[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 424 : Quyết Định Của Vô Địch (c2116-c2120)
❮ sautiếp ❯Chương 2116: Quyết Định Của Vô Địch
Tầng bảy.
Giờ khắc này, trong hư không, một nụ sen đang lơ lửng.
Đây là Cửu Diệp Thiên Liên.
Cánh hoa đầu tiên đã mở ra, nếu không có bất ngờ gì khác thì sau đó nó sẽ nhanh chóng nở rộ.
Có điều hiện giờ sự chú ý của mọi người lại đang hướng tới một vấn đề khác.
Hầu hết cường giả tầng bảy đều đã thu được tin tức.
Bộ trưởng Thiên bộ cầm Liệp Thiên Thư nhìn một hồi, khẽ nhíu mày.
Hà Đồ!
Lão biết Hà Đồ, từng gặp một lần, giai đoạn cuối của triều tịch chi biến lần đầu tiên, khi đó lão chỉ là tiểu nhân vật, mà Hà Đồ là đại nhân vật chấn động chư thiên.
“Hà Đồ đã tới đây…”
Bộ trưởng Thiên bộ lẩm bẩm, nhìn về phía Cửu Diệp Thiên Liên xa xa, trong lòng thở dài một tiếng, đúng là thời buổi rối loạn.
Thanh thản an yên, thu hoạch Cửu Diệp Thiên Liên, tiến vào Hợp Đạo cảnh, đó mới là mong muốn của lão.
Nhưng hiện tại hình như phiền toái tới rồi.
Quả nhiên, muốn thăng cấp Hợp Đạo sẽ không dễ như vậy.
Kỳ thật lão không tự tin chút nào, trong những người tiến vào đây lần này thì hẳn là lão mạnh nhất, nhưng… Mạnh nhất thì chắc chắn có thể lấy được bảo vật sao?
Nếu cái gì cũng chỉ cần thực lực thì đã chẳng có cái gọi là cơ duyên.
Nhìn xem, hiện tại chẳng phải biến cố sắp xảy ra rồi sao?
Không chỉ Hà Đồ, tầng bảy vốn đã có thông đạo Tử Linh, nhưng mọi người đều không đụng vào, không chọc đến, nhưng bọn họ biết đây chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, bởi vì Cửu Diệp Thiên Liên ở trên hư không chỉ là hình chiếu.
Cửu Diệp Thiên Liên chân chính nằm ngay bên trên thông đạo Tử Linh, trấn áp thông đạo!
Một khi ngắt lấy, chắc chắn sẽ chọc tới đại lượng Tử Linh xuất hiện.
“Phiền toái!”
Bộ trưởng Thiên bộ lại thở dài, cùng lúc đó, nơi xa, có người cả kinh thốt lên: “Hà Đồ? Phía dưới đã xảy ra chuyện? Tử Linh từ phía dưới đánh tới?”
“…”
Chuyện này quả thật không ai đoán trước được, người tầng bảy không biết đã xảy ra chuyện gì.
Mãi đến bây giờ mới biết các tầng bên dưới có Tử Linh quân chủ hiển hiện.
Tại một góc trong tầng bảy.
Vài vị vô địch Nhân tộc tụ lại.
Tần Trấn hùng hổ nói: “Má nó, vì sao toàn đuổi đánh ta? Thấy ta yếu nên bắt nạt à?”
Kỳ quái!
Từ khi y tiến vào đến bây giờ, chỉ bốn ngày thì đã bị đánh những tám lần, đấu với tám vị vô địch khác nhau, hiện giờ đang ôm thương tích đầy mình!
Mắng một câu, thấy không ai để ý đến mình, Tần Trấn bất đắc dĩ mở miệng nói: “Hạ Long Võ, đọc tin chưa, hình như phía dưới xảy ra chuyện rồi, làm sao bây giờ?”
Mấy vị vô địch đều trầm mặc.
Hạ Long Võ nhìn về phía Chu Thiên Phương, đoạn hỏi: “Chu huynh cảm thấy nên làm thế nào?”
Chu Thiên Phương còn chưa mở miệng, Tần Trấn đã mắng: “Gọi kiểu gì đấy, ngươi phải gọi bá bá, ta cũng vậy, ngươi kém một thế hệ mà!”
“…”
Im lặng.
Nghiêm khắc mà nói, trong bốn vị vô địch ở đây, Hạ Long Võ có bối phận thấp hơn những người khác, Chu Phá Long là con trai của Đại Chu vương, Tần Trấn là con trai của Đại Tần vương, Chu Thiên Phương là con cả của Đại Minh vương.
Chỉ có Hạ Long Võ là cháu của vị vương khai phủ.
Hạ Long Võ mặc kệ, bình tĩnh lặp lại: “Chu huynh, ngươi cảm thấy chúng ta có biện pháp đi xuống không?”
Tần Trấn thấy y không để ý tới mình thì bất đắc dĩ.
Trong lòng thầm mắng, tiểu bối càn rỡ!
Nhưng luận thực lực, tuy ba người Chu Hạ Tần bọn họ đồng thời chứng đạo, bất quá Hạ Long Võ thật sự mạnh nhất.
Thôi, không dạy được.
Ở đây thì thực lực Chu Thiên Phương mạnh nhất, cũng là vô địch lâu đời, 100 năm trước y đã từng đại chiến cùng vô địch, giờ phút này, y trầm ngâm một lát rồi đáp: “Dù chúng ta đi xuống thì cũng không phải đối thủ của Hà Đồ.
Ta biết Hà Đồ, năm xưa chỉ còn cách Hợp Đạo một bước, dù đã chết nhưng nhiều năm qua y vẫn luôn hấp thu tử khí khôi phục, tu vi chắc chắn đã đến Vĩnh Hằng thất đoạn.
Bốn người chúng ta liên thủ thì không thành vấn đề, nhưng đơn độc một người, dù là ta thì cũng không phải đối thủ của y.”
Vĩnh Hằng thất đoạn!
Xem như cường giả trong giới vô địch.
Rác rưởi chứng đạo tiểu giới có thể tính là Vĩnh Hằng nhất đoạn, chứng đạo bổn giới là nhị đoạn, chứng đạo chư thiên vạn giới có thực lực tam đoạn.
Tới cấp bậc của Chu Thiên Phương, khi y chứng đạo, thực lực chắc chắn tương đương Hạ Long Võ hiện tại, nhưng 100 năm đã qua, thực lực y đã sớm tiến vào trung cấp.
Xem như trung tầng trong cảnh giới Vĩnh Hằng.
Trong hơn 10 vị vô địch Nhân tộc, y cũng ở tầm trung, không nằm trong những kẻ đội sổ.
Nhưng Hà Đồ có thực lực tương đương Đạo vương và Bạch Phát Thần vương, nếu so với Nhân tộc, chắc ngang ngửa Đại Hán vương.
Y không dễ chọc!
Lúc trước Đại Hán vương giao đấu với vài vị vô địch, trong đó cũng có kẻ trung đoạn, đánh gian nan vô cùng.
Trong Nhân tộc, Đại Tần vương đã đến cửu đoạn, Đại Chu vương, Đại Hạ vương được đánh giá là bát đoạn, Đại Minh vương, Đại Hán vương, Đại Đường vương, Đại Thương vương ước chừng thất đoạn, còn lại là trung đoạn sơ đoạn.
Ví dụ như Diệt Tằm vương chính là trung đoạn, người ngoài đoán là Vĩnh Hằng ngũ đoạn, cụ thể thế nào, không đến thời khắc sinh tử thì khó có thể nhìn ra.
Nghe Chu Thiên Phương nói vậy, Tần Trấn liền sốt ruột hỏi: “Vậy mặc kệ ư? Nhưng hiện tại không ít tiểu bối còn đang ở bên dưới.”
“Đám gia hỏa đó chưa chắc đã chạy lên được tầng bảy tìm chúng ta! Tầng năm có tâm hoả, tầng sáu có cửu khúc thập bát quan, muốn vượt qua để lên đây là việc rất khó, nếu không lên được thì chẳng phải chết chắc cả rồi sao?” (cửu khúc thập bát quan: chín lối rẽ, mười tám đường quẹo)
Chu Thiên Phương thở dài, “Cho nên chỉ có thể hy vọng Nhật Nguyệt phía dưới dẫn bọn chúng đi lên!”
“Lần này có không ít Nhật Nguyệt các phủ tới đây, lão Hồ Đại Hạ phủ, Tần Hạo Đại Tần phủ, lão Hầu Đại Minh phủ… Còn có Nhật Nguyệt các phủ khác, rất nhiều người đang ở tầng thứ 6.”
Chu Thiên Phương lại nói: “Chưa xét đến việc chúng ta có thể đi xuống hay không, nếu cùng nhau đi xuống thì khi muốn lên lại tầng bảy sẽ rất khó khăn, ngươi nghĩ xem, sau khi chúng ta đi xuống, đám gia hỏa kia có đợi ở thông đạo để chờ chúng ta ngoi đầu lên dễ dàng không, hay là vừa gặp liền xuống tay?”
Nghe vậy, Chu Phá Long liền bảo: “Không thể đi xuống! Tình huống không lên được cũng không xuống được mới là phiền toái lớn nhất!”
Không thể đi xuống!
Tuy người bên ngoài bảo bọn họ buông bỏ thành kiến, nhưng vô ích thôi, một khi đi xuống dưới, thông đạo tầng bảy bị chặn lại sẽ rất phiền toái.
“Cho nên, hiện tại phải đi canh thông đạo, phòng ngừa cường giả tộc chúng ta đi lên bị bọn họ đánh chết!”
“Bảo vệ thông đạo mới là nhiệm vụ của chúng ta!”
Tạo ra một thông đạo an toàn cho Nhân tộc, có bốn vị vô địch ở đây, các tộc khác sẽ không dám quá phận.
Thấy bọn họ đều có ý như thế, Tần Trấn không nói nữa, chỉ thở dài bảo: “Vậy quyết định thế đi!”
Không có biện pháp, chỉ đành làm theo lời Chu Phá Long nói.
Lão Chu gia có mấy người Chu Quảng Thâm ở bên dưới, Hạ gia có Hạ Hổ Vưu, vài vị tiểu bối nhà Chu Phá Long cũng ở dưới, nếu mọi người đều nói vậy, y không có ý kiến gì khác.
Quả thật có khả năng đi xuống chính là tuyệt lộ.
Cả đám bàn xong liền nhanh chóng đi đến bảo vệ thông đạo, phòng ngừa vô địch vạn tộc đánh chết cường giả Nhân tộc đi lên.
Chương 2117: Tính Toán Của Phù Thổ Linh
Lúc này, tầng năm, tầng sáu, vô số người bắt đầu hội hợp cường giả bổn tộc xuất phát lên tầng bảy.
Còn tầm bảo thì thôi bỏ đi!
Tới tình cảnh này rồi thì còn tầm bảo cái gì nữa.
Tử Linh quân chủ sắp lên tới nơi rồi kìa kìa.
Tầng năm.
Phù Thổ Linh gặp được cường giả Ngũ Hành tộc, nghe đối phương thuật lại tình huống ở tầng bốn thì không khỏi thấy ngoài ý muốn.
Tử Linh?
Không phải Tô Vũ ư?
“Không đúng…”
Phù Thổ Linh nhủ thầm, kẻ giết người là Tử Linh thật sao?
Không có khả năng lắm!
Huống chi Tử Linh nào có gian trá như vậy, nếu ta nhớ không lầm thì phương thức giết người rõ ràng là ám sát, Tử Linh cũng biết đánh lén ư?
Nhưng lúc này gã đang nghe đám gia hỏa tầng bốn nghị luận sau khi sống sót thoát khỏi tai nạn.
Tử Linh xuất hiện!
Còn rất cường đại!
“Tô Vũ có thể hóa Tử Linh đúng không?”
Phù Thổ Linh tiếp tục nghĩ, đúng vậy, hình như là có thể, chẳng lẽ mọi người đều bị Tô Vũ lừa rồi?
Dám lắm!
Gã vẫn cảm thấy nghi ngờ, bởi vì việc Nhân tộc chết ít làm gã không thể buông xuống hoài nghi, hơn nữa, điều gã nhìn thấy và nghe được không quá giống nhau.
Có điều Phù Thổ Linh lại lười vạch trần.
Nếu vạch trần, tên kia thẹn quá hóa giận, kiên quyết truy sát gã thì làm sao bây giờ?
Phù Thổ Linh nhìn quanh một vòng, tầng năm có không ít người, không thấy đám thiên tài đỉnh cấp như Ma Đa Na, có lẽ mấy tên đó đã chạy tới tầng sáu, thậm chí là tầng bảy.
Nhưng gã trông thấy vẫn còn vài gia hỏa Thiên bảng ở đây.
Sau đó gã cũng nhìn thấy Nhân tộc.
Phù Thổ Linh nhìn một vòng, thấy vài Nhân tộc có thân phận không đơn giản thì ánh mắt liền lóe sáng lên.
Lúc bấy giờ, mấy người Bạch Phong cũng được đội ngũ bao bọc chạy trốn, đi đến thông đạo tầng sáu.
Trong lúc bọn họ đang thấp giọng nói gì đó, nơi xa, bỗng nhiên, một bóng người màu đất nhìn về phía bọn họ, lớn tiếng hô: “Gia hỏa kia, ngươi là lão sư của Tô Vũ đúng không?”
Bạch Phong khẽ nhíu mày nhìn lại.
Ngũ Hành tộc?
Anh nhìn thoáng qua, nhận ra thân phận đối phương liền mở miệng: “Phù Thổ Linh Ngũ Hành tộc?”
“Là ta!”
Bạch Phong lạnh lùng hỏi: “Làm sao, muốn gây sự à?”
Phù Thổ Linh hừ một tiếng, “Không hứng! Ta chán ghét Nhân tộc, nhưng… quan hệ với Tô Vũ cũng không tệ lắm, hình như nội phủ mấy người bên ngươi bị tâm hoả thiêu đốt, cần lập tức cứu trị!”
Dứt lời, một chiếc nhẫn trữ vật bay đến, “Ở đây có mấy viên Ngũ Hành quả thuộc tính thủy, dùng nó thì có thể áp chế tâm hoả! Ra ngoài rồi nhớ bảo Tô Vũ trả ta!”
“…”
Bốn phía, các cường giả đều ngây người.
Bên phía Ngũ Hành tộc cũng có thiên tài biến sắc, có người tức giận truyền âm chất vấn: “Phù Thổ Linh, ngươi làm gì vậy?”
Điên rồi sao?
Hiện tại Tô Vũ là mục tiêu truy sát của chư thiên vạn tộc, ngươi lại mới nói cái gì?
Một cường giả Nhật Nguyệt bên cạnh nhanh chóng nói: “Mọi người đừng hiểu lầm, Phù Thổ Linh và Tô Vũ không có quan hệ gì cả, Tô Vũ còn từng nhốt hắn lại, suýt nữa đã giết hắn.”
Nhật Nguyệt này đặc biệt giải thích với Tiên tộc: “Hiểu lầm thôi, Phù Thổ Linh chỉ đùa mà thôi…”
Nào ngờ Phù Thổ Linh lại nghiêm túc nói: “Không hiểu lầm, ta không đại biểu cho cả Ngũ Hành tộc, ta chỉ đại biểu chính mình! Ta luận bàn cùng Tô Vũ, ta bại, ta phục hắn! Đối với ta mà nói, chủng tộc, địch nhân hay công địch vạn giới đều không quan trọng! Các ngươi không hiểu được thế giới của thiên tài đâu, ta dám chắc rằng nếu Ma Đa Na và Chiến Vô Song gặp Tô Vũ, bọn họ cũng sẽ không kêu đánh kêu giết, kỹ nghệ không bằng người, nên chịu phục thì phải chịu phục!”
Gã nhìn các tộc nhân xung quanh, lạnh lùng nói: “Nếu cảm thấy không ổn thì cứ việc ra tay với ta, tuy Phù Thổ Linh ta không cường đại, nhưng ta cũng không sợ các ngươi! Ta kết giao bằng hữu chẳng lẽ cần các ngươi đồng ý sao?”
“…”
Sinh linh xung quanh đều ngây người nhìn gã, tên này điên rồi à?
Tại đây, ngay trước mặt nhiều người như vậy, gã lại nói muốn kết bạn với Tô Vũ?
Chán sống rồi đúng không?!
Bên phía Tiên tộc, có Nhật Nguyệt khinh miệt nói: “Phù Thổ Linh, ngươi tự suy xét cho kĩ! Có một số việc không phải thiên tài như ngươi có thể quyết định! Đây là lệnh của Tiên Hoàng và Hoàng giả các tộc, cẩn thận họa từ miệng mà ra!”
Nếu không phải hiện tại thời cơ không đúng, chỉ bằng những lời này thì hắn đã ra tay xé xác Phù Thổ Linh rồi!
Phù Thổ Linh bảo trì trầm mặc.
Trong lòng thì chửi thầm, ngươi thì biết cái gì, các ngươi sống sót ra ngoài được thì hẵng gáy.
Nếu chết sạch thì làm gì còn cơ hội tính sổ với ta.
Gã không thèm để ý tới bọn họ, gã nhìn về phía Bạch Phong, truyền âm cho anh: “Nhìn cái gì mà nhìn, không phải nể mặt ngươi, ta chỉ nể mặt Tô Vũ.
Đồ là thật, không độc chết các ngươi, trong Nhân tộc các ngươi, ta ghét nhất Lưu Hồng, còn lại thì như nhau cả!”
“…”
Bạch Phong vô cùng kinh ngạc, Tô Vũ và Phù Thổ Linh Ngũ Hành tộc có tình hữu nghị thân mật như vậy từ khi nào?
Làm trò trước mặt chư thiên vạn tộc, thậm chí còn tặng linh quả cho Nhân tộc?
Tuy rằng bọn họ không cần lắm, Hoàng Cửu đã trở lại, mang theo không ít bảo vật, nhưng Ngũ Hành linh quả không phải thứ đồ rác rưởi, Bạch Phong bán chính mình đi cũng không mua nổi một quả.
Anh nhìn lướt qua nhẫn trữ vật, không ít, có tổng cộng 5 quả!
Đúng là một khoản lớn!
Anh kinh ngạc nhìn Phù Thổ Linh, tuy rằng ngữ khí đối phương không mấy thân thiện, nhưng như vậy là bình thường, Phù Thổ Linh là thiên tài đỉnh cấp, trừ thiên tài đỉnh cấp thì còn lại những người khác chắc chỉ là phế vật trong trong mắt gã.
“Đa tạ!”
Bạch Phong không nói nhiều, trong lòng lại nghĩ, chẳng lẽ khi Tô Vũ nhốt gã đã kết giao với gã ư?
Cũng đúng, lần trước ở cổ thành Tô Vũ đã bẫy giết rất nhiều Nhật Nguyệt, Phù Thổ Linh cũng ở trong đó một tháng mà chẳng sao, có lẽ thực sự có chút giao tình.
Không chỉ mình anh, lúc này có rất nhiều người cũng suy nghĩ giống vậy.
Có người lạnh nhạt nói: “Mấy tháng trước Tô Vũ giả mạo Phù Thổ Linh, giao chiến với Thiên Đạc, sau khi giết chết Thiên Đạc thì lại giả mạo gã… Ngũ Hành tộc nói Phù Thổ Linh bị nhốt, vẫn luôn ở trong cổ phòng nên không thu được tin tức, ha ha giờ ngẫm lại thì xem ra Thiên Đạc chết rất oan uổng!”
Có lẽ Phù Thổ Linh và Tô Vũ có liên hệ gì đó.
Hoặc là lúc trước bọn họ phối hợp diễn kịch.
Đáng chết!
Phải giết gã!
Bên phía Ngũ Hành tộc, vài vị cường giả Nhật Nguyệt đều nhìn Phù Thổ Linh, một đám truyền âm quát: “Ngu ngốc, ngươi… Ngươi quả thực ngu ngốc!”
Vài vị lão nhân có cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép!
Dù ngươi thật sự giao hảo cùng Tô Vũ thì cũng không thể biểu lộ ra!
Xong rồi!
Sau khi ra ngoài, dù Ngũ Hành tộc cố hết sức bảo vệ Phù Thổ Linh thì bản thân gã cũng sẽ gặp phiền toái rất lớn.
Bọn họ không ghét việc Phù Thổ Linh giao hảo với Tô Vũ, chuyện này không có vấn đề gì, thiên tài có nhiều bằng hữu thì tương đương sẽ có nhiều thêm con đường sau này.
Nhưng loại công địch như Tô Vũ, dù ngươi thật sự giao hảo thì cũng phải âm thầm lén lút.
Chuyện này có khả năng sẽ kéo toàn bộ Ngũ Hành tộc xuống nước!
Phù Thổ Linh im lặng, cũng không buồn giải thích.
Không có gì để giải thích!
Ở đây nhiều người như thế, Nhân tộc thì không tính, Nhân tộc nói gì chư thiên vạn tộc cũng không tin, Ngũ Hành tộc cũng không cần để ý, về phần các tộc khác thì gã chẳng việc gì phải lo, một khi chết sạch thì tự khắc sẽ không còn ai tiết lộ những lời gã nói ra ngoài.
Nếu kẻ sát nhân phía dưới không phải Tô Vũ, vậy gã chỉ cần nghĩ cách bẫy bọn họ chết hết, chuyện nhỏ!
Mấy vị trưởng lão thật nhát gan.
Lần này đám người xung quanh đã đạt được không ít bảo vật, giết bọn họ rồi thì coi như có thu hoạch lớn, dù sao nhiều người đã chết, nhiều thêm vài kẻ cũng không khiến ai hoài nghi.
Gã mặc kệ tất cả.
Có điều cũng không cố ý lôi kéo làm quen với Bạch Phong.
Cố ý thì có vẻ quá rõ ràng, quá nịnh bợ.
Không cần thiết!
Chỉ cần tỏ ra ngạo khí và bình thản nói rằng mình là bằng hữu của Tô Vũ trước mặt chư thiên vạn tộc… Nếu quả thật lần này cũng là tác phẩm của Tô Vũ, vậy thì hắn sẽ không tới nỗi không biết xấu hổ mà xuống tay với ta.
Ta đã dùng bảo vật của mình để cứu lão sư của ngươi, bằng hữu của ngươi, ta không biết ngươi vào đây, nhưng ta vẫn biểu hiện ra chân tình!
Trong tình cảnh vạn tộc như hổ rình mồi, Ngũ Hành tộc nổi giận đùng đùng, Phù Thổ Linh thản nhiên dẫn đầu bay về phía thông đạo đi lên tầng sáu.
Còn bảo địa bảo vật thì quên đi.
Đừng nghĩ đến nữa!
Lúc này mọi người chỉ cầu giữ được mạng sống là đã tốt lắm rồi, sống sót mới là việc quan trọng nhất.
Một đám thiên tài và cường giả như dân chạy nạn tiếp tục chạy trốn.
Dù Nhân tộc ở ngay trước mắt thì cũng không có ai động thủ.
Nhân tộc còn hơn 300 người, phải giết bao lâu thì mới có thể diệt sạch Nhân tộc?
Huống chi có rất nhiều kẻ thật sự không muốn chiến đấu tại đây.
Chương 2118: Ngươi Là Ai?
Tầng ba.
Phía sau Hà Đồ lại có thêm một mớ Tử Linh.
Lúc này, Hà Đồ đứng ở thông đạo tầng ba, hơi nhíu mày, cổ quái hỏi: “Ngốc ngốc, có phải ngươi đang mắng ta không?”
Ngốc ngốc trầm mặc không đáp.
“Là ngươi mắng à?”
Hà Đồ không xác định, tên ngốc này rất ít nói, thế nhưng y vẫn cảm thấy có vô số người đang nhắc đến mình, mấu chốt là người bình thường rất khó khiến y có loại cảm ứng này.
Vậy chứng tỏ đám người mắng y phải rất mạnh!
Oán niệm cường đại đến mức xuyên qua thời không trường hà, y cũng từng có cảm giác này, nếu y nhớ không lầm thì là khi y còn sống, toàn bộ chư thiên vạn giới đều mắng chính mình vì dẫn dắt Tử Linh xâm lấn.
Lần này là vì sao?
Hà Đồ nghi hoặc, bực bội mở miệng: “Thôi, không thèm nghĩ nữa, lên tầng bốn thôi! Có lẽ có gia hỏa chạy thoát đã truyền tin tức về ta ra ngoài.
Ơ nhưng mà truyền tin đi được à?”
Y không xác định lắm.
Ngẫm lại thì chẳng lẽ lúc trước y đã bỏ sót tên nào đó, cho gã cơ hội chạy thoát lên tầng trên rồi?
Vậy nên bọn họ đều biết ta đã tới?
Không đến mức đó đi?
Dù biết có Tử Linh thì cũng không thể biết cụ thể là ai, ta đâu có báo tên, y hơi bối rối, “Ngốc ngốc, ta có nói mình là Hà Đồ chưa?”
“Không… Không biết…”
Hà Đồ chần chờ, ta nói chưa nhỉ?
Chắc không đâu, chẳng nhớ được, chỉ nhớ mình đã cười rất to, rất lâu.
Lẽ nào bọn họ nhận ra tiếng cười của mình?
Lắc lắc đầu, Hà Đồ không nghĩ nữa, mặc kệ!
Đi lên thôi!
Biết sớm biết muộn cũng chẳng quan trọng, dù sao chốc lát nữa cũng phải chạm mặt nhau!
Vả lại người phía trên đã biết nhưng bên ngoài lại không biết, để ý làm gì.
Sau đó Hà Đồ mang theo đại quân Tử Linh đi qua thông đạo, tiến vào tầng bốn.
Lúc bấy giờ tầng bốn hệt như tử địa, hết sức an tĩnh, hoàn toàn không có tiếng động!
Hà Đồ nghi hoặc, chẳng lẽ ta thật sự để lộ tin tức rồi?
Do ta phong tỏa tin tức không đủ chặt chẽ ư?
“Tiếp tục tìm tòi từng tấc một cho ta, không cho bất cứ người sống nào rời đi!”
Mặc kệ, mình cứ càn quét từng tầng đi lên!
Không buông tha cho nơi nào!
Kỳ thật tầng bốn vẫn còn vài người, nhưng rất ít, có người đang tìm bảo vật nên không biết tin tức, có người tìm được bảo địa, một mình thăm dò nên cũng không biết chuyện bên ngoài.
Hà Đồ muốn giết những kẻ này.
Tô Vũ chỉ giết người mình gặp, thấy được thì giết, không thì thôi.
Nhưng Hà Đồ sẽ đi tìm từng tấc đất, một kẻ cũng không buông tha!
Từ tầng một đến đây, y thật sự không tha cho bất cứ kẻ nào.
Nhờ vậy nên đã giúp Tô Vũ có thêm thời gian.
Nơi đây rất rộng lớn, tìm người cũng phải hao phí rất nhiều thời gian.
Tại thông đạo tầng bốn, Tô Vũ lặng yên chứng kiến cảnh đại quân Tử Linh xâm lấn, nhanh chóng lặng lẽ bỏ chạy lên lối vào tầng năm.
Hà Đồ thật giỏi, công tác dọn rác làm không tồi, Tô Vũ cảm nhận được khí tức Tử Linh bên kia càng lúc càng nhiều.
“Tiếp tục cố gắng đi! Chậm rãi dọn dẹp, tuyệt đối đừng vội đi lên!”
Tô Vũ nói thầm, ngươi đi lên quá nhanh thì ta sẽ không có đủ thời gian.
Tầng bốn tuyệt đối còn không ít bảo vật đang chờ mình, đáng tiếc, hắn không có nhiều thời giờ đi thăm dò, tốc độ càn quét của gia hỏa Hà Đồ này nhanh hơn rồi, có lẽ là vì thủ hạ Tử Linh của y đã nhiều hơn.
“Tầng năm, khiếu huyệt cột sống chắc chắn nằm tại đây, lần này ta phải dành nhiều thời gian một chút mới được!”
Tô Vũ vừa vào tầng năm, mặc kệ tâm hoả bỏng cháy, vừa tiến đến hắn liền biết trái tim thật sự ở đây, bất quá điều này không quan trọng, quan trọng là hắn phải tìm được phương thức vận chuyển của khiếu huyệt cột sống để suy đoán ra công pháp.
Công pháp hoàn thiện, hắn có thể nhanh chóng nghĩ cách tiến vào Lăng Vân cửu trọng, hoàn thành lột xác, không lo cảnh giới bị kẹt nữa.
Tầng thứ năm, tâm hoả đốt cháy.
Tô Vũ lười để ý đến bảo vật, tầng bốn không có bao nhiêu người, có lẽ Hà Đồ sẽ nhanh chóng đi lên.
Lúc hắn lên thì tầng năm đã không còn lại bao nhiêu người.
Kẻ nhận được tin tức đều đã chạy, kẻ không nhận được tin tức chỉ có tiểu tộc và kẻ độc hành, số lượng cực ít.
Tô Vũ muốn đi tìm cột sống khiếu.
Hẳn là nằm trong tầng này, tầng tiếp theo đã gần đến mông, lấy đâu ra cột sống nữa.
Tô Vũ đi thẳng tới mảnh đất giáp ranh, trên đường thấy một ít bảo vật, nếu lấy thì cũng có thể đổi tiền, nhưng Tô Vũ không quá để ý, tới tình trạng hiện tại của hắn, nếu không đến cấp bậc vật gánh chịu thì hắn không thèm để mắt.
Quá giàu rồi!
Biết sao được!
Một đường chạy như điên, Tô Vũ lo lắng Hà Đồ sẽ lên đây quá nhanh, bằng thì hắn đã có thể chậm rãi tìm tòi bảo vật, hiện tại rất nhiều nơi hắn còn không dám đi, sợ làm chậm trễ thời gian.
Chỉ khi tới tầng bảy, Hà Đồ gặp phải địch thủ xứng tầm cầm chân thì khi ấy hắn mới có thể dừng bước, nghỉ ngơi một chút.
“Tin tức đã truyền ra, có lẽ tầng bảy sẽ có người bảo vệ, cho nên nhất định phải xâm nhập vào đội ngũ trước khi mọi người đều đi hết, không thể giết nữa, không thì người quá ít, trốn vào sẽ dễ bị chú ý!”
Tô Vũ quyết định tạm ngưng giết người.
Hắn cũng không vội đi đến tầng sáu, huống chi chắc chắn tầng sáu có Nhật Nguyệt cao trọng, lên đó quá khó, hắn không vội, nơi này mở một tháng, hiện tại còn chưa tới 5 ngày đây.
Một đường phán đoán, tra xét, Tô Vũ nhanh chóng tìm được một nơi.
Đó là hàng rào biên giới.
Tô Vũ nhìn khắp một lượt, chỗ này không phải thông đạo, mà là một nơi tựa như lưng núi của một ngọn núi cao chọc trời.
“Cột sống ư?”
Tô Vũ nói thầm, hắn nhanh chóng bay lên, đánh một chưởng lên lưng núi nhưng không có tác dụng gì.
Nó kiên cố đến mức khó có thể tưởng tượng!
Nếu đánh thủng thì ta có thể ra khỏi Tinh Vũ phủ đệ không?
Thôi!
Quên ý nghĩ này đi, thân thể lão Chu cực kỳ cường đại, có khả năng vị Đúc Binh đại sư kia còn bỏ thêm những thứ khác để đúc ra Tinh Vũ phủ đệ, dám còn cường đại hơn thân thể lão Chu nguyên bản.
Vô địch còn chưa chắc đã đánh phá được, không, có lẽ Hợp Đạo cũng không thể.
“Cột sống khiếu ở đâu?”
Tô Vũ tìm kiếm khắp nơi, định vị, căn cứ tỉ lệ thân thể mình để tra xét, không có việc gì thì thì ít gọi “Thái Sơn” thôi, có cảm giác lão Chu sắp tức điên rồi, gọi nhiều, ai biết có lão có bùng nổ tới độ tự bạo hay không, lỡ tự bạo thật thì phải làm sao bây giờ?
Tuy rằng người chết chưa chắc đã có thể tự bạo, nhưng cẩn thận đề phòng vẫn hơn.
Vừa chạy vừa định vị, Tô Vũ mau chóng xác định được một khu vực hư không, ở ngay phía trước lưng núi, Tô Vũ thử vận chuyển cột sống khiếu, quả nhiên hư không đó có chút cảm ứng mỏng manh, bất quá vẫn chưa hoàn toàn hiện ra.
Chính là nơi này!
Xem ra ở thời khắc mấu chốt vẫn phải kích thích lão Chu mới được.
“Thái Sơn!”
Tô Vũ quát khẽ.
Oanh!
Quả nhiên tầng năm chấn động dữ dội, trong đầu hắn, tiếng gầm gừ của lão Chu hơi cuồng loạn.
“Ta muốn giết ngươi, giết ngươi!”
“Nhất định phải giết ngươi!”
“Ngươi là ai?”
“Ngươi không phải Thái Sơn… Ngươi là ai?”
Tô Vũ: “…”
Chương 2119: Không Rét Mà Run
“Ngươi không phải Thái Sơn… Ngươi là ai?”
Giờ phút này, trong lòng Tô Vũ phát lạnh, da đầu tê dại, hắn có cảm giác giống như có một đôi mắt đang chăm chú quan sát mình.
“Ngươi không phải Thái Sơn… Ngươi giấu Thái Sơn đâu rồi? Ngươi giao Thái Sơn ra đây…”
Thanh âm kia vô cùng điên cuồng, không ngừng rít gào, đánh sâu vào trong trí óc Tô Vũ.
Tô Vũ kinh hoảng ngây người!
Sao lại thế?
Người đã chết rồi, chuyện này là sao?
Vì sao lại đoán ra mình không phải Thái Sơn?
Hẳn lão Chu chỉ còn tàn niệm mới đúng, tàn niệm cũng có tư duy ư?
Hắn bất chấp tất cả, nhanh chóng quan sát một lỗ trống mới xuất hiện, giờ phút này, nó đang nhanh chóng xoay tròn như xoáy nước.
Trong đầu hắn, thanh âm lão Chu càng thêm điên cuồng: “Ngươi không phải Thái Sơn… Ngươi không phải… Ngươi giấu hắn đi đâu?”
“Ngươi là ai?”
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
“Ngươi và Thái Sơn có quan hệ gì?”
“…”
Lông tơ trên người Tô Vũ dựng thẳng!
Má nó, vì sao lại suy luận ra ta và Thái Sơn có quan hệ.
Đây thật sự là tàn niệm à? Hay là kỳ thật người vẫn chưa chết, còn chút sinh cơ, chỉ là ý chí hỗn loạn?
Tàn niệm sẽ không nghĩ ra việc mình và Thái Sơn có quan hệ mới đúng.
Tô Vũ kinh sợ, không dám hỏi gì, hắn cắn chặt răng, máu rỉ ra từ chân răng, hắn nhìn chằm chằm xoáy nước không chớp mắt, hắn muốn tạo ra công pháp, còn vấn đề khác… mặc kệ đã!
Hơn nữa hô Thái Sơn ít thôi.
Nếu gọi tiếp, hắn sợ lão Chu thật sự sẽ sống lại.
Mình gọi càng nhiều, hình như lão Chu càng thông minh hơn.
Rốt cuộc lão đã chết chưa?
Tô Vũ không rét mà run!
Chẳng lẽ kỳ thật lão Chu không chết, kẻ đó dùng thân thể người sống chế tạo thành Tinh Vũ phủ đệ, chế tạo thành binh khí?
Cho nên Tinh Vũ phủ đệ có thể duy trì vận chuyển vĩnh viễn?
Tô Vũ càng nghĩ lại càng kinh hãi, nếu thứ này còn sống… Nếu thả ra, có lẽ sẽ có thể trấn áp cả vạn giới, dù bị thương hay tàn phế thì chắc lão vẫn đánh được Hợp Đạo đúng không?
Thật đáng sợ!
Hắn nhìn chằm chằm xoáy nước, hồi lâu sau, rung động ngừng lại, Tô Vũ đang muốn phong bế khiếu huyệt, bên tai bỗng nhiên vang lên thanh âm nỉ non không còn bạo ngược: “Ngươi không phải Thái Sơn… Ngươi không phải… Thái Sơn không yếu như vậy, không yếu như vậy…”
Tô Vũ nhanh chóng phong bế khiếu huyệt, cách ly thanh âm, nửa quỳ trên mặt đất, cả người đều là mồ hôi lạnh.
Hắn gian nan đưa ra một kết luận… Lão Chu chưa chết!
“Lão chưa chết, chỉ là tàn phế, bị phong ấn, lão còn chưa chết!”
Cả người Tô Vũ đều đang run rẩy, hiện tại chúng ta đang ở trong cơ thể một người, mà người này còn chưa chết!
Dường như Thái Sơn là một chú ngữ để giải phong ấn cho lão.
Má nó!
Hình như ta gây rắc rối rồi… Tô Vũ nuốt nước miếng, hồi lâu sau, hắn bỗng cắn răng nói: “Có gì không tốt chứ! Hiện nay vạn giới không do ta chủ trì, Thần Ma Tiên đứng đầu, nếu thả lão ra… Hừ!”
Ánh mắt Tô Vũ nghiền ngẫm, nếu ta thả lão ra, lão sẽ đảo loạn chư thiên, vậy thì liên quan gì đến ta?
Chư thiên vạn tộc còn muốn giết ta đây này!
Thật sự rối loạn thì mới tốt.
Nghĩ vậy, nỗi sợ hãi lúc trước lập tức tiêu tán bảy phần, Tô Vũ đứng lên, lau mồ hôi trên trán, giờ phút này hắn mơ hồ đoán rằng lão Chu thật sự còn chưa chết.
Có lẽ vẫn còn một đường sinh cơ!
Ánh mắt Tô Vũ biến ảo, không hề chần chờ, bắt đầu thử vận chuyển khiếu huyệt.
Lúc này hắn không hô Thái Sơn nữa, hắn mở ra toàn bộ khiếu huyệt, bên tai vẫn vang lên âm thanh nỉ non hỗn loạn kia: “Vì sao muốn giết ta?”
“Vì sao?”
Tình huống không khác trước lắm, khi không hô “Thái Sơn”, cảm xúc lão Chu khá ổn định, nếu hô lên, vậy nó giống như chú ngữ khiến lão Chu bạo ngược, cuồng hống.
Nếu hô tiếp, Tô Vũ lo rằng mình sẽ thật sự gọi người ta sống lại luôn.
“Gia hỏa đáng sợ!”
Tô Vũ mặc niệm trong lòng, sau đó thử vận chuyển một đám khiếu huyệt, trong miệng không ngừng tràn ra máu tươi, hắn tranh thủ ăn một củ sen rồi tiếp tục thử vận chuyển.
Các khiếu huyệt lần lượt được thắp sáng.
330 cái, 340 cái…
Càng ngày càng nhiều!
Mi Tâm khiếu và cột sống khiếu đều nằm ở giữa chúng.
Mãi cho đến 350 khiếu, ầm một tiếng, Tô Vũ mặc kệ cơn đau, hắn nhìn khắp nơi xung quanh, nhanh chóng nuốt củ sen vào, chữa trị nơi vừa phát nổ.
“Ta… má nó!”
Tô Vũ thầm mắng!
May mà không bị ai nhìn thấy, cũng may vì Thông Thiên khiếu phát nổ, nếu là Mi Tâm khiếu hay cột sống khiếu thì sẽ rất nguy hiểm, Thông Thiên khiếu nổ thì không quá nguy hiểm, chỉ là vị trí không hay ho lắm mà thôi.
Đây cũng là nguyên nhân Tô Vũ dám thử.
Nhưng hiển nhiên là hắn đã thất bại.
Kỳ thật chỉ còn 10 khiếu huyệt cuối cùng, có lẽ thử mấy trăm lần là ra, 10 khiếu huyệt, dù vận chuyển thế nào thì cũng phải có quy luật tồn tại.
Có vô số khả năng để liên kết 10 khiếu huyệt với nhau, nhưng nếu tìm ra quy luật nhất định, vậy xác suất sẽ ít đi nhiều.
“Chỉ cần nổ mấy trăm lần là có thể học được, đúng không?”
Tô Vũ chửi thầm, xoa xoa nơi nào đó vừa nổ nát bấy, hiện tại dưới tác dụng của Hoàng Tiên dịch và củ sen mà đang khôi phục dần.
Quá chướng tai gai mắt!
Không phù hợp với khí chất của Văn Minh Sư chút nào!
Nếu bị kẻ khác thấy được, vậy thì ta còn mặt mũi đâu để sống nữa?
Văn Minh Sư đều xem trọng mặt mũi.
Đương nhiên gương mặt phía dưới này cũng rất quan trọng.
“Tìm Thông Thiên khiếu trước, nếu không tìm thấy hoặc là không có thời gian thì mình sẽ thử tự suy luận lại sau.”
Giờ phút này Tô Vũ vô cùng hoài niệm quá khứ, hoài niệm một người, chính là Chu Hạo
Hiện tại Chu Hạo đã khai bao nhiêu khiếu, Tô Vũ không rõ.
Có lẽ là 200?
“Haizz!”
Hiện tại hắn chẳng có đối tượng thực nghiệm nào, loại chuyện như mông nở hoa này còn phải để đại nhân vật như hắn tự ra trận, thật mất mặt.
“Nếu Thông Thiên khiếu ở tầng bảy, chưa chắc ta đã có cơ hội đi lên… Lên rồi thì cũng chưa chắc đã có cơ hội tới gần, trên đó đều là vô địch!”
“Vậy chẳng phải là ta phải tự thực nghiệm sao?”
Vừa nghĩ, Tô Vũ vừa nhanh chóng đi đến thông đạo tầng năm lên tầng sáu.
Hắn không nhịn được lại muốn thử một chút, lỡ đâu may mắn một lần lại đúng luôn thì sao?
Bụp!
Tiếng nổ mất mặt lần nữa vang lên, Tô Vũ lấm lét nhìn xung quanh, nhanh chóng đút củ sen vào miệng, ngon thật!
Aiiz, từ bao giờ mà hắn phải dùng đồ ăn để giảm bớt một chút xấu hổ vậy?
Đành chịu thôi!
“Ta có mấy trăm củ sen, có lẽ ta chỉ cần thử mấy trăm lần là có thể suy luận ra phương thức vận chuyển chính xác.”
Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Vũ biến đổi.
Định mệnh muốn ta tự mình suy luận ư?
Hơn nữa hắn cứ gọi lão Chu mãi, lỡ làm lão Chu sống lại thì ai chịu trách nhiệm?
Mấy trăm củ sen chính là thánh dược chữa thương!
Nổ đâu chữa đó!
“Không không không… Không phải, chỉ là trùng hợp thôi!”
Đây không phải định mệnh.
Tô Vũ lại nhìn tứ phương, tra xét phong tỏa, sợ có người nhìn thấy, hắn sợ mất mặt, dù hiện tại hắn không phải Tô Vũ, mặt là mặt sói thì cũng không được!
Hắn cần sớm nắm giữ phương pháp vận chuyển chu thiên khiếu huyệt, bởi vì nó sẽ giúp hắn hoàn thành cửu biến sớm!
Bằng không, nếu lấy được bảo vật rồi mới cửu biến, nhỡ không có thời gian thì sao?
“Không thì lại thử lần nữa xem.”
Tô Vũ tự động viên chính mình, thử đi, đâu có ai nhìn thấy!
Có kẻ nhìn thấy thì cứ giết người diệt khẩu là được.
Nghĩ vậy, Tô Vũ lại thử một loại phương thức vận chuyển khác, ầm một tiếng… máu thịt be bét.
Nhanh chóng nuốt củ sen vào bụng!
Quần áo không sao cả, bên trong quần của Tô Vũ là một cái quần lót cấp Địa binh.
Chẳng có gì phải sợ!
Lần sau đổi sang Thiên binh thì lại càng vững chắc hơn.
Chương 2120: Thần Văn Thứ 29
Giờ phút này, Tô Vũ khát vọng nhanh chóng nắm giữ công pháp, đó là vì niềm si mê với công pháp, khát vọng với tu luyện, chẳng có liên quan gì tới chuyện mông nở hoa cả.
Tô Vũ tự động viên chính mình như thế.
“Ta đang hiến thân vì sự nghiệp vĩ đại!”
“Hiến thân tìm Chu Thiên chi pháp đã thất truyền vì chư thiên vạn giới!”
“Nghiên cứu viên vĩ đại sẽ không sẽ để ý đến điều này, dù là cớt, ở thời điểm tất yếu, vì nghiên cứu thì ta cũng có thể nếm thử!”
“…”
Tự thôi miên chính mình xong, lúc bấy giờ, Tô Vũ bỗng cảm thấy mình giống hệt như một vị thánh nhân!
Trách trời thương dân!
Yêu thương thế nhân!
Khiến chính hắn cũng phải thấy cảm động tới muốn rớt nước mắt.
Khi một người hiến thân vì sự nghiệp vĩ đại, phụng hiến chính mình để hoàn thiện một môn công pháp thất truyền 10 vạn năm, vậy kẻ đó sẽ vĩ đại tới cỡ nào?
Đúng vậy, hắn lựa chọn như vậy là để hoàn nguyên công pháp.
Là vì văn minh truyền thừa của chư thiên.
Đột nhiên, trong biển ý chí đã lâu không có động tĩnh, một viên thần văn chậm rãi thành hình!
“Thánh!”
Đúng vậy, thánh khiết, thánh nhân, vì thế nhân, vì muôn loài, hắn phụng hiến ra tất cả…
Trên người Tô Vũ hiện ra lực lượng quang minh lóa mắt.
Quang mang từ người hắn chiếu rọi bốn phía.
Giống như thánh nhân buông xuống nhân gian, cảm hóa vạn tộc.
“Quả nhiên đây chính là bản tâm của ta!”
Tô Vũ lẩm bẩm, đạo thánh nhân là bản tâm của ta, tất cả những gì ta làm đều là vì mọi người, vì đạo!
Một thần văn thiên sinh cứ như vậy thành hình.
Thần văn thiên sinh, trời sinh nhị giai.
Đây là thần văn thứ 29 của Tô Vũ.
“Thánh!”
Có điều khi Tô Vũ thử thao tác thần văn này, cảm ứng một chút đặc tính của nó thì hắn bất giác cạn lời.
Không đặc tính, không lực công kích, không lực sát thương, chỉ có lực tương tác…
Đúng vậy, khi hắn vận dụng thần văn mới ra lò, những người khác sẽ cảm thấy rất ấm áp, rất đáng tin, cảm thấy Tô Vũ chính là tri kỉ đệ nhất thiên hạ.
Đây là một thần văn đặc tính phụ trợ.
Gia tăng độ thân hòa.
Ánh mắt Tô Vũ biến ảo, hắn bỗng cười rộ lên, nụ cười rất tươi tắn, rất xán lạn, đúng thế, làm Văn Minh Sư thì phải có một thần văn như vậy, tuy thứ này có vẻ vô dụng, nhưng lại rất thích hợp với thân phận của hắn,
Tiểu đệ chữ “Thánh” có thể giúp gia tăng độ tín nhiệm của người khác với mình.
Có lẽ có thể cảm hóa địch nhân.
Nếu không thể cảm hóa, vậy siêu độ vật lý cũng được.
“Đạo thánh nhân, ta phụng hiến mông của chính mình vì các ngươi…”
Tô Vũ cười lớn, không cảm thấy việc nát mông là điều khó chấp nhận nữa.
Hắn còn cảm thấy bản thân thiên phú kinh người, tùy tiện cảm xúc dâng trào một chút là có thể phác họa ra một thần văn, rất tốt!
Đã có 29 cái, có lẽ thần văn thứ 30 sẽ xuất hiện nhanh thôi.
Không ngừng xuyên qua không gian, hơn nữa lúc trước từng kích nổ thần văn không gian chữ “Thú”, gần đây Tô Vũ cảm thấy hắn có cảm ngộ sâu sắc về không gian hơn hẳn, cộng thêm Văn Minh Chí cũng có rất nhiều không gian, chính hắn còn biết cắt không gian.
Qua nhiều lần, Tô Vũ cảm thấy có lẽ mình sẽ mau chóng cảm ngộ được một thần văn không gian trời sinh.
Hắn vừa vận chuyển công pháp, vừa ăn củ sen khôi phục, vừa dùng bảo vật cường hóa thần văn vừa mới phác họa.
Thần văn thánh đạo!
Hắn muốn người khác vừa nhìn thấy mình liền cảm thấy mình chính là phụ thân của gã.
Như vậy thì còn ai dám công kích mình nữa?
Tính ra khi thần văn này tu luyện tới cực hạn thì sẽ rất đáng sợ, có lẽ người nào gặp mình cũng cung kính cúi đầu gọi một tiếng “cha”.
Tưởng tượng ra cảnh tượng kia, Tô Vũ phá lên cười không ngừng.
Ta vừa xuất hiện, khuôn mặt thánh thiện tươi cười, đám đồ cổ như Thiên Cổ vừa thấy ta liền khóc lóc thảm thiết, quỳ xuống gọi “cha ơi, cha ơi”, nói là trước đó mình sai lầm rồi.
Ái chà, ha ha ha.
Thần văn lợi hại thật, chẳng trách lại là thần văn thiên sinh.
Hắn không có nhiều thần văn thiên sinh, nhưng mỗi cái đều có tác dụng hết sức độc đáo.
Ví dụ như truyền thừa chi hỏa, chẳng hạn như thần văn chữ “Kiếp”, chẳng hạn như hai chữ Văn Minh, còn cả thần văn thánh đạo hôm nay.
Có điều hắn vẫn xem nhẹ một thần văn không đáng chú ý.
Chữ “m”.
Đó không phải thần văn thiên sinh, chỉ là hắn vô ý phác họa mà thôi.
Tô Vũ tươi cười ăn củ sen, phía sau mông tiếp tục bụp một phát, vỡ nát, máu thịt be bét… Cảnh tượng này quá sức quỷ dị, dù là ai nhìn thấy sẽ đều cảm thấy mình đang gặp quỷ.
Nhưng Tô Vũ không thèm để ý, mấu chốt là quanh đây không có ai.
Đang nghĩ ngợi, từ trong một sơn động xuất hiện một bóng sói, kẻ kia lộ vẻ nghi hoặc nhìn về phía Tô Vũ, hiển nhiên vị này vừa mới tầm bảo xong, thấy đầu sói của Tô Vũ thì tưởng là đồng tộc với mình, y còn đang định chào hỏi…
Nào ngờ vừa định mở miệng thì đã bay đầu.
Sách hiện lên, con sói này rơi vào trong sách, Tô Vũ thở dài cảm khái: “Đừng trách ta, là do ngươi đã thấy được thứ không nên thấy thôi!”
Đây là lời thoại của vai ác.
Nhưng hắn lại nói với vẻ rất đương nhiên, con sói kia đã nhìn thấy thứ không nên thấy, vậy nên nó phải chết.
Tô Vũ không ngừng điều chỉnh công pháp, dần dần mông nổ cũng thành thói quen.
Vị trí đó nổ tung cũng chẳng ảnh hưởng gì, dù sao hiện tại hắn không có nhu cầu đi vệ sinh.
“Phương pháp này không đúng…”
“Nếu Tô Vũ ta truyền Chu Thiên chi pháp ra ngoài, ta tuyệt đối sẽ không truyền thụ phương pháp vận chuyển khiếu huyệt, ta thề!”
Tô Vũ vừa nghĩ vừa cắn răng mỉm cười.
Nhất định!
Tuyệt đối!
Không chỉ thế, nếu ta phát hiện ai dám truyền thụ phương pháp khiếu huyệt vận chuyển, ta sẽ không để yên cho hắn, ai cũng không được!
Hắn chính là bá đạo vậy đấy!
Dù cường giả thượng cổ sống lại, truyền thụ ra ngoài thì cũng không được truyền phương pháp vận chuyển Thông Thiên khiếu, mặc dù nổ mông cũng không chết người, cũng không cần dùng bảo vật khôi phục, tu luyện gần tháng là sẽ lại sinh long hoạt hổ như cũ!
Thế nhưng, hắn vẫn không cho phép!
Người có thể khai chu thiên khiếu không phải phàm nhân, có lẽ đều không cần đến một tháng, sẽ khôi phục nhanh thôi.
Nhưng làm tu giả mà không thể hội cảm thụ này thì sao có thể tu luyện nâng cao thực lực được?
“Nếu ta có thể chế định quy tắc… vậy sẽ có quy tắc không truyền phương pháp vận chuyển Thông Thiên khiếu!”
Tô Vũ cắn răng, quá đáng giận.
Ta thảm quá!
Phương thức tu luyện bình thường dù khổ dù mệt hay đau thế nào thì ta cũng không có ý kiến, nhưng khiếu huyệt này quá đáng ghét.
“77, loại, nát lần thứ 77!”
Tô Vũ nói thầm, tiếp tục đổi phương thức, giờ phút này hắn đã ở ngay lối vào tầng sáu, hắn không định đi lên, cũng không có tâm tình đi tầm bảo.
Bởi vì thần văn chữ “Kiếp” vẫn luôn nhảy lên rất nhẹ, hắn không biết khi nào Hà Đồ sẽ tới đây.
“Chu Thiên chi pháp hẳn là theo thuận đại thế, sẽ không có kiếp nạn chứ?”
Tô Vũ tự hỏi, trước kia khi hắn học được ngũ hành thần quyết, hắn từng gặp lôi kiếp; sau đó khi hắn đúc binh khí, hắn cũng gặp một lần kiếp nạn; không rõ lần này khi hắn thành công tu luyện Chu Thiên chi pháp thì có bị gì không.
“Hội nghị huyết kiếp sẽ xuất hiện?”
“Chẳng lẽ hội nghị thượng cổ không cho mọi người tu luyện Chu Thiên chi pháp? Không có khả năng, kẻ tu luyện đều là hậu duệ hoặc đệ tử của đại nhân vật, không phải loại người bị tất cả ghét bỏ như Thời Gian sư, ta cảm thấy hội nghị không dám, hoặc là chính nghị viên hội nghị cũng tu luyện.”
Phán đoán này làm Tô Vũ an tâm hơn rất nhiều.
Vậy thì được!
Không có lôi kiếp, động tĩnh nhỏ chút là tốt nhất.
“92, loại…”
Tô Vũ tiếp tục ăn củ sen, no tới nấc lên một cái, hơi thở lan tỏa mùi thơm ngọt nồng đậm.
Vết thương vẫn đang khôi phục, sẽ nhanh chóng khỏi hẳn.
“Vận khí không tốt lắm!”
Tô Vũ thầm nghĩ, tiếp tục điều chỉnh, giờ phút này, hắn đã liên kết được 356 khiếu huyệt, nhưng khi liên kết với Thông Thiên khiếu thì vẫn gặp tình trạng nổ tung.
Không thể hoàn toàn liên kết những khiếu huyệt này.
Chỉ còn mấy cái, vì sao vẫn không được?
Tô Vũ thầm nghĩ, trước mặt hiện ra một đám quang ảnh, hắn nhanh chóng liên kết quang ảnh khiếu huyệt do chính mình phóng ra, dùng mắt thường xem xét sẽ cảm thấy công pháp rất có mị lực.
Nếu nhìn mà không cảm thấy có mị lực thì có nghĩa là công pháp này chẳng ra gì.
Hắn chăm chú quan sát, hơi nhíu mày, bắt đầu điều chỉnh tiếp.
Tô Vũ gần như đã quên mất sự tồn tại của Hà Đồ.
Nói đến cùng, hắn vẫn thích làm việc suy luận thế này, tuy rằng thành lập trên cơ sở của người khác, nhưng khi chính mình suy luận hoàn thiện thì Tô Vũ vẫn cảm thấy rất có thành tựu.
Đến bây giờ, công pháp đắc ý nhất của hắn vẫn là Song Ngô hợp khiếu pháp.
Bởi vì đây là công pháp hắn dựa vào chính mình suy luận từng chút một mà ra.
Kết hợp nhiều bộ công pháp, định vị 36 khiếu huyệt, phát hiện quy luật, cuối cùng tiến hành suy luận từng bước, nghiên cứu ra phương pháp hợp khiếu ấy.
Cái thứ hai là Ngũ Hành thần quyết, đây là công pháp hắn cùng lão Triệu hợp nhất năm bộ công pháp để tiến hành suy luận ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










