[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 435 : Thần Binh (c2171-c2175)
❮ sautiếp ❯Chương 2171: Thần Binh
Trong viện, ngoại trừ hồ nước thì không còn gì khác, kỳ thực không chỉ có mỗi một đóa Cửu Diệp Thiên Liên, thế nhưng toàn bộ hồ nước chỉ có một đóa kia là đang tỏa ra ánh sáng.
Tô Vũ nhìn thoáng qua, cách mỗi mấy ngàn mét đều có một đóa.
Tô Vũ đếm thử một thoáng, cả hồ nước tổng cộng có 9 đóa, nhưng 8 đóa kia hoàn toàn không thấy dấu hiệu sắp nở.
Khó trách trước đó đã có tin tức tiết lộ ra ngoài, nhìn kỹ thì toàn bộ hồ nước còn có mấy đóa cũng sẽ nở rộ trong tương lai, mà cũng chẳng biết còn có tương lai hay không.
Một đám người đều giống như tiểu hài tử ló đầu ngó vào bên trong, ở trước cổng, các vị chuẩn vô địch đang tọa trấn cũng lười đi quản.
Miễn không vào trong là được!
Bên cạnh Tô Vũ, lão Hách nhỏ giọng bảo: “Chờ vô địch hái bảo vật xong, không biết chúng ta có thể vào được không, nếu được thì có thể kiếm được ít chỗ tốt đấy.”
Y vừa mới dứt lời, một thanh niên Thần tộc cách đó không xa liền cất giọng cười nhạo: “Đừng mơ tưởng! Dù đã hái được Cửu Diệp Thiên Liên đi thì cũng không cho phép bất cứ ai vào trong đâu.
Đây là bảo địa lâu dài, dù vô địch có ngắt xuống thì cũng sẽ không phá hư rễ cây, căn cứ theo ghi chép, cường giả lần trước thu thập được Cửu Diệp Thiên Liên đã là thu thập đóa thứ tám.
Các ngươi nhìn bên kia kìa, đóa nhỏ nhất ở góc trái hồ có lẽ phải thêm mấy trăm triều tịch nữa mới có thể hoàn toàn nở rộ.
Đây chính là bảo địa của vạn giới, làm sao có thể để cho chúng ta vào phá hư được!”
Tô Vũ nhìn thoáng qua, đóa thứ tám mà đối phương nói nằm ngay gần đóa sen đang nở, đích thật là nhìn nhỏ nhất, mấy trăm triều tịch cũng chính là mấy ngàn năm sau mới có thể nở một lần.
Vậy lần trước đã hái vào lúc nào?
Tổng cộng có 9 đóa, hiện tại đóa thứ chín đang nở, tám đóa trước đó đều từng nở rồi, chẳng phải là ít nhất có 8 người đã lấy được Cửu Diệp Thiên Liên sao?
Tô Vũ thầm ngẫm nghĩ, không biết người hái được chết rồi hay là còn sống.
Còn sống thì sẽ biết rõ cần phải hái thứ đồ chơi này như thế nào.
Hắn không nhìn đám hoa sen nữa mà là nhìn về phía đình đài giữa hồ.
Trong đình bây giờ chỉ có một thanh đao, một thanh đao đang lơ lửng giữa không trung, quả là bảo bối tốt!
Dù không thể bắt tới tay, dù cho thoạt nhìn chỉ thấy rất bình thường thì Tô Vũ cũng phải hô một tiếng bảo bối tốt.
Binh khí trấn áp lối đi khẳng định sẽ là Thần binh!
Thần binh đều là bảo bối tốt.
Tô Vũ có rất nhiều bảo bối nhưng nhiều thế nào thì hắn cũng không có Thần binh, chỉ có Văn Minh Chí xem như là hình thức ban đầu của Thần binh mà thôi, có điều muốn tấn cấp đến Thần binh thì có lẽ đời này đều không có hi vọng, hình thức ban đầu là hình thức ban đầu, không phải là Thần binh thật sự.
Thần binh chân chính có uy năng vô cùng cường đại, tỉ như Liệp Thiên bảng có thể bao trùm chư thiên để truyền đạt tin tức, thu thập khí tức, mạnh mẽ đến đáng sợ.
Toàn bộ gia sản của Tô Vũ gom chung vào một chỗ thì cũng chưa chắc đã có thể đổi lấy một thanh Thần binh.
Đây chính là giá trị của Thần binh!
Bấy giờ chư thiên vạn giới cũng không có Thần binh sư, không ai có khả năng rèn đúc ra được Thần binh, chỉ có nghĩ biện pháp rèn đúc Thiên binh, sau đó để Thiên binh tấn cấp, dĩ nhiên như vậy thì không tính là Thần binh sư, dù có tấn cấp thành công thì cũng không tính, bởi vì không có cách nào trực tiếp chế tạo ra được.
Bán Hoàng các tộc cũng chỉ dùng Thiên binh đỉnh phong, rõ ràng là Thần binh cực kỳ hiếm thấy.
Tô Vũ cũng không nhàn rỗi, hắn trực tiếp hỏi: “Cây đao kia thật sự là Thần binh sao? Nó có bao nhiêu đạo kim văn? Cung vương chết rồi, chẳng lẽ thanh đao này còn có thể sử dụng à?”
Một vị Nhật Nguyệt Thần tộc vội quát: “Ở đây thì bớt nói lại! Mặc dù cường giả thời thượng cổ đã chết rồi thì có lẽ cũng có tàn niệm lưu lại, thanh đao kia là Thần binh, Thần binh có linh tính, ngươi cho rằng Thần binh giống như Địa binh chắc? Thần binh có linh trí, hiểu chưa?”
Nói về Cung vương, cẩn thận thanh đao kia đột ngột đâm cho ngươi một nhát thì ngươi liền xong đời!
Tô Vũ im miệng ngay lập tức, được rồi.
Thần binh có linh trí, hắn là Đúc Binh sư, trên đại thể cũng hiểu rõ một chút, chung quy vẫn phải xem thủ đoạn rèn đúc.
Tỉ như Văn Minh Chí của Tô Vũ.
Hư ảnh cự thú trên mỗi một trang sách đều có linh trí nhất định, thế nên nếu sau này nó có thể trở thành Thần binh, vậy thì đây chính là Thần binh có linh trí đúng nghĩa.
Hoặc như chùy mà lão Triệu rèn đúc đã được ông uẩn dưỡng chủ thần văn ở bên trong, nếu nó tấn cấp Thần binh, một khi lão Triệu chết mà thần văn vẫn còn, vậy thì nó cũng sẽ có chút linh tính, còn nếu thần văn cũng vỡ theo thì chùy của lão Triệu sẽ chỉ như binh khí thông thường mà thôi.
Còn có một số Đúc Binh sư ưa thích dùng người để đúc.
Ví dụ như Hồ Kỳ.
Trước kia vị này đã đúc một tên Nhật Nguyệt, giả dụ tàn niệm của đối phương còn tồn tại thì binh khí mà Hồ Kỳ rèn ra sẽ có linh tính.
Không biết thanh Thần binh lơ lửng bên kia được đúc bằng cách nào.
Nhân đúc pháp chính là thứ nguy hiểm nhất!
Nhân đúc pháp đại biểu là tà binh, chủ nhân chết thì có lẽ binh khí sẽ mất khống chế.
“Hẳn không phải là nhân đúc pháp, bằng không nó sẽ không tuân thủ quy củ mà ở đây trấn áp lối đi, chắc là phương pháp rèn đúc chính thống!”
Tô Vũ yên lặng quan sát, trong mắt tràn lan ra hào quang nhàn nhạt.
Hắn muốn nhìn thử xem có biện pháp nào phóng xuất Tử Linh hay không.
Còn việc phóng xuất sẽ gây ra bao nhiêu phiền toái thì hắn hoàn toàn không bận tâm.
Địa phương quỷ quái này vốn là chốn người ăn người.
Ngươi không ăn thịt người thì người khác liền ăn ngươi.
Không nói đâu xa, nếu biết hắn ở đây, Tô Vũ hoài nghi các vị Tiên vương sẽ lập tức mặc kệ Ma Đa Na, dù thật sự là do Ma Đa Na giết Huyền Vô Cực thì bọn họ cũng sẽ liên hệ với đám Ma vương tới giết Tô Vũ trước.
Bởi vì đây là mệnh lệnh của nhiều vị Bán Hoàng.
“Không dễ xử lý lắm, nhưng cũng không hoàn toàn là hết cách!”
Tô Vũ thầm phán đoán một thoáng, loại binh khí này không phải không có biện pháp chưởng khống.
Có điều cần đáp ứng một vài yêu cầu, thứ nhất là huyết mạch, thứ hai là công pháp.
Nếu binh khí này là của Cung vương, vậy thì cần huyết mạch hậu duệ của Cung vương, hoặc là công pháp mà năm đó Cung vương tu luyện, từ đó, hắn mới có hi vọng chưởng khống cây đao này.
“Hình như Hà Đồ chính là huyết mạch của Cung vương.”
Đây là tin tức mà Tô Vũ nghe được từ chỗ Tiên tộc, hắn cũng không biết là thật hay giả.
Thế nhưng Hà Đồ chết rồi, người chết thì huyết mạch tự nhiên cũng bị chặt đứt.
“Vậy thì chỉ có thể dựa vào công pháp, Tử Linh có vẻ không được, hình dáng Tử Linh đã thay đổi, công pháp cũng không đồng dạng, nói như vậy, dù là Hà Đồ thì cũng khó có thể giữ được thanh đao này!”
Đây là chuyện thường tình, bằng không Hà Đồ sớm đã tới lấy rồi, đâu phải là y chưa từng vào đây.
Xem xong đao lại nhìn Cửu Diệp Thiên Liên.
Tô Vũ nảy lên vô số suy nghĩ, chỉ là vẫn chưa nghĩ ra được làm như thế nào để thuận lợi lấy được thứ kia, quá khó khăn!
Đang nghĩ ngợi, Tô Vũ chợt nghe thanh âm nghị luận của người khác, hắn lập tức nhìn về nơi xa.
Ngay trong hồ nước, hoặc là nói sát về phía cửa sau của Cung Vương phủ, trên không bên đó chợt có một vòng xoáy.
Nó cách đình giữa hồ chừng vạn mét, đó là lối vào tầng tám!
Bên tai, có người nhỏ giọng thì thầm: “Nghe nói bảo vật ở tầng tám lại càng nhiều, bởi vì có vô số cường giả lập phủ đệ ở bên trên.
Các vị ấy mạnh mẽ đáng sợ, đều là Hoàng hết, tùy tiện một lỗ hổng cũng đủ cho chúng ta ăn no rồi! Đáng tiếc là không có cách nào đi lên!”
“Đi lên? Nghĩ gì vậy! Nghe nói tầng tám thật sự có cường giả thời thượng cổ sinh tồn, còn sống đó.
Ta nghe bảo năm xưa từng có người muốn lên tám tầng, cường giả vô địch xông vào mà bị một đấm đập chết ngay tại chỗ luôn!”
“Thật hay giả?”
“Dĩ nhiên là thật, lão tổ tông ta nói mà, cụ thể có phải hay không thì ngươi đi mà hỏi lão tổ tông!”
“. . .”
Chương 2172: Ta Không Dễ Chịu, Các Ngươi Cũng Đừng Hòng An Ổn
Tầng tám!
Ma Đa Na cũng muốn lên tầng tám, hình như gã muốn tới phủ đệ của Ma Hoàng thượng cổ để đoạt lấy bảo vật, hẳn là gã phát điên rồi.
Thế nhưng Tô Vũ cũng từng nghe Tiên vương nói, nếu có chức vụ trở về tầng tám báo cáo công tác thì sẽ được phép đi vào.
Có điều đẳng cấp Tô Vũ còn quá thấp.
Cho vào thì cũng chưa chắc có thể loạn động.
Hắn là chủ nhân cổ thành, nghiêm chỉnh mà nói thì chức vụ này ở thời đại xưa kia sẽ là cấp bậc tướng quân.
Vốn dĩ các vị Thiên Diệt ngay từ đầu đều là thành chủ, sau này bởi vì tử khí quá nồng đậm, không có biện pháp một mình trấn thủ nữa nên mới hóa đá để giảm bớt ăn mòn, đồng thời phải chọn thành chủ kế nhiệm để phân chia áp lực.
Tô Vũ có Thành chủ lệnh của Hồng Mông cổ thành, nếu tính ra thì dựa theo thượng cổ quy tắc, có lẽ hắn còn có phong hào tướng quân, thấp hơn so với Hầu, thế nhưng so với đám gia hỏa bình thường thì cao cấp hơn nhiều.
“Lối vào tầng tám gần như vậy…”
Tô Vũ thầm nghĩ, liệu có thể trốn lên tầng tám không?
Chiếm lấy Cửu Diệp Thiên Liên rồi chạy ngay lên tầng tám?
“Mấu chốt là trong số các vô địch ở đây, có lẽ sẽ có những người khác lên được.
Ví dụ như bộ trưởng Thiên bộ.
Giám Thiên hầu là Hầu, bộ trưởng Thiên bộ có thể đã được y sắc phong tướng quân! Vả lại đâu chỉ một mình lão, ai biết đám lão già thượng cổ có vị Hầu hay phong hào tướng quân nào còn sống sót hay không.”
Tô Vũ đau đầu, càng nghĩ càng phiền toái.
Dù hắn có thể đoạt bảo, thế nhưng chưa chắc hắn đã bình an chạy thoát, một đống vô địch đang nhìn chằm chằm đây này, chạy cái rắm ấy!
Tầng tám. . .
Tử Linh giới!
Thật sự lấy được bảo vật thì hình như chỉ có hai con đường này để thoát thân.
Còn chưa kể là chạy tới tầng tám cũng chỉ tránh mặt được một lúc, đợi tới hết thời gian ở trong Tinh Vũ phủ đệ, buộc phải ra ngoài thì hắn còn phải nghĩ cách làm sao để về thành.
Bên ngoài có vô số vô địch đang ngó chừng.
Từ đây về tới Tinh Hồng cổ thành cũng là một khoảng cách đủ khiến hắn đau não.
“Không đoạt bảo, khiêm tốn một chút thì còn đỡ, sẽ không có đại sự gì! Nhưng một khi đoạt bảo thành công thì ta sẽ vô phương điệu thấp, thân phận của ta chắc chắn bại lộ, khi đó muốn đi ra ngoài liền vô cùng khó khăn!”
“Có lẽ chỉ có thể vào thông đạo Tử Linh, nhảy vọt qua Tử Linh giới, sau đó âm thầm trở lại cổ thành.
Có Tinh Nguyệt hỗ trợ thì ta có thể trở về!”
Có điều Tinh Nguyệt… Mẹ nó, quá nguy hiểm!
Thật sự tới Tử Linh giới, không chừng Tinh Nguyệt lại lén lút thủ tiêu mình cũng nên.
Tại đây thì nàng vẫn phải giữ quy tắc, nhưng tiến vào địa bàn của nàng thì ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Tô Vũ suy nghĩ về đường lui, dù không đoạt bảo thành công thì hắn cũng phải tìm cho mình một lối thoát.
“Hoặc là vào lúc truyền tống trở về, ta sẽ lừa giết những tên kia… Không, không được, người còn sống ra ngoài quá ít thì chắc chắn thân phận của ta vẫn sẽ bại lộ.”
Phiền toái!
Tô Vũ còn đang đau đầu suy tư, nơi xa bỗng truyền đến tiếng nổ rền vang kịch liệt!
Sau một khắc, giọng cười của Hà Đồ truyền đến: “Tiếp tục đi, hôm nay bản tọa nhất định phải lên!”
Ầm ầm!
m thanh chấn động, binh khí va chạm, quyền cước lăng không.
Mà giờ khắc này, ánh mắt Tô Vũ khẽ động, hắn nhìn về hướng cây đao trong đình, lúc bấy giờ thanh đao nọ thế mà hơi hơi chấn động một cái, mà theo sự rung động ấy, từ đình giữa hồ giống như có tử khí nhàn nhạt lan ra.
Không chỉ hắn mà những vị chuẩn vô địch đang thủ vệ đều dồn dập bùng nổ thần quang nhìn lại bên kia, lập tức có một vị chuẩn vô địch Tiên tộc quát: “Cẩn thận, thông tri chư vị vô địch, Hà Đồ có tâm tư khác, Thần binh trấn thủ có dị động!”
Rất nhanh, thanh âm của một vị chuẩn vô địch truyền khắp bốn phương: “Chư vị đại nhân, Hà Đồ đang chấn động Thần binh trấn thủ, cố ý mở ra thông đạo Tử Linh, chư vị đại nhân hãy cẩn thận!”
Lời này vừa nói ra, Hà Đồ lập tức mắng: “Mắt chó thật đúng là sắc nhọn, tầng bảy là hang ổ của bản tọa, các ngươi chiếm đoạt địa bàn của bản tọa mà còn muốn ngăn trở bản tọa về nhà, cứ chờ đó!”
Dứt lời, tiếng chấn động chợt biến mất, rất nhanh, bên kia đã trở nên yên tĩnh.
Trong nháy mắt, vài vị vô địch bay tới, họ không vào trong mà chỉ đứng từ xa nhìn về phía đình đài giữa hồ.
Có vị vô địch lên tiếng: “Chú ý nơi này, Hà Đồ cố ý chấn động Thần binh để mở lối đi, nếu còn bất kỳ dị động gì khác thì lập tức báo cho chúng ta biết! Còn nữa, trong Cung Vương phủ không cho phép chém giết Nhật Nguyệt cửu trọng trở lên, bằng không. . .
Hừ!”
Giết Nhật Nguyệt cửu trọng ở đây sẽ dẫn xuất Tử Linh vô địch, cũng sẽ dẫn đến phong phủ, dù là vô địch như họ thì cũng rất khó chịu.
Cho nên giờ phút này họ phải ra lệnh hạn chế, không cho phép chuẩn vô địch chinh chiến ở đây.
Vị vô địch nọ nói xong thì định rời đi, bất quá rất nhanh một tôn Tiên vương đã lạnh lùng cất giọng: “Trước không nói chuyện này, khi phong cấm mở ra, Ma tộc muốn chủ động giao Ma Đa Na hay là để bọn ta tự mình tới đón gã?”
Vô địch mới tới chính là Ma tộc Ma vương.
Nghe thấy lời của Nguyệt Thực Tiên vương, ông nhíu mày nói: “Chư vị nhất định phải thêm phiền vào lúc này à? Tiên Ma khai chiến sẽ thiếu đi hơn mười vị vô địch, ai sẽ tới ngăn cản Hà Đồ? Còn chuyện Ma Đa Na đánh chết Huyền Vô Cực thì đó chuyện của chúng, chờ ra khỏi Tinh Vũ phủ đệ đã rồi lại nói! Hiện tại Tiên tộc muốn để các chủng tộc khác kiếm tiện nghi sao?”
Nguyệt Thực Tiên vương lạnh lùng chất vấn: “Xem ra Ma tộc vẫn muốn bao che cho Ma Đa Na?”
Ma vương cũng lạnh lùng đáp trả: “Có phải Tiên tộc cảm thấy chư thiên vạn tộc đều phải nghe theo các ngươi hay không? Có phải là cảm thấy bây giờ Ma tộc rất sợ Tiên tộc? Ta nói thẳng luôn, thiên tài Tiên tộc có ai mạnh hơn Ma Đa Na à?”
Nguyệt Thực Tiên vương hừ khẽ, “Nếu ngươi đã nói vậy thì đừng trách chúng ta phá hư quy củ, dù sao đám Huyền Vô Cực đều đã chết, năm vị Tiên vương chúng ta đồ sát oắt con Ma tộc các ngươi vẫn được!”
“Ngươi cứ thử xem!”
Ma vương không hề chùn bước, mà Nguyệt Thực Tiên vương thì chỉ lạnh mặt không thèm đáp.
Thiên tài thế hệ này đã bị giết vô số, số lượng còn lại của Tiên tộc dĩ nhiên không ít, nhưng thật sự chọc tới Tiên tộc thì họ sẽ phá hư quy củ, giết hết là xong!
Vô địch không dễ giết nhưng giết kẻ dưới vô địch còn không đơn giản sao?
Ma vương tuy nói cứng miệng, nhưng trong lòng không khỏi thầm mắng, việc này quả thật không dễ xử lý.
Hỗn đản Ma Đa Na quả là đủ hung ác.
Ngươi giết Dương Hồ cũng chẳng sao, nhưng ngươi lại giết sạch đám thiên tài của bọn họ, lần này thì hay rồi, Tiên tộc sẽ không còn cố kỵ gì nữa!
Dù sao thiên tài của họ đều chết cả rồi!
Đã như vậy, bọn họ cũng sẽ giết lung tung, cùng lắm thì vô địch khai chiến, vô địch không dễ dàng chết nhưng dưới vô địch dù có chết sạch thì Tiên tộc cũng không đau lòng!
Ta không dễ chịu, các ngươi cũng đừng hòng an ổn!
Chương 2173: Thủ Đoạn Cưỡng Từ Đoạt Lý
Ánh mắt Ma vương biến ảo, rất nhanh ông lớn tiếng quát: “Tiên tộc đừng có nổi điên! Đừng quên, Nhân tộc, Thần tộc, Long tộc đều có hàng loạt thiên tài tiến vào, vận khí của Tiên tộc ngươi không tốt liền muốn đem các tộc ra khai đao sao?”
Ông ta quyết định cứ quấy đục nước đã rồi lại nói!
Tiên tộc chỉ có chừng ấy thiên tài nên không còn cố kỵ gì, nhưng mọi người thì khác.
Mặc dù mọi người đều biết là lời này chỉ muốn tạo ra náo loạn nhưng đúng lúc đó, ở nơi xa vẫn có âm thanh đạm mạc truyền đến: “Tiên Ma chi tranh, có một số việc vẫn phải tuân thủ quy củ, bằng không thì ngươi giết thê nhi hậu duệ của ta, ta lại giết thê nhi hậu duệ của ngươi, quá lộn xộn! Giết lung tung như thế thì chư thiên vạn tộc đã sớm diệt vong! Vạn giới bất diệt, vạn tộc hưng thịnh chính là vì còn có một số quy củ tồn tại! Nguyệt Thực Tiên vương, dưới Vĩnh Hằng giết được Ma Đa Na thì đó là do thực lực gã không đủ.
Vĩnh Hằng thì đừng tham dự vào, miễn cho bị người khác chê cười!”
Đó là một tôn Thần vương, rất nhanh bên phía Long tộc cũng có Long vương cất giọng: “Tiên tộc còn có không ít hậu bối ở đây, các vị Tiên vương hà tất lại đi làm to chuyện.”
Nhân tộc thì không lên tiếng, tùy cho các ngươi đánh tới đánh lui, đừng liên lụy tới chúng ta là được.
Lần này Nhân tộc hết sức thoải mái!
Nhân tộc chưa kịp bị người ta nhằm vào thì Tiên Ma đã tranh đấu trước, cảm giác hóng kịch vui này quả thật rất sung sướng!
Mọi người không nguyện ý trở mặt với Tiên tộc, đây cũng là chuyện rõ ràng.
Vẻ mặt Nguyệt Thực Tiên vương băng hàn, “Vậy thì cứ chờ xem! Chư thiên vạn tộc còn không có ai dám giết nhiều người Tiên tộc như vậy mà không bị trừng phạt.
Đừng nói chỉ là một tên Ma Đa Na không quan trọng, dù là Ma Hoàng giết Huyền Vô Cực bọn hắn thì cũng phải cho chúng ta một lời công đạo!”
Tất cả mọi người đều kháng cự bọn họ giết chóc linh tinh, Nguyệt Thực Tiên vương cũng biết lúc này không nên nói những lời kia nữa, miễn cho khiến mọi người phản cảm, hợp lại nhằm vào bọn họ.
Nhưng mà thù này không thể không báo!
Đúng lúc đó, lại có một âm thanh vang lên: “Ma Đa Na không phải kẻ giết chóc lung tung, có lẽ là đã có hiểu lầm! Ta đoán gã bị người hiếp bách, hoặc là vì nguyên nhân nào khác, thậm chí đã bị người ta thay thế.
Ta thấy vẫn nên điều tra xem thử Nhân tộc Lam Thiên đang ở đâu đi! Còn về lực lượng Ma Hoàng hiện ra trước đó, cách phong cấm thì ai có thể phân biệt thật giả? Lam Thiên và Ma tộc có quan hệ lâu năm, y lại còn có phân thân Ma đạo.
Y muốn giả mạo thành Ma Đa Na còn không phải rất dễ dàng sao?”
Nghe thế, Hạ Long Võ liền lên tiếng: “Long Diệu, Ma tộc các ngươi bớt hắt nước bẩn vào chúng ta! Ma Đa Na đã tự mình thừa nhận, làm sao hả, ngươi còn muốn chỉ hươu bảo ngựa à?”
Vị cường giả Ma tộc kia lại nói: “Ngươi vội vã phủ nhận làm gì? Ta chỉ đưa ra một loại khả năng mà thôi! Thậm chí vừa rồi đúng là Ma Đa Na xuất hiện nhưng gã đã bị Lam Thiên hoán cải trí nhớ thì sao? Đây cũng đâu phải là điều không thể! Bằng không sao Ma Đa Na lại có bản lĩnh giết nhiều cường giả như vậy! Chẳng lẽ là Chiến Khuê mạnh hơn, giết Dương Hồ xong rồi cũng phế đi? Thế nhưng, ta từng cảm ứng được đạo dị tượng ngã xuống đầu tiên là Chiến Khuê chứ không phải Dương Hồ.”
“Điều này nói rõ cái gì? Nói rõ Chiến Khuê chết trước, cứ cho là gã làm Dương Hồ bị thương nặng nhưng Ma Đa Na thật sự có thể tùy tiện đánh giết những người kia sao? Ta thấy thương thế của gã không quá nặng, làm sao có thể làm được? Dù thôn phệ tinh huyết Ma Hoàng thì gã cũng không cường đại như vậy, nhưng ta nghĩ Lam Thiên thì có thể làm được!”
Lời này vừa nói ra, dù là Tiên tộc thì cũng thấy dao động.
Không phải không có lý do để phỏng đoán!
Mà gã Ma vương kia lại lần nữa lên tiếng: “Nếu bây giờ Lam Thiên đang ở trong Cung Vương phủ, y liền đáng bị tình nghi, trừ phi y xuất hiện ở bên ngoài Cung Vương phủ, ta sẽ. . .”
“Ngươi tìm ta à?”
Ngay một khắc này, ở hư không xa xa, một vị lão giả râu tóc bạc trắng khẽ vuốt râu xuất hiện, y cười ha hả nói: “Ngươi đang tìm ta sao?”
Gã Ma vương hơi ngẩn ra, rất nhanh gã đã đổi giọng: “Lam Thiên, không cần thiết như thế, càng tỏ vẻ thì lại càng chứng tỏ ngươi đang che giấu.
Ngươi có vô số phân thân, người nào mà biết ai mới là chân thân của ngươi, xem ra ngươi chột dạ rồi, bằng không hà tất vội vã hiện thân như thế làm gì.”
Giờ khắc này, trong Cung Vương phủ, Tô Vũ đều phải kinh ngạc tán thán!
Rất muốn vỗ tay một tiếng cho đối phương.
Ta đệch, lợi hại!
Thủ đoạn cưỡng từ đoạt lý của tên Ma vương này quả là vô địch thiên hạ.
Lam Thiên không xuất hiện thì sẽ bị tình nghi, Lam Thiên xuất hiện thì chính là có tật giật mình, cố tình che giấu, dù sao Ma tộc đã quyết tâm hắt nước bẩn cho Lam Thiên rồi!
Người là do Lam Thiên giết, dù không phải thì cũng là do Lam Thiên khống chế Ma Đa Na giết.
Tóm lại thủ phạm chính là Lam Thiên!
Còn Ma Đa Na chỉ là một kẻ vô tội.
Không thể không nói, Tô Vũ vừa hâm mộ, vừa có chút ghen tỵ.
Không hổ là thiên kiêu của đại tộc.
Một đám Ma vương đều dám mở mắt nói lời bịa đặt, vu oan cho Lam Thiên chỉ vì Ma Đa Na.
Cũng vì hắn biết rõ Lam Thiên không làm, bằng không Tô Vũ cũng phải nói một tiếng thật sự sảng khoái, nếu hắn là Ma Đa Na thì đại khái cũng phải cảm kích vô cùng.
Ma tộc vẫn luôn rất ra sức!
Đương nhiên, kẻ khó chịu là Lam Thiên cùng Nhân tộc, nhưng cái này thì liên quan gì tới Ma tộc?
Bọn họ sẽ để ý Lam Thiên có vui hay không à?
Quả nhiên, nơi xa, mấy đạo khí thế bùng nổ, đó là khí thế của cường giả Nhân tộc, Tần Trấn phẫn nộ quát: “Hay cho một đám da mặt dày, Ma tộc Ma Đa Na các ngươi đã tự mình thừa nhận mà cũng có thể vu oan được cho kẻ khác!”
Gã Ma vương lại phản bác: “Nhân tộc không chết mấy người, chỉ có các tộc là tổn thất nặng nề! Đúng sai thì trong lòng mọi người đều nắm chắc, đây có phải mưu kế của Nhân tộc hay không thì mọi người cũng nên rõ ràng! Ma Đa Na là nhân vật cực kỳ trọng yếu của tộc ta, giết Huyền Vô Cực, vu oan Ma Đa Na, kế sách thật hay! Chư vị đạo huynh Tiên tộc đừng bị mắc lừa, nếu Tiên Ma thật sự khai chiến không biết kẻ chiếm tiện nghi sẽ là ai đây!”
Đúng vào lúc này, giọng của Huyền Hách Tiên vương truyền đến: “Nguyệt Thực, tạm thời không nên vọng động! Lời Long Diệu đạo huynh nói không phải không có lý, đúng sai cứ chờ ra ngoài lại xem kỹ! Ai dám giết người của chúng ta thì chúng ta sẽ bắt hắn đền mạng, chuyện sớm hay muộn mà thôi!”
Nguyệt Thực Tiên vương hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Mà nơi xa, Lam Thiên hậm hực phản bác: “Chuyện này… ta vô tội mà, ta oan uổng quá!”
Y lộ vẻ mặt bất đắc dĩ, “Há có thể vấy bẩn sự trong sạch của ta như thế! Lam Thiên này ra tay không ác độc như vậy, nếu nói về kẻ giỏi mấy trò xấu xa thì tiểu tử Tô Vũ kia còn tạm được, sao các ngươi không dứt khoát vu oan cho Tô Vũ đi? Cứ bảo là hắn đã tới, đang trốn trong đám người các ngươi, là hắn gây ra mọi chuyện, hết lần này tới lần khác cứ vu oan ta làm gì?”
“. . .”
Tô Vũ vừa rồi còn thấy đồng tình với vị này, hiện tại thì quên đi.
Lão đầu chết tiệt, ngươi cút luôn đi!
Bọn họ hắt nước bẩn cho ngươi cũng do ngươi đáng đời, lão gia hỏa này thế mà còn ném nước bẩn sang cho ta, chuyện này có quan hệ gì với ta?
Ta cũng đâu vào Tinh Vũ phủ đệ!
Đúng vậy, ta không vào, không phải ta còn đang ở trong cổ thành sao?
Chương 2174: Ta Ủy Khuất Quá!
Tô Vũ thầm nhủ, Lam Thiên quả thật rất thảm, mà Ma tộc cũng không phải thứ gì tốt, cái nồi này thế mà cũng có thể ném ra ngoài.
Hắn còn đang nghĩ ngợi, Lam Thiên bỗng uất ức gào lên: “Các ngươi vu oan cho ta, tại sao lại làm vậy? Ta vô tội, thật sự không phải ta làm. . .”
Y tỏ ra oan ức muốn chết, có điều tư thái tủi thân kia lại khiến cho người ta bất giác không rét mà run.
Sau một khắc, trong tay Lam Thiên bỗng xuất hiện một bóng người, y gằn dỗi nói: “Các ngươi lại vu oan cho ta, uổng công ta còn muốn thả vị huynh đài này ra, giờ thì không thả nữa.”
Dứt lời, ầm một tiếng.
Một vầng nhật nguyệt rơi xuống, đó là một tôn chuẩn vô địch, đến cuối cùng vị này đều không thể thốt ra một lời nào thì đã bị Lam Thiên thẳng tay bóp chết!
Lam Thiên bày ra vẻ mặt bị tổn thương sâu sắc, trong nháy mắt khi một vị Thần vương lao tới, y đã tan biến vô tung vô ảnh ngay tại chỗ, có điều giọng nói như ma quỷ khóc than kia vẫn truyền vang khắp hư không: “Ta ủy khuất quá, thật sự không phải ta mà, ta ủy khuất lắm đó.
Ta ủy khuất đến nổi muốn nổi giận, các ngươi không phải là người, các ngươi lại vu oan cho ta. . .
Các ngươi dám vu oan ta à. . .”
Vô số thanh âm quỷ mị truyền vang toàn bộ tầng bảy, lúc này dù là mấy vị vô địch cũng đều biến sắc.
Bốn phương tám hướng, vô số Lam Thiên xuất hiện, cả đám đều đang đồng thanh kêu oan.
Có nam có nữ, có trẻ có già.
Đám Lam Thiên đó đều chỉ biểu lộ ra dáng vẻ oan uổng, khóc lóc.
“Tại sao các ngươi lại vu oan cho ta?”
“Ta ủy khuất quá đi!”
“. . .”
Đồ điên!
Tôn Thần vương nọ nhịn không được mắng to: “Liên quan gì tới Thần tộc chúng ta!”
Đệt!
Chuyện là do Ma tộc làm, ngươi lại giết cường giả Thần tộc làm cái gì?
Khốn nạn!
Thực lực tên điên này hình như đã cường hãn hơn trước, y đột ngột ra tay bắt một vị chuẩn vô địch ngay trước mắt mọi người mà hoàn toàn không có ai cảm ứng được.
“Ta mặc kệ, ta ủy khuất lắm.
Ta cực kỳ ủy khuất a. . .”
Tiếng kêu gào lanh lảnh của Lam Thiên vẫn còn truyền vang, vị Thần vương kia cấp tốc phá không chém giết mấy đạo thân ảnh nhưng lại không thay đổi được gì.
Thanh âm của Lam Thiên nhất thời càng thêm bén nhọn: “Ta ủy khuất quá, ta muốn trút giận. . .
Ta cho Ma tộc một cơ hội nói xin lỗi ta, bằng không ta liền nổi giận!”
Nghe thế, mấy vị Ma vương đều đổi sắc mặt.
Tên điên này khó chơi như vậy sao?
Y mới là Nhật Nguyệt cửu trọng thôi, còn chưa phải chuẩn vô địch, bởi vì y không có tam thế thân, chỉ có vạn đạo thân rối tinh rối mù.
“Nhân tộc muốn gây hấn với vạn tộc sao?” Một vị Ma vương giận dữ gầm lên.
“Phốc!”
Một ánh đao trực tiếp lóe sáng, Hạ Long Võ lạnh lùng quát: “Thật sự tưởng tộc chúng ta dễ bắt nạt à? Lam Thiên và Vạn Thiên Thánh đã mưu phản Nhân tộc, các ngươi còn muốn thế nào? Có bản lĩnh thì tự các ngươi đi giết đi!”
Nào ngờ ngay lúc này, âm thanh đầy u oán của Lam Thiên lại nổi lên: “Không có mà, ta không làm phản, ta và Thiên Thánh chỉ muốn xây dựng lại Nhân tộc, ta không làm phản gì hết, sao cả ngươi cũng đổ oan cho ta? Ta ủy khuất quá a. . .”
“. . .”
Đồ tâm thần!
Hạ Long Võ cũng không có cách nào, thôi được rồi, không để ý tới Lam Thiên nữa.
Nói thật, y luôn hạn chế tối đa phải dây dưa với tên điên kia, nghe Lam Thiên kêu oan, y chỉ có cảm giác không rét mà run.
Mà sau khi Ma vương tránh đi ánh đao mới rồi thì ông cũng bình tĩnh lại, không gây thêm chuyện nữa.
Mặc kệ!
Ném cái nồi đen sang cho Lam Thiên là xong, không cần thiết phải dây dưa với Nhân tộc.
“Thật ghê gớm!”
Giờ khắc này, ở phụ cận, mấy vị cường giả đều thấp giọng bàn tán về Lam Thiên.
Đối phương không phải vô địch, nhưng lại khiến vô địch nơi đây đều phải e ngại.
Lam Thiên giết chuẩn vô địch dễ như giết gà con, cái tên này thật sự là Nhật Nguyệt cửu trọng sao?
Mà bên phía Thần tộc, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt khó coi, hết sức phiền muộn.
Ma Tiên giằng co rồi vu oan cho Lam Thiên ngươi, tự nhiên ngươi lại giết cường giả Thần tộc ta làm cái gì?
Quả nhiên, vô phương giao tiếp với kẻ tâm thần.
Bên cạnh Tô Vũ, một vị cường giả Thần tộc truyền âm cho chúng nhân Thần tộc, dặn dò: “Cẩn thận một chút, tránh xa tên điên đó ra, y triệt để phát điên rồi, có giết ai thì cũng không kỳ lạ! Đáng tiếc thay cho cường giả tộc ta. . .”
Vị này cực kỳ bất đắc dĩ, nãy giờ Thần vương truy sát khắp nơi đều không tìm được bản tôn của Lam Thiên, quỷ mới biết rốt cuộc chân thân của y đang ở đâu.
Mà giọng điệu u oán của Lam Thiên vẫn chưa chịu ngừng, còn đang vang vọng khắp từng ngõ ngách Cung Vương phủ.
Đến cả Tô Vũ cũng cảm thấy hoảng sợ.
Mẹ nó, sao mà y hệt như oán niệm của lão Chu vậy? Hắn mơ hồ có cảm giác oán niệm của hai kẻ này sắp hòa hợp lại cùng nhau luôn rồi.
Lam Thiên, tốt nhất ngươi đừng nháo nữa, cẩn thận khiến lão Chu tỉnh lại bây giờ!
Đúng vậy, theo lý thuyết thì Lam Thiên không có cách nào liên hệ được với lão Chu, nhưng rõ ràng Tô Vũ lại có cảm giác lão Chu mới vừa gợn sóng.
Chẳng lẽ lão Chu cũng là biến thái sao?
Ta đệch!
Lam Thiên là biến thái! Lão Chu ngài đừng có mà học theo chứ!
Tô Vũ trộm mở ra một khiếu huyệt, bên tai hắn rất nhanh đã truyền đến tiếng gầm gừ của lão Chu.
“Ta ủy khuất quá!”
“. . .”
Tô Vũ bối rối.
Đậu má!
Ta nghe thấy cái gì thế?
Ta nghe nhầm rồi sao?
Hắn nhanh chóng phong bế khiếu huyệt kia lại, không nghe thêm nữa, mà ở bên ngoài, phân thân của Lam Thiên vẫn còn đang du đãng bốn phía, thê lương hô từng tiếng: “Ta ủy khuất quá!”
Tô Vũ bối rối, lại thử mở khiếu huyệt ra.
“Ta ủy khuất quá!”
Đôi bên đồng thanh than thở rằng mình rất ủy khuất!
Tô Vũ muốn điên rồi.
Chết thì cũng đã chết, xong thì cũng xong rồi!
Lão Chu. . . thế mà lại đồng cảm với Lam Thiên?
Ta đệt!
Chuyện gì đang xảy ra?
Ông ta thấy ủy khuất? Không sai, lão Chu đúng là đang than thở y hệt như Lam Thiên.
Má nó!
“Ta ủy khuất quá!”
Lúc bấy giờ, thanh âm của lão Chu trùng kích vào thẳng đầu Tô Vũ khiến hắn như muốn nổ tung, bên cạnh, lão Hách nhìn thấy sắc mặt hắn trắng bệch thì vội vàng hỏi: “Không sao chứ?”
Tô Vũ tái mét mặt mày, nhìn ra phía ngoài, run rẩy đáp: “Không sao, Lam Thiên quả là quá điên khùng, thật là tà ác!”
Lão Hách tỏ vẻ xem thường, người ta ở bên ngoài, ngươi sợ cái gì?
Thiệt là!
Bất quá tên điên Lam Thiên kia đúng là kỳ nhân!
Ngoài mặt Tô Vũ gắng gượng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì thật sự hoảng sợ.
Tiếng kêu gào của Lam Thiên đã kích thích lão Chu rồi sao, đôi bên bất giác thấy đồng cảm với nhau luôn à?
Hay là vì cùng khai khiếu nên có thể đồng cảm?
Nhưng Tô Vũ xác định Lam Thiên không hề mở ra 360 nguyên khiếu.
Thế thì tại sao lại xảy ra trường hợp này?
Không phải lão Chu chỉ nghe được lời của mình nói thôi sao?
Mà sau một khắc, Tô Vũ cho rằng mình sắp gặp ảo giác luôn rồi, phía ngoài Lam Thiên vẫn đang thê lương kêu gào: “Ta ủy khuất quá đi, không phải là ta giết mà các ngươi cứ vu oan cho ta!”
Chương 2175: Chúng Ta Đều Là Kẻ Điên
Các vị vô địch đều câm nín.
Ngươi nói xong chưa?
Có vô địch giận dữ quát: “Lam Thiên, điên đủ chưa?”
Ta nhịn đủ lắm rồi đấy!
Ma tộc nói là do ngươi làm, ngươi làm hay không thì mặc kệ, Ma tộc và Tiên tộc lại chưa bảo sẽ đi tìm ngươi tính sổ, song phương chỉ đang cần một bậc thang để bước xuống, ngươi đơn độc một mình mà cứ kêu thảm làm gì!
Vô địch đều thấy nhức đầu!
“Ta ủy khuất lắm, ta còn chưa đủ oan uổng sao? Ngươi lại còn vu oan rằng ta là tên điên? Ta điên từ khi nào?”
Lam Thiên lại lớn tiếng hét thảm thiết, tức khắc có vô địch biến sắc quát: “Lớn mật!”
Đúng lúc này, trước mặt một số người đang tầm bảo ở bên ngoài Cung Vương phủ đột nhiên xuất hiện bóng dáng Lam Thiên, nam nữ già trẻ đều có, Lam Thiên giận dỗi gào lên: “Bọn họ vu oan cho ta, ta ủy khuất lắm, ta muốn trút giận!”
Phốc!
Móng vuốt sắc bén xuyên thấu hết thảy lồng ngực của những kẻ đó, cường giả tầm bảo ào ào ngã xuống, mà Lam Thiên vẫn tỏ vẻ đáng thương gào thét: “Bọn họ vu oan cho ta, các ngươi hãy hòa vào ta, làm chứng cho ta, thật sự người không phải do ta giết mà!”
Trong chớp nhoáng ấy, toàn bộ tầng bảy bỗng xuất hiện hơn một nghìn Lam Thiên.
Chỉ phút chốc mà Lam Thiên đã đánh chết ba bốn mươi vị cường giả.
Có Sơn Hải, cũng có Nhật Nguyệt.
Oanh!
Một vị vô địch bay thẳng đến đập chết đám phân thân kia, mà rất nhanh lại có càng nhiều Lam Thiên khác xuất hiện, thảm thiết kêu gào: “Các ngươi còn đánh ta! Các ngươi đã vu oan cho ta rồi còn đánh ta, ta không sợ, ta không sợ đâu!”
“Ta muốn khiến toàn bộ các ngươi đều hóa thành phân thân của ta, cùng ủy khuất theo ta!”
Từng tên Lam Thiên vừa xuất hiện đều tỏa ra khí tức vô cùng cường đại.
Nhất thời, khắp mọi ngõ ngách trong Cung Vương phủ đều có oán niệm tràn ngập.
Ta ủy khuất quá!
Đồng thời thanh âm quỷ mị đó đánh thẳng vào trong đầu từng vị vô địch, hiện tại, dù là vô địch Nhân tộc thì cũng biến sắc.
Chu Thiên Phương vội quát: “Tất cả Nhân tộc phong bế giác quan thứ sáu, lập tức trở về phủ đệ!”
“Nhanh lên!”
Không chỉ Chu Thiên Phương mà các vị vô địch khác cũng dồn dập hét to.
Mà những người đang ở bên ngoài Cung Vương phủ cũng nhanh chóng nghe được hàng loạt tiếng kêu oan thê lương dội thẳng vào màn nhĩ.
“Ta ủy khuất quá!”
“Ta ủy khuất quá!!!”
Tầng bảy.
Trong một hẻm núi sâu, một con Thực Thiết thú to lớn đang ăn thứ gì đó, nó nghe được thanh âm này thì khẽ ngoáy ngoáy lỗ tai, hai quầng thâm trên mắt bất giác co rút lại một chút, lầu bầu khe khẽ: “Đồ điên, ăn mà muốn ói luôn.”
Thanh âm của người điên kia quá chói tai khiến nó buồn nôn.
Thầm oán trách một câu, Thực Thiết thú tiếp tục nhai nhai gặm gặm, nó ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, thở dài lẩm bẩm: “Hình như đưa tới biến hóa gì đó bất ổn rồi, Lam Thiên. . .
Nhân tộc Lam Thiên, không xong rồi, đây không phải dấu hiệu tốt!”
Ở nơi khác trong một gian phủ đệ.
Không Không hít vào một hơi, “Phiền phức ghê, cái tên tâm thần kia khiến cho Tinh Vũ phủ đệ biến hóa luôn rồi?”
Hiện tại, thanh âm thảm thiết mà điên cuồng của Lam Thiên cứ văng vẳng khắp nơi, lay động vào tận trong đầu tất cả mọi người, chấn động thiên địa.
Kẻ yếu một chút mà không được ai bảo vệ sẽ trực tiếp bị sóng âm này trùng kích nổ tung biển ý chí!
Không Không hít sâu một hơi, mẹ nó, thực tà môn!
Nhân tộc Lam Thiên sao lại trở nên đáng sợ như vậy?
Ở hàng rào của tầng bảy.
Vân Trần thay đổi sắc mặt, vội nói: “Đừng nhúc nhích!”
Một tầng hào quang xuất hiện bao phủ những người khác, hai mắt Bạch Phong sáng như tuyết, mà Ngô Lam cũng hưng phấn không thôi, hai người căn bản không quan tâm đến tên điên kia, bọn họ chỉ chú ý đến hàng rào đang biến hóa!
Vốn là hàng rào vô pháp mở ra, hiện tại tựa như vô cùng hưng phấn, xuất hiện một khe hở nhỏ xíu.
Bạch Phong cho rằng mình đã thấy được mạch máu li ti đang đập.
“Đi vào thôi!”
Bạch Phong vô cùng hưng phấn, nghe thế Vân Trần liền biến sắc, “Khoan đã, chúng ta không biết đường, một khi tiến vào thì chưa chắc đã ra được, đừng tùy tiện hành động!”
“Triêu văn đạo, tịch khả tử!” (Một câu nói nổi tiếng của Lão Tử: « Triêu văn đạo, tịch khả tử », nghĩa là: « Buổi sáng được nghe đạo, buổi chiều chết cũng cam lòng »)
Bạch Phong hưng phấn nói: “Đa tạ Vân Trần sư tổ giúp đỡ, sư tổ có thể trở về được rồi, Ngô Lam, chúng ta đi thôi! Dường như ta đã thấy được cảnh tượng đẹp nhất đời này rồi!”
Ngô Lam tươi cười, “Bạch lão sư, ta chưa thấy được, hình như chỉ có máu thôi, đi nào.”
Trong nháy mắt, hai người đã bay vào khe hở, âm thanh của Bạch Phong truyền đến: “Làm phiền sư tổ mang những người khác rời đi!”
Ngô Kỳ và Ngô Gia vẫn còn ở ngoài.
Vân Trần tái mặt, vừa muốn nói gì đó thì Ngô Kỳ đã lạnh lùng đạp không bước vào.
Vân Trần vươn tay ra rồi vô lực hạ xuống.
Y nhìn Bạch Phong, nhìn Ngô Lam rồi nhìn nha đầu nhỏ yếu như Ngô Gia cũng đang hào hứng nhảy vào theo, nhất thời tâm tình y phức tạp đến cực hạn.
Triêu văn đạo, tịch khả tử!
Văn minh nhất đạo, trên dưới tác cầu.
Phủ trưởng đời thứ nhất liên hợp với các đại phủ sáng lập Cầu Tác cảnh, chính là để tìm kiếm những thứ chưa được biết đến, thăm dò tương lai.
Rất nhiều người, cả đời này đều đang tác cầu.
Nhất Đại dành cả đời để tìm kiếm, Diệp Bá Thiên hay Vạn Thiên Thánh cũng đều tìm kiếm, tìm ra một thứ họ không biết, cầu mong một tương lai khác biệt.
Vì vậy, Vạn Thiên Thánh đổi thành vạn đạo chỉ mình ta, Lam Thiên sửa sang vạn đạo đều là ta, còn Diệp Bá Thiên trở thành bá đạo duy nhất. . .
Vân Trần đột nhiên cảm thấy đắng chát, nghe tiếng than thở thê lương của Lam Thiên thì bỗng phì cười, “Cái tên điên này!”
Y cười mắng một tiếng, có chút thất vọng mất mát, giờ khắc này y không biết mình nên vui vẻ hay nên bất đắc dĩ.
Đa thần văn nhất mạch mãi mãi cũng chỉ do những tên điên này đương đạo, không có một ai là kẻ bình thường.
Còn y… lại có vẻ tầm thường quá mức!
Vân Trần cảm thấy cô đơn lẻ loi, nhất mạch này có lẽ chỉ y là kẻ bình thường, à không, hẳn là sư phụ y cũng như thế.
Không biến thái, không điên cuồng thì còn là đa thần văn nhất hệ sao?
Chúng ta nho nhã, chúng ta sĩ diện nhưng chúng ta… đều nên là những kẻ điên.
Không điên thì sao xứng trở thành đa thần văn nhất hệ?
Ngày hôm nay, những tên điên kia đã tiến vào không gian mơ hồ ngay trước mắt y.
Khe hở đang dần thu hẹp lại, Vân Trần không biết liệu họ còn có thể đi ra được không.
Khe hở đã gần như co rút, y lắc đầu, cười khổ một tiếng, cuối cùng vẫn quyết định sẽ vào thử xem.
Khe hở này rất cường đại, trước đó y công kích thật lâu mà cũng không thể đánh phá, hiện tại nó chủ động mở ra, có lẽ thực sự có những thứ không ai biết đang chờ đợi kẻ hữu duyên vào thăm dò!
“Aiz!”
Một tiếng thở dài không rõ là vui vẻ hay phiền muộn, rất nhanh, Vân Trần cũng bước chân vào trong trước khi khe hở kịp đóng lại hoàn toàn.
Nếu như cả đám hậu bối của y đều điên rồi, vậy thì y cứ điên cuồng một chút cũng tốt!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Nói Bừa Công Pháp Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành [Dịch] Nói Bừa Công Pháp Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Noi-Bua-Cong-Phap-Do-Nhi-Nguoi-That-Da-Luyen-Thanh-AUDIO-FULL.jpg)
