[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 354 : Gặp Ta Mà Chạy Làm Gì? (c1766-c1770)
❮ sautiếp ❯Chương 1766: Gặp Ta Mà Chạy Làm Gì?
Hoàng Giáp và Hoàng Cửu đều là cường giả, cả hai nhanh chóng ngụy trang một chút, sau đó lại lén vòng về khu vực phụ cận cổng thành, dò hỏi một hồi liền lấy được tình báo ở chỗ người tu đạo Nam Nguyên tụ tập.
Liệp Thiên các đích thật đã gây ra chuyện lớn!
Ở khu vực gần Chư Thiên phủ, bọn họ đánh chết 23 vị cường giả Nhật Nguyệt cảnh.
Phái ra chấp pháp trưởng lão cảnh giới chuẩn vô địch.
Suýt nữa giết chết vị cường giả Nhật Nguyệt bát trọng đuổi giết bọn họ, Ma tộc Tháp Nhĩ.
Khó trách, khi vị Ma tộc kia vừa nhìn thấy người Liệp Thiên các thì đã lập tức điên cuồng như muốn lao lên cắn chết bọn họ.
Mạng gã lớn, trong 24 vị Nhật Nguyệt, chỉ có gã là trốn thoát!
Tìm một nơi không người, Hoàng Cửu và Hoàng Giáp hai mặt nhìn nhau, nhất thời không còn lời gì để nói.
Tính ra bọn họ bị đuổi giết cũng không oan.
Đây là tác dụng của tình báo, tình báo cơ sở cũng không biết, chạy lung tung sẽ chết người.
Hoàng Cửu cạn lời, truyền âm nói: “Trưởng lão, chắc chắn chuyện này có vấn đề! Đã bao giờ Liệp Thiên các làm vậy đâu.
Đột nhiên nổi điên đi săn giết mấy chục vị Nhật Nguyệt, không lẽ đây là kế hoạch của Huyền Cửu?”
Hoàng Cửu lại nói: “Nếu Hạ gia đã yểm trợ Huyền Cửu, chứng thực thân phận chúng ta.
Trưởng lão, vậy thì 100% Huyền Cửu chính là Tô Vũ!”
Lần trước y chỉ tùy tiện nói mà thôi.
Nhưng hiện tại, ngẫm lại sự quỷ dị của Liệp Thiên các gần đây, nhất là cách thức bẫy giết vô số Nhật Nguyệt này, thật sự không phải là chiêu trò của Tô Vũ sao?
Hoàng Giáp trầm ngâm suy nghĩ, hồi lâu sau mới lắc đầu, bảo: “Suy đoán cũng vô dụng! Ngươi muốn Liệp Thiên các đi thăm dò Tô Vũ lần nữa à? Nếu ngươi cảm thấy Liệp Thiên các dám làm vậy, ngươi có thể đi đối chất với bọn họ thử xem.”
Hoàng Cửu cạn lời, đừng đùa!
Liệp Thiên các chắc chắn sẽ bóp chết ta.
Lần trước đi thăm dò, một vị trưởng lão đã chết, vị trí tổng bộ bị lộ.
Nếu bây giờ lại tới cổ thành lần nữa thì sẽ chết bao nhiêu người cho đủ?
Thử cái rắm!
Ngươi nói Huyền Cửu là người khác thì thôi, nhưng ngươi nói Huyền Cửu là Tô Vũ, bây giờ đã không còn ai tin ngươi.
Về phần thủ pháp hay phong cách… Tô Vũ dám bẫy giết người, chẳng lẽ Huyền Cửu không dám?
Đó đâu phải kế sách độc quyền của Tô Vũ.
Hoàng Cửu bất đắc dĩ, buồn bực nói: “Hiện tại thân phận Liệp Thiên các không dùng được nữa, giờ mà mang thân phận này ra ngoài chắc chắn sẽ bị mọi người nhắm đến.
Trưởng lão, hay là chúng ta từ bỏ đi, vứt mặt nạ, không cần lấy lòng ai, cũng không cần phải gánh tội thay ai.”
Trưởng lão ngẫm nghĩ, cuối cùng gật đầu, đúng vậy, không thể dùng thân phận này tiếp nữa, nếu không sẽ không sống nổi.
Hai phe đều không chứa chấp bọn họ.
Quá thảm!
Liệp Thiên các muốn đuổi giết bọn họ, vạn tộc cũng muốn bóp chết bọn họ, Nhân tộc bên này có khi cũng muốn xử bọn họ, vậy phải sống thế nào?
“Haizz!”
Thở dài một tiếng, Hoàng Giáp mất mát nói: “Ta đã lăn lộn trăm năm ở Liệp Thiên các, kết quả… thật thảm! Vất vả lắm mới lên tới vị trí trưởng lão, ngươi hại chết ta rồi!”
“Không thể nói như vậy, trưởng lão, là khả năng của ngài quá kém cho nên mới có chuyện nói mà không ai tin, ngài nhìn Huyền Giáp trưởng lão kia kìa, lão nói Huyền Cửu không có vấn đề gì thì mọi người đều tin.
Khoan đã. . .
Nói vậy, chẳng lẽ Huyền Giáp trưởng lão cũng có vấn đề?”
Hoàng Cửu líu lưỡi, “Thế thì quá đáng sợ rồi.”
Huyền Giáp có vấn đề, vậy bộ trưởng Huyền bộ thì sao?
Còn cả bộ trưởng Hoàng bộ nữa. . .
Hoàng Cửu đột ngột truyền âm hỏi: “Trưởng lão, tình huống bộ trưởng Hoàng bộ ra sao, ngài và lão cùng phe không?”
Hoàng Giáp tức giận: “Phe phái cái gì? Cái này gọi là tuệ nhãn thức châu, bộ trưởng coi trọng, không quan tâm thân phận bối cảnh nên mới nhận chúng ta vào Các… ”
“Vậy giờ phải làm sao?”
“Ngu ngốc!”
Hoàng Giáp không chịu trách nhiệm, “Đều tại ngươi có mắt không tròng, cố tình đòi tổ đội cùng Huyền Cửu kia, giờ thì bị hại thảm rồi! Haizz!”
Hoàng Cửu lại hỏi: “Trưởng lão, bộ trưởng thật sự biết thân phận chúng ta sao?”
“Sao ta biết được.”
“Vậy ngươi vừa nói… ”
Hoàng Giáp ngắt lời: “Thôi, không nói nữa, ai biết người ta nghĩ thế nào, nhưng dù trước kia không biết, có lẽ hiện tại cũng đã biết, nếu hai ta không có vấn đề thì chạy làm gì.”
Hoàng Cửu hối hận, “Cũng đúng, lẽ ra lúc ấy không nên chạy, cùng lắm thì bị tra xét một phen rồi thôi, chưa chắc đã phát hiện ra thân phận hai ta! Có lẽ bộ trưởng Hoàng bộ đã biết rồi, người ta chẳng quan tâm, hai chúng ta lại bị dọa chết khiếp, thật xui xẻo!”
Hoàng Giáp cạn lời, không phải ngươi muốn chạy sao?
Lúc đó ta bảo ngươi trở về, ngươi kiên quyết không chịu!
Nếu không thì ta chạy làm gì?
Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên Hoàng Cửu hỏi: “Trưởng lão, mặt nạ ngài hỏng rồi à? Nó sáng lên kìa.”
Dứt lời, y liền cười nói: “Vứt đi thôi, hỏng rồi, mặt nạ của trưởng lão cũng có vấn đề, định vị vừa sáng lên kìa, mà bộ trưởng Hoàng bộ còn đang ở chiến trường Chư Thiên, không lẽ lão định vị cách cả chư thiên sao?”
“. . . ”
Hoàng Cửu đột nhiên biến sắc, lập tức quay đầu liền chạy.
Mà Hoàng Giáp cũng cả kinh, vội vã ném mặt nạ xuống muốn phá hủy.
Mẹ nó.
Bị định vị rồi.
Không thể nào, ông là trưởng lão, chỉ có cấp trên trực thuộc mới có thể định vị ông, nhưng cấp trên trực thuộc của ông là vô địch, là bộ trưởng Hoàng bộ.
Sao lại như vậy?
Lẽ ra vị kia đang ở chiến trường Chư Thiên mới đúng.
Đang muốn phá hủy, ông chợt nghe thấy một tiếng cười khẽ bên tai: “Nếu ta là ngươi, ta sẽ không phá, giữ lại vẫn tốt hơn, dù sao đó cũng là Địa binh đỉnh phong, không phải sao?”
“. . .”
Sắc mặt Hoàng Giáp tái nhợt, ngay sau đó, vẻ mặt ông liền trở nên hèn mọn, run rẩy nói: “Thuộc hạ Hoàng Giáp, bái kiến bộ trưởng!”
Bên kia, Hoàng Cửu đang trốn chạy bỗng thấy trời đất quay cuồng, trong chớp mắt đã bị lôi ngược lại, va vào người Hoàng Giáp, y lập tức cúi đầu, lớn tiếng nói: “Thuộc hạ Hoàng Cửu, tham kiến bộ trưởng!”
Hai người đều chấn động, có cả tuyệt vọng và bi thương.
Xem như xong đời rồi.
Ban nãy bị Nhật Nguyệt đuổi giết, hiện giờ còn kinh hơn, vị vô địch bộ trưởng Hoàng bộ này còn tự mình tới Nhân cảnh để truy sát bọn họ, đã vậy thì. . .
Chúng ta chết luôn cho nhanh.
Vận may quá kém!
Trước mặt hai người xuất hiện một thân ảnh, đó là bộ trưởng Hoàng bộ đeo mặt nạ màu xám.
Y thong dong như thể đang tản bộ tại sân nhà, giáng xuống từ không trung, mỉm cười hỏi: “Hoàng Giáp, gặp ta mà chạy làm gì?”
“Đại nhân… Ta… Ta không chạy… ”
Hoàng Giáp biện giải, sau đó ra vẻ đáng thương giải thích: “Đại nhân, ta không phản bội! Là Huyền Cửu bôi nhọ chúng ta, chắc chắn là thế! Đại nhân, chúng ta biết một bí mật kinh thiên, ta đang định nghĩ cách hội báo cho đại nhân.”
“Bí mật gì? Nói nghe xem.”
Bộ trưởng Hoàng bộ nhẹ nhàng đi tới, giúp ông sửa sang cổ áo tán loạn, vỗ nhẹ vào bờ vai ông, mỉm cười hòa ái, “Nói đi, run rẩy làm gì, đừng sợ.”
“Là… Ta… Ta không sợ… ”
Hoàng Giáp khẩn trương: “Là thế này, chúng ta phát hiện Huyền Cửu có vấn đề!”
“Hắn là Tô Vũ?”
Bộ trưởng Hoàng bộ bật cười, “Là bí mật này sao? Cần Liệp Thiên các xác minh không? Tam trưởng lão và Bát trưởng lão chấp pháp bộ đã thử hắn rất nhiều lần, nếu không, hay là để một vị Vĩnh Hằng tự mình đến cổ thành tra xét xem Tô Vũ còn ở đó hay không.
Được chứ?”
“. . .”
Hoàng Giáp tuyệt vọng, nghĩa là sao?
Là không tin, hay là không thèm để ý?
Bên cạnh, Hoàng Cửu đã sợ tới mức muốn quỳ sụp xuống khóc, tại sao bộ trưởng Hoàng bộ lại tới đây?
Hai người bọn họ không ném mặt nạ chính là vì cảm thấy đối phương sẽ không tới, như vậy hai người bọn họ còn có thể tiếp tục giả mạo người Liệp Thiên các, kết quả không ngờ bộ trưởng lại tới thật rồi!
Bộ trưởng Hoàng bộ cười cười, duỗi tay chậm rãi gỡ mặt nạ của Hoàng Giáp xuống, “Năm xưa ta tự mình dẫn ngươi gia nhập Liệp Thiên các, Hoàng Giáp, ngươi nói xem, ta có biết thân phận của ngươi không?”
“Cái kia… Đại nhân…”
Mặt nạ của Hoàng Giáp dần cởi ra, lộ ra một gương mặt tiên phong đạo cốt.
Chương 1767: Thân Phận Của Hoàng Giáp
Mặt nạ của Hoàng Giáp dần cởi ra, lộ ra một gương mặt tiên phong đạo cốt.
Bộ trưởng Hoàng bộ lại nói: “Khuôn mặt ngươi vẫn vô tội như thế, tiên phong đạo cốt như thế, lại còn chính nghĩa chính trực, đã trăm năm rồi, gương mặt này vẫn chẳng thay đổi gì.”
“Bộ trưởng… Ta… ”
Bộ trưởng Hoàng bộ ngắt lời: “Đừng khẩn trương, không cần lo lắng! Gương mặt này tốt mà, xem ra ngươi đã quen với gương mặt này rồi, tiểu Hoàng Cửu bên cạnh là gì của ngươi?”
Tay y chộp lấy mặt nạ của Hoàng Cửu, Hoàng Cửu muốn tránh nhưng lại không dám, chỉ có thể nhẫn nhịn để bộ trưởng Hoàng bộ gỡ mặt nạ xuống.
Ngay khi tháo ra, bộ trưởng Hoàng bộ thoáng ngạc nhiên.
“Nữ?”
“…”
Bộ trưởng Hoàng bộ sửng sốt, hồi lâu sau mới bật cười, “Ồ, mắt ta kém thật rồi, là nha đầu mà ta lại tưởng là một thiếu niên nghịch ngợm, chà chà, Hoàng Giáp, ngươi lừa tới từ đâu vậy?”
Dưới lớp mặt nạ của Hoàng Cửu là một khuôn mặt nữ tử, thoạt nhìn khá thanh thuần, còn có chút nhu nhược đáng thương, trông như một cô bé ngây thơ chưa trải sự đời.
Hoàng Giáp rất bất đắc dĩ, nhưng dáng vẻ trông vẫn tiên phong đạo cốt, hàm hậu nói: “Đại nhân, đây là cháu gái ta.”
“Vớ vẩn!”
Bộ trưởng Hoàng bộ nhìn ông, “Sao ngươi không thành thật như thế, sao lại gạt ta? Đây là cháu gái ngươi? Lừa ta không tốt đâu, ngươi cảm thấy thế nào?”
Hoàng Giáp cúi đầu, “Này… thôi được rồi, ta sẽ nói thật, ta nhặt được nàng, thật đấy, chỉ là nhặt được thôi!”
“Trưởng lão, ngài nhặt ta thật ư?”
Hoàng Cửu kinh ngạc, tròng mắt láo liên, “Trưởng lão, ngài nói ta là cháu gái ngài mà, sao giờ lại bảo là nhặt? Ngài gạt ta, ta… Ta và ngài nhất đao lưỡng đoạn, từ đây giang hồ bất tương kiến… ”
Dứt lời nàng lại muốn chạy.
Bộ trưởng Hoàng bộ nhẹ nhàng dùng tay chặn trán nàng, kéo về chỗ cũ, “Đừng chạy, chạy đi đâu, tiểu nha đầu đừng chơi trò này với ta, đôi mắt nhỏ linh động lắm, rất đáng yêu.”
Hoàng Cửu tuyệt vọng rồi.
Ta không đáng yêu!
Bộ trưởng Hoàng bộ không có đam mê đặc biệt nào đó chứ?
Không, đừng, ta còn nhỏ mà.
Bộ trưởng Hoàng bộ mỉm cười, tra xét một hồi thì ngạc nhiên, “Ồ, là thiên tài cơ à? Hoàng Giáp, ngươi nhặt ở đâu vậy? Đây là thiên tài đấy, tuổi không lớn lắm đúng không?”
Hoàng Giáp ngượng ngùng đáp: “Đúng, không lớn lắm, 19 năm trước ta tình cờ nhặt được.”
“Hả?” Bộ trưởng Hoàng bộ lại hỏi: “19 năm trước… lúc đó bao tuổi rồi?”
“Chừng 2 – 3 tuổi, đứa bé nhỏ quá không đoán chính xác được tuổi tác, chắc cỡ 2 – 3 tuổi thôi.”
Bộ trưởng Hoàng bộ cảm thấy ngoài ý muốn, “Thú vị đấy, 19 năm trước đã nhặt được… 2 – 3 tuổi, vậy là Hoàng Cửu tiền nhiệm bị ngươi giết, rồi ngươi cho nha đầu này thay vào?”
“Không, không phải ta giết!”
Hoàng Giáp giải thích: “Thật đấy, hắn chết trong lúc chấp hành nhiệm vụ, nhưng trùng hợp là mặt nạ không vỡ, Lúc ta gặp hắn, hắn vẫn còn sống, ta nghĩ dù sao mặt nạ cũng là Địa binh, không nên lãng phí, nên mới đưa cho cháu gái ta.”
“Ngươi biết thân phận nàng không? 19 năm trước nhặt được, là gia tộc đó sao?”
“Cái này…”
Hoàng Giáp lúng túng đáp: “Ta không biết, ta không tra xét kĩ, mà vốn cũng không tra được cho nên ta mặc kệ.
Bộ trưởng, đã qua nhiều năm như vậy rồi, tra làm gì nữa đúng không?”
“Nếu khi đó chỉ mới 3 tuổi, hiện tại là 22 tuổi, đúng là thiên tài!”
Bộ trưởng Hoàng bộ cảm khái: “Gia tộc này chuyên môn sinh ra thiên tài! Ta không hiếm lạ gì, nhưng ngươi thì chịu khó thật, cũng rất chịu chi, tốn không ít Thiên Nguyên khí và thiên địa huyền quang đúng không?”
“Khụ khụ… Cái này…”
“Ngươi tham ô à?”
“Không, tuyệt đối không, bộ trưởng, ta may mắn kiếm được mà thôi.”
“Ồ, hiểu rồi.”
Bộ trưởng Hoàng bộ mỉm cười, “Nghề cũ thôi mà, mà ngươi lại là chuyên gia phương diện này, không thiếu tiền cũng là bình thường.”
Hoàng Giáp sắp không diễn nổi nữa.
Miệng ông há lớn, hốt hoảng hỏi: “Bộ trưởng đã biết thân phận ta từ lâu rồi?”
“Biết chứ, sao lại không, nếu Vĩnh Hằng ngốc thật thì có thể thành Vĩnh Hằng sao?”
Bộ trưởng Hoàng bộ cười nói: “Đương nhiên là ta biết, Không Không, có muốn giao thủ cùng ta không, ta chỉ là thế thân, chưa chắc đã có thể địch nổi ngươi, ngươi cảm thấy thế nào?”
Hoàng Cửu sửng sốt nhìn về phía Hoàng Giáp, lại nhìn bộ trưởng Hoàng bộ, ngơ ngác hỏi: “Không Không? Trưởng lão, không phải ngài nói… Ngài tên là Không Thanh Tử sao?”
Không Không là ai?
Người bình thường không biết, nhưng những kẻ như nàng chắc chắn đều biết.
Không Không, hạng 3 Chứng Đạo bảng, Không Gian Cổ Thú tộc!
Hạng 3 Chứng Đạo bảng!
Còn cao hơn cả Hạ Long Võ, Hạ Long Võ chỉ đứng thứ 5 Chứng Đạo bảng!
Ông là một trong những người có khả năng đến được cảnh giới vô địch nhất.
Hoàng Giáp lúng túng đáp: “Hiểu lầm mà thôi, bộ trưởng thật sự hiểu lầm rồi, sao ta lại là Không Không, ta là Không Thanh Tử, năm xưa ta không cẩn thận giết chết một vị hậu duệ vô địch, vì vậy mới không tiện bại lộ thân phận.”
Bộ trưởng Hoàng bộ gật gù, “Ta biết.
Không Thanh Tử giết con trai của Thiên Toàn Tiên vương, am hiểu thuật pháp không gian, nói đơn giản thì là đi ăn trộm, còn là trộm của con trai Thiên Toàn Tiên vương, bị người ta phát hiện, sau đó đánh chết đối phương… Đúng không?”
“Đúng đúng đúng.”
Hoàng Giáp bất đắc dĩ đáp: “Cho nên thân phận ta nào dám lộ ra…”
Bộ trưởng Hoàng bộ bật cười, “Tình cờ thật, 120 năm trước, ta vừa vặn đi ngang qua một nơi, cũng vừa khéo là khi ấy Không Thanh Tử phát điên muốn trộm đồ của ta.
Ta tiện tay tát chết đối phương, lúc đó có việc nên vội vã rời đi, còn không kịp xử lý thi thể, nhưng dù sao đó cũng là Nhật Nguyệt thất trọng, ta xong việc liền quay lại. . .
Ngươi nói xem có trùng hợp ko, bỗng nhiên ta thấy một gia hỏa chui vào thân thể hắn, chậc, lúc đó ta cũng thấy cả kinh!”
“…”
Hoàng Giáp hoàn toàn dại ra.
Bộ trưởng Hoàng bộ vỗ nhẹ lên mặt ông, “Đúng vậy, chính là gương mặt này, tuy hơi khác nhưng vẫn không khác quá nhiều.
Ngươi nói xem có trùng hợp không?”
Hoàng Giáp điếng người, “Là bị bộ trưởng giết?”
“Đúng vậy! Ngươi nghĩ sao?”
“Ta…” Vẻ mặt Hoàng Giáp như đưa đám, “Ta cho rằng hắn bị dư uy lan đến, lúc ấy có hai vị vô địch đại chiến ở nơi xa, ta nghĩ gia hỏa này xui xẻo mà thôi, vừa vặn để ta nhặt thân phận dùng.”
“Nhặt giỏi thật!”
Bộ trưởng Hoàng bộ lại hỏi: “Không Không, chơi vui không?”
“Không vui!”
Hoàng Giáp hoàn toàn không còn lời nào để biện giải, “Ngay từ ban đầu bộ trưởng đã biết thân phận thật sự của ta?”
“Đương nhiên, ngươi có rất nhiều thân phận, hết lớp này đến lớp khác, mà cái ngoài cùng là Không Thanh Tử, ngươi cho rằng ta chỉ phát hiện thân phận Không Thanh Tử của ngươi thôi đúng không?”
Bộ trưởng Hoàng bộ vui vẻ nói: “Ngươi không biết đâu, ta vẫn luôn theo dõi ngươi, ngươi rất thú vị, khi ta tìm được ngươi thì ngươi đã mặc vài tầng da lên rồi, lần lượt mang từng cái ra dùng, chỉ là ta lười vạch trần ngươi, thú vị không?”
Hoàng Cửu sững người, nhìn về phía Hoàng Giáp, nàng há to miệng, lắp bắp hỏi: “Trưởng lão, ngài… Ngài không phải là người?”
Hoàng Giáp trợn trắng mắt, “Ta nói mình là người bao giờ?”
“Ngài… Ngài thật sự là Không Không?”
Hoàng Cửu cũng là người Liệp Thiên các, còn thuộc bên bộ tình báo, hiển nhiên biết rõ đối phương là ai, “Không Không, hạng 3 Chứng Đạo bảng, Không Gian Cổ Thú tộc?”
“Ngươi cảm thấy thế nào?”
Hoàng Giáp bình tĩnh, “Biết được bí mật này, có phải ngươi cảm thấy rất khó chịu hay không, ta giấu diếm ngươi lâu như vậy. . .”
“Không!”
Hoàng Cửu kinh hỉ cắt ngang: “Trưởng lão, ngài là Không Không cơ mà.
Đánh y đi! Đánh thắng rồi chúng ta chạy trốn.
Ngài là hạng 3 Chứng Đạo bảng, mọi người đều nói 10 hạng đầu Chứng Đạo bảng có thể đấu với vô địch, trưởng lão, chúng ta…”
Hoàng Giáp cạn lời!
Bộ trưởng Hoàng bộ cũng cười lớn, cảm khái: “Tính tình này có vẻ cũng là di truyền đây.”
Hoàng Cửu nhìn y, lại nhìn Hoàng Giáp, “Trưởng lão, bộ trưởng nói vậy là sao, chẳng lẽ ngài bắt cóc ta à, không phải nhặt được sao? Ta nghe nói Không Không rất giỏi trộm cắp…”
Hoàng Giáp hữu khí vô lực: “Nhặt được! Ai thèm bắt cóc ngươi? Ném ngươi giữa đường còn chẳng ai thèm, ta vốn định ngụy trang thân phận tiếp, chỉ tại ngươi ngu xuẩn làm hỏng, nếu không phải ngươi trêu chọc Huyền Cửu thì đâu có nhiều chuyện như vậy.”
Hoàng Cửu khó hiểu, “Nếu ngài là Không Không, ngài trốn làm gì?”
Chương 1768: Yêu Cầu Của Bộ Trưởng Hoàng Bộ
Hoàng Cửu khó hiểu, “Nếu ngài là Không Không, ngài trốn làm gì?”
Hoàng Giáp im lặng.
Bộ trưởng Hoàng bộ đáp lời: “Đương nhiên là phải trốn rồi, không trốn cũng không được.
Không Không, hạng 3 Chứng Đạo bảng, cố tình không chứng đạo, cũng không lộ diện, ẩn giấu rất nhiều năm, ngươi cảm thấy nếu không có chuyện gì thì hắn sẽ nguyện ý che giấu thân phận chắc?”
“…”
Hoàng Giáp ngượng ngùng, “Bộ trưởng, sao lại nói vậy, ta…”
“Làm sao, ngươi quên rồi à, ta mới là bộ trưởng Hoàng bộ, trong chư thiên vạn giới, ta biết nhiều bí mật nhất.”
Bộ trưởng Hoàng bộ bình thản nói: “125 năm trước, có kẻ vì muốn chứng đạo mà trộm vật gánh chịu, thứ này chỉ có đại nhân vật mới có, gia hỏa này gan lớn, âm thầm trộm lấy quan tài của Cổ Tiên Bán Hoàng của Tiên tộc, đúng không?”
“…”
Hoàng Cửu kinh ngạc hỏi lại: “Quan tài?”
Bộ trưởng Hoàng bộ cười nhạt, “Đúng vậy, tuổi tác Cổ Tiên Bán Hoàng đã cao, sống rất lâu, có lẽ lão thật sự đã sống từ thời thượng cổ đến hiện tại, lão chế tạo cho chính mình một bộ quan tài, chuyên để uẩn dưỡng sinh khí.
Quan tài kia rất khó lường! Dùng một cây thiên nguyên thụ vạn năm, vô số Thiên Nguyên khí, Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch và cả thiên địa huyền quang, cùng với đủ các loại thiên tài địa bảo để chế tạo.
Còn được lão tự mình uẩn dưỡng hơn 1000 năm mới rèn ra được một bộ quan tài có thể so với Thiên binh đỉnh phong.
Kết quả… Người nào đó trộm quan tài của lão đi, hắn có thể không trốn sao?”
“…”
Hoàng Cửu sợ ngây người, nghĩ tới đây, nàng vội hỏi: “Trưởng lão, quan tài đâu?”
“…”
Hoàng Giáp cạn lời, buồn bực nói: “Làm sao, ngươi thích à? Thứ kia không may mắn đâu!”
Bộ trưởng Hoàng bộ mỉm cười, “Ở trong tay hắn chứ đâu, thứ kia rất thích hợp để làm vật gánh chịu, có lẽ Không Không cũng muốn vớt một tam thế thân vô cùng cường đại, hắn chướng mắt thứ bình thường, chắc hơn 100 năm qua ngươi đã thử rất nhiều lần, đúng không?”
Hoàng Giáp không hé răng.
Hồi lâu sau, bộ trưởng Hoàng bộ lại nói: “Thôi, ta không có ý định gì với nó hết, cũng không có hứng thú, giúp ta làm một chuyện đi.
Dù sao ta đã che chở ngươi trăm năm, chỉ tại ngươi muốn chạy, nếu không thì đã chẳng có nhiều chuyện như vậy, không phải sao?”
Hoàng Giáp không vội đáp ứng, ông chần chờ hỏi: “Thực lực thực sự của ngài là gì?”
“Vĩnh Hằng hay là Bán Hoàng?”
“Vĩnh Hằng có mạnh có yếu, bộ trưởng nói năm xưa đã theo dõi ta, ta lại không phát hiện được.
Rốt cuộc bộ trưởng đã đạt tới… ”
Bộ trưởng Hoàng bộ cắt ngang: “Đạt tới cái gì? Đừng suy nghĩ bậy bạ! Không Không… Thôi, vẫn nên gọi là Hoàng Giáp đi.
Hoàng Giáp, giúp ta làm một chuyện, thế nào?”
“Đại nhân nói đi.”
“Giúp ta trộm Văn Mộ bia!”
Bộ trưởng Hoàng bộ khẳng định: “Ngươi có thể làm được.
Ta tin chuyện này không ai có khả năng hơn ngươi!”
Hoàng Giáp nhíu mày, “Chư thiên vạn tộc đều đang nhìn chằm chằm di tích, ta chỉ muốn lấy vật gánh chịu, không nghĩ đến việc lấy thứ này, quá nguy hiểm!”
Dứt lời, ông nhìn về phía đối phương, “Vì sao bộ trưởng lại muốn có nó? Thậm chí không tiếc bóc trần thân phận của ta.”
“Có chút hứng thú, vạn tộc đều muốn, đương nhiên ta cũng muốn.
Nhưng ta mà tự lấy được thì những người khác trong Liệp Thiên các cũng muốn phân chia, ta không thích, ta muốn độc chiếm.”
Hoàng Giáp chần chờ một hồi, “Cái kia… Ta không làm được, đã lâu rồi ta không ra tay, đã sắp quên cướp đoạt là như thế nào.”
“Ha ha, sao lại nói là nhiều năm không ra tay, không phải mấy năm trước ngươi mới trộm trứng của một vị Vĩnh Hằng Long tộc sao?”
“…”
Hoàng Cửu cả kinh, “Trưởng lão, trứng chúng ta ăn 8 năm trước là trứng rồng?”
“…”
Hoàng Giáp thầm mắng, kêu to như vậy làm gì?
Bị Long tộc nghe thấy thì làm sao bây giờ.
Hoàng Cửu lại tiếp tục hô: “Vậy 12 năm trước, con chim mà ngài nướng cho ta ăn là cái gì?”
Bộ trưởng Hoàng bộ phì cười, “Ồ, còn có vụ này à? 12 năm trước, Phượng Hoàng tộc có một con chim non mất tích, là ngươi làm ư?”
Hoàng Cửu kinh ngạc, “Chim non? Tàn nhẫn quá! Trưởng lão, đoạn tuyệt quan hệ đi, ta đi đây, ngài quá tàn nhẫn…”
Nàng xoay người muốn chạy, bộ trưởng Hoàng bộ đau đầu, lại lấy tay đè đầu nàng lại, “Chạy cái gì, tiểu nha đầu, chạy đi đâu? Ngươi cảm thấy ngươi chạy rồi thì hắn dám chiến một trận với ta?”
Hoàng Cửu buồn bực, chớp chớp mắt với Hoàng Giáp, ý hỏi có thể đánh được không?
Đánh thắng thì đánh, không thắng… Thôi bỏ đi, làm việc giúp y vậy, cùng lắm thì chờ y đi xong liền chạy trốn sau.
Hoàng Giáp bất đắc dĩ, “Bộ trưởng, trộm Văn Mộ bia thật sự rất nguy hiểm.”
“Ta biết, nhưng bỏ qua nó thì ta không cam tâm.”
Bộ trưởng Hoàng bộ nhìn thẳng vào mắt ông ta, “Không nói cái này nữa, ngươi giúp ta một lần, nếu thành công thì khi ngươi chứng đạo, ta sẽ hỗ trợ hộ đạo cho ngươi.
Ngươi chứng đạo… chẳng khác gì tự tìm đường chết, chắc chắn Cổ Tiên vương sẽ tự mình tới tìm ngươi.”
Hoàng Giáp im lặng, ta biết, không thì ta đã chứng đạo từ lâu rồi, nhưng ta không dám, không phải sao?
“Vậy được rồi.”
Hoàng Giáp thổn thức, bất đắc dĩ nói: “Bộ trưởng thật… Anh minh!”
“Bình thường thôi!”
Bộ trưởng Hoàng bộ vui vẻ dặn dò: “Ta không quấy rầy ngươi nữa.
Phải rồi Hoàng Giáp, ngươi đừng phá hủy mặt nạ, dù sao cũng là Địa binh đỉnh phong, vả lại có phá thì ta vẫn sẽ tìm được ngươi, dù không tìm thấy ngươi, ta vẫn có thể tìm được nha đầu này.”
Hoàng Giáp ngượng ngùng, “Bộ trưởng yên tâm, ta không trốn đâu.”
“Hy vọng là thế.”
Bộ trưởng Hoàng bộ mỉm cười, nháy mắt đã biến mất ngay tại chỗ.
Chờ y đi rồi, hai người mới liếc nhìn nhau, nặng nề thở dài.
Hoàng Cửu tò mò hỏi: “Trưởng lão, ngài thật sự là Không Không sao? Không Không là không gian cổ thú, bản thể của ngài trông thế nào, có đặc biệt không? Mọi người đều hiếu kỳ muốn biết rốt cuộc bản thể của không gian cổ thú là cái dạng gì…”
“Câm miệng!”
Hoàng Giáp hừ một tiếng, đeo mặt nạ lên, đoạn mắng: “Đeo mặt nạ vào.
Vô dụng, chẳng được tích sự gì!”
“Trưởng lão, đó là vô địch, ngài còn không dám đánh, ta thì đánh được chắc? Ta đã bán manh rất nhiều lần rồi, y không để ý tới ta, ta cũng đành chịu.”
Hoàng Giáp lười phản ứng nàng, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: “Xem ra vẫn phải giúp y lần này, nhưng y muốn Văn Mộ bia làm gì? Hình như chẳng có ích gì với y, nghe nói chỉ hữu dụng với Bán Hoàng, hoặc là Văn Minh sư đa thần văn hệ.”
Hoàng Cửu không để bụng, “Hoặc là y muốn thành Hoàng, hoặc là y thông đồng với Nhân tộc.
Nghe lời y nói ban nãy thì có lẽ đã biết Huyền Cửu có vấn đề, nhưng y không muốn truy cứu, nói không chừng là vì y có liên hệ với đa thần văn hệ.”
“Vậy ư?”
Hoàng Giáp sờ cằm, “Có lẽ vậy.
Thôi, không nghĩ nữa, biết nhiều chết sớm.
Thân phận ta mà lộ ra thì còn chết nhanh hơn y.
Ta đã trêu chọc cường giả nằm trong ba người đứng đầu vạn giới đây này… Aiiiz, biết vậy chẳng làm!”
“Trả quan tài về được không?”
“Không được, sao lại trả? Ta cần nó để vớt một quá khứ thân cường đại.”
“Quá khứ thân? Trưởng lão chưa vớt quá khứ thân sao? Chẳng lẽ lại vớt tương lai thân trước?”
“Đương nhiên, mười hạng đầu Chứng Đạo bảng gần như đều là tương lai thân, ai vớt quá khứ thân làm gì, chiến lực không mạnh, bỏ qua quá khứ để vớt tương lai mới oách, thôi, ngươi không hiểu đâu, chờ ngươi tới cấp bậc như ta ngươi liền biết một bước này khó đi đến mức nào.”
Hoàng Cửu không thèm để ý, nàng lại hỏi: “Trưởng lão, bộ trưởng Hoàng bộ vừa mới nói, ta là con nhà ai?”
“Ngươi? Đã bảo là nhặt được trên đường mà.”
“Nhặt ở đâu?”
“Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì, ngươi muốn tìm cha ruột sao?”
“Không phải.” Hoàng Cửu phủ nhận: “Ta chỉ tò mò thôi, y nói như thể nhà ta không tầm thường vậy, hay là để ta về nhận tổ quy tông rồi chúng ta trộm một ít đồ tốt đi?”
“…”
Má nó!
“Nhà ngươi không còn đâu, trộm cái rắm, đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ đến chuyện về nhà, gia gia ngươi nuôi ngươi nhiều năm như vậy, ta cho ngươi ăn bao nhiêu thứ tốt, trả tiền đã rồi mới cho về nhà.”
“… Không trả nổi!”
Hoàng Cửu nói thầm, ta đã ăn bao nhiêu thứ tốt rồi, trứng rồng, Phượng Hoàng non, trả sao cho nổi?
Thôi, mặc kệ, đi theo trưởng lão mới có thứ tốt để ăn.
Chương 1769: Liễu Văn Ngạn, Trả Nợ Đi!
Nhân cảnh rung chuyển.
Không biết bao nhiêu cường giả che giấu tung tích, âm thầm ẩn núp để chờ đợi cơ hội.
Vật gánh chịu, Văn Mộ bia, hiện giờ hai thứ này chính là tâm điểm của vạn giới.
Nếu không có hai bảo vật ấy, lần này khó mà hội tụ được nhiều người, nhiều cường giả như vậy.
Hạ gia chế tạo di tích giả cũng chỉ hấp dẫn được ít người, còn phải dùng phương pháp chia tách thần văn để hấp dẫn ánh mắt đại chúng.
Mà giờ phút này đã không cần phương pháp chia tách thần văn nữa.
Đương nhiên trước đó thì phương pháp này cũng là một con mồi dẫn dụ vạn tộc nhập cảnh.
Ngày 15 tháng 11.
Liễu Văn Ngạn xuất hiện sau vài ngày kể từ thời điểm ông mất tích.
Giờ phút này, toàn bộ Nam Nguyên đã bị vô số cường giả vây quanh.
Có cường giả vạn tộc, cũng có cường giả Nhân tộc.
Có người nhìn thấy Liễu Văn Ngạn liền kinh hô: “Liễu Văn Ngạn!”
Lập tức tin tức lan xa, Liễu Văn Ngạn đã về tới Nam Nguyên rồi.
Đông đảo người ùa tới.
Có kẻ đang bay ở trên hư không, trông thấy ông thì giận dữ quát: “Liễu Văn Ngạn, lúc trước ngươi nói ngươi không có biện pháp lấy thần văn của Ngũ Đại ra, mà nay ngươi đã tiến vào Sơn Hải đỉnh phong, thậm chí còn truyền thần văn của Ngũ Đại cho Tô Vũ, bây giờ ngươi còn lời nào để ngụy biện không?”
Liễu Văn Ngạn nhìn về phía người nọ, từ tốn cười hỏi: “Ngụy biện? Ngụy biện vì cái gì? Ngươi là ai?”
Nam tử kia phẫn nộ quát: “Liễu Văn Ngạn, ngươi còn dám giả vờ? Năm xưa phụ thân ta đi theo Ngũ Đại, chết trận ở chiến trường Chư Thiên, ngươi từng nói sẽ công khai triển lãm thần văn của Ngũ Đại cho mọi người cùng xem, mà nay ngươi và Tô Vũ đã tự bạo không ít thần văn của ông ấy, đó là đồ riêng của các ngươi sao?”
“…”
Liễu Văn Ngạn bật cười, nhìn bốn phía, có người trầm mặc, có người cười lạnh, có người chờ xem náo nhiệt, cũng có người không biết xấu hổ.
Liễu Văn Ngạn nhẹ giọng nói: “Ta chưa bao giờ nói sẽ công khai cho mọi người xem thì phải.
Tự các ngươi tưởng tượng mà thôi, năm đó ta chỉ từng nói với Chu gia rằng ta không tìm thấy tư liệu sư phụ lưu lại, Chu gia lại vì cứu sư phụ ta mà trả giá tánh mạng một vị vô địch… Vì vậy ta từng hứa với đối phương khi nào thần văn có thể cụ hiện, thì có thể cho người Chu gia nhìn một lần.
Nhưng ân oán giữa ta và Chu gia đã kết thúc cả năm nay, chính miệng Chu Phủ chủ nói, không phải sao?”
Liễu Văn Ngạn khẽ cười, “Đừng bảo rằng ta không nói lý, ta là người phân rõ phải trái.
Phụ thân ngươi đi theo sư phụ ta, ông ấy rất đáng kính nể, chết trận ở chiến trường Chư Thiên lại càng đáng tôn trọng, nhưng ngươi không thể yêu cầu tất cả binh sĩ chết trận ở Chư Thiên đi chia cắt gia sản của vô địch, đúng không?”
Liễu Văn Ngạn bình tĩnh nói: “Đại Hạ phủ, Đại Tần phủ, nhà ai mà không có hàng ngàn hàng vạn binh sĩ chết trận, chẳng lẽ hậu duệ của binh sĩ đều muốn đi phân chia tài sản của Hạ gia, của Tần gia mới được sao? Ta thấy rất kỳ quái, thần văn sư phụ ta lưu lại cho ta, từ bao giờ mà lại biến thành của mọi người rồi? Đúng, các vị tiền bối đã chết trận khi đi theo sư phụ ta, nhưng khi sư phụ ta còn sống, ngài ấy có từng bạc đãi bất kỳ vị nào dưới trướng chưa? Nói thử xem.”
“Khi ngài ấy đến chiến trường Chư Thiên cũng chưa từng cưỡng ép bất luận người nào phải đi theo, kể cả đồ đệ như ta, thậm chí còn yêu cầu mọi người đừng đi cùng.
Nhưng chính vì phụ thân ngươi và các tiền bối khác kính nể Ngũ Đại, sùng bái Ngũ Đại, cho nên bọn họ mới tình nguyện đi theo hộ đạo cho ông ấy.”
“Nhưng đó không phải là lý do để các ngươi đòi hỏi chia cắt di sản của sư phụ ta, đúng không?”
Liễu Văn Ngạn nghiêm mặt, “Huống chi, sư phụ ta cũng đã chết trận, chỉ còn lại một ít thần văn truyền thừa.
Năm đó khi ta rời khỏi Đại Hạ Văn Minh học phủ, ta không muốn gì, cũng không mang theo gì, chỉ mang theo những thần văn của ông ấy.
Về tình về lý, chúng đều nên thuộc về ta, không phải sao?”
“Ta còn vì vậy mà rơi vào cảnh nợ nần, nghèo túng, phải hoàn trả lại rất nhiều công huân cho Đại Hạ phủ, bởi vì Đại Hạ phủ đã bỏ tiền bồi dưỡng sư phụ ta nên ông ấy mới đi được đến một bước kia.
Việc tu luyện của ông ấy chẳng có liên quan gì nhiều đến các ngươi, đúng không?”
Ông nhìn về phía mọi người, nhìn về phía vạn tộc, lại nhìn một lượt Nhân tộc, mỉm cười chất vấn: “Có phải bắt nạt chúng ta quen rồi không? Cảm thấy chúng ta dễ bị bắt nạt, cho nên mọi người đều muốn tới đạp một cái? Năm đó ai cũng biết mạch chúng ta có không ít tài sản nhỉ? Nhưng sau khi sư phụ ta ngã xuống thì sao? Bồi thường, đưa tặng, những gì cần làm, ta và sư đệ ta ta đều đã làm hết, gần như chẳng giữ lại cái gì cho riêng mình.”
Liễu Văn Ngạn nhìn về phía người nọ, khẽ cười: “Ngay cả Chu gia cũng đã chấm dứt ân oán với ta, ta không hiểu, ngươi có tư cách gì mà đòi ta dâng ra thần văn của sư phụ ta, nói thử xem, dựa vào cái gì?”
Người nọ lạnh lùng nhìn ông, “Ý ngươi là những người đi theo Ngũ Đại chết trận năm xưa đều chết vô ích?”
Liễu Văn Ngạn thở dài, “Các tiền bối ngã xuống, ta thực bi thống, nhưng đó không phải là lý do để ngươi ở đây yêu sách với ta.”
Ông lắc đầu, “Ta là người công bằng, cũng hy vọng các ngươi phân rõ phải trái.
Một vị tướng quân dẫn dắt hàng ngàn hàng vạn tướng sĩ đi tác chiến, mọi người đều chết trận, nguyên nhân không phải là vì vị tướng quân kia, mà bởi vì có người phản bội, các ngươi không đi tìm người phản bội kia, lại luôn tìm hậu nhân của tướng quân để tính sổ, đây là hành vi nên làm ư? Chỉ bởi vì người phản bội nọ rất cường đại, các ngươi biết mình không thể làm gì, cho nên sợ mạnh ép yếu, các ngươi liền đi bắt nạt hậu nhân tướng quân?”
Liễu Văn Ngạn chua chát nói: “Không cần thiết đúng không? Nhiều năm qua, hơn 50 năm rồi, chúng ta không tranh không đoạt, vẫn luôn bị bắt nạt, môn nhân đệ tử cũng đã bị giết không ít! Phe phái sắp huỷ diệt! Chèn ép, nhằm vào, chúng ta đều nhẫn nhịn, các ngươi còn muốn thế nào nữa? Nhất quyết phải ép chúng ta cá chết lưới rách mới vui vẻ sao?”
“Đây không phải lần đầu tiên.
Hà tất phải vậy?”
Liễu Văn Ngạn nhìn về phía gã, nhẹ giọng hỏi: “Tại sao ngươi phải làm vậy? Cho ngươi thần văn của sư phụ ta, ngươi dùng được không? Ngươi xem hiểu không? Vốn dĩ chúng ta nên đồng tâm hiệp lực tìm ra phản đồ, kết quả thì sao? Các ngươi đấu với chúng ta vài thập niên, vui không? Hay là đã có ai đó hứa hẹn cái gì với các ngươi?”
Người nọ lạnh lùng quát: “Liễu Văn Ngạn, đừng tìm cớ, phụ thân ta vì các ngươi mà chết, đương nhiên phải đòi các ngươi bồi thường!”
Chương 1770: Phân Chia Thần Văn Của Ngũ Đại
“Haizz!”
Liễu Văn Ngạn thở dài, “Đúng là không thể nói rõ lí lẽ, ta đã nói… thôi được rồi, ta đành nói rõ hơn vậy! Sư phụ ta đã trả thù lao cho những người đi theo hắn, ngày thường có tiền lương, lên chiến trường có trợ cấp, chết trận cũng có trợ cấp, năm xưa những người đó có ai chưa từng nhận chỗ tốt từ sư phụ ta? Sau khi sư phụ ta chết, các ngươi liền nói muốn đền mạng… vậy có phải quá đáng rồi hay không?”
Liễu Văn Ngạn mỉm cười bất đắc dĩ, “Đã qua nhiều năm như vậy, nên trả nên bồi thường, chúng ta đều đã làm rồi, thần văn của sư phụ ta cũng đã nổ gần hết, chỉ còn chút đồ vật cuối cùng mà cũng không thể buông tha sao?”
Giờ phút này, người đứng trên không còn chưa nói gì, gần đó đã có người cười lạnh, “Liễu Văn Ngạn, ý ngươi là những người đã chết theo Ngũ Đại thì cho qua luôn, bởi vì đã trả tiền, cho nên cái chết đó không liên quan đến các ngươi? Quả nhiên, nói là đa thần văn hệ trọng tình cảm chỉ là lời nói dối, các ngươi không coi những người đó là người!”
“…”
Liễu Văn Ngạn bất lực: “Ta nói rõ lí lẽ với các ngươi, các ngươi lại xét về tình cảm.
Ta nói tình cảm, các ngươi đòi đền mạng.
Kết lại, ta nói cái gì cũng sai, nhiều năm qua, các ngươi càn quấy hung hăng cũng đã quen thói vậy rồi, có lẽ các ngươi cảm thấy, ta cũng nên quen đi mới phải.”
Có cường giả Ma tộc cười lớn, “Liễu Văn Ngạn, không bằng mang thần văn của Diệp Bá Thiên ra cho mọi người cùng nhìn xem, thế nào?”
Liễu Văn Ngạn liếc mắt nhìn Ma tộc kia, hỏi ngược lại: “Được, ngươi muốn xem sao?”
Cường giả Ma tộc kia hơi cứng người.
Liễu Văn Ngạn nhìn bốn phía, ngẫm nghĩ rồi nói: “Các ngươi nhất quyết muốn xem? Bằng không thì không chịu thôi? Vậy… Chỉ xem không lấy, được không?”
Ánh mắt người đứng trên không trung khẽ động, “Quả nhiên ngươi đã có thể cụ hiện ra.
Liễu Văn Ngạn, ngươi lấy ra xem, còn quyền sở hữu thần văn thì không được quyết định bởi một mình ngươi…”
“Vậy ai quyết định được?”
Liễu Văn Ngạn bật cười: “Đồ do sư phụ ta để lại, ngài ấy không có hậu duệ, tuy vẫn còn cô cô, còn có một đồ đệ nữa là sư đệ ta, hiện tại Diệp cô nãi nãi đang ở đây, sư đệ ta cũng ở trong thành, trừ ba chúng ta ra, chẳng lẽ còn có người có quyền lên tiếng hơn chúng ta sao?”
Sắc mặt Diệp Hồng Nhạn trắng bệch, bà hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: “Để ý tới bọn họ làm gì.
Nếu không phải nể mặt tình nghĩa năm xưa thì ta đã không khách khí với bọn họ từ lâu rồi!”
Những người này, có kẻ có thân nhân chết trận cùng Diệp Bá Thiên, có rất nhiều kẻ quan hệ rất xa, cũng có kẻ là trực hệ.
Hôm nay bọn họ làm khó dễ hiển nhiên là đã có chuẩn bị từ trước.
Có lẽ bọn họ vẫn luôn đợi Liễu Văn Ngạn quay về.
Hành động làm khó dễ như vậy không phải lần đầu tiên xảy ra, trước kia cũng từng có, trong đơn đa chi chiến ở Đại Hạ phủ lần trước cũng từng xảy ra chuyện tương tự.
Thang Vân Phi của Cửu Thiên học phủ cũng dùng lý do này, nói sư huynh gã đã chết trận.
Giờ phút này, trong thành, đám người Hồng Đàm đều bay lên không.
Đứng từ xa, Hồng Đàm quát: “Sư huynh, nói gì với bọn họ cũng vô dụng.
Những người này đã sa đọa, có nói cũng không thông!”
Liễu Văn Ngạn giơ tay, cười đáp: “Chúng ta phải phân rõ phải trái, nếu là kẻ muốn công bằng, vậy càng nói sẽ càng thông!”
Có người thầm cười nhạo.
Liễu Văn Ngạn lại vậy nữa rồi, kẻ này là một con mọt sách.
Phân rõ phải trái ư?
Thời đại này, ai muốn phân rõ phải trái với ngươi?
Đây không phải lần đầu tiên Liễu Văn Ngạn đối mặt tình huống như thế, năm xưa, thậm chí có người tự mình đến Nam Nguyên tìm ông đòi hỏi, sau đó bị Hạ gia đuổi đi, mà lúc ấy, Liễu Văn Ngạn cũng lựa chọn nói chuyện đạo lý, phân rõ phải trái.
Liễu Văn Ngạn mỉm cười, “Những người cảm thấy thần văn của sư phụ ta nên giao cho các ngươi, đứng ra đi, để ta nhìn xem trong đám hậu đại của nhóm người năm đó, có bao nhiêu kẻ cảm thấy thần văn của vị sư phụ đã chết trận nhà ta nên bị chia cắt?”
Không có động tĩnh gì.
Trong đám người, có người không nhịn được, lên tiếng mắng chửi: “Liễu huynh, để ý tới đám khốn kiếp đó làm gì? Quân chủ lực đi theo Ngũ Đại chết trận năm xưa, có hậu nhân của ai tới tìm ngươi đòi hỏi không? Bậc cha chú chúng ta đi theo Ngũ Đại không phải là để chia cắt thần văn sau khi ngài chết.
Năm đó tiền bối trong nhà chúng ta đều chiến đấu vì lý tưởng, vì mộng tưởng, vì Nhân tộc!”
“Hiện tại, hậu đại của một vài gia hỏa đầu cơ trục lợi cũng dám không biết xấu hổ mà đòi bồi thường sao?”
Lão nhân kia mắng chửi tiếp: “Như tên Vương Hướng này, ta biết phụ thân gã, năm xưa Ngũ Đại đã nói đi nói lại là ngài ấy không cần mọi người đi theo, nhưng phụ thân gã nhất quyết đòi đi cùng, bởi vì thực lực yếu, mọi người không cho hắn đi, hắn còn mắng mọi người coi thường hắn.
Trên thực tế, phụ thân gã đi chỉ là để quan sát quá trình Ngũ Đại chứng đạo, chỉ vì bản thân mà thôi, nào có lòng hộ đạo, Ngũ Đại mà cần một Sơn Hải tam trọng đi hộ đạo sao? Nực cười!”
Nam tử trong không trung nghe vậy cả giận quát: “Ngươi nói cái gì?”
Lão nhân không cam lòng yếu thế, nổi giận đáp trả: “Nói gì ư? Nói sự thật! Bình thường cho ngươi mặt mũi, mặc kệ ngươi! Vậy mà ngươi dám xúi giục mọi người cùng đi bức bách chi mạch của Ngũ Đại, ngươi thì tính là thứ gì? Thứ kém cỏi bắt nạt kẻ yếu! Hung thủ giết Ngũ Đại, giết phụ thân ngươi năm xưa đang ở ngay tại đây, ít nhất là chi mạch của gã đang ở đây, Thiên Uyên tộc cũng ở đây, sao ngươi không đi giết bọn họ đi? Ngươi chỉ giỏi bức bách Liễu huynh, tâm tư ngươi thế nào, chẳng lẽ mọi người không hiểu sao?”
Lão nhân chỉ vào mấy người Chú Hồn đang xem náo nhiệt trong đám đông, lớn tiếng quát: “Ngươi giết đi! Kẻ thù chân chính thì không giết, lại đi chèn ép hậu duệ tướng chủ của cha ngươi, ngươi còn mặt mũi không?”
Nam tử đứng trên không lạnh lùng đáp lại: “Giết hay không, đó là chuyện của ta! Ta đòi Liễu Văn Ngạn trả thứ phải thuộc về phụ thân ta thì sai sao? Thần văn của Ngũ Đại là của một mình Ngũ Đại à? Đó là của mọi người…”
Lão nhân tức quá bật cười.
Vừa định chửi tiếp, Liễu Văn Ngạn đã giơ tay cản lại, “Thôi, Hoàng huynh đừng nói nữa.
Không sao đâu! Ta là người phân rõ phải trái mà! Vương Hướng, trừ ngươi ra thì còn ai nữa không? Nếu chia đều theo nhân số người chết trận năm đó, ngươi cũng không phân được gì.
Còn bao nhiêu người nữa? Nếu có quá nhiều, vậy phải thương lượng xem nên xử lý thần văn thế nào.”
Vương Hướng thầm vui mừng, vội quát: “Mọi người cùng nhau đứng ra đi, thần văn của Ngũ Đại không phải của riêng mình Liễu Văn Ngạn, mọi người đều có phần!”
Gã hô một tràng, vậy mà thật sự có mấy người đứng dậy.
Một lúc sau, tính cả Vương Hướng thì có tổng cộng 7 – 8 người.
Liễu Văn Ngạn cười nói: “Còn nữa không? 8 người à, ta không hỏi là nhà ai nữa, năm đó người chết trận không ít, tính ra phải đến mấy trăm người, mà giờ có 8 người đứng ra, chia cũng không được bao nhiêu…”
Vương Hướng nóng giận quát: “Liễu Văn Ngạn, 8 người bọn ta đã đủ để đại biểu cho hậu duệ những người năm xưa. . .”
Trong đám người, lão nhân lại tức giận cắt ngang: “Ngươi đại biểu tổ tông ngươi, tổ tông ngươi cũng phải xấu hổ vì ngươi.
Ngươi đại biểu cái rắm!”
Vương Hướng mặc kệ ông.
Gã cũng chẳng cần tính sổ gì với lão già này, gã chỉ cần giải quyết với Liễu Văn Ngạn là được.
Từ trước đến nay, Liễu Văn Ngạn là người rất dễ nói chuyện.
Bởi vì sư phụ ông liên lụy nhiều người, thế nên nhiều năm qua, mọi người hoặc nhiều hoặc ít đều nhận được bồi thường, kể cả khoản nợ Liễu Văn Ngạn phải trả, kể cả một ít bảo vật khác Ngũ Đại lưu lại, toàn bộ đều bị phân chia.
Hiện giờ, chỉ là trò cũ dùng lại mà thôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










