[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 391 : Trúng Bẫy Ly Gián (c1951-c1955)
❮ sautiếp ❯Chương 1951: Trúng Bẫy Ly Gián
Lối lên đảo càng ngày càng nhiều người.
Lúc bấy giờ, thanh niên Thần tộc lớn tiếng hô: “Chư vị, như vậy đi, trừ mấy đại phủ ta đã nói, những đại phủ khác thì ta chưa từng nghe qua.
Hay là các ngươi nói xem mình đến từ thánh địa nào, như vậy có lẽ ta sẽ biết, rồi các ngươi có thể đi vào! Đừng nói đại phủ nữa, Nhân cảnh các ngươi phân chia quá loạn, nhiều phủ như vậy, ta cũng không nhớ được.”
Gã tươi cười: “Ta không định khó xử chư vị, nhưng chư vị lên đảo thì phải đăng ký, ngươi nói ngươi đến từ một nơi ta không biết… Chúng ta sợ rằng có kẻ có mưu đồ lẩn trốn trong đó!”
Đang nói, một bóng người nhá lên, Tần Phóng cưỡi Phi Thiên Hổ hạ xuống, lãnh đạm cất tiếng: “Được rồi, cho đi đi! Hô Lan, bớt gây sự lại!”
Hắn vừa dứt lời, lại có một bóng người xuất hiện.
Chiến Vô Song ra mặt, “Tần Phóng, Nhân tộc thuộc về Đại Tần phủ sao?”
“Chiến Vô Song, ngươi muốn chết à? Ngươi đừng quên ngươi chỉ là bại tướng may mắn sống sót trong tay Tô Vũ…”
Chiến Vô Song vẫn hết sức trấn định, “Tô Vũ là Tô Vũ, ngươi là ngươi, những người khác là những người khác, sao có thể đánh đồng? Thế này đi, bất kể là tộc nào, chỉ cần đỡ một quyền cùng giai của ta, như vậy có thể tùy ý ra vào, không bị ngăn cản, nếu không… các ngươi cứ ở ngoài đảo đi!”
Ánh mắt Tần Phóng lãnh lệ, “Ngươi muốn gây sự ngay tại đây?”
“Không, ta chỉ muốn khảo nghiệm các ngươi một chút!”
Chiến Vô Song nhẹ giọng nói: “Nhân tộc được xưng là cường tộc, thực lực lại mạnh yếu không đồng đều, kẻ yếu cũng muốn lộ diện, làm mất mặt mười đại cường tộc! Trong mười đại cường tộc, chỉ có Nhân tộc như thế, thường xuyên xuất hiện tình cảnh Nhân tộc bị tiểu tộc nghịch phạt, làm mất mặt toàn bộ thập cường chủng tộc.”
Tần Phóng im lặng, trong đám người, có người lạnh lùng nói: “Đỡ một quyền của ngươi? Một quyền cùng giai?”
Chiến Vô Song bình tĩnh đáp: “Đúng, ngươi là Đằng Không, ta liền áp chế thực lực chỉ còn Đằng Không, đánh ngươi một quyền, nếu ngươi có thể đỡ được, vậy thoải mái đi vào, nếu không đỡ được… Nhân tộc yếu kém như thế thì đừng nên lên đảo, quá mất mặt.”
“Được!”
Tần Phóng vừa định ngắt lời thì đã bị một tiếng “Được” này làm cho câm nín.
Nghĩ gì vậy?
Ngươi nghĩ rằng mình có thể đỡ được một quyền của Chiến Vô Song?
Dù sao người ta cũng là hạng 2 Thiên bảng đương thời, dù có áp chế cảnh giới thì ngươi cũng không thể sánh bằng.
Hạ Hổ Vưu nhìn Tần Phóng, nhún vai, lắc đầu, có chút bất đắc dĩ.
Đây là tệ nạn.
Bởi vì Nhân tộc phân phủ mà trị, các đại phủ không lệ thuộc lẫn nhau, thế nên dù Tần Phóng là thiên tài Thiên bảng, trừ Đại Tần phủ, ở đại phủ khác y không có uy vọng gì.
Ngày nào Nhân cảnh còn chưa nhất thống, ngày đó tệ nạn vẫn sẽ tồn tại.
Chưa nói tới đúng sai, bọn họ không phải cấp dưới của Tần Phóng, cũng không phải người Đại Tần phủ, đối với rất nhiều người mà nói, bọn họ chỉ chấp nhận đại phủ của mình, không đồng cảm nhiều đối với người đại phủ khác.
Lời Chiến Vô Song vừa dứt, đột nhiên có người quát lớn một tiếng, dùng đao chém về phía Chiến Vô Song.
Cường giả Lăng Vân thất trọng!
Chiến Vô Song mặt không đổi sắc, tiến thẳng đến trước mặt đối phương, đánh một quyền, ầm một tiếng vang lớn, không khí vỡ nát, nguyên khí nổ tung, bộp một tiếng, đối phương dừng lại, không rõ sống chết, máu chảy rất nhiều.
Chiến Vô Song bình tĩnh yên lặng nhìn.
Tần Phóng nhíu mày, người nọ không chết, nhưng sau khi trúng quyền thì kẻ đó đã bị trọng thương, một quyền của Chiến Vô Song không dễ đỡ, đó còn là kết quả khi hắn áp chế thực lực, ra tay với lực lượng Lăng Vân.
Giờ phút này, chung quanh càng ngày càng nhiều người.
Thấy Chiến Vô Song đánh trọng thương đối phương, có người châm chọc: “Nhân tộc chênh lệch quá lớn! Đều là Nhân tộc, có người có thể dễ dàng đánh bại chúng ta, có người lại một quyền cũng không đỡ được.
Tô Vũ mạnh thật, khó trách hắn chướng mắt Nhân tộc, tách ra độc lập, tự phong liên minh cổ thành!”
“Đúng là chênh lệch quá lớn, đây là thiên tài các đại phủ Nhân tộc sao? Thật đáng buồn! Ta cảm thấy chẳng ra gì.
Mấy người Tô Vũ, Tần Phóng, Hoàng Đằng đều rất mạnh, còn cái gọi là Nhân tộc đại phủ khác… Quá yếu!”
“Khó trách Vạn Thiên Thánh muốn tàn sát Nhân cảnh, một đám giá áo túi cơm quyền cao chức trọng, Vạn Thiên Thánh lợi hại như vậy lại bị đám người này quản, có thể phục được mới là lạ.”
“…”
Từng câu nói đều rất đả kích, khiến sắc mặt đám người Nhân tộc ở đây cực kỳ khó coi.
Tần Phóng giận dữ quát: “Đủ rồi!”
Một tiếng gầm lên, xua tan thủ đoạn mị hoặc nhàn nhạt trong hư không, đấu pháp đã bắt đầu, vạn tộc có cường giả am hiểu phương pháp mê hoặc đã âm thầm nhúng tay, gieo hạt giống vào suy nghĩ đám cường giả Nhân tộc này.
Căm thù Tô Vũ, căm thù Vạn Thiên Thánh, căm thù đám người Tần Phóng.
Tần Phóng quát một tiếng, thành công xua tan phương pháp mê hoặc, nhưng vẫn không thể ngăn cản cái miệng của đám người xung quanh, có kẻ lại giễu cợt: “Tần Phóng, đâu ai cản ngươi, nổi nóng như vậy làm gì? Thế nào, Đại Tần vương chưởng quản quân đội Nhân tộc, Tần Phóng ngươi muốn chưởng quản thế hệ trẻ Nhân tộc luôn à? Tần gia muốn nhất thống Nhân cảnh sao? Nghe nói lần này Nhân tộc xuất động quy mô lớn, hao phí vô số tinh lực, phái đi vô số cường giả để giúp Đại Tần vương cướp lấy Cửu Diệp thiên liên, trở thành chí tôn Nhân tộc.
Tần Phóng, chuyện này là thật chăng?”
Tần Phóng chưa kịp phản bác đã có người cười nói: “Chắc chắn là thật, ta cũng không tin Tần gia không động tâm, có lẽ hiện giờ Tần phủ chủ – vô địch mới vừa chứng đạo của Tần gia cũng đang ở đây.
Tần Phóng, có đúng hay không?”
Tần Phóng cau mày, phụ thân hắn chuẩn bị tiến vào, không chỉ phụ thân hắn, nhị thúc hắn cũng sắp tiến vào.
Giờ phút này, đám đông ở đây đang đặt hắn vào thế nước sôi lửa bỏng.
Hắn vừa định lên tiếng thì lại có một kẻ xuất hiện, Chú Hồn Thiên Uyên tộc, môi Chú Hồn khẽ nhúc nhích, Tần Phóng cảm thấy không khí chợt ngưng lại, lời đã đến bên miệng lại bị ép trở về, khí huyết lập tức bùng nổ.
Chú Hồn cười nhạt hỏi: “Tần huynh làm sao vậy?”
Trong mắt Tần Phóng sôi trào sát khí, lúc này, lại có thiên tài Nhân tộc buông xuống, Hoàng Đằng và Ngô Kỳ đã tới, vạn tộc cũng có thêm mấy vị cường giả tới đây.
Cường giả am hiểu phương pháp mê hoặc vẫn chưa buông tha, thấy bọn họ xuất hiện liền vui vẻ chào đón: “Người Đại Hạ phủ tới rồi.
Mời vào, người Đại Hạ phủ, Đại Tần phủ đều có thể trực tiếp vào trong, hai phủ có nhiều cường giả, thiên tài đông đảo, chúng ta bội phục, đại phủ khác thì hãy đỡ một quyền của Vô Song huynh mới có tư cách!”
“Chỉ sợ không kẻ nào có thể đỡ được, thực lực yếu đến mức khó tin, Tô Vũ và những người này đều xuất thân từ Nhân tộc, đều là Nhân tộc…”
Một đám sinh linh mỗi người một câu.
Dù mấy vị Nhân tộc kia đều biết những kẻ này đang kích thích bọn họ, nhưng bọn họ vẫn không nén được giận, nghẹn khuất, oán hận, phẫn nộ!
Nhưng cơn phẫn nộ này là nhằm vào ai cũng khó nói rõ.
Có người không nhịn được, tức giận quát: “Dù Tô Vũ có mạnh thì cũng đã rời khỏi Nhân tộc, hắn không còn là Nhân tộc.
Không phải các ngươi cũng không đấu lại hắn sao? Hắn mạnh chỉ là vì gặp được cơ duyên tốt mà thôi.”
Mấy người Tần Phóng lập tức nhíu mày!
Ngu ngốc!
Biết là kế, vậy mà vẫn mắc mưu, vạn tộc nói luôn mồm nãy giờ chính là muốn các ngươi sinh lòng oán giận.
Kết quả, các ngươi còn thật sự oán hận ghen ghét.
Tần Phóng thầm thở dài, ngày nào Nhân tộc còn chưa thống nhất, tình huống như vậy vẫn không thể tránh khỏi.
Hy vọng lần này gia gia có thể thăng cấp thành công, tiền đề là phụ thân bọn họ thật sự có thể mang Cửu Diệp thiên liên về, nhưng e rằng không đơn giản như hắn tưởng.
“Tô Vũ và Vạn Thiên Thánh đã phản bội Nhân tộc…”
Lại có người mở miệng, có điều lời còn đang nói dở, bỗng có người cắt ngang: “Có ai đang nhắc đến ta à?”
Mấy người Tần Phóng chấn động trong lòng.
Lúc này, một người đạp không đi đến, trực tiếp giẫm hai kẻ vừa nói chuyện xuống đất, hắn ngắm nhìn chung quanh một vòng, đoạn mỉm cười lặp lại: “Sao vậy, các ngươi đang nói gì về ta?”
“…”
Chương 1952: Nếu Ngươi Là Nhân Vương, Ngươi Sẽ Làm Gì?
Người vừa đến mỉm cười lặp lại: “Sao vậy, các ngươi đang nói gì về ta?”
Tất cả mọi người ngây ngẩn.
Tô Vũ… Sao hắn lại tới đây?
Còn hai kẻ bị hắn giẫm đạp thì đã ngây người, hoàn toàn không thể nhúc nhích hay hé răng.
Trong đám người, có kẻ phẫn nộ quát: “Ngươi… Tô Vũ, ngươi làm gì?”
Tô Vũ cười khẽ, đưa tay ra, kẽo kẹt một tiếng, bóp nát đối phương, xong việc hắn lại tươi cười, “Ai đang nói chuyện cùng ta vậy?”
Hắn nhìn về phía mấy người Chiến Vô Song đối diện, “Chư vị, ta không ở đây, sao ai cũng nghĩ đến ta thế, lâu không gặp nên chư vị nhớ thương nắm đấm của ta sao?”
Dứt lời, hắn liền đánh ra.
Một chưởng hạ xuống, bảy tám người trốn chạy, những người khác thì không tránh kịp, ầm một tiếng, mặt đất in hằn hình bàn tay, hơn mười người đã bị hắn đánh chết.
“Tô Vũ, ngươi…”
“Ồn ào!”
Một búa rơi xuống, kẻ am hiểu mê hoặc kia trực tiếp bị búa của Tô Vũ đánh vỡ biển ý chí!
Ầm một tiếng, toàn thân vỡ nát!
Đúng lúc này, có người lạnh lùng quát: “Trong hội minh không được giết người, Tô Vũ, ngươi chán sống rồi!”
Giờ khắc này, cự chưởng che trời rơi xuống!
Đột nhiên, trong hư không, ba nắm tay buông xuống cùng lúc.
Ầm ầm dữ dội, cự chưởng bị dập nát.
Ngay sau đó, ba tượng đá hiện lên trên hư không, ba tòa cổ thành huyền phù ngay trước mặt tất cả mọi người.
Tô Vũ cười hỏi: “Vị này làm gì vậy? Ta khiển trách người bất kính với ta thì làm sao? Dám hô thẳng tên của bổn tọa, như thế không nên phạt à? Sơn Hải cỏn con mà lá gan lại không nhỏ! Tên của ta là thứ có thể tùy ý hô sao? Ta bảo thuộc hạ của ta hô tên Thần vương Thần Hoàng, mắng chửi hắn, Thần tộc có tức giận không? Hừ, to gan lớn mật, không biết trên dưới!”
Dứt lời, Tô Vũ nghiền ngẫm nhìn quanh một vọng, đạm mạc nói: “Chẳng lẽ địa vị của Tô Vũ ta còn không bằng một vị Thần vương? Các tộc coi thánh thành ta là cái gì?”
Ba tượng đá đứng lặng phía sau hắn, thân ảnh các vô địch hiện lên, bọn họ đều nhíu mày, Tô Vũ đã tới rồi!
Chẳng những tới, còn mang theo ba tượng đá cường hãn vô biên đến.
Tô Vũ mỉm cười, tùy ý đá bay hai kẻ dưới chân, hắn nhìn về phía vài vị vô địch Nhân tộc, mỉm cười nói: “Nhân tộc ngu ngốc không xứng đến đây, của nhà ai thì tự rước về! Không phục thì bảo vô địch đại phủ đó tới tìm ta! Tuy ta không muốn dính đến các ngươi, nhưng dù sao cũng là người, cùng là Nhân tộc với đám ngu xuẩn này.
Có điều, đúng là làm ta mất mặt! Ngoài ra, hy vọng Nhân tộc dạy dỗ đám tiểu bối, nếu còn có kẻ dám bất kính với ta, vậy thì đừng trách ta không khách khí!”
Dứt lời, hắn nhìn về phía mấy người Tần Phóng, “Muốn làm lãnh tụ của Đại tân sinh, chỉ có thực lực là không đủ! Phải tàn nhẫn! Nội thánh ngoại vương không thể thực hiện được, Nhân tộc phân loạn đã lâu, đại phủ chia cắt, không phải là một thể.
Với hạng người không lựa lời, đối phó với bọn họ phải giống như đối phó vạn tộc! Không phục, giết! Không nghe, giết! Bất kính, giết!”
Tô Vũ bình tĩnh nói từng câu, nhưng lại làm rét lạnh trái tim của đám người bốn phía.
Tô Vũ bước chậm trên con đường lớn, không nhìn đám vô địch, mà là nhìn vạn tộc, rồi lại nhìn về phía thiên tài Nhân tộc, hắn nói: “Nhân tộc kiêng kị quá nhiều! Cường giả cũng vậy, thiên tài cũng vậy! Đều muốn dùng thánh đạo nhất thống, dùng thánh đạo cảm hóa! Không ổn! May mà ta đã đi rồi, nếu không, ta sẽ nghẹn chết mất!”
Đúng lúc này, trong không trung, Đại Chu vương cất tiếng hỏi: “Tô Vũ, nếu ngươi là Nhân vương, ngươi sẽ làm thế nào?”
Tô Vũ nhìn về phía hư không, về phía vị Đại Chu vương đang tươi cười kia, hắn mỉm cười chào hỏi: “Đại Chu vương bệ hạ.”
“Bệ hạ thì miễn đi.”
Ngữ khí của Đại Chu vương rất nhẹ nhàng.
Tô Vũ thẳng thắn đối mặt với y, “Khảo nghiệm ta sao? Không phải là muốn nhìn xem ta có thích hợp làm Nhân vương không đấy chứ? Vậy thì vinh hạnh quá! Đúng là ta từng suy xét về vấn đề này, trước kia ta từng nghĩ rằng khi mà mình đã cường đại rồi, ta có thể khuyên giải mọi người, mọi người nên một lòng… Sau đó, suy nghĩ của ta dần thay đổi, kẻ phục ta, đó chính là Nhân tộc, không phục ta, vậy thì không phải.
Mà phàm kẻ không phải Nhân tộc thì đều có thể giết! Đại Chu vương, ngài cảm thấy thế nào?”
Lúc nói chuyện, Tô Vũ vẫn giữ nguyên dáng vẻ tươi cười, nhưng lời hắn nói ra lại tràn đầy huyết tinh.
Sắc mặt Đại Chu vương không thay đổi, mấy người Tần Trấn lại hơi biến sắc.
Gia hỏa này sát tính quá nặng!
Lời Tô Vũ nói cũng làm Nhân tộc quanh đây cứng đờ.
Tô Vũ cười tủm tỉm, “Nhân tộc thái bình quá lâu, chia rẽ quá lâu.
Trong loạn thế, không dùng biện pháp mạnh thì không được! Nếu ta là vương, đầu tiên ta sẽ giết mấy vô địch tế cờ.
Với kẻ gây sự, diệt vài ba cái đại phủ nhà hắn! Với vô địch cường đại như Đại Chu vương, trực tiếp phái ra làm sát thủ diệt sạch một giới, không diệt được thì ta liền diệt ngươi, như vậy Đại Chu vương chắc chắn phải bại lộ thực lực chân thật.
Làm vậy đơn giản hơn bao nhiêu.
Bá đạo quả quyết, không phục liền giết, ta không quan tâm tới lời đánh giá của hậu nhân sau khi ta chết, ta chỉ biết đại loạn ngập trời thì cần có kẻ đứng ra giải quyết.
Đại Chu vương bệ hạ có vừa lòng với câu trả lời của ta không?”
Đại Chu vương nhìn hắn, hồi lâu sau, y nhẹ giọng đáp: “Chỉ hỏi một chút mà thôi, Tô thành chủ chê cười rồi.”
Tô Vũ thở dài, “Có vẻ là không vừa lòng rồi, không sao, ta cũng không muốn làm vương của Nhân tộc.
Lao tâm tổn sức còn không được gì.
Ta là Tô Vũ của thánh thành, ở thánh thành, lời ta nói là thánh chỉ, vậy là đủ rồi!”
Tô Vũ cười lớn, bước vào hư không, hắn ngồi trên bảo tọa cổ thành, lớn tiếng nói: “Chư vị, nên mở họp thôi, đừng để ý một đám tiểu gia hỏa ganh nhau làm gì, nếu khó chịu thì giẫm chết bọn họ! Sao lại tới vây xem, ta giẫm chết mấy con rệp mà cũng đáng để mọi người vây xem sao?”
Trong hư không, sắc mặt các vô địch khác thường, tiêu tán tại chỗ, có kẻ mỉm cười rời khỏi nơi đây, trở về đại điện, không vây xem tiếp.
Trên bảo tọa, Tô Vũ lẳng lặng quan sát đám thiên tài, mặc kệ sắc mặt bọn họ thế nào, hắn vẫn giữ nguyên nụ cười ôn hòa, “Phục cũng được, không phục cũng được, thực lực không bằng người thì hạ mình xuống, thành thật một chút cho ta! Nhân tộc hay không phải Nhân tộc cũng vậy, Tô Vũ ta không phải là người các ngươi có thể nghị luận.
Lần sau còn dám lấy ta làm quân cờ, bậc cha chú, tổ tông của các ngươi cũng không thể ngăn ta giết các ngươi, không tin thì cứ thử xem! Chiến Vô Song, Ma Đa Na, Tần Phóng, Hoàng Đằng hay là các con rệp khác đều như nhau, nên cúi đầu thì hãy cúi đầu, như ta ngày xưa gặp bậc cha chú tổ tông của các ngươi, thực lực không bằng người, không có tư bản bảo mệnh, ta cũng sẽ cúi đầu!”
Tô Vũ cười một tiếng, ngay sau đó, hắn khống chế cổ thành hạ xuống đất, nơi đó đã có một bảo điện, bảo điện kia bị đập chia năm xẻ bảy, một tôn vô địch ở trong đó lao ra, tức giận quát: “Tô Vũ, ngươi làm cái gì?”
Chương 1953: Kẻ Tàn Nhẫn Hơn Cả Vạn Thiên Thánh
Một tôn vô địch giận dữ quát: “Tô Vũ, ngươi làm cái gì?”
“Huyền Khải vương, cút xa một chút, thánh thành giáng lâm mà không biết tránh lui ư, có tin ta khiến Huyền Khải nhất tộc vĩnh thế không thể ra khỏi Huyền Khải giới hay không?”
Sắc mặt Huyền Khải vương cực kỳ khó coi, áo giáp màu trắng bất giác đổi màu đỏ sậm đi.
Tô Vũ lạnh nhạt nói: “Ngày xưa tộc nhân các ngươi vây giết ta, ta còn chưa tính sổ đâu, còn trừng mắt nhìn ta, ngươi muốn diệt tộc sao?”
“…”
Huyền Khải vương nghẹn khuất, lại bất đắc dĩ, gã cắn răng, mang theo các cường giả Huyền Khải tộc nhanh chóng bay đến một chỗ khác, nghẹn khuất muốn chết, nhưng không thể làm gì.
Cường giả các tộc khác, có người nhíu mày, có người bàng quan, có người cười nhạt nói: “Tô thành chủ đừng nên gây chuyện, mọi người chung sống hoà bình thì hơn!”
Tô Vũ dựa người trên bảo tọa, biếng nhác đáp: “Đạo vương, Đạo Thành là tôn tử của ngươi, tốt nhất ngươi nên chủ động cắt đầu gã xuống cho ta.
Bằng không trước khi ta chết, một mạch Đạo vương nhà ngươi chính là đại địch của ta, sớm muộn gì ta cũng sẽ giết hết các ngươi!”
Đạo vương nheo mắt nhìn hắn.
Tô Vũ bật cười, “Đừng nhìn ta như vậy, ta sắp chết rồi, không thèm để ý ngươi hận ta như thế nào đâu, các ngươi nên cầu nguyện khi ta chết an tĩnh một chút, nếu không… Ta sẽ cho chư vị biết, cái gì gọi là tỏa sáng lần cuối trước khi sinh mệnh vụt tắt, hy vọng ngày ấy chư vị đừng nhắm mắt, hãy mở to mắt ra mà nhìn!”
“…”
Bốn phương tám hướng, các vô địch không nói gì.
Thật hay giả vậy?
Sắp chết thật ư?
Nếu thật, trước khi chết, loại người như Tô Vũ là đáng sợ nhất, điên cuồng nhất, nếu hắn thật sự mang theo hơn mười vị vô địch đi càn quét, vậy… Hậu quả không dám tưởng tượng!
Bạch Phát Thần vương khẽ cười, “Tô Vũ, chư vị trấn thủ không phải là nô lệ của ngươi, ngươi không thể ra lệnh cho bọn họ.”
Tô Vũ nhìn thẳng về phía đối phương, “Đúng vậy, ta biết, cho nên ta sẽ học Hà Đồ, ngươi biết Hà Đồ không? Ta sẽ mở ra thông đạo Tử Linh, Tử Linh quân chủ lao ra ngoài, trấn thủ chạy theo, hy vọng có thể diệt sạch sinh linh một giới để tiễn đưa ta, chôn cùng ta! Còn lựa chọn ai, vậy phải xem vận khí của chư vị!”
“…”
An tĩnh!
Ánh mắt Bạch Phát Thần vương dị dạng, “Ngươi biết Hà Đồ?”
Tô Vũ bật cười, “Đương nhiên là biết! Năm xưa chư vị từng chịu thiệt dưới tay y đúng không? Ta nghĩ, có tấm gương Hà Đồ này, ta có thể làm tốt hơn y.
Đến lúc đó 60 – 70 vị vô địch lao ra ngoài đại chiến mấy ngày liền, nhất định sẽ rất vui! Có lẽ sẽ có đại chiến cấp bậc Bán Hoàng, hy vọng có thể thỏa mãn yêu cầu của chư vị, mong rằng ngày ấy, chư vị vẫn có thể ngóng trông ta chết nhanh lên, ha ha ha!”
Dường như hắn đã điên cuồng hơn trước, trông Tô Vũ lúc này tựa như ác ma giáng xuống Thiên Hà đảo.
Lời hắn nói đã làm các vô địch đều phải nhíu mày.
Đạo vương trầm giọng chất vấn: “Tinh Hồng trấn thủ, Tô Vũ điên cuồng nói ra lời khiến mọi người sợ hãi như thế, chư vị mặc kệ sao?”
Tinh Hồng thờ ơ đáp: “Hắn chỉ nói mà thôi, vẫn chưa làm gì, nếu ngày đó tới, các trấn thủ đương nhiên sẽ trấn áp hắn, giống như chúng ta từng trấn áp Hà Đồ năm xưa!”
Mọi người thầm mắng!
Vậy thì đã muộn rồi!
Năm xưa Hà Đồ không bị trấn áp khi vừa mới ra ngoài, tên kia gây ra họa lớn, khiến Tử Linh trải rộng chư thiên, lúc ấy mới khiến các trấn thủ ra tay, lão Quy tự mình giết chết hắn.
Nhưng lần bạo động đó cũng khiến không ít vô địch tử vong.
Những việc này chỉ có một vài đại tộc và cổ tộc biết, còn Nhân tộc thì chưa chắc đã có mấy người biết Hà Đồ.
Một vài vô địch tiểu giới ở đây cũng không rõ Hà Đồ là ai.
Trong đại điện Nhân tộc.
Mấy người Tần Trấn cũng tò mò, Tần Trấn truyền âm hỏi: “Chu thúc thúc, Hà Đồ này là ai?”
“Một kẻ điên.”
Hình như Đại Chu vương biết một ít, truyền âm đáp: “Một gia hỏa điên cuồng, mở ra thông đạo Tử Linh, mấy chục vị Tử Linh quân chủ lao ra tàn sát vạn giới, đại quân Tử Linh bao trùm thiên địa, hắn muốn tiếp dẫn Bán Hoàng buông xuống, muốn tấn công Thần Ma đại giới, vi phạm quy tắc của các trấn thủ, cuối cùng bị giết, nhưng lần ấy cũng khiến mười mấy vị Vĩnh Hằng ngã xuống, hàng trăm hàng ngàn Nhật Nguyệt đã chết… Chuyện này là của rất nhiều năm trước, không phải thời đại của chúng ta.”
Tần Trấn hít hà một hơi, bất giác thấy lạnh gáy, “Chu thúc thúc, có phải tiểu tử Tô Vũ này điên rồi không?”
Tô Vũ lúc này đây đã khác xa so với Tô Vũ lần trước mà ông gặp, khác biệt quá lớn.
Lần trước ông gặp Tô Vũ ở Đại Minh phủ, khi đó Tô Vũ còn chưa ma tính như vậy.
Hiện tại Tô Vũ sát tính tận xương, ma tính ngập trời.
Đại Chu vương mỉm cười, bỗng nhiên truyền âm nói: “Có lẽ phụ thân ngươi thích loại người này! Còn nhớ chuyện ta vừa hỏi không? Phụ thân ngươi bảo ta hỏi đấy.”
“Hả?”
“Không có gì! Chỉ là tùy ý hỏi một chút mà thôi, phụ thân ngươi nghĩ gì, ta có thể lý giải, có lẽ lời Tô Vũ nói mới phù hợp với suy nghĩ của phụ thân ngươi.”
“Không có khả năng!”
Tần Trấn lắc đầu, tuy trông phụ thân ta có vẻ lãnh khốc, trên thực tế lại rất nhân từ, tính cách Tô Vũ như vậy phụ thân tuyệt đối sẽ không thưởng thức.
Đại Chu vương mỉm cười, không phản bác.
Vậy sao?
Đại Tần vương không làm được, có lẽ… ông hy vọng có người làm được.
Đương nhiên đây chỉ là ý tưởng của Đại Tần vương, không phải của các vô địch khác, cũng không đại biểu ý tưởng Tô Vũ, hiện giờ dù cầu xin Tô Vũ trở lại Nhân tộc, chưa chắc hắn đã về!
Như lời hắn nói, ở thánh thành, lời hắn nói chính là thánh chỉ!
Trấn thủ không mở miệng, các thành chủ khác không dám phản kháng, đám cư dân lại càng không có bất cứ quyền lên tiếng nào, trong tình huống như vậy, ngươi bảo Tô Vũ trở lại Nhân tộc chịu cảnh bị người không chế, hắn sẽ đáp ứng sao?
Giờ khắc này, trên đảo nhỏ.
Một đám Nhân tộc tâm tình phức tạp, đều nhìn về phía cổ thành.
Bá đạo!
Hung tàn!
Hai vị Nhân tộc vừa mới nói chuyện kia trực tiếp bị Tô Vũ đá tàn, vạn tộc cũng có người bị thương, có kẻ bị hắn giết chết ngay đương trường.
Quy định là không thể động thủ, nhưng Tô Vũ vừa đến đã giết người, có điều lại không ai nói gì.
Ai sẽ nói?
Nói cái gì?
Tô Vũ mang theo ba tượng đá vô địch, khống chế cổ thành tiến đến, những người này chẳng dám ho he, Huyền Khải vương bị hắn bá chiếm cung điện, xám mặt đi tìm chỗ khác còn chẳng dám nói gì.
Trong đám người, Hạ Hổ Vưu mỉm cười, bên cạnh là mấy người Hoàng Đằng, lúc bấy giờ, Hạ Hổ Vưu truyền âm cho bọn họ: “Gia hỏa này vừa hung tàn vừa bá đạo, tốt nhất là đừng chọc đến hắn! Vài người nghĩ quá đơn giản, nghĩ Tô Vũ là Nhân tộc, có việc thì tìm hắn hỗ trợ, không vấn đề gì thì coi như hắn không tồn tại, có lẽ còn có kẻ nghĩ rằng có nên lợi dụng hắn hay không, lợi dụng xong rồi lại ném.
Ta cảm thấy những người đó nên thay đổi thôi, nếu không Tô Vũ mà điên lên, có lẽ hắn dám diệt cả Nhân cảnh!”
Đối với việc Tô Vũ trở thành chủ nhân cổ thành, quản lý 36 cổ thành, nếu nói rằng trong Nhân tộc không có ai có tư tâm thì là chuyện không thể nào.
Thậm chí có người nghĩ, nếu gặp phiền toái có thể đến nhờ Tô Vũ giúp đỡ, dẫn dắt 36 vô địch, dẫn dắt Bán Hoàng tới hỗ trợ, đến khi xong việc rồi… Tô Vũ nên làm gì thì làm đó, dù sao hắn cũng sống không lâu!
Tốt nhất là cống hiến ra phương pháp khống chế tượng đá, để cho Nhân tộc chưởng quản thay hắn.
Vậy là tốt nhất!
Nhưng những gì xảy ra hôm nay đã hoàn toàn đánh vỡ sự chờ đợi cùng hy vọng của mọi người.
Đừng đùa!
Nói vài câu không tốt về hắn cũng không được, hắn sẽ chịu làm đao cho ngươi ư?
Ở ngay trước mặt Đại Chu vương, hắn trực tiếp đá tàn phế hai gia hỏa nói xấu hắn, đó còn là khách khí rồi, vậy có thể trông cậy vào việc Tô Vũ giúp ngươi chắn đao không cầu trả giá sao?
Đại Chu vương hỏi hắn, nếu làm Nhân vương, hắn sẽ làm như thế nào, Tô Vũ nói không nhiều, nhưng tất cả đều không rời khỏi một chữ: “giết”!
Giờ phút này, mọi người mới nhớ tới chiến tích tàn nhẫn khi xưa của Tô Vũ.
Khi hắn rời Đại Hạ phủ, suýt nữa đã bẫy chết hết cường giả đơn thần văn hệ Đại Hạ phủ!
Hắn giống Vạn Thiên Thánh!
Không, có lẽ gia hỏa này còn tàn nhẫn hơn cả Vạn Thiên Thánh.
Trông cậy vào Tô Vũ còn không bằng trông cậy vào Vạn Thiên Thánh, Vạn Thiên Thánh còn nhân từ hơn Tô Vũ một chút.
Giờ khắc này, tâm tình các thiên tài Nhân tộc phức tạp khó nói nên lời, ghen ghét, phẫn hận lúc trước giờ đã không còn, tất cả chỉ còn là trò cười, ở trong mắt Tô Vũ, bọn họ chỉ là con rệp, con rệp giống như vạn tộc.
Khi hắn muốn giết ngươi, hắn sẽ không kiêng kị cái gì, sẽ không suy xét xem ngươi có phải Nhân tộc hay không!
Chương 1954: Chỉ Đến Thời Khắc Cuối Cùng, Ngươi Mới Là Chúa Cứu Thế
Tin tức nhanh chóng truyền đi.
Đông Liệt cốc.
Tin tức đã truyền đến đây, có vô địch tức giận nói: “Tô Vũ quá đáng, chỉ là lời vô tâm của tiểu bối, vậy mà hắn phế đi hai vị thiên tài Nhân tộc…”
Đại Tần vương có chút mỏi mệt, ông day day trán, quát khẽ: “Đủ rồi! Ta đã nói rồi, hắn không còn là Tô Vũ của Nhân tộc, mà là Tô Vũ của cổ thành! Đừng có mưu đồ gì nữa, các ngươi nhất quyết phải ép Tô Vũ lựa chọn hủy diệt Nhân cảnh lúc hắn sắp chết sao?”
Ông tức giận, bực bội nói: “Ta nói lại lần nữa, chỉ một lần nữa thôi! Đừng gây thêm phiền toái cho ta, cho Nhân tộc! Dạy dỗ lại đám tiểu bối và đám thiên tài nhà mình! Đừng nói đó chỉ là lời vô tâm, cũng đừng nói là Tô Vũ chỉ có vận khí tốt… Ta không hy vọng tương lai Nhân tộc phải đối chiến với liên minh cổ thành.
Nếu các ngươi còn nghe không hiểu tiếng người, vậy rời đi đi, ta không muốn ra tay với đồng tộc không có nghĩa là ta sẽ mãi chịu đựng đống phiền toái các ngươi gây ra cho ta!”
Bốn phía không tiếng động.
Hình như Đại Tần vương đã nổi giận.
Đại Tần vương hừ lạnh một tiếng, thanh âm lạnh nhạt cực điểm: “Có lẽ… Tô Vũ nói rất đúng! Giết mấy Vĩnh Hằng tế cờ, diệt mấy đại phủ, không cần các ngươi kính nể ta, chỉ cần các ngươi phục ta, vậy là đủ rồi, có lẽ khi đó Nhân tộc sẽ tốt hơn!”
Mọi người đồng loạt biến sắc!
Đại Tần vương có ý gì?
Đại Tần vương nói gì, Tô Vũ đương nhiên không biết.
Tuổi Tô Vũ không lớn, kỳ thật hắn vẫn còn nhiệt huyết, xúc động, làm việc suy xét không chu toàn, trong lòng vẫn tồn tại một tia lương thiện.
Nhưng có vài người đã dạy hắn, dùng tình cảnh bản thân để dạy hắn.
Buông bỏ lương thiện, buông bỏ trách nhiệm, bởi vì ngươi không gánh nổi!
Ngươi chỉ là Tô Vũ, ngươi chỉ một người trong số hàng tỉ thiên sinh Nhân tộc, không có ngươi, Nhân tộc vẫn là Nhân tộc, ngươi không phải là duy nhất.
Đừng nghĩ mình là chúa cứu thế!
Ngươi không phải thánh nhân.
Đạt giả kiêm tế thiên hạ, nhưng bản thân ngươi còn khó bảo toàn, nói gì đến kiêm tế thiên hạ.
Lời nói của họ như còn vang lên bên tai.
Có vài ký ức vẫn chưa bị phai mờ, có lẽ nếu không có lời này, hôm nay sẽ là một phen cảnh tượng khác, hắn sẽ nghĩ cách giúp Nhân tộc ngăn cản tất cả nguy cơ, giúp Đại Tần vương lấy được Cửu Diệp thiên liên, để Nhân tộc có thêm một vị Bán Hoàng… Nghĩ cách giới thiệu ba vị Bán Hoàng cho Nhân tộc, cho Nhân tộc cách khống chế 36 cổ thành, tặng vật gánh chịu cho cường giả Nhân tộc sắp chứng đạo.
Nhưng Tô Vũ không làm.
Hắn mặc kệ!
Không làm bất cứ điều gì!
Từ khi khống chế cổ thành tới nay, trừ đi Liễu Thành một chuyến, còn lại hắn không làm bất cứ điều gì, không giúp bất cứ kẻ nào.
Bởi vì, Nhân tộc vẫn còn mấy chục vị vô địch, Tô Vũ chẳng là cái gì cả.
Dù hắn trả giá nhiều hơn nữa, cuối cùng, có lẽ mọi người đều cảm thấy đó là đương nhiên, hắn không phải chúa cứu thế, cái gọi là chúa cứu thế, đó là kẻ xuất hiện ở thời khắc diệt thế, cứu vớt mọi người, đó mới là chúa cứu thế.
Phải để con người trải qua tuyệt vọng, cảm thụ nguy cơ, thừa nhận đau khổ, đến thời khắc cuối cùng ấy, ngươi mới là chúa cứu thế!
Nếu không, ngươi không phải.
Hiện giờ Tô Vũ đã hiểu rõ điều này.
Có lẽ hắn không tự hỏi hay suy xét nhiều như vậy, nhưng hắn quen biết rất nhiều người từng trải, kể cả Ngưu Bách Đạo, tất cả bọn họ đều dạy hắn rằng không cần phải làm tất cả mọi người hiểu ngươi!
Ý kiến của số ít người không hề quan trọng!
Cho nên, không cần để ý tới suy nghĩ của bọn họ.
Giờ khắc này, Tô Vũ ngồi ngay ngắn trên đỉnh cổ thành, quan sát tứ phương, thực lực của hắn không đến vô địch, không sao, dù là vô địch thì cũng không dám động thủ với hắn tại đây, vậy là đủ rồi.
Mà quyền uy này do chính Tô Vũ tự mình đạt được.
Có lẽ… Nếu ngày trước khi hắn bị bao vây, vô địch Nhân tộc tới cứu hắn, vậy Tô Vũ sẽ không thay đổi thành cư dân, không biến thành cư dân thì không có thân phận chủ nhân cổ thành.
Ngày hôm nay, có thể tất cả đều sẽ khác.
Nhưng trên đời này không có chữ “nếu”!
Ngày đó, chỉ có Đại Hạ vương và Đại Minh vương tới cứu viện, nhưng như thế là không đủ, những người khác không ra tay, Tô Vũ chỉ có thể biến thành cư dân, cuối cùng có kết cục như bây giờ.
Còn việc Đại Tần vương ra lệnh diệt sát Long Tằm vương, tuy có ý chống lưng cho hắn, nhưng đó không phải mục đích chủ yếu, chủ yếu vẫn là giúp Nhân tộc vãn hồi cục diện, mà cái ân này Tô Vũ đã trả, trả từ lúc hắn giúp Nhân tộc lần trước.
Nếu Đại Tần vương không phái người đi diệt sát Long Tằm vương, Tô Vũ vẫn bình an, nhưng ngày ấy Tô Vũ từng rất kích động, bởi vì Đại Tần vương đã bảo, hắn là Tô Vũ của Nhân tộc, vạn tộc không thể giết hắn.
Nhưng đó chỉ là một chút xúc động, một chút nhiệt huyết ngày xưa, vì hành động của Vạn Thiên Thánh, vì vài người xuất hiện, nhiệt huyết lại bị Tô Vũ áp xuống.
Trên đỉnh cổ thành, Tô Vũ suy nghĩ rất nhiều.
Ánh mắt nhìn vào vô định.
Mãi đến khi hư không dao động, một tòa cung điện buông xuống, lúc này Tô Vũ mới hoàn hồn.
Bên cạnh có thêm một tòa cung điện cổ xưa.
“Liệp Thiên các đến chậm!”
Một thanh âm già nua mang theo ý cười vang lên: “Chư vị, xin đừng trách, chúng ta lưu lạc hư không, thời gian đi đường phải dài hơn một chút.”
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn, bảo điện đóng chặt, không nhìn thấy người.
Nhưng hắn cảm nhận được có người đang quan sát chính mình, người đó ở trong tòa bảo điện Liệp Thiên các này, Tô Vũ mỉm cười, giơ tay chào hỏi: “Xin hỏi là vị bộ trưởng hay các chủ lâu chủ nào vậy? Huyền bộ trưởng lão Liệp Thiên các, Huyền Giáp có lễ!”
Lời này vừa nói ra, tứ phương an tĩnh.
Tô Vũ cười hỏi: “Đều là người một nhà, ngài có muốn tới chơi một lát không?”
Thanh âm già nua lại vang lên, mang theo một tia ý cười, “Tô trưởng lão khách khí, lão hủ là bộ trưởng Thiên bộ, hôm nay thì xin thôi, ngày sau sẽ có cơ hội.”
Tô Vũ ra vẻ tiếc nuối, “Được thôi.
Thiên bộ trưởng lão… Có lẽ ngài quen Tinh Hồng lão đại, lần sau tới chỗ ta thì có thể ôn chuyện cùng Tinh Hồng lão đại rồi, hoặc là ta kêu Hồng Mông lão đại tới tâm sự cùng ngài, có lẽ các ngài là lão bằng hữu! Người sống sót từ thời đại thượng cổ không nhiều lắm!”
“…”
Tứ phương an tĩnh, người người yên lặng lắng nghe, bọn họ cũng muốn biết bộ trưởng Thiên bộ có thực lực gì.
Tổ chức Liệp Thiên các này quá thần bí.
Mọi người đều biết Liệp Thiên các có hai bá chủ thần bí nhất, một người là các chủ Đông Các, một người là bộ trưởng Thiên bộ, có lẽ hai vị này đều là người sống sót từ thời thượng cổ tới bây giờ, dù không phải thì cũng là nhân vật cấp bậc đồ cổ.
Không phải là Liệp Thiên các chưa từng gặp đả kích, bọn họ đã bị vạn tộc bao vây tiễu trừ không ít lần.
Nhưng mỗi lần Liệp Thiên các đều nhanh chóng khôi phục, nguyên nhân lớn là nhờ hai vị đồ cổ này.
Bộ trưởng Thiên bộ hiếm khi hiện thân, vậy mà hôm nay lại xuất hiện.
Chuyện này khiến người ta có điểm ngoài ý muốn!
Chỉ sợ vị này thật sự đã tiếp cận cảnh giới Bán Hoàng, thậm chí đã là Bán Hoàng.
Trong các vô địch ở đây, e rằng không có mấy người có thể địch nổi.
Đại Chu vương Nhân tộc, Bạch Phát Thiên vương Thần tộc, Ma Qua Ma vương Ma tộc, Thiên Toàn Tiên vương Tiên tộc…
Có lẽ chỉ có mấy vị này mới đủ sức chiến một trận.
Chương 1955: 120 Danh Ngạch Là Còn Ít
Tô Vũ chào hỏi vài câu với bộ trưởng Thiên bộ xong thì cũng không nói nhiều, hắn nhìn đại điện khắp nơi, thấy rất nhiều cường giả các chủng tộc.
Mệnh tộc thần bí, Thiên Uyên tộc quỷ dị, Thực Thiết cổ tộc, Không Gian Thú tộc, Thái Cổ Cự Nhân tộc, Thiên Linh Viên Hầu tộc, Ngũ Hành tộc, Toan Nghê nhất tộc, Phá Sơn Ngưu nhất tộc, Huyền Khải tộc…
Có tộc có vô địch tới, có tộc không, dù vô địch tới đây thì cũng chỉ là tam thế thân, chỉ có vài người là bản tôn tam thân hợp nhất buông xuống.
Chiến trường Chư Thiên rất nguy hiểm!
Thế thân hủy diệt thì vẫn còn cơ hội, nếu tất cả ngã xuống thì chẳng còn lại gì.
Kỳ thật hiếm khi có thể nhìn thấy cường giả tam thân hợp nhất tại Chư Thiên chiến trường, đặc biệt là thời gian trước có một đám vô địch đã ngã xuống.
Bạch Phát Thần vương Thần tộc cũng nhìn một vòng, bình thản cất lời: “Các tộc đã tới gần đủ, kẻ không tới, coi như bọn họ từ bỏ cơ hội lần này! Vạn Thiên Thánh không tới sao?”
Có người đáp: “Chắc là Vạn Thiên Thánh không tới đâu, hắn mà tới, mấy người Đại Chu vương xuống tay hay không cũng đều không ổn, ta cảm thấy hắn sẽ không tới!”
“y da, đừng nói thế chứ…”
Đúng lúc này, hư không rung động, một nữ tử yêu dã mị hoặc đi ra, nàng ta tươi cười như hoa, “Đa tạ các vị đã quan tâm, nhưng Thiên Thánh không tới được, hắn cần bế quan, ta thay Thiên Thánh tham dự, chư vị sẽ không ghét bỏ tiểu nữ đâu đúng hông?”
“…”
Toàn trường an tĩnh!
Giờ khắc này, Đại Chu vương cũng không nhịn được mà xoa xoa cái trán.
Y tình nguyện là Vạn Thiên Thánh tới đây, ít nhất còn bình thường một chút.
Tô Vũ cũng nổi da gà, mà âm thanh mị hoặc của đối phương lại tiếp tục vang lên: “Tiểu Tô Tô, ta sợ quá, bọn họ sẽ giết ta, không mời ta vào thành tránh một chút sao? Người ta sợ lắm đây nè!”
“…”
Kẻ vừa mới bá đạo vô cùng, ma tính mười phần, lúc này. . .
Tô Vũ nuốt nước miếng, gượng gạo nói: “Phiền Vân Tiêu đại nhân mở cửa Vân Tiêu thánh thành, để Lam… Lam… Khụ khụ, vào ngồi một chút!”
Nữ nhân kia u oán nhìn Tô Vũ, ánh mắt như đang nhìn một kẻ phụ lòng, nàng ta trách móc: “Vì sao không mời ta đến chỗ ngươi ngồi, ta muốn tâm sự cùng ngươi, vậy mà ngươi thật vô nhân tính!”
“…”
Tô Vũ thật sự chịu không nổi, nếu đây là nữ nhân bình thường thì không sao, mấu chốt là… Lam Thiên là nam đúng không?
Thực ra hắn cũng không biết.
Hắn chỉ biết hiện tại Lam Thiên đã hoàn toàn biến thái.
Hắn không muốn ngồi cùng Lam Thiên, hắn sẽ nổi da gà toàn thân mất.
Tô Vũ cười gượng, “Lam giáo chủ nên qua bên kia đi, tự mình một phe, nếu vạn tộc đã mời ngươi, không cần biết có cần hay không, cứ lấy mấy cái danh ngạch rồi tặng cho người khác cũng tốt, tới chỗ ta chẳng phải là cùng phe ta sao?”
“Cũng đúng!”
Nữ tử yêu dã kia tươi cười vũ mị, tiến đến Vân Tiêu cổ thành, Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra.
Cường giả các tộc có kẻ coi thường, có kẻ lộ ánh mắt khác thường, có kẻ còn nở nụ cười, hiển nhiên không quá để ý việc Lam Thiên là tên biến thái.
Tô Vũ chửi thầm một trận rồi không quan tâm nữa.
Lam Thiên tới rồi!
Lão Vạn muốn làm gì?
Ông cần danh ngạch sao? Chẳng lẽ ông muốn tiến vào Tinh vũ phủ đệ?
Hay là để cho Lam Thiên?
Thật cổ quái!
Lúc này, Bạch Phát Thần vương lên tiếng: “Nếu đã tới đủ rồi, vậy thương thảo vấn đề danh ngạch đi! Danh ngạch cố định có tổng cộng 3240 cái, thông đạo đặc thù có 360 danh ngạch, chúng ta chỉ phân chia danh ngạch cố định, còn danh ngạch thông đạo đặc thù thì phải tranh bằng bản lĩnh!”
Dứt lời, Đạo vương Tiên tộc liền nói: “Từ xưa tới nay, Tiên tộc đều cố định 810 danh ngạch, tất cả danh ngạch thông đạo phía Bắc đều thuộc về Tiên tộc, đây là định luật!”
“Tất cả danh ngạch Nam bộ thuộc về Ma tộc!”
Phía Ma tộc, Ma Qua Ma vương mở miệng, Ma Qua còn có một thân phận, đó là tổ tiên của Ma Đa Na, cũng là Ma vương cường đại của Thủy Ma tộc.
Bạch Phát Thiên vương không chút khách khí: “Nếu dựa theo quy củ cũ, Thần tộc chiếm cứ thông đạo Tây bộ, vậy mọi người phân chia thông đạo phía Đông được chứ?”
Tô Vũ im lặng, Đại Chu vương cũng không nói lời nào.
Giờ khắc này, cường giả các tộc khác đều lộ ánh mắt khác thường, dường như đang đợi Nhân tộc lên tiếng.
Đại Chu vương nhìn thoáng qua Tô Vũ, lại nhìn Liệp Thiên các.
Tô Vũ ngáp một cái, lấy Cục lông nhỏ ra đặt trên đùi, tùy ý xoa bóp, không hề nóng nảy.
Hắn không cần phải làm kẻ tiên phong.
Dù sao hắn cũng không vội!
Hắn cũng không định đi thông đạo bình thường, thông đạo đặc thù cũng được, tùy ý là được.
Nhân tộc còn chưa lên tiếng, cường giả Long tộc đã nói trước: “Nếu dựa theo quy củ cũ, vậy số danh ngạch đã đáp ứng cho Nhân tộc lúc trước còn tính không?”
Lúc trước, khi các tộc tiến vào Nhân cảnh, bọn họ đã đáp ứng cho Nhân tộc một phần danh ngạch.
Bạch Phát Thần vương đáp: “Tính, đương nhiên tính! Vạn tộc chứng kiến, sao có thể không tính?”
Long vương nói: “Lúc trước nhận lời cho Nhân tộc 200 danh ngạch, đây là được tặng thêm! Vậy dựa theo cách nói của các vị, trừ 200 danh ngạch này, kỳ thật chỉ có thể phân 610 danh ngạch phía Đông thôi?”
610 cái!
Chia cho trăm tộc!
Chủng tộc có vô địch tới đây, ít nhiều gì cũng có thể lấy mấy cái danh ngạch.
Ma Qua đạm mạc đáp: “Đó là chuyện của các ngươi, 200 danh ngạch này tuy cho Nhân tộc, nhưng Nhân tộc cướp được bao nhiêu thì phải xem mọi người phân chia thế nào!”
Đại Chu vương vẫn luôn im lặng, lúc này mới mỉm cười cất tiếng: “Như vậy không công bằng lắm thì phải.”
Ma Qua lạnh nhạt hỏi: “Vậy Đại Chu vương cảm thấy phân như thế nào mới công bằng?”
Đại Chu vương đáp: “Ta cảm thấy nên phân ra theo số lượng Vĩnh Hằng, mỗi tộc có bao nhiêu Vĩnh Hằng, không cần biết có ở đây hay không, phóng hư ảnh ra là được, để ta xem có bao nhiêu Vĩnh Hằng ở vạn giới, cuối cùng phân phối dựa theo số lượng Vĩnh Hằng!”
Nói vớ vẩn!
Mấy đại cường tộc, kể cả cổ tộc đều lờ đi, trừ vô địch của Nhân tộc đều là mới chứng đạo trong vòng hơn 400 năm trở lại đây, nên mọi người đều biết số lượng, còn các tộc khác, mọi người biết có bao nhiêu vô địch tồn tại sao?
Nói là 30, có khi thực tế là 50.
Nếu mang ra thì sẽ bại lộ hết.
Nhưng nếu không lộ ra, vậy chẳng phải là chịu thiệt sao?
Kiến nghị này của Đại Chu vương vốn không có ý tốt.
Nhân tộc đã lộ hết, các tộc khác thì không.
Giờ phút này, Tô Vũ cũng cười lớn, hắn nói: “Ồ, phương án này hay đấy! Liên minh thánh thành ta có 35 vị Vĩnh Hằng thượng cổ, cộng cả Bán Hoàng Phệ Thần cổ tộc thì có 3 vị, Vĩnh Hằng 3 danh ngạch, Bán Hoàng 5 danh ngạch, ta tính xem nào… 120 danh ngạch là đủ rồi!”
Tô Vũ cười ha hả: “Cái này tương đối công bằng, ta không cần nhiều, vô địch chỉ 3 cái, Bán Hoàng chỉ 5 cái, ở đây có hơn 3000 danh ngạch, chắc vạn giới không có đến hơn 1000 vị vô địch, đúng không?”
“120 cái còn là ít đấy!”
“…”
Không ít người nhìn về phía Tô Vũ, ngươi nghiêm túc à?
120 cái!
Khẩu khí không nhỏ, vô địch cổ thành giống vô địch bình thường sao? Bọn họ đâu thể tùy ý ra ngoài.
Tô Vũ thấy mọi người nhìn mình, hắn nhún vai, “Đừng nhìn ta như vậy, ta còn chưa tính vô địch Tử Linh giới, tính ra bên ta có đến vài trăm vô địch, đưa ta 1000 danh ngạch cũng hợp lý!”
“…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










