- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 390 : Giết Nhật Nguyệt Không Có Ý Nghĩa Gì (c1946-c1950)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 390 : Giết Nhật Nguyệt Không Có Ý Nghĩa Gì (c1946-c1950)
❮ sautiếp ❯Chương 1946: Giết Nhật Nguyệt Không Có Ý Nghĩa Gì
Bạch lão gia tử vừa đến liền nhìn ra tình huống của Tô Vũ.
Có lẽ là ánh mắt tốt, hoặc là quá mức quen thuộc với người nghịch chuyển Dương khiếu.
Ông vừa đi vừa run run rẩy rẩy, không phải là ngụy trang, mà là bởi vì áp lực quá lớn, giống như đứa trẻ phải gánh sức nặng ngàn cân trên lưng, chỉ vô ý một chút là có thể áp chết chính mình!
Tựa như đang vác một tòa núi lớn, nếu ông muốn dùng nó đánh người, có thể dễ dàng đánh chết một đống lớn.
Tô Vũ nhìn về phía lão nhân, chần chờ hỏi: “Lão gia tử, tình huống ngài đây… Dương khiếu vẫn còn tiếp tục hấp thu năng lượng à?”
Đáng lẽ phải bão hòa rồi chứ?
Hút mấy chục năm, lẽ ra phải nên bão hòa, nhưng Dương khiếu của lão nhân lại vẫn chưa đến giới hạn, trên thực tế nó có cực hạn, nhưng lão gia tử còn có thể tiếp tục hấp thu sao?
Bạch lão gia tử thở dốc, khó nhọc đáp: “Ta cũng không biết, mấy năm nay, thứ ngươi gọi là Dương khiếu đã hấp thu vô số nguyên khí của ta, các nguyên khiếu khác đều sắp hỏng mất mà nó vẫn còn hấp thu…”
Ông lại nói: “Đừng vội, kỳ thật cũng không sao, năng lượng cũng sẽ tiêu hao, nếu không được thì lão hủ sẽ đi đánh vài tên Nhật Nguyệt, chỉ cần lão hủ không chết, năng lượng trong Dương khiếu sẽ được tiêu hao rất nhiều, cấp bách cần năng lượng!”
Dứt lời, ông nhìn về phía Tô Vũ, ho khan một tiếng rồi nói: “Đại chiến Nam Nguyên lần trước, ta vốn muốn tham gia, đáng tiếc trùng hợp là ngày ấy nguyên khiếu phản phệ…”
Ông bất đắc dĩ: “Các ngươi không sao là tốt rồi, hy vọng có thể hiểu cho ta…”
Bạch Phong bên cạnh vội an ủi: “Gia gia, đã qua rồi, Đại Minh phủ cũng có rất nhiều cường giả tới tham chiến, huống chi có thêm nhiều Sơn Hải Nhật Nguyệt cũng không để làm gì.”
Bạch lão gia tử lườm anh một cái, lời này nghe thì như an ủi, nhưng sao có cảm giác kì kì vậy.
Có cảm giác như… Bị khinh thường.
Tô Vũ cười trộm, rồi vội vàng nói sang chuyện khác: “Lão gia tử, trước đây ngài có từng thử phong bế Dương khiếu chưa?”
“Không phong bế được.”
Lão gia tử lắc đầu, ho khan một trận, “Hơn 30 năm trước ta đã mở Dương khiếu, năm đó cũng muốn tái hiện vinh quang tổ tiên, nghĩ rằng tổ tiên Lăng Vân cửu trọng giết Sơn Hải thất trọng, ta là Sơn Hải cửu trọng, nếu mở Dương khiếu thì có cơ hội đánh chết Nhật Nguyệt thất trọng không? Ta liều chết mở Dương khiếu, kết quả… Một phát không thể vãn hồi, tự hại chính mình xui xẻo!”
Ông thở dài, có phần ân hận.
Tô Vũ rất tò mò, hắn hỏi: “Lão gia tử, ngài khai bao nhiêu nguyên khiếu rồi mới mở Dương khiếu?”
Khi Tô Vũ khai Dương khiếu, bởi vì năng lượng không đủ cho nên hắn phải tự bạo không ít nguyên khiếu mới mở ra được.
Chắc chắn lão gia tử Bạch gia thông suốt cũng không ít.
Bạch lão gia tử khẽ cười, “Khai 240 nguyên khiếu, so ra kém ngươi, lúc trước khiếu huyệt suýt nữa hỏng hết, thân thể gần như bị hủy hoại, sau đó mới trùng hợp mở được Dương khiếu.”
240!
Thật sự không ít!
Thời đại của Bạch lão gia tử không dễ dàng như hiện tại, không có
《
Nguyên thần thông suốt quyết
》
hỗ trợ gia tốc tu luyện, khi đó, công pháp có thể khai 144 khiếu huyệt đã là công pháp Thiên giai đỉnh phong.
Người bình thường, có ai lại khai hơn 200 khiếu huyệt?
Bạch gia xem như tổ truyền sâu xa, bởi vì lão tổ Bạch gia khai nhiều khiếu, cho nên mới phát hiện ra Dương khiếu.
Tô Vũ tự ngẫm một chút rồi nói: “Mấy năm nay, không ít kẻ tự bạo nguyên khiếu, tự bạo thân thể, nhưng hình như trừ lão tổ tông Bạch gia và Bạch lão gia tử, ta chưa từng nghe nói có ai tự bạo khiếu huyệt liền mở được Dương khiếu! Xem ra, số lượng nguyên khiếu cần phải đạt tới số lượng nhất định thì mới có khả năng tìm ra Dương khiếu…”
240?
Tô Vũ trầm ngâm: “Có lẽ, ít nhất phải cần 2/3 chu thiên khiếu?”
Bạch lão gia tử đã đạt đến điều kiện tối thiểu nên mới phát hiện ra vị trí Dương khiếu sao?
Bạch lão gia tử cười cười gật đầu, “Cái khác thì ta không biết, nhưng để khai Dương khiếu, ta đoán rằng ít nhất phải có 200 khiếu huyệt trở lên! Phụ thân Tuấn Sinh và phụ thân tiểu Phong, tức là lão đại lão nhị nhà ta cũng muốn mở ra, nhưng ta bảo bọn họ cảm ứng vị trí Dương khiếu thì không phát hiện gì, không có bất cứ cảm giác nào, cho nên dù hai người họ tự bạo nguyên khiếu, ta cảm thấy cũng không thể khai Dương khiếu.”
Ông thở dài, “Từ khi ta rơi vào nông nỗi này, ta không hy vọng người Bạch gia tu thân thể, đi lên con đường xưa như lão tổ và ta nữa, thế hệ tiểu Phong thân thể đều không mạnh, ta muốn bọn họ phát triển theo con đường Văn Minh sư.”
Cũng đúng, thế hệ Bạch gia đời này quả thật đều là Văn Minh sư.
Bạch Tuấn Sinh là Đúc Binh sư, Bạch Phong càng không cần phải nói.
Các thế hệ trước của Bạch gia chú tâm cường đại thân thể, là Chiến Giả khai mấy trăm khiếu, cũng là cường giả trong đám Chiến Giả, kết quả bởi vì Dương khiếu, lão gia tử sợ bọn họ giống chính mình, không chịu được dụ hoặc, nên ông ép buộc đời sau đi theo đạo Văn Minh sư hết.
Hồng Đàm hùa vào: “Văn Minh sư cũng tốt mà, thiên phú của Bạch Phong không tồi.”
“Đó là nhờ có Hồng Các lão nhiều năm chiếu cố!”
Lão gia tử cảm khái: “Đứa nhỏ này sợ liên lụy người nhà, mấy năm nay phiền Hồng Các lão rồi.”
“Ngài nói quá lời, hắn là đồ đệ của ta, là điều nên làm thôi.”
Hồng Đàm mỉm cười, “Hơn nữa, nếu hắn không đi theo đa thần văn hệ thì cũng không đến mức như thế, có lẽ thành tựu đã lớn hơn hiện tại.”
Bạch Phong ngượng ngùng gãi đầu, “Sư phụ, gia gia, đứng nói lời khách sáo nữa!”
Anh lười nghe mấy lời như vậy, anh nhìn về phía Tô Vũ, tỏ ra là một sư phụ uy nghiêm, thâm trầm nói: “Tô Vũ, Dương khiếu của gia gia ta có dấu hiệu bão hòa, dựa theo biện pháp của ngươi, ông ấy có thể tiếp tục hấp thu tử khí sao?”
Tô Vũ chần chờ, cuối cùng dứt khoát mở miệng: “Hẳn là có thể! Nguyên khí đối nghịch với tử khí, tử khí ăn mòn nguyên khí, nguyên khí cũng sẽ tiêu hao tử khí! Ví dụ như ta lúc trước, ta hấp thu đại lượng tử khí, Dương khiếu tràn đầy tử khí, nhưng thực lực lại rất cường đại, sau đó ta hấp thu nguyên khí, không hấp thu tử khí nữa, ta cảm giác Dương khiếu liền khôi phục sinh cơ.
Có lẽ hai thứ đó đang triệt tiêu lẫn nhau trong Dương khiếu! Lão gia tử chỉ hấp thu nguyên khí, nếu giờ hấp thu đại lượng tử khí, ta cảm thấy có khả năng sẽ triệt tiêu bớt nguyên khí.”
Nghe hắn nói vậy, Bạch lão gia tử nhíu mày phản đối: “Không được! Năng lượng ta hấp thu tích lũy nhiều năm, nếu bị triệt tiêu… Vậy gian nan chịu tra tấn trong vài thập niên đều là vô ích ư? Vậy còn không bằng để ta đi đánh chết một vị Nhật Nguyệt, ta có nắm chắc giết được Nhật Nguyệt.”
Tô Vũ lắc đầu, “Giết Nhật Nguyệt chẳng có gì thú vị!”
Lão gia tử nhìn hắn, Tô Vũ cười xòa bảo: “Lão gia tử, nếu thật sự có thể triệt tiêu, ngần ấy năm qua, năng lượng ngài hấp thu vượt quá sức tưởng tượng, như vậy tử khí bị ngài hấp thu sẽ bị trung hoà, tiêu tán! Điều này có nghĩa là gì?”
Lão gia tử sửng sốt, chần chờ đáp: “Nghĩa là ta có thể hấp thu nhiều tử khí hơn?”
Tô Vũ gật đầu, “Không sai! Tượng đá muốn ra khỏi thành chiến đấu cần có người trợ giúp gánh vác tử khí, điểm này vạn tộc đều biết, nếu không đã chẳng có chuyện nhiều năm qua tượng đá mới ra tay một lần! Chính là bởi vì hiếm có người nào có thể giúp đỡ gánh vác tử khí kịch liệt như vậy.
Mà lão gia tử tích tụ lực lượng Sơn Hải đỉnh phong mấy chục năm, ta cảm thấy, tượng đá ra khỏi thành một ngày, tử khí chuyển giao cũng khó ăn mòn hết nguyên khí của một vị cường giả tích lũy vài thập niên…”
Nói cách khác, việc lão gia tử Bạch gia đánh chết Nhật Nguyệt nào đó không có ý nghĩa gì lớn.
Lão gia tử làm người chịu tải, có lẽ có thể giúp đám người Tinh Hồng ra khỏi thành chiến đấu một ngày!
Như vậy còn có ý nghĩa hơn nhiều.
Bởi vì gần như không có ai có thể làm được điều này.
Khiếu huyệt bình thường đều có cực hạn, chỉ duy nhất Dương khiếu là có thể không ngừng hấp thu tử khí, dù có rất rất nhiều tử khí, Dương khiếu vẫn có thể hút hết, mấu chốt ở chỗ, trong Dương khiếu của lão gia tử đã tích lũy nguyên khí mấy chục năm!
Tử khí tiến vào không thể lập tức xâm chiếm không gian Dương khiếu, mà là phải xung đột, triệt tiêu lẫn nhau với nguyên khí trước.
Kẻ có thể giúp tượng đá ra khỏi thành chiến đấu một ngày… Trừ Tô Vũ ra, có lẽ chỉ có lão gia tử là người duy nhất có thể làm được.
Nếu tượng đá ra khỏi thành giao chiến một ngày, dù chính Tô Vũ tuyên bố rằng hắn đang ở ngoài thành thì cũng chẳng có ai tin, vớ vẩn, ngươi ra ngoài mà tượng đá vẫn có thể ra khỏi thành chiến đấu lâu như vậy sao?
Chương 1947: Bắt Nạt Tử Linh Quá Đáng
Nghe Tô Vũ đề nghị, lão gia tử suy tư hồi lâu, ông nói: “Tượng đá ra khỏi thành chiến đấu cần phải có người thay hắn gánh vác tử khí… Tô Vũ, ý của ngươi là…”
Tô Vũ gật đầu, “Hy vọng lão gia tử có thể giúp ta, nếu ta không tiện gánh vác thì sẽ trực tiếp chuyển dời tử khí cho ngài.”
Bạch lão gia tử đã hiểu, lập tức đồng ý, “Chắc chắn rồi! Bộ xương già như ta chỉ có một hy vọng trước khi chết, đó là có thể đánh chết một vị Nhật Nguyệt, không uổng công ta chịu khổ nhiều năm! Đáng tiếc bỏ lỡ cơ hội lần trước, nếu có thể giúp tượng đá ra khỏi thành chiến đấu, xem ra không chỉ lấy mạng được một vị Nhật Nguyệt!”
Hiển nhiên lão gia tử không phản đối.
Tình trạng hiện nay của ông là Dương khiếu đã sắp bão hòa hoàn toàn, ông đã chuẩn bị liều mạng chiến đấu một lần, để tiêu hao nguyên khí trong Dương khiếu, có khả năng thân thể sẽ không chịu đựng nổi, bị hủy, kết cục tương tự lão tổ Bạch gia, đánh chết địch nhân sau đó tự phát nổ.
Nói đến đây, lão gia tử không có ý kiến, vậy là xong.
Bạch Phong hít sâu một hơi, “Cứ như vậy đi! Tô Vũ, ta giao gia gia cho ngươi, dù tiểu tử ngươi có chết thì cũng phải chiếu cố gia gia…”
“Đương nhiên!” Tô Vũ lập tức đáp ứng.
Bạch lão gia tử quở mắng: “Nói linh tinh! Ta đã hơn trăm tuổi, Tô Vũ mới bao lớn?”
Bạch Phong cười gượng.
Ta chỉ muốn phô bày uy nghiêm sư phụ một chút thôi mà, không được sao?
Lão gia tử răn dạy tôn tử một câu, sau đó nói: “Nếu sốt ruột, hiện tại ta lập tức cùng ngươi đi đến cổ thành, mau chóng thay đổi!”
Việc này không nên chậm trễ!
Tô Vũ gật đầu: “Chúng ta đi thôi.”
Dứt lời, hắn nhìn về phía Hồng Đàm và Liễu Văn Ngạn, thở hắt ra, nói: “Sư tổ, lão sư, ta phải về rồi! Bảo trọng!”
Mấy người Liễu Văn Ngạn khẽ gật đầu, không nói gì.
Hiện giờ Tô Vũ không còn là đứa nhỏ cần bọn họ quan tâm, hắn phải gánh vác rất nhiều thứ, hắn là chủ nhân cổ thành, bị vô số người của vạn tộc nhìn chằm chằm, nếu ở bên ngoài quá lâu sẽ không an toàn.
Tô Vũ vừa muốn dẫn người rời đi, Ngô Lam đứng bên cạnh đột ngột mở miệng: “Chừng nào ngươi mới nghiên cứu hợp thần pháp? Còn Sơn Hải hợp khiếu pháp nữa.”
Tô Vũ quay đầu nhìn về phía nàng, một lúc lâu sau mới áy náy đáp: “Trong thời gian tới, chỉ sợ là ta không có thời gian.”
“Ta tự nghiên cứu vậy, ngươi còn trở về viện nghiên cứu Nguyên Thần không?”
Tô Vũ chần chờ một chút, cuối cùng lắc đầu, “Không xác định, chỉ sợ rất khó.
Trừ khi…”
Hắn không nói thêm, Nhân cảnh… Trở về thì có ích gì?
Không có cổ thành che chở, trừ khi thực lực ta đạt tới cấp bậc không sợ vô địch, nếu không, Nhân cảnh không an toàn bằng cổ thành.
Ngô Lam im lặng, bóp nhéo Cục lông nhỏ đang giãy giụa trong tay, lưu luyến không muốn ném qua cho Tô Vũ, nàng nói: “Ta sắp có thể tinh luyện ý chí lực, ta và Bạch lão sư đang suy nghĩ biện pháp chế tạo một thiết bị chiết tách quy mô lớn, lấy ta làm trung tâm, như vậy sẽ sớm có ý chí lực dùng mãi không hết, thậm chí có thể thông qua một vài thủ đoạn để biến nguyên khí, Thiên Nguyên khí cùng với bảo vật ẩn chứa năng lượng khác thành ý chí lực! Có lẽ ý chí lực và nguyên khí có điểm chung nào đó, có lẽ liên quan đến Nguyên Thần khiếu mà ngươi nói lúc trước, ngươi chờ chúng ta nghiên cứu ra rồi hẵng mở m khiếu…”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, nhìn về phía nàng, mỉm cười đáp: “Được, ngươi làm tốt lắm!”
Cục lông nhỏ cũng nhân cơ hội giãy giụa chạy thoát, lập tức trốn vào biển ý chí của Tô Vũ.
Tô Vũ không nói thêm, Ảnh Tử, Thủy Nhân nhanh chóng bám vào người, ba đại yêu trốn vào hư không, Hỏa Nha và Bạch Ly không đi cùng, Bạch Ly lựa chọn ở lại, nó quyết định đi theo Ngô Gia, lúc trước nó vẫn luôn đi theo Ngô Gia.
Còn tiểu yêu Hỏa Nha này, Trần Vĩnh nói nó không thành thật, thường xuyên tiên phong đi quy phục, cho nên hắn không định mang nó theo.
Trên thực tế, bởi vì Hỏa Nha và Bạch Ly đều là Đằng Không, quá yếu, tới cổ thành cũng không có tác dụng lớn.
Tô Vũ không nói nhiều, trong ánh mắt tuyệt vọng của Hỏa Nha, hắn mang theo các đại yêu và Bạch lão gia tử trốn vào hư không, biến mất khỏi Liễu Thành.
Tinh Hồng cổ thành.
Trong phủ thành chủ.
Một mình Lưu Hồng ở đây đã vài ngày.
Giờ phút này, gã tự ý tiến vào hậu điện như thể đã làm quen được với Tinh Hồng trong mấy ngày nay, tuy rằng Tinh Hồng không để ý đến gã, Lưu Hồng cũng không ngại, gã tới đây, vừa quan sát tượng đá, vừa vui vẻ hỏi thăm: “Tinh Hồng đại nhân, ngài có chấp nhận để ta làm thành chủ không?”
Tinh Hồng lười đáp.
“Tinh Hồng đại nhân, có thể mở ra thông đạo Tử Linh giới để ta vào trong không? Ta nghe nói Tử Linh giới có không ít bảo vật, còn có cường giả tồn tại từ thời kỳ thượng cổ ở trong đó.”
“…”
Lưu Hồng lảm nhảm một hồi cũng cảm thấy có điểm bất đắc dĩ, tượng đá thật không thú vị.
Chẳng ai muốn nói chuyện với gã!
Phủ thành chủ lớn như vậy mà chẳng có kẻ nào.
Nếu có Tử Linh tới tâm sự với gã thì tốt biết bao.
Đúng lúc này, trong thông đạo, một âm thanh lạnh nhạt vang lên: “Chỉ cần ngươi giết Tô Vũ, bổn tọa giúp ngươi trở thành thành chủ!”
“Tinh Nguyệt đại nhân nói đùa.”
Lưu Hồng cười gượng, “Tô Vũ cường đại như thế, ta giết được hắn sao? Huống chi, ta muốn giết hắn thì Tinh Hồng đại nhân cũng không cho đâu, quân chủ đại nhân đừng đem ta ra làm trò đùa nữa.”
Tinh Nguyệt phớt lờ gã.
Đồ vô dụng!
Hiện tại Tinh Nguyệt rất ghét Tô Vũ, tuy mấy ngày nay hắn không hút tử khí của nàng, nhưng sự tồn tại của tên kia vẫn làm nàng khó chịu, nàng vốn định biến đổi Tô Vũ, hiện tại lại bị Tô Vũ kiềm chế, thật mất mặt!
Lưu Hồng đang trò chuyện cùng tượng đá và Tinh Nguyệt, tuy rằng bọn họ đều không đáp lại, nhưng gã vẫn nói rất vui vẻ.
Đang nói, một thân ảnh đột nhiên hiện lên trước mặt gã.
Tô Vũ liếc nhìn Lưu Hồng, Lưu Hồng vui mừng hô lên: “Tô Vũ, ngươi trở lại rồi, trên đường đi có an toàn không?”
“Tạm ổn, ta có gặp Phù Thổ Linh đang tìm ngươi khắp nơi, nói là muốn giết ngươi!”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Lão sư hãy hạn chế ra ngoài, bên ngoài rất nguy hiểm!”
“Đương nhiên, chắc chắn không ra, cũng không ra được!”
Tô Vũ không để ý tới gã, hắn nhìn về phía Tinh Hồng, hơi khom người nói: “Đại nhân, lúc ta không ở đây, xin ngài hãy giúp ta giám sát vị này, sắp tới hắn sẽ ngụy trang thành ta, hắn quỷ kế đa đoan, có lẽ sau lưng còn có người duy trì, đại nhân hãy đề phòng, đừng bị trúng kế của hắn.”
Tinh Hồng mở mắt, bình tĩnh đáp: “Lăng Vân mà thôi, không sao!”
Tô Vũ tươi cười: “Đại nhân vẫn nên cẩn thận thì hơn, gia hỏa này thực lực không mạnh, nhưng quỷ kế lại rất nhiều! Tâm ngoan thủ lạt! Không ít người đã bị hắn bẫy chết, nếu không phải hiện tại cần dùng đến hắn, ta đã tát chết hắn từ lâu rồi, đỡ bị hắn tính kế, đại nhân đừng để ý đến hắn là được!”
“Đương nhiên!”
Lưu Hồng câm nín, muốn nói rồi lại thôi, có phải ngươi hiểu lầm về ta không?
Ta không phải loại người này!
Tô Vũ lại cất tiếng: “Tinh Nguyệt đại nhân, phiền ngài một việc, phái một Tử Linh Nhật Nguyệt không quá trọng yếu, cỡ Nhật Nguyệt lục trọng là được, ra giúp ta thay đổi một người.”
Tinh Nguyệt ngây ngẩn rồi lại phẫn nộ, tiếng gầm gừ truyền đến: “Ngươi nói cái gì?”
Ngươi đang ra lệnh cho ta?
Tô Vũ mỉm cười dỗ dành: “Đại nhân đừng nóng giận, việc nhỏ ấy mà.
Đại nhân đâu thiếu thuộc hạ là Nhật Nguyệt, xin ngài hãy phái một kẻ không nghe lời, vô dụng, Nhật Nguyệt lục trọng là được, thất trọng cũng được, không cần quá mạnh!”
“Chỉ là để thay đổi một vị Sơn Hải đỉnh phong mà thôi, không khó.”
Ngươi đang dạy ta sao?
Tinh Nguyệt phẫn nộ, hiện giờ chỉ nghe thấy giọng Tô Vũ là nàng liền thấy phiền!
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Đại nhân, chọn kẻ nào tử khí nồng đậm một chút, ta cần dùng gấp.”
“…”
Tinh Nguyệt không để ý tới hắn, còn Tinh Hồng thì dùng ánh mắt cổ quái nhìn thoáng qua Tô Vũ.
Hình như… ngươi hơi quá đáng thì phải?
Hiện giờ còn sai Tinh Nguyệt làm việc cho ngươi, ngươi là Tử Linh hay nàng là Tử Linh?
Mà Lưu Hồng bên cạnh cũng dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía Tô Vũ.
Gia hỏa này này đối đãi Tử Linh quân chủ như vậy sao?
Chẳng trách Tử Linh quân chủ xúi giục mình xử lý hắn, với cái thái độ này, là ta thì ta cũng không chịu nổi, bắt nạt Tử Linh quá đáng!
Chương 1948: Phải Đề Phòng!
Tô Vũ ho nhẹ, cười bảo: “Tinh Nguyệt đại nhân, giúp chút đi mà, ta muốn làm thí nghiệm thôi, kỳ thật cũng là vì đại nhân, muốn thử xem có thể nghịch chuyển một vị Tử Linh thành sinh linh hay không! Ta không thể trực tiếp làm thực nghiệm với ngài, đúng không?”
“Nghịch chuyển Tử Linh?”
Tinh Nguyệt nghi hoặc: “Ý ngươi là…”
“Đúng vậy, ta muốn thử xem!”
Đương nhiên là lừa ngài đấy.
Tô Vũ giấu ý niệm này, Bạch lão gia tử có thể khai Dương khiếu, nhưng không thể học được phương pháp nghịch chuyển nguyên khiếu, bởi vì ông chưa mở được toàn bộ nguyên khiếu.
Nhưng Tinh Nguyệt không biết.
“Nhật Nguyệt lục trọng?”
Dường như Tinh Nguyệt đang chần chờ, tự hỏi gì đó, Tô Vũ lại bổ sung: “Đúng vậy đại nhân, quá yếu thì không đủ hút, quá mạnh thì tử khí ăn mòn lợi hại sẽ khiến người ta chết luôn! Đại nhân giúp một chút đi, cùng lắm thì lần sau ta kiếm thứ tốt để bồi thường đại nhân.”
Tinh Nguyệt hừ một tiếng!
Ta đường đường là quân chủ, sẽ để ý cái đó sao?
Suy xét một hồi, cuối cùng Tinh Nguyệt lạnh nhạt nói: “Nhật Nguyệt lục trọng… Được, Tô Vũ, ta thỏa mãn ngươi! Nhưng ngươi hãy nghe cho kỹ, không phải ta sợ ngươi, chỉ là ta muốn xem kết quả thí nghiệm mà ngươi nói thôi!”
“Vâng vâng!”
Tô Vũ gật đầu có lệ.
Lưu Hồng há hốc miệng, cảm thấy cổ quái, có phải Tử Linh quân chủ này hơi dễ dụ rồi không?
Vậy mà cũng được sao?
Tô Vũ xử lý xong việc này thì yên tâm hơn nhiều, hắn lại nói: “Đúng rồi, còn có mấy yêu thú này nữa, đại nhân cũng tìm mấy Tử Linh yếu để thay đổi giúp ta.”
Dứt lời, hắn nhìn về phía Lưu Hồng, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Đại nhân an bài thêm một vị Tử Linh Nhật Nguyệt nhất trọng thay đổi người này đi! Tốt nhất cũng là người không quan trọng, kẻ này âm hiểm, nếu để một người thực lực quá mạnh thay đổi hắn, ta lo rằng sẽ bị hắn bẫy chết!”
“…”
Lưu Hồng há hốc miệng, thật sự không biết nên nói gì.
Tiểu tử chết tiệt, ta có làm gì đâu, ngươi nhằm vào ta làm gì!
Tinh Hồng cũng mở miệng: “Tô Vũ, thực lực đối phương bình thường, dù quỷ kế đa đona thì cũng cần thực lực làm căn cơ, ngươi không cần lo lắng quá mức.”
Tô Vũ cẩn thận đáp: “Đại nhân, không phải ta lo lắng, ta không lo hắn sẽ làm gì ta, chủ yếu là sợ các đại nhân bị hắn mê hoặc, bị hắn lừa gạt.
Lúc còn ở Nhân cảnh, gia hỏa này còn lừa đảo giỏi hơn ta, chính ta cũng từng bị hắn lừa một lần.”
Tinh Hồng liền đáp: “Vậy đúng là cần phải chú ý một chút!”
Tô Vũ không phải kẻ hiền lành, lần trước hắn đã lừa Thần tộc, lừa vạn tộc, xảy ra ngay trong Tinh Hồng cổ thành của y, y theo dõi toàn bộ quá trình.
Thế mà gã họ Lưu kia còn lừa được Tô Vũ? Quả nhiên phải đề phòng!
Lưu Hồng bất đắc dĩ!
Thật là, mấy ngày nay ta chẳng làm gì cả, gia hỏa Tô Vũ này thù dai quá, không phải chỉ là trước đây chia của không đều thôi sao, sao cứ nhớ mãi không quên vậy?
“Lão sư có thể ra ngoài rồi!”
Tô Vũ dứt lời, không cho Lưu Hồng cơ hội phản bác, vung tay lên, ném gã ra ngoài, đóng cửa hậu điện.
Sau khi đuổi gã đi, Tô Vũ mới hỏi: “Đại nhân, mấy ngày nay Lưu Hồng có gì cổ quái không?”
Tinh Hồng bình thản đáp: “Còn ai cổ quái hơn ngươi à?”
Tuy vậy, y vẫn ngẫm nghĩ rồi đáp: “Hắn muốn tiến vào Tử Linh giới, cư dân cổ thành tiến vào Tử Linh giới thì sẽ ít bị công kích hơn, hắn vào thành, nguyện ý biến thành Hoạt Tử nhân có khả năng là vì chuyện này.”
Tô Vũ kinh ngạc: “Đại nhân, chúng ta có thể tùy ý tiến vào Tử Linh giới sao?”
“Đương nhiên không thể!”
Tinh Hồng đáp: “Tiền đề là ngươi có thể mở cửa thông đạo, ngoài ra, không sợ bị vị quân chủ trong thông đạo đánh chết.”
“Cũng đúng… Đúng rồi, hình như năm xưa Hạ Long Võ từng tiến vào thông đạo ở chỗ Thiên Diệt đại nhân, giết không ít Tử Linh Nhật Nguyệt, chẳng lẽ quân chủ bên kia không ra tay?”
Cái này không cần Tinh Hồng giải đáp, âm thanh của Tinh Nguyệt đã truyền ra từ trong thông đạo: “Lúc Hạ Long Võ tiến vào, Hà Đồ đang triệu hoán quân chủ tứ phương hỗ trợ, muốn lật đổ Hồng Mông thông đạo, quân chủ bên kia đi đảo chính, ta không đi!”
“…”
Tô Vũ nghe mà thắc mắc, ngươi tỏ ra tự hào là có ý gì?
Tô Vũ nghi hoặc: “Đại nhân không đi hỗ trợ sao? Còn nữa, Hà Đồ này có năng lực gì mà có thể khiến Tử Linh quân chủ nghe theo y?”
Tinh Nguyệt hừ một tiếng: “Ngươi không hiểu! Y giống ngươi, đều là tên lừa đảo, năm đó y lừa gạt các vị Tử Linh quân chủ ra khỏi Tử Linh giới, kết quả rất nhiều quân chủ đã chết, hiện tại vẫn còn quân chủ ngu ngốc tin tưởng hắn có thể dẫn dắt mọi người ra ngoài kia kìa!”
Tô Vũ càng nghi hoặc, “Vậy vì sao phải đến Hồng Mông thành, ta cảm thấy Vũ Hồng thành dễ ra ngoài hơn…”
“Ngu ngốc!”
Tinh Nguyệt khinh thường: “Bởi vì trấn thủ thông đạo Hồng Mông thành mạnh nhất, chắc chắn đủ để Bán Hoàng ra vào, thông đạo thành khác đều không thể, Hà Đồ muốn đánh phá thông đạo kia không phải chỉ cho Tử Linh quân chủ ra ngoài, hắn còn muốn thả Tử Linh Bán Hoàng ra ngoài!”
Tô Vũ ngu ngốc, có thế mà cũng không hiểu!
Cuối cùng nàng cũng cảm thấy mình đã ‘thắng’ một trận!
Hả được giận, trong lòng thoải mái hơn nhiều.
Tinh Hồng bổ sung: “Đúng vậy, Hà Đồ này vẫn chưa từ bỏ ý định, luôn muốn đối nghịch với chúng ta.”
Tô Vũ không hiểu được, hắn hỏi: “Hà Đồ bị điên à? Quân chủ khác có thể đến chỗ hắn, vậy hắn cũng có thể đến chỗ khác, ví dụ như Tinh Hồng cổ thành, hắn mang theo một đám quân chủ tới, đại nhân chắc chắn sẽ rất khó chịu đúng không? Đầu tiên là đánh vỡ thông đạo Tinh Hồng cổ thành, sau đó lại đánh vỡ thông đạo cổ thành khác, khiến Hồng Mông đại nhân phải chạy đi cứu viện khắp nơi, làm suy yếu Hồng Mông đại nhân là được.”
Sao cứ phải nhìn chằm chằm một vị Bán Hoàng mà đánh?
Tô Vũ cảm thấy, ý tưởng của Hà Đồ có vấn đề.
Tinh Nguyệt hừ lạnh: “Ngươi cho rằng tất cả Tử Linh quân chủ đều là tên ngu ngốc? Chỉ có ngươi là thông minh sao? Ngươi căn bản không biết tình huống thông đạo dưới Tinh Hồng cổ thành, thông đạo khác cũng tương tự như vậy, rất mỏng yếu, chỉ có thể duy trì một vị quân chủ lui tới, cho nên nếu muốn đối phó Tinh Hồng, vĩnh viễn chỉ có thể là một vị quân chủ! Bằng không, bọn họ đã bị Tử Linh giới vây giết từ lâu rồi, sao có thể chống đỡ đến bây giờ? Chỉ có Hồng Mông thành có thể xuất động vài vị quân chủ một lần.”
Tô Vũ bừng tỉnh, thì ra là thế.
Khó trách mỗi thành hình như chỉ có một vị Tử Linh quân chủ, hóa ra là nhiều quá chen không lọt thông đạo.
Tô Vũ đã hiểu: “Thì ra đây là lý do Tinh Nguyệt đại nhân vẫn luôn trốn trong thông đạo, ra là không phải vì sợ bị các vị quân chủ khác đối phó, mà là không ai chen vào được, vậy lần trước khi Viêm Ma đánh tới, đại nhân lấp kín thông đạo là được, như thế gã sẽ không vào được nữa, không phải sao?”
“Quy tắc!”
Tinh Nguyệt lạnh nhạt, ai nói ta sợ có kẻ tới đối phó ta?
Ta chỉ thủ quy tắc!
Còn lần trước khi Viêm Ma tới đây, nàng không chặn thông đạo cũng là vì quy tắc, bởi vì Tô Vũ đã giết người, trong vòng 3 ngày, ai cũng có thể đi giải quyết Tô Vũ, nàng không làm được thì để Viêm Ma làm, điều này phù hợp với quy tắc.
Tô Vũ bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, hắn hỏi: “Tinh Nguyệt đại nhân, rốt cuộc Tử Linh các ngài làm gì để trở nên cường đại? Là tự tu luyện? Hay là cắn nuốt đồng loại? Hay cắn nuốt tử khí là được?”
Tinh Nguyệt không để ý tới hắn.
Tô Vũ giải thích: “Đại nhân đừng nghĩ nhiều, ta không có ý định thăm dò chuyện cơ mật gì, ta chỉ đang nghĩ có nên tìm biện pháp giết chết Viêm Ma hay không, nếu việc này có thể giúp đại nhân tăng cường thực lực, vậy có thể ra tay với tên kia! Nếu thực lực đại nhân không đủ, ta sợ đại nhân bị quân chủ khác giết chết, vậy thì rất phiền toái, đại nhân không thể chết được, ngài mà chết, không ai nguyện ý thay đổi ta, vậy sao ta làm thành chủ được nữa?”
Đây là tiếng người nói sao?
Tinh Nguyệt giận dữ!
Khinh thường ai đấy?
Tinh Hồng lại nói: “Tử Linh quân chủ muốn cường đại hơn, cắn nuốt là một cách, một điểm khác là diện tích địa bàn.”
Chương 1949: Hội Tụ Thiên Hà Đảo
“Địa bàn?”
Tô Vũ ngoài ý muốn, cái này thì có liên quan gì đến địa bàn?
Tinh Hồng giải thích: “Ở Tử Linh giới, địa bàn không phải chỉ là địa bàn địa lý, mà là độ dài của Tử Linh thiên hà và khu vực nó chảy qua trong địa bàn của ngươi! Tử Linh thiên hà là thứ quan trọng nhất của Tử Linh giới, không gì sánh nổi! Trong địa bàn của ngươi, Tử Linh thiên hà càng dài, tử khí càng nồng đậm, hơn nữa Tử Linh thiên hà là một thời gian thông đạo, không ngừng gột rửa, có thể trợ giúp ngươi khôi phục ký ức, ký ức khôi phục càng nhiều, linh trí tăng nhanh, tu luyện càng nhanh… Cho nên Tử Linh giới thường xuyên bùng nổ đại chiến vì độ dài thiên hà và địa bàn!”
Tô Vũ bừng tỉnh!
Thì ra là thế!
Tinh Nguyệt thấy Tinh Hồng đã nói hết thì cũng không giả vờ cao lãnh nữa, nàng bổ sung thêm: “Không chỉ như vậy, trong Tử Linh thiên hà thường xuyên xuất hiện chí bảo, hoặc là có cường giả Tử Linh ngâm trong đó, Tử Linh hà trong địa bàn càng dài, ngươi càng được lợi!”
Đã hiểu!
Tô Vũ tò mò hỏi: “Tinh Nguyệt đại nhân, ta có một vấn đề cần hỏi ngài, ta nghe nói Tinh Vũ phủ đệ có khả năng mở ra thông đạo Tử Linh, đến lúc đó đại nhân có thể đến thông đạo bên kia đi dạo không?”
Tinh Nguyệt hừ lạnh, “Vì sao ta phải đi? Trừ khi quy tắc quy định, nếu không tùy tiện tiến vào địa bàn của quân chủ khác chính là khai chiến! Tô Vũ, ngươi đừng si tâm vọng tưởng!”
Ít nhất Tô Vũ đã biết một chuyện, Tinh Nguyệt có thể đến đấy, nhưng làm vậy thì nàng sẽ xung đột với cường giả ở đó.
Đương nhiên, nếu phù hợp quy tắc thì có thể đi.
Tỉ như, bên kia có nhiều Nhật Nguyệt cửu trọng bị giết, thậm chí là vô địch ngã xuống, như vậy vị này có khả năng tiến qua.
Nhưng chưa chắc đến Tinh Vũ phủ đệ đã có lợi cho nàng.
Nếu không cẩn thận, bị quân chủ khác giết cũng rất phiền toái.
Khi 3 người đang trò chuyện, ngoài thành, có người cất cao giọng hô: “Vạn tộc hội minh sứ giả, bái kiến Tô thành chủ!”
Tô Vũ quay đầu nhìn, hắn không thấy gì, ngẫm nghĩ một lát, Tô Vũ cáo từ Tinh Hồng, đi ra bên ngoài.
Tô Vũ nhanh chóng bay lên đỉnh phủ thành chủ.
Ngoài cửa thành, một vị cường giả Nhật Nguyệt cảnh nhìn thấy bóng dáng Tô Vũ, kẻ đó lại lớn tiếng nói: “Tô thành chủ, ta phụng mệnh cường giả vạn tộc, đưa thư mời tới cho thành chủ, mời đại nhân tham dự hội minh danh ngạch Tinh Vũ phủ đệ một tháng sau!”
Tô Vũ nhướng mày, bình thản đáp: “Thánh thành có bao nhiêu danh ngạch?”
“Vẫn chưa bàn, cần thành chủ tự mình tham gia hội minh, thương thảo số lượng danh ngạch!”
Tưởng có chuyện gì, hóa ra là muốn hắn tham gia, rõ ràng là không có ý tốt.
Tô Vũ không thèm để ý.
Hắn nói: “Đưa đây!”
Người nọ ném một một quyển sách kim sắc vào trong chứ không dám vào thành, Tô Vũ không động đậy, ngay lập tức có một vị lão nhân bay lên, chộp lấy quyển sách.
Vương lão ho nhẹ một tiếng, bình thản nói: “Chút tài mọn!”
Uy áp nhàn nhạt phát ra từ quyển sách bị ông áp diệt.
Dù sao Vương lão cũng là Nhật Nguyệt bát trọng, tuy rằng có thương tích, hiện tại còn hóa thành cư dân, không thể đi vào cửu trọng, nhưng vẫn có thể dễ dàng áp chế uy áp của vô địch.
Tô Vũ cười nhạo, ngoài thành, sứ giả kia đã bỏ chạy.
Trong đại điện.
Giờ phút này có vài người.
Vương lão, Lưu Hồng, lão gia tử Bạch gia, cùng với mấy đầu đại yêu.
Tô Vũ ngồi trên bảo tọa thành chủ, mở kim sách ra nhìn, chỉ có thời gian và địa điểm, vậy mà ở ngay Thiên Hà đảo, không xa chút nào.
Vương lão đã xem qua, ông mở miệng: “Thành chủ muốn đích thân đến đó à? Không bằng ta thay thành chủ đến đó trước.”
Tô Vũ lắc đầu: “Việc nhỏ, ta tự đi là được!”
“Bọn họ sẽ…”
Tô Vũ mỉm cười, cắt ngang: “Vương lão, không sao thật mà, ta đâu phải chỉ có một mình, ta mang cổ thành theo, còn là ba tòa, chỉ cần ở trong cổ thành không ra ngoài thì không sao đâu.
Ta muốn đích thân đến đó xem tình huống!”
Vạn tộc tưởng cổ thành chỉ có thể cố định một chỗ chắc, còn vấn đề tử khí phản phệ khi di động cổ thành, Tô Vũ cần phải để ý sao?
Vương lão sửng sốt, cũng đúng.
Ông quên mất, khó trách Tô Vũ bình tĩnh như vậy.
Tô Vũ cười nói: “Phân chia danh ngạch… đám đại tộc Thần Ma Tiên có vẻ muốn làm chuyện gì đó, chắc là xúi giục tiểu tộc tranh giành danh ngạch nhằm khiêu khích chúng ta, hoặc là mục đích khác!”
Vương lão thở dài, “Trước giờ đều là như thế, mỗi lần Nhân tộc lấy được danh ngạch đều là ít nhất trong mấy đại cường tộc, có đôi khi còn không bằng Long tộc! Kỳ thật thực lực Long tộc yếu hơn Nhân tộc, Long tộc tuy có một vị Bán Hoàng, nhưng số lượng vô địch không nhiều bằng Nhân tộc.”
“Nhân tộc cũng không muốn xung đột với các đại tộc chỉ vì danh ngạch, hơn nữa bọn họ sẽ bị nhằm vào trong Tinh Vũ phủ đệ, Nhân tộc có thể đến đó không nhiều lắm, đều chỉ dừng ở ba tầng dưới, nhặt những thứ cường tộc không cần…”
Quá hèn mọn, nhưng cũng là lựa chọn lí trí.
Đành chịu thôi, danh ngạch chỉ có vậy, 300 danh ngạch, 3600 người đi vào, Nhân tộc chỉ có 300, có khả năng 3300 kẻ còn lại đều nhằm vào Nhân tộc, nhiều người, nhiều cường giả đến đó cũng chỉ để đi chịu chết.
Còn không bằng ít người đi một chút, nhiều người sẽ bị bao vây diệt trừ, ít người, các đại tộc tranh đấu với nhau, không có thời gian chạy đến ba tầng dưới gây chuyện.
Như vậy Nhân tộc mới có thể giảm bớt tổn thất, còn có thể kiếm chút lợi, bằng không chỉ có thể tay trắng ra về!
Tô Vũ gõ vào ghế dựa, đoạn nói: “Hiểu rồi, vậy một tháng sau tới đó xem thế nào.”
Về phần danh ngạch thì lấy được càng nhiều càng tốt.
Dù mình không cần thì cũng phải giảm bớt số lượng các tộc tiến vào.
Thiên Hà đảo.
Thời gian từng ngày qua đi.
Đối với chư thiên vạn tộc mà nói, thời gian một tháng quá ngắn.
Sau một tháng, khắp nơi bắt đầu hội tụ ở Thiên Hà đảo, kể cả Nhân tộc cũng vậy.
Không có tộc nào không tới.
Đây là chư thiên, còn là cường tộc chư thiên, chẳng sợ Nhân tộc, ngươi không tới, ngươi cao ngạo, vậy kết cục chính là danh ngạch bị phân phối xong, ngươi không lấy được cái nào, nếu ngươi không tới, vậy không cho.
Ngươi không phục, muốn xông vào, đám tiểu tộc lấy được danh ngạch cũng sẽ không nhường cho ngươi, ngươi sẽ là kẻ địch chung của chư thiên.
Từng tòa đại điện san sát trên Thiên Hà đảo.
Nhân, Thần, Ma, Tiên…
Những đại tộc này đều có bảo điện vô cùng lớn, ngoài ra còn có đại điện của các thế lực cường đại khác, ví dụ như Liệp Thiên các, ví dụ như Thiên Vực liên minh, ví dụ như liên minh cổ thành.
Đây là những thế lực có tiếng tăm trên chiến trường Chư Thiên.
Ngoài ra, có một vài cổ tộc hiếm thấy cũng hiện thân, cổ tộc thường không tham dự đại chiến, nhưng cổ tộc vẫn để ý đến chuyện phân chia danh ngạch này, không có bất cứ thế lực nào bỏ qua cơ duyên Tinh Vũ phủ đệ.
Trên Thiên Hà đảo, tiếng người ồn ào, rất náo nhiệt.
Giờ phút này, nơi đây đã hình thành nên một nơi giao dịch vạn giới.
Vô địch có lệnh, trong lúc hội minh, không kẻ nào được phép động võ trên Thiên Hà đảo, vậy nên hiện giờ chính là một cơ hội giao dịch tốt nhất.
Các loại bảo vật, đặc sản các giới đều hội tụ trên Thiên Hà đảo.
Đám thiên tài cũng tới đây trải nghiệm, hiện tại nơi này tương đối an toàn, sau khi tiến vào Tinh Vũ phủ đệ mới bắt đầu loạn.
Chương 1950: Châm Ngòi Ly Gián
Từng tòa đại điện san sát, thỉnh thoảng có tu giả cường đại xé rách không gian đến đây.
Có kẻ điều khiển tọa kỵ, có kẻ khống chế xa giá, một vài cường giả còn cưỡi yêu thú cường đại tới, có cả cường giả đại tộc dám cưỡi Long Phượng đến khiến kẻ khác phải hãi hùng.
Mà đúng lúc này, ở lối vào đảo nhỏ, nơi duy nhất không có đại điện tọa lạc.
Một đám người bị cản lại.
Một đám thiên tài vạn tộc xem diễn, chờ chế giễu, quấy rối…
“Nhiều Nhân tộc tới như vậy à?”
Một thanh niên đến từ Thần tộc lớn tiếng nói: “Muốn vào đảo sao? Được! Vô địch có lệnh, người Đại Chu phủ, Đại Tần phủ, Đại Minh phủ, Đại Hạ phủ, Đại Thương phủ đều có thể trực tiếp tiến vào, tu giả Nhân tộc các đại phủ khác thì không thể!”
“Vì sao?”
Sắc mặt đám cường giả Nhân tộc bị chặn lại hết sức khó coi, có người hậm hực tức giận.
Thanh niên Thần tộc cười lớn: “Không vì sao cả! Những cường phủ kia thực lực mạnh, thiên tài nhiều, trong chư thiên vạn giới, bọn họ có tư cách nói chuyện! Bọn họ có thể tiến, các ngươi thì không được! Đây là quy củ của chư thiên vạn giới, thế nào, cảm thấy không ổn sao?”
“…”
Có cường giả Nhân tộc nhíu mày, Nhật Nguyệt dẫn đầu lạnh lùng chất vấn: “Tộc chúng ta cũng có vô địch ở đây, vì sao lại phân chia đại phủ Nhân tộc? Các ngươi có ý đồ gì?”
“Ý đồ?”
Thần tộc chặn đường cười khinh miệt, “Không có! Đây là quy củ! Lần trước, trừ các đại phủ, Nhân tộc còn có hai đại thánh địa ra mặt, khi đó các ngươi có thể tiến vào, nhưng hôm nay Nhân tộc không còn thánh địa, chúng ta cũng không có biện pháp! Nếu tất cả Nhân tộc đều giống nhau, ai tới cũng được, vậy không phải sẽ rối loạn sao?”
Có cường giả tộc khác xen vào: “Không sai, Nhân tộc không còn hai đại thánh địa, các ngươi nói xem, hiện tại ai đại biểu Nhân tộc? Ai mới là Nhân tộc thật sự? Tựa như Ngũ Hành tộc, Ngũ Hành tộc phân tách, hiện nay đều là người năm tộc tới, không coi là người một tộc, nếu không, Nhân tộc phân chia đi, ví dụ như Nhân tộc Đại Hạ phủ, Nhân tộc Đại Minh phủ… Như vậy, mọi người cũng tiện phân biệt.
Lần này cường giả Nhân tộc tới đây, nhưng không nói đại biểu cho phủ nào, vậy phải làm sao? Cho tất cả Nhân tộc tiến vào ư?”
“…”
Một đám người ồn ào nhốn nháo, bốn phía, người vây xem cũng càng ngày càng đông.
Trong đám người, một tên béo chen ra, bên cạnh còn đi theo một vài mỹ nữ, cậu cười lớn nói: “Làm gì đấy? Thần tộc đạo huynh, đừng đùa, trên Thiên Hà đảo có nhiều cường giả như vậy, đừng để người ta chê cười!”
Thanh niên Thần tộc nghiền ngẫm nhìn người vừa xuất hiện, “Hạ thái tử, ta không cản người Đại Hạ phủ các ngươi! Người Đại Hạ có thể thoải mái đi qua! Còn kẻ khác, ai biết có phải Nhân tộc giả mạo hay không? Hạ thái tử, đây là quân dưới trướng Đại Hạ phủ ngươi à? Nếu vậy, Hạ thái tử ngươi chỉ cần nói một lời, ta sẽ không cản đường nữa! Ta tuân lệnh mấy vị đại nhân, canh giữ lối vào, người không liên quan không được vô trong.
Hạ thái tử, ngươi đừng làm ta khó xử!”
Thanh niên kia tươi cười khiêm tốn, còn chắp tay, đoạn nói: “Hạ thái tử, không phải là ta không cho ngươi mặt mũi, những người này chỉ cần nói rằng bọn họ đều là quân dưới trướng Đại Hạ phủ, ta lập tức cho đi!”
Sắc mặt Hạ Hổ Vưu hơi khó coi, có điều cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười đáp: “Đạo huynh nói đùa, người trong Nhân cảnh đều là một nhà, đều là Nhân tộc, đâu có khái niệm dưới trướng hay không…”
Cậu còn đang nói, trong đám người, có kẻ hừ lạnh cắt ngang: “Hạ Hổ Vưu, các ngươi cố ý hát đôi làm chúng ta mất mặt phải không?”
“…”
Hạ Hổ Vưu câm nín, nhìn về phía người nói chuyện, cậu trợn trắng mắt, nhún vai đáp: “Ờ, tự các ngươi chơi đi!”
Ta lười nói thêm.
Đây rõ ràng là quỷ kế của Thần Ma, những người này bị cản lại, cả Nhân tộc sẽ mất mặt, cậu muốn giải vây cho bọn họ nhưng hiển nhiên đã thất bại.
Lúc bấy giờ, không chỉ Nhân tộc bị như thế.
Cùng lúc đó, tại một lối vào, Ma tộc cũng gặp phiền toái, ở đây có hai cửa, còn có biển chỉ dẫn, “Thông đạo Huyết Hỏa Ma tộc”, “Thông đạo Thủy Ma tộc”
Không biết là tộc nào làm thành thông đạo như vậy, nhưng chỉ có thể là Thần tộc hoặc Tiên tộc.
Đây chỉ là thủ đoạn nhỏ, nhưng nó rất hữu dụng, thường thường những thủ đoạn nhỏ thế này có thể tạo nên tác dụng cực lớn, có đôi khi chúng khiến các tộc phân hóa, nội chiến,.
Nhân tộc thì phân phủ, Ma tộc thì phân tộc.
Trước kia chỉ có Nhân tộc bị chèn ép, mà năm nay Ma tộc cũng khó thoát khỏi vận xui.
Bởi vì Ma Hoàng bị thương, Huyết Hỏa Ma vương lại có chiến lực cường đại, lúc trước Thần tộc và Tiên tộc còn kiến nghị để Ma tộc chia làm hai phe tới chia danh ngạch, bọn họ nói rằng, chia làm hai phe có khả năng lấy được nhiều danh ngạch hơn.
Bọn họ tình nguyện cho thêm danh ngạch!
Dù Ma tộc chỉ diễn kịch thì cũng không sao, làm vậy là đã đủ để chứng tỏ lòng dân Ma tộc bắt đầu tan rã, cấp cao tuy diễn, tầng dưới chót chưa chắc đã cảm thấy như vậy, cho nên, tách ra lấy thêm danh ngạch là lựa chọn tệ nhất.
Lần này Nhân tộc cũng tương tự, thậm chí Tiên tộc còn đề nghị chia Nhân tộc làm 36 phủ tới phân chia danh ngạch, như vậy sẽ lấy được nhiều hơn.
Nếu làm thế, cao tầng tuy không thèm để ý, nhưng người dưới sẽ tự phân chia.
Bởi vì đây không phải nội bộ Nhân tộc, mà là đối ngoại, ứng đối chư thiên vạn tộc.
Nhân tộc chia làm 36 phe, ý kiến không đồng nhất, đây là tối kỵ.
May mà cả Nhân tộc và Ma tộc đều không để ý, vẫn lấy thân phận một tộc tới chia danh ngạch.
Nhưng các tộc đã tuyên dương bốn phía, Tô Vũ thế lực thánh thành, Liễu Văn Ngạn phe Liễu Thành, Vạn Thiên Thánh đại biểu ngoại thánh…
Bọn họ dùng bất cứ thủ đoạn nào để chia rẽ.
Nếu Tô Vũ khó đối phó, vậy hãy làm hắn hoàn toàn cắt đứt với Nhân tộc, tuyên dương lập trường Tô Vũ khắp nơi, hắn không phải Nhân tộc, đây cũng là một loại thủ đoạn chia rẽ.
Bên ngoài không ngừng khắc khẩu.
Bên trong, từng tòa đại điện nhìn như cách rất xa, nhưng với vô địch, khoảng cách như vậy là rất gần, Nhân tộc do 4 người Đại Chu vương, Tiểu Tần vương, Ngưu Bách Đạo, Thiên Đúc vương làm đại biểu, thay Nhân tộc tới phân chia danh ngạch.
Đại Chu vương là người đứng đầu, ba người khác lần lượt đại biểu cho ba thế lực: Văn Minh sư, Chiến Giả, vô địch không khai phủ.
Đại Tần vương tọa trấn chiến khu phía Đông, Đại Hạ vương không giỏi đàm phán, Đại Minh vương lười đi, còn đang ở Nhân cảnh, Đại Chu vương là cường giả đại biểu của lần này.
Nhìn bên ngoài khắc khẩu không ngừng, phe Thần tộc, Bạch Phát Thần vương khẽ cười nói: “Chu huynh, đám tiểu bối hiểu nhầm mà thôi, tuy Nhân tộc phân 36 phủ, nhưng Nhân tộc có thánh địa chưởng quản đại phủ, là một thể, không hề phân chia, đám nhỏ thật là, chỉ biết gây chuyện!”
Dứt lời, Bạch Phát Thần vương cười hỏi: “Chu huynh, lần này ngươi đại biểu Chiến Thần điện, hay là Cầu Tác cảnh như trước?”
Đại Chu vương bình tĩnh đáp: “Đại biểu Nhân cảnh.”
“Nhân cảnh?”
Thần vương bật cười: “Làm vậy được không? Mấy người Đại Hạ vương không đến, Chu huynh có thể đại biểu Nhân cảnh sao? Đừng để đến lúc danh ngạch phân chia xong, tên Đại Hạ vương lỗ mãng kia không hài lòng, chạy tới gây chuyện thị phi, vậy không tốt đâu!”
Phía đại điện Tiên tộc, Đạo vương uống trà, lão vừa gạn lá trà vừa thong thả ung dung hùa vào: “Đúng vậy, Chu huynh đừng làm khó chúng ta, nếu Nhân tộc xảy ra chuyện gì thì sẽ rất phiền toái!”
“Không sai!”
“…”
Đại Chu vương nhẹ nhàng vỗ vai Tần Trấn đang phẫn nộ, không cho lên tiếng, y trấn định đáp: “Không nhọc chư vị lo lắng, không có vấn đề gì, ta cảm thấy nội bộ Nhân tộc thương lượng sẽ rất dễ dàng thôi, chỉ lo là lo cho Ma tộc, hi vọng không xảy ra vấn đề gì, không biết lần này Huyết Hỏa Ma vương có tới hay không, nếu tới, vậy Ma tộc do Thủy Ma tộc làm chủ hay Huyết Hỏa Ma vương làm chủ?”
Y khẽ cười: “Mọi người phải cho Huyết Hỏa Ma vương chút mặt mũi, mọi người cũng biết, nếu không nể mặt Huyết Hỏa Ma tộc, không khéo lại xảy ra đấu tranh ngay tại đây.”
Lời này vừa dứt, trong đại điện Ma tộc, mấy Ma vương đều lộ vẻ mặt khác thường, có điều không ai nói gì.
Ma Hoàng bị thương, gần đây Ma giới đích thật có điểm hỗn loạn.
Ma giới đã bùng nổ chiến tranh quy mô nhỏ vài lần.
Đại Chu vương rất khéo, dời đề tài xong thì không nói về chuyện này nữa.
Bên ngoài, phân tranh vẫn đang tiếp tục, đám vô địch không định nhúng tay, đây là hạng mục đã được chuẩn bị nhiều năm, cũng coi như một lần khảo sát với thiên tài.
Dù sao vô địch đã có lệnh, nơi đây không được đánh nhau, chỉ có thể cãi nhau.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Ta Thật Không Phải Khí Vận Chi Tử [Dịch] Ta Thật Không Phải Khí Vận Chi Tử](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-That-Khong-Phai-Khi-Van-Chi-Tu-SE-Audio-Truyen.jpg)


