[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 313 : Mời Ngài Gia Nhập Liệp Thiên Các (c1561-c1565)
❮ sautiếp ❯Chương 1561: Mời Ngài Gia Nhập Liệp Thiên Các
Huyền Cửu không biết suy nghĩ trong lòng Tô Vũ, thấy Tô Vũ nhìn mình thì y lại nói: “Còn một chuyện, trưởng lão trong Các mời đại nhân trở thành thành viên Liệp Thiên các, thay thế ta trở thành tân bộ trưởng phân bộ Tinh Hồng cổ thành.”
Tô Vũ cười nhạt: “Có lợi gì?”
“Có!”
Huyền Cửu thản nhiên đáp: “Ví dụ như ta, mỗi năm ta có thể nhận được lượng vật tư giá trị 3 vạn điểm công huân Nhân tộc từ Liệp Thiên các, cái gì cũng được! Ngoài ra Liệp Thiên các sẽ thưởng công trạng, chẳng hạn như phân bộ có công trạng tốt thì có thể lấy phần hoa hồng bằng 1/1000 tổng công trạng.
Trong một năm, ở tình huống bình thường thì công trạng của phân bộ thường là ngàn vạn điểm công huân trở lên, đó là ít nhất, cho nên sau một năm, ta đều nhận được vật tư giá trị gần 5 vạn điểm công huân.”
“Đây là trả bằng tài nguyên, ngoài ra chúng ta còn có thể học tập công pháp cường đại, đạt được một ít quyền hạn, biết một vài tin tức tuyệt mật, quan trọng nhất là được Liệp Thiên các bảo hộ.”
“Bảo hộ?”
Tô Vũ bật cười, “Bọn họ bảo hộ cái gì? Lúc các ngươi bị giết, ta chưa từng thấy thành viên Liệp Thiên các ra mặt bảo hộ các ngươi.”
Huyền Cửu lắc đầu, “Đại nhân hiểu lầm, kỳ thật Liệp Thiên các có bảo hộ chúng ta.
Nhưng. . . phải xét giá trị.
Nếu là thiên tài như đại nhân thì Liệp Thiên các sẽ cung cấp mức bảo hộ cấp cao nhất, như lần trước ở Dục Hải bình nguyên có một thành viên được vô địch bảo hộ, vô địch tự mình ra tay dẫn hắn rời đi.”
Tô Vũ nhớ tới chuyện này.
Hắn hơi nhướng mày, nói: “Liệp Thiên các phân chia bộ môn, chức vị, cấp bậc như thế nào?”
“Đại nhân tiếp xúc Liệp Thiên các không nhiều, không thì đã biết rồi.
Liệp Thiên các có Liệp Thiên tứ bộ, Đông Tây nhị các, Nam Bắc nhị lâu.
Liệp Thiên tứ bộ phụ trách thu thập tình báo, đối ngoại giao dịch, tứ bộ nhất thể, nhưng phân ra Thiên Địa Huyền Hoàng, đại biểu thực lực và địa vị cấp bậc bất đồng, tương tự Liệp Thiên tứ bảng.”
“Đông Tây nhị các phụ trách thăm dò bí ẩn thượng cổ, lẻn vào các giới, ngụy trang thân phận…”
“Nam Bắc nhị lâu phụ trách ám sát, cứu viện, bảo hộ khách hàng…”
Phân công rất rõ ràng, Nam Bắc nhị lâu là ám sát bộ, cũng cung cấp dịch vụ cứu viện và bảo hộ, xem như bộ phận bảo an cường đại.
Đông Tây nhị các phụ trách tìm hiểu tin tức tuyệt mật.
Tứ bộ hoạt động chủ yếu ở chiến trường Chư Thiên.
Tô Vũ đã hiểu được một ít.
“Dưới các chủ, lâu chủ, bộ trưởng tứ bộ thì còn có trưởng lão, Nhật Nguyệt hậu kỳ mới là trưởng lão.”
“Dưới trưởng lão còn phân đẳng cấp, nhất đẳng bạch diện, nhị đẳng hắc diện, tam đẳng thải diện, tứ đẳng bán diện.”
“Từ từ!”
Tô Vũ kinh ngạc: “Trừ mặt nạ trắng ra còn mặt nạ khác ư?”
Sao hắn chỉ toàn gặp kẻ đeo mặt nạ trắng?
Huyền Cửu trầm giọng nói: “Đại nhân không bình thường, đại nhân lên Thiên bảng quá nhanh, cho nên kẻ tiếp xúc với đại nhân đều là nhất đẳng bạch diện, kể cả ta cũng vậy, ta là bộ trưởng phân bộ cho nên cũng đeo mặt nạ màu trắng.”
Nói cách khác, ngay từ đầu Tô Vũ đã tiếp xúc với thượng tầng.
Thượng tầng Liệp Thiên các.
Hắn chưa từng gặp người đeo mặt nạ khác, bởi vì người đeo mặt nạ khác cấp bậc thấp, còn kẻ phụ trách giao tiếp với Tô Vũ đều là cường giả có địa vị cao.
Tô Vũ gật đầu, hắn đã hiểu đại khái cơ chế của đối phương rồi.
Hắn lại hỏi: “Sao ngươi không chạy? Ngươi mà muốn chạy trốn thì chỉ cần gỡ mặt nạ xuống, dù sao ta cũng đâu biết ngươi là người Liệp Thiên các.
Nếu ngươi giả làm cư dân thì ta cũng sẽ không phát điên mà giết toàn bộ cư dân.”
Huyền Cửu cúi đầu, “Ta là thành viên Liệp Thiên các, hơn nữa… phong thành cũng dẫn tới tử khí trong người ta thay đổi quá nhanh, ta sắp không chịu đựng nổi nữa, kết cục trốn đi cũng là chết, còn không bằng ra mặt mời đại nhân gia nhập Liệp Thiên các!”
“Ta cũng là người sắp chết, mời ta thì có tác dụng gì?”
Tô Vũ mỉm cười: “Không bằng chúng ta đánh nhau một hồi, thử xem có thể xử lý ta hay không, ta chết rồi, có lẽ Liệp Thiên các sẽ cứu ngươi.”
“Đại nhân nói đùa.”
Tô Vũ lắc đầu, “Không, ta không thích địch nhân giả vờ yếu đuối trước mặt ta, chịu chết không thú vị! Liệp Thiên các từng bán đứng ta, cho nên ta không tin Liệp Thiên các, cũng không muốn liên quan gì đến các ngươi.
Không bằng như vậy đi, để ta xem thực lực cường giả Liệp Thiên các ra sao, Sơn Hải thất trọng rất mạnh, nếu ngươi thắng ta, ta sẽ suy xét việc gia nhập, thế nào?”
Hắn muốn thử xem chiến lực của chính mình.
Vừa nói chuyện, Tô Vũ vừa thuận tay đóng chặt cửa phân bộ lại.
Không phải là lo lắng gia hỏa này sẽ bán đứng hắn, bại lộ vị trí của hắn cũng chẳng sao, cùng lắm thì ta bế quan ngay trong cổ ốc ở đây.
Hiện tại bán đứng hắn, kẻ có thể tới giết hắn chỉ có Hắc Ma.
Hắc Ma thì cứ chờ bên ngoài đi!
Huyền Cửu không động thủ, y nói: “Ta không giết được đại nhân, đại nhân rất mạnh.”
Tuy nói vậy, nhưng trong lòng y lại cảm thấy nếu chiến thật thì chưa chắc Tô Vũ có thể giết được y.
Y là Sơn Hải thất trọng!
Tô Vũ từng giết Nhật Nguyệt, nhưng Liệp Thiên các biết rõ hắn giết được Nhật Nguyệt là nhờ kích nổ thần văn của Diệp Bá Thiên, không phải bản lĩnh chân thật của hắn, Tô Vũ giết được Sơn Hải nhị tam trọng đã là không tồi.
Giỏi lắm thì hắn có thể giao chiến với Sơn Hải trung kỳ mà thôi.
Tô Vũ bật cười, “Không thử xem ư? Giết ta rồi thì bảo vật giá trị 6 – 7 ngàn sợi thiên địa huyền quang trong tay ta sẽ thuộc về ngươi, vô địch còn động tâm, hiện tại cửa đã đóng, chỉ có chúng ta trong phòng, giết ta, thần không biết quỷ không hay, thành trì bị phong tỏa, ngươi chỉ cần nói là không gặp được ta, vậy không phải xong rồi sao?”
Huyền Cửu hơi chấn động.
“Ta còn không nằm trên bảng, sinh tử không ai biết, không phải sao? Nếu chết thật, vậy cứ nói là ta bị tử khí ăn mòn đến chết, ai biết là ngươi làm?”
Tô Vũ tiếp tục dụ dỗ Huyền Cửu.
Huyền Cửu tỏ thái độ chấp nhận số phận, mặc cho hắn giết, Tô Vũ cảm thấy không thú vị, rất nhiều người đều đi săn thành viên Liệp Thiên các, Liệp Thiên các không phải thứ tốt, Nam Bắc nhị lâu nhận nhiệm vụ ám sát, còn bán đứng tình báo về Tô Vũ, đó đều là tội lỗi.
Vậy mà gặp được một gia hỏa tỏ ra nhận mệnh, mặc hắn giết. . .
Đây không phải tình huống Tô Vũ hy vọng nhìn thấy, làm vậy chẳng có ý nghĩa gì.
Lúc bấy giờ, nghe hắn nói ra những lời này, Huyền Cửu ngẩng đầu, ngữ khí hấp tấp: “Đại nhân đừng cố ý làm thế, ta sợ ta không nhịn được, dụ hoặc như vậy quá lớn!”
Bảo vật giá trị mấy ngàn sợi thiên địa huyền quang!
Sức dụ hoặc quá lớn!
Có lẽ giết Tô Vũ là có thể kéo dài mạng sống, kéo dài thời gian tử khí lan tràn, có thể giúp mình thăng cấp, cho mình cơ hội sống sót.
Một đống ý niệm dâng lên trong đầu Huyền Cửu.
Tô Vũ nhìn y, cảm thấy ngoài ý muốn.
Một người đã sắp chết mà còn nguyện trung thành với Liệp Thiên các như vậy, rốt cuộc Liệp Thiên các có ma lực gì có thể khiến người ta chịu chết?
Một tổ chức chỉ quan tâm lợi ích đáng giá để thành viên liều chết cống hiến sao?
“Liệp Thiên các để mặc ngươi bị ta giết, rốt cuộc bọn chúng đã cho ngươi chỗ tốt gì, dù chỗ tốt lớn thế nào thì chết rồi cũng thành vô dụng, chẳng lẽ là người nhà ngươi bị khống chế?”
“Không, ta không có người nhà!”
Huyền Cửu trầm giọng đáp: “Tất cả chuyện này đều là ta tự nguyện!”
“Tự nguyện?”
“Không sai!” Huyền Cửu hít sâu một hơi, “Tự nguyện, bởi vì Liệp Thiên các chính là nhà của chúng ta, ngươi cho rằng thành viên chúng ta phát triển như thế nào? Là thiên tài con cưng của chư thiên vạn giới sao? Không phải, chúng ta đều là một đám sinh linh bị vứt bỏ! Có người đến từ tiểu giới, hoặc là lưng đeo huyết hải thâm thù, hoặc là ăn xin ven đường, suýt bị lạnh chết đói chết, hoặc là cầu sinh ở chiến trường Chư Thiên, suýt nữa bị giết.”
“Chúng ta không có chỗ dựa, không có bối cảnh, đôi khi muốn ăn miếng cơm cũng khó, Liệp Thiên các đã cho chúng ta cơ hội, cho chúng ta sinh mệnh!”
“Chúng ta có thể báo thù, có thể chiêm ngưỡng một thế giới sinh động hơn, ngắm nhìn chư thiên vạn giới to lớn, bao la hùng vĩ, có thể sánh ngang với thiên chi kiêu tử, có thể kiến thức phong thái vô địch… Tất cả đều là nhờ Liệp Thiên các!”
Tô Vũ hiểu rõ, thì ra là thế!
Hóa ra đó là nguồn gốc của thành viên Liệp Thiên các.
Chương 1562: Ta Không Biết Đếm
Ngay sau đó, Huyền Cửu lại nói: “Tô đại nhân, ngươi sẽ không hối hận khi gia nhập Liệp Thiên các, có lẽ Liệp Thiên các có thể cứu ngươi!”
Lúc này, y gỡ mặt nạ xuống.
Lộ ra gương mặt tái nhợt!
Không phải Nhân tộc, cũng không phải chủng tộc Tô Vũ biết, trên mặt đối phương không có bất cứ dấu hiệu chủng tộc đặc thù nào, chỉ có đôi mắt hơi khác lạ, mang theo chút ánh lửa.
“Ta đến từ Hỏa Đồng tộc!”
Huyền Cửu nhìn về phía Tô Vũ, tay cầm mặt nạ, “Đại nhân chỉ cần đeo chiếc mặt nạ này vào, từ nay về sau ngài sẽ là Huyền Cửu của Liệp Thiên các! Đeo mặt nạ, dưới vô địch không thể tra xét bộ dạng, có thể liễm tức, có thể câu thông với Liệp Thiên các… Phối hợp với liễm tức biến hóa chi thuật của đại nhân thì chuẩn vô địch cũng không thể nhìn thấu đại nhân! Nếu có một ngày đại nhân trở thành trưởng lão, đeo mặt nạ trưởng lão vào rồi thì vô địch cũng không thể tra xét thân phận ngươi.”
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, “Cướp được không?”
“Không thể!”
“Người còn, mặt nạ còn, người chết, mặt nạ nát! Đương nhiên có thể chủ động đưa tặng đại nhân, Liệp Thiên các cũng sẽ lập hồ sơ, Liệp Thiên các sẽ biết thân phận đại nhân, nhưng những người khác thì không biết!”
Liệp Thiên các có rất nhiều đồ tốt!
Tô Vũ thầm nghĩ, hắn quả thật không nhìn thấu mặt nạ trắng này, kẻ hắn gặp lúc trước không phải kẻ hiện tại, nhưng bọn họ đều giống nhau, khó có thể phân biệt, trừ khi chính bọn họ tự báo danh.
Mà đây chỉ là mặt nạ trắng, vậy mặt nạ trưởng lão thì sao?
Khó trách Liệp Thiên các thần bí như vậy!
Có lẽ trong hiện thực đám người kia đều có thân phận khác, nhưng đeo mặt nạ lên rồi thì không ai biết bọn họ là ai, ngay cả vô địch cũng không nhìn thấu bộ dạng và thân phận bọn họ, thực đáng sợ.
Không chừng trong đó còn có cường giả Nhân tộc.
Ngày hôm nay Tô Vũ đã có thêm hiểu biết về Liệp Thiên các.
Thần bí, cường đại, mấu chốt là còn có Liệp Thiên bảng, thứ này mới đáng gờm.
Huyền Cửu nhìn về phía Tô Vũ, ánh mắt lộ vẻ giãy giụa.
Kỳ thật y đã động tâm!
Y muốn giết Tô Vũ!
Muốn tranh một đường sinh cơ cho chính mình.
Nhưng nghĩ tới Liệp Thiên các, cuối cùng y thở dài một tiếng, mở miệng: “Đại nhân… Là người tốt!”
“Hả?”
Tô Vũ sửng sốt, ngây ngẩn cả người.
Hắn bị phát thẻ người tốt ư?
Đùa à?
Vậy mà ta lại được phát thẻ người tốt?
Ta giết bao nhiêu người, bao nhiêu cường giả vì ta mà chết, hiện tại có thể coi ta như đại ma đầu, vậy mà có người nói ta là người tốt, còn là người Liệp Thiên các!
Huyền Cửu mỉm cười, tử khí trên người bắt đầu tràn lan, thở dài, “Đại nhân thấy ta bó tay chịu trói, lại không muốn giết ta, có lẽ… Đây là sự kiêu ngạo của thiên tài.
Bản tính đại nhân vẫn là người thiện lương.
Ta hy vọng đại nhân nhận lấy cái mặt nạ này, nhận danh hào Huyền Cửu, mong rằng sau này Liệp Thiên các có thể giúp đại nhân loại trừ tử khí.”
Dứt lời, tử khí liền ăn mòn toàn thân y, y không hề áp chế, không hề chống cự, để mặc tử khí cắn nuốt chính mình, y thở dài, nói: “Tô đại nhân, đây là kết cục bị tử khí ăn mòn, Liệp Thiên các rất có thành ý, thành tâm mời đại nhân gia nhập, trở thành một thành viên trong chúng ta, đại nhân… Không phải ngài cũng bị Nhân tộc ghét bỏ sao? Nếu thế thì tại sao không gia nhập Liệp Thiên các?”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Xin lỗi, như nhau cả thôi, Liệp Thiên các cũng không nơi tốt lành gì, nói những lời như thế với ta chẳng có ý nghĩa gì hết.”
“Cũng đúng!”
Huyền Cửu đã hoàn toàn bị tử khí cắn nuốt, Tô Vũ không nhúng tay, Huyền Cửu lại thở dốc nói: “Ta vẫn hy vọng đại nhân giữ lấy điểm bảng, đây cũng là nhiệm vụ cuối cùng của ta, mạng ta do Liệp Thiên các cứu về, có thể chết trong khi chấp hành nhiệm vụ, ta không hối hận.
Ta chỉ cầu mong đại nhân có thể giúp ta một lần, hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của ta.”
“Điều ta có thể làm vì đại nhân đó là triển lãm kết cục bị tử khí ăn mòn hoàn toàn. . .”
Oanh!
Một tiếng nổ vang lên, ngay sau đó, Tô Vũ nghe thấy thanh âm biển ý chí vỡ vụn.
Huyền Cửu đã chết!
Tô Vũ không hiểu sự kiên trì của y, mà vốn dĩ Huyền Cửu đã sắp chết, hắn chỉ cảm thấy không hiểu là vì sao đối phương nhất quyết cầu hắn giữ điểm bảng, có ích lợi gì sao?
Giờ phút này, cổ ốc xuất hiện một ít biến hóa.
Toàn thân Huyền Cửu bị tử khí cắn nuốt!
Trong cổ phòng, tử khí tràn lan, tử khí cường đại không ngừng chui vào trong cơ thể Huyền Cửu, thân thể Huyền Cửu dần dần biến thành màu đen, quần áo bị ăn mòn rồi hoàn toàn biến mất, trong chớp mắt, Huyền Cửu đã trở thành một khối thi thể tử khí nồng đậm.
Sau một lúc lâu, diện mạo Huyền Cửu đã bị ăn mòn đến không còn phân rõ.
Qua một lúc nữa, Huyền Cửu bỗng nhiên đứng lên.
Giờ khắc này, y đã biến thành Tử Linh!
Tô Vũ kinh ngạc nhìn cảnh tượng ấy.
Đột nhiên, Huyền Cửu đi về phía cửa, đẩy cửa ra, y đi ra ngoài, ngoài cửa đã có một đầu Tử Linh Sơn Hải đỉnh phong đờ đẫn chờ sẵn.
Nó nhìn Huyền Cửu, ngay sau đó nó dẫn dắt Huyền Cửu rời khỏi đây.
Đó là Tử Linh tiếp dẫn y!
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, hắn mở rộng cửa ra, không quan tâm mặt nạ và điểm bảng, hắn nhanh chóng đuổi theo.
Tử Linh xuất hiện kỳ quặc, biến mất cũng kỳ quặc, thường xuyên đột nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất.
Tô Vũ biết Tử Linh Nhật Nguyệt cảnh trở lên đều đi ra từ phủ thành chủ.
Hình như Tử Linh thượng cổ và Tử Linh hiện tại là hai hệ thống bất đồng.
Tô Vũ nhanh chóng đuổi theo, ánh mắt khẽ động, Huyền Cửu và Tử Linh Sơn Hải kia đã hoàn toàn biến mất, không phải bọn họ đi đến nơi nào khác mà là biến mất xuống dưới đất.
Dưới đất?
Tô Vũ thầm nghĩ, không thể độn địa ở cổ thành, chẳng lẽ kỳ thật Tử Linh đều ở dưới mặt đất?
Cho nên bọn chúng mới có thể xuất hiện bất cứ lúc nào?
Huyền Cửu xuống dưới mặt đất, không vào phủ thành chủ, vậy chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ Huyền Cửu không tới Tử Linh giới, chỉ ở trong cổ thành?
Hiện tại cư dân chết đi đều chỉ có thể hoạt động bên dưới cổ thành?
Một đống nghi hoặc hiện lên trong đầu Tô Vũ.
Giờ phút này, bỗng nhiên một đạo quang ảnh lập lòe, ngay sau đó, trong biển ý chí của Tô Vũ có thêm một Cục lông nhỏ, Tô Vũ cạn lời, truyền âm hỏi nó: “Sao ngươi tìm được ta?”
“Đã thối còn có mùi thơm, vậy đó chính là ngươi!”
Cục lông nhỏ mau miệng đáp.
Tuy rằng Tô Vũ đang ngụy trang thành Tử Linh nhưng vẫn không thể giấu được tiểu gia hỏa này, bởi vì nó không căn cứ bộ dạng hay khí tức để tìm Tô Vũ, mà là cảm giác, một loại cảm giác về mùi hương!
Dù hiện tại Tô Vũ đã rất thối, nhưng xen kẽ trong đó vẫn có mùi thơm.
Tô Vũ câm nín!
Mũi chó cũng không thính bằng ngươi!
“Đồ đâu?”
Tô Vũ vừa dứt lời, Cục lông nhỏ liền nhả ra một cái nhẫn trữ vật, sau đó nó giải thích: “Bọn họ cắt xén của ngươi đó.
Đám xấu xa, không đưa đủ bảo vật ngươi yêu cầu.
Đáng tiếc mặc dù ta rất tức giận nhưng ta đánh không lại bọn họ, bọn họ giao đồ xong liền chạy rồi.”
Tô Vũ trợn trắng mắt, ngươi cảm thấy ta tin thật à?
Hắn mở nhẫn trữ vật ra xem, trong này có 1200 sợi thiên địa huyền quang, không thiếu; 800 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, không thiếu.
Khi Bạch Nhất hô to số lượng, hắn cũng nghe rõ ràng.
Long Huyết cổ thụ cũng ở đây; 200 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt cũng đủ, thế nhưng Ma Thần quả mà Bạch Nhất nói… Chỉ có 4 quả!
Tổng cộng phải 5 quả mới đúng.
Hơn nữa giá cả không rẻ, rất quý giá, 5 trái trị giá 300 sợi thiên địa huyền quang, 60 sợi một quả, nói cách khác, giết 6 Nhật Nguyệt sơ kì rồi lấy tinh huyết ra mới đổi được một quả!
Dù Tô Vũ không biết nó có ích lợi gì thì cũng biết nó là chí bảo.
Bất quá hiện tại lại thiếu một quả!
“Thiếu một quả rồi.”
“Ta không biết đếm, bị lừa thảm quá!”
Cục lông nhỏ tỏ vẻ ảo não, tức giận cáo trạng: “Bọn họ bắt nạt ta là kẻ không biết đếm!”
Tô Vũ im lặng, ngươi không biết đếm?
Ngươi lừa quỷ à?
Khi ngươi đếm thần văn thì tốt lắm mà, ta có 25 thần văn, bị ngươi nhớ thương nhắc đi nhắc lại vô số lần, ngươi cho rằng ta không biết ư?
Hắn lười nói gì, thôi, ăn thì ăn đi.
Tính ra thì hiện tại Tô Vũ đang sở hữu số lượng tài nguyên nhiều tới dọa người.
1380 sợi thiên địa huyền quang, 1100 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, 50 Ngũ Hành linh quả, 4 Ma Thần quả, một gốc Long Huyết cổ thụ, cộng thêm 470 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt, cùng với Thiên Huyết quả… ngoài ra còn 9 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt bát trọng!
Đa số vô địch. . .
Không, toàn bộ vô địch Nhân tộc đều không thể có được lượng tài sản như này, biết sao được, thời gian tích lũy quá ngắn!
470 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt nhất trọng, trong đó 270 giọt là tiền thế chấp bán đấu giá lúc trước, trong đó có cả phần của Nhân tộc, Chu gia và Tần gia đều chi trả.
Thế nhưng Tô Vũ chỉ trả bọn họ con tin, không trả tinh huyết.
Không tính không biết, vừa tính xong, Tô Vũ mới phát hiện mình thật có tiền!
Hắn còn có 7 quyển ý chí chi văn của vô địch!
Cùng với không ít tinh huyết Sơn Hải, Lăng Vân chuẩn bị dùng để lấy ra Thiên Nguyên khí.
Chương 1563: Huyền Cửu Thứ 1982
“Đi tới phân bộ Liệp Thiên các nhìn xem.”
Tô Vũ nhanh chóng trở về phân bộ Liệp Thiên các, giờ phút này, ở đây chỉ còn ba thứ.
Một phần điểm bảng, một quyển sách họa ghi chép và một cái mặt nạ màu trắng.
Huyền Cửu đã chết, bị cổ ốc cải tạo thành Tử Linh, bị Tử Linh khác tiếp dẫn đi rồi, đây là lần đầu tiên Tô Vũ trực tiếp nhìn thấy một người bị biến thành Tử Linh, trong lòng có không ít tâm tư và ý tưởng.
Cầm mặt nạ lên, Tô Vũ lâm vào trầm tư.
Hồi lâu sau, Tô Vũ dứt khoát đeo mặt nạ lên mặt.
Có lẽ… hắn có thể dùng nó để làm vài việc.
Bất quá trong đầu Tô Vũ bỗng hiện lên suy nghĩ, mặt nạ này có sạch sẽ không?
Huyền Cửu có nhổ nước miếng không?
Ta có nên khử trùng nó không?
Đây là mặt nạ người khác từng dùng, người ta lại vừa mới chết mà ta đã đeo lên, có phải không thích hợp lắm không?
Một đống suy nghĩ lung tung hiện lên trong đầu hắn.
Đeo mặt nạ của Huyền Cửu lên, Tô Vũ suy nghĩ rất nhiều thứ, một lát sau, hắn đã thể nghiệm được vài công năng đặc biệt.
Hắn đeo mặt nạ nhìn về phía một Tử Linh bên ngoài.
“Tử Linh: Đằng Không.”
Tô Vũ nao nao, trước mắt hắn hiện ra một hàng chữ, hắn sửng sốt một chút, mặt nạ này. . .
Còn có công năng phán đoán thực lực ư?
Nghĩa là gì?
Một phương thức vận dụng khác của ngọc cảm ứng?
Nhưng phạm vi không lớn như ngọc cảm ứng, nhìn trực tiếp mới xuất hiện công năng này, Tô Vũ nhanh chóng gỡ mặt nạ xuống, trong lòng cảm thấy có chút khác thường, đây xem như vũ khí đặc thù sao?
Hắn cũng là Địa Binh sư, Tô Vũ cẩn thận thể nghiệm một hồi, trong lòng lại cảm thấy kinh hãi lần nữa, đây là Địa binh?
Đại gia quá!
Mặt nạ trắng là Địa binh à?
Hắn nhanh chóng mang Cục lông nhỏ ra khỏi biển ý chí, nhìn thẳng vào mắt nó, bất quá lúc này thông tin hắn nhận được lại không rõ ràng.
“Chủng tộc không rõ, thực lực không rõ.”
Không biết Cục lông nhỏ?
Không biết chủng tộc?
Tô Vũ nghi hoặc, là mặt nạ của Huyền Cửu không có ghi chép lại thông tin hay là ngay cả Liệp Thiên các cũng không biết gì về chủng tộc này?
Không thể nào!
Có thể là cấp bậc mặt nạ của Huyền Cửu còn thấp, tin tức ghi lại không đủ nhiều, chắc chắn Liệp Thiên các phải có người biết chủng tộc của Cục lông nhỏ chứ?
Hắn nhìn Cục lông nhỏ, Cục lông nhỏ cũng tò mò nhìn hắn.
Ngươi làm gì đấy?
Đeo cái mặt nạ trắng này vào thì tưởng rằng có thể lừa được ta sao?
Không có khả năng!
Dù ngươi thối đến mức nào thì ta vẫn có thể ngửi được mùi thơm thoang thoảng trong đó.
“Không phải thành viên Liệp Thiên các đều có quyển sách dung để viết viết vẽ vẽ à?”
Tô Vũ thầm nghĩ, thứ hắn từng nhìn thấy không phải điểm bảng mà là một quyển sách, hắn không thấy nó ở đây, không biết là không có hay là đã bị huỷ đi rồi.
Đại khái công năng của quyển sách không khác gì điểm bảng, có thể một thứ là dùng để đối nội, một thứ là để đối ngoại.
Tô Vũ nhanh chóng cầm lấy điểm bảng, mặt nạ đột nhiên phát ra ánh sáng trắng chiếu tới điểm bảng, một lát sau, điểm bảng biến hóa, biến thành quyển sách Tô Vũ từng nhìn thấy.
Tô Vũ sửng sốt, vậy cũng được ư?
Giờ phút này, điểm bảng trong tay hắn đã xảy ra biến hóa, trên giao diện hiển thị hai chữ —— Huyền Cửu!
Cùng một thời gian.
Liệp Thiên các.
Tổng bộ, đại điện.
Trưởng lão vô diện đã ít đi rất nhiều, chỉ còn lại vài vị, một vị trưởng lão vô diện hơi chấn động, lấy ra một phần sách họa, nhanh chóng nhìn xuống.
“Huyền Cửu chết rồi!”
Một lát sau, tên Huyền Cửu lại sáng lên: “Huyền Cửu thứ 1982, tên họ thật: Tô Vũ, Nhân tộc, Lăng Vân cảnh, xuất thân Đại Hạ phủ. . .”
Trưởng lão đổi sắc, Huyền Cửu đã chết!
Chuyện này không có gì kỳ quái, vốn dĩ Huyền Cửu không sống được bao lâu nữa.
Điều làm lão cảm thấy ngoài ý muốn chính là Tô Vũ thật sự tiếp nhận mặt nạ của Huyền Cửu.
Lão cho rằng Tô Vũ sẽ không nhận!
Cùng lúc đó.
Tô Vũ hồ nghi, hắn gỡ mặt nạ xuống, cẩn thận xem xét, ngay sau đó lại đeo lên, ý chí lực hơi rung động, hắn đưa vào một ý niệm —— Ngươi ở đâu?
Đại điện Liệp Thiên các.
Vị trưởng lão kia kinh ngạc, Tô Vũ phát hiện công năng đặc thù của mặt nạ nhanh như vậy ư?
Quả nhiên, thiên tài chính là thiên tài!
Thứ này không có hướng dẫn sử dụng rõ ràng, trong tình huống có được ngoài ý muốn thì phải tự nghiên cứu, đương nhiên cái gọi là ngoài ý muốn này cũng là do Liệp Thiên các chủ động giao ra, nếu không thứ này có thể tự hủy.
“Ta ở Liệp Thiên các!”
Vị trưởng lão này nhanh chóng đáp lại, lão ngẫm nghĩ một lúc rồi lại nói: “Yên tâm, mặt nạ này chỉ có trưởng lão bộ môn trực thuộc mới có thể xem xét vị trí, 10 người đứng đầu Huyền bộ do ta chưởng quản, trừ ta ra, không có bất cứ kẻ nào có thể xem xét vị trí của ngươi, kể cả Liệp Thiên đồ cũng thế, cũng không có bất luận kẻ nào có thể thông qua nó mà tra được vị trí của ngươi!”
“…”
Tô Vũ dại ra, ta chỉ cảm thấy kì kì nên thử một chút, dù sao ta cũng là Địa Binh sư, có thể nhìn ra vài thứ.
Không ngờ thật sự có người đáp lại.
Trưởng lão Liệp Thiên các!
Trưởng lão trực thuộc Huyền bộ!
“Huyền bộ trưởng lão? Ngươi tên là gì, biết ta là ai không?”
Huyền bộ trưởng lão suy xét mãi, cuối cùng vẫn đáp: “Nhân tộc Tô Vũ!”
Má!
Tô Vũ thầm mắng, trúng bẫy rồi!
Quả nhiên, Liệp Thiên các này chính là cái hố to!
Thôi, hắn cũng biết không có khả năng đối phương không biết thân phận mình.
“Ngươi có thể xem xét vị trí của ta sao?”
“Có thể, hiện giờ ngươi đang đeo mặt nạ, vậy là Huyền Cửu! Đương nhiên ngươi có thể vứt bỏ nó, khi vứt bỏ thì có thể tiêu hủy mặt nạ.
Nhưng hiện tại ngươi đã lựa chọn gia nhập Liệp Thiên các, vậy hai ta là đồng nghiệp, Liệp Thiên các sẽ không bán vị trí tin tức của ngươi! Những việc khác đều hành xử theo lẽ thường, sẽ không ảnh hưởng đến ngươi chút nào.”
Tô Vũ nhanh chóng hỏi lại: “Vì sao muốn kéo ta gia nhập Liệp Thiên các?”
“Không phải muốn ngươi gia nhập, mà là rất nhiều thiên tài đều có thân phận tại Liệp Thiên các, đương nhiên ngươi không biết bọn họ là ai, ngay cả ta cũng không biết, ta chỉ biết thân phận 10 người chữ Huyền đứng đầu.”
Trưởng lão Liệp Thiên các nhanh chóng giải thích thêm: “Liệp Thiên các vẫn luôn mời thiên tài gia nhập.”
Tô Vũ không để ý, hắn lại hỏi: “Xưng hô với ngươi thế nào?”
“Trưởng lão các bộ Liệp Thiên các đều có xưng hô cố định, ngươi có thể gọi ta là Huyền Giáp trưởng lão, sau ta là Huyền Ất, Huyền Bính… Thiên can địa chi, không phải chỉ mình Nhân tộc mà các tộc đều thông dụng với cách tính đó. 10 thiên can, 12 địa chi, mỗi bộ có nhiều nhất 22 vị trưởng lão.
Trên thực tế chưa từng có đủ.”
Tô Vũ đã hiểu!
Một bộ 22 vị, 4 bộ chính là 88 vị, hơn nữa Nam Bắc nhị lâu, Đông Tây nhị các, nếu đầy đủ thì thật đáng sợ!
Phải biết rằng trưởng lão đều là Nhật Nguyệt hậu kỳ!
Nhân tộc có bao nhiêu Nhật Nguyệt hậu kỳ?
Tô Vũ không rõ, nhưng ở Đại Minh phủ, hắn chỉ biết Chu Thiên Đạo, Ngưu Bách Đạo, Ám Ảnh, cùng với Thiên Đạo quân tướng chủ, Thiết Kỵ vệ tướng chủ, nếu tính cả Diệp Hồng Nhạn thì là 6 vị.
Còn Đại Hạ phủ, Tô Vũ chỉ biết Hạ Long Võ, Hạ Hầu Gia, Hồ tổng quản cũng có thể, hình như Triệu tướng quân không phải, cái này khó mà nói, và cả tướng chủ Trấn Ma quân có vẻ cũng không phải Nhật Nguyệt hậu kỳ, hắn không chắc chắn, ngoài ra chính là hai tọa kỵ trong học phủ.
Chắc chắn là Nhật Nguyệt hậu kỳ hình như chỉ có bốn vị này, còn Vạn Thiên Thánh thì quỷ mới biết có phải hay không.
Đương nhiên, có khả năng Đại Hạ phủ không chỉ có vài vị Nhật Nguyệt hậu kỳ như vậy, Long Võ vệ có Ám vệ, Tô Vũ từng gặp vài người, bọn họ đều rất mạnh, có khả năng có Nhật Nguyệt hậu kỳ, coi như tương đương với Đại Minh phủ.
Đại Hạ phủ và Đại Minh phủ có thể coi là cường đại, dù các đại phủ khác cũng có năm sáu vị thì đại khái Nhân Cảnh chỉ có chừng 200 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ.
Có lẽ là nhiều hơn một chút, tỉ như cường giả từ thời đại khai phủ, nhưng phần lớn hiện tại đều sắp chết, có người bế quan nhiều năm hoặc đã ngã xuống từ lâu.
Số lượng trưởng lão dưới trướng Liệp Thiên các có lẽ hơn trăm người!
Như vậy đã rất đáng sợ!
Một tộc khác với thế lực một phương.
Nhân tộc là siêu cấp đại tộc, nhân tài vô số, tuyển kẻ ưu tú trong những kẻ ưu tú, còn Liệp Thiên các thì như lời Huyền Cửu nói, bọn họ chỉ thu nạp những gia hỏa khổ đại cừu thâm, nói thật thì phần lớn những người như vậy đều là kẻ vô dụng, rất ít thiên tài, vậy mà cũng có nhiều Nhật Nguyệt hậu kỳ như thế sao?
Không có thiên phú thì dù có nhiều tài nguyên hơn nữa cũng khó mà bồi đắp nên cường giả được.
Không nói đâu xa, cha hắn – Tô Long chính là ví dụ điển hình.
Thiên phú không tốt thì dù bồi dưỡng thế nào cũng vậy, đến được Sơn Hải đã là không tồi, còn là loại Sơn Hải nhỏ yếu, có thể kéo lên đến Nhật Nguyệt được ư?
Chương 1564: Lợi Ích Khi Gia Nhập Liệp Thiên Các
Trong đầu tràn đầy suy nghĩ, Tô Vũ nhanh chóng đáp lại: “Huyền Giáp trưởng lão là trưởng lão mạnh nhất của Huyền bộ đúng không?”
“Không nhất định!”
Huyền Giáp trả lời: “Ngươi là Huyền Cửu, ngươi yếu hơn Huyền Bát Huyền Thất à? Không thể chỉ đánh giá theo danh hào, có vài danh hào là được kế thừa, không phải là người ban đầu! Nếu trưởng lão ban đầu sống đến bây giờ thì khác, có lẽ năm xưa đã từng xếp danh hiệu dựa theo thực lực, nhưng hiện tại thì chưa chắc!”
Tô Vũ đã hiểu!
“Hiện tại ta mang mặt nạ, vậy tính là gia nhập Liệp Thiên các rồi sao?”
“Đúng vậy, dù ngươi gỡ mặt nạ xuống cũng vậy, trừ phi ngươi phá nát mặt nạ.
Sau này Liệp Thiên các sẽ chế tạo mặt nạ Huyền Cửu một lần nữa, chờ đợi vị Huyền Cửu tiếp theo xuất hiện!”
“Huyền bộ tổng cộng có bao nhiêu người?”
“Không biết!”
“. . .”
Tô Vũ cảm thấy hắn đang bị lừa gạt, kẻ kia đang nói hươu nói vượn!
Huyền Giáp lại nói: “Ta chỉ phụ trách 10 người các ngươi, cũng chỉ biết thân phận các ngươi, còn những người khác không thuộc quyền ta, ta không biết cụ thể có bao nhiêu người, nhưng nhân số mỗi bộ không quá nhiều, số lượng nhất đẳng bạch diện hẳn là không nhiều lắm, nhị đẳng hắc diện cũng vậy, số lượng tam đẳng thải diện và tứ đẳng bán diện có lẽ nhiều hơn một ít.”
Dứt lời, lão lại nói: “Ngươi đã thành Huyền Cửu, vậy hiện tại ngươi có thể nắm giữ thân phận và vị trí của 10 vị hắc diện, có thể xem xét thông qua Liệp Thiên đồ trong tay ngươi.”
Tô Vũ không vội tìm hiểu, hắn lại hỏi: “Thân phận của Bạch Nhất là gì? Sao y không bị phân theo Thiên Địa Huyền Hoàng?”
“Bạch Nhất… Tứ bộ độc lập, trên trưởng lão tứ bộ còn có bốn vị bộ trưởng, bốn vị bộ trưởng quản lý một vài người, dưới trướng bộ trưởng Thiên bộ là danh hào chữ Bạch, trực thuộc Địa bộ là danh hào chữ Hắc, trực thuộc Huyền bộ là danh hào chữ Thải, trực thuộc Huyền bộ là…”
“Chữ Bán?”
Tô Vũ chen vào, giao lưu thế này đơn giản hơn viết chữ, không phải viết từng chữ, mà là dùng ý chí lực biểu đạt ý tứ, đưa vào mặt nạ, giao lưu tiện lợi hơn.
Cho nên, có thể xen vào khi người khác chưa nói xong.
Hiện tại hắn đã hiểu, tứ bộ Thiên Địa Huyền Hoàng đều do trưởng lão chưởng quản, Bạch Nhất thì do bộ trưởng trực tiếp chưởng quản, vậy Huyền bộ hẳn là chữ Bán?
Huyền Giáp cạn lời, nhanh chóng nói: “Không phải, là danh hào chữ Hôi, tứ đẳng bán diện kỳ thật là mặt nạ màu tro, nhưng mặt nạ chỉ che một nửa khuôn mặt.”
Tô Vũ lại hỏi: “Tứ bộ có gì khác nhau? Huyền bộ không bằng Thiên bộ sao?”
Nếu dựa theo cấp bậc, dựa theo thực lực, Huyền Cửu cũng là Sơn Hải thất trọng, không đến mức chỉ ở Huyền bộ chứ?
“Không phải, tuy tứ bộ có chênh lệch thực lực, nhưng chênh lệch không lớn, đúng là Thiên bộ mạnh hơn một chút, nhưng chủ yếu vẫn là chức năng bất đồng.”
Huyền Giáp giải thích rất nhiều, nếu Tô Vũ là Sơn Hải bình thường thì lão sẽ không quan tâm, nhưng hắn là Tô Vũ, cho nên vị đệ nhất trưởng lão Huyền bộ này vẫn kiên trì giao lưu với hắn.
“Bên ngoài gọi chung tứ bộ là Liệp Thiên tứ bảng bộ, Thiên bộ phụ trách thu thập khí tức và tình báo của thiên tài, yêu cầu thực lực mạnh mẽ để du tẩu trong chiến trường Chư Thiên.
Địa bộ phụ trách vận chuyển vật tư, ví dụ như những giao dịch của ngươi và chúng ta lúc trước đều do người Địa bộ vận chuyển.
Huyền bộ chủ yếu phụ trách địa điểm đóng quân, ví dụ như cựu Huyền Cửu, phụ trách tọa trấn Tinh Hồng cổ thành, cũng rất nguy hiểm.
Hoàng bộ phụ trách tọa trấn Liệp Thiên tổng bộ, phụ trách câu thông giao lưu, tính an toàn cao hơn một ít, thực lực cũng yếu hơn.”
Tô Vũ đã hiểu!
Trong Liệp Thiên các phân công rất minh xác.
Lần đầu tiên Tô Vũ gặp được người Liệp Thiên các là khi bọn họ đang thu thập khí tức, lúc đó khí tức của Tô Vũ cũng bị bọn họ thu thập.
Đó là người Thiên bộ!
Lần thứ hai là khi hắn mua đồ trong Thiên Diệt cổ thành, có người gõ cửa tới đưa, đó là người Địa bộ.
Người Huyền bộ thì tọa trấn phân bộ.
Giao lưu với hắn lại là người Hoàng bộ.
Ngoài ra, Nam Bắc nhị lâu là bảo an kiêm chức sát thủ, Đông Tây nhị các là điều tra viên, không điều tra ở chiến trường Chư Thiên mà là lẻn vào các đại giới tiểu giới để dò la tin tức.
Giờ thì hắn hiểu hết rồi.
Huyền Giáp lại nói: “Đương nhiên, nếu nhân thủ không đủ thì cũng có thể làm thêm công tác khác, ví dụ như ngươi, hiện giờ nhiệm vụ chính là tọa trấn Tinh Hồng cổ thành, nhưng nếu cổ thành bị phong bế, cần vận chuyển vật tư hoặc có người thuê ngươi bảo hộ đánh chết đối thủ thì ngươi phải kiêm chức thêm.”
Tô Vũ đã hiểu!
Như Huyền Cửu bình thường là chưởng quầy, tới thời khắc mấu chốt cũng có thể làm nhân viên chuyển phát nhanh, cũng có thể phụ trách mảng làm tay sai.
“Ta gia nhập Liệp Thiên các thì được gì?”
“Thứ nhất, không ai mua được vị trí của ngươi!”
“Thứ hai, mua sắm nội bộ một vài thứ bên ngoài không mua được, trưởng lão giảm nửa giá, bạch diện giảm 40%, hắc diện giảm 30%, thải diện giảm 20%, bán diện giảm 10%!”
Tô Vũ khẽ động lòng, giảm 40%, má, rẻ thế!
Không tồi!
“Thứ ba, cống hiến đủ nhiều thì Liệp Thiên các có thể bảo hộ ngươi, tới thời khắc mấu chốt vô địch cũng sẽ ra tay vì ngươi!”
“Thứ tư, mỗi năm đều có lương, ngươi làm bao nhiêu nghiệp vụ, trích hoa hồng 1/1000, nếu là vụ mua bán lớn thì một lần giao dịch hơn 1000 sợi thiên địa huyền quang, vậy sẽ được thưởng vài sợi thiên địa huyền quang.”
Cái này lại quá ít!
Hoa hồng 1/1000!
“Hắc diện dưới trướng ngươi lập công, ngươi cũng được khen thưởng, hắc diện còn chưởng quản thải diện, công trạng của bọn họ cũng tương đối nhiều.”
Tô Vũ gật đầu, vậy thì tạm được.
Nhưng hình như hắn chỉ quản lý 10 vị hắc diện.
“Hắc diện quản lý thải diện, ta có thể xem tư liệu thải diện không?”
“Không thể, dựa theo quy tắc và quy củ Liệp Thiên các thì chỉ có thượng cấp trực thuộc mới biết thân phận của một người, nếu không, một khi Liệp Thiên các xuất hiện nhiễu loạn, rất dễ dẫn tới kết cục Liệp Thiên các bị nhổ tận gốc!”
Quy tắc rất nghiêm!
Tô Vũ gật đầu, kỳ thật quy củ khá tốt, nghĩa là hiện giờ chỉ mình vị Huyền Giáp trưởng lão này biết thân phận của hắn.
“Vậy vô địch thì sao? Vô địch cũng không thể biết toàn bộ ư?”
“Đúng vậy, vô địch cũng không thể, dù là bộ trưởng thì cũng chỉ nắm giữ tin tức của trưởng lão bộ mình!”
“Chưa chắc lập trường của bộ trưởng là trung lập, ví dụ, nếu bộ trưởng Huyền bộ là vô địch chủng tộc Thần Ma, vậy ngươi sẽ gặp nguy hiểm, cho nên Liệp Thiên các sẽ không để người cầm quyền biết tất cả tin tức, để tránh bị một lưới bắt hết!”
Tô Vũ lại gật đầu, không tồi, nhưng cũng rất phiền toái, một khi trưởng lão trực thuộc đã chết thì. . .
Hắn còn đang nghĩ ngợi, Huyền Giáp lại nói: “Đừng lo về việc khi ta chết, ngươi sẽ mất đi liên hệ với Liệp Thiên các.
Khi ta chết, mặt nạ sẽ bị phá hủy, lúc đó Liệp Thiên bảng sẽ tự động sinh ra một phần Huyền Giáp mặt nạ mới, người tiếp nhận chức vụ có thể tự động nhận lấy tất cả thông tin về các ngươi, thành lập liên hệ lần nữa, nếu không có người tiếp nhận chức vụ, vậy đó là cơ hội của các ngươi. . .”
“Cơ hội?”
“Đúng vậy, trong tình huống bình thường thì một khi trưởng lão chết, chỉ có Nhật Nguyệt hậu kỳ mới tiếp nhận được chức vụ, nhưng nếu không có Nhật Nguyệt hậu kỳ nào tiếp nhận chức vụ, vậy sẽ chọn lựa 1 người trong 10 người dưới trướng trưởng lão, kế thừa chức vị ấy, kể cả không có thực lực Nhật Nguyệt thất trọng thì vẫn có thể kế thừa!”
Thì ra là thế!
“Trở thành trưởng lão rồi thì được gì? Bằng cách nào?”
“Được gì ư? Đến lúc đó ngươi sẽ biết.
Cách thì rất nhiều.
Thứ nhất, ngươi phải tích lũy đủ cống hiến, đây là cơ sở.
Thứ hai, đủ thực lực.
Thứ ba, được thượng cấp trực thuộc đề cử, tới tổng bộ tham gia khảo hạch, thành công thì có thể thăng cấp trưởng lão.”
“Hiện tại ta không thể tới tổng bộ sao?”
Huyền Giáp chửi thầm, đương nhiên là ngươi không thể tới, vừa nghe là đã biết ngươi không có ý tốt!
“Không sai, trừ bỏ Hoàng bộ phụ trách giao lưu tình báo, các bộ khác chỉ có trưởng lão mới có thể đến tổng bộ.”
“Trong tổng bộ có vô địch không?”
“. . .”
Chương 1565: Mục Đích Của Liệp Thiên Các
“Trong tổng bộ có vô địch không?”
“. . .”
Huyền Giáp thật sự hết chỗ nói rồi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?
“Có!”
“Ồ.”
Tô Vũ không hỏi nữa, thôi, có vô địch thì ta không thèm đến.
Mời ta đến ta cũng không đi.
Quá nguy hiểm!
Huyền Giáp nói chuyện với hắn cũng thấy đau đầu, lão nói: “Ngoài ra ngươi đã thành Huyền Cửu, vậy phải gánh vác trách nhiệm của y! Nếu không, sau 3 lần ngươi không hoàn thành khảo hạch, mặt nạ sẽ tự động bị hủy.”
Còn có chuyện như vậy?
Tô Vũ tò mò hỏi: “Khảo hạch thế nào, bao lâu khảo hạch một lần?”
“Ba năm khảo hạch một lần, dù sao đều là cường giả, bế quan ba năm là chuyện thường, nhưng chín năm liên tiếp không hoàn thành khảo hạch thì không được!”
Tô Vũ gật đầu, quy định khá là nhân tính hóa.
“Khảo hạch cái gì?”
“Huyền bộ thì chủ yếu là công trạng.
Ngươi quản lý phân bộ, vậy phải bán bảo vật, bán tình báo, đạt tới tiêu chuẩn khảo hạch nhất định là có thể hoàn thành!”
Tô Vũ lại hỏi: “Bao nhiêu điểm công huân?”
“Chiến trường Chư Thiên không tính theo điểm công huân, kỳ thật không có tiêu chuẩn thống nhất, nhưng Liệp Thiên các có, Liệp Thiên các tính một giọt tinh huyết Sơn Hải nhất trọng tương đương một Liệp Thiên điểm, chỉ là loại yếu nhất thôi, tính ra thì đại khái tương đương 1000 điểm cống hiến của Nhân tộc ngươi.”
Tô Vũ gật đầu, không khác lắm.
Tinh huyết Sơn Hải nhất trọng yếu nhất ở Nhân tộc cũng có giá đại khái như vậy.
Mua nhiều còn được giảm giá.
“Bạch diện, ba năm khảo hạch công trạng là 1000 điểm Liệp Thiên.”
Tô Vũ tính thử, đó chính là 100 vạn điểm công huân.
Kỳ thật không nhiều!
Tinh huyết Nhật Nguyệt nhất trọng yếu nhất, giá trị đại khái 1 vạn điểm công huân, cũng chính là 10 điểm Liệp Thiên điểm, nói cách khác, ba năm hoàn thành giao dịch 100 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt là được.
Một năm chỉ tầm 30 giọt!
À mà đổi ra thì không ít.
Huyền Giáp lại bổ sung: “Nếu ngươi hoàn thành giao dịch 1 vạn điểm Liệp Thiên điểm trong một lần, tương lai 30 năm tiếp theo sẽ không khảo hạch ngươi nữa, cái này có thể tích lũy, cũng là để ngươi có thời gian bế quan, tránh xuất hiện tình huống bỏ lỡ cơ hội bế quan.”
Khá tốt.
Như vậy hắn chỉ cần làm một vụ mua bán lớn, trong nhiều năm tới không cần lo về khảo hạch nữa.
Cơ mà vì sao ta phải suy xét chuyện này?
Ta đâu muốn gia nhập Liệp Thiên các!
Tô Vũ thầm mắng, Liệp Thiên các là một cái hố, hố rất to, bẫy nuốt rất nhiều đồ của ta, còn bán tình báo của ta!
Tô Vũ nói thẳng: “Ta thành Huyền Cửu rồi thì ta có thể đánh chết người Liệp Thiên các không?”
“. . .”
Ngươi thật dứt khoát!
Vậy mà cũng dám hỏi ra miệng?
Huyền Giáp cũng cạn lời, nhanh chóng đáp: “Hai bên đều đeo mặt nạ thì không thể, nếu một phương không đeo mặt nạ, hoặc chưa đeo. . .
Vậy tùy các ngươi!”
“Nếu đều đeo, chúng ta chém giết lẫn nhau, Liệp Thiên các sẽ trừng phạt sao?”
“Sẽ!”
Huyền Giáp đáp: “Nếu ngươi đeo mặt nạ, đối phương cũng đeo, ngươi đánh chết đối phương, ta và thượng cấp của đối phương đều sẽ cảm ứng được, ta sẽ biết ngươi giết ai, đối phương sẽ biết ai giết cấp dưới của hắn.
Đến lúc đó, ngươi sẽ bị trừng phạt.”
“Phạt thế nào?”
“Nam Bắc nhị lâu sẽ phái người giết ngươi, hiểu chưa?”
“Hiểu rồi, nếu ta giết người của Nam Bắc nhị lâu thì sao?”
“Sẽ có người cường đại hơn đi giết ngươi!”
“Nếu lại bị ta giết nữa thì sao?”
Ngươi là kẻ cuồng sát à?
Sao chỉ biết giết giết giết thế?
Mọe nhà ngươi!
Huyền Giáp tức muốn hộc máu, lão đau đầu nói: “Nếu ngươi có thể giết lâu chủ Nam Bắc nhị lâu, Liệp Thiên các sẽ không trả thù ngươi, mặc kệ ngươi, được chưa?”
“Hiểu rồi, cuối cùng vẫn là thực lực quyết định!”
Tô Vũ gật đầu, ta sẽ xử lý hết các ngươi, khi đó các ngươi tự nhiên sẽ không đuổi giết ta nữa.
Nói cách khác, trước đó, khi giết người Liệp Thiên các thì tốt nhất đừng mang mặt nạ.
Huyền Giáp đã cung cấp phương pháp và thủ đoạn cho hắn, cùng với thủ đoạn tránh bị Liệp Thiên các đuổi giết, có vẻ vị trưởng lão này cũng không phải người tốt, vậy mà xúi giục mình cởi mặt nạ giết người Liệp Thiên các!
Huyền Giáp đương nhiên không biết tâm tư hắn, không thì chắc chắn đã hộc máu thật.
Lão xúi giục Tô Vũ giết người Liệp Thiên các khi nào?
Oan uổng quá a!
Tô Vũ nghĩ tới điều gì đó, hắn lại hỏi: “Huyền Giáp trưởng lão, ngươi là tộc nào?”
“Không thể nói!”
“Có phải Thần Ma hay không?”
“Không phải!”
Huyền Giáp biết tâm tư hắn, lão trấn an: “Huyền Cửu được ta sai khiến nên mới tiếp xúc với ngươi, ta không phải là Thần Ma, không thì đã không cho Huyền Cửu làm vậy, bởi vì Thần Ma muốn giết ngươi, nếu chỉ trông cậy vào một lần định vị thì vô dụng, ngươi có thể phá mặt nạ bất cứ lúc nào.”
“Khó nói lắm!”
Tô Vũ không nói nhiều, một lần định vị là đủ rồi, nếu chuẩn bị đầy đủ thì một lần là đủ giết chết ta, chẳng lẽ còn muốn có lần thứ hai sao?
Đối với Liệp Thiên các, hắn vẫn bảo trì thái độ hoài nghi.
“Mục đích của Liệp Thiên các là cái gì, chẳng lẽ là vì kiếm tiền?”
“Không, mục tiêu của Liệp Thiên các là kích phát tiềm lực thiên tài, để thiên tài trở nên càng yêu nghiệt, cường giả trở nên càng cường đại, xúc tiến sự phồn vinh của vạn giới.”
“Hiểu rồi, chính là đổ dầu vào lửa, khiến thiên tài tranh đua với nhau, khiến cường giả chém giết lẫn nhau, giết một thiên tài, khiến một thiên tài khác cường đại hơn, là một kẻ xúc tiến chiến tranh ưu tú!”
“. . .”
Huyền Giáp không biết nói gì hơn, nói quá chuẩn, quả nhiên Tô Vũ rất thông minh, trong nháy mắt đã lĩnh ngộ được chân lý của Liệp Thiên các.
Huyền Giáp cảm thấy mình không còn gì để dạy nữa.
Ngươi xem đi, không phải ngươi đã học xong rồi sao?
Hơn nữa đây là Tô Vũ tự mình thể hội, vừa nghe đã hiểu, lúc trước ở Thiên Diệt cổ thành cũng vậy, đám người kia có tác dụng thúc đẩy, kể cả việc bán hành tung của hắn, bán tư liệu đám người Đạo Thành, đều là để khiến thiên tài hiểu biết lẫn nhau, chém giết thảm thiết hơn!
Không ngừng bán các loại tin tức, các loại bảo vật, các loại phục vụ.
Không có chiến tranh, không có cảnh chém giết, Liệp Thiên các kiếm tiền thế nào?
Lần này cũng thế, nhờ có Tô Vũ nên đối phương đạt được rất nhiều cơ hội bán tình báo, đạt được vô số chỗ tốt!
Nghĩ vậy, Tô Vũ nhanh chóng hỏi: “Lần này xem như Liệp Thiên các kiếm lời rất nhiều thông qua ta, vậy có thể xem như công trạng của ta đúng không, chia phần cho ta thế nào?”
“. . .”
Huyền Giáp câm nín, lão muốn ra ngoài đánh chó, không, là đánh chết gia hỏa Tô Vũ kia.
Lão xoa xoa trán, hồi lâu sau mới đáp: “Lúc đó ngươi còn chưa phải là người Liệp Thiên các, ngoài ra công trạng lần này đã có người nhận, xem như công trạng của Bạch Nhất, bởi vì y luôn truyền lại tin tức, tình báo trong thành, hoa hồng đều là của y!”
“Bạch Nhất!”
Tô Vũ nhớ kỹ rồi, Bạch Nhất nợ hắn không ít tiền, bởi vì đống hoa hồng đó đều là của hắn.
“Có phải 1/1000 quá ít hay không?”
Hoa hồng quá ít, Tô Vũ cảm thấy thiếu động lực.
“Không ít, ngoài ra còn có tình báo độc quyền mà chỉ mình ngươi có thể giao dịch, ví dụ như lúc này, nếu tin tức trong cổ thành chỉ có một mình ngươi biết, truyền lại cho Liệp Thiên các, vậy ngươi có thể ra giá với Liệp Thiên các, còn Bạch Nhất thì lần này không phải chỉ có mình y biết được!”
Tô Vũ đã hiểu, rất nhiều người biết tin tức lần này, đám Ma Đa Na đều có điểm bảng, cho nên Bạch Nhất không có tư cách ra giá.
“Huyền Giáp trưởng lão thật sự sẽ không bán đứng ta chứ?”
“Sẽ không!”
Huyền Giáp khẳng định: “Nếu ta định vị ngươi thì ngươi sẽ cảm ứng được, đây cũng là đãi ngộ của bạch diện, ta định vị ngươi, mặt nạ của ngươi sẽ sáng lên.
Bình thường thì mặt nạ chỉ sáng lên khi ta thật sự có việc tìm ngươi hoặc là ngươi mất tích, đây mới là mục đích bổn Các định vị thành viên, chứ không phải để bẫy giết người của mình!”
“Thật ư?”
“Thật!”
“Vậy trưởng lão định vị cho ta xem!”
“. . .”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Van-Toc-Chi-Kiep-Truyen-Audio.jpg)
![P1: Thần Lan Kỳ Vực [Vô Song Châu] P1: Thần Lan Kỳ Vực [Vô Song Châu]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/10/P1-Than-Lan-Ky-Vuc-Vo-Song-Chau-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Khủng Bố Sống Lại [Dịch] Khủng Bố Sống Lại](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Khung-Bo-Song-Lai-Audio-Truyen.jpg)


