[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 436 : Quấy Nhiễu Tin Tức (c2176-c2180)
❮ sautiếp ❯Chương 2176: Quấy Nhiễu Tin Tức
Ầm!
Tiếng nổ tung vang vọng toàn bộ tầng bảy.
Tiếng la khóc tà ác của Lam Thiên vẫn đang điên cuồng đánh thẳng vào biển ý chí tất cả mọi người.
Tiểu tộc, Cổ tộc không có có vô địch bảo hộ hay những kẻ thám hiểm một mình bên ngoài không có ai che chở đều nổ tung ngay lập tức!
Giờ khắc này không ngừng có người bạo liệt!
Toàn bộ tầng bảy bắt đầu rung chuyển!
Mà ở chỗ lối vào, Hà Đồ và Ngốc Ngốc lại nhân cơ hội lao lên tấn công, Hà Đồ cực kỳ đắc ý, lớn tiếng cười ha hả, “Trời cũng giúp ta!”
Ngay tức khắc, các vị vô địch dồn dập ra tay.
Có người oán trách nhìn về phía Ma tộc Ma vương, mẹ nhà ngươi!
Tự dưng khi không lại đi trêu chọc tên điên Lam Thiên làm gì!
Lam Thiên còn chưa hiện chân thân mà đã khiến tầng bảy rung chuyển, hiện tại thì hay rồi, Hà Đồ trùng kích, trong ngoài giáp công, phiền toái lớn đến rồi!
Không ai lo lắng cho Lam Thiên, lo lắng cũng vô dụng.
Thật sự tìm không được y!
Có vô địch đã giết trên trăm tên Lam Thiên, thế nhưng càng giết thì lại càng nhiều, càng giết trong hư không lại càng xuất hiện thêm vô số Lam Thiên, dường như giết mãi cũng không hết phân thân của tên điên ấy.
Lần đầu tiên mọi người mới có cảm giác khó khăn khi phải đối phó với một gia hỏa không phải vô địch!
Được rồi, có lẽ cũng không phải là người đầu tiên.
Vạn Thiên Thánh, Tô Vũ, những người này đều không hề dễ đối phó.
Nhân tộc càng ngày càng điên loạn.
Có lẽ bọn họ đều điên cuồng đến tột cùng cả rồi!
Cùng lúc đó.
Trong đình giữa hồ, trường đao cũng đang rung động, Hà Đồ lại tới rồi.
Mà giờ khắc này, mơ hồ như có một cánh cửa đang mở ra, phía sau có Tử Linh xuất hiện, bất quá trường đao kia tràn lan ra sóng gợn mạnh mẽ như thể đang uy hiếp những kẻ cả gan không tuân theo quy tắc, chỉ cần bước ra một bước liền giết chết đối phương!
Đằng sau thông đạo, có vị Tử Linh quân chủ hào hứng: “Nhanh, nhanh lên! Quy Nguyên đao cũng không làm gì được chúng ta! Phá nát cái đao này thì Tinh Vũ phủ đệ sẽ là của chúng ta!”
Từng tôn Tử Linh quân chủ hiện lên đằng sau cánh cửa trong suốt, Tô Vũ đã trông thấy được bóng dáng mờ mờ ảo ảo của Tinh Nguyệt.
Mà lúc này, trong toàn bộ Cung Vương phủ, có vẻ tử khí đã nồng đậm hơn một chút, rất nhiều người đều biến sắc, các vị chuẩn vô địch đang thủ vệ cũng tỏ ra bất an không tập trung.
Chết tiệt!
Đây là sắp đại loạn sao?
Có vị chuẩn vô địch quát: “Bất luận kẻ nào cũng không được đến gần nơi đây, người nào vi phạm giết không tha!”
Ngoài tiểu viện.
Tô Vũ cũng thấy tim đập thật nhanh, tiếp tục như thế coi chừng Lam Thiên sẽ khiến lão Chu triệt để thức tỉnh.
Hắn hoài nghi hiện tại mình mà hô thêm vài tiếng Thái Sơn phụ họa thì toàn bộ tầng bảy đều sẽ sụp đổ.
Hắn thử mở ra 360 khiếu huyệt, lại nghe được thanh âm của lão Chu đang hô hào thê thảm, ông ta cảm thấy mình rất ủy khuất, cực kỳ ủy khuất.
Ngươi ủy khuất cái gì chứ?
Tô Vũ cạn lời!
Thôi được rồi, bị người ta giết rồi lấy thân chế tạo thành binh khí, trên mông lại còn bị trồng hoa, quả thực là uất ức vô cùng, đổi thành bất kỳ người nào khác thì cũng đều thấy tủi thân.
Lúc này các vị vô địch du đãng trên không trung gần ao sen đều đã rời khỏi, có kẻ rời đi, có kẻ thì đuổi theo giết Lam Thiên.
Dù sao hiện tại cũng không ai vào hái hoa được, đợi mãi ở đây cũng vô dụng.
Giết Lam Thiên đã rồi hãy nói!
Có vẻ như hỗn đản này đã gây ra biến cố của tầng bảy.
Mà Tô Vũ thì trộm nhìn thoáng qua Liệp Thiên điểm bảng, lúc bấy giờ trên bảng hiện ra vô số lời nhắn, nội dung đại loại đều là: “Tình huống thế nào? Hà Đồ có trùng kích không?”
Tô Vũ nhanh chóng đáp lời: “Hà Đồ đến rồi!”
Hắn lại tiếp tục truyền tin từ điểm bảng thứ hai: “Ma Đa điên rồi, gã giết thiên tài của Tiên tộc. . .”
Điểm bảng thứ ba nối tiếp: “Tiên Ma tranh đấu!”
“Tầng bảy đại loạn!”
“Lam Thiên nổi điên!”
“Cứu mạng, ta sắp chết rồi. . .”
“Cứu, ta muốn rời đi!”
“. . .”
Trong nháy mắt, Tô Vũ đã gửi đi tối thiểu trên trăm tin tức, mà giờ khắc này chung quanh hắn cũng có người lấy ra điểm bảng, thấy được lời nhắn của kẻ bên ngoài thì hưng phấn hô hào: “Bên ngoài biết chuyện rồi, đang nghĩ biện pháp giúp chúng ta!”
“Nói cái gì thế?”
“Mau trả lời đi!”
Liệp Thiên điểm bảng là thứ chỉ có thiên tài và cường giả mới được sở hữu.
Mà thiên tài thì đã bị Tô Vũ giết bảy phần, cường giả đều đang lo đại chiến, hiện tại chỉ có rất ít người đang truyền tin, trong khi đó Tô Vũ lại nắm giữ rất nhiều điểm bảng, hắn đã truyền vô số tin tức hỗn loạn ra ngoài.
Hắn muốn quấy nhiễu phán đoán của bọn họ.
Những người ở bên ngoài đâu biết được gì thì làm sao biết được ai có thể tin?
Hắn muốn kích động Tiên Ma đại chiến, đó mới là việc tốt nhất.
Đáng tiếc đám lão già kia ai ai cũng như rùa rút đầu, xác suất đánh nhau sẽ không lớn.
Tô Vũ biết rõ những điều này, bất quá hiện tại hắn vẫn nhìn chung quanh, dò xét những gia hỏa có điểm bảng.
Rất nhanh, hắn đã nhớ kỹ bảy tám người.
Rất tốt!
Các ngươi chết rồi thì các ngươi không xứng cầm điểm bảng nữa, tin tức cũng chỉ có mỗi Tô Vũ ta mới xứng truyền ra bên ngoài, các ngươi không có tư cách đó!
“Chưa đủ loạn sao?”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, vậy thì để ta, ta lại khiến nơi đây loạn hơn chút nữa.
“Thái Sơn!”
Một tiếng thì thầm không thể nghe rõ truyền ra, sau một khắc, toàn bộ Cung Vương phủ đều chấn động kịch liệt.
Ầm ầm!
m thanh vang dội thật lớn, bên phía lối ra vào tầng bảy, Hà Đồ và Ngốc Ngốc tung quyền đánh bay một vị vô địch, lớn tiếng cười sung sướng!
Thật sự là trời cũng đang giúp ta!
Chấn động lại kịch liệt hơn rồi!
“Thái Sơn đâu? Thái Sơn ở đâu? Ta ủy khuất quá! Ta muốn giết Thái Sơn.”
Lúc này, toàn bộ tầng bảy đều đang chấn động dữ dội.
Chính Tô Vũ cũng bị trùng kích mãnh liệt đến nỗi sắc mặt dần dần trắng bệch, những người khác bên cạnh hắn cũng chẳng tốt đẹp gì hơn, ai nấy đều biến sắc, ngã trái ngã phải dồn dập chạy trốn.
Cùng lúc đó, đình đài giữa hồ cũng đang rung động.
Trường đao rung lắc rõ rệt.
Tô Vũ làm chuyện này tự nhiên có mục đích, trong chớp nhoáng ấy, hắn đã nuốt xuống một giọt tinh huyết chuẩn vô địch.
Hắn có tổng cộng sáu giọt, lúc này đã dùng mất một giọt.
Trong mắt Tô Vũ có Nhật Nguyệt hiện lên, dường như hắn lại thấy được thời gian trường hà.
Các vị chuẩn vô địch khác đều đang cảnh giác với kịch biến trong tiểu viện, mà Tô Vũ thì âm thầm tan biến ngay tại chỗ, lão Hách cũng không phát hiện được gì.
Tô Vũ chỉ muốn hạ sát bảy tám gia hỏa đang nắm giữ điểm bảng.
Giữa lúc rối ren như thế, có kẻ độc hành đột nhiên mất tung mất tích thì cũng sẽ không ai phát hiện ra.
Quá nhanh, cũng quá mạnh!
Chớp mắt đã có bốn năm kẻ độc hành biến mất.
Chỉ vẻn vẹn vài giây, Tô Vũ đã trở về chỗ cũ, hắn giương tay vồ một cái, bảy tám vị Thần tộc xung quanh trực tiếp biến mất không thấy đâu nữa.
Tốc độ của hắn quá nhanh, thực lực lại cường đại, thần văn chữ “Tĩnh” và chữ “Kiếp” cùng lúc phát động, những người kia sao có thể phát hiện ra hắn.
Tô Vũ thừa dịp bốn phía đang loạn động mà chạy một vòng quanh Cung Vương phủ, cơ hồ những kẻ lang thang độc hành đều được “mời” vào trong sách của hắn.
Kẻ dưới Nhật Nguyệt thì hắn trực tiếp thôn phệ, Nhật Nguyệt cảnh thì hắn trấn áp trước, miễn cho lại xuất hiện dị tượng nhật nguyệt rơi vỡ.
Vì có người chết nên Tử Linh nhanh chóng xuất hiện, Tô Vũ không nói hai lời lập tức ném ra một đống cổ thành lệnh.
Những con Tử Linh kia cũng rất dứt khoát, chúng không có trí tuệ nên vội vã cầm lấy cổ thành lệnh rồi biến mất ngay tại chỗ.
Mọi việc xảy ra im hơi lặng tiếng, không có người nào chứng kiến bọn chúng tới, cũng không ai hay bọn chúng đã rời đi.
Tử Linh xuất hiện, Tử Linh biến mất, không một ai biết chuyện.
Chính vì không thấy Tử Linh nên trong mắt mọi người, những kẻ biến mất cũng không phải là đã chết, bởi vì nếu bị người giết thì đã có Tử Linh xuất hiện.
Không có Tử Linh thì tự nhiên là không ai tử vong, về phần bỗng dưng không còn ai cả thì cũng dễ giải thích, có lẽ là đã hoảng sợ chạy đi đâu đó để trốn rồi.
Cung Vương phủ rất lớn, ai biết những người kia trốn ở nơi nào.
Mà rất nhanh, Tô Vũ lại trở về bên cạnh lão Hách, tạm thời hắn không có ý định giết vị này.
Chương 2177: Lực Bất Tòng Tâm
Cung Vương phủ rung lắc dữ dội, lão Hách và “Vân Hạo” cùng nhau trốn chạy, chạy rất lâu mới trốn vào một căn nhà cổ, lão Hách nhìn lại không thấy còn một vị đồng tộc nào bên cạnh thì cũng không để ý, chỉ cho rằng đôi bên không chạy cùng một đường.
Y kinh hãi nói với “Vân Hạo”: “Thật đáng sợ!”
Tô Vũ cũng yên lặng gật đầu, thở phào một hơi rồi nói: “Đúng là đáng sợ, tầng bảy này không có cách nào ở lại thêm được nữa, ta cảm thấy quá nguy hiểm!”
Sau đó hắn lại hùng hùng hổ hổ nói: “Những người ở đằng sau còn chạy nhanh hơn cả chúng ta, vội vã đi tìm chết à?”
Lão Hách phẩy tay, “Đừng có nói nữa, mọi người chạy đi rồi thì cũng tốt, miễn gây thêm phiền toái!”
Tô Vũ khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Kẻ có điểm bảng hẳn là chết hết rồi.
Đương nhiên, những vị vô địch hay chuẩn vô địch có thể cũng có thứ này, thế nhưng không sao hết, các ngươi không có nhiều bằng ta.
Ta có mấy trăm phần điểm bảng lận, gửi tin tức đi sẽ bao trùm hết các ngươi!
Bên ngoài chưa chắc đã nhận được tất cả mọi tin tức.
Ta có mấy trăm dụng cụ để truyền tin ra ngoài, các ngươi còn dám so với ta?
Có thể nhanh bằng ta à?
Bây giờ xảy ra chấn động là do tên Lam Thiên biến thái làm ra chuyện ngoài ý muốn, nhưng những lúc khác còn không phải do ta quyết định sao?
Về phần mới vừa tiêu hao một giọt tinh huyết chuẩn vô địch, thôi kệ, tiêu hao thì cứ tiêu đi.
6 giọt hay 5 giọt cũng không khác biệt nhiều lắm.
Ở bên ngoài lúc này.
Mọi người lại biến sắc.
Trên Liệp Thiên bảng hiện ra rất nhiều tin tức.
Tô Vũ gửi đi vô số tin, rất nhiều tin đều đã hiện ra, xen kẽ trong đó còn có vài tin tức mà một số người khác may mắn gửi ra được, nội dung không quá khác biệt so với những gì Tô Vũ cố ý gửi, bởi vì đó chính là cảnh tượng mà bọn họ thật sự đang chứng kiến.
“Hà Đồ đến rồi!”
“Cánh cửa Tử Linh đang chấn động!”
“Ma Đa Na giết người. . .”
“Lam Thiên nổi điên rồi!”
“. . .”
Từ đầu tới cuối đều không có bất kỳ tin tức nào liên quan tới Tô Vũ, ba người Ma Đa Na, Hà Đồ, Lam Thiên đã trở thành nhân vật chính.
Bên phía Tiên tộc, Đạo vương âm lãnh nhìn về phía Ma tộc, mà ở bên phía Ma tộc, Ma Qua chỉ nhíu mày, lạnh lùng gạt đi: “Tin tức quá lộn xộn, không thể coi là thật!”
Không có ai lên tiếng.
Hiện tại mọi người đều đã biết hóa ra là do Ma Đa Na giết người, biết được Chiến Khuê đã chết.
Tiên tộc tuy ôm rất nhiều hoài nghi nhưng lại không có chứng cứ gì.
Mà bây giờ bên trong Tinh Vũ phủ đệ lại có rất nhiều tin truyền ra nói rằng người là do Ma Đa Na giết.
Về phần Lam Thiên nổi điên. . .
Chuyện này không ai nói rõ nguyên nhân, cũng không có biện pháp nói, điều này không dễ nói tỉ mỉ, chỉ có thể ngắn gọn phát ra tin tức rằng Lam Thiên điên rồi, y đang giết người khắp nơi!
Người ở bên ngoài vẫn phải chứng kiến cảnh tượng các lối đi tiếp tục đứt gãy.
Tô Vũ giết người, Lam Thiên cũng đang giết người, số ít vạn tộc cũng đang giết người.
Chỉ trong chút ít thời gian như vậy lại đổ sụp trên trăm lối đi.
Bên trong chỉ còn lại không tới 1500 người.
Hiện tại mới chỉ kết thúc ngày thứ sáu.
Sáu ngày mà đã chết hơn hai ngàn người.
Chuẩn vô địch cũng đã chết ba vị!
Mọi người đều yên lặng, có kẻ thống khổ, có người phẫn hận!
Lúc này đây chuyến tầm bảo bên trong Tinh Vũ phủ đệ còn phải tiếp tục bao lâu?
Mới chỉ sáu ngày thôi, đối với rất nhiều cường giả mà nói chẳng qua chỉ nhanh như cái chớp mắt, nhưng lần chớp mắt này đã chết hết hơn phân nửa rồi.
Có người mỏi mệt nói: “Liệp Thiên các có biện pháp để người ta trở về trước thời hạn không? Không về nữa thì sẽ chết sạch mất!”
Sáu ngày, trung bình một ngày chết ba đến bốn trăm người.
Đây cũng đâu phải tôm cá nhãi nhép!
Đây đều là nhóm người tinh nhuệ nhất của các tộc!
Trong Liệp Thiên các, vị thư sinh chậm rãi cất tiếng: “Không thể, đến hết thời gian mới có thể trở về, đương nhiên cũng có trường hợp đặc thù.
Những năm qua, ở ba tầng dưới đã từng xuất hiện một vài cổng truyền tống đặc biệt, đại khái là sau nửa tháng sẽ xuất hiện cửa truyền tống đưa người rời đi.
Nhưng các ngươi cảm thấy là bây giờ còn có người sẽ về được sao?”
Nói nhảm, đương nhiên là không rồi!
Một đám người không nói gì.
Đúng vậy, thật ra có thể rời khỏi Tinh Vũ phủ đệ trước thời hạn, một tháng là thời gian dài nhất, đây cũng là điều mà có người từng nói với Tô Vũ, bất quá hầu như chẳng mấy ai có thể về trước khi Tinh Vũ phủ đệ đóng lại.
“Vậy cứ đứng nhìn như vậy sao?”
“Tin tức bên trong truyền ra rằng cánh cửa Tử Linh đang chấn động, Hà Đồ không chỉ tới một mình, hơn nữa còn có một vị Tử Linh quân chủ cũng vô cùng cường đại đang cưỡng ép đột phá, tiếp tục như thế, một khi Tử Linh lên tới tầng bảy thì có lẽ lần này thật sự sẽ có Vĩnh Hằng chết!”
“Lẽ nào đúng như Mệnh Hoàng nói, mười không còn một?”
“Mệnh Hoàng nói mười không còn một tức là còn chừng ba bốn trăm, nhưng đừng quên vị Phệ Thần cổ tộc kia đã nói như nào…”
Thoáng cái, trái tim một số người đột ngột cảm thấy lạnh lẽo như rơi vào hầm đá.
Lời mà Bánh Bao Đậu nói không thể coi là thực.
Thế nhưng thế cục hiện tại đã tử thương hơn phân nửa, có thể không coi là thật được sao?
Một số gia hỏa mà mọi người cảm thấy không thể chết được cũng đều đã chết hết, mẹ nó, đừng nói là chỉ còn sống mỗi 10 vị thật chứ?
Mà giờ khắc này, thanh âm của Thiên Cổ lại lần nữa truyền đến: “Giám Thiên Hầu, dưới tình huống vạn bất đắc dĩ thì Liệp Thiên các có thể dẫn người lên tầng tám tị nạn được không?”
Lời này vừa nói ra, không ít người tỏ ra hơi khác thường.
Mà vị thư sinh chỉ nhàn nhạt đáp: “Cần gì phải hỏi ta! Đến lúc đó các tộc đều sẽ có thủ đoạn riêng thôi, ta không tin các tộc không có chuẩn bị gì.
Tiến vào tầng tám tị nạn không phải là việc chỉ Liệp Thiên các mới có thể làm được, chẳng phải sao?”
Chỉ cần có thân phận thượng cổ là được!
Người bên trong Tinh Vũ phủ đệ hiện tại tuy không có ai là lão quái đã sống từ thời đại thượng cổ, thế nhưng một vài đại nhân vật thời thượng cổ vẫn có năng lực tiến hành sắc phong.
Ở thời đại xưa kia, Thiên Cổ không tính là đại nhân vật, thế nhưng lão là một trong những thiên tài ở thời đại đó, vậy nên có không ít người nhớ kỹ lão, biết rõ lão.
Một số người trong đó cũng có quan hệ mật thiết với kẻ từng sống ở thời đại thượng cổ, chẳng hạn như bộ trưởng Thiên bộ hay Huyết Hỏa Ma vương, cho nên cũng chẳng lo không có cách.
Dĩ nhiên thân phận này không phải cứ cho một tấm thẻ bài là được.
Sắc phong kỳ thật có chút phức tạp, sẽ bị quy tắc ghi chép lại.
Mà Tô Vũ đã có thể coi như một trường hợp được sắc phong đàng hoàng.
Thành chủ cổ thành, nhất là đứng đầu Hồng Mông cổ thành cũng tương đương với sắc phong tướng quân, chỉ là bây giờ đã được lão Quy nhường vị trí cho Tô Vũ.
Thiên Cổ cũng không nhiều lời, lão nói: “Cũng hy vọng là tại thời khắc nguy hiểm, bọn họ có thể thuận lợi rút lui khỏi bảy tầng, tiến vào tầng tám.”
“Tầng tám cũng không phải nơi an toàn!”
Giám Thiên Hầu thản nhiên nói: “Hiện tại không rõ tình huống tầng tám như thế nào, huống chi người có thể lên được cũng không nhiều lắm, trừ phi từ bỏ những người khác, bằng không thì đám người kia cũng không lên trên được được.
Nếu không phải là Hầu thì một người chỉ có thể mang theo hai vị tùy tùng đã là cực hạn rồi!”
Đến lúc ấy, chỉ sợ thật sự là còn sống không đến 10 người!
Bên ngoài lại lần nữa lâm vào tĩnh mịch.
Chỉ có thể yên lặng đứng nhìn!
Chuyện này không còn cách nào khác, chư vị vô địch cũng cảm thấy vô cùng biệt khuất, trơ mắt nhìn lối đi của đám hậu duệ thay nhau sụp đổ, nhìn cấp dưới lần lượt vẫn lạc mà chẳng có cách nào.
Chương 2178: Thiên Bảng Biến Hóa
Rung động đã ngừng lại.
Phân thân của Lam Thiên bị giết rất nhiều, dần dần chẳng còn lại bao nhiêu.
Hiện tại, Lam Thiên đã biến mất.
Hà Đồ và Ngốc Ngốc lại lần nữa xé rách lối đi, trốn về tầng sáu.
Lần lượt tái diễn, lần lượt tiêu hao, lần lượt có người chết, có vô địch cả giận quát: “Còn muốn tiếp tục nữa sao? Khốn kiếp! Không bằng chúng ta cùng nhau đánh xuống tầng sáu, giết Hà Đồ và người kia, chẳng lẽ cứ bị động chờ đợi mãi ở đây?”
Không ai lên tiếng.
Người nào sẽ xuống?
Người nào chịu xuống trước?
Ngươi đi xuống mà người khác không xuống thì làm sao bây giờ?
Ngươi xuống mà người khác ở trên lại chặn ngươi, dồn ép để ngươi và Hà Đồ chém giết thì phải làm sao?
Dù sao cũng không phải đồng tộc!
Đừng tưởng ở đây nhiều người thì sẽ kiêng kỵ nhau mà lầm, vô dụng thôi, tâm không đủ, mọi người không tin tưởng lẫn nhau thì có ai dám mạo hiểm làm quân tiên phong.
Có vô địch biệt khuất nói: “Bên phía Liệp Thiên các, bộ trưởng Thiên bộ có thực lực cường đại, theo ta được biết thì Huyết Hỏa Ma vương của Ma tộc cũng tới.
Hai vị đều là cường giả cách Hợp Đạo một bước ngắn.
Nếu hai vị xuống dưới thì nhất định có thể đánh chết đám Hà Đồ!”
Trong hư không, bộ trưởng Thiên bộ đeo mặt nạ màu vàng kim bình tĩnh cất giọng: “Ý của ngươi là ta và Huyết Hỏa xuống dưới, các ngươi ở trên này chờ?”
Người nọ không lên tiếng đáp lời.
Đúng, chính là tâm tư như vậy!
Hai người bọn họ xuống dưới thì nhất định có thể giết chết Hà Đồ!
Nếu họ lưu lại ở phía trên, bởi vì thực lực cường đại nên một khi đoạt bảo sẽ dễ cướp lấy Cửu Diệp Thiên Liên, sẽ trở thành kình địch của tất thảy mọi người.
“Khôn như ngươi thì quê ta có đầy!”
Tô Vũ thầm nhủ, trong nội bộ các tộc thì còn được nhưng một khi phân tộc thì chính là sự chia rẽ.
Giết Hà Đồ khó lắm sao?
Không tính là quá khó!
Nếu Huyết Hỏa Ma vương và bộ trưởng Thiên bộ nguyện ý xuống tầng sáu, chắc chắn Hà Đồ và Ngốc Ngốc sẽ bỏ chạy.
Dù Hà Đồ và Ngốc Ngốc có liên thủ thì cũng đánh không lại hai người bọn họ, nhưng mà hai vị này tuyệt đối sẽ không chịu đi xuống.
Bọn họ không xuống, Hà Đồ và Ngốc Ngốc cũng chỉ dám đại chiến ở cửa thông đạo, nếu đánh không lại thì sẽ bỏ chạy, căn bản cũng không chuẩn bị tử đấu.
Do vậy, dù trên này có nhiều vô địch như thế thì vẫn không làm gì được hai đầu Tử Linh kia.
“Tiếp tục như vậy, sớm muộn gì Hà Đồ cũng có thể mở ra thông đạo Tử Linh!”
Tô Vũ chẳng tin tưởng gì đối với những vị vô địch này, bởi vì họ thật sự quá thiếu đoàn kết, một mặt là chỉ nhớ kỹ Cửu Diệp Thiên Liên, một mặt lại cũng không muốn chiến đấu tới cùng với Hà Đồ.
Như thế mà đám Hà Đồ còn không thành công thì mới là kỳ quái!
“Áng chừng 10 ngày nữa thì Cửu Diệp Thiên Liên sẽ nở rộ, ta nên yên tĩnh một quãng thời gian, mấy ngày tới ít xuất hiện thôi!”
Cửa phòng vừa đóng thì hắn bèn quay sang bảo lão Hách: “Đừng ra ngoài, bên ngoài quá nguy hiểm, trước hết chúng ta cứ ở đây chờ Cung Vương phủ mở ra, sau đó thì lập tức về Thần Hầu Phủ! Chờ đến khi Tinh Vũ phủ đệ mở cửa, ta chẳng cần bảo vật gì chết, ta chỉ muốn sống sót đi ra ngoài!”
Lão Hách gật đầu, lòng y vẫn còn mang bao sợ hãi, đúng, đây không phải chuyện chúng ta có thể giải quyết!
Hai người bọn họ chỉ là Sơn Hải, vẫn nên lo trở về thì hơn.
Quá nguy hiểm!
Mấy canh giờ sau đó.
Cung Vương phủ mở phong bế, mấy vị vô địch lập tức tiến vào để tìm kiếm Ma Đa Na, mà Tô Vũ và lão Hách thì mặc kệ hết thảy, cả hai trực tiếp ra khỏi Cung Vương phủ.
Ở trước cửa Cung Vương phủ họ bị một vị vô địch dò xét một lượt, sau đó nhanh chóng được cho qua, Tô Vũ liền kéo theo lão Hách bay về cứ điểm của Thần tộc.
Lại qua một hồi, Tô Vũ và lão Hách đều thông qua tra xét của Thần Hầu phủ, cửa mở ra cho phép bọn họ tiến vào.
Mà toàn bộ cứ điểm Thần tộc cũng chỉ có chừng 200 vị Thần tộc còn sống.
Ít hơn trước đó một chút.
Tô Vũ vừa trở về không lâu thì một người quen đã trở về, đó là Chiến Vô Song.
Chiến Vô Song lộ ra vẻ mặt mỏi mệt, trên người còn mang theo dấu vết huyết dịch, dưới sự hộ tống của một vị chuẩn vô địch mới có thể về đây.
Một đám người dồn dập nhìn về phía bọn họ, Chiến Vô Song uể oải nói: “Càng ngày càng nguy hiểm, đừng đi ra ngoài nữa! Bảo vật tuy trọng yếu nhưng không bằng tính mạng! Bây giờ còn chưa trở về thì khả năng cao là về không được!”
Thở dài một tiếng, Chiến Vô Song lại nói: “Tất cả mọi người cứ chờ ở Thần Hầu phủ xem sao, đợi đến hết tháng thì nghĩ biện pháp rời khỏi Tinh Vũ phủ đệ, đến lúc ấy không biết còn mấy người có thể sống sót được đây!”
Hắn có chút thổn thức, có chút tự giễu.
Huyền Vô Cực đã chết!
Ma Đa Na đã trở thành đại địch của Tiên tộc, bây giờ còn chưa tìm được gã, một khi tìm được rồi thì Tiên tộc chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Tiên tộc và Ma tộc đều rối loạn, ngược lại thì Nhân tộc cùng Thần tộc lại có vẻ như không tệ.
Bất quá thế cục này có thể bảo trì được bao lâu?
Thiên tài?
Yêu nghiệt?
Chiến Vô Song thầm tự giễu, có ích gì đâu!
Ở đây chẳng có tác dụng cóc khô gì, từng vị cường giả vẫn lạc, ngay cả hắn đều cảm thấy tâm ý nguội lạnh.
Trên Thiên bảng đã thiếu đi vài người.
Đạo Thành, Huyền Vô Cực, Chú Hồn đều không còn. . .
Hôm nay Thiên bảng đã xuất hiện biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Từ khi Liễu Văn Ngạn tiến vào Nhật Nguyệt, chiến tích lúc trước cũng không còn nữa.
Bây giờ Tần Phóng và Phù Thổ Linh đã lên Thiên bảng, còn có một vị khác nữa là Thạch Nhân tộc Thạch Tôn cũng đã tiến nhập.
Hoàng Đằng quanh đi quẩn lại một hồi thì cũng trở về vị trí đệ nhất Địa bảng trước đó.
Bảng danh sách biến hóa rất lớn, trước đây có khi vài thập niên Thiên bảng đều không có gì thay đổi.
Trừ phi có kẻ tấn cấp!
Nhưng bây giờ thì khác, người chết hết mới có người thuận lợi nhập bảng, Phù Thổ Linh luôn luôn âm thầm giết người không hề gây ra động tĩnh kinh thiên động địa gì, cứ như vậy mà lên Thiên bảng.
Chiến Vô Song thầm nghĩ đến mấy chuyện này, hắn nhìn lại đám Thần tộc trong phủ đệ rồi khẽ thở dài, Thần tộc. . .
Trừ hắn ra thì Thần tộc thế hệ này không được mấy ai xuất sắc, tiếp tục như thế sợ rằng mọi chuyện sẽ hỏng bét.
Tiên tộc đều sắp bị giết sạch rồi, chỉ có Nhân tộc thành ra có vẻ yên ổn nhất.
Tô Vũ liếc qua Chiến Vô Song đang chán chường ngồi bên kia, trong lòng thì nghĩ gia hỏa này chuẩn bị xong tinh huyết thiếu nợ mình chưa.
Sau này thân phận bại lộ, hắn phải tìm đối phương để đòi mới được!
Không có thì sẽ thay bằng tinh huyết của chính Chiến Vô Song.
Chương 2179: Nguyện Ý Từ Bỏ Cửu Diệp Thiên Liên?
Thời gian cứ thế trôi qua.
Trong khi Tô Vũ đang lo tu dưỡng thì Hà Đồ lại tiếp tục đánh lên tầng bảy rồi lại trốn xuống tầng sáu vài lần.
Trong hư không, Cửu Diệp Thiên Liên đã nở đến cánh hoa thứ sáu, ba cánh còn lại có lẽ không bao lâu nữa thì sẽ hoàn toàn nở rộ.
Lam Thiên điên khùng cũng không hề yên tĩnh, mấy ngày nay y chạy khắp nơi tập sát, vừa giết lại vừa hô oan uổng, dẫn đến các vị dưới vô địch gần như không ai dám ra cửa, từng người đều co đầu rút cổ trong phủ đệ.
Tầng bảy lớn như vậy mà bên ngoài cơ hồ không thấy một ai.
Ngày thứ mười tiến vào phủ đệ.
Thân thể Tô Vũ hơi chấn động, Lăng Vân nhị biến của hắn đã triệt để hoàn thành, mấy ngày nay hắn điềm tĩnh chậm rãi tu luyện, bên cạnh đó hắn cũng dùng Dương khiếu để hấp thu nguyên khí, ăn mòn tử khí trong Dương khiếu.
Hắn sợ mình hấp thu quá nhiều rồi lại hút cho bản thân căng chết.
Hơn nữa, nếu hút Tinh Nguyệt nhiều quá khiến nàng ta phẫn nộ chạy mất thì phải làm sao?
Còn chưa tới thời điểm mấu chốt, hắn rất cần Tinh Nguyệt hỗ trợ.
“Lực lượng gần 400 vạn khiếu!”
Tô Vũ yên lặng cảm thụ thực lực của mình, thật sự rất lợi hại!
Thân thể của hắn đã tiếp cận cường giả mới vào Nhật Nguyệt bát trọng.
Dương khiếu mở ra thì trong đám Nhật Nguyệt cửu trọng, hắn cũng coi như sự tồn tại đỉnh phong!
“Áng chừng ngàn vạn khiếu thì mới đến được chiến lực chuẩn vô địch!”
Tô Vũ thầm cảm khái, thật lợi hại!
Hiện tại hắn không mở Dương khiếu nên hắn là Nhật Nguyệt bát trọng, một khi mở ra, hắn sẽ là Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong, nuốt tinh huyết của chuẩn vô địch thì hắn sẽ chính là chuẩn vô địch. . .
Thực lực của ta càng ngày càng biến thái.
Nhưng ngẫm lại thì ngoại giới cũng khó mà tưởng tượng nổi số lượng bảo vật ta tiêu hao.
Mẹ nó, bảo vật người ta dùng đến Hợp Đạo thì ta chỉ có thể lột xác Lăng Vân!
Sợ chưa?
Hắn liếc qua đám Thần tộc trong phủ đệ, nơi này có không ít cường giả, một vị chuẩn vô địch, Nhật Nguyệt thì hơn mười vị. . .
Giết sạch thì Văn Minh chí của hắn có thể lớn mạnh hơn một chút không?
Giết sạch xong thì xương sống của Thần tộc coi như bị hắn chặt đứt rồi.
“Không thì ta giả mạo Lam Thiên, giết hết bọn họ đi là xong?”
Tô Vũ thầm suy tính trong lòng, vị chuẩn vô địch mạnh nhất ở đây chắc chắn sẽ không nghĩ tới trong này còn có người muốn giết ông ta, đánh bất ngờ thì có lẽ có thể thuận lợi giết chết y.
“Được rồi, lấy Cửu Diệp Thiên Liên làm chủ! Hiện tại không thích hợp để gây sự!”
Tô Vũ đè xuống kích thích, giết người tuy có lợi thế nhưng cái lợi ấy không so được với Cửu Diệp Thiên Liên!
Hắn đi tới đình viện, hiện tại ở trên không, Cửu Diệp Thiên Liên đang hình thành cánh hoa thứ bảy, tối đa chỉ năm ngày nữa là nó có thể chính thức thành thục!
Ầm!
Ở khu vực lối đi lần nữa truyền đến tiếng nổ vang, Hà Đồ và Ngốc Ngốc lại bắt đầu công kích rồi!
Mấy ngày nay bọn họ trùng kích tới tấp, có lẽ thông đạo Tử Linh thật sự sắp bị phá vỡ.
Cùng lúc ấy.
Ở cứ điểm Nhân tộc.
Chu Thiên Phương đã trở về, ông nhìn những người còn lại trong phòng lớn, lúc này đây Nhân tộc còn dư lại không ít, đến bây giờ vẫn còn gần 300 người.
Là tộc có số người sống sót nhiều nhất!
Thế nhưng hiện tại nguy cơ càng ngày càng cao, tiếp tục như thế sẽ chống đỡ không nổi đến một tháng, thông đạo Tử Linh mở ra, vô địch bùng nổ đại chiến.
Đến lúc đấy sẽ chẳng còn ai quan tâm tới những người này được nữa.
Ông nhìn một vòng rồi thầm mắng một tiếng, không có một ai thuộc đa thần văn hệ ở đây!
Nếu bọn họ đều chết rồi. . .
Trở về biết phải bàn giao thế nào?
Không tiện ăn nói với Tô Vũ!
Chu Thiên Phương đau đầu, không có chuyện gì giúp ông bớt lo được cả, bên người ông chợt có một bóng đen xuất hiện, người nọ nhìn thoáng qua Nhân tộc một lượt, mở miệng nói: “Những người này không dễ bảo vệ, một khi đại chiến bộc phát, tuy rằng nơi đây coi như an toàn, thế nhưng Vĩnh Hằng mà muốn cường công thì phủ đệ cũng ngăn không được! Hiện tại Nhân tộc sống sót đông nhất nên đã bị các tộc kiêng kị, phải nghĩ biện pháp đưa họ rời đi.”
Chu Thiên Phương trầm giọng nói: “Không dễ, lẽ nào đưa vào bí cảnh? Nhưng bí cảnh cũng không vững chắc, không tiện đi ra ngoài.”
Bóng đen nọ phẩy tay, “Không sao, trước cứ cho vào bí cảnh để ngươi mang theo bên người! Cẩn thận một chút là được, đừng để người bên ngoài đánh bể bí cảnh, nếu không sẽ tiêu tùng.”
“Để ta mang theo?”
Chu Thiên Phương chần chừ một chút, “Hay là ngài mang theo đi, so với ta thì có vẻ an toàn hơn.”
“Không thể, ta cảm giác mấy ngày nay có một lão quỷ nhìn chằm chằm vào ta, ngươi giữ đi!”
Bóng đen lại tiếp tục nói: “Về phần đa thần văn hệ, ta thấy Liễu Văn Ngạn và Hồng Đàm ở Cung Vương phủ, hình như là tìm được cơ duyên, những người khác thì Vân Trần mang theo họ biến mất rồi, đây mới là chuyện phiền toái, Vân Trần sẽ không chết nhưng những người khác thì khó nói!”
Chu Thiên Phương cười khổ, “Lần này cứ cho là không có biến cố gì lớn, nào biết được xảy ra nhiều chuyện như vậy, Cửu Diệp Thiên Liên còn chưa nở rộ mà các tộc đều đã chết gần hết rồi!”
Vốn dĩ mọi người cảm thấy, Cửu Diệp Thiên Liên nở ra mới là thời điểm đại nạn bắt đầu.
Nào ngờ nó còn chưa nở xong thì các tộc đã chết hơn phân nửa!
Bóng đen cũng đành bó tay, “Đừng nói nữa, đâu ai dự đoán được! Còn nữa, hẳn là Tô Vũ đi vào rồi, thậm chí ta hoài nghi là do hắn khiến Hà Đồ mang đại quân Tử Linh đến.
Ta thấy không còn nhiều người nữa, tức là số lượng người chết rất lớn, nhưng mà thi thể đều mất tăm mất tích.
Ngươi cảm thấy chúng đã đi đâu?”
“. . .”
Chu Thiên Phương ngoài ý muốn, “Ngài cũng không phát hiện ra hắn sao?”
“Không phát hiện, nhưng khả năng cao hắn mới là kẻ giết Huyền Vô Cực, thôi được rồi, mặc kệ tiểu tử này, tiểu tử này gian hoạt hơn quỷ, ngươi chết thì hắn cũng không chết được.
Ta nhắc nhở ngươi một câu là để ngươi cẩn thận một chút, một khi hắn bại lộ thân phận, aiz. . .
Mọi người đều sẽ biết vì sao Nhân tộc chết ít như vậy.
Hiện giờ có lẽ đã có người hoài nghi Tô Vũ đến rồi!”
Bóng đen lắc đầu nói: “Gia hỏa này quá độc ác, giết cũng thật lợi hại! Ma Đa Na giết người nào có dữ như vậy, Lam Thiên cũng sẽ không vô cớ giết chóc những kẻ yếu kia, ngược lại hắn thì không kiêng kị gì, giết người đơn giản như ăn cơm! Ta đoán Ma tộc, Tiên tộc đều đang hoài nghi hắn đã đến, mấy người các ngươi cẩn thận một chút, thời khắc mấu chốt thì buông tha tranh đoạt, ưu tiên bảo vệ tính mạng, đừng vứt tính mạng vào tay tiểu tử Tô Vũ. . .
Cứ lo tránh trước, tiểu tử kia chưa hẳn đã cần chúng ta giúp hắn, ngược lại coi chừng chúng ta còn bị hắn liên lụy mà chết ở trong đại loạn!”
Chu Thiên Phương gật đầu, trầm giọng nói: “Ý của ngài là Tiên tộc cùng Ma tộc có thể đã đoán được hắn tới, vậy có phải sẽ cùng tính kế hắn?”
“Khó nói, dù sao ta không biết hiện tại hắn đang mạo danh người nào, Tiên Ma cũng không xác định, bây giờ cứ bất động thanh sắc trước đã, đừng đề cập tới hắn! Xác suất hắn đã tới là bảy phần, không tới là ba phần.
Nếu thực sự hắn đến rồi thì không chừng Cửu Diệp Thiên Liên đều không chiếm được, cho nên các ngươi cứ lo bảo toàn tánh mạng đi!”
Bóng đen ngưng trọng nói tiếp: “Tô Vũ không chỉ đại biểu cho chính hắn mà phía sau còn có ba tôn Bán hoàng, 35 vị thượng cổ vô địch, thế lực cường hãn ấy không hề yếu hơn Nhân tộc! Cho nên chỉ cần giết được hắn ở đây thì Thần Ma Tiên đều sẽ nguyện ý buông tha cho Cửu Diệp Thiên Liên, ngươi hiểu ý của ta không?”
Chương 2180: Bị Người Lợi Dụng
Chu Thiên Phương yên lặng gật đầu, y đã hiểu.
So với Cửu Diệp Thiên Liên thì Tô Vũ lại càng quan trọng hơn!
Điểm này dù là y thì cũng có thể nhìn ra.
Một bên là bảo vật có thể chứng đạo Bán Hoàng, một bên là bá chủ của một thế lực sau lưng có ba tôn Bán Hoàng, 35 tôn vô địch, giết Tô Vũ ở đây thì cái giá phải bỏ ra quá nhỏ, có ai mà không vui lòng?
So với việc giết Tô Vũ, để cho Nhân tộc nhiều thêm một vị Bán Hoàng thì cũng chẳng tính là gì.
“Chúng ta thật sự mặc kệ à?”
“Không quản được, cũng không biết hắn ở đâu! Huống chi ta nói rồi, có một lão quỷ đang nhìn ta chằm chằm, có lẽ Huyết Hỏa đã phát hiện ra ta, gia hỏa này không giống đám Huyết Hỏa Ma tộc khác, sống đến bây giờ vẫn không chết thì nói rõ lão không dễ đối phó!”
“Vậy ngài hãy cẩn thận!”
“Yên tâm, hắn muốn đối phó ta thì cũng không đơn giản, huống chi chưa chắc hắn đã giao thủ với ta, có vẻ hắn muốn đấu với Ma Hoàng một trận hơn!”
Bóng đen lại cười nói: “Nguy hiểm nhất vẫn là tên bộ trưởng Thiên bộ kia, thứ ông ta khát cầu chỉ có Cửu Diệp Thiên Liên! Ngươi cho rằng ông ta thật sự không làm gì được Hà Đồ sao? Ha ha, ta cho ngươi biết, kỳ thật những người kia đều đang chờ đợi, hiện tại họ áp chế Hà Đồ chỉ vì không muốn y lên quấy rối.
Cửu Diệp Thiên Liên vừa nở ra, ngươi chờ đi, Hà Đồ nhất định sẽ lên, y nhất định sẽ mở ra thông đạo Tử Linh, không quấy đục nước thì sao có thể đoạt bảo?”
Chu Thiên Phương yên lặng gật đầu, kỳ thật tất cả mọi người đều đã nhìn ra, bao gồm cả vị trước mặt này, bao gồm cả Huyết Hỏa hay bộ trưởng Thiên bộ đều đang bình tĩnh chờ đợi.
Họ đợi Cửu Diệp Thiên Liên nở rộ sẽ để Hà Đồ tiến vào, lợi dụng Hà Đồ trở thành gậy quấy phân heo.
Hà Đồ cho là không ai có thể làm gì y, trên thực tế y chỉ là công cụ bị mọi người lợi dụng mà thôi.
Mưu kế của Tử Linh có thể qua mặt một đám người sống sờ sờ hay sao?
Hà Đồ lén lút chấn động Quy Nguyên đao, vô địch tầng bảy đều mặc kệ y, chín phần mười trong số họ đều mang tâm lý nắm chắc, hiện họ chỉ cố ý áp chế tiến độ, chờ khi nở rộ mới để Hà Đồ đi lên làm kẻ đần giúp một số người đạt được mục tiêu.
Chu Thiên Phương dĩ nhiên cũng khá nắm chắc, y nói khẽ: “Không có gì bất ngờ xảy ra thì khi Cửu Diệp Thiên Liên nở rộ, Hà Đồ và Tử Linh quân chủ kia sẽ đi lên, trong thông đạo cũng không thiếu người, không biết là kẻ nào không may.
Ta thấy không chừng có người sẽ tự vác đá đập chân của mình, hy vọng đó không phải Nhân tộc!”
Nói xong y lại lắc đầu thở dài, “Những người khác thì còn đỡ, gia hỏa Tần Trấn kia ngây ngốc kia chỉ tập trung tinh thần đánh Hà Đồ, sau này phải cảnh cáo y đừng để y đánh quá độc ác.
Hạ Long Võ, Chu Phá Long đều gian hoạt như quỷ, hô cho to nhưng không hề xuất lực, ngược lại thì Tần Trấn. . .
Phải cẩn thận một chút mới được, ta thấy y thật sự có lòng muốn đánh chết đám Tử Linh kia!”
Bóng đen phì cười, “Không sao đâu, y quá yếu, đánh lợi hại hơn nữa thì Hà Đồ cũng không coi ra gì! Chỉ xem là kẻ nào xui xẻo sau khi Tử Linh xuất hiện mà thôi, những kẻ đơn độc đều biết đoạt bảo gian nan thế nào, cứ cố ý nhường bọn họ một chút, ta thấy tốt nhất là kiềm chế lại, để đám độc hành bị Tử Linh theo dõi, cũng coi như phụ trợ một tay!”
“Cũng phải.”
Hai người thương lượng xong xuôi, rất nhanh đã tan biến ngay tại chỗ.
Mà giờ khắc này, ở cửa vào bảy tầng, Tần Trấn đang thở hồng hộc, vui mừng vì cuối cùng cũng đánh lui được Hà Đồ. y trở lại chỗ cũ, thở phào rồi nói: “Ta có cảm giác bộ trưởng Thiên bộ không mạnh như tưởng tượng, những người khác cũng thế. . .”
Chu Phá Long và Hạ Long Vũ không lên tiếng phối hợp với lời này, một lát sau, Hạ Long Vũ mới nhẹ giọng dặn dò: “Qua mấy ngày nữa, khi Cửu Diệp Thiên Liên nở rộ thì ngươi đi theo chúng ta, đừng có đi loạn một mình!”
“Hả?”
“Nghe theo là được!”
Hạ Long Vũ lau sạch thanh đao của mình, cũng không ngẩng đầu lên mà nói: “Ngươi vừa chứng đạo, chết tại đây thì Đại Tần vương sẽ thương tâm, ngươi cứ theo chân chúng ta cùng hành động đi, cách xa đám Tử Linh một chút.”
“. . .”
Tần Trấn nhìn thoáng qua Hạ Long Võ rồi nhìn lại Chu Phá Long, nửa ngày sau mới hỏi: “Lại muốn làm cái gì à?”
Cảm giác như lần này lão tử lại bị tính kế rồi!
Lần trước ta chẳng hiểu ra sao mà đột nhiên chứng đạo thành công!
Các ngươi hết bảo ta chạy lại bảo ta chứng đạo rồi lại chạy.
Lần này lại thế nào nữa đây?
Hạ Long Vũ lười nói thêm, Chu Phá Long cũng không nhiều lời.
Quen là tốt rồi, không cần phải nói nhiều, tránh để xảy ra sơ xuất.
Thần Hầu phủ.
Rất nhiều người đều đang nhìn lên bầu trời, nhìn vào hư ảnh của Cửu Diệp Thiên Liên sắp nở rộ.
Bên cạnh Tô Vũ, lão Hách ngắm một hồi bèn buột miệng khen: “Đẹp quá!”
Đẹp á?
Chưa hẳn là đẹp, thế nhưng tăng thêm thuộc tính Hợp Đạo nên quả là đẹp không sao tả xiết!
Trong đại viện, nhiều vị Thần tộc khác cũng ra khỏi phòng, có cường giả Nhật Nguyệt mở miệng bàn luận: “Tộc ta có thể cướp lấy bảo vật này không?”
“Khó mà nói.”
Mọi người xôn xao nghị luận, đúng lúc đó, một thân ảnh cường hãn đột nhiên hiện lên ở cửa ra vào, “Mở cửa!”
Ngoài cửa có một vị Thần vương mới đến.
Bên cạnh Chiến Vô Song, trong mắt vị cường giả chuẩn vô địch có nhật nguyệt thay đổi liên tục, kiểm tra đối phương một hồi, vị vô địch ở ngoài cửa cũng không để ý, đợi chuẩn vô địch này dò xét xong xuôi, trên đại thể đã xác định thân phận đối phương, lúc này mới mở ra đại môn Thần Hầu phủ.
Vị Thần vương vô địch tiến vào ngay lập tức.
Ông ta không giận vì bị chuẩn vô địch dò xét, gần đây Lam Thiên điên khùng giết người trắng trợn, nên vẫn cần phải phân biệt rõ thân phận, vì vậy dù là vô địch thì cũng không thể hoàn toàn không đề phòng.
“Bái kiến Thần vương!”
Một đám người dồn dập hành lễ.
Thần vương tóc dài màu xanh lam khẽ gật đầu, toàn thân ông đều tản mát ra lực lượng lạnh lẽo thấu xương.
Phất tay đóng cửa lại, Thần vương đạm mạc nói: “Các ngươi về phòng trước đi.
Chiến Vô Song, Vũ Thánh, hai ngươi lưu lại!”
Ông gọi tên Chiến Vô Song cùng với vị chuẩn vô địch kia.
Những người khác không dám nhiều lời, nhanh chóng trở về phòng mình.
Đương nhiên Tô Vũ cũng không ở lại, hắn và lão Hách chung phòng, vào trong rồi hắn mới hiếu kỳ hỏi: “Đại nhân muốn nói cái gì thế nhỉ?”
Lão Hách cạn lời, ngươi đúng là cái gì cũng cảm thấy hứng thú, rảnh rỗi đến phát sợ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Tinh Thần Châu [Dịch] Tinh Thần Châu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Tinh-Than-Chau-SE-Audio-Truyen.jpg)
