[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 425 : Quá Khứ Của Hà Đồ (c2121-c2125)
❮ sautiếp ❯Chương 2121: Quá Khứ Của Hà Đồ
Lúc bấy giờ, Tô Vũ chuyên tâm suy luận Chu Thiên chi pháp, hắn nổi lên hứng thú, quên rằng mình đang ở trong Tinh Vũ phủ đệ vô cùng nguy hiểm.
Mãi đến khi có gia hỏa mắt mù cách thật xa đã quát: “Cút ngay, ta muốn lên tầng sáu, đừng chặn đường!” thì Tô Vũ mới giật mình tỉnh táo lại.
Ầm một tiếng, hư ảnh trước mặt rách nát, Tô Vũ nhíu mày, dùng tay tát tên Sơn Hải này một phát, một tát chết luôn!
“Ngu ngốc, một tên Sơn Hải mà cũng dám càn rỡ như vậy?”
Tô Vũ thầm mắng, có chút bực bội.
Sau khi đánh chết tên phiền phức này xong, hắn mới ý thức được thời gian đã trôi qua rất lâu, có khả năng Hà Đồ sắp lên đây, bởi vì thần văn chữ “Kiếp” đang nhảy lên hết sức lợi hại.
Tô Vũ nhíu mày, nhanh chóng biến mất.
Hắn vừa biến mất không lâu thì Hà Đồ đã lên đến nơi, y không đắc ý cười lớn như tầng dưới nữa, y phải điệu thấp một chút.
Hà Đồ nhanh chóng lóe lên, xuyên qua hư không, không lâu sau liền đi đến lối vào tầng sáu.
Lần này y sẽ đích thân phong tỏa lối đi, không biết có phải ngốc ngốc cố ý thả chạy vài người hay không, y cảm thấy có khả năng mình đã bại lộ!
Cho nên y quyết định phải tự mình tới phong tỏa.
Đến lối vào, y ngửi thấy mùi máu tươi.
Cũng cảm nhận được trong hư không dư lại chút huyết khí, Hà Đồ nhíu mày, lấy tay trảo một cái, một giọt máu hội tụ.
“Vừa mới chết?”
Hà Đồ nói thầm, có chút tiếc nuối, kẻ này là Sơn Hải, nếu y sớm đến đây thì tốt rồi, giờ thì thiếu mất một thủ hạ Sơn Hải, thật đáng tiếc.
Y không vội đi lên tầng sáu.
Y muốn điều tra tầng năm trước đã.
Giọt máu lượn một vòng trong tay y, ai giết Sơn Hải dưới trướng của y, y sẽ giáo huấn kẻ đó.
Y phá nát máu, sau đó một hình ảnh hiện ra trước mắt y.
Trong tầm nhìn hình như là một con sói đang ngồi xếp bằng tu luyện.
Ban đầu Hà Đồ không để ý, có điều y bỗng nhìn thấy cái gì đó, ánh mắt khẽ động, kéo gần hình ảnh, nhìn kỹ, trước mặt con sói kia như có một tầng sao trời dày đặc.
Hà Đồ sửng sốt, nhìn kỹ lại, lập tức nhíu mày, hình ảnh không quá rõ ràng, y đang xem thông qua tầm nhìn của gia hỏa bị giết này.
Chỉ thấy có một tinh đồ mơ hồ.
Nhưng Hà Đồ lại cảm thấy tương đối quen mắt.
Y lẩm bẩm: “Chu Thiên chi pháp… Là Chu Thiên chi pháp của vị kia?”
Hà Đồ nhìn kỹ lại một hồi, tự mình lẩm bẩm: “Không đúng, vẫn chưa hoàn thiện, sai rồi! Ít nhất có ba khiếu huyệt bị sai vị trí.”
Bất giác Hà Đồ lâm vào trầm tư.
Trong đầu hiện ra những hình ảnh đã bị lãng quên nhiều năm trước.
Đó là khi y còn nhỏ… Xa xăm đến mức y đã quên mất từ lâu.
Năm ấy khi y đang tu luyện.
Phụ thân nói rằng, ở thời kỳ thượng cổ thì công pháp cường đại nhất là Chu Thiên chi pháp, mà lão tổ nhà y là một vị Nhân vương quyền cao chức trọng thời kỳ đó, rất được Nhân Hoàng coi trọng, cho nên nhà y mới được truyền thừa Chu Thiên chi pháp.
Bắt đầu từ ngày ấy, y liền khổ tâm tu luyện, khai khiếu, tiếp tục khai khiếu, khi người cùng thế hệ đều đã thành Sơn Hải, y vẫn còn ở Thiên Quân khai khiếu!
Mãi đến khi y khai 350 khiếu rồi không thể tiếp tục khai thêm nữa, phụ thân bèn nói, y không có mệnh tu luyện.
Hà Đồ không phục, y không tin số mệnh!
Vì thế, y – một Thiên Quân mở ra 350 khiếu, một Thiên Quân nhiều tuổi, khi đồng lứa đã có người đến Sơn Hải, y liền quyết định bỏ nhà đi lang bạt chư thiên!
Dù Thiên Quân có mạnh thế nào thì cũng chỉ là Thiên Quân.
Y gặp vô số nguy cơ, đụng phải vô số cường địch, y chém Vạn Thạch, giết Đằng Không, chỉ sợ y là người đầu tiên trong chư thiên dùng tu vi Thiên Quân tiến vào hàng ngũ thiên tài Liệp Thiên bảng!
Chưa từng có trường hợp nào như vậy!
Y chưa đến Vạn Thạch, không vào Đằng Không, dùng tu vi Thiên Quân chém giết ba năm ở chiến trường Chư Thiên, ba năm sau, y giao chiến với một vị Đằng Không đỉnh cấp, ngày ấy, y bỗng nhiên có thể tiếp tục khai khiếu.
Khai nốt 10 khiếu cuối cùng!
Lúc đó hợp khiếu, nháy mắt y đã bước vào Đằng Không, nhận được lời đưa chúc của Nhân Hoàng.
Khi Hà Đồ bước vào Đằng Không, y liền đánh Sơn Hải!
Đồng lứa đã sớm vào Sơn Hải đều bị y đánh chết đương trường, y – Hà Đồ, đệ nhất chư thiên!
Giờ khắc này, trong đầu Hà Đồ bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều ký ức.
Dường như y đang nhớ lại quá khứ, lấy lại kí ức tưởng chừng đã lãng quên.
“Vinh quang của Nhân tộc…”
Y lẩm bẩm, nhớ tới lời dặn dò của phụ thân lúc sắp chết, “Hà Đồ, nhớ kỹ, ngươi sẽ tỏa sáng huy hoàng, ngươi nhất định phải khôi phục thịnh thế của Nhân Hoàng!”
Thời đại của y không gọi là thời thượng cổ.
Bởi vì khi đó cách thời điểm thượng cổ hủy diệt không còn xa.
“Nhân Hoàng thịnh thế…”
Hà Đồ lẩm bẩm rồi lại lắc đầu, đầu y rất đau.
Y nhìn về phía lối vào tầng sáu, có chút xúc động, y muốn đi gặp gia hỏa đầu sói kia… Đó là giả, đó là Nhân tộc!
Tuyệt đối là Nhân tộc!
Đây là chu thiên khiếu huyệt đồ của Nhân tộc!
Nếu không phải Nhân tộc thì không có khả năng nắm giữ.
“Là ai?”
“Tô Vũ sao?”
Hà Đồ lẩm bẩm, có phải ta đã nhìn thấy Tô Vũ rồi không?!
Tô Vũ ngụy trang thành một con sói?
Tiểu tử đáng giận, rời đi ngay trước khi ta tới, chẳng lẽ hắn biết ta sẽ tới đây?
“Ngươi sợ sao?”
“Ngươi biết ta tới sao?”
“Ngươi biết ta muốn đánh chết ngươi nên mới nhanh chân chạy trốn trước?”
Hà Đồ hơi khó chịu, một lát sau, bên cạnh có thêm đầu Tử Linh ngốc ngốc, ngốc ngốc đờ đẫn nói: “Ngươi muốn… Đánh bạo ai?”
Hà Đồ bật cười, “Đánh bạo một tiểu tử Nhân tộc đáng ghét! Nhưng ta sẽ cho hắn biết, cùng giai, ta cũng là vô địch! Ta sẽ cùng giai đánh bại hắn!”
“Vậy… Nếu không thể thì sao?”
Ngốc ngốc không biết vì sao mình lại hỏi vấn đề này, nhưng nó vẫn muốn hỏi.
Hà Đồ phì cười, “Vậy thì đánh hắn tàn phế, rồi lại cùng giai đánh chết hắn!”
“…”
Câu trả lời không thể bắt bẻ!
Ngốc ngốc nghệt ra, nó cảm thấy không ổn, nhưng nó không biết không đúng chỗ nào, thế nên nó không nói nữa.
Hà Đồ lớn giọng hô: “Các huynh đệ, giết chóc đi! Tra xét kỹ cho ta, đừng buông tha bất kỳ nơi nào!”
Hà Đồ nói xong, lại nhìn lên hướng tầng trên, y cười tủm tỉm bảo: “Tô Vũ, ta nhỏ mọn lắm, kẻ đắc tội ta đều đã chết!”
“Ngươi là thiên tài… Ta thích ngươi…”
Y phát hiện Tô Vũ đang suy luận Chu Thiên chi pháp.
Gia hỏa này rất giỏi, hắn tự mình suy luận ra.
Có vẻ đã hoàn thiện khá nhiều, có thể do Tô Vũ có được chỉ dẫn ngoài ý muốn, nhưng hoàn thiện Chu Thiên chi pháp vẫn là một chuyện khó mà tưởng tượng nổi.
Giờ khắc này, Hà Đồ đã nhận định người nọ là Tô Vũ!
Đừng tưởng rằng giả làm sói thì y không nhận ra!
“Hừ, bổn tọa sẽ bắt tất cả Lang tộc! Ngươi là Nhân tộc hay là người sói hỗn huyết? Hay thật sự là sói?”
Hà Đồ không xác định, có điều y không nghĩ nữa, chỉ cần Tô Vũ còn ở trong Tinh Vũ phủ đệ, hắn sẽ không thể chạy thoát khỏi tay y!
Chương 2122: Chướng Mắt Đao Khí Của Ta?
Tầng sáu.
Tô Vũ nhíu mày.
Thần văn chữ “Kiếp” vẫn đang nhảy lên liên hồi!
“Cái quỷ gì? Hà Đồ không tìm tòi tầng năm, muốn trực tiếp lên đây sao?”
Lúc bấy giờ, có mấy kẻ gần đó thấy Tô Vũ đi lên, một tôn cường giả Nhật Nguyệt quát: “Gia hỏa Hắc Ám Ma Lang tộc, tình huống phía dưới thế nào?”
Giọng nói mang theo vẻ khẩn trương, bọn họ được phân nhiệm vụ đến trông giữ thông đạo, trên thực tế bọn họ sợ muốn chết, lo rằng Tử Linh quân chủ đột ngột xuất hiện.
Nhưng cao tầng phái bọn họ tới, bọn họ không dám không tới.
Hiện tại, lối vào tầng bảy còn chưa mở ra, bọn họ cũng rất sốt ruột.
Người đang mở lối vào cũng gấp gáp!
Không có biện pháp, chỉ có thể phái vài người đến đây canh chừng.
Tô Vũ nhìn khắp nơi, chỉ có bốn người, một Nhật Nguyệt, ba Sơn Hải, dáng vẻ đều rất khẩn trương, Nhật Nguyệt cũng chỉ là Nhật Nguyệt nhất trọng, kẻ mạnh không dám tới, cũng không muốn tới.
Không phải đại tộc, mà là cường giả tiểu tộc.
Tô Vũ mỉm cười, “Vấn đề không lớn, Hà Đồ mới vừa tiến lên tầng năm thôi”
“Vậy là tốt rồi.”
Dứt lời, Nhật Nguyệt liền cảm thấy không thích hợp, lá gan ngươi lớn quá đấy, không tôn trọng ta chút nào!
Gã vừa định nói gì đó, bỗng có hư ảnh cự thú Nhật Nguyệt lao tới, trong nháy mắt đã kéo cả bốn người vào trong sách.
Tô Vũ không giết Nhật Nguyệt, Nhật Nguyệt chết sẽ có dị tượng, nói vậy kẻ phái đối phương tới đây cũng có tâm tư này, một Nhật Nguyệt chết đi thì mọi người nơi xa xa liền biết có cường giả tới, cách này đối phó Tử Linh thì còn được, bởi vì Tử Linh giết người sẽ mặc kệ tất cả, nhưng không có hiệu quả với hắn!
Tô Vũ không để ý, tiếp tục thử nghiệm vận chuyển khiếu huyệt, hắn cảm thấy mình sắp suy luận ra rồi.
358!
Tô Vũ vui vẻ, mặc dù mông lại nát nhưng hắn thấy chẳng sao cả, đã đến 358 cái, chỉ còn 2 khiếu huyệt cuối cùng.
Chỉ có vấn đề là liên kết cái nào trước!
“Nếu may mắn thì một lần thành công, không cần nổ thêm phát nữa!”
Tô Vũ cầu nguyện, bớt một lần nổ đi mà!
Chọn 1 trong 2 mà thôi, yêu cầu không cao đúng không?
Lúc bấy giờ hắn còn khẩn trương hơn trăm lần nổ trước.
Ngay sau đó, khiếu huyệt lại sáng lên!
Oanh!
Sắc mặt Tô Vũ xanh mét, vận khí của ta chạy đi đâu rồi?
Vì sao chọn 1 trong 2 cũng nổ được?
“Hừ! Hà Đồ! Đều là lỗi của ngươi!”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, ngươi tới quá nhanh, ta không thể không đi lên, nếu không ở lại tầng năm thì có lẽ ta đã bớt được một lần mông nở hoa.
Nhưng rồi Tô Vũ lại nhanh chóng khôi phục dáng vẻ tươi cười.
Ta thành công rồi!
Tổng cộng lại ta mới nát mông 138 lần mà thôi!
Ngay sau đó, Tô Vũ vận chuyển loại khả năng cuối cùng!
Một đám khiếu huyệt bị thắp sáng!
1 cái, 2 cái, 3 cái…
300, 301, 302…
359!
Khiếu huyệt cuối cùng, Thông Thiên khiếu!
Oanh!
Đó không phải tiếng nổ, mà là chấn động, giờ khắc này 360 khiếu huyệt như hoả lò chấn động trong cơ thể Tô Vũ.
Ầm ầm ầm!
Thanh âm chấn động kịch liệt vang vọng, bên ngoài cơ thể Tô Vũ tiết ra đại lượng máu đen, đó đều là thương thế tích lũy gần đây.
Máu bị ép ra!
Không chỉ như vậy, trong hư không bất chợt buông xuống không ít đám mây màu.
Tô Vũ thầm mắng một tiếng, má nó!
Động tĩnh lớn như vậy?
Còn có khen thưởng sao?
Như vậy thì ta sẽ bị phát hiện mất.
Hắn lập tức thổi quét tất cả đám mây, biến mất ngay tại chỗ.
Hắn vừa đi xong, chưa đầy vài giây sau liền có mấy vị cường giả Nhật Nguyệt xuất hiện, đều là Nhật Nguyệt cao trọng, sắc mặt ai nấy ngưng trọng.
“Tình huống thế nào?”
“Là thiên địa khen thưởng đúng không?”
“Phúc Hổ đâu rồi? Sao không thấy bọn họ? Hẳn là còn chưa chết, nếu không thì đã có động tĩnh rồi.
Xem ra không phải Tử Linh, Tử Linh giết người thì không có khen thưởng.
Không giết Phúc Hổ thì chẳng lẽ là giết ba vị Sơn Hải khác, cho nên mới nhận được khen thưởng của thiên địa?”
“…”
Các vị Nhật Nguyệt đều lộ vẻ ngưng trọng.
Rốt cuộc nơi đây đã xảy ra chuyện gì?
Ai đã tới?
Vừa rồi ai từ tầng năm lên đây?
Mấu chốt ở chỗ Phúc Hổ là Nhật Nguyệt nhất trọng nhưng lại vô thanh vô tức biến mất, hơn nữa vì sao đối phương lại đạt được thiên địa khen thưởng?
Dù bọn họ không kịp thời đuổi tới thì vẫn có thể cảm nhận được đám mây có lực lượng vô cùng cường hãn đã buông xuống.
Mấy vị Nhật Nguyệt liếc nhìn nhau, cảm giác bất an dâng lên rõ rệt.
Tầng sáu không an toàn!
Phải lập tức tìm cách đến tầng bảy, mối uy hiếp Hà Đồ còn chưa thể giải trừ mà có vẻ lại có thêm một biến cố ngoài ý muốn khác.
Một nơi xa xa.
Tô Vũ không ngừng rung động, từng khiếu huyệt đang chấn động bên trong hắn.
Sảng khoái!
Gột rửa, chấn động, cả người hắn sắp hóa thành lò nung!
360 khiếu huyệt đang lột xác, đồng thời đều đang hấp thu thiên địa khen thưởng ban nãy, thiên địa khen thưởng là một loại nguyên khí cực kỳ đặc thù, Tô Vũ không biết nó là cái gì, chỉ biết nó đang trợ giúp chính mình hoàn thành một lần lột xác.
Nguyên khí cửu biến chính thức bắt đầu!
Thiên địa khen thưởng hình như muốn giúp mình hoàn thành một lần nguyên khí lột xác.
Đó là khen thưởng sao?
Đao khí trong 144 khiếu bị tách ra.
Tô Vũ cảm nhận được một tia lực lượng quy tắc.
Lực lượng khen thưởng có lẽ có quan hệ với quy tắc.
Cùng lúc đó.
Tầng bảy.
Hạ Long Võ hơi nôn nao trong người.
Tô Vũ?
Hắn đang ở cách mình không xa?
Không… Không đúng, hình như gia hỏa này đang xua tan đao khí của mình!
Y biết Tô Vũ đã hoàn thành một lần nguyên khí lột xác đơn giản, tiến vào Lăng Vân, trông như thật nhưng lại là giả, bất quá hiện tại có vẻ như Tô Vũ đang bài trừ đao khí của y.
Hắn chướng mắt đao khí của ta sao?
Ánh mắt Hạ Long Võ dại ra, ta – Hạ Long Võ – cường giả chứng đạo thành công – từng giết vô địch.
Khi ta chưa chứng đạo thì đao khí cũng đã đạt đến cấp độ vô địch thiên hạ, người nào đó dùng đao khí của ta hoàn thành nguyên khí lột xác, Hạ Long Võ đã cảm thấy tên kia được lợi lớn không tưởng, kết quả hôm nay đối phương lại tự tay xua tan đao khí của ta.
“Quá càn rỡ!”
Hạ Long Võ thầm mắng, ngươi không cần đao khí của ta để lột xác, chẳng lẽ ngươi cảm thấy đao khí của ta yếu lắm ư?
Không ngờ tiểu tử này lại trà trộn vào đây!
Chẳng những trà trộn vào, hắn còn dám ở ngay địa phương gần ta mà xua tan đao khí của ta!
Tiểu tử đáng giận, hết sức càn quấy, đừng để ta gặp được ngươi!
Mấu chốt là Tô Vũ xua tan đao khí rồi thì về sau chưa chắc y đã tìm được hắn.
Chương 2123: Ta Mới Là Kẻ Thơm Nhất!
Giờ phút này, Tô Vũ đang ẩn mình vào một khe núi, Văn Minh Chí hiện ra, che lấp khí tức thiên địa.
Đao khí trong 144 khiếu huyệt tán loạn.
Kỳ thật Tô Vũ đã có thể xem như biến đổi thành Lăng Vân.
Nhưng chỉ có 144 khiếu huyệt lột xác.
Tô Vũ vốn định dùng các công pháp khác nhau để hoàn thành lột xác các khiếu huyệt khác nhau, kết quả Tinh Hồng nói làm vậy sẽ dẫn tới cường độ nguyên khí, thuộc tính trong khiếu huyệt bất đồng, vì thế hắn mới muốn hoàn thiện Chu Thiên chi pháp.
Đồng thời lột xác 360 nguyên khiếu theo cùng một phương pháp.
Đánh tan đao khí của Hạ Long Võ, nguyên khí trong thiên địa khen thưởng ban nãy vậy mà hỗn loạn một chút lực lượng quy tắc, làm Tô Vũ lột xác đơn giản hơn, cường đại hơn!
Lăng Vân cửu biến, căn cứ nền tảng khác nhau, mỗi lần nguyên khí lột xác thì chất lượng tăng lên đều không giống nhau.
Nếu không thì về sau mọi cường giả đều có căn cơ y hệt kẻ khác, như thế cơ sở vun đắp giai đoạn trước chẳng phải sẽ biến thành trò cười sao?
360 khiếu huyệt của Tô Vũ được thắp sáng, được rèn luyện, được nguyên khí khen thưởng trợ giúp rèn luyện.
Khiếu huyệt càng thêm sáng loáng.
Mỗi khiếu huyệt tựa như một ngôi sao, rực rỡ lóa mắt.
Lột xác chính thức bắt đầu!
Tô Vũ cảm động muốn rơi lệ, ta quá đáng thương, quá khổ cực, đến giờ mới bước vào Lăng Vân!
Cách thời điểm hắn gia nhập học phủ cao đẳng đã gần 2 năm tròn.
Hai năm, cuối cùng ta cũng bước vào Lăng Vân cảnh.
Có thể gọi là thiên tài không?
Có!
Nhưng thời đại này, không phải là không có kẻ nào dùng 2 năm bước vào Lăng Vân, rồi sẽ có người bước vào Lăng Vân trong 2 năm mà thôi.
Tô Vũ muốn khóc, chắc chẳng có Lăng Vân nào khổ như mình đâu.
Đầu tiên là tìm 360 nguyên khiếu, hắn phải thử vô số công pháp để tìm đủ được 360 khiếu huyệt, trở thành Vạn Thạch mạnh nhất trong số kẻ cùng giai.
Sau đó tìm kiếm các đúc thân pháp khác nhau, hoàn thành 72 đúc, trở thành Đằng Không mạnh nhất cùng giai.
Mà nay, tới Lăng Vân, cuối cùng hắn cũng tìm được Chu Thiên chi pháp, có vẻ hắn sẽ lại là Lăng Vân mạnh nhất trong số các Lăng Vân đương thời.
Hy vọng dùng công pháp này có thể nhẹ nhàng hợp khiếu khi tới Sơn Hải.
Nếu không, ta sẽ khóc thật đấy!
Chắc là có thể đúng không?!
Tô Vũ hơi hồi hộp.
Sơn Hải hợp khiếu, hiện giờ hợp nhất 9 khiếu huyệt, cuối cùng hợp thành một cái là được, đây là bước lột xác từ Sơn Hải đến Nhật Nguyệt, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, nếu lại có vấn đề, Tô Vũ nhất định sẽ phát điên.
Suy luận công pháp, tìm công pháp, việc nào cũng khó.
Vừa nghĩ vậy, Tô Vũ nhanh chóng lấy ra đại lượng bảo vật, Hoàng Tiên dịch, Thủy Ngưng châu, Long Huyết quả…
Hắn không ăn mà chỉ để bên cạnh, đại lượng Thiên Nguyên khí vô cùng tinh thuần lan tỏa, thỏa mãn nhu cầu lột xác của khiếu huyệt.
Hắn không thiếu tiền, vả lại hắn quá mạnh, thực lực chân chính đã là Nhật Nguyệt.
Hiện tại tiến hành lột xác thì sẽ phải tiêu hao rất lớn, huống chi Tô Vũ cũng không cam lòng lột xác qua loa.
Dường như thân thể đang thức tỉnh.
Khiếu huyệt ầm ầm rung động!
Một đám khiếu hội tụ nguyên khí, dần dần, nguyên khí bắt đầu ngưng tụ thành một hình dạng thực thể, không phải hình đao, mà là một quyển sách!
Đúng vậy, hình dạng một quyển sách.
360 khiếu huyệt như tán thành thân phận thư sinh của hắn, ngay cả nguyên khí cũng lột xác thành bộ dáng một quyển sách tràn ngập cảm giác thần thánh.
Một cái, hai cái, ba cái…
Nguyên khí trong các khiếu huyệt đều đang lột xác.
Chiếu rọi thành hình ảnh cuốn sách lơ lửng trong khiếu huyệt.
Đến khi khiếu huyệt cuối cùng chính thức hoàn thành quá trình nguyên khí lột xác, ầm một tiếng, Tô Vũ buông bỏ tạp niệm, mặc kệ tất cả, phía dưới mông bị một phát rắm của hắn bắn nổ thành một cái hố to!
Quá sảng khoái!
Tất cả tạp chất đều đã bị tống ra ngoài.
Chưa bao giờ hắn thấy thân thể mình thuần túy như viên thủy tinh lóng lánh trong suốt thế này.
Tô Vũ từng bảo Tiên tộc rất thơm, nhưng nếu hiện tại hắn bị người khác gặp được, ví dụ như lão Hống vương, Thực Thiết Thú, Kim Dực Đại Bàng…
Có lẽ tất cả đều muốn lao lên ăn hắn!
Hắn mới là kẻ thơm nhất!
Thơm đến mức có thể khiến đám đại yêu đều chảy nước miếng.
Tô Vũ nhắm hai mắt, hưởng thụ cảm giác lột xác, kỳ thật lượng nguyên khí không thay đổi bao nhiêu, nhưng chất lượng lại cao hơn hẳn.
Tùy ý cảm thụ, tùy ý đánh ra hư không.
Tô Vũ cảm thụ một phen, nhẹ nhàng thở hắt ra, hơi thở cũng tản ra mùi hương thơm mát.
“Tăng lên chừng 50%.”
Tô Vũ hài lòng mỉm cười, tới cấp bậc của hắn vậy mà còn có thể đạt tới độ tăng phúc cường hóa cao thế này đã nằm ngoài dự kiến.
Sau khi hoàn thành 72 lần đúc, thân thể Tô Vũ có lực lượng vượt quá 172 vạn khiếu, lực phòng ngự cũng rất mạnh, tương đương với có thêm hai lần đúc thân, lực phòng ngự vượt quá lực lượng 200 vạn khiếu.
Đây là trong tình huống Dương khiếu không mở ra!
Nếu mở Dương khiếu thì lực lượng sẽ tăng lên gấp đôi, tiếp cận 350 vạn khiếu, xem như thực lực Nhật Nguyệt thất trọng.
Hắn từng suy tính Nhật Nguyệt bát trọng đại khái là 400 vạn khiếu, mới vào cửu trọng thì khoảng 500 vạn.
Mấy kẻ rác rưởi rất khó lên tới Nhật Nguyệt bát cửu trọng, Nhật Nguyệt bát cửu trọng đã có thể xem như cấp bậc tiểu thiên tài, trừ một vài yêu nghiệt ra thì đây là tiêu chuẩn bình thường.
Hiện tại Tô Vũ không mở Dương khiếu, thế nhưng lực lượng thân thể đã vượt quá 250 vạn khiếu!
Hắn không biết khi mở phong ấn Dương khiếu thì có thể tăng phúc gấp đôi được hay không.
Nếu có thể… Tô Vũ khai Dương khiếu, vậy chiến lực tương đương tiêu chuẩn mới vào Nhật Nguyệt cửu trọng!
“Ta đáng sợ thật!”
Tô Vũ thì thầm, bất giác hít hà một hơi, hư không liền chấn động, hút thành một lỗ đen nho nhỏ.
Hắn âm thầm cảm khái, Tô Vũ ta mạnh quá!
Nào có Lăng Vân giống như vậy!
Mới nhất trọng mà thôi!
Chỉ mới hoàn thành một lần lột xác!
“Vậy nếu ta hoàn thành chín lần lột xác… Má ơi!”
Tô Vũ tự mình dọa mình, yêu cầu của hắn không cao, mỗi lần lột xác giúp chính mình cường hóa thêm 50% thực lực, tới Lăng Vân cửu biến, hắn bấm tay tính toán…
Mọe nó!
Vậy chẳng phải là sau khi Lăng Vân ngũ biến, nếu không khai Dương khiếu thì chiến lực của hắn đã là hơn 1000 vạn khiếu.
Lục biến tiếp cận 2000 vạn!
Cửu biến hoàn thành, vượt quá 6000 vạn!
Tô Vũ nuốt nước miếng, “Rốt cuộc chuẩn vô địch mạnh đến mức nào?”
Chuẩn vô địch bình thường đều chỉ có hai thế thân, số ít có tam thế thân, tam thế thân có đủ là đã đến lúc chứng đạo, nhưng có vài kẻ có đủ tam thế thân nhưng vẫn không thể chứng đạo.
Ví dụ như Vân Trần!
Ví dụ như Không Không!
Những người này đều có tam thế thân nhưng chưa thể hợp nhất, không dung hợp, không biết có phải bởi vì quá mạnh nên không thể dung hợp hay không, hay là có nguyên nhân nào khác.
Mới vào Nhật Nguyệt cửu trọng là 500 vạn khiếu, vậy Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh cấp sẽ mạnh bao nhiêu?
Tô Vũ không rõ, hắn chưa từng giao thủ với cường giả cấp bậc đó.
Chuẩn vô địch rất mạnh ư?
Tạm tính là lực lượng 1000 vạn khiếu đi!
Tô Vũ líu lưỡi, ta mà hoàn thành Lăng Vân cửu biến thì dư sức một quyền đánh nổ một tên.
Nhưng tiền đề là… Ta phải đánh vỡ được thời không trường hà.
Một vài chuẩn vô địch hoặc Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh cấp đã mở được thời không trường hà.
Chương 2124: Trực Tràng
“Ta chỉ cậy thân thể mạnh mẽ mà thôi.”
Tô Vũ hơi nhíu mày, đúng, đây là một phiền toái.
Dù có mạnh hơn nữa thì cũng phải đánh trúng đối thủ đã.
Ngươi không thể đánh xuyên thời không trường hà, tốc độ không nhanh bằng đối thù, tránh né không nhanh bằng đối thủ, dù ngươi mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là dã thú vụng về, còn đám chuẩn vô địch kia đều là thợ săn nhạy bén.
“Xem ra nhiệm vụ kế tiếp của ta không phải là cường hóa chính mình, mà là tăng cường tốc độ, tăng cường pháp tắc.”
Thời gian và thời không đều là lực lượng đặc thù.
Chỉ khi nắm giữ những thứ này thì mới có thể phát huy ra toàn bộ thực lực của bản thân.
“Cho nên biện pháp tốt nhất là tăng cường thần văn!”
Tô Vũ lẩm bẩm, không sai, là thần văn!
Ví dụ như thần văn không gian hoặc là thần văn thời gian!
Trước đây thần văn chữ “Chậm” chẳng được hắn chú ý mấy.
Đây là thần văn hắn lĩnh ngộ được khi học tập công pháp
《
Thời Gian
》
của Diệt Tằm vương, kỳ thật có thể coi như nửa thần văn thiên sinh.
Thần văn này đề cập tới một ít pháp tắc thời gian, khi thần văn phát huy đến mức tận cùng thì có thể khiến đối thủ ngừng lại.
“Chỉ khi khiến đối phương không kịp mở ra thời không trường hà, bị ta áp sát tới thì lúc đó một Lăng Vân cửu trọng như ta mới không sợ bất kỳ chuẩn vô địch nào!”
Lực lượng 6000 vạn khiếu trở lên, Tô Vũ cảm thấy chỉ riêng lực bạo phát đã chẳng kém nhiều so với vô địch bình thường.
Thật đáng sợ!
Mấu chốt là phương diện nắm giữ quy tắc pháp tắc, cái này Tô Vũ không giỏi, vậy thì chỉ có thể làm bia ngắm cho kẻ khác.
“Cho nên chỉ có thể đột nhiên tát người ta một cái, một phát tát chết hắn, không cho hắn thời gian phản ứng.
Thôi, ta nên điệu thấp một chút thì hơn!”
Hiện tại hắn mới đến Lăng Vân nhất trọng mà thôi.
Còn sớm!
Chín lần lột xác, mới chỉ hoàn thành một lần.
Còn lại 8 lần, Tô Vũ không có thiên địa khen thưởng như vừa rồi, muốn lột xác tiếp là việc rất khó!
Thực lực hắn thế này, bảo vật bình thường chỉ như muối bỏ biển, không thể hỗ trợ hắn hoàn thành lột xác.
Dù miễn cưỡng hoàn thành thì cũng không tăng phúc được bao nhiêu.
Chỉ có bảo vật đỉnh cấp mới có tác dụng.
“Cửu Diệp Thiên Liên!”
Ánh mắt Tô Vũ lóe sáng, đúng vậy, là Cửu Diệp Thiên Liên!
Chỉ có bảo vật như vậy mới có thể giúp hắn thuận lợi hoàn thành cửu biến, một khi hoàn thành, dù không nắm giữ quy tắc pháp tắc, hắn không địch đổi đám vô địch, nhưng bọn họ cũng đừng hòng dễ dàng đánh chết hắn.
Khi ấy lực phòng ngự của ta sẽ cường đại đến đáng sợ!
Có lẽ ngươi đánh một chưởng, ta không chết, nhưng ngươi lại bị chấn động tới nỗi nứt gãy xương tay.
“Khi đó tuy rằng ta không thể xử lý vô địch, nhưng nếu ngươi chọc ta, không cẩn thận liền sẽ phải lãnh hậu quả khi dám đánh ta!”
Tô Vũ tưởng tượng mình là một con gấu mạnh mẽ vụng về, đối phương lại là một con hồ ly thân thủ linh hoạt…
Không cần gì nhiều, ngươi chọc không chết ta, sơ ý một cái thì ta có thể tát chết ngươi!
Đến lúc này, Tô Vũ mới nhẹ nhàng thở ra.
Hắn đắc tội quá nhiều người!
Một đống vô địch, thậm chí là cả Bán Hoàng.
Mà chiến lực bản thân hắn lại không tính là đỉnh cấp, hắn chỉ có thể dựa vào vài người, vài chỗ dựa.
Dù chỗ dựa có mạnh tới đâu đi nữa thì chung quy cũng không phải chính mình, không phải cha mẹ ruột nhà mình.
Tượng đá hay Đại Đại nhà Cục lông nhỏ cũng vậy, đều là người ngoài, hợp tác với nhau phần lớn là bởi vì ích lợi, có rất nhiều việc, chỉ khi không còn biện pháp nào khác thì mới lựa chọn dựa vào người ngoài.
Nếu muốn tung hoành vạn giới, vậy phải dựa vào thực lực bản thân.
“Chỉ cần cướp lấy Cửu Diệp Thiên Liên, ta sẽ có tư bản tung hoành vạn giới!”
Tô Vũ thầm thì, cướp lấy Cửu Diệp Thiên Liên, hoàn thành cửu biến trong Tinh Vũ phủ đệ, thậm chí bước vào Sơn Hải cửu trọng!
Tới lúc đó, hắn mới chân chính đứng vững gót chân ở vạn giới.
Ai muốn giết hắn thì đều phải nghĩ thật kĩ, để xem mình có thể bị phản sát hay không.
“Bảo vật bình thường không đủ để trợ giúp nguyên khí lột xác, cho nên ta cần đoạt được thứ này!”
Tới cấp bậc Tô Vũ, tuy hắn chỉ là Lăng Vân nhưng ngươi nên coi hắn như Nhật Nguyệt cao trọng, Lăng Vân chỉ là cảnh giới mặt ngoài, không có bất cứ ý nghĩa gì!
Tô Vũ đứng lên, tâm tình hắn rất tốt.
Hắn cất Văn Minh Chí đi.
Lúc này hắn mới có thời gian đi thăm dò tầng sáu.
Khắp nơi đều là núi và hẻm núi.
Dãy núi vô cùng rộng lớn, núi rừng liên miên, quanh co khúc khuỷu, hơi giống mê cung.
Hắn bay lên… Lập tức cảm nhận được phiền toái, trên không có chướng khí ăn mòn thân thể.
Đương nhiên Tô Vũ có thể chịu được.
Lực độ ăn mòn đại khái ở cấp bậc Nhật Nguyệt sơ kỳ.
“Dưới Nhật Nguyệt chỉ có thể hành động bên dưới, như thế sẽ rất khó khăn.
Tầng này nguy hiểm thật!”
Không cần hỏi nhiều, nơi này là vị trí nào thì trong lòng Tô Vũ đã hiểu rõ.
Trực tràng!
“Trực tràng… Thông thiên khiếu…”
Tô Vũ bật cười, Thông Thiên khiếu sẽ không nằm ở thông đạo dẫn từ tầng sáu lên tầng bảy đấy chứ?
Cũng không nhất định, vị trí Thông Thiên khiếu cách điểm cuối trực tràng một khoảng cách, có lẽ nằm trong tầng bảy, mà chuyện này thì chẳng liên quan đến hắn.
Tô Vũ không quá để ý.
Ta đã học xong công pháp rồi!
Nếu có đủ thời gian, hắn cũng muốn đi tìm các khiếu huyệt khác, cường hóa khiếu huyệt của chính mình, như vậy thì khiếu huyệt của hắn sẽ củng cố hơn, cường đại hơn, nhưng không phải cái tên Hà Đồ phiền phức kia vẫn đang đuổi theo sau mông sao?
Đuổi sát như vậy, thời gian đâu mà đi tìm.
“Hiện giờ dù không có Dương khiếu thì ta cũng có lực lượng Nhật Nguyệt lục trọng chân chính.”
Tô Vũ nở nụ cười, Dương khiếu không tiện mở ra, mà không mở là tốt nhất, hiện tại không có lão Quy giúp mình phong ấn, phải dựa vào chính mình hoàn toàn, tốc độ Dương khiếu hấp thu nguyên khí quá nhanh, không đến tình huống bất đắc dĩ thì Tô Vũ không định dùng tới nó.
Không mở Dương khiếu, sức bật thân thể đã hơn 250 vạn khiếu, rất cường đại!
Phối hợp thần văn tứ giai “Lực – Chấn – Phá”, hắn còn dám đấu một trận với Nhật Nguyệt thất trọng bình thường, còn không cần dùng tinh huyết.
Nếu dùng thì Tô Vũ sẽ còn mạnh hơn nữa!
“Chờ lực lượng thân thể tới ngàn vạn khiếu, ta liền thử cắn nuốt tinh huyết vô địch!”
Ánh mắt Tô Vũ lập lòe, phải kiếm thêm tinh huyết vô địch mới được.
Lực lượng thân thể đạt tới ngàn vạn khiếu, cắn nuốt tinh huyết vô địch thì có lẽ có thể mở ra lĩnh ngộ pháp tắc thời gian, khi đó nếu chiến lực của ta đủ cường đại, đột ngột mở ra thời gian thông đạo thì dù dùng để bảo mệnh hay giết người cũng đều khiến mọi người không đoán trước được.
“Cửu Diệp Thiên Liên!”
Tô Vũ nhìn xung quanh, hắn không có nhiều thời gian tìm kiếm bảo vật, vậy đến tầng bảy thôi!
Nhân lúc mọi người còn chưa rời đi thì phải tranh thủ xen lẫn vào đám người, nếu không, một khi vô địch canh giữ cửa thông đạo tầng bảy thì hắn sẽ không có biện pháp đi lên.
Chương 2125: Ngụy Trang Thành Đại Tộc
Thân thể hơi chấn động, ngăn chặn chướng khí, Tô Vũ mặc kệ con đường uốn lượn phía dưới, nó chẳng liên quan gì đến mình.
Đối với kẻ dưới Nhật Nguyệt, lên tầng sáu mà không có người hộ đạo thì chẳng khác gì đi vào tuyệt địa.
Còn với Tô Vũ mà nói thì không tính là cái gì.
Có lẽ lần này sẽ có không ít người muốn khóc, không thu hoạch được gì, cả đám bị ép chạy đến tầng sáu vô cùng nguy hiểm, còn phải mau chóng đi lên tầng bảy, quá thê lương.
Tô Vũ phì cười một tiếng, ngẫm nghĩ xem mình nên ngụy trang thành ai đây?
Thân phận Lang Đồ này không đủ!
Bởi vì chủng tộc này không có vô địch ở tầng bảy, một khi hắn tiến lên đó, có khả năng sẽ bị người đánh chết.
Vô địch sẽ không quan tâm.
“Vậy phải ngụy trang thành đại tộc!”
Là ai thích hợp nhất?
Địa vị cao, thực lực mạnh, ngụy trang thành tiểu đệ hay kẻ yếu đều không có tác dụng gì, kẻ yếu không lên đây được.
“Độc hành… Đại tộc…”
Tô Vũ nghĩ tới một người, Tiên tộc bị giết ở tầng một, Tiên tộc Nhật Nguyệt tam trọng, chính là kẻ vừa tiến vào đã bị Tô Vũ giết khi đang truyền tống ở lối đi đặc thù.
Không ai biết gã đã chết!
Gã là người của Đạo vương!
Có lẽ còn có thể tiếp cận Đạo Thành, thuận tay xử lý y, lâu như vậy mà chưa xử lý được Đạo Thành, đây không phải dấu hiệu tốt.
Nhật Nguyệt ngã xuống hiển nhiên sẽ có dị tượng.
Cho nên không ai biết kẻ đó đã tử vong, mà kẻ biết thì đều đã chết… Không đúng, vẫn còn Hoàng Cửu!
Khi nàng xuất hiện thì có khả năng đã nhìn thấy bộ dáng đối phương.
Ánh mắt Tô Vũ lóe lên, rồi lại đè ép tâm tình bất ổn xuống.
Không sao cả, Cục lông nhỏ còn đang ở trong đầu nàng.
Hắn lấy Văn Minh Chí ra, lật tới trang Tiên tộc, hiện giờ trang sách này rất mạnh, Tô Vũ đã dung nhập không ít Tiên tộc vào trong đó.
“Tiên tộc, Nhật Nguyệt tam trọng…”
Trong đó có một hàng ghi chép một ít tư liệu, hàng cuối cùng là bức chân dung nho nhỏ, đúng là bộ dáng kẻ bị giết kia.
Kẻ có cảnh giới tương đồng bị Tô Vũ hấp thu vào thì sẽ lưu lại ấn ký.
Ví dụ như Lăng Vân thất trọng, trong trang sách Tiên tộc đã có ba ấn ký.
Đại biểu Tô Vũ đã dung nhập ba người cảnh giới này.
Đôi mắt Tô Vũ hiện lên quang mang, hắn không xem nhiều, ý chí lập tức dung nhập chân dung, Văn Minh Chí xem quá khứ… Có lẽ cũng có thể xem tương lai.
Nhưng hiện tại Tô Vũ chưa có năng lực này, mà chưa chắc đã có thể khai quật được năng lực đó.
Ngụy trang thì đương nhiên phải biết tất cả về kẻ đó là tốt nhất.
Biết quá khứ, biết kí ức, học được thói quen, công pháp của đối phương…
Tất cả những yếu tố này mới có thể giúp ngụy trang một cách hoàn mỹ.
Dường như Tô Vũ đang nằm mơ.
Một giấc mộng.
Hắn thấy quá khứ của vị Tiên tộc này, tính ra thì đối phương có chút quan hệ với hắn.
Vị này tên là Linh Hằng, thực lực Nhật Nguyệt tam trọng.
Là người Đạo vương vực, mấu chốt là thân phận của y, y là đệ tử của Minh Hòa – học trò của Đạo vương!
Minh Hòa tiên tử!
Tô Vũ bật cười, đương nhiên hắn nhớ rõ vị tiên tử ấy, bởi vì nàng ta mà Đạo Thành mới lên được Thiên bảng, cũng bởi vì nàng mà y với Tô Vũ mới lâm vào trạng thái không chết không ngừng.
Mình Hòa là lão sư của y, cường giả Nhật Nguyệt thất trọng.
Nàng ta bị Tô Vũ vây nhốt trong Thiên Diệt cổ thành, cuối cùng Minh Hòa đưa ra quyết định, bảo Đạo Thành tự tay giết chết nàng!
Minh Hòa đã khiến Đạo Thành thể hội cái gì gọi là tuyệt vọng cùng cực.
Đến chết nàng vẫn dạy dỗ y, sai lầm một lần, có lẽ ngươi sẽ không chết, nhưng người ngươi yêu sẽ chết, lão sư của ngươi sẽ chết, còn là chết trong tay chính ngươi!
Từ ngày ấy, Đạo Thành đã thay đổi hẳn.
Tô Vũ không ngờ Linh Hằng cũng là đệ tử của Minh Hòa, nói vậy thì gã chính là sư huynh của Đạo Thành.
“Thú vị!”
Tô Vũ nở nụ cười, “Người ngoài đều biết Linh Hằng đã chết, Đạo vương cũng biết, trong tay Đạo Thành có Liệp Thiên bảng… Nhưng đáng tiếc, hiện tại việc truyền tin tức đều là bên ngoài truyền cho tất cả người bên trong, mà không phải cá nhân truyền cho nhau!”
Như vậy sẽ không có ai cố ý truyền tin tức cho Đạo Thành, thông báo rằng Linh Hằng đã chết, bởi vì việc này không quan trọng.
Tới Nhật Nguyệt, còn sống hay đã chết kỳ thật chỉ có chính mình biết, hoặc là người nhà biết, bởi vì huyết mạch tương liên.
Nếu không có huyết mạch tương liên, dù là lão sư hay bằng hữu thì cũng sẽ không giao giọt máu của mình cho ngươi.
Chẳng hạn như khi Đạo Thành muốn tra xét Cổ Tru đã chết hay chưa, y phải lén lút thu thập một cọng tóc của đối phương.
Mà tới Nhật Nguyệt, mấy thứ như máu, da, lông, tóc… đều không thể để lọt vào tay kẻ khác.
Nên Tô Vũ chắc chắn, trừ khi có người thân dòng chính của Linh Hằng ở trong này, bằng không thì không ai biết gã đã chết.
“Trong trí nhớ của gã thì ta không thấy ai, gia hỏa này có không ít hậu duệ, đáng tiếc, không kẻ nào có tư cách tiến vào!”
Tô Vũ làm rõ thân phận xong, xác định sẽ không bị người phát hiện, lúc này hắn mới lắc mình biến hoá thành bộ dáng của Linh Hằng.
Khí chất, bộ dạng, thực lực chẳng có gì khác biệt.
Thần văn chữ “m” và chữ “Biến” phát động, tóc hắn dần dài ra, sau đó áo choàng tung bay, tiên khí nghiêm nghị.
“Phải tìm cái cớ.
Dĩ nhiên thực lực Linh Hằng thì xuất hiện ở tầng năm hay tầng sáu đều được, có điều đã lâu gã không xuất hiện… Vậy thì lý do chỉ có thể là vì gã tìm được bảo vật!”
Bởi vì tìm bảo vật nên mấy ngày nay không xuất hiện, việc này thực bình thường!
“Bảo vật…”
Tô Vũ nhìn chung quanh một vòng, nơi nào có bảo vật?
Khoảng cách gần lối vào tầng bảy, nếu gây ra động tĩnh lớn thìnsẽ dẫn người lại đây tra xét.
“Huyệt Thần Khuyết hẳn là có bảo vật!”
Tô Vũ mỉm cười, đúng vậy, lỗ rốn chắc chắn chính là bảo địa.
Đi xem thôi!
Có lẽ vị trí này ở gần lối vào, có thì tốt, không thì mình làm ra chút động tĩnh, lấy ra một ít bảo vật để mọi người nghĩ là ta vẫn luôn tầm bảo ở đây, cho nên mới không xuất hiện.
Vậy mới phù hợp với tình huống ta đột nhiên ra mặt.
Tìm bảo vật, cái cớ này mà không hợp lý sao?
Tô Vũ bay trên trời, chịu đựng chướng khí để tra xét một vòng, sau đó hắn nhanh chóng tìm được một thung lũng.
Bốn phía là dãy núi vờn quanh, chỉ có khu vực trung gian là thung lũng cho nên rất dễ thấy, có điều huyệt Thần Khuyết không ở dưới đất, hẳn là nằm trong hư không mới đúng.
Quả nhiên, tầng đất thung lũng là một hàng rào đen tuyền.
Đây là bụng đúng không?
Mặc kệ nó, dù sao nơi đó có lẽ chính là vị trí cái rốn, nhưng cái rốn này hướng ra ngoài, không biết bên trong có bảo vật gì hay không, không có cũng không sao, hắn tự tạo là được.
Nhưng phải phù hợp quy luật bảo vật xuất hiện nơi đây!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Bắt Đầu Từ Một Cái Giếng Biến Dị [Dịch] Bắt Đầu Từ Một Cái Giếng Biến Dị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Bat-Dau-Tu-Mot-Cai-Gieng-Bien-Di-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tam Thốn Nhân Gian [Dịch] Tam Thốn Nhân Gian](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Tam-Thon-Nhan-Gian.jpg)
