[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 392 : Phương Pháp Công Bằng (c1956-c1960)
❮ sautiếp ❯Chương 1956: Phương Pháp Công Bằng
Đạo vương khẽ cười, “Tô thành chủ nói giỡn, huống chi cổ thành cũng không cần nhiều danh ngạch như vậy, đúng không?”
Tô Vũ gạt đi: “Đừng nhằm vào ta, ta chỉ nói vậy thôi! Huống chi nếu có nhiều danh ngạch thì có sao, ta có thể bán mà! Hay là mọi người phân nhiều danh ngạch cho ta một chút, ai muốn mua ta liền bán! Tranh giành đánh sống đánh chết quá phiền toái, không bằng cho ta, để kẻ khác mua từ ta, thế nào?”
Tiếng cười truyền khắp tứ phương.
Trong đại điện, vô địch thương thảo, trên đảo nhỏ, đám thiên tài và cường giả các tộc đều đang lắng nghe.
Vạn tộc đều biết hội minh lần này, đây không phải chuyện bí mật.
Vài vị vô địch không tới đây có lẽ hiện giờ đang xem phát sóng trực tiếp.
Nghe được lời Tô Vũ nói, không ít người lộ vẻ khác thường, vị này đúng là không kiêng kỵ gì, nói thẳng là muốn bán danh ngạch, có lẽ hắn chính là người đầu tiên dám làm vậy.
Đại điện bốn phương an tĩnh.
Lúc này, có cường giả cổ tộc chậm rãi lên tiếng: “Trước đây chúng ta không yêu cầu nhiều, chỉ cần vài danh ngạch là đủ, của Thần Ma hay Nhân Tiên đều không quan trọng, các ngươi muốn đến Tinh Vũ phủ đệ, chúng ta cũng không thèm để ý.
Có điều năm nay Cửu Diệp thiên liên sắp thành thục, vô số tuế nguyệt, 3000 triều tịch, vật ấy mới nở rộ một lần…”
Một triều tịch, đây mới là cách tính thời gian chính thống của chiến trường Chư Thiên.
Một triều tịch là 10 năm tại Nhân tộc, 3000 triều tịch là 3 vạn năm?
Tô Vũ kinh ngạc, phải mất 3 vạn năm Cửu Diệp thiên liên mới trưởng thành một lần?
Lâu như vậy ư?
Cường giả cổ tộc kia nhẹ giọng nói: “Cho nên năm nay chúng ta cũng muốn tranh một lần, vô số lần Tinh Vũ phủ đệ mở ra trước đây, có khi chúng ta không tham dự, có khi không để ý tới, lần này Mệnh tộc ta muốn 30 danh ngạch!”
“Thiên Uyên tộc, 50 danh ngạch!”
“Minh tộc, 80 danh ngạch!”
“Không Gian Thú tộc, 30 danh ngạch!”
“…”
Các cường giả cổ tộc trực tiếp yêu cầu số lượng, trước đây cổ tộc đòi hỏi rất ít, vài ba danh ngạch là được, nhưng hôm nay những cổ tộc này lại không nhường nhịn như trước.
Bởi vì Cửu Diệp thiên liên sắp xuất thế!
Cường giả mấy tộc Thần Ma đồng loạt nhìn về phía Liệp Thiên các, chuyện Cửu Diệp thiên liên thành thục rất có khả năng là do Liệp Thiên các truyền ra, tạo thành phiền toái hiện giờ, kỳ thật mấy đại cường tộc cũng biết, lần này muốn độc bá danh ngạch một phương là chuyện không tưởng.
Trong những cổ tộc vừa lên tiếng, có tộc có Bán Hoàng tồn tại!
Sở dĩ được gọi là cổ tộc, là bởi vì bọn họ đã tồn tại từ thời thượng cổ đến bây giờ, truyền thừa gần như chưa từng bị đứt gãy, mỗi thế hệ đều có vô địch tọa trấn, có thể là vô địch cổ xưa, đã thành tựu hợp đạo chi cảnh.
Có lẽ cổ tộc không có nhiều vô địch, thậm chí có khả năng chỉ có một vị, nhưng một vị này lại sống sót đến tận bây giờ, đó có phải Bán Hoàng hay không, không ai biết.
Đó là nguồn gốc của cổ tộc!
Như Phệ Thần cổ tộc, tộc này có mấy sinh linh?
Nhưng lại có đến hai cường giả Bán Hoàng, đây là nội tình, là truyền thừa.
Các cổ tộc đều mở miệng, Tô Vũ lại đang nhìn Thực Thiết cổ tộc, một vị cường giả Thực Thiết cổ tộc đang giữ nguyên hình, tựa trên bảo tọa trong đại điện ăn gì đó, kẻ đó cũng ngẩng đầu nhìn Tô Vũ, mắt to chớp chớp, khẽ gật đầu.
Động tác có vẻ chậm chạp.
Không phải là kẻ đó quen biết Tô Vũ, mà là cảm ứng được từ người hắn, Thực Thiết 72 đúc!
Tuy kẻ đó cảm thấy kỳ quái, nhưng không nói cái gì, càng không dò hỏi.
Tiếp tục ăn!
Chờ cổ tộc khác nói xong, vị Thực Thiết cổ tộc này mới chậm rãi mở miệng: “Thực Thiết cổ tộc…10 cái.
Tộc chúng ta số lượng không nhiều lắm, 10 cái đủ dùng.”
Nó nói 10 cái, không mấy ai để ý.
Không sao cả!
10 danh ngạch, Thực Thiết cổ tộc có chút danh khí, kẻ tới đây không phải là tộc trưởng Thực Thiết tộc, mà là một vị vô địch khác, nhưng nếu vô địch tầm thường muốn đánh phá phòng ngự của đối phương thì cũng khó như lên trời!
Chủng tộc này nổi tiếng nhất là lực phòng ngự.
Rất ít người cùng giai có thể đánh vỡ.
Tô Vũ cũng vậy, hắn đang ở Đằng Không cảnh, nhưng Đằng Không mà tấn công hắn thì chắc chắn sẽ phải hoài nghi nhân sinh.
Cổ tộc cũng tham gia!
Như vậy, danh ngạch càng không đủ phân.
Đừng nói là phía Đông chỉ còn 610 danh ngạch, dù còn 810 cái thì cũng không đủ phân cho cổ tộc.
Liệp Thiên các vẫn chưa lên tiếng!
Bởi vì phương án phân phối hiện tại chắc chắn sẽ không được thông qua, ba đại cường tộc muốn bá chiếm một phương gần như là không thể nào.
Nhân tộc vốn tưởng rằng có thể lấy được 800 cái, đó là kết quả nếu Cửu Diệp thiên liên không xuất hiện, hiện tại có nó, chỉ sợ dự đoán này chỉ là hy vọng xa vời, không có khả năng thực hiện.
Trong lúc mọi người thảo luận, Ma Qua Ma vương bỗng cất lời: “Phân như vậy, mọi người đều không hài lòng! Chẳng lẽ chỉ vì mấy cái danh ngạch mà bùng nổ chiến tranh Vĩnh Hằng sao? Không bằng như vậy đi, lần này các tộc đều có thiên tài và cường giả tới đây, Đằng Không, Lăng Vân, Sơn Hải, Nhật Nguyệt, tổng cộng 36 trọng, mỗi trọng các tộc phái ra một vị, một vị đại biểu một cái danh ngạch, gom đủ 3240 vị! Đánh bại một người cùng giai, lấy một cái danh ngạch!”
Ma Qua cười nhạt: “Như vậy cũng có thể nhìn ra thực lực của nhau! Tập hợp đủ 90 vị mỗi trọng! Ai có thể vô địch cùng giai thì sẽ lấy được 90 danh ngạch, nếu không chỉ có một người chiến thắng, ví dụ như hai người cùng giai lưu lại, vậy phải xem bọn họ đã đánh bại bao nhiêu người…”
“Chư vị cảm thấy thế nào? Như vậy vừa không tổn thương hòa khí, còn có thể khảo nghiệm thực lực tiểu bối! Kẻ thực lực quá yếu tiến vào Tinh Vũ phủ đệ cũng chỉ chịu chết!”
Bạch Phát Thần vương nói thẳng: “Ma Qua, ngươi thật khôn lỏi! Có Ma Đa Na ở đây, hắn là Sơn Hải nhất trọng, có ai địch nổi sao?”
Ma Qua không cho là đúng, “Đâu đơn giản như vậy, 90 vị Sơn Hải nhất trọng, trục xuất tại bí cảnh, hoặc tiểu giới, những người còn lại không biết liên thủ sao? So thực lực không phải chỉ so 1 đối 1, phải xem các phương diện, nếu ngươi cường đại, một mình ngươi cũng có thể chiến thắng được 90 danh ngạch… Nhưng, biết đâu lại bị kẻ khác liên thủ đào thải thì sao?”
Phương pháp này công bằng không?
Tương đối công bằng.
Nhưng đám Thần Ma đại tộc đưa ra kiến nghị này có lẽ đã cân nhắc đến thực lực cường giả các tộc tiến vào phủ đệ.
So đấu trước!
Xong rồi phân chia danh ngạch!
Một vài thiên tài có lẽ sẽ bị nhằm vào, thậm chí bị chém giết.
Đương nhiên cũng có thể tìm hiểu thực lực đối phương.
Tỉ như Tô Vũ, hắn kiếm đâu ra thiên tài ngang sức ngang tài cùng giai!
Mà Nhân tộc thì có vẻ như thế hệ trẻ không đủ sức kế tục thế hệ cường giả đi trước.
Nếu phân chia như vậy, Nhân tộc sẽ không lấy được nhiều danh ngạch.
Cổ tộc vẫn luôn thần bí, lúc này có lẽ sẽ bại lộ ít nhiều.
Ma Qua vừa nói xong, có người lập tức cự tuyệt: “Không ổn đâu! Một tộc phái bao nhiêu người thì thích hợp? Cả 36 người ư? Nếu nhiều hơn thì làm sao? Thần Ma cường đại, chẳng lẽ cũng chỉ phái ra 36 vị?”
Đại Chu vương cũng lên tiếng, y nói: “Đúng là không ổn, còn chưa tiến vào Tinh Vũ phủ đệ mà đã chém giết lẫn nhau, tổn thương hòa khí! Nếu chủng tộc nào bị đào thải toàn bộ thì chẳng phải là không lấy được danh ngạch nào? Tỉ như Ngũ Hành tộc, Ngũ Hành tộc có không ít Vĩnh Hằng, nếu bị đào thải toàn bộ, chẳng lẽ không được bước vào Tinh Vũ phủ đệ? Vậy cũng quá vô tình rồi!”
Y không nói đến Nhân tộc, bởi vì Nhân tộc chắc chắn sẽ bị nhằm vào!
Phải kéo ra một bia ngắm khác.
Ngũ Hành tộc không hé răng, kỳ thật thực lực Ngũ Hành tộc không quá mạnh, nếu bị vây công, có lẽ sẽ không lấy được danh ngạch nào, bọn họ không muốn như vậy.
36 trọng, cường tộc Thần Ma Tiên có nhiều cường giả hơn.
Chương 1957: Địa Điểm Luận Bàn
Ma Qua chậm rãi cất tiếng: “Thế này không ổn, thế kia cũng không ổn! Chư vị cảm thấy thế nào mới thỏa đáng? Muốn danh ngạch thì hãy dùng thực lực! Vĩnh Hằng không muốn khai chiến, tiểu gia hỏa luận bàn một chút cũng không được, vậy đừng tham dự nữa, có lẽ chúng ta còn chưa phân phối xong, Tinh Vũ phủ đệ đã mở ra rồi!”
Bạch Phát Thần vương nói: “Dùng thực lực cướp lấy danh ngạch rất công bằng, ta không có ý kiến!”
Dứt lời, gã nhìn về phía Tô Vũ, nở nụ cười, “Tô thành chủ có tuyển thủ thích hợp không? Nếu không, vậy Tô thành chủ tự mình tham gia đi, ta tin rằng thực lực Tô thành chủ không khó để quét ngang cùng giai, trong Lăng Vân cảnh, chắc không có kẻ nào là đối thủ của thành chủ, 90 danh ngạch dễ như trở bàn tay!”
Gã tươi cười, nhưng không hề có ý tốt.
Tô Vũ cười đáp: “Thôi, bắt nạt trẻ con chẳng có gì vui! Lại còn vô duyên vô cớ hạ thấp thân phận, ỷ lớn hiếp nhỏ không tốt! Huống chi… Ta vẫn chưa đồng ý dùng phương pháp này phân chia danh ngạch mà!”
Đạo vương cười nhạt, “Chẳng lẽ Tô thành chủ không xem trọng thực lực cường giả dưới trướng cổ thành?”
Tô Vũ nhún vai, “Đừng kích thích ta, ta còn trẻ, không chịu nổi kích thích! Thật ra ta không có ý kiến gì với việc tự mình ra tay, hay là tăng thêm quy tắc đi, đánh xong cùng giai thì có thể tiếp tục khiêu chiến cao hơn, đánh đến khi không thể tiếp tục khiêu chiến nữa, thế nào? Tỉ như, ta là Lăng Vân cửu trọng, đánh xong Lăng Vân cửu trọng, có 90 danh ngạch, ta lại đánh Sơn Hải nhất trọng, lấy thêm 90 cái, đánh nhị trọng, lại có 90 cái… Nếu các ngươi không phản đối, ta có thể tự mình chơi với các ngươi!”
Tô Vũ nghiền ngẫm, “Ma Qua Ma vương muốn chơi ư? Được thôi! Ta cảm thấy mình đánh tới Sơn Hải cửu trọng cũng không vấn đề gì, như vậy, không phải là ta sẽ có 900 danh ngạch à?”
Hắn cười nói: “Nếu không phục, Ma Đa Na, Chiến Vô Song, Huyền Vô Cực đều có thể nhằm vào ta, ta đủ sức chơi với các ngươi, như vậy mới kích thích, so thực lực ấy hả, vậy phải xem cực hạn thực lực ta ở đâu, thế nào?”
Có kẻ thầm mắng trong lòng!
Cút đi!
Nếu làm như vậy thật, rất có khả năng Tô Vũ sẽ đánh bại hết, nếu Tô Vũ cướp được 900 danh ngạch, chắc chắn mọi người sẽ khóc thét.
Đùa cái gì vậy?
Đạo vương ho nhẹ, “Vậy không cần đâu, cùng giai là được, nếu làm như Tô thành chủ nói thì quá rối loạn!”
Tô Vũ cười nhạo, vẻ mặt khinh thường, “Các ngươi muốn làm vậy ta cũng không ý kiến, nhưng ta cũng có ý nghĩ của mình, muốn chiến thì được thôi, nhưng địa điểm luận bàn cũng nên thương lượng, địa điểm Lăng Vân cửu trọng giao chiến, ta chọn cổ thành, như vậy tránh được giết chóc, cũng tránh tổn thương hòa khí! Nếu đáp ứng, ta không còn ý kiến gì nữa, không đáp ứng… Vậy ta đây không tán đồng phương án này!”
Đấu trong cổ thành, các ngươi tính kế ta thử xem!
Nếu đáp ứng, Tô Vũ chắc chắn lấy được 90 danh ngạch.
Không đáp ứng, vậy tiếp tục cãi nhau đi.
Ánh mắt Đại Chu vương lóe sáng, “Đâu chỉ Lăng Vân cửu trọng, ta thấy tất cả trận đấu đều cử hành ở cổ thành đi! Tránh tổn thương hòa khí! Nếu mấy vị kiên trì theo ý mình, ta cũng không có ý kiến! Ngoài ra, phải có giới hạn thời gian, không thể kéo dài quá lâu, một hồi luận bàn là một giờ! Tính ra tất cả cũng chỉ mất 36 giờ!”
Không đặt giới hạn về thời gian, nếu có cường giả đỉnh cấp quét ngang cùng giai, vậy cuối cùng mọi người đều sẽ bị đối phương đánh bại.
Giới hạn thời gian thì sẽ còn lại nhiều người hơn một chút.
Ở trong cổ thành không thể giết người, nếu ngươi không sợ Tử Linh xử lý, cuối cùng còn bị Tử Linh quấn thân thì cứ giết đi.
Đại Chu vương có thể tưởng tượng được, nếu tất cả thống nhất là so đấu, có lẽ Nhân tộc sẽ bị các tộc vây giết.
Ở cổ thành là an toàn nhất!
Ít nhất, kẻ muốn giết người sẽ phải kiêng kị một chút.
Trong các cổ tộc, có người mở miệng: “Không sai, nếu Thần Ma kiên trì, ta cảm thấy cử hành ở cổ thành rất thích hợp! Đừng để mọi người còn chưa tiến vào phủ đệ đã mất mạng, không cần thiết đâu!”
“Còn về vấn đề người được chọn, Thần Ma nhiều hơn một chút cũng được, giới hạn là 3240 vị, có vài chủng tộc không đủ 36 vị cũng không sao, như vậy Thần Ma Tiên có thể được lợi, chiếm thêm một ít danh ngạch.”
“…”
Có người tán đồng, có người không tán đồng.
Phương pháp này không tồi, nhưng chỉ sợ Thần Ma giết chết thiên tài tộc mình, như vậy, hiện giờ cổ thành trở thành một địa điểm tốt để lựa chọn!
Ít nhất là kẻ giết người ở cổ thành sẽ bị Tử Linh đuổi giết.
Ngươi đã giết một người, nếu muốn giết người thứ hai thì phải thoát khỏi Tử Linh trước đã!
Ma Qua khẽ nhíu mày, Đạo vương mỉm cười, Bạch Phát Thần vương nhìn tứ phương, trầm mặc một hồi, bình thản nói: “Mọi người cảm thấy luận bàn ở cổ thành thích hợp sao? Dù sao cổ thành cũng là thiên hạ của Tô thành chủ.”
Tô Vũ nhếch môi cười, “Thích hợp chứ, sao lại không? Nhiều người nhìn ta như vậy, ta có thể phong thành giết hết bọn họ à? Làm vậy quá nhàm chán! Muốn giết thì phải giết vô địch, kẻ dưới vô địch chết thì để làm gì! Vô địch không vào thành, vây xem là được, chẳng lẽ chư vị sợ ta âm thầm hạ độc thủ? Đương nhiên, trong lúc luận bàn thì cổ thành sẽ phong thành, tránh cho có người can thiệp! Đây là phương án công bằng nhất, cổ thành đóng lại, ai nhúng tay kẻ đó xui xẻo! Mà việc đóng mở cổ thành tiêu hao không nhỏ, mọi người đưa ta chút Thiên Nguyên khí làm phí dịch vụ là được, ta vui lòng cống hiến sức lực!”
Tô Vũ không phản đối phương án này.
Ta là Lăng Vân!
Nếu luận bàn trong cổ thành, vậy ta tham gia, ý chí lực của ta đã Lăng Vân cửu trọng, ta không tin có Lăng Vân nào có thể mạnh hơn mình, đóng cửa thành, ta đánh chết các ngươi, 90 danh ngạch nhẹ nhàng tới tay!
Cớ sao mà không làm?
Mọi người cũng đang tự hỏi, nếu cãi cọ, lần này mọi người đều muốn nhiều danh ngạch, rất khó cãi ra kết quả.
Cửu Diệp thiên liên xuất hiện là nguyên nhân khiến việc phân chia danh ngạch trở nên khó hơn.
Còn vấn đề Tô Vũ vô địch cùng giai, đành chịu, thôi thì cứ đưa hắn cầm, nếu thừa, có lẽ hắn sẽ bán thật.
Mấu chốt là, các tộc đều đang tự hỏi tộc mình có kẻ nào cực kỳ cường đại hay không.
Nếu không, vậy không so được!
Có lẽ một cái danh ngạch cũng không lấy được!
Trong lúc nhất thời, mọi người đều lâm vào trầm tư.
Đại Chu vương bỗng nhiên hỏi: “Có thể tiến vào cổ phòng không?”
Ma Qua lạnh lùng gạt đi: “Vậy thì đừng so nữa, mỗi người một nhà, cứ thế mà vào, rồi ai cũng có một cái danh ngạch!”
Vớ vẩn!
Nếu tiến vào cổ phòng thì còn so cái gì?
Đại Chu vương cũng không tức giận, hỏi tiếp: “Phải nói trước chứ, tránh cho quy tắc không rõ ràng, có lỗ hổng! Còn nữa, cư dân cổ thành có thể nhúng tay không?”
“Không!”
Ma Qua đáp: “Đại Chu vương, nếu Nhân tộc có thực lực thì sẽ lấy được nhiều danh ngạch, nếu không thì từ bỏ đi! Đường ngang ngõ tắt, không thể lâu dài!”
Gia hỏa này mở miệng chỉ nghĩ đi đường ngang ngõ tắt.
Nhân tộc đều là hạng người gian hoạt!
Ma Qua nhìn tứ phương, đoạn nói: “Ma tộc phái ra 80 người, không nhiều đúng không? Một người là một danh ngạch, có bản lĩnh, các ngươi đào thải hết Ma tộc đi!”
“Thần tộc cũng 80 vị!”
“Tiên tộc cũng vậy!”
Lúc này, mấy đại chủng tộc yêu cầu không cao, 80 vị, một người đại biểu một danh ngạch, so với lúc trước đã thấp hơn nhiều, quyết định này cũng đại biểu sự tự tin, bọn họ tự tin người mình phái ra có thể lấy được nhiều danh ngạch hơn con số ấy.
Còn địa điểm luận bàn là cổ thành đã xem như chắc chắn.
Cứ xem thực lực các phe đã, không vội giết chóc nhất thời.
Lúc bấy giờ, nếu không phái tinh nhuệ so đấu thì sẽ không có danh ngạch, cho nên các tộc đều phái tinh nhuệ vào thành, như vậy có thể đánh giá thực lực thiên tài cùng cường giả các tộc.
Như vậy là đủ rồi!
Chương 1958: Huyền Vô Cực Có Chuyện Muốn Nói
Bên cạnh Đại Chu vương, Thiên Đúc vương lo lắng, truyền âm nói: “Lão Chu, chuyện này sợ là không có lợi cho Nhân tộc! Tuy Nhân tộc mạnh, nhưng so cùng giai thì Thần Ma mạnh hơn, hiện tại Nhân tộc không có thiên tài nào nằm trên Thiên bảng, mấy người Tần Phóng, Hoàng Đằng tuy mạnh hơn những người khác, nhưng muốn lấy được nhiều danh ngạch cũng rất khó!”
Đại Chu vương nhẹ giọng đáp: “Ngươi cảm thấy bây giờ còn có lựa chọn khác sao? Cãi cọ tiếp, Nhân tộc sẽ lấy được càng ít!”
Nói tới đây, Đại Chu vương lại mở miệng hỏi: “200 ngạch đã hứa cho Nhân tộc thì sao?”
Ma Qua đáp: “Lúc trước tộc nào nhận lời, lần này cướp được bao nhiêu sẽ cho các ngươi bấy nhiêu! Nếu đối phương không lấy được danh ngạch nào, vậy thì không có, các ngươi tự đòi bọn họ đi! Lúc trước Ma tộc ta đáp ứng cho các ngươi 8 danh ngạch, nếu lần này lấy được hơn 8 suất, đương nhiên chúng ta sẽ cho, chẳng lẽ Nhân tộc sợ Ma tộc không tuân thủ hứa hẹn sao?”
Đại Chu vương nghe vậy thì khẽ gật đầu, không dây dưa nữa.
Đoạt được thì cho, không đoạt được, cho cái píp.
Nhưng như vậy có lẽ sẽ lấy được càng ít hơn.
Các đại tộc đã đáp ứng chắc sẽ không có vấn đề gì, dù thế nào, lần này Nhân tộc phải giữ được danh ngạch gốc, sau đó có thể đoạt được bao nhiêu thì phải xem thực lực và vận khí.
Y lại hỏi: “Kẻ có tam thế thân có thể tham dự không?”
“Không thể!”
Ma Qua không cần suy nghĩ đã đáp: “Tam thế thân trải qua thời không, không thích hợp!”
Chủ yếu là lo lắng mấy vị Nhân tộc còn mạnh hơn chuẩn vô địch tham dự, ví dụ như Nguyên Thủy giáo chủ, ví dụ như Chu Thiên Đạo, mấy người này thực lực quá mức cường đại.
Lúc này, các tộc đều đang thương lượng.
Bên tai Tô Vũ vang lên thanh âm đáng thương yếu ớt: “Tiểu Tô Tô, ta phải làm sao bây giờ? Ta không có ai để chọn, ngươi có người nào dự phòng không? Cho ta mượn một ít, nếu không, ta không biết bàn giao thế nào với lão Vạn!”
Cả người Tô Vũ đều nổi da gà!
Thật kinh dị!
Hắn không nhịn được nói: “Lam giáo chủ, ngươi cũng là Nhật Nguyệt cửu trọng, tự tham dự đi! Ngươi làm gì có tam thế thân, nếu không được thì gọi Vạn phủ trưởng tới, hai ngươi đều là Nhật Nguyệt cửu trọng không có thế thân mà.”
Bốn phía, có người ngây ngẩn.
Vậy cũng được sao?
Vạn Thiên Thánh mà là Nhật Nguyệt cửu trọng ư?
Một mình ông ta đủ sức giết hai vô địch, ông ta mà là Nhật Nguyệt cửu trọng?
Đừng đùa!
Hơn mười vị Nhật Nguyệt cửu trọng liên thủ lại may ra mới chống lại được, nếu đơn đả độc đấu… chênh lệch này quá lớn!
Mà hiện tại hình như Vạn Thiên Thánh không còn bao nhiêu thần văn, lần trước đã kích nổ không ít, chưa chắc đã có thực lực như hồi ở Nam Nguyên, bất quá chắc chắn vẫn mạnh hơn Nhật Nguyệt cửu trọng bình thường nhiều.
Lam Thiên hứng khởi: “Đúng vậy, ta cũng là Nhật Nguyệt cửu trọng, ta còn chưa hợp đạo, hợp vạn tộc quá khó, lần trước dùng một khối vật gánh chịu hoàn toàn không có hiệu quả, ta vẫn là Nhật Nguyệt cửu trọng mà!”
Sắc mặt đám người Ma Qua có chút khác thường.
Đề nghị của bọn họ thật sự ổn sao?
Những người như Vạn Thiên Thánh đều là quái vật.
Tô Vũ, Lam Thiên, mấy kẻ này cũng đều mạnh đến mức biến thái, đều là loại hình yêu nghiệt trong số yêu nghiệt, có kẻ cùng giai nào có thể địch lại bọn họ?
Lam Thiên thì vẫn có thể đối phó, vài cường giả Nhật Nguyệt cửu trọng liên thủ là được, nhưng Tô Vũ thì có lẽ không có kẻ nào trong đám Lăng Vân cửu trọng làm gì được hắn.
Tô Vũ không quan tâm, hắn mỉm cười nhìn về phía Nhân tộc, trong lòng nghĩ, Nhân tộc sẽ cho người nào lên sân khấu đây?
Nhân tộc muốn 70 danh ngạch, nói thật, hắn không thấy có bao nhiêu cường giả Nhân tộc có thể quét ngang cùng giai.
Thế hệ trước thì có không ít, nhưng rất nhiều người thế hệ trước đều đã chứng đạo, kẻ không chứng đạo thì không có nhiều thiên tài cường đại.
Nếu xui xẻo, lần này Nhân tộc sẽ không lấy được nhiều danh ngạch, có lẽ còn ít hơn trước đây.
“Đại Chu vương…”
Tô Vũ lẩm bẩm, một nhà Chu gia rất thú vị, con cháu Đại Chu vương rất lợi hại, thế hệ Chu Phá Thiên rất lợi hại, nhưng đời sau thì không có người Chu gia nào nổi danh, chỉ có Đan Hùng, nhưng là họ khác, dòng chính Chu gia thì sao?
Hình như không có kẻ nào nổi bật.
Ngay cả số lần lộ mặt cũng ít!
Lúc trước hắn từng gặp một gia hỏa chi thứ là người Cầu Tác cảnh, tên là Chu Hồng Lãng, kẻ này không biết đã chết hay chưa, cảm giác thực lực cũng thường thôi.
Dòng chính Chu gia sẽ ra tay sao?
Còn nữa… Tô Vũ phát hiện, thế hệ trẻ hình như đều không ra sao.
Hạ gia có Hạ Hổ Vưu và Hạ Thiền, Chu gia có Chu Hồng Văn và Chu Hồng Lượng, Chu Thanh Nghiên… Cảm giác đều bình thường.
Hắn nhướng mày, không biết là bọn họ đều đang che giấu, hay thật sự đều là heo.
Dù sao, thế hệ trước đó cũng rất lợi hại.
Không lợi hại thì khó có thể chứng đạo thành công.
Đời thứ hai lão Chu gia cũng mạnh, tới thế hệ Chu Hồng Lượng, chẳng lẽ thật sự chỉ biết ăn thôi à?
Trong lòng có nghi hoặc, nhưng Tô Vũ lại không nhiều lời, nếu Nhân tộc không cướp được nhiều danh ngạch thì cũng chẳng liên quan gì đến hắn, có đôi khi, danh ngạch nhiều không có nghĩa là hữu dụng.
Có khi chỉ một danh ngạch là đủ dùng rồi!
Kỳ thật hắn cũng muốn xem thủ đoạn các tộc trước khi tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, đặc biệt là các cổ tộc, Tô Vũ chưa từng gặp qua, hắn rất tò mò.
Đây là một cơ hội để hắn tăng vốn hiểu biết, thuận tiện… xem ai là Văn Minh sư!
Ta thích Văn Minh sư!
Nhớ kỹ bọn họ, sau này gặp lại biết đâu có thể có thu hoạch.
Vô địch các tộc đều cam chịu dùng loại phương pháp này quyết định quyền sở hữu danh ngạch.
Trận chiến của cường giả dưới vô địch tiến hành trong cổ thành, tỉ lệ tử thương không lớn, điều này phù hợp với mong muốn của tất cả mọi người.
Trong lúc mọi người sắp quyết định xong danh sách tham chiến.
Bỗng nhiên, Huyền Vô Cực cất cao giọng: “Chư vị đại nhân, Huyền Vô Cực có chuyện muốn nói!”
Trong phe Tiên tộc, Đạo vương nhìn về phía Huyền Vô Cực, “Huyền Vô Cực, mọi người đang thương thảo vấn đề danh ngạch, ngươi muốn nói gì? Chẳng lẽ không muốn tham chiến cướp danh ngạch?”
“Không phải!”
Huyền Vô Cực đạp không đi lên, khom người đáp: “Chư vị đại nhân, xin hãy cho Vô Cực một cơ hội nói chuyện!”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía hắn, nghi hoặc khó hiểu.
Giờ này hắn ta còn muốn nói cái gì?
Đạo vương nhìn những người khác, ướm hỏi: “Vậy các vị không ngại nghe một chút chứ?”
Mọi người gật đầu, nghe một chút cũng không sao.
Đối với thiên tài Thiên bảng như Huyền Vô Cực, các tộc đều có điểm bao dung.
Bởi vì đối phương là thiên tài.
Huyền Vô Cực thấy vậy liền nghiêm mặt nói: “Vô Cực muốn nói rằng, có người không xứng tham chiến, cũng không tư cách! Thậm chí không thể tiến vào Tinh Vũ phủ đệ! Những ngày gần đây, có rất nhiều con cháu các tộc bị giết, có lẽ chư vị đại nhân không chú ý, trên thực tế, tử thương cực kỳ thảm trọng, chỉ sợ các đại chủng tộc cũng có tổn thất…”
“Mà động cơ giết người của vị này cũng cực kỳ đáng sợ!”
“Người này tuyệt đối không thể tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, nếu không, tất có đại họa!”
Đạo vương không vui nhìn hắn, “Vô Cực, ở chiến trường Chư Thiên, giết chóc là chuyện thường, tử thương cũng là bình thường, ngươi lo lắng nhiều rồi.
Đừng vì chút việc nhỏ mà lãng phí thời gian của mọi người!”
“Không, Đạo vương đại nhân, chúng ta phải coi trọng việc này!”
Huyền Vô Cực lấy ra một viên ngọc phù, hít sâu một hơi rồi nói: “Có người đưa ta ngọc phù, ta đã xem một lần, xem xong cả người phát lạnh, nhẫn nại nhiều ngày, ta nghĩ, có lẽ người đưa ngọc phù cho ta cũng lo lắng những người khác không thể giúp bọn họ lấy lại công đạo, cho nên mới tìm đến Tiên tộc… Muốn nhờ Tiên tộc chủ trì chính nghĩa!”
Dứt lời, hắn ném ngọc phù lên trên cao.
Ngay sau đó, một hình ảnh xuất hiện trước mắt mọi người.
Chương 1959: Nhờ Tô Vũ Gánh Tội Thay
Phốc!
Thanh âm hỗn loạn, thi thể vỡ vụn, một Phi Thiên Hổ bị giết, trong hình ảnh, chỉ nhìn thấy bóng lưng Chiến Vô Song yên lặng nhặt thi thể, lấy tinh huyết, không hề quay đầu lại, nhanh chóng rời đi.
Trong nháy mắt, lại thêm một lần giết chóc, một Phá Sơn Ngưu bị chém ngang xương.
Tiếp đó, lại có một đầu Cự Giải bị chém thành hai nửa.
Giết chóc không ngừng tiến hành!
Vô số thi thể xuất hiện trước mắt, có người tuyệt vọng gào lên: “Chiến Vô Song, vì sao?”
Có người thê lương gào rống, tuyệt vọng không cam lòng.
Giờ khắc này, hình ảnh hiện lên trên toàn đảo.
Phía dưới, trong đám người, Chiến Vô Song bình tĩnh yên lặng nhìn, không hề hé răng, bốn phía, một đám cường giả tiểu tộc đồng loạt tản ra, có người còn mang ánh mắt cừu hận.
Bên phía Thần tộc, một vài cường giả Thần tộc cũng hơi nhíu mày.
Giết quá nhiều!
Mấu chốt là có kẻ thực lực không mạnh cũng bị Chiến Vô Song công kích, đây là tàn sát!
Chủng tộc bị tàn sát còn đặc biệt nhiều!
Không phải một hai nhà, mà là hàng trăm, Chiến Vô Song đang làm gì vậy?
Là thiên tài Thần tộc, giết chóc mấy kẻ yếu này cũng chẳng được gì.
Vậy mà Chiến Vô Song lại giết hết không chừa kẻ nào, nơi nơi chém giết cường giả thiên tài tiểu tộc, hiện giờ còn bị người vạch trần, điều này làm cho Thần tộc luôn luôn tuyên dương chính nghĩa rất khó đối mặt với các tộc khác.
Chiến Vô Song bị ma nhập à?
Có Thần tộc thầm mắng, đây không phải là tự tìm phiền toái sao?
Mấu chốt là còn bị kẻ khác lưu giữ hình ảnh.
Đương nhiên mọi người cũng không ngốc, chụp nhiều cảnh tượng như vậy, hiển nhiên là Chiến Vô Song bị người theo dõi chứ không phải ngẫu nhiên gặp được.
Nếu không, nào có khả năng quay được nhiều cảnh tượng giết chóc như thế?
Trong hư không.
Huyền Vô Cực thở dài, “Chư vị đại nhân, ta nghĩ chắc mọi người đều biết kẻ trong hình ảnh trên.
Thiên tài Thiên bảng, Thần tộc, cường giả Nguyên Thủy Thần tộc, được xưng chiến lực vô song, tồn tại có thể chiến Nhật Nguyệt, vậy mà lại đi tàn sát một đám nhược tộc yếu ớt… Khi ta nhìn thấy những hình ảnh ấy, ta cũng không dám tin tưởng, sau nhiều mặt nghiệm chứng mới biết tất cả tin tức trong viên ngọc phù đều là thật!”
Hắn nhanh chóng nói: “Càng đáng sợ hơn là hắn không ngừng thu thập tinh huyết, ta từng hỏi vài người, có người suy đoán rằng, có lẽ hắn đang tu luyện ma công, hoặc là chế tác thiên phú tinh huyết!”
Hắn không nói đến Tô Vũ, cũng không cần nói.
Từ khi Chiến Vô Song thoát khỏi tay Tô Vũ, sau đó hắn ta mới bắt đầu giết người, cướp lấy tinh huyết, cộng thêm cách nói thiên phú tinh huyết của Huyền Vô Cực, đương nhiên mọi người sẽ liên hệ đến Tô Vũ.
Thần tộc giết cường giả tiểu tộc cũng không sao.
Nếu là ngày thường, cùng lắm Thần tộc chỉ phạt nhốt Chiến Vô Song một thời gian, coi như cho kẻ khác một lời công đạo là được!
Đúng, đây là chư thiên!
Sẽ không ai bắt Chiến Vô Song trả mạng lại cho những người đó, dù là hiện tại thì cũng không được.
Tuy vị thiên tài đỉnh cấp Thần tộc này bại trong tay Tô Vũ, nhưng hắn vẫn là cường giả xếp thứ 2 trên Thiên bảng.
Dĩ nhiên Huyền Vô Cực không trông cậy vào việc dùng thứ này để đòi mạng Chiến Vô Song.
Hắn tin rằng, lúc này, một vài tiểu tộc, kể cả Tiên tộc, Ma tộc, Nhân tộc đều sẽ làm khó dễ, đưa ra quyết định có lợi cho chính mình.
Thần tộc nên bị suy yếu.
Quả nhiên, sau khi hình ảnh này xuất hiện, không đợi vô địch Thần tộc mở miệng, Ma Qua Ma vương đã lạnh lùng quát: “Thật to gan! Tùy ý tàn sát vạn giới như vậy, thậm chí ngay cả tiểu tộc phụ thuộc Ma tộc ta cũng dám tùy ý giết chết, lớn mật!”
Một vài vô địch tiểu tộc thấy lời Ma Qua nói có hàm ý, lập tức có kẻ tức giận hùa theo: “Hỗn trướng! Thần tộc là chủng tộc bá chủ chư thiên, ngày thường chúng ta kính nể có thừa, lễ đãi tất cả Thần tộc, hôm nay thiên tài Thần tộc lại tùy ý tàn sát con dân vô tội tộc chúng ta!”
“Chiến Vô Song đã rơi vào tà đạo!”
“…”
Các cường giả đều phẫn nộ.
Còn cơn phẫn nộ này có phải là thật hay không… Tới vô địch, sao có thể để ý sự sống chết của vài người, trừ khi là hậu duệ nhà mình chết, nếu không, kẻ lang bạt chiến trường Chư Thiên, có kẻ nào không có nguy cơ bị giết.
Có điều hôm nay, mọi người đều đang thể hiện sự phẫn nộ cùng cực của mình.
Trong bảo điện.
Tô Vũ tỏ vẻ chuyện đang diễn ra không liên quan đến mình, hắn nhìn một hồi, mỉm cười, chuyện này thật thú vị.
Hắn nhìn về phía Huyền Vô Cực, có người đưa ngọc phù cho Tiên tộc ngươi ư?
Ngươi chắc chắn là không phải chính ngươi chụp lại sao?
Có điều hiện giờ, là ai quay chụp đã không còn quan trọng, quan trọng là Chiến Vô Song nơi nơi tàn sát cường giả tiểu tộc, khiến các tộc phẫn nộ, hiện tại lại là thời điểm quyết định danh sách tranh đoạt danh ngạch.
Chiến Vô Song Sơn Hải bát trọng, Huyền Vô Cực cũng là Sơn Hải bát trọng.
Hai vị này chính là hai Sơn Hải bát trọng mạnh nhất.
Giải quyết Chiến Vô Song, khiến hắn ta không thể gia nhập cuộc chiến tranh đoạt danh ngạch, Thần tộc vốn muốn cướp lấy ít nhất mười mấy danh ngạch Sơn Hải bát trọng, hiện giờ lại mất cơ hội, hơn nữa, có lẽ còn có thể giảm bớt danh ngạch Thần tộc tham chiến.
Giờ phút này không làm khó dễ thì còn đợi khi nào?
Quần chúng cảm xúc mãnh liệt!
Lúc bấy giờ, Bạch Phát Thần vương chủ động lên tiếng: “Chư vị, đây chỉ là hình chiếu mà thôi, trong chư thiên vạn giới có quá nhiều thủ đoạn giả mạo, tựa như Tô thành chủ thường xuyên giả mạo người khác! Kể cả một ít kỹ năng chủng tộc đặc thù, Tô thành chủ đều có thể sử dụng thông qua thiên phú kỹ, ai có thể xác định hình chiếu này là thật? Rõ ràng có người đang bôi nhọ thiên tài Thần tộc ta!”
Không thừa nhận!
Bạch Phát Thần vương tức giận, liếc nhìn Chiến Vô Song, lại nhìn Tiên tộc, trong lòng hừ lạnh một tiếng!
Tính toán hay thật!
Bọn họ muốn ép Chiến Vô Song không thể tham chiến, thậm chí không thể tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, như vậy Thần tộc sẽ tổn thất rất lớn.
Hiện tại tổn thất không chỉ là một danh ngạch, Thần tộc vốn đoán rằng phe mình có thể cướp được ít nhất 30 danh ngạch ở Sơn Hải bát trọng, hiện tại… có khả năng chẳng lấy được cái nào!
“Không phải Chiến Vô Song ư?”
Ma Qua châm ngòi thổi gió chỉ ra: “Trong hình ảnh, kẻ đó đã mấy lần dùng thần biến, nếu không phải Chiến Vô Song, ngoại tộc dùng được thần biến hình như chỉ có mình Tô thành chủ, hắn từng dùng thiên phú tinh huyết thi triển ra.”
Ma Qua đã ám chỉ rõ rệt như vậy, Tô Vũ thấy không ít người nhìn mình, hắn liền mỉm cười, mở miệng hỏi: “Nhìn ta làm gì?”
Hắn nhìn Chiến Vô Song phía dưới, lại nhìn Bạch Phát Thần vương, giờ phút này, bên tai hắn vang lên thanh âm Bạch Phát Thần vương: “Tô Vũ, Vô Song giết người vì ngươi, ngươi giúp hắn thừa nhận việc này, Thần tộc tất có hậu tạ!”
Dù sao Tô Vũ cũng từng gây ra nhiều cục diện rối rắm!
Nếu Tô Vũ nhận tội, vậy Chiến Vô Song sẽ không sao, việc này không chỉ liên quan đến mình Chiến Vô Song mà còn ảnh hưởng đến mấy chục danh ngạch của Thần tộc.
Về phần Tô Vũ giết người… Rất kỳ quái sao?
Hắn giả mạo Chiến Vô Song giết người cũng chẳng kỳ quái chút nào.
Tô Vũ khịt mũi coi thường, tại sao ta phải gánh tội thay các ngươi?
Ta đâu có điên!
Biểu tình của hắn làm Bạch Phát Thần vương bồn chồn, lại gấp gáp truyền âm sang: “Không phải ngươi muốn thiên địa huyền quang sao? 100 sợi… Không đủ thì 200 sợi!”
Hiện tại vạn tộc đều đang ở đây, dù Thần tộc không quan tâm thái độ vạn tộc, nhưng ở thời điểm này, các đại cường tộc đều đang nhìn chằm chằm, dù thế nào thì cũng phải thể hiện thái độ, dù không giết Chiến Vô Song thì cũng phải nhốt hắn lại!
Nhưng bây giờ đâu phải là lúc nhốt hắn.
Tô Vũ sờ cằm, Đạo vương như đoán được ý của Thần tộc, lập tức giành nói trước: “Tô thành chủ, tàn sát cường giả vạn tộc không phải là việc nhỏ! Tô thành chủ suy xét rõ ràng rồi hẵng trả lời!”
Tô Vũ mỉm cười, nhìn về phía Bạch Phát Thần vương, truyền âm nói: “Một khối vật gánh chịu, ta giúp ngươi giải quyết!”
Sắc mặt Thần vương biến ảo không ngừng.
Một khối vật gánh chịu!
Nhưng nếu Tô Vũ thật sự có thể gánh tội thay Chiến Vô Song, vậy thì Chiến Vô Song có thể vào Tinh Vũ phủ đệ, có thêm mấy chục danh ngạch, như vậy vẫn có lời, bởi vì giá trị những người này thu hoạch về tuyệt đối không chỉ là một khối vật gánh chịu.
Bạch Phát Thần vương tức giận mắng trong lòng, lại không thể không truyền âm đáp: “Được!”
Chương 1960: Ta Không Giết Người!
Đạt thành thỏa thuận với Bạch Phát Thần vương xong, lúc này Tô Vũ mới cười bảo: “Mọi người đừng nhìn ta, chỉ là một đoạn hình ảnh mà thôi, thật giả còn khó nói! Làm giả thứ này khó lắm à? Huyền Vô Cực, ngươi nói xem, ngươi lấy thứ này từ đâu ra?”
Tô Vũ nói thẳng: “Thứ gì cũng phải có nguồn gốc của nó, bằng không tùy tiện lấy ra, cẩn thận Thần tộc người ta tính sổ với ngươi, phán tội cố ý vu hãm Chiến Vô Song.”
Huyền Vô Cực bình tĩnh trả lời: “Tô thành chủ không cần biết nó từ đâu ra, đối phương sợ bị trả thù, hiện tại trên người Chiến Vô Song có rất nhiều tinh huyết, nếu không tin thì chỉ cần điều tra nhẫn trữ vật của hắn là có thể xác định thật giả! Đối chiếu với những chủng tộc có người bị giết, chắc chắn tinh huyết đều ở trên người hắn!”
Hồi tưởng thời gian cũng vô dụng, bởi vì tất cả đã bị hủy diệt.
Thủ đoạn khác cũng khó có thể tra ra, nhưng có một điều chắc chắn, đó là hiện tại Chiến Vô Song đang giữ rất nhiều tinh huyết, đây là bằng chứng rõ ràng nhất.
Tô Vũ muốn gánh tội sao? Huyền Vô Cực sẽ không cho hắn cơ hội.
Hắn ta muốn Thần tộc mất hết uy danh, Thần tộc không còn thiên tài dẫn đầu tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, Ma tộc nội chiến, Chiến Vô Song không thể tiến vào, vậy trong hành trình tiến nhập Tinh Vũ phủ đệ sắp tới, Tiên tộc có thể chiếm thượng phong.
Chỉ cần định tội Chiến Vô Song, lần này Tiên tộc sẽ đại thắng!
Không đánh mà thắng!
Huyền Vô Cực bình tĩnh nói: “Hơn nữa, Chiến Vô Song cướp lấy tinh huyết cho ai, ta nghĩ chắc Tô thành chủ cũng biết!”
Tô Vũ bật cười, chỉ chút chuyện này mà muốn làm khó ta?
“Biết chứ, ta bảo Chiến Vô Song mua một phần lớn tinh huyết cho ta, ta sẽ trả tiền, chẳng lẽ Chiến Vô Song mua đủ rồi sao?”
Dứt lời, hắn nhìn về phía Chiến Vô Song bên dưới, cười hỏi: “Vô Song huynh, tinh huyết ta cần, ngươi đã mua đủ chưa?”
Chiến Vô Song hơi ngẩn người, đứng lên đáp: “Được một phần!”
“Vậy giao cho ta đi!”
Chiến Vô Song không nói gì, nhanh chóng vứt hộp ngọc lên, Tô Vũ mỉm cười bắt lấy, bên kia, Huyền Vô Cực nhíu mày, “Tô thành chủ, tinh huyết này không phải mua được, mà là Chiến Vô Song giết người lấy được!”
Tô Vũ phẩy tay, “Ta đâu cần biết hắn lấy được như thế nào! Có lẽ hắn mua của Bạch Phát Thần vương thì sao, ta không quan tâm! Ta thanh toán tiền, đồ là của ta.
Còn kẻ giết người có phải Chiến Vô Song hay không… Cái này ai biết? Trừ khi có vô địch hồi tưởng quá khứ, nếu không, muốn giả trang thì quá đơn giản, còn kỹ năng chủng tộc ấy à… Nguyên Thủy Thần tộc đâu chỉ có mình Chiến Vô Song, nhiều người như vậy, ai biết là kẻ nào nhàn rỗi ra ngoài giết chóc…”
Phanh!
Đúng lúc này, trong đám người, một Nguyên Thủy Thần tộc Nhật Nguyệt cửu trọng đánh bay một vị đồng tộc Sơn Hải bát trọng, phẫn nộ quát: “Tên khốn kiếp, Thiên Tề, vậy mà ngươi dám giả mạo Vô Song ra ngoài tùy ý giết chóc cường giả khắp nơi, hôm nay ta phải trừng trị ngươi!”
“…”
Tô Vũ tươi cười nhìn về phía Bạch Phát Thần vương, gã hơi cứng người, giờ thì gã đã hiểu ý Tô Vũ, Tô Vũ vốn không định gánh tội, hắn chỉ phụ trách nhận lợi ích, còn tội lỗi thì để Thần tộc tự tìm người gánh thay.
Chỉ cần không phải là Chiến Vô Song, vậy thì cường giả Sơn Hải bát trọng nào cũng được.
Còn vật gánh chịu, Tô Vũ không cần biết đối phương có giao ra hay không… Tô Vũ không chắc chắn, hắn cũng không quá coi trọng, kỳ thật dù hắn không nói, có lẽ cuối cùng Thần tộc cũng lựa chọn như vậy, chỉ là trước đó Thần tộc bối rối, trong lòng chỉ nghĩ không thể để Chiến Vô Song xảy ra chuyện.
Giờ phút này bọn họ mới phản ứng lại, phối hợp theo lời Tô Vũ nói.
Phía dưới, cường giả Nhật Nguyệt cửu trọng lộ vẻ phẫn nộ, nhìn các vô địch trên không, cung kính nói: “Chư vị đại nhân, là ta dạy dỗ không nghiêm! Thiên Tề giết chóc lung tung, lo bị ta phát hiện nên mới giả mạo Vô Song.
Đúng là to gan lớn mật! Ta sẽ cho các đại nhân một lời công đạo! Hủy bỏ thân thể hắn, trong ngàn năm, không được rời khỏi Thần giới! Ngoài ra, còn phải chịu địa hỏa đốt cháy trăm năm, sét đánh trăm năm…”
“…”
Bốn phương tám hướng, ánh mắt các cường giả trở nên khác thường.
Huyền Vô Cực giận dữ, “Vị đại nhân này sao lại làm vậy? Người ra tay không phải Thiên Tề.
Chiến Vô Song, tới nước này mà ngươi vẫn dám làm không dám nhận sao? Người do ngươi giết, vậy mà còn cần đồng tộc gánh tội thay ngươi?”
Những thiên tài như Chiến Vô Song, phần lớn đều là tính tình ngay thẳng.
Đây là sự thật!
Dựa theo lời Tô Vũ phán, đó gọi là sĩ diện hão.
Giờ khắc này, sắc mặt Bạch Phát Thần vương biến ảo, vội truyền âm nói: “Vô Song, ngươi quan trọng hơn Thiên Tề nhiều.
Trừng phạt chỉ là nói miệng mà thôi, không ảnh hưởng toàn cục, cùng lắm thì khi ngươi xong việc, ngươi bồi thường cho hắn là được, tuyệt đối không được thừa nhận là ngươi giết người!”
Nếu không, Chiến Vô Song không thể tham dự trận chiến sắp tới, Thần tộc sẽ tổn thất lớn!
Còn giải thích với vạn tộc thì cũng chỉ là cho bọn họ mặt mũi mà thôi, phá hủy thân thể một vị Sơn Hải bát trọng Nguyên Thủy Thần tộc, các ngươi còn chưa hài lòng sao?
Mang về Thần giới khiển trách, chẳng lẽ các ngươi muốn đích thân giám sát?
Nếu các ngươi dám thì cứ đến!
Chẳng lẽ phải yêu cầu bọn ta giết chết đối phương đền mạng?
Muốn giết cũng được thôi, nhưng phải xem tộc nào dám hoàn toàn đắc tội với Thần tộc!
Chỉ cần cho chút mặt mũi liền xong việc.
Đúng lúc này, Chiến Vô Song chủ động lên tiếng: “Ta không giết những người này, ta không giết người.”
Hắn nhìn về phía Huyền Vô Cực, lại nhìn Đạo Thành, bình tĩnh nói: “Trước đó ta bị Tô Vũ đánh bạo thân thể, ta vẫn luôn bế quan khôi phục thân thể, không có thời gian đi giết ai.
Huyền Vô Cực, chính ngươi giết người, hà tất phải vu oan cho kẻ khác? Dám làm không dám nhận sao? Ngươi dám nói ngươi không giết bọn họ ư? Có lẽ… Còn có cả Đạo Thành! Tiên tộc các ngươi muốn làm gì? Muốn làm lãnh tụ vạn giới à?”
Huyền Vô Cực nhíu mày, sao lại thế này?
Hành động này không phù hợp với tính cách Chiến Vô Song!
Hắn hoài nghi có người giả trang Chiến Vô Song, loại sự tình như vậy, Chiến Vô Song bị dồn đến đường cùng, hắn ta sẽ thừa nhận.
Huyền Vô Cực và Đạo Thành đã tính toán rất lâu, dù Thần tộc không thừa nhận thì chính Chiến Vô Song cũng sẽ điên tiết lên mà thừa nhận.
Nhưng… Chiến Vô Song lại phủ nhận!
Cổ quái!
Hắn còn đang nghĩ ngợi, Chiến Vô Song đã đề nghị: “Huyền Vô Cực, chúng ta nhờ Vĩnh Hằng tộc mình và Vĩnh Hằng Thiên Uyên tộc liên thủ lập thiên mệnh chi chú, ai nói dối, kẻ đó sẽ chết ở cổ thành! Thế nào?”
Huyền Vô Cực lạnh nhạt đáp: “Chiến Vô Song, ngươi giết người, vì sao ta phải lập thiên mệnh chi chú cùng ngươi?”
Chiến Vô Song bình tĩnh đáp: “Bởi vì ta không giết người, ta hoài nghi những hình ảnh đó đều là giả, Thiên Tề sợ ta bị ngươi vu hãm cho nên không thể không thừa nhận, hắn muốn thay ta gánh tội… Nhưng ta không cần, bởi vì không phải ta làm! Là ngươi giết người rồi vu oan cho ta! Hình ảnh có thể làm giả, thiên mệnh chi chú là đơn giản nhất, chúng ta lập lời thề, những cường giả thiên tài vạn tộc chết gần đây, kẻ nào giết một người sẽ bị bị trời phạt một lần, như vậy công bằng không?”
Hắn nhìn Huyền Vô Cực, ánh mắt lạnh nhạt, “Ngươi và cả Đạo Thành đều là đầu sỏ gây nên chuyện này, sao phải phủ nhận? Đừng làm trò cười cho kẻ khác! Nếu các ngươi dám thì lập tức thề đi, giờ đây Tiên tộc dã tâm không nhỏ, muốn thừa dịp Ma tộc hỗn loạn, Nhân tộc bị nhằm vào, cố ý muốn gây rối Thần tộc ta sao?”
“…”
Huyền Vô Cực nhìn hắn ta, sau một lúc lâu, đạm mạc nói: “Chiến Vô Song, ngươi bị Tô Vũ đánh bại liền…”
Bộp! Một tiếng vang lớn!
Huyền Vô Cực bị tát bay, bên kia, sắc mặt Đạo vương cực kỳ khó coi, có điều ông vừa đứng dậy thì đã thấy ba tượng đá huyền phù trước đại điện Tiên tộc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










