- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 312 : Muốn Dấn Thân Vạn Giới Thì Cần Phải Có Đầu Óc (c1556-c1560)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 312 : Muốn Dấn Thân Vạn Giới Thì Cần Phải Có Đầu Óc (c1556-c1560)
❮ sautiếp ❯Chương 1556: Muốn Dấn Thân Vạn Giới Thì Cần Phải Có Đầu Óc
Điều kiện đã nói xong, kế tiếp chính là chờ đợi.
Đồng thời mài hết sự kiên nhẫn của Nhật Nguyệt và thiên tài, khiến bọn họ nôn nóng, cho bọn họ hy vọng, sinh lòng không muốn chết.
Nếu không, những người này sẽ không chủ động bỏ ra lượng tài phú lớn như thế, người bên ngoài không nỡ tiêu tiền cứu viện, vậy sẽ chẳng đi đến kết quả gì.
Tô Vũ nói rất dễ nghe, người chết rồi thì hắn có thể tự thu hoạch.
Nói bừa mà thôi!
Trừ phi bị hạ gục trong nháy mắt, nếu không, có người sắp chết nào sẽ để thứ tốt lại cho người khác?
Cường giả chân chính chết đi, ngươi đừng nghĩ moi được một cắc nào từ trên người hắn.
Thi cốt cũng không cho!
5000 sợi thiên địa huyền quang là tiêu chuẩn do Tô Vũ tự cân nhắc, các nhà cùng gom lại thì sẽ đủ, lần này mấy đại tộc mang theo bảo vật giá trị ít nhất 2000 sợi, nhưng chắc Thần tộc không còn nhiều, Ma tộc, Long tộc có lẽ vẫn còn, còn mấy nhà khác thì suy ra từ thứ bọn họ coi trọng khi bán đấu giá sẽ biết.
Tới 1000 là không còn người ra giá.
Cho nên Tô Vũ cho tiêu chuẩn 5000, mấy nhà gom là đủ, nhưng như vậy cũng đã vét cạn ngân quỹ của bọn họ.
Còn Bạch Nhất Liệp Thiên các có mang nhiều bảo vật như vậy hay không thì khó nói.
Bởi vì Liệp Thiên các thần bí, có khả năng sẽ có người mang đồ tới bất cứ lúc nào.
Tô Vũ muốn lột sạch bọn họ!
Về phần giết người… Giết người không phải mục đích của hắn.
Những người này tuy rất mạnh nhưng cũng chẳng phải vô địch, nói thật, không phải vô địch thì giết cũng không có ý nghĩa gì, hơn nữa Tô Vũ có lòng tin rất lớn rằng mình sẽ chứng đạo vô địch sớm hơn bọn họ.
Tuy rằng hiện tại hắn là Hoạt Tử nhân!
Có sao đâu?
Ta còn chưa phát huy hết sức đâu!
Một ngày 24 giờ nghịch chuyển nguyên khiếu cũng được, hiện tại Tô Vũ chỉ nghịch chuyển nhiều nhất là một giờ, chỉ làm chậm lại tốc độ tử khí lan tràn một chút mà thôi.
Sở dĩ không tăng tốc là vì hắn không muốn phải làm thế.
Hắn biết tên mình đã biến mất khỏi Liệp Thiên bảng.
Nếu hắn nghịch chuyển toàn lực, tên của hắn sẽ lại xuất hiện, khi ấy mọi người đều cảm thấy hắn còn chưa chết, vẫn còn hy vọng sống, vậy không phải là phiền toái lớn sao?
Ta không làm vậy!
Ta sẽ để tử khí ở đó để trông như mình sắp chết.
Kẻ khác phải trả giá thật lớn để giết một người sắp chết như hắn, có đáng không?
Chờ vài tháng sau có lẽ hắn sẽ tự chết, còn không phải trả bất cứ thứ gì, vậy không tốt hơn sao?
Giết hắn, có lẽ sẽ tổn thất mấy Nhật Nguyệt!
Cái này gọi là sách lược!
Nếu một ngày nghịch chuyển 24 giờ, Tô Vũ cảm thấy nhiều nhất là 3 ngày sau hắn có thể sống lại, nhưng khi đó có khả năng hắn sẽ lại xuất hiện trên bảng, hơn nữa hiện tại Tô Vũ đang phán đoán, tử khí bao trùm bao nhiêu % thì sẽ bị Liệp Thiên bảng xoá tên?
Vì sao lúc trước khi hắn nghịch chuyển thành Tử Linh lại không bị xoá tên?
Hiện tại trở thành cư dân thì bị xoá tên, nếu hắn nghịch chuyển sống lại hoàn toàn, có phải sẽ không xuất hiện trên bảng nữa không?
Tất cả những suy đoán này đều cần Tô Vũ tự mình thử nghiệm.
Nhưng giờ hắn chưa muốn thử, nếu tên hắn thật sự xuất hiện thì làm sao bây giờ, vô địch lại đến giết hắn ư, gặp chuyện thế này còn không chết, còn xuất hiện trên bảng lần nữa, chứng tỏ sức uy hiếp của Tô Vũ lớn hơn trước!
“Từ nay về sau, ta chính là Tử Linh!”
Tô Vũ mỉm cười, cảm thấy rất tốt.
Đối với một người đã tuyệt vọng đến bước đường cùng, ai sẽ muốn trả đại giá để đuổi tận giết tuyệt hắn chứ?
Khi thấy hắn xuất hiện với tử khí bao trùm, không còn sống được mấy ngày nữa, ai sẽ muốn liều mạng chém giết với hắn nữa?
Không đáng chút nào!
“Quả nhiên, muốn dấn thân vạn giới cần phải có đầu óc!”
Tô Vũ thầm than, nếu là tiểu tử Trần Hạo, chắc tên kia đã gấp gáp chứng minh mình còn sống, còn có thể cứu chữa, sẽ nghịch chuyển lại nhanh thôi.
Ta sẽ không làm vậy!
“5000 sợi, không biết lấy được đến tay không đây.”
“Nếu lấy được, không biết bao nhiêu là thiên địa huyền quang, bao nhiêu là bảo vật khác?”
2300 sợi lần trước phần lớn là bảo vật khác, thiên địa huyền quang chỉ có 500 sợi, lần này không biết có bao nhiêu là thiên địa huyền quang.
Thôi kệ, Tô Vũ không quá để ý việc dùng bảo vật thay thế.
Dù sao thiên địa huyền quang chỉ có tác dụng tốt ở thời điểm đúc thân, nhưng khi Lăng Vân cửu biến, Sơn Hải hợp khiếu, Nhật Nguyệt tu luyện thì hiệu quả chỉ bình thường.
Trong lòng Tô Vũ tính toán nghĩ cách để thuận lợi thu đồ về.
Sau đó, Tô Vũ nhanh chóng có quyết định.
Lấy Cục lông nhỏ ra, Cục lông nhỏ ngáp một cái, không vui nói: “Hương Hương, ngươi thối thế, ngươi cọ rửa biển ý chí đi, thối lắm!”
Trong biển ý chí của hắn cũng có một ít tử khí lan tràn.
Đương nhiên là bao trùm không nhiều.
Hiện giờ Cục lông nhỏ đang tránh ở khu vực chưa bị lan đến, cảm thấy thối ơi là thối.
Nó buồn bực, ủy khuất không thôi.
Chỗ ngủ của nó thối tới không ngửi nổi, hiện tại chỉ có thể ghé vào thần văn, cọ cọ hương vị thần văn thì mới có thể ngủ được.
“Chỉ biết ăn với ngủ, chẳng biết nuôi ngươi để làm gì!”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, lại dặn dò: “Hai ngày sau ngươi đi ra ngoài lấy nhẫn trữ vật về cho ta, kiểm kê đồ vật bên trong xem có bẫy hay không, sau đó tự tìm một gian cổ ốc rồi trốn đi!”
“Hả?”
Cục lông nhỏ lộ ánh mắt sợ hãi, “Một mình ta đi thôi sao?”
“. . .”
Nó hơi sợ, một mình nó đi như vậy thì cô đơn lắm lắm.
“Đương nhiên chỉ có mình ngươi rồi, ta phải trốn để chấn nhiếp bọn họ!”
Tô Vũ híp mắt, “Nếu ta đi ra ngoài, ngươi cảm thấy đám người kia nguyện ý để ta bóc lột bọn họ sao? Ta không ra, bọn họ sẽ không động thủ, dù nhìn thấy ngươi thì cũng sẽ không động thủ!”
Huống chi nếu bọn họ thấy ngươi mà động thủ đánh chết ngươi, Đại Đại nhà ngươi tới đây cũng là phương án không tệ.
Dường như Cục lông nhỏ biết tâm tư hắn, nó chui vào trong biển ý chí lăn một vòng, không nói chuyện, lẳng lặng ôm một thần văn trở về ngủ tiếp.
Mỗi ngày Hương Hương đều nghĩ tới việc đánh chết nó!
Hừ, thật xấu xa.
Chưa chắc Đại Đại sẽ đến, chắc chắn Đại Đại lại ngủ say rồi.
Mặc kệ, Cục lông nhỏ quyết định trước cứ ngủ ngon cái đã.
Tô Vũ tính toán, nghĩ xem có nên giết con tin hay không?
Nhưng thôi.
Nếu giết con tin, sau này những đại tộc đó chắc chắn sẽ không ngừng gây chuyện với hắn, việc này không phù hợp với ý tưởng điệu thấp của hắn, sắp tới hắn muốn điệu thấp một khoảng thời gian để an tâm đúc thân.
Thả bọn họ đi, sau đó hắn sẽ tiếp tục giết Tử Linh để cổ thành phong bế lần nữa, hắn muốn trở thành người sống duy nhất trong thành.
À không, vẫn còn một Cục lông còn sống nữa.
À phải, quên mất Phù Thổ Linh vẫn đang bị nhốt!
Gia hỏa này còn chưa được thả ra, hiện tại vẫn bị vây trong phong ấn của chính gã.
Dựa theo lời gã nói thì phong ấn có thể bảo trì trong một tháng, một tháng sau, phong ấn mới biến mất!
Tô Vũ thầm nghĩ, lần này Ngũ Hành tộc không mang gã đi, trong thành có hai vị cường giả Ngũ Hành tộc, nhưng chính bọn họ cũng không mở được cửa.
Tô Vũ bật cười!
Vậy thì đừng trách ta!
Sắp tới hắn sẽ làm theo kế hoạch, 3 ngày giết một đầu Tử Linh Sơn Hải đỉnh phong, biến cổ thành thành địa bàn của mình hắn, hắn muốn làm thế nào thì làm thế đó.
Khoan đã, không đúng, vẫn còn Hắc Ma!
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, đúng, lão gia hỏa kia còn sống, ta khó mà khống chế được toàn bộ cổ thành.
Ông ta chết rồi thì ta mới có thể phong thành vĩnh viễn.
Tô Vũ nhíu mày, Hắc Ma rất mạnh!
Dù đã bị thương thì lão vẫn cường đại đến mức đáng sợ, Nhật Nguyệt cửu trọng lại có thành chủ lệnh, hơn nữa chắc chắn lão còn vô số thủ đoạn khác, hắn không thể đối phó được ông ta.
Nhất là một khi khôi phục thương thế, khả năng cao ông ta sẽ tìm đến tính sổ với hắn.
Còn cư dân trong thành thì không khiến Tô Vũ để ý lắm.
Sơn Hải đã ít, có Nhật Nguyệt hay không cũng khó nói, cho dù có thì cùng lắm cũng chỉ là sơ kỳ, hắn không sợ Nhật Nguyệt sơ kì, hiện giờ thực lực hắn rất mạnh, lại đúc thân thêm một thời gian, dù không cắn nuốt tinh huyết thì hắn vẫn có khả năng đánh với Nhật Nguyệt sơ kì!
Dựa theo lời Tần Phóng nói, Nhật Nguyệt sơ kì nhỏ yếu thì chỉ có lực lượng chừng 30 – 50 vạn khiếu.
Hiện tại hắn phải tranh thủ đúc thân để tăng cường thực lực.
Để có thực lực đối đầu với Nhật Nguyệt sơ kì, đúc thêm vài lần nữa hẳn là đủ rồi.
Tính toán xong xuôi, Tô Vũ liền tiếp tục đúc thân, đồng thời cũng đang chờ đợi đám gia hỏa kia đưa ra quyết định cuối cùng.
Đáng tiếc, điểm bảng của Liệp Thiên các có chức năng theo dõi, nếu không mình giữ nó cũng tốt, công dụng của nó không tồi chút nào.
Chương 1557: Sự Giãy Giụa Của Chiến Vô Song
Giờ khắc này, bên ngoài cổ thành.
Các tộc đều đang thương thảo rốt cuộc có nên trả tiền chuộc người hay không.
5000 sợi không phải số lượng nhỏ, nhưng chia ra thì lại không quá nhiều, mọi người có thể gom đủ, hơn nữa nếu bọn họ không đưa thì kẻ bị nhốt trong thành sẽ phải chịu chết.
“Nếu không, gọi vô địch vương giả đến thử xem…”
“Vớ vẩn, ngươi gọi đi! Vô địch tình nguyện trả tiền chứ không muốn đến đây lần nữa, trừ khi Tô Vũ quá cứng đầu, nhưng hắn đã đáp ứng rồi, mỗi nhà trả một ít, bình quân là 500 sợi thiên địa huyền quang một nhà, chỉ nhiêu đó mà ngươi bảo vô địch đi mạo hiểm sinh mệnh ư?”
Nghĩ gì vậy!
Ngươi cho rằng vô địch là cháu trai ngươi sao, muốn người ta tới liền tới? Chỉ khi tới đường cùng, vô địch không đành lòng thì may ra, nhưng nếu chưa đến đường cùng, tuy phải trả cái giá đắt nhưng nó đáng giá.
Vô địch chắc chắn sẽ không đến nữa!
Hiện tại cổ thành xem như cấm kỵ.
Trừ khi chuẩn bị toàn tộc xuất chiến!
Muốn đánh chết 36 tượng đá, còn có không biết bao nhiêu Tử Linh quân chủ, vậy ít nhất số lượng vô địch phải là gấp đôi, hai đánh một, như thế mới có thể giảm tổn thất đến nhỏ nhất, bằng không dù là 60 đối đầu 50 thì có khi chết một nửa vô địch cũng khó mà giành chiến thắng.
Ai nguyện ý làm vậy?
Cổ thành còn khó đánh hơn Nhân tộc.
Có thực lực như này thì đã trực tiếp đánh Nhân tộc rồi, hà tất phải đánh cổ thành mặc kệ sự đời làm gì.
Hơn nữa tượng đá ở cổ thành đều có thực lực rất cường hãn, hiện tại còn chưa hành động gì, một khi tượng đá không còn là tượng đá… Có lẽ sẽ rất xúi quẩy!
Mọi người nhanh chóng có quyết định, liên hệ vô địch, vô địch cũng chịu.
Đưa đồ chuộc người thôi.
Để gia hỏa trong thành tự quyết định, còn vấn đề phải trả giá bao nhiêu, hiện tại có tiền hay không thì ra ngoài rồi tính sau.
Chẳng hạn như Thần tộc bây giờ đã không còn tiền.
Phải mượn!
Không thì bọn họ không trả nổi.
Nói đến việc này, đám cường giả Thần tộc ngoài thành vẫn điên tiết không thôi.
Người trong thành vẫn chưa đưa ra được kết luận, nhưng Liệp Thiên các thì đã đưa ra một suy đoán chưa được kiểm chứng.
Thi thể thượng cổ kia… có lẽ là thi thể thời đại này.
Lúc trước bọn họ nghĩ rằng khó có thể ngụy trang việc tử khí ăn mòn, hiện tại ngẫm lại… Kỳ thật đã có đáp án!
Thi thể của thời đại này, Nhật Nguyệt bát trọng…
Thần tộc đã nghĩ đến kẻ đó là ai.
Có Thiên Nghệ Thần tộc Nhật Nguyệt bát trọng mới chết gần đây ở Nhân cảnh, là do Hạ Long Võ giết, như vậy thi thể mà Tô Vũ bán có khả năng cao là giả, là một trong những vị cường giả Thiên Nghệ Thần tộc đã chết.
Một thi thể Nhật Nguyệt bát trọng hiện đại đã không còn tinh huyết, hơn nữa lại là tộc nhân của chính mình, vậy thì chỉ có thể an táng, Thần tộc cũng không thể làm gì, nếu không Thiên Nghệ Thần tộc sẽ tạo phản.
Nghĩa là bọn họ đã bỏ 2300 sợi thiên địa huyền quang chỉ để mua một thần văn Nhật Nguyệt, cộng thêm một thanh Thiên binh thượng cổ…
À, sau đó lại có tin tức, Thiên binh thượng cổ cũng có vấn đề.
Trong thành.
Chiến Vô Song lấy cây trường cung thượng cổ kia ra.
Hơn 100 đạo khắc văn!
Ánh mắt Chiến Vô Song biến ảo không ngừng, kỳ thật hắn muốn tin tưởng binh khí này là Thiên binh thượng cổ thật sự, còn là Thiên binh trung đẳng, như vậy tổn thất sẽ nhỏ đi một chút.
Nhưng giờ phút này, tin tức từ Liệp Thiên các truyền đến đã làm hắn triệt để tuyệt vọng.
Lúc bấy giờ, Bạch Nhất cũng đang câu thông với Liệp Thiên các, rồi y nói: “Chiến Vô Song, ngươi có thể dùng nguyên khí tác động đến khắc văn để thử…”
Chiến Vô Song nhíu mày, chần chờ hỏi: “Nếu là Thiên binh thượng cổ thật sự thì sao, hiện tại nó yếu ớt như vậy, khắc văn biến mất thì làm sao bây giờ?”
Một bên khác, Huyền Vô Cực trào phúng: “Còn ôm hy vọng à? Tô Vũ sẽ đưa cho ngươi Thiên binh thượng cổ thật sự chắc? Ngươi mơ đi!”
Chiến Vô Song còn chưa từ bỏ ý định!
Hắn cảm thấy nó là thật, đây cũng là sự giãy giụa cuối cùng của hắn.
Nhưng lời Huyền Vô Cực nói không sai, nếu đây là thật thì Tô Vũ sẽ đưa cho hắn sao?
Bất quá… Hắn đã tuyệt vọng quá rồi.
Ngay sau đó, hắn cắn răng, nguyên khí bùng nổ, răng rắc… Từng đạo khắc văn đứt gãy, đó là khắc văn giả do Tô Vũ chế tạo, thanh đinh ba thượng cổ thật sự chỉ có 97 đạo khắc văn.
Giờ phút này, khắc văn giả đứt gãy tiêu tán, lộ ra 97 đạo khắc văn chân chính.
Cũng không tồi, Địa binh thượng cổ!
Địa binh thượng cổ, một thanh Địa binh thượng cổ sắp hỏng, cộng thêm một khối thi thể vô dụng và một viên thần văn, tổng cộng đã lừa 2300 sợi thiên địa huyền quang của hắn!
Hiện giờ muốn đi ra ngoài, tính theo đầu người thì có 22 vị Nhật Nguyệt và 16 vị thiên tài.
Tổng cộng 5000 sợi thiên địa huyền quang chia đều cho 38 vị, Thần tộc có ba người, phải trả 400 sợi thiên địa huyền quang, tính ra lần này bọn họ đã dùng 2700 sợi thiên địa huyền quang chỉ đổi được vài thứ như vậy.
Hơn nữa, tính tới thời điểm hiện tại thì mọi người đều đã bị tử khí ăn mòn lợi hại, Thiên Nguyên khí tiêu hao nghiêm trọng, sau khi ra ngoài cũng phải bế quan chữa thương rất lâu, tiêu hao không ít bảo vật khác.
Tính ra Thần tộc tổn thất thảm trọng nhất.
Chiến Vô Song sụp đổ!
Lần đầu tiên hắn ra mặt làm chuyện lớn như vậy, kết quả, rối tinh rối mù!
Hơn nữa còn liên lụy khiến vô địch Thần tộc bị thương, Thần vương tóc trắng của Thần tộc bị thương không nhẹ, hiện tại còn phiền cao tầng Thần tộc tới đàm phán, cứu viện.
Lần này đám thiên tài đều mắc bẫy, riêng Chiến Vô Song hắn thiệt hại nặng nề nhất!
Cầm Địa binh thượng cổ, hắn rất muốn bóp nát nó!
Hắn cực kì phẫn nộ!
Trong khi đám người Chiến Vô Song đang giãy giụa, nôn nóng, thì hai ngày đã trôi qua.
Lúc bấy giờ Tô Vũ đã hoàn thành 48 đúc.
Tiêu hao rất lớn, hơn nữa thời gian cũng càng dài.
Bắt đầu từ 30 đúc đến bây giờ, hắn hoàn thành thêm 18 đúc, tiêu hao 340 sợi thiên địa huyền quang, lần đúc thứ 48, hắn tiêu hao 32 sợi huyền quang, tiêu hao càng lúc càng lớn.
Hiện tại Tô Vũ chỉ còn dư lại 160 sợi, dựa theo lượng tiêu hao này thì đại khái chỉ có thể hoàn thành 4 đúc, 5 đúc chắc là không đủ.
Tiêu hao hết rồi, Tô Vũ có thể đến 52 đúc.
20 đúc tiếp theo, dựa theo trình độ tiêu hao như vầy thì một lần ít nhất phải mất 40 sợi, càng lên cao càng nhiều, đến 72 đúc, không đến 1000 sợi thì chắc chắn không đủ.
Tính ra để hoàn thành đúc thân đã tốn mất 1500 sợi thiên địa huyền quang, đó còn là chưa tính phí tổn trước đó.
Số lượng Tô Vũ lừa được thực ra đủ dùng, nhưng phần lớn là tài nguyên thay thế, không phải huyền quang.
“5000 sợi lần này, ít nhất phải có 1000 sợi là thiên địa huyền quang chứ nhỉ?”
Tô Vũ suy đoán, cảm thấy hẳn là có.
Cho nên đúc thân không có bất cứ vấn đề gì.
Chủ yếu vẫn là cửu biến, yêu cầu bảo vật dị biến đỉnh cấp phụ trợ đặt móng, hắn đã có 144 khiếu huyệt được đao khí của Hạ Long Võ đặt nền móng, tiến vào trạng thái biến đổi, còn chưa hoàn toàn hoàn thành.
Nhưng các khiếu huyệt còn lại thì sao?
“Có lẽ ngũ hành linh quả dùng được, nó cũng là bảo vật! Không biết có thể biến đổi hết tất cả những khiếu huyệt còn lại, hoàn thành một lần nguyên khí dị biến hay không.”
Tô Vũ thầm suy nghĩ, tốt nhất là hãy đưa ta nhiều bảo vật dị biến nguyên khí đi.
Như vậy thì hắn có thể hoàn thành việc nguyên khí dị biến, còn vấn đề vào Sơn Hải thì tính sau!
Khi tới Lăng Vân cửu trọng, Tô Vũ cũng không biết mình sẽ mạnh đến mức nào.
Tóm lại lần này hắn kiếm hời lớn rồi!
Kiếm rất nhiều, kiếm một lần đủ để hắn tiêu hao trong một thời gian rất dài trong tương lai, nếu không đỉnh cấp thiên tài như hắn tiêu hao tài nguyên như vậy, không có vô địch duy trì, chắc chắn không thể trưởng thành toàn diện.
Đám thiên tài như Ma Đa Na, có kẻ nào không có vô địch duy trì.
Thiên tài cũng là do tài nguyên đắp nên, thực ra tự mình hấp thu cũng được, nhưng thời gian sẽ mất bao lâu?
Trăm năm, ngàn năm, vạn năm, vậy không tính là thiên tài!
Thiên tài tiêu tiền đến khi không tăng lên được nữa, kẹt ở cảnh giới nào đó, chẳng hạn như Nhật Nguyệt cửu trọng, khi ấy bọn họ sẽ có nhiều thời giờ để tích lũy rồi đột phá vô địch, tiêu hao tài nguyên bây giờ đều là để bọn họ tiết kiệm thời gian.
Mà Tô Vũ cũng hoàn toàn quán triệt quan điểm này.
Dựa vào vô số tài nguyên, một đường xông lên, tiết kiệm rất nhiều thời gian, trong vòng một năm, từ khai nguyên trưởng thành đến mức thân thể có thể đánh bại Sơn Hải thất trọng.
Người ta tu luyện đến Sơn Hải thất trọng hao phí trăm năm, Tô Vũ thì chỉ hao phí một năm.
Đây chính là sự khác biệt!
Chương 1558: Ăn Vụng Xó Bếp
“Tạm được!”
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra, hoàn thành đúc thân là được, cái khác tính sau!
Sau khi hoàn thành đúc thân, thực lực của hắn sẽ đạt tới cấp độ khó mà tưởng tượng nổi.
Vô địch không chú ý lực lượng kiếu huyệt, nhưng dưới vô địch vẫn chú ý, chỉ có Nhật Nguyệt chuẩn vô địch mới dính đến thời gian, lý niệm tam thế thân.
Còn trước đó thì vẫn chỉ có tăng cường thực lực chính mình.
Dù không thể chiến vô địch thì cũng phải nhanh chóng đạt tới trình độ một quyền đánh chết Nhật Nguyệt cửu trọng.
Như vậy mới xem như một kẻ cường đại chân chính.
Nếu trở thành thành chủ, ở trong thành có thể địch lại vô địch… Vậy là đủ rồi, ít nhất chiến lực như vậy cũng có thể xưng bá một phương, giống như Hắc Ma, ở trong cổ thành ông ta sẽ kiêu ngạo hơn một chút.
Dù vô địch tới đây thì cũng có thể không cho mặt mũi, bất quá Hắc Ma là kẻ nhát gan, còn phải cho người ta mặt mũi.
Đã đến thời gian hẹn trước, Tô Vũ không ra ngoài, hắn gọi Cục lông nhỏ đang rất không tình nguyện rời khỏi biển ý chí.
“Tỉnh dậy, đừng giả chết! Ngươi đến cổ ốc số 180 lấy đồ cho ta, sau đó thẩm tra đối chiếu số lượng và giá trị.
Ta sẽ cho một Tử Linh đi theo ngươi, nếu không có vấn đề gì thì ngươi đừng động đến nó, có vấn đề thì ngươi cứ thẳng tay đánh chết Tử Linh, phong thành lần nữa!”
Cục lông nhỏ ủy khuất, “Nếu có vấn đề thì ta vừa giết chết Tử Linh xong, bọn họ liền đánh chết ta!”
Đã có vấn đề thì đồng nghĩa với việc bọn họ đương nhiên không muốn giao dịch.
Lúc ấy không đánh chết Cục lông nhỏ mới là lạ!
“Cầu phú quý trong hung hiểm, không mạo hiểm sao được? Khi ta mạo hiểm, ngươi chỉ ăn rồi ngủ, có công bằng không? Ngươi cũng ăn không ít đồ của ta, bảo ngươi xử lý chút việc, sao lại lằng nhằng như thế?”
“Ngươi có thể cho thần văn biến thành con rối đi lấy được mà.”
Cục lông nhỏ không ngốc, nó biết hắn có thể dùng thần văn hóa thành phân thân.
Tô Vũ tức giận, “Ngươi ngốc à? Thần văn bị bọn họ bắt giữ thì có thể truy tung được ta, nhưng ngươi bị bắt thì bọn họ không tìm ra ta.
Ngươi vừa ra ngoài, ta liền đổi chỗ, dù ngươi có bị bắt thì cũng không thể bán đứng ta được!”
“. . .”
Rất có đạo lý, không thể phản bác.
Cục lông nhỏ buồn bực: “Ta thật sự phải đi lấy sao?”
“Ngươi có đi hay không?”
Tô Vũ vò đầu nó, “Ngươi không đi, vậy thì cút, ta không nuôi ngươi nữa, ngươi chỉ biết ăn, chẳng có tác dụng gì, ta nuôi ngươi để làm gì? Nuôi ngươi là để ngươi làm việc, không phải để ngươi ngày ngày nhớ thương thần văn của ta.”
“Ta gọi là Cục lông, không phải tên ‘cút’, đừng hở chút là đòi đuổi ta đi nữa…”
Phanh!
Nó còn chưa dứt lời lèm bèm thì Tô Vũ đã một quyền đánh bay nó, mọe, tiểu gia hỏa này còn học được cách tranh luận, đồ tiểu quỷ!
Cục lông cái píp!
Không làm việc thì không nuôi ngươi.
Nuôi Cục lông nhỏ hay nuôi yêu thú cũng đều là vì trợ sức, nhưng cục lông ngốc kia vào đây chẳng có tác dụng gì, ai cũng đánh không lại, ai cũng giết không được, hiện tại sai đi lấy đồ thôi mà còn lắm chuyện!
Cục lông nhỏ trượt rớt xuống khỏi vách tường, không để trong lòng, nhưng nó cũng thầm suy tính.
Ngươi ép ta, được, ta đi, lấy được đồ xong ta sẽ ăn no rồi tính!
Ngươi mà hỏi thì ta sẽ nói rằng người ta chỉ giao có bấy nhiêu đồ thôi.
Ái chà, ta quá thông minh!
Dựa theo cách nói của Nhân tộc thì đây gọi là lén lút nhổ lông dê, ăn vụng xó bếp.
Cục lông nhỏ không thèm cò kè mặc cả với Tô Vũ nữa, nó tự mở cửa phòng, lắc mình một cái liền biến mất trong không trung, gia hỏa này tựa như thần văn, thần văn bay thế nào, che giấu thế nào, nó cũng làm y như thế.
Tô Vũ cảm thấy kỳ thật Cục lông tham ăn ấy chính là một thần văn, thần văn thôn phệ.
Giờ phút này, trước cổ ốc số 180, Ma Đa Na buông đồ xuống.
Gã lui lại một khoảng rồi bình tĩnh cất tiếng: “Tô Vũ, chúng ta đã để đồ ở đây rồi, cửa thành sắp mở ra, hy vọng ngươi giữ lời, nếu không… tất cả chúng ta chỉ có thể cá chết lưới rách!”
“Các ngươi cút xa một chút đi!”
“. . .”
Một âm thanh non nớt truyền ra, giờ khắc này, bốn phía, một vài cường giả đang ẩn núp chợt giật mình.
Chuyện gì vậy?
Là ai?
Không phải Tô Vũ sao?
Trong thành còn người sống khác à?
Không đúng, vẫn còn Phù Thổ Linh… Đành chịu thôi.
Ngũ Hành tộc cũng không có biện pháp nào mở cửa, chỉ có thể chờ giải cứu gã sau, dựa theo suy tính của bọn họ, cửa thành mở ra rồi thì sẽ không đóng lại nữa, thời gian tới sẽ có người đến tiếp dẫn.
Cục lông nhỏ lại hô: “Tên đeo mặt nạ xấu xí kia, nhanh rời đi, không thì ta sẽ không lấy đồ, Tô Vũ cũng không cho các ngươi rời đi nữa, tới thời gian đã định trước thì hắn sẽ tiếp tục giết Tử Linh!”
Nơi xa, ánh mắt Bạch Nhất lập lòe.
Đây là cái gì?
Trong mắt y bùng nổ thần quang nhìn về một phương hướng, một thứ như ẩn như hiện chợt hiện ra.
Đây là cái gì?
Một cục lông?
Cục lông?
Sinh linh?
Bạch Nhất không thấy quen thuộc lắm, bất quá nó cứ kiên quyết bắt y rời đi, là vì không muốn bị mình bắt giữ khí tức, đưa vào Liệp Thiên bảng sao?
Chẳng lẽ đó cũng là thiên tài?
Đây là sinh linh gì?
Vậy mà y chưa từng nhìn thấy bao giờ!
Cùng lúc đó.
Trong Liệp Thiên các.
Một đám trưởng lão chưa từng rời đi, khi Bạch Nhất truyền tin tức đến, khi bọn hắn nhìn thấy Cục lông nhỏ kia… Xoảng, có vị trưởng lão làm rớt chén trà trong tay.
“Này…”
Một vị trưởng lão vô diện chấn động: “Đây… Đây là sinh linh đi theo Tô Vũ… Nó… Các ngươi biết nó không?”
“Có… Ta biết!”
Có trưởng lão run rẩy.
Mẹ nó!
Tô Vũ còn mang theo thứ này ư?
Không đúng, hắn dính đến chủng tộc kia từ khi nào?
“Phệ Thần!”
“Là hậu duệ của vị kia sao?”
Vị nào?
Có trưởng lão không biết tình huống, ngay sau đó, có người hốt hoảng nói: “Còn có thể là vị nào, ngươi không nhớ chuyện hơn 300 năm trước, Đại Minh vương đang giao thủ với Lạc Nhật Thần vương của Thần tộc, bỗng nhiên Lạc Nhật Thần vương lăn ra chết bất đắc kỳ tử à?”
Lời này khiến mọi người lập tức nhớ đến chuyện xưa.
Một đám trưởng lão lộ ra vẻ mặt hoảng sợ!
Phệ Thần cổ tộc!
Phệ Thần cổ tộc vô cùng thần bí, thích nhất là ăn thần văn?
Hơn 300 năm trước, Đại Minh vương giao chiến cùng một vị Thần vương Thần tộc, vị kia cũng là Văn Minh sư vô địch, là Văn Minh sư vô địch thật sự.
Nhân tộc không có không có nghĩa là vạn tộc không có.
Vị kia là Văn Minh sư, thực lực vô cùng cường đại, giao thủ cùng Đại Minh vương mà không hề rơi vào thế hạ phong, bất quá sau đó. . .
Không có sau đó!
Một cục lông chợt lóe qua rồi biến mất, ngay lập tức, ráng màu chiếu rọi mấy ngàn dặm.
Thần vương chết mà không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Biển ý chí không còn.
Bị cục lông chợt lóe lên rồi biến mất kia nuốt trọn.
Có lẽ đây chính là vị vô địch chết nghẹn khuất nhất, thê thảm nhất, khó hiểu nhất trong mấy trăm năm qua.
“Ngươi xác định nó là hậu duệ của vị kia thật sao?”
“Chắc chắn, giống nhau như đúc!”
“Thượng cổ có ghi chép gì về Phệ Thần cổ tộc không?”
“Có!”
Có trưởng lão nhanh chóng đáp: “Hơn 300 năm trước, sau khi Lạc Nhật Thần vương chết thì chúng ta đã từng tra tư liệu, căn cứ tư liệu tìm được một ít ghi chép ngắn ngủi từ thời đại thượng cổ.
Phệ Thần cổ tộc đã tồn tại từ thời kỳ đó, tuy rằng số lượng rất ít nhưng thực lực lại mạnh tới đáng sợ, hoàn toàn khắc chế Văn Minh sư, có ghi chép nói rằng, chủng tộc này rất nhỏ, hình như có quan hệ với đa thần văn hệ thời thượng cổ…”
“Hả? Đa thần văn nhất hệ?”
“Đúng vậy, sách cổ ghi lại chủng tộc này có quan hệ với đa thần văn hệ, vị Phệ Thần Cổ Hoàng thượng cổ có quan hệ không tệ với một vị cường giả đa thần văn, vị cường giả đa thần văn kia từng dùng thần văn của bản thân nuôi nấng đối phương.
Nhưng ghi chép rất ngắn, cũng không nói tỉ mỉ về chuyện này.”
“Xem ra sự tình lặp lại, một hậu duệ Phệ Thần tộc đang ở cùng với Tô Vũ của đa thần văn hệ!”
“Bọn họ gặp nhau như thế nào? Là Tô Vũ tự mình nuôi dưỡng, thu phục, hay là nhờ đa thần văn hệ truyền thừa?”
“Hiện giờ chủng tộc này có số lượng rất ít, không rõ có bao nhiêu, sao nó lại lựa chọn ở cùng với Tô Vũ?”
“…”
Một đám trưởng lão đều cảm thấy ngoài ý muốn!
Đương nhiên cũng có chút sợ hãi, vị vô địch của Phệ Thần tộc quá mạnh, quá đáng sợ.
Có thể giết chết một Thần vương trong nháy mắt!
Xong việc, Thần tộc cũng không tính sổ, không biết là không tìm được, hay là vì nguyên nhân gì khác, dù sao không có tin tức gì về việc Thần tộc giao chiến với Phệ Thần cổ tộc.
“Phệ Thần cổ tộc cũng xuất hiện.
Phiền toái rồi đây.
Bảo Bạch Nhất cách nó xa một chút, tạm thời đừng bắt giữ khí tức nó, tương lai còn dài, nó đi theo Tô Vũ, có khả năng trước đây chưa từng hiện thân, chẳng trách không có ai phát hiện.”
Liệp Thiên các nhanh chóng đáp lại, bảo Bạch Nhất không cần bắt giữ khí tức của cục lông kia.
Đừng động đến đối phương, cẩn thận kẻo gặp phiền toái.
Chương 1559: Cổ Thành Là Của Ta
Trong cổ thành, các cường giả cũng cảm thấy ngoài ý muốn.
Một sinh linh, hoặc có thể nói là một chủng tộc mới.
Thế nhưng Chiến Vô Song và hai vị Nhật Nguyệt lại có chút hồ nghi, không chắc chắn lắm, còn có chút kinh sợ nhìn về phía Cục lông nhỏ.
Đó là cái gì?
Hơi quen mắt… Hoặc là nói, có chút ấn tượng.
Lông xù, hình dáng tựa quả bóng.
Tốc độ cực nhanh, có thể ẩn thân, như ẩn như hiện, hơi thở mỏng manh, gần như không thể phát hiện.
Hai vị Nhật Nguyệt liếc nhìn nhau, bất giác bỗng thấy sợ hãi!
Chiến Vô Song thì tò mò nhìn Cục lông nhỏ, đó là cái gì?
Tô Vũ nuôi thu cưng sao?
Ngay sau đó, một vị Nhật Nguyệt lập tức giữ chặt hắn, vội truyền âm: “Đi thôi, cửa thành vừa mở thì phải lập tức rời đi! Còn nữa, trở về thông tri Thần giới đừng phái người tới đây nữa.”
“Vì sao? Tô Vũ còn đang ở trong thành, hắn lừa chúng ta nhiều đồ như vậy…”
“Vô Song!”
Cường giả Nhật Nguyệt lạnh lùng truyền âm: “Nghe ta! Khi ngươi trở về, dù nói với Thần vương thì ngài ấy cũng sẽ không cho phép ngươi trở lại đây, nghe hiểu không?”
Chiến Vô Song nhíu mày, có quan hệ gì với Cục lông nhỏ kia sao?
Hắn không nói gì, có lẽ… Có gì đó mà hắn không biết.
Giờ phút này, có vài Nhật Nguyệt cao trọng mơ hồ nhớ lại chuyện xưa, trong lòng kinh hoảng.
Là Phệ Thần cổ tộc!
Đúng, là Phệ Thần cổ tộc đã cắn nuốt biển ý chí của một vị Thần vương!
Không phải chưa từng có người giết vô địch, Đại Hạ vương, Đại Tần vương đã từng làm được, Nhân tộc có không ít vô địch đã chết, cũng là bị kẻ khác giết.
Nhưng không có vị vô địch nào lại chết nhảm nhí và bất đắc dĩ như lần đó.
Chợt lóe rồi biến mất… Hồn vẫn người tan.
Mà thi thể của Thần vương. . . thì bị một người ở hiện trường run sợ nhặt đi.
Lúc ấy có vài người từ xa nhìn thấy nên tin tức mới truyền ra, còn kẻ nhặt thi thể kia đi thì chưa từng lên tiếng, sợ người khác biết ông nhặt thi thể.
Đối phương không hề thừa nhận, nhưng thi thể của Lạc Nhật Thần vương chắc chắn đã bị Đại Minh vương lấy mất.
Có lẽ đó là khối thi thể bảo tồn hoàn chỉnh nhất từ trước đến nay.
Còn nguyên nhân vì sao Đại Minh vương vẫn an toàn, có thể là cường giả Phệ Thần tộc đã ăn no, cũng có thể là vì nó chê Đại Minh vương quá xấu. . .
Khó nói lắm.
Cho nên lần đầu tiên Đại Minh vương nhìn thấy Cục lông nhỏ liền cảm thấy quen mắt, nhớ tới chuyện năm xưa thì không khỏi nhắc nhở Chu Thiên Đạo vài câu, bảo Tô Vũ đừng mang thứ này tới Chư Thiên chiến trường, cẩn thận không lại dẫn tên kia ra.
Một vài Nhật Nguyệt cao trọng đều nhanh chóng bay đến cửa thành, mang theo đám thiên tài còn đang khó hiểu.
Những người này quá trẻ tuổi, biết cái gì.
Hơn 300 năm trước, việc này truyền khắp chư thiên, có ai mà không hoảng sợ.
Chỉ là thời gian qua lâu nên mới khiến mọi người dần quên đi mà thôi.
Hiện giờ Phệ Thần cổ tộc lại xuất hiện, dù có vẻ đây không phải kẻ cường đại kia, dù trông nó rất yếu ớt, nhưng mọi người đều không muốn trêu chọc, lỡ đâu dẫn dụ gia hỏa cắn nuốt biển ý chí của Lạc Nhật Thần vương đến đây thì phải làm sao?
Cục lông nhỏ thuận lợi lấy được nhẫn trữ vật.
Tra xét một chút, đếm đếm, có cái không biết đếm, nó dùng giọng điệu non nớt hỏi: “Liệp Thiên các, 1200 sợi huyền quang, 800 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, còn có thật nhiều trái cây, tổng lại là bao nhiêu tiền?”
Bạch Nhất nhanh chóng đáp: “Đó là Thiên địa huyền quang và Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, nếu tính chung vào một chỗ thì xem như tổng cộng có 3600 sợi thiên địa huyền quang.
Một thứ khác là một gốc Long Huyết thụ, trị giá 300 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, chính là 900 sợi thiên địa huyền quang, tổng cộng 4500 sợi!”
“Còn kia là 5 viên ma thần quả, trị giá 300 sợi thiên địa huyền quang!”
“200 sợi còn lại dùng tinh huyết Nhật Nguyệt thay thế, gom hết lại thì đủ rồi!”
Cục lông nhỏ lắc lư thân mình, tốt lắm, các ngươi rất thức thời.
Vậy mà không gây sự, thế thì ta đi đây!
Bổn cầu cũng sợ lắm chứ!
Nó nhanh chóng mang nhẫn trữ vật rời đi, biến mất ngay tại chỗ, không lâu sau, nó mở ra một gian cổ ốc rồi trốn vào trong đó.
Mọi người âm thầm tra xét nhưng đoán được có lẽ Tô Vũ không ở trong này, không biết hiện tại hắn đang trốn tránh ở đâu.
Gia hỏa âm hiểm!
Không lâu sau, cửa thành bắt đầu chấn động, tử khí tiêu tán, Tử Linh Nhật Nguyệt trong thành không tìm thấy hung thủ thì nhanh chóng lui về.
Cửa thành mở ra.
Tất cả cường giả và thiên tài lập tức lao ra khỏi cổ thành, sợ mình chỉ cần chậm một bước là Tô Vũ lại ra tay.
Bọn họ mới vừa ra ngoài, ầm một tiếng, cửa thành bất chợt đóng lại!
Trong thành, Tô Vũ vừa mới đánh chết một đầu Tử Linh Sơn Hải đỉnh phong, mượn thế phong bế cửa thành.
Cổ thành là của ta!
Trước khi Hắc Ám Ma Long dưỡng thương xong, cổ thành này chính là của Tô Vũ ta, do ta định đoạt!
Phủ thành chủ, hậu điện.
Tinh Nguyệt lại hiện lên, lão nhìn về hướng Tô Vũ, bình thản nói: “Gia hỏa này hơi một tí là lại giết Tử Linh, vậy không được, về sau đều là đồng liêu, cứ giết như thế thì Tử Linh tướng quân dưới trướng ta sẽ tức giận!”
Tượng đá không quan tâm đến Tinh Nguyệt, thầm khen giết không tồi, tốt lắm.
Trong tình huống bình thường, cư dân cổ thành không giết được Tử Linh, Tinh Nguyệt lại kiên quyết tự mình chuyển đổi Tô Vũ, giờ thì hay rồi.
Trên người Tô Vũ mang theo khí tức tử khí của Tinh Nguyệt, Tử Linh căn bản không làm gì được hắn.
Cư dân như vậy mới phù hợp với tiêu chuẩn của tượng đá, là người trấn thủ!
Đây mới là tác dụng chân chính của cư dân!
Cổ thành chính là nơi trấn giữ Tử Linh, người chết rồi trở thành Tử Linh lại bị cư dân như Tô Vũ trấn áp.
Tượng đá cảm thấy rất hài lòng.
Tinh Hồng cổ thành lại phong bế.
Tô Vũ ra khỏi phòng, dù trong thành đã không còn người sống thì Tô Vũ vẫn nghịch chuyển thành Tử Linh.
Ngụy trang!
Hắc Ma vẫn còn đang ở trong thành đây này.
Có lẽ hiện giờ tên kia đang hận không thể giết chết hắn.
Cẩn thận là trên hết, cứ ngụy trang đã.
Tô Vũ du đãng trên đường phố trống rỗng, lúc bấy giờ hắn mới có cảm giác sảng khoái trời cao mặc chim bay!
Cổ thành to như vậy, nếu không phải vì Hắc Ma vẫn còn sống thì cổ thành này đã là của hắn, đáng tiếc!
Hiện tại, hắn không thể không ngụy trang, tránh bị Hắc Ma phát hiện.
“Thoải mái!”
Tử khí lan tràn khắp đường phố không hề ảnh hưởng gì đến hắn, tâm tình Tô Vũ rất tốt, vô cùng tốt.
Trên đường, hắn gặp được một vài đầu Tử Linh nhỏ yếu, trong lòng hắn bỗng dâng lên cảm giác muốn thể hiện tình cảm với bọn chúng như tướng quân thăm hỏi tướng sĩ dưới trướng, đáng tiếc Tử Linh không mặc quần áo, bằng không Tô Vũ còn muốn sửa sang lại cổ áo cho bọn chúng, để biểu hiện bản tính hòa ái dễ gần của mình!
Tinh Hồng cổ thành quả thật là một nơi rất tốt.
Đây không phải lần đầu tiên Tô Vũ cảm khái như vậy, hắn cảm thấy có lẽ mình sẽ còn cảm khái tương tự rất nhiều lần nữa.
Hắn không vội đi tìm Cục lông nhỏ, mà là trước tiên đi đến phủ thành chủ.
Giờ phút này, phủ thành chủ vẫn phong bế.
Hắc Ma không ra ngoài, đám thủ vệ trong phủ thành chủ cũng không ra, không biết là đã chết sạch hay là thế nào.
Có lẽ đã chết không ít!
Lúc trước có Tử Linh chuẩn vô địch xâm nhập, định giết chết Hắc Ma, đại chiến một trận khiến Hắc Ma còn trọng thương nặng nề, huống chi là đám thủ vệ.
Tô Vũ nhìn một hồi, phủ thành chủ cực kỳ an tĩnh.
“Đang chữa thương sao?”
Tô Vũ phán đoán, chắc chắn Hắc Ma đã bị tử khí ăn mòn rất nhiều, có khi còn đã biến thành Tử Linh.
Hiện giờ đối phương không mở cửa, hắn cũng không có biện pháp tiến vào trong.
Thôi, Tô Vũ không cố chấp chờ đợi.
Hắn đi tuần tra quanh phủ thành chủ cái đã.
Từng vòng từng vòng một, Tô Vũ không ngại cực khổ, hắn đi vào từng gian nhà, để xem hiện tại cổ thành có bao nhiêu cư dân, có thực lực gì, trong vòng 3 có bao nhiêu, bên ngoài có bao nhiêu.
Hắn phải khống chế toàn bộ cổ thành!
Bằng không nếu người ngoài lẻn vào, hắn vẫn sẽ không biết có bao nhiêu người.
Tựa như Hắc Ma, nếu lúc này ông ta điều tra dân cư thì ông ta sẽ tìm được Tô Vũ rất dễ dàng.
Nhìn xem, đây là tác hại của việc không nắm bắt kỹ thông tin địa bàn mình quản.
Phải đăng ký, ghi vào hộ khẩu mới được!
Dù là cư dân thì tốt nhất cũng nên phát chứng minh thân phận, chết rồi phải thủ tiêu đi.
Quả nhiên là thiếu kiến thức.
Tô Vũ phát hiện, thành chủ cổ thành rất vô trách nhiệm, ngay cả việc trong thành có bao nhiêu dân cư thường trú cũng không biết, quá xằng bậy!
Trong tình huống như vậy, người ngoài tới muốn ẩn nấp thì rất đơn giản.
Chỉ có đăng ký, ghi chép lại rồi không cho cư dân tùy tiện đổi nhà ở, như vậy mới có thể ngăn chặn những kẻ giống mình, tùy ý trốn tránh trong phòng khiến địch nhân không tìm thấy.
Xét về trình độ quản lý thì hệ thống của Nhân tộc rất tốt.
“Đây là lượng công việc rất lớn, một mình ta khó mà giám thị hết được!”
Chương 1560: Huyền Cửu Liệp Thiên Các
Bây giờ Tô Vũ đã coi mình là thành chủ, nhìn thành thị to như này khiến hắn có chút bất đắc dĩ, Tinh Hồng cổ thành thật sự quá lớn, càng đi ra ngoại khu thì diện tích lại càng rộng.
Trong vòng 3, đại khái có 3000 gian nhà ở.
Vòng 18 đến vòng 4 thì hơn 3 vạn gian phòng.
Mà ngoài vòng 18, có đến hơn 10 vạn gian phòng.
Toàn bộ cổ thành có ít nhất 15 vạn căn phòng trở lên.
Nếu tính một nhà ba người, vậy tòa cổ thành này tại thời đại thượng cổ có đến hơn 50 vạn dân cư thường trú, không quá lớn, nhưng cũng không nhỏ!
Không thể so sánh với thành thị Nhân cảnh, hiện tại có nhà cao tầng, mà cổ thành này trừ phủ thành chủ và một vài căn nhà cao cấp là có hai tầng, những tòa nhà khác đều là một tầng, dù vòng ngoài toàn phòng nhỏ thì cũng chỉ là từng căn nhà độc lập.
Nếu mỗi tòa nhà đều là 6 tầng, vậy dân cư thường trú có thể đột phá 300 vạn, nếu cao hơn nữa thì ngàn vạn người vào ở cũng được.
Rất khả quan!
Tô Vũ bình phán một phen, đây là một tòa thành rất lớn, không tệ lắm, nhưng quản lý không tốt, tuy hắn chưa từng bắt tay vào quản lý bao giờ, nhưng ít nhất hắn cảm thấy mình có thể làm tốt hơn Hắc Ma.
Làm thành chủ sao có thể để tòa cổ thành của chính mình hỗn loạn như vậy?
Nhìn xem, thế lực Liệp Thiên các, Chư Thiên Vạn bảo lâu mở phân bộ tại đây có nộp tiền thuế không?
Bọn họ buôn bán tin tức tại đây đã được ngươi đồng ý chưa?
Thần Ma cường tộc mở trú điểm có từng xin phép ngươi chưa?
Quá lộn xộn!
“Đúng vậy, Liệp Thiên các có phân bộ tại cổ thành!”
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, hắn tìm chung quanh, nhanh chóng tìm được phân bộ Liệp Thiên các ở vòng 22, diện tích không nhỏ, là một tòa nhà độc lập gồm hai tầng, chiếm một khu vực rất lớn.
Giờ phút này, trong phòng biểu hiện có người, là cư dân.
Không biết là bị cư dân chiếm, hay là Liệp Thiên các có thành viên chuyển hóa thành cư dân, Tô Vũ thiên về phương án sau hơn, bởi vì khi một thế lực thường trú cổ thành thì không có khả năng không có người thường xuyên túc trực tại đây.
Liệp Thiên các!
Thế lực này không phải thứ tốt, lúc trước Tô Vũ bảo đối phương trả 500 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt, cuối cùng đối phương chỉ nguyện ý trả 200 sợi thiên địa huyền quang, Tô Vũ đã bảo Ngưu Bách Đạo nhận lấy, còn có lấy được đến tay hay không thì vì Tô Vũ không giữ Liệp Thiên bảng nên không rõ ràng lắm.
Bất quá lấy được hay không thì hắn cũng không quá để ý.
Kỳ thật hắn vẫn hơi lo lắng, Ngưu Bách Đạo mà giữ đồ thì không rõ có thể sẽ gặp nguy hiểm hay không, 200 sợi không ít, rất dễ bị kẻ khác theo dõi.
“Liệp Thiên các!”
Đứng trước cửa phân bộ Liệp Thiên các, Tô Vũ suy nghĩ, hay là vào đó kiếm một cái điểm bảng thử xem, sau đó nói chuyện với Liệp Thiên các, bị định vị cũng không sao, hiện tại chỉ có Hắc Ma là mối uy hiếp.
Tô Vũ phát hiện, Hắc Ma sắp trở thành tâm bệnh của mình rồi.
Hắn không sợ bị Liệp Thiên các định vị, có bản lĩnh thì tới đây, các ngươi cứ tiến vào cổ thành là được, chẳng lẽ thành viên Liệp Thiên các hóa thành cư dân trong thành rất cường hãn sao?
Tô Vũ không tin!
Nhật Nguyệt không phải cải trắng, Liệp Thiên các mất đi hai vị Nhật Nguyệt đã đau lòng muốn chết.
“Không biết phân bộ Liệp Thiên các có thứ tốt gì hay không, mà dù có thì chắc cũng không còn nữa rồi.”
Bạch Nhất ở trong thành, gia hỏa này không ngốc, lúc rời đi không có khả năng không mang theo đồ tốt trong phân bộ Liệp Thiên các.
Tô Vũ đứng ở cửa nhìn một hồi, chắc chắn bên trong có điểm bảng, có thể liên hệ với bên ngoài.
Không rõ cư dân khác trong thành có điểm bảng hay không, cái này thì không dễ đoán, tỉ lệ cư dân cổ thành có điểm bảng không lớn, Liệp Thiên các chỉ đưa cho thiên tài và cường giả, cư dân cổ thành vốn không phải thiên tài, cũng chẳng phải cường giả, ngoại trừ Hắc Ma.
“Chặt đứt tai mắt bọn chúng!”
Tô Vũ lấy lệnh bài vòng 3, cưỡng ép mở cửa.
Cửa mở rộng, bên trong là một phòng khách lớn.
Giờ phút này bên trong chỉ có một người đeo mặt nạ trắng.
Thấy Tô Vũ, người đeo mặt nạ thở dài một tiếng, mở miệng: “Bái kiến Tô đại nhân, ta là Huyền Cửu, thành viên Huyền bộ trong tứ bộ, bộ trưởng phân bộ Tinh Hồng cổ thành.
Ta sớm biết đại nhân sẽ đến!”
Tô Vũ nhìn y, cảm thấy có chút ngoài ý muốn: “Ngươi biết ta sẽ đến?”
“Đúng vậy.”
Huyền Cửu bình tĩnh giải thích: “Toàn bộ cổ thành chỉ có hai nơi có thể câu thông với bên ngoài, một là phân bộ Liệp Thiên các, hai là phủ thành chủ.
Thành chủ Hắc Ma đại nhân cũng giữ một phần Liệp Thiên bảng, đại nhân vừa mới phong thành, hiển nhiên là không muốn bại lộ tung tích, vậy nên chắc chắn sẽ xử lý phân bộ Liệp Thiên các!”
Tô Vũ quan sát, thực lực đối phương không mạnh cũng không yếu, là Sơn Hải thất trọng.
Thực lực như vậy nếu không nhúng tay vào chủng tộc đại chiến, bình thường đã là bá chủ một phương.
Tô Vũ không để trong lòng, đó là bởi vì đẳng cấp hắn tiếp xúc thật sự quá cao.
Gặp được cả vô địch của vạn tộc rồi!
Ở chiến trường Chư Thiên, đa số vẫn là Đằng Không và Lăng Vân, Sơn Hải không nhiều.
Một vị Sơn Hải thất trọng tọa trấn đã xem như thực lực cường đại, còn ở trong cổ thành, Nhật Nguyệt bình thường cũng sẽ không dám động thủ với y.
Huyền Cửu thấy Tô Vũ nhìn mình liền chủ động nói: “Toàn bộ phân bộ chỉ còn một mình ta! Kẻ khác thì có kẻ đã chết, có kẻ là cư dân được thuê tới, không phải thành viên Liệp Thiên các, thành viên chính thức chỉ có ta!”
Y lấy ra một phần điểm bảng, rồi lại lấy ra một quyển sách họa, y nói: “Đây là điểm bảng câu thông với Liệp Thiên các, cùng với một ít đồ Bạch Nhất đại nhân để lại, chỉ là vài thứ không đáng giá, chưa chắc Tô đại nhân đã coi trọng!”
Huyền Cửu lại nói tiếp: “Đại nhân có thể giết ta, nhưng ý tứ trong Các là hy vọng đại nhân có thể thành lập liên hệ với Liệp Thiên các lần nữa.
Liệp Thiên các lấy truyền thừa trăm ngàn năm đảm bảo, tương lai tuyệt đối sẽ không bao giờ tiết lộ hành tung của đại nhân!”
Tô Vũ ngạc nhiên, hắn bật cười, “Lấy truyền thừa bảo đảm? Một người sắp chết như ta đâu đáng để các ngươi làm như thế.
Hay là, các ngươi chờ ta chết rồi tiếp thu di sản của ta? Dù sao ta vẫn còn một ít di sản.”
“Đại nhân hiểu lầm rồi!”
Huyền Cửu trầm giọng nói: “Trong Các không có ác ý với đại nhân, nhưng đại nhân bị Tử Linh quân chủ nghịch chuyển, trong Các hy vọng đại nhân có thể cung cấp một ít tư liệu về Tử Linh quân chủ, Tử Linh giới và Tử Linh tộc cho Liệp Thiên các, đến giờ chỉ có đại nhân từng tiếp xúc sâu nhất với Tử Linh giới.”
“Không thì sao?”
Tô Vũ hỏi ngược lại: “Thế lực các ngươi lớn như vậy mà chưa từng tiếp xúc Tử Linh giới sao?”
“Đã có tiếp xúc, nhưng bị quy tắc giới hạn nên không thể tìm hiểu nhiều.”
Huyền Cửu giải thích: “Thông đạo Tử Linh giới rất khó mở ra, phía trên có tượng đá thượng cổ trấn áp.”
Nói đến tượng đá thượng cổ, Tô Vũ cảm thấy hứng thú, hắn hỏi: “Tượng đá rốt cuộc là cái gì? Là vật sống hay chết, hay chỉ là con rối?”
“Không rõ ràng lắm, nhưng tượng đá rất mạnh và có trí tuệ.”
“. . .”
Tô Vũ vuốt cằm, có trí tuệ sao?
Có phải hắn từng tìm đường chết một lần không?
Ở Thiên Diệt cổ thành, hắn đã đem tượng đá đi đúc binh, tượng đá kia rốt cuộc là vật sống hay vật chết?
Lần này vô địch đại chiến, Tô Vũ cũng có chút sợ hãi, tuy hắn không thấy gì, cũng không thấy cảnh tượng đá ra tay, nhưng hắn nghe được thanh âm tượng đá trong thành lên tiếng.
Vậy nên hắn mới sợ!
Nếu thế thì có lẽ tượng đá ở Thiên Diệt cổ thành cũng là vật sống, hơn nữa còn rất mạnh, có thể đánh cả vô địch.
Mà ta khi ấy đã đục đẽo tượng đá một trận, còn lấy đi rất nhiều thứ của đối phương.
Xem ra thứ khiến ta dịch chuyển lần trước có khả năng không phải cơ chế thượng cổ gì, mà là tượng đá!
Tượng đá có cái đuôi cực lớn!
Thật đáng sợ!
Ta đánh nó như vậy, vậy mà nó vẫn cho ta hưởng lợi, vậy là sao?
Nếu là Tô Vũ, bị người đánh còn cho người ta chỗ tốt, trừ phi đối phương là con trai, cháu trai.
Bằng không, chắc chắn ta đánh chết ngươi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Trò Chơi Ngừng Phục Chỉ Có Ta Biết Xâm Lấn Thực Tế [Dịch] Trò Chơi Ngừng Phục Chỉ Có Ta Biết Xâm Lấn Thực Tế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Tro-Choi-Ngung-Phuc-Chi-Co-Ta-Biet-Xam-Lan-Thuc-Te-Audio-FULL.jpg)





