[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 434 : Cái Giá Để Gặp Nhau (c2166-c2170)
❮ sautiếp ❯Chương 2166: Cái Giá Để Gặp Nhau
Tinh Nguyệt nhìn thoáng qua Ma Đa Na đang nhắm mắt, bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi muốn như thế nào mới có thể nguyện ý chặt đứt lối đi tử khí với ta?”
“. . .”
Đây có lẽ là vị Tử Linh quân chủ đầu tiên chủ động đưa ra đề nghị chặt đứt lối đi tử khí với người bị chuyển đổi!
Tinh Nguyệt thật sự đã chịu đủ tên hỗn đản này rồi!
Nàng dỗi!
Tô Vũ phì cười, đoạn hỏi: “Đại nhân, ngài muốn vứt bỏ thuộc hạ trung thành của ngài sao?”
“Tô Vũ!”
Tinh Nguyệt phẫn nộ rống giận, Tô Vũ thở dài một tiếng, rất nhanh hắn lại nói: “Đại nhân đừng như vậy, hiện ta hấp thu tử khí của ngài cũng là chuyện không có cách nào, chỉ tại ta mới mở Dương khiếu mà không mở được m khiếu! Nếu ta mở m khiếu thì hết thảy mọi vấn đề đều được giải quyết.
Mà mở m khiếu như thế nào thì ta chưa biết cách, ta hoài nghi dù mình có giết sạch Văn Minh sư của chư thiên vạn tộc cũng chưa hẳn có thể tìm ra, có Cổ tộc đã diệt tuyệt, Văn Minh sư vốn cũng không nhiều bằng Chiến giả.”
“Mà ta suy đoán, có một nơi khả năng cao là có công pháp khai Thần khiếu! Thế nhưng cần đại nhân hỗ trợ thì ta mới có thể cầm về.”
“Ở đâu?”
“Tử Linh giới!”
Tinh Nguyệt nhìn hắn, “Ngươi muốn đi vào đó à?”
“Không phải, ta muốn đại nhân quay về tìm giúp ta…”
“Nằm mơ!”
Tô Vũ thở dài, “Ta đâu có cách nào, ta chỉ có thể một mực hấp thu đại nhân.
Đại nhân, ta cũng là vạn bất đắc dĩ thôi, bằng không thì ta cũng chẳng muốn hấp thu tử khí của ngài, có điều bây giờ không hút thì ta sẽ chết đó!”
Tinh Nguyệt hừ một tiếng!
Tô Vũ không để tâm tới nàng nữa.
Lúc này hắn lại nuốt vào một ít bảo vật, bao gồm cả Long Huyết quả, Thủy Ngưng châu, lại bôi hoàng tiên dịch lên khắp toàn thân từ trên xuống dưới, không ngừng hấp thu những lực lượng cường đại đó để giúp đỡ mình hoàn thành trọn vẹn lần thuế biến thứ hai.
Qua một hồi, một cỗ nguyên khí cường đại bao phủ bốn phương.
Tô Vũ sảng khoái than nhẹ một tiếng.
Thoải mái!
Tích lũy quá lâu, cuối cùng cũng hoàn thành một lần thuế biến, thật sự là vô cùng thoải mái!
Đương nhiên, tiêu hao như thế cũng khiến vô địch nhìn mà rơi lệ, Hợp Đạo nhìn mà đau lòng, người dưới vô địch thấy được đều sẽ tự sát, bán bọn hắn đi đều không đủ cho một lần thuế biến của Tô Vũ.
Mà Tô Vũ vừa thoải mái lại vừa âm thầm tự nhủ.
Nhất định phải đoạt được Cửu Diệp Thiên Liên.
Bằng không, 7 lần thuế biến còn lại của hắn khó lòng hoàn thành.
Hắn nào có nhiều chí bảo như thế!
Lần này hắn giết nhiều thiên tài mà cũng mới miễn cưỡng hoàn thành lần thuế biến thứ hai mà thôi.
Mà trong nháy mắt hoàn thành lần thuế biến này, thực lực Tô Vũ không ngừng tăng lên, không phải duy nhất một lần mà là không ngừng cường hóa, hắn lại lấy ra một đống bảo vật, linh quả để ăn cứ như ăn cơm!
Bởi vì giờ khắc này, thân thể, nguyên khí của hắn đều cần cường hóa, đều cần cung cấp rất nhiều năng lượng!
Vô số linh quả bị hắn hóa thành năng lượng thuần túy, toàn diện bị thu nạp vào trong cơ thể.
Không chỉ vậy, Tô Vũ còn vận chuyển hô hấp pháp, chấn động pháp, thanh lọc hàng loạt chất bẩn trong cơ thể.
Thậm chí hắn còn không để ý mặt mũi, vận dụng Tiên tộc sinh cơ pháp, bắt đầu đánh rắm. . .
Tinh Nguyệt tỏ vẻ ghét bỏ!
Ghê tởm!
Tô Vũ mới mặc kệ mọi thứ, lúc này hắn đang yên lặng nhận thức hết thảy, nhận thức thực lực tăng lên như thế nào sau lần thuế biến thứ hai.
Lần đầu thuế biến hoàn thành, thực lực của hắn đã tăng trưởng hơn nhiều, đạt đến mức độ không mở Dương khiếu mà lực lượng thân thể cũng vượt qua 250 vạn khiếu.
Mà lần thuế biến thứ hai, thực lực của hắn bắt đầu vượt qua 300 vạn, đây vẫn chỉ là bắt đầu chứ không phải kết thúc, lần này mạnh lên cũng cần tiến hành theo chất lượng.
Bất quá Tô Vũ thực sự đã tiêu hao không ít bảo vật.
Có điều hắn hoàn toàn không bận tâm.
Tô Vũ quan niệm, kiếm bảo vật là để dùng nó đề cao thực lực chính mình, bằng không cứ khư khư giữ đó thì chẳng khác gì rác rưởi, ngoại trừ đẹp mắt một chút thì có ích gì?
Bây giờ Tô Vũ thật sự vung tiền như rác.
Hắn mở ra không gian chứa đựng bảo vật, hàng loạt thiên địa linh quả bị hắn đập vỡ rồi thôn phệ.
Dần dần, 360 nguyên khiếu đều tựa như mặt trời ban trưa, nóng bỏng vô cùng!
Lực lượng 300 vạn khiếu!
310 vạn khiếu!
320 vạn khiếu
Thực lực dần dần tăng lên.
Nguyên khí nồng đậm xen lẫn hàng loạt Thiên Nguyên khí ép cho Tinh Nguyệt lùi lại mấy bước, nàng nhịn không được nói: “Bản tọa muốn đi. . .”
Thật là phiền!
Nàng chán ghét đám Thiên Nguyên khí này, mà Tô Vũ thì vội mở mắt, cười nói: “Đại nhân chờ một lát đi, đồ của Ma Đa Na còn chưa lấy về mà, đây chính là thứ đại nhân trao đổi với ta.”
Dứt lời, Tô Vũ liền đá Ma Đa Na một cước.
Lát sau, Ma Đa Na chậm rãi mở mắt.
Tô Vũ giơ tay, “Đưa tử vong chi huyết cho ta.”
Ma Đa Na nhìn hắn một cái, không nói gì, gã giao tử vong chi huyết cho Tô Vũ.
Tô Vũ cầm lấy rồi nhìn về phía Tinh Nguyệt: “Đại nhân, có phải cầm cái này thì ngài phải trở lại lối đi ngay?”
“Không sai!”
Tinh Nguyệt đạm mạc nói: “Giao cho bản tọa, bản tọa muốn đi!”
Tô Vũ cười nói: “Đại nhân đừng nóng vội, ta còn có việc muốn nói với đại nhân mà.”
“Im miệng!”
Tinh Nguyệt không muốn nghe, lời của ngươi nói không có một câu nào là lời hay.
Tô Vũ nở nụ cười, rất nhanh hắn lại chân thành nói: “Đại nhân vẫn nghe ta nói vài câu đi, thực lực của ta tiến bộ quá nhanh, tiếp tục như thế… kỳ thật ta cũng không muốn đại nhân bị thương tổn.”
Tinh Nguyệt dĩ nhiên đã cảm nhận được!
Bây giờ Tô Vũ không thôn phệ bất cứ tinh huyết gì, hiệu quả của tinh huyết chuẩn vô địch cũng đã tiêu hao hết.
Nhưng sau khi Tô Vũ hoàn thành hai lần thuế biến thì thực lực bắt đầu tăng lên trên 380 vạn khiếu, nếu hắn mà mở ra Dương khiếu thì thực lực của hắn sẽ tăng lên cực kỳ khủng bố.
Mức độ này đã sắp bắt kịp Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong, thậm chí là chuẩn vô địch!
Đây là dưới tình huống Tô Vũ không nuốt tinh huyết, hiện tại Tinh Nguyệt mỗi thời mỗi khắc đều phải thừa nhận một vị Nhật Nguyệt cửu trọng ký sinh trùng, không ngừng hấp thu tử khí của nàng.
Tô Vũ thành khẩn nói: “Cho nên ta vẫn cần đại nhân giúp ta!”
Tinh Nguyệt không vui hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”
Tô Vũ liền đáp: “Đại nhân đừng vội, ý của ta là lần này đại nhân cứ rời đi, lần sau khi ta muốn gặp đại nhân thì ta lại giết một vị chuẩn vô địch. . .”
Ma Đa Na vừa tỉnh táo liền muốn chửi đậu đen rau muống!
Mọe nó, ngươi coi chuẩn vô địch là cái gì?
Còn nữa, vì muốn gặp vị quân chủ này một lần mà ngươi phải giết một vị chuẩn vô địch?
Quá hung tàn!
Quả nhiên, tình yêu vượt qua sinh tử không đơn giản như vậy, gặp một lần thôi đều phải gian nan đến thế, aiiz!
Tinh Nguyệt lạnh nhạt nhìn hắn, nửa ngày sau mới đáp: “Ta mặc kệ ngươi làm thế nào, thế nhưng ngươi cũng cần giúp ta làm một chuyện!”
“Đại nhân cứ phân phó!”
Chương 2167: Ba Phương Thức Giúp Đỡ Ma Đa Na
Tinh Nguyệt suy tư một chút, hồi lâu sau mới nói: “Ta nói với các vị quân chủ khác ta có một thuộc hạ chuẩn vô địch ở bên ngoài. . .”
“Ta!” Tô Vũ hào hứng giơ tay, “Chính là ta!”
“Im miệng!”
Tinh Nguyệt quát lớn, rất nhanh nàng lại nói: “Ta nói lần này ta ra ngoài chính là vì yêu cầu ngươi giúp bọn ta mở ra thông đạo Tử Linh một cách chính quy, tốt nhất là giải quyết thanh thần binh áp chế chúng ta.
Ngươi phải nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề này!”
Tô Vũ vô lực, ngài đùa ta à?
Chuyện này khó lắm có được không?
Đương nhiên, trước cứ lừa cho qua chuyện đã, Tô Vũ liền đáp: “Ta sẽ tận lực, đại nhân yên tâm, đúng rồi đại nhân, trong thông đạo còn có bao nhiêu vị Tử Linh quân chủ?”
“Trước mắt là 8 vị, tính cả ta nữa là 9!”
Ta đệt, nhiều quá!
Tô Vũ tính toán một thoáng, thêm cả đám Hà Đồ nữa thì có trọn vẹn 11 vị Tử Linh quân chủ.
Đây cũng là lực lượng vô cùng cường đại!
“Được, đại nhân, ta biết rồi! Có việc thì ngài cứ nói ta, đại nhân có thể thông qua tần suất tử khí gợn sóng để liên hệ ta, dù sao giữa chúng ta luôn tồn tại lối đi tử khí, dẫu cách chư thiên vạn giới thì đại nhân cũng có thể liên hệ được với ta!”
Tinh Nguyệt không nói thêm nữa, nàng hừ một tiếng, lấy đi tử vong chi huyết, nhiệm vụ của nàng xem như đã hoàn thành.
Về chuyện tên hỗn đản Tô Vũ nói liên lạc lại gì đó. . .
Nàng không thèm để ý, nàng chỉ muốn đi thôi!
Địa phương quỷ quái này quá đáng ghét!
Nàng vừa muốn tan biến, Tô Vũ đã cười nói với theo: “Đại nhân tuyệt đối đừng quay về nhé, đại nhân đi rồi, lối đi tử khí bị chặt đứt thì sẽ phiền toái, khi đó vì tự cứu nên ta chỉ có thể không ngừng tăng lên thực lực của chính mình.
Ta sẽ tăng lên một cách điên cuồng, tăng lên tới cực hạn, tăng tới mức ta xông vào Tử Linh giới vực, tùy ý hút khẽ thì đại nhân cũng bị hút rỗng, vậy thì thật sự không tốt!”
“Ngươi đang uy hiếp ta à?”
Tinh Nguyệt dần dần tiêu tán, mang theo sự phẫn nộ vô hạn, thế nhưng Tô Vũ chỉ cười cười đáp lấy lệ: “Không có, đại nhân hiểu lầm, thuộc hạ không phải loại người như vậy, chẳng qua ta hi vọng đại nhân có thể lưu lại giúp ta một chút! Thuộc hạ sẽ vô cùng cảm kích!”
“Hừ!”
Nương theo tiếng hừ lạnh ấy, Tinh Nguyệt triệt để tiêu tán ngay tại chỗ.
Rất nhanh, nàng lại xuất hiện ở trong lối đi Tử Linh.
Nháy mắt khi nàng vừa xuất hiện, tám vị quân chủ dồn dập nhìn qua, ánh mắt mang theo một chút chờ mong, Tinh Nguyệt liền thản nhiên nói: “Thuộc hạ của ta sắp chuyển đổi hoàn thành, bất quá ta không muốn chuyển đổi hoàn toàn để tránh hắn hóa thành Tử Linh, như vậy hắn sẽ bị quy tắc hạn chế, tự động tiến vào Tử Linh giới vực, hiện tại mới chỉ chuyển đổi bảy thành thôi, đã đủ rồi!”
Đám Tử Linh gật đầu, đây cũng là cách tốt.
“Tinh Nguyệt, thuộc hạ kia thật sự nguyện ý nghe theo ngươi giúp chúng ta mở ra thông đạo Tử Linh à?”
“Dĩ nhiên!”
Tinh Nguyệt đáp lãnh khốc: “Hắn chỉ có thể nghe lời răm rắp! Bằng không, bản tọa sẽ chuyển đổi hắn lập tức, nghe lời thì hắn còn có một chút hi vọng sống sót!”
Dứt lời, nàng lại nói: “Ta đã dò xét tình huống bên ngoài, Hà Đồ không đơn độc tới mà còn có một tôn Tử Linh quân chủ mạnh mẽ đi cùng, thuộc hạ của ta đang nghĩ biện pháp hiệp trợ Hà Đồ tiến vào tầng bảy! Chuyện thần binh áp chế hắn cũng sẽ đi giải quyết, thế nhưng cần thời gian! Nếu có tiến triển thì lần sau hắn sẽ đánh giết một tôn chuẩn vô địch để hồi báo với ta!”
“. . .”
Mấy vị quân chủ nghe mà không khỏi líu lưỡi, “Tinh Nguyệt, thuộc hạ của ngươi lợi hại thật, giết cùng giai mà dễ dàng như thế!”
Cần hồi báo liền giết chuẩn vô địch.
Làm chủ nhân như Tinh Nguyệt quả là có thể diện!
Tinh Nguyệt phất tay, “Đương nhiên, thuộc hạ do Tinh Nguyệt này chuyển đổi tự nhiên sẽ mạnh mẽ hơn kẻ khác! Lần sau nếu hắn giết chuẩn vô địch, ta sẽ tiếp tục ra ngoài.”
Dứt lời, nàng tiện tay ném ra một giọt tử vong chi huyết, “Đây là thứ thuộc hạ kia hiếu kính ta, bản tọa quấy rầy chư vị đã lâu, thứ này các ngươi cầm lấy đi, lần sau ra ngoài ta sẽ bảo hắn thu thập thêm một chút!”
“Tử vong chi huyết!”
Mấy tôn quân chủ đều run sợ, đây là bảo vật chỉ có ở sâu trong Tử Linh Thiên Hà mới có.
Thuộc hạ của Tinh Nguyệt lấy được từ đâu?
Thế mà cứ đơn giản đưa cho Tinh Nguyệt?
Tám vị quân chủ đều có chút đỏ mắt, nhưng tử vong chi huyết lại chỉ có một giọt, nhất thời họ cũng không biết nên làm gì bây giờ.
Chỉ có thể chờ lần sau thuộc hạ của Tinh Nguyệt giết người lại để Tinh Nguyệt ra ngoài!
Đây là chuyện tốt!
Tinh Nguyệt tùy ý nói: “Các ngươi tự phân phối đi, bản tọa còn muốn kéo dài việc chuyển đổi hắn, đề phòng hắn thoát ly sự quản lý của ta.
Hắn rất mạnh, mặc dù thần phục ta thế nhưng hắn vẫn ôm lòng muốn thoát ly, mỗi thời mỗi khắc đều sẽ tiêu hao hàng loạt tử khí, thời gian dài không chuyển đổi hắn thì hắn sẽ nhanh chóng làm hao mòn tử khí!”
“Tinh Nguyệt, xem ra tên thuộc hạ của ngươi thực sự rất mạnh!”
Có người lên tiếng cảm khái, thế mà có thể tùy thời làm hao mòn, chính xác là rất mạnh mẽ, khó trách hắn có thể nói ra câu tùy ý đánh giết chuẩn vô địch.
Coi như Tinh Nguyệt kiếm lời rồi!
Có vị Tử Linh cười nói: “Yên tâm, chúng ta sẽ giúp ngươi, không để cho hắn có cơ hội thoát ly! Tinh Nguyệt, ngươi đến đây là vì lo hắn sẽ thoát ly sự chưởng khống đúng không?”
Tinh Nguyệt thầm mắng, bản tọa chỉ ước gì hắn mau mau xéo đi thôi!
Ai mà lo hắn chạy mất chứ?
Mấu chốt là hỗn đản này có chết cũng không nguyện ý chặt đứt lối đi tử khí, ta sắp hối hận muốn chết rồi đây này!
Tinh Nguyệt không lên tiếng, mọi người cho là nàng ngầm thừa nhận nên đều cười rộ lên.
Tinh Nguyệt không thèm để ý, lòng nàng thật sự rất bất đắc dĩ.
Mà ở bên trong Diễn Võ Đường.
Ma Đa Na nhìn về phía Tô Vũ, cảm khái nói: “Tô Vũ, ngươi thật là lợi hại!”
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Bớt nói nhảm! Ngươi đã nói sẽ giúp ta chiếm lấy Cửu Diệp Thiên Liên, vậy thì chiếm như thế nào? Còn nữa, ngươi muốn ta giúp ngươi làm gì? Nói thẳng đi, chớ nói nhảm nhiều như vậy!”
Ma Đa Na nghe vậy cũng không quanh co lòng vòng, mà là nói ngay vào điểm chính: “Mục tiêu của ta rất đơn giản, thoát ly sự chưởng khống của Ma Hoàng! Hiện ta đang dùng tinh huyết của ông ta nên càng khó thoát ly! Cho nên ta hi vọng ngươi có thể giúp ta! Dĩ nhiên, ta cũng sẽ giúp ngươi đoạt lấy Cửu Diệp Thiên Liên, trao đổi ngang giá!”
“Ta giúp ngươi thế nào, mà ngươi lại giúp ta kiểu gì?”
Ma Đa Na nói rõ: “Biện pháp giúp ta có mấy cách.
Cách thứ nhất, ngươi giúp ta trở thành chủ nhân cổ thành, thế nhưng ta muốn học phương pháp chuyển đổi tử khí của ngươi!”
“Cái gì?”
Tô Vũ nhìn gã, khẽ nhíu mày, Ma Đa Na nói ngay: “Ngươi có thể ngụy trang thành những kẻ khác, dù trước đó vô địch tập kích cổ thành khiến tượng đá xuất hiện thì ngươi cũng không hề lộ ra tử khí, hiển nhiên là ngươi có cách hóa giải tử khí.
Ngươi giúp ta trở thành thành chủ, dạy ta hóa giải tử khí thì ta có thể dựa vào cổ thành. . .”
Tô Vũ ngắt lời: “Ngươi cảm thấy ta sẽ nhường quyền hành ở cổ thành cho ngươi?”
“Không phải, ta không có ý này, ta chỉ muốn tránh khỏi sự chuyển đổi của Ma Hoàng, nếu ta hóa thành Tử Linh thì ông ta sẽ vô phương nghịch chuyển ta, trừ phi ông ấy cũng muốn hóa thành Tử Linh.
Dĩ nhiên ta không muốn chết, tối thiểu là không muốn bởi vì ta đã vô dụng với ông ta nên bị đánh chết, cho nên ta cần thân phận cao hơn nữa và biện pháp hóa giải tử khí!”
Ma Đa Na chân thành nói: “Đây là cách thứ nhất.
Cách thứ hai, ngươi giúp ta giết Ma Hoàng.”
Tô Vũ yên lặng nhìn gã, ngươi cho rằng ta là đồ ngớ ngẩn à?
Ma Đa Na cũng nhìn Tô Vũ, “Ta cảm thấy ngươi có khả năng, trước khi ta bước vào Nhật Nguyệt cửu trọng, ngươi giúp ta giết Ma Hoàng thì hết thảy đều còn kịp!”
“Cút đi!”
Ma Đa Na thở dài, gã nói tiếp: “Cách thứ ba, giúp ta tìm một món bảo vật, khả năng là nó nằm ở tầng tám. . .”
“Cút!”
.
Lâu lâu nhắc lại :> Trên facebook tớ có lập 1 cái ổ be bé, chủ yếu để lưu trữ mấy đoạn trích vui vui hài hài trong quá trình dịch truyện, thỉnh thoảng cũng tâm sự chim cò trên đấy.
Các cậu nào mà thích đọc mấy cái trích đoạn linh tinh trong truyện thì follow page để chém gió về bộ này với tớ nheee ~
Link: fb/vantocchikiep
YY không cho dẫn link nên là các cậu gõ fb chấm com/vantocchikiep là ra á.
Hoặc gõ lên thanh tìm kiếm chữ Vạn Tộc Chi Kiếp – Bản Dịch đều được ó :3 Gặp nhau trên đó nàoooo
Chương 2168: Là Do Ngươi Hố Ta
Ma Đa Na kiên nhẫn giải thích: “Tầng tám là phủ đệ của một vài đại nhân vật, kỳ thật có người đã tới đó rồi, Ma tộc cũng từng tới! Tầng tám là nơi mà năm xưa vạn tộc dùng để nghị hội, cũng là nơi ở của Bán Hoàng Ma tộc thời thượng cổ, đối phương có phủ đệ ở đó! Tô Vũ, ta cần một kiện bảo vật của thượng cổ Ma Hoàng, trong tộc ta có ghi chép nói rằng chỉ cần sở hữu thứ này thì ta sẽ giải quyết được hết những phiền toái hiện tại!”
“Xéo đi!”
Tô Vũ mắng: “Tầng bảy tầng tám ta đều không có cách nào hoành hành, ngươi lại bảo ta đi theo ngươi lên đó? Ngươi nói ba biện pháp mà chẳng có cái nào đáng tin cậy! Ngươi tìm vô địch đi, tìm ta làm gì!”
“Vô địch không được!”
Ma Đa Na chân thành nói: “Nếu vô địch có thể thì ta đã sớm đi tìm, có điều những người kia còn không đáng tin cậy bằng ngươi, một khi họ thấy được bảo vật có lẽ sẽ động tâm, mặc dù ngươi cũng vậy thế nhưng bảo vật vô dụng đối với ngươi thì ta có khả năng cầm những vật khác tới đổi.”
Tô Vũ im lặng.
Hắn cũng không nói nhảm nữa mà hỏi thẳng, “Vậy ngươi nói trước xem ngươi định giúp ta chiếm lấy Cửu Diệp Thiên Liên thế nào?”
Ma Đa Na trầm ngâm một lúc rồi nói: “Trước khi tiến vào, Ma Hoàng đã cho ta một kiện bảo vật, hoặc nên nói là một cái thần phù thượng cổ có thể phá vỡ hết thảy cấm chế và không gian.
Đây là thứ một tôn cường giả thượng cổ vô cùng cường đại lưu lại, ta có khả năng vận dụng thần phù trong lúc Cửu Diệp Thiên Liên nở rộ, nháy mắt sẽ tới gần Cửu Diệp Thiên Liên, hái nó đi! Xong việc, ta sẽ giao cho ngươi, sẽ không ai biết, sau đó ta lại chạy trốn!”
Tô Vũ cười nhạo, “Ma Hoàng cho ngươi dùng để đào mệnh chứ không phải cho ngươi dùng để đoạt bảo, đúng không?”
“Không sai!”
Ma Đa Na gật đầu, ngoài ý muốn hỏi: “Làm sao ngươi biết?”
Tô Vũ tức giận, “Nói nhảm, ngươi cho rằng Cửu Diệp Thiên Liên dễ cướp vậy à? Ngươi không biết, thứ đồ chơi này không dễ ngắt vậy đâu! Nó sẽ nở chín lần, mỗi lần đều có khoảng cách nhất định, tập hợp đủ chín lần mới thật sự là Cửu Diệp Thiên Liên! Còn nữa, sau lưng Cửu Diệp Thiên Liên có lối đi ánh sáng, tùy tiện ngắt thì trong nháy mắt sẽ rơi vào thời gian trường hà, ngươi không biết chuyện này sao?”
Ma Đa Na mờ mịt lắc đầu.
Gã không biết!
Tô Vũ hơi nhíu mày, lão Quy biết thì ấn theo lý thuyết, các vị cường giả thượng cổ hẳn là cũng biết, chẳng lẽ những cường giả này không nói ra ư?
Dù sao Ma Đa Na cũng là tương lai thân dự bị của Ma Hoàng, ông ta mà biết thì cũng không cần thiết gạt gã mới phải.
“Xem ra Ma tộc ngươi thật sự không biết!”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, hình như Ma tộc không có cường giả thời đại thượng cổ nào còn sống sót.
Nói như vậy, có lẽ Ma tộc thật sự không biết việc này.
Tiên tộc có biết không?
Thiên Cổ mặc dù là cổ lão, nhưng năm đó địa vị của lão không cao, không giống với lão Quy, lão Quy đã từng tới Cung Vương phủ, mà năm xưa Cung Vương phủ lại là nơi mà không phải ai cũng có thể tới.
Vậy thì Liệp Thiên các có biết không?
Tô Vũ cũng không quá chắc chắn, thế nhưng hắn vẫn tin là tổ chức này sẽ có người biết rõ.
Cho nên việc đoạt bảo kỳ thật không hề đơn giản!
Ma Đa Na hi vọng mình giúp gã?
Mơ hay thật!
Ma Đa Na nhíu mày, rất nhanh bèn nói: “Tối thiểu ta có khả năng chiếm lấy một đóa.”
“Quá ít, không có tác dụng gì!”
Tô Vũ sờ cằm, mở miệng bảo: “Cửu Diệp Thiên Liên không dễ đoạt, còn nữa, hiện tại phiền toái của ngươi sẽ tới, ngươi giết nhiều người như vậy thì khi Vương phủ mở ra, Tiên tộc sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Dứt lời, Tô Vũ cười ha hả đề nghị: “Quấy đục nước đi! Nghĩ biện pháp thả Hà Đồ ra, mặt khác để cho Ma tộc các ngươi sống mái với Tiên tộc cũng không sao! Ngươi là quân cờ trọng yếu của Ma Hoàng, ta nghĩ lần này trong các vị Ma vương vào đây hẳn là có dòng chính của Ma Hoàng đúng không?”
“Dĩ nhiên!”
Ma Đa Na gật gật đầu, “Vậy ngươi nói xem nên làm gì?”
“Còn có thể làm gì nữa, quấy nhiễu thôi!”
Tô Vũ nói: “Chủ ý của ngươi bây giờ đối lập với Ma Hoàng, cho nên người của ông ta chính là kẻ thù của ngươi, chẳng lẽ ngươi còn nể tình đồng tộc?”
“Thế thì thật sự không có!”
Ma Đa Na bình thản đáp: “Mặc dù ta không muốn trở mặt với Ma tộc nhưng cũng không nguyện ý bị người ta coi là quân cờ, xem như con rối! Ngươi dám phản Nhân tộc, Ma Đa Na ta bất tài nhưng cũng không sợ phản bội Ma tộc!”
Gã không muốn trở mặt với Ma tộc thế nhưng thái độ hiện tại của Ma tộc là Ma Hoàng thụ thương, Ma tộc rung chuyển, đã như vậy hi sinh một Ma Đa Na không tính là gì.
Hi sinh. . .
Đúng vậy, Nhân tộc cũng có ý định này đối với đa thần văn hệ.
Đứng trên phương diện toàn cục mà nói, Ma Đa Na hóa thành tương lai thân của Ma Hoàng, Ma Hoàng khôi phục thực lực thì sẽ là chuyện tốt của Ma tộc, đây là toàn cục, là đại nghĩa, nhưng đối với Ma Đa Na thì đó là chuyện không thể chấp nhận.
Có điều Tô Vũ không nghĩ giống gã, hắn cười khinh miệt một tiếng, đoạn nói thẳng: “Phản bội Ma tộc? Ngươi có tư cách này sao? Ma Đa Na, không phải ta xem thường ngươi, dù bây giờ coi như thực lực ngươi mạnh mẽ có thể chiến Nhật Nguyệt, nhưng không có tinh huyết Ma Hoàng, không có Ma tộc làm chỗ dựa thì ngươi còn có thể làm được gì? Một khi ngươi rời khỏi Ma tộc, ngươi sẽ mất hết tất cả!”
Ma Đa Na há miệng muốn nói rồi lại thôi.
Đúng vậy, gã và Tô Vũ không giống nhau.
Tô Vũ ở Nhân tộc vốn dĩ chẳng có gì, đi thì đi thôi, cũng không có tổn thất gì quá lớn.
Ma Đa Na thì khác, từ nhỏ gã đã là thiên kiêu của Ma tộc, gã có vô địch là chỗ dựa, sau này lại có Ma Hoàng hộ đạo, tài nguyên không thiếu, bảo vật không thiếu, cơ duyên rất nhiều.
Lão tổ cùng sư phụ của gã đều là vô địch, bọn họ vẫn luôn một mực hỗ trợ gã.
Một khi gã phản bội Ma tộc, vậy gã còn lại cái gì?
Dựa vào thực lực có thể chiến Nhật Nguyệt này ư?
Tô Vũ nhẹ giọng nói: “Ngươi phản bội Ma tộc thì có ích gì? Ma tộc đối xử với ngươi rất tốt, mà nghe ý của ngươi thì khi ngươi đến Nhật Nguyệt cửu trọng, Ma Hoàng mới xuống tay.
Bây giờ ngươi mới là thực lực gì chứ, gấp làm gì! Trước cứ moi đủ chỗ tốt đã lại bàn chuyện làm phản sau.”
Ma Đa Na trầm giọng nói: “Đến lúc đó thì e là ta không còn cơ hội nữa! Tô Vũ, ngươi cho rằng mấy năm nay vì sao ta vẫn luôn là Lăng Vân mà không thể tiến vào Sơn Hải? Không phải ta không thể mà là không muốn! Bởi vì từ lâu rồi ta đã nghĩ đến chuyện muốn thoát ly mọi thứ, đáng tiếc tam thân của Ma Hoàng lại ngã xuống quá sớm, ngẫm lại thì rõ ràng chuyện này là do ngươi hố ta!”
Tô Vũ im lặng, vớ vẩn, có quan hệ gì với ta?
Cẩn thận nghĩ kĩ lại thì… Thôi được rồi, việc này là do Cục lông lớn làm, có vẻ là liên quan tới hắn thật.
Tô Vũ cũng lười nói gì thêm, hắn nhìn về phía Ma Đa Na, đoạn bảo: “Trước hết ngươi cứ đảo loạn tầng bảy thành vũng nước đục đi, ngươi nên đi ra rồi, còn về những thứ mà ngươi nói. . .
Chờ ngươi mang Cửu Diệp Thiên Liên đến thì ta tự nhiên sẽ cân nhắc giúp ngươi giải quyết!”
Ma Đa Na trầm ngâm một lát, cũng không nói nữa.
Đúng vậy, đồ vật chưa tới tay, hi vọng Tô Vũ hỗ trợ là chuyện không thực tế.
Vẫn phải dựa vào chính mình!
Rất nhanh gã mở ra cửa đại điện, cấp tốc rời khỏi Diễn Võ Đường.
Cửa lớn mở rộng, mà thân ảnh Tô Vũ dần dần hư hóa, một mực lưu lại Diễn Võ Đường không đi, đề phòng bị người khác phát hiện.
Vương phủ phong bế còn cần một đoạn thời gian nữa mới có thể mở ra.
Hắn không vội, hắn chờ Ma Đa Na hấp dẫn đủ nhiều tầm mắt thì mới tìm cơ hội bỏ chạy.
Bất quá thân phận Tiên tộc không có cách nào dùng tiếp nữa.
Cũng tốt, đổi một cái khác là được rồi.
Chương 2169: Đổi Một Thân Phận Khác
Bên ngoài, sau khi Ma Đa Na đi ra, bên trên Cung Vương phủ, từng tôn vô địch lộ ra sắc mặt lạnh lẽo.
Mấy tôn Tiên vương lại càng đen mặt!
Ma Đa Na!
Tên đáng chết!
Dù cho gã là tương lai thân của Ma Hoàng thì gã cũng phải chết, lần này nhất định phải giết gã, bằng không Tiên tộc vô phương dừng chân ở vạn giới!
Mà những vị Ma vương cũng lộ ra ánh mắt khó xử.
Việc này rắc rối quá rồi!
Mà Ma Đa Na thản nhiên hành tẩu tại Cung Vương phủ, tất cả mọi người chung quanh thấy gã thì đều dồn dập lui tránh, cả đám lộ ra ánh mắt phức tạp.
Vạn giới đầu tiên là có tên điên đại khai sát giới mang tên Tô Vũ, cũng là thiên tài đệ nhất Thiên bảng.
Bây giờ, đệ nhất Thiên bảng hiện tại Ma Đa Na có vẻ như cũng đã thay đổi.
Rất nhiều người ngẫm nghĩ thì cũng đều tiếc hận, Ma Đa Na bị ép phát điên là chuyện rất bình thường, rất nhiều người đều biết gã bị Ma Hoàng nuôi làm tương lai thân, đổi thành bất kỳ ai thì cũng đều không thể chịu đựng được.
Mà sau khi Ma Đa Na vừa đi, rất nhanh có người chạy tới hướng Diễn Võ Đường, muốn nhìn xem có chỗ tốt gì hay không.
Có lẽ Ma Đa Na giết người xong mà không hủy diệt thi thể thì sao?
Không chừng cũng chẳng mang nhẫn trữ vật đi?
Thiên tài như gã có lẽ sẽ không quan tâm mấy thứ ấy nhỉ?
Cho nên, rất nhanh liền có hàng loạt cường giả tràn vào Diễn Võ Đường.
Trong Diễn Võ Đường.
Tô Vũ đánh giá đám gia hỏa đang lùng sục tìm kiếm, có lẽ hắn có thể tùy ý giả mạo một tên, bí danh có ngàn ngàn vạn vạn, hắn không nhất định phải làm một ai, chính mình cũng không biết mình sẽ giả mạo người nào thì càng không ai có thể đoán được.
Rất nhanh, một vị Thần tộc đi đến gần Tô Vũ, mắt y tối sầm lại, chưa kịp phản ứng thì trong nháy mắt đã tan biến, mà chỗ y mới đứng phút chốc lại nhiều thêm một người.
Chuyển đổi không chê vào đâu được!
Trong sách, trang của Thần tộc nhiều thêm một vị cường giả Sơn Hải cửu trọng.
Mà Tô Vũ cũng mau chóng xuyên vào ký ức của y.
Phụ cận, có một vị Thần tộc nhìn hắn ngẩn người thì không khỏi quan tâm: “Vân Hạo, phát hiện cái gì à?”
Tô Vũ khôi phục như thường rất nhanh, lắc đầu, “Không! Chúng ta đi thôi, bằng không thì chút nữa cấm chế mở ra, vô địch tiến đến, chúng ta đều sẽ phiền toái!”
“Aiz, vậy thì đi thôi! Ma Đa Na thay đổi rồi, trước kia giết người gã thường xuyên lưu lại chút gì đó, lần này thì chẳng còn gì hết!”
Gã Thần tộc thở dài một tiếng, trong đại điện, cường giả của các tộc khác cũng tỏ vẻ tiếc hận.
Đúng vậy, Ma Đa Na thay đổi rồi.
Trước kia giết người xong, gã đều nhìn không thuận mắt, rất ít khi nhặt xác!
Thôi vậy, lần này kẻ mà gã giết đều là thiên tài và cường giả, dù Ma Đa Na không coi ai ra gì thì cũng sẽ không bỏ qua bảo vật từ đám gia hỏa ấy, thôi thôi, trước khi đến họ cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi.
Mọi người cấp tốc thối lui khỏi Diễn Võ Đường, nơi này vẫn ít lưu lại thì tốt hơn, chết quá nhiều Tiên tộc ở bên trong, cẩn thận đợi chút nữa Tiên vương đến lại giận quá mất khôn thì khổ.
Vân Hạo, Thần tộc Sơn Hải cửu trọng cảnh.
Một tiểu nhân vật bị Tô Vũ tùy ý giả mạo.
Nơi đây do vô địch đương đạo, Nhật Nguyệt cũng có rất nhiều, một Sơn Hải không phải thiên tài thì tuyệt đối sẽ không đáng chú ý.
Mặc dù Vân Hạo ở Thần tộc cũng có chút danh tiếng, nhưng đối với Tô Vũ mà nói thì cũng chỉ là tiểu nhân vật từ đầu tới đuôi.
Tiểu nhân vật cũng có chỗ tốt của tiểu nhân vật, không có mấy ai sẽ quan tâm tới họ.
Kể cả thiên tài Lăng Vân thì cũng nổi danh hơn hẳn bọn họ.
Cho nên, mấy người này mới đến để nhặt thi, đáng tiếc lại chẳng nhặt được gì, thiên tài chân chính và cường giả thì đều khinh thường hành động này.
Bên cạnh Tô Vũ còn có đồng bạn cũng là Thần tộc, tuổi tác vị này rất lớn, đối phương không phải thông qua danh ngạch để vào mà là đi theo lối đi đặc thù, xem như một kẻ may mắn.
Y và Vân Hạo là đồng tộc nên cả hai tụ đến cùng một chỗ.
Không nhặt được thi thể, lão thần tộc này tỏ ra tiếc nuối, vừa ra ngoài cùng Tô Vũ vừa cảm khái: “Trước kia ta từng nhặt thi một lần, là do Cổ Tiên tộc chém giết lưu lại, ta đã kiếm bộn một món lớn, thiên tài cường giả của vạn tộc thì Nhân tộc keo nhất, thứ đồ gì cũng đều mang đi, Tiên tộc thì cực hào phóng, nhiều khi một chút các loại bảo vật cấp bậc thấp họ đều chẳng buồn để mắt tới. . .”
Nhân tộc keo kiệt nhất!
Được rồi, đây không phải tật xấu, Nhân tộc nghèo, một giọt tinh huyết đều là đồ tốt, có thể lưu lại bảo vật cho ngươi mới là lạ!
Tô Vũ lộ ra biểu tình chanh chua, “Ai bảo chúng ta không có thiên phú, không có chỗ dựa! Thiên tài Thần tộc ta có không ít tài nguyên, bảo vật cũng có một nắm lớn, lại chẳng thấy người nào dùng không hết mà chia cho chúng ta!”
Lão Thần tộc sợ hãi nhìn chung quanh một lần, giựt ống tay áo của hắn, “Được rồi, đừng oán trách nữa! Ngươi tính ra còn không tệ, Thiên Mâu Thần tộc tốt xấu gì cũng cho ngươi một cái danh ngạch. . .”
Tô Vũ tỏ vẻ ghen tị, “Đó là do bọn họ sợ chết, có lẽ sớm đã biết lần này hết sức nguy hiểm nên mới cố ý để cho ta tới chịu chết!”
“Vân Hạo, lời này là ngươi không đúng, ta muốn cầu một danh ngạch còn không cầu được đây!”
Lão Thần tộc cảm khái một tiếng, người trẻ tuổi quả là quá táo bạo.
Dù Vân Hạo không tính là trẻ, nhưng so với y thì lại trải qua quá ít.
Tô Vũ hừ khẽ một tiếng!
Hắn cũng không nói thêm, đúng vậy, Vân Hạo luôn luôn chanh chua như thế.
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, thấy được không ít vô địch thì bĩu môi: “Lão Hách, ngươi tin không, đám vô địch kia chờ ở bên ngoài nhưng chút nữa cũng không dám giết Ma Đa Na, dù muốn giết thì Ma tộc cũng không đáp ứng! Có chỗ dựa quả là điều tốt, giết cho Tiên tộc sấp mặt mà chẳng có vấn đề rắm gì!”
“Cái miệng này của ngươi giữ yên tĩnh chút đi!”
Lão Hách rất bất đắc dĩ, cái miệng của Vân Hạo chẳng chịu im bao giờ.
Vô địch mà ngươi cũng dám phỉ báng?
Thật sự muốn chết rồi?
Tô Vũ không nói gì nữa, hắn nói sang chuyện khác: “Hà Đồ muốn giết lên, tầng bảy chém giết lẫn nhau cũng không yên ổn! Người chết càng ngày càng nhiều, hai ngày này Nhật Nguyệt không ngừng rơi vỡ, ta thấy Nhật Nguyệt đều đã chết không ít rồi! Tiếp tục như thế, đám Sơn Hải như chúng ta còn có thể sống sao?”
“Căn bản không có ai coi trọng tính mạng của chúng ta hết!”
Tô Vũ chửi bậy vài câu, “Các vị Thần vương Thần tộc ta cũng không cho chút chỗ tốt nào, làm hại chúng ta tới một chuyến vô ích, không thể không mạo hiểm đi ra ngoài nhặt bảo vật. . .”
“Đi thôi!”
Lão Hách cắt ngang lời hắn, nói vài câu thì được, còn tiếp tục như thế thì y không muốn đi cùng Vân Hạo thêm nữa, quá dễ dàng gây phiền toái.
Tô Vũ lầu bầu vài câu, nhưng cũng biết điều không nói gì thêm.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời rồi hỏi: “Lúc nào mới có thể mở ra phong ấn?”
“Nhanh thôi, nơi này không giống bên ngoài, một ngày là có thể mở ra rồi!”
“Vậy cũng cần chút thời gian.”
Tô Vũ bỗng nhiên nhìn vào chỗ sâu bên trong phủ đệ, nhỏ giọng đề nghị: “Lão Hách, đi xem Cửu Diệp Thiên Liên là cái gì không? Dù sờ không tới thì ngửi chút hương vị cũng tốt, có lẽ ngửi cũng có thể tấn cấp đấy!”
“Ngươi nằm mơ đi!”
Lão Hách phì cười, “Ngươi cũng không có cách nào tới gần nó, bây giờ ở bên đó có lẽ đều bị vô địch bao vây rồi.”
“Nhìn một chút thì có sao đâu!”
Tô Vũ lơ đễnh nói: “Chúng ta lấy không được, nhìn một chút cũng không thể à? Ngươi chỉ cần nói có đi hay không thôi, dẫu sao ta cảm thấy địa phương khác cũng không có thứ gì tốt, tầng bảy hình như không có bảo vật gì, sớm biết. . . thôi được rồi, biết cũng vô dụng, ở dưới cũng rất nguy hiểm.”
“Tầng bảy dĩ nhiên vẫn có bảo vật, thế nhưng quá nguy hiểm nên ngươi lấy không được.
Cửu Diệp Thiên Liên cũng không tính là bảo vật mạnh nhất ở tầng này, năm đó nó chẳng qua đây chỉ là hoa trì mà Cung vương dùng để ngắm cảnh.
Tầng bảy còn có bảo địa khác, then chốt là ngươi không vào được cũng không ra được.”
“Aiz!”
Tô Vũ thở dài, lão Hách cười nói: “Thôi đừng thở dài, ta và ngươi đi xem Cửu Diệp Thiên Liên đi, kỳ thật không có gì đẹp mắt cả, vả lại cũng không thể tới gần.”
Dứt lời, hai người cùng nhau đi về hướng chỗ sâu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Trong-Sinh-Tro-Thanh-Manh-Nhat-Vu-Tru-Audio-Truyen.jpg)

