- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 468 : Nguyên Nhân Văn Mộ Bia Là Vật Bất Tường (c2336-c2340)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 468 : Nguyên Nhân Văn Mộ Bia Là Vật Bất Tường (c2336-c2340)
❮ sautiếp ❯Chương 2336: Nguyên Nhân Văn Mộ Bia Là Vật Bất Tường
Tô Vũ trầm mặc, hắn không nhiều lời thế nhưng quả nhiên Vạn Thiên Thánh cũng biết rõ Nhân tộc còn có một tên phản đồ.
Hạ Thần lại nói: “Đại khái chính là đám này, ta không quá quen thuộc, người mà ta quen thì hẳn là không có huyết mạch Ngục vương.
Tô Vũ, ngươi phát hiện tiêu chí huyết mạch của Ngục vương sao?”
“Đúng thế!”
Tô Vũ thuật lại đơn giản những gì mình thấy, cuối cùng hắn lại vẽ ra đồ án kia.
Hạ Thần là huyết mạch Nhân vương chân chính, ông chỉ nhìn qua liền xác nhận: “Địa Ngục Phù Dung hoa, đích xác là tiêu chí huyết mạch của Ngục vương! Đan vào đường vân hỏa diễm. . .”
Ông suy nghĩ một chút bèn nói: “Hỏa diễm đường vân, đây là có liên quan đến hỏa diễm, đối phương không phải là thuần huyết Nhân tộc, thế nhưng có thể lưu lại tiêu chí truyền thừa thuộc về tổ tiên thì xem ra thực lực rất mạnh, chưa hẳn đã yếu hơn Ngục vương! Ngũ Hành tộc Thiên Hỏa, Ma tộc Huyết Hỏa, Thần Tộc Viêm Hỏa, Tiên tộc Tiên Hỏa, Phượng tộc Phượng Hỏa, vài loại truyền thừa này đều có thể!”
Ông nhìn qua Tô Vũ, “Đến bây giờ các ngươi vẫn chưa tìm ra đối phương sao?”
“Phải.”
“Cái này đơn giản mà!”
Hạ Thần nói: “Đối phương nhất định giỏi Hỏa Diễm chi đạo!”
“Phần Hải vương ư? Nhưng ông ta đã chết rồi!”
Đúng lúc này, Vạn Thiên Thánh liền nhắc nhở: “Đừng quên còn có một người khác rất giỏi hỏa diễm nhất đạo!”
“Thiên Đúc vương?”
Tô Vũ giật mình.
Không sai, đối phương là Thiên Binh sư, người rèn binh không có ai là không biết đùa với lửa!
Hạ Thần tiếp tục nói: “Cũng chưa chắc, hãy nghe ta nói hết đã! Đối phương là Ngục vương cùng hỏa diễm chi đạo kết hợp, mà Ngục vương giỏi phong cấm, danh tiếng Ngục vương nằm ở chỗ gã giỏi Vô Gian Địa Ngục nhất đạo, bắt nhốt địch nhân. . .”
“Cấm Thiên vương!”
Vạn Thiên Thánh trầm giọng thốt lên, Tô Vũ cũng khẽ nhúc nhích trong lòng.
Cấm Thiên vương, Thiên Đúc vương!
Hai vị này đều phù hợp với tiêu chuẩn mà Hạ Thần nói.
Hạ Thần tiếp tục: “Ta chỉ có thể cung cấp chút manh mối cho các ngươi, cụ thể ra sao thì ta không biết được.
Mục tiêu của tên này không nằm ở Nhân tộc mà chỉ nhằm vào đa thần văn hệ, gã là tai mắt, cũng là sát thủ!”
Tô Vũ trầm giọng nói: “Trước kia Văn Mộ bia một mực ở Đại Hạ phủ, vì sao gã không đến đoạt?”
“Hạ Vô Thần đang canh chừng!”
Hạ Thần giải thích: “Văn Mộ bia chưa bao giờ rời khỏi Đại Hạ phủ, trừ phi đối phương có thể đối phó với Hạ Vô Thần, bằng không chẳng có ai dám tới đoạt! Hơn nữa Văn Mộ bia là thứ không phải ai cũng có thể đoạt được, không phải đích truyền của đa thần văn hệ mà muốn lấy thì cực kỳ khó!”
Thật sao?
Được rồi, cái này Tô Vũ thật sự không biết, hắn hay Trần Vĩnh cầm thứ đồ chơi này đều rất nhẹ nhàng mà.
“Vậy rốt cuộc Văn Mộ bia có tác dụng gì? Chỉ đơn giản dùng để phác họa thần văn chiến kỹ thôi à?”
“Dĩ nhiên không phải!”
Hạ Thần trả lời: “Văn Mộ bia có rất nhiều tác dụng, tác dụng lớn nhất nằm ở hạch tâm của Văn Mộ bia.
Nó thực ra là dùng thần văn quan trọng của Văn vương để rèn nên, về sau, hơn mấy trăm ngàn truyền nhân của Văn vương dùng sức lực cả đời phong ấn thần văn chiến kỹ của bản thân ở bên trong, một mặt là vì truyền thừa, một mặt là vì chờ đợi Văn vương phục sinh. . .”
“Tình huống cụ thể thế nào thì ta cũng không nắm chắc, thế nhưng ta biết Văn vương thật sự có thể phục sinh.
Chưa chắc ngài ấy đã chết hoàn toàn.
Vì vậy, Hạ gia chúng ta vẫn luôn giúp ngài thủ mộ!”
Tô Vũ cạn lời, “Phải dùng tới sao? Thôi được rồi, cứ coi như là phải dùng tới, điềm xấu mà ngài nói cũng bởi vì có người luôn canh me thứ này ư?”
“Không chỉ vậy!”
Hạ Thần thở dài, “Đại địch của Văn vương luôn lăm le là điều thứ nhất! Thứ hai, Văn Mộ bia cũng là chìa khoá bảo tàng, có một số lão gia hỏa biết rõ điều này, bảo tàng có quan hệ với cung Nhân Hoàng trên tầng chín Tinh Vũ phủ đệ! Văn vương cũng có phủ đệ của mình ở cung Nhân Hoàng, phủ đệ ấy nghe nói để lại rất nhiều bảo vật, Văn Mộ bia là do thần văn hạch tâm của Văn vương rèn nên, vì vậy chỉ cần có thần văn của ngài thì có thể mở ra! Có khi còn có thể tự do hành tẩu tại cung Nhân Hoàng, bởi vì địa vị Văn vương rất cao, tại cung Nhân Hoàng sẽ không bị ước thúc hay hạn chế!”
Tô Vũ hơi bất ngờ, “Còn có năng lực này? Vậy khi Văn vương chết, Nhân Hoàng có còn sống không?”
Hạ Thần cười đáp: “Ngươi cảm thấy Nhân Hoàng sẽ ngấp nghé bảo vật của Văn vương à? Nhìn vật nhớ người, không thấy không phiền, về sau Nhân Hoàng không ở lại cung Nhân Hoàng, cũng không để ý tới chút đồ đó.”
Được rồi!
Tô Vũ chần chờ chốc lát lại hỏi: “Vì vậy kẻ cầm lấy Văn Mộ bia chính là bia ngắm, khiến cho vô số người muốn giết ngươi?”
“Đúng thế!”
“Cho nên ngài mới bảo nó là điềm xấu?”
“Xem như thế đi!”
Hạ Thần nói xong bèn thở dài, “Kỳ thật chỉ riêng điều thứ nhất là đã đủ phiền toái, đối phương hẳn là có thủ đoạn dò xét vị trí Văn Mộ bia! Vì vậy người nào cầm Văn Mộ bia thì người đó liền xui xẻo!”
“Có sao?”
Tô Vũ lắc đầu, không có mà!
Ta đã giữ nó lâu như vậy, theo lý đối phương mà biết ta ở đâu, ta là ai thì từ lúc ta còn ở Nhân cảnh. . .
Không đúng, về sau khi chế tạo di tích giả đã bị lão Vạn cầm đi.
Lúc đại chiến chấm dứt lão Vạn mới đưa cho hắn.
Vạn Thiên Thánh chen lời: “Có lẽ ngươi là nhờ tử khí che đậy, nhớ cẩn thận một chút!”
Tô Vũ tỏ vẻ kinh ngạc: “Ta cẩn thận cái gì? Vật kia lại đâu có ở chỗ ta!”
“. . .”
Má nó!
Trợn mắt nói lời bịa đặt!
Vạn Thiên Thánh cũng cạn lời, tiểu tử này, vẻ mặt này, giọng điệu này, nếu không phải ta tự mình đưa cho ngươi thì chính ta đều phải hoài nghi rằng ta đã đoán sai hay sao?
Mấu chốt là ta tự mình đưa cho ngươi có được không!
Hạ Thần không quan tâm tới hai người bọn họ, tiếp tục nói: “Văn Mộ bia là điềm xấu là do hai nguyên nhân trên, cụ thể hơn thì một phần là ta không biết, một phần là ta không thể nói.
Còn có cái gì muốn hỏi nữa không?”
Tô Vũ vội vàng hỏi: “Mỗi một lần đại chiến đều có lão ngoan đồng xuất hiện sao?”
“Đúng vậy!”
Hạ Thần trả lời ngay: “Chắc chắn là có, hẳn Hà Đồ cũng biết rõ.”
Bên cạnh, Hà Đồ lười biếng cất tiếng: “Biết rõ thì có thể thế nào? Tại một nơi mà chúng ta không biết có một đám lão ngoan đồng đang giằng co với nhau, chém giết lẫn nhau. . .
Chư Thiên chiến trường trước đây là địa phương cho thiên tài lịch luyện, kỳ thật không được tính là cao cấp, bất quá nơi này luôn được thiên tài coi trọng, vì vậy mới kiến tạo Tinh Vũ phủ đệ ở phụ cạnh, coi như là một nơi cực kỳ trọng yếu của vạn giới!”
“Thiên tài cũng có lúc trưởng thành, trưởng thành rồi, mỗi một lần mở ra Chư Thiên chiến trường một đoạn thời gian sẽ có lão quái vật nhập cảnh, nghìn năm một lần, mở ra nghìn năm liền có thể chứa đựng cường giả mạnh hơn đi vào!”
“Trên Hợp Đạo?”
Tô Vũ dò hỏi, thật sao?
“Cũng không phải!”
Hà Đồ cười nói: “Đơn giản mà nói Hợp Đạo ở đâu cũng đều là sự tồn tại đỉnh cấp! Thế nhưng Hợp Đạo rời đi đơn giản, trở về mới khó! Nói thí dụ như tại vạn giới, tại Chư Thiên chiến trường, nếu Hợp Đạo một mực lưu lại chỗ này thì tùy ngươi thích làm thế nào cũng được, nhưng một khi rời đi mà muốn trở về liền rất khó khăn, sẽ bị quy tắc hạn chế!”
“Đám lão gia hỏa như Thiên Cổ một mực không muốn rời đi, chính là vì muốn ở lại đây trông coi, coi như là chúa tể chốn này rồi!”
Tô Vũ đau lòng, “Nói như vậy, triều tịch chi biến đầu tiên, cường giả Nhân tộc đã chết sạch?”
Chương 2337: Trong Mộng Có Lão Gia Gia Truyền Đạo
“Đã chết rất nhiều!”
Hạ Thần thở dài, “Lúc ấy Bách Chiến vương quá mức yêu nghiệt, vô số năm qua có rất ít người có thể đi đến địa vị của Bách Chiến vương, chân chính đạt đến cảnh giới Thượng Cổ Nhân vương! Chín lần triều tịch, Bách Chiến vương xem như là người đầu tiên thực sự đạt đến cảnh giới kia, vì vậy lần triều tịch thứ chín, một số lão ngoan đồng Nhân tộc đều trông cậy vào Bách Chiến vương, thời khắc cuối cùng, vô số cường giả Nhân tộc dù là từ thời Thượng Cổ còn sót lại hay sót lại từ tám lần triều tịch chi biến đều lựa chọn được ăn cả ngã về không. . .
Tại thời điểm này liều một lần, đánh cuộc Bách Chiến vương có thể nhất thống Chư Thiên. . .”
Kết quả rất rõ ràng, bọn họ thua cuộc!
Nhân tộc đại bại!
Bách Chiến vương cũng chết!
Vì vậy Nhân tộc bại đến rối tinh rối mù, cuối cùng lần triều tịch thứ mười này bị người chèn ép thảm không nỡ nhìn!
“Bách Chiến vương mạnh như vậy lại bị người nào giết? Không phải ông ấy là người đầu tiên tiếp cận trình độ Thượng Cổ Nhân vương sao? Cường đại như thế mà còn bị người giết? Chẳng lẽ trong đám lão ngoan đồng cũng tồn tại người ở cảnh giới vương?”
Hạ Thần lắc đầu, “Không biết, tỉ lệ lớn là không có, phong Hầu còn tạm được, phong vương thì. . . chỉ có Nhân tộc mới có thể phong vương, các tộc khác thì không có, có chăng cũng chỉ là sau Thượng Cổ tự phong mà thôi! Bách Chiến vương chết như thế nào ư, nếu không phải bị người vây giết thì chính là bị lừa giết.
Lúc ấy ta còn chưa chứng đạo nên không rõ ràng lắm, về sau ta chứng đạo chấm dứt, đại chiến đều đã kết thúc!”
Lúc Hạ Thần gần chứng đạo, đại chiến quá mức kịch liệt, thực lực của ông còn yếu kém nên không tham chiến, chứng đạo chấm dứt thì đại chiến đã kết thúc, cường giả Nhân tộc chết sạch, Chư Thiên chiến trường phong bế, lúc này ông mới hồi phục tinh thần lại.
Nhìn lại thì cả Nhân cảnh chỉ còn mỗi ông là vô địch!
Còn đánh cái gì?
Nhốt mình ở bên trong di tích chờ xem!
Được rồi, Tô Vũ cũng im lặng.
Bách Chiến vương mạnh như vậy lại bị người giết, dẫn đến Nhân tộc thất bại trong gang tấc, vị đại nhân đó quá phế a!
Thôi thôi, không đi quản ông ta làm gì.
Tô Vũ nghĩ giờ đã có manh mối về phản đồ của Nhân tộc, hiện tại mục tiêu chủ yếu chỉ tập trung vào hai người, Thiên Đúc vương cùng Cấm Thiên vương.
Mà tính ra, Tô Vũ và hai vị này đều có điểm quan hệ.
Lúc hắn học đúc thuật tại Bách Đạo các chính là do Thiên Đúc vương truyền thừa.
Mà thần văn thứ 26 hắn phác họa, chữ “Phong” chính là thần văn của Cấm Thiên vương.
Thần văn này Tô Vũ chưa từng dùng tới, bởi vì đối thủ quá mạnh, loại thần văn có tính chất phong ấn như vậy hắn dùng không thuận tay, thế nhưng vẫn coi là có truyền thừa từ vị kia.
Hắn không tiếp tục hỏi nữa, ngược lại Vạn Thiên Thánh bắt đầu hỏi thăm: “Hạ tiền bối, phương pháp chứng đạo ở Thượng Cổ là chỉ Tam Thân Pháp sao?”
“Không phải. . .
Sau thượng cổ, ngoại trừ Tam Thân Pháp ra thì pháp môn rất khó chứng đạo!”
Hạ Thần giải thích: “Đó là do quy tắc hạn chế! Cụ thể là do Nhân Hoàng chế định hay là chế độ nghị định thì không ai rõ! Ta chỉ biết đánh vỡ quy tắc rất khó, thế nhưng nếu có thể đánh vỡ, dùng những phương pháp khác chứng đạo thì thực lực sẽ mạnh hơn một chút!”
“Ta còn có hi vọng chứng đạo không?”
Đúng vậy, ông vẫn chưa chứng đạo!
Thế nhưng vô địch bị ông giết không chỉ một hai kẻ.
Hạ Thần quan sát Vạn Thiên Thánh một lượt, chần chờ chốc lát mới lên tiếng: “Đạo của ngươi. . .
Ta khó mà nói, ta cũng đi theo Tam Thân Pháp mà.”
Hạ Thần không phải là cường giả thời thượng cổ!
Tô Vũ chợt nhớ ra một chuyện liền hỏi: “Nhân cảnh có năng lực áp chế sao?”
“Có, nhưng không thể mở ra!”
Chuyện này thì Hạ Thần biết rõ, “Cấm chế là do Văn vương bố trí! Thế nhưng rất ít khi sử dụng, về sau khi Văn vương mất tích, ngoại trừ Văn vương ra thì không ai biết khởi động thế nào, có lẽ là có, nhưng lúc ấy đại khái đều không để ý! Vài triều tịch trước cũng có người muốn mở ra cấm chế, đáng tiếc đều chẳng có hy vọng, về sau thì có tin đồn là chỉ khi đi theo Văn vương chi đạo, chứng đạo Vĩnh Hằng thì mới có hi vọng mở ra cấm chế này. . .”
Tô Vũ nín thở, thì ra thật sự là có!
Hơn nữa còn là có liên quan tới đa thần văn nhất hệ, xem ra Diệp Bá Thiên bị giết cũng không tính là oan uổng!
“Hạ tiền bối, ngài là Nhất Đại, ngài có biết dùng thần văn chứng đạo thế nào không?”
Vạn Thiên Thánh hỏi đều là chuyện liên quan tới tu luyện, những thứ khác dường như ông không để ý lắm.
Hạ Thần cười khổ: “Không biết, ta chỉ có thể coi là kẻ gà mờ, thần văn một mực kẹt tại Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong, vô pháp tấn cấp, về sau ta từ bỏ, lựa chọn đi theo Tam Thân Pháp thì mới có thể chứng đạo Vĩnh Hằng.”
Hạ Thần cũng không tấn cấp theo thần văn nhất đạo!
Vạn Thiên Thánh có chút mất mát, “Ta còn tưởng rằng Nhất Đại phủ trưởng mà chứng đạo thì sẽ đi theo thần văn đạo!”
Hạ Thần lắc đầu bất đắc dĩ, “Sau khi Văn vương mất tích, cơ hồ không ai có thể chứng đạo cách đó được nữa! Thần văn chứng đạo. . .
Nhân tộc cùng vạn tộc không giống nhau, nghiêm khắc mà nói thì vạn tộc cũng chỉ có thể coi là chứng đạo Tam Thân Pháp! Bọn họ chỉ làm cho thần văn cường đại hơn một chút thì đã tự xưng thành Văn Minh Sư chứng đạo, thực chất bên trong vẫn là Tam Thân Pháp!”
“Nhân tộc lại càng thê thảm hơn, thần văn đến Nhật Nguyệt cửu trọng đã là cực hạn, ngay cả thần văn Vĩnh Hằng đều phải rèn chế, cho nên mới thua kém so với vạn tộc.”
Tô Vũ cùng Vạn Thiên Thánh đồng loạt liếc nhìn nhau, thấy rõ sự tiếc nuối trong mắt đối phương.
Xem ra tìm Hạ Thần cũng không thể biết được phương pháp thần văn chứng đạo, thực là thảm.
“Hạ tiền bối, vậy ngài biết phương pháp tu luyện 360 Thần khiếu không?”
Tô Vũ hỏi một câu, Hạ Thần cười nói: “Không phải ngươi đã biết nó ở đâu rồi sao? Lần này bỏ lỡ, đợi mười năm nữa ngươi tự nhiên sẽ rõ!”
“Thôi vậy, còn chẳng bằng tự ta suy luận!”
Hắn quả là kiêu ngạo!
Hạ Thần cũng không nhiều lời, có lẽ Tô Vũ thật sự có thể suy luận thành công, điều kiện tiên quyết là hắn suy luận xong mà mình còn sống, không được thì đợi thêm 10 năm nữa là tốt rồi, hoặc là thực lực mạnh hơn chút nữa, để bản thân cưỡng ép khởi động Truyền Tống Trận.
Tô Vũ thoáng cái đã hết hứng thú đối với Hạ Thần, vị này biết quá ít.
Hỏi cái gì cũng đều “không rõ”.
Vạn Thiên Thánh đoán được tâm tư của hắn, ông có chút cạn lời, rất nhanh liền nói: “Hạ tiền bối, hiện tại thật sự nội tình Nhân tộc đều rỗng không rồi sao?”
“Nội tình. . .”
Hạ Thần suy nghĩ một chút mới đáp: “Khó mà nói, triều tịch thứ chín đã đánh phá không sai biệt lắm, nhưng nếu Nhân tộc còn có thể mở ra lần triều tịch thứ mười, ta cảm thấy hẳn là vẫn còn một ít nội tình.
Bằng không ngay khi Bách Chiến vương thất bại, Nhân tộc cũng đã bị hủy diệt rồi!”
Nếu như vẫn chưa tận diệt, đại biểu là còn cơ hội.
Thất bại thật sự là khi Nhân tộc biến mất khỏi chư thiên vạn tộc.
Nói đến đây, Tô Vũ cũng không nhiều lời nữa, hắn nhìn về phía Lưu Hồng ở bên cạnh vẫn luôn im lặng lắng nghe, khẽ hỏi: “Lão sư, ngài có cái gì muốn nói không?”
Lưu Hồng kinh ngạc: “Ta? Hạ Thần tiền bối nói tất cả rồi, ta thì có gì để nói!”
Tô Vũ mỉm cười, “Hạ tiền bối, ngài nói cho Lưu lão sư biết sau khi ngài chết, chỉ cần ăn Văn vương lệnh thì có thể khôi phục ký ức à? Ngài đã nói với vị này rằng Tử Linh Tiếp Dẫn Lệnh có hình dáng ra sao ư?”
Hạ Thần suy nghĩ một chút bèn lắc đầu.
Lưu Hồng lúng túng nói: “Ta thấy trên sách cổ có ghi chép.”
“Vậy sách cổ đâu?”
“Mất rồi.”
“Dùng hết trên hầm cầu rồi hả?”
Tô Vũ cười tủm tỉm nói: “Lão sư, lần sau đừng dùng lý do này, ngài cứ nói trong mộng có lão gia gia truyền đạo cho ngài, như thế sẽ đáng tin hơn đó!”
Lưu Hồng bất đắc dĩ, “Được rồi, ta thừa nhận ngươi nói đúng, thật sự là trong mộng có lão gia gia truyền đạo cho ta! Dạy ta một ít chuyện, vì vậy ta mới biết được, ta nghĩ có thể là một số cường giả Nhân tộc không cam lòng thất bại nên mới đang nghĩ biện pháp bồi dưỡng ta!”
“. . .”
Chương 2338: Bí Mật Của Đại Hạ Vương
Tô Vũ cạn lời, “Nếu không phải lúc nãy lão sư lập được công, lão sư, ngài tin hay không, hiện tại ta sẽ ra lệnh cho Tử Linh ăn ngài!”
“Tử Linh rất ít khi ăn người!” Hà Đồ hậm hực chen vào: “Nói cứ như Tử Linh là kẻ tham ăn không bằng, Tử Linh có hứng thú với máu cường giả, đối với thân thể thì không có hứng thú gì, đừng có đem Tử Linh ra hù dọa người khác!”
Tô Vũ im lặng, ngươi quản ta làm gì!
Lưu Hồng thở dài, “Ngươi xem, ta nói thế nào ngươi cũng đều không tin, dù sao ngươi đã quyết tâm không tin ta, ta có biện pháp nào sao?”
“Không phải ngài nói Văn vương có phủ đệ ở Tử Linh giới vực à? Ở chỗ nào vậy?”
“Không phải nơi đây!”
Lưu Hồng giải thích: “Hơn nữa phải mang theo Văn vương lệnh mới được, hiện tại Văn vương lệnh bị Nhất Đại phủ trưởng ăn rồi, ngoại trừ Nhất Đại thì không ai có thể tìm tới được!”
Hạ Thần khẽ gật đầu nói: “Văn vương lệnh đích xác là do ta lưu lại! Nó đúng là có quan hệ với Văn vương phủ đệ, cụ thể một số chuyện thì ta không nhớ rõ, ta sẽ tận lực tra xét một chút. . .”
Lưu Hồng nhún vai nói: “Ngươi nghe đó! Không có quan hệ gì với ta hết!”
Tô Vũ mỉm cười, hỏi sang chuyện khác: “Kỳ Sơn Hầu là từ đâu đến? Các vị biết không?”
Lưu Hồng không nói lời nào, Hạ Thần thì lắc lắc đầu, Hà Đồ không xác định lắm nói: “Vượt qua Tử Linh Thiên Hà đến đây thì phải.
Ta cũng không chắc chắn, ta rất ít khi tới bên kia, ta định đi qua đó mấy lần nhưng đều bị ngăn cản! Cứ vào thời khắc mấu chốt thì lão Ô Quy đều ra quấy rối, không để ta vượt qua Tử Linh Thiên Hà, thế nên ta không đi được!”
“Hồng Mông Tướng quân cũng là vì muốn tốt cho ngươi!”
Hạ Thần chép miệng nói: “Đi qua đó có thể sẽ gặp nguy hiểm! Ban nãy khi đấu với Kỳ Sơn Hầu, ta đã cảm nhận được nguy hiểm, vượt qua Tử Linh Thiên Hà chỉ sợ có cường giả tuyệt thế tồn tại!”
Hạ Thần lại nói: “Thời kỳ thượng cổ, Nhân Hoàng đã sắc phong cho Tử Linh giới, có thể là còn không ít thượng cổ Tử Linh tồn tại.”
Tô Vũ ngạc nhiên: “Đã có sắc phong vậy đại biểu Tử Linh giới cũng chịu quản hạt, vì sao lại có Trấn Linh tướng quân?”
Hà Đồ còn chưa nói gì thì Hạ Thần đã giải đáp: “Lẽ thường thôi, dù sao không phải tất cả Tử Linh đều nghe lời, ví dụ như chỗ ngươi nói không để cho người khác chém giết, nhưng nếu ngươi không nhìn, ngươi mặc kệ thì vẫn sẽ có kẻ bí quá hoá liều!”
Tô Vũ hiểu rõ, “Ý của ngài là những vị trấn thủ này có mục đích là không để cho Tử Linh kích giết Tử Linh giới, chưa chắc đã là vì trấn áp toàn bộ Tử Linh giới vực!”
“Đúng, mà thực tế cũng rất khó trấn áp!”
Hạ Thần nói tiếp: “Không ngừng có người tử vong, không ngừng có kẻ sống lại, chẳng lẽ nơi này dễ trấn áp như vậy sao? Nhiệm vụ của đám trấn thủ chính là không để Tử Linh đi ra ngoài, tại Tử Linh giới vực thì bọn hắn mặc kệ, tự nhiên là sẽ có cường giả Nhân Hoàng sắc phong để ý tới! Chỉ là do Thượng Cổ bị diệt, đám trấn thủ không thể rời đi, chỉ có thể một mực ở lại đây trấn áp, vô số năm trôi qua tạo thành cục diện giằng co như bây giờ.”
Nói đến đây, Tô Vũ cảm thấy đủ rồi, những vấn đề khác có hỏi thì Hạ Thần cũng chưa chắc đã biết rõ, biết thì cũng chưa chắc ông đã có thể nói.
Hắn không hỏi gì nhưng Vạn Thiên Thánh chần chừ một chút, cuối cùng vẫn mở miệng: “Hạ Thần tiền bối, cả Hà Đồ tiền bối nữa, các vị có từng gặp một Tử Linh sống lại gần Tử Linh Thiên Hà. . .
Khi còn sống thực lực hắn không quá mạnh, tương đương với ta bây giờ, nếu như sống lại có thể sẽ trực tiếp tấn cấp Vĩnh Hằng, có lẽ cũng có thực lực Vĩnh Hằng ngũ hoặc lục đoạn.”
“Diệp Bá Thiên?”
Hà Đồ cười nói: “Ngươi đang tìm hắn à?”
Hạ Thần thì không biết, ông mới chỉ khôi phục ký ức, nào nhớ được Diệp Bá Thiên là ai.
Vạn Thiên Thánh gật đầu, “Là hắn, tiền bối từng thấy qua chưa?”
“Không có!”
Hà Đồ đáp: “Cái này rất khó tìm, ngươi không biết hắn sống lại ở đâu, có lẽ vẫn chưa sống lại, có lẽ vẫn còn ở bên trong Tử Linh Thiên Hà, có lẽ. . . vĩnh viễn cũng không sống lại! Đương nhiên hắn là thiên tài, xác suất sống lại không nhỏ, thiên tài tại Chư Thiên chiến trường rất được hoan nghênh, cũng nhận được lễ ngộ.
Nếu chết rồi thì đa phần đều có thể sống lại! Nhưng mà không có ký ức thì ai biết ai là ai! Có lẽ đã thức tỉnh nhưng lại bị người ta giết rồi cũng nên!”
“Diệp Bá Thiên?”
Hạ Thần nhìn về phía mọi người, Vạn Thiên Thánh bèn giải thích: “Đệ tử của Nam phủ trưởng!”
“Đệ tử của Vô Cương?”
Hạ Thần hoảng hốt nói: “Vân Trần sao?”
Không đúng, ông nhớ mình từng thấy Vân Trần trong Tinh Vũ phủ đệ.
“Không phải, là tiểu đệ tử!”
“Ta không biết. . .”
Vạn Thiên Thánh cười nói: “Tiền bối không biết là đúng rồi, bởi vì mãi về sau Nam phủ trưởng mới nhận! Thiên phú của Diệp Bá Thiên rất mạnh, còn chưa chứng đạo mà đã từng đánh chết cường giả Vĩnh Hằng tứ đoạn, đáng tiếc về sau lại bị người giết!”
“Quả thực rất mạnh!”
Hạ Thần cũng hơi ngoài ý muốn, đây coi như là một người rất lợi hại, rất có thiên phú!
“Phản đồ các ngươi muốn tìm đã giết hắn sao?”
“Không khác bao nhiêu, bị tên kia tính kế mà chết.”
Hạ Thần thở dài, “Đáng tiếc năm đó ta không thể chém tận giết tuyệt! Bằng không thì cũng không phiền toái như vậy!”
Dứt lời, Hạ Thần nhìn về phía Vạn Thiên Thánh, “Ngươi cũng là nhất mạch đa thần văn à?”
“Vâng, là Vân Trần sư huynh thay sư phụ thu đồ đệ.”
Hạ Thần âm thầm cảm khái, tính ra đây cũng là thiên tài!
Ông lại nhìn Tô Vũ, Tô Vũ nhún nhún vai, “Ta là đồ đệ của đồ đệ của đồ đệ của Diệp Bá Thiên. . .”
Nói thế này thì tuyệt đối không sai, đây là dựa theo Bạch Phong mà tính.
Hạ Thần có chút ngơ ngác, nói như vậy thì người ở đây đều là đa thần văn hệ, trước đó ông đã đoán được, thế nhưng hiện tại biết đáp án thì vẫn thấy cực kỳ rung động, nhịn không được nói: “Văn vương nhất mạch thật sự muốn sống lại sao?”
Một đám yêu nghiệt!
Tô Vũ lại nhún vai, “Khó mà nói, ta mạnh ở thân thể, thần văn thì… ta cảm thấy Văn vương nhất mạch không được tốt lắm, còn không mạnh bằng một phần mười thân thể chi đạo!”
Không ai phản bác được.
Tô Vũ chợt nhớ tới một chuyện, liền mở miệng xin xỏ: “Tiền bối, Thức Hải Bí Cảnh của ngài còn dùng nữa không? Không cần thì tặng cho ta đi, ta muốn chắt lọc ý chí lực. . .”
“Được thôi!”
Hạ Thần cũng không có ý kiến, ta sớm đã chết rồi, còn cần cái kia làm gì.
“Ngươi cần hả? Vậy ngươi lấy đi.
Thần văn ấy là năm xưa ta bị trọng thương, giao cho Hạ Vô Thần, hắn mang về Đại Hạ phủ rồi à?”
“Đúng vậy!”
“Vậy kêu hắn đưa cho ngươi đi!”
Tô Vũ cười nói: “Vâng tiền bối, thế nhưng nói suông thì không ổn, dù sao cũng phải có bằng chứng gì mới được.
Bằng không thì Đại Hạ vương cũng sẽ không dễ dàng đưa cho ta!”
Hạ Thần chần chờ chốc lát bèn nói: “Hắn cũng không thể tới đây, hiện tại ta chỉ có một thân một mình. . .
Như vậy đi, ngươi nói với hắn, lúc bé khi hắn luyện đao đã khắc trên cây đao kia mười chữ —— Hạ Vô Thần thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử.
Việc chỉ có ta và hắn biết rõ, hắn nghe thì sẽ tin ngay.
Năm 16 tuổi hắn đã phá hủy cây đao kia, hẳn là không còn ai khác biết rõ việc này.”
“Ồ!”
Tô Vũ gật đầu, hiện tại thì mọi người đều biết rồi!
Không sao, toàn là người quen, chắc Đại Hạ vương sẽ không ngại.
Hạ Vô Thần, vị Đại Hạ vương động một chút là lại chém Khai Thiên đao, không nghĩ lúc còn bé… cũng hơi ấu trĩ.
Xong xuôi, chủ nhân đã tặng Thức Hải Bí Cảnh cho ta rồi!
Ha ha ha, hiện tại thứ đồ chơi kia là của ta! Sau này không cho đám đơn thần văn nhất hệ đụng vào nữa!
.
Link fanpage Vạn Tộc Chi Kiếp: (Vạn Tộc Chi Kiếp – Bản Dịch)
Chương 2339: Bản Thân Rất Quan Trọng!
Sau khi nhận được hứa hẹn tặng Thức Hải Bí Cảnh từ Hạ Thần, Tô Vũ vui không chịu được, hắn ân cần hỏi thăm: “Hạ tiền bối, vậy bây giờ ký ức của ngài còn có thể biến mất nữa không?”
“Tạm thời thì không, có Văn vương lệnh bảo hộ nên vấn đề không lớn!”
Nghe thế, Tô Vũ bèn vui vẻ hỏi: “Vậy tiền bối có thể lưu lại luôn ở chỗ Tinh Nguyệt được không?”
“Vớ vẩn!”
Tinh Nguyệt đang ngồi ngay ngắn trên bảo tọa lớn tiếng quát, lòng hiếu kỳ vì nghe bát quái của nàng trong nháy mắt đã biến mất, nàng lạnh lùng nói: “Lãnh địa của bổn tọa không cho phép quân chủ bên ngoài đi vào!”
“Người trong nhà cả mà. . .”
Tinh Nguyệt lại hừ lạnh, vậy cũng không được!
Hạ Thần cười gượng, ông liền giảng hòa: “Dù sao cũng không ở lại được, sắp tới e là ta sớm phải rời đi.”
“Đi đâu?” Tô Vũ kinh ngạc: “Đi tìm Văn vương phủ đệ sao?”
“Không phải.”
Hạ Thần lắc đầu, suy nghĩ một chút bèn nói: “Đối diện Tử Linh Thiên Hà có người tới! Ta cảm giác. . . chẳng mấy chốc nữa sẽ có người đến triệu hồi ta qua đó.
Theo ta được biết thì Tử Linh giới vực có phân chia trong ngoài, có lẽ ta phải đi tới đối diện mới được.”
Nghe thế, Hà Đồ bèn tỏ ra xem thường: “Sợ cái gì? Chúng ta đi đánh địa bàn của lão Quy, người nào đến thì cũng vô dụng!”
Có phiền toái liền đi đánh địa bàn của lão Quy!
Đây cũng là kinh nghiệm nhiều năm qua của y!
Trong cơn giận dữ, lão Quy sẽ quét sạch tứ phương, có lẽ cả địch nhân của mình đều bị xử sạch cùng lúc, Hà Đồ đã từng có kinh nghiệm như vậy đấy.
Hạ Thần phì cười, “Khó mà nói, dù sao Hồng Mông tiền bối cũng là người cùng thế hệ với Cung vương, mà ta thì khác. . .”
Hà Đồ muốn nói lại thôi, cuối cùng y vẫn không nói gì.
Lão Quy ấy mà, những năm qua tuy rằng không tính là tốt lành gì, bất quá miễn cưỡng cũng coi như đã giúp mình mấy lần, đôi khi Hà Đồ cũng nghĩ năm đó có phải lão Quy giết mình cũng là vì bất đắc dĩ hay không, bất quá có một số việc đã qua, y là Tử Linh, sát tính vẫn sẽ chiếm thượng phong.
Nghĩ vậy, mắt Hà Đồ nheo lại nhìn về phía Tô Vũ: “Ngươi cẩn thận một chút, không có việc gì thì đừng mở ra Tử Linh thông đạo, hiện tại ta chợt nghĩ ra rồi, năm đó ta triệu hoán Tử Linh quân chủ nhưng khả năng kẻ tới lại là hỗn đản ở đối diện Tử Linh Thiên Hà! Bây giờ ngươi cũng có thể mở ra, có điều nếu ngươi tùy tiện mở thông đạo, một khi phía dưới không có ai tiếp ứng thì coi chừng lại bị kẻ xấu cắn giống ta năm đó!”
Dứt lời, y lại nói: “Tử khí của ngươi vô cùng nồng đậm, nhớ cẩn thận một chút, có lẽ mọi thông đạo đều sẽ mở ra cũng nên! Các đại tộc sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi, không có gì bất ngờ xảy ra thì bọn họ sẽ liên hệ với Tử Linh giới vực! Nếu như có thể nắm giữ Tử Linh Tiếp Dẫn Lệnh, đại biểu bọn họ có biện pháp câu thông với Tử Linh giới, một khi bọn họ chủ động bức bách ngươi mở ra thông đạo Tử Linh thì có lẽ đó chính là ngày chết của ngươi! Chẳng những ngươi mà có thể là cả đám lão Quy nữa. . .”
Giống như y năm xưa.
Khi ấy lão Quy chỉ có hai lựa chọn, giết y, hoặc là đám trấn thủ bị giết!
Ngày hôm nay, Tô Vũ rất khó giết, trấn thủ cũng khó giết.
Cho nên tái diễn lại cảnh tượng từ vạn năm trước chính là lựa chọn tốt nhất.
Lão Quy chỉ có thể giống như năm đó, lại một lần nữa đưa ra lựa chọn.
Hoặc là giết chết Tô Vũ vi phạm quy tắc hoặc là cùng Tô Vũ thừa nhận quy tắc kiếp nạn, chờ đợi quy tắc giết chết toàn bộ bọn họ!
Lời này vừa nói ra, Vạn Thiên Thánh liền nhắc nhở: “Khả năng này không nhỏ, Tô Vũ, lúc này tất cả át chủ bài của ngươi đã bại lộ! Một khi bọn họ tìm cơ hội ám sát ngươi, bức bách ngươi vận dụng đại lượng tử khí, dù ngươi không chủ động mở ra thông đạo thì cũng sẽ phải bị động mở ra.
Một khi mở thông đạo. . . thả ra vài con Tử Linh giết lung tung, đến lúc đó phiền toái sẽ rất lớn!”
Tô Vũ gật đầu, “Cũng đúng, dù sao vết xe đổ còn ở đây!”
Câu nói này. . . khiến một vị Tử Linh không sảng khoái cho lắm!
Ý gì?
Ngươi đang ám chỉ ai đó?
Tô Vũ cũng không quá để ý, nói thật, vết xe đổ thực sự đang ở ngay đây, hắn vẫn cần phải cẩn thận, đề phòng bị người đánh trộm, bị người ám sát, bị người vây công, bị người lấp kín ở nơi nào đó không thể không mở ra thông đạo Tử Linh.
Rồi tới lúc ngươi muốn chạy thì ngươi lại phát hiện, ngươi không biết Tử Linh bên dưới, chẳng những không biết mà đám Tử Linh đó còn có thể tới giết ngươi, hoặc là dứt khoát chạy ra đi giết sinh linh lung tung.
Khi đó ngươi liền xong đời!
Nếu Thần Ma đại tộc thật sự tính toán, có lẽ sẽ không chỉ tính kế mỗi mình Tô Vũ mà còn cả những vị trấn thủ kia, dù sao đám trấn thủ này đã khiến cho bọn họ cảm nhận được uy hiếp.
Một khi Tử Linh đại loạn, kẻ cầm đầu như Tô Vũ không chết. . .
Tử Linh nhiễu loạn không cách nào khống chế, vậy lão Quy sẽ ra sao?
Tô Vũ hơi ngẩn ra!
Hắn bỗng nói: “Hà Đồ đại nhân, nếu năm xưa ngài không chết, Hồng Mông đại nhân không giết ngài, vậy sẽ có phiền toái gì?”
“Phiền toái?”
Hà Đồ suy nghĩ một chút mới đáp: “Bọn họ trấn thủ bất lực thì sẽ bị quy tắc trừng phạt! Hội nghị đại kiếp nạn giáng lâm, chắc chắn lão Quy cũng chịu không được.”
Tô Vũ nhíu mày, “Nói như vậy, một khi ta mở ra Tử Linh thông đạo, sau đó ta tìm một chỗ tránh đi, Hồng Mông đại nhân tìm không được ta, Tử Linh lan tràn, bọn họ đều phải bị trừng phạt sao?”
“Dĩ nhiên!”
Tô Vũ hít vào một hơi, “Đệch! Nói như vậy thì ta là điểm mấu chốt rồi! Một khi ta bị người nào bắt sống, ép buộc mở ra thông đạo Tử Linh, Tử Linh lan tràn, không cách nào khống chế, đây chẳng phải là nói ta và trấn thủ đều sẽ xong đời?”
“Đúng thế!”
Hà Đồ gật đầu, “Lợi và hại đều có, bất kỳ sự tình gì cũng đều phải trả giá thật lớn!”
“Vậy nếu mấy vị Hồng Mông đại nhân chết rồi, thực sự sẽ có người tiếp tục giữ cương vị trấn thủ sao?”
“Ừ!”
Hà Đồ tùy ý đáp: “Các đại tộc Thần Ma Tiên đều muốn cử người trấn thủ! Hiện tại họ không làm vậy chỉ bởi vì Trấn Linh tướng quân là lão Quy, nếu như lão Quy chết. . . vị trí trấn thủ vẫn có rất nhiều lợi ích!”
Lời này vừa nói ra, lòng Tô Vũ hơi động.
Thật ra nghe bọn họ nhắc nhở xong, Tô Vũ đột nhiên ý thức được bản thân mình rất trọng yếu!
Nếu hắn mở thông đạo lung tung có thể sẽ khiến rất nhiều người chết!
Một khi Tử Linh không khống chế được. . . kẻ chết sẽ không chỉ mỗi mình.
“Haiz!”
Thở hắt ra, Tô Vũ trầm giọng nói: “Đừng nói nữa, ta cảm thấy các tộc hẳn là thật sự có tính toán như vậy!”
“Đó là chuyện bình thường!”
Hà Đồ chép miệng nói, Vạn Thiên Thánh cũng lên tiếng: “Khẳng định là chúng có tính toán như vậy, ngươi chỉ cần ra khỏi cổ thành, nhất định sẽ có vô số người nhìn chằm chằm vào ngươi! Trên Chư Thiên chiến trường, chỉ trong nháy mắt là trấn thủ có thể tới bất kỳ nơi nào, nhưng nếu là ở tiểu giới thì sao? Hoặc là Nhân cảnh thì thế nào? Khi đó, trấn thủ chưa hẳn có thể đi, dù có đi thì thông đạo cũng không dễ trấn áp. . .
Nếu như ngươi bị người vây giết phải mở ra thông đạo rồi lại bị người bắt giữ, thông đạo bất diệt thì Tử Linh sẽ không ngừng xuất hiện, tạo hạ sát nghiệt.
Phiền phức của ngươi liền đến!”
“Đương nhiên, hiện tại chắc là chưa đâu!”
Vạn Thiên Thánh bổ sung: “Hiện tại bọn hắn còn chưa thăm dò rõ ràng tình huống nên không dám xằng bậy, chỉ cần thăm dò ra được tình hình ở Tử Linh giới vực thì mới dám tính toán với ngươi!”
Chương 2340: Trên Có Thiên Mệnh, Dưới Có Tử Linh
Tô Vũ chần chờ chốc lát: “Thông đạo đều nằm trong khống chế của ta, dù trước đó có người của bọn họ làm thành chủ thì hiện tại cũng do ta khống chế, trấn thủ sẽ không tùy ý để cho người ta xuất nhập thông đạo. . .”
Còn chưa nói xong, ánh mắt Tô Vũ đã nheo lại, hắn thốt lên: “Thiên Uyên!”
“Hả?”
Tô Vũ hít sâu một hơi, “Thiên Uyên tộc! Ta biết nhất tộc này, chúng có thể liên hệ Tử Linh giới, Thiên Uyên giới nằm sát bên biên giới của Tử Linh giới vực, nghiêm chỉnh mà nói thì Thiên Uyên tộc thật sự chính là vách ngăn giữa địa ngục cùng nhân gian! Là vực sâu chi địa! Ở đó, thậm chí có một số Tử Linh nhỏ yếu có thể chui ra tiến hành câu thông với đối phương!”
Hắn đã hiểu các đại tộc liên hệ với Tử Linh giới bằng cách nào rồi!
Không có gì bất ngờ xảy ra thì nhất định là có quan hệ với Thiên Uyên tộc.
Hà Đồ liền hùa theo: “Đúng, Thiên Uyên tộc! Trong số vạn tộc có hai giới tương đối huyền bí, một là Thiên Uyên giới, hai chính là Mệnh giới! Trên có Thiên Mệnh, dưới có Tử Linh, Thiên Uyên Thiên Mệnh, hai tộc này thật ra có liên hệ.
Theo ta được biết Thiên Uyên tộc thật ra chính là một nhánh Mệnh tộc Thượng cổ làm phản, thế nhưng về sau sa đọa trở thành Thiên Uyên nhất tộc. . .”
Tô Vũ ngắt lời: “Trên có Thiên Mệnh?”
Hà Đồ cười nói: “Hiểu rồi ha?”
Tô Vũ hít sâu một hơi, “Đã hiểu, đám lão già này đi từ bên kia ra hay sao?”
“Coi như là thế đi!”
Hà Đồ hàm hồ suy đoán, có một số việc y không thể nói quá nhiều, một mặt là lo lắng quy tắc áp chế, một phương diện khác cũng là bởi vì nói nhiều dễ dàng gây ra phiền toái.
Thiên Uyên tộc, Mệnh tộc!
Vạn giới này, chuyện hắn không biết nhiều lắm, quả nhiên thứ mà hắn biết đều chỉ là một phần rất nhỏ.
Khó trách Mệnh tộc cùng Thiên Uyên tộc nhiều năm như vậy cũng không bị tiêu diệt!
Hà Đồ lại nói: “Vạn giới phức tạp hơn ngươi tưởng tượng nhiều! Chư Thiên Vạn Giới, ngươi cho rằng đó là trò đùa hay sao?”
Hà Đồ nói tiếp: “Những thứ khác thì không nói, cứ nhìn Ngũ Hành tộc đi.
Trước kia Ngũ Hành tộc là đại tộc có Bán Hoàng, hiện tại thì hết rồi.
Chủ yếu là do Ngũ Hành chia lìa, về sau lại chẳng thể dung hợp.”
“Ngũ Hành chia lìa?”
Tô Vũ hiếu kỳ hỏi: “Làm sao lại chia lìa? Một người giải thể thành mấy phần à?”
Dứt lời, hắn tự thấy mắc cười, nhịn không được liền phì cười thành tiếng!
Nào ngờ Hà Đồ gật đầu xác nhận: “Không sai, Ngũ Hành lão tổ bị hủy rồi chia làm năm phần, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ chia lìa, về sau mới ra đời Ngũ Hành tộc, đều chỉ còn đơn thuần nắm giữ một thuộc tính! Ngươi phải biết, Ngũ Hành tộc trước đây là nhất tộc, một bộ tộc khống chế thủ đoạn Ngũ Hành! Về sau bị tách ra, quy tắc hạn chế nên Ngũ Hành không thể dung hợp!”
“. . .”
Tô Vũ bối rối!
Đậu má!
Ta chỉ đùa một chút mà ngươi lại nói là thật sao?
Hà Đồ cười ha hả: “Thế nào, không tin à? Thật đó, cha ta nói. . .”
Xa xa, Tinh Nguyệt cười lạnh khinh bỉ, ngắt lời: “Toàn tin đồn bậy! Cũng không sợ nói ra khiến người ta chế nhạo! Vấn đề của Ngũ Hành tộc có liên quan đến Ngũ Hành lão tổ, cũng không phải là quan hệ tuyệt đối mà là giới nguồn của Ngũ Hành giới bị cường giả cắt ra thành năm phần, không cách nào dung hợp được! Cái gì mà Ngũ Hành lão tổ bị cắt thành năm phần, nực cười! Ngũ Hành lão tổ chỉ bị chia tách bổn nguyên Ngũ Hành mà thôi. . .”
“. . .”
Hà Đồ nhìn nàng, há to miệng, sau nửa ngày mới rầu rĩ nói: “Đó là do cha ta nói! Biết không? Cha ta nói! Ông ấy là cháu bốn đời của Cung vương, năm đó ông ấy từng sống trong Tinh Vũ phủ đệ thượng cổ. . .
Ngươi thì biết cái gì!”
Tinh Nguyệt khịt mũi, “Một đám tiểu nhân vật truyền tin bậy mà ngươi cũng tin!”
“Khốn nạn!”
Hà Đồ phẫn nộ, “Ta chính là hậu duệ của Cung vương, truyền nhân của Nhân vương! Hạ Thần chỉ là hậu duệ mấy trăm đời của Chiến vương, ta đây lại là đời thứ năm, ngươi dám nói ta là tiểu nhân vật?”
Tinh Nguyệt tỏ ra khinh thường, không thèm để ý tới Hà Đồ nữa.
Tô Vũ mặc kệ bọn họ cãi lộn, bát quái hỏi dò: “Giới nguồn chia lìa? Có ý gì vậy?”
Tinh Nguyệt giải thích: “Ngũ Hành tộc ra đời khá đặc thù, trời sinh đất nuôi, Ngũ Hành giới thích hợp cho những sinh linh này ra đời, thế nhưng cũng bởi vì trời sinh đất nuôi nên càng thêm dựa dẫm vào nơi phát ra năng lượng của bản giới.
Đó là nơi phát ra thuộc tính, là giới nguồn của Ngũ Hành giới! Năm đó Ngũ Hành lão tổ đắc tội một vị đại nhân vật, bị đánh ra khỏi Ngũ Hành chi nguyên. . .
Cơ chế cũng giống như thần văn chiến kỹ hoặc là 360 Nguyên khiếu của ngươi bị phong tỏa. . .”
“Ngũ Hành lão tổ bị phế, giới nguồn của Ngũ Hành tộc bị phân lìa, về sau chỉ có thể ra đời sinh linh thuần một thuộc tính.
Thế rồi, Ngũ Hành tộc triệt để chia làm năm chủng tộc, trước đây Ngũ Hành tộc không kém gì đại tộc như Long tộc, có khi còn thiện chiến hơn cả Long tộc ấy chứ!”
Tô Vũ ngạc nhiên hỏi: “Ngũ Hành lão tổ lợi hại lắm sao?”
“Bán Hoàng!”
Tinh Nguyệt thản nhiên đáp: “Khẳng định sẽ lợi hại hơn đám Bán Hoàng tự xưng bây giờ nhiều!”
“Vậy làm sao ông ấy lại bị phế được? Là người nào phế hay sao?”
Tô Vũ nghĩ tới điều gì đó, bật thốt lên: “Công pháp trước kia họ tu luyện là Ngũ Hành thần quyết phải không?”
“Đúng thế!”
Tinh Nguyệt nói: “Về sau, Ngũ Hành thần quyết bị liệt vào cấm điển, hình như hội nghị còn có quy tắc không được tu luyện Ngũ Hành thần quyết, bằng không sẽ bị trừng phạt.”
Tô Vũ giật mình!
Đúng vậy!
Ta từng gặp rồi, lôi kiếp nói mạnh thì đúng là mạnh, nói yếu thì. . .
Thực ra bởi vì đó là Tô Vũ, bằng không thì nếu là gia hỏa nào đấy mới vào Đằng Không tao ngộ lôi kiếp như vậy thì sớm đã xanh cỏ.
Thứ đồ chơi ấy bổ chết Lăng Vân cũng không thành vấn đề!
Tô Vũ cường đại, vì vậy hắn mới không có cảm thụ gì, nhưng hắn có thể thấy rõ một khi Ngũ Hành tộc tu luyện thành công. . .
Ồ, 100 tên thì cũng phải bị đánh chết đến 99 tên!
Còn dư lại một tên thì cũng là nửa tàn nửa phế!
Trong 1000 người, đại khái mới có một người có thể hoàn toàn chịu đựng được, mà đó còn là đã đánh giá cao bọn họ.
Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn nói: “Không tệ, ta biết một tên, có vẻ gã đang dung hợp Ngũ Hành, có thể động dụng Ngũ Hành lực!”
“Hả?”
Tinh Nguyệt hơi ngoài ý muốn, Hà Đồ cũng ngạc nhiên hỏi: “Sao ta lại không biết nhỉ?”
“Tiểu nhân vật mà thôi, một gia hỏa còn rất trẻ tuổi, tên là Phù Thổ Linh!”
Tiểu nhân vật à?
Hà Đồ cảm thấy thoải mái, bất quá rất nhanh y lại nói: “Ngũ Hành tộc bị quy tắc chi lực phân tách, sao có thể sử dụng Ngũ Hành chi lực được?”
Trừ phi có thể ngăn cản quy tắc!
Tinh Nguyệt suy nghĩ một chút bèn nói ra: “Chưa hẳn, có hai trường hợp có thể làm được! Thứ nhất là Ngũ Hành tộc ra đời ở phụ cận giới nguồn Ngũ Hành giới, hấp thu Ngũ Hành chi lực, sau khi ra đời không chừng có thể động dụng Ngũ Hành chi lực! Thứ hai, là người có quan hệ với Ngũ Hành lão tổ, trước kia Ngũ Hành lão tổ bị tách ra khỏi Ngũ Hành chi nguyên. . .
Ngũ Hành chi nguyên đó hình như không bị mang đi mà là lưu lại Ngũ Hành giới.
Vậy thì có thể tên kia sinh ra từ Ngũ Hành chi nguyên, cũng coi như Ngũ Hành lão tổ tái sinh!”
“. . .”
Ý gì vậy?
Tô Vũ vội vàng nói: “Ngũ Hành lão tổ đã chết rồi sao?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










