[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 389 : Lựa Chọn Của Mấy Đầu Đại Yêu (1) (c1941-c1945)
❮ sautiếp ❯Chương 1941: Lựa Chọn Của Mấy Đầu Đại Yêu (1)
Cười nói vui vẻ một hồi, Bạch Phong cũng không thèm để ý tới bọn hắn nữa, anh đứng lên nói: “Ta đi liên hệ Bạch gia đây, để xem gia gia của ta có thể tới hay không, chỉ sợ ông ấy không thể động đậy, mau mau để ông tới đi thôi!”
Tô Vũ cười đáp: “Được, ta ở lại đây mấy ngày, chờ Bạch gia gia tới!”
“Cút, ngươi phải gọi là tằng gia gia!”
Bạch Phong mắng một tiếng, mẹ nó, lại chiếm tiện nghi của ta, ta là lão sư chứ không phải huynh đệ của ngươi.
Anh than thở một tiếng, càng ngày càng không có tôn nghiêm của lão sư, quá là bi thương.
Nói chuyện xong với vài vị sư trưởng, Tô Vũ nhìn về phía đám Đại yêu trong trong hoa viên, cũng nên xử lý mấy tên này một phen.
Lúc này ở nơi xa, vài đầu Đại yêu đều run lẩy bẩy.
Lại nhìn cái gì vậy?
Toan Nghê sắp cưỡng ép chính mình gầy đi một vòng rồi, nó hối hận vô cùng, sớm biết thì ta đã không nên béo!
Không phải đêm nay tên ác ma kia thật sự muốn ăn thịt kho tàu đó chứ?
Tô Vũ đi đến trước mặt đám Đại yêu, những người khác nhìn thoáng qua nhưng không ai theo tới.
Đám Đại yêu dồn dập nhìn về phía Tô Vũ.
Có con sợ hãi, có kẻ thì yên lặng.
Lúc trước khi Tô Vũ ở Nhân cảnh còn cần bọn nó, hiện tại Tô Vũ chẳng cần gì ở chúng nữa, bây giờ cái tên này mạnh đến đáng sợ, mà thế lực sau lưng hắn cũng rất cường đại.
Chín con Đại yêu, mạnh nhất là Sơn Hải lục trọng, yếu thì như Hỏa Nha cùng Bạch Ly vẫn chưa bước vào Lăng Vân, đều chỉ là Đằng Không cửu trọng.
Toan Nghê và Toản Sơn ngưu thì đã bước vào Lăng Vân, nhưng cũng mới chỉ là bước vào Lăng Vân.
Tô Vũ không khách khí, tự mình ngồi xuống đối diện mấy đầu Đại yêu, chậm rãi nói: “Huyết Nguyệt, ban đầu ta đã đáp ứng với ba vị, có thể cho các ngươi trở về Chư Thiên chiến trường! Lúc trước có một số bí mật bây giờ không còn coi là bí mật nữa, các ngươi có rời đi thì cũng không ảnh hưởng quá nhiều.”
Hắn đã từng đồng ý với ba đầu Đại yêu này trước trận chiến ở Tinh Lạc sơn, chúng nó ra tay giúp đỡ thì Tô Vũ liền thả chúng đi.
Sau này, bởi vì đám Đại yêu thấy được quá nhiều thứ, bao gồm cả thần văn, thần khiếu, chia tách pháp, cho nên hắn mới không thể thả cho chúng đi.
Hiện tại Tô Vũ lại không quá để ý những thứ này, hắn bình tĩnh nói: “Dù sao cũng quen biết nhau đã lâu, các vị lại từng ra sức vì Tô Vũ, các vị muốn đi thì ta sẽ tặng cho chút bảo vật, kết thúc đoạn ân oán này.”
Tô Vũ đang nói với ba đầu Sơn Hải Đại yêu, Huyết Nguyệt, Độc Nhãn, Cự Sơn.
Ba vị Đại yêu liền liếc nhìn nhau.
Chủng tộc của chúng không tính là quá yếu, Huyết Nguyệt đến từ Huyết tộc, Độc Nhãn đến từ Ma đồng tộc, Cự Sơn đến từ Sơn Địa Cự Nhân Tộc.
Đều là chủng tộc có vô địch trấn giữ!
Sơn Địa Cự Nhân Tộc còn có thể quy về Thái Cổ Cự Nhân tộc, bộ tộc này vẫn là thế lực Cổ tộc mạnh mẽ, thực lực cực kỳ cường đại.
Bản thể của Huyết Nguyệt tương tự như loài sói, hai mắt đỏ như máu, mang theo dáng vẻ hung hăng, thoạt nhìn là kẻ không dễ trêu, bất quá lúc này nó lại nhẹ giọng nói: “Đại nhân, nếu chúng ta rời đi, trở về bản tộc rồi bị cầm tù thậm chí cưỡng ép tìm tòi trí nhớ thì sao?”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Cái này ta không rõ, phải xem ý của chủng tộc các ngươi.
Dù bây giờ không có mấy người để ý tới các ngươi, nhưng nhiều ít gì vẫn có người biết các ngươi từng góp sức vì ta, nhất là chủng tộc của các ngươi nhất định sẽ quan tâm chú trọng.”
Con mắt to của Độc Nhãn cũng nhìn về phía Tô Vũ, buồn bã nói: “Ý của đại nhân là sau khi chúng ta rời khỏi nơi này, đại nhân sẽ không giúp chúng ta nữa?”
Tô Vũ gật đầu, “Không sai, ân oán kết thúc! Lúc trước khi các ngươi ra tay ta cũng đã nói ta có thể đưa các ngươi rời đi, thế nhưng, trước đó các ngươi cũng phạm phải tội ác, lần kia cũng chỉ là một giao dịch, không phải là toàn bộ.”
Ba đầu Đại yêu một mực yên lặng.
Giọng Cự Sơn nặng trĩu: “Vậy. . .
Đại nhân, chúng ta còn con đường nào khác không? Tỉ như đi theo đại nhân. . .”
Tô Vũ phì cười, “Theo ta? Các ngươi chắc chắn chưa? Bây giờ ta đang ở cổ thành, cổ thành không phải nơi bất luận kẻ nào cũng đều có thể tiến vào, tiến vào thì cũng không thể ở lại quá lâu, chẳng lẽ các ngươi lại ở ngoài thành trông cửa lớn? Còn nữa, hiện tại ta đắc tội với chư thiên vạn tộc, theo ta thì có ích gì? Chờ bị người ta đánh chết à?”
Đi theo mình. . . thực ra Tô Vũ không quá nguyện ý.
Không cần thiết!
Hiện tại hắn không dùng được chúng nó, kỳ thật chính hắn cũng từng bước khó khăn, ra khỏi thành đều phải ngụy trang, bọn gia hỏa này tưởng là đi theo mình thì sẽ rất tốt sao?
Sai!
Đi theo mình sẽ càng nguy hiểm hơn!
Cự Sơn rầu rĩ: “Nhưng chúng ta từng theo hầu đại nhân một quãng thời gian, vạn tộc đều biết, dù bản tộc không gây phiền toái thì có lẽ cường tộc như Thần Ma cũng sẽ xuống tay với chúng ta, muốn thử xem có thể biết một số bí mật của đại nhân từ chỗ chúng ta hay không, mặc dù chúng ta vốn không biết cái gì cả nhưng bên ngoài chưa chắc đã tin.”
Tô Vũ suy nghĩ hồi lâu bèn nói: “Ta có thể giúp các ngươi giới thiệu một chút, tỉ như gia nhập Đại Hạ phủ hoặc là các phủ khác, làm tọa kỵ của họ?”
“Đại nhân, chúng ta muốn theo ngài. . .”
Huyết Nguyệt nói một câu.
Tô Vũ bật cười, “Vì sao? Ta không có mị lực lớn như vậy đi! Cũng không có khí chất Vương bá.
Vì sao lại muốn theo ta?”
“Nghiêm chỉnh mà nói, hiện tại ta chỉ là Hoạt Tử nhân, ngày mai còn sống hay không cũng khó nói, đi theo ta thì địch nhân của ta đều là vô địch hay Nhật Nguyệt, muốn chết sao?”
Huyết Nguyệt trầm mặc một hồi, cuối cùng mở miệng nói: “Đại nhân vẫn cần chúng ta mà! Bây giờ Tinh Hồng cổ thành cũng không có thân tín của đại nhân! Tinh Hồng cổ thành chưa xây dựng vệ đội, chúng ta có thể gia nhập Tinh Hồng cổ thành, thủ vệ cổ thành cho đại nhân, xử lý những việc tạp vụ! Chúng ta đều là Sơn Hải, dù thực lực thấp nhưng vẫn có thể tuần tra, thủ vệ.”
Tô Vũ nhìn nó chăm chú, hắn yên lặng không nói gì cả.
Huyết Nguyệt bất đắc dĩ nói tiếp: “Đại nhân, kỳ thật chúng ta không còn lựa chọn nào khác, ngài để chúng ta trở về, trừ phi chúng ta lang thang khắp chư thiên, bằng không dù có về được bản tộc thì đại khái cũng sẽ bị giết chết! Chúng ta đã ở Nhân cảnh quá nhiều năm, bọn họ đều muốn truy tra thông tin về đa thần văn hệ, về Nhân tộc.
Tuy chúng ta không biết gì hết nhưng người bên ngoài sẽ không nghĩ thế!”
Tô Vũ nhắc nhở: “Tiến vào cổ thành thì phải hóa thành cư dân.”
“Đại nhân, cư dân cổ thành cũng không sao, chẳng qua là thực lực khó mà tiến thêm một bước, tiếp nhận thêm cả tử khí, giảm bớt thọ nguyên mà thôi.
Chúng ta cũng không có truy cầu gì lớn, Nhật Nguyệt vô địch đối với chúng ta là thứ chỉ có thể nhìn mà thèm!”
“Tối thiểu thì ở bên trong cổ thành chúng ta sẽ an toàn, không ai tùy tiện đi đánh giết một cư dân nhỏ nhoi.”
“Không sai. . .”
“Mà khi đại nhân có mặt ở cổ thành, chúng ta tin tưởng, đại nhân chắc chắn có thể giúp chúng ta gặp dữ hóa lành!”
“. . .”
Chương 1942: Lựa Chọn Của Mấy Đầu Đại Yêu (2)
Mấy vị Đại yêu ngươi một lời ta một câu, tất cả đều lựa chọn không rời đi, dù cho phải hóa thành cư dân.
Kỳ thật rời đi cũng là cửu tử nhất sinh.
Tốt xấu gì đã tu luyện đến Sơn Hải, đám Đại yêu không ngu xuẩn như vậy, chúng nó tiếp xúc với nhất hệ của Tô Vũ quá nhiều, tuyệt đối sẽ bị người để mắt tới, một khi trở về, dù bản tộc không giết bọn nó thì có lẽ cũng sẽ bị cường tộc uy hiếp để bản tộc giao chúng ra.
Khi đó mới thật sự là sống không bằng chết.
Thực tế Tô Vũ hơi ngạc nhiên trước lựa chọn của bọn nó, dựa theo tâm tư Tô Vũ thì dù có gặp nguy hiểm, hắn vẫn muốn tự do, không bị ai quản chế, thà lưu lãng tứ xứ cũng còn hơn là bị người ta nô dịch.
Lựa chọn của đám Đại yêu lại hoàn toàn khác biệt với suy nghĩ của hắn.
Hắn cho là mình nói thả chúng nó ra thì chúng sẽ rất xúc động, sẽ hết sức hưng phấn.
Tô Vũ yên lặng một hồi, cuối cùng quyết định: “Nếu các ngươi đã quyết lựa chọn như vậy thì ta cũng không ngăn cản, muốn hóa thành cư dân thì cũng tùy các ngươi, chẳng qua là hứa hẹn khi trước xem như ta đã hoàn thành, chỉ là các ngươi không muốn mà thôi!”
Ba đầu Đại yêu bất đắc dĩ, không nói gì thêm.
Trở về ư?
Mấy chục năm rồi!
Hiện tại bản tộc như thế nào cũng không có ai biết, có lẽ địch nhân của mình đã sớm đắc thế!
Bây giờ đi về mà lại hoàn toàn không hay biết gì thì đó mới thật sự là muốn chết.
Bị giam giữ ở Nhân cảnh nhiều năm như vậy, lại còn bị Hồng Đàm rút máu quá lâu, chúng nó đều đã thương tổn căn cốt, muốn tấn cấp Nhật Nguyệt là điều vô vọng, như vậy chi bằng gia nhập cổ thành còn hơn.
Tối thiểu thì nơi đó an toàn!
Ba đầu Sơn Hải Đại yêu đã đưa ra lựa chọn, Tô Vũ nhìn về phía sáu con tiểu yêu còn lại.
Ở đây Thủy Nhân là kẻ có thực lực mạnh nhất, bây giờ nó đã là Lăng Vân bát trọng tiếp cận cửu trọng, nó sớm là Lăng Vân cao trọng từ lâu, trước đây khi được thả ra, kỳ thật nó và Ảnh Tử đã khôi phục thương thế rất nhiều, đều nhờ vào truyền thừa chi hỏa của Tô Vũ.
Lúc này, Thủy Nhân hóa thành hình người, thanh âm êm dịu nói: “Đại nhân, ta cũng nguyện ý lưu lại.”
Ảnh Tử liền tiếp lời: “Thuộc hạ cũng vậy!”
Tô Vũ hơi hơi nhíu mày, lại nhìn sang bốn vị kia, Bạch Ly và Hỏa Nha đều vội vàng nói: “Thuộc hạ nguyện ý lưu lại!”
Tô Vũ vẫn cảm thấy ngạc nhiên với lựa chọn của bọn nó.
Hắn lại nhìn qua Toan Nghê và Toản Sơn ngưu, hai tên này hết ăn lại nằm, đại khái chưa từng nghĩ đến việc bỏ chạy, Toan Nghê bỗng lên tiếng hỏi: “Đại nhân… ngài thật sự đồng ý thả chúng ta đi sao?”
“Ừm?”
Toan Nghê nghe thấy giọng điệu này thì run lẩy bẩy: “Đại nhân không đồng ý thì thôi vậy.”
“Ngươi muốn đi à?”
Toan Nghê thấy hắn không sinh khí, yên lặng một hồi mới mở miệng nói: “Muốn đi! Ta không muốn hóa thành cư dân, ta là thiên tài của Toan Nghê tộc, nếu đại nhân không ngăn trở thì ta muốn rời đi. . .”
“Sợ ta ăn ngươi à?” Tô Vũ trêu chọc.
Toan Nghê yên lặng lắc lắc cái đầu to lớn, “Không phải, ta ưa thích tự do tự tại dạo chơi ở Chư Thiên chiến trường, tuy ta sợ chết, nhưng năm đó ta đã từng tranh phong với thiên tài chư thiên, bây giờ ta không muốn làm thủ vệ!”
Tô Vũ thật sự có điểm ngoài ý muốn, nhưng vẫn có thể lý giải được. 20 năm trước, Toan Nghê đã từng tham dự chuyến đi tới Tinh Vũ phủ đệ, đối với các chủng tộc khác, nếu không phải thiên tài thì rất khó chiếm được cơ hội vào đó.
Mặc dù lựa chọn của Toan Nghê khiến Tô Vũ hơi ngạc nhiên, nhưng ngẫm lại thì rất hợp tình hợp lý.
Ban đầu cái tên này vẫn còn giãy giụa, gầm thét, lần đầu khi Tô Vũ tiến vào mật thất dưới đất thì đã bị Toan Nghê hấp dẫn tầm mắt.
Những ngày qua mặc dù nó đáng yêu như sủng vật nhưng trên thực tế nó không phải sủng vật, mà là thiên tài hiếm thấy của Toan Nghê nhất tộc, nó còn từng giết đệ tử của Diệt Tằm vương, đối phương là đồ đệ của vô địch mà đều không giết được nó.
Tô Vũ khẽ gật đầu, “Được! Dù ngươi không ra sức nhiều, bất quá về sau cũng coi như đàng hoàng, chẳng qua là. . .
Gặp nhau rồi thì ta vẫn nên nhắc nhở ngươi một câu, cẩn thận một chút!”
“Đa tạ đại nhân thành toàn!”
Toan Nghê nói lời cảm tạ, trong mắt tràn đầy khát vọng, “Đại nhân, ta thật sự phải đi, còn xin đại nhân thứ lỗi! Mặt khác, tên ta không phải Toan Nghê, Toan Nghê là tên gọi của chủng tộc, tên thật của ta là Cổ Bác Khải Ngượng. . .”
“Biết rồi, Toan Nghê!”
Tô Vũ gật đầu, cái tên gì rác rưởi quá vậy, cả một đống lớn dài ngoằng, vẫn nên gọi Toan Nghê thì hơn.
Toan Nghê im lặng!
Sau đó nó lựa chọn từ bỏ, tùy ý ngươi vậy.
Bên cạnh, Toản Sơn ngưu cũng ngu ngơ nói: “Đại nhân, ta và Toan Nghê huynh đã hẹn nhau cùng đi hành tẩu chư thiên, nếu đại nhân không có ý kiến thì ta muốn đi với Toan Nghê!”
Tô Vũ bật cười, “Hai ngươi thế mà cũng sinh ra giao tình rồi? Toan Nghê ăn thịt, ngươi không sợ nó ăn ngươi à?”
“Hắc hắc. . .”
Toản Sơn ngưu cười to, không nói gì.
Hai gia hỏa này lựa chọn rời đi vẫn khiến người ta ngạc nhiên, dĩ nhiên, Tô Vũ cũng không quá để ý, hai vị Lăng Vân không tính quá yếu, tại Chư Thiên chiến trường chỉ cần cẩn thận một chút thì cũng chưa chắc sẽ gặp nguy hiểm lớn gì.
Tô Vũ gật đầu, “Ta sẽ an bài người đưa các ngươi rời đi. . .”
Toan Nghê khẩn trương nói: “Không cần làm phiền đại nhân, sau khi trời tối, ta và Toản Sơn ngưu sẽ tự mình độn địa ra khỏi thành, nhảy vọt qua Đông Liệt cốc, tiến vào Dục Hải bình nguyên, rời khỏi đông bộ chiến khu!”
“Vậy tùy các ngươi!”
Hai đầu Đại yêu nhẹ nhàng thở ra, chúng thật sự chỉ sợ Tô Vũ không vui.
Ngoại trừ hai đứa chúng nó, đám còn lại đều không nguyện ý rời đi, đối với lựa chọn của chúng thì đám Đại yêu khác cũng không nói gì.
Mỗi người đều có lựa chọn riêng, tuổi của Toan Nghê cùng Toản Sơn ngưu không lớn, lại đều là thiên tài bản tộc, thương thế cũng gần như hoàn toàn khôi phục, thời gian bị giam giữ so với kẻ khác không dài bằng, lúc này chúng muốn đi cũng là lẽ thường.
Chương 1943: Học Lỏm Đi!
Chờ Tô Vũ trở lại trong hoa viên, Ngô Lam vừa thảo luận cùng Bạch Phong xong, thấy Tô Vũ tới thì nàng hiếu kỳ hỏi: “Có phải có Đại yêu lưu lại đúng không?”
“Ừm.” Tô Vũ gật gật đầu, cười nói: “Ngươi đoán xem là ai lựa chọn rời đi?”
“Toan Nghê!” Ngô Lam trả lời chắc chắn.
Tô Vũ hơi ngạc nhiên, “Làm sao ngươi biết?”
Ngô Lam cao ngạo nhìn thoáng qua Tô Vũ, việc này mà cũng nhìn không ra?
“Toan Nghê tu luyện nghiêm túc nhất, cũng là đứa ăn nhiều nhất, ăn đến nỗi tiêu hóa không tốt mà còn tiếp tục ăn, kỳ thật là vì nó muốn đi nên mới cố gắng khôi phục thương thế.
Có sủng vật nhà ai thực lực cường đại, mỗi lần đều ăn như kiểu có bữa trước không có bữa sau thế kia? Rõ ràng là nó muốn ăn nhiều được bữa nào hay bữa ấy, ta đã từng nghiên cứu rồi, sủng vật nuôi trong nhà sẽ không phàm ăn, bởi vì mỗi ngày đều có chủ nhân chăm sóc.
Chỉ có những sủng vật lang thang thấy đồ ăn thì mới điên cuồng, ăn cho no chết mới thôi, bởi vì ăn một bữa nay chưa chắc đã có bữa tiếp theo.
Ăn một bữa no thì chúng nó có khả năng không cần ăn trong nhiều ngày kế tiếp!”
“. . .”
Tô Vũ ngoài ý muốn, không khỏi khen ngợi: “Giỏi thật, ngươi đúng là cái gì cũng nghiên cứu, lần này ngươi nói không sai, Toan Nghê vẫn giữ được dã tính.
Kỳ thật, ta cũng tò mò muốn xem cái tên này rời đi thì có thể tạo ra danh tiếng gì không.”
Ngô Lam không bận tâm chuyện đó, nàng chỉ thuận miệng nói một chút mà thôi, rất nhanh bèn hỏi: “Cục lông nhỏ đâu?”
“Ở đây!”
Tô Vũ lôi Cục lông nhỏ ra, Cục lông nhỏ thấy Ngô Lam thì hết sức mừng rỡ, nhưng sau đó lại lâm vào thất vọng, nó đi theo Tô Vũ, được ăn đủ thứ ngon vật lạ, hiện tại nhìn tiểu Hương Hương mà chính nó nuôi thì lại thấy không quá thơm nữa!
Ngô Lam coi nó là sủng vật, nó coi Ngô Lam là thứ nó nuôi trồng, nhưng hiện tại Ngô Lam mới Đằng Không, Cục lông nhỏ nhìn không thuận mắt lắm.
Ngô Lam sao có thể đoán được tâm tư của nó, nàng nhìn kỹ Cục lông nhỏ, đoạn hỏi: “Đây là Thái Tử của Phệ Thần tộc à? Ta ở Nhân cảnh có nghe mọi người nói Phệ Thần tộc có hai vị Bán Hoàng mạnh mẽ đáng sợ, nhưng sao trông cái tên này có vẻ rất yếu vậy?”
Tô Vũ im lặng, người ta tốt xấu gì cũng đến Sơn Hải cảnh rồi!
Không tính là quá yếu mà.
Ngô Lam lấy tay bắt lấy Cục lông nhỏ, nó cũng không phản kháng, mặc cho nàng xoa xoa nắn nắn toàn thân mình, Ngô Lam nắm lấy nó lật trên lật dưới nhìn một hồi, sau đó mới nói: “Vẫn không thể rút ra tinh huyết sao? Tinh huyết của bộ tộc này hẳn là rất mạnh mẽ! Có thể cho ta mượn nó mấy hôm không?”
Ngô Lam giải thích: “Gần đây ta đang nghiên cứu vấn đề ý chí lực và kỹ thuật tinh luyện! Cái tên này có thể thôn phệ ý chí lực và biển ý chí, Tô Vũ, nó rất trọng yếu! Nó có khả năng thu thập ý chí lực hỗn tạp, tương đương với một cái máy thu thập! Thông qua việc nó thu thập, chúng ta lại tiến hành tinh luyện thì có thể lọc được ý chí lực hỗn tạp rồi!”
Cục lông nhỏ phồng to thân thể tỏ vẻ ta đang rất phẫn nộ.
Ta không làm được!
Ngô Lam nhéo nhéo đầu của nó, mừng rỡ nói: “Nhất định là nó có thể, Tô Vũ, có muốn thử một chút không? Ý chí lực tinh thuần là nhu cầu lớn của Văn Minh sư, thế nhưng thứ này rất hiếm có ở chư thiên vạn giới! Bao gồm cả ngươi, ngươi cũng cần để uẩn dưỡng thần văn, tấn cấp Sơn Hải, hợp khiếu, mở rộng biển ý chí. . .
Mọi việc đều cần một lượng ý chí lực lớn, ngươi có những bảo vật đó sao?”
Tô Vũ lắc đầu, nói thật, hắn rất ít khi gặp bảo vật mang theo hàng loạt ý chí lực tinh thuần, chỉ khi chư thiên ban thưởng thì mới gặp qua mấy lần.
Thiên Nguyên khí, thiên địa huyền quang, Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch. . .
Những bảo vật này đều có thể khôi phục ý chí lực, thế nhưng đều không phải là vật chuyên nhằm vào ý chí lực, cho nên thân thể Tô Vũ tiến bộ rất nhanh, nhưng ý chí lực lại rất bình thường.
Tâm tình Ngô Lam càng thêm tốt, “Vậy thì được rồi, trước cho ta mượn Cục lông nhỏ mấy ngày, chờ Bạch gia gia tới thì ta trả lại ngươi, ta cần nó giúp ta hoàn thành thí nghiệm! Có nó ở đây thì những ý chí lực rải rác đều có thể bị thu thập! Nó sẽ thu được rất nhiều ý chí lực hỗn độn, không cần dụng cụ đi thu thập thêm nữa, có thể tiết kiệm hàng loạt chi phí đó!”
Cục lông nhỏ phẫn nộ hét: “Ta là Phệ Thần Thái Tử!”
Nó không phải là tên nhặt ve chai!
“Ừ ừ!”
Ngô Lam qua loa gật đầu, ngươi là Thái Tử, ta lại không nói ngươi không phải mà, tiểu gia hỏa kỳ quái, cứ như ta không biết gì ấy.
Ngươi là Phệ Thần Thái Tử, vậy thì sao?
Bán Hoàng sẽ tới đánh ta chắc?
Trước kia ta bóp bóp nhéo nhéo ngươi đủ kiểu thì Bán Hoàng nhà ngươi cũng có xuất hiện đâu.
Ngô Lam không để ý tới Tô Vũ, nàng hô to: “Bạch lão sư, mau tới đây, ta tìm được dụng cụ thí nghiệm rồi, nhất định tiểu tử này sẽ giúp chúng ta thu thập ý chí lực. . .”
Nói xong, nàng nắm lấy Cục lông nhỏ chạy đi mất.
Tô Vũ bật cười, thấy Cục lông nhỏ giãy giụa, ai oán nhìn mình thì chỉ khoát khoát tay, truyền âm nói: “Giúp nàng ta thí nghiệm mấy ngày đi, nếu thật sự có thể tinh luyện ý chí lực thì ngươi lén ăn vụng một ít, đây chính là cuộc mua bán lớn, thành công rồi về sau ngươi sẽ không thiếu ý chí lực.
À phải, ngươi nhớ tự học trộm kỹ thuật đi, xem xem có thể tự tinh luyện được không!”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt Cục lông nhỏ sáng lên!
Đúng rồi!
Kỹ thuật tinh luyện ý chí lực!
Nếu nó học được thì không cần phải ăn vụng của Tô Vũ, về sau ngày ngày đi hút ý chí lực tán loạn, vạn giới có rất nhiều thứ này, rất nhiều nơi đều tràn lan hàng loạt ý chí chi văn hỏng, hoặc là trên chiến trường cũng có đầy ý chí lực hỗn độn.
Tinh luyện rồi có thể hấp thu, sử dụng, đây chính là cuộc mua bán lớn.
Nghĩ thế, ục lông nhỏ không kháng cự nữa, ngoan ngoãn theo sát Ngô Lam, nó chỉ ước gì Ngô Lam thí nghiệm nhiều thêm chút, nó muốn học trộm kỹ thuật!
Ban đêm, Toan Nghê và Toản Sơn ngưu lợi dụng thuật độn thổ rời đi.
Tô Vũ không ngăn cản, dĩ nhiên hắn cũng tới tiễn.
Điều duy nhất mà hắn làm là đưa cho chúng ít Thiên Nguyên khí, thứ này sẽ có trợ giúp cho chúng, những thứ khác thì bản thân Tô Vũ cũng không có nhiều, dĩ nhiên hắn còn cho bọn họ thêm một ít tinh huyết Nhật Nguyệt, không nhiều lắm, mỗi đầu Đại yêu được 5 giọt.
Về phần hai tên này muốn đi đâu, muốn làm gì, về sau như thế nào. . .
Tô Vũ không hỏi, cũng không quan tâm.
Mỗi người đều có chí riêng!
Đại yêu hay tiểu yêu thì cũng đều như thế!
Đối với lựa chọn của hai vị này, Tô Vũ cũng không hề thấy thất vọng, chư thiên vạn giới hết sức đặc sắc, không phải cứ đi theo mình mới là lựa chọn chính xác.
Chương 1944: Vô Địch Thương Thảo
Ban đêm, Tô Vũ tiếp tục thảo luận thần văn và công pháp cùng các vị sư trưởng.
Tỉ như truyền thụ một số công pháp của đa thần văn hệ mà Tô Vũ không biết, chẳng hạn như
《
Trấn sơn quyền
》
,
《
Uẩn thần quyết
》
.
Trong đại điện, mọi người nghiên cứu và thảo luận, hăng say học tập lẫn nhau.
Giống như quay lại thuở còn đến trường!
Thảo luận một hồi, trong lúc giải lao, Liễu Văn Ngạn bỗng nói: “Lần này Liễu Thành cũng sẽ tới Tinh Vũ phủ đệ!”
Tô Vũ bèn hỏi: “Ngoại trừ lão sư ta thì còn có ai đi nữa?”
Liễu Văn Ngạn đáp: “Đều đi hết!”
“Đều đi cả ư?”
Tô Vũ ngoài ý muốn, Liễu Văn Ngạn mỉm cười gật đầu, “Ta và đám Hạ Vân Kỳ đều chưa từng vào đó, bởi vì chúng ta sớm đã bị phế đi.
Hồng Đàm cũng chưa vào lần nào, chỉ có Trần Vĩnh đã từng tới một lần, lần này thì y không đi, y sẽ lưu lại trông coi Liễu Thành với Liễu đại bá.
Những người còn lại đều sẽ đi xem xem liệu có thể tìm được cơ hội gì hay không.”
Tô Vũ cau mày, “Lão sư, các ngài đều đi… Tinh Vũ phủ đệ thần kỳ như vậy sao? Ngoại trừ bảo vật, chẳng lẽ còn có những vật khác? Nếu là bảo vật để tu luyện thì ta còn có không ít. . .”
Liễu Văn Ngạn cắt ngang lời hắn: “Không phải vấn đề bảo vật, một số thời khắc, bảo vật tu luyện không phải vạn năng! Chúng ta còn cần cơ duyên, cần cảm ngộ, cần lĩnh ngộ, cần chiến đấu! Mà Tinh Vũ phủ đệ sẽ có một số khu vực đặc thù, ví dụ như lĩnh vực thời gian, ví dụ như gia tốc hay nhiều nơi khác. . .
Đây đều là thứ mà chúng ta cần! Bây giờ vạn giới thoạt nhìn hòa bình, kỳ thật ta cảm thấy cuộc chiến chư thiên không còn xa nữa! Không sớm thì muộn cũng sẽ bùng nổ đại loạn! Mà thực lực đa thần văn hệ lại quá yếu!”
“Ta không có thần văn của sư phụ thì cũng chỉ là một vị Nhật Nguyệt tam trọng, thực lực như vậy không đủ để chấn nhiếp những người khác! Thừa dịp bây giờ không có nhiều người quản chúng ta, phải kịp thời mạnh lên!”
Tô Vũ chần chờ nói: “Danh ngạch này. . .”
Liễu Văn Ngạn đáp: “Tìm Tam đại để đòi đấy.
Ông ấy có danh ngạch! Gần nhất ông ấy thường xuất hiện gần Liễu Thành, bởi vì Vạn phủ trưởng rời đi nên có lẽ ông ấy cảm thấy thiếu nợ chúng ta. . .
Thật ra đâu cần phải như thế! Mỗi người đều có lựa chọn của mình, không cần áp đặt lên kẻ khác, ông ấy ngủ đông tại Liệp Thiên các nhiều năm là để chuẩn bị cho chứng đạo.
Khi sư phụ ta chết thì ông ấy cũng không có cơ hội tham dự, sau này đã lỡ ngủ đông lâu rồi nên đành lựa chọn tiếp tục ngủ đông mãi.
Kỳ thật đó cũng là chuyện thường tình!”
Liễu Văn Ngạn thở dài: “Ta không trách ông ấy, vốn dĩ ta còn chẳng quen biết Tam đại, mặc dù ông ấy là sư tổ của ta nhưng trước đó chúng ta chưa từng gặp mặt.
Bất quá, lần này ông ấy chứng đạo thành công, có lẽ sẽ cảm thấy thua thiệt chúng ta! Đã như vậy thì cứ cầm lấy danh ngạch, xem như kết thúc hết thảy mọi chuyện, để ông ấy an tâm một chút!”
Huyền Giáp!
Tô Vũ không biết Nam Vô Cương, nhưng hắn đã ở chung với Huyền Giáp một đoạn thời gian, khi đối phương là Huyền Giáp, Tô Vũ còn thích trêu chọc kích thích vài câu.
Sau này khi đối phương bại lộ thân phận chân thật, lẽ ra Tô Vũ vẫn có thể liên hệ với ông.
Hiện tại hắn còn mang theo mặt nạ Huyền Cửu, Huyền Giáp là cấp trên trực tiếp của hắn, thế nên chỉ cần hắn muốn thì vẫn có thể liên hệ được với ông.
Nhưng Tô Vũ chưa một lần liên lạc lại.
Nghe Liễu Văn Ngạn nói vậy, Tô Vũ bèn đáp: “Cũng tốt! Vốn ta còn muốn tranh thủ ít danh ngạch từ chỗ cổ thành cho mọi người, nhưng lão sư đã có thì ta không cần để tâm nữa.
Để ông ấy ‘trả nợ’ cho an tâm đi, đôi bên không quen thân nhau, ông ấy cũng không cần thiết làm gì vì chúng ta, ta thấy Vạn phủ trưởng vốn cũng không để ý lựa chọn của ông ấy, chẳng qua là chú ý tới thái độ của Vân Trần mà thôi.”
Nguyên Thủy giáo chủ.
Vân Trần!
Đại sư huynh của Vạn Thiên Thánh. . . trên thực tế cũng chính là lão sư của ông.
Có lẽ Vạn Thiên Thánh chỉ thất vọng về Vân Trần, còn về phần Tam đại thì ông không có mấy cảm xúc.
Bởi vì trăm năm trước Tam đại đã lựa chọn che giấu chính mình, tiến nhập Liệp Thiên các, khi ấy Vạn Thiên Thánh còn chưa được sinh ra.
Trong cuộc chiến ở Nam Nguyên, Vạn Thiên Thánh vẫn luôn tỏ thái độ lãnh đạm với Vân Trần và Tam đại, đa phần vẫn là vì nhằm vào Vân Trần.
Vân Trần trở thành Nguyên Thủy giáo chủ chưa quá lâu.
Liễu Văn Ngạn thở dài, “Vạn phủ trưởng. . .
Thôi được rồi, không nói tới ông ấy, vị sư thúc này có thực lực rất mạnh, hiện tại cũng không biết ra sao rồi.”
Nói đến đây, Liễu Văn Ngạn lại dặn dò: “Ngươi chờ Bạch gia gia tới thì rời đi ngay, ở đây lâu không phải chuyện tốt.”
Tô Vũ hiểu rõ, hắn biết mọi người đều lo lắng cho mình.
Mà trong lúc Tô Vũ chờ đợi Bạch lão gia tử đến.
Trên Thiên hà đảo gần Tinh Hồng cổ thành, người càng ngày càng nhiều.
Phân chia danh ngạch!
Lần này vạn tộc muốn chính thức xác định vấn đề phân chia danh ngạch cụ thể bao nhiêu hay khi nào thì tiến vào Tinh Vũ phủ đệ.
Miễn cho khi phủ đệ mở ra, vì tranh đoạt danh ngạch mà lại bùng nổ đại loạn.
Khi đó, thiên tài vạn giới sẽ hội tụ.
Một khi đại loạn bùng nổ, vô địch chinh chiến, các thiên tài sẽ không cách nào trốn thoát một kiếp.
Minh Quang thành.
Lần trước nơi này bị Đại Hạ vương dùng một đao cắt thành hai nửa, bây giờ đã dần khôi phục, bất quá phủ thành chủ đã không còn thuộc về Minh Quang điểu nhất tộc nữa mà là bị mấy đại cường tộc chiếm đoạt.
Việc phân chia danh ngạch sẽ được diễn ra ở chỗ này.
Vốn dĩ các năm trước, việc phân chia được tiến hành ở Cửu Tinh đảo.
Đáng tiếc, Cửu Tinh đảo đã trở thành dĩ vãng, cũng không ai nguyện ý vào cổ thành để thương thảo.
Phủ thành chủ được xây dựng thêm rất lớn.
Các đại cường tộc đều góp sức cải tạo phủ thành chủ.
Tiểu cung điện nằm khắp nơi, được xây quay quanh một vòng, hình thành hình vành khuyên, điều này cũng có lợi cho việc thảo luận phân phối danh ngạch sắp tới.
Bộ tộc có vô địch đều có thể tham dự vào việc tranh đoạt danh ngạch.
Bộ tộc không có vô địch trấn giữ thì có thể lựa chọn phụ thuộc vào đại tộc, hoặc là nghĩ biện pháp đi theo lối đặc thù.
Lối đi đặc thù mở ra cũng là để cho tiểu tộc có được cơ hội, miễn cho các tiểu tộc triệt để tạo phản.
Lúc bấy giờ đã có mấy vị vô địch đến tham dự.
Trong cung điện to lớn, các vị vô địch cũng không tụ tập một chỗ, mà là đợi trong đại điện của tộc mình, bất quá họ muốn nói chuyện với nhau đều rất dễ dàng.
Có vô địch lên tiếng”Rốt cuộc có mời tòa thành cổ bên kia không? Cổ thành tuy có Vĩnh Hằng, nhưng mà Vĩnh Hằng ở cổ thành cũng không phải là Vĩnh Hằng của chủng tộc. . .”
“Vẫn nên mời đi! Bằng không Tô Vũ sẽ đến quấy rối.”
“Hắn dám! Hắn mà quấy rối thì vạn tộc sẽ cùng hợp lại tru diệt!”
“Đừng nói những thứ vô dụng này làm gì, đã chết không ít Vĩnh Hằng rồi mà ngươi vẫn còn chưa tỉnh ra sao? Cổ thành có thực lực mạnh mẽ, ngươi cảm thấy những Vĩnh Hằng của tiểu tộc nguyện ý vì một vài danh ngạch không thuộc về chúng mà chinh chiến với cổ thành à? Cái gọi là vạn tộc cùng tru diệt, cuối cùng vẫn là do mấy cường giả chúng ta ra tay, phải chết bao nhiêu người mới có thể bình định cổ thành? Nếu thật sự giết những tượng đá thượng cổ kia, Tử Linh giới vực lại nhập cảnh thì phải làm sao?”
“Vậy thì hãy lừa gạt Tô Vũ tới, giết Tô Vũ xong hết thảy tự nhiên được giải quyết!”
“. . .”
Các vị vô địch còn đang thương thảo xem nên mời hay là không mời.
Nếu Tô Vũ tới, có lẽ. . . họ có thể giết chết hắn.
Bất quá với tính cách gian manh của Tô Vũ thì chưa chắc đã cho bọn họ cơ hội.
Một lát sau, Thần vương tóc trắng của Thần tộc lên tiếng: “Vẫn nên mời đi, miễn cho hắn lại gây phiền toái! Vả lại cho cổ thành một ít danh ngạch cũng chẳng sao, nếu cổ thành không có thì chúng ta cũng khó mà xác định xem liệu Tô Vũ có muốn tiến nhập Tinh Vũ phủ đệ hay không.
Ở cổ thành, chúng ta không thể đụng vào hắn, nhưng một khi hắn vào trong Tinh Vũ phủ đệ rồi thì chẳng là cái thá gì!”
“Cũng đúng!”
Chương 1945: Có Tinh Nguyệt Ở Đây, Ta Không Chết Được
Một đám vô địch thương lượng một hồi, chợt có người hỏi: “Nhân tộc thì sao?”
“Trước đó chúng ta đã đáp ứng cho Nhân tộc danh ngạch, bất quá danh ngạch ban đầu mà Nhân tộc có được còn phải xem năng lực của họ, lần này có 6 tộc có sinh linh tấn cấp Vĩnh Hằng, đều phải được phân chia một chút! Mặt khác, năm nay Liệp Thiên các cũng tham dự, phải chia thêm ra một phần. . .”
“Phệ Thần cổ tộc thì thế nào?”
“Chúng sẽ đòi danh ngạch ư?” Có người cười nói: “Bộ tộc này còn được mấy vị chứ?”
Cái này thì không cần cân nhắc!
Không có ý nghĩa gì cả.
Mọi người gật đầu, rất nhanh lại có người lên tiếng: “Nghe nói gần đây không ngừng có cường giả tiểu tộc bị tiêu diệt, có ai chú ý tới việc này không?”
“Ta không quan tâm những chuyện này!”
Các vị vô địch đều không thèm để ý đến, chết thì chết thôi, ai mà thèm quan tâm sống chết của bọn hắn?
“Vậy chuyến đi đến Tinh Vũ phủ đệ năm nay vẫn theo quy củ cũ, trước hết giết Nhân tộc, sau lại đoạt bảo vật?”
“Dĩ nhiên!”
“Nhân tộc nhất định phải bị áp chế!”
“Tin tức về Cửu Diệp thiên liên đã bị truyền ra ngoài, rất có thể Nhân tộc sẽ cử nhiều cường giả đến, thậm chí là Vĩnh Hằng tự mình tham dự vào, vậy nên tốt nhất hãy xác định cụ thể số lượng danh ngạch đã rồi lại nói.
Sắp xếp xem ai đối phó với người nào, đừng để mập mờ không rõ ràng, chúng ta phải nắm rõ Nhân tộc có cường giả nào tiến vào, chuẩn bị nhắm vào kẻ đó!”
“Liệp Thiên các cũng là những kẻ dã tâm bất tử, tin tức về Cửu Diệp thiên liên hẳn là do bọn hắn truyền đi, khả năng là có liên quan tới bộ trưởng Thiên bộ, chúng muốn mò cá trong ao, chiếm lấy Cửu Diệp thiên liên giúp lão ta tấn cấp Bán Hoàng!”
“. . .”
Các vị cường giả thương lượng hồi lâu.
Cường giả Nhân tộc còn chưa đến.
Dưới tình huống bình thường, những việc này đều là do mấy tộc Thần Ma Tiên Long chủ đạo, dù Nhân tộc có mạnh mẽ tới đâu thì cũng sẽ bị gạt bỏ ra bên ngoài.
Qua một thời gian, có vô địch truyền âm bốn phương, “Người đâu, đưa thư mời tới các tộc!”
Từng đạo thư mời bắn ra, rơi vào tay các vị cường giả.
Mời các tộc tới tụ hội, tham dự việc phân bổ danh ngạch, thuận tiện nhìn xem có thể giải quyết mối phiền toái như Tô Vũ hay không.
Chốc lát sau, lại có vô địch lên tiếng: “Đưa tin khắp bốn phương, nếu có người phát hiện Vạn Thiên Thánh thì có thể mời ông ta gia nhập hội nghị lần này, không ngăn cản ông ta tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, có lẽ Cửu Diệp thiên liên cũng có trợ giúp cho ông ấy!”
Vạn Thiên Thánh xuất hiện là tốt nhất!
Tìm cơ hội xử lý luôn gia hỏa này, mặc dù bây giờ ông đã trốn khỏi Nhân tộc nhưng ông cũng không tính là phản đồ của Nhân tộc.
Mọi người lại không ngốc, Vạn Thiên Thánh đánh giết những Sơn Hải Nhật Nguyệt đó chưa chắc là vì làm suy yếu thực lực Nhân tộc.
Trên thực tế, bởi vì Vạn Thiên Thánh giết những người kia, hiện tại Nhân tộc lại có dấu hiệu hòa bình êm ấm.
Trong khi cường tộc như Thần Ma lại ‘dung túng’ Nhân tộc hưởng thụ nhiều năm thái bình, trên thực tế chính là vì để họ một mực tranh chấp nội bộ.
Hiện tại thì hay rồi, bởi vì Vạn Thiên Thánh nên loại tranh chấp nội bộ ấy triệt để biến mất, tối thiểu thì tình hình Nhân tộc lúc bấy giờ xem như khá yên bình, không có mấy người dám đứng ra gây sự.
Vô số vị cường giả cầm thư mời trong tay, bay ra khắp bốn phương tám hướng, bay về các tiểu giới.
Họ đi mời cường giả các phương tới tham dự!
Danh ngạch xác định xong thì đại khái cũng là lúc Tinh Vũ phủ đệ mở ra, họ sẽ chuẩn bị lên đường.
Mà ngày hôm ấy, Tô Vũ cũng chờ được Bạch gia lão gia tử.
Một vị lão nhân ốm yếu tựa như nến tàn trong gió.
Đi trên đường mà cũng run run rẩy rẩy lợi hại.
Sơn Hải cửu trọng!
Tô Vũ là người cảm ứng bén nhạy, vừa thấy được lão gia tử thì hắn đã thấy chấn động, Sơn Hải cửu trọng?
Đúng, cảnh giới là như thế!
Nhưng khí tức mơ hồ truyền tới từ người lão gia tử lại khiến cho người ta thấy tim đập nhanh, Nhật Nguyệt tam trọng như Liễu Văn Ngạn trông thấy đối phương mà cũng thoáng có cảm giác run sợ, lão đầu tử này rốt cuộc đã hấp thu bao nhiêu nguyên khí?
Cảm giác như tùy thời sẽ nổ tung!
Một khi nổ tung, chỉ sợ còn đáng sợ hơn cả Nhật Nguyệt thông thường tự bạo.
Trong phủ thành chủ, Bạch Phong dìu đỡ đối phương, lão gia tử nhìn quanh một vòng rồi nhìn về phía Tô Vũ, ánh mắt lão hơi khác thường, rất lâu sau lão mới thở dài, “Ngươi cũng mở khiếu rồi, bất quá cảm giác không giống nhau lắm, có vẻ ngươi đã bị thứ gì đó phong tỏa. . .”
Tô Vũ gật đầu, lão gia tử cũng là người cảm ứng nhạy cảm, có thể là vì họ đều mở Dương khiếu.
Dù Tô Vũ đã được lão Quy hỗ trợ phong tỏa thì đối phương vẫn nhìn ra được.
“Aii, ngày đó cũng là do ta bị quỷ ám, còn tưởng rằng ngươi chỉ muốn nghiên cứu chứ không phải tự mình mở ra, kết quả. . .
Ngươi lại mở thật, ta không nên cho ngươi quyển sách kia mới phải!”
Bạch lão gia tử lắc đầu, lão thông qua Bạch Tuấn Sinh đưa sổ tay cho Tô Vũ, chẳng qua là hi vọng hắn có thể nghiên cứu ra biện pháp khắc chế.
Tô Vũ thì ngược lại, biết rõ nguy hiểm mà vẫn mở Dương khiếu ra.
Một khi mở xong thì quả thực là chẳng khác nào muốn chết.
Tô Vũ mỉm cười, lão gia tử quá coi thường ta.
Ta cũng không muốn chết!
Có Tinh Nguyệt ở đây, trước khi tử khí triệt để bao trùm ta thì ta sẽ không chết được.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










