[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 356 : Xem Xem Ai Sợ Ai? (c1776-c1780)
❮ sautiếp ❯Chương 1776: Xem Xem Ai Sợ Ai?
Tinh Nguyệt bị kinh động, nàng vội đứng dậy, lập tức biến mất ngay tại chỗ, ngay sau đó liền xuất hiện phía dưới thông đạo, trầm giọng hỏi: “Tô Vũ đâu?”
Nàng nhìn vào trong thành, Tô Vũ đâu?
Tinh Hồng không để ý tới nàng, tiếp tục nhắm mắt.
Dường như cảm ứng được gì đó, Tinh Hồng bỗng nhiên trợn mắt: “Ngươi… tử khí của ngươi dao động rất mạnh.”
“Tô Vũ đâu?”
Tinh Nguyệt lạnh lùng hỏi: “Hắn ở đâu? Hắn không ở chiến trường Chư Thiên, rốt cuộc hắn đi đâu?”
Đáng chết!
Hắn đang làm gì?
Hắn đang điên cuồng hấp thu tử khí, tốc độ nhanh đến kinh người, Tinh Nguyệt không biết hắn đang làm cái gì.
Tinh Hồng cũng cảm thấy ngoài ý muốn, Tô Vũ bị sao vậy?
Hình như gia hỏa này đang điên cuồng cắn nuốt tử khí.
Chẳng lẽ là tu hành loại công pháp nghịch chuyển ư?
Lãng phí công sức như vậy làm gì, ngươi thiếu tử khí à?
Nghịch chuyển đại khái là được, dù sao ngươi cũng không có biện pháp hoàn toàn cắt đứt thông đạo, không ngừng hút tử khí như vậy là muốn hút khô một vị Tử Linh quân chủ sao, nực cười!
Người ta là vô địch, ngươi chỉ là Lăng Vân.
Hừm, nói đi cũng phải nói lại, sớm biết ngươi giỏi chịu đựng như thế… thì ta đã ra ngoài đi dạo một hồi rồi!
Tinh Hồng không quan tâm đến Tinh Nguyệt, nhưng tượng đá bỗng nhiên di động.
Tinh Nguyệt sửng sốt, Tinh Hồng muốn rời khỏi thông đạo?
Giờ phút này, đại lượng tử khí dũng mãnh lao về phía tượng đá.
Tinh Hồng im lặng, không hề hé răng, mà những tử khí kia bỗng biến mất trong nháy mắt.
Tinh Nguyệt dại ra.
“Ngươi muốn giết hắn sao?”
Không thì sao ngươi lại chuyển dời tất cả tử khí cho Tô Vũ?
Tượng đá không để ý, nó chỉ đang muốn thử xem.
Tiểu tử kia hữu dụng ghê!
Nếu hắn đã hấp thu đại lượng tử khí từ chỗ ngươi, vậy ta cũng truyền cho hắn một chút, có phải tiểu tử này đang cảm thấy tử khí quá ít rồi hay không?
Giờ khắc này, thân thể Tô Vũ hơi chấn động.
Càng nhiều tử khí dũng mãnh tràn vào.
Tô Vũ thầm nghĩ, lại là vì lão đại tượng đá không đáng tin cậy nhà mình làm phải không?
Thôi vậy, không sao!
Ta không sợ!
Lúc bấy giờ, Dương khiếu của hắn đã hoàn toàn biến thành màu đen, vô số tử khí dũng mãnh tràn vào trong đó, Dương khiếu không ngừng hấp thu như muốn hút khô Tô Vũ.
Mà trong cơ thể Tô Vũ, dường như tử khí đang so kè một hai với Dương khiếu!
Xem xem là ai sợ ai!
Tinh Nguyệt quân chủ giận dữ, không ngừng truyền thêm tử khí, nàng không tin mình đường đường là Tử Linh quân chủ mà lại không xử lý được tên oắt Tô Vũ.
Ngươi thích chuyển hóa đúng không?
Ngươi thích triệt tiêu đúng không?
Để ta xem ngươi có thể triệt tiêu bao lâu.
Dám đọ với ta ư?
Tử khí không tiêu tan, nàng không thể truyền quá nhiều tử khí, chỉ có thể tuân theo quy tắc, nhưng tự Tô Vũ không ngừng tiêu hao, không ngừng triệt tiêu, vậy đừng trách ta không ngừng thêm lượng lớn cho ngươi!
Dương khiếu giằng co cùng tử khí!
Tô Vũ cảm nhận được sự cường đại rõ rệt, Dương khiếu còn chưa mở ra hoàn toàn nhưng đã rất lớn, giờ phút này, tốc độ nó hấp thu tử khí cực nhanh.
360 khiếu toàn thân Tô Vũ hợp thành 9 cái, lúc bấy giờ, 9 khiếu đang quay chung quanh Dương khiếu, trông như 10 ngôi sao đen lơ lửng giữa trời đêm.
Tử khí không ngừng truyền từ 9 khiếu vào Dương khiếu ở trung gian, Dương khiếu và 9 khiếu hình thành một hệ thống hoàn chỉnh.
Tô Vũ cảm thấy thân thể càng lúc càng trở nên cường đại hơn.
Nhưng thế còn chưa đủ, khi 9 khiếu và Dương khiếu có dầu hiệu dung hợp, uy lực bộc phát ra càng thêm phần mạnh mẽ.
Tô Vũ tự hỏi, khi mình khai hỏa toàn bộ Dương khiếu, cộng thêm thân thể đã đúc 62 lần, rốt cuộc có thể lợi hại đến tình trạng nào?
Mà lúc này Dương khiếu vẫn đang không ngừng tích tụ lực lượng.
Thật lợi hại!
“Bạch gia lão gia tử…”
Giờ khắc này, trong đầu Tô Vũ bỗng hiện lên hình ảnh một người.
Gia gia của Bạch Phong!
Nhất định là ông đã khai hỏa toàn bộ Dương khiếu, nhưng hiện tại có lẽ đã sắp bị hút chết.
Vị này là ứng cử viên tốt nhất để trở thành cư dân cổ thành!
Tiền đề là ông có thể nghịch chuyển nguyên khiếu, nếu không, tử khí quá nhiều, đối phương liền chết, Dương khiếu cũng không thể hấp thu được.
“Nếu vị này biến thành cư dân, biết phương pháp nguyên khiếu nghịch chuyển, lại mở ra Dương khiếu, vấn đề Dương khiếu sẽ được giải quyết, hoàn toàn có thể giải phóng chiến lực!”
Tô Vũ chỉ sợ Tử Linh biến đổi ông không đủ mạnh, như vậy thì ông sẽ không đủ lượng tử khí để dùng, cuối cùng bị Dương khiếu hút chết!
Hắn thì chắc là không sao!
Kẻ thay đổi hắn là Tử Linh quân chủ, bất giác Tô Vũ bỗng thấy biết biết ơn Tinh Nguyệt.
May mắn là ngươi, nếu là Nhật Nguyệt bình thường thì có khi nào sẽ bị ta hút đến chết hay không?
Vậy thì quá đáng tiếc!
Với suy nghĩ như vậy, Tô Vũ không ngừng tu luyện, không ngừng đúc thân, không ngừng duy trì việc mở Dương khiếu, hấp thu tất cả tử khí, dù sao nó cũng nhiều vô cùng vô tận, cứ tích lũy đi rồi tính sau, Dương khiếu tích lũy càng nhiều lực lượng thì thân thể hắn lại càng mạnh.
Bây giờ hắn có thể cắn nuốt tinh huyết Nhật Nguyệt lục trọng, nếu khai hỏa toàn bộ Dương khiếu, có lẽ có thể cắn nuốt tinh huyết Nhật Nguyệt bát trọng.
Tới lúc đó, có một vị vô địch cung cấp tử khí vô tận cho mình, mình có thể chiến với vài kẻ nào đó.
Như Ma Đa Na ư?
Những người có Cổ Hoàng bám vào người ư?
Ha hả, ta cũng có, ta có Tử Linh quân chủ bám vào người, ta sợ các ngươi chắc?
Tới đây đi!
Thân thể các ngươi có thể thừa nhận, ta cũng có thể, thân thể ta tuyệt đối không thua kém gì các ngươi, các ngươi được Cổ Hoàng bám vào người sẽ trở nên cường đại, Tử Linh quân chủ bám vào người ta, ta cũng cường đại, ai sợ ai?
Liễu lão sư không dụ ra được, vậy để ta!
Tuyệt thế thiên tài như ta mà còn dụ không ra, vậy thì tên vô địch phản bội kia ngoan ngoãn chờ chết đi, chờ chúng ta chứng đạo xong sẽ tát chết ngươi.
Tô Vũ đắc ý, vui mừng vì ý nghĩ kỳ lạ của mình cuối cùng cũng thành công.
Hắn không biết, lúc này tại cổ thành, Tinh Hồng đang dại ra.
Vẫn còn hút tiếp à?
Má!
Ngươi vẫn hút của Tinh Nguyệt sao?
Ta đã dời hơn phân nửa tử khí cho ngươi, vậy mà ngươi vẫn không thấy đủ?
Trong thông đạo, Tinh Nguyệt quân chủ cũng chấn động.
Ta… Ta có thể biến đổi gia hỏa này không?
Ta mặc kệ!
Ta tiếp tục truyền tử khí, ta muốn hắn phải hối hận!
Tinh Hồng vui vẻ, âm thầm trộm chuyển toàn bộ tử khí cho Tô Vũ.
Nào ngờ kết quả, Tô Vũ vẫn không sao!
Thậm chí hắn còn đang tiếp tục hút tử khí của Tinh Nguyệt.
Tinh Hồng ngây ngẩn, vậy cũng được à?
Má!
Được thật à?
Trước đây ta đã xem thường tiểu tử này rồi, ta lo rằng hắn không nghịch chuyển được, sợ ta ra ngoài lâu quá thì hắn sẽ chết.
Xem ra là ta nghĩ nhiều.
Tình huống thế nào đây?
Chương 1777: Đánh Ngất Thiên Hà
Tinh Hồng nhúc nhích, vui vẻ nhìn về phía Tinh Nguyệt, dặn dò: “Đừng quấy rối, ở nhà trông nhà, ta ra ngoài dạo một chút, nghe chưa?”
Tinh Nguyệt ngơ ngác nhìn đối phương.
Tinh Hồng mặc kệ nàng, thân ảnh đột ngột biến mất.
Ta đi chơi đây… Khụ khụ, ta ra ngoài thăm bạn cũ đây.
Thật nhẹ nhàng!
Hoàn toàn không còn tử khí, không biết tên điên Tô Vũ kia đang làm gì, nhưng chính nhờ hắn điên cuồng hấp thu tử khí nên bây giờ y mới có thể rời khỏi cổ thành mà không cảm nhận được chút tử khí nào tràn ra.
Kì quái!
Tinh Hồng chợt lóe lên rồi biến mất, không bao lâu sau, y xuất hiện trên không trung một tòa cổ thành.
Trong Thiên Diệt cổ thành.
Thiên Diệt dại ra, nó muốn dụi mắt, ta gặp quỷ à?
Nó xoa mắt, trên không, Tinh Hồng đang hớn hở tươi cười: “Thiên Diệt, bên ngoài thay đổi nhiều lắm, rất đẹp, ta đi xem đây, ngươi… Tiếp tục ở đây nhé! Ha ha ha ha.”
“Tinh Hồng…”
Lời còn chưa dứt, người đã đi rồi.
Tinh Hồng đi rồi.
Thiên Diệt mở to hai mắt để nhìn, má nó.
Y tới đây?
Chân thân tới đây!
Cái quỷ gì, tử khí đâu?
Không có ai gánh vác tử khí thì tượng đá không thể đi, bằng không thông đạo sẽ bị cưỡng ép phá vỡ, nhưng tử khí bên chỗ Tinh Hồng đâu hết rồi?
Những tượng đá như bọn họ chỉ có thể rời đi trong nháy mắt, trong lúc đó có thể để thành chủ và cư dân gánh hộ, nhưng tử khí quá mãnh liệt, có lẽ chỉ cần vài giây là toàn thành đã chết hết!
Nhưng Tinh Hồng từ bên kia đi đến bên này cũng cần một đoạn thời gian đúng không?
Vậy mà y còn muốn đi đến nơi khác nữa!
“Không… Tô Vũ… Đúng rồi, là nhờ Tô Vũ…”
Giờ khắc này, Thiên Diệt phát điên, đột nhiên đánh ra một quyền, ầm một tiếng, tiền điện, Thiên Hà bị đánh trúng ót, đơ cả người!
“Ta… Má!”
Làm sao vậy?
Thiên Hà lập tức té xỉu!
Trước khi té xuống, ý thức duy nhất của hắn chính là kẻ có thể đột nhiên đánh ngất hắn ta ở ngay trong thành thì chỉ có tượng đá kia thôi chứ không còn ai khác!
Làm sao?
Chuyện lạ có thật, ta là vị thành chủ duy nhất bị tượng đá đánh ngất, phải không?
Thiên Diệt thì trợn mắt trừng Thiên Hà đã té xỉu, vô cùng phẫn nộ mắng: “Vì sao ngươi không phân chức cho Tô Vũ?”
“…”
Thiên Hà mơ hồ nghe được câu này.
Hắn ta choáng váng, triệt để ngất đi.
Chuyện gì thế?
Ta trêu ai, chọc ai?
Hôm nay, trong tình huống không ai phát hiện, một tượng đá đang đắc ý lưu lạc thiên nhai.
Trong Tinh Thần Hải.
Tinh Hồng bước vào tòa cổ thành Tô Vũ suýt gặp trước đây, tươi cười hớn hở chào hỏi: “Lão ca, vẫn đang ngủ à?”
Trong thành, tôn tượng đá khi trước từng nhắc nhở Tô Vũ không nên nghịch chuyển tử khí lung tung, chậm rãi mở mắt ra, nhìn Tinh Hồng một hồi rồi lại nhắm mắt, tang thương hỏi: “Đổi thành chủ rồi à? Đừng xằng bậy, tử khí quá nặng, có thể là người lần trước ta từng nhìn thấy.
Nghịch chuyển tử khí, cẩn thận tử khí quá nặng lại mở thông đạo!”
Tinh Hồng chấn động, khẽ gật đầu: “Ta biết!”
Rồi y lại chần chờ hỏi: “Ta có thể đến Nhân cảnh không?”
“Không được, đừng mang thông đạo tử khí đến Nhân cảnh!”
“Nhưng thành chủ của ta đang ở Nhân cảnh!”
Tượng đá cổ xưa trầm mặc một hồi, cuối cùng lên tiếng: “Nhanh lôi về, ngươi cũng đừng chạy loạn!”
“Vâng!”
Tinh Hồng gật đầu, nháy mắt biến mất.
Tượng đá cổ xưa nhìn thoáng qua phương hướng y rời đi, lắc đầu, rồi lại nhắm mắt tiếp tục ngủ say.
Tinh Hồng rảnh rỗi, ngươi cứ chạy đi, cẩn thận kẻo thông đạo tử khí mở ra ở Nhân cảnh, ngươi làm thành chủ liên thông chi trấn thủ… Ngươi đi trấn thủ thông đạo Nhân cảnh đi!
Nếu thật sự mở ra thông đạo Nhân cảnh, Nhân cảnh thượng cổ có Hoàng… Ha hả, ở trong Tử Linh giới Nhân cảnh, các ngươi ngày ngày bị đánh chết khiếp đi!
Tinh Hồng ngu ngốc!
Vậy mà ngươi để thành chủ chạy tới Nhân cảnh, không biết có gây ra phiền toái lớn gì hay không.
Thôi ngủ, mặc kệ y!
“Huyền Cửu, ngươi không sao chứ?”
Hôm sau.
Mấy người Huyền Giáp vừa thấy Tô Vũ thì đều vô cùng kinh ngạc, làm sao vậy?
Huyền Giáp vội hỏi: “Dùng hết Thiên Nguyên khí rồi à?”
Tử khí quanh hắn quá nồng đậm!
Trước kia không cảm ứng được, hiện tại lại rõ ràng.
Tô Vũ trầm giọng đáp: “Không sao, sắp chết rồi nên thử liều một phen! Rời khỏi cổ thành quá lâu thì vậy đó, tử khí áp chế thực lực của ta, nếu không… Hừ, Nhật Nguyệt tam trọng cũng chỉ có chết!”
“…”
Huyền Giáp dại ra, ngươi sắp chết thật hay là muốn chết giả?
Giọng điệu này, thái độ này, rõ ràng là đang có kế hoạch lớn gì đó.
Ngươi bị tử khí áp chế!
Cho nên, kỳ thật ngươi không phải Nhật Nguyệt sơ kỳ, ngươi là Nhật Nguyệt tam tứ trọng, ngũ lục trọng, thất bát trọng, đúng không?
Gia hỏa này giỏi viện cớ thật.
Tô Vũ lại nói: “Chư vị, Liễu Văn Ngạn đã vào thành, di tích sắp mở! Tử khí trên người ta quá nồng đậm, thế nên ta cảm thụ rất rõ rằng Thiên Nguyên khí đang tràn ra nhiều hơn, chắc chắn di tích sắp mở ra rồi!”
Nghe vậy, những người khác liền thấy phấn chấn.
Sắp mở à?
Cuối cùng cũng mở rồi.
Gần đây áp lực nặng quá!
Cự Lực giáo chủ vội hỏi: “Khi nào mới mở? Còn nữa, Hạ gia đang ở trong thành, phải giải quyết thế nào? Mọi người đều biết để dụ tên vô địch kia ra nên Hạ gia mới cho người bảo vệ di tích này, có lẽ Hạ gia có thể đối phó với vô địch!”
Tô Vũ bình thản đáp: “Liên quan gì đến chúng ta, cường giả giao cho cường giả, nhiệm vụ của chúng ta là đánh chết đám gia hỏa đục nước béo cò, thứ như vận may khó nói trước lắm, vì sao lần này có nhiều thiên tài tiến vào Nhân cảnh như vậy? Bởi vì các tộc đều tin rằng thiên tài có nhiều may mắn hơn, cho nên dù có nguy hiểm, đám thiên tài kia cũng không rời đi! Bởi vì bọn họ tin rằng, cuối cùng kẻ cướp được chỗ tốt chưa chắc đã là cường giả, mà là thiên tài!”
Cự Lực hiểu ra, “Thì ra là thế!”
Ngu ngốc, giờ mới hiểu sao?
Mọi người đều chửi thầm!
Đây không phải là chuyện rất rõ ràng à?
Không thì đám thiên tài kia tham gia vào làm gì, bởi vì đôi khi thiên tài rất kì lạ, khí vận cường đại, có thể lấy hạt dẻ từ trong lò lửa, chưa chắc cường giả đã có thể cướp được cơ duyên, nhưng thiên tài lại có thể vô tình nhận được.
Đây là tác dụng của thiên tài.
Tô Vũ cất cao giọng nói: “Mục tiêu chủ yếu của chúng ta chính là những người này! Giết hay ngăn cản đều được, chỉ cần không cho bọn chúng lấy được bảo vật, còn vấn đề giữa Hạ gia và vị vô địch Nhân tộc kia thì giao cho tam thế thân vô địch các tộc khác, không liên quan gì đến chúng ta!”
“Hiểu rồi!”
Mọi người sôi nổi đáp lời, ánh mắt nhìn Tô Vũ đều có chút đồng tình.
Thật ra Huyền Cửu cũng là thiên tài!
Dù không biết hắn bao nhiêu tuổi, nhưng hẳn là không lớn, thực lực lại cực kì cường đại, đáng tiếc hiện tại hắn đã bị tử khí bao vây, có vẻ không còn sống được bao lâu nữa.
Mới mấy ngày mà đến cả Thiên Nguyên khí cũng không thể áp chế nổi.
Chuyện này không phải do Tô Vũ cố ý, mà là có lão tượng già nào đó đã trốn rồi, Tô Vũ tức muốn hộc máu, hắn phát hiện bây giờ mình có đóng Dương khiếu lại cũng vô dụng, tử khí vẫn không ngừng sôi trào, bởi vì lão đại nhà hắn không chịu an phận ở nhà trấn áp cổ thành, mà đã chạy mất rồi,
Nên hiện tại tử khí trên người hắn cực kỳ nồng đậm, muốn giấu cũng không thể, cuộc sống này… thật khó sống.
Tử khi tượng đá rời đi thì tất cả tử khí đều do Tô Vũ gánh vác, vả lại còn là số lượng gấp đôi, bởi vì hắn đang ở Nhân cảnh, không phải ở cổ thành.
Tô Vũ không tức hộc máu mới là lạ!
Không có biện pháp nào khác, hắn đành phải tiếp tục mở Dương khiếu để hấp thu tử khí.
Nếu không, hắn thật sự có thể bị tượng đá chơi chết.
Tô Vũ cạn lời, ngài nghiện thiệt rồi hả?
Lúc trước còn có chừng mực, giờ thì quá đáng rồi đấy, không thèm quay về luôn à? Chắc chắn giờ này y đang ở ngoài thành, bởi vì tử khí trên người hắn không hề có dấu hiệu giảm bớt.
Hắn cực kỳ bất đắc dĩ, hy vọng tượng đá đừng chạy loạn, ở thời khắc mấu chốt, hắn còn phải đến chiến trường Chư Thiên nhờ y cứu đây.
Chạy xa quá thì ta làm sao bây giờ?
Không nghĩ vấn đề này nữa, Tô Vũ quát: “Đi thôi, tới thủ ngoài Nam Nguyên, trong mấy ngày tới có lẽ vô địch phản bội Nhân tộc sẽ làm chuyện gì đó để thử Hạ gia, chúng ta cũng đến xem náo nhiệt đi, phụ cận Nam Nguyên, chỉ cho vào chứ không cho ra!”
“Rõ!”
Một đám Nhật Nguyệt nhanh chóng xuất động, phong tỏa Nam Nguyên.
Ngay ở Đại Hạ phủ, phong tỏa Hạ gia ở Nam Nguyên, cảm giác này thật sảng khoái, đám người Cự Lực giáo chủ làm không biết mệt, dù có thể có nguy hiểm, dù sẽ xung đột cùng Thần Ma thì vẫn thực sảng khoái.
Trước kia Hạ gia điên cuồng giết Vạn Tộc giáo, bọn họ không còn dám tới gần Đại Hạ phủ, hiện tại… Ha ha, chẳng những chúng ta đến gần, chúng ta còn dám phong tỏa thành trì nhà các ngươi, thế nào?
Không phục à?
Chúng ta là Liệp Thiên các!
Với suy nghĩ này, đám Nhật Nguyệt Vạn Tộc giáo đều hăng hái ra sức làm việc, phong tỏa Nam Nguyên không phải việc vui bình thường đâu.
Chương 1778: Vạn Tộc Không Cho Phép
“Đám gia hỏa Liệp Thiên các lại tới nữa rồi.”
“Bốn phương tám hướng đều có.”
“Lá gan lớn thật!”
“Lần này không phải chỉ có một hai kẻ, các ngươi xem đi, tận mấy chục Nhật Nguyệt, chủng tộc nào dám đấu với bọn họ? Lúc trước Ma tộc đã chịu thiệt, hiện tại còn không dám nói gì kia kìa.”
Một đám người nghị luận, có thiên tài cảm thấy áp lực, nói: “Rốt cuộc khi nào di tích mới mở ra? Nhân cảnh, đặc biệt là Đại Hạ phủ này càng ngày càng áp lực, ta vẫn luôn cảm nhận được khí tức tử vong nồng đậm.”
“Ngươi cũng vậy à? Ta cũng thế, nơi này quá nguy hiểm, chư vị, có lẽ đại chiến vô địch sẽ thật sự nổ ra, chúng ta phải mạo hiểm thật sao?”
“Chiến lực vô địch của Hạ gia là ai? Nguyên Thủy giáo chủ?”
“…”
Các thiên tài xôn xao bàn tán, bọn họ cảm nhận được nguy cơ, cảm nhận được nguy hiểm.
Rất nguy hiểm!
Nhưng hiện tại cường giả các tộc đều yêu cầu bọn họ phải cố gắng hết sức, đánh cược vận may, cướp lấy Văn Mộ bia!
Thiên tài là chính, cường giả là phụ!
Tổ hợp phân phối kỳ quái.
Nhiệm vụ của thiên tài là cướp lấy bảo vật, mà nhiệm vụ của cường giả là ngăn chặn các cường giả khác, cường giả sẽ không đi cướp đoạt, dựa theo định luật trong chư thiên vạn tộc, thiên tài có xác suất cướp được chí bảo lớn hơn, cường giả muốn cướp, xác suất tử vong sẽ rất lớn.
Đây là định luận rất có căn cứ.
Ngay khi mọi người đang nghị luận sôi nổi.
Trên tường thành Nam Nguyên, Hồng Đàm bỗng nhiên bay lên, cất cao giọng thông báo: “Hôm nay cả vạn tộc và Nhân tộc đều có rất nhiều cường giả ở đây, di tích nơi này đã được chứng minh là di tích Văn Minh sư, Đại Hạ phủ ta không đành lòng để chư vị vô công trở về.
Hôm nay đa thần văn hệ sẽ truyền thụ phương pháp chia tách thần văn chiến kỹ cho mọi người, hi vọng Nhân tộc hưng thịnh, hi vọng đa thần văn Nhân tộc bất diệt, chư thiên vạn tộc cũng có thể tham khảo!”
Dứt lời, tứ phương chấn động.
Ngay sau đó, có người quát: “Không thể! Hồng Đàm, ngươi…”
Hồng Đàm ngắt lời: “Truyền thừa đa thần văn hệ, hy vọng đa thần văn bất diệt! Lần này có lẽ chúng ta sẽ chết, nhưng đa thần văn sẽ không biến mất! Từ nay về sau, đa thần văn không còn là độc quyền của số ít thiên tài! Các ngươi có thể tu luyện đến Đằng Không, rồi tiếp tục phác họa thần văn, chờ đợi thần văn vượt qua 10 cái thì hãy phác họa thần văn chiến kỹ!”
“Thật sự có thể sao?”
Có người hưng phấn hỏi: “Sơn Hải Nhật Nguyệt có thể không?”
Mỗi người đều có thể trở thành đa thần văn.
Như vậy chiến lực sẽ tăng lên rất nhiều.
Thần văn chiến kỹ thành hệ thống, so với mấy chục thần văn không thành hệ thống thì cường đại hơn hẳn, đây cũng là lí do mà hôm qua Liễu Văn Ngạn có thể một kiếm chém chết Trương Dĩnh.
Hồng Đàm lạnh nhạt đáp: “Có thể, nhưng chư vị nhớ kỹ, trở thành Văn Minh sư đa thần văn có lẽ sẽ khiến các ngươi gặp nguy hiểm! Có lẽ sẽ bị vạn tộc nhằm vào! Ở đây có vạn tộc, bọn họ biết, các ngươi cũng biết, cho nên hơn ai hết, các ngươi hãy hiểu rõ sự nguy hiểm của việc này!”
“Chúng ta biết.”
Mọi người dồn dập nói, đúng lúc này, một thanh niên nhíu mày nói: “Hồng viện trưởng, đa thần văn truyền thừa, trước Đằng Không phải phác họa đủ thần văn, đây là một loại quy tắc đào thải, đào thải những người không phù hợp điều kiện.
Hiện tại ngài truyền bá lung tung như vậy chưa chắc đã là chuyện tốt!”
Hồng Đàm nhìn y, bình thản cất lời: “Ngươi thuộc phủ nào, cũng là đa thần văn hệ sao?”
“Tại hạ Đại Nguyên phủ Nguyên Thế Cơ, là Sơn Hải thuộc đa thần văn hệ.” Thanh niên chắp tay, “Hồng viện trưởng, muốn trở thành đa thần văn, yêu cầu thiên phú mạnh mẽ và cần phải có rất nhiều tài nguyên, thần văn cũng phải thăng cấp, không phải chỉ cần thăng cấp chủ thần văn là được.”
Y nhìn về phía Hồng Đàm, lắc đầu nói: “Phương pháp chia tách chưa chắc đã là chuyện tốt, mong viện trưởng hãy suy nghĩ kĩ!”
Nghe vậy, không ít người căm tức nhìn y.
“Thế nào, ngươi muốn lũng đoạn đa thần văn, đoạn tuyệt cơ hội của chúng ta?”
“Đúng vậy, tại sao chúng ta không thể học?”
Hồng Đàm bình tĩnh nói: “Ta mặc kệ những vấn đề này, ta chỉ hy vọng đa thần văn hệ không vĩnh viễn biến mất mà thôi!”
“Viện trưởng, xin hãy suy nghĩ lại, vạn tộc còn đang ở đây, dù truyền thừa thì cũng không nên để vạn tộc biết được, tránh bị bọn chúng bắt được lỗ hổng.”
Hồng Đàm bình thản đáp: “Ta chính là muốn vạn tộc biết rằng đa thần văn sẽ mãi mãi bất diệt! Có lẽ Văn Minh sư vạn tộc cũng có thể tham khảo, truyền bá đa thần văn đến toàn bộ vạn tộc, chư thiên vạn giới! Ta muốn các ngươi biết rằng, đa thần văn của Nhân tộc sẽ luôn luôn tồn tại.”
Ta muốn truyền thừa phương pháp chia tách thần văn chiến kỹ!
Có kẻ không nhịn được, một cường giả Thần tộc cường hãn lơ lửng trên không trung, lạnh lùng nói: “Đại Hạ phủ quyết tâm muốn mọi người đều trở thành đa thần văn ư? Đây là hành vi khiêu chiến sự kiên nhẫn cuối cùng của các tộc sao?”
Một chuẩn vô địch Ma tộc cũng hiện ra, lạnh lùng quát: “Đại Hạ phủ, đừng ép chúng ta phải động thủ với các ngươi! Đa thần văn tồn tại ở Nhân tộc đã là cực hạn, nếu dám truyền bá phương pháp chia tách, các ngươi muốn khiến đại chiến chư thiên bùng nổ đúng không?”
Ngay sau đó, một cường giả Tiên tộc chuẩn vô địch cũng bay đến, nhẹ giọng nói: “Hồng Đàm đạo hữu nghĩ cho kĩ.
Làm vậy chưa chắc đã là chuyện tốt.
Nhân tộc… Ngươi biết ta biết, vạn giới đều biết, nhập cảnh không có lực áp chế đã là mối họa lớn của vạn tộc, nếu đa thần văn truyền thừa tứ phương, không có giới hạn, không có quy tắc, vậy thì khác gì ép vạn tộc bùng nổ đại chiến chư thiên!”
Vạn tộc phản đối!
Minh tộc, Thiên Uyên tộc, Long tộc… Đều phản đối.
Không thể!
Không thể truyền!
Bọn họ phái người gia nhập Đại Hạ Văn Minh học phủ là muốn xác minh xem phương pháp chia tách thần văn chiến kỹ rốt cuộc là thật hay giả, hiện giờ Hồng Đàm muốn trực tiếp công bố, có lẽ nó là thật.
Như vậy, muốn tận diệt đa thần văn cũng khó!
Hồng Đàm lạnh lùng hỏi: “Chư vị muốn ngăn cản ta?”
Cường giả các tộc đều trầm mặc.
Tất nhiên!
Ngươi muốn truyền, chúng ta sẽ ngăn cản, không cho các ngươi tiếp tục kéo dài truyền thừa, còn mấy người Hồng Đàm đã biết thì đó là việc của bọn họ, truyền trong phạm vi nhỏ thì có thể chấp nhận, nhưng không thể truyền công khai, mà giờ đây, Hồng Đàm lại đang muốn truyền cho vạn giới đều biết.
Có người lạnh lùng nói: “Hồng Đàm, Đại Hạ phủ các ngươi thật thâm độc! Chư vị Nhân tộc, nếu các ngươi nhận truyền thừa, vậy chưa chắc các ngươi đã có thể sống sót rời khỏi đây.
Hồng Đàm không có ý tốt, hắn muốn truyền thừa phương pháp chia tách thần văn chiến kỹ không phải là vì mọi người, vạn tộc không đồng ý, một khi đại chiến chư thiên bùng nổ, Nhân tộc nơi đây… chắc chắn đều phải chết!”
Không ít người kinh hãi!
Đúng, bình thường đa thần văn hệ có hạn chế rất lớn, thiên phú, tài nguyên, đa thần văn chiến kỹ bia, nhưng phương pháp chia tách thần văn chiến kỹ có lẽ có thể khắc phục những điểm này.
Vạn tộc không quan tâm đến đa thần văn hệ bình thường, nhưng phương pháp chia tách này lại là mối uy hiếp cực lớn!
Trong đám thiên tài đa thần văn Nhân tộc cũng có người thành khẩn lên tiếng: “Mong Hồng viện trưởng hãy suy nghĩ lại.
Đa thần văn truyền thừa sẽ không diệt, không cần dùng thủ đoạn này để truyền thừa đa thần văn đâu.”
Hồng Đàm nhìn tứ phương, bình thản hỏi: “Không cho ta truyền sao?”
“Không được!”
Các gia cường giả quát khẽ, không được truyền!
Hồng Đàm bật cười, “Nhưng ta cứ muốn truyền đấy, các ngươi có thể làm gì?”
“Giết!”
“Diệt Đại Hạ phủ!”
Có cường giả giọng to như chuông đồng, chấn động tứ phương: “Cho phép đa thần văn Nhân tộc ngươi tồn tại đã là cực hạn, còn muốn giảng đa thần văn cho vạn tộc sao? Hạ gia, Hồng Đàm, các ngươi đã suy xét kĩ hậu quả chưa?”
“Các ngươi muốn đại chiến chư thiên xảy ra đúng không?”
“Hồng Đàm, nếu những người này không chết, nếu không nhận bí pháp phong ấn ký ức của vô địch tộc ta, sớm muộn gì cũng sẽ chết!”
“…”
Các cường giả hiện ra chân thân, lớn tiếng tuyên bố không cho phép Hồng Đàm truyền bá.
Phương pháp chia tách, quá mức nghiêm trọng.
Chương 1779: Tần Thương, Hạ Đao, Đại Minh Phủ Cũng Có ‘Chiêu Bài’
Trên tường thành.
Hồng Đàm bật cười, “Từ bao giờ mà ở Nhân cảnh này, ta muốn truyền pháp cũng không được? Đây rốt cuộc là Nhân cảnh hay là chiến trường Chư Thiên?”
“Ở đâu cũng vậy, không được truyền chính là không được truyền!”
Đúng lúc này, có người khinh miệt cười lạnh, “Kiêu ngạo thật!”
Ngay sau đó, một Kim Long kéo loan giá bay đến, Chu Thiên Đạo ngồi trên long xa, từ tốn cất tiếng: “Từ khi nào mà vạn tộc càn quấy như thế?”
Nơi xa, Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn.
Lão Chu tới đây làm gì?
Không phải Chu gia chỉ thích xem náo nhiệt thôi sao?
Nếu không chắc thắng thì Chu gia chắc chắn sẽ không nhúng tay, trừ phi Hạ gia chiếm cứ ưu thế, Chu gia tới làm cờ trợ thế, nhưng tại sao Chu Thiên Đạo lại tự mình tới?
Không sợ bị người đánh chết tại đây sao?
Ông chỉ là Nhật Nguyệt cửu trọng, còn chưa mở ra thời gian trường hà.
Chu Thiên Đạo tới nơi, cười nói: “Ồ, nhiều người nhỉ.
À không, cũng có rất nhiều thứ không phải là người ở đây này!”
“Chu Thiên Đạo!”
Có chuẩn vô địch lạnh lùng nói: “Chủ nhân một phủ mà chỉ biết to mồm thì để làm gì?”
Chu Thiên Đạo tươi cười, “Xin lỗi, ta không có ý kia.
Chỉ là không quen nhìn một vài kẻ không phải là người nhưng lại thích giương oai ở Nhân cảnh mà thôi.
Ta không muốn quản việc của Đại Hạ phủ, nhưng đều là Nhân tộc, không thể chỉ biết khoanh tay đứng nhìn, tùy ý các ngươi khinh nhục, có đúng không?”
Chu Thiên Đạo lại nói: “Dù sao nơi đây cũng là Nhân cảnh, không phải tiểu giới của các ngươi, không phải chủng tộc phụ thuộc các ngươi, quá đáng quá cũng không hay đâu! Đúng là một vài chuẩn vô địch và vô địch đều không ở đây nên thực lực Nhân tộc có hơi suy yếu, nhưng dù sao đây cũng là địa bàn nhà mình, chư vị, đừng mạnh miệng quá sớm!”
“Chu phủ chủ nói không sai!”
Lúc này, một đám cường giả bay đến, Tần Hạo mặc hắc giáp, bên cạnh là Tần Phóng cũng mặc hắc giáp, phía sau còn có 7 – 8 vị cường giả Nhật Nguyệt, y vừa xuất hiện đã lạnh lùng nói: “Giương oai ở Nhân cảnh, vậy đã hỏi ý kiến Đại Tần phủ chúng ta chưa?”
“Giết!”
7 – 8 vị Nhật Nguyệt sát khí tận trời, trong hư không, chữ sát màu máu ngưng tụ.
Vạn tộc biến sắc!
“Đại Tần phủ quyết đoán thật.
Tần Hạo, Đại Tần phủ các ngươi muốn khai chiến ư?”
Chuẩn vô địch Thần tộc lạnh lùng nói: “Đa thần văn không còn, ít nhất chi mạch của Diệp Bá Thiên không còn, đây là nhận thức chung của vạn tộc! Vạn tộc đã bỏ qua cho thiên tài các phủ ở các tiểu giới, hiện tại các ngươi lại muốn giảng đạo cho vạn tộc, các ngươi muốn khai chiến sao?”
“Chiến thì chiến!”
Tần Hạo giơ trường thương, lãnh ngạo nói: “Đại Tần phủ ta không sợ! Tần thương sinh ra là để giết địch!”
“Chiến chiến chiến!”
Nhật Nguyệt Đại Tần phủ sôi nổi hét to!
Cùng lúc đó, từ trong thành, các cường giả Đại Hạ phủ cũng ào ra, có người cười nói: “Tần thương Hạ đao, thương của Tần gia chưa chắc đã lợi hại như đao của Hạ gia ta ta!”
“Đa tạ Chu phủ chủ, đa tạ Tần tướng quân tương trợ!”
Hạ Hầu gia chắp tay, “Ta còn tưởng rằng không ai nguyện ý tới đây, không ngờ các ngươi lại tới rồi!”
Chu Thiên Đạo khẽ cười: “Hạ Tiểu Nhị, ngươi khinh thường ta à? Chẳng những ta tới đây, mà rất nhiều người Đại Minh phủ cũng tới!”
Ngay sau đó, từng thân ảnh hiện lên.
Ám Ảnh Vệ xuất hiện!
13 vị Ám Ảnh Vệ cường đại, 6 vị Nhật Nguyệt, 7 vị Sơn Hải đỉnh phong.
Không chỉ vậy, còn có rất nhiều người khác cũng có mặt.
Hồ Hiển Thánh, Hồ Kỳ của Đại Minh Văn Minh học phủ, tướng chủ Thiên Đạo quân, một con cổ thú béo lùn chắc nịch, phía sau còn có một lão rùa đi theo…
Chu Thiên Đạo thở dài, “Vốn chỉ định đứng xem, nhưng ta không dự đoán được rằng hai đại thánh địa chỉ ngồi nhìn vạn tộc vây khốn Nam Nguyên mà chẳng làm gì, còn Trương Khải… thật đáng xấu hổ! Cầu Tác cảnh không phải như thế! Văn Minh sư không phải như thế! Tuy ta yếu, nhưng ta không muốn vạn tộc nghĩ rằng Văn Minh sư tộc ta đều yếu đuối, vô tình, máu lạnh!”
Chu Thiên Đạo thổn thức: “Cầu Tác cảnh… ”
Ông nhìn về phía đám Nhật Nguyệt nơi xa, khẽ thở dài, “Hỏng từ gốc rễ thì rất khó trị! Người ngoài nhắc tới vô địch phản bội Nhân tộc thì phần lớn đều nói về Cầu Tác cảnh, vì sao không phải là Chiến Thần điện? Không nên như thế! Từ khi nào trừ đa thần văn hệ, Văn Minh sư đều biến thành con rệp vậy?”
“Cha ta là Đại Minh vương, ông đã chinh chiến mấy trăm năm vì Nhân tộc, dốc hết sức lực, mà nay tiếng xấu dính thân, nếu ai hỏi vô địch phản bội Nhân tộc là ai?”
“Mọi người sẽ nói, Đại Chu vương xếp hạng nhất, Đại Minh vương thứ hai, Đại Hán vương thứ ba, Đại Tống vương thứ tư… Tóm lại, tất cả đều là Cầu Tác cảnh chúng ta ư?”
Ông cười đắng chát, “Đại Nguyên vương, Đại Thương vương, Phần Hải vương, Cấm Thiên vương… Dù sao ai đoán là ai thì cũng đều là vô địch Cầu Tác cảnh chúng ta.
Thanh danh xấu đến mức nào rồi? Chỉ chưa nói rằng Cầu Tác cảnh không nên tồn tại, Văn Minh sư không nên tồn tại mà thôi! Nhưng ta nghĩ, đâu phải người có thần văn nhất định là người Cầu Tác cảnh, lão quỷ Chiến Thần điện, có ai không có thần văn?”
Chu Thiên Đạo nghiến răng: “Cho nên, ta tới đây! Không thể khiến mọi người nghĩ rằng tất cả Văn Minh sư đều là kẻ xấu, cũng phải biết Văn Minh sư vẫn còn người tốt! Ta tốt đây, không phải sao?”
Hạ Hầu gia bật cười, cười đến nỗi ngấn mỡ dưới cằm cũng rung theo: “Lão Chu, ngươi đừng đùa ta!”
Ngươi là người tốt sao?
Chu Thiên Đạo cười lớn: “Tiểu Nhị, đừng nói vậy! Hôm nay ca ca bất chấp tất cả dẫn người tới cứu viện, ngươi còn dám chê cười ta, Tần thương Hạ đao chỉ là mãng phu, Nhân cảnh chỉ có Tần thương Hạ đao nổi danh sao?”
Hạ Hầu gia gật gù, “Đúng đúng, vậy ngươi nói xem, Đại Minh phủ ngươi có cái gì?”
“Đại Minh phủ?”
Chu Thiên Đạo đắc ý: “Đại Minh phủ có nhiều thứ lắm, người đâu, cho mọi người xem Đại Minh phủ ta có cái gì!”
Ong!
Giờ khắc này, bầu trời đột nhiên tối sầm!
Một đám kiến bất tận nhanh chóng trải rộng ra mọi phương phướng, Chu Thiên Đạo cười lớn: “Đại Minh phủ có thứ này hay lắm, Thôn Thiên kiến, ngươi biết không? Tốt cực kì luôn!”
Đột nhiên, ầm một tiếng, hư không dao động, một đám kiến bị đánh chết.
Một cường giả Nhật Nguyệt ra khỏi hư không, là Ảnh tộc!
Ngay sau đó, mặt đất chấn động, một Thổ Linh xuất hiện, Ngũ Hành tộc.
Một lát sau, gió nhẹ chấn động, một phong ảnh hiện lên, thở dài một tiếng, Phong Hành nhất tộc.
Lại qua một lát, một đỉnh núi vỡ nát, một người đá hùng hùng hổ hổ đi ra.
Hư không chấn động.
Khắp nơi đều là cường giả.
Trong hư không, trong mặt đất, trong dòng sông… phàm alf nơi Thôn Thiên kiến đi qua, cắn nuốt hết thảy, trong chớp mắt, phạm vi hơn mười dặm quanh Nam Nguyên đã trở thành vùng cấm đen, giờ phút này, vô số cường giả xuất hiện.
Bọn họ rất bất đắc dĩ!
Má nó!
Thứ này cực kỳ khó chơi, nếu mặc kệ nó, vậy nó càng tụ càng nhiều, nhiều đến mức Sơn Hải Nhật Nguyệt cũng có thể bị Thôn Thiên kiến nuốt chửng.
Không thể không hiện thân.
Bốn phương tám hướng, đám cường giả khác đều sợ ngây người!
Nơi này rốt cuộc có bao nhiêu người đang ẩn núp?
Bọn họ phát hiện một số người, nhưng phần lớn những người vừa hiện thân đều chưa từng bị phát hiện trước đó.
Trong không trung, đám chuẩn vô địch Thần Ma cũng đau đầu, điên rồi à, làm sao mà có nhiều cường giả ẩn núp quá vậy.
Chương 1780: Trần Vĩnh Xuất Hiện
Giờ phút này, bên ngoài lại ầm vang một tiếng.
Một bạch diện xuất hiện, Tô Vũ tươi cười nhận xét: “Quả nhiên là Đại Minh phủ, thật lợi hại!”
“Tập hợp, có Thôn Thiên kiến của Đại Minh phủ, đừng phân tán!”
Một lát sau, hơn hai mươi tôn Nhật Nguyệt hội hợp, không ít người líu lưỡi, biết là các ngươi đang ở bên ngoài, nhưng thật sự không biết là các ngươi lại có nhiều người như thế.
Vậy còn chưa xong, trong không trung, hư không vỡ nát.
Lập tức có 12 vị vô diện xuất hiện, trong đó có hai vị đeo mặt nạ kim văn.
Đó là 10 vị trưởng lão Liệp Thiên các, cộng thêm hai vị chuẩn vô địch.
Thật đen đủi!
Tam trưởng lão và Bát trưởng lão thầm mắng, không ngừng tấn công đám Thôn Thiên kiến cuồn cuộn tới gần.
Bốn phía, mọi người sợ ngây người.
Nhìn bên này, lại nhìn bên kia.
Đều là người Liệp Thiên các!
Rốt cuộc tổ chức này có bao nhiêu Nhật Nguyệt?
Không chỉ như vậy, một lát sau, phía xa xa lại xuất hiện vô số bạch diện Sơn Hải và cả hắc diện, rất rất nhiều.
Thoáng cái, Liệp Thiên các lập tức trở thành thế lực mạnh nhất nơi đây.
Bên kia, Chu Thiên Đạo phá ra cười lớn: “Lợi hại, thật lợi hại! Nơi này có bao nhiêu Nhật Nguyệt vậy? Ha ha ha, Đại Minh phủ ta có cái gì không ư?”
Hạ Hầu gia không khỏi giơ ngón tay cái lên, “Rất ra gì đấy! Nhưng vấn đề là Nam Nguyên. . . bị cô lập rồi!”
Thứ này nuốt trời nuốt đất, nuốt hết thảy!
Nếu bọn họ mặc kệ thì vài năm sau, có lẽ Đại Hạ phủ cũng có thể bị nuốt sạch.
Ầm ầm ầm!
Lại có một cường giả hiện lên, Trương Khải đã xuất hiện lúc trước, cùng với vài vị Nhật Nguyệt Cầu Tác cảnh khác, sau đó lại có người hùng hổ hiện thân, vừa tới liền hô to: “Đừng hiểu lầm, chúng ta là Chiến Thần điện tới để hỗ trợ, ẩn núp dễ hỗ trợ hơn, là người một nhà cả!”
Ngay sau đó, một trận nổ vang lên, lại có hai người đeo mặt nạ xuất hiện, Hoàng Giáp gào to như thể chỉ sợ người không nghe thấy: “Đừng hiểu lầm, chúng ta là người một nhà, Hầu Gia, Hoàng Giáp và Hoàng Cửu xin được trở về Đại Hạ phủ!”
“…”
Hạ Hầu gia cứng người, trở về, trở về cái píp, ta quen ngươi à?
À phải, nhớ rồi.
Lúc trước y tiện tay giả vờ giúp bọn họ, chứng thực thân phận phản đồ để vị trí Huyền Cửu của Tô Vũ càng thêm vững chắc, không ngờ gia hỏa này vậy mà dám dám thuận nước đẩy thuyền.
Hạ Hầu gia cười gượng đáp: “Ừ, trở về đi…”
Ong một tiếng, hư không chấn động, ngay sau đó, Hoàng Giáp mang theo Hoàng Cửu hạ xuống Nam Nguyên thành, Hoàng Giáp vui vẻ bảo: “Hầu gia, nhiều năm không gặp, cuối cùng cũng được về nhà, đa tạ Hầu gia!”
“…”
Hạ Hầu gia âm thầm cả kinh, các ngươi… Các ngươi dám đến thật?
Điên rồi sao?
Tô Vũ ở đằng xa, chứng kiến một màn này thì cực kỳ chấn động.
Tình huống này là sao?
“Huyền Giáp trưởng lão, chuyện gì đây?”
Hai kẻ kia vốn là bị hãm hại, sao lại thật sự tiến vào phe Nhân tộc rồi?
Hắn ngây người, đây là người do Hạ gia bồi dưỡng à?
Vậy chẳng phải là mình vô tình đã hại bọn họ bị bại lộ sao?
Huyền Giáp cũng cạn lời, truyền âm đáp: “Không biết!”
“Cũng là Nhân tộc hả?”
“Không biết.”
Tô Vũ líu lưỡi: “Gan lớn như vậy sao, không phải Nhân tộc mà dám làm thế? Rốt cuộc trong Liệp Thiên các còn ẩn giấu bao nhiêu Nhân tộc?”
“Chưa chắc, có thể là cố ý giả bộ, đừng mất cảnh giác!”
“Ta hiểu rồi!”
“…”
Giờ phút này, vô số cường giả ẩn núp bị Thôn Thiên kiến ép ra, không loại trừ khả năng có kẻ quá cường đại, xé rách hư không, trốn trong chỗ sâu.
Nhưng phần lớn những kẻ che giấu trước đó đều bị ép phải lộ diện.
Cường giả nhiều đến mức đáng sợ!
Hư không chấn động, bị từng luồng khí tức dao động.
Liệp Thiên các có tổng cộng 35 vị Nhật Nguyệt cảnh!
Nhân tộc có Hạ gia, Chu gia, Tần gia, Nhật Nguyệt của ba đại phủ vượt quá 40 vị.
Cầu Tác cảnh, Chiến Thần điện có hơn 20 vị Nhật Nguyệt.
Dù vạn tộc đã mất đi hơn 20 vị Nhật Nguyệt thì hiện giờ vẫn còn hơn trăm vị!
Các phủ khác cũng có Nhật Nguyệt tiến đến, còn có một vài kẻ thân phận không rõ, quét một vòng, cường giả Nhật Nguyệt lên tới hơn 250 người, tính cả những người đã bị giết, Tô Vũ đoán lúc trước có khoảng 300 người, không hề nói quá!
Có một số người không có mạng lưới tình báo Liệp Thiên các, hiện tại mới phát hiện Nam Nguyên nho nhỏ mà lại hội tụ nhiều Nhật Nguyệt như thế, thậm chí trong đó còn có 7 – 8 vị chuẩn vô địch.
Thật đáng sợ!
Nếu vô địch tới đây, rất có thể cũng sẽ bị vây giết!
Trong 7 – 8 vị chuẩn vô địch này, ai biết có mấy người vớt tương lai thân, có lẽ tương lai thân đã có chiến lực vô địch.
Hư không chấn động liền hồi.
Đám thiên tài, đặc biệt là thiên tài tiểu giới lúc này đã được mở mang kiến thức, mở rộng tầm mắt, có người kinh sợ, có người kích động, có người bất đắc dĩ bi ai.
Hóa ra thế giới chân chính là thế này.
Hóa ra, Nhật Nguyệt hội tụ thật sự có thể tính bằng trăm.
Lúc bấy giờ, một mạt kiếm quang sáng lên, mảnh đất giáp ranh phía trước xuất hiện vài kẻ thần bí, một người trong đó bỗng nhiên tấn công một kẻ đeo mặt nạ.
Ong một tiếng, trong hư không, một đại đỉnh hiện lên.
Ầm một tiếng, kiếm quang tán loạn.
Nhưng kiếm quang tán loạn lại lập tức hóa thành từng thanh lợi kiếm, tấn công đại đỉnh.
Thịch thịch thịch!
Tiếng chấn động không ngừng.
“Trần Vĩnh!”
Có người kinh hô, cường giả bị tập kích hóa ra lại là Trần Vĩnh, mà kẻ tấn công y là một vị Nhật Nguyệt, còn không phải Nhật Nguyệt bình thường, gã rất mạnh, chỉ mấy chiêu đơn giản, đại đỉnh của Trần Vĩnh đã sắp bị hủy.
Trần Vĩnh đương nhiên không yếu, hơn nữa cũng có rất nhiều thủ đoạn, thế nhưng lúc này y lại hoàn toàn bị áp chế.
Trong nháy mắt, y đã rơi vào nguy cơ tử vong.
Hạ gia còn ở trong thành, ngoài thành, nơi nơi đều là người vạn tộc.
Tuy rằng Đại Minh phủ và Đại Tần phủ vẫn chưa vào thành, nhưng bọn họ đều cách nơi này khá xa, chỉ sợ bọn họ chưa kịp đuổi tới thì Trần Vĩnh đã bị giết chết rồi.
Trần Vĩnh rất mạnh, mọi người đều biết y tuy là Sơn Hải đỉnh phong, nhưng chiến lực có thể sánh với Nhật Nguyệt nhất trọng, bất quá bây giờ y lại bị người nọ áp chế đến không thể ngẩng đầu, trong giây lát, đại đỉnh có lực phòng ngự mạnh nhất đã có dấu hiệu bị phá hủy.
Trần Vĩnh là phòng ngự hệ.
Nhưng hiện tại y hoàn toàn không thể phòng ngự, dù y mạnh ngang Nhật Nguyệt cũng vô dụng, đại đỉnh phòng thân vẫn bị người này dễ dàng áp chế.
“Nhật Nguyệt ngũ trọng!”
Có người hô nhỏ, nếu Kỷ Hồng ở đây thì chắc chắn có thể nhận ra, đó chính là Khiếu Phong Kiếm Triệu Thiên Phong.
“Tiểu Vĩnh!”
Hồng Đàm rống to, vội vàng chạy đi, nhưng trước mặt ông lại xuất hiện một đám Nhật Nguyệt vạn tộc.
Có người cười lạnh, có người thậm chí đã chuẩn bị giết ông.
Các ngươi ra khỏi thành thử xem?
Tuy nói là Hạ gia đang bảo vệ di tích, nhưng kỳ thật cũng bị vạn tộc bao vây.
Không chỉ vậy, Chu gia, Tần gia đều bị cường giả bốn phía ngăn cản.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










