[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 355 : Liễu Văn Ngạn, Ngươi Là Phản Đồ! (c1771-c1775)
❮ sautiếp ❯Chương 1771: Liễu Văn Ngạn, Ngươi Là Phản Đồ!
Liễu Văn Ngạn bất đắc dĩ thở dài, “Được, các ngươi lại đây, chỉ có 8 người các ngươi có tư cách xem, những người khác… Không có tư cách.”
Vương Hướng chần chờ, quát: “Ngươi lấy ra đi!”
Liễu Văn Ngạn bất đắc dĩ, một lát sau, trên tay ông hiện ra một viên thần văn.
Nó không dao động, không có biến hóa kinh thiên động địa, chỉ an tĩnh lơ lửng trong tay ông.
Tất cả mọi người duỗi dài cổ.
Ánh mắt mấy người Vương Hướng khẽ động, bọn họ liếc nhìn nhau, không hề do dự đều lao về phía Liễu Văn Ngạn.
Bọn họ không nghĩ quá nhiều, bởi vì Liễu Văn Ngạn là một người phân rõ phải trái, chỉ là con mọt sách…
Nhưng chỉ có bọn họ cho rằng như vậy mà thôi.
Có ánh mắt cường giả vạn tộc lóe lên.
Nơi xa, bên cạnh Ma Đa Na, có người hỏi: “Ma Đa Na, Liễu Văn Ngạn thật sự sẽ cho bọn họ sao?”
Ma Đa Na liếc nhìn, “Ngươi cảm thấy thế nào?”
“Ta cảm thấy… nực cười!”
Là nực cười!
Nhưng bọn họ không hiểu rõ tính cách của Nhân tộc, Liễu Văn Ngạn sẽ thật sự giao ra à?
Lúc bấy giờ, cả 8 người đều bay tới.
Liễu Văn Ngạn thở dài, “Thôi, cho các ngươi, nhận lấy!”
Dứt lời, thần văn liền bay về phía Vương Hướng.
Vương Hướng vui mừng, dùng tay bắt về phía thần văn, nhưng thần văn lại bay thẳng đến biển ý chí của gã, thoạt nhìn thì chậm, thực tế lại cực nhanh!
Thần văn trực tiếp tiến vào biển ý chí!
Ầm!
Biển ý chí vỡ tan, thân thể dập nát.
Vương Hướng còn chưa kịp nói gì, chỉ có một tiếng hét thê lương vô cùng thảm thiết.
Tràng diện đột nhiên trở nên ngưng trọng.
Mà Liễu Văn Ngạn nơi xa vẫn mỉm cười hòa nhã: “Ta nói rồi, ta là người biết phân rõ lý lẽ, ngươi cố chấp đòi, ta đã cho ngươi… Đáng tiếc ngươi lại không giữ được!”
Dứt lời, thần văn lại bay về phía những người khác.
Có người hoảng sợ hét lên: “Không, chúng ta…”
Oanh!
Lại một người nữa bị chia năm xẻ bảy, Liễu Văn Ngạn vẫn từ tốn cất tiếng: “Yên tâm, đều có phần của các ngươi, năm xưa thần văn này bảo tồn trong biển ý chí của ta, hiện tại cũng nên đặt trong biển ý chí của các ngươi, đừng khách khí!”
Ầm ầm ầm!
Từng tiếng nổ vang lên, trong nháy mắt, 5 – 6 người đã chết.
Mấy người còn lại kinh hãi hoảng sợ vô cùng.
Không, đó không phải Liễu Văn Ngạn.
Liễu Văn Ngạn không hành xử như thế.
Dù Liễu Văn Ngạn có bất mãn, có không cao hứng, có phẫn nộ, thì cũng sẽ như khi đối đãi với Thang Vân Phi, rõ ràng ông có thể tự bạo thần văn, cũng có năng lực để giết gã, nhưng cuối cùng ông lại lựa chọn giết một kẻ không liên quan là Đan Thiên Hạo.
Bởi vì Liễu Văn Ngạn là người trọng tình cảm!
Có người thê lương thét: “Không, nhị thúc ta đã từng chinh chiến vì Ngũ Đại…”
Oanh!
Thân thể vỡ nát, biển ý chí hỏng mất, Liễu Văn Ngạn khẽ cười, “Đúng vậy, ngươi cũng nói là nhị thúc ngươi chinh chiến vì Ngũ Đại, đó là Ngũ Đại… Nhưng ta lại không phải là ngài ấy, xin lỗi!”
Ầm vang!
Người cuối cùng cũng nổ tung, 8 người tan xương nát thịt trong nháy mắt.
Bốn phía, có người còn chưa phản ứng kịp.
Có người thì bừng tỉnh, phẫn nộ quát: “Liễu Văn Ngạn, ngươi dám giết chóc Nhân tộc, ngươi điên rồi, ngươi là phản đồ…”
Ánh mắt Liễu Văn Ngạn trở nên lạnh lùng.
Thần văn trong tay ông đột nhiên hóa thành một chiếc rìu.
Khí tức Liễu Văn Ngạn bạo trướng, ông biến mất, chớp mắt đã xuất hiện ngay trên đỉnh đầu người nọ, vung tay đập xuống!
Người nọ kinh hãi, vừa định đánh trả thì thân thể đã lập tức bị trấn áp.
Phụt một tiếng!
Cả người chia làm hai nửa, kể cả biển ý chí.
Một vòng trăng non rơi vỡ.
Yên tĩnh!
Chấn động!
Nhân tộc, vô số người chấn động… Liễu Văn Ngạn hoàn toàn điên rồi!
Vậy mà ông ta dám đánh chết một vị cường giả Nhật Nguyệt của Nhân tộc ngay trước mặt mọi người, kẻ điên này muốn đối đầu với Nhân tộc sao?
Liễu Văn Ngạn lập tức lui về, phủi sạch tay áo như thể người vừa mới giết đối phương không phải là ông, mỉm cười từ tốn đáp: “Phản bội Nhân tộc? Có lẽ vậy! Các ngươi giết người của chúng ta là chính nghĩa, là chính đạo, ta giết các ngươi… Sao lại thành phản bội rồi? Năm xưa đa thần văn hệ có bao nhiêu người, giờ nhìn lại xem có bao nhiêu người còn sống?”
Ông nhìn khắp tứ phương, “Kẻ nào cảm thấy ta là phản đồ thì cứ việc ra tay! Sư điệt Trần Vĩnh của ta không phải cũng vậy sao? Ta cho các ngươi biết, những người đó là do y giết đấy! Thì sao? Bọn chúng giết cường giả đa thần văn hệ ta, các ngươi cho rằng ta không biết à?”
Liễu Văn Ngạn đột ngột quát: “Các ngươi để tay lên ngực tự hỏi đi, các ngươi thật sự không biết sao?”
“Các ngươi giả câm vờ điếc, không phải là vì cảm thấy có thể chèn ép chi mạch chúng ta sao?”
“Giết chúng ta là chính đạo! Bởi vì vạn tộc cũng cảm thấy chúng ta đáng chết! Mà đa thần văn hệ thiếu chúng ta cũng chẳng sao!”
Liễu Văn Ngạn lạnh lùng chất vấn: “Người thiện bị người khinh! Phản đồ ư? Phản đồ chân chính không ai quản, nếu đã vậy… Hôm nay ta liền phản bội, rồi sao?”
“Ăn nói bừa bãi!”
Có cường giả phẫn nộ quát: “Liễu Văn Ngạn, chú ý lời nói.
Cái gì mà phản bội hay không phản bội, việc này ta sẽ báo với vô địch, các ngươi sẽ phải đưa ra một lời giải thích, chớ để ngoại tộc chê cười.
Hạ Hầu gia, xin hãy bắt Liễu Văn Ngạn lại, tên này quả thực là khốn kiếp!”
“…”
Không ít người nhìn về phía vị đại hán kia, có người câm nín, có người phẫn nộ, kẻ này rõ ràng là ba phải… Không, là thiên vị Liễu Văn Ngạn.
Liễu Văn Ngạn vừa đánh chết chín người, còn có một người là cường giả Nhật Nguyệt cảnh!
Thế mà hiện tại vị này lại bảo Hạ Hầu gia bắt Liễu Văn Ngạn… Đúng là chuyện cười!
Không ít người nhận ra tráng hán vừa nói chuyện.
Có người truyền âm: “Hắn là tướng chủ Mạch Đao vệ Đại Đường phủ, vậy mà hắn cũng tới đây.
Gia hỏa này rõ ràng đang thiên vị!”
“Việc này… Khó nói! Nếu Liễu Văn Ngạn thật sự có chứng cứ những người Trần Vĩnh giết đã từng giết đa thần văn hệ, trong những người chết hôm nay cũng có kẻ từng người giết đa thần văn hệ, vậy có báo vô địch cũng vô dụng!”
“…”
Mọi người nghị luận sôi nổi, phía sau, Hạ Hầu gia có chút khác thường, y mỉm cười, sau đó trở nên nghiêm túc, lớn tiếng quát: “Liễu Văn Ngạn to gan, đều là Nhân tộc, dám can đảm tàn sát Nhân tộc trong Đại Hạ phủ, tội đáng chém.
Nhanh bó tay chịu trói, người đâu, bắt Liễu Văn Ngạn vào thành!”
Lời này vừa nói ra, Triệu tướng quân liền lao ra khỏi thành.
Bỗng nhiên, một vị Nhật Nguyệt Thần tộc chặn đường, bình thản ngăn lại: “Liễu Văn Ngạn vội vã vào thành làm gì? Chúng ta không định can thiệp sự vụ nội bộ Nhân cảnh, nhưng Liễu Văn Ngạn tàn sát Nhân tộc, tội đáng chết, hắn là Văn Minh sư, đáng ra nên giao cho Cầu Tác cảnh xử lý, Cầu Tác cảnh mới là thánh địa của Văn Minh sư.
Hạ Hầu gia, ngươi thấy có đúng không?”
Hạ Hầu gia bật cười: “Ồ, một Thần tộc như ngươi mà còn hiểu rõ điều lệ Nhân tộc hơn cả ta, không tồi!”
Ánh mắt y trở nên băng hàn, bất quá nét tươi cười vẫn chưa hạ xuống, y nóiL “Đúng là có quy tắc như vậy, người Cầu Tác cảnh có ở đây không? Tạm giao Liễu Văn Ngạn cho Hạ gia ta xử lý, Cầu Tác cảnh có ý kiến gì không?”
Giờ khắc này.
Không ít người nhìn về một góc Nam Nguyên thành, bên kia, mười mấy vị cường giả Nhật Nguyệt cảnh đều đến từ Cầu Tác cảnh.
Trong đám người, Nguyên Khánh Đông vội truyền âm: “Coi như không nghe thấy, đừng nhúng tay!”
Nhúng tay vào làm gì!
Hạ Hầu gia nói như vậy nghĩa là lửa giận đã sắp thăng thiên rồi, đừng tự mình dây vào chuyện phiền toái.
Gã vừa dứt lời, có người đã bất mãn đáp: “Vốn dĩ Cầu Tác cảnh chúng ta quản lý Văn Minh sư! Liễu Văn Ngạn to gan, dám ra tay giết Nhân tộc.
Phải bắt Liễu Văn Ngạn, không vì gì nhiều, chỉ cần khi đạt được di tích của Tô Vũ, chúng ta cũng được phân một chén canh!”
Vẫn có người thèm khát thứ đó!
Nguyên Khánh Đông cực kỳ tức giận, sốt ruột truyền âm: “Hạ gia đã tức giận rồi…”
“Thì sao? Hạ Tiểu Nhị dám giết chúng ta ư? Di tích vốn không phải của một mình nhà y, huống chi chúng ta đều là hậu duệ của vô địch, yêu cầu cũng không cao, ít nhất phải cho chúng ta Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch và vật gánh chịu, cùng lắm thì… chúng ta từ bỏ Văn Mộ bia.”
“…”
Nguyên Khánh Đông sắp tức chết!
Ngươi cảm thấy Hạ gia không dám đối phó chúng ta?
Gã cảm thấy hiện tại Hạ gia có vẻ muốn đập nồi dìm thuyền rồi, nói thật, nếu Hạ gia còn muốn tiếp tục sinh tồn, vậy đúng là chưa chắc dám đối phó với bọn họ, nhưng chung quy Nguyên Khánh Đông luôn có cảm giác, Hạ gia sẽ muốn chơi lớn, được ăn cả ngã về không, mặc kệ hết thảy!
Hiện tại mà muốn nhúng tay vào là vì ngại mạng sống quá dài hay sao?
Ngươi không thấy Hạ gia đang nổi điên à?
Gã còn chưa kịp ngăn cản, đã nghe có tiếng người quát: “Hạ Hầu gia, theo lệ, Liễu Văn Ngạn là Văn Minh sư, phạm tội giết chóc đồng bào thì phải chém! Nhưng hiện tại sự thật chưa rõ, phải bắt giữ Liễu Văn Ngạn, nếu Văn Minh sư phạm tội, đã có Cầu Tác cảnh ở đó, vậy phải giao cho Cầu Tác cảnh giam giữ!”
“…”
Chương 1772: Nói Không Thông, Vậy Giết!
Bốn phía an tĩnh.
Vừa rồi Hạ Hầu gia đã tỏ rõ thái độ của mình, y chỉ hỏi một câu cho có mà thôi, đương nhiên không hề có ý định giao Liễu Văn Ngạn cho Cầu Tác cảnh.
Nhưng giờ phút này… Thực sự đã có người của Cầu Tác cảnh mở miệng.
Chư thiên vạn tộc đều nhìn về phía kẻ vừa lên tiếng.
Có người thấp giọng thì thầm: “Cháu gái Phần Hải vương.”
“Người Trương gia.”
Phần Hải vương, một trong tám đại gia tộc chưởng quản Cầu Tác cảnh, Trương gia không phải vương giả khai phủ.
Trong đám người Cầu Tác cảnh, chính là Trương Dĩnh mở miệng.
Một mặt, ả thèm muốn bảo vật; mặt khác là do ả ghét Hạ gia, thù Liễu Văn Ngạn, xưa nay những người này vẫn luôn làm lơ uy nghiêm của Cầu Tác cảnh, liên tiếp làm trái ý tứ Cầu Tác cảnh.
Vì vậy ả liền dứt khoát lên tiếng.
Đúng lúc này, hư không rung động, một lão nhân tóc hoa râm, khuôn mặt lộ vẻ phẫn nộ bực bội, ông ho khan một tiếng, thở dốc nói: “Trương Dĩnh, ai cho phép ngươi nói chen vào?”
Ông quát: “Còn không mau lùi lại, ở đây không có chỗ cho ngươi nói chuyện!”
Trương Dĩnh nhận ra ông, ả nhíu mày, đáp lại: “Vương lão, đây là sự vụ của Cầu Tác cảnh! Cầu Tác cảnh do tám đại gia tộc chấp chưởng, cùng quyết nghị.
Ta đại biểu Trương gia, hạ lệnh giam giữ Liễu Văn Ngạn thì có gì sai? Chuyện này không liên quan đến Vương lão đúng không?”
Lão nhân kia phẫn nộ, “Ngươi dám mang Phần Hải vương ra ápchế ta ư? Năm xưa khi lão phu chinh chiến chư thiên, gia gia ngươi… ”
“Vương lão!”
Trương Dĩnh nhíu mày, “Ngài cũng đã nói đó là năm xưa, Vương lão lớn tuổi rồi, không bế quan trong Cầu Tác thánh địa đi, ra đây làm gì?”
Bế quan!
Đám chiến sĩ năm xưa hiện giờ phần lớn đều đang kéo dài hơi tàn, mang thương bệnh trong người, gần như đều bế quan trì hoãn thời gian đại nạn buông xuống, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng.
Trong nhóm người này, chỉ mỗi Ngưu Bách Đạo là vẫn còn vui vẻ nhảy nhót bên ngoài.
Những người khác, hoặc đã già, hoặc đã chết, không chết thì cũng đều trọng thương.
Vương lão cũng là người bị trọng thương, đến nay chưa lành, ông nghe vậy thì lửa giận công tâm, ho khan không ngừng, một vị cường giả Nhật Nguyệt cao trọng lại như tàn đuốc trong gió, nổi giận mắng: “Nít ranh! Câm miệng! Cầu Tác cảnh không phải thánh địa của Trương gia, không phải thánh địa của tám đại gia tộc, mà là thánh địa Văn Minh sư của tộc chúng ta! Khụ khụ khụ… Trương gia… Khụ khụ… Trương gia chỉ là người chấp hành, không phải người đứng đầu! Thứ hỗn trướng như ngươi…”
Trương Dĩnh phẫn nộ, lạnh lùng đáp: “Vương lão, thương thế của ngài quá nặng.
Ta cảm thấy ngài vẫn nên trở về bế quan chữa thương đi.
Thiên hạ này đã không còn là thiên hạ của 400 năm trước.”
Ngài già rồi!
Già sắp chết, vậy mà còn tâm tư quản chuyện lung tung sao?
“Hỗn trướng… Ngươi…”
Vương lão phẫn nộ, ông giơ tay, rồi lại buông xuống.
Ông cảm thấy vô cùng bi ai!
Không phải là ông không có năng lực ra tay, ông có thể.
Đối phương chỉ là Nhật Nguyệt nhất trọng mà thôi, nếu ông muốn, ông vẫn có thể dễ dàng bóp chết ả ta.
Có điều đây là cháu gái của chiến hữu năm xưa, cháu gái của Phần Hải vương, giờ khắc này, ông chỉ cảm thấy thực bi ai, thực bất lực.
Cầu Tác cảnh… Thay đổi rồi.
Bế quan nhiều năm, tới khi ông xuất quan thì đã là cảnh còn người mất.
Ông nhìn về phía những người khác, sau khi ho khan một trận, ông thở dốc nói: “Tám đại gia tộc… Không, hiện tại là chín đại gia tộc, Trương gia đã đáp ứng, nếu mấy nhà khác không đáp ứng, Trương gia không thể đại biểu cho toàn bộ Cầu Tác cảnh.”
Ông thở hổn hển nhìn về phía những người còn lại, “Các ngươi thì sao? Các ngươi cũng muốn thế ư? Thần Ma là tử địch của chúng ta, vạn tộc đều không phải hạng người tốt! Hơn 400 năm trước, bọn họ tàn sát thương sinh, hơn 400 năm trước, ta và bậc cha chú tổ tông của các ngươi chinh chiến khắp chư thiên, không phải là để bán mạng cho Thần Ma, mà là… đòi mạng bọn họ!”
Giờ khắc này, ông gắng gượng thẳng eo, nén tiếng thở dốc, “Hơn 400 năm trước, chúng ta chém giết Thần Ma, giết cho bọn họ phải cúi đầu, ép bọn họ phải lui bước.
Hơn 400 năm sau, thực lực chúng ta đã cường đại gấp trăm ngàn lần! Chẳng lẽ tới lúc này lại phải sợ hãi Thần Ma? Còn phải cho bọn họ mặt mũi?”
Ông nhìn về phía cường giả Thần tộc vừa mới chặn đường kia, sát khí tận trời, “Nhân tộc đã thay đổi! Nếu là hơn 400 năm trước, đám vạn tộc, đám súc sinh này đã bị giết chết từ lâu rồi! Đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc, mà nay Đại Tần vương và mọi người tuy gánh trọng trách lên vai, thế nhưng lại quên mất thảm trạng năm xưa sao?”
Ông thực phẫn nộ!
Đám súc sinh kia không nên xuất hiện ở Nhân tộc, ở Nam Nguyên!
Dù Nhân tộc nội chiến thì cũng chỉ nên giới hạn ở Nhân cảnh, mà không phải là làm trò trước mặt vạn tộc, để cho bọn họ chế giễu.
Ông càng phẫn nộ hơn, vì thế hệ mới của Cầu Tác cảnh chỉ có ánh mắt thiển cận, bỏ qua đại cục.
Nếu là năm xưa, dù Cầu Tác cảnh bất mãn trong lòng thì cũng nên nhịn xuống, không nên phản bác lời Hạ Tiểu Nhị nói, sao có thể khiến Hạ gia không xuống đài được như vậy, Hạ gia vẫn luôn là quân tiên phong chống lại vạn tộc!
Sao có thể làm trò trước mặt vạn tộc, khiến Hạ gia xấu mặt ở Nhân cảnh?
Hỗn trướng!
Vương lão vô cùng phẫn nộ!
Nhưng đồng thời ông cũng cảm thấy bi ai và bất lực, ông già rồi, sắp tàn rồi, những người này, có kẻ nào nghe lời ông?
Bên kia, Liễu Văn Ngạn im lặng, cuối cùng ông mỉm cười, chủ động mở miệng nói: “Vương lão, đa tạ ý tốt của ngài.
Nhưng ngài già rồi, không cần tham dự đâu, Cầu Tác cảnh muốn bắt ta ư? Được, tới đây bắt ta đi, ta chờ!”
Ông nhìn về phía Trương Dĩnh, cười nhạt, “Tới bắt ta đi nào!”
Trương Dĩnh biến sắc, lạnh lùng quát: “Ngươi muốn vi phạm ý chí của Cầu Tác cảnh?”
“Ngươi có thể đại biểu cho Cầu Tác cảnh sao?”
Liễu Văn Ngạn như thể đang nghe trò cười, “Ngươi biết cái gì là Cầu Tác cảnh sao? Ngươi có biết, Cầu Tác cảnh hình thành như thế nào không?”
Liễu Văn Ngạn từ tốn trả lời: “Cầu Tác cảnh được thành lập sau khi khai phủ, hơn 300 năm trước, tằng sư tổ của ta, Nhất Đại phủ trưởng của Đại Hạ Văn Minh học phủ, Hạ Thần Hạ tiên sinh thành lập Văn Minh học phủ, sau đó các nơi cũng thành lập Văn Minh học phủ, tằng sư tổ liên hợp Đại Minh vương, Đại Hán vương, Đại Tống vương, Đại Thương vương, Đại Chu vương… Nhiều vị vô địch, cùng nhau thành lập Cầu Tác cảnh! Mục đích là chinh phục sự huyền bí của văn minh, Cầu Tác cảnh chẳng phải là thế lực đứng đầu gì cả, nó chỉ là một điện phủ, điện phủ của tri thức, điện phủ của văn minh.”
Liễu Văn Ngạn bình thản nói: “Các ngươi chỉ là người chấp hành, không phải kẻ điều hành! Các ngươi cũng không có quyền bắt giữ chi mạch chúng ta, bởi vì… Ta không nợ các ngươi! Mà ngược lại, các ngươi nợ chúng ta, quyền lực các ngươi nắm giữ hôm nay là do tằng sư tổ của ta giao cho, các ngươi có tư cách gì mà bắt giữ Liễu Văn Ngạn ta?”
Liễu Văn Ngạn lạnh lùng quát: “Gọi Phần Hải vương nhà ngươi tới, hỏi hắn, Cầu Tác cảnh có tư cách bắt giữ chi mạch đa thần văn đích truyền hay không?”
Toàn trường tĩnh mịch!
Hạ Hầu gia bật cười, Vương lão cũng nghẹn cười, ông ho khan một tràng rồi nói: “Ta nghĩ Phần Hải vương sẽ không dám nói là có tư cách như đám hậu duệ ngu muội của ông ấy đâu.”
Bên kia, đám người Trương Dĩnh biến sắc.
Trương Dĩnh cắn răng, cả giận quát: “Quá khứ đã qua, hiện tại là hiện tại, Liễu Văn Ngạn, ngươi muốn kháng lệnh sao? Ngươi muốn phản bội Nhân tộc?”
Liễu Văn Ngạn thở dài.
Mà ánh mắt Hạ Hầu gia thì trở nên lãnh lệ, y vừa muốn phất tay, Liễu Văn Ngạn đã nhìn thoáng qua, lắc đầu, “Hầu Gia, xem ra ta chỉ có thể tội càng thêm tội!”
Dứt lời, thân ảnh ông lại lóe lên, một rìu đánh về nơi xa.
Nói không thông, vậy giết!
Trương Dĩnh cả kinh, vội quát: “Giết hắn!”
Chương 1773: Lòng Người Rét Lạnh
Trương Dĩnh cả kinh, vội quát: “Giết hắn!”
Bên cạnh ả, vài vị Nhật Nguyệt do dự, nhưng thấy Liễu Văn Ngạn lớn mật trực tiếp đánh tới như thế, cuối cùng vẫn lựa chọn ra tay.
Rìu hạ xuống, 7 – 8 thần văn hiện lên cuốn lấy cái rìu kia.
Nhưng bọn họ đều cảm nhận được áp lực vô cùng lớn.
Đây chính là thần văn của Diệp Bá Thiên!
Lúc này, Liễu Văn Ngạn đã lao đến, ông cười lạnh, mọi người đều nói ta là Diệp Bá Thiên thứ hai, nhưng sư phụ là sư phụ, ta là ta, ta là Liễu Văn Ngạn!
Ngay sau đó, một thanh trường kiếm hiện lên trong tay ông.
Rìu, đó là của sư phụ!
Trường kiếm mới là của ta!
“Thiên Đoạn!”
Một tiếng quát nhẹ lại vang tận mây xanh, ánh kiếm chiếu rọi toàn thiên địa!
Liễu Văn Ngạn chỉ là Sơn Hải đỉnh phong.
Nhưng một kiếm này của ông lại cực kỳ cường đại, cực kỳ mau lẹ!
Đây mới là Liễu Văn Ngạn chân chính!
Ong!
Kiếm âm chấn động, phía sau, Vương lão muốn duỗi tay ngăn cản… rồi lại thở dài một tiếng, lựa chọn thu tay.
Phụt!
Kiếm chém xuống, tốc độ nhanh đến không thể tưởng tượng nổi.
Bịch một tiếng.
Đầu người chạm đất.
Đến chết, ả vẫn không dám tin rằng có người thật sự dám giết mình.
Liễu Văn Ngạn nhẹ thở dốc, nhanh chóng lui về phía sau, rìu quay về, những người khác dại ra, không động đậy.
Ầm!
Một vòng minh nguyệt từ trên trời giáng xuống, rơi vỡ ngay trên mặt đất, nguyên khí lan tràn, thần văn rách nát.
Một kiếm chém chết hậu duệ vô địch, cháu gái Phần Hải vương – Trương Dĩnh.
Liễu Văn Ngạn bình tĩnh lặp lại: “Ta là phản đồ, có giỏi thì tới bắt ta đi!”
Hôm nay, ta sẽ làm phản đồ, nếu Nhân cảnh đã như thế, vậy phản bội thôi, huống chi những người này cũng không thể đại biểu cho toàn bộ Nhân cảnh/
Toàn trường an tĩnh!
Một Nhật Nguyệt bị ông đánh chết đương trường, còn là dòng chính của vô địch.
Một lát sau, nơi xa, hư không dao động.
Một lão nhân đi ra, nhìn thoáng qua Trương Dĩnh đã chết, gã đạp không đi đến, hạ xuống đất, nhặt đầu Trương Dĩnh lên, than nhẹ một tiếng, “Liễu Văn Ngạn, dù nàng có sai nhưng tới lượt ngươi giết nàng sao?”
“Trương Khải!”
Ánh mắt Vương lão khẽ biến, phụ thân Trương Dĩnh, con trai Phần Hải vương.
Cường giả Nhật Nguyệt bát trọng đỉnh cấp.
Vậy mà gã tự mình tới.
Liễu Văn Ngạn không nói lời nào, Diệp Hồng Nhạn nhanh chóng đi tới bên cạnh ông, trầm giọng nói: “Trương Khải, ngươi muốn làm gì?”
Lão nhân khẽ cười, “Hắn giết con gái ta, ngươi hỏi ta, ta muốn làm gì ư?”
Gã cười khẽ, nhưng nụ cười này lại làm người ta lạnh cả tóc gáy.
Gã thu lại thi thể Trương Dĩnh, chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía Hạ Hầu gia, “Hạ Tiểu Nhị, Hạ gia ngươi muốn bảo vệ hắn sao?”
Hạ Hầu gia nhắm mắt, im lặng.
Thái độ không nói tự hiểu.
Ta muốn, Hạ gia muốn!
Hạ Hầu gia trầm mặc.
Có người lại không trầm mặc, Hồng Đàm cũng đi ra ngoài, ông nhìn về phía Trương Khải, nhẹ giọng nói: “Trương Khải, ngươi cũng là lớp cường giả năm xưa, biết ý nghĩa của việc sư huynh đệ ta tề tụ Nam Nguyên lúc này, hiện tại… Không ai không thể giết! Trương Dĩnh bị sư huynh ta đánh chết là vì nàng đáng bị vậy.
Giờ phút này, hậu duệ Phần Hải vương nhất quyết muốn lộ diện sao?”
Trương Khải nhìn về phía ông, trầm mặc một lát mới cất tiếng: “Ta là ta, cha ta là cha ta, ta biết các ngươi muốn làm gì, nhưng Liễu Văn Ngạn đã giết ái nữ của ta, Trương Dĩnh muốn bắt hắn chỉ là làm việc theo quy củ, có gì sai?”
Đa thần văn hệ tề tụ Nam Nguyên có ý nghĩa gì sao?
Dẫn ra vô địch phản bội!
Đây đã là bí mật bán công khai!
Mà giờ phút này, Trương gia lộ diện, không thể không khiến người khác hoài nghi thái độ của Trương gia, nhưng vô địch phản bội ngu xuẩn như vậy sao?
Lúc bấy giờ, Hồng Đàm và Liễu Văn Ngạn đều nhíu mày, không nói gì nữa.
Hạ Hầu gia trợn mắt, thở dài một tiếng mới mở miệng: “Nói thẳng đi, ngươi muốn làm gì, muốn cái gì?”
“Một khối vật gánh chịu.”
“…”
Tứ phương an tĩnh dọa người.
Ngay cả Liễu Văn Ngạn cũng sửng sốt, ông giết Trương Dĩnh chỉ là để kinh sợ tứ phương, đe dọa đám gia hỏa Cầu Tác cảnh.
Khi Trương Khải lộ diện thì ông đã cho rằng chiến tranh sẽ bùng nổ, cũng đã chuẩn bị tốt để chiến đấu.
Nhưng… Trương Khải vừa mới nói gì?
Trương Khải bình tĩnh lặp lại: “Liễu Văn Ngạn, con gái ta chỉ làm theo quy tắc, không vi phạm điều gì, quy tắc do tám đại gia tộc cùng nhau đặt ra chứ không phải do một mình con gái ta đặt ra.
Ngươi giết người khác, Cầu Tác cảnh bắt ngươi là hợp tình hợp lý, nhưng ngươi lại giết nàng… Đa thần văn hệ có kế hoạch, Trương gia không định tham dự, Trương gia chỉ dựa theo quy tắc, nhưng mới rồi là chính ngươi đã phá hỏng quy tắc!”
Liễu Văn Ngạn sửng sốt nhìn gã, không nhịn được cả giận quát: “Ngươi vẫn luôn ở đây?”
Trương Khải vẫn luôn ở gần đây?
Trương Khải im lặng.
Bốn phía, đám người Nguyên Khánh Đông không rét mà run.
Điên rồi sao?
Vì chứng đạo mà điên rồi!
Trương Khải sắp tiến vào Nhật Nguyệt cửu trọng, lúc đó sẽ cần vật gánh chịu thì mới có hy vọng chứng đạo, mà nay, gã đang làm gì?
Đám người Nguyên Khánh Đông cảm thấy đáy lòng phát lạnh.
Vừa rồi khi Liễu Văn Ngạn giết người, tuy rằng bọn họ kinh sợ, nhưng không quá sợ hãi, thế nhưng giờ phút này, bọn họ mới thật sự cảm thấy hốt hoảng, trái tim cũng lạnh băng.
Trương Khải như thế… Vậy bậc cha chú của bọn họ thì sao?
Hiện giờ, bọn họ chỉ mới là Nhật Nguyệt sơ kì, chưa ai tới trung hậu kỳ, nhưng bậc cha chú của bọn họ đang ở đâu?
Nguyên Khánh Đông nuốt nước miếng, trong lòng tràn đầy lạnh lẽo.
Điên rồi!
Đều điên rồi!
Vì chứng đạo, những người này đều hóa thành kẻ điên.
Nhất định là Trương Khải đã tới từ lâu, gã ta cố ý chờ Liễu Văn Ngạn giết con gái gã, có lẽ… Chính gã đã truyền âm bày mưu đặt kế cho Trương Dĩnh, bằng không, Trương Dĩnh sẽ như lên cơn mà nói những lời ngu xuẩn mới rồi ư?
Giờ phút này, đâu chỉ bọn họ cảm thấy sợ hãi.
Xung quanh, một đám cường giả vạn tộc cũng cảm thấy trái tim băng giá vô cùng, đám gia hỏa Nhân tộc này quá độc ác rồi.
Hạ Hầu gia thở dài nhìn về phía Trương Khải, sau một lúc lâu, trầm giọng hỏi: “Ngươi muốn vật gánh chịu?”
“Đúng vậy!”
Trương Khải bình tĩnh đáp: “Hậu nhân Phần Hải vương không phải là phản đồ, mà là công thần của Nhân tộc! Cha ta lập nên bao công lao vĩ đại vì Nhân tộc, ta cũng chinh chiến nhiều năm, ta không phải phản đồ, con gái ta cũng không phải.
Thế mà Liễu Văn Ngạn đã giết nàng.
Dù các ngươi dụ được phản đồ ra, giết kẻ đó thì cũng không liên quan gì đến chúng ta! Bởi vì chúng ta không phải phản đồ, nếu chúng ta đã không phải, vậy thì Liễu Văn Ngạn, tội của ngươi rất lớn!”
Hạ Hầu gia tựa khóc tựa cười: “Cho nên, ngươi đáp ứng giải quyết riêng? Phải không?”
Trương Khải trầm mặc.
“Ha ha ha!”
Hạ Hầu gia cười đến bi ai: “Ta hiểu ý ngươi rồi!”
Trương Dĩnh không phải phản đồ, Trương gia cũng không phải.
Đương nhiên hiện tại khó mà kết luận.
Nhưng nếu Trương Khải không phải phản đồ, đến đây chỉ để bán con gái chính mình nhằm đổi lấy một vật gánh chịu, vậy thì…
Hạ Hầu gia thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng Trương Khải nói không sai.
Liễu Văn Ngạn giết người dù sao cũng đã vi phạm quy củ.
Trừ phi ông chết, nếu không, Phần Hải vương đã không phải phản đồ… Trương gia tuyệt đối sẽ không nhẹ nhàng cho qua, dù Đại Tần vương, Đại Hạ vương ra mặt thì cũng sẽ không dẹp yên chuyện này được.
Chương 1774: Kế Sách Dương Mưu
Trương Khải quá độc ác!
Bởi vì gã muốn chứng đạo cho nên gã ngồi yên nhìn con gái mình bị giết.
Chỉ vì một khối vật gánh chịu.
Hạ Hầu gia thở dài, rồi đột nhiên y nở nụ cười: “Được, cho ngươi, nếu Hạ gia ta hoặc Liễu Văn Ngạn cướp được vật gánh chịu, vậy sẽ cho ngươi một khối! Trương Khải, ngươi đã khiến ta phải lau mắt mà nhìn, có điều ta chỉ muốn biết, Phần Hải vương biết chuyện này không?”
Trương Khải bình tĩnh đáp: “Không biết, ta cảm thấy phụ thân ta là người tốt, nhưng ta cũng không thể xác định.
Các ngươi cứ việc dụ dỗ đi, nếu cha ta là phản đồ… Vậy vật gánh chịu không cần giao ra nữa, bởi vì ta cũng là hậu duệ của phản đồ.
Bất quá nếu cha ta đã không phải, thế thì Hạ gia và Liễu Văn Ngạn lấy được vật gánh chịu thì phải đưa cho ta một khối.”
“…”
Lúc bấy giờ, cường giả tứ phương như vừa được mở mang tầm mắt.
Liễu Văn Ngạn cảm thấy đáy lòng thật mệt mỏi.
Gia hỏa họ Trương kia thật tàn nhẫn, ông giết người, ông không hối hận.
Nhưng ông giết Trương Dĩnh xong, kết quả Trương Khải lại lập tức xuất hiện, điều này khiến trái tim ông trở nên lạnh lẽo, gia hỏa này có sai không?
Nếu gia hỏa này không phải phản đồ hoặc là hậu duệ của phản đồ, vậy thì gã không làm gì sai.
Con gái gã bị giết, gã lựa chọn giải quyết riêng, ra giá một khối vật gánh chịu!
Cho ư?
Rồi giết gã?
Những chuyện này hoàn toàn khác với mong muốn của Liễu Văn Ngạn.
Phía sau lưng, ánh mắt Vương lão phức tạp nhìn Trương Khải, hồi lâu sau ông mới thở dài một tiếng, lẩm bẩm: “Vô tình nhất là nhà đế vương!”
Một tiếng thở dài nặng nhọc.
Dùng một người con gái không quá có ích đổi lấy một vật gánh chịu, có lời không?
Dĩ nhiên rất có lời!
Nhưng con người đều có tình cảm, có trái tim.
Không phải thứ gì cũng có thể dùng giá trị để tính, mà Trương Khải máu lạnh đến mức làm người ta phải rửa mắt mà nhìn.
Bất quá gã không sai, con gái gã chết không phải do gã giết, hung thủ giết người chính là Liễu Văn Ngạn.
Gã chỉ lựa chọn giải quyết riêng!
Không sai, chỉ là quá mức máu lạnh, thậm chí ích kỷ tới cực hạn, nhưng giờ phút này, Hạ gia và Liễu Văn Ngạn đều không hề hé răng.
Từ bao giờ mà Cầu Tác cảnh đã tha hóa tới độ như vậy?
Hạ gia có thể cự tuyệt, Liễu Văn Ngạn cũng có thể, bọn họ đều mặc kệ chuyện tương lai, vậy còn sợ cái gì?
Nhưng bọn họ đã đáp ứng.
Không hề cự tuyệt.
Trương Khải điên rồi, vô tình máu lạnh tới mức biến thái, bọn họ không muốn nói thêm gì với gã.
Trương Khải thực bình tĩnh, gã cất thi thể con gái mình đi, nhanh chóng biến mất ngay tại chỗ.
Giống như gã tới đây chỉ để nhặt xác cho Trương Dĩnh.
Nơi xa.
“Thật vô tình!”
Tô Vũ cảm khái, nỗi lòng phức tạp, hắn nói: “Người như vậy có thể chứng đạo sao? Trương Khải xứng chứng đạo à?”
Một bên, Huyền Giáp lạnh nhạt đáp: “Sao lại không? Chư thiên vạn tộc không phải là không có vô địch ích kỷ tư lợi như gã.
Chỉ là… Không hành xử trực tiếp như vậy mà thôi! Trương Khải, con trai của Phần Hải vương.
Coi như ta đây cũng được mở mang kiến thức rồi, mà biết đâu Trương Dĩnh không phải con ruột của gã.
Biết đâu vợ gã đội nón xanh cho gã thì sao, chỉ hy vọng đừng có người nào học theo gã!”
Trương Khải thể hiện ra sự vô tình tới cực hạn, máu lạnh đến mức không còn giống một người sống bình thường.
Chư thiên vạn giới có vô số sinh linh, loại người tương tự không phải là không có, nhưng đối với Tô Vũ mà nói, đây là kẻ đầu tiên làm vậy trước mặt hắn, khiến hắn có ấn tượng khắc sâu.
Ấn tượng đến mức hắn muốn lao lên giết chết đối phương.
Nếu người như gã chứng đạo vô địch thành công, gã sẽ che chở Nhân tộc à?
Gã sẽ chinh chiến vì Nhân tộc?
Con gái gã mà gã còn có thể từ bỏ, gã có mạnh hơn chỉ để một thân một mình gã hưởng lợi mà thôi, đợi gã thành vô địch một phương rồi, dám gã sẽ bán cả Nhân tộc.
Mọi thứ đều có bảng giá!
Tô Vũ cảm thấy phẫn nộ.
Mà trong đám vạn tộc, có kẻ cười ha hả nói: “Làm hay lắm! Trương Khải… Con trai Phần Hải vương, lợi hại! Thủ đoạn cao minh, bội phục! Đáng tham khảo đấy, ha ha ha!”
Có người lạnh nhạt nói: “Biết đâu Phần Hải vương chính là phản đồ! Cha nào con đó, ta nghĩ là các người đừng tìm nữa, Hạ gia có thủ đoạn gì thì cứ việc lấy ra, quyết chiến sinh tử với Phần Hải vương đi!”
Chư thiên vạn tộc đều đang đoán xem Hạ gia có thủ đoạn ẩn giấu nào không.
Có lẽ chính là Nguyên Thủy giáo chủ!
Mà có lẽ cũng không chỉ như vậy.
Hiện tại vạn tộc không dám tùy tiện xâm nhập di tích cũng là vì suy đoán Hạ gia còn giấu át chủ bài.
Còn việc châm ngòi thổi gió thì là chuyện quá bình thường.
Vạn tộc chỉ ước gì Nhân tộc nội chiến, tự mình tiêu hao.
Có điều con trai Phần Hải vương đúng là đã làm người ta mở rộng tầm mắt.
Bắt được cơ hội này, sao lại không châm ngòi thổi gió, một đám cười ý vị thâm trường, có người nhìn về phía Nguyên Khánh Đông, châm chọc: “Tám đại gia tộc tính kế hay thật, khó trách toàn cử kẻ không mạnh tới đây, không phải là đều có ý định đó chứ? Liễu Văn Ngạn, giết thêm nữa đi, rồi kiếm tám khối vật gánh chịu, phân cho mỗi nhà một khối!”
“Ha ha ha!”
Một đám cường giả cười to.
Hạ Hầu gia không để ý tới bọn họ, y nhìn về phía Liễu Văn Ngạn, thở dài bảo: “Về thôi!”
Liễu Văn Ngạn gật đầu, ông được Diệp Hồng Nhạn và đại bá Liễu gia hộ tống trở về Nam Nguyên thành.
Hạ Hầu gia bình tĩnh nói: “Các ngươi muốn chết thì cứ việc cản! Hạ gia không làm gì được người khác, nhưng vẫn có năng lực giết các ngươi!”
Có người cười thâm sâu: “Hầu gia yên tâm, vô địch phản bội của Nhân tộc ngươi còn chưa xuất hiện, chúng ta sẽ không đi vào, chẳng sợ di tích bị các ngươi cướp đi, ha ha ha!”
“Chư thiên vạn tộc xem Hạ gia ngươi câu cá, chúng ta cũng muốn xem xem vị kia là ai đây!”
“Là Hạ gia ngươi câu được cá lớn, hay là cá quá lớn kéo cả các ngươi xuống nước, chúng ta sẽ chờ xem!”
“…”
Các cường giả cười to, kế sách của Hạ gia là dương mưu.
Bọn họ cũng muốn xem xem át chủ bài của Hạ gia là cái gì, cũng muốn biết vô địch phản bội của Nhân tộc có xuất hiện hay không?
Tiền đề là Liễu Văn Ngạn thật sự có thể kế thừa di tích, có năng lực chứng đạo, nếu không chưa chắc vị kia đã xuất hiện.
Vở kịch sắp mở màn rồi!
Một đám người tươi cười đầy mặt, kẻ dám ở lại đương nhiên đều có chút năng lực, không thì đã rút lui khỏi nơi đây, đợi bên ngoài từ lâu rồi.
Di tích này càng ngày càng thú vị.
Một đám người đều đang chờ đợi.
Chờ đợi di tích xuất hiện, chờ đợi vị vô địch kia hiện thân.
Liễu Văn Ngạn vào thành.
Thuận lợi vào thành.
Tô Vũ và những người khác của Liệp Thiên các vẫn chờ bên ngoài.
Tô Vũ nhìn về phía Nam Nguyên, tâm tình có chút phập phồng, hồi lâu sau, hắn mở miệng: “Trưởng lão, vì chứng đạo mà vứt bỏ tất cả, làm vậy có đáng giá không?”
Huyền Giáp trầm ngâm một hồi, lắc đầu, “Đừng hỏi ta vấn đề này.
Rất khó trả lời! Có người cảm thấy đáng giá, có người cảm thấy không đáng, có người ngầm làm gì đó cũng không hiếm lạ, bỏ vợ bỏ con, giết con diệt cha… Vạn vật có rất nhiều sinh linh, có kẻ này cũng sẽ có kẻ khác.
Trương Khải chỉ là bị nhiều người tận mắt nhìn thấy mà thôi, không biết còn có bao nhiêu kẻ không bị phát hiện.”
Tô Vũ gật đầu, hắn ngẫm nghĩ rồi truyền âm hỏi: “Trưởng lão, vậy ngài cảm thấy gã có đáng chết không?”
“Đáng chết!” Huyền Giáp truyền âm đáp: “Nhưng không thể giết, trừ khi gã bị chứng minh là phản đồ, nếu không ngươi giết con trai cả của một vị vô địch, ngươi dựa vào cái gì mà giết gã? Phụ thân gã chinh chiến vì Nhân tộc, gã cũng chinh chiến vì Nhân tộc, ngươi dựa vào cái gì để bắt người khác đồng ý không trách tội ngươi?”
Tô Vũ im lặng.
Giờ khắc này, hắn bỗng nghĩ tới một chuyện.
Trong lòng hơi động.
Có người nói… có lẽ gã muốn để tiếng xấu muôn đời!
Gã cũng giống như mình đang nghĩ sao?
Gã đã định liệu trước mọi việc rồi sao?
Dù thành công hay thất bại, gã đều để tiếng xấu muôn đời, ít nhất, Nhân cảnh không chứa được gã!
Tô Vũ đột nhiên cảm thấy có chút bi ai.
Điều ngươi muốn làm là điều ta đang nghĩ à?
Ngươi dẫn nhiều người tới như vậy, thậm chí đã bố cục từ trước, là để chờ giờ khắc này có đúng không?
Lúc bấy giờ, Tô Vũ nhìn về phương Bắc, nơi đó là phủ thành Đại Hạ phủ.
Nơi đó, có Tu Tâm các.
Chương 1775: Nam Nguyên Tụ, Nam Nguyên Vẫn
Tu Tâm các.
Vạn Thiên Thánh nhìn về phương Nam, cách ngàn dặm, nhìn Nam Nguyên.
Khi Trương Dĩnh bị giết, dường như ông đã nhếch môi.
Khi Trương Khải đưa ra lựa chọn, nụ cười của ông càng thêm rõ ràng.
“Nhân tâm… Nhân tính…”
Ông lẩm bẩm, rồi lại cười, Vạn Thiên Thánh thu hồi ánh mắt, ông nhìn về phía không trung, giống như đang xem chiến trường Chư Thiên.
Chư vị băn khoăn quá nhiều, cũng kiềm chế quá nhiều rồi.
Ta sẽ là người dọn đường.
Thế gian hắc ám, hãy để ta tới dọn dẹp.
Hy vọng nỗi oán hận của các ngươi đều tập trung lên người ta, để ta gánh vác, hy vọng, dũng sĩ diệt rồng sẽ không trở thành kẻ bị tiêu diệt.
Anh hùng, tiếp tục làm anh hùng đi.
“Nam Nguyên tụ, Nam Nguyên vẫn… Nam Nguyên đúng là một vùng đất tốt!”
Vạn Thiên Thánh cảm khái, trở về cái ghế mây yêu thích, mở một quyển sách ra, bắt đầu đọc, ghế mây cũ kĩ phát ra âm thanh kẽo kẹt kẽo kẹt, Vạn Thiên Thánh tắm mình trong ánh nắng, trông ông có vẻ gầy yếu, biểu tình lại rất thỏa mãn.
Ánh mặt trời rồi sẽ xua tan hắc ám thôi.
Nội thành Nam Nguyên.
Liễu Văn Ngạn đã vào thành, toàn bộ lực lượng Đại Hạ phủ bắt đầu tập trung, các cường giả không ngừng tiến vào Nam Nguyên.
Phủ thành chủ.
Hạ Hầu gia nhẹ gõ bàn, sau một lúc lâu, y mở miệng: “Khi nào di tích mới mở ra?”
Hồng Đàm trầm giọng đáp: “Khoảng 3 ngày!”
Hạ Hầu gia gật đầu, bình thản nói: “Hiện tại mọi người cùng quang minh chính đại đánh cờ! Ta muốn dẫn hắn ra, mà hắn… Có lẽ đang quan sát! Không, chắc chắn là đang quan sát!”
Hạ Hầu gia cười: “Bảo Trần Vĩnh nhân cơ hội trở về thăng cấp Nhật Nguyệt đi! Ta muốn cho tên kia biết, gã mà không ngăn cản thì sớm hay muộn, đa thần văn hệ cũng sẽ tìm được gã để trả thù!”
“Được!”
Hồng Đàm gật đầu, “Ngươi cảm thấy gã sẽ lộ diện sao?”
“Sẽ! Chỉ cần Liễu Văn Ngạn thật sự có thể làm được việc bước vào Nhật Nguyệt cao trọng, không thì trung kỳ cũng được, chỉ sợ… Gia hỏa này không làm được.
Còn có ngươi nữa, bây giờ tuyên bố truyền thụ rộng rãi phương pháp chia tách thần văn chiến kỹ, ta muốn cho Văn Minh sư Nhân cảnh đều trở thành đa thần văn.
Hôm nay truyền thụ Đằng Không phương pháp chia tách, ngày mai là Lăng Vân, ngày sau là Sơn Hải…”
“Sơn Hải thì chưa được!” Hồng Đàm cắt ngang.
Hạ Hầu gia gạt đi: “Ta nói được là được!”
“Vậy được rồi!”
Hồng Đàm bất đắc dĩ, “Ta sẽ truyền thụ ra ngoài, Hạ gia còn có kế hoạch gì nữa không? Tên kia không ngốc, không có chuẩn bị thì chưa chắc hắn đã yên tâm.”
“Có!”
Hạ Hầu gia cười ý vị thâm trường, “Đương nhiên là có, không có tự tin chiến một trận với vô địch thì sao Hạ gia quyết tâm được ăn cả ngã về không? Đúng không? Yên tâm đi, sẽ có, vị kia sẽ biết, mà trước sau gì mọi người cũng đều sẽ biết!”
Hồng Đàm an lòng, “Vậy được rồi!”
Hai người không nói chuyện nữa, đều nhìn về phía nhà Tô Vũ.
Liễu Văn Ngạn đang ở đó, không biết ông cần bao lâu để thăng cấp Nhật Nguyệt.
Về phần Trương Khải, hai người bọn họ đều ăn ý không nhắc đến gã.
Chẳng có ý nghĩa gì!
Còn vấn đề nếu Hạ gia lấy được một vật gánh chịu thì có cho gã hay không, đáp án là có! Nhưng Hạ Hầu gia có ý nghĩ của riêng mình, có lẽ sẽ cho, nhưng gã phải dùng mạng mình để đổi mới được.
Loại người như Trương Khải mà trở thành vô địch thì đúng là tai họa.
Cùng lắm thì Hạ gia từ bỏ tất cả!
Người còn có thể từ bỏ, chẳng lẽ lại để ý thanh danh?
Phân bộ Liệp Thiên các.
Tô Vũ trở lại đây, hắn không quan khán mọi chuyện xảy ra ở Nam Nguyên nữa.
Liễu Văn Ngạn đã an toàn vào thành.
Tới nước này, giai đoạn trước của kế hoạch đã hoàn thành toàn bộ, hiện giờ tác dụng của Tô Vũ không lớn, kỳ thật hắn có thể rời khỏi đây, trở lại chiến trường Chư Thiên là tốt nhất.
Nhưng hắn có thể làm vậy sao?
Không thể!
Liễu Văn Ngạn, Bạch Phong, Hồng Đàm, Trần Vĩnh, Hạ Hổ Vưu, Hạ Hầu gia, Diệp Hồng Nhạn…
Rất nhiều người, có người hắn quen, có người hắn không biết.
Có người từng bảo hộ hắn, có người từng trợ giúp hắn.
Những người này đang chuẩn bị tử chiến một trận, bọn họ đều ôm lòng sẵn sàng chịu chết, Tô Vũ có thể mặc kệ rời đi ư?
Kế hoạch có thể thành công không?
Tô Vũ không biết!
Nếu kẻ kia không bị dẫn dụ ra thì phải làm sao bây giờ?
Như vậy tất cả nỗ lực đều uổng phí.
Kỷ Hồng, Trần Vĩnh, hai người bọn họ thật sự có thể xác định được thân phận kẻ kia sao?
Tô Vũ cảm thấy rất khó, dù mục tiêu hoài nghi cuối cùng thu nhỏ lại chỉ còn một người, nhưng hoài nghi vẫn chỉ là hoài nghi, không có chứng cứ rõ ràng.
“Động cơ để kẻ đó giết Diệp Bá Thiên là gì?”
“Là vì không muốn mở ra lực áp chế của Nhân cảnh?”
“Hay vì có thù riêng?”
Không ai có thể đoán ra, không ai có thể chứng minh.
Hiện tại phương án tốt nhất là Liễu Văn Ngạn có thể khiến đối phương cảm thấy bị uy hiếp, cảm nhận được hy vọng chứng đạo, đối phương bắt buộc phải xuất hiện, nhưng nếu cuối cùng gã vẫn không xuất hiện thì mọi người có thể làm gì?
“Đệ nhất nhân của đa thần văn hệ không phải Liễu Văn Ngạn lão sư, mà là ta!”
Tô Vũ mỉm cười.
Đúng, là ta.
Ta mới là người có hy vọng chứng đạo nhất!
Nếu Liễu lão sư không dụ dỗ ra được, vậy vẫn còn ta.
Ta có thể chứ?
Ta… có lẽ!
Ta tu luyện được bao lâu?
Ta còn đang bị tử khí cổ thành bức bách, mà ta… Nếu có thể chiến một trận với Nhật Nguyệt cao trọng thì thế nào?
“Mở Dương khiếu, nguyên khí dũng mãnh tràn vào Dương khiếu, không ngừng tràn vào, mãi không dừng lại.
Ta không có nhiều nguyên khí như vậy, nhưng ta có vô cùng vô tận tử khí.”
“Vậy còn tính là Dương khiếu không? Phải gọi nó là tử khiếu mới đúng nhỉ?”
“Có khi nào chơi hỏng Dương khiếu luôn không?”
Tô Vũ hơi phân vân, một lát sau, hắn nghịch chuyển nguyên khiếu, nguyên khí hóa tử khí, tử khí không ngừng tràn vào Dương khiếu nửa mở, Dương khiếu sáng ngời dần dần trở nên hắc ám, tràn ngập tử khí.
“Quả nhiên là có thể!”
Tô Vũ mỉm cười.
Mở toàn bộ Dương khiếu thì sẽ có cảnh tượng thế nào?
Bạch Thiên Hạo mở Dương khiếu, Lăng Vân cửu trọng giết Sơn Hải thất trọng, trong chư thiên vạn giới không có mấy kẻ làm được như vậy.
Lão tổ Bạch gia có yêu nghiệt không?
Ông khai 360 khiếu sao?
Ông đúc thân hơn 36 lần ư?
Không hề!
Nhưng ông lại đạt tới tình trạng đó, Dương khiếu tăng phúc tuyệt đối không ít ỏi như vậy, nhưng cho đến lúc này, Tô Vũ mới chỉ mở ra hơn nửa Dương khiếu, chưa bao giờ thể nghiệm cảm giác mở ra toàn bộ.
Hắn không dám, bởi vì một khi mở thứ này ra, nếu không có m khiếu bù trừ, vậy thì không thể đóng lại, nó sẽ vĩnh viễn cắn nuốt nguyên khí không ngừng.
Giờ khắc này, Tô Vũ lại nghĩ tới một vấn đề rất thú vị, tử khí cũng là thứ cuồn cuộn không dứt!
Tử khí trong cơ thể ta ngày càng gia tăng.
Như vậy, nếu Dương khiếu không ngừng hấp thu lực lượng, rốt cuộc Dương khiếu sẽ hút cạn tử khí, hay là tử khí sẽ lấp đầy Dương khiếu?
Đến cùng là Dương khiếu lợi hại hơn hay là tử khí lợi hại hơn?
Tô Vũ bật cười!
Chuyện này thật thú vị!
Hiện tại còn quá sớm để mở m khiếu, Tô Vũ không vội, lần này phải giết thật nhiều Văn Minh sư vạn tộc, như vậy mới có thể đạt được càng nhiều vị trí Thần khiếu.
Hắn không vội, hắn là hoạt tử nhân, gấp cái gì.
Dương khiếu càng mở càng lớn.
Trong cơ thể, tử khí không ngừng dũng mãnh tràn vào.
Tô Vũ cảm thấy thực lực bản thân đang dần lớn mạnh lên.
Rất rất mạnh!
Lực lượng Dương khiếu đã mạnh hơn trước rất nhiều.
Trong lúc Tô Vũ đang thử nghiệm.
Giờ khắc này, Tinh Hồng cổ thành.
Dưới thông đạo.
Một thế giới vô cùng rộng lớn, trong một tòa cung điện tử khí sôi trào, Tinh Nguyệt quân chủ đột nhiên bừng tỉnh.
Trong cơ thể nàng, tử khí đang mãnh liệt dậy sóng.
Không ngừng trôi đi!
Càng ngày càng nhiều!
Một thông đạo, thông đạo vô hình xuyên qua thế giới, truyền tử khí trong cơ thể nàng ra ngoài, càng ngày càng nhiều.
Người nào đó như cái động không đáy, đang không ngừng cắn nuốt tử khí ở một trình độ cực kì kinh người!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tinh Thần Biến [Dịch] Tinh Thần Biến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Tinh-Than-Bien-dich.jpg)






