1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 474 : Học Được Cách Dùng Thành Ngữ (c2366-c2370)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 474 : Học Được Cách Dùng Thành Ngữ (c2366-c2370)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2366: Học Được Cách Dùng Thành Ngữ

Tô Vũ lẳng lặng suy nghĩ.

Đại Tần vương. . .

Đại Tần vương sẽ vì cha của mình mà chuẩn bị đại thọ ư?

Buồn cười!

Lão đầu tử này có khi mấy trăm tuổi rồi cũng chẳng nhớ rõ nữa là.

Tô Vũ thở dài, “Tạo thế trận lớn như vậy cũng không sợ xảy ra chuyện gì sao?”

“Ta không rõ lắm!”

Hạ Hổ Vưu giải thích: “Cái này thì ta thực sự không rõ, tự ngươi nhìn mà làm đi! Vấn đề an toàn của thúc thúc dĩ nhiên sẽ có bảo đảm, ý của cha ta là ngươi về trước, gặp người là thật, còn hôm đại thọ thì cho người đóng giả thôi!”

“. . .”

Ta đệch!

Các ngươi làm giả cả cha ta luôn rồi!

Tô Vũ đau đầu, “Rốt cuộc Đại Tần vương muốn làm gì? Chẳng lẽ lại còn muốn nổi loạn trên yến hội, đánh một trận à?”

“Mà đánh thì đánh ai?” Tô Vũ nghi ngờ nói: “Đây là chuẩn bị sẵn sàng cho chiến đấu? Đánh phản đồ sao? Tên phản đồ của Nhân tộc ngoại trừ Phần Hải vương kia ư? Hay là đánh ta?”

“Không biết, những thứ này đều là tuyệt mật, bọn họ biết rõ cũng sẽ không nói với ta, điều ta nói với ngươi đã là toàn bộ những gì ta biết!”

“Được rồi!”

Tô Vũ hít sâu một hơi, trong lòng không ngừng suy tư, rất lâu sau mới nói: “Chưa chắc ta sẽ đi, mặt khác sinh nhật của cha ta hình như tận mấy tháng nữa…”

“Khụ khụ, nửa tháng sau sẽ tổ chức đại lễ.”

“. . .”

Tô Vũ im lặng, không chỉ làm giả cha ta, mà ngày sinh của ông ấy cũng bị các ngươi sửa hộ.

Giỏi lắm!

“Để ta suy tính một chút đã!”

Tô Vũ thầm nghĩ, nếu hắn muốn đi thì cũng phải chuẩn bị vẹn toàn mới được.

Nếu không được… Ta liền mạo hiểm một lần đi tìm hai vị đại lão đáng sợ kia, gặp mặt tâm sự về vấn đề dưỡng dục hài tử, sinh con đẻ cái.

Chỉ lo là lo hai vị kia để ý tới sách họa.

Thôi, có khi bọn họ còn biết chút gì đó về sách họa kim sắc cũng không chừng.

Người ta cũng đã ra tay giúp mình mấy lần, giờ tới cửa bái phỏng cảm tạ một phen cũng là lễ tiết bình thường.

Tô Vũ không ngừng suy tính, vậy cứ thế đi!

Nếu có thể lừa được Hợp Đạo đi theo bảo hộ, ta liền về Nhân cảnh.

Bằng không thì ta sẽ lén lút tìm cơ hội trở về, bây giờ thì không thể quang minh chính đại đi được.

Quá nguy hiểm!

Tô Vũ chưa cho Hạ Hổ Vưu câu trả lời cụ thể.

Mà Chư Thiên vạn giới còn đang ngó chừng Tô Vũ, muốn nhìn thử xem liệu Tô Vũ có về Nhân cảnh hay không.

Nếu hắn đi, bọn họ nên xử lý ra sao?

Tới Nhân cảnh ám sát Tô Vũ ư?

Hay là như thế nào?

Mấy chuyện này Tô Vũ đều lười quản.

Bấy giờ hắn và Cục lông nhỏ đang bốn mắt nhìn nhau.

Cục lông nhỏ tội nghiệp mà nhìn Tô Vũ, mà Tô Vũ thì sờ sờ cằm như có điều suy nghĩ, nhìn chằm chằm vào Cục lông nhỏ.

Nhìn rất lâu, nhìn đến mức Cục lông nhỏ nhịn không được khẽ khàng lên tiếng: “Ta không ăn vụng nha!”

Cứ nhìn ta hoài, ta sẽ ngượng ngùng đó!

Tô Vũ cười tủm tỉm, “Có nói ngươi ăn vụng đâu, hơn nữa đều là người trong nhà, ngươi ăn một chút thì có là gì? Sao lại bảo là mình ăn vụng?”

Cục lông nhỏ bối rối.

Hương Hương lại bị gì rồi?

Tô Vũ tươi cười dụ dỗ: “Cục lông nhỏ, ngươi nói xem Tô đại ca của ngươi đối xử với ngươi có tốt không?”

“. . .”

Cục lông nhỏ ngốc trệ, rất lâu sau hai mắt đều rưng rưng, đáng thương nói với Tô Vũ: “Lần trước ta đã nhả ra hết sạch rồi, thật mà, không tin ngươi nhìn đi, ta không còn giấu gì hết, ngươi đừng như vậy, đã bóc lột bổn Cục lông rồi mà còn không tin tưởng!”

Tô Vũ thở dài, “Đừng nói vậy! Ta là loại người này sao?”

“Đúng vậy nha!”

“Tiểu điềm điềm không biết nói chuyện gì hết!”

Tô Vũ bĩu môi, rất nhanh lại hỏi tiếp: “Hỏi ngươi chuyện này, Đại Đại của ngươi có hung dữ không?”

“Không có!” Cục lông nhỏ vội vàng đáp: “Đều là cục lông tốt á!”

“. . .”

“Đừng nói cục lông gì hết, ngươi phải nói ngươi là Phệ Thần tộc!”

Sao có thể nói mình là cục lông được, gọi thế là không hay, hắn lại bổ sung: “Về sau ta không gọi ngươi là Cục lông nhỏ nữa, ta sẽ gọi ngươi là Phệ Thần Thái Tử, Thái Tử điện hạ! Ngươi cũng đừng có lỡ miệng, ngươi không phải là cục lông, ngươi là Thái Tử!”

Cục lông nhỏ chớp chớp mắt, “Ngươi muốn gạt Đại Đại ta sao?”

“. . .”

Tô Vũ cảm khái, thuận tay vuốt ve đầu của nó, tiểu hài tử thật là không biết nói chuyện.

“Không phải gạt, là bái phỏng theo lễ tiết! Đại Đại của ngươi đã cứu chúng ta nhiều lần, ngươi nói xem có nên đích thân đi cám ơn hay không?”

“Có!”

“Vậy thì ta có nên mang theo lễ vật tới cửa bái phỏng không?”

“Có!”

“Còn nữa, ngươi rời nhà lâu như vậy, không nhớ nhà à?”

“Có chút chút…”

“Vậy ta mang ngươi về nhà thăm người thân, được không?”

“. . .”

Cục lông nhỏ nhìn Tô Vũ, ta không phải đồ đần, rõ ràng là ngươi đang muốn đi gạt Đại Đại của ta!

“Không trở về.

Khẳng định là ngươi muốn gạt Đại Đại…”

“Hài tử này, không nghe lời gì cả!”

Tô Vũ xoa nắn Cục lông nhỏ trong tay, cười tủm tỉm nói: “Đại Đại ngươi lợi hại như vậy, ta lừa gạt thế nào được? Ta nghe nói nhà các ngươi và Văn vương có quan hệ, ngươi nghĩ xem, ta và Văn vương cũng có quan hệ còn gì.

Đa thần văn chính là do Văn vương truyền thừa đấy.

Mà ta còn có thể là Thời Gian sư, Thời Gian sư có lẽ cũng là do Văn vương truyền thừa, vậy thì ta chính là đích truyền của Văn vương rồi! Bởi vậy, có phải chúng ta đều là người một nhà không?”

Cục lông nhỏ bị nhiễu tới choáng váng, nó khẽ gật đầu, cảm thấy Hương Hương nói cũng có lý.

“Vậy ta tới nhà của ngươi, Đại Đại nhà ngươi có ăn ta không?”

“Không biết nha. . .” Cục lông nhỏ thật thà đáp.

Tô Vũ không hài lòng, lại dụ dỗ: “Vậy nếu Đại Đại của ngươi ăn ta, ngươi sẽ ngăn cản chứ? Ngươi có nhảy ra ngoài nói ‘Ngài dám ăn Tô đại ca thì ta sẽ tự bạo’ không? Cục lông nhỏ. . .

Không, Thái Tử điện hạ, ngươi xem làm vậy thì thế nào?”

Cục lông nhỏ xoắn xuýt!

Cái này không được đâu!

Tô Vũ ân cần dỗ trẻ nhỏ: “Cục lông nhỏ. . .

Điện hạ, ngoan! Ngươi đi theo ta, ngươi đã được ăn bao nhiêu đồ ngon đúng không? Thiên Nguyên khí đều là rác rưởi, ngươi đã ăn vô số ý chí lực, rất nhiều thần văn, quy tắc chi lực cũng ăn không ít.

Lúc còn ở nhà, ngươi có thể ăn được sao? Nếu như ta bị Đại Đại nhà ngươi ăn mất thì cái này gọi là gì?”

Cục lông nhỏ ngẫm nghĩ hồi lâu, “Chỉ thấy lợi trước mắt?”

“Đúng, thông minh! Điện hạ học được cách dùng thành ngữ rồi!”

Tô Vũ vỗ tay vì nó!

Nói rất hay!


Chương 2367: Gia Đình Đáng Sợ!

Tô Vũ tươi cười nói tiếp: “Điện hạ nghĩ xem, ở Chư Thiên vạn giới này có phải ta là người biết cách gây sự nhất, đúng không?”

“Ừ ừ!”

“Vậy ngươi suy nghĩ lại một chút, nếu ta chết rồi, có phải Đại Đại ngươi sẽ kéo ngươi về nhà đi ngủ không?”

“Ừ ừ!”

“Ngươi nguyện ý theo ta lăn lộn Chư Thiên, ăn hết sạch mỹ thực của vạn giới hay là muốn theo Đại Đại ngươi về nhà ngủ giống trước đây?”

“Theo ngươi nha!”

Tô Vũ lại vỗ tay cho nó, cười ha hả nói: “Vậy nếu Đại Đại ngươi muốn ăn ta, ngươi nên làm gì bây giờ?”

“Ta sẽ hét lên: Ngài mà dám ăn Tô đại ca, ta liền tự bạo!”

“Đúng rồi!”

Tô Vũ hào hứng vỗ tay cái nữa, “Chính là như vậy, quả quyết một chút, kiên định một chút! Làm cho Đại Đại của ngươi tin tưởng nếu y muốn ăn ta thì ngươi liền tự bạo!”

Cục lông nhỏ gật gật cả thân thể, ta nhớ kỹ rồi!

Suy nghĩ một chút, nó thỏ thẻ cất tiếng: “Vậy… vậy ta giúp ngươi diễn kịch, ngươi cho ta cái gì?”

“. . .”

Đệt, ngươi cút luôn đi!

Ngươi cũng biết đóng kịch, còn học được đòi thù lao nữa à?

Tô Vũ thấy lòng quá mệt, “Sau này có thứ tốt gì thì có thể cho ngươi nếm thử trước! Bây giờ bàn chính sự trước đi.

Tìm một cơ hội chúng ta tới nhà của ngươi bái phỏng, Đại Đại nhà ngươi thích lễ vật gì?”

“Thiên Cổ?”

Cục lông nhỏ không xác định lắm, hẳn là thích cái này á!

Tô Vũ im lặng, nói nhảm, ta biết thừa, thế nhưng mọe nó, ta đến đâu để chuẩn bị vị Thiên Cổ kia làm lễ vật?

Suy nghĩ một chút, Tô Vũ cắn răng nói: “Mà thôi, không thả con săn sắt thì không bắt được cá rô! Đại Đại ngươi hẳn là thích ăn Thiên Nguyên quả.”

Dứt lời, Tô Vũ liền lấy ra một viên cầu cực kỳ to lớn!

Toàn bộ đều là Thiên Nguyên khí!

“Ta chế tạo một viên Thiên Nguyên quả lớn cho Đại Đại ngươi thì thế nào? Không, phải tặng cho mẹ ngươi một quả nữa!”

Lại suy nghĩ một chút, quá nhỏ, chúng nó thấy Thiên Nguyên quả nhiều rồi, có lẽ sẽ không thèm để vào mắt!

Được rồi, ta đã có chủ ý.

Ta sẽ tạo viên cầu khổng lồ có đường kính 200 thước, Thiên Nguyên quả lớn như vậy hẳn là chưa từng thấy qua đúng không?

Ta có thể tạo ra được!

Cục lông nhỏ thì không thấy hiếm lạ, Thiên Nguyên khí có ngon gì đâu, nó ăn được nhiều thứ ngon hơn rồi nên căn bản không có hứng thú!

Keo kiệt!

Trong lòng nó oán thầm Tô Vũ vài câu, Cục lông nhỏ cũng lười nói nhiều, tiếp tục trốn vào biển ý chí thè lưỡi ra liếm thần văn, còn không bằng tặng mấy viên thần văn cho Đại Đại ta, loại thần văn thiên sinh này là tốt nhất!

Đáng tiếc, Hương Hương quá keo kiệt, khẳng định không nỡ bỏ!

Biết Tô Vũ chuẩn bị đi Phệ Thần giới, Tinh Hồng liền dặn dò một phen: “Ngươi đi tới đó phải cẩn thận một chút, hai vị này không dễ chọc! Họ không có gánh nặng trên người, một thân một mình, nói ăn là ăn thôi!”

Tô Vũ nghe mà không khỏi dựng lông gáy, nói thật, trong lòng hắn vẫn hơi sợ.

Thế nhưng nên gặp mặt thì vẫn phải gặp mặt, không có hai vị này, một số việc sẽ không dễ làm không nói, mấu chốt là bọn họ đã vài lần ra tay giúp đỡ, bản thân còn bắt cóc con nhà họ, không đi gặp một chuyến thì cũng không thích hợp!

“Đại nhân yên tâm đi!”

Tô Vũ chỉ có thể tự an ủi mình như vậy, rất nhanh lại khẩn thiết nhắc nhở: “Đại nhân, Thành Chủ lệnh của ta mà khẽ động, ngài phải đến cứu mạng liền nhé!”

Tinh Hồng im lặng, thực sự bị ăn rồi thì ta cũng rất khó cứu ngươi!

Hắn ta chỉ cho Tô Vũ cửa vào Phệ Thần giới, sau đó cũng không nói gì thêm.

Có lẽ Tô Vũ sẽ không sao, nếu hai vị Bán Hoàng kia thật sự muốn ăn Tô Vũ thì đã sớm mò đến ăn, còn chờ tới bây giờ sao?

Bánh Nhân Đậu và Văn vương có quan hệ không tầm thường, Tô Vũ cũng coi như đích truyền của Văn vương, chút mặt mũi này có lẽ họ sẽ cho.

Mà Tô Vũ cũng không suy nghĩ nhiều, rất nhanh hắn đã dịch chuyển Tinh Hồng cổ thành biến mất tại chỗ.

Cổ thành bị hắn dịch chuyển qua bảy tám địa phương, trong chớp mắt Tô Vũ đã ra cổ thành, mà Tinh Hồng thì tiếp tục mang theo cổ thành dịch chuyển, một lát sau, một vài người theo dõi đã mất đi hành tung của Tô Vũ!

Không ít người suy đoán có phải là liên quan đến chuyện Nhân tộc bái phỏng trước đó hay không?

Có phải Nhân tộc lại cùng Tô Vũ mưu đồ bí mật gì?

Giờ khắc này, nhất cử nhất động của Tô Vũ đều bị Chư Thiên chú ý.

Mà Tô Vũ thì đã sớm bước vào địa bàn Phệ Thần giới.

Không bao lâu sau, hắn đến lối vào của Phệ Thần cổ giới, thanh âm lấy tần suất đặc thù vang lên: “Phệ Thần Bán Hoàng, vãn bối Tô Vũ cầu kiến!”

“Đại Đại, ta về nhà rồi!”

Cục lông nhỏ cũng hô theo một tiếng.

Trong Phệ Thần cổ giới.

Trên một gốc cây Thiên Nguyên quả khổng lồ, Bánh Nhân Đậu đang ngủ say đột nhiên mở choàng hai mắt, vừa tỉnh ngủ nên ánh mắt y còn hơi mông lung, đầu óc choáng váng, y chen đến bên cạnh vợ mình, lay lay lắc lắc thân hình của ma ma Cục lông nhỏ, “Có người gọi chúng ta à?”

“Có sao?”

Ma ma Cục lông nhỏ gật gà gật gù, vài ngày trước mới đánh một trận xong, chúng nó đều hơi mệt mỏi, hiện giờ chỉ muốn ngủ, không muốn làm gì.

Đúng lúc này, thanh âm của Cục lông nhỏ lại vang lên: “Đại Đại, ta về rồi nè.”

Nghe thế, hai vị Bán Hoàng liền nhìn ra bên ngoài, Bánh Nhân Đậu chun chun mũi, “Có chút thơm, hình như còn có mùi của tiểu gia hỏa nhà mình.

À, tên Nhân tộc kia đến rồi!”

“Ồ ồ!”

Hai vị này liếc nhìn nhau, cái mũi đều khẽ hít hít mấy cái, cách không cũng có thể ngửi thấy được mùi thơm, thật là muốn ăn!

Một lát sau, Bánh Nhân Đậu mở ra một thông đạo, thấy được Tô Vũ đối diện và Cục lông nhỏ ngồi ngay ngắn trên đỉnh đầu hắn!

Cục lông nhỏ kích động bay tới, Bánh Nhân Đậu cũng kích động lao qua…

Trong nháy mắt, Bánh Nhân Đậu đã xuất hiện ở ngay vị trí mới nãy của Cục lông nhỏ, nghĩa là trên đỉnh đầu Tô Vũ.

Y hít hít liên hồi, say mê vô cùng, thơm quá đi mất!

Mà Cục lông nhỏ lao tới chụp hụt, té ập dưới đất, sắc mặt hết sức uể oải, Đại Đại có ăn liền quên nhi tử.

Thôi vậy, rất nhanh nó lại vui vẻ bay đi tìm mẹ.

Mẹ nó cũng vui vẻ lao ra nghênh đón…

Sượt qua người nhau, Cục lông nhỏ lần nữa chụp hụt.

Mà thoáng cái trên đầu Tô Vũ lại có thêm một Cục lông lớn.

Ma ma của Cục lông nhỏ đứng sánh vai với Bánh Nhân Đậu, say mê ngửi Tô Vũ.

Thơm quá!

Thơm chết được!

Giờ khắc này, Tô Vũ đổ mồ hôi tí tách.

Ta đệch!

Hai vị này chẳng cần con cái gì nữa, nghi thức hoan nghênh như vậy khiến ta khẩn trương tới nỗi không chịu được.

Phía trước, Cục lông nhỏ bày ra vẻ mặt âu sầu!

Đại Đại và ma ma đều không cần ta!

Quá buồn!

Sau một khắc, Cục lông nhỏ chán nản, thất vọng bay trở về, cưỡng ép chen chân vào chính giữa cha mẹ, cũng ngồi xổm ở trên đầu Tô Vũ, cái mũi nó khẽ hít hít, say mê nói: “Người một nhà cùng ngửi hình như lại càng thơm hơn nha!”

Chuyện này giống như ăn cơm ấy, càng đông càng ngon!

Cục lông nhỏ đột nhiên cảm thấy Hương Hương thơm hơn bình thường rất nhiều!

Tô Vũ đổ đầy mồ hôi hột, tí tách từng giọt, Cục lông nhỏ quá không đáng tin cậy, ta quả là trúng tà nên mới tin nó, câu nói tự bạo của ngươi đâu mất rồi?

Có phải ngươi đã quên sạch rồi không?

Lúc bấy giờ Tô Vũ đứng chết trân như cọc gỗ, động một chút cũng không dám, chỉ sợ chọc giận cả nhà này!

Gia đình này đáng sợ quá aaa!

Tối ai thức quẩy hông :))))) Trận này mà Việt Nam thắng thì cuối tuần mềnh bạo chương đậm nuônnnnn, hứa chắc kèo nè ~

.

Lâu lâu nhắc lại :> Trên facebook tớ có lập 1 cái ổ be bé, chủ yếu để lưu trữ mấy đoạn trích vui vui hài hài trong quá trình dịch truyện, thỉnh thoảng cũng tâm sự chim cò trên đấy.

Các cậu nào mà thích đọc mấy cái trích đoạn linh tinh trong truyện thì follow page để chém gió về bộ này với tớ nheee ~

Link: fb/vantocchikiep

YY không cho dẫn link nên là các cậu gõ fb chấm com/vantocchikiep là ra á.

Hoặc gõ lên thanh tìm kiếm chữ Vạn Tộc Chi Kiếp – Bản Dịch đều được ó :3 Gặp nhau trên đó nàoooo


Chương 2368: Ta Có Phải Là Hậu Duệ Của Nhân Vương Không?

“Hai vị tiền bối!”

Tô Vũ gian nan mở miệng, nếu còn không lên tiếng thì hắn tin chắc cả nhà này sẽ thuận theo tự nhiên mà ăn hắn luôn mất.

“Điện hạ, tỉnh dậy đi!”

Tô Vũ nâng giọng, Cục lông nhỏ, ngươi nên làm việc rồi đó!

“Ồ…”

Cục lông nhỏ tỉnh táo, lập tức nhảy lên: “Đại Đại, ta về rồi!”

“Ừ!”

Bánh Nhân Đậu gật đầu, về thì về, đâu phải là không biết ngươi ở đâu.

Trở về thì đặc biệt lắm à?

Cục lông nhỏ uể oải, nhưng rất nhanh nó lại khôi phục tinh thần, vui vẻ giới thiệu: “Đại Đại, đây là trái cây ta trồng…”

Hả?

Tô Vũ giật mình, ánh mắt cảnh cáo nhìn nó.

Ta là trái cây ngươi trồng?

Giỏi!

Giỏi lắm!

Rất lợi hại!

Cục lông nhỏ chớp chớp mắt, ta đang lừa gạt thôi mà, chỉ lừa Đại Đại thôi, không cần để ý đâu.

Tô Vũ thầm mắng, ngươi dối gạt ai đấy?

Khả năng cao là gia hỏa nhà ngươi thật sự nghĩ thế.

Bánh Nhân Đậu không để ý, ngửi Tô Vũ một hơi thật sâu, cảm khái: “Thơm quá, rất muốn ăn!”

“Đại Đại…”

“Tiền bối!”

Bánh Nhân Đậu chỉ hít một hơi, rồi lẩm bẩm: “Hình như là Thời Gian sư truyền thừa, không thể ăn bậy, lỡ ăn xong, vị kia xuyên qua thời gian trở lại, nhặt xác ta thì làm sao?”

“Thời Gian sư?”

Ma ma Cục lông nhỏ nghi hoặc nhìn Bánh Nhân Đậu, Bánh Nhân Đậu thổn thức: “Nàng không biết Thời Gian sư à? Rất lợi hại, là người khống chế thời không trường hà, đi khắp chư thiên vạn giới, gặp đúng người liền nói một câu: ‘Đại nạn của ngươi đã đến, ta tới nhặt xác ngươi.’”

Y lắc đầu, cảm khái sâu sắc, chỉ kể lại thôi mà cũng thấy rõ sự kiêng kỵ trong lời nói.

“Cường giả tuyệt thế như vậy, cuối cùng lại rơi vào kết cục mất tích hoặc là đã ngã xuống, Văn vương còn nói, trong thiên địa thiếu mất một đối thủ mạnh!”

“…”

Tô Vũ ngạc nhiên, vội hỏi: “Tiền bối, Thời Gian sư và Văn vương không phải cùng một người sao?”

Bánh Nhân Đậu cổ quái nhìn hắn: “Sao có thể? Văn vương là Văn vương, Thời Gian sư là Thời Gian sư, tiểu gia hỏa, vì sao ngươi lại nghĩ vậy?”

“…”

Tô Vũ dại ra, không phải thật ư?

Sao lại như thế?!

“Nhưng Liệp Thiên bảng và Thời Gian sư truyền thừa…”

“Ồ, Liệp Thiên bảng ấy à…”

Bánh Nhân Đậu cảm khái: “Đó là thần binh mà Văn vương mô phỏng theo quyển sách thời gian của Thời Gian sư để rèn nên, vô cùng cường đại! Đáng tiếc vẫn không thể mô phỏng được hết thảy tinh túy trong đó.”

Tô Vũ hoàn toàn ngây ngẩn!

Thời Gian sư và Văn vương không phải cùng một người, Liệp Thiên bảng chỉ là thần binh mô phỏng chứ không phải quyển sách thời gian chân chính!

Điều này hoàn toàn khác với suy nghĩ trước đây của hắn!

Bánh Nhân Đậu lại hỏi: “Ngươi nghĩ bọn họ là cùng một người à?”

“Ta đã từng nghĩ vậy!”

Bánh Nhân Đậu lẩm bẩm: “Kỳ lạ, Văn vương và Thời Gian sư đâu có gì tương đồng… À không, thực ra bọn họ có một điểm rất giống ngươi, cả hai đều thích mặc đồ trắng, chẳng lẽ thật sự là cùng một người? Nhưng mấy lần Thời Gian sư xuất hiện thì đều là giống cái, Văn vương là giống đực, sao lại cùng một người được?”

“…”

Tô Vũ dại ra lần nữa.

Hắn vừa mới tới đây mà những lời Bánh Nhân Đậu nói đã khiến hắn đơ người vài lần.

Nữ ư?

Thời Gian sư là nữ?

Mọe nó.

Không thể nào.

Bánh Nhân Đậu lại nói: “Người ngoài toàn đoán lung tung, dù sao ta đã từng gặp Thời Gian sư rồi, đã là chuyện rất lâu về trước, nhưng đó là lần cuối cùng ta gặp bà ấy, về sau không còn gặp lại Thời Gian sư thêm lần nào nữa.”

Ánh mắt Tô Vũ khác thường, vội hỏi: “Cái kia… Trước hết chúng ta vào trong nói chuyện được không? Ta có món quà nhỏ muốn tặng hai vị tiền bối.”

“Quà? Đồ ăn đúng không?”

“Đúng đúng đúng!”

Tô Vũ dứt lời liền chủ động chui vào thông đạo, vào đi đã, đừng đứng nói chuyện trước cửa, bị người ta nhìn thấy thì không tốt.

Hắn nhanh chóng chui vào Phệ Thần cổ giới.

Vừa tới nơi, nguyên khí nồng đậm ập vào mặt khiến Tô Vũ phải chấn động!

Phệ Thần cổ giới không lớn lắm, nhưng Thiên Nguyên thụ lại rậm rạp khắp nơi, nhìn một vòng chỉ toàn thấy Thiên Nguyên thụ.

Tô Vũ nghĩ tới điều gì đó, hắn lắp bắp nói: “Tiền bối, ta nghe nói, Thiên Nguyên khí sinh ra sau khi cường giả chết đi…”

“Đúng rồi!”

Bánh Nhân Đậu nói một cách đương nhiên: “Ta chỉ ăn thần văn, thê tử nhà ta chỉ thích ăn biển ý chí, còn lại thi thể thì chôn xuống, sau đó cây mọc ra!”

Tô Vũ cảm thấy lông tơ trên người mình đều dựng lên!

Hung thú!

Quá tàn ác!

Bảo sao nguyên khí ở đây nồng đậm, vả lại còn có nhiều Thiên Nguyên thụ như vậy, hóa ra là bọn họ ăn cường giả xong liền đem thi thể đi chôn để trồng cây.

Đáng sợ!

Tuy đã biết Phệ Thần cổ tộc không bình thường, Cục lông nhỏ cũng không khác gì, khi giết người hoàn toàn không hề lưu tình, căn bản không có ý niệm buông tha, quả nhiên toàn bộ chủng tộc này đều là hung vật!

Tô Vũ nén xuống sự rung động trong lòng. vội vàng lấy ra hai phần Thiên Nguyên quả thật lớn.

Bánh Nhân Đậu thấy vậy thì có chút hứng thú: “Quả này lớn thật, đáng tiếc lại là giả! Nếu muốn lớn như thế thì ít nhất phải chôn Bán Hoàng mới được!”

“…”

Ngươi đi chôn đi!

Ma ma Cục lông nhỏ vui vẻ rạo rực cầm phần Thiên Nguyên quả thuộc về mình cắn một cái.

Quả này rất lớn, trước khi đi ngủ ăn no một bữa thì sẽ ngủ ngon hơn.

Còn vấn đề thật hay giả thì nàng không quan tâm, dù sao thì hương vị thơm ngon mới là thứ nàng để ý.

Giờ phút này, một nhà ba cục lông đều bay về phía gốc Thiên Nguyên thụ lớn nhất, Tô Vũ nhìn thoáng qua, cái cây này thật sự rất lớn, ít nhất phải cao đến vạn mét!

Trên đó kết đầy Thiên Nguyên quả to đến choáng ngợp!

Thoạt nhìn Bánh Nhân Đậu chỉ to bằng mấy quả này, Cục lông nhỏ thì thôi bỏ qua, nó vốn bé xíu xiu.

Sau đó một nhà ba cục lông bay lên trên ngọn cây.

Trên tán cây trải mấy tầng lá cây kim sắc, tạo thành một cái ổ trông rất ấm cúng.

Đống lá cây kim sắc rất mềm mại, cũng rất vững chắc.

Tô Vũ nhẹ nhàng giẫm lên, cảm nhận được một cỗ nguyên khí nồng đậm truyền từ phiến lá vào trong cơ thể.

Nguyên khí thật nồng đậm!

“Tiền bối, phía dưới cái cây này…”

Bánh Nhân Đậu hiểu hắn muốn hỏi gì, tùy ý đáp: “À, chôn một vị Hầu gia rất lợi hại, không phải do ta mà là Văn vương đánh chết, ta thấy hắn còn ngắc ngoải nên mang về ăn thần văn, sau đó đem chôn!”

Một vị Hầu gia lợi hại?

Rốt cuộc là lợi hại thế nào?

Bánh Nhân Đậu còn nói đối phương lợi hại, vậy có thể là Hợp Đạo đỉnh phong đúng không?

Tô Vũ câm nín, bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, hắn ngập ngừng: “Mấy năm trước, Cục… Hoàng Hậu tiền bối…”

Ma ma Cục lông nhỏ ló đầu ra từ sau lưng Bánh Nhân Đậu, tò mò nhìn hắn, ngươi đang gọi ta đấy à?

Bánh Nhân Đậu tùy ý nói: “Gọi Bánh Hấp là được, vợ ta tên là Bánh Hấp…”

Tô Vũ ngây ngốc, có chút xấu hổ: “Khụ khụ, ta muốn hỏi là, mấy năm trước tiền bối từng giết một vị vô địch Thần tộc, sao ngài không mang thi thể hắn về trồng cây?”

Hắn nhớ là từng có người nhắc đến việc này.

Chính vì ma ma Cục lông nhỏ không thèm nhặt nên Đại Minh vương mới ôm được khối thi thể Thần vương hoàn chỉnh về nhà.

Bên kia, ma ma Cục lông nhỏ nhảy tới nhảy lui trên gốc Thiên Nguyên thụ, nghe vậy thì tùy ý đáp: “Ờ ờ, nhớ rồi, ngày đó vội đi ăn Thiên Cổ, vừa vặn nhìn thấy một người mang huyết mạch Nhân vương nên ta ném cho hắn.”

“Huyết mạch Nhân vương?”

Tô Vũ giật mình, vội hỏi: “Huyết mạch Ngục vương ư?”

“Cái gì?”

Ma ma Cục lông nhỏ lắc đầu, “Không phải Ngục vương đâu, hình như không phải…”

Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra, hiện tại chỉ sợ nghe thấy mấy chữ huyết mạch Nhân vương này, hắn lập tức hỏi: “Đại Minh vương có huyết mạch Nhân vương sao?”

“Đó là Đại Minh vương hả?”

Tới tận lúc này ma ma Cục lông nhỏ mới biết được đối phương là ai, tùy tiện đáp: “Hình như Vĩnh Hằng Nhân tộc đều là huyết mạch Nhân vương mà!”

Huyết mạch Nhân vương thì dễ quật khởi hơn.

Hạ gia là vậy, hiện tại Chu gia cũng vậy, cộng thêm kẻ che giấu huyết mạch Ngục vương, xem ra huyết mạch Nhân vương cũng không ít.

“Ta có phải huyết mạch Nhân vương không?”

Tô Vũ rất tò mò, các ngươi có thể trực tiếp nhìn thấu ai là huyết mạch Nhân vương, vậy ta thì sao?

Với lại các ngươi có nhìn ra ai là huyết mạch Ngục vương được không?


Chương 2369: Rất Khó Lừa Dối

Ma ma Cục lông nhỏ đề nghị: “Ngươi đánh một quyền toàn lực xem, khi huyết mạch bùng nổ thì mới có thể nhìn ra có huyết mạch Nhân vương hay không!”

Trong lòng Tô Vũ khẽ động, cảm thấy cũng đúng.

Hình như lần trước lão Quy từng nói, khi bùng nổ toàn lực thì mới có thể bại lộ ấn ký huyết mạch, mà thứ mình từng nhìn thấy là hành động cố ý phô bày huyết mạch.

Tô Vũ dốc toàn lực đánh ra một quyền!

Ba cục lông chăm chú nhìn hắn, động tác giống nhau như đúc, Bánh Nhân Đậu nhìn một hồi, lắc đầu nói: “Không nhìn ra lực lượng huyết mạch thượng cổ, không phải huyết mạch Nhân vương.”

Tô Vũ nghi hoặc, ta không phải ư?

Thiên phú của ta tốt như vậy mà.

Thiên phú của hắn thật sự quá tốt, thân thể hay thần văn cũng vậy, thiên phú đều là tuyệt hảo, Tô Vũ còn tưởng rằng mình cũng có huyết mạch cường đại.

Nếu không phải, chẳng lẽ là vì sách họa kim sắc đã cải tạo mình?

Tô Vũ ngẫm nghĩ, bỗng nhiên nói: “Chẳng lẽ… Ta là huyết mạch Nhân Hoàng?”

“…”

Bánh Nhân Đậu nhìn hắn như đang nhìn một tên ngu ngốc, sau một lúc lâu mới nói: “Nhân Hoàng không có huyết mạch truyền thừa!”

Gia hỏa này nghĩ gì vậy?

Tô Vũ câm nín!

Không có sao?

Thì ra Nhân Hoàng là lão độc thân lâu năm, aizz.

Tô Vũ hiếm khi được gặp đồ cổ, còn là đồ cổ có quan hệ mật thiết với Văn vương, vì vậy khó tránh khỏi việc hiếu kỳ muốn biết rất nhiều chuyện.

Giờ phút này Tô Vũ đã an tâm một chút, ít nhất vị này từng bảo là không nên ăn hắn.

Tô Vũ lại hỏi: “Tiền bối, ngài nói Văn vương và Thời Gian sư không phải cùng một người, Văn vương mô phỏng thời gian sách, chế tạo Liệp Thiên bảng, nói như vậy, kỳ thật Liệp Thiên bảng là một kiện binh khí hoàn chỉnh?”

“Đương nhiên!”

Bánh Nhân Đậu tùy ý hái một phần Thiên Nguyên quả lớn, tiện tay nhét vào miệng Cục lông nhỏ, rồi y lại tự hái cho mình một quả lớn hơn nữa, một nhà ba cục lông vừa ăn Thiên Nguyên quả, vừa trả lời: “Đó là binh khí hoàn chỉnh, nhưng sau đó vỡ nát, rơi rụng khắp nơi.”

Tô Vũ lấy ra mảnh vỡ chữ “Lục”, “Tiền bối, đây là một phần của Liệp Thiên bảng đúng không?”

Bánh Nhân Đậu hít ngửi, ngẫm nghĩ rồi nói: “Hương vị khá giống, chắc là vậy.”

“Chắc là?”

Tô Vũ nhẹ giọng hỏi: “Tiền bối, ngài chắc chắn không?”

Bánh Nhân Đậu trả lời có lệ: “Ta chưa từng ăn Liệp Thiên bảng, sao mà biết được! Đại khái là hương vị này.”

Tô Vũ suy tư: “Tiền bối, ta hoài nghi thứ này là giả, ngài cảm thấy có khả năng không?”

“Thế à?”

Bánh Nhân Đậu không để ý lắm, “Vậy thì nó là giả!”

Giả cũng chẳng sao!

Tô Vũ bất đắc dĩ, hắn nói: “Tiền bối, ngài cảm thấy nếu thứ này mô phỏng thời gian sách, vậy thời gian sách chân chính có thể khống chế nó không?”

“Chắc là có…”

Bánh Nhân Đậu không chắc chắn lắm, “Giống như cha và con vậy, hẳn là có thể! Ngươi xem, tiểu tử là của nhà chúng ta, vậy nên ta có thể đánh nó!”

Bép!

Y vươn tay đập Cục lông nhỏ thành một cái bánh rồi nói: “Cho nên ta đoán thời gian sách cũng có thể khống chế Liệp Thiên bảng!”

Một cách so sánh đầy tính hình tượng!

Tô Vũ lập tức hiểu rõ!

Cục lông nhỏ lộ vẻ ủy khuất, vô cùng đáng thương tự biến lại thành hình cầu, không dẹp lép nữa, nó nhích người cách ra xa khỏi Bánh Nhân Đậu.

Đại Đại bạo lực quá!

Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra.

Tới đây liền nghe được tin tức lớn, Văn vương và Thời Gian sư không phải cùng một người, một nam một nữ, Liệp Thiên bảng mô phỏng thời gian sách, mà không phải là một bộ phận của thời gian sách.

Vậy rất có thể thứ ở trong đầu hắn là thời gian sách.

Nói cách khác, sách họa kim sắc mà hắn cho là không hoàn chỉnh, thực ra có thể chính là bản hoàn chỉnh!

Nếu là phỏng chế, vậy chứng tỏ thời gian sách cũng có công năng như Liệp Thiên bảng, chỉ là Tô Vũ còn chưa phát hiện ra.

Điều này khiến Tô Vũ nổi lên hứng thú với kim sách!

Tô Vũ còn rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng sợ vị này cảm thấy phiền, hắn liền đổi sang chuyện khác, mở miệng hỏi: “Tiền bối, mấy năm nay ngài có từng đến Nhân cảnh không?”

“Không.”

Bánh Nhân Đậu lắc thân mình một cái, “Không đi, không có gì thú vị, hơn nữa ta mới vừa tỉnh dậy không lâu.”

Còn chưa kịp đi.

“Vậy tiền bối có biết hiện tại Nhân cảnh hoàn toàn khác trước rồi không?”

“Vậy à?”

Bánh Nhân Đậu cảm thấy kỳ quái: “Khác cái gì? Chẳng lẽ có thể trồng ra thần văn? Nó lớn lên ở trên cây hả?”

“…”

Tô Vũ hơi xấu hổ, nhưng lại cứng miệng đáp: “Thật sự có khả năng đấy!”

Quả thật là có khả năng!

Tô Vũ từng nghe nói Đại Chu phủ đang nghiên cứu vấn đề này!

“Thật ư?”

Bánh Nhân Đậu lập tức hứng thú: “Thật sự có thể trồng ra thần văn? Thần văn nhân tạo có ngon không?”

Điều này thì ta không rõ lắm.

Có ai lại hỏi thần văn ăn có ngon không?

Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Xét từ góc độ đồ ăn thiên nhiên và đồ ăn nhân tạo, có khả năng hương vị kém hơn một chút, nhưng ta nghĩ là chênh lệch không nhiều.”

Bên cạnh Bánh Nhân Đậu hiện ra một bong bóng, chiếu ra hình ảnh Bánh Nhân Đậu đứng trên một thân cây, cái cây không khác Thiên Nguyên thụ bên dưới lắm, nhưng lại kết ra thần văn.

Cục lông đang ăn thần văn!

Một, hai, ba cái…

Sau đó bong bóng vỡ tan.

Tô Vũ câm nín!

Cái gì vậy?

Có phải vừa rồi Cục lông lớn nằm mơ không?

Bánh Nhân Đậu nhanh chóng tỉnh táo lại, y nhìn về phía Tô Vũ, vui vẻ hỏi: “Cái cây kia lớn không? Trồng cây thần văn như thế nào? Ngươi có thể dạy ta không?”

Ma ma Cục lông nhỏ chen vào: “Ta chán ăn thần văn rồi, có cây nào trồng ra biển ý chí không?”

Tô Vũ vội nói: “Nó có phải cây hay không thì ta không biết, ta chỉ nghe nói là có người nuôi dưỡng thần văn, rốt cuộc có phải thật sự hay không thì ta cũng không xác định.”

“Không xác định?”

Hình như Bánh Nhân Đậu cảm thấy bất mãn trước câu trả lời này, Tô Vũ liền bổ sung thêm: “Khi nào rảnh tiền bối có thể đến Nhân cảnh nhìn xem!”

Bánh Nhân Đậu lắc đầu, “Không đi! Chắc chắn Nhân cảnh không vui bằng trước kia…”

“Kiểu gì cũng có chỗ chơi vui mà!”

“Vậy cũng không được.

Nhân cảnh không cho ta đi vào!”

Tô Vũ cười tủm tỉm: “Nếu tiền bối thật sự muốn đi vào, ta có thể nghĩ cách! Chỉ cần tiền bối không chạy loạn, không giết lung tung, ta có thể mang tiền bối du lãm non sông Nhân cảnh, nếm hết mỹ vị!”

“Đồ lừa đảo, ta biết ngươi đang lừa ta đi làm vệ sĩ cho ngươi!”

Bánh Nhân Đậu lẩm bẩm.

Tô Vũ sửng sốt, lúng túng nói: “Tiền bối hiểu lầm!”

“Không hiểu lầm!”

Bánh Nhân Đậu khinh thường, “Bổn tọa sống vô số năm, đã quá quen với loại lừa đảo như ngươi rồi! Chỉ biết gạt người, không hiểu cái gì là kính già yêu trẻ!”

Tô Vũ buồn bực, ta cảm thấy ngài rất dễ dụ, ai ngờ… Nhưng ngài nói thẳng ra như vậy làm người ta xấu hổ quá.

“Tiền bối, ta không có ý đó.”

“Kệ ngươi có ý đó hay không, nhưng ta không làm tay sai của ngươi đâu!”

“Tiền bối, ta… muốn mời tiền bối trợ giúp ta một tay, trọng chỉnh non sông Nhân cảnh, khôi phục sự huy hoàng của Văn vương!” Tô Vũ hít sâu một hơi, dũng cảm nói thẳng ra miệng.

Bánh Nhân Đậu gật gù, “Ờ, ngươi muốn làm Văn vương à?”

“Cái kia… Khụ khụ, tiền bối có thể xem ta như Văn vương, ta là truyền nhân của Văn vương, đa thần văn hệ chính là nhất mạch do Văn vương truyền thừa.”

“Nếu ngươi là Văn vương, năm xưa Văn vương từng đáp ứng cho ta ăn 100 thần văn Hợp Đạo, ngươi có không?”

“…”

Tô Vũ muốn khóc!

Đừng nói là Hợp Đạo, thần văn Vĩnh Hằng ta còn chẳng có, lão nhân gia ngài đang chơi ta à?!

“Nhóc con, thành thật đi!”

Ánh mắt Bánh Nhân Đậu như muốn nói, thần văn ta từng ăn còn nhiều hơn thần văn ngươi từng gặp, đừng có mà ở đây dối gạt ta, tiểu tử ngu ngốc!

Còn đòi lừa được bản đại nhân ư?

Tô Vũ bất đắc dĩ, cười khổ: “Là thế này, ta muốn quay về Nhân cảnh nhưng lại sợ bị người xử lý, có người tính kế ta, cho nên ta muốn tiền bối cùng ta đi một chuyến, chỉ vậy thôi!”

Lúc này Bánh Nhân Đậu mới hài lòng, “Nói chuyện thẳng thắn như vậy có phải tốt hơn không? Chỉ có người trẻ tuổi mới thích làm phức tạp vấn đề, chúng ta già rồi, người già thích nói chuyện đơn giản!”

Tô Vũ gật đầu, được thôi.

Quả nhiên, người già thành tinh.

Cục lông già… Hừm, cũng thành tinh!

So với Cục lông nhỏ, Bánh Nhân Đậu khó lừa dối hơn nhiều.


Chương 2370: Ánh Mắt Rất Cao

Bánh Nhân Đậu ngáp một cái rồi nói: “Ta già rồi, lười động! Đánh nhau vài lần mà không được ăn no đâm ra lười không muốn nhúc nhích!”

Tô Vũ uể oải.

Xem ra là không được rồi.

Nhưng Cục lông nhỏ bỗng nhiên lên tiếng: “Đại Đại cùng đi đi, không chừng Hương Hương có thể bắt thứ gì đó cho chúng ta ăn!”

Bánh Nhân Đậu ngáp cái nữa, “Hắn thì có thể bắt được cái gì? Ăn Thiên Cổ hay là Tịch Vô? Không được thì ăn Giám Thiên Hầu đỡ vậy!”

Dứt lời, y lại nói: “Hoặc là ăn lão Ô Quy cũng được!”

Lão Ô Quy cũng ngon!

Tô Vũ xấu hổ, thôi, ta không đút đám cường giả đó cho ngài ăn được đâu, bọn họ quá mạnh!

Xem ra rất khó mời được một vị Hợp Đạo đi theo bảo hộ mình.

Bánh Nhân Đậu không muốn đáp ứng, may sao ma ma Cục lông nhỏ lại hiếu kỳ hỏi: “Có thần văn thụ không? Còn nữa, hiện tại Nhân cảnh thế nào?”

Bánh Nhân Đậu không có hứng thú, nhưng ma ma Cục lông nhỏ thì rất thích chạy khắp nơi.

Bánh Nhân Đậu là trạch lông, nhưng ma ma Cục lông nhỏ không phải!

Bánh Hấp rất có kiên nhẫn, nhìn vào việc nàng có thể canh giữ chờ ăn Thiên Cổ ngoài Tiên giới mấy trăm năm liền hiểu được.

Hơn nữa nàng cũng thích chạy khắp nơi, bằng không thì đã không có chuyện giết Thần vương, sau đó cho Đại Minh vương nhặt thi thể tiện nghi như thế.

Ánh mắt Tô Vũ sáng lên, Bánh Nhân Đậu biết tâm tư của hắn, tốt bụng nhắc nhở: “Tiểu tử, ngươi nghĩ kĩ đi! Tính tình thê tử nhà ta không tốt…”

“Đương gia, tính tình ta rất tốt!”

“Rất tốt mà nàng ăn nhiều như vậy à?”

“Ta không ăn nhiều!”

“Nói bậy, nàng còn suýt nữa ăn cả ta!”

“Đó là bởi vì ta quá đói bụng!”

“…”

Tô Vũ nghe hai vợ chồng này cãi nhau mà kinh hồn táng đảm, cái gì cơ? Ma ma Cục lông nhỏ tính tình không tốt, tùy tiện ăn người ư?

Bánh Nhân Đậu còn suýt nữa bị nàng ăn?

Thấy vẻ sợ sệt và chần chờ như muốn đổi ý trong mắt Tô Vũ, ma ma Cục lông nhỏ liền mở miệng: “Tiểu gia hỏa, ngươi muốn tìm người giúp ngươi đánh nhau đúng không? Chọn ta đi, ta cùng ngươi đến Nhân cảnh! Nhân cảnh tu luyện ra nhiều thần văn không?”

Tô Vũ bất đắc dĩ đáp: “Bánh Hấp tiền bối, ta nghĩ hay là thôi đi.”

“Sao lại thôi?”

Có vẻ tính tình ma ma Cục lông nhỏ thật sự không tốt, vừa nghe thế liền tức giận: “Ngươi tìm người đánh nhau, ta tự nguyện này, vì sao không cần ta?”

“…”

Tô Vũ sợ hãi phát khóc, chẳng lẽ lại nói bởi vì trông ngài có vẻ không đáng tin cậy bằng Bánh Nhân Đậu?

Ít nhất Bánh Nhân Đậu đại nhân còn đáng tin cậy một chút!

Cho nên dù vị Hợp Đạo này tự đề cử mình, Tô Vũ vẫn thấy rất lo lắng, lo rằng sẽ xảy ra vấn đề mà hắn không thể giải quyết được, nếu Bánh Hấp dở chứng tàn sát người ở Nhân cảnh thì phải làm sao? Chắc chắn hắn không thể ngăn cản được!

Đương nhiên hắn không dám nói những lời này, đành phải bịa ra lý do: “Ta sợ Bánh Hấp tiền bối quá mệt mỏi, lần này ta trở về Nhân cảnh có khả năng sẽ gặp phiền toái lớn…”

“Vậy càng cần đánh nhau, đánh nhau thì có thể ăn no!”

“Không phải, ta…”

Ma ma Cục lông nhỏ cả giận: “Ngươi cảm thấy ta không mạnh bằng đương gia chứ gì?”

“Không phải!”

Ma ma Cục lông nhỏ hừ một tiếng, “Ta không mạnh bằng đương gia, ngươi là kẻ lừa đảo!”

Bất lực!

Đều là cục lông, thế nhưng cục cái còn khó chơi hơn cục đực.

Đột nhiên, Bánh Nhân Đậu chợt lên tiếng: “Cứ để Bánh Hấp đi theo ngươi đi.

Thực lực thê tử nhà ta rất mạnh, ta nghĩ chắc ngươi đang lo lắng nàng giết người lung tung…”

Tô Vũ yên lặng gật đầu, đúng vậy, không sai.

“Đừng lo, kẻ tầm thường thì Bánh Hấp sẽ chướng mắt.

Quá lợi hại thì đều là địch nhân, dù sao Nhân tộc ngươi cũng không có nhiều cường giả!”

Lời này… hình như không phản bác được.

Không phải Bánh Hấp còn không coi trọng Đại Minh vương sao?

Không thèm ăn luôn!

Xem ra vô địch bình thường thì nàng đều cảm thấy không đáng để ăn.

Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi nói: “Bánh Hấp tiền bối, nếu ngài muốn cùng ta đến Nhân cảnh thì được thôi, nhưng khi ngài muốn ăn ai, có thể báo trước cho ta một tiếng không?”

“Được, báo xong sẽ ăn!”

“Không phải… Ý ta là, biết đâu chúng ta sẽ gặp người không nên ăn, nếu ta nói là không thể ăn, tiền bối có thể không ăn được không?”

Ma ma Cục lông nhỏ khó chịu, “Vậy không phải sẽ ức chế lắm à?”

“Không không, ý ta là hiện giờ khoan ăn, sau này ăn sẽ càng ngon hơn! Tiền bối chỉ tạm nhịn một thời gian thôi, có được không?”

Bánh Hấp tự ngẫm một chút, cuối cùng miễn cưỡng đáp ứng: “Tạm chấp nhận! Nể tình ngươi nuôi nhóc con nhà ta béo tốt mập mạp, ta tin ngươi một lần!”

Béo tốt mập mạp?

Tô Vũ nhìn thoáng qua Cục lông nhỏ, có à?

Sao ta cảm thấy nó vẫn y như hồi mới gặp nhỉ?

Nếu Bánh Hấp thật sự nghe lời, mang vị này đến Nhân cảnh thì sự an toàn của hắn sẽ được bảo đảm tuyệt đối.

Chủ yếu là sợ đối phương dở chứng thì mình sẽ gặp phiền toái lớn.

Nếu Bánh Hấp theo chính mình xâm nhập Nhân cảnh, sau đó giết chóc bốn phía, vậy thì Tô Vũ hắn chính là tội nhân.

Bánh Nhân Đậu lại ngáp, buồn ngủ không chịu được, y nói: “Không có chuyện lớn gì thì Bánh Hấp sẽ không tùy tiện giết chóc, đâu ai như ngươi, nhàn rỗi không có chuyện gì lại chạy khắp nơi giẫm chết con kiến.”

Cục lông nhỏ chen vào: “Đúng rồi đấy!”

Tô Vũ câm nín, ta làm thế bao giờ?

Gia hỏa này chỉ biết nói bừa!

Bánh Nhân Đậu cũng câm nín, lại táng Cục lông nhỏ một cái, y nhìn về phía Tô Vũ: “Ngươi tới đây chỉ vì việc này thôi à?”

“Đúng vậy.”

“Vậy để Bánh Hấp đi theo ngươi đi!”

Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi gật đầu, chần chờ nói: “Tiền bối, ta có thể hỏi thêm một vấn đề không?”

“Hỏi đi.”

“Cục lông… Khụ khụ, tiền bối biết điện hạ ở chỗ ta, vì sao không tới đón nó đi?”

Đây là chuyện hắn nghi hoặc đã lâu.

Vì sao không tới rước về?

Bánh Nhân Đậu tùy ý đáp: “Mang về làm gì? Về nhà rất khó phát triển.

Chủng tộc chúng ta có điểm đặc thù, tốt nhất nên tìm một người bạn đồng hành là người tu luyện thần văn, cùng nhau rèn luyện mà trưởng thành.

Năm xưa ta đã trưởng thành cùng Văn vương đấy.”

Tô Vũ tò mò, “Tiền bối thật sự là thần văn của Văn vương hóa thành sao?”

Bánh Nhân Đậu liếc mắt nhìn hắn khiến tim Tô Vũ đập cực nhanh, sao vậy, hắn đã hỏi điều không nên hỏi à?

Bánh Nhân Đậu im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn đáp: “Nói như vậy cũng không sai, nhưng trên thực tế thì không đúng hoàn toàn.

Nói thế nào nhỉ… Thôi, có lẽ ngươi không hiểu được, kỳ thật ta là một loại quy tắc, hiểu không? Sau đó ta được Văn vương bồi dưỡng sinh ra linh tính…”

Tô Vũ đã hiểu!

“Ta hiểu! Thần văn trời sinh, trời sinh chính là một đạo quy tắc, thần văn chính là quy tắc, mà tiền bối là quy tắc có linh tính, nhưng dựa theo suy đoán của ta, như lời tiền bối nói thì ngài phải là Đại Đạo cảnh, nhưng vì sao cấp bậc của ngài chỉ là Hợp Đạo?”

Bánh Nhân Đậu ngạc nhiên nhìn hắn, không ngờ hắn lại hiểu thật!

“Ngươi rất thông minh! Đúng vậy, xem như ta là thần văn trời sinh, khởi nguồn từ quy tắc, sau đó Văn vương gặp ta, sau thời gian dài dựng dục, ta có linh tính.

Văn vương không diệt sát linh tính của ta mà là tách ta ra, thế nên chư thiên này mới xuất hiện Bánh Nhân Đậu!”

“Sở dĩ là Hợp Đạo…”

Bánh Nhân Đậu ngẫm nghĩ rồi nói: “Bởi vì ta không hoàn chỉnh, không xem là một quy tắc hoàn chỉnh!”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 15 giờ trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 4 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 5 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box