- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 469 : Bí Ẩn Thất Truyền Của Thời Kỳ Thượng Cổ (c2341-c2345)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 469 : Bí Ẩn Thất Truyền Của Thời Kỳ Thượng Cổ (c2341-c2345)
❮ sautiếp ❯Chương 2341: Bí Ẩn Thất Truyền Của Thời Kỳ Thượng Cổ
“Ban đầu thì không chết, hiện tại. . . khả năng cao là đã chết rồi!”
Tinh Nguyệt tùy ý đáp: “Ngũ Hành chi nguyên bị bóc ra, ban đầu không chết thế nhưng thực lực suy sụp, nhiều năm trôi qua, tỉ lệ lớn là đã chết! Chết, vậy thì Ngũ Hành chi nguyên có thể trùng sinh! Tái sinh từ trong sự hủy diệt!”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ nhúc nhích, tái sinh từ trong sự hủy diệt, Phù Thổ Linh!
“Nói như vậy, rất có thể Phù Thổ Linh chính là Ngũ Hành lão tổ?”
Tinh Nguyệt lạnh lùng gạt ngang: “Chết cũng chết rồi, Ngũ Hành lão tổ gì chứ, tạm gọi là hậu duệ đi. có thể coi như là con trai hoặc là con gái cũng được.
Dù sao Ngũ Hành tộc không phân biệt giới tính, trời sinh đất nuôi, đều như nhau cả!”
Tô Vũ cũng hít một miệng khí lạnh, “Vậy dù nói như thế thì đối phương cũng chính là huyết mạch đời đầu của Ngũ Hành lão tổ, huyết mạch của một vị Thượng cổ Bán Hoàng?”
“Miễn cưỡng xem như thế!”
Tô Vũ líu lưỡi, thân phận này quá cao quý!
Khó trách, khó trách Ngũ Hành tộc luôn đặt tiểu tử Phù Thổ Linh ở địa vị rất cao, gã có xảy ra chuyện gì thì đều có vô địch đích thân tới cứu viện.
Thần phù của vô địch cũng cho gã hẳn mấy tấm!
Bất kể gia hỏa này sinh ra ở gần giới nguồn Ngũ Hành giới hay là Ngũ Hành lão tổ trùng sinh thì cũng đều là hy vọng của Ngũ Hành tộc!
Khó trách!
Lần trước Phù Thổ Linh trốn ở trong Thiên binh của Kim Thụy, Tô Vũ cũng không phải không biết, bất quá tôn tử kia coi như thức thời, Kim Thụy là ngoại tộc đầu tiên tham chiến, Tô Vũ cũng lười quản Phù Thổ Linh thêm nữa.
Hiện tại nghĩ lại, hắn đột nhiên nhìn về phía Lưu Hồng, “Lưu lão sư, ta nhớ không lầm thì lần trước ngài đã lừa dối Phù Thổ Linh, cũng chính là dùng Ngũ Hành thần quyết để lừa nhỉ?”
Lưu Hồng mờ mịt hỏi: “Làm sao vậy?”
Tô Vũ cười lạnh: “Ngài đúng là biết không ít chuyện.
Ta không biết Ngũ Hành tộc khát vọng nhất chính là Ngũ Hành thần quyết, ngược lại ngài thì biết rõ mọi thứ!”
“Không phải, Ngũ Hành tộc khẳng định là muốn Ngũ Hành thần quyết.” Lưu Hồng ủy khuất nói: “Ngươi nghe tên cũng thấy mà.”
Tô Vũ đương nhiên không tin, “Thật sao? Ngũ Hành thần quyết là do ta tự đặt tên đấy.”
Lưu Hồng hơi cạn lời, “Cái tên này quá thông dụng nên ta bịa đại thôi, dù sao cũng phải bịa thành Ngũ Hành thần quyết mà, lẽ nào lại nói là Lục Hành thần quyết?”
Thôi thôi!
Tô Vũ lười tranh luận với gã, hắn cảm thấy gia hỏa này biết rõ mọi chuyện, vì vậy mới cố ý đem bản Ngũ Hành thần quyết kia ra lừa gạt Phù Thổ Linh, cũng vì thế nên Phù Thổ Linh mới dễ dàng bị mắc lừa!
“Vậy Ngũ Hành thần quyết là thứ thất truyền của Ngũ Hành tộc?”
“Đúng thế!”
Tinh Nguyệt lên tiếng: “Tám chín phần mười là vậy, về sau Ngũ Hành tộc không có ai tu luyện cái này nữa.”
“Ngũ Hành tộc đắc tội với ai? Nhân Hoàng sao?”
“Hình như không phải. . .”
Tinh Nguyệt suy nghĩ hồi lâu mới đáp: “Cụ thể thì trong trí nhớ của ta không có nhiều ký ức về điều này, hình như… hình như là liên quan đến Ngũ Hành! Có thể là Ngũ Hành lão tổ quá càn rỡ, đắc tội một vị cường giả giỏi Ngũ Hành nào đó, cụ thể là ai thì khó mà nói.”
Tô Vũ gật đầu, “Đại nhân không biết, Ngũ Hành tộc đại khái cũng không biết, nhưng ta thì biết rồi, là đắc tội Tiên tộc! Thượng cổ Tiên Hoàng!”
“Hả?” Tinh Nguyệt mờ mịt nhìn hắn.
Tiên Hoàng?
Ngươi biết ư?
Sao ta lại không biết?
Hà Đồ vốn hơi mờ mịt, tiếp theo lại thấy thoải mái, Vạn Thiên Thánh lại lộ ra vẻ mặt lạnh nhạt, không cần phải hỏi, tiểu tử này chắc chắn lại có ý đồ xấu!
Mà bên kia, biểu hiện của Tô Vũ cực kỳ phẫn nộ: “Ngũ Hành lão tổ đắc tội với Thượng cổ Tiên Hoàng, bởi vì ông ta triển lộ ra Ngũ Hành chi lực mà Tiên Hoàng cũng giỏi Ngũ Hành Đạo thuật.
Kết quả Ngũ Hành lão tổ phô trương quá mức, khiêu khích Tiên Hoàng, nói Ngũ Hành Đạo thuật của tiên tộc đều là trò cười! Về sau, Tiên Hoàng vô cùng phẫn nộ mới đánh tan Ngũ Hành lão tổ ra khỏi Ngũ Hành bổn nguyên của ông, nhưng Tiên Hoàng vẫn không nguôi giận, bèn dùng quyền lợi hội nghị Thượng cổ để đá Ngũ Hành tộc ra khỏi hội nghị, kể cả giới nguồn Ngũ Hành giới cũng không tránh khỏi thảm cảnh.
Cuối cùng họ còn thiết lập quy tắc khiến Ngũ Hành thần quyết không thể hiện thế! Ở thời đại Thượng cổ, cường giả biết Ngũ Hành thần quyết đều bị lôi kiếp đánh chết, cuối cùng Ngũ Hành thần quyết thất truyền!”
Tinh Nguyệt hốt hoảng!
Hà Đồ rung đùi đắc ý.
Hạ Thần thì lâm vào trầm tư, Vạn Thiên Thánh sờ cằm trầm ngâm, Lưu Hồng lại nhanh chóng vỗ tay khen hay: “Viên mãn! Suy luận lưu loát, không có chút kẽ hở nào! Chỉ cần không phải người năm đó biết rõ nội tình thì tuyệt đối sẽ không biết đây là chuyện tự biên, quá viên mãn rồi!”
Gã thoải mái khen ngợi Tô Vũ!
Chỉ một cái chớp mắt, ngươi đã bổ sung hết nội dung cho bí ẩn Thượng cổ đã bị thất truyền, bổ sung cực kỳ có đầu có đuôi, không hề có chỗ nào thiếu liên kết!
Cao thủ!
Tô Vũ vẫn là dáng vẻ bình tĩnh, nói tiếp: “Ngũ Hành tộc có hơn mười vị vô địch, còn chưa biết có che giấu ai nữa không, nếu có thì cũng phải lên đến 20 vị vô địch! Đây chính là một thế lực lớn, nói thật thì chưa chắc đã thua kém Long tộc!”
“Mối thù Thượng cổ này có nên báo không?”
“Hà Đồ đại nhân không biết, hiển nhiên, tình hình ở lần triều tịch chi biến đầu tiên đều không quá rõ ràng, mà năm đó phụ thân của Hà Đồ đại nhân là huyền tôn của Cung vương, cũng xem như quý tộc thời Thượng cổ.
Ông ấy còn không biết tình huống cụ thể, thế thì đám Thiên Cổ cũng chưa chắc đã hiểu rõ được!”
“Bí mật dính đến cường giả Thượng cổ Bán Hoàng, ta nghĩ, cũng chỉ có một số Nhân vương hoặc là Bán Hoàng biết rõ, mà bọn họ đều không còn nữa rồi.
Vì vậy, không ai có thể vạch trần chúng ta, không phải sao?”
Tô Vũ cười nói: “Ngũ Hành tộc. . .
Phù Thổ Linh! Thú vị! Nếu là Ngũ Hành tộc bình thường thì vẫn dễ tiếp xúc, Phù Thổ Linh kia ta có quen biết! Gã là người thông minh, co được dãn được, số mệnh hưng thịnh, gia hỏa như vậy rất dễ nói chuyện!”
Nhất tộc như vậy vẫn rất mạnh.
Mà trong Ngũ Hành tộc, Phù Thổ Linh lại là nhân vật mấu chốt, có thể liên kết cả năm tộc!
Không nghĩ tới, hắn lại nghe được một câu chuyện bí ẩn cổ xưa ở nơi này!
Tô Vũ ngẫm nghĩ chốc lát bèn hỏi: “Đúng rồi, chư vị đại nhân còn biết bí ẩn gì của các chủng tộc khác không?”
Xem thử có thể lợi dụng được không!
Hôm nay đến đây chỉ để nghe bát quái, thế nhưng nghe lại vô cùng thoải mái, hơn nữa còn rất hữu dụng, Hạ Thần nói hồi lâu cũng chỉ biết chút ít tin tức về phản đồ, vẫn là Tinh Nguyệt cùng Hà Đồ đủ nhiều kiến thức.
Nghĩ vậy, Tô Vũ lại hơi tò mò thân phận của Tinh Nguyệt, “Tinh Nguyệt đại nhân, ngài thật sự không nhớ rõ thân phận thời thượng cổ của ngài ư?”
Tinh Nguyệt gạt đi: “Có cái gì hay mà nhớ! Bất quá dù không nhớ rõ thì chắc chắn cũng cao quý hơn Hà Đồ, y chỉ là hạng tiểu nhân vật!”
Hà Đồ chế nhạo: “Khen ngươi mập ngươi lại tưởng mình to lớn thiệt, ta sống từ lần triều tịch đầu tiên, chỉ thấy ngươi đã ở Tinh Hồng cổ thành, cho tới bây giờ vẫn còn ở lại chỗ này, vẫn là thực lực này, thế mà ngươi cũng không cảm thấy ngại!”
Tinh Nguyệt lạnh lùng nhìn y, tên này đang trào phúng bổn tọa không có thực lực sao?
“Khi ta chết đi thì ngươi vẫn còn sống, hiện tại ngươi đều sắp chết lần thứ hai rồi!”
Tinh Nguyệt cũng hừ lạnh, nàng không thích đi săn mà thôi.
Đi săn, dĩ nhiên là săn giết Tử Linh quân chủ khác rồi thôn phệ Tử Linh ấn ký, bất quá nàng rất ít ăn vật này.
Trước kia Tô Vũ đã đưa cho nàng một phần của Vĩnh Hằng thất đoạn, nếu như ăn vào thì thực lực nàng sẽ có tiến bộ!
Hai người cãi nhau nhao nhao, Tô Vũ cũng không muốn nghe, hắn chỉ hi vọng khi bọn họ cãi nhau có thể nói ra chút chuyện bát quái.
Hai người bọn họ không nói thì Tô Vũ đành tự hỏi: “Vậy tình huống Phệ Thần tộc là như thế nào, hai vị biết không?”
Chương 2342: Cục Lông Nhỏ Tức Giận
Phệ Thần tộc?
Hà Đồ hơi nhíu mày, lắc đầu, “Không rõ lắm, nhất tộc này. . . thực ra không tính là nhất tộc, ta chỉ mơ hồ nghe chút chuyện, có thể là bọn họ có liên quan tới Văn vương.”
Tinh Nguyệt cũng nói: “Chuyện này không quá rõ ràng, ta cũng chỉ biết Bánh Nhân Đậu có liên quan tới Văn vương thôi.”
Bọn họ không nhớ rõ nhưng Hạ Thần thì lại biết một chút, ông bèn bổ sung: “Bánh Nhân Đậu? Nói đến cái tên này thì thủ mộ nhất mạch cũng có chút ghi chép, ban đầu còn tưởng rằng đó là đồ ăn, nghe các ngươi nói như vậy hóa ra đó là Phệ Thần Bán Hoàng?”
“Đúng vậy!”
Hạ Thần nói tiếp: “Ta có chút ấn tượng về đối phương.
Bánh Nhân Đậu. . .
Bánh Nhân Đậu thực sự có quan hệ với Văn vương.
Bánh Nhân Đậu giống như Ngũ Hành tộc, cũng là trời sinh đất nuôi, rất có thể đó là một thần văn của Văn vương biến dị thành sinh linh. . .”
“Nói bậy!”
Ông còn chưa nói xong, Cục lông nhỏ đột nhiên ngoi đầu lên, “Không có khả năng! Đại Đại của ta lợi hại như vậy, một viên thần văn của Văn vương làm sao có thể lợi hại như thế? Còn nữa, nếu Đại Đại ta là thần văn, vậy thì ta là cái gì?”
Hạ Thần tò mò nhìn nó, “Đây là tiểu Phệ Thần tộc à?”
“Ta không nhỏ!”
Cục lông nhỏ sinh khí, ngươi mới nhỏ ấy!
Hạ Thần càng thêm cổ quái, nhìn về phía Tô Vũ, “Thần văn của ngươi cũng biến dị rồi à?”
“. . .”
Tô Vũ im lặng, lời này của ngài thật là…
Hạ Thần lại hỏi: “Đại Đại của ngươi. . . ý ngươi là Bánh Nhân Đậu Bán Hoàng? Nếu như y là do thần văn biến dị, vậy khẳng định ngươi cũng thế, trời sinh đất nuôi, nhưng dựa theo niên đại thì đối phương có thể coi ngươi thành hậu duệ mà đối đãi.”
“Không có khả năng đó, ta là do Đại Đại sinh!”
Cục lông nhỏ giận rồi!
Lão đầu thúi hoắc kia nói bậy, ta là do Đại Đại sinh thật mà!
Tô Vũ chợt nhớ tới vài tin đồn mà mình nghe được, sắc mặt hơi khác thường, “Ta nghe nói ma ma của ngươi đi ra ngoài canh chừng Thiên Cổ hơn mấy trăm năm. . .
Cục lông nhỏ, lần trước ngươi nói ngươi bao nhiêu tuổi ấy nhỉ?”
Cục lông nhỏ cẩn thận tính toán một chốc, uể oải đáp: “Ta 12 tuổi!”
Dựa theo thời gian của Nhân tộc thì nó mới 12 tuổi.
Nó vô cùng ấm ức, phẫn nộ lặp lại: “Ta là do Đại Đại sinh ra, Hương Hương, ngươi phải tin ta!”
Tô Vũ cũng thấy hơi kỳ quái, “Làm sao ngươi biết ngươi có mẹ? Mẹ ngươi không phải là ở bên ngoài sao?”
“Ta chính là biết rõ vậy đấy!”
Cục lông nhỏ xù lông, nó tức giận rồi đó.
Tô Vũ bèn trấn an: “Vậy thì đúng rồi, ngươi là do Đại Đại ngươi sinh, do mẹ của ngươi trở về bớt chút thời gian sinh rồi lại đi coi chừng Thiên Cổ, không có vấn đề gì hết!”
Cục lông nhỏ ngẫm nghĩ chốc lát, gật gật đầu, Hương Hương nói rất có lý, có thể nhín chút thời gian trở về sinh mà!
Không có vấn đề gì hết!
Nghe thế nó liền an tâm, lại vui vẻ chui trở về.
Một đám người nhìn Tô Vũ lừa gạt Cục lông nhỏ như lừa đồ ngốc. . .
Ai nấy đều thấy cạn lời!
Ngươi nghiêm túc à?
Bớt thời gian trở về sinh một phát?
Thôi được rồi!
Ngươi thắng, vô pháp cãi lại, trừ phi hỏi người trong cuộc bằng không thì ai biết chuyện gì đã xảy ra!
Hàn huyên nhiều như vậy, điều nên hỏi Tô Vũ cũng đều hỏi, Vạn Thiên Thánh không thể ở lại đây quá lâu, thế nên Tô Vũ bèn đứng lên nói: “Chúng ta đi trước đây, Hạ tiền bối, trước hết ngài cứ ở đây tu luyện, nếu có vấn đề thì tùy thời nhờ Tinh Hồng đại nhân hoặc là Tinh Nguyệt đại nhân truyền tin tức cho ta. . .”
Hạ Thần khẽ gật đầu.
Hà Đồ thì bĩu môi nói: “Ngươi cứ lo tăng thực lực bản thân lên đi đã hãy nói! Ta không cầu gì khác mà chỉ muốn phục sinh! Phục sinh có hai cửa đại nạn, thứ nhất là nghịch chuyển toàn bộ tử khí của ta, thứ hai là chống lại quy tắc!”
“Khởi tử hoàn sinh, nhất định sẽ có quy tắc trừng phạt!”
“Đây là điều mà thiên địa bất dung!”
Giọng Hà Đồ có chút âm lãnh: “Ngươi cũng đừng chết quá nhanh, khi còn sống ta đã tiếp cận Hợp Đạo, muốn phục sinh ta chỉ sợ phải có Hợp Đạo chi kiếp! Đừng bảo ta không nhắc nhở ngươi, ngươi mà phục sinh lung tung thì chỉ hại người hại mình!”
Hợp Đạo chi kiếp!
Tô Vũ khẽ hít một hơi, thứ này không dễ xuất hiện.
“Vậy phục sinh Tinh Nguyệt đại nhân thì sao?”
“Tối thiểu cũng phải có nguy hiểm Vĩnh Hằng cửu đoạn.
Ngươi có thể giải quyết đi đã hãy nói, huống chi bây giờ ngươi cũng không làm được chuyện nghịch chuyển trong nháy mắt! Tô Vũ, hết thảy âm mưu quỷ kế kỳ thật cuối cùng vẫn phải xem thực lực!”
Hà Đồ nói những lời này vẫn có mấy phần cảm xúc!
Triều tịch lần đầu y còn quá yếu.
Tuy rằng tiếp cận Hợp Đạo nhưng dù sao cũng chưa phải, vì vậy cuối cùng tùy tiện bị người ta lừa giết, tuy y đã giết không ít người, cũng từng đánh tan Hợp Đạo, nhưng mà bản thân y chưa đến cảnh giới kia thì vẫn bị kẻ khác giết chết.
Nếu y có thực lực Hợp Đạo, năm đó nhất định có thể nhấc lên từng cơn sóng dữ!
Tô Vũ cười nói: “Điều này dĩ nhiên ta hiểu rõ! Rất nhanh thôi, thân thể ta có thể bước vào Nhật Nguyệt, về phần ý chí lực tiến vào Sơn Hải đỉnh phong cũng không khó, bất quá Nhật Nguyệt thì không dễ.”
Một đám người ở đây toàn nói về vô địch, Hợp Đạo, Nhân vương, Nhân Hoàng. . .
Tô Vũ chen vào một câu, hắn nói hắn sẽ nhanh chóng tiến vào Sơn Hải Nhật Nguyệt!
Trong nháy mắt, một đám người bỗng hơi mê man.
Sơn Hải, Nhật Nguyệt?
Xưng hô ấy xa xôi biết bao nhiêu!
Tô Vũ tiếp tục cười nói: “Hiện tại ta có con đường của mình, phương diện thân thể thì con đường của ta tạm thời đã minh xác! Luôn luôn tiếp tục cường hóa! Ở mặt thần văn, trước tiên ta sẽ cường hóa chúng đến Nhật Nguyệt, sau đó lại phác họa thần văn mới để hình thành thần văn chiến kỹ.
Bây giờ đa thần văn của ta không quá đáng tin cậy. . .”
“Hả?” Hạ Thần kinh ngạc thốt lên: “Ngươi còn chưa hình thành thần văn chiến kỹ?”
“Vẫn chưa!”
“Vậy sao ngươi lại tính mình là đa thần văn hệ?”
Tô Vũ cười đáp: “Nhất Đại phủ trưởng, có lẽ ngài không biết, sư phụ của ta đã suy luận ra chia tách pháp, dù trước Đằng Không không phác họa nguyên vẹn thì sau này cũng có thể bổ sung thần văn!”
“Sư phụ ngươi?” Hạ Thần mờ mịt hỏi: “Thực lực gì? Vĩnh Hằng rồi à?”
“Không, mới Lăng Vân thôi!”
“. . .”
Im ắng.
Hạ Thần lại bày ra vẻ mặt mờ mịt, Lăng Vân!
Thế mà cũng được?
“Vậy bây giờ ngươi phác họa được bao nhiêu thần văn rồi?”
“30 viên.”
“Sao ngươi còn không phác họa thần văn chiến kỹ?”
Tô Vũ nhún vai, đáp: “Thần văn chiến kỹ có quá nhiều thần văn trung tâm.”
“Quá nhiều?”
“Đúng, rất nhiều!”
“Nhiều hơn 30 luôn hả?”
“Đó là điều đương nhiên!”
Hạ Thần hít sâu một hơi, “Ta nói mà, thiên phú của ngươi mạnh như thế, vì sao thần văn lại yếu ớt, ra là bởi vì chưa phác họa hoàn chỉnh thần văn chiến kỹ!”
Hạ Thần nhắc nhở: “Vậy ngươi mau mau phác họa đi, một khi hình thành thần văn chiến kỹ, chiến lực sẽ trở nên cường đại hơn rất nhiều! Dựa theo suy đoán của ta năm đó thì phải phác họa toàn bộ đều là thần văn Nhân tộc. . .”
Tô Vũ gật đầu, “Chuyện này mọi người đều biết rồi, hiện tại chỉ phác họa thần văn Nhân tộc mới có thể loại bỏ xung đột, thuận lợi tấn cấp Nhật Nguyệt hoặc là vô địch! Vì vậy ta chỉ có thần văn Nhân tộc mà thôi!”
Hạ Thần bất đắc dĩ, ta chết lâu lắm rồi sao?
Cảm giác như đã theo không kịp thời đại!
Chương 2343: Mối Làm Ăn Lớn
Tô Vũ lại nói: “Lão sư của ta từng phỏng đoán, Nhân tộc có thiên phú kỹ, nếu thần văn dung hợp làm một có thể sẽ xuất hiện thiên phú kỹ, Hạ tiền bối, người biết việc này không?”
“Thiên phú kỹ?”
Hạ Thần nhíu mày, Hà Đồ ngạc nhiên: “Nhân tộc lấy đâu ra thiên phú kỹ?”
Tô Vũ cũng hơi bất ngờ: “Ở thượng cổ không có sao? Nhưng vạn tộc đều có mà, vì sao Nhân tộc ta lại không có?”
Hắn còn muốn ngày nào đó thần văn của hắn hợp nhất thì sẽ có thiên phú kỹ cường hãn xuất hiện nữa đây!
Đây là phỏng đoán ngày trước của Bạch Phong, hiện tại Bạch Phong không còn chú trọng nghiên cứu cái này, chủ yếu là độ khó của việc hợp nhất rất lớn, cho nên bây giờ anh đã theo Ngô Lam đi nghiên cứu về tinh huyết và ý chí lực rồi.
Lão sư của hắn có thiên phú cao ở mảng nghiên cứu, chỉ có điều anh nghiên cứu thứ gì đó sẽ từ bỏ rất nhanh rồi chạy đi nghiên cứu cái khác, cực kỳ thiếu kiên định.
Hà Đồ mờ mịt nói: “Thượng cổ Nhân tộc cũng không có thiên phú kỹ, Nhân tộc vốn dĩ đâu có!”
Tô Vũ bèn nhìn về phía Tinh Nguyệt, Hà Đồ cũng chỉ là gà mờ, còn phải dựa vào Tinh Nguyệt lão nhân này mới được.
Tinh Nguyệt nhíu mày nhìn hắn, sau nửa ngày, nói mà không chắc lắm: “Có lẽ Nhân tộc thật sự không có thiên phú kỹ! Nếu nếu nói là có thì ta mơ hồ nhớ tới một lời đồn, mỗi lần Thời Gian sư xuất hiện, có thể xuyên qua hiện tại, quá khứ, tương lai, hành tẩu nhẹ nhàng trong dòng chảy thời gian, đây có thể là một loại thiên phú kỹ!”
Tinh Nguyệt chần chờ nói tiếp: “Không xác định được tính thật giả, mặt khác, tác dụng của thiên phú kỹ này có lẽ có liên quan tới thời gian và không gian, ví như xuyên thấu hàng rào thời gian không gian chẳng hạn? Ta chỉ mơ hồ nhớ là từng có người đề cập qua, cụ thể ra sao thì không rõ ràng lắm!”
Có liên quan tới thời không?
Ta đệch, lợi hại!
Tô Vũ thầm ngẫm nghĩ rồi nói: “Được rồi, mặc kệ đi, về sau chờ thần văn hợp nhất thì ta sẽ biết ngay thôi!”
Ý niệm này là do Bạch Phong nói ra.
Trước đây dường như đã có người nghiên cứu qua, cuối cùng đưa ra kết luận đều là Nhân tộc không có thiên phú kỹ, duy chỉ mỗi Bạch Phong nói thần văn Nhân tộc hợp nhất có thể sẽ ra đời thiên phú kỹ, mà điểm này chưa từng có ai làm được, tối thiểu thì đến bây giờ vẫn chưa.
Bên cạnh, Vạn Thiên Thánh mở miệng nói: “Bây giờ lực lượng của ngươi rất mạnh nhưng thần văn lại không đủ, quy tắc chi lực cũng không được, còn không hiểu pháp tắc, dù ngươi muốn chạy trốn cũng khó khăn! Thực sự gặp cường giả không cách nào sánh bằng thì ngươi chẳng có nổi hy vọng trốn thoát! Lực lượng của ngươi có thể chiến thắng Vĩnh Hằng thất đoạn, nhưng nếu đơn đả độc đấu, ngươi sẽ không giết được đối phương, ngược lại cuối cùng còn bị giết, chậm rãi suy yếu, chậm rãi đánh chết ngươi!”
Tô Vũ gật đầu, phiền muộn nói: “Ta cũng không muốn, thế nhưng ta thật sự không hiểu biết gì nhiều!”
Vạn Thiên Thánh suy nghĩ một chút bèn hỏi: “Thôi, để ta xem thử có thể chỉ điểm ngươi được gì không, bây giờ ngươi có thể thấy thời gian Trường Hà rồi đúng không?”
“Có thể thấy một chút. . .”
“Vậy là đủ rồi!”
Vạn Thiên Thánh nói: “Có thể thấy là chuyện tốt, đại biểu lực lượng của ngươi đã đạt đến cấp bậc kia, có lực lượng tuyệt đối thì lực lĩnh ngộ sẽ lớn mạnh hơn, có lẽ rất nhanh thôi liền có thể nắm giữ lực lượng pháp tắc thời không!”
Hy vọng là vậy đi!
Tô Vũ cũng không nói gì nữa, trước khi đi, hắn thấy Lưu Hồng im hơi lặng tiếng len lén dựa lại gần Hạ Thần thì vội tóm lấy gã.
Lưu Hồng ủy khuất nói: “Tô Vũ, ta giúp ngươi, cứu ngươi, ngươi hơi quá đáng rồi đó!”
“Cũng đâu có giết ngài!”
Tô Vũ hừ một tiếng, “Ta tìm ngài thương lượng chút chuyện, bàn một vụ làm ăn lớn, nhưng chỉ sợ kế hoạch không hoàn thiện, ngài tới giúp ta hoàn thiện đi!”
“Cái gì thế?”
“Bán Cửu Diệp Thiên Liên!”
Tô Vũ vừa đi vừa nói: “Bán hơn trăm đóa, ngài nói xem, ta vừa đắc tội với chư thiên vạn tộc, cái này không dễ bán! Vạn tộc cũng sẽ không tin ta đâu!”
“Bao nhiêu cơ?”
“Trên trăm đóa, sao vậy?”
“Cửu Diệp Thiên Liên ư?” Lưu Hồng rung động, Tô Vũ bình tĩnh gật đầu, lấy ra một đóa Cửu Diệp Thiên Liên, Lưu Hồng nhìn qua, dù là gã chưa từng thấy thì hiện tại cũng choáng váng, “Thật sự là Cửu Diệp Thiên Liên?”
Phía sau, đám Hà Đồ cũng dồn dập nhìn về hướng Tô Vũ bên này.
Hà Đồ ngạc nhiên nói: “Đúng là nó thật!”
Hạ Thần kỳ quái hỏi: “Ngươi lấy đâu ra nhiều như vậy? Cung vương phủ chỉ có 9 đóa, ngươi lấy hết thì cũng không có nhiều như vậy mà!”
Tinh Nguyệt giống như nhớ ra cái gì đó, chần chờ nói: “Tiếu Khẩu Liên à?”
Tô Vũ mỉm cười sửa lại: “Là Cửu Diệp Thiên Liên!”
“Rõ là Tiếu Khẩu Liên!” Tinh Nguyệt hừ lạnh, lời người khác nói có thể tin, lời của Tô Vũ thì tuyệt đối là dối trá!
Hà Đồ cau mày nói: “Tiếu Khẩu Liên? Dường như ta có chút ấn tượng.
Thế nhưng thứ này cũng không dễ tìm, ngươi lấy từ đâu vậy?”
“Tầng ba!”
“Vận khí không tệ!”
Hà Đồ gật đầu, “Bất quá ngươi đắc tội với toàn bộ cường giả, lẽ nào lại chỉ bán cho Thực Thiết tộc và Nhân tộc? Bằng không thì sao ngoại tộc có thể tin tưởng ngươi sẽ bán vật này cho họ?”
Tô Vũ gật đầu, thở dài một tiếng, “Đúng thế, vì vậy thứ này không thể xuất thủ rồi! Bán mắc thì không ai muốn, bán rẻ lại không ai tin! Mọi người đều biết thứ này ở trên tay ta, nhưng bây giờ lại không dễ xử lý!”
Hắn tiếc nuối nói: “Nếu trước kia không đại chiến một trận, có lẽ còn có thể bán đi! Lừa gạt một lần còn dễ, hiện tại thì quá khó!”
Hắn nói khó nhưng Lưu Hồng chỉ cười xùy một tiếng, “Có gì khó đâu! Thiên hạ rộn ràng đều là vì lợi mà đến! Cứ nói là từ Nhân cảnh, trước kia vạn tộc giáo vẫn buôn bán với Nhân tộc đại phủ đó thôi, song phương còn là tử địch kia kìa!”
“Chỉ cần có đủ lợi ích, tự nhiên sẽ có khả năng thành giao!”
“Bất quá mở bán thì chỉ được bán một đóa, nhiều đóa như thế này rất không đáng tin!”
“Một đóa có thể ra đời một vị Hợp Đạo, bán một thì không sao! Cùng lắm thì dùng để tu bổ tam thân, mà bây giờ cường giả thiếu tam thân đang xếp hàng thành một hàng dài! Chỉ cần gan lớn, làm mua bán lớn hay mua bán nhỏ cũng có thể thành công!”
“Ý ngài là sao?”
Tô Vũ nhìn về phía gã, đôi khi hắn chưa hẳn có thể nghĩ ra ý kiến gì hay, có người nhắc nhở một chút thì lại khác.
“Đơn giản là một cuộc mua bán lớn!”
Lưu Hồng cười nói: “Chỉ cần Hồng Mông đại nhân giúp chúng ta âm thầm đuổi giết Giám Thiên Hầu, đuổi giết y đến vô tận hư không, ra không được, chúng ta sẽ giả mạo Giám Thiên Hầu, lợi dụng danh tiếng Liệp Thiên các trực tiếp liên hệ với các đại nhân vật để đấu giá!”
Tô Vũ phản đối, “Ta và y cãi nhau trở mặt rồi, Liệp Thiên các há lại có thể đấu giá đồ đạc của ta?”
Lưu Hồng không cho là đúng, “Vì sao không thể? Liệp Thiên các cho ngươi vật mà ngươi cần, mua bán ấy mà, không có gì không thể, bây giờ ngươi cần gì nhất?”
Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn đáp: “Không thiếu gì, chỉ thiếu mỗi Chu Thiên Thần Khiếu vận chuyển chi pháp!”
“Giám Thiên Hầu có không?”
“Sao ta biết được!”
“Văn vương có không?”
“Văn vương là Văn minh sư, khả năng cao là có!”
Tô Vũ nói xong, ánh mắt khẽ nhúc nhích. “Giám Thiên Hầu là cấp dưới của Văn vương, vì vậy y sẽ có? Không có khả năng đó, sao Văn vương có thể truyền cho y được!”
“Vậy thì chưa hẳn, ngươi còn không xác định thì liệu vạn tộc có biết không? Đã như vậy, mua bán có thể thành lập!”
Tô Vũ vẫn lắc đầu, “Dù Giám Thiên Hầu có thì y cũng sẽ không bán cho ta!”
“Cũng phải!”
Lưu Hồng cười bảo: “Bất quá chỉ cần mưu đồ lâu một chút thì vẫn có thể làm được!”
Tô Vũ lắc đầu, “Khó, quá lâu thì ta chậm trễ không nổi! Ta tự suy nghĩ biện pháp vậy.
Khoan, ngài nói cũng đúng, lợi dụng một số người thì vẫn có thể đấy!”
Tô Vũ sờ sờ cằm, “Tìm địch nhân đến hợp tác rồi lợi dụng. . .
Phù Thổ Linh được không nhỉ? Hoặc là Chiến Vô Song và Ma Đa Na? Miệng ta truyền đi sẽ không ai tin, bọn họ truyền đi thì khó nói! Đương nhiên, còn phải suy tính chênh lệch thời gian.”
Nói xong, hai mắt Tô Vũ lóe sáng: “Để ta tính xem sao! Ngoại trừ việc thiếu Chu Thiên Thần Khiếu pháp thì ta còn thiếu một thứ, vật gánh chịu!”
Không phải thiếu mà là rất rất thiếu!
Ta cần thứ này!
Ta mới chỉ sáp nhập hơn 20 vật gánh chịu vào sách thôi.
Vạn Thiên Thánh nghe thế thì tỏ ra nghi ngờ: “Ngươi mà còn thiếu vật gánh chịu ư?”
Gia hỏa này không phải đã có rất nhiều sao?
Tô Vũ chợt nhớ tới việc này, trông mong nhìn về phía Tinh Nguyệt, đoạn hỏi: “Đại nhân, lần này giết nhiều vô địch như vậy, có lưu lại vật gánh chịu nào không?”
Tinh Nguyệt đạm mạc đáp: “Có, những người khác không thèm để ý, bổn tọa đã thu lại! Nếu ngươi lại lập công nữa thì bổn tọa có thể thưởng cho ngươi!”
Tử Linh vốn không quá để ý tới thứ này.
Tinh Nguyệt biết rõ Tô Vũ đang cần nên mới góp nhặt lại.
Chương 2344: Các Chủ Tây Các Cầu Kiến
“Đại nhân, có bao nhiêu món?”
“9 kiện, còn lại đều rách nát hết rồi!”
Đáng tiếc, 18 vị vô địch tối thiểu phải có 36 kiện, kết quả lại hỏng nhiều như thế, chỉ còn lại mỗi 9 kiện.
Quả nhiên Tử Linh không quý trọng những thứ này, có một số món đáng ra có thể lưu giữ được mà vẫn bị bọn họ đánh nát!
Thôi, 9 kiện cũng không ít!
Về phần những vô địch bị giết bên ngoài, Tô Vũ cũng đã góp nhặt được 3 kiện, đại chiến nguy hiểm trước mắt, hắn làm sao có thời giờ thu thập hết thảy những thứ này!
Tính ra thì có thêm 12 kiện rồi.
Hắn đã sáp nhập 27 kiện, như vậy thì tổng cộng vẫn chưa tới 40 món.
Tô Vũ nghĩ vậy, thở dài một tiếng, “Gánh nặng đường xa, Văn Minh Chí của ta tính cả lúc này thì cũng mới chỉ sáp nhập chưa tới 40 vật gánh chịu, ta còn đang chuẩn bị thu thập 1 vạn cái đây!”
“. . .”
Vạn Thiên Thánh đờ đẫn mà nhìn hắn, bên cạnh, Lưu Hồng không nói một lời, 40 kiện!
Súc sinh!
Một vị vô địch cần hai món, chừng đó đã đủ cho 20 vị vô địch chứng đạo rồi!
Súc sinh!
Lam Thiên người ta chỉ nói mà thôi, mẹ nó, ngươi thì làm thật!
Vạn Thiên Thánh cạn lời, mà Tô Vũ cũng kệ họ nghĩ gì, chỉ nói với Tinh Nguyệt: “Đại nhân, ngài ban thưởng cho ta trước đi, lần sau ta lại mang đồ ăn ngon cho đại nhân!”
Tinh Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn, “Lập công đã hãy nói!”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, gật đầu, “Không sao, sau này ta đi đánh giết vài con Tử Linh, dùng Tử Linh ấn ký để đổi với đại nhân!”
Tinh Nguyệt không để ý đến hắn nữa.
Vậy cũng được!
Vạn Thiên Thánh kỳ thật rất muốn chọc vào một câu, ngươi đưa 9 kiện vật gánh chịu cho ta, ta cũng có thể giúp ngươi giết Tử Linh.
Thôi được, không tranh ăn với tiểu tử này!
Huống chi, nữ Tử Linh kia chưa chắc đã để ý đến ông.
Tô Vũ cười ha hả, hắn không nói gì nữa, thu hoạch mọi thứ rồi rời đi!
Hắn phải khiến mình mạnh hơn, sau đó xem ký ức của Trí vương rồi thuận tiện nghĩ biện pháp lừa gạt vạn tộc thêm một lần!
Ra khỏi Tử Linh giới vực, bầu trời đã trở nên tối mịt.
Huyết vân tiêu tán gần hết, chết nhiều vô địch như vậy nhưng dường như cũng chỉ thế mà thôi, vạn giới này thiếu đi người nào thì vẫn tồn tại, vẫn vận chuyển như cũ.
Cường giả cường thịnh sẽ trở lại, chết đi rồi thì chẳng còn là cái gì!
Tinh Hồng cũng trở về cổ thành.
Mà giờ khắc này, Vương lão ở bên ngoài đại điện hô to: “Thành chủ!”
“Tiến vào đi!”
Rất nhanh, Vương lão đi vào đại điện, khàn giọng báo cáo: “Thành chủ, ngoài thành có các chủ Tây các cầu kiến!”
“Các chủ Tây các?”
Tô Vũ hơi ngẩn ra, hắn còn tưởng rằng vị này đã rời đi, hoặc là dứt khoát tới Nhân tộc, không ngờ lại tới đây tìm mình.
“Mời hắn vào thành giúp ta!”
Các chủ Tây các cũng là đỉnh cấp cường giả một phương, thực lực Vĩnh Hằng thất đoạn.
Trước đó vị này đã ra tay cản lâu chủ Nam lâu, bằng không Tô Vũ và Vạn Thiên Thánh sẽ phải đối mặt với thêm hai vị Vĩnh Hằng thất đoạn.
Tô Vũ và Vạn Thiên Thánh không có cách nào địch nổi hai người này.
Dĩ nhiên khi đó có thể mở ra Tử Linh thông đạo.
Bất quá nếu sớm mở ra khi đó thì Trí vương sẽ không xuất hiện, không lừa giết được gã.
Vì vậy, các chủ Tây các ở trong cuộc chiến vẫn mang đến tác dụng rất lớn.
Bên cạnh, Vạn Thiên Thánh trầm giọng nói: “Ta ra ngoài trước, ngươi cẩn thận chút, tuy rằng khả năng hắn ta phản bội không lớn, bất quá vẫn phải phòng ngừa vạn nhất, thực lực của hắn ta rất mạnh, cẩn thận kẻo bị tập kích!”
Điểm này thì vẫn cần đề phòng.
Tô Vũ gật đầu, ở giai đoạn này, một vị Vĩnh Hằng thất đoạn muốn đánh lén hắn thì xác suất hắn bị đánh chết vẫn rất cao.
“Ta sẽ đề phòng!”
Tô Vũ mỉm cười, vừa muốn tiếp tục nói vài lời, Vạn Thiên Thánh đã bảo: “Đừng cái gì cũng tin tưởng vào thần văn, ta biết ngươi có thần văn dự cảm được nguy hiểm, thế nhưng đừng quá lệ thuộc vào nó! Thần văn có thể dự phòng nguy cơ, tự nhiên cũng có thể che đậy nguy cơ, ngươi hẳn là biết rõ!”
Thần văn không phải thứ vạn năng!
Bất luận thần văn nào đều sẽ có thần văn đối ứng nhằm vào.
Ví dụ như chữ “Kiếp” và chữ “Tĩnh”, có đôi khi Tô Vũ cũng nghĩ hai viên thần văn này nếu xuất hiện ở trên thân hai người khác nhau thì liệu thần văn chữ “Tĩnh” có thể che đậy được cảm ứng của chữ “Kiếp” hay không?
Tô Vũ nghe thế bèn gật đầu, “Ta biết, ta không dám chủ quan, thần văn không thể không tin, nhưng cũng không thể chỉ dựa vào mỗi thần văn.”
“Ngươi hiểu là tốt rồi!”
Vạn Thiên Thánh cũng không nhiều lời, rất nhanh ông đã biến mất khỏi đại điện.
Mà Tô Vũ thì âm thầm chuẩn bị đề phòng, cất bước đi ra khỏi đại điện.
Bên ngoài đại điện.
Một cường giả đeo mặt nạ màu vàng kim chậm rãi đi bên cạnh Vương lão, cách thật xa, Tô Vũ đã cười nói: “Thất lễ, Liệp Thiên các Huyền bộ trưởng lão Huyền Giáp bái kiến các chủ Tây các!”
“Ta đã không còn là các chủ Tây các nữa! Tô thành chủ chê cười rồi!”
Giọng của các chủ Tây các mang theo một chút lành lạnh, Tô Vũ cười đáp: “Các chủ nói sai rồi! Liệp Thiên các chính là lãnh địa của Văn vương Nhân tộc ta, chúng ta không phải phản đồ, kẻ phản bội chính là Giám Thiên Hầu! Nếu nói về Liệp Thiên các chính thống tự nhiên phải là chúng ta! Các chủ vẫn là các chủ, mà ta. . . tất nhiên vẫn là trưởng lão!”
Các chủ Tây các bị lời Tô Vũ nói khiến cho kinh sợ!
Hắn ta chưa từng nghĩ như vậy!
Giám Thiên Hầu nắm giữ Liệp Thiên các mười vạn năm, mười vạn năm qua, tất cả mọi người đều chấp nhận Liệp Thiên các là của y.
Nhưng bây giờ Tô Vũ nói như vậy hình như cũng không phải là không có lý.
“Liệp Thiên các thuộc về Nhân tộc. . .”
Các chủ Tây các thì thào một tiếng, Tô Vũ nói tiếp: “Đó là điều đương nhiên! Liệp Thiên các thành danh chủ yếu nhờ Liệp Thiên bảng, mà Liệp Thiên bảng là do Văn vương lưu lại, Giám Thiên Hầu chỉ là một tên giữ cửa mà thôi, hiện tại y lại còn dám tạo phản!”
Các chủ Tây các nghe vậy thì suy nghĩ một chút rồi nói: “Có mấy lời cũng không thể nói như ngươi, nếu dựa theo cách nói của ngươi, chư thiên vạn giới này kỳ thật hoàn toàn thuộc về Nhân tộc! Bởi vì thuở thượng cổ, đây đều là địa bàn của Nhân tộc.”
“Thì đúng thế mà!”
Tô Vũ bày ra vẻ đương nhiên, “Chẳng lẽ không đúng sao?”
“. . .”
Các chủ Tây các cảm thấy bản thân và Tô vũ quá xa lạ!
Hắn ta chỉ nói như thế, Tô Vũ lại rất nghiêm túc mà tiếp lời.
Thật ra hắn ta cũng không đứng về phía Giám Thiên Hầu, chẳng qua là cảm thấy vẫn nên công chính một chút, Thượng cổ đã diệt, mười vạn năm qua, Liệp Thiên các đều là do Giám Thiên Hầu nắm giữ, nếu bảo Giám Thiên Hầu là phản đồ vậy thì toàn bộ Chư Thiên vạn giới ngoài kia, ngoại trừ Nhân tộc thì kẻ nào cũng là phản đồ hết!
Các chủ Tây các khẽ nhíu mày, đứng ở trước mặt Tô Vũ mà không tiến thêm một bước, hắn ta trầm giọng nói: “Tô thành chủ có thực lực rất mạnh, thiên phú cũng cao, số mệnh hưng thịnh, như vậy. . .
Nếu thành chủ coi việc nhất thống Chư Thiên, khôi phục vinh quang Thượng cổ là nhiệm vụ của mình thì thứ cho ta đắc tội, tối thiểu hiện tại ta không thấy được bất cứ hy vọng nào!”
“Nhất thống Chư Thiên? Thượng cổ vinh quang?”
Tô Vũ cười lắc đầu: “Các chủ chê cười rồi, tạm thời ta còn không có ý nghĩ này! Ý tưởng duy nhất của ta chính là kẻ nào đối địch với ta thì đều phải chết!”
“. . .”
Lời này với lời trước đó có gì khác nhau sao?
Rất nhiều kẻ đều đối địch với ngươi!
Đại tộc cũng là kẻ địch của ngươi rồi!
Nếu bị ngươi giết hết, đại khái ngươi có thể nhất thống Chư Thiên luôn cho xong.
Chương 2345: Ta Muốn Cứu Người
“Mời các chủ, hàn huyên ngoài cửa thế này thất lễ quá!”
Tô Vũ vươn tay nghênh đón, các chủ Tây các liền thoải mái bước vào đại điện.
Mà Tô Vũ cũng đi theo sau, hắn không hề khách khí, nhanh chóng ngồi lên chủ vị, Vương lão thì châm trà cho các chủ Tây các.
Một lát sau, Tô Vũ chủ động mở miệng: “Các chủ tới gặp ta là có chuyện muốn dặn dò hay cần giúp đỡ? Trước đó các chủ đã ra tay trượng nghĩa, Tô Vũ vô cùng cảm kích, các chủ có việc gì cứ nói!”
Các chủ Tây các trầm mặc một hồi, chậm rãi nói: “Chỉ là muốn tâm sự với ngươi về Liệp Thiên các, cùng với. . . cứu một số người!”
“Cứu người?”
“Phải!”
Các chủ Tây các lặp lại: “Cứu người! Ở bên trong Liệp Thiên các không thiếu Nhân tộc, hiện tại không còn Vĩnh Hằng thế nhưng dưới Vĩnh Hằng có một nhóm Nhân tộc lẫn vào từ triều tịch này.
Bây giờ ta đã lựa chọn phản bội Giám Thiên Hầu, y nhất định sẽ thanh lý những Nhân tộc đó!”
“Nhiều không?”
Kỳ thật Tô Vũ cũng biết Liệp Thiên các có rất nhiều Nhân tộc trà trộn vào, nhưng cụ thể bao nhiêu thì hắn không rõ.
“Hẳn là không ít!”
Các chủ Tây các đáp: “Ta nắm giữ Tây các, theo ta được biết, Nhân tộc ở Tây các sẽ không ít hơn trăm người! Ta nghĩ hai lâu Nam Bắc, bốn bộ Thiên Địa hẳn là cũng có không ít Nhân tộc, có lẽ lên đến khoảng ngàn người!”
Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn nói: “Y có thể tìm ra sao? Hệ thống của Liệp Thiên các phân từng cấp, mỗi cấp đều chỉ do chỉ huy cấp trên khống chế.”
“Chắc chắn y có thể!”
Các chủ Tây các giải thích: “Y là Giám Thiên Hầu, quyền hạn của y khác với chúng ta! Bất kỳ một thế lực nào mà chủ nhân không biết rõ phía dưới có bao nhiêu người thì tổ chức này coi như đã mất đi dự tính ban đầu! Liệp Thiên các vốn là cơ cấu của Văn vương đại nhân, chỉ Văn vương mới có quyền biết rõ tất cả mọi người, thế nhưng nhiều năm qua Giám Thiên Hầu một mực luyện hóa Liệp Thiên bảng! Mặt nạ đều có nguồn gốc từ Liệp Thiên bảng, một khi y luyện hóa Liệp Thiên bảng xong thì y sẽ biết danh sách tất cả mọi người!”
Các chủ Tây các nói tiếp: “Biết rõ danh sách tất cả mọi người, Nhân tộc xui xẻo là điều thứ nhất.
Thứ hai, một số vạn tộc lẫn vào trong đó cũng sẽ bị y thấy rõ thân phận, có lẽ y sẽ lợi dụng điều này để làm ra chuyện gì đó.”
“Vậy ý của ngài là. . .
Y vẫn chưa luyện hóa Liệp Thiên bảng triệt để?”
“Hẳn là chưa!”
Các chủ Tây các chậm rãi giải thích: “Dù sao đó là bảo vật của Văn vương chứ không phải của y, thứ này ắt có ấn ký do Văn vương đại nhân lưu lại.
Thế nhưng nhiều năm trôi qua, hẳn y cũng mài mòn gần hết.
Trước khi các ngươi đến, Liệp Thiên các đã sáp nhập vào hai chữ ‘Đồ Lục’, không có gì bất ngờ xảy ra thì việc này sẽ gia tốc tốc độ luyện hóa của y!”
“Đại khái còn cần bao lâu nữa?”
“Cái này thì ta không rõ lắm!”
Các chủ Tây các lắc đầu, lại nói: “Mặt khác, dù không luyện hóa thì y cũng có thể triệu tập tất cả trưởng lão, cưỡng ép phân biệt rõ từng vị một, y có thể làm được đó! Bắt được trưởng lão Nhân tộc rồi lại điều tra xuống từng cấp một, nhất định có thể tra được không ít Nhân tộc!”
Tô Vũ nghiền ngẫm nhìn đối phương, “Nhân tộc trà trộn vào đó đã làm được cái gì? Có công lao gì không?”
Tô Vũ hỏi một câu.
Có công lao hay chỉ lẻn vào để giết người phóng hỏa? Nếu chỉ vì lo cho an toàn của bản thân, vậy thì tự nghĩ biện pháp sinh tồn đi, chẳng lẽ hắn lại còn vì những người nọ mà cố ý đi tìm Giám Thiên Hầu?
“Công lao tự nhiên là có, rất nhiều!”
Các chủ Tây các kể ra: “Trước thời kỳ khai phủ, Nhân tộc muốn sát nhập các giới, rất nhiều bản đồ phân bố cường giả các giới hay thiết lập hệ thống phòng ngự ra sao đều là do Nhân tộc trong Liệp Thiên các cung cấp! Bằng không nếu cứ tùy tiện sát nhập các giới, ngươi cảm thấy sẽ đơn giản như vậy à?”
“Sau đó, Liệp Thiên các chính là đồng bọn mậu dịch lớn nhất của Nhân cảnh, với tâm tư của Giám Thiên Hầu, y chưa chắc đã nguyện ý tiến hành giao dịch cùng Nhân tộc, đây là do một số người tranh thủ tạo nên!”
“Về sau này, các đại phủ Nhân tộc chinh chiến Chư Thiên, Liệp Thiên các cũng có tác dụng truyền tin tức, rất nhiều lần Nhân tộc bị vây nhốt đều là một số thành viên Liệp Thiên các lấy thân phận kẻ thứ ba dò xét tin tức, chuyển giao cho Nhân tộc, giúp Nhân tộc thoát ly hiểm cảnh!”
Hắn ta nói đến đây, Tô Vũ tỏ ra có chút hứng thú, “Nói như vậy, rất nhiều người đều là công thần?”
“Đúng vậy, đương nhiên cũng không thiếu kẻ chỉ là đơn thuần muốn đục nước béo cò, gia nhập Liệp Thiên các để trục lợi.”
Hắn ta nhìn về hướng Tô Vũ, nói thí dụ như. . . ngươi!
Đúng vậy, Tô Vũ gia nhập Liệp Thiên các chính là vì đục nước béo cò đấy, hắn chẳng có mục tiêu lớn lao nào khác.
Tô Vũ nở nụ cười, cũng không hề cảm thấy xấu hổ, chỉ nói: “Ý các chủ là muốn ta cứu người?”
“. . .”
Các chủ Tây các im lặng hồi lâu mới khẽ gật đầu.
“Sao ngài không tìm Nhân tộc nhờ giúp đỡ?”
Các chủ Tây các đáp: “Nhân tộc không có cách nào, Giám Thiên Hầu không sợ bọn họ, cũng không cần bảo vật của bọn họ.”
“Vậy thì tìm ta có ích gì?”
“Đương nhiên, ta biết đối với ngươi có lẽ không đáng, thế nhưng trước đó Thiên Diệt tiền bối đã bắt được chữ ‘Lục’, nếu ngươi chịu đổi với Giám Thiên Hầu, y chắc chắn sẽ nguyện ý buông tha việc giết chóc Nhân tộc dưới Vĩnh Hằng, đối với y việc đấy không có bất kỳ ảnh hưởng gì!”
“Chữ Lục?”
Tô Vũ còn chưa biết việc này, các chủ Tây các liền giải thích: “Nó ở trong tay Đa Bảo tướng quân, về sau vì mua tính mạng nên đã đưa cho Thiên Diệt tiền bối, đây cũng là một bộ phận quan trọng để tạo thành Liệp Thiên bảng, đối với Giám Thiên Hầu mà nói thứ này trọng yếu hơn bất cứ điều gì! Đương nhiên, vật này rất trân quý, có lẽ ngươi cảm thấy đổi lấy Nhân tộc dưới Vĩnh Hằng sẽ không đáng.
Ta tới đây cũng chỉ là muốn thử xem, hy vọng ngươi. . .”
Tô Vũ nghi ngờ hỏi: “Nhân tộc trong đó không thể tự ly khai rồi trở lại Nhân tộc sao?”
Các chủ Tây các thở dài, đáp: “Một số người chưa chắc đã nguyện ý đi! Bởi vì bọn họ cảm thấy bản thân còn chưa bại lộ, còn có hi vọng, nên cứ tiếp tục lưu lại.
Ẩn núp nhiều năm, có nhiều người đã là trưởng lão cấp một, chưởng quản tin tức các giới, thu về vô số tài nguyên! Một khi rời đi thì tất cả mọi thứ sẽ mất hết!”
Hắn ta nói: “Dưới trướng của ta có hai vị trưởng lão là Nhân tộc, ta đã đưa tin cho họ để họ rời đi! Thế nhưng họ lại không muốn, Tây các nắm giữ đại lượng tài phú và tin tức, các giới đều sắp xếp vào rất nhiều nhân thủ! Một khi buông tha cho vị trí này thì sẽ mất trắng!”
“Tin tức cùng nhân thủ các giới?”
Tô Vũ gật đầu nói: “Như thế thì hữu dụng đấy, ví dụ muốn trà trộn vào các giới, không thể tự dưng lại nhiều thêm một người, có lẽ còn cần dân bản xứ phối hợp, đúng không?”
Các chủ Tây các không nói gì, ý nghĩ đầu tiên của ngươi chính là trà trộn vào!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










