[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 343 : Phải Đoạt Lấy Văn Mộ Bia (c1711-c1715)
❮ sautiếp ❯Chương 1711: Phải Đoạt Lấy Văn Mộ Bia
Tin tức về Văn Mộ bia vừa ra, bốn phương thật sự chấn động.
Thần giới.
Mấy vị Thần vương hội tụ, nơi gặp mặt là trước cửa một tòa cung điện to lớn, cung điện màu vàng nhạt, nom có vẻ hơi xưa cũ tang thương.
“Hoàng, Văn Mộ bia xuất hiện rồi!”
Ngoài cung điện, một vị Thần Vương trầm giọng truyền vào.
Một lát sau, tiếng nói tang thương truyền đến: “Văn Mộ bia… Năm xưa thứ Hạ Thần lấy đi không phải Văn Mộ bia sao?”
Rõ ràng, tôn Thần hoàng này cũng lâm vào nghi hoặc.
Ông vẫn cho là Văn Mộ bia đã ở trong tay Hạ Thần.
“Không rõ, thế nhưng Liệp Thiên các cho hay Văn Mộ bia chính xác là đã xuất hiện ở trong di tích Nam Nguyên!”
“Nam Nguyên? Nhân cảnh Nam Nguyên?”
Thần Hoàng thì thào một tiếng: “Tứ phương chi nguyên, Nam Nguyên… Thời đại thượng cổ, ai là tôn sư Nam Nguyên?”
Mấy vị Thần Vương yên lặng.
Trong cung điện, cổ lão Thần Hoàng khẽ nói: “Thương hải tang điền, trong truyền thừa đứt đoạn, có lẽ… chỉ có những vị tồn tại cổ xưa nhất mới có thể biết được bí văn năm đó.”
“Hoàng cũng không biết sao?”
Có Thần Vương nghi hoặc hỏi, giọng Thần Hoàng đạm mạc vang ra: “Ta sinh sau thời thượng cổ, Thần Hoàng tiền nhiệm giữ kín như bưng đối với chuyện ở thời điểm ấy, không mấy khi đề cập.
Chỉ có mấy lần mới vô tình nhắc về chuyện thời thượng cổ nhưng cũng rất mông lung.”
Mấy vị Thần Vương ở đây sinh ra càng muộn hơn ông, tự nhiên cũng không biết những thứ này.
Lại có Thần Vương hỏi: “Hoàng, vậy Văn Mộ bia kia…”
Kỳ thật bọn họ cũng không biết tác dụng cụ thể của Văn Mộ bia, thế nhưng Thần Hoàng đã từng đề cập qua thứ này có khả năng ở Đại Hạ phủ, nằm trong tay nhất mạch của Hạ Thần.
Cái chết của Hạ Thần và Diệp Bá Thiên đều có quan hệ với vạn tộc.
Bao gồm cả việc năm đời phủ trưởng liên tục chết trận đều có liên quan với thứ này, một mực bị nhằm vào cũng là vì nó, dĩ nhiên, vạn tộc cũng không xác định được rốt cuộc có đúng vậy hay không.
Dù sao, đó chẳng qua chỉ là tin đồn.
Trong truyền thuyết, từng có người nói Nhân tộc xuất hiện đa thần văn hệ, khả năng là đã lấy được Văn Mộ bia.
Thứ này chính là đầu nguồn của bao nhiêu thế hệ.
Các vị Thần Vương cũng không hiểu cụ thể tác dụng, thế nhưng họ biết đây là thứ Thần Hoàng cần, Thần Hoàng chần chờ một lúc mới chậm rãi nói: “Tác dụng cụ thể thì cả ta cũng không biết, thế nhưng, có khả năng nó liên quan tới việc tấn cấp…”
Lời này vừa nói ra, vài vị Thần Vương hơi biến sắc.
“Hoàng… Ngài vẫn vô phương tấn cấp sao?”
“Nếu đơn giản như vậy thì mấy vị Ma tộc, Tiên tộc, Minh tộc có lẽ sớm đã tấn cấp rồi.”
Thần Hoàng thản nhiên nói: “Tấn cấp thành Hoàng há có dễ dàng như vậy! Văn Mộ bia cũng có thể mang đến cho ta một số khác biệt, thế nhưng, ta không xác định rốt cuộc nó có hữu dụng hay không.”
“Cái kia…”
“Có điều tất cả mọi người đều sẽ đi tranh, muốn thử xem Văn Mộ bia thần bí rốt cuộc có tác dụng gì, có người từng nói Văn Mộ bia là một sự kết tinh của nền văn minh rực rỡ!”
Thần Hoàng lẩm bẩm: “Đáng tiếc, chưa từng có ai xác định rốt cuộc nó ở đâu, ở trong tay ai, Hạ Thần cũng thế mà Diệp Bá Thiên cũng vậy, mặc dù họ tiếp cận chứng đạo, nhưng mà ta cũng không nhìn ra có hình ảnh thành Hoàng.”
Trong tay Hạ Thần hay Diệp Bá Thiên có thật sao?
Đám người này không xác định, ai cũng không thể xác định, cho nên đây là lý do dù vẫn luôn bức bách, chèn ép đa thần văn hệ, nhưng vạn tộc cũng chưa đến nỗi vì một thứ không nhất định tồn tại mà đánh vào Đại Hạ phủ.
Thế nhưng hiện tại, có người nói cho họ biết, Văn Mộ bia xuất hiện! Ở ngay tại Đại Hạ phủ!
Thần Hoàng nói: “Cố sức chiếm lấy vật này, bất kể như thế nào, mặc kệ nó có tác dụng với việc ta tấn cấp hay không thì cũng phải nắm giữ trong tay, dù sao cũng hơn là để lọt vào tay những người khác!”
Có lẽ nó vô dụng, có lẽ không dùng được, thế nhưng… ngộ nhỡ có thì sao?
Ngộ nhỡ Ma tộc lấy được thì sao?
Hay lỡ Tiên tộc lấy được?
Có đôi khi, dù cho biết rõ có nhiều thứ không dùng được thì cũng không thể cho người khác cầm lấy.
Bây giờ vạn giới vẫn coi như hòa bình, then chốt ở một điểm, hiện tại không ai có thể độc bá vạn giới.
Thần Hoàng, Ma Hoàng, Tiên Hoàng, Minh Hoàng… Tất cả bọn họ đều xưng là Hoàng, nhưng trên thực tế thì không phải.
Họ vẫn còn đang ở lĩnh vực này, lĩnh vực của Vĩnh Hằng.
Người nào bước ra trước một bước thì kẻ đó tất nhiên sẽ ra tay tiến công đầu tiên.
Không phải ta muốn tấn công mà là sợ người khác thành Hoàng trước rồi sẽ công phá chúng ta.
Đương nhiên, còn có rất nhiều bí mật đang chờ bọn họ khám phá.
Tỉ như Tử Linh giới, tỉ như bí mật hủy diệt thượng cổ, tỉ như Tinh Vũ phủ đệ, tỉ như vấn đề không có sức áp chế của Nhân cảnh…
Thần Hoàng suy nghĩ đủ thứ, thanh âm của ông nhỏ dần rồi từ từ tắt hẳn: “Đi đi thôi, bảo các huynh đệ Thần tộc dốc toàn lực chiếm lấy!”
“Vâng!”
Mấy tôn Thần Vương dồn dập đáp lời, Thần Hoàng cũng không lo lắng những vị này sẽ chiếm lấy thứ kia làm của riêng, cầm thì cứ cầm thôi, kỳ thật chỉ cần không cho đám Ma Hoàng lấy đi là được, còn về phần những người này… Thật ra ông cũng không quá để ý.
Ngày hôm ấy, mệnh lệnh như vậy vang vọng trong khắp các tộc.
Phải đoạt lấy Văn Mộ bia!
Kỳ thật tất cả mọi người đều không mấy rõ ràng về tác dụng của thứ này, nhưng không sao cả, cứ cướp là được, bởi vì thứ này tồn tại ở trong ghi chép thượng cổ, thậm chí mơ hồ còn liên hệ đến cơ mật tấn cấp thành Hoàng.
Đã như vậy, vô luận có tác dụng hay không thì trước tiên cứ đoạt về nhà mình đã rồi lại nói.
Chương 1712: Chuyện Tốt Đối Với Hạ Long Võ
Cùng lúc đó.
Đông Liệt cốc.
Một số vô địch cũng thu được tin tức, có vô địch nghi ngờ hỏi: “Đại Hạ vương, Văn Mộ bia. . . hình như ta từng nghe nói về thứ này, năm đó khi Hạ Thần bị giết đã có cường giả vạn tộc đòi Văn Mộ bia từ hắn, là cái này sao?”
Đại Hạ vương hừ lạnh một tiếng, “Chính nó! Đám súc sinh kia, đệ đệ ta đã nói căn bản không biết cái gì là Văn Mộ bia, nhưng vẫn bị đám súc sinh đó vây giết tại Chư Thiên chiến trường, không sớm thì muộn ta sẽ giết sạch từng tên một!”
“Văn Mộ bia. . .
Thế mà thật sự tồn tại thứ này, vả lại còn nằm ở Đại Hạ phủ, tại Nam Nguyên. . .”
Đại Hạ vương nhíu mày, cắt ngang: “Tin tức của Liệp Thiên các mà các ngươi cũng tin? Nam Nguyên không có di tích! Ta từng tự mình đi dò xét rồi, lại còn tọa trấn ở Nam Nguyên nhiều năm, chẳng lẽ ta không biết? Nếu có thì ta đã sớm lấy đi! Nếu có, Long Võ cũng chẳng cần tự mình ra ngoài tìm vật gánh chịu làm gì, cũng không cần thiết nhất định phải chứng đạo ở Chư Thiên chiến trường! Vả lại dù thật sự có thì cũng đã bị Tô Vũ kế thừa… Ở đâu ra di tích chứ?”
“Đại Hạ vương, lời này của ngươi rõ ràng có mâu thuẫn!” Có người cười nói: “Ngươi nói không có, còn nói có thì cũng bị Tô Vũ kế thừa, nhưng tình huống của Tô Vũ thì mọi người đều biết, dù hắn nhận được truyền thừa di tích thì cũng chẳng cầm tới được cái gì, cùng lắm thì lấy được một chút công pháp mà thôi.
Quỹ tích hắn trưởng thành mọi người đều biết, nếu thật sự có những bảo vật trong di tích kia thì Tô Vũ còn phải liều mạng tự mình đi hãm hại lừa gạt để kiếm tài nguyên tu luyện à?”
Dù Tô Vũ có kế thừa di tích thì đại khái cũng không kế thừa toàn bộ, hẳn là chút ít truyền thừa mà thôi.
Đại Hạ vương một hồi nói không có, một hồi lại nói có thì cũng đã mất.
Là sợ mọi người đi đoạt sao?
Đại Hạ vương nhíu mày, lạnh lùng đáp: “Ta đã dò xét Nam Nguyên rồi, không chỉ một lần! Nếu ta không thể điều tra ra, Liệp Thiên các thì có tài đức gì, một tên Huyền Cửu cỏn con có thể dò xét rõ ràng hơn ta ư? Nực cười!”
“Vậy thì cũng khó nói, có lẽ trước đó di tích không xuất hiện, hiện tại phong ấn mới vừa nới lỏng thì sao? Gần đây Đại Hạ vương có đi qua Nam Nguyên không?”
Đại Hạ vương thoáng khựng lại, cau mày đáp: “Không có.”
“Vậy là rõ rồi!”
Có người cười nói: “Đại Hạ vương, hiện tại thế cục Đại Hạ phủ không quá tốt, ta thấy ngươi nên rộng lòng, chuyên tâm vào chuyện của Long Võ, những chuyện khác thì vẫn nên ít quan tâm thôi.”
Đại Hạ vương yên lặng, một lát sau, ông mới trầm giọng nói: “Ta không quan tâm những chuyện đó, thế nhưng ta cũng sẽ không để bọn chúng làm loạn Đại Hạ phủ.
Tối thiểu, không thể để cho Vĩnh Hằng tiến vào Đại Hạ phủ!”
Bên kia, Đại Tần vương lạnh lùng nói: “Được, sự tình nội bộ Nhân cảnh thì để những tên kia tự mình xử lý.
Xử lý không ổn thì đó là bọn họ không có năng lực! Hiện tại cũng tốt, nếu có ai dùng tam thế thân chui vào Nhân cảnh, hoặc là phân thân lẻn vào thì ngược lại còn bớt việc.
Dặn Long Võ mau sớm chuẩn bị, khi nào bên kia mở di tích, tốt nhất chúng ta nên nhân cơ hội này chứng đạo.
Cá cùng tay gấu không thể chiếm được cả đôi! Vạn tộc cũng thế, thêm một vị Vĩnh Hằng chui vào Nhân cảnh thì Chư Thiên chiến trường liền thiếu đi một vị Vĩnh Hằng ngăn cản hắn!”
Lời này vừa nói ra, không ít người gật đầu, có người còn trêu ghẹo: “Đại Hạ vương, di tích không phải là giả đó chứ? Cố ý hấp dẫn lực chú ý của mọi người để cho Long Võ gia tăng cơ hội chứng đạo?”
Không thể không nghĩ như vậy.
Bởi vì, hiện tại Văn Mộ bia xuất thế đã dẫn đến không ít cường giả liều mạng cho tam thế thân đi vào, một khi tam thế thân tiến nhập, vậy những vô địch này cũng không dám tùy tiện xuất hiện bên chỗ Hạ Long Võ, bằng không, quá dễ dàng bị người đánh giết.
Một tôn tam thế thân tiến vào không sai biệt lắm liền phế đi một vị vô địch.
Nếu có bảy tám vị tiến nhập Nhân cảnh thì Chư Thiên chiến trường sẽ thiếu đi bảy tám kẻ nhằm vào Nhân tộc vô địch.
Đây là chuyện tốt!
Tối thiểu thì đối với Hạ Long Võ mà nói, đây là chuyện rất tốt.
Đại Hạ vương nhíu mày, “Có lẽ thế! Dù sao thì dặn mọi người cẩn thận một chút, khả năng đây là cái bẫy mà Liệp Thiên các đặt ra… Nếu chỉ là trò đùa trẻ con, Đại Hạ phủ ta có thể xử lý, nhưng hiện tại lại là vật gánh chịu, Thiên Nguyên quả thụ, Nhật Nguyệt Huyền Hoàng đầm, Văn Mộ bia…”
Ông ngưng trọng nói: “Những tin tức này không phải do Hạ gia truyền đi, mà là Liệp Thiên các! Bảo hậu duệ của các ngươi bớt ôm lòng tham, ta cảnh cáo các ngươi, có khả năng đó là bẫy rập, Liệp Thiên các đang êm đẹp lại đem những người này tụ tập đến Đại Hạ phủ… Chưa hẳn chúng đã có ý tốt!”
“Bởi vì Liệp Thiên các, nên vốn chỉ có thiên tài tới thì hiện tại lại có khả năng dẫn đến Vĩnh Hằng, đây không phải chuyện tốt!”
Đại Hạ vương nghiêm nghị: “Đều cẩn thận một chút, dặn dò Chu Địa Chủ tốt nhất đừng đi, ở lại đó đề phòng, động tĩnh lớn như vậy một khi thật sự có tam thế thân Vĩnh Hằng tiến vào rồi phá vỡ Nhân cảnh thì sẽ không ai có kết cục tốt!”
Nghe vậy, mấy vị vô địch nghiêm mặt gật đầu, bọn họ hiểu rõ tầm quan trọng của sự việc lần này.
Cũng phải, thế cục lớn như thế, ai có thể bày ra?
Rất có thể di tích là thật.
Thế nhưng lại do Liệp Thiên các ban bố, tổ chức này không có lòng tốt, có lẽ là muốn đục nước béo cò khiến hàng loạt cường giả tụ tập tại Nhân cảnh, điều này xác thực không tính là chuyện tốt.
“Nhìn tình huống đã rồi nói sau!”
Đại Tần vương mở miệng: “Lão Hạ, ngươi xác định bên kia không phải do Hạ gia làm là được, sự tình càng náo càng lớn, nếu do Hạ gia làm thì coi chừng xảy ra biến cố.”
Đại Hạ vương tức giận mắng: “Bớt nói nhảm!”
Ông không thèm để ý đến Đại Tần vương, Hạ gia sao có thể làm ra việc này?
Hạ gia ta lại không có vật gánh chịu!
Mà nói lại thì thật sự có vật gánh chịu trong đó à?
Ông cũng hoài nghi!
Còn nữa, Nam Nguyên… rốt cuộc có di tích hay không?
Ông cũng sắp hồ đồ rồi!
Thật đó, sắp hồ đồ tới nơi rồi!
Một ngày này, chư thiên vạn tộc đều đang bí mật hội nghị.
Ngày hôm ấy, lối đi thông vào Nhân cảnh mà không do Nhân tộc nắm giữ thì đều có cường giả tuyệt đỉnh lén lút lẻn vào.
Trong các lối vào Nhân cảnh thì ở bên Chư Thiên phủ là lớn nhất, thế nhưng, không có nghĩa là địa phương khác không có.
Vạn Tộc giáo vẫn luôn có cường giả chui vào lẻn ra đều thông qua các lối đi không bị cai quản này.
Đương nhiên, những thông đạo này không an toàn, thậm chí là cực kỳ nguy hiểm.
Tỉ như thông đạo do Liệp Thiên các chưởng khống là truyền tống ngẫu nhiên, xui xẻo thì dễ dàng khiến cho người ta truyền tống đến ngay trên ót vô địch, có chỗ thì tới thẳng vết nứt cắt chém, nguy hiểm vô cùng, còn lâu mới có được sự an toàn như lối đi mà Nhân cảnh nắm giữ.
Những chỗ này chỉ thích hợp chui vào trong phạm vi nhỏ, không thích hợp tiến vào với quy mô lớn.
Chương 1713: Thăm Dò Huyền Cửu
Mà những việc này đều không có quan hệ gì với Tô Vũ.
Hắn chỉ phụ trách gây sự, không chịu trách nhiệm gánh hậu quả.
Lúc bấy giờ Tô Vũ đang gặp mặt cao tầng, lần đầu tiên trên ý nghĩa chân chính gặp cao tầng của Liệp Thiên các.
Tam trưởng lão cùng Bát trưởng lão!
Hai vị đỉnh cấp cường giả thế mà lại tới Đại Hạ phủ.
Tô Vũ phải chú ý cẩn thận đến mức cực hạn, mấy viên thần văn dung hợp lại cùng nhau, cộng thêm cường độ thần văn của bản thân để che giấu khí tức, cải biến diện mạo của mình.
Dù đang mang theo mặt nạ thì hắn vẫn cưỡng ép cải biến diện mạo cho giống Huyền Cửu lúc trước.
Không chỉ hai vị ấy, mà lúc này còn có cấp trên trực tiếp của Tô Vũ, Huyền Giáp trưởng lão.
Ba vị cường giả, hai vị là chuẩn vô địch, một vị là Nhật Nguyệt bát trọng, đều là cường giả đỉnh cấp, là sự tồn tại trên cao của vạn tộc.
Giờ phút này, gương mặt Tô Vũ dưới lớp mặt nạ có chút mồ hôi thẩm thấu.
So với thời điểm ngụy trang Thôi Lãng, thực lực Tô Vũ bây giờ đã tiến bộ không chỉ một chút, mà là rất nhiều.
Thần văn tiến bộ, ý chí lực tiến bộ, hết thảy đều tiến bộ.
Thế nhưng hắn vẫn cực kỳ bất an, liệu hắn có thể giấu diếm được chuẩn vô địch không?
Dù sao hắn cũng không che giấu được Vạn Thiên Thánh, lão Vạn vừa nhìn liền biết là hắn, điều này khiến Tô Vũ cực kỳ phiền muộn, không có điểm tự tin nào.
Hiện tại Tô Vũ rất mạnh.
Thế nhưng, so với mấy vị này thì hắn còn kém xa tít tắp.
Sơ sẩy để thân phận bại lộ thì hắn cầm chắc xong đời.
Còn có… Rốt cuộc Huyền Giáp có phải cùng một bọn với hắn hay không?
Nếu ngay bây giờ mà tên này bán đứng mình thì mình cũng sẽ xong đời.
Tô Vũ thầm cầu nguyện, hẳn là cùng một bọn, bằng không thì Huyền Giáp đã sớm bán mình rồi.
Hai vị trưởng lão cùng đeo mặt nạ vàng kim, nhưng không phải toàn bộ đều là màu vàng kim, đây là biểu tượng của chuẩn vô địch, hai người cẩn thận quan sát Tô Vũ một lượt, có điều bọn họ không triển lộ uy áp, cũng không định làm gì Tô Vũ cả.
Tam trưởng lão hòa ái nói: “Huyền Cửu, lần này ngươi làm rất tốt, thăm dò ra bí mật mà những người khác căn bản không có cách nào phát hiện, giúp Liệp Thiên các mở ra khốn cục Nhân cảnh, hiện tại, Liệp Thiên các một lần nữa đi vào quỹ đạo, nghiệp vụ phong phú, ngươi đã lập đại công, rất đáng khen!”
“Không dám, đều là việc thuộc hạ nên làm!”
Tam trưởng lão vẫn mỉm cười đầy hòa ái, “Không cần khiêm tốn, tính cách Hỏa Đồng nhất tộc các ngươi vốn sôi động, cái này ta cũng đã biết, ngươi bây giờ làm không tệ, Hỏa Đồng tộc không mạnh, nếu có thể thì Liệp Thiên các sẽ dốc toàn lực trợ giúp ngươi trở thành tộc trưởng của Hỏa Đồng tộc.”
“Không cần đâu, trưởng tiểu tộc kém xa địa vị cao thượng của trưởng lão Liệp Thiên các!”
Tô Vũ trầm giọng nói: “Huống chi, ta trêu chọc quá nhiều kẻ địch, nhất là Hạ gia, ta không quay về thì thôi, một khi trở về thì sẽ làm liên lụy Hỏa Đồng tộc bị diệt tộc!”
Bát trưởng lão cười ha hả: “Đúng là có cái lý này, Hạ gia cũng không phải kẻ tốt lành gì.
Huyền Cửu, nghe nói Hỏa Đồng tộc đồng thuật có thể tinh luyện một vài tài liệu đặc thù.
Huyền Cửu, ta có một khối Minh Thần kim, ngươi có thể tinh luyện không?”
Ông lấy ra một khối kim loại, thở dài, “Ta cũng có thể cưỡng ép tinh luyện thứ này, nhưng nếu cưỡng ép tinh luyện thì tổn thất quá lớn, đây là thứ có giá trị liên thành, là phụ liệu chế tạo Thiên binh, một khối Minh Thần kim lớn như vậy cũng rất ít gặp, nếu ta tinh luyện thì tối thiểu sẽ tổn thất bảy thành! Huyền Cửu, ngươi giúp ta tinh luyện một chút đi, so với việc bị tổn thất, không bằng cho ngươi, nếu ngươi luyện ra vượt qua ba thành thì phần còn lại đều sẽ cho ngươi!”
Tô Vũ thầm mắng!
Đáng tiếc. . .
Không dám mắng quá mức rõ ràng!
Nhưng hắn vẫn thầm mắng không thôi, đậu má, lão âm hàng, muốn thăm dò ta thì cứ nói thẳng đi.
Còn bày đặt kiếm cớ!
Được rồi, cái cớ này kỳ thật cũng coi như hợp tình hợp lý, không trực tiếp thăm dò mình, bởi vì dựa theo quy củ Liệp Thiên các, hắn không do mấy vị này quản, mà là Huyền Giáp quản.
Huyền Giáp xác định mình không có vấn đề, vậy thì sẽ không có vấn đề gì.
Thế nhưng xem ra hai vị này vẫn không quá yên tâm, hoặc là nói, thăm dò thông thường mà thôi, giờ phút này họ muốn Tô Vũ triển lộ một chút thiên phú thuật của mình.
Ở trước mặt chuẩn vô địch, là thật hay giả thì cứ xem xét liền biết.
Có sử dụng thiên phú tinh huyết gì đó hay không thì cũng có thể liếc mắt là thấy.
Nếu ngay cả hai vị này mà đều có thể giấu diếm, vậy thì không còn lời gì để nói nữa, đây là năng lực của ngươi.
Mà Bát trưởng lão đã lấy ra một món bảo vật, Minh Thần kim, thứ này không mạnh mẽ bằng chí bảo gánh chịu, thế nhưng nói thật, nếu không ngại tam thế thân có nhược điểm, kỳ thật cũng có thể miễn cưỡng dùng nó làm vật gánh chịu.
Có thể thấy đây là khối phụ liệu cực kỳ trân quý.
Tô Vũ bất động thanh sắc, trầm giọng nói: “Bát trưởng lão quá hào phóng, có điều ta không cần cái này, nếu Bát trưởng lão nguyện ý đưa ta 100 phần Thiên Nguyên khí thì chuyện tinh luyện là việc nhỏ thôi!”
“100 phần?”
Bát trưởng lão bật cười, “Được, cũng không để ngươi thiệt thòi, 200 phần! Liệp Thiên các ta mặc dù không giàu có nhưng cũng không thiếu tiền!”
Tô Vũ không nói nhảm, trong mắt đột nhiên bắn ra một đạo ánh lửa.
Ánh lửa chiếu rọi hư không.
Khối Minh Thần kim kia dưới ánh lửa cấp tốc bắt đầu hòa tan, hòa tan thành chất lỏng nhỏ xuống từng giọt, Tô Vũ khẽ quát một tiếng, nguyên khí bừng bừng phấn chấn cực kỳ cường hãn, hư không chấn động theo từng tiếng hô quát của hắn.
Hai mắt Tô vũ sáng lên như hai ngọn lửa!
Hai vị trưởng lão liếc nhìn nhau, Bát trưởng lão truyền âm hỏi: “Thế nào?”
“Không mượn dùng bất luận ngoại lực gì, đây là Hỏa Đồng tộc đồng thuật à?”
Hai người âm thầm gật đầu, tối thiểu thì đã chứng minh một điểm Huyền Cửu đích thật là cường giả Hỏa Đồng tộc.
Chỉ một điểm này đã loại bỏ không ít thứ.
Huyền Cửu không phải cấp dưới trực tiếp của bọn họ, có một số việc không tiện ép hỏi, thế nhưng thăm dò nên có thì vẫn phải làm.
Hai người bọn họ nói chuyện, Tô Vũ cũng đang bí mật nói chuyện với Huyền Giáp.
Thông qua mặt nạ, hắn không ngừng truyền tin.
“Trưởng lão, hai vị này có ý gì vậy? Hoài nghi ta à? Hoài nghi ta thì chính là hoài nghi trưởng lão, không nể mặt gì cả!”
Huyền Giáp không lên tiếng.
Hoài nghi ngươi thì có vấn đề gì sao?
“Trưởng lão, trước đây ngài có quen biết ta không?”
“Ta là gia gia của ngươi!” Huyền Giáp bình tĩnh nhắc lại.
“…”
Cút mẹ ngươi đi!
Tô Vũ thầm mắng, ta rất muốn bóp chết ngươi.
“Trưởng lão, dù sao ngài cũng là Nhật Nguyệt hậu kỳ, chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn bọn hắn thăm dò ta? Không ra mặt vì ta à? Người ta còn tưởng rằng ngài chột dạ đấy!”
“Có lý…”
Chương 1714: Tháo Mặt Nạ Xuống
Tô Vũ chỉ là muốn kích thích Huyền Giáp một thoáng mà thôi, không nghĩ tới, sau một khắc lão ta bỗng nhiên lạnh lùng nói: “Hai vị Chấp pháp trưởng lão, như thế là đủ rồi.
Không bằng trực tiếp tìm bộ trưởng Huyền Bộ hỏi một chút, hỏi xem ta có vấn đề gì hay không là xong! Hoàng Giáp có vấn đề, có lẽ ta cũng có vấn đề! Huyền Cửu, gỡ mặt nạ của ngươi xuống, cho họ nhìn một chút, nhìn xem Huyền Giáp ta rốt cuộc đã mướn người nào đến!”
“…”
Tô Vũ ngốc trệ, mà hai vị trưởng lão cũng sửng sốt.
Huyền Giáp quát: “Tháo mặt nạ xuống, không nghe thấy sao? Lời ta nói mà ngươi cũng dám bất tuân?”
“Huyền Giáp, ngươi hiểu lầm rồi…”
Bát trưởng lão cười cười, mong muốn nói rõ lí do, dù sao cũng là cường giả Nhật Nguyệt bát trọng đỉnh cấp, đây cũng không phải là a miêu a cẩu dễ trêu vào.
Mà Huyền Giáp thì không để ý tới đối phương, ông lạnh lùng nói: “Huyền Cửu, không nghe lời ta?”
Tô Vũ thầm mắng một tiếng!
Sau một khắc, hắn tỏ vẻ giãy giụa: “Trưởng lão, ta…”
“Nhanh lên!”
Huyền Giáp quát lạnh một tiếng, Tô Vũ giãy dụa vài giây, phảng phất như hơi phẫn nộ, chậm rãi trút bỏ mặt nạ của mình, lộ ra một khuôn mặt hơi tái nhợt, con ngươi hơi khác với Nhân tộc, trên mặt mang theo chút màu xám xịt tro tàn.
Trong nháy mắt hắn cởi mặt nạ xuống, hai vị trưởng lão cấp tốc nhìn thoáng qua, mà Tô Vũ rất nhanh lại đeo mặt nạ lên, cúi đầu không lên tiếng.
Bát trưởng lão lại giả lả cười nói: “Cần gì phải đến mức này, quy củ Liệp Thiên các ở đó, Huyền Giáp, ngươi làm vậy sẽ khiến chúng ta khó xử…”
Mà Huyền Giáp thì chỉ lạnh lùng đáp: “Không dám! Huyền Cửu chính xác là quá mức ngu xuẩn! Ta đã sớm nói với hắn, tại cái thế giới người ăn người này phải học được cách bảo vệ bản thân.
Cái đồ đần độn này không hiểu đạo lý ấy, bị người nâng giết cũng không tự biết! Bây giờ hắn đắc tội Hạ gia, còn dẫn tới vài hạng người vô năng trong Các ghen ghét, thậm chí hãm hại, đây chính là sự ngu xuẩn!”
Tô Vũ trầm mặc như trước.
Tam trưởng lão vội mở miệng: “Huyền Giáp, ngươi nghĩ nhiều quá! Chúng ta cũng không có ý tứ này, Bát trưởng lão chỉ thấy Huyền Cửu vất vả, cố ý muốn cho hắn ít chỗ tốt, lại không bỏ xuống được mặt mũi… Aiiiz, được rồi được rồi, là chúng ta khiến các ngươi hiểu lầm, Huyền Cửu đã bại lộ hình dáng, đây không phải chuyện tốt, ta và lão Bát tuyệt đối sẽ không lộ ra ngoài đâu.”
Nói xong, ông lại bảo: “Huyền Cửu, ngươi cũng đừng hiểu lầm, ta và lão Bát sẽ vì ngươi kiếm đủ 500 phần Thiên Nguyên khí, cũng sẽ góp lực giúp ngươi thoát khỏi thân phận cư dân cổ thành.”
“Đa tạ hai vị trưởng lão!”
Tô Vũ không cự tuyệt, nói nhảm, cho đồ tốt thì đương nhiên ta phải bắt lấy.
Huyền Giáp thực trâu bò!
Ta kích thích ngươi một thoáng, ngươi thật đúng là dám đi gây chuyện.
Mà Huyền Giáp cũng trầm giọng nói: “Ta biết hai vị chưa chắc đã có ý này, nhưng sẽ có vài người ôm tâm tư ấy! Đám tầm thường đó không thể nhìn kẻ khác hơn mình, mạnh hơn mình, không thể chịu nổi khi thấy dưới trướng Huyền Giáp ta có thiên tài giỏi giang như thế! Huyền Cửu không sớm thì muộn cũng có thể tấn thăng làm trưởng lão, lần này nếu thuận lợi, hắn sẽ thành trưởng lão, khi hắn tấn thăng còn hi vọng hai vị ủng hộ nhiều hơn.
Chân thân của hắn bại lộ, đối với chúng ta mà nói đều không phải chuyện tốt.
Ta cũng hi vọng thông qua cơ hội lần này, có thể làm cho hai vị trưởng lão thấy hắn ưu tú, hiểu rõ hắn hơn, có người hiểu rõ thì cũng dễ làm việc hơn chút!”
Hai vị trưởng lão gật đầu.
Huyền Giáp không phải đang hỏi tội, chẳng qua là hi vọng trong chuyện tấn thăng của Huyền Cửu, họ có thể góp thêm chút sức.
Người nào tấn thăng trưởng lão thì cũng được, thế nhưng họ biết rõ Huyền Cửu, biết hắn là Hỏa Đồng tộc, hình dạng cũng đã thấy, chỉ cần hạ quyết tâm là có thể tìm ra bối cảnh của hắn, Hỏa Đồng tộc cũng không phải quá lớn.
Dạng người này giữ ở bên cạnh sẽ yên tâm hơn hẳn.
Hai người khẽ cười, Huyền Giáp rõ là cũng biết cân nhắc vì Huyền Cửu, đáng tiếc, Huyền Cửu chưa hẳn đã cảm kích, xem bộ dáng hiện tại thì không chừng Huyền Cửu còn đang phẫn nộ nổi nóng kia kìa.
Bát trưởng lão cười nói: “Nhất định, sự tình lần này kết thúc, Huyền Cửu chắc chắn có thể được tổng bộ coi trọng, nhưng muốn tấn cấp trưởng lão thì điều kiện tiên quyết là thực lực phải có tiến triển.
Huyền Cửu, ngươi mới là Nhật Nguyệt sơ kỳ, tiến vào Nhật Nguyệt hậu kỳ chỉ sợ không dễ.”
Huyền Giáp mở miệng nói: “Vậy cũng chưa chắc, Nhật Nguyệt sơ kỳ và trung kỳ thì chỉ cần đủ Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch thì vẫn có hi vọng cấp tốc vượt qua.
Huyền Cửu lần này lập công lao lớn, lại có thể bài trừ tử khí quấy nhiễu, hắn rất có hi vọng tấn cấp đến trung kỳ, còn về hậu kỳ… Trưởng lão Nhật Nguyệt trung kỳ cũng không phải chưa từng có.”
“Điều này cũng đúng!”
Hai vị trưởng lão gật đầu, một lần nữa tán dương hắn, mà rất nhanh Tô Vũ bên kia đã tinh luyện xong khối kim loại.
Bát trưởng lão mỉm cười khen ngợi: “Không tồi, đề luyện ra sáu thành, Hỏa Đồng chi thuật quả là lô hỏa thuần thanh!”
“Trưởng lão quá khen!”
“Không cần khiêm tốn!”
Bát trưởng lão cười nói: “Làm rất tốt, lần này ngươi biểu hiện tốt sẽ có ích lợi rất lớn, ngươi bây giờ là người cầm lái phân bộ Đại Hạ phủ, chúng ta đều muốn tới giúp ngươi chứ không phải tới quấy rối! Nếu có chỗ nào khó thì có thể nói với chúng ta, chúng ta sẽ giúp ngươi giải quyết!”
Tô Vũ suy nghĩ chốc lát, không khách khí đáp: “Ta muốn mời hai vị trưởng lão giúp ta một lần! Ta muốn xử lý Vạn Tộc giáo, bọn gia hỏa này một mực giả bộ ngớ ngẩn lừa đảo với ta, ta mong hai vị trưởng lão có thể ra tay đánh giết vài vị Nhật Nguyệt để uy hiếp chúng, biến chúng trở thành chó săn, thành pháo hôi của chúng ta!”
“Cái này… Nếu ngươi phát hiện ra vị trí của chúng thì chúng ta có thể ra tay!”
Hai vị chuẩn vô địch đưa ra lời hứa hẹn, việc này thì họ có khả năng, còn chuyện làm vậy sẽ đắc tội với Vạn Tộc giáo. . .
Nực cười, bọn ta mà sợ chúng à?
Hai vị chuẩn vô địch vốn có năng lực bắt được cả Vạn Tộc giáo Nguyên Thủy giáo chủ và Lam Thiên.
Mà ở đây, nghe nói chỉ là một tên Nhật Nguyệt cửu trọng và một Nhật Nguyệt bát trọng, có gì mà phải e ngại?
“Đa tạ hai vị trưởng lão!”
Tô Vũ cung kính nói lời cảm tạ, sau đó nhìn về phía Huyền Giáp, đoạn hỏi: “Trưởng lão, gần đây ngài có nhiệm vụ gì không?”
“Không có.”
“Vậy thì làm phiền ngài mấy ngày tới cùng hành động với ta, cung cấp cho ta chút bảo hộ, ta muốn dò xét cứ điểm Vạn Tộc giáo.
Mặt khác, ta cũng muốn giết mấy người, bức vài kẻ lòi mặt ra, moi hết toàn bộ những tên vẫn luôn ẩn giấu, để chúng ta có thể chấp chưởng toàn bộ thế cục Đại Hạ phủ!”
“Được.”
Huyền Giáp gật đầu, hai vị trưởng lão cũng khẽ gật đầu, quả thực vẫn nên lôi hết đám người này ra.
m thầm ẩn núp chẳng có ý nghĩa gì cả.
Tô Vũ lại nói: “Còn có một chuyện, ta muốn tiếp xúc với Kỷ Hồng, lần trước bí mật mà ông ta nói thì ta và Hoàng Cửu đều biết, Kỷ Hồng là người hết sức then chốt, hiện tại có lẽ ngoại trừ Kỷ Hồng thì chỉ có ta và Hoàng Cửu là biết chút ít…”
“Chuyện gì?”
“Kỷ Hồng biết vô địch Nhân tộc phản bội là ai!”
Chương 1715: Bí Mật Trong Lòng
“Kỷ Hồng biết vô địch Nhân tộc phản bội là ai!”
Lời này vừa dứt, mấy người trong phòng đều chấn động.
“Thật ư?”
Lần trước Huyền Cửu không tiết lộ tin tức này, bọn họ cũng không ép hỏi, lúc bấy giờ nghe thấy thì ai ai cũng chấn kinh.
Tô Vũ gật đầu, “Cho nên ta muốn thám thính chút tin tức, nếu nắm giữ tin tức này thì một khi bán cho cường giả Nhân tộc, hoặc là bán cho vị vô địch phản bội kia, ha ha, tiền tài vô số, không chừng thu mua được cả chí bảo gánh chịu.
Thậm chí… Có thể lôi kéo một vị Nhân tộc vô địch về cho Liệp Thiên các ta!”
Tô Vũ trầm giọng nói: “Dùng bí mật này hù dọa đối phương, Liệp Thiên các cũng không quan tâm xuất thân! Vị vô địch kia nếu thức thời thì gia nhập với chúng ta, có lẽ sẽ được làm cấp trên của chúng ta, từ đó, thực lực của Các chắc chắn sẽ phóng đại!”
Ba vị trưởng lão đều chấn động, “Việc này. . .
Trước đó chúng ta không biết, phải bàn bạc với bên trên cái đã.
Huyền Cửu, sao ngươi không nói sớm, một khi tên phản đồ Hoàng Cửu kia tiết lộ ra ngoài thì… Kỷ Hồng là nhân vật mấu chốt, ngươi xác định ông ta nắm giữ tin tức cụ thể sao?”
“Ông ta nói rất chắc chắn, ta không xác định, thế nhưng ta muốn thăm dò một thoáng, tiếp xúc thử xem sao.
Ta đoán Kỷ Hồng cũng chưa chắc đã yên tâm về Hạ gia.
Ngược lại Liệp Thiên các chỉ bán tình báo, nên chúng ta có thể giúp ông ấy!”
“Lời này có lý!”
Mấy vị trưởng lão hài lòng tán thưởng, cảm thấy Huyền Cửu quá tài giỏi!
Thật sự là chuyện gì đều có thể xử lý, bí mật gì cũng biết, có Huyền Cửu ở đây, Liệp Thiên các sẽ mò được lợi ích lớn nhất.
“Huyền Cửu, cửa vào di tích kia…”
Tô Vũ lơ đễnh ngắt ngang: “Ngay ở trong nhà Tô Vũ, cũng không phải bí mật gì cả, hai vị trưởng lão có thể đi xem một chút, thế nhưng ta cảm thấy hiện tại đừng cưỡng ép mở ra, một khi mở ra, Liệp Thiên các sẽ trở thành mục tiêu công kích của vạn tộc, không đáng giá! Đại Minh vương còn chưa đi, một khi bị Đại Minh vương cướp đoạt trước thì sẽ mất sạch! Tối thiểu là phải chờ Đại Minh vương rời đi, hoặc là bị người cuốn lấy, Liệp Thiên các mới có thể nhân cơ hội nhúng tay vào.”
Hiện tại, Đại Minh vương vẫn còn ở đây.
Tối thiểu sẽ uy hiếp thêm một quãng thời gian!
Uy hiếp bốn phương, khiến mọi người không dám nhắc tới việc mở ra di tích, nếu di tích mở ra, thời gian tốt nhất là khi là tất cả mọi người đều đã tới, vô địch không còn nữa, khi đó mới là cơ hội tuyệt đỉnh!
“Đúng đúng đúng…”
Hai vị trưởng lão gật đầu, có lý, Huyền Cửu suy tính rất hoàn mỹ, hết sức chu toàn.
Quả là nên thế!
Bọn họ tuy mạnh, nhưng nếu nói có thể đối kháng lại Đại Minh vương thì vẫn là chuyện không có khả năng.
Chỉ có thể chờ đợi Đại Minh vương rời đi thì mới có thể mở ra.
“Một khi Đại Minh vương tới dò xét, phát hiện ra vị trí của di tích…”
Hai người lại bắt đầu lo lắng!
Tô Vũ cười khẽ: “Các ngài không hiểu.
Đây là điều không chỉ chúng ta lo lắng mà vạn tộc đều đang lo lắng, yên tâm đi, rất nhanh thôi các tộc đều sẽ nghĩ biện pháp bức Đại Minh vương rời khỏi.
Mà Đại Minh vương cũng không dám tới dò xét vào lúc này, để tránh Đại Minh phủ trở thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người.”
Hai vị Chấp pháp trưởng lão một lần nữa coi trọng mà nhìn Tô Vũ.
Huyền Giáp thì tức giận mắng: “Ngươi dám nói chúng ta không hiểu? Lại khoe khoang! Chuyện gì cũng đều là nhờ ngươi!”
“Huyền Giáp, ngươi đừng quá hà khắc đối với Huyền Cửu, hắn còn trẻ, tuổi trẻ có chí hướng là chuyện tốt, không giống chúng ta, đều già rồi.”
Huyền Giáp trầm giọng nói: “Ta sợ hắn quá mức rêu rao, khó thoát một kiếp!”
Tô Vũ tỏ vẻ hiểu chuyện: “Trưởng lão nói đúng lắm, là ta càn rỡ!”
Huyền Giáp thản nhiên đáp: “Biết sai là tốt, đừng có ra vẻ sự tình gì thiếu ngươi liền không làm được! Liệp Thiên bảng dừng chân vạn giới vô số năm, ngươi thật sự cho rằng chỉ ngươi mới có thể làm? Chỉ là có người điệu thấp, có người không thấy lợi ích nên không nhảy ra thôi! Có thể đem Liệp Thiên các phát triển thành tổ chức lớn nhất chư thiên vạn giới, chẳng lẽ dựa vào Huyền Cửu ngươi làm được? Bây giờ, hai vị Chấp pháp trưởng lão và ta còn có thể bảo hộ ngươi, về sau ngươi thành trưởng lão chấp chưởng một phương, nếu còn càn rỡ thế kia thì chắc chắn ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!”
Lời này, có thật có giả.
Thế nhưng, ý trong lời nói cũng đang nhắc nhở Tô Vũ không nên cảm thấy ngươi muốn cái gì cũng được, Liệp Thiên các bên này là một vũng nước rất sâu, chẳng qua có vài gia hỏa cố ý che giấu bản thân mà thôi.
Tô Vũ bỗng tỏ ra nghiêm nghị.
Hắn hiểu được.
Hắn cúi đầu, trầm giọng nói: “Huyền Cửu hiểu rõ! Chuyện của vô địch không phải chỗ ta có khả năng xen vào, sự tình bên chỗ Đại Minh vương chắc hẳn sẽ có các đại tộc trung hòa khác có kết luận, là ta vượt quá giới hạn!”
Lần này, Tam trưởng lão cũng mỉm cười, “Huyền Giáp quả thực thấu triệt hơn ngươi, Huyền Cửu, hãy học hỏi Huyền Giáp nhiều hơn đi.
Đại Minh vương… Sẽ có người nhắm vào, hư không vô tận chỉ sợ đã có vô địch đang kích động chuẩn bị phá giới, Đại Minh vương sẽ không có thời gian để ý tới chuyện bên này.”
Lòng Tô Vũ hơi động, phải không?
Chuyện này ta phải hỏi lão Chu mới được!
Đại Minh vương bị người dụ đi rồi sao?
Hay là không thể rời đi?
Được rồi, hỏi lão Chu liền biết ngay thôi.
Một lúc sau, Tô Vũ và Huyền Giáp cùng đi ra khỏi nơi này.
Tô Vũ thở hắt ra, truyền âm nói: “Trưởng lão, thật nguy hiểm, ngài đúng là làm liều!”
“Thì sao, ta mà sợ bọn họ à?”
Huyền Giáp bất động thanh sắc, đưa tin nói tiếp: “Thực lực hai vị này mạnh hơn ta một chút, mặt khác thì không cần quá để ý! Người của Chấp pháp bộ đầu óc đều rất rắn, còn không nguy hiểm bằng trưởng lão các bộ khác, bất quá trưởng lão chấp pháp bộ mạnh mẽ là sự thật.”
Dứt lời, lão ướm hỏi: “Chuyện Kỷ Hồng là thật?”
“Thật.”
“Vậy y… sẽ nguy hiểm!”
“Ta không truyền ra ngoài!”
“Ngươi không truyền ra ngoài nhưng có lẽ chính y đã truyền ra ngoài rồi dẫn xuất tên vô địch kia, đó cũng không phải là chuyện không thể!”
Tô Vũ âm thầm kinh hãi, suy đoán của Huyền Giáp rất hợp lý.
Hắn cực kỳ hoài nghi lời mà Kỷ Hồng nói với Thải Nhất trước đó kỳ thật chỉ là cố ý muốn truyền ra ngoài.
Huyền Giáp lại hỏi: “Chuyện di tích là thật hay giả?”
“Thật, cái này còn có thể gạt người à?”
“Những người khác thì không bàn, ngươi là đệ nhất lừa gạt của vạn giới, khó nói!”
Huyền Giáp tiếp tục: “Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, Thiên Nguyên khí, ngươi còn thiếu à? Tượng đá thiếu chút đã giết chết vô địch, đánh nổ tam thế thân của đối phương, ngươi mà thiếu vật gánh chịu sao? Văn Mộ bia… Nghe đồn nó chính là bia đa thần văn chiến kỹ, ngươi cảm thấy ta không biết ngươi có hả? Đã như vậy, ngươi cảm thấy ta tin thật sự có di tích sao?”
“Trưởng lão, rốt cuộc ngài là ai vậy?”
Tô Vũ thật sự hiếu kỳ thân phận của đối phương.
“Gia gia ngươi!”
“Ta %&ER%…”
Tô Vũ đánh một chuỗi ký tự ra, Huyền Giáp đạm mạc đáp: “Ta biết 987 loại ngôn ngữ, ngươi dùng bảy loại ngôn ngữ mắng ta, ta đều xem hiểu hết!”
Đệt!
Tô Vũ thầm mắng, thế này mà cũng hiểu được, ngôn ngữ của vị này phải ghê gớm cỡ nào chứ?
“Trưởng lão, tính cách này của ngài khiến ta nghĩ đến một người!”
“Nói nghe thử.”
“Liễu lão sư của ta, ngài ấy bình thường chững chạc đàng hoàng, trên thực tế là kiểu người cực kỳ tiện, tức chết người cũng không đền mạng…”
“Ngươi nói lão sư của ngươi như thế có thích hợp không?”
“Không thích hợp, thế nhưng đó là sự thật, ngài ấy nói với ta không nên tìm nữ nhân, thế mà chính mình lại dính vào một đống lớn.
Ngài ấy còn dùng ý chí chi văn giả lừa gạt ta mà không có chút áp lực tâm lý nào.
Trưởng lão, ngài cũng tiện y như Liễu lão sư của ta vậy!”
“Ngươi mắng lão sư ngươi như thế, quả nhiên ngươi chẳng phải thứ gì tốt lành!”
Tô Vũ tức giận đốp chát: “Ngài cũng thế!”
Ta mắng sao?
Nói sự thật mà thôi, Liễu lão sư ta chính là loại người biết cách nín nhịn, không phải hiền lành như vẻ ngoài, là do ngài không biết mà thôi.
Được rồi, không nói cũng được.
Nói ra mọi người sẽ biết Liễu lão sư của ta từng thông đồng với nữ chấp giáo ở học phủ, rồi bị người ta đánh một chầu.
Việc này không thể nói.
Truyền ra ngoài, hào quang hình tượng của Liễu lão sư ta sẽ mất sạch, bị mấy vị Ngô Nguyệt Hoa biết thì lão sư chết chắc.
Được rồi được rồi, cứ giấu ở trong lòng đi thôi.
Tô Vũ tự nhủ thầm, cũng chỉ có ta là giấu bí mật nát ở trong lòng.
Hi vọng Hạo Tử sẽ không nói lung tung ra ngoài, cậu ta cũng đã nhìn thấy rồi, đừng có làm bại hoại hình tượng của lão sư ta đấy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Vừa Thành Tiên Thần Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ [Dịch] Vừa Thành Tiên Thần Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Vua-Thanh-Tien-Than-Con-Chau-Cau-Ta-Dang-Co-SE-Audio-Truyen.jpg)


