[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 311 : Lấy Được Điểm Bảng (c1551-c1555)
❮ sautiếp ❯Chương 1551: Lấy Được Điểm Bảng
Ngưu Bách Đạo nhìn về phía một vị cường giả vô diện, đó là trưởng lão Liệp Thiên các, ông nói: “Liệp Thiên các có liên hệ được với Tô Vũ không?”
“Không!”
“Bình thường thôi, ai bảo thanh danh Liệp Thiên các các ngươi quá thối, còn dám định vị hắn, hắn tin tưởng các ngươi mới là lạ.”
Ngưu Bách Đạo ngẫm nghĩ rồi nói: “Bảo thành viên Liệp Thiên các nói chuyện với hắn, nói là ta tới rồi, muốn nói chuyện với hắn.
À, thế này đi, các ngươi ném một phần điểm bảng đến trung tâm thành, sau đó toàn bộ các ngươi đến cửa thành, bay lên, bùng nổ uy áp, triển lộ hành tung, nhìn thấy các ngươi như vậy thì hắn sẽ an tâm, không lo bị các ngươi tính kế!”
“…”
Một đám người nhìn ông, ánh mắt lạnh nhạt.
Ngưu Bách Đạo bật cười, “Sao không nói gì? Không nói chuyện thì ta đi nhé, ta biết các ngươi còn có biện pháp khác, muốn chờ vô địch tới chứ gì.
Nhưng ta bảo này, Đại Hạ vương cùng Đại Minh vương còn chưa đi xa, chỉ ở gần đây thôi, vô địch nhà các ngươi vừa đến, vô địch tộc ta sẽ vào thành, giết một trận xong lại chạy!”
Một đám người đen mặt!
Bọn họ chỉ sợ cái này!
Nếu thế, mọi người trong thành thật sự sẽ bị chôn vùi toàn bộ!
Vô địch người ta không giết người, chỉ phá thành, vào thành dẫn Tử Linh vô địch ra, dù đã đến cửa thành thì cũng chưa chắc có thể chạy trốn!
Cách an toàn nhất đương nhiên là mở cửa thành.
Dựa theo quy tắc, tự do rời đi.
Ngay sau đó, một cường giả đứng ra, Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong đến từ Ma tộc, nhân vật trên bảng chứng đạo, gã lạnh lùng nói: “Nghe ông ta đi, bảo đám gia hỏa trong thành tụ tập đến cửa thành, ta muốn nhìn xem rốt cuộc Tô Vũ sẽ làm thế nào!”
Ngưu Bách Đạo bình thản đáp: “Tô Vũ có thể làm gì chứ? Đã bị ép thành Hoạt Tử nhân rồi, sớm muộn gì hắn cũng chết, chắc chỉ đòi mấy ngàn sợi thiên địa huyền quang, mấy vạn giọt tinh huyết Nhật Nguyệt, vài giọt tinh huyết vô địch, mấy trăm thanh Thiên binh, mấy chục chuôi Thần binh. . .”
“. . .”
Bốn phương an tĩnh.
Ngưu Bách Đạo cười lớn nói: “Chỉ đùa một chút thôi mà, sao có thể như vậy được chứ! Ta nói đùa thôi, Tô Vũ đâu nói gì đâu, đừng coi là thật!”
Trong lòng ông lại nhủ thầm, không kiếm một khoản lớn, còn lâu Tô Vũ mới chịu thả người!
Trong thành.
Giọng Bạch Nhất lại vang lên: “Tô Vũ, Ngưu Bách Đạo phủ trưởng đã ở ngoài thành, ông ta muốn nói chuyện cùng ngươi, chúng ta sẽ lui đến gần cửa thành rồi triển lộ uy áp, để lại cho ngươi một phần điểm bảng, ngươi có thể trực tiếp nói chuyện với Ngưu phủ trưởng!”
Tô Vũ không đáp lời.
Những người này cũng không thèm để ý, sau đó, các cường giả nhanh chóng chạy tới gần cửa thành.
Một phần điểm bảng đã được lưu lại gần khu vực vòng 1.
Chờ Tô Vũ tới nhặt.
Trong cổ phòng.
Tô Vũ khẽ nhíu mày, Ngưu phủ trưởng tới thật ư?
Lão Ngưu muốn nói gì?
Tô Vũ suy đoán, đại khái là khuyên hắn thả người đi, hắn biết tâm tư Ngưu Bách Đạo, giờ phút này dù hắn giết những người đó thì cũng không thay đổi được gì, còn chọc phải phiền toái lớn hơn.
Nhưng Tô Vũ không sợ!
Đương nhiên, muốn giết sạch những người này thì cũng có độ khó rất lớn.
Không loại trừ khả năng vô địch xuất hiện lần nữa.
Nhưng dù không giết được hết thì cũng phải giết vài tên hắn mới cam tâm.
Lúc này Tô Vũ đã đúc thể tới 47 đúc.
Tiềm năng thân thể tiếp cận lực lượng 16 vạn khiếu, cực kì cường đại, hiện tại Tô Vũ đã vượt qua Sơn Hải thất trọng cảnh, Sơn Hải thất trọng thấp nhất cũng có lực lượng 10 vạn khiếu.
Nhưng dù gặp phải Sơn Hải thất trọng cường đại, Tô Vũ cũng cảm thấy mình có thể xử lý.
Dĩ nhiên không bao gồm đám đỉnh cấp thiên tài đại tộc, dùng cấp bậc bình thường để đánh giá thiên tài thì không có ý nghĩa gì cả.
Ý chí lực của Tô Vũ chính thức đạt tới Lăng Vân thất trọng, Tô Vũ không tăng lên nữa, muốn tăng lên thì phải hấp thu ý chí chi văn của vô địch, hắn chỉ còn lại 7 quyển, phải tiết kiệm.
“Ngưu phủ trưởng…”
Tô Vũ thầm tính toán trong lòng, có nên nói chuyện một chút hay không?
Còn vấn đề lấy đồ, thôi bỏ đi, hắn sẽ không đi!
Những người đó chạy tới cửa thành, không có nghĩa là trong thành không còn ai, ví dụ như… Ma Long bị thương, đến lúc này vẫn chưa từng xuất hiện, ông ta ở trong phủ thành chủ, cách chỗ Tô Vũ không xa, một khi bị ông ta theo dõi rồi âm thầm bán tin tức cho đám gia hỏa kia, vậy Tô Vũ liền xong đời.
Phái một Nhật Nguyệt thất trọng chắn trước cửa phòng hắn, Tô Vũ cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ rời đi.
Còn có vấn đề định vị, Tô Vũ không tin được Liệp Thiên các.
Từ lần trước bị bọn họ định vị thì Tô Vũ đã không còn tín nhiệm bọn họ.
Nhưng không phải là Tô Vũ không có biện pháp, hắn biết thuật phân thân, đương nhiên chỉ là phân thân đơn giản, hắn từng dùng vài lần, về cơ bản có thể khống chế, thao tác phân thân đi giao lưu.
Tốt nhất là mang theo một thần văn, như vậy khoảng cách không quá xa, Tô Vũ có thể thao tác từ xa, còn Tử Linh thì không được, thứ kia không có trí tuệ, chỉ biết ngây ngốc bùng nổ tử khí, không có tác dụng gì.
“Có lẽ những kẻ bên ngoài đều đang nhìn chằm chằm ta!”
Tô Vũ thầm nghĩ, không sao, sợ cái gì.
Hắn triệu hoán một Tử Linh tới đợi ở cửa, sau đó Tô Vũ lấy ra một giọt máu, mang theo một ít tử khí, Tô Vũ thầm than nhẹ một tiếng, nhìn Tử Linh kia mang theo máu của hắn rời đi.
Không lâu sau, trung tâm nội thành, một đầu Tử Linh xuất hiện.
Cửa thành.
Có người trong mắt lộ ra thần quang, có người lấy ra một ít vũ khí đặc thù, chiếu rọi tình huống bên kia.
Không giám sát Tô Vũ là không có khả năng!
Nếu đã phát hiện ra vị trí Tô Vũ, có quỷ mới thương lượng với hắn.
Nhốt hắn lại!
Không chỉ là hôm nay, mà là nhốt cả đời, khiến hắn vĩnh viễn không thể ra ngoài!
Đám thiên tài và cường giả chịu thiệt lần này sao có thể thật sự bỏ qua.
Có người phát hiện Tử Linh kia xuất hiện trong ảnh chiếu, có người trong mắt hiện lên bóng dáng Tử Linh, có Nhật Nguyệt trầm giọng nói: “Hắn biến thành Tử Linh rồi sao? Hắn có thể ngụy trang Tử Linh.
Có lẽ kẻ tài cao gan cũng lớn, sẽ giả mạo Tử Linh…”
Vừa định nói tiếp, ngay sau đó, Tử Linh bỗng ném xuống một giọt máu tươi, hiện ra hình ảnh một Tô Vũ lộ vẻ đờ đẫn.
Sau đó một thần văn hiện ra.
Đây là thần văn hóa thân, hóa thân đơn giản, không giống như của Nhật Nguyệt và vô địch, vài lần trước khi Nhật Nguyệt tới giết Tô Vũ, hắn đã dùng thủ đoạn này nhưng đều bị bạo thần văn.
Giờ phút này, thần văn của hắn tiến vào phân thân, ánh mắt phân thân lộ ra chút linh động.
Đây là phân thân của Tô Vũ, tương đương với con rối của hắn.
Ngoài cửa thành, có người lên tiếng: “Hắn điều khiển phân thân tới, phân thân có thần văn và máu của hắn, nếu bắt lấy phân thân thì…”
Cũng có thể tra xét vị trí của Tô Vũ!
Nên bắt lấy hay không?
Phân thân kia mỉm cười, hình như biết có người đang giám sát mình bèn mở miệng nói: “Đừng hành động thiếu suy nghĩ, bản thể của ta không ở đây, bản thể có thể điều khiển mấy chục Tử Linh Sơn Hải đỉnh phong trốn khắp nơi trong thành.
Nếu các ngươi muốn chết, ta liền thành toàn!”
Giọng hắn tuy không lớn, nhưng vẫn truyền ra ngoài cửa thành rõ ràng.
Nghe vậy, vài vị Nhật Nguyệt vốn có ý đồ đều thầm mắng một tiếng, không hề mở miệng.
Cửa thành cách trung tâm rất xa, dù Nhật Nguyệt muốn chạy tới thì cũng cần thời gian, trong lúc đó nếu Tô Vũ giết chết rất nhiều Tử Linh Sơn Hải đỉnh phong thì bọn họ sẽ gặp phiền toái cực lớn.
Một lát sau, phân thân của Tô Vũ đã lấy được điểm bảng.
Chương 1552: Nửa Đường Bỏ Gánh
Phân thân của Tô Vũ đã lấy được điểm bảng.
Hắn ngẫm nghĩ, trực tiếp viết lên: “Muốn ta dừng lại, được thôi, tất cả Nhật Nguyệt tự bạo đi…”
Chữ vừa viết lên, ngay sau đó, một hàng chữ khác xuất hiện.
“Không có khả năng, ngươi đừng si tâm vọng tưởng! Tô Vũ, bây giờ ngươi vẫn còn cơ hội sống sót, thậm chí có cơ hội nghịch chuyển, ngươi chỉ có một mình, sắp tới các tộc sẽ phái rất nhiều Nhật Nguyệt cảnh tiến vào cổ thành trường kỳ đóng quân, sớm hay muộn cũng sẽ bắt được ngươi!”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, ta đang nói chuyện với ai đây?
Hay là Liệp Thiên các đang đáp lại ta?
Ngay sau đó, một hàng chữ xuất hiện đã giải thích nghi hoặc của hắn: “Liệp Thiên các cung cấp trang giao lưu công cộng, mỗi tộc có thể cho một vị tiến vào gia nhập trang giao lưu này, tiến vào chỉ yêu cầu chi trả một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt!”
“…”
Tô Vũ dại ra, mẹ nhà ngươi!
Ngay sau đó, trên điểm bảng hiện ra một cái màn hình thật lớn, nhưng không xuất hiện nhân số.
Giờ phút này, ở tổng bộ Liệp Thiên các, trưởng lão vô cùng cao hứng, bọn họ lại kiếm lời rồi.
Rất nhiều chủng tộc yên lặng gia nhập!
Một tộc chỉ cho một vị gia nhập, bọn họ ở hậu trường có thể nhìn thấy thông tin, trong chớp mắt, hơn 70 chủng tộc đã gia nhập, cụ thể là ai thì bọn họ lười quan tâm, đã nói là mỗi tộc chỉ được vào một vị.
Lúc bấy giờ, có trưởng lão hỏi: “Vẫn còn không ít người muốn gia nhập, cho phép không?”
“Cho, nhưng nếu muốn lên tiếng thì phải trải qua xét duyệt cái đã, không thể tùy ý cho người ta lên tiếng, tránh tạo thành ảnh hưởng!”
Một lát sau, hậu trường biểu hiện đã có hơn 300 vị cường giả gia nhập vào cuộc trò chuyện.
Hiển nhiên, mọi người đều cảm thấy hứng thú với cuộc trao đổi giữa Tô Vũ và các tộc.
Một vị trưởng lão vô diện nói: “Tham dự đàm phán thì đánh dấu vào, nhớ ghi chú người của Ma tộc, Thần tộc, còn kẻ không tham dự thì đừng thêm, cấm ngôn bọn họ hết đi!”
“Rõ!”
“…”
Vài vị trưởng lão vui mừng, bọn họ lại kiếm lớn rồi.
Cái này tương đương với phát sóng trực tiếp cuộc đàm phán giữa Tô Vũ và các tộc, còn vấn đề Tô Vũ và kẻ khác vui hay không… không quan trọng.
Quả nhiên, Tô Vũ vẫn là cây rụng tiền lớn của bọn họ.
Sắc mặt Tô Vũ khẽ biến.
Mẹ nó!
Lại là Liệp Thiên các!
Lại tới gom tiền, còn dám kéo ta vào!
Mỗi tộc một người, có lẽ mấy trăm chủng tộc đã gia nhập, tổng cộng lại các ngươi còn kiếm nhiều hơn ta?
Ngay sau đó, phân thân Tô Vũ biến mất, điểm bảng rơi xuống mặt đất, trên đó hiện ra một hàng chữ: “Liệp Thiên các chi trả 500 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt trước đi, xong rồi lại đàm phán việc này!”
Người đã biến mất!
Phân thân biến mất, thần văn cũng độn không biến mất.
Chư thiên vạn giới an tĩnh.
Vô cùng an tĩnh!
Người ta không nói chuyện!
Tiêu tiền vào xem phát sóng trực tiếp, nhưng người ta không muốn chiếu!
Tổng bộ Liệp Thiên các.
Các trưởng lão còn đang vui mừng lập tức biến sắc.
Má, quên mất, gia hỏa Tô Vũ này không phải người tốt, không muốn nói chuyện liền chạy luôn!
Vậy phải làm sao?
Tiền đã thu rồi!
Lúc bấy giờ, khắp nơi đều có người đeo mặt nạ đang thu tiền, còn có người không ngừng gia nhập group chat này, thế nhưng hiện tại… nhân vật mấu chốt chạy rồi.
Ngay sau đó, trong nhóm có người phẫn nộ rống: “Liệp Thiên các, các ngươi muốn chết sao? Đáng chết!”
“Thiên tài và Nhật Nguyệt tộc ta mà mất mạng, Liệp Thiên các, tộc ta chắc chắn khiến các ngươi phải trả giá gấp mười gấp trăm lần!”
“Tộc ta mà chết một vị Nhật Nguyệt, chúng ta sẽ giết 10 Nhật Nguyệt của Liệp Thiên các!”
“…”
Các cường giả vô cùng phẫn nộ, kể cả người có thể lên tiếng và không thể lên tiếng, bọn họ nhanh chóng trò chuyện riêng, đòi hoàn tiền!
Không cho xem phát sóng trực tiếp, không hoàn tiền, vậy tính sổ!
Vài vị trưởng lão tái mặt nhìn nhau, vừa rồi còn đang vui sướng kiếm tiền, vậy mà thoáng chốc tình thế đã đảo ngược rồi?
Một vị trưởng lão vô diện không nhịn được mắng: “Tô Vũ thật là… có tổn thất gì đâu, hà tất phải vậy!”
Ngươi chẳng mất gì hết!
Ngươi nói chuyện với vài người hay với ngàn người không phải cũng vậy sao?
Ngươi coi như bọn họ không tồn tại là được rồi!
“Thất sách, nếu biết sớm thì đã không nói để cho người khác gia nhập.”
“Đúng vậy, ai lắm miệng nói lời này, để bọn họ yên lặng gia nhập không tốt sao?”
“. . .”
Các trưởng lão rất buồn bực, vừa rồi rốt cuộc là ai nói lời kia?
Giờ thì hay rồi, phiền toái tới, tiểu tử kia nửa đường bỏ gánh!
Liệp Thiên các hiển nhiên vô cùng cường đại và thần bí, nhưng nếu đắc tội tất cả chủng tộc thì cũng rất phiền toái, đừng quên bọn họ có không ít phân bộ và trú điểm bên ngoài, tuy rằng không có nhiều thành viên quan trọng, nhưng nếu bị tiêu diệt thì sẽ tổn thất thảm trọng.
Nếu sau này gặp cường giả các tộc, bọn họ mà muốn giết mình, vậy còn làm ăn gì nữa?
“Giờ phải làm sao?”
“Còn có thể làm sao, không hoàn tiền thì làm theo lời Tô Vũ nói đi.
Có điều làm gì có tới 500 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt, đâu có nhiều như vậy, bảo Bạch Nhất nói với Tô Vũ, cho hắn 10 Thiên Nguyên Quả thôi.”
Trong thành, Bạch Nhất nhanh chóng cao giọng kêu gọi.
Không có tiếng động.
Không ai đáp lại.
Cường giả các tộc đều thực phẫn nộ, Liệp Thiên các lừa bọn họ, Tô Vũ căn bản không nói chuyện.
Ngoài thành, ánh mắt cường giả Thần Ma trở nên tối tăm, giờ phút này, không chỉ có bọn họ đang chờ, một vài cường giả Thần Ma đỉnh cấp cũng đã gia nhập vào, thậm chí có vô địch âm thầm nhìn trộm lịch sử trò chuyện.
Không lâu sau.
Tại tổng bộ Liệp Thiên các, một vị cường giả đeo mặt nạ phụ trách bàn bạc hô lớn: “Trưởng lão, không ổn rồi.
Thiên Hạo Thần vương của Thần tộc nói, nếu Chiến Vô Song mà chết, hắn nhất định sẽ đích thân giết chết trăm vị Nhật Nguyệt Liệp Thiên các để tế điện Chiến Vô Song.”
“Đạo vương, Huyền vương cũng gửi tin tức tới, nếu Liệp Thiên các xử lý việc này không tốt, khiến tánh mạng Đạo Thành và Huyền Vô Cực gặp nguy thì bọn họ chắc chắn sẽ trả thù chúng ta!”
“Ba vị Long vương Long tộc cũng gửi tin…”
“Năm vị lão tổ Ngũ Hành tộc đều phát tin tức đến…”
Một đám trưởng lão nhìn nhau, nghẹn muốn hộc máu.
Còn chưa bắt đầu đàm phán, bọn họ muốn kiếm tiền, kết quả tiền thì kiếm được, nhưng phiền toái lớn cũng kéo theo.
Má nó!
Bọn họ hối hận rồi!
Vừa rồi kẻ nào lắm miệng, nếu không Tô Vũ đâu biết cái gì, chuyện hậu trường hắn làm sao mà biết được.
Giờ xong rồi!
Hiển nhiên là Tô Vũ chướng mắt 10 viên Thiên Nguyên Quả.
Chương 1553: Bệnh Đa Nghi Quá Nặng
Trong cổ phòng.
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, Liệp Thiên các… Cái tổ chức này ăn của hắn bao nhiêu thứ, buôn bán rất giỏi, lúc này còn muốn thu phí, mấu chốt là thu một người một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt!
Kiếm tiền quá giỏi!
Kiếm của người khác thì Tô Vũ lười quan tâm, ước gì các tộc khác càng hao tổn càng tốt, nhưng kiếm lời mà không phân cho hắn, đây là vấn đề lớn.
Ta mới là trung tâm!
Liệp Thiên các chỉ là tổ chức phụ trách truyền lời, còn dám khoe khoang thu phí như vậy mà không chia cho ta, nghĩ cái gì vậy!
Có tiền thì mọi người cùng nhau kiếm, không chia cho ta, còn lâu ta mới góp vui với các ngươi.
Sau đó, ở cửa thành lại vang lên tiếng hô của Bạch Nhất: “Tô Vũ, chuyện ban nãy chỉ là hiểu lầm thôi, bởi vì Liệp Thiên các phụ trách truyền tin tức đến khắp nơi và cả các giới, tiêu hao rất nhiều năng lượng nên mới không thể không thu một ít phí dụng, không phải là để nhằm vào ai cả.”
Tiêu hao năng lượng là tất nhiên, Tô Vũ tin điều này.
Nhưng nếu nói truyền lời mà tiêu hao một giọt tinh huyết Nhật Nguyệt thì đúng là dối trá, Tô Vũ đã từng nói chuyện rất lâu với Liệp Thiên các, đại khái mấy trăm câu, vậy chẳng phải là tiêu hao mấy trăm giọt tinh huyết Nhật Nguyệt ư?
Một lát sau, Bạch Nhất lại nói: “Dù hiện tại đưa ngươi tinh huyết Nhật Nguyệt thì cũng không thể đưa vào trong.
Nếu giao cho Ngưu phủ trưởng, ngươi không giữ điểm bảng thì làm sao ngươi biết được, không bằng như vậy đi.
Ta để lại đây 50 sợi thiên địa huyền quang. . .”
Tô Vũ vẫn không hé răng.
Sau một lúc lâu, có lẽ Liệp Thiên các chịu áp lực quá lớn, không thể không thỏa hiệp, Bạch Nhất nói: “100 sợi, đây là giới hạn rồi, đâu có bao nhiêu người tham gia!”
Tô Vũ không tin!
Nhưng không thể không nói, 100 sợi không ít, quả nhiên Liệp Thiên các rất giàu!
Hắn tiếp tục kiên nhẫn chờ, lại thêm một lúc, Bạch Nhất quát: “200 sợi, thật sự không thể nhiều hơn nữa, Tô Vũ!”
Một lát sau, trong thành xuất hiện phân thân Tô Vũ, hắn về chỗ cũ, nhặt điểm bảng lên, nhập một hàng chữ: “Ngưu phủ trưởng có đó không?”
“Có.”
“Trên mặt Thôi Lãng có mấy nốt ruồi đen?”
“. . .”
Toàn bộ nhóm chat an tĩnh dọa người, hắn đang nghiệm chứng thân phận ư? Nhưng đây mà là cách nghiệm chứng à?
Giờ phút này, ngoài cửa thành.
Ngưu Bách Đạo cũng sửng sốt, sau một lúc lâu, ông đau đầu nói: “Không nhớ, hình như ta chưa từng thấy.”
“Học phủ có bao nhiêu học sinh?”
“Cái này. . .
Quá nhiều, tính số lượng chưa tốt nghiệp thì khoảng 31.890 người.”
“Đại viên cầu trong học phủ sinh mấy con?”
“Ba!”
“Trên Duyệt Tâm đảo có tổng cộng mấy cái giường?”
“Một!”
“. . .”
Tô Vũ không ngừng hỏi, hỏi đến mấy chục vấn đề, chỉ còn thiếu câu hỏi ông mặc quần lót màu gì, lúc này mới xác định chắc chắn đó là Ngưu phủ trưởng.
Cường giả vạn tộc cũng cạn lời.
Bọn họ nhìn một đống vấn đề nhàm chán hồi lâu!
“Ngưu phủ trưởng, lát nữa trước mỗi lần ngài nói chuyện, ta đều sẽ hỏi một vấn đề, tránh cho có kẻ lén thay đổi giữa chừng.
Không phải ta lo xa, mà là Liệp Thiên các làm được đấy, mặt khác cũng là để Liệp Thiên các không thể cố ý xuyên tạc ý tứ của ta, hoặc là sửa đổi lời chúng ta nói, chúng ta hãy dùng mật ngữ nói chuyện với nhau,
《
Trường Sinh quyết
》
ta đưa cho ngài có mang theo không? Nếu có, hãy dùng nó làm mật ngữ!”
Dứt lời, hắn lại viết: “Nếu Liệp Thiên các bóp méo những lời ta nói, đổi thành công pháp khác, lát nữa ông nói gà bà nói vịt, ta sẽ ngừng nói chuyện!”
“. . .”
Người Liệp Thiên các sắp điên rồi!
Má nó, ngươi suy xét thật chu toàn!
Chúng ta còn chưa nghĩ đến cái đó, tiểu tử ngươi đúng là đồ xấu xa trời sinh, bất quá không thể không nói… cái này đã cung cấp cho bọn họ vài ý tưởng!
Đương nhiên, cũng khiến vạn tộc cảnh giác.
Đúng vậy, không đến vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối đừng nói chuyện với nhau thông qua Liệp Thiên bảng, bởi vì đám người kia có khả năng bóp méo lời bọn họ, khiến hai bên trao đổi khác với ý nghĩ nguyên bản!
Bọn họ còn đang nghĩ ngợi, ngay sau đó, Tô Vũ bỗng nhiên mắng: “Ma tộc có ý tứ gì, 10 sợi thiên địa huyền quang đổi lấy tánh mạng Ma Đa Na? Ma Đa Na không đáng giá như vậy sao?”
“. . .”
Toàn trường an tĩnh.
Tình huống gì thế?
Cường giả Ma tộc phụ trách bàn bạc lên tiếng: “Tô Vũ, ngươi có ý gì?”
“Hả? 30 sợi?”
“. . .”
Ông nói gà bà nói vịt, ngay sau đó, cường giả Ma tộc chợt phẫn nộ quát: “Liệp Thiên các, các ngươi đang dở trò gì?”
“. . .”
Tổng bộ Liệp Thiên các, các vị trưởng lão mờ mịt, sau đó nhanh chóng ra lệnh: “Tình huống thế nào, tra nhanh!”
Mấy người đeo mặt nạ vội kiểm tra, ngay sau đó, có người đeo mặt nạ thấp giọng nói: “Trưởng lão, không có bất cứ vấn đề gì, chắc Tô Vũ sẽ không nhìn lầm cái gì đâu, đều là liên thông trực tiếp mà…”
Có trưởng lão bất lực nói: “Hắn cố ý! Cố ý quấy rối, cố ý khiến vạn tộc cảm thấy là chúng ta đang bóp méo dữ liệu.”
Lúc này, Tô Vũ lại lên tiếng: “Ồ, thử nghiệm xem tin nhắn có gửi thẳng hay không thôi, không sao đâu, ta nhận được hết, không có vấn đề gì!”
“. . .”
Trưởng lão Liệp Thiên các bất lực, ngay sau đó, lão lên tiếng: “Tô Vũ, đừng dùng tiểu xảo, ta lấy danh dự muôn đời của Liệp Thiên các ra bảo đảm, khi kết nối cuộc trò chuyện giữa các ngươi, tuyệt đối không ngăn chặn sửa đổi, nếu bóp méo lời nói, Liệp Thiên các lập tức huỷ diệt!”
Lão không chịu nổi gia hỏa này nữa!
Bệnh đa nghi quá nặng!
Mấu chốt là hắn làm như vậy thì về sau vạn tộc đều sẽ hoài nghi Liệp Thiên các nhúng tay vào cuộc trò chuyện giữa bọn họ.
Đương nhiên không phải là thời điểm mấu chốt thì rất ít người dùng Liệp Thiên các làm con đường truyền âm.
Nhưng rất ít không có nghĩa là không có, ví dụ như hiện tại, hoặc là ở trong tuyệt địa, hay những lúc truyền âm phù không dùng được, những lúc này Liệp Thiên bảng luôn là sự lựa chọn hàng đầu.
Chỉ có rất ít địa phương bị che chắn mới không thể liên hệ.
Tóm lại, ở chiến trường Chư Thiên, trừ Tinh Vũ phủ đệ và vài khu vực khác, còn lại thì đều có thể nhận được tin tức từ Liệp Thiên bảng.
Giá cả rất đắt!
Lần này bị Tô Vũ gây rối như thế, có lẽ trong tương lai, nghiệp vụ truyền tin của bọn họ sẽ phải chịu đả kích nặng nề.
Tô Vũ mỉm cười, không thèm để ý.
Danh dự muôn đời sao?
Danh dự đáng giá sao?
“Giao 200 sợi thiên địa huyền quang cho Ngưu phủ trưởng, nhận xong thì ta bàn tiếp!”
Giờ khắc này, Ngưu Bách Đạo cũng nói chuyện: “Tiểu tử, giữ nhiều đồ như vậy, ta sợ ta không về được nữa, nửa đường sẽ bị người chặn giết! Hay ta tìm vô địch bảo tồn giúp ngươi, nhưng nhờ vô địch giúp thì phải trả một cái giá nhất định, đúng không?”
“…”
Tô Vũ cạn lời, ngài thật giỏi, còn tìm vô địch tới hỗ trợ cơ à?
Tìm ai?
Đại Minh vương?
200 sợi thiên địa huyền quang, ngài làm như vậy thì lát nữa ta biết ăn nói thế nào.
Tô Vũ lười đáp lại, hắn nói thẳng: “Các tộc, ta lười nhiều lời, nói thẳng vào vấn đề nhé.
Các ngươi muốn ta ngừng giết chóc Tử Linh để thành trì mở ra đúng không? Được thôi!”
“Nhật Nguyệt cửu trọng tương đương 900 sợi thiên địa huyền quang, bát trọng 800… cứ thế suy ra, giá cả không đắt! Bán thi thể cũng chỉ có giá vậy thôi! Còn thiên tài thì tính theo xếp hạng đi, hạng nhất Thiên bảng là 1000 sợi, hạng 2 900… Sau hạng 10 thì không đáng giá, thống nhất giá 100, 100 sợi đổi một người là được!”
“Đáp ứng được thì tiến hành, không thì thôi, mặt khác không giao dịch riêng lẻ, các tộc đều đáp ứng thống nhất hết thì ta sẽ thả người.
Hoặc không thì các ngươi có thể thử đi qua kênh đào bảo vệ thành, đi ra ngoài được thì xem như các ngươi mạng lớn!”
“Các ngươi làm hại ta phải chuyển đổi thành Hoạt Tử nhân, thực lực không thể tăng lên, tử khí sắp công phá vào trái tim, sắp hoàn toàn hóa thành Tử Linh.
Muốn ta buông tha các ngươi thì chỉ có thể đáp ứng yêu cầu này, đừng nói nhiều!”
“Dù sao ta cũng sắp trở thành Tử Linh, bị Tử Linh quân chủ tự mình dẫn dắt nên không còn sống được bao lâu nữa!”
Chương 1554: Thoắt Cái Biến Thành Con Cưng Vạn Tộc
“Dù sao ta cũng sắp trở thành Tử Linh, bị Tử Linh quân chủ tự mình dẫn dắt nên không còn sống được bao lâu nữa!”
Câu nói cuối cùng của Tô Vũ làm người người chấn động.
Ngay sau đó, người Liệp Thiên các nhanh chóng lên tiếng: “Ngươi thật sự bị Tử Linh quân chủ hỗ trợ chuyển đổi?”
“Đúng vậy, là Tinh Nguyệt quân chủ!”
“. . .”
Toàn trường yên ắng!
Giờ khắc này, sắc mặt Ngưu Bách Đạo thay đổi.
Đâu chỉ ông, phàm là người nhìn thấy tin tức này thì đều lộ vẻ mặt phức tạp.
Rất nhiều người không hiểu, nhưng một vài cường giả Nhật Nguyệt đỉnh cấp và vô địch đều biết một ít tình huống, biến thành cư dân, thực lực Tử Linh phụ trách thay đổi sẽ là giới hạn của bản thân.
Tô Vũ là Lăng Vân nhưng lại bị vô địch thay đổi!
Điều này đại biểu cái gì?
Đại biểu là hắn có tiềm lực kinh người!
Chứng tỏ Tử Linh quân chủ coi trọng hắn, muốn nhanh chóng ăn mòn hắn để hắn sớm ngày biến thành Tử Linh.
Chết chắc rồi!
Khó trách gia hỏa Tô Vũ bất chấp tất cả.
Còn thật giả ra sao. . . có lẽ chuyện này là sự thật.
Tô Vũ không biết nhiều, hắn nói là bị Tử Linh quân chủ thay đổi, chuyện này có xác suất là thật rất lớn, nếu mà là nói láo, chưa chắc hắn đã biết nên nói láo như thế nào.
Lúc bấy giờ, tâm tình Ngưu Bách Đạo cực kì phức tạp, ông viết: “Tô Vũ, ngươi thật sự đã bị Tử Linh quân chủ thay đổi?”
“Đúng vậy.”
Không ai dùng mật ngữ, lúc trước hắn chỉ nói thế để làm khó Liệp Thiên các mà thôi.
Giờ phút này, tâm tình Ngưu Bách Đạo rất tệ.
Ông cho rằng Tô Vũ có hy vọng nghịch chuyển, bởi vì Tô Vũ là thiên tài, dù hắn bị Tử Linh Nhật Nguyệt thay đổi thì ông vẫn cảm thấy Tô Vũ có hy vọng hồi sinh.
Nhưng Nhật Nguyệt không giống vô địch!
Không nghĩ tới Tô Vũ lại bị Tử Linh vô địch thay đổi, như vậy thì thời gian từ giờ đến lúc hắn tử vong sẽ không còn bao lâu nữa.
Cửa thành.
Các vị thiên tài đều lộ vẻ mặt phức tạp.
Một mặt là chấn động bởi thiên phú của Tô Vũ, chỉ sợ hắn là người đầu tiên được vô địch quân chủ của Tử Linh giới coi trọng, phải biết rằng, đến thành chủ giỏi nhất cũng chỉ được Tử Linh Nhật Nguyệt đỉnh cấp phụ trách thay đổi.
Rất ít người được Tử Linh quân chủ phụ trách dẫn dắt.
Mà Tô Vũ… Hắn mới chỉ là Lăng Vân!
Trong khi các thành chủ đều đã là Nhật Nguyệt cửu trọng.
Về phương diện khác, không biết nên nói là tiếc hận hay là thả lỏng, bởi vì xem như Tô Vũ chết chắc rồi.
Hắn bị Tử Linh vô địch dẫn dắt thì cũng đồng nghĩa với việc không còn sống được bao lâu nữa!
Giờ phút này, không ai còn bận tâm về cái giá mà Tô Vũ nói ra lúc trước, bọn họ đã biết được một tin tức tuyệt mật, tin tức ấy chính là chuyện tốt đối với vạn tộc.
Đối với Nhân tộc, đối với Ngưu Bách Đạo mà nói, nó lại là một kích chí mạng!
Tô Vũ… không thể trở về được nữa!
Ngoài thành, Tần Hạo, Chu Quảng Thâm, Ngưu Bách Đạo. . . mấy người đều trầm mặc.
Tô Vũ bị Tử Linh vô địch tự mình chuyển đổi!
Dù là vô địch thì cũng không có biện pháp cứu vớt hắn.
Thở dài, tiếc hận, bất đắc dĩ, bi thương, phẫn nộ. . .
Đủ loại cảm xúc kích động, không biết nên nói cái gì mới tốt.
Ngay sau đó, Ngưu Bách Đạo thở dài, viết xuống: “Đừng thả người nữa.
Tô Vũ, giết được bao nhiêu thì cứ giết, tới nước này, dù có nhiều tài nguyên thì có tác dụng gì! Ta ủng hộ ngươi, ngươi nghĩ cách kéo bọn họ chôn cùng ngươi đi.
Không sợ vô địch các tộc khác đến, tộc ta cũng có vô địch! Dù ngươi chết thì ít ra cũng sẽ có kẻ chôn cùng ngươi!”
Thả cái gì mà thả.
Không thả!
Ông vốn nghĩ Tô Vũ chỉ bị thay đổi, vẫn còn cơ hội hồi sinh, nhưng hiện tại thì xong rồi.
Người không còn, đổi tài nguyên cho ai dùng?
Ngươi kéo người chôn cùng đi thôi.
Lời này vừa gửi đi, trong thành, đám thiên tài và cường giả đều biến sắc.
Tô Vũ cũng cạn lời.
Cái gì đó?
Giọng điệu lão Ngưu như kiểu chết rồi thì đổi tài nguyên để làm gì, bỏ hết, giết thêm vài tên cho đã… Này… Ta cảm thấy ta vẫn còn có thể cứu được mà.
Ta không cảm thấy mình sẽ chết!
Thật đấy!
Không muốn thả người thì ta đã không mạo hiểm tới đây rồi.
Dù sao cũng chẳng giết được bao nhiêu, nếu dùng cơ hội này để đổi lấy thật nhiều tài nguyên thì chẳng phải quá tốt sao?
Huống chi tuy ta bị Tử Linh vô địch thay đổi, nhưng tốc độ biến đổi cũng không nhanh bằng tốc độ nghịch chuyển của ta, sao phải sợ?
Giờ phút này, tâm tình cường giả các tộc đều vô cùng phức tạp.
Đúng vậy, Tô Vũ đã sắp chết, hắn không có nhiều thân nhân bằng hữu, đổi nhiều tài nguyên như vậy làm gì?
Có cường giả Thần tộc lên tiếng: “Ngưu Bách Đạo, đừng vội nói vậy! Tô Vũ, chưa chắc ngươi sẽ phải chết, tộc ta có ghi chép, trở thành cư dân rồi vẫn có biện pháp thoát khỏi tử khí ăn mòn.
Chỉ cần tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, ở đó không ra, cắt đứt nguồn cung tử khí thì sẽ có cơ hội rất lớn thoát khỏi tử khí ăn mòn!”
Ngưu Bách Đạo phẫn nộ: “Đừng nghe hắn nói lời vô nghĩa, sau khi vào Tinh Vũ phủ đệ một tháng thì phải ra ngoài, kẻ không ra sẽ vĩnh viễn táng thân trong đó.
Xưa nay chưa từng có ngoại lệ.
Trong một tháng rời xa cổ thành này có khả năng ngươi sẽ hoàn toàn chết mất dạng!”
Ngưu Bách Đạo vốn tới đây để làm cầu nối đàm phán, bất quá hiện tại ông lại chuyển đổi chú ý, luôn miệng khuyến khích Tô Vũ đừng nói chuyện, hãy giết người!
Cường giả vạn tộc phát điên!
Má nó!
Chính ngươi nói mình tới đây để khuyên nhủ Tô Vũ, hiện tại Tô Vũ có tâm muốn thương lượng, Ngưu Bách Đạo ngươi lại ra sức ngăn cản.
Ngươi có ý gì?
Cường giả vạn tộc vô cùng buồn bực!
Lúc bấy giờ, bọn họ còn phải an ủi Tô Vũ, ngươi vẫn còn hy vọng, đừng tuyệt vọng, nếu không, kẻ tuyệt vọng còn để ý tới tài nguyên nữa sao?
“Tô Vũ, nghĩ về phụ thân ngươi đi, ngươi mà chết thì phụ thân ngươi phải làm sao bây giờ? Để tài nguyên lại cho phụ thân ngươi, giúp ông ấy trở nên cường đại cũng là một loại ký thác mà!”
“Tô Vũ, ta biết ngươi trọng ân tình, lão sư và sư tổ của ngươi đều đang đợi ngươi trở về…”
“Tô Vũ, đổi lấy vô số Thiên Nguyên khí cũng được, ngâm mình trong Thiên Nguyên khí có thể trì hoãn tử khí ăn mòn!”
“Chết tử tế không bằng cố tồn tại, đây cũng là ngạn ngữ của Nhân tộc ngươi đúng không? Nếu tiếp tục phong thành, ngươi cũng không giết được bao nhiêu người trong đó.
Bởi vì trước sau gì vô địch vạn tộc cũng sẽ tới, vô địch của Nhân tộc ngươi tuy có thể quấy rối, nhưng sau đó thì sao? Ngươi cũng biết Nhân tộc không thể cử nhiều vô địch tới đây!”
“Cho dù vài người chết, nhưng đa số vẫn sẽ còn sống sót ra ngoài, lúc ấy ngươi sẽ chẳng được cái gì cả!”
“Tô Vũ, suy xét cho kĩ đi!”
“…”
Thần tộc, Ma tộc, Tiên tộc, Long tộc. . . tất cả cường giả đều đang cố sức khuyên nhủ an ủi Tô Vũ.
Ngươi sẽ không chết nhanh như vậy, ngươi vẫn còn hy vọng! Tin tưởng bọn ta đi mà.
Má nó, nhắc tới lại tức.
Tên khốn Ngưu Bách Đạo kia lại dám cho rằng Tô Vũ không còn hy vọng.
Ai nói hắn không có? Ngưu Bách Đạo, ngươi cút sang một bên cho bọn ta.
Bọn họ cảm thấy phải cho Tô Vũ một chút hy vọng, Tô Vũ vẫn có thể tự cứu vớt chính mình, khi một người không còn bất cứ hy vọng gì thì không phải sẽ điên cuồng bất chấp hết thảy sao?
Lúc này, ngay cả Liệp Thiên các cũng có người nói chuyện: “Ta đã tra tư liệu thượng cổ, quả thật có hy vọng thoát khỏi.
Chỉ cần vị Tinh Nguyệt quân chủ kia chết đi thì ngươi liền thoát.
Người bình thường bị chuyển đổi, dù Tử Linh có chết cũng sẽ có Tử Linh khác tiếp tục công việc dang dở.
Nhưng ngươi bị quân chủ chuyển đổi, đây đã là Tử Linh cấp cao nhất, giết quân chủ rồi thì ngươi có thể giải thoát!”
Nhìn xem, chúng ta đều đang nghĩ cách giúp ngươi, ngươi đừng từ bỏ đấy.
Chương 1555: Điều Kiện Của Tô Vũ
Lúc bấy giờ, Tô Vũ ngơ ngẩn tới sững người.
Đệt!
Ai không biết chắc sẽ tưởng các ngươi cùng phe với ta, còn lão Ngưu mới là kẻ xấu!
Tô Vũ câm nín, trầm mặc một hồi mới lên tiếng: “Ta không muốn chết, điều kiện ta đã nói rồi, các ngươi thấy sao?”
“…”
Toàn trường an tĩnh!
Lúc này bọn họ mới có thời gian ngẫm nghĩ lại điều kiện Tô Vũ đưa ra ban nãy.
Chẳng hạn như Ma tộc có hai vị Nhật Nguyệt hậu kỳ và một thiên tài.
Hai vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, một người là thất trọng, một người là bát trọng, vậy là 1500 sợi, Ma Đa Na trị giá 1000 sợi.
Tên của Tô Vũ đã biến mất trên Liệp Thiên bảng, cho nên hiện tại Ma Đa Na chính là đệ nhất Thiên bảng.
Như vậy, chỉ tính riêng Ma tộc là đã phải trả 2500 sợi thiên địa huyền quang!
Đùa cái gì thế?
Cái giá này quá cao!
Tộc khác có lẽ sẽ phải trả ít hơn, nhưng nhiều Nhật Nguyệt hậu kỳ như vậy, 16 vị, cộng thêm đám thiên tài, tính ra tổng cộng bọn họ phải đưa cho Tô Vũ hơn vạn sợi thiên địa huyền quang!
Nghe thôi cũng thấy điên rồi!
“Tô Vũ, thiên địa huyền quang không trợ giúp nhiều cho ngươi, không bằng đổi thành Thiên Nguyên khí đi.
Chúng ta có thể cung cấp Thiên Nguyên khí cho ngươi, giảm bớt tử khí xâm nhập.”
“Đừng, ta chỉ cần thiên địa huyền quang hoặc là bảo vật khác, lấy được rồi thì ta có thể tự đổi với Liệp Thiên các, chẳng lẽ Liệp Thiên các sẽ không giao dịch?”
Liệp Thiên các không đáp lời, nhưng ý tứ rất rõ ràng: đổi!
“Tô Vũ, dù bọn họ tự mình tìm cách rời đi thì cũng có thể sống sót hơn phân nửa, không mấy người thật sự gặp nguy hiểm.
Huống chi ngươi liên tục giết chóc Tử Linh, sớm hay muộn cũng sẽ bị phát hiện!”
“Tô Vũ, tổng cộng cho ngươi 300 sợi thiên địa huyền quang, ngươi đừng giết chóc nữa là được, 300 sợi cũng đủ để một vị tu giả phấn đấu cả đời.”
Chúng ta đang nói đến thiên địa huyền quang, không phải Nguyên Khí dịch, Tô Vũ ngươi có thể đừng điên cuồng nữa hay không?
Quá cao!
Cái giá này cũng khiến các tộc đau lòng.
Tương đương một lần bị lừa của Thần tộc!
Thôi, nghe chẳng khác gì xát muối vào lòng bọn họ, đến bây giờ Thần tộc còn đang tiếc phát điên kia kìa.
“Tô Vũ, đừng đồng ý, tiếp tục giết chóc Tử Linh đi, dù sao ngươi cũng sắp chết, dù bị phát hiện thì cũng phải giết nhiều Tử Linh vào, cho bọn họ chết hết đi!”
Ngưu Bách Đạo lại lên tiếng.
Tô Vũ bất lực, lão Ngưu ước gì mình chết đi đấy à, ngài đã hoàn toàn tuyệt vọng về ta rồi đúng không?!
Vạn tộc đều hy vọng mình đừng chết, chỉ có Ngưu Bách Đạo… Ngài đúng là không phải người!
Tô Vũ trầm tư, rồi nói: “Như vậy đi, gia hỏa trong thành vốn mang theo rất nhiều tài nguyên đến đây, gom đủ bảo vật tương đương 5000 sợi thiên địa huyền quang thì ta sẽ không giết chóc nữa.
Không để Ngưu phủ trưởng nhận tài nguyên, cũng để bảo đảm an toàn cho Ngưu phủ trưởng! Đây là yêu cầu cuối cùng, nếu không, những người này mà chết trong thành, có thể sẽ chẳng mang được cái gì ra.
Người sống hay chết, đáp ứng hay không, các ngươi tự quyết đi, ta chỉ nói đến đây thôi!”
“Sau hai ngày nữa, phái người đem đồ đến cửa phòng số 180, ta sẽ đi lấy.
Các ngươi có thể thử xem có giết chết được ta không.
Nhận đồ xong, ta sẽ không giết chóc nữa, nếu không. . .
Các ngươi tiếp tục ở lại chơi với ta đi!”
“. . .”
Dứt lời, phân thân Tô Vũ ném điểm bảng xuống, nhanh chóng biến mất.
Thần văn chợt lóe lên rồi tan biến.
Có Nhật Nguyệt muốn lao lên bắt nó lại, kết quả thần văn lại ẩn thân trốn chạy, đó là tiểu đệ chữ “m” mà Tô Vũ vẫn luôn ghét bỏ, nó rất thích hợp làm việc này.
Trong chớp mắt, thần văn đã hoàn toàn không còn tung tích.
Vài vị Nhật Nguyệt nhanh chóng vọt tới nhưng không còn ai ở đây nữa.
Bọn họ điên cuồng thầm mắng một tiếng!
Gia hỏa này chạy nhanh thật.
Vẫn chỉ xác định được phương vị đại khái là trong vòng 3, nhưng bọn họ không có nhiều thời giờ để đi tìm người!
5000 sợi!
Người trong thành có đủ không?
Có!
Vốn dĩ đây không phải là tài nguyên cá nhân của bọn họ, mà là của tộc giao cho để dành đem đi đấu giá thi thể cổ vô địch khi trước.
Đương nhiên, nếu đến thời điểm tử vong thì tài nguyên trong tộc cũng có thể từ bỏ!
Không có gì quan trọng hơn người còn sống!
Mất tài nguyên, bọn họ trở về tộc sẽ phải chịu trách phạt, nhưng ít nhất là còn sống.
Giờ phút này, dục vọng sống sót dâng cao, Nhật Nguyệt và thiên tài nhanh chóng hội tụ, dù không nói chuyện với nhau nhưng tâm tư đều không khác biệt.
Hai ngày sau, bọn họ nguyện ý giao tài nguyên, đổi lấy một con đường cầu sinh.
Còn vấn đề cường giả bên ngoài có đáp ứng hay không. . .
Liên quan gì đến ta!
Có một số người còn ước gì bọn họ sớm chết.
Dù là Thần Ma thì cũng không hòa thuận, đám người Ma Đa Na sao có thể không bị ai ghen ghét, không phải là không có đồng tộc muốn bọn họ chết!
Đám Nhật Nguyệt hậu kỳ ở Thần Ma giới cũng là bá chủ một phương, bọn họ mà chết, tự nhiên sẽ có kẻ mừng rỡ kế thừa tất cả của bọn họ.
“Đổi!”
Dù bọn họ không bàn với nhau, nhưng đều lộ ra biểu tình như nhau, tuyệt đối phải đổi.
5000 sợi thật sự là một con số rất lớn, nhưng mọi nhà gom góp lại thì không vấn đề gì.
Ngoài thành.
Ngưu Bách Đạo dậm chân tức giận: “Tiểu tử ngốc này! Ngươi… Ngươi không sống được bao lâu, còn đổi tài nguyên để làm gì, tiện nghi đám người kia.
Đúng là tiểu tử ngốc, nên kéo bọn họ cùng chết đi mới phải.”
Đám Tần Hạo nhìn ông, cảm thấy cạn lời.
Tô Vũ vẫn còn dục vọng sống sót, ngài lại không khách khí như vậy, chỉ ước gì hắn kéo đám gia hỏa kia cùng chết cho xong.
Ngưu Bách Đạo lộ vẻ bất đắc dĩ, truyền âm nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, không tỏ vẻ cường ngạnh một chút thì làm sao vạn tộc thỏa hiệp dễ dàng được, tiểu tử này… Nếu hắn đã nói như vậy thì chắc vẫn còn hy vọng, lão phu diễn một chút mà thôi.”
Ông tỏ thái độ cường ngạnh yêu cầu Tô Vũ kéo những người đó cùng đi chết, tỏ ra như Tô Vũ đã không còn hi vọng gì, cho nên những người kia sao có thể cam tâm để cường giả và thiên tài tộc mình chết theo một kẻ như Tô Vũ?
Như vậy đối phương mới có thể đáp ứng yêu cầu vô lý của hắn, có hiểu chưa?
5000 sợi thiên địa huyền quang… Ngưu Bách Đạo cũng thấy choáng váng.
Can đảm thật!
Đừng nhìn ông há mồm là hét mấy chục vạn, nói vớ vẩn mà thôi, nếu đòi nhiều như vậy thì có khi vô địch người ta sẽ tự tới thử xem, còn vô địch Nhân tộc. . . chưa chắc sẽ đến.
Hiện tại tình hình biên cảnh rất căng thẳng.
Vô địch Nhân tộc không dễ rời khỏi đó.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Audio] Băng Phách Hàn Quang Kiếm [Audio] Băng Phách Hàn Quang Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Bang-Phach-Han-Quang-Kiem-cua-tac-gia-Luong-Vu-Sinh-Giong-doc-Quang-Khai.jpg)
