sách cũng không phải nhất thể.
Vậy vì sao mảnh nhỏ chữ “Lục” hắn lấy được lại có thể nhìn được Giám Thiên Hầu?
Mà Vạn Thiên Thánh thì không được, dù ông từng giữ văn mộ bia.
“Là bởi vì kim sách trong đầu ư? Có thể dùng nó như ba ba của Liệp Thiên Bảng à?”
“Cục lông nhỏ cảm thấy thơm, nhưng không muốn ăn lắm, chẳng lẽ bởi vì thứ này không ngon bằng kim sách?”
“Vậy có nghĩa mảnh nhỏ này là thật ư?”
Lúc này Tô Vũ không đoán được thật giả.
Nếu là thật, ta nhìn thấy Giám Thiên Hầu là nhờ vận khí ư?
Nói đến Giám Thiên Hầu, Tô Vũ nhớ ra gì đó, lần trước Giám Thiên Hầu nói 10 ngày sau triệu tập cuộc họp trưởng lão… Hình như sắp đến thời điểm đó rồi.
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, nhanh chóng bơi đến đáy biển, tìm nơi không người, lấy ra mảnh nhỏ chữ “Lục”, nhanh chóng xâm nhập ý chí lực, hôm nay, Giám Thiên Hầu sẽ mở họp sao?
Trong đại điện Liệp Thiên các.
Trưởng lão Liệp Thiên các Nhật Nguyệt thất trọng trở lên mới xem như trưởng lão, còn đều là cường giả đỉnh cấp, có hy vọng chứng đạo.
Giờ phút này, trong đại điện rộng lớn tụ tập hơn 40 vị trưởng lão vô diện.
Không ít!
Mỗi vị vô địch gần như đều thống lĩnh 10 vị trưởng lão, nếu tính số lượng trưởng lão Liệp Thiên các theo nhân số kia thì cũng có 90 vị.
Nhưng lần trước đã chết không ít, sau vài lần biến cố, hiện giờ chỉ còn những người này.
Không chỉ vậy, còn có vài vị trưởng lão không trở về.
Chẳng hạn như Tô Vũ chiếm cứ thân phận Huyền Giáp, Không Không thân phận Hoàng Giáp.
Trên đại điện, lâu chủ Nam lâu ngồi một bên, đối diện là vài vị chấp pháp trưởng lão chuẩn vô địch, ngồi chủ vị là người duy nhất không đeo mặt nạ, đó là thư sinh.
Giám Thiên Hầu đang xem sách, dường như đang yên lặng chờ đợi.
Chờ đợi trưởng lão hội tụ.
Không biết qua bao lâu, thư sinh chậm rãi ngẩng đầu, nhẹ giọng nói: “Đến đông đủ chưa?”
Lâu chủ Nam lâu đứng dậy, khom người nói: “Hồi bẩm các chủ, báo tin cho 64 vị trưởng lão, 48 vị trưởng lão đến, còn 16 vị trưởng lão không thể liên hệ, không thể thông báo, tuyên bố tin tức quần thể cũng không đáp! Không biết là thân phận đặc thù không thể rời đi, hay là… Đã làm phản!”
Có một nhóm người không tới!
Chẳng hạn như Tô Vũ, hắn nhận được tin tức này cũng sẽ không tới, huống chi Tô Vũ nắm mặt nạ Huyền Giáp ở trong cổ thành, cũng không kiểm tra, đương nhiên là không nhận được tin tức.
Chương 2373: Là Thật Hay Diễn Kịch?
“48 vị…”
Thư sinh lẩm bẩm, nhìn về phía 48 người trước mặt, nhẹ giọng nói: “Các ngươi đều là đám cường giả tinh nhuệ nhất Liệp Thiên các, gần đây Liệp Thiên các rung chuyển, nhiều vị cường giả Nhân tộc không muốn đồng hành cùng ta, ta cũng không định trách cứ.”
“Hôm nay triệu tập mọi người đến đây chỉ là muốn nói, nếu không muốn… thì hãy rời đi.”
“Trong chư vị ở đây hẳn là có Nhân tộc.”
Giám Thiên Hầu khẽ nói: “16 vị trưởng lão không tới, về sau không còn là trưởng lão Liệp Thiên các nữa! Chư vị ở đây, nếu có ai là Nhân tộc, vậy hãy lập tức rời đi, ta sẽ không truy cứu chuyện cũ.”
“Các ngươi không giấu giếm được ta, lúc này không đi, về sau sẽ không còn kịp!”
Giám Thiên Hầu nhìn mọi người, đám trưởng lão có chút xao động.
Có trưởng lão vô diện trầm giọng nói: “Các chủ, tôn chỉ Liệp Thiên các chính là không truy xét quá khứ, chỉ xem tương lai, chẳng lẽ các chủ muốn tra xét thân phận chúng ta ư?”
Kẻ nói chuyện chưa chắc đã là Nhân tộc.
Nhưng thể chế Liệp Thiên các quyết định thế lực này sẽ vô cùng hỗn tạp.
Một khi bóc trần thân phận mọi người, có lẽ vạn giới sẽ phải kinh hãi.
Có lẽ, rất nhiều tội nhân bị vạn giới đuổi bắt đều đang ở đây.
Thư sinh cười nói: “Không, nhưng ta có cách phân rõ xem có phải Nhân tộc hay không, yên tâm đi, ta chỉ tra Nhân tộc, còn lại không cần lo lắng.”
Người nói chuyện không nói gì nữa.
Giám Thiên Hầu nhìn thoáng qua mọi người, thở dài: “Vẫn không biết điều ư? Các ngươi cảm thấy ở lại thì sẽ hữu dụng ư? Vậy các ngươi đánh giá mình quá cao rồi.”
Dứt lời, Giám Thiên Hầu vung tay lên, từng đạo khí tức vô hình vờn quanh mọi người.
Khí tức ấy như vật giống.
Nó nhanh chóng du đãng, sau một lát, ngừng lại trước mặt 4 vị trưởng lão vô diện.
4 vị trưởng lão kia đều hơi chấn động.
Thư sinh nhẹ nhàng nói: “Ta đã nói rồi, ta muốn phân biệt một người có phải Nhân tộc hay không rất đơn giản, không khó khăn chút nào! Hà tất phải cố!”
Dứt lời, không cần y ra tay, lâu chủ Nam lâu nháy mắt biến mất, trong chớp mắt, bốn vị trưởng lão bạo khởi lại bị y nhanh chóng trấn áp, cường giả Vĩnh Hằng thất đoạn đối phó mấy Nhật Nguyệt quá đơn giản!
“Những người khác có thể trở về, xong việc, có thể xin một ít tài nguyên, coi như phí đi lại lần này.”
Thư sinh cười nói: “Chư vị yên tâm, Liệp Thiên các có tất cả những gì các ngươi muốn, tuy rằng hiện giờ có chút vấn đề nhỏ, nhưng sẽ sớm khôi phục lại thôi!”
“Tuân lệnh!”
Một đám trưởng lão không nói nhiều, nhanh chóng rời đi.
Gia nhập Liệp Thiên các là bởi vì đối phương cường đại.
Nếu thư sinh còn ở đây, vị Hầu gia thượng cổ này chính là cường giả tuyệt thế, các vô địch khác chết đi thì cũng không có ảnh hưởng gì, trừ khi thư sinh chết, nếu không, Liệp Thiên các vẫn sẽ là đại thụ che trời!
Thư sinh nhìn thoáng qua vài vị trưởng lão vô diện, khẽ cười nói: “Mấy vị tội gì phải vậy! Nếu không tới đây, ta cũng lười giải quyết các ngươi, sao phải tự chui đầu vào lưới!”
Trong những trưởng lão bị bắt, có người vội vàng nói: “Các chủ, tuy ta là Nhân tộc nhưng không coi mình là Nhân tộc, ta nguyện trung thành với Liệp Thiên các, với các chủ, mà không phải là Nhân tộc! Các chủ minh giám! Lần này ta đến đây là để chứng minh tấm lòng trung thành của ta, không có bất cứ ác ý nào!”
“Các chủ, ta cũng vậy!”
“Các chủ, ta trung thành và tận tâm…”
Mỗi người một lời, không biết thật giả ra sao.
Có thể là ý nghĩ chân thật, có thể là bị điều tra ra nên nhất thời muốn lừa gạt cho qua chuyện.
Sâu trong đáy biển.
Tô Vũ nhìn thấy cảnh tượng này thì nhíu mày không hé răng, tiếp tục quan khán.
Ý chí lực đang không ngừng tiêu hao.
Sau đó, Tô Vũ tiêu hao hết ý chí lực, ý thức rời khỏi mảnh nhỏ.
“Mấy Nhân tộc này thật sự nguyện trung thành với Liệp Thiên các, hay chỉ là ngụy trang?”
Tô Vũ nói thầm, thôi, mặc kệ.
Hắn thưởng thức mảnh nhỏ, rơi vào trầm tư, đồng thời khôi phục ý chí lực, sau một lát, Tô Vũ ngẫm nghĩ, lại dùng ý chí lực tham nhập, hắn muốn xem cái kết quả.
Lúc này, cảnh tượng biến ảo.
Trong một đại điện khác.
Lâu chủ Nam lâu nhẹ giọng nói: “Các chủ, không giết mấy người kia sao? Bọn họ chưa chắc đã nói thật, mấy người này đều nắm giữ đại lượng tài nguyên tình báo, hoặc là người phụ trách thương đạo, thường xuyên triển khai giao dịch quy mô lớn với Nhân tộc…”
Giám Thiên Hầu khẽ cười: “Không vội! Mặc kệ thật giả, cứ tạm thời không giết đã! Tây các cho người truyền lời, ngươi biết không?”
“Nghe nói Tô Vũ nguyện dùng mảnh nhỏ chữ “Lục” để đổi lấy tính mạng những người này.”
Nói đến này, lâu chủ Nam lâu chần chờ một chút: “Các chủ, rốt cuộc Liệp Thiên Bảng vỡ thành bao nhiêu mảnh?”
Thư sinh cười nhạt, chậm rãi nói: “Mảnh lớn thì không nhiều, hai chữ “Đồ lục” là hai mảnh lớn nhất.
Ngoải ra còn một mảnh khá quan trọng bị kẻ khác cầm đi, tam mảnh này kết hợp với nhau, kết hợp với Liệp Thiên Bảng hiện tại mới xem như Liệp Thiên Bảng hoàn chỉnh!”
Lâu chủ Nam lâu trầm giọng nói: “Đại nhân, ba mảnh này, một mảnh ở Thiên Uyên tộc, một mảnh trong tay Tô Vũ, mảnh cuối cùng…”
Thư sinh cười hỏi: “Làm sao, ngươi muốn đi cướp lấy vì ta ư?”
“Thuộc hạ sẽ cố gắng!”
Thư sinh cười khẽ lắc đầu: “Thôi, ngươi không phải đối thủ của người nọ, dù là ta thì cũng không dễ dàng đoạt được, mảnh đó nằm trong tay người kia nhưng ta không thể lấy về đương nhiên là có nguyên nhân!”
“Đại nhân, ba mảnh nhỏ lưu lạc bên ngoài, ngài sẽ không bị ảnh hưởng gì chứ?”
“Không sao, ba mảnh không hợp lại thì ảnh hưởng đến ta không lớn.”
Thư sinh cười nói: “Cũng rất khó hợp nhất, dù là hai có thể hợp thành một thì cũng không thể ba hợp một, chỉ cần ba mảnh không hợp làm một, vậy ảnh hưởng đến ta sẽ không lớn, yên tâm đi! Nghĩ cách lấy mảnh trong tay Tô Vũ về, hai mảnh còn lại dù hợp nhất thì cũng không ảnh hưởng được đến ta!”
“Các chủ, ý ngài là dùng những người này đổi lấy mảnh trong tay Tô Vũ ư?”
“Để xem đã!”
Thư sinh khẽ cười: “Tô Vũ chưa chắc sẽ đồng ý!”
“Vậy… thuộc hạ sẽ thông báo tin tức bắt được phản đồ ra ngoài.”
“…”
Dưới đáy biển sâu, Tô Vũ lại rời khỏi mảnh nhỏ.
“Ba hợp một?”
Còn một mảnh nữa, ba mảnh nhỏ dung hợp sẽ ảnh hưởng đến việc Giám Thiên Hầu luyện hóa Liệp Thiên Bảng.
Mảnh cuối cùng ở đâu?
“Một mảnh của ta, một mảnh ở chỗ Thiên Uyên Bán Hoàng, mảnh cuối cùng ở đâu?”
Tô Vũ lâm vào trầm tư, thôi, không đoán được.
Có vẻ Giám Thiên Hầu biết, nhưng hình như dù y biết thì cũng khó có thể cướp lấy, chẳng lẽ là nằm trong tay cường giả Hợp Đạo?
Nếu vậy thì đúng là khó giải quyết!
“Nghe được một ít cơ mật… mà vô dụng!”
Tô Vũ thầm nghĩ, dùng mảnh nhỏ đổi những người đó ư… Đổi cái píp, ta không đổi đâu, cứ kéo dài thời gian đến khi hết kéo được nữa thì tính, mặc kệ Giám Thiên Hầu sốt ruột, khiến y không dám giết những người đó, có lẽ còn đổi được mảnh nhỏ thì sao.
“Nói không chừng… Cố ý diễn kịch cho ta xem, để ta không đi đổi thì sao!”
Trong lòng Tô Vũ xuất hiện ý niệm này, mơ hồ cảm thấy không ổn, nhưng lại nhanh chóng áp xuống.
“Diễn kịch cho ta xem có ý nghĩa gì chứ?”
Tô Vũ thở ra, thôi, mặc kệ!
Cứ chờ xem!
Hiện tại ma ma Cục lông nhỏ ở trên người mình, Tô Vũ không sợ Giám Thiên Hầu giở thủ đoạn.
Chương 2374: Đi Phát Thiệp Mời
Tô Vũ lén rời khỏi đáy biển.
Không lâu sau, Tinh Hồng cổ thành phóng vụt lên, Tinh Hồng cảm nhận được vị trí Tô Vũ, nhanh chóng tiến đến, Tô Vũ lập tức vào thành, cổ thành lại du đãng trong chiến trường Chư Thiên.
Điều này khiến vài kẻ theo dõi chỉ biết câm nín.
Có phải hắn rảnh quá hay không?
Rảnh rỗi nên kiếm chuyện làm à?
Hay gia hỏa Tô Vũ này muốn làm gì đó?
Sau đó cổ thành xuất hiện gần lối vào Ma giới, quanh Ma giới lập tức xuất hiện vài vị vô địch vô cùng cảnh giác.
Tô Vũ hiện thân, cười nói: “Ma Đa Na có đó không? Sắp tới sẽ đến đại thọ của phụ thân ta, ta tới mời Ma Đa Na đến dự tiệc mừng thọ, đây là thiệp mời, xin hãy chuyển giao cho Ma Đa Na!”
Dứt lời, một tấm thiệp mời kim sắc bắn đến!
Một vô địch nhanh chóng nhận lấy, cảnh giác mở ra… nhưng đây đúng là thư mời, mời Ma Đa Na tham dự tiệc mừng thọ 50 tuổi của phụ thân Tô Vũ!
Tiệc mừng thọ 50 tuổi!
Đúng vậy!
Vô địch nhìn thoáng qua, mí mắt run rẩy, trầm giọng nói: “Ta sẽ chuyển lời, Tô thành chủ đích thân tới đây chỉ vì việc này thôi sao?”
Tô Vũ cười nói: “Đương nhiên! Ngoài ra nhớ nhắn Ma Đa Na là không cần tới đại thọ phụ thân ta cũng được, nhưng quà mừng thì vẫn phải gửi!”
Dứt lời, cổ thành liền biến mất!
Tinh Hồng cổ thành xuyên qua hư không.
Sau một lát, ở lối vào Thần giới, mấy vô địch đã chờ sẵn bên ngoài, Tô Vũ không nói nhiều, ném thiệp mời ra: “Mời Chiến Vô Song tham dự tiệc mừng thọ của cha ta, Chiến Vô Song còn sống không?”
Dứt lời, Tô Vũ cười ha hả nói: “Thần tộc sống sót không ít đúng không? Đây đều là nhờ công lao của Tô Vũ ta, các ngươi phải cảm tạ ta!”
Ngoài Thần giới, một cường giả vô địch trầm giọng nói: “Tô thành chủ đã mời, Vô Song chắc chắn sẽ đi! Nhưng biển ý chí của Vô Song bị thương, những người khác cũng thế, Tô thành chủ, không biết có thể giơ cao đánh khẽ, hỗ trợ giải quyết hay không?”
Tô Vũ cười đáp: “Đại chiến lần trước đã bảo các ngươi đừng nhúng tay, các ngươi không chịu nghe! Biển ý chí bị thương mà thôi, vấn đề nhỏ, nếu Chiến Vô Song tới tham dự thì ta sẽ giúp hắn khôi phục, nhưng có một thủ đoạn đơn giản hơn, để cường giả đồng tộc trực tiếp xâm nhập biển ý chí của hắn thì giải quyết rất dễ dàng!”
Vô nghĩa!
Chiến Vô Song không muốn!
Nếu muốn thì đã giải quyết xong rồi.
“Vậy… Làm phiền Tô thành chủ!”
Vô địch kia không nói nhiều, hiện tại biển ý chí của Chiến Vô Song bị thương, đi Nhân cảnh… Đi cũng tốt, không đi thì cũng phế, nếu đi, có lẽ sẽ tìm được lối thoát!
Tô Vũ tiếp tục du đãng tứ phương.
Long giới.
Mấy vị vô địch vô cùng phẫn nộ nhìn Tô Vũ, Tô Vũ cười nói: “Mời Long Vô Ưu huynh đệ tham gia tiệc mừng thọ của cha ta, dù sao lúc trước cũng từng có chút quan hệ!”
Tô Vũ chạy khắp nơi.
Sau đó, Ngũ Hành giới cũng nhận được thiệp mời của Tô Vũ.
Không chỉ Ngũ Hành giới, Tô Vũ mời hết thiên tài Thiên bảng, hắn đến cả Minh giới để mời, còn có Thạch Tôn Thạch Nhân tộc, Tiên giới cũng được Tô Vũ đến tận nơi ném thiệp mời, tùy tiện cho ai đi cũng được, thiên tài Tiên giới chết gần hết rồi!
“Hắn muốn làm gì?”
Giờ khắc này, không ít cường giả đang suy đoán mục đích của Tô Vũ.
Hắn lại muốn làm gì?
Phụ thân hắn 50 tuổi… Làm tiệc mừng thọ, mời thiên tài chư thiên, gia hỏa này muốn làm thịt đám thiên tài chư thiên ư?
Chiến khu phía Đông.
Đông Liệt Cốc.
Đại Tần vương trầm giọng nói: “Động tĩnh có quá lớn hay không?”
Đại Chu vương nhẹ giọng nói: “Vậy cũng tốt, vậy thì mọi người mới nhìn chằm chằm vào hắn! Động tĩnh không lớn thì không thể khiến kẻ khác chú ý, nên càng lớn càng tốt!”
“Tô Vũ thật sự chạy đi mời… Hắn nghĩ cái gì vậy?”
Đại Tần vương ngoài ý muốn, lúc trước ông cảm thấy chưa chắc Tô Vũ sẽ mời, kết quả hắn chạy đi mời thật.
Đại Chu vương cười: “Nghĩ cái gì? Chắc chắn hắn không biết chúng ta nghĩ thế nào, nhưng hắn có mục đích của chính mình! Kệ hắn đi, chỉ cần đừng quấy nhiễu chúng ta là được!”
“Không nói cho hắn ư?”
Đại Tần vương trầm giọng: “Một khi xảy ra sai lầm thì sẽ rất phiền toái!”
Đại Chu vương ngẫm nghĩ rồi mới mở miệng: “Chờ chúng ta truyền tống đi rồi mới nói cho hắn!”
“Vậy được!”
Đại Tần vương lại nói: “Đám thần văn giả của ngươi có thể duy trì bao lâu?”
“Không lâu, chỉ có thể duy trì hơn 10 phút, năng lượng sẽ nhanh chóng hao hết, biến mất.”
“Hơn 10 phút…”
Đại Tần vương ngẫm nghĩ, gật đầu: “Chắc đủ! Nếu không đủ, thời gian dài như vậy cũng đủ cho chúng ta làm rất nhiều chuyện!”
Dứt lời, ông trầm giọng: “Đừng để lộ tin tức, bất luận kẻ nào cũng không được để lộ! Chỉ giới hạn hai chúng ta biết!”
“Ta biết!”
Đại Chu vương khẽ gật đầu, nhìn thoáng qua Đại Tần vương, sau một lúc lâu, y mở miệng: “Ngươi cảm thấy là ai?”
Đại Tần vương trầm mặc.
Đại Chu vương nói: “Tuy rằng lúc ấy Thiên Cổ có mục đích châm ngòi, nhưng… Ngươi thật sự không hoài nghi ư?”
Đại Tần vương trầm giọng: “Hoài nghi thì sao?”
“Phải tìm ra hắn!”
Đại Chu vương bình tĩnh nói: “Không thể lúc nào cũng đề phòng! Mục tiêu của người này rất đơn giản, chính là đa thần văn, mục tiêu duy nhất của hắn chính là đa thần văn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ là liên quan đến Văn vương, không thì ta không đoán ra được vì sao hắn chỉ nhằm vào đa thần văn.”
Đại Tần vương nhìn y: “Ngươi không biết ư? Hẳn là ngươi đã có mục tiêu suy đoán, thậm chí người này chính là người ủng hộ ngươi, nếu không, mấy năm nay Đại Chu phủ sẽ không trở thành kẻ tiên phong nhằm vào đa thần văn dễ dàng như vậy.”
Dù không phải Đại Chu vương thì xác suất rất lớn là một trong những vô địch ủng hộ Đại Chu vương.
Đại Chu vương trầm ngâm: “Có mấy mục tiêu, nhưng không dễ tra, cũng không thể tiết lộ, chúng ta không thể thừa nhận vẫn còn kẻ phản bội thứ hai, dù thật sự tìm được hắn thì cũng phải âm thầm xử lý! Tốt nhất là trong lần hành động này làm đối phương chết trận, như vậy còn có thể lưu danh anh hùng, nói chung, tuyệt đối không thể bại lộ!”
Cứ để đối phương yên lặng chết đi, cho hắn được huy hoàng mà chết, tốt nhất là không để mọi người đều biết!
Một kẻ phản bội, rồi lại có kẻ thứ hai, vậy mọi người đương nhiên sẽ cho rằng vẫn còn kẻ thứ ba!
Đại Tần vương gật đầu, Đại Chu vương chần chờ một chút, rồi trầm giọng nói: “Không được thì cứ để mấy mục tiêu hoài nghi kia chết trận hết trong lần này!”
Đại Tần vương nao nao, nhìn về phía y: “Ngươi… Lão Chu…”
Đại Chu vương khôi phục tươi cười: “Ngươi luyến tiếc ư?”
“Không phải, nhưng… Có người vô tội, để hắn chết bừa bãi vô danh cùng phản đồ, ta không cam tâm!”
Đại Tần vương trầm giọng: “Mấy người chết trận cũng không sao, nhưng là bị người một nhà đâm sau lưng mà chết thì ta không cam lòng, nếu sự thật bại lộ, tất cả mọi người cũng không phục! Lão Chu, nếu không xác định đối phương là ai, thì… mặc kệ đi! Ta biết đề nghị của ngươi là một lựa chọn tốt, nhưng… Ta không muốn! Dù sao đó cũng là chiến hữu của chúng ta!”
Đại Chu vương thở dài, không nói gì nữa.
Có lẽ đây là mị lực của Đại Tần vương!
Dù đề nghị của y không tồi, nếu muốn tử chiến, vậy không bằng để những mục tiêu hoài nghi kia đều chết trận, vậy là xong hết mọi chuyện!
Áp đặt mới là nhanh nhất.
Nhưng Đại Tần vương không muốn để anh hùng chết cùng phản đồ, cũng không muốn anh hùng gánh cái danh phản đồ mà chết.
Đại Chu vương cũng đang suy nghĩ phải làm cách nào thì mới có thể dụ tên kia ra, bại lộ đầu mối.
Lần này Tô Vũ trở về có thể khiến đối phương gây ra dị động hay không?
Tô Vũ là người mạnh nhất đa thần văn hệ hiện nay!
Thậm chí còn cường đại hơn Vạn Thiên Thánh!
Thiên phú cường đại dọa người, sau lưng có chỗ dựa vững chắc, thậm chí Đại Tần vương nói thẳng, muốn Tô Vũ trở về Nhân tộc kế thừa vị trí lãnh tụ hiện tại của Đại Tần vương.
Như vậy, có lẽ đối phương sẽ động tay động chân khi Tô Vũ trở về.
Chương 2375: Phú Quý Không Về Làng Như Mặc Cẩm Y Trong Đêm Tối
Đại Chu vương suy nghĩ, rồi nhanh chóng mở miệng nói: “Chờ Tô Vũ tới rồi nói, nếu hắn đã phát thư mời, vậy hắn sẽ đến! Khi hắn đến, hãy nói chuyện này cùng hắn!”
Có lẽ phải cần Tô Vũ phối hợp để tìm được tên kia.
Tìm được rồi, không cần rút dây động rừng, tới Thiên Uyên giới cho tên kia chết trận là được!
Thần không biết quỷ không hay, đây mới là biện pháp xử lý tốt nhất.
Nếu không, lớn chuyện rồi sẽ trở thành một hồi sóng gió lớn!
Đại Tần vương gật đầu, có lẽ việc này thật sự cần Tô Vũ phối hợp, Đại Tần vương ngẫm nghĩ rồi nói: “Mời cả 36 phủ đến chúc mừng, tất cả tụ tập bên nhau, đừng để Nhân tộc hỗn loạn, cũng có thể tùy thời trấn áp!”
Đại Chu vương cười nói: “Ngươi làm vậy chỉ sợ sẽ khiến không ít người sẽ âm thầm mắng ngươi!”
Đại Chu vương cười nói: “Ta đi tìm người đây, yên tâm đi, sẽ làm thỏa đáng!”
Nói đến đây, y chần chờ một chút rồi nói: “Hắn cự tuyệt Hạ đao, có lẽ là không muốn tiếp nhận…”
“Bình thường!”
Đại Tần vương gật đầu: “Quyết định đó là bình thường! Ta không cần hắn lập tức chấp nhận, mà là để hắn chuẩn bị tâm lý, cũng để cường giả Nhân tộc chuẩn bị sẵn tâm lý! Tới thời khắc mấu chốt, hắn trở về, xuất hiện trở lại, mọi người đều sẽ nghĩ… lúc trước Đại Tần vương từng nói rằng sẽ để Tô Vũ chấp chưởng Nhân cảnh! Như vậy có vẻ không đột ngột, sẽ bớt đi rất nhiều phiền toái!”
Hiện tại không tiếp nhận cũng không sao cả.
Mấu chốt là tương lai!
Không thể đột nhiên xuất hiện một người rồi đẩy người đó lên vị trí trữ quân!
Như vậy mọi người sẽ không phục, cũng không muốn!
Phiền toái rất lớn!
Hiện tại chỉ là đang tạo thế, để Tô Vũ và mọi người chuẩn bị tâm lý dần dần, vài năm sau, bọn họ sẽ cảm thấy việc Tô Vũ trở về làm Nhân vương cũng chẳng phải chuyện gì hiếm lạ!
Khi ấy sẽ có một đám vô địch duy trì Tô Vũ!
Đây là tâm tư của Đại Tần vương.
Còn hiện tại, một mặt là thực lực Tô Vũ không đủ cường đại, một mặt khác là đám người Đại Tần vương vẫn còn ở đây, Nhân cảnh vẫn chưa gặp phải tai họa ngập đầu!
Mạnh mẽ đẩy Tô Vũ thượng vị ở thời điểm này là vô nghĩa.
Như vậy là hại Tô Vũ, cũng dễ khiến lòng người xuất hiện ngăn cách.
Thế nên chỉ cần tạo thế trước là đủ.
Đại Chu vương bật cười, “Lão Tần, giờ ngươi cũng học được ngấm ngầm giở trò rồi!”
Đại Tần vương bình thản nói: “Ngấm ngầm giở trò? m mưu?! Không, đây là dương mưu! Ta đường đường chính chính chuẩn bị cho hắn! Hiện tại hắn không muốn cũng không sao, sớm hay muộn hắn cũng sẽ nguyện ý, những người khác cũng thế, hiện tại không đáp ứng cũng không sao, sau này sẽ đáp ứng! Hiện tại gieo hạt, sau này sẽ thành cây kết quả!”
Đại Chu vương mỉm cười, “Đúng, ngươi có ý nghĩ như vậy là tốt nhất, ta còn nghĩ rằng ngươi thật sự muốn bỏ gánh!”
“Không nhanh như vậy đâu!”
Đại Tần vương ngẫm nghĩ, rồi lại bổ sung thêm: “Nhưng cũng sẽ không lâu!”
Trong lòng Đại Chu vương khẽ động, nhìn ông, không hỏi nhiều, trong lòng lại dâng lên vô số ý niệm.
Nhân cảnh.
Đại Hạ phủ.
Mấy ngày gần đây, Đại Hạ phủ náo nhiệt sôi trào, ồn ào huyên náo.
Tin tức đại thọ Tô Long truyền khắp chư thiên!
Tô Vũ – bá chủ cổ thành mời thiên tài chư thiên đến Nhân cảnh mừng thọ Tô Long!
Đại thọ 50 tuổi!
Lần này Tô Vũ cũng sẽ trở về.
Hiện tại gần như không ai không biết Tô Vũ là người Đại Hạ phủ.
Lúc trước khi Tô Vũ chạy khỏi Đại Hạ phủ để tiến đến Đại Minh phủ, từng gây ra một trận rung chuyển, khiến vô số bá tánh Đại Hạ vô cùng phẫn nộ, gây rối ở Đại Hạ phủ, cuối cùng khiến Hạ Hầu gia giận dữ, chém giết mấy vị Sơn Hải thì mới có thể kết thúc việc này.
Lần chém giết ấy cũng coi như kết thúc cuộc tranh đấu giữa đơn thần văn và đa thần văn Đại Hạ phủ, từ đó về sau, không còn ai nhắc đến đơn đa chi tranh nữa.
Sau này Tô Vũ dùng thân phận Huyền Cửu trở về, chém giết vô số cường địch, chiến đấu kịch liệt với thiên tài ở Nam Nguyên, chống lại tứ phương, cuối cùng thanh danh vang dội vang vọng Nhân cảnh.
Nhưng hành động Tô Vũ hóa thành hoạt tử nhân, gia nhập thế lực cổ thành cũng khiến không ít người lên án.
Có điều rất nhanh truyền ra tin tức Tô Vũ bị vây giết ở chiến trường Chư Thiên, không thể không hóa thành hoạt tử nhân, khiến người người thổn thức không thôi, vốn là tuyệt thế thiên tài của Nhân tộc, vậy mà lại bị kẻ địch vây giết tới không thể phản kháng, không thể không biến thành cư dân cổ thành, thật đáng tiếc!
Sau đó Tô Vũ chứng minh với chư thiên rằng, không có gì đáng tiếc!
Trong trận đại chiến lần trước, Tô Vũ đã dùng thực lực và thế lực không gì sánh kịp giết chết hơn mười vị vô địch, rung chuyển vạn giới, các tộc Thần Ma Tiên Long đều bị kinh sợ, chân chính trở thành một người có thể khiến chư thiên đều kiêng kỵ.
Hiện tại là lễ mừng thọ phụ thân Tô Vũ, vị cường giả từng giết vạn tộc khiến chư thiên sợ hãi sẽ về Đại Hạ phủ!
Trong lúc nhất thời, Đại Hạ phủ phong vân kích động.
Có hưng phấn, có kích động, cũng có thấp thỏm.
Đương nhiên, đa phần vẫn là tò mò!
Rốt cuộc Tô Vũ mạnh đến mức nào?
Có lời đồn nói hắn giết người như ma, có giết nhiều người hơn Hạ Phủ chủ không?
Bọn họ đều biết Hạ Long Võ được mệnh danh là Huyết Đồ vương, còn Tô Vũ, số lượng cường giả hắn giết có nhiều hơn Hạ Long Võ không?
Đối với rất nhiều người mà nói, bọn họ không thể nào tưởng tượng ra nổi những chuyện vượt ra khỏi tầm cảnh giới Nhật Nguyệt.
Đại Hạ phủ.
Tô phủ.
Đúng vậy, Tô gia đã có phủ đệ, là Hạ gia tặng.
Giờ phút này, Tô gia.
Tô Long lộ vẻ bất đắc dĩ nhìn về phía Hạ Hầu gia đối diện, nhỏ giọng nói: “Hầu gia, ta không tổ chức sinh nhật, hơn nữa sinh nhật ta cũng không phải ngày đó.”
Hạ Hầu gia cười tủm tỉm: “Sao có thể chứ! Ngươi đã sinh ra vào ngày này mà!”
“Thật sự không phải…”
“Phải!”
Tô Long bất lực, y nói: “Hầu gia, hiện giờ động tĩnh quá lớn! Cùng lắm thì ta gọi Tô Vũ trở về, ngầm tụ họp là được…”
“Không được!”
Hạ Hầu gia cười nói: “Tô Long, ngươi phải biết rằng hiện tại Tô Vũ không phải người bình thường! Hắn là chủ nhân cổ thành, bá chủ của 36 thành, phía sau hắn là hơn 30 vị vô địch, thậm chí có cả Bán Hoàng! Hắn có thể vụng trộm trở về sao? Phú quý không về làng như mặc cẩm y trong đêm tối! Nếu phú quý, vậy phải gióng trống khua chiêng, quang minh chính đại trở về, ngươi thấy đúng không?”
Vẻ mặt Tô Long rối rắm.
Một mặt, khoa trương một tí sẽ làm rạng rỡ mặt mũi Tô gia!
Quả thực không dám tưởng tượng!
Nhưng về phương diện khác, Tô Long vẫn cảm thấy chần chờ: “Giờ hắn về thì có bị ám sát không? Ta biết hiện tại vạn tộc đều muốn giết hắn!”
“Sẽ không, cũng không dám!”
Hạ Hầu gia cười nói: “Phụ thân ta và Đại Minh vương tự mình bảo hộ hắn, chính hắn cũng có thực lực vô cùng cường đại, không vấn đề gì!”
“Nhưng…”
“Đừng nhưng nhị gì nữa!”
Hạ Hầu gia cười nói: “Ngươi muốn làm tiệc mừng thọ ở đây hay là ở Nam Nguyên? Giờ Nam Nguyên còn đang trùng kiến, nếu làm ở Nam Nguyên thì ta sẽ thúc bên kia nhanh chóng xây dựng, nhanh chóng hoàn thành…”
Tô Long lúng túng: “Nếu phải làm, vậy làm ở Nam Nguyên đi, ta không quen ở đây, cũng không có mấy người quen, ở Nam Nguyên thì có không ít bằng hữu.”
Hạ Hầu gia cười gật đầu: “Việc nhỏ! Trừ bằng hữu ở Nam Nguyên, ngươi có bằng hữu trong quân nào muốn mời không?”
“Có thích hợp không?”
“Đương nhiên là thích hợp! Hiện tại Đại Hạ phủ và cả Trấn Ma quân đều rời khỏi tiền tuyến, hạ trại tại hậu phương, đang nhàn rỗi đây!”
“Vậy… đám đệ huynh của ta có thể tới không?”
“Mấy người Trần Long ấy à?”
“Đúng vậy.”
“Có thể!”
Tô Long đại hỉ, nhanh chóng nói: “Còn có đám huynh đệ sau khi ta trở về tòng quân.
Đặc biệt là lão Lưu, Lưu Bách Phu Trưởng, người khác không tới thì hắn cũng phải tới!”
Hạ Hầu gia không biết, nghi hoặc hỏi: “Bạn tốt của ngươi ư?”
Tô Long nhe răng: “Đúng vậy, bạn tốt! Hảo bằng hữu suýt nữa thành thông gia!”
Hạ Hầu gia buồn cười, còn có việc này à?
Tô Long không nói nhiều, trong lòng thầm mắng, trước kia lão tử nói gì lão Lưu cũng không tin, lúc trước bảo giới thiệu con gái hắn cho Tô Vũ, kết quả lão Lưu từ chối luôn, vô cùng càn rỡ.
Giờ ngươi chối tiếp đi!
Hạ Hầu gia lười hỏi nhiều, cười nói: “Còn gì nữa không? Cần gì thì cứ nói!”
Tô Long ngẫm nghĩ mới nói: “Còn một việc, có thể xây lại tiểu khu ta từng ở không? Ta vẫn muốn ở nơi quen thuộc…”
“Đương nhiên không thành vấn đề!”
Đây chỉ là việc nhỏ!
Nhưng hiện tại ở đó đang có một cái di tích, đến bây giờ còn chưa đóng lại, phải nghĩ cách di chuyển nó đi mới được.
Hạ Hầu gia thầm nghĩ, bỗng nhiên hỏi: “Tô Long, thiên phú của Tô Vũ mạnh như thế, ngươi… Ta xem xét một chút, cảm thấy thiên phú của ngươi hình như…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










