- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 467 : Văn Vương Không Hề Trương Dương Như Ngươi! (c2331-c2335)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 467 : Văn Vương Không Hề Trương Dương Như Ngươi! (c2331-c2335)
❮ sautiếp ❯Chương 2331: Văn Vương Không Hề Trương Dương Như Ngươi!
“Văn vương không hề trương dương như ngươi!”
Chỉ bỏ lại mấy chữ, đối phương đã rời đi luôn.
Tô Vũ nhìn Liệp Thiên đại điện biến mất, không nhiều lời mà là yên lặng ngẫm nghĩ hàm nghĩa câu nói này.
Văn vương không trương dương như ta?
Tô Vũ suy nghĩ, cảm thấy cũng đúng bèn gật đầu thừa nhận, đồng thời ngứa miệng bổ sung thêm: “Vì vậy Văn vương mới thất bại, không thể giết cho các ngươi sợ, bằng không dù ngài ấy chết rồi thì ngươi cũng sẽ không dám phản bội!”
Tô Vũ mỉm cười, nói với theo: “Giám Thiên Hầu, ta nghĩ nếu ta là Văn vương thì sẽ càng trương dương hơn nữa, giết cho cả Chư Thiên đều khiếp sợ, có vậy thì trăm vạn năm sau ngươi cũng không dám phản bội.
Ngẫm lại thì ngươi nói không sai, Văn vương quả là kém ta một chút!”
“. . .”
Thân thể Giám Thiên Hầu đã rời đi lung lay tới độ nhìn bằng mắt thường cũng có thể trông thấy, thiếu chút nữa y đã không thể chịu nổi mà té ngã xuống rồi.
Ta… cạn lời với ngươi!
Ta không hề có ý nói Văn vương thua kém ngươi gì hết!
Ta nói Văn vương không trương dương, tức là bảo ngài ấy không hung hăng phách lối như ngươi, ngươi lý giải kiểu gì hay thế?
Lão Quy vừa chạy tới cũng nhịn không được tằng hắng một cái.
Năng lực phân tích tầm cỡ này… Ngươi không biết xấu hổ thật sao?
Ngươi càn rỡ đến mức cả Văn vương mà cũng dám so sánh? Thật sự không sợ Văn vương còn sống à?
“Tô Vũ. . .”
“Đại nhân!”
Tô Vũ hơi hơi khom người, lão Quy thật sự rất mạnh, cũng rất có năng lực, lúc trước cũng nhờ lão Quy giữ chân hai vị Hợp Đạo, bằng không cuộc chiến sẽ không dễ dàng chấm dứt.
Lão Quy nhìn những người khác, chứng kiến đám Thiên Diệt tập hợp một chỗ không chịu rời đi bèn biết rõ tâm tư của bọn họ… rõ là muốn thừa cơ đi chơi thêm nữa, không muốn trở về.
“Ngươi… Thôi được rồi, có rảnh thì đến Hồng Mông thành một chuyến!”
Vốn dĩ lão còn muốn nói vài lời, kết quả đám Thiên Diệt rất không thức thời, cả đám tụ tập nơi này không đi, lão cũng lười nói nhiều.
Dứt lời, lão Quy chợt nhìn về phía Thiên Diệt, lớn tiếng quát: “Thiên Diệt, không được càn quấy nữa!”
Thiên Diệt gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng thành thật nhìn lão.
Lão Quy khẽ nhíu mày, lại dặn dò: “Lần sau không nên động một tí lại đòi giải phong thạch hóa. . .”
Thiên Diệt tiếp tục gật đầu, bộ dáng nom hết sức ngoan ngoãn.
Lão Quy hơi ngạc nhiên, nghe lời như vậy ư?
Tinh Hồng đứng bên cạnh phá ra cười, không có ý tốt, trực tiếp tố cáo: “Lão đại, giờ mà ngươi mắng một tiếng, nói Thiên Diệt là một tên khốn kiếp thì hắn cũng sẽ gật đầu thôi!”
Lão Quy sửng sốt, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, nhịn không được mắng: “Tên khốn này phong bế thính lực rồi?”
Thiên Diệt tiếp tục gật đầu!
Hắn thấy lão Quy bắt đầu muốn mở miệng giáo huấn, toàn mấy câu cũ rích nên chẳng muốn nghe, cứ gật đầu cho qua chuyện, miễn cho nghe được thì tâm lại phiền, như bây giờ thật sự quá tốt, ngài nói một câu, ta gật đầu một cái, ngài vui mà ta cũng vui, tất cả chúng ta đều vui vẻ.
Lão Quy tức đến phì cười!
Thiên Diệt thấy lão nở nụ cười bèn vội vàng gật đầu lia lịa, lão đại cười tức là không giận nữa, thế thì tốt rồi.
Bên cạnh, Tinh Hồng cười ha hả thọt vào hông Thiên Diệt một cái, Thiên Diệt nghiêng đầu nhìn y, Tinh Hồng tinh quái nói: “Lão đại nói ngươi là đồ ngu ngốc, còn nói ngươi ngu ngốc tới độ thiếu não.”
Thiên Diệt thấy y chỉ vào lão Quy bèn gật gật đầu, ta nghe lời khuyên!
Tinh Hồng cười tít mắt, Thiên Diệt, ngươi thế mà cũng có ngày hôm nay!
“Thiên Diệt, ngươi là đồ ngu đúng không?”
Tinh Hồng lại bày ra tư thái khuyên can, tận tình khuyên bảo, Vân Tiêu nhàm chán khẽ ngáp một cái, bất động thanh sắc đưa một cỗ ý chí lực nhỏ xíu chọc vào tai Thiên Diệt.
Rất nhanh, trong tai Thiên Diệt truyền đến giọng của Tinh Hồng: “Thiên Diệt, ngươi là đồ ngu đúng không? Ngươi xem, chính ngươi đều thừa nhận! Ngoại trừ việc ngu ngốc thì ngươi còn là một kẻ lỗ mãng. . .”
Ầm!
Thiên Diệt đánh ra một quyền đập bay Tinh Hồng!
Vẻ mặt hắn phẫn nộ, ngươi cho là ta không nghe được à?
Tô Vũ bó tay, các ngươi cũng quá nhàm chán!
Một đám cổ lão đùa nhau mà ngây thơ nhạt nhẽo như vậy.
Lão Quy cũng không biết làm thế nào, thở dài một tiếng, “Bị giam nhiều năm như vậy nên cũng sắp phát điên cả rồi!”
Khó có được cơ hội ra ngoài chơi như ngày hôm nay, những vị trấn thủ ấy bèn giải tỏa hết thiên tính, làm ầm ĩ bùng nổ vui sướng, lão Quy cũng không thấy kỳ quái, biết Thiên Diệt đã có thể nghe được, lão liền nói: “Còn dám gây ra phiền toái nữa thì xem ta xử lý ngươi thế nào!”
Lần này Thiên Diệt đã nghe thấy bèn không cam lòng đáp trả: “Ta gây chuyện khi nào? Ta có thể gây chuyện bằng Tô Vũ được chắc? Chuyện gì mà không phải do Tô Vũ làm chứ? Làm sao lại thành mắng ta! Ta che tai lại thì biến thành lỗi của ta rồi hả?”
Lão đại không phân tốt xấu gì hết!
Quả nhiên, biết ngay nghe được tiếng thì mình sẽ thấy phiền mà.
Lão Quy cũng rất bất đắc dĩ, mà thôi, giam gia hỏa này mười vạn năm cũng không ích gì.
“Ta về trước! Tử Linh giới vực đang rối loạn, ta về chấn chỉnh lại đã.”
Lão Quy nhanh chóng trở về Hồng Mông cổ thành, lão còn có việc cần xử lý, hiện tại ở phía dưới rất rối loạn, rất nhiều Tử Linh quân chủ vì bị khí tức người sống hấp dẫn nên chạy tới từ bốn phương tám hướng.
Nếu không xua chúng đi. . .
Một khi thật sự chạy tới đánh Tinh Hồng cổ thành hoặc là Hồng Mông cổ thành thì đều là phiền toái rất lớn!
Lão phải đuổi đám Tử Linh quân chủ này khiến chúng ai về nhà nấy!
Còn nữa, ban nãy Tô Vũ có nhắc đến Kỳ Sơn Hầu. . .
Việc này thật sự lão không quá rõ ràng, trước đó vừa vặn có việc nên không kịp lo lắng, hiện tại nguy cơ đã giải trừ, lão cũng không thể xem nhẹ, vẫn phải giải quyết phiền toái này mới được.
Lão Quy nhanh chóng trở lại đáy biển.
Hồng Mông cổ thành hiện lên.
Lão Quy trầm ngâm một hồi, rất nhanh, cả bức tượng đá của lão Quy đều biến mất, trong nháy mắt lão đã tiến nhập Tử Linh giới vực.
Trong Tử Linh giới vực, bên chỗ lão Quy không còn nhiều Tử Linh, phần lớn đều bị Hà Đồ mang qua bên chỗ Tinh Nguyệt.
Lão Quy nhìn thoáng qua xa xa, bên kia tử khí ngút trời, lão nhìn một hồi thì cũng không quản thêm mà là bay về hướng Tử Linh Thiên Hà, tốc độ cực nhanh.
Không bao lâu sau lão đã đến đó.
Bên trên Thiên Hà có một vị Tử Linh đang lơ lửng, trên người tràn lan ra bạch quang nhàn nhạt.
Ánh mắt lão Quy lộ ra thần quang quan sát trên dưới vị Tử Linh nọ một phen, mà vị kia cũng quay sang nhìn chằm chằm lão, giống như đã nhận ra lão Quy bèn hơi khom người nói: “Bái kiến tướng quân!”
“Khách khí, Thủ Văn Hầu cấp bậc cao hơn lão mà. . .”
Tử Linh nọ vẫn cung kính đáp: “Không dám, ta đã chết rồi, hôm nay không còn là Thủ Văn Hầu nữa, nhất mạch của ta chỉ có người thủ mộ đương đại mới là Thủ Văn Hầu.”
Lão Quy nhìn vị này một lúc rồi hỏi: “Ký ức ngươi khôi phục rồi sao?”
“Khôi phục được sáu bảy phần.”
“Vậy là tốt rồi.”
Lão Quy nói tiếp: “Trước đó là do ngươi đánh lui Kỳ Sơn Hầu phải không?”
“Miễn cưỡng chặn đường, về sau hắn bị người gọi đi.”
“Hắn vượt qua Tử Linh Thiên Hà chưa?”
“Vượt qua rồi. . .”
“Được, ta biết rồi!”
Lão Quy cũng không nhiều lời, lão sải bước lên trên Tử Linh Thiên Hà, ở bên trong Thiên Hà đột nhiên có một cặp móng vuốt vươn ra chộp thẳng về phía lão nhưng lại bị lão đạp một cước đạp vỡ.
Lão Quy trực tiếp vượt qua Tử Linh Thiên Hà, dù trong đó nguy hiểm vô số nhưng đối với lão chỉ là việc thoải mái nghiền nát.
Vượt qua Tử Linh Thiên Hà, bầu trời bên này không lờ mờ như trước.
Nơi này xen lẫn một chút bạch quang, mang theo dáng vẻ sáng ngời.
Đột nhiên khí tức trên người lão Quy thay đổi, quần áo và trang sức đều biến hóa, hiện ra bộ dáng của một vị đại tướng quân.
Lão Quy không còn là dáng vẻ nhu hòa như trước mà là mang theo vẻ uy nghiêm lẫm liệt.
Trong nháy mắt lão đã xé rách hư không, khí tức bộc phát, hiện lên ở trước đại điện to lớn sừng sững!
Chương 2332: Tuân Thủ Quy Tắc
“Đông Thiên vương!” Lão Quy quát một tiếng.
Khí tức lão Quy không ngừng tăng vọt, trong tay hiện lên một đại ấn, “Trấn Linh tướng quân Hồng Mông cầu kiến Đông Thiên vương!”
Ở bên trong đại điện to lớn, giữa Thiên điện, Kỳ Sơn Hầu khẽ nhíu mày.
Mấy Thiên điện khác đều có cường giả ngạc nhiên vì sự xuất hiện của lão.
Ngay lập tức có người bay ra nói chuyện: “Trấn Linh tướng quân, Thiên vương không có ở đây, ngài ấy ra ngoài làm việc rồi.”
Lão Quy lạnh lùng chất vấn: “Thật sao? Nói như vậy nghĩa là Kỳ Sơn Hầu vượt biên, tự tiện xông vào khu Đông 30, là hắn tự chủ trương ư? Kỳ Sơn Hầu lớn mật, ra nhận lấy cái chết đi! Đồ hỗn trướng, dám cả gan xâm nhập nơi ta trấn thủ!”
Trong hư không, một thân ảnh cường đại hiện lên, đúng là Kỳ Sơn Hầu.
Kỳ Sơn Hầu nhắc nhở: “Hồng Mông, đây là Tử Linh giới vực!”
“Tử Linh giới vực?”
Lão Quy lạnh nhạt nói: “Đây là Hoàng Đình sở hạt! Trên trời dưới đất, sinh tử lưỡng giới đều thuộc về Hoàng Đình! Không ai nhất thống Chư Thiên thì trời này vẫn là trời Thượng Cổ! Trời của Hoàng Đình! Ta chính là tướng quân do Hoàng Đình sắc phong, Trấn Linh chi tướng! Kỳ Sơn Hầu, ngươi dám xông vào lãnh địa của ta?”
Kỳ Sơn Hầu cau mày, “Ngươi muốn thế nào?”
“Trảm đạo thân ba đao, chuyện này liền bỏ qua!”
“Nực cười. . .”
Oanh!
Một tiếng vang thật lớn truyền ra, lão Quy ném đại ấn ra ngoài, một kích này đã kích phá thiên địa, Kỳ Sơn Hầu vừa muốn phản kháng thì đã bị một cỗ quy tắc chi lực bao trùm tới, trấn áp bốn phương, giống như đặc biệt nhằm vào Tử Linh.
“Aaaa!”
Trên người Kỳ Sơn Hầu đột nhiên bị những quy tắc chi lực kia thiêu cháy, ông ta thê lương thảm thiết hét lên một tiếng, lão Quy không chút khoan nhượng, lạnh lùng nói: “Một tiểu Hầu nho nhỏ mà dám nghịch lại ý trời? Đã vi phạm quy tắc mà còn dám càn rỡ, ngươi muốn tạo phản sao?”
Dứt lời, đại ấn bộc phát ra hào quang càng thêm sáng chói, bao trùm thiên địa, bốn phía, một đám Tử Linh quân chủ cùng mấy tôn Hầu dồn dập tránh lui.
Bị bạch quang kia thiêu cháy, cho dù là Hầu gia thì cũng khó mà chịu đựng được.
Kỳ Sơn Hầu kịch liệt gầm thét, lăn qua lộn lại, tử khí lay động đất trời.
Ầm!
Lão Quy đánh ra một quyền, đánh cho Kỳ Sơn Hầu không ngừng thổ huyết nhưng lại vô lực phản kháng.
Lão Quy cứ đánh một quyền nối tiếp một quyền, đến cuối cùng, trên người Kỳ Sơn Hầu đã toát ra một cái bóng mờ, lão Quy thấy thế thì nhanh chóng chém xuống một đao.
Roẹt!!! Đao do lão chém ra mang theo quy tắc chi lực, liên tiếp chém ra ba đao!
Bịch, hư ảnh nghiền nát, chảy ra ba giọt huyết dịch!
Tử vong chi huyết!
Lần trước Tô Vũ đã từng thấy được thứ này, chính là thứ mà Ma Đa Na mang theo để ‘hối lộ’ cho Tử Linh, thế nhưng ba giọt huyết dịch của vị Hầu gia này mạnh mẽ hơn hẳn giọt tử vong chi huyết mà Ma Đa Na từng sở hữu.
Lão Quy chém ra ba giọt huyết dịch xong liền thu hồi đại ấn.
Khí tức Kỳ Sơn Hầu suy yếu rõ rệt, ánh mắt oán độc, “Hồng Mông, ngươi dám phá đạo thân của ta!”
Lão Quy đạm mạc nói: “Đó là do ngươi tự tìm! Xâm lấn biên giới, tự tiện chủ trương, vi phạm quy tắc lại còn dám phản kháng, cự tuyệt không nhận sai. . .
Đáng phạt! Kỳ Sơn Hầu, đừng quên ngày nào quy tắc này vẫn còn thì ngày ấy ngươi vẫn phải tuân thủ! Dù có chết rồi thì ngươi cũng phải tuân theo! Những người khác cũng không ngoại lệ.”
Lão Quy nhìn về phía những vị cường giả khác, “Ta chỉ phụ trách trấn áp khu Đông 30, khu Đông 28 và 29 vốn là do Cung vương quản lý.
Thế nhưng hiện tại Cung vương không có ở đây, Quy Nguyên đao đã bị Đại Tần vương lấy đi, ta tạm thời tiếp quản phòng ngự hai khu này! Hy vọng chư vị có thể phối hợp với chức trách của lão hủ!”
Dứt lời, lão Quy nhẹ nhàng lướt đi, ngay khi lão sắp rời khỏi, xa xa có tiếng cười truyền đến: “Hồng Mông, đi vội thế làm gì? Nếu như đã tới thì đến phủ đệ của ta uống vài chén đi.”
Lão Quy không quay đầu lại mà chỉ nhẹ giọng đáp: “Ta còn có công vụ bên người! Đa tạ Thiên vương khoản đãi, lần sau có thời gian lại tới quấy rầy Thiên vương!”
“Thôi vậy!”
Tiếng cười vẫn vang vọng như trước, vị này cũng không để ý, “Đúng rồi, khi nào Hà Đồ mới đến báo cáo công tác? Y nên đến Đông vương phủ báo cáo công tác từ lâu rồi, bên chỗ ngươi ở cũng không phải chỗ mà y nên nán lại!”
Sắc mặt lão Quy biến đổi một thoáng, có điều lão chỉ mỉm cười qua loa đáp: “Nhanh thôi, ta sẽ mau chóng đốc thúc y. . .”
“Đốc thúc bao nhiêu năm vậy cơ à?”
Lão Quy nhíu mày, “Ta đốc thúc y là được, Đông Thiên vương cũng đừng gấp, thân phận Hà Đồ đặc thù, y là hậu duệ của Cung vương, là hậu duệ thủ trưởng của ta thế nên nhiều ít gì cũng phải cố kỵ vài phần.”
“Chuyện này thì ta hiểu được, kỳ thật lần này Kỳ Sơn Hầu vượt cảnh chính là đi tìm Hà Đồ, muốn Hà Đồ sớm đến báo cáo công tác với ta, xem ra là đã gây hiểu lầm rồi!”
Đông Thiên vương vẫn tươi cười như trước, “Hồng Mông huynh, ngươi xem, vài giọt tử vong chi huyết kia hẳn là nên trả lại cho Kỳ Sơn Hầu đi thôi!”
Lão Quy nhanh chóng bay ra xa, thanh âm cũng mang ý cười: “Kỳ Sơn Hầu nhập cảnh thì cũng nên chào hỏi hay có văn thư gì đó.
Hắn lại không mời mà tới, ta trừng phạt tuyệt đối không sai…”
“Ý của Hồng Mông là. . .
Không trả lại?”
Lão Quy xé rách hư không rời đi, thanh âm cũng không còn mang ý cười nữa: “Đúng vậy, không trả! Đông Thiên vương, lãnh địa của ngươi, ta có thể tới, bởi vì ta là Trấn Linh tướng quân do Hoàng Đình sắc phong, mà địa bàn của ta thì Kỳ Sơn Hầu không thể đến, bởi vì hắn không có tư cách!”
Thanh âm của Đông Thiên vương lạnh đi vài phần: “Hồng Mông, ngươi quá đáng rồi. . .”
“Thiên vương bớt giận, hết thảy chuyện ta làm đều nằm trong quy tắc, nếu như ta vi phạm quy tắc tự khắc sẽ có Hoàng Đình đến phạt! Vẫn là câu nói kia, lấy quy tắc làm trọng.
Lần sau Kỳ Sơn Hầu còn dám đến thì ta vẫn sẽ chỉnh đốn hắn!”
Lão Quy nói xong, người đã biến mất.
Trong cung điện to lớn trên không trung, một sự tồn tại cổ xưa hiện lên, tử khí trên người vị này không nồng đậm, thậm chí mơ hồ nhìn không ra.
Bên cạnh, vẻ mặt Kỳ Sơn Hầu suy yếu, khom người nói: “Thiên vương, lão dám chém đạo thân lấy đi ba giọt máu của ta!”
Đông Thiên vương bình tĩnh đáp: “Không phải do ngươi tự muốn rước lấy nhục nhã sao, vượt cảnh đi tới nơi lão trấn thủ làm gì? Ngươi là Vương Hầu của Đông vương phủ, tùy tiện đi tới lãnh địa của lão để lão nắm được thóp mà tìm đến cũng là lẽ thường.”
“Thế nhưng. . .”
Đông Thiên vương bình tĩnh ngắt lời: “Lần này bỏ qua đi! Hồng Mông lấy quy tắc pháp tắc ra làm chuẩn, chẳng lẽ ngươi còn muốn giết lão? Chính như lão nói, ngày hôm nay vẫn là trời của Hoàng Đình! Giết một vị trấn thủ tướng quân, ngươi gánh chịu nổi hậu quả sao?”
Dứt lời, lão lại dặn dò: “Chính thức gửi công văn đi, đốc thúc lão nhanh chóng cho Hà Đồ đến báo cáo công tác! Hà Đồ có thân phận đặc thù, không thể ở lâu bên ngoài, mặt khác, ta từ Thiên Hà giám sát biết được gần đây có Tử Linh Vĩnh Hằng cao đoạn sống lại, phát hàm phái người đến xác định thân phận luôn, nếu phù hợp tiêu chuẩn thì cũng phải đến Đông vương phủ báo cáo công tác!”
Tuy Kỳ Sơn Hầu vẫn thấy không cam lòng, bất quá vẫn cung kính đáp: “Vâng, Thiên vương yên tâm, ta sẽ xử lý tốt!”
“Đi đi!”
Kỳ Sơn Hầu rời đi, trong lòng ông ta vẫn cực kỳ phẫn nộ.
Hồng Mông, ta sẽ không để yên cho ngươi!
Ngươi cũng chỉ có thể đem quy tắc ra dọa ta!
Đông Thiên vương cũng không quản việc này, lão nhìn thoáng qua nơi xa, một lát sau bèn quay trở về đại điện.
Trong hư không, mấy tôn Hầu xuất hiện, có người khẽ cười nói: “Lam Sơn, ta nghe nói lúc này khu Đông 30 thay đổi rồi, hình như là do Nhân tộc ngươi gây ra. . .”
Trong đám người, một vị cường giả hờ hững đáp: “Phải thì thế nào? Chỗ đó là nơi Hồng Mông trấn thủ, phải hay không phải đều là do hắn chưởng quản, chúng ta nhiều chuyện thì có ích gì? Kỳ Sơn Hầu quá nhiều chuyện rồi, người đã sớm chết, còn can thiệp tới kẻ sống làm gì!”
“Cũng phải!”
Mấy tôn Hầu khẽ cười, ai đi đường nấy, không trò chuyện thêm nữa.
Đám người kia đến chết vẫn tranh đấu không yên, bất quá ngoại vực không do bọn họ quản lý, có lão Quy ở đấy thì họ cũng không tiện nhúng tay vào.
Chương 2333: Quá Nhiều Thắc Mắc
Bên chỗ Tô Vũ, hắn vẫn còn đang trò chuyện cùng những vị trấn thủ kia.
Bỗng nhiên tử khí trên người Tô Vũ dao động một thoáng, hắn hơi ngẩn ra, sau đó liền nói với các vị trấn thủ: “Chư vị đại nhân, Tử Linh trở về rồi.
Quy tắc ở Tử Linh giới đang chấn động vô cùng lợi hại, có dấu hiệu trừng phạt, chư vị đại nhân nên sớm trở về trấn thủ trước đi!”
“Qua sông đoạn cầu!”
Thiên Diệt mắng một tiếng, rồi lại nói: “Quy tắc chấn động? Lão đại xuống đó à? Có lẽ là do lão đại làm, xua đám Tử Linh kia trở về.”
Tô Vũ ngoài ý muốn, “Ý của Thiên Diệt đại nhân là. . .”
“Không có ý gì cả.”
Thiên Diệt cũng lười nhiều lời.
Tô Vũ hơi bất ngờ, chẳng lẽ lão Quy còn có thể khống chế quy tắc ở Tử Linh giới vực?
Tinh Nguyệt đưa tin cho hắn, nói là vừa rồi có quy tắc dẫn dắt khiến đám Tử Linh quân chủ nhận quy tắc quản thúc buộc phải ly khai, đây là do lão Quy làm sao?
Lợi hại như vậy?
Càng lúc Tô Vũ lại càng cảm thấy mình biết quá ít về chuyện khi xưa.
Tuy nói thời Thượng Cổ đã bị hủy diệt, thế nhưng rất rõ ràng là nó vẫn đang một mực ảnh hưởng tới Chư Thiên vạn giới ngay cả bây giờ, thậm chí dường như mỗi một lần triều tịch chi biến đều có lão gia hỏa nào đó nhúng tay.
Tô Vũ đột nhiên nhìn chằm chằm Thiên Diệt!
Những người khác nói đến chuyện này đều có chút kiêng kị, duy chỉ Thiên Diệt mặc dù nói rất hàm hồ, thế nhưng Tô Vũ vẫn có thể nghe ra đôi ba phần từ lời hắn ta tiết lộ.
Thiên Diệt đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên sau lưng hơi phát lạnh.
Nhìn lại thì thấy Tô Vũ đang nở nụ cười nhìn mình, dáng vẻ tươi cười vô cùng xán lạn, một bộ cực kỳ cung kính.
Thiên Diệt nhíu mày, cảm ứng sai rồi à?
Cổ quái!
Được rồi, trước tiên ta cứ trở về đã rồi hãy nói!
Mấy vị trấn thủ rời đi hết, Tô Vũ liền thở hắt ra.
Tử khí dần dần bị hắn nghịch chuyển, tử khí quá nồng nặc cũng không phải là chuyện tốt, nghịch chuyển một chút đã rồi tính tiếp.
Lúc này đây lòng hắn rất kích thích.
Trận chiến mới rồi đã giúp hắn thu hoạch được không ít.
Những thứ khác không nói, chỉ riêng Văn Minh Chí của hắn đã tấn cấp đến 131 đạo kim văn, đây là dấu hiệu của Thiên binh cao đẳng!
Chờ đến khi đạt đủ 136 đạo kim văn thì sẽ là Thiên binh đỉnh phong.
Hơn nữa đây là kim văn thực thụ, còn nhược văn thì đã đạt đến 155 đạo.
Giết nhiều người, nuốt nhiều huyết nhục như vậy, cho dù thi thể không quá nguyên vẹn nhưng Văn Minh Chí vẫn nhận được rất nhiều chỗ tốt, nhược văn đạt đến 155 đạo đại biểu kế tiếp Văn Minh Chí có thể tăng lên tới 155 đạo kim văn mà không cần phải bỏ ra cái giá quá lớn.
“Còn có tinh huyết của Trí vương, ký ức của Trí vương. . .”
“Còn cả Lưu Hồng và Hạ Thần nữa!”
“. . .”
Tô Vũ không tính thì không biết, tính ra mới thấy chuyện kế tiếp hắn phải làm rất nhiều.
Vả lại hắn còn phải dành thời gian về Nhân cảnh một chuyến, cha hắn còn đang ở đó, ngoài ra còn cả chuyện Thức Hải Bí Cảnh, hắn cũng phải đi một chuyến, nhìn xem có thể mượn thứ này từ Hạ gia được không.
“Còn một chuyện, năng lực thừa nhận của Chư Thiên chiến trường có vấn đề!”
Lòng Tô Vũ khẽ nhúc nhích, đây mới là điểm mấu chốt.
Ý của đám lão Quy là hiện tại không thích hợp, vậy lúc nào mới thích hợp để một lượng lớn cường giả đỉnh cấp xuất hiện?
Rốt cuộc bọn người kia đang ở đâu?
Nhân tộc còn còn sót lại ai không?
Chín lần triều tịch chi biến, hình như Nhân tộc đã bị đánh cho phải rụt cổ, có phải thật sự đã thảm bại đến rối tinh rối mù rồi không?
Mang theo vô hạn nghi hoặc, Tô Vũ trở lại cổ thành.
Trong phủ thành chủ, Vạn Thiên Thánh đang uống trà, thấy hắn trở về liền mỉm cười nói: “Vậy ta đi trước đây.”
“Phủ trưởng, ngài chờ một chút!” Tô Vũ vội ngăn: “Gấp cái gì, Lam Thiên đang chờ ngài à?”
“. . .”
Vạn Thiên Thánh liếc mắt nhìn hắn, “Ngươi quả là thực lực mạnh rồi thì lá gan cũng lớn hơn nhỉ?”
Tô Vũ cười khan, nói lảng sang chuyện khác: “Không nói cái này, phủ trưởng, ngài cũng thấy vị Tử Linh xuất thủ trước đó rồi, vị kia đã tung ra Trấn Sơn quyền! Ta suy đoán ông ấy chính là Nhất Đại phủ trưởng Hạ Thần, ngài có hiểu rõ Hạ Thần không?”
“Nhất Đại phủ trưởng?”
Vạn Thiên Thánh kinh ngạc: “Thực ra ban nãy ta không quá để ý, vị Tử Linh đó là Hạ Thần phủ trưởng sao?”
“Đại khái vậy!”
Vạn Thiên Thánh trầm mặc một hồi mới lên tiếng: “Hạ Thần phủ trưởng là một người tương đối thần bí! Ông ấy là đường đệ của Đại Hạ vương.
Năm xưa đại chiến bộc phát, vạn tộc xâm lấn, các vị cường giả như Đại Hạ vương đều có vận khí không tệ nên nhận được di tích.
Hạ Thần phủ trưởng cũng đã nhận được di tích, đáng tiếc là ông ấy không thể chứng đạo! Về sau ông sáng lập Đại Hạ Văn Minh học phủ, dựa vào bia thần văn chiến kỹ khai sáng đa thần văn nhất hệ!”
“Sau này ông liên hiệp với một vài cường giả khác sáng lập ra Cầu Tác Thánh Địa, hẳn là ông ấy muốn đem đa thần văn truyền thừa cho toàn bộ Nhân tộc, kết quả. . . xem như đã thành công, nhưng cũng coi như đã thất bại!”
“Sau khi khai phủ tầm 30 năm thì ông ấy không may chết trận trên Chư Thiên chiến trường. . .”
Tô Vũ cẩn thận hỏi lại: “Chết trận? Sao lại chết trận? Bị người nào giết hay sao?”
“Bị một vị vô địch đi ngang qua giết, cụ thể là người nào thì ta không rõ.”
“Không rõ?”
Tô Vũ kinh ngạc, chuyện này mà cũng không rõ ràng sao?
“Lúc ấy tất cả mọi người đều đang chiến đấu, giai đoạn trước khi khai phủ hầu như mở mắt nhắm mắt đều là đang chém giết.”
Tô Vũ đột nhiên nghĩ tới lời của Lưu Hồng, vội hỏi: “Vậy khi Nhất Đại chết, Nhân tộc có vị vô địch nào vẫn lạc cùng thời điểm ấy không?”
Vạn Thiên Thánh suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng gật đầu, “Có, hơn 320 năm trước, cũng chính là lúc Nhất Đại chết trận, vị vương khai phủ là Đại Ngụy vương cũng ngã xuống!”
Tô Vũ nhíu mày hỏi: “Bị người nào giết hay sao?”
“Không rõ.”
“Hả?”
“Không có ghi chép rõ ràng, chỉ viết là ông ấy tao ngộ vô địch vây công rồi bị giết chết, khi đó văn hiến ghi chép rất hỗn loạn, bởi vì đại chiến còn chưa chấm dứt, khắp nơi đều đang đánh nhau, mà đại chiến của vô địch cũng không phải chỉ là lần một lần hai.
Có một số vô địch sẽ xâm nhập địch cảnh, sau khi ngã xuống còn phải xem dị tượng mới có thể có biết!”
Thôi được rồi!
Vạn Thiên Thánh nhìn hắn rồi hỏi: “Ngươi đang suy nghĩ cái gì?”
“Ta đang nghĩ Đại Ngụy vương có mạnh hay không, nếu mạnh thì liệu có phải ông ta giết Nhất Đại không?”
“Hả?” Vạn Thiên Thánh nhíu mày, “Có phải ngươi nghe được chuyện gì rồi?”
“Ta không dám khẳng định điều gì, đợi lát nữa chúng ta sẽ biết!”
Tô Vũ cười nói: “Hỏi người trong cuộc đi! Nếu như Ngốc Ngốc thật sự là Nhất Đại thì ta cảm thấy ngài ấy đã khôi phục một chút ký ức, ta sẽ đi tìm ngài ấy! Còn nữa, Ngốc Ngốc rất mạnh, nếu đó là Nhất Đại thì xem ra khi còn sống ngài ấy đã che giấu thực lực. . .
Văn Minh Sư ấy mà! Chẳng có ai là người thành thật hết!”
Chương 2334: Chuyện Xưa Của Hạ Thần
Tô Vũ cảm khái một tiếng!
Hạ Thần. . .
Người thủ mộ. . .
Nhất Đại. . .
Có lẽ trước cả Đại Hạ vương bọn họ thì vị này đã là vô địch.
Nhưng không một ai biết ông ấy đã chứng đạo vô địch. . .
Nói nhảm, lúc Hạ Thần chứng đạo có lẽ ngươi còn không biết cái gì gọi là vô địch!
Còn một chuyện nữa chính là vấn đề về di tích, di tích đột nhiên xuất hiện ở thời kỳ đó rồi được người kế thừa, mà người kế thừa lại đều là Nhân tộc. . .
Thật sự là chuyện trùng hợp sao?
Càng tìm hiểu thì Tô Vũ lại càng thấy trong này tồn tại rất nhiều vấn đề.
Lần triều tịch thứ chín thật sự không còn cường giả nào sống sót ư?
Hạ Thần thật sự là đường đệ của Đại Hạ vương?
Đối với loại cường giả này mà nói, thế thân một người còn không đơn giản à?
Ông ấy còn bảo Văn Mộ bia là vật bất tường, rốt cuộc là điểm xấu nằm ở đâu?
Hết thảy mọi chuyện có lẽ rất nhanh sẽ biết được đáp án!
Đương nhiên phải mang theo cả Lưu Hồng, có vẻ như gia hỏa này cũng biết được rất nhiều thứ, cả chuyện Tử Linh giới vực mà gã cũng hiểu biết, xem ra vị này còn che giấu rất nhiều bí mật.
Nghĩ vậy, Tô Vũ bèn nói: “Phủ trưởng, trước kia ta vẫn cho rằng Lưu Hồng là con cờ của ngài, là người của ngài, không phải sao?”
Vạn Thiên Thánh phủ nhận: “Làm sao có thể, ta xếp gã vào chỉ đơn thuần là vì ở trong Thần văn hệ gã không có vị trí gì lớn thôi.”
“Vậy là tốt rồi!”
Tô Vũ im lặng, trước đó hắn đã từng đoán như vậy, kết quả chứng minh là hắn nghĩ sai rồi.
“Phủ trưởng, nếu ngài không ngại thì chúng ta cùng đi hỏi thăm tình huống, hiểu rõ thêm mọi chuyện nhé?”
Vạn Thiên Thánh nở nụ cười, “Ngươi không định nghỉ ngơi à?”
“Không cần! Bây giờ ta rất hứng thú đối với mấy thứ này!”
Tô Vũ đứng lên, đoạn nói: “Đi thôi, Tử Linh quân chủ ở phía dưới đều rút lui cả rồi, chỉ còn mấy người Tinh Nguyệt thôi, họ ở đó thì phía dưới chính là địa bàn của ta, nguy hiểm không lớn!”
Vạn Thiên Thánh đứng dậy đi theo, trêu chọc hắn: “Ngươi lợi dụng vị quân chủ kia quá gắt gao, không sợ nàng áp chế ngược lại ngươi sao?”
“Nàng đần lắm, không có năng lực áp chế ta đâu. . .”
Vạn Thiên Thánh không nói gì thêm, ngươi có nắm chắc là tốt rồi, có điều tốt nhất đừng quá dây dưa với Tử Linh, dễ xảy ra vấn đề, ví dụ như Hà Đồ chẳng hạn, y chính là một vết xe đổ rõ ràng nhất.
Tô Vũ tìm thấy Lưu Hồng đang ở sau đại điện, không nói nhiều mà chỉ lẳng lặng đánh gã ngất xỉu rồi mang đi!
Kéo Lưu Hồng, mang theo Vạn Thiên Thánh, Tô Vũ lại một lần nữa bước vào Tử Linh giới vực, hắn phải đi tìm Ngốc Ngốc để hỏi rõ tình huống, có lẽ. . . một phản đồ khác của Nhân tộc cũng nên bại lộ rồi!
Tử Linh giới.
Tô Vũ vừa xuống liền thấy mấy tôn Tử Linh chuẩn vô địch vẫn đang thủ vệ thông đạo, vừa nãy trận chiến ác liệt khiến không ít Tử Linh dưới vô địch ngã xuống, có điều vị Tử Linh được Tô Vũ đặt cho tên mới là Tinh Đại này vẫn còn sống.
Thấy Tô Vũ, Tinh Đại thoáng ngập ngừng, nhìn về phía Vạn Thiên Thánh đang tóm Lưu Hồng đi sau hắn thì chần chờ nói: “Đại thống lĩnh, cái này. . .
Sinh linh không thể ra vào Tử Linh giới.”
Tô Vũ mỉm cười, khoát tay, “Không sao, ta sẽ đi nhanh thôi!”
“Vậy. . .
Đại thống lĩnh hãy mau chóng rời đi, khí tức sinh linh trên người các ngài quá mức nồng đậm, một khi ở lại lâu sẽ dễ khiến Tử Linh bạo động!”
“Ta biết rồi!”
Tô Vũ không nhiều lời, rất nhanh đã đi về hướng Cổ bảo nơi xa, khi đại chiến, Cổ bảo cũng bị tổn hại không ít, Cổ bảo và cổ thành có chút tương tự, tổn hại xong lại có thể tự mình khôi phục.
Trong Cổ bảo.
Chỉ còn mỗi Tinh Nguyệt ở đây, Tô Vũ còn chưa bước vào thì nàng đã cảm ứng được, không vui chất vấn: “Ai bảo ngươi mang người sống tới đây?”
Tô Vũ vứt Lưu Hồng qua một bên, chắp tay cười nói: “Đại nhân, ta đến bái kiến Ngốc Ngốc chốc lát sẽ đi ngay, không gây thêm phiền cho đại nhân đâu!”
Tinh Nguyệt hừ lạnh một tiếng!
“Hà Đồ đi tìm tên kia rồi!”
Nàng chẳng muốn nhiều lời, vừa đứng dậy định rời khỏi thì Tô Vũ lại bắt chuyện: “Đại nhân, các vị Tử Linh quân chủ khác đều rời đi rồi sao?”
“Đi rồi!”
Tinh Nguyệt không nhịn được nói: “Không đi còn ở lại chỗ này để chơi bời gì à? Người cũng đã giết, tư vị cũng đã nếm, còn không đi mà ngồi chờ quy tắc giáng lâm sao?”
“Vậy khi nào Hà Đồ đại nhân mới trở về?”
“Ta không biết!”
Tinh Nguyệt vừa dứt lời, ánh mắt khẽ nhúc nhích, nhìn ra ngoài chốc lát rồi trầm giọng nói: “Có vẻ đã trở về!”
Không bao lâu sau, Tô Vũ liền thấy được bên ngoài Cổ bảo có hai thân ảnh hiện lên.
Một là Hà Đồ, một vị khác thì chính là Ngốc Ngốc đã tụt giảm khí tức hơn trước một chút.
Hai thân ảnh rất nhanh liền hạ xuống.
Ngốc Ngốc. . . hoặc nên nói là Hạ Thần, ông nhìn Tô Vũ một cái rồi lại nhìn sang Vạn Thiên Thánh, cuối cùng ông mới nhìn về phía Lưu Hồng bị vứt trên mặt đất, bấy giờ ông nói chuyện không còn gian nan như trước, chỉ là giọng điệu vẫn hơi khô khốc: “Ngươi đang chờ ta?”
“Vâng!”
Tô Vũ gật đầu, chắp tay nói: “Không biết đại nhân có phải là Nhất Đại phủ trưởng, Hạ Thần tiên sinh hay không?”
“Nhất Đại. . .”
Ngốc Ngốc trầm mặc một hồi mới đáp: “Ta là Hạ Thần, ngươi nói Nhất Đại phủ trưởng. . . ý là Đại Hạ Văn Minh học phủ?”
Tô Vũ gật đầu!
Bên cạnh, Vạn Thiên Thánh hít sâu một hơi, chủ động bước tới, cung kính khom người chào hỏi: “Phủ trưởng đời thứ sáu của Đại Hạ Văn Minh học phủ, Vạn Thiên Thánh bái kiến Nhất Đại!”
“Lục Đại. . .”
Thấy ánh mắt Hạ Thần thoáng có vẻ mờ mịt cùng phức tạp, Tô Vũ sốt ruột, vội nói: “Hạ Thần tiền bối đừng suy nghĩ nhiều kẻo lại mất đi ký ức!”
Hạ Thần nghe vậy liền mỉm cười, “Không nhanh như vậy đâu, hiện tại ký ức đã khôi phục lại chút ít, Văn vương lệnh vẫn rất hữu dụng.”
Dứt lời, ông chỉ vào Lưu Hồng, đoạn hỏi: “Văn vương lệnh là do gã mang tới?”
“Vâng!” Tô Vũ hỏi dò: “Hạ Thần tiền bối biết gã sao?”
“Không biết.” Hạ Thần lắc đầu, “Nhưng có nhiều thứ hẳn là do ta lưu lại rồi bị gã lấy được, cũng là hạng người có số mệnh không kém.”
Tô Vũ hiểu rõ, hắn bèn mở miệng nhắc nhở: “Lưu lão sư, nên tỉnh dậy rồi!”
Lưu Hồng không động đậy.
Tô Vũ bình tĩnh hô: “Người đâu, kéo gã xuống dưới ăn!”
“Đừng!”
Lưu Hồng nhanh chóng nhảy lên, vẻ mặt hơi lúng túng, rất nhanh đã khôi phục dáng vẻ tươi cười ngày thường, vội vàng khom người chào hỏi Hạ Thần: “Vãn bối Lưu Hồng bái kiến Nhất Đại, đồ phủ trưởng lưu lại có trợ giúp rất lớn cho ta, phủ trưởng chính là ân sư, là phụ mẫu của ta. . .”
Tô Vũ thản nhiên ngắt lời: “Lão sư, yên tĩnh chút đi, Hạ Thần tiền bối không biết ngài, ngài không cần lôi kéo làm quen đâu!”
Lưu Hồng hơi ngượng ngùng.
Tốt xấu gì ta cũng nhặt được bảo vật của người ta, làm sao lại không nhận nhau chứ?
Tính là sư đồ cũng được luôn mà!
Thấy bọn họ trò chuyện, Hà Đồ hơi ngạc nhiên, “Thật đúng là Hạ Thần ư?”
Y nhìn Hạ Thần, hiếu kỳ hỏi: “Ngốc tử, khi ngươi còn sống, hai ta đã từng gặp mặt rồi à?”
Hạ Thần suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, “Không nhớ rõ!”
Hà Đồ cười lạnh, câu trả lời rất tốt, xem ra trong trí nhớ của ngươi, bổn tọa là người có cũng được mà không có cũng chẳng sao!
Hạ Thần cũng chỉ nói thật, quả thực ông không nhớ được gì về vị này.
Ông không nói nhảm, nhìn qua chỗ Tô Vũ cùng Vạn Thiên Thánh, “Hẳn là các ngươi có rất nhiều thứ muốn hỏi ta, năm đó ta đi vội vàng, cũng chưa kịp lưu lại cái gì, hoặc là nói, có một số việc cũng không thể nhắn gửi lại.
Hiện tại đã bớt đi rất nhiều cố kỵ, đây là Tử Linh giới vực, muốn hỏi gì thì thừa dịp ta hoàn toàn thanh tỉnh mau hỏi đi!”
Tô Vũ nhìn Vạn Thiên Thánh, ý bảo ngài mau hỏi trước đi.
Vạn Thiên Thánh cũng không khách khí, nói thẳng: “Khi còn sống tiền bối không phải là Nhật Nguyệt cửu trọng đúng không?”
Chương 2335: Thu Nhỏ Phạm Vi Vô Địch Nhân Tộc Phản Bội
Hạ Thần đáp: “Không sai, ta đã chứng đạo từ lâu rồi, cuối lần triều tịch chi biến thứ chín thì đã chứng đạo, lúc ấy đại chiến không ngừng nên cũng chẳng mấy ai chú ý đến ta.
Khi đó ta chứng đạo thành công, về sau Chư Thiên chiến trường phong bế, di tích phong tỏa, ta vẫn luôn sinh tồn ở bên trong di tích. . .
Cho đến khi Chư Thiên chiến trường mở lại thì ta mới dần dần thanh tỉnh.”
Tô Vũ ngạc nhiên: “Vậy là tới triều tịch lần thứ chín, tiền bối mới tỉnh lại?”
“Ừ.”
Hạ Thần cũng không giấu giếm, “Đích xác là thế, bất quá các ngươi có điều không biết, sau khi triều tịch chi biến chấm dứt thì Nhân cảnh sẽ tiến vào thời hạn chữa trị.
Thời kỳ đó dù là có cường giả còn sót lại thì cũng rất khó đi ra, hoặc là chết rồi, hoặc là dứt khoát chờ đợi Chư Thiên mở ra thì mới có thể trở về.”
Hạ Thần chủ động giải thích: “Có điều ta thật sự là người Hạ gia, Hạ gia là truyền thừa của Nhân vương, nhất mạch của ta và Văn vương có quan hệ vô cùng tốt.
Sau khi Văn vương biến mất thì tổ tiên ta đã lập Văn vương mộ cho ngài ấy.”
Vạn Thiên Thánh chần chờ hỏi: “Hạ gia là nhất mạch của Nhân vương, không biết là vị Nhân vương nào?”
“Chiến vương!”
Hạ Thần giải thích: “Có thể ngươi không biết, ở thời kỳ thượng cổ thì đó cũng là một vị Nhân vương hàng đầu, tính ra thì Đại Hạ vương Hạ Vô Thần sau ta cả mấy chục đời, thế nhưng lần triều tịch thứ chín Nhân tộc đã đại bại, cho nên ta cũng không dám nói ta là người sót lại trước triều tịch được, chỉ đành trà trộn vào Hạ gia, tìm được Hạ Vô Thần, mở ra di tích. . .”
Hạ Thần tiếp tục kể: “Triều tịch thứ chín chấm dứt, ta đã cho là không có cơ hội nữa rồi, không nghĩ tới còn mở ra lần triều tịch thứ mười! Thế nhưng đáng tiếc ở thời đại này, Nhân tộc thật sự quá yếu. . .
Có lẽ đây là lần yếu nhất từ trước tới nay!”
Hạ Thần khổ sở nói: “Mấy lần triều tịch trước đều có một lớp người già lưu lại, nhờ lớp người già còn sót lại dạy bảo nên truyền thừa mới không bị đứt gãy, đáng tiếc đến triều tịch thứ chín lại bị tận diệt. . .
Bách Chiến vương chết trận, Nhân tộc suy sụp, Vĩnh Hằng cơ hồ đều bị diệt sạch! Chư Thiên chiến trường phong bế năm ngàn năm, chỉ còn dư lại một đám Nhật Nguyệt chết già, chỉ có ta là vận khí tốt, may mà đã sớm chứng đạo thành công, bằng không ta cũng không sống tới thời điểm năm ngàn năm sau, đợi được tới lúc Chư Thiên chiến trường mở ra.”
Dựa theo lời ông nói thì vài lần triều tịch trước đều có cường giả tuyệt thế lưu lại, vì vậy truyền thừa của Nhân tộc mới không bị đứt đoạn.
Chờ đến triều tịch thứ chín bị diệt, cường giả Nhân tộc cơ hồ đều chết trận, dẫn đến lúc này đây truyền thừa đứt gãy, không người nào có thể truyền thừa, cuối cùng mới tạo thành tình thế suy yếu của Nhân tộc hiện tại.
Tuy Tô Vũ có hứng thú với mấy chuyện này, thế nhưng hứng thú cũng không tính là quá lớn, hắn hỏi thẳng vào vấn đề mình quan tâm: “Hạ Thần tiền bối, đa thần văn hệ mới bắt đầu xuất hiện từ triều tịch thứ mười sao?”
“Xem như thế đi!”
Hạ Thần giải thích: “Cũng không hoàn toàn là thế, kỳ thật trước đây cũng có, nhưng có phải chính tông Văn vương truyền thừa hay không thì chưa rõ, chỉ có Văn Mộ bia chiến kỹ mới xem như Văn vương truyền thừa.
Ta đi ra chính là vì muốn Văn vương truyền thừa được tiếp tục!”
“Văn Mộ bia có điềm xấu gì vậy?”
Nghe thế, ánh mắt Hạ Thần lộ ra chút giãy giụa, không phải ông không muốn nói mà là đầu ông đau muốn nứt, bất quá ông vẫn nói rất nhanh: “Thứ này vừa xuất thế đại biểu Văn vương truyền thừa xuất hiện.
Từ thuở Thượng Cổ đến nay, một mực có người nhìn chằm chằm vào thứ này! Hạ gia vì thủ hộ Văn vương mộ mà nhiều đời chinh chiến, tử thương vô số, bao gồm cả việc ta chết trận cũng có quan hệ tới nó. . .
Vật ấy ở đây một ngày. . . thì chính là điềm xấu. . .”
Dứt lời, ông kịch liệt thở dốc: “Không nên hỏi những vấn đề mang tính mấu chốt như vậy, khi còn sống hẳn là ta đã phong bế trí nhớ của mình, hiện tại hỏi tới khiến ta khó mà không khống chế được, hỏi mấy thứ đơn giản trước đi, một vài chuyện liên quan đến tuyệt mật, nhất là chuyện của thời Thượng Cổ thì để cuối cùng hẵng hỏi.
Dù không khống chế được thì ít nhiều gì ta cũng đã nói cho các ngươi biết một số chuyện trước đó!”
“Đại Ngụy vương là phản đồ sao?” Tô Vũ hỏi thẳng.
“Phản đồ?”
Hạ Thần suy nghĩ chốc lát bèn lắc đầu, “Không phải, chỉ vì Đại Ngụy vương thấy được cái không nên thấy mới bị giết mà thôi! Khi đó ta và tên kia giao thủ, bị ông ta thấy được, Đại Ngụy vương vừa muốn chạy thì đã bị gã giết. . .”
“Gã là ai?”
Hạ Thần khổ sở nói: “Một cường giả tiếp cận Hợp Đạo, coi như là nửa Nhân tộc. . .
Các ngươi không biết đâu, ta đã âm thầm đánh chết gã, bất quá ta cũng bị thương quá nặng, chỉ có thể nhanh chóng làm một chút bố trí, cuối cùng cũng vẫn lạc.”
Tô Vũ nhíu mày, “Nửa Nhân tộc, có huyết mạch của Ngục vương phải không?”
“Hả?”
Hạ Thần ngạc nhiên, “Ngươi biết nhiều hơn so với ta tưởng tượng.
Không sai, đúng là có huyết mạch của Ngục vương.”
“Gã còn có hậu nhân chứ?”
“Hẳn là có, cụ thể thì ta không rõ ràng lắm.”
“Khi đó hậu nhân của gã đã chứng đạo chưa?”
“Chưa!”
Lúc này đây Hạ Thần cấp tốc đưa ra câu trả lời khẳng định: “Nhân tộc chứng đạo trước đó ta đều biết, có phải huyết mạch Thượng Cổ Nhân vương hay không thì ta đều có thể thấy được! Không có nhân vật nào như vậy!”
Dứt lời, Hạ Thần liền hỏi: “Về sau chuyện đa thần văn hệ luôn bị nhằm vào là thật sao?”
“Đúng vậy!”
Tô Vũ gật đầu, “Cho nên ta hoài nghi, tiền bối giết vị kia, có điều gã còn có hậu nhân sót lại, về sau đối phương thành công chứng đạo rồi tiếp tục nhằm vào chúng ta!”
“Có lẽ ngươi đoán đúng!”
Hạ Thần giải thích: “Đây là tai mắt Văn vương lưu lại tại địch nhân, cụ thể là người nào có thể dính đến cơ mật của Văn vương thì ta không quá rõ ràng, thế nhưng ta biết có người luôn nhìn chằm chằm vào Văn vương mộ! Có thể là liên quan tới Ngục vương, thời kỳ thượng cổ, Ngục vương đã từng bị Văn vương trừng phạt rất nghiêm trọng! Cho nên kẻ phản đồ mà ngươi nhắc tới có huyết mạch của Ngục vương cũng không kỳ quái!”
“Trước khi tiền bối vẫn lạc, đối phương vẫn chưa chứng đạo sao?”
“Ta chắc chắn!”
Tô Vũ hiểu rõ, hắn nhìn về phía Vạn Thiên Thánh, “Tên kia không phải vô địch khai phủ mà là vô địch chứng đạo trong vòng 320 năm qua, phạm vi này thoáng cái liền thu lại rất nhiều!”
Vạn Thiên Thánh cũng hít sâu một hơi: “Đúng là nhỏ đi rất nhiều, không còn mấy người nữa rồi!”
Người nằm trong phạm vi tình nghi chỉ còn lại mấy vị.
Từ sau khi khai phủ đến 50 năm trước, vô địch chứng đạo kỳ thật chỉ có vài vị.
“Chu Thiên Phương, Chu Thiên Nguyên, Cấm Thiên vương, Thiên Đúc vương, Diệt Tằm vương. . .”
Vạn Thiên Thánh điểm danh từng vị một, thở dài một hơi: “Chỉ có bọn họ!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Thôi Diễn Thiên Cơ] Bắt Đầu Tuyên Bố Thiên Kiêu Bảng [Thôi Diễn Thiên Cơ] Bắt Đầu Tuyên Bố Thiên Kiêu Bảng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Thoi-Dien-Thien-Co-Bat-Dau-Tuyen-Bo-Thien-Kieu-Bang-SE-Audio-Truyen.jpg)






