[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 344 : Ta Là Kỷ Hồng, Ngươi Là Ai? (c1716-c1720)
❮ sautiếp ❯Chương 1716: Ta Là Kỷ Hồng, Ngươi Là Ai?
Bây giờ đã lộ ra di tích giả, tiếp theo cũng nên dụ tên vô địch phản bội xuất hiện.
Cho nên, kế hoạch vẫn chưa thành công.
Tất cả những thứ này còn cần vị vô địch kia cảm nhận được cảm giác nguy hiểm.
Kỷ Hồng, Hồng Đàm đều là những nhân vật trọng yếu, mà tin tức về Kỷ Hồng không thể do Đại Hạ phủ truyền ra ngoài, tốt nhất vẫn là do Liệp Thiên các.
Tô Vũ mang Huyền Giáp cùng đi tới Đại Hạ phủ.
Kẻ tài cao thì gan cũng lớn.
Không, nên gọi là không biết sợ hãi.
Tô Vũ cùng Huyền Giáp tùy ý mặc áo choàng thâm nhập vào Đại Hạ phủ giữa ban ngày, một chút cũng không nghiêm cẩn.
Huyền Giáp nhịn không được mắng: “Có phải ngươi qua loa quá rồi không?”
Tô Vũ cũng không để ý cái này, giải thích: “Lần này thật đúng là không lừa gạt, càng quang minh chính đại thì càng không ai hoài nghi, trưởng lão có tin không, Hạ gia vẫn không biết chúng ta đã vào.”
Dưới đĩa đèn là nơi tối nhất, ngài không biết à?
Hạ gia tám chín phần mười là không phát hiện bọn hắn, chúng ta quang minh chính đại như thế, nào có ai nghĩ tới thám tử nhà ai dám to gan như vậy.
Huyền Giáp im lặng!
Ngươi là ỷ vào việc dù Hạ gia phát hiện thì cũng sẽ không làm gì ngươi nên mới to gan như vậy thôi.
Rất nhanh, hai người đã tới Dục Cường thự.
Nhìn phủ đệ của Dục Cường thự, Huyền Giáp truyền âm nói: “Trực tiếp đi gặp Kỷ Hồng à? Y không biết thân phận của ngươi, nếu y tìm Hạ gia tới bắt ngươi thì sẽ hết sức phiền toái!”
Tô Vũ lắc đầu, “Không trực tiếp đi gặp, câu thông trước đã, lưu lại Liệp Thiên điểm bảng.”
Sau đó hắn lại bảo: “Thuận đường cũng nói cho lão sư của ta tới Nam Nguyên đột phá cảnh giới, chúng ta sẽ âm thầm theo dõi đề phòng có kẻ nửa đường chặn giết bọn họ!”
“Ngươi thật sự coi ta như chân sai vặt nhỉ!”
Huyền Giáp chửi bậy.
“Liệp Thiên các bảo vệ bọn họ là điều rất bình thường mà.”
Tô Vũ không để tâm, trực tiếp đưa tin cho Bát trưởng lão, “Bát trưởng lão, Hồng Đàm bọn họ cố ý đi tới Nam Nguyên dò xét di tích, ta xin Huyền Giáp trưởng lão theo ta hộ tống mấy người này, để bọn họ an toàn đến nơi, chứng minh di tích thật sự tồn tại, chứng minh Văn Mộ bia là thật!”
“Có thể!”
Bát trưởng lão suy nghĩ một chút, điều này rất cần thiết.
Không bao lâu sau, Huyền Giáp thu vào nhiệm vụ phát từ bên trên xuống.
Huyền Giáp vô lực.
Má nó, thế này mà cũng được?
Tô Vũ căn bản không thèm để ý bị người khác biết, hắn muốn hộ tống Hồng Đàm thì trực tiếp xin Liệp Thiên các ra nhiệm vụ, ngươi có phục hay không?
“Ngươi lợi hại!”
Huyền Giáp im lặng một thoáng, rất nhanh lại hỏi: “Ngươi cảm thấy sẽ có người ám sát họ sao?”
“Nhất định là có!”
Tô Vũ khẳng định: “Quá bình thường, hiện tại mọi người đều biết Văn Mộ bia và đa thần văn khả năng là có quan hệ, chẳng lẽ chúng không sợ họ trực tiếp đi kế thừa di tích? Trên thực tế, ta cảm thấy kẻ ngăn trở còn chưa hẳn là vạn tộc, từ trước tới giờ ta đều không đánh giá cao lòng người!”
Huyền Giáp hiểu ý tứ của hắn.
Ý của Tô Vũ là đa thần văn hệ ở các đại phủ khác đều có khả năng sẽ ra tay với Hồng Đàm.
Huyền Giáp chần chờ: “Không đến mức ác liệt như vậy chứ?”
Tô Vũ buồn bã nói: “Có lẽ lâu lắm rồi Huyền Giáp trưởng lão không về Nhân cảnh.
Nhân tộc. . . chính là ác liệt như vậy.
Trước kia ta cũng không cực đoan thế này đâu, ta cảm thấy Nhân tộc có không ít người tốt, thế nhưng số lượng người xấu mà ta gặp phải cũng chẳng ít!”
Huyền Giáp yên lặng.
Hai người không nói tiếp nữa, rất nhanh, Tô Vũ đã thấy được một người đang chuẩn bị đi vào Dục Cường thự, Tô Vũ tiện tay quăng ra một phần liệp thiên sách họa trôi dạt đến sau lưng đối phương.
Kỷ Tiểu Mộng hoàn toàn không biết gì cả, tiếp tục bước đi.
Dục Cường thự người tới người lui kinh ngạc mà nhìn nàng, nữ nhi của thự trưởng cầm điểm bảng khoa trương như thế làm gì?
Còn cố ý vác ở sau lưng.
Hơi quá rồi!
Kỷ Tiểu Mộng không cảm nhận được sau lưng có điểm bảng, nàng cứ tiếp tục bước đi, thấy tất cả mọi người nhìn mình liền nở nụ cười ngọt ngào đáp lại, thỉnh thoảng ân cần thăm hỏi một thoáng, nàng chỉ là thấy kỳ quái, ánh mắt những người này nhìn mình có chút không bình thường.
Huyền Giáp buồn cười hỏi: “Ngươi biết nàng ta?”
“Biết, nữ nhi của Kỷ Hồng!”
Tô Vũ cười cười, “Đi thôi, rất nhanh Kỷ Hồng sẽ cầm tới điểm bảng, lúc đó câu thông với y cũng không muộn, rút lui trước đã, đa thần văn hệ có thể muốn động thân, ta đã cảm nhận được động tĩnh rồi!”
Hai người lóe lên một cái rồi biến mất, rất nhanh đã tan biến khỏi cửa Dục Cường thự.
Trong đại điện Dục Cường thự.
Kỷ Hồng thấy nữ nhi, cũng nhìn thấy Liệp Thiên điểm bảng sau lưng nàng, y giương tay vồ một cái, không nói hai lời trong nháy mắt đã lao ra khỏi Dục Cường thự.
Y dò xét bốn phía một phen, thoáng thấy chấn động.
Người Liệp Thiên các tới đây?
Thật to gan!
Đại Hạ phủ đang toàn diện đuổi giết bọn chúng, thế mà đám gia hỏa này còn dám mò tới.
Y dò xét một vòng, không tìm được người, Kỷ Hồng cấp tốc về lại trong đại điện, Kỷ Tiểu Mộng mờ mịt hỏi: “Cha, làm sao vậy?”
“Không có việc gì!”
Kỷ Hồng chần chờ một chút, vẫn mở miệng dặn dò: “Gần đây không nên chạy loạn, tốt nhất con hãy ở lại trong học phủ, bên chỗ ta rất bận rộn, không có nhiều thời gian lo cho con.”
“Vâng!”
Kỷ Tiểu Mộng dè dặt hỏi: “Cha, con đến Nam Nguyên được không?”
“Không được!”
Kỷ Hồng nghiêm túc nói: “Bây giờ tuyệt đối không thể đi Nam Nguyên, bên kia đang rất loạn, con thì mới là thực lực gì? Nhớ kỹ, tốt nhất hãy ở yên trong học phủ, nếu học phủ cũng xuất hiện hỗn loạn. . .
Con hãy nghĩ biện pháp mau chóng chạy tới Đại Tần phủ.”
Kỷ Tiểu Mộng trừng mắt nhìn thoáng qua phụ thân, suy nghĩ một chút bèn gật gật đầu, không nói thêm gì.
Kỷ Hồng dặn dò nàng vài câu, rồi y khoát tay một cái, đoạn bảo: “Đi thôi, gần nhất không có việc gì thì cũng không cần trở lại Dục Cường thự.”
“Cha, vậy. . .
Con đi Chư Thiên chiến trường được chứ?”
“Chư Thiên chiến trường?”
Kỷ Hồng khẽ nhíu mày, rất lâu sau mới mở miệng đáp: “Xem tình hình đi! Thật sự đến vạn bất đắc dĩ thì có thể thử xem, ở đại bản doanh vẫn coi như khá an toàn.”
“Không phải, con muốn đi tìm Tô Vũ, con và hắn là đồng học mà, nhìn một chút xem hắn có thể báo thù cho cha hay không.”
Kỷ Tiểu Mộng nói cực kỳ ngây thơ, Kỷ Hồng nhướng mày, “Báo thù cái gì?”
Kỷ Tiểu Mộng cười cười chứ không đáp, hoạt bát rời đi, không nói thêm nữa.
Rõ ràng trong lòng nàng hiểu rất rõ.
Kỷ Hồng đợi nàng đi rồi mới than nhẹ một tiếng, cũng không nói gì.
Trong tay y cầm Liệp Thiên điểm bảng, do dự một hồi mới nhập vào một hàng chữ, “Ta là Kỷ Hồng, ngươi là ai?”
“Huyền Cửu!”
Kỷ Hồng đã đoán được, thời điểm nhạy cảm như vậy, nếu có thành viên Liệp Thiên các nào dám tới tìm y thì đại khái sẽ là tên này.
“Ngươi có mục đích gì?”
“Tin tức lần trước Kỷ thự trưởng nói, ta cảm thấy rất hứng thú, Kỷ thự trưởng cứ ra giá là được! Bao gồm cả con gái của ngươi Kỷ Tiểu Mộng, tuổi trẻ như thế chẳng lẽ Kỷ thự trưởng muốn dẫn nàng tới Hoàng Tuyền chung à?”
Chương 1717: Hộ Tống Hồng Đàm
Ngoài thành.
Tô Vũ bình tĩnh viết tiếp: “Kỷ thự trưởng, bán tin tức cho chúng ta, Liệp Thiên các sẽ nghĩ biện pháp hộ tống cả nhà các ngươi rời khỏi Nhân cảnh, định cư ở tiểu giới cũng được hoặc là đưa vào tổng bộ Liệp Thiên các cũng tốt, chắc chắn bảo hộ ngươi chu toàn! Liệp Thiên các có đủ thực lực để bảo hộ ngươi!”
“Ta không hiểu ngươi có ý gì!”
Tô Vũ mỉm cười, “Kỷ thự trưởng, hà tất minh bạch lại giả hồ đồ, đừng có nói với ta lần trước chẳng qua là vì tình thế cấp bách.
Ta nghĩ, Kỷ thự trưởng có lẽ cũng lo lắng bản thân chết, tin tức bị đứt đoạn, không thể truyền đi được! Mà Kỷ thự trưởng. . .
Có lẽ còn hoài nghi Hạ gia, trong số người mà ngươi hoài nghi, liệu có Đại Hạ vương hay không?”
Đọc tới đây, Kỷ Hồng yên lặng.
Tô Vũ phán đoán có lẽ Kỷ Hồng thật sự không biết kế hoạch, thế nhưng, trong số những người y tra ra đích thật có Đại Hạ vương.
Hoặc là y biết rõ kế hoạch, hiện tại chẳng qua đang vờ phối hợp.
Cái này thì Tô Vũ không hỏi Vạn Thiên Thánh.
Hắn tin tưởng, Vạn Thiên Thánh cũng không lộ ra thân phận của mình, đã như vậy thì cứ đùa giả làm thật, nên làm như thế nào thì làm thế ấy, không cần thiết cân nhắc quá nhiều.
Nếu Kỷ Hồng không biết kế hoạch, thế nhưng chậm chạp không nói cho Hạ gia, vậy đại biểu. . . trong tư liệu y tra được có lẽ thật sự có Đại Hạ vương.
Đại Hạ vương có thể là phản đồ sao?
Khó mà nói, hết thảy đều có khả năng.
Đương nhiên, phần lớn kế hoạch thì Đại Hạ vương đều biết, nếu Đại Hạ vương là phản đồ, lần này ông sẽ không xuất hiện, hoặc là sẽ xử lý Vạn Thiên Thánh, tóm lại, nếu như thật sự là Đại Hạ vương, kỳ thật sẽ không dễ chơi.
Tô Vũ vừa cùng Kỷ Hồng câu thông vừa theo Huyền Giáp ẩn núp chờ đợi.
Lúc nửa đêm.
Có người ra khỏi thành.
Không phải một hai vị mà là nhiều vị.
Hồng Đàm, Hạ Vân Kỳ, Triệu Minh Nguyệt, Hồ Bình, Ngô Nguyệt Hoa. . .
Toàn bộ những người này đều lên đường.
Lần này, đa thần văn hệ ở Đại Hạ phủ cũng muốn khuynh sào mà động.
Ánh mắt Tô Vũ hơi phức tạp, mấy vị diễn viên chính này đều muốn đi tới Nam Nguyên, bức màn lớn ở Nam Nguyên sắp kéo ra.
Ngoại trừ bọn họ, Đại Hạ phủ cũng cử Nhật Nguyệt theo hộ tống.
Triệu tướng quân!
Triệu tướng quân trước đó đã triển lộ thực lực là Nhật Nguyệt ngũ trọng, bây giờ tùy Tô Vũ có thực lực mạnh mẽ, thế nhưng vẫn khó mà phán đoán ra thực lực chân thật của ông.
Đến mức độ này của họ, nếu không toàn lực ứng phó triển lộ thực lực thì rất khó phán đoán ra họ là Nhật Nguyệt mấy trọng.
Huyền Giáp truyền âm nói: “Triệu Duệ hộ tống, an toàn xem như bảo đảm.
Hồng Đàm cũng là Nhật Nguyệt, mấy vị khác đều là cường giả đa thần văn tiếp cận Nhật Nguyệt, có lẽ không cần chúng ta ra tay đâu!”
“Cứ đi theo đi!”
Tô Vũ không hoàn toàn an tâm, bất kể như thế nào hắn cũng phải theo sau, vẫn nên cẩn thận một chút.
Nếu tất cả những người này đều bị giết, hắn sẽ chẳng còn lưu luyến gì quá lớn với Nhân cảnh nữa.
Cẩn thận sẽ không gây ra sai lầm lớn!
Đằng trước, tốc độ của đám người kia rất nhanh.
Phía sau, Tô Vũ cùng Huyền Giáp đi theo, trên đường đi, Tô Vũ không ngừng dò xét, ngọc cảm ứng phát huy tối đa, thế nhưng cũng chỉ có thể dò xét trong vòng ngàn mét đổ lại.
Điểm sáng của Triệu Duệ trong ngọc cảm ứng của hắn không tính là quá mạnh, thế nhưng cũng không quá yếu.
Cảm giác có vẻ là Nhật Nguyệt lục thất trọng.
Mà Hồng Đàm thì chỉ cho Tô Vũ cảm thấy ông là Nhật Nguyệt nhất trọng, không biết sư tổ cố ý áp chế, hay là thật sự chưa đột phá.
Thứ như ngọc cảm ứng, nếu kẻ địch tận lực áp chế thực lực thì có đôi khi cũng khó có thể phán đoán rõ ràng.
Một đường không có chuyện gì xảy ra.
Hết sức an tĩnh, cũng hết sức an toàn.
Thế nhưng Tô Vũ không dám chủ quan, thần văn chữ “Kiếp” đã nhảy lên mấy lần, có thể là có người đang âm thầm dò xét, quan sát.
Cùng lúc đó.
Tin tức Hồng Đàm và các vị cường giả đa thần văn hệ Đại Hạ phủ sắp chạy tới Nam Nguyên cũng nhanh chóng truyền đi.
Đại Hạ phủ muốn tới dò xét di tích.
Mà khu vực phụ cận nhà Tô Vũ hiện tại cũng bị vài vị Nhật Nguyệt Long Võ vệ phong tỏa triệt để, không cho bất luận người nào ra vào, không cho bất kỳ ai dò xét.
Ở một nơi khác.
Một cái bóng ở dưới bóng đêm chập chờn, cấp tốc tan biến tại chỗ, Ảnh Tử vừa biến mất thì chỉ vài giây sau, một thân ảnh đã hiện lên ở ngay nơi Ảnh Tử vừa tan biến, lẩm bẩm: “Trần Vĩnh, chạy nhanh thật!”
Kẻ này truy sát Trần Vĩnh đã được một khoảng thời gian rồi, kết quả Trần Vĩnh có rất nhiều thủ đoạn, mấy lần gã kém chút đã giết chết y nhưng đều bị đối phương đào thoát!
Kẻ đến sau nhìn thoáng qua hướng mà Trần Vĩnh tan biến, cười khẽ, “Nam Nguyên?”
Trần Vĩnh muốn tới Nam Nguyên?
Xem ra, ngay cả y cũng đã thu vào tin tức Nam Nguyên xuất hiện di tích, xuất hiện Văn Mộ bia.
“Nam Nguyên sao?”
Gã thầm nghĩ, thân ảnh trong nháy mắt đã tan biến, gã cũng nên tới Nam Nguyên nhìn thử xem.
Lúc này, vô số thiên tài cũng bắt đầu nhanh chóng hội tụ về Nam Nguyên.
Di tích!
Đa thần văn hệ!
Cùng lúc đó, hư không vô tận.
Một viên cầu vô cùng to lớn vắt ngang tại hư không vô tận, đó chính là Nhân cảnh.
Giống như Đại Hạ vương thường xuyên lảng vảng ở ngoài rìa Thần giới, giờ phút này trong hư không vô tận cũng có không ít thân ảnh cực kỳ cường hãn đang đảo tới đảo lui quanh phụ cận Nhân cảnh.
Mạnh mẽ xông vào Nhân cảnh có mấy con đường.
Lối đi truyền tống tại Chư Thiên phủ là thứ an toàn nhất, động tĩnh cũng nhỏ nhất.
Mà ở hư không vô tận bên ngoài Giới Vực kỳ thật cũng có thể cưỡng ép xông vào, thế nhưng động tĩnh sẽ cực lớn, độ khó lại càng tăng thêm.
Muốn vào thì phải cưỡng ép phá toái không gian, bình thường thì vô địch cũng khó mà làm được.
Nhập cảnh sẽ gây ra động tĩnh cực lớn, tuỳ tiện liền có thể bị cường giả Nhân cảnh phát hiện.
Nhưng mà giờ phút này, trong hư không vô tận, cách mấy vạn dặm bỗng có một cái bóng mờ hiện ra.
Cách hàng rào Giới Vực cũng có một tôn cường giả sừng sững đứng đó.
“Cứ việc tiến vào thử xem!”
Hừ lạnh một tiếng, xuyên thấu giới bích, đó là thanh âm của Đại Minh vương, “Bổn vương cũng muốn nhìn thử xem có bao nhiêu kẻ không sợ chết, dám mạnh mẽ xông vào Nhân cảnh!”
“Đại Minh vương. . .
Giới bích khó phá, lối đi vào Nhân cảnh không chỉ một chỗ, không bằng thả chúng ta đi vào, giảm tổn thất cho Nhân tộc các ngươi.”
Đại Minh vương không để ý tới.
Ông biết những người này không dám đi vào, bọn họ ở đây chỉ có mục đích kiềm chế mình mà thôi, thật sự có thể tiến nhập thì đại khái đã có người thông qua lối đi mà lẻn vào rồi.
Đương nhiên, nếu Đại Minh vương mặc kệ không hỏi thì cũng hết cách, sơ sẩy chút thôi có khả năng sẽ thực sự có người dám mạnh mẽ xông qua biên cảnh.
Nhân cảnh bắt đầu rung chuyển.
Mà Tô Vũ bây giờ lại không có tâm tư quản người khác, hắn biết, còn có người đang nấp trong bóng tối dò xét tin tức, dò xét tình báo.
Lần này không có việc gì thì thôi đi, có việc thì ắt hẳn sẽ là đỉnh cấp cường giả.
“Trưởng lão, chú ý một chút!”
Tô Vũ truyền âm, Huyền Giáp khẽ gật đầu.
Mà đúng vào lúc này, lòng Tô Vũ hơi động, rất nhanh hắn kiềm chế xúc động lộ diện, không có ra tay.
Hơn mười vị cường giả che mặt bỗng nhiên giết ra, nhắm về hướng Hồng Đàm bọn họ.
.
Lâu lâu nhắc lại :> Trên facebook tớ có lập 1 cái ổ be bé, chủ yếu để lưu trữ mấy đoạn trích vui vui hài hài trong quá trình dịch truyện, thỉnh thoảng cũng tâm sự chim cò trên đấy.
Các cậu nào mà thích đọc mấy cái trích đoạn linh tinh trong truyện thì follow page để chém gió về bộ này với tớ nheee ~
Link: fb/vantocchikiep
YY không cho dẫn link nên là các cậu gõ fb chấm com/vantocchikiep là ra á.
Hoặc gõ lên thanh tìm kiếm chữ Vạn Tộc Chi Kiếp – Bản Dịch đều được ó :3 Gặp nhau trên đó nàoooo
Chương 1718: Độc Tôn
Một đám người che mặt đột ngột xông về phía nhóm người Hồng Đàm.
Mạnh thì đã đến Sơn Hải, yếu thì chỉ có Đằng Không.
Tô Vũ nhíu mày, tới chịu chết sao?
Muốn giết Hồng Đàm thì đám ô hợp này chỉ là tới nộp mạng, có tác dụng gì chứ?
Quả nhiên, bên phía Hồng Đàm, những người khác không ra tay, Triệu Duệ quét ngang một thương, ầm ầm vang dội, hơn mười tên che mặt bị giết sạch trong nháy mắt.
Tô Vũ nhíu mày, đi chịu chết dứt khoát như thế ư?
Đằng Không thì có lẽ không biết tình huống, Sơn Hải còn có thể không rõ ràng à?
Muốn chết tập thể?
Hắn còn đang nghĩ ngợi, Huyền Giáp khẽ truyền âm nói: “Tử sĩ, dùng thủ đoạn đặc thù, thủ pháp đặc biệt, tử sĩ cũng không phải là kẻ có thể tự chủ trên việc tu luyện!”
Tô Vũ nghi ngờ hỏi: “Vậy phái người đi chịu chết làm gì?”
Dù chỉ là tử sĩ thì muốn tu luyện tới Sơn Hải cũng không dễ dàng chút nào.
Cứ như vậy đi tìm cái chết uổng phí sao?
Dựa theo Tô Vũ nghĩ, muốn giết mấy người Hồng Đàm không phải nên phải tới cường giả đỉnh cấp, lôi đình một kích à?
Hắn không hiểu nổi tâm tư những kẻ phía sau màn kia.
Mà ngay khi hắn đang cau mày suy nghĩ, đám tử sĩ bị giết kia bỗng nhiên nổ tung từng khối máu thịt, hàng loạt khói mù bốc lên.
Nơi xa, Ngô Nguyệt Hoa vội quát: “Tránh đi, khốn nạn, là thi hủ độc!”
Tô Vũ không hiểu về độc, cũng không biết độc tính này sẽ ảnh hưởng như thế nào.
Bất quá Huyền Giáp lại rất rõ ràng, cấp tốc nói: “Tránh xa một chút, thứ này không khác tử khí lắm, năng lực ăn mòn cực cường, có thể ăn mòn nguyên khí thậm chí ăn mòn biển ý chí!”
Tô Vũ nhíu mày, Độc sư?
Hắn cũng biết Nhân cảnh có Độc sư, Ngô Nguyệt Hoa tuy là Thần Đan sư, nhưng thời khắc mấu chốt bà cũng có thể chuyển sang làm Độc sư.
Nhưng thứ độc này đáng sợ đến thế sao?
Hắn suy nghĩ một chút, thấy phía trước có một vệt khí độc mỏng manh tràn lan thì tùy ý giơ tay bắt lấy, rất ít.
Độc dược dù độc tới mấy nhưng cũng không đến mức trong nháy mắt có thể độc chết Nhật Nguyệt, bằng không thì tất cả mọi người còn tu luyện làm gì, cắm đầu đi rèn luyện kỹ năng bào chế độc dược là đủ.
Một sợi khí độc nho nhỏ này nhanh chóng xâm nhập vào thân thể Tô Vũ.
Nó chuyên môn xuyên thấu qua khiếu huyệt.
Tô Vũ ngưng lông mày, cảm ứng một thoáng thì hơi chấn động, hắn làm vỡ nát sợi khí độc ấy rồi nói: “Vẫn được, chỉ sợ có thể hạ độc chết Sơn Hải, xem như ta đã hiểu vì sao lại dùng tử sĩ rồi.
Sơn Hải tử sĩ nổ tung, khí độc này có lực ăn mòn Sơn Hải, lợi dụng nguyên khí cùng sinh mệnh lực của đối phương.”
Huyền Giáp truyền âm qua: “Không sai, có lẽ đối phương không có tử sĩ Nhật Nguyệt cảnh, bằng không cũng đã dùng Nhật Nguyệt thi hủ độc!”
Tô Vũ gật đầu, muốn bồi dưỡng ra Nhật Nguyệt tử sĩ nào có đơn giản như vậy.
Hắn không nói gì, trong đầu lại dặn dò Cục lông nhỏ: “Ngửi mùi vị khí độc này cho ta, có khả năng tên Độc sư kia đang ẩn núp ở phụ cận.”
Hiện tại bọn gia hỏa này cũng học được tinh túy rồi, không trực tiếp lộ diện.
Chúng chỉ trốn ở trong tối phóng độc.
Trong nhóm Hồng Đàm có không ít người vẫn là Sơn Hải cảnh đây.
Giờ phút này, trên thân Ngô Nguyệt Hoa bùng nổ từng vệt đan khí làm hao mòn đi đám khí độc, thế nhưng lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, vẻ mặt Ngô Nguyệt Hoa dần dần tái nhợt đi, rõ ràng bà đã tiêu hao không nhỏ.
Đám Triệu Duệ không ngừng bùng nổ nguyên khí, chấn vỡ số khí độc ấy.
Bọn gia hỏa lén lút kia dự định tiêu hao sức lực của họ ư?
Tô Vũ không rõ ràng, cũng lười đoán mục đích của chúng.
Thả chó. . .
Không, thả Cục lông!
Cục lông nhỏ hết sức nhạy cảm với những khí tức này, chỉ cần dùng ý chí lực thì Cục lông nhỏ có thể tìm ra đối phương.
Tô Vũ vừa dứt lời, Cục lông nhỏ liền bay ra khỏi đầu hắn.
Huyền Giáp hơi chấn động một chút, nhìn về phía dáng vẻ Cục lông không tồn tại, ánh mắt lóe sáng, “Phệ Thần Cổ tộc?”
“Trưởng lão cũng biết sao?”
“Biết, bộ tộc này rất ghê gớm, ngươi cẩn thận một chút, bộ tộc này năm đó có một vị vô địch, vừa ra tay đã giết chết một vị vô địch Thần tộc, có thể là Cổ Hoàng của bộ tộc này, ngươi đừng trêu chọc trúng vị kia.”
“Trêu chọc rồi, cha của Cục lông nhỏ chính là vị đại năng kia!”
“. . .”
Không nói gì.
Huyền Giáp im lặng, ngươi to gan thật.
Thật đúng là dám bắt huyết mạch nhà người ta về để mà sai sử?
“Ngươi quá to gan, ta cho ngươi biết, Liệp Thiên các có người từng phán đoán, có lẽ vị kia là thượng cổ vô địch, thượng cổ Bán Hoàng của Phệ Thần tộc, dĩ nhiên, không xác định có phải cùng một vị hay không, nếu đúng thì thực lực đối phương chưa hẳn đã yếu hơn so với Thần Ma Bán Hoàng, ngay cả Đại Tần vương cũng chưa chắc đã có thể thắng!”
“Không sợ, ta là thành chủ cổ thành, ta có khả năng hiệu lệnh ba mươi sáu tôn thượng cổ vô địch!”
“. . .”
Đệch!
Huyền Giáp không phản bác được, giờ phút này, Cục lông nhỏ mau chóng độn không rời đi, vừa bay vừa truyền âm cho Tô Vũ: “Hương Hương, nhanh lên, phía trước có tên thối lắm, ta ngửi được!”
Ra sức!
Tô Vũ âm thầm tán thưởng, quả nhiên là tên tham ăn, thơm hay thối gì thì cũng ngửi được rõ ràng.
Độc sư, thối một chút cũng là lẽ thường.
Hắn và Huyền Giáp cấp tốc độn không rời đi, Triệu Duệ bên kia dường như cảm ứng được cái gì, y khẽ cau mày, cảnh giác nhìn về phía nơi bọn họ biến mất, trường thương nguyên khí nội uẩn chờ đợi tùy thời bùng nổ nhất kích.
Trong núi rừng cách chỗ đám người Triệu Duệ ngàn mét, ba vị cường giả yên lặng chờ đợi, nhìn về phía nơi xa, nhìn về phía những người bị độc khí phong tỏa.
“Độc Tôn, khí độc Sơn Hải không có ảnh hưởng gì quá lớn đối với bọn hắn.
Ngô Nguyệt Hoa là đỉnh cấp Thần Đan sư, bà ta có thể hóa giải.”
Trong ba người, một vị lão giả đầu đội áo choàng ở giữa cất giọng khô khốc: “Nhiệm vụ của chúng ta là tiêu hao bọn hắn! Dò xét một chút xem liệu bên chúng có kẻ nào âm thầm ẩn giấu hay không, mặt khác thì không do chúng ta quản!”
Nói xong, gã quay sang nhìn người áo đen bên trái mình, khàn khàn nói: “Tiểu Thất, đợi chút nữa ngươi đi qua đó, dù giết không được Triệu Duệ thì cũng phải khiến hắn tổn thương nguyên khí nặng nề!”
“Vâng!”
Người áo đen bên trái căn bản không tính là người sống.
Đương nhiên khí tức gợn sóng lại chỉ mới vào Nhật Nguyệt, đây cũng là đòn sát thủ của Độc sư này, độc nhân Nhật Nguyệt cảnh.
Dù Triệu Duệ là cường giả đỉnh cấp thì gặp phải đối phương cũng sẽ khó mà giải quyết.
Còn về mấy người Hồng Đàm, phiền toái lại càng lớn hơn.
Chương 1719: Sói Vào Miệng Cọp
Ngay khi Vạn Tộc giáo nhỏ giọng thảo luận, thì Tô Vũ và Huyền Giáp đang lẳng lặng chạy tới.
Cảm ứng một thoáng, Tô Vũ nhíu mày, rõ ràng là ba người nhưng chỉ có hai điểm sáng, một cái Sơn Hải, một cái Nhật Nguyệt.
Nhật Nguyệt nhất trọng chính là vị ở giữa đội đấu bồng kia, xem dáng vẻ hẳn là Độc sư chủ trì lần tấn công này.
Mà bên phải là một vị Sơn Hải cảnh.
Còn người áo đen bên trái. . . ngọc cảm ứng không cảm ứng được, nhưng mà gã có khí tức Nhật Nguyệt gợn sóng.
Tô Vũ nghi hoặc, Huyền Giáp lại liếc mắt liền xem thấu, truyền âm nói: “Cũng là tử sĩ, thế nhưng. . . biển ý chí đã bị phá hỏng mất, xem như người gần chết!”
Lúc này Tô Vũ đã hiểu rõ.
Huyền Giáp truyền âm hỏi: “Bây giờ làm gì? Giết à?”
“Giết!”
Tô Vũ dứt khoát.
Không giết chẳng lẽ còn giữ lại dùng sao?
Huyền Giáp không nhiều lời, trong nháy mắt lão đã xuất hiện sau lưng tên Độc sư, gã này giống như đã nhận ra cái gì, bên người có khói đen lóe lên, bất quá sau một khắc đã bị Huyền Giáp vỗ cho thân thể chia năm xẻ bảy!
Thế nhưng không có dị tượng Nhật Nguyệt rơi vỡ.
Vào lúc này, Cục lông nhỏ lóe lên một cái rồi biến mất, bịch một tiếng, đụng phải một viên cầu.
Miệng nó há ra muốn ăn!
Tô Vũ giật nảy mình, cái gì cũng ăn, đây là biển ý chí của Nhật Nguyệt cảnh, lại còn là Độc sư, thế mà ngươi cũng dám ăn?
Hắn không nói hai lời, mạnh tay đấm ra một quyền!
Ầm ầm một tiếng vang thật lớn.
Thanh âm truyền đến như hải lãng thao thiên, sau một khắc, một tiếng hét thảm truyền ra, bịch, biển ý chí nổ tung, Nhật Nguyệt rơi vỡ.
Mà Tô Vũ giương tay vồ bắt được mấy cái thần văn.
Trong đó có một viên khí độc tràn lan.
Đây chắc chắn là chủ thần văn của đối phương.
Thần văn Nhật Nguyệt cảnh!
Tô Vũ bị khí độc ăn mòn, thế nhưng hắn không thèm để ý, tử khí bùng nổ, trong nháy mắt đã đem khí độc tách ra.
Hắn phát hiện khí độc này có phần bắt chước tử khí, thế nhưng dù sao cũng không phải tử khí thật sự, đối diện với tử khí của hắn thì đây chỉ là tên ranh con.
Lập tức đã bị tách ra!
Trong nháy mắt khi đem khí độc tách ra, Tô Vũ tiện tay ném miếng thần văn Nhật Nguyệt nhất trọng này cho Cục lông nhỏ, mấy cái khác đều là Sơn Hải nên hắn chẳng nhìn thêm, toàn bộ đều ném hết cho nó.
“Ăn đi!”
“Đa tạ!”
Cục lông nhỏ vui sướng nuốt vào, như một làn khói phóng vào biển ý chí của Tô Vũ, nó lại có đồ ăn rồi.
Mà Tô Vũ bây giờ đã sớm chướng mắt thần văn Sơn Hải.
Kể cả thần văn Nhật Nguyệt nhất trọng cũng tương tự.
Một người khác cao giọng hô: “Ta có bí mật. . .”
Ầm!
Tô Vũ đập một quyền khiến thân thể đối phương chia năm xẻ bảy, tiện tay rút lấy một giọt máu, “Không cần, tự ta có thể tra xét bí mật của ngươi!”
Lười nhiều lời với đám này, hỏa diễm đốt cháy, hắn rút lấy một giọt máu của Độc sư, thuận tiện bắt lấy người áo đen đã không còn động đậy.
Trong chớp mắt, hai người Tô Vũ và Huyền Giáp đã tan biến.
Mà ngay khi Độc sư ngã xuống, ở đại điện dưới mặt đất có người thở dài, “Độc Tôn chết rồi!”
“Phế vật!”
“Uống cho gã thề son hẹn sắt, dù không thể đánh giết Hồng Đàm thì cũng có thể khiến chúng nguyên khí tổn thương nặng nề!”
“Không nói những thứ này nữa, từ bỏ đi! Vạn Tộc giáo không thể nhận thêm những nhiệm vụ tương tự, tổn thất quá lớn, Độc Tôn cũng là Nhật Nguyệt, thân thể mặc dù yếu nhưng thủ đoạn lại không ít, không ngờ bị giết quá nhanh, xem ra chúng ta không làm gì được bọn hắn đâu, từ bỏ đi!”
Có người kiến nghị từ bỏ.
Nơi đây là chỗ tụ hội của giáo chủ Vạn Tộc giáo, bây giờ Vạn Tộc giáo đã thành lập một liên minh, bất quá những tháng ngày gần đây rất không dễ chịu.
Vạn tộc có cường giả lẻn vào, cường thế bắt bọn hắn đi chấp hành những nhiệm vụ nguy hiểm.
Có người trầm giọng nói: “Không được thì hãy gia nhập Liệp Thiên các! Vạn tộc căn bản không coi chúng ta ra gì, ngoại trừ Nguyên Thủy giáo chủ cùng Lam Thiên giáo chủ, những người còn lại đều không để bọn ta vào mắt.
Tiếp tục như thế chúng ta đều sẽ trở thành pháo hôi!”
“Liệp Thiên các cũng lấy chúng ta ra làm bia đỡ đạn còn gì.”
“Việc này không giống nhau! Liệp Thiên các cũng là nơi ngư long hỗn tạp, vậy nên tối thiểu không có phân chia chủng tộc quá mức rõ ràng, mà chúng ta. . . hiện tại không sống được ở Nhân tộc, lại bị vạn tộc gạt bỏ, xem như chó săn pháo hôi, còn không bằng đầu nhập Liệp Thiên các! So sánh một chút liền biết, tên Huyền Cửu giết người của Hạ gia, Hạ gia trả thù, cũng không thấy Liệp Thiên các làm gì Huyền Cửu cả, nếu chúng ta dám giết người của Hạ gia thì sao? Giết, bị trả thù, ai dám ra mặt vì chúng ta?”
“Chó săn chính là chó săn, còn có thể hi vọng chủ nhân vì ngươi mà sống mái cùng Hạ gia à?”
“Đầu quân cho Liệp Thiên các đi, chúng ta tốt xấu gì cũng có thực lực, đầu nhập dưới trướng một vị trưởng lão nào đó, mấy năm sau trở thành bạch diện, tối thiểu có thể thoát khỏi sự khống chế của vạn tộc cũng như sự chèn ép của Nhân tộc.”
Đến lúc này, đã có vài người muốn gia nhập vào Liệp Thiên các.
Trong đó, Lục Dực thần giáo Ngân Dực hơi chần chờ, mở miệng nói: “Huyền Cửu nói chuyện mặc dù bá đạo khó nghe, thế nhưng lại trực tiếp dứt khoát! Bây giờ Huyền Cửu ở Nhân cảnh cũng có chút địa vị, không bằng vào dưới trướng Huyền Cửu. . .”
“Không được, hắn chỉ là bạch diện!”
“Bạch diện thì làm sao, trưởng lão của Liệp Thiên các chưa chắc đã có địa vị bằng hắn!”
“. . .”
Một đám giáo chủ, ngươi một lời ta một câu, giờ phút này không còn ai ôm tâm tư đi phục sát nhóm Hồng Đàm nữa, mới thăm dò một thoáng mà thôi, kết quả Độc Tôn lại chết quá nhanh, thôi được rồi, chúng ta từ bỏ.
Ai thích giết thì cứ tới mà giết!
Về sau họ sẽ không tiếp nhận nhiệm vụ, cũng không nghe vạn tộc và mấy kẻ sau lưng ra lệnh, bằng không cứ tiếp tục như vậy, Vạn Tộc giáo sẽ sớm ngày chết sạch không còn một ai.
Những người kia đều coi bọn họ là pháo hôi, là bia ngắm, là đá dò đường.
Gần đây, kẻ chết nhiều nhất chính là Vạn Tộc giáo.
Chuyện gì cũng muốn bọn hắn tiên phong đi dò xét.
Nhóm Hồng Đàm cũng nhìn thấy nửa vầng trăng rơi vỡ, nhất thời cả đám đều cảnh giác, thế nhưng không ai định đi xem xét.
Giải quyết khí độc xong, đoàn người liền mau chóng rời đi.
Căn bản không xem thêm.
Mà Tô Vũ giờ phút này đang dò xét mảnh vỡ kí ức trong tinh huyết, Huyền Giáp nhìn mà líu lưỡi, tiểu tử này thật đúng là cái gì cũng biết.
Không bao lâu sau, Tô Vũ mở miệng nói: “Gã Nhật Nguyệt này là Độc Tôn, giáo chủ Thiên Độc thần giáo, là tên cặn bã ngớ ngẩn! Gã bị Vạn Tộc giáo sai khiến đến dò xét bên này, tên Sơn Hải kia thì tương đối thú vị. . . hình như là từ nội thành Nam Nguyên ra!”
Tô Vũ cười cười, âm lãnh nói: “Ta biết ngay mà, nội thành Nam Nguyên ngư long hỗn tạp, kẻ dám cấu kết với Vạn Tộc giáo không chỉ có một, từ rất sớm trước đó đã có người nói cho ta biết, trong Vạn Tộc giáo có lừa đảo, có phản đồ, có chó săn, cũng có một vài tay chân là do thế lực lớn nuôi dưỡng.
Muốn làm chuyện xấu thì bọn gia hỏa này sẽ thông qua Vạn Tộc giáo tới làm.”
Thành phần của Vạn Tộc giáo hết sức phức tạp!
Loại người gì cũng có!
Có kẻ là do vài thế lực lớn nuôi dưỡng, có một số việc, mọi người không tiện đi làm cho nên mới thông qua Vạn Tộc giáo để thực hiện.
Vừa nói xong, Tô Vũ đã thu vào tin tức từ Bạch Nhất.
Hắn nở nụ cười!
“Vạn Tộc giáo muốn nói chuyện với ta!”
Huyền Giáp ngoài ý muốn hỏi: “Nói chuyện gì?”
“Bàn hợp tác, bàn liên minh, thậm chí là gia nhập vào dưới trướng chúng ta.
Thú vị!”
“Sói vào miệng cọp, còn là tự mình đưa tới cửa!”
Huyền Giáp im lặng, Vạn Tộc giáo quả là đồ đần, các ngươi còn tự đưa mình tới cửa, Tô Vũ chỉ ước gì xử sạch toàn bộ các ngươi đây.
Lần này thì hay rồi.
Từng thấy qua kẻ muốn chết, nhưng chưa thấy qua kẻ nóng lòng muốn đi đầu thai đến vậy.
Vốn dĩ thực lực Vạn Tộc giáo không yếu, kết quả lại bị Tô Vũ gài bẫy mấy lần, hại chết rất nhiều Nhật Nguyệt.
Ở Đại Minh phủ chúng đã bị hắn hại chết năm tên, lần này lại tự tay giết thêm một tên.
Trước trước sau sau, bởi vì Tô Vũ mà Vạn Tộc giáo đã tổn thất không ít Nhật Nguyệt cảnh.
Hiện tại nghe ý tứ của Vạn Tộc giáo, chẳng lẽ chút vốn liếng cuối cùng đều muốn dâng tới cửa?
Tô Vũ nhếch miệng cười nói: “Trưởng lão nói thế là không đúng rồi, ta đâu phải người xấu, ta là người tốt, ta sẽ bàn bạc hợp tác với chúng đàng hoàng, tối thiểu. . .
Phế vật cũng phải bị lợi dụng một chút mới được!”
Vứt xuống lời này, Tô Vũ lại mau chóng đuổi theo nhóm Hồng Đàm.
Chờ hộ tống Hồng Đàm bọn họ đi tới Nam Nguyên xong, hắn sẽ đi gặp đám gia hỏa Vạn Tộc giáo.
Lần này không biết có thể nhìn thấy Lam Thiên cùng Nguyên Thủy giáo chủ hay không,
Trong Vạn Tộc giáo chỉ có hai vị này là thực lực mạnh nhất, cũng thần bí nhất.
Đừng tưởng Lam Thiên bại lộ thân phận, thế nhưng, ngươi tìm không thấy gã.
Còn nữa, Tô Vũ đang tự hỏi một vấn đề, Lam Thiên cùng Vạn Thiên Thánh có quan hệ gì sao?
Trước kia người khác nói, Vạn Thiên Thánh không phát hiện Triệu Minh là Lam Thiên ngụy trang, Tô Vũ tin.
Nhưng hiện tại. . .
Tô Vũ cực kỳ hoài nghi.
Vạn Thiên Thánh thật sự không phát hiện Triệu Minh là Lam Thiên ư?
Không thể nào!
Vị kia chưởng khống rõ rõ ràng ràng toàn bộ học phủ mà lại không biết thân phận thật của Triệu Minh ấy hả?
Hắn không thể nào tin nổi.
Tên Lam Thiên này có liên hệ gì với Vạn Thiên Thánh không?
Tất cả những thứ này đều cần Tô Vũ tự mình đi dò xét, đừng hi vọng vào Vạn Thiên Thánh, ông ấy không muốn thì sẽ chẳng nói cho ngươi bất cứ điều gì, vị này rất thích ra vẻ thần bí như vậy.
Chương 1720: Thu Phục Vạn Tộc Giáo (1)
Độc Tôn bị giết, chặng đường còn lại rất bình an, không còn biến cố gì xảy ra.
Lúc trời sáng, nhóm của Hồng Đàm tiến nhập Nam Nguyên, cùng Nhật Nguyệt Long Võ vệ tụ hợp, Tô Vũ bấy giờ mới thấy yên tâm, không quản thêm nữa.
Hắn còn có chuyện phải làm, hắn phải đi gặp cường giả Vạn Tộc giáo.
Mà việc cả nhóm Hồng Đàm vào thành cũng lập tức khiến tất cả mọi người coi trọng cùng chú ý!
Nghe nói Văn Mộ bia có quan hệ với đa thần văn hệ.
Di tích lần này còn là di tích Văn Minh sư.
Hồng Đàm đến, liệu sẽ xuất hiện biến cố gì?
Có dẫn tới biến động gì lớn hay thậm chí là trực tiếp dẫn đến di tích mở ra hay không?
Trong nháy mắt, khắp chư thiên vạn giới, tầm mắt các cường giả đều nhìn về phía Nam Nguyên, hàng loạt cường giả cũng gấp gáp tề tụ về nơi này.
Ở chỗ Hồng Đàm, vở kịch sắp khai màn, mà bên phía Tô Vũ cũng không hề nhàn rỗi.
Thiên Thủy thành.
Một tòa đại thành do Đại Hạ phủ quản lí, cũng chính là nơi có nhị đại tử đệ Hồ Tông Kỳ mà Tô Vũ nhận biết.
Giờ phút này, trong đại viện rộng lớn.
Tô Vũ hạ xuống đất.
Sau lưng hắn có tổng cộng 12 vị bạch diện, một vị vô diện, đó là Huyền Giáp, ngoại trừ Huyền Giáp ra thì còn có Bát trưởng lão âm thầm đi theo.
Bây giờ Tô Vũ đã xem như đại nhân vật một phương.
Chuyện ở Đại Hạ phủ, mấy vị trưởng lão đều để cho hắn đi làm.
Dĩ nhiên, Tô Vũ biết thừa đó chỉ là ra vẻ bề ngoài mà thôi, phải biết, Liệp Thiên các còn có không ít trưởng lão tới, ngoại trừ Huyền Giáp ra thì vẫn còn nhiều trưởng lão nữa mà hắn chưa gặp mặt.
Tam trưởng lão cũng không lộ diện, rõ ràng, Liệp Thiên các còn có một nhóm người đều là đỉnh cấp cường giả đang đi thực hiện những nhiệm vụ khác.
Tô Vũ cũng lười quản chuyện này, tùy các ngươi đi.
Trong đại viện.
Tô Vũ hạ xuống đất, rất nhanh, một vị cường giả Sơn Hải cảnh ra cửa, nhìn thoáng qua đám bạch diện, có chút khẩn trương, “Mấy vị đại nhân, mời vào bên trong!”
Tô Vũ khẽ gật đầu, “Lần này có giáo chủ tự mình đến không?”
“Lục Dực thần giáo, Huyết hỏa Ma giáo, Lôi đình thần giáo, Thiên Uyên thần giáo. . .
Tám vị giáo chủ đều tới đủ.”
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Một đám tạp ngư! Thủy Ma giáo và Nguyên Thủy thần giáo đâu?”
“Có Phó giáo chủ đến đây.”
“Hừ!”
Tô Vũ hừ một tiếng, tỏ vẻ bất mãn, “Xem thường Liệp Thiên các ta à?”
Trong phòng, thanh âm của Ngân Dực truyền đến, cười nói: “Huyền Cửu huynh hà tất tức giận, Vạn Tộc giáo cũng không phải một thể, Thủy Ma giáo và Nguyên Thủy thần giáo cũng không phải toàn bộ đều là Vạn Tộc giáo, huống chi, Liệp Thiên các cũng chỉ để Huyền Cửu huynh đến đây hiệp đàm. . .”
Tô Vũ lạnh lùng cất tiếng: “Huyền Giáp trưởng lão, cho chúng biết sự lợi hại đi!”
Dứt lời, một cỗ khí tức cường hãn phủ đầy đất ầm ầm lao tới, cửa phòng phá toái, tám tên giáo chủ chủ chỉ có ba vị là Nhật Nguyệt, mà ba tên này đều dồn dập thổ huyết.
Giờ phút này, họ mới nhìn thấy Huyền Giáp bên cạnh Tô Vũ.
Vừa rồi chúng hoàn toàn không cảm ứng được Huyền Giáp tồn tại.
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ chư vị thật sự coi ta là bạch diện để đối đãi? Nếu cảm thấy ta không đủ tư cách, chi bằng để ta gọi một vị chuẩn vô địch, áng chừng phân lượng các ngươi?”
Vài vị Nhật Nguyệt ho ra máu, ánh mắt sợ hãi.
Cường giả Nhật Nguyệt cao trọng!
Huyền Cửu thế mà mang theo một vị Nhật Nguyệt cao trọng đến đây hiệp đàm, mà có vẻ đối phương còn rất nghe lời Huyền Cửu.
Bất quá Ngân Dực không hề sinh khí, ngược lại ánh mắt gã còn phát sáng.
Chuyện tốt!
Điều này đại biểu Huyền Cửu ở trong Liệp Thiên các chính xác là địa vị không thấp, bằng không, hắn làm gì có tư cách lên vị trí chủ đạo ở trước mặt Nhật Nguyệt cao trọng.
“Huyền Cửu huynh hiểu lầm!”
Ngân Dực vội truyền âm cho hai vị Nhật Nguyệt khác: “Cẩn thận một chút, tình huống không đúng lập tức rút lui, bất quá đây cũng là chuyện tốt, nói rõ Liệp Thiên các cực kỳ coi trọng!”
Vài vị giáo chủ đều không nói gì, mạnh được yếu thua là lẽ thường.
Liệp Thiên các mang tới nhiều cường giả như vậy, theo nghĩa tốt mà nói thì đó là coi trọng bọn họ.
Trong phòng, nhân số cũng không ít.
Một số Phó giáo chủ của giáo phái nhỏ cũng đến, đều là thực lực Sơn Hải cảnh, Tô Vũ liếc mắt qua, trong này có ba vị Nhật Nguyệt, 17 vị Sơn Hải, có Sơn Hải sơ kỳ và vài vị Sơn Hải hậu kỳ.
20 vị cường giả.
Nếu như một lưới bắt hết thì xe như Vạn Tộc giáo cũng phế đi gần một nửa.
Tô Vũ vào cửa, quay đầu lại nói: “Huyền Giáp trưởng lão, Bạch Nhất chấp pháp và ta đi vào, những người khác ở bên ngoài trông coi! Không cho phép bất luận một ai tới gần, người vi phạm, giết!”
“Vâng!”
11 vị bạch diện lập tức tan biến ngay tại chỗ.
Động tác đều rất nhanh, đám Ngân Dực âm thầm kinh hãi, thật mạnh, trong 11 vị bạch diện tối thiểu còn có hai ba vị Nhật Nguyệt cảnh, còn lại gần như đều là Sơn Hải cao trọng, thế mà ở Liệp Thiên các lại chỉ có thể canh cửa.
Địa vị Huyền Cửu trong mắt gã cũng càng cao.
Có thể khiến Nhật Nguyệt Sơn Hải nghe lời răm rắp, rõ ràng cao tầng Liệp Thiên các vô cùng coi trọng Huyền Cửu.
Vào phòng.
Tô Vũ không buồn nể mặt ai, trực tiếp ngồi lên ghế chủ vị, mà Huyền Giáp trưởng lão thì ngồi xuống một bên, không hề nói chuyện.
Tô Vũ nhìn về phía cường giả hai bên, nói thẳng: “Chư vị có thể tới, thậm chí là bản tôn đến đây cũng phải mạo hiểm rất lớn, ta đã thấy được thành ý của chư vị! Ngân Dực giáo chủ, ngươi và ta từng gặp qua, ta là kẻ dứt khoát, ngươi nói thẳng đi, muốn điều kiện gì, cần Liệp Thiên các trả giá gì hay làm cái gì.”
Ngân Dực thử dò xét: “Huyền Cửu huynh, ta có thể hỏi trước một chút nếu chúng ta gia nhập Liệp Thiên các thì cần phải bỏ ra cái gì không? Mặt khác, thực lực đám chúng ta tiến bộ có quan hệ không nhỏ với vạn tộc, nếu chúng ta gia nhập Liệp Thiên các thì cũng xem như phản đồ, bọn họ không sẽ bỏ qua.”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Liệp Thiên các không quan tâm việc này, trong Liệp Thiên các, phản đồ các tộc cũng không ít, vạn tộc thì có thể thế nào? Một khi mang mặt nạ, người nào nhận biết ai là ai? Đánh giết lung tung thì Liệp Thiên các ta cũng không dễ trêu, một kẻ ngoài sáng, một kẻ trong tối, vạn tộc cũng không dám tùy tiện trêu chọc chúng ta! Thần Ma Tiên Nhân đều phải nể tình, điểm này hẳn mọi người đều biết!”
Tô Vũ nhìn về phía bọn họ, lại nói: “Trước mắt các ngươi chỉ có ba vị Nhật Nguyệt, lại đều là Nhật Nguyệt sơ kỳ, nói thật, thực lực như vậy. . . quá yếu! Thế nhưng đây là ở Nhân cảnh, các ngươi cắm rễ thời gian dài hơn, Liệp Thiên các cần sự trợ giúp của các ngươi, lúc này có thể cho các ngươi đãi ngộ tốt nhất! Sơn Hải hậu kỳ cùng Nhật Nguyệt đều có thể được trực tiếp trao tặng chức vụ bạch diện, những người khác thì có thể trở thành hắc diện, thải diện. . .”
Thấy Ngân Dực và vài vị Nhật Nguyệt hơi có điểm bất mãn, không quá thỏa mãn lắm, Tô Vũ lạnh lùng nói: “Nếu trong một năm mà bạch diện hoàn thành nhiệm vụ không tệ, thì sẽ nhận được từ ba đến năm giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch.
Ta muốn hỏi một câu, tại Vạn Tộc giáo, vạn tộc cho các ngươi đãi ngộ này sao?”
Lời này vừa nói ra, vài vị Nhật Nguyệt cùng những Sơn Hải trong phòng đều giật mình.
“Một năm ba đến năm giọt? Năm của Nhân tộc ư?”
“Dĩ nhiên!”
Tô Vũ giải thích: “Chuyện này rất bình thường, dĩ nhiên, nghiệp vụ phải làm không tệ! Dựa theo giá bán của Liệp Thiên các, tinh huyết Nhật Nguyệt rác rưởi nhất thì 10 liệp thiên điểm đều có thể mua được, bằng giá với một phần Thiên Nguyên khí.
Dưới tình huống bình thường, Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch đều có giá bán tầm 50 điểm, thế nhưng giá nội bộ của chúng ta không đắt, bạch diện được giảm 40%, chỉ tầm 30 điểm! Mà chỉ cần làm việc đàng hoàng, một năm muốn kiếm 100 điểm cũng không phải chuyện khó khăn gì.”
Không khó?
Huyền Giáp cùng Bạch Nhất không khỏi oán thầm, rất khó thì có.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










