[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 423 : Hà Đồ Là Ai? (2) (c2111-c2115)
❮ sautiếp ❯Chương 2111: Hà Đồ Là Ai? (2)
Chu Quảng Thâm hít sâu một hơi, tiếp tục kể: “Sau đó Hà Đồ ngủ đông một đoạn thời gian, triều tịch chi biến lần đầu tiên diễn ra đến trung kỳ, vạn tộc đại chiến, tất cả đều đã quên lãng Hà Đồ, bởi vì y bị hạn chế trong cổ thành.”
“Nhưng Hà Đồ không cam lòng, không cam lòng trở thành vai phụ của thời đại ấy, không cam lòng vượt qua quãng đời còn lại trong cổ thành.
Vì thế đến nửa sau của trận đại chiến, y liền tìm cách ra ngoài, mang theo đại quân Tử Linh thổi quét chư thiên vạn giới, gây ra một hồi chiến tranh kéo dài suốt mấy trăm năm…”
“Đến cuối cùng, Tử Linh mất khống chế, Hồng Mông trấn thủ buộc phải đích thân đóng cửa thông đạo Tử Linh, cắt đứt nơi phát ra tử khí, cắt đứt đường lui của bọn họ, tự mình ra tay giết chết Hà Đồ, khi ấy mới kết thúc triều tịch chi biến lần đầu tiên.”
Nghe đến đây, Hạ Hổ Vưu không nhịn được hỏi: “Y làm cách nào để đưa Tử Linh ra ngoài? Còn nữa, không phải cổ thành có quy tắc sao? Vì sao ban đầu không ngăn cản, sau này mới ra tay?”
“Cái này thì ta không rõ.”
Chu Quảng Thâm lắc đầu, “Quá lâu rồi, dù là Liệp Thiên các thì cũng không có nhiều ghi chép, sau này nghe nói Hà Đồ vẫn luôn ở trong thông đạo Tử Linh tại Hồng Mông cổ thành, y dùng Sinh Tử quả nên giữ lại được một ít ký ức, vẫn luôn không cam lòng thất bại… Đó đều là ghi chép của Liệp Thiên các, đã vô số năm tháng trôi qua, không ngờ bây giờ y lại lần nữa ra ngoài.”
Có người hưng phấn nói: “Y là Nhân tộc…”
Chu Quảng Thâm bật cười, “Đúng vậy, là Nhân tộc.
Có phải ngươi cảm thấy khi còn sống y là Nhân tộc, cho nên hiện tại sẽ không giết ngươi không?”
Mơ gì thế?!
Chu Quảng Thâm cười nhạt, “Dù y còn sống, ngươi cảm thấy một vị bá chủ như y sẽ để ý đến tánh mạng của đám kiến hôi chúng ta? Hà Đồ là nhân vật chủ đạo của nửa sau triều tịch chi biến lần thứ nhất, y rong ruổi chinh chiến chư thiên vạn giới, giết chóc vô số, sao lại để ý tới tánh mạng của chúng ta, nên nhớ, đã có rất nhiều vô địch chết trên tay y, kể cả vô địch Nhân tộc.”
Mọi người đều biến sắc.
“Hà Đồ đã tới tầng ba, vậy… Vậy chúng ta làm sao bây giờ?”
Nếu đi lên tiếp, không ít người trong số bọn họ chưa chắc đã có thể chịu đựng được!
Tầng bảy có cường giả, còn có không ít vô địch.
Nhưng thứ nhất là chưa chắc đã lên được đến nơi, thứ hai là quá nguy hiểm, ở đó có nhiều vô địch như vậy, không có mấy người là vô địch Nhân tộc, chỉ cần vô ý một chút là sẽ mất mạng.
Huống chi năm xưa Hà Đồ mạnh như thế, còn những vô địch tiến vào đây chưa chắc đã mạnh bao nhiêu.
Bọn họ có thể địch nổi Hà Đồ sao?
Một đám người nhất thời trở nên hoảng hốt, khẩn trương, có kẻ lên tiếng: “Hổ Vưu điện hạ, vị Tử Linh ra tay kia cũng là vô địch sao? Tử Linh có thể nói chuyện thì hẳn là Tử Linh quân chủ.
Đối phương cũng là Nhân tộc, còn giúp các ngươi, vậy có thể thông qua hắn để thương lượng với Hà Đồ hay không?”
Hạ Hổ Vưu lắc đầu, “Khó, huống chi ta cũng không dám, muốn đi thì các ngươi đi đi! Đôi khi Tử Linh sẽ giữ lại một ít ký ức, nhưng không có nghĩa thật sự coi mình là người! Huống chi, ta cảm thấy vị kia cũng rất quái dị, bỏ đi thì hơn! Đừng hi vọng vào việc đàm phán!”
Cậu bình tĩnh phân tích: “Đàm phán chỉ có tác dụng khi thực lực tương đương, nếu chênh lệch thực lực quá lớn, đòi đàm phán thì chỉ có thể bị ăn đánh!”
Một đám người mặt ủ mày ê, lại có người nói: “Chu điện hạ, quyển sách mà Hổ Vưu điện hạ nói ban nãy…”
“Có thể đó là vũ khí của Hà Đồ!”
Chu Quảng Thâm giải thích: “Binh khí thành danh của Hà Đồ cũng là một quyển sách, có lẽ sau khi chết thì y đã rèn lại một lần nữa.”
“Khó trách lại quái dị như vậy!”
Hạ Hổ Vưu không biết Chu Quảng Thâm cố ý nói vậy hay đó là sự thật, có điều cậu liền hùa theo: “Khó trách ta cảm thấy khí tức tử vong và thần thánh cùng tồn tại, hết sức kỳ lạ, hóa ra là binh khí bản mạng của Hà Đồ, vậy có vẻ hợp lý rồi!”
Trong đám người, một thanh niên nhẹ giọng nói: “Hiện tại đừng thảo luận chuyện này nữa, chư vị, chúng ta nên đi đâu? Tầng bốn rất thích hợp để tu luyện, tầng cao hơn thì lại nguy hiểm.
Nhưng nếu không đi, một khi đợi đối phương tới đây, chúng ta chắc chắn sẽ phải chết.”
Chu Quảng Thâm nhìn thoáng qua đỉnh núi phụ cận, trong tòa núi lớn này không chỉ có bọn họ, còn có một vài cường giả chủng tộc khác, tiểu tộc thì không nhiều lắm, cách đó không xa còn có Tiên tộc.
Trên một ngọn núi khác, Thần Ma làm chủ.
Hai bên đều tụ tập khoảng 700 – 800 người.
Chu Quảng Thâm xem như trưởng bối của bọn họ, còn là cường giả Nhật Nguyệt, giờ phút này hắn suy xét một chút, mở miệng nói: “Tầng năm nguy hiểm, hiện tại lại là nguy cơ chung, không được thì liên hợp khắp nơi thử xem.”
“Liên hợp với vạn tộc ư?”
Có người phản đối: “Bọn họ chết thì thôi, không bằng chúng ta đơn độc rời đi, lên tầng năm, mặc kệ bọn họ chết là tốt nhất!”
Chu Quảng Thâm bật cười, “Tin tức không giấu được đâu, ta đã thấy cường giả chủng tộc khác từ tầng ba lên đây.”
Đó là sự thật.
Sau khi mấy người Hạ Hổ Vưu đi lên, có người tộc khác cũng đi lên, khi đó Tô Vũ còn đang đào bảo bối, không có thời gian đi săn giết.
Giờ phút này, bên phía Tiên tộc cũng bị chấn động.
Tử Linh xuất hiện!
Là Tử Linh cấp bậc quân chủ!
Tin tức về Hà Đồ nhanh chóng lan rộng.
Không chỉ trên tòa núi này, mà cả trong thung lũng phía dưới và tòa núi phía Tây cũng có người đã biết, trong lúc nhất thời, không khí trở nên ngưng trọng.
Tử Linh quân chủ!
Kẻ mạnh nhất tầng bốn thì cũng chỉ là vài vị Nhật Nguyệt, thậm chí còn chưa đến trung kỳ, đều là Nhật Nguyệt sơ kỳ, thực lực như vậy, đừng nói là vô địch, dù là Nhật Nguyệt cao trọng thì cũng có thể giết sạch toàn bộ.
Tầng bốn là nơi tu luyện rất tốt, trong ba ngày vừa qua, không ít người đã tiến bộ một bước, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì kỳ thật mọi người sẽ không muốn rời đi, lên tầng trên mạo hiểm.
Nhưng vô địch Tử Linh đang tàn sát từ dưới đi lên, nếu bây giờ còn không lo tháo chạy, chắc chắn sẽ gặp phải tai họa ngập đầu.
Lúc này nhất định phải rời đi, nhưng đi như thế nào, đi cùng các tộc khác hay đơn độc rời đi cũng là một vấn đề cần các tộc suy xét.
Cùng nhau đi sẽ an toàn hơn.
Nhưng bọn họ có mối thù rất lớn, không muốn đi cùng nhau, nếu đi đơn độc, thông đạo tầng bốn tiến vào tầng năm tương đối nguy hiểm, nếu không có ai bảo vệ, số lượng lớn tiến vào tầng năm, vậy có khả năng kẻ yếu sẽ không chịu đựng nổi.
Đúng lúc này, Tô Vũ bước lên một tòa núi.
Trên đường đi, hắn liên tục vận dụng hô hấp pháp để tu luyện.
Hiện tại Tô Vũ ít khi dùng hô hấp pháp, nhưng dọc đường hắn đã thử thí nghiệm một chút, không ngờ tu luyện hô hấp pháp tại đây lại có hiệu quả cực cao!
“Có khả năng khiếu huyệt ở vị trí cột sống của Thần tộc nằm trong 3 tầng bốn – năm – sáu, ta phải tìm được phương thức vận chuyển của khiếu huyệt này mới được.”
Tô Vũ thầm nghĩ, hắn đoán ngọn núi này là 1 trong 2 lá phổi.
“Vậy vị trí huyệt cột sống sẽ nằm cách đây không xa.
Trái tim ở tầng bốn ư? Không thì phải là tầng năm, tầng năm mà là trái tim, vậy có khả năng huyệt cột sống cũng ở tầng năm!”
Tô Vũ xem xét cơ thể chính mình, đưa ra phán đoán.
Hắn cần phương thức vận chuyển của ít nhất 2 khiếu huyệt, một cái là cột sống khiếu, một cái là Thông Thiên khiếu.
Vị trí Thông Thiên khiếu khá xấu hổ… Có lẽ nằm ở tầng bảy.
Cột sống khiếu thì có khả năng ở ngay tầng này, hoặc là tầng năm.
Mấu chốt ở chỗ, khi tìm được khiếu huyệt rồi, muốn xem phương thức khiếu huyệt vận chuyển thì hắn cần phải hét to “Thái Sơn”, có điều khi gọi như vậy, ngoại giới sẽ có thể liên lạc với người bên trong, mà Tô Vũ không muốn bọn họ liên hệ với nhau.
“Ta mà làm lão Chu tức giận, tầng này sẽ bị chấn động kịch liệt nhất, Liệp Thiên bảng có khả năng truyền tin tức đến tầng này, tầng trên thì sẽ khó hơn.”
Chương 2112: Tử Vong Mới Là Vĩnh Hằng
Tô Vũ vừa vận dụng hô hấp pháp rèn luyện khiếu huyệt, rèn luyện thân thể, vừa nghĩ ngợi.
Sau đó hắn đi tới giữa sườn núi.
Cảm ứng một chút, nở nụ cười.
Chủ yếu là Thần Ma!
Thật nhiều!
Kẻ dưới Nhật Nguyệt, trừ số ít thiên tài đi tới tầng cao hơn, còn lại chắc đều đang ở đây.
Không chỉ Thần Ma, còn có một vài cổ tộc cũng có mặt.
Có chủng tộc Tô Vũ chưa bao giờ nhìn thấy.
Sách của hắn chưa chắc đã đủ vị trí cho những chủng tộc ấy, có lẽ nhân cơ hội này, hắn nên tăng thêm trang sách, 301 trang chưa chắc đã đủ!
“700 – 800 thì quá nhiều, không dễ giết!”
Tô Vũ không dám đi giết cùng lúc chừng ấy cường giả.
Nếu xuất hiện sai lầm, kẻ nào đó dùng Thiên binh hay tinh huyết vô địch, vậy hắn sẽ bị lật thuyền trong mương.
Hiện tại tầng bốn không có tranh đấu gì, muốn ám sát cũng không khả thi.
Một đám người tụ tập bên nhau, tương đối phiền toái.
Tô Vũ suy tư, ẩn thân đi tiếp, đi được một lúc, nghe vạn tộc có kẻ nghị luận về Hà Đồ, tâm tình Tô Vũ không tồi bèn dừng lại lắng nghe một thoáng.
Giờ phút này, hắn còn nghe có người nói: “Lúc trước Liệp Thiên điểm bảng vẫn luôn chấn động, mọi người có cảm ứng được không? Có phải ngoại giới đang liên hệ chúng ta hay không?”
“Phải báo chuyện Hà Đồ ra ngoài, tốt nhất là cầu vô địch cao tầng xuống dưới, bằng không, chúng ta tự rời đi sẽ quá nguy hiểm, tốt hơn nữa là có vài vị vô địch xuống 3 tầng dưới giải quyết Hà Đồ!”
“…”
Quả nhiên bọn họ cũng cảm ứng được động tĩnh của Liệp Thiên điểm bảng.
Nhưng tầng cao muốn xuống dưới không dễ, nếu không thì đã có người xuống từ lâu rồi.
Tô Vũ yên lặng lắng nghe bọn họ nghị luận, có người đang đề nghị liên lạc với người ở ngọn núi đối diện, cùng nhau xâm nhập tầng năm.
“Không được thì cứ giết thôi!”
Tô Vũ thầm nghĩ, ngụy trang thành Tử Linh, giết hết bọn họ!
Khiến bọn họ cho rằng Tử Linh đã đến đây, có lẽ bọn họ sẽ không dám liều mạng với mình, khả năng lớn là rời khỏi tầng bốn, chạy lên tầng năm.
Để bọn họ truyền tin tức đến tầng năm tầng sáu cũng không tồi, mọi người đều biết Tử Linh đã tới, sẽ không ai nghĩ đến Tô Vũ nữa, kết quả này rất hợp với ý hắn.
Chờ Liệp Thiên các truyền được tin tức, bọn người kia sẽ mang những gì mình “nhìn được”, “nghe được” truyền trở về, vậy cũng có thể chứng thực thân phận Hà Đồ.
Đương nhiên, Tô Vũ chỉ cần ẩn trốn trong này là được.
Ra ngoài rồi, không giấu được nữa cũng chẳng sao.
Về cổ thành, hắn không sợ vạn tộc biết mọi chuyện là do mình gây ra.
Trong lòng đã có ý tưởng, Tô Vũ quyết định mạnh mẽ giết hết!
Giết càng nhiều càng tốt, hắn phải khiến tầng bốn hỗn loạn triệt để.
Không cần chuẩn bị nhiều, thừa dịp hiện tại tin tức về Hà Đồ đã lan ra, không ai hoài nghi đến hắn, đây chính là cơ hội tốt nhất.
Hắn nhìn vài kẻ có chút ấn tượng trong đám người xung quanh, kẻ khiến hắn thấy quen mắt nếu không phải là cường giả thì cũng là Văn Minh Sư.
Rất tốt, ta cần tinh huyết Văn Minh Sư.
Những người này sẽ là mục tiêu đầu tiên.
Tô Vũ không hề do dự, cầm sách trốn vào hư không.
Nguyên khiếu nghịch chuyển, tử khí vờn quanh.
Đúng lúc này, trên đỉnh núi, dường như mấy vị Nhật Nguyệt đã nhận ra gì đó, có người nhìn bầu trời, có người khẽ nhíu mày, bỗng nhiên có tiếng quát: “Đi thôi!”
Rút lui, lên tầng năm!
Không cần thương lượng đối sách nữa, hình như phiền toái tới rồi.
Đúng lúc này, trong hư không, một quyển sách khổng lồ hiện ra, trên bìa sách có hai chữ “Hà Đồ” như ẩn như hiện, không quá rõ ràng, người bình thường không nhìn thấy, nhưng các cường giả bùng nổ thần quang trong mắt, điếng người hoảng sợ!
“Rút, nhanh lên!”
Mấy vị Nhật Nguyệt tóm lấy vài nhân vật trọng yếu trong tộc, điên cuồng trốn chạy!
Hà Đồ tới rồi!
Không, có lẽ là vị tiên phong dưới trướng Hà Đồ mà những người kia nói.
“Gia nhập Tử Linh nhất tộc, tử vong mới là vĩnh hằng!”
Lúc bấy giờ, Tô Vũ đi ra từ trong hư không, tử khí vờn quanh, lạnh lùng lặp lại: “Chỉ có tử vong mới là vĩnh hằng!”
Oanh!
Sách buông xuống, trong nháy mắt, mấy chục vị cường giả đã bị hư ảnh cự thú lao ra từ trong sách há miệng cắn nuốt.
Chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp ấy, mọi người đều hoảng loạn, sợ hãi trốn chạy.
Bọn họ vô cùng khiếp sợ!
Không ai có tâm tình ở lại khai chiến, kia là Tử Linh vô địch đấy!
Sao bọn họ có thể ngăn cản?
Dù tôn Tử Linh này có thể không phải là vô địch, nhưng hắn đã xuất hiện, nghĩa là Hà Đồ sắp tới.
“Nghe lời thần dụ của Hà Đồ bệ hạ, gia nhập Tử Linh giới mới là đạo vĩnh hằng…”
Tô Vũ lẩm bẩm, hành tẩu trên hư không, tử khí tràn ngập, kẻ nào chạm vào hắn đều bị hắn âm thầm dùng búa đánh choáng, rồi lập tức bị sách cắn nuốt.
Một màn này khiến những người đào vong lại càng thêm khủng hoảng!
Quá mạnh!
Có một cường giả Sơn Hải đỉnh phong bị tử khí của Tô Vũ bao trùm, kẻ kia còn chưa kịp làm gì thì đã bị Tô Vũ âm thầm dùng búa đập choáng, ngay sau đó, đối phương lập tức bị sách cắn nuốt!
Giờ khắc này, Thần Ma hay Long tộc đều nhanh chân trốn chạy.
Nếu đám người này mà đồng tâm hiệp lực đối phó Tô Vũ, có lẽ hắn sẽ chẳng thể làm gì bọn họ, đáng tiếc, bọn họ bị vô địch Tử Linh dọa sợ, cho nên chỉ lo cắm mặt chạy trốn, nào còn thời gian suy xét, bàn cách liên hợp lại đối phó Tử Linh!
Tầng bốn.
Hai ngọn núi cách nhau rất xa, nhưng dĩ nhiên là người bên này vẫn có thể chứng kiến hết thảy tình huống ngọn núi bên kia.
Lúc bấy giờ, tiếng la hét hoảng loạn vang lên khắp nơi: “Chạy nhanh, nhanh lên, Tử Linh đến rồi!”
Rốt cuộc không ai kịp quyết định là đi riêng hay đi cùng nhau.
Chạy trước đã!
Mấy trăm người, Nhân tộc, Tiên tộc vừa kinh sợ, vừa âm thầm cảm thấy may mắn, bởi kẻ địch tấn công bên phía Thần Ma trước.
Giờ phút này, bóng người bay loạn khắp tầng bốn, dồn dập lao về phía thông đạo lên tầng năm.
Bên kia, Tô Vũ giết sướng tay, mồ hôi đầy đầu.
Thật nhiều!
Nhưng toàn là chạy loạn, giết hơi khó.
Nhân lúc không ai chú ý, hắn lén ăn một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt thất trọng, lúc này, khí tức hắn càng thêm cường đại, thực lực mạnh hơn, Tô Vũ tiếp tục tàn sát tứ phía.
Cuốn sách của hắn tựa như một cuốn sổ sinh tử.
Chỉ cần nó bao trùm lên ai, kẻ đó liền xong đời.
Tất cả mọi người đều biết rằng không thể để bị cuốn sách kia bao trùm.
Có người nhìn thấy hai chữ “Hà Đồ” thì liền kinh hồn táng đảm, chỉ nhìn một cái mà như nhìn thấy tử vong đột kích, thấy được quá khứ kiếp này của chính mình.
Trốn!
Trốn nhanh lên!
Mang theo vô tận khủng hoảng, tất cả mọi người đều đang điên cuồng lẩn trốn.
Tầng thứ tư thoáng chốc đã biến thành địa ngục.
Có người thực lực không đủ, chưa kịp trấn áp cảm giác bỏng cháy trong lục phủ ngũ tạng, thời điểm chạy trốn, cơ quan nội thể bị đốt cháy mà chết, việc này khiến Tô Vũ có chút đau lòng, chết cháy rồi, không hoàn chỉnh, nhặt xác chẳng vui.
Chương 2113: Ngươi Ngốc Như Thế, Ai Thèm Gả Cho Ngươi?
Ngoại giới.
Thông đạo không ngừng sụp đổ theo quy mô lớn.
30, 50, 70…
Tô Vũ đang tàn sát, Hà Đồ cũng đang tàn sát.
Tầng ba còn không ít kẻ sót lại, Tô Vũ giết nhanh, Hà Đồ giết cũng không chậm, nhưng bởi vì người ở tầng ba không tụ tập gần nhau, Hà Đồ giết không nhiều bằng Tô Vũ.
Đây mới là ngày thứ tư!
Hiện tại, vô số lối đi vẫn đang ầm ầm đổ sụp xuống.
Số lối đi còn nguyên vẫn đang nhanh chóng giảm bớt!
Tính cả thông đạo đặc thù thì có tổng cộng 3600 thông đạo, hiện giờ số thông đạo từ 2200 biến thành 2100, không bao lâu lại biến thành 2000…
Một lúc sau, chỉ còn lại 1900.
Không đến nửa giờ, đã có khoảng 300 kẻ bỏ mạng.
Có vô địch tức giận gầm lên: “Không ai có thể giải quyết phiền toái này sao? Phải chờ Hà Đồ chạy đến tầng trên tàn sát Nhật Nguyệt thì mới được sao?”
Hiện giờ mới tổn thất một ít Nhật Nguyệt sơ kỳ, chờ Hà Đồ lên tầng trên, bắt đầu tàn sát Nhật Nguyệt trung kỳ hậu kỳ, ai có thể ngăn cản y?
Vô địch đều đang ở tầng bảy, không biết được chuyện xảy ra ở phía dưới.
Không ít hậu duệ vô địch là Nhật Nguyệt cảnh, lần này vào đó tầm bảo cho bậc cha chú của bọn họ.
Hiện giờ vô địch thật sự nóng nảy.
Có người tức giận quát: “Liệp Thiên các vẫn không có biện pháp truyền tin tức sao? Bảo mọi người chạy đến tầng bảy đi! Nói với người trên tầng bảy rằng hiện tại đừng đấu nữa! Không giải quyết được Hà Đồ, cuối cùng tất cả đều khó thoát cái chết! Khi còn sống Hà Đồ đã suýt bước vào Hợp Đạo, dù chết rồi, hiện tại ít nhất y cũng có thực lực Vĩnh Hằng thất đoạn, có mấy cường giả Vĩnh Hằng có thể địch nổi y?”
Bên phía Liệp Thiên các, thư sinh không quá lo lắng, bình tĩnh trấn an: “Hà Đồ tới tầng bảy thì sẽ không đấu lại được đâu.”
Bởi vì bộ trưởng Thiên bộ cũng vào trong!
Đó là cường giả chỉ cách Hợp Đạo có một bước.
Y còn đang suy nghĩ, vì sao tin tức lại khó truyền như thế, rõ ràng ban đầu hai chữ “Hà Đồ” đã được truyền về rất nhanh mà.
Y ngẫm nghĩ một lát, mở miệng: “Hiện tại không thể truyền tin, có lẽ cần bạch ngọc môn chấn động thì mới truyền tin tức được, phải báo cho người bên trong tin tức này, chỉ khi bạch ngọc môn chấn động thì mới có thể duy trì liên hệ!”
Lúc này, không ít người đã nghĩ ra, lần đầu truyền tin tức, quả thật lúc ấy bạch ngọc môn hơn chấn động một chút.
Vậy khi nào nó mới chấn động lần nữa?
Có người cảm thấy bất đắc dĩ, lúc trước thì lo nó có động tĩnh, hiện tại lại chỉ ước gì nó rung lên.
Bằng không, tất cả người bên trong đều sẽ bị Hà Đồ giết sạch.
Mới bốn ngày trôi qua mà thôi!
Vậy mà đã chết một nửa, không ít người cảm thấy đau lòng khủng khiếp.
Đặc biệt là Thần Ma, lần này Tiên tộc chết ít, nhưng Thần Ma lại tổn thất quá nhiều!
Có vô địch phát điên, người của hắn đã chết sạch.
“Đáng chết!”
“Hà Đồ, ta sẽ không để yên cho ngươi!”
“…”
Nơi xa, Đạo vương thầm cười nhạo, hiện tại các ngươi cũng nóng nảy rồi ư?
Cũng phát cuồng rồi ư?
Ông ta vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, bởi vì ông ta vẫn còn ba người còn sống, một Nhật Nguyệt thất trọng, một Nhật Nguyệt cửu trọng, còn một người là tôn tử Đạo Thành của ông ta cũng chưa chết.
13 danh ngạch, 10 cái đã mất.
Lúc trước có vẻ rất thảm, hiện tại… có thể nói là không tồi.
Ông ta thấy người dưới trướng vài vô địch Thần Ma đã chết hết rồi!
Bởi vì có khả năng những vô địch này chỉ an bài người dưới Nhật Nguyệt tiến vào.
Giết chóc vẫn đang tiếp tục, nhưng tốc độ đã chậm lại, không phải do Tô Vũ không có hứng thú giết nữa, mà là vì có không ít người đã chạy thoát khỏi tầng năm.
Thông đạo tầng năm.
Lối ra chỉ có Sơn Hải mới mở được, đám cường giả Sơn Hải mạo hiểm, thông đạo tầng năm không an toàn, nơi đó rất nguy hiểm, có lửa cháy hừng hực, vô ý thì sẽ bị thiêu đốt.
Dù thế, giờ phút này, vô số người không màng nguy hiểm, cường ngạnh mở ra thông đạo.
Một vài kẻ yếu được cường giả che chở nhanh chóng bước lên trên.
Tô Vũ cách rất xa, thấy vài kẻ vì cướp đoạt quyền đi qua thông đạo mà vung tay đánh nhau, chẳng còn lo lắng vấn đề khác.
Hắn thấy rất nhiều Nhân tộc và Tiên tộc chạy trước, còn có một vài kẻ được cường giả che chở rời đi.
Tô Vũ thầm truyền âm: “Ngươi ở lại một lát!”
Trong đám người, ánh mắt Hoàng Cửu khẽ động, nhìn về phía sau, thấy được Tô Vũ nơi xa thì trong lòng thầm mắng giả thần giả quỷ!
Gia hỏa này đúng là sát nhân cuồng!
700 – 800 Thần Ma, hắn đã giết hơn 200 người, con số tử thương còn đang tăng lên, đã đến gần 300!
Có điều nàng không dám mắng thêm tiếng nào nữa, bởi vì Cục lông nhỏ còn đang trông ngóng nàng mắng chửi Tô Vũ kia kìa.
Hoàng Cửu bình tĩnh triền đấu cùng một gia hỏa tranh đoạt thông đạo, chờ đến khi mấy người Hạ Hổ Vưu quay đầu lại, nàng đã bị “đẩy lùi” ra xa.
Hạ Hổ Vưu vừa định gọi nàng, bỗng nghĩ tới điều gì đó, cậu cắn răng quát: “Đi thôi, để nàng ta cản phía sau!”
Mọi người cảm thấy Tử Linh phía sau rất nguy hiểm, nhưng cậu biết không có gì nguy hiểm ở đó cả.
Nếu Hoàng Cửu trì hoãn chưa muốn đi, có lẽ là vì Tô Vũ có chuyện cần nói với nàng.
Nào ngờ lúc này, Tần Phóng chợt quát: “Đừng từ bỏ bất cứ ai, ta ở lại cản phía sau… Để nàng rời đi trước đi, nào có chuyện để nữ nhân yểm hậu chứ!”
“…”
Hạ Hổ Vưu và Hoàng Đằng liếc nhìn hắn ta như nhìn một thằng ngốc, gia hỏa này… thôi, là do hắn ta có ý tốt, nhưng ngươi cản phía sau để làm cái quái gì.
Hạ Hổ Vưu vội thúc giục: “Đi thôi, ngươi là người Tần gia, chúng ta cần ngươi dẫn đường, càng lên trên càng nguy hiểm, Nhân tộc cần ngươi chỉ huy, đi mau, mấy trăm người đang chờ ngươi đấy!”
Tần Phóng lộ vẻ bối rối, cuối cùng cắn răng nổi giận gầm lên một tiếng, xoay người rời đi.
Ta đi đây!
Ta phải có trách nhiệm vì rất nhiều người khác!
Có điều hắn vẫn quát lớn: “Vị chiến hữu kia, nếu ngươi không chết, dù ngươi tàn phế thì ta cũng sẽ cưới ngươi, Tần gia ta sẽ nuôi ngươi cả đời!”
Nơi xa, Hoàng Cửu dở khóc dở cười, ngươi suy nghĩ nhiều rồi!
Tần gia ư?
Ngươi ngốc như thế, ai thèm gả cho ngươi!
Dần dần, người càng ngày càng ít, đa số đã rời đi thông qua thông đạo, không dám ở lại, tất cả đều kết đội bỏ chạy lên tầng cao hơn.
Ai dám ở lại chứ? Không sợ Tử Linh tiêu diệt sao?
Chương 2114: Bảng Danh Sách Tử Vong
Giằng co một trận, Tô Vũ đánh chết vài gia hỏa chưa kịp rời đi.
Hoàng Cửu cũng tiện tay giết mấy kẻ chặn đường.
Đến khi bốn phía an tĩnh, Hoàng Cửu mới hỏi: “Có việc gì?”
Tô Vũ không nói nhiều, ném ra một cái nhẫn trữ vật, “Phía trên rất nguy hiểm, ngươi thì không sao, nhưng ta sợ mấy người Ngô Lam không chịu đựng nổi! Đây là một ít bảo vật, ngươi giao cho bọn họ để bọn họ dùng! Có cả bảo vật hoạt tử nhân nhục bạch cốt, bảo bọn họ mau chóng phục dụng để trở nên cường đại hơn.
Hà Đồ thật sự đang ở tầng dưới, ta không biết khi nào y sẽ đi lên.”
Hoàng Cửu không nói nhiều, tùy ý tra xét nhẫn trữ vật một thoáng, ánh mắt lập tức trở nên nghiêm túc, nàng nhìn Tô Vũ, gia hỏa này hào phóng thật.
Nàng thấy không ít bảo vật!
Đang nghĩ ngợi, Tô Vũ đã bình tĩnh nói: “Cục lông nhỏ, nhớ giám sát nàng.
Ngươi phải xem xem nàng có chuyển đủ đồ không, thiếu chút nào thì ta sẽ tính sổ ngươi! Còn nữa, không cần vội đi lên tầng bảy, có lẽ Không Không đang ở đó.
Ta không đi cùng ngươi, ngươi phải cẩn thận kẻo bị người tính kế!”
Hắn đang nói chuyện với Cục lông nhỏ.
Cục lông nhỏ xuất hiện trên đầu nàng, ủy khuất nói: “Không thì ăn nàng đi, ta muốn ở cùng ngươi.”
“…”
Tô Vũ bật cười, “Được rồi, nhanh đi thôi, đến muộn thì sẽ bị kẻ khác nghi ngờ!”
Dứt lời, hắn lại nhìn về phía Hoàng Cửu, “Có khả năng Liễu lão sư của ta ở tầng năm hoặc là tầng sáu, chắc chắn chưa tới tầng bảy! Nếu gặp thì ngươi nhớ nghiệm chứng huyết mạch!”
Hoàng Cửu im lặng.
Tô Vũ không nói nhiều, nhìn bốn phía, thở dài bảo: “Đi thôi, ta ở lại đây thêm một hồi nữa!”
Hoàng Cửu không nói gì, nhanh chóng mở thông đạo ra, rời khỏi tầng bốn.
Giờ phút này, tầng bốn hoàn toàn an tĩnh.
Vừa rồi khi cường ngạnh mở thông đạo đã làm chết không ít người.
Tô Vũ đoán đại khái, chỉ sợ một nửa số người đã chết.
“Có lẽ không đến 2000 kẻ còn sống!”
Giờ khắc này, cuốn sách của hắn đã sắp hiện ra đạo kim văn thứ 110, có lẽ chỉ cần giết thêm mấy tên nữa là đủ.
Hư ảnh trên 300 trang sách cũng đã cường đại hơn rất nhiều.
Mấy tộc Thần Ma Tiên đều đạt tới thực lực Nhật Nguyệt nhị trọng.
Mấy trang sách cũng sáng hơn, mỗi trang sách đều đạt tới cấp bậc Địa binh, thậm chí còn đang không ngừng tiến hóa.
“Đến khi hoàn thiện, có lẽ các trang sách đều sẽ là Thiên binh, chỉnh thể thì là Thần binh.”
Tô Vũ không nhịn được hít sâu một hơi, hắn suy nghĩ, nếu các vị Thời Gian sư trước cũng rèn sách, vậy đó sẽ là cấp bậc gì?
Kim sách trong đầu hắn là Văn Minh Chí của Thời Gian sư tiền nhiệm sao?
“Liệp Thiên bảng có liên quan gì đến sách họa trong đầu mình, khi Liệp Thiên bảng xâm nhập Tinh Vũ phủ đệ, rõ ràng sách họa đã chấn động một cái.”
Tô Vũ thầm nghĩ, là quan hệ giữa những cuốn sách với nhau sao?
Mình lấy được một tờ trong đó, hay là… rất nhiều trang?
“Liệp Thiên bảng ghi chép xếp hạng, thiên phú và thực lực cường giả vạn tộc.
Có vẻ khá giống danh mục.”
Tô Vũ không làm danh mục, nhưng lúc này hắn lại có vài ý tưởng, có lẽ Thời Gian sư đời trước đã làm mấy tờ danh mục.
Cái gọi là xếp hạng, thu thập khí tức, bắt giữ khí tức… Chỉ là để tiện cho hắn đi nhặt xác hơn, có đúng không?
“Đúng vậy, nhặt xác!”
Tô Vũ lẩm bẩm, có thể các vị Thời Gian sư tiền nhiệm lười đi thu thi thể bình thường, chỉ có thi thể thiên tài, cường giả thì mới đáng giá để bọn họ đi nhặt xác.
Thời Gian sư không có khả năng lúc nào cũng đi nhặt xác đúng không?
Nào có nhiều thời gian rỗi như vậy!
“Xếp hạng thiên tài chính là danh sách xác đáng nhặt.”
Giờ khắc này Tô Vũ đã hiểu rõ!
Đúng, nếu là mình, có lẽ sau này cũng sẽ chế tạo ra bảng danh sách tương tự.
Gia tăng công năng, lên danh sách thu hoạch rõ ràng chứ không phải như bây giờ, gặp kẻ nào cũng bụng đói ăn quàng!
“Liệp Thiên bảng cái gì, chỉ là danh sách tử vong mà thôi!”
Tô Vũ bĩu môi, trước đây ta còn tự hào là mình đứng nhất Thiên bảng, nếu là đời trước, có khả năng hắn đã bị Thời Gian sư tới nhặt xác trước tiên!
Tới giờ khắc này, cuối cùng Tô Vũ cũng hiểu thêm được một chút chi tiết về Liệp Thiên các.
Danh sách tử vong!
Điểm danh tàn sát!
“Thật tàn nhẫn!”
Tô Vũ nói thầm, hắn không nói chính mình, mà là Thời Gian sư tiền nhiệm, ngươi thấy đối phương có trâu bò không? Làm ra một danh sách xếp hạng bao phủ chư thiên vạn giới, ghi chép tất cả thiên tài và cường giả.
Ở nhà chỉ ngủ với ăn, chờ khi danh sách đổi mới, ta liền đi thu hoạch, đương nhiên là không phải thường xuyên, nếu không thì đã bị phát hiện từ lâu rồi.
Nhưng chắc chắn là đã thu hoạch không ít.
Tô Vũ rất hoài nghi, những kẻ nằm trên Liệp Thiên bảng năm xưa, nếu không chết lúc còn giữ hạng cao thì chắc chắn sau này cũng sẽ chết.
“Khiến chư thiên hỗn loạn là nhiệm vụ vốn có của Liệp Thiên các sao?”
“Quả thật là đúng rồi, không thì tự dưng thiên tài chết nhiều cũng không tiện giải thích!”
“Liệp Thiên các…”
Tô Vũ lẩm bẩm một tiếng, tôn chỉ của tổ chức này chính là khiến chư thiên hỗn loạn, ở thời kỳ thượng cổ cũng vậy sao?
Thực ra Tô Vũ nghĩ nhầm rồi, thời thượng cổ, Liệp Thiên các không có tình cảnh thường xuyên gây ra hỗn loạn.
Hiện tại thế này là bởi vì thư sinh đích thân yêu cầu.
Người đã chạy thoát, còn lại đều bị Tô Vũ và Hà Đồ giết hết, nhân số tử vong ổn định trở lại.
Chỉ còn lại một nửa.
Khoảng 1800 người.
Trên danh sách Liệp Thiên bảng, không ít khí tức đã biến mất, cái tên của bọn họ chuyển sang màu xám xịt, đại biểu những kẻ này đã mất mạng.
Trong đại diện Liệp Thiên các, thư sinh hơi nhíu mày.
Người trong Liệp Thiên bảng chết nhiều như vậy, nhưng lần này có vẻ không thích hợp.
Y nhìn Liệp Thiên bảng rung chuyển bất an trong hư không, mày hơi nhăn lại, lẩm bẩm: “Nhiều người chết như thế, vì sao ta vẫn cảm thấy không biến hóa chút nào?”
Liệp Thiên các là cơ cấu giám thiên thượng cổ.
Giám sát thiên hạ!
Thượng cổ, nó được xưng giám thiên các, ngầm xưng là Liệp Thiên các.
Nhiều năm qua, chỉ có Giám Thiên Hầu y biết, một khi kẻ xếp hạng trên bảng chết đi, tuy Liệp Thiên các không giết, cũng không đi nhặt xác, nhưng Liệp Thiên bảng đều sẽ nhận được phản hồi, thu hoạch một ít lợi ích, bắt đầu tu bổ chính nó.
Nhưng lúc này rất nhiều cường giả trên bảng đã chết mà Liệp Thiên bảng lại không thu hoạch được gì nhiều.
“Vì sao?”
“Bởi vì Tinh Vũ phủ đệ rung chuyển ư?”
“Hay Hà Đồ quá mạnh, sau khi giết những kẻ đó xong thì không để lọt bất kỳ khí tức nào tiết ra ngoài?”
Thư sinh lâm vào trầm tư.
Người đã chết, ý chí lực và nguyên khí tiêu tán trong thiên địa, mà Liệp Thiên bảng lại bao trùm thiên địa, chỉ cần là kẻ nằm trong bảng, sau khi chết đều sẽ bị thu lại một ít gì đó tiến vào Liệp Thiên bảng.
Thư sinh định nghĩa cái đó là khí vận!
Đúng vậy, khí vận!
Đều là thiên tài, tuyệt thế thiên tài, sau khi tử vong, khí vận tiêu tán, kỳ thật thư sinh cũng không biết rốt cuộc Liệp Thiên bảng đã hấp thu cái gì, nhưng quả thật sau khi người chết, bản thân nó sẽ khôi phục một chút.
Y chỉ có thể định nghĩa thứ đó là khí vận!
Một thứ tương đối hư vô mờ mịt.
Nhưng hiện tại, nhiều cường giả trên bảng đã chết, trước đây, khi Tinh Vũ phủ đệ mở ra cũng có thiên tài bị giết, Liệp Thiên bảng vẫn nhận được thứ giúp nó khôi phục, nhưng lần này lại không.
“Vì sao?”
Thư sinh cau mày ngẫm nghĩ.
Hồi lâu sau, ánh mắt y khẽ động, nhìn về phía cổ thành nơi xa, Tinh Hồng cổ thành.
Trước đó Tô Vũ rèn ra một quyển sách.
Dẫn tới hội nghị huyết kiếp!
Cho nên, y cảm thấy quyển sách có vấn đề, kỳ thật Thiên Cổ cũng cho rằng như vậy.
Sách… sách thời gian sao?
Chương 2115: Chủ Nhân Của Văn Mộ Bia
Thư sinh nhíu mày ngẫm nghĩ, thời đại thượng cổ, phàm là binh khí liên quan đến sách, chỉ cần cường đại một chút thì đều khiến người ta không tự chủ nhớ tới Thời Gian sư, cho nên người lãnh đạo trực tiếp của y cũng từng ngầm thảo luận đó có phải Thời Gian sư hay không.
Cấp trên của y không phải Nhân Hoàng, mà là một vị siêu cấp cường giả vô cùng cường hãn, địa vị chỉ đứng sau Nhân Hoàng thượng cổ.
Liệp Thiên bảng là món đồ vị kia dùng để giám sát thiên hạ.
Thật ra Liệp Thiên bảng không giống sách, chỉ là một danh mục mà thôi, nhưng bởi vì quá mức cường đại, cũng từng dẫn tới một trận nghị luận ngầm.
“Văn vương đại nhân, là ngài à?”
Thư sinh lẩm bẩm, y không biết, cũng không thể xác định.
Thời đại thượng cổ, Nhân Hoàng chinh phục chư thiên, bên cạnh có hai vị chí giao hảo hữu, sau đó chư thiên nhất thống, Nhân Hoàng sắc phong thiên hạ, phân phong chư vương, Văn vương đứng nhất, Võ vương xếp thứ hai.
Hai vị Văn vương Võ vương này thân phận địa vị đều cao, còn cao hơn cả Bán Hoàng chư thiên.
Đồng thời bọn họ đều có chiến lực vô song.
Thậm chí có lời đồn, bọn họ không hề yếu hơn Nhân Hoàng, Văn vương khiêm tốn, Võ vương bá đạo, Võ vương từng ngầm nói rằng Văn vương còn mạnh hơn y, có lẽ còn mạnh hơn cả Nhân Hoàng.
Trong đầu thư sinh hiện lên một đống ý niệm, có điều y lại mau chóng áp xuống.
Y không nhịn được nghĩ đến bộ dáng vị kia, nụ cười dịu dàng, nhu hòa trước sau như một.
Nhưng giờ nhớ lại, đáy lòng có chút phát lạnh.
“Haizz!”
Thư sinh thở dài một tiếng, Văn vương đã chết, chết từ rất lâu rồi.
Rốt cuộc y chết thế nào, không ai biết.
Có người nói y tu luyện xảy ra vấn đề.
Có người nói y chính là Thời Gian sư, bị nghị viên vạn tộc liên thủ bức chết, cũng có người nói là Nhân Hoàng giết y, bởi vì công lao của y quá lớn, lấn át cả đối phương.
Sau khi y chết, Văn Minh đạo xem như chặt đứt truyền thừa.
Văn mộ bia, kỳ thật đó chính là mộ bia của y.
Đó là mộ bia Văn Minh Sư Nhân tộc rèn ra để tế điện y, Văn vương vừa chết, văn minh chư thiên liền đoạn tuyệt.
Giờ khắc này, thư sinh không tự chủ nghĩ lại tất cả.
Văn vương vừa chết, chư thiên lập tức đại loạn, gần như không có chút khoảng cách nào.
Có thể là cái chết của Văn vương đã gây ra chuyện này.
Địa vị thời thượng cổ của y chỉ bình thường, cho nên tình huống cụ thể thế nào thì y cũng không rõ, y chỉ biết nếu Văn vương còn sống, có lẽ thời kỳ thượng cổ đã không kết thúc.
Văn vương chết, Võ vương đi sau, rồi tới Nhân Hoàng…
Một đống ý nghĩ lần lượt hiện lên trong đầu, thư sinh lẩm bẩm: “Là Tô Vũ sao? Nếu là hắn… Có phải hắn được đại nhân truyền thừa hay không?”
Bất giác thư sinh không rét mà run.
Y không dám nghĩ tiếp!
Y sợ vị kia, rất sợ, còn sợ hơn cả sợ Võ vương.
Vị kia luôn nhu hòa, cư xử đạm bạc với tất cả, dường như trong chư thiên vạn giới này không có bất cứ chuyện gì có thể làm khó y, nhưng rồi y lại chết.
Chết không minh bạch!
Thư sinh lại nhìn về phía Liệp Thiên bảng, Liệp Thiên bảng không có chủ nhân nên đã yếu hơn năm xưa rất nhiều, sau khi bị phá hủy thì lại càng xuống dốc, nhiều năm qua y gắng sức uẩn dưỡng nên mới khôi phục lại một chút.
Nhưng vì sao hôm nay nó lại không thể hấp thu khí vận của đám thiên tài ngã xuống?
Y không biết.
Ngàn năm vạn năm, y vẫn luôn muốn luyện hóa vật này nhưng lực bất tòng tâm.
Đồ của Văn vương, dù y đã chết thì không phải ai cũng có thể lấy đi.
“Đại biến sắp đến rồi sao?”
“Hay là triều tịch chi biến lần thứ 10 sẽ dẫn ra vài thứ chưa ai biết tới?”
Thư sinh nhìn về phía đám đồ cổ bên ngoài, gần đây, không ít đồ cổ đã xuất hiện, có lẽ bọn họ cũng giống y, đều có cảm giác như mây đen che kín mặt trời.
Không sai, thời gian qua y vẫn luôn có cảm giác như vậy.
Đây là dấu hiệu trời sắp sập!
Dấu hiệu sẽ xảy ra đại sự!
Có lẽ cả y và đám người kia đều cảm nhận được nguy cơ, nguy cơ sinh mệnh!
Tới cảnh giới của bọn họ kỳ thật rất khó ngã xuống, hiện giờ lại không phải thời thượng cổ, Hợp Đạo đã là cực hạn trong chư thiên vạn giới, kẻ nào có thể giết bọn họ?
Hai gia hỏa Phệ Thần tộc liên thủ cũng chưa chắc có thể giết được tên Ma Hoàng gà mờ kia.
Huống chi y là Hợp Đạo thượng cổ.
Y lại nghĩ tới hai gia hỏa Phệ Thần tộc, nghĩ tới Bánh Nhân Đậu, vị này… Kỳ thật có quan hệ không cạn với Văn vương.
Hậu đại của nó lại đi theo Tô Vũ, chẳng lẽ là do có phát hiện gì ư?
Các ý niệm hỗn loạn làm y bỗng thấy hơi nhức đầu.
Thư sinh chắp hai tay sau lưng, đứng trên lầu cao trong Liệp Thiên các, không nhịn được lộ vẻ phiền muộn, y đã sống qua vô số năm tháng, chẳng lẽ bây giờ sắp đến hồi kết rồi sao?
Thư sinh nhìn lướt qua đám đồ cổ bên ngoài, năm xưa bọn họ chỉ là những kẻ trung tầng hạ tầng, mà nay lại biến thành đại nhân vật đứng đầu chư thiên vạn giới, trải qua thời gian dài như vậy, hiện tại còn ai nguyện ý để kẻ khác nhất thống chư thiên?
Tô Vũ… Người này có hy vọng không?
Nếu thật sự muốn nhất thống chư thiên, đầu tiên phải vượt qua ải của đám đồ cổ đó.
Nhìn Hà Đồ mà xem, mười vạn năm trước vùng lên thất bại, hiện tại đã biến thành Tử Linh rồi kia kìa.
Y còn đang nghĩ ngợi, bạch ngọc môn bỗng nhiên chấn động một chút!
Thư sinh hơi kinh hãi, bên ngoài đã vang lên tiếng quát: “Đưa tin, mau đưa tin!”
Tầng bốn.
Không thu hoạch được gì ở tầng bốn, Tô Vũ hơi thất vọng, hai lá phổi không có gì tốt, chỉ có hô hấp pháp giúp khiếu huyệt của hắn cường hóa thêm một chút mà thôi.
Tô Vũ không cam lòng, muốn tìm xem trái tim có ở đây không.
Hẳn là trái tim nằm gần hai lá phổi chứ nhỉ?
Kết quả tìm mãi mà không phát hiện nơi nào trông giống trái tim, Tô Vũ có chút uể oải, chẳng lẽ là ở tầng năm?
Hay là đã bị người đánh bạo rồi?
Rơi vào đường cùng, Tô Vũ đành phải quay về thông đạo.
Hắn không xác định lối vào này có phải cột sống khiếu hay không bèn hô “Thái Sơn” một tiếng để thử, quan sát một chút, mặc kệ lão Chu rít gào.
Hồi lâu sau, hắn mới xác định nơi này không phải cột sống khiếu.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì khiếu huyệt đặc thù ấy của Thần tộc sẽ nằm ở tầng năm.
Như vậy xem ra tầng sáu là vị trí của Bách Hội khiếu.
Vừa suy nghĩ, vừa lẩm bẩm cái tên “Thái Sơn”, đồng thời, Tô Vũ cũng thuận tiện truyền đi một ít tin tức, tin tức vô cùng hỗn độn.
“Cứu… Tử Linh xâm lấn… Cứu mạng…”
Chỉ phát đi một câu như vậy, đương nhiên, đây chỉ là một phần điểm bảng.
Ngoài ra Tô Vũ cũng thuận tay phát đi mấy cái tin tức tương tự, dường như không kịp truyền rõ ràng.
Không lâu sau, tất cả điểm bảng trong tay Tô Vũ đều xuất hiện một hàng chữ, thông tin cũng lập tức bị cắt đứt.
“Đi tầng bảy! Người trên tầng bảy buông thành kiến, cố thủ tầng bảy, đánh chết Hà Đồ! Khi chấn động hãy liên hệ lại!”
Đúng vậy, ngoại giới chỉ truyền tới một tin như thế.
Bảo mọi sinh linh hãy chạy tới tầng bảy!
Yêu cầu nhóm cường giả tầng bảy tạm thời buông thành kiến xuống, hợp sức giết Hà Đồ xong rồi tính.
Nếu không, Hà Đồ sẽ tiếp tục tàn sát nơi đây, gây ra tổn thất vượt quá tưởng tượng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










