[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 300 : Muốn Sống Hay Muốn Chết? (c1496-c1500)
❮ sautiếp ❯Chương 1496: Muốn Sống Hay Muốn Chết?
Qua đại khái hai giờ.
Tô Vũ mở mắt, yết hầu khàn khàn, nhìn về phía cục đất nọ, cười khẽ, “Ngươi không thể giết được ta!”
Phù Thổ Linh hiện khuôn mặt lên trên cục đất, thở dài một tiếng, “Ngươi không phải chỉ có ngũ hành thần văn, ngươi còn biết một môn công pháp đặc thù, có lẽ có lực lượng đồng nguyên với bọn ta, đúng không?”
Gã chấp nhận mình đã thua cuộc!
Tô Vũ không phải dùng ngũ hành thần văn để hóa giải mà là dùng một loại công pháp đặc thù để hóa giải!
Nương theo việc Tô Vũ không ngừng vận chuyển, Phù Thổ Linh kỳ thật đã nhìn ra chút gì đó, có lẽ. . .
Đây là thứ liên quan tới ngũ hành thần quyết.
Gã không nói gì thêm, tuy Tô Vũ thụ thương không nhẹ, thế nhưng đều không phải là vết thương trí mạng, có thể chậm rãi dưỡng lại.
Gã thấy hết sức phiền toái!
Mặc dù trong lòng nghĩ như thế, nhưng ngoài mặt Phù Thổ Linh không muốn cúi đầu trước Tô Vũ, gã vội mở miệng nói: “Ngươi không giết ta được! Hai vô địch thần phù khí hậu dung hợp sẽ tạo thành lớp chắn phòng ngự mạnh nhất thiên hạ, trừ phi vô địch tới thì mới có thể phá vỡ phòng ngự để giết ta. . .
Tô Vũ, ta mà chết, vô địch của Ngũ Hành tộc nhất định sẽ ra tay giết ngươi, ngươi giết ta không lấy được cái gì, còn sẽ khiến cho toàn bộ Ngũ Hành tộc trả thù, ta là hy vọng của Ngũ Hành tộc, ngươi hẳn đã nhận ra rồi.”
Nói đến đây, gã thực sự nhịn không được, đoạn hỏi: “Vì sao ngươi cứ muốn giết ta?”
Mẹ nó, chúng ta có thâm cừu đại hận gì à?
Vì giết mình mà cái tên này đã mạo hiểm rất lớn, còn cố ý truy sát đến cổ thành, đây cũng quá mang thù rồi đi!
Tô Vũ suy nghĩ một chút, thanh âm khàn khàn đáp: “Không phải nhất định muốn giết ngươi, mà là do ngươi có thể làm bại lộ thân phận của ta!”
“. . .”
Đệch!
Cút mẹ mi đi!
Phù Thổ Linh sắp hỏng mất, ngươi nghiêm túc à?
Nếu lo lắng cái này. . . mẹ nó, oan cho ta quá!
Ngươi đừng có đùa!
“Không phải là vì ngấp nghé ngũ hành chi tâm của ta?”
“Đó là cái gì?”
Phù Thổ Linh sụp đổ, ngươi không biết ngũ hành chi tâm, thế mà ngươi vẫn tới giết ta?
“Vậy là do ngươi ghen ghét thiên phú của ta?”
“Ha ha!” Tô Vũ như thể đang nghe chuyện cười.
“Hoặc là nói, ngươi ngấp nghé anh tư hơn người của ta?”
Tô Vũ không thèm để ý tới gã nữa, đồ thần kinh!
Ta ngấp nghé ngươi?
Ta ghen ghét ngươi?
Cho xin đi, ta thật sự chỉ là vì không muốn bại lộ thân phận nên mới tìm giết ngươi thôi.
Giờ phút này, bên trong biển ý chí, hai cỗ lực lượng còn đang bùng nổ, bất quá đã bị Tô Vũ tiêu trừ hơn phân nửa, cỗ thi thể Nhật Nguyệt bát trọng kia đã bị phá hư không ít, thế nhưng Tô Vũ cũng không mấy bận tâm, thương thế như vậy ngược lại rất tốt, che giấu được dấu vết khác, chẳng hạn như Khai Thiên đao của Hạ Long Võ, sau này hắn lại dùng tử khí để ăn mòn thêm một thoáng, như thế mới càng chân thực.
Lần này lực lượng thân thể tăng lên không nhiều, bởi vì hai viên thần phù kia không có sinh mệnh lực mạnh như nhánh gỗ trước đó, còn may Tô Vũ vẫn có thu hoạch, biển ý chí đã bị cưỡng ép mở rộng ra một chút, lớn hơn khi trước.
Bao gồm cả 32 Thần khiếu lấy từ công pháp Tiên tộc, hiện tại đã mở ra 16 cái, ý chí lực của hắn mạnh hơn nhiều so với khi chỉ mở 180 Thần khiếu.
Vả lại nó còn mang theo một cỗ lực lượng sắc bén và hỏa diễm chi lực.
Đương nhiên, Tô Vũ phải nghĩ cách làm hao mòn lực lượng này đi, miễn cho bị lão tổ Ngũ Hành tộc phát hiện rồi định vị truy sát.
Biển ý chí lấy được chỗ tốt rất lớn, chỉ là nó cũng có chút thụ thương, cần thời gian để tĩnh dưỡng.
Thân thể Tô Vũ thì không có thu hoạch gì nhiều, có điều cũng đã hoàn thành đủ 30 lần rèn đúc.
Thân thể 30 đúc. . .
Tính ra thì lực lượng thân thể đã chính thức vượt qua 3 vạn khiếu, bất quá vẫn chưa thể đi đến mức độ mà Tô Vũ mong muốn, 4 viên thần phù phát động, hai cái đã bị Phù Thổ Linh lấy ra làm phòng ngự, hai cái còn lại chỉ tăng lên một đúc cho hắn.
Đương nhiên, chữa trị tốt cho biển ý chí xong thì ý chí lực của hắn sẽ phóng đại.
Mà trước đó nếu nói biển ý chí của Tô Vũ chỉ có thể so với Lăng Vân đỉnh phong thì lần này được mở rộng, hẳn thật sự có thể so với Sơn Hải cảnh.
Đại khái không khác lắm khi Triệu Lập chưa tấn cấp.
Mà Triệu Lập thì phải hao tốn rất nhiều năm mới làm được.
Tô Vũ yên lặng hấp thu lực lượng cuối cùng, một lát sau, hắn đứng dậy, một quyền đánh vào trên cục đất, không hề có tí động tĩnh gì.
Tô Vũ cũng không ngạc nhiên, chỉ là tò mò hỏi: “Phù Thổ Linh, ngươi đem chính mình vây chết, vô địch lại không vào được cổ thành, như vậy không phải ngươi đang tự sát à?”
Phù Thổ Linh không đáp lời.
Ngươi quản ta làm gì?
Ta vui lòng đó!
Mẹ nó, nếu không phải do ngươi bức bách thì làm sao ta lại phải đưa ra hạ sách này?
Phù Thổ Linh hỏi ngược lại: “Thứ thôn phệ ý chí lực của ta là vật gì? Thần văn hay là yêu thú?”
Thứ đó quá kỳ quái!
Ban nãy gã cảm nhận được thứ này tạo ra uy hiếp ghê gớm nên mới không thể không cấp tốc phát động thần phù, nếu trễ thêm chốc lát, gã lo ngay cả năng lực khởi động thần phù cũng bị mất!
Hiện tại tốt xấu gì cũng đã phong ấn được bản thân.
Tối thiểu là Tô Vũ không đánh tan được tầng phòng ngự này!
Tô Vũ không để ý đến gã, hắn lại thử công kích một lượt, ngũ hành thần văn hiển hiện, lửa đốt, đao chém. . . nhưng đều không có cách nào đánh vỡ.
Hắn lại thử dùng 180 Thần khiếu để hấp thu hai cỗ lực lượng.
Kết quả sau khi Phù Thổ Linh dung hợp, hắn thật sự không hấp thu được.
Phù Thổ Linh bình tĩnh giải thích: “Biết ngươi có khả năng hấp thu năng lượng cho nên ta cố ý dùng lực lượng khí hậu hợp lại phong cấm chính mình, từ đó, lực lượng biến dị, ngươi sẽ không làm gì được ta!”
Tô Vũ bật cười, “Miệng ngươi cứng lắm! Đều thành dạng này mà còn lớn lối như thế!”
Dứt lời, hắn lại bổ sung: “Thật ra trên đại thể ta đã nhìn ra một điểm, lực phong ấn này chính ngươi cũng không có cách phá vỡ, bất quá thời gian kéo dài không lâu, đại khái mấy tháng sẽ tự động tán đi. . .”
Phù Thổ Linh không nói gì, bởi vì Tô Vũ đoán đúng rồi.
Một tháng sau, gã có thể đi ra ngoài.
Mà trong vòng một tháng, tất nhiên sẽ có cường giả Ngũ Hành tộc tới cứu nó, dù vô địch không đến thì cũng sẽ có Nhật Nguyệt.
Tô Vũ cười lạnh, “Ngươi mơ rất đẹp! Thừa dịp cường giả Ngũ Hành tộc các ngươi chưa tới cứu, ta sẽ đưa ngươi đến tuyệt địa trước!”
“Tuyệt địa?”
Phù Thổ Linh thản nhiên nói: “Ngươi không thể đem ta ra khỏi thành, mang ra ngoài thì vô địch Ngũ Hành tộc sẽ chạy đến ngay, không ra khỏi thành. . .
Ngươi có thể đưa ta đi đâu?”
“Đưa ngươi đi đâu ư?” Tô Vũ cười đáp: “Đưa ngươi tới phủ thành chủ! Trong phủ thành chủ, Hắc Ám Ma Long hết sức bá đạo, ta dùng ngươi nện lão, ngươi nói xem lão có đánh chết ngươi không?”
Cục đất nện người quả là lựa chọn rất tốt!
Phù Thổ Linh lạnh nhạt đáp: “Ngươi không dám cũng sẽ không làm thế.
Tô Vũ, ngươi một mực tìm ta đến tận bây giờ chính là vì sợ ta bại lộ thân phận của ngươi, nhưng nếu ta ra ngoài, phong ấn này có thể phong ấn thân thể ta nhưng phong ấn không được thanh âm của ta, rất nhanh, toàn bộ mọi người trong thành đều sẽ biết ngươi là Tô Vũ!”
“Dù là Hắc Ám Ma Long cũng không có bản lĩnh trong nháy mắt giết ta hay phá vỡ phong ấn lập tức, nói chung là sẽ đủ thời gian để ta kêu cho toàn thành đều biết!”
Tô Vũ gật đầu, đúng là có thể làm vậy.
Cái tên này vẫn còn có chút khó dây dưa.
Hiện tại không đánh chết được, mang đi không được, phiền toái chẳng hề nhỏ.
Bất quá, hắn có thể nhốt nó vào một gian phòng trong vòng sâu.
Đã đóng cửa, người của Ngũ Hành tộc cũng không vào được, dĩ nhiên, phải cẩn thận có người dùng cổ thành lệnh mở ra.
Lòng Tô Vũ khẽ động, “Phù Thổ Linh, muốn chết hay là muốn sống?”
“Ngươi không giết được ta!”
Phù Thổ Linh cảnh giác, Tô Vũ cười nói: “Ngươi chắc chắn chứ? Ta còn có một viên thần văn của Ngũ Đại, ngươi chắc chắn ta không giết được ngươi?”
“. . .”
Được rồi, gã không quá chắc chắn.
Phù Thổ Linh bất đắc dĩ, kỳ thật gã cảm thấy Tô Vũ không còn thần văn, nhưng ai có thể cam đoan?
Yên lặng một hồi, gã bèn hỏi: “Ngươi muốn làm cái gì?”
Chương 1497: Vạn Sự Sẵn Sàng
“Không muốn làm gì cả, ngươi cứ thành thật bế quan một quãng thời gian là được!”
Tô Vũ cười tủm tỉm nói: “Ngươi là người có đại khí vận, rất khó giết, ta đã cảm nhận được! Giết ngươi có thể sẽ trêu chọc toàn bộ Ngũ Hành tộc, ta cũng hiểu.
Ngũ Hành tộc hẳn là sẽ cử người tới cứu ngươi. . . thế nhưng ngươi bị giam tại cổ ốc, đối phương vào không được, cho nên ngươi chỉ có thể tự cứu mình.”
“Chờ lực lượng phong ấn tiêu tán, ngươi có thể mở cửa rời đi, ta đã kiểm tra rồi, ngay cả tử khí đều khó mà thẩm thấu phong cấm này, đúng không?”
Phù Thổ Linh phiền muộn, thật sự chỉ là như thế thôi sao?
Tô Vũ rốt cuộc đang làm gì?
Tô Vũ lười nói nhiều lời, “Ta muốn dời ngươi đến cổ ốc vòng trong, ngươi đi ra, ta sẽ khóa lại truyền âm bốn phía, ngươi cũng đừng hòng hô người tới, vô dụng thôi Phù Thổ Linh, muốn mạng sống vậy thì thành thật một chút, thế nào?”
Phù Thổ Linh rất nhanh lại nói: “Tô Vũ, ngươi và ta nước giếng không phạm nước sông, vẫn luôn là ngươi gây phiền toái cho ta. . .
Nếu ngươi không muốn cả hai cùng chết thì hiển nhiên ta cũng không muốn chết!”
“Thế thì không còn gì tốt hơn, ta nói rồi, giết ngươi không phải mục đích. . .
Ta cần ngươi bế quan một tháng!”
Tô Vũ cười cười, bất quá trong lòng hắn vẫn vô cùng cảnh giác, kỳ thật vẫn có điểm nguy hiểm.
Nếu Phù Thổ Linh tự mình phá vỡ được phong cấm thì phải làm sao bây giờ?
Kỳ thật, để Cục lông nhỏ ở lại trông coi là tốt nhất.
Thế nhưng nếu Cục lông nhỏ rời khỏi hắn thì biển ý chí của Thiên Đạc cũng sẽ tách ra khỏi Tô Vũ, một khi Ma tộc tìm đến liền dễ dàng phát hiện dị thường.
Tô Vũ nhìn thoáng qua cục đất, suy nghĩ một chút, có lẽ mình có thể thêm một chút phong ấn.
Tối thiểu phải tranh thủ vài ngày khiến cái tên này không ra được!
Chờ khi gã đi ra thì việc của mình đều đã xong xuôi, lúc ấy mặc kệ gã!
Không nói gì thêm, Tô Vũ cấp tốc vẽ ra ngũ hành luyện ngục, tiếp theo, bóng mờ kết giới bao phủ hắn, rất nhanh đủ loại thủ đoạn đều xuất hiện, trước tiên đem Phù Thổ Linh dời đi đã rồi lại nói.
Chuyển dời đến vòng trong!
Khiến cho Ngũ Hành tộc dù biết gã ở trong đó thì cũng không có cách nào tìm tới và cứu viện.
Huống chi chưa chắc đối phương đã phát hiện vị trí cụ thể của gã, rất khó truy tung và dò xét tại cổ thành, cứ để mặc bọn họ tự tìm đi!
Phù Thổ Linh tuyệt đối có đại khí vận, tối thiểu thì Tô Vũ cảm thấy như vậy.
Đến nước này mà đối phương còn có thể tự vệ, loại người như gã quả nhiên khó giết.
Chỉ sợ đám yêu nghiệt như Ma Đa Na cũng đều khó giết!
Thiên tài chân chính ai mà không có bản lĩnh giữ mạng?
Bất quá Tô Vũ cũng không thèm để ý, khó giết chẳng qua là so giữa những người ngang tầm với nhau mà thôi, đến vô địch rồi thì làm gì có chuyện khó giết Lăng Vân Sơn Hải nữa.
Nói tới nói lui, vẫn là thực lực không đủ.
Nếu thực lực đủ, hắn đã trực tiếp phá vỡ phong ấn, một bàn tay có thể chụp chết cái tên này!
Rất nhanh, Tô Vũ đã hoàn thành phong ấn cục đất, biến nó thành một quả cầu đen.
Hắn mang theo quả cầu này đi ra khỏi cổ ốc, nhanh chóng đi vào vòng trong.
Hiện tại là ban đêm, bên ngoài không có người, dù cho trước đó Tô Vũ làm ra động tĩnh không hề nhỏ thì cũng chẳng ai hay biết chuyện gì đang xảy ra.
Một mực tiến vào vòng trong, rất nhanh, Tô Vũ đã tiến nhập một gian phòng.
Mỗi phòng hắn đều thử đẩy một chút, có phòng dù cho không ai ở thì cũng khó có thể tiến vào, phòng nào có thể đi vào dễ dàng đều là từng bị người ở qua, đại khái sẽ không có cơ duyên gì.
Tô Vũ đẩy cửa mấy chục gian phòng, cuối cùng có một gian bị đẩy ra, không có người.
Hắn nhốt Phù Thổ Linh vào trong, chỉ cần Phù Thổ Linh không mở cửa thì bên ngoài sẽ không ai vào được.
Trừ phi đối phương nắm giữ một tấm cổ thành lệnh.
Hắn giấu hắc cầu vào sâu trong cổ ốc, sau đó hắn lại bố trí bốn phía vài bẫy rập đơn giản, bao gồm cả mấy chuôi binh khí, một khi hắc cầu phá vỡ thì binh khí sẽ nổ tung, hắn có khả năng cảm nhận được.
Như thế thì hắn cũng có thể đề phòng Phù Thổ Linh thoát ra rồi bỏ chạy mà mình còn không biết.
Bóng mờ kết giới bao khỏa Phù Thổ Linh, thanh âm không có cách nào truyền ra ngoài được, gã nhìn một loạt động tác của hắn mà cực kỳ bất đắc dĩ, đến cùng Tô Vũ muốn làm gì?
Bây giờ gã hoàn toàn không biết bản thân đang ở đâu, nguy hiểm cỡ nào.
Còn nữa, vì sao Tô Vũ lại phải giả mạo Thiên Đạc để truy sát mình, vả lại mới rồi hắn còn lấy ra một bộ thi thể cực kỳ mạnh mẽ, đây đều là tình huống gì?
Không có biện pháp nắm bắt càng nhiều tin tức, trong lòng Phù Thổ Linh liền hạ quyết tâm, lần này nếu gã chạy trốn được, lần sau mà gặp phải Tô Vũ. . . thì sẽ trực tiếp bỏ chạy!
Còn nữa, thần phù của Ngũ hành lão tổ vô dụng quá a!
Bây giờ xem ra, tốt nhất phải là thần phù có tính công sát thì mới được, trước đó gã suy nghĩ rằng có phòng ngự sẽ càng tốt hơn nên mới lấy nửa này nửa kia, bây giờ thì thấy hơi hối hận rồi.
Ban nãy mà gã có 4 viên thần phù đều mang tính công sát thì có lẽ Tô Vũ liền ngoẻo rồi!
Đương nhiên, Tô Vũ cảm thấy gã rất khó giết, gã cũng cảm thấy vô cùng khó giết Tô Vũ, dù gã cầm cả 4 tấm thần phù đều mang tính công sát thì gã vẫn cảm thấy chưa chắc đã có thể giết nổi tên kia.
Phiền toái!
Cả thứ đồ chơi vô thanh vô tức thôn phệ ý chí lực của mình nữa, rốt cuộc là cái gì?
Gã chợt nhớ tới một vài truyền thuyết cổ xưa, nhưng không quá chắc chắn.
Bộ tộc kia. . .
Còn chưa tan biến ư?
Chẳng lẽ truyền thừa của bộ tộc kia cũng ra ngoài rồi?
Còn thông đồng với Tô Vũ nữa?
Có thể vô thanh vô tức thôn phệ ý chí lực của mình, ngoại trừ Phệ Thần tộc ra thì còn có thể là cái gì.
Gã hít sâu một hơi, đối với Ngũ Hành tộc thì Phệ Thần tộc chính là thiên địch, là đại địch, bởi vì phần lớn Ngũ Hành tộc đều là Văn Minh sư, thế nên lão tổ mà xui xẻo tao ngộ vô địch của đối phương thì chỉ có thể chạy trối chết.
Gần như cùng giai đối đầu với Phệ Thần tộc thì Ngũ Hành tộc cơ hồ sẽ phải chết, không có cách nào phản kháng.
Tô Vũ không quan tâm đến suy nghĩ của Phù Thổ Linh, rất nhanh hắn đã bố trí xong xuôi hết thảy.
Mang theo vài phần bất an, Tô Vũ đi ra khỏi cổ ốc, đóng kín cửa lại, đến lúc này thì chính hắn cũng không có cách nào tiến vào.
Lúc nãy là đi vào chung nên hắn mới có thể tiến vào được.
Hiện giờ ở bên trong có người, trừ phi Phù Thổ Linh tự mình mở cửa, bằng không phải cưỡng ép mở ra, nhưng hiển nhiên Tô Vũ làm gì có năng lực cưỡng ép mở cổ ốc ở vòng trong như thế.
“Vạn sự sẵn sàng!”
Tô Vũ hít sâu một hơi, tối thiểu đến bây giờ thì hết thảy đều đã coi như hoàn thiện.
Kế hoạch lừa gạt của hắn có thể chính thức bắt đầu.
Hắn cần phải giải quyết hết thảy, sau đó chạy trốn trước khi Phù Thổ Linh ra ngoài.
“Hai ngày, nhiêu đó thời gian hẳn là đủ rồi.”
Tô Vũ chợt nghĩ tới một chuyện, nội thành vừa có phân bộ của Liệp Thiên các, vừa có người của Chư Thiên Vạn bảo lâu. . . hay là hắn bán đấu giá ngay tại cổ thành nhỉ?
Nơi đây không có cách nào động thủ nên sẽ là chốn an toàn nhất.
Trước đó hắn không nghĩ tới chuyện sẽ bán đấu giá ở đây, nhưng hiện tại xem ra có lẽ cổ thành càng thích hợp với hắn hơn.
Chương 1498: Một Viên Đá Dấy Lên Ngàn Con Sóng
Trời đã sáng.
Trong cổ thành không có mấy người để ý tới chuyện xảy ra đêm qua, vào ban đêm, nếu mà cổ thành phát sinh động tĩnh gì thì đều không hiếm lạ.
Mà ngay khi hừng đông, cổ thành lại oanh động!
Đúng vậy, ở cửa thành, Tô Vũ quang minh chính đại đi đến, một số cư dân, một số gia hỏa tị nạn đều thấy được Tô Vũ, không, là thấy được “Thiên Đạc”!
Bấy giờ, toàn bộ Cửu Tinh đảo đều biết “Thiên Đạc” mới thu được chỗ tốt, ai ai cũng đang nóng lòng tìm gã!
“Thiên Đạc” thế mà lại chạy đến Tinh Hồng cổ thành, đây là tới tị nạn sao?
Giờ khắc này, không cần Tô Vũ đi tìm thì Liệp Thiên các, Chư Thiên Vạn bảo lâu, vài vị cường giả của Thiên Vực liên minh đều dồn dập chạy tới.
Tô Vũ cũng không dông dài, trực tiếp nói thẳng: “Nói cho tất cả mọi người biết, ta muốn đấu giá thi thể thượng cổ vô địch, bao gồm cả công pháp, thượng cổ thần văn, thượng cổ Thiên binh.
Toàn bộ đều đấu giá, ta không muốn thứ gì khác, chỉ cần tài nguyên, đủ loại thiên tài địa bảo! Từ giờ ta sẽ đấu giá ở cổ thành, nếu cảm thấy có khả năng giết ta ở đây thì có thể đến thử xem!”
Nghe vậy, một vị nam tử đeo mặt nạ màu trắng liền hỏi: “Đó thật sự là thi thể thượng cổ vô địch ư?”
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Có phải hay không thì tự các ngươi phán đoán! Thế nhưng, ta có một vài lời muốn nói.
Lần này thu hoạch trọng yếu nhất không phải là thi thể, đối với ta thứ càng quan trọng hơn chính là công pháp thượng cổ.
Ta phát hiện một bí mật lớn, công pháp vị thượng cổ vô địch này tu luyện không cần dùng khiếu huyệt, chỉ cần hít thở là được, điều này đại biểu bất kỳ chủng tộc nào cũng có thể học theo. . .”
“Thượng cổ hô hấp pháp?”
Trong chớp nhoáng, tiếng hít sâu dồn dập vang lên.
Hô hấp pháp!
Một số vị cường giả đồng loạt biến sắc.
Sau một khắc, trực tiếp có người lao ra khỏi thành trì, cấp tốc truyền âm ra ngoài!
Thượng cổ hô hấp pháp vốn đã biến mất lại xuất hiện lần nữa!
Tô Vũ nhìn phản ứng của bọn họ mà cũng ngạc nhiên lây, kích động như vậy, các ngươi biết à?
Như vậy càng tốt, biết thì tốt hơn không biết gì nhiều!
Tô Vũ hít sâu một hơi, có thể kiếm hời to được hay không thì phải xem cuộc đấu giá tiếp theo đây!
Một viên đá dấy lên ngàn cơn sóng!
Thiên Đạc muốn đấu giá thi thể cổ vô địch tại Tinh Hồng cổ thành.
Tin tức này vừa ra thì toàn bộ Cửu Tinh đảo trong nháy mắt đã chấn động, hàng loạt cường giả vội vã chạy về đây.
Trong thành.
Ở một tòa cổ ốc rộng lớn, Bạch Diện mở miệng nói: “Thiên Đạc Ma quân, dù ngươi không nguyện ý bán cho Liệp Thiên các thì hãy để Liệp Thiên các làm người đại diện cho lần đấu giá này, chắc chắn có thể giúp ngươi đẩy lên cái giá càng cao hơn.”
Một bên khác, một tôn cường giả ánh vàng rực rỡ cười nói: “Thiên Đạc Ma quân, hãy giao cho Chư Thiên Vạn bảo lâu tổ chức đấu giá, không cần quá lâu, tối đa một tháng thôi chúng ta sẽ mời tới hết thảy cường giả của chư thiên vạn tộc.”
Cần thời gian!
Ngày kia thì quá vội.
Không thể kịp làm như vậy.
Dù là vô địch từ Giới Vực chạy tới bên này thì cũng cần thời gian, vẫn phải cùng cửu giới câu thông.
Thiên Đạc muốn tổ chức đấu giá trong khoảng thời gian quá gấp, sẽ có rất nhiều cường giả không kịp tới, thế thì sẽ rất khó bán đi với giá càng cao!
Dù cho có người đại diện nhưng dù sao không phải bản thân thì vẫn rất khó có khí phách đẩy ra giá cao.
Trong phòng, Tô Vũ mở cửa ra, nhìn về phía đám cường giả vờn quanh bốn phương tám hướng, thản nhiên nói: “Không cần, ta muốn nhanh chóng cầm tài nguyên tu luyện về tay, vả lại để lâu thì chỉ sợ sẽ không có cách nào đấu giá đồ vật được nữa!”
Nhiều người hai mặt nhìn nhau, nhất thời chưa hiểu ý hắn, mà ngay lúc này, bỗng có một thân ảnh cực kỳ cường hãn hạ xuống, ma khí thao thiên!
“Thiên Đạc!”
Vị cường giả này đến từ Ma giới, con ngươi hiện ra màu xanh lá, dáng vẻ hơi lạnh lùng cùng yêu dã, nhìn về phía Tô Vũ, trầm giọng chất vấn: “Vì sao lại muốn đấu giá?”
“Lạp Đức Ma vương truyền lời gọi ngươi lập tức trở về Ma giới!”
Đạc Ốc!
Tô Vũ nhận ra cái tên này, đó là gia hỏa lần trước giao chiến với Long tộc, sau này lại liên tục truyền âm cho Thiên Đạc.
Giờ phút này, Đạc Ốc hết sức phẫn nộ.
Đương nhiên, gã cũng hết sức phiền muộn, rõ ràng Thiên Đạc muốn bán thứ này đi nên mới từ chối không cùng bọn hắn câu thông.
Tô Vũ tỏ vẻ hơi chột dạ, nhưng vẫn cứng rắn lên tiếng: “Ta chỉ bán đấu giá đồ do ta tự tìm được, Đạc Ốc đại nhân, đây là cơ duyên của ta!”
Đạc Ốc nổi nóng, nhìn thoáng qua bốn phía, cửa phòng đang mở nên gã muốn vào phòng đàm luận với Tô Vũ, có điều Tô Vũ lại cản tại cửa ra vào, chuẩn bị sẽ tùy thời đóng cửa.
Đạc Ốc im lặng!
Cuối cùng đành phải truyền âm quát: “Ngươi biết thượng cổ hô hấp pháp trân quý cỡ nào không? Ngươi có hiểu cỗ thượng cổ di hài này trọng yếu bao nhiêu không? Ngươi bán cho Ma giới cũng tốt, hiến cho Lạp Đức Ma vương cũng được, chắc chắn họ đều sẽ không bạc đãi ngươi.
Thiên Đạc, ngươi cứ nhất định phải làm cho Ma tộc chán ghét mà vứt bỏ ngươi sao?”
Ánh mắt Tô Vũ rét run, tóc dài bay lượn, cũng truyền âm đáp: “Đạc Ốc đại nhân, không bạc đãi là như thế nào? Nếu ta muốn đuổi theo Ma Đa Na, các ngươi có vì ta mà cung cấp đủ nhiều tài nguyên cùng cơ duyên?”
Tô Vũ lạnh lùng nói tiếp: “Ma tộc chán ghét mà vứt bỏ thì có làm sao? Chỉ cần thực lực của ta tiến bộ, trở thành Ma Đa Na tiếp theo thì tổ tiên của ta hay Ma tộc đều sẽ không để ý chút chuyện nhỏ này, sẽ vui vẻ tiếp nhận ta.
Đạc Ốc đại nhân, ta nói không sai chứ?”
Đạc Ốc không phản bác được.
Ngươi còn muốn đuổi theo Ma Đa Na?
Gã biết thế hệ trẻ của Ma tộc đều có dã tâm như vầy, nhưng mà thật sự có hi vọng sao?
Đạc Ốc lại truyền âm: “Thứ này rất quan trọng với Ma tộc, Thiên Đạc, ngươi ra giá đi, chỉ cần hợp lý thì Ma tộc sẽ thu mua, tốt hơn nhiều so với bán cho chủng tộc khác!”
Tô Vũ trầm mặc một hồi, sau đó mới truyền âm nói: “Ít nhất là 1000 sợi thiên địa huyền quang, 500 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, 9 loại nguyên khí chí bảo. . .”
Tô Vũ còn chưa nói hết mà Đạc Ốc đã biến sắc.
“Ngươi điên rồi! Ngươi không phải là muốn đúc lại thân thể rồi một lần nữa hấp thu nguyên khí đấy chứ?”
Thứ mà Tô Vũ muốn rất quan trọng cho việc đúc thân cùng nguyên khí cửu biến, thế nhưng đối với việc tiến vào Sơn Hải kỳ thật không có nhiều trợ giúp.
Dĩ nhiên, Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch có tác dụng rất lớn đối với Nhật Nguyệt, có công dụng làm lớn mạnh khiếu huyệt.
Có điều số lượng quá nhiều.
Quả là công phu sư tử ngoạm!
Tô Vũ truyền âm đáp: “Đây là giá hữu nghị cho Ma tộc đó, Đạc Ốc đại nhân, nếu chút ít ấy đều không thể thỏa mãn thì ta đây cũng hết cách, chỉ có thể bán cho chủng tộc giao nổi số tiền này!”
Đạc Ốc thầm mắng một tiếng, cấp tốc truyền âm qua: “Lạp Đức gia tộc của ngươi rất nhanh sẽ cử người đến.
Thiên Đạc, ta biết ta vô phương thuyết phục ngươi, nhưng Lạp Đức gia tộc tới, nếu ngươi còn khư khư cố chấp như thế… ngươi tự cân nhắc đi!”
Người trong tộc ngươi đến mà ngươi còn muốn bán?
Tô Vũ không để ý tới gã, hắn cất cao giọng nói: “Muốn giao dịch thì dùng thiên địa huyền quang, Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, cửu biến chí bảo làm chủ! Mặt khác, Ma tộc tham dự đấu giá có thể bớt một thành so với các chủng tộc khác, đây là nhượng bộ mà ta tặng cho Ma tộc.
Nếu Ma tộc không cách nào lấy ra thứ ta cần thì vạn tộc đều có thể mua!”
Đạc Ốc muốn nói lại thôi, gã thở dài một tiếng, không biết nên khuyên nhủ gì nữa!
Thiên Đạc đều đã nói như vậy, Ma tộc muốn mua thì sẽ được bớt một thành, gã còn có thể nói thế nào?
Đối với những thiên tài này mà nói, vì làm bản thân mạnh lên mà phản bội chủng tộc cũng không phải chưa từng có, thật sự ép quá đáng thì Thiên Đạc cứ khăng khăng không bán cho Ma tộc, gã có thể làm gì?
Gã có thể lý giải tâm tư Thiên Đạc, do bị Ma Đa Na đè ép quá lâu nên thực sự sẽ ôm hi vọng siêu việt hơn Ma Đa Na.
Thiên tài như Ma Đa Na đều có cơ duyên riêng.
Ma Đa Na đúc thân có lẽ không chỉ 36 lần, khai khiếu có lẽ không chỉ hơn 100 cái, khi cửu biến có lẽ đều là cực hạn cửu biến. . .
Dù là đồng tộc, dù cho công pháp giống nhau thì Ma Đa Na vẫn mạnh hơn tất cả mọi người.
Đây chính là khoảng cách của thiên tài!
Mà Thiên Đạc đúc thân có lẽ không tới 36 lần, khi cửu biến cũng không phải là cực hạn, điều này là việc rất bình thường, Đạc Ốc không nắm quá rõ tư liệu của những thiên tài đó.
Thiên Đạc có lẽ muốn thu về đủ đồ tốt rồi tiến hành trùng tu thân thể.
Chuyện này thì ai cũng không rõ ràng.
Chương 1499: Vé Vào Cửa Đắt Đỏ
Mà ở bên kia, Tô Vũ lại lạnh lùng nói: “Vì phòng ngừa vạn nhất, vì không để xuất hiện chuyện bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, báo giá linh tinh nhiễu loạn đấu giá, phàm là kẻ muốn tham dự bán đấu giá thì cần phí vào cửa!”
Trong thành có người liền hỏi: “Thu phí? Thu bao nhiêu?”
Tô Vũ đáp: “Không cần tiền, phàm những ai muốn tham dự thì đưa tới một vị cường giả Sơn Hải cảnh bị giam cầm! Nếu có ai muốn cướp, muốn đoạt, ta đây liền giết gã Sơn Hải bị giam đó, đồng quy vu tận! Dĩ nhiên, nếu như tất cả mọi người tuân thủ quy củ thì hết thảy mọi chuyện đương nhiên sẽ không phát sinh.”
“Thiên Đạc. . .”
Không chờ người khác phản bác, Tô Vũ đã lạnh nhạt cắt lời: “Im miệng! Không muốn tham dự thì cút! Ta cần sự bảo đảm, không cần cái gọi là quy tắc hay uy tín chủng tộc, tại Chư Thiên chiến trường, đồng tộc đều có thể lừa giết lẫn nhau, huống chi là ngoại tộc! Đến lúc đó, khi đấu giá ta sẽ cử hành ở hai gian phòng, những Sơn Hải bị phong cấm thì tiến vào phòng của ta, những người khác thì ở trong một gian phòng khác tham dự đấu giá, giao dịch đạt thành thì chúng ta cứ thuận lợi giao dịch.
Nếu có người muốn hố ta. . .
Vậy cũng đừng trách ta đồng quy vu tận!”
“. . .”
Im ắng.
Mọi người không biết nên nói gì, xem ra tâm tư của Thiên Đạc cũng rất ngoan độc.
Ý của hắn là một khi có việc ngoài ý muốn xảy ra, hắn liền giết sạch những vị Sơn Hải đó nhằm dẫn dụ ra hàng loạt Sơn Hải thậm chí là Nhật Nguyệt Tử Linh.
Khi ấy tình hình sẽ giống như Thiên Diệt cổ thành, một khi thật sự dẫn xuất Nhật Nguyệt Tử Linh thì sẽ phong thành, như vậy trận đồ sát lại tái diễn!
Sơn Hải coi như vé vào cửa!
Cái giá này cũng cực kỳ kinh người.
Lúc sau có tiếng người phiếu miểu truyền đến: “Là Sơn Hải đồng tộc hay Sơn Hải chủng tộc khác để làm vé vào cửa?”
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Tùy ý, khi giết cũng không quan tâm có phải đồng tộc của các ngươi hay không! Không có gì bất ngờ xảy ra thì ta cũng sẽ không ngớ ngẩn chủ động đi giết chóc, dẫn xuất cổ thành rung chuyển!”
Mà ngay một khắc này, một thanh âm bá đạo vang lên: “Thiên Đạc, đấu giá trong thành, ngươi thu vé vào cửa, ta cũng cần phí! Đấu giá xong chia ba thành cho ta!”
Sau một khắc, một thân ảnh vô thanh vô tức hiện lên ở trên nóc một tòa nhà, vị này mặc áo bào đen, bá đạo vô cùng.
Há miệng liền đòi ba thành thu nhập!
Hắc Ám Ma Long, thành chủ của Tinh Hồng cổ thành.
Mà rất nhanh, trên đường phố, từ bốn phương tám hướng vọt tới một đám thủ vệ quân, tử khí quanh người nồng đậm kinh khủng, có kẻ thấy vậy thì thầm mắng, cái tên này lại tới hớt tay trên rồi.
Tô Vũ cau mày, “Thành chủ đại nhân, ba thành có phải là hơi nhiều quá rồi không?”
“Nhiều?”
Hắc Ám Ma Long lạnh lùng nói: “Nhiều thì chớ đấu giá trong Tinh Hồng cổ thành nữa, niệm tình ngươi là hậu duệ của Lạp Đức Ma vương, bằng không. . .
Ngươi sẽ không ra khỏi đây được.”
Tô Vũ thầm mắng trong bụng nhưng không dám quá mức mãnh liệt, hắn sợ bị cảm ứng được.
Nửa ngày sau hắn mới cắn răng đáp ứng: “Được, thế nhưng thành chủ đại nhân phải cung cấp hàng loạt Thiên Nguyên khí cho ta, ta cần ở lại lâu trong thành, lúc này đã không còn Thiên Nguyên khí nữa rồi, ta lấy được đồ thì cũng sẽ không rời thành mà tìm cổ ốc bế quan tu luyện. . .
Ta sợ ta không ra khỏi Tinh Hồng cổ thành được, nếu thành chủ đáp ứng, cùng với việc sau đó bảo hộ ta an toàn, ba thành thì ba thành!”
Thành chủ Hắc Ám Ma Long cười cười, mở miệng nói: “Cứ quyết định như vậy đi!”
Dứt lời, ông ném một cái nhẫn trữ vật tới.
Tô Vũ không dám tiếp, cách thật xa liền dùng ý chí lực điều khiển chiếc nhẫn ngừng lại, đừng có đùa chứ, ngươi cho rằng ta không biết cái thứ đồ chơi này không có ý tốt à, thần văn chữ “Kiếp” đều nhảy bật lên kia kìa.
Tô Vũ cấp tốc dò xét, bên trong quả thật có Thiên Nguyên khí, có điều chính là loại rất cuồng bạo, không giống Thiên Nguyên quả cho lắm.
Đây là Thiên Nguyên khí hình thành tự nhiên, những người khác dùng phần lớn đều là loại này.
Thiên Nguyên khí ở trong Thiên Nguyên quả sẽ ôn hòa hơn nhiều, cũng dễ hấp thu hơn nhiều.
Tô Vũ dò xét một thoáng, hẹp hòi, đại khái số lượng không tới 20 phần.
Thiên Nguyên khí của hắn đã tiêu hao hầu như không còn.
Không sao, hắn còn có tinh huyết, sau này tinh luyện một thoáng là được.
Trước cứ ổn định vị thành chủ này đã rồi lại nói!
Về phần Hắc Ám Ma Long, có lẽ ông ta cũng không sợ Tô Vũ quỵt nợ, ở trong thành thì Tô Vũ có thể chạy đi chỗ nào?
Bán đấu giá xong, Tô Vũ cũng đã nói bản thân hắn không dám rời đi, hắn sẽ lưu lại nơi này lâu dài, như vậy mới là lẽ thường.
Đi ra không sợ bị người khác cướp đoạt à?
Đã như vậy, hắn vẫn cần dựa vào cổ thành, tự nhiên là cần phải trả giá đắt.
Về phần thi thể kia thì Hắc Ám Ma Long không có hứng thú, chủ yếu là thứ này rất khó giữ được, hiện tại các đại chủng tộc đều đang ngó chừng.
Ông không phải vô địch, dù cho ở trong thành mượn nhờ Tử Linh thì cũng chỉ có hi vọng chiến một trận với vô địch, thế nhưng nếu lại mượn trợ giúp từ Tử Linh, ông ta cũng sẽ chỉ còn là khôi lỗi.
Không cần thiết vì một thứ không dùng được mà đối đầu với các đại chủng tộc.
Trong thành, Tô Vũ đang đưa ra các điều kiện.
Tin tức cũng rất nhanh truyền bá đến bốn phương.
Tô Vũ muốn cái gì, tiến hành đấu giá như thế nào, vé vào cửa ra sao… Đều cấp tốc được lan truyền ra ngoài.
Trên đường từ Cửu Tinh thành đến Tinh Hồng cổ thành, Chu Quảng Thâm thầm mắng một tiếng, hắn đau đầu nói: “Ám Ảnh, đi bắt một tên Sơn Hải, cái tên này bán hàng mà còn lắm yêu cầu thế. . .”
Ám Ảnh vội hỏi: “Điện hạ, chúng ta muốn tham dự đấu giá sao?”
Ngài mua nổi à?
Ngài có Thiên địa huyền quang? Có Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch ư?
Cho dù có thì cũng có nhiều thế thật hả? Đừng nói giỡn!
Nhân tộc rất nghèo!
Thời gian tích lũy quá ngắn!
Về phần di tích cũng đã đào móc rất nhiều, then chốt ở chỗ đồ moi từ di tích đều đã bị dùng, bằng không Nhân tộc cũng sẽ không túng như bấy giờ.
Mặc dù Đại Minh phủ có tiền, nhưng cũng chỉ là vật tư bình thường, những bảo vật mang tính chiến lược kia thì Đại Minh phủ rất ít.
Chu Quảng Thâm bất đắc dĩ đáp: “Dù sao cũng phải tới nhìn một chút, thật không được thì cũng phải đi quấy rối, không cho chủng tộc khác có cơ hội cầm tới tay! Thượng cổ hô hấp pháp, thi thể thượng cổ vô địch. . .
Thực ra ta từng nghe về thượng cổ hô hấp pháp mấy lần, bỏ qua chủng tộc, bỏ qua thiên phú, hô hấp pháp chủ yếu có tác dụng là cường hóa thiên phú, cường hóa thân thể thậm chí là thiên phú về ý chí lực. . .
Ví như ngươi chỉ thích hợp 9 đúc, tu luyện hô hấp pháp thì sẽ có thể tu luyện tới 18 đúc, đây là chí thượng công pháp khai thác tiềm lực ở thời kỳ thượng cổ. . .”
Đúc thân cũng không phải có thể tùy tiện đúc.
Nó giống như khai khiếu, khai khiếu kỳ thật cũng không phải tùy tiện muốn mở bao nhiêu thì mở bấy nhiêu.
Rất nhiều người đều có một hạn mức cao nhất, một cái cực hạn, dĩ nhiên, Tô Vũ chưa tìm thấy thứ đó, cho nên hắn chính là thiên tài.
Đại bộ phận thiên tài đều có chỗ vượt qua người bình thường nên mới được xưng là thiên tài.
Bằng không hậu duệ của vô địch có mấy ai khuyết thiếu tài nguyên?
Tu luyện vẫn phải nhìn vào thiên phú.
Chương 1500: Suy Nghĩ “Xấu Xa”
Thượng cổ hô hấp pháp này quả thực Chu Quảng Thâm đã từng nghe người ta đề cập qua, rất nhanh hắn lại nói: “Không biết hô hấp pháp này là loại nào, hô hấp pháp cũng có khác biệt, có thứ là để cường hóa nội phủ, có cái cường hóa máu thịt, có bản thì cường hóa ý chí lực. . .
Cường hóa ý chí lực là trân quý nhất. . .”
Ám Ảnh không hiểu mấy về những chuyện này, y hiếu kỳ hỏi: “Điện hạ, ngài nghe từ đâu thế?”
Chu Quảng Thâm cười đáp: “Nghe từ gia gia của ta, gia gia của ta từng gặp được một vị cường giả biết hô hấp pháp, đương nhiên không phải Nhân tộc mà là một vị Cổ tộc, thực lực cường hãn vô cùng.”
“Cổ tộc có truyền thừa sao?”
“Có!”
Chu Quảng Thâm gật đầu, “Rất ít gặp nhưng vẫn còn tồn tại.
Chỉ là đều hoạt động kín tiếng, thực lực Cổ tộc thực tế cực kỳ cường hãn.”
“Vậy Thủy Ma tộc và Nguyên Thủy thần tộc không có sao?”
Hai tộc này cũng xem như Cổ tộc, chẳng lẽ bọn họ không có?
“Hẳn là có, nhưng không phải người nào cũng có thể học.
Những gia tộc thuộc Ma tộc Bán Hoàng hay Thần tộc Bán Hoàng khả năng là sẽ có, nhưng Ma vương thông thường đại khái chẳng biết đâu!”
Thứ này thuộc về truyền thừa cổ xưa, các đời Ma vương sau này chỉ sợ là cũng chẳng có.
Ám Ảnh hiểu rõ, thứ kia quả thực đáng giá khiến cho rất nhiều người khao khát.
Gia tăng tiềm lực!
Tỉ như Hoàng Đằng, thân thể 36 đúc, không có nghĩa là y thật sự sẽ hoàn thành 36 đúc, nếu phải hoàn thành 36 đúc, Đằng Không cửu trọng thì dưới tình huống bình thường, lực lượng khiếu huyệt có thể đạt đến 11000 khiếu trở lên.
Đằng Không cửu trọng có lẽ có thể địch nổi một chút Sơn Hải yếu ớt, mà loại tình huống này thì cơ hồ chưa từng xảy ra.
Hoàng Đằng cũng được, Tần Phóng cũng thế, những người này đều không có chiến tích Đằng Không giết Sơn Hải.
Có thể là không có cơ hội, cũng có thể là là khi đó căn bản không cường đại như vậy, về sau khi họ bước vào Lăng Vân, nguyên khí biến dị rồi mới có cơ hội chém giết Sơn Hải.
Đối với những thiên tài này, họ đều giữ kín không nói ra, đến cùng họ đã đúc thân bao nhiêu lần thì chẳng một ai rõ ràng.
Có một số thiên tài đúc đến 33 lần, khả năng liền vô phương tiếp tục rèn đúc thêm nữa.
Nhưng một khi biết hô hấp pháp thì thân thể sẽ có thể sẽ cường hóa căn cơ, khiến số lần đúc thân càng nhiều.
Cũng chỉ có Ma Đa Na đại khái là đã thật sự đúc thân 36 lần, thậm chí còn vượt quá con số 36, điểm này cũng không ai biết được mà chỉ có thể phán đoán như thế, bằng không thì gã đã chẳng cường đại thế kia.
Nhóm của Chu Quảng Thâm nhanh chóng di chuyển về phía cổ thành, các chủng tộc khác cũng dồn dập như thế.
Mà cường giả ở trên chín đại giới vực thuộc Cửu Tinh đảo cũng đang nhao nhao đuổi tới bên này, bao gồm cả Minh Quang điểu nhất tộc ở Thiên Hà đảo, cùng với hàng loạt cường giả du đãng ở vùng biển phụ cận.
Dù cho không thể tham dự đấu giá thì tới xem náo nhiệt chút cũng tốt.
Nhìn thấy thi thể vô địch, đừng nói là thượng cổ vô địch, mà chỉ cần có hai chữ vô địch thôi thì cũng chẳng có mấy ai từng thấy qua.
Tin tức cấp tốc truyền ra ngoài.
Lan về phía ngoài Tinh Thần hải!
Nhân, Thần, Ma, Tiên. . .
Các đại chủng tộc đều nhanh chóng thu được tin tức.
Ma tộc Thiên Đạc muốn mở đấu giá tại Tinh Hồng cổ thành.
Giá cả kinh người!
Thế nhưng, đồ vật cũng rất kinh người, dựa theo Thiên Đạc nói thì gã đang nắm giữ thượng cổ hô hấp pháp cùng với thần văn thượng cổ.
Giờ khắc này, Thiên Diệt cổ thành vừa lắng xuống chưa được mấy ngày đã có người tiếp tục tới tị nạn, cũng có kẻ xôn xao thảo luận việc này.
Đại điện phía sau phủ thành chủ.
Tượng đá vẫn một mực an tĩnh, nhắm mắt hóa đá, dĩ nhiên, hết thảy đều nằm trong tầm khống chế của nó, tòa thành này không có cái gì có thể che giấu nổi nó.
Lúc bấy giờ tượng đá cũng nghe được tin tức truyền đến, bỗng nhiên nó nghĩ tới điều gì.
Hô hấp pháp sao?
Người nào đó. . . hình như cũng học được phương pháp hô hấp từ chỗ mình thì phải.
Khi nó nghe tin lan truyền trong cổ thành liên quan đến hô hấp pháp và thi thể thượng cổ vô địch thì không tự chủ được nghĩ đến cái tên kia, gia hỏa với năng lực gây chuyện vô cùng cường đại: Tô Vũ.
“Hô hấp pháp. . . thi thể vô địch thượng cổ. . .”
Lấy ở đâu ra thi thể thượng cổ vô địch?
Tượng đá im lặng, thượng cổ vô địch không có thi thể, chớ suy nghĩ quá nhiều.
Thượng cổ hô hấp pháp. . .
Thượng cổ hô hấp pháp không hiếm thấy, thế nhưng cũng chẳng hề dễ gặp, làm gì có chuyện tùy ý một vị cường giả ở thời thượng cổ nào cũng biết.
Vị nào thời ấy mà biết thì đại bộ phận đều là vô địch.
Thí dụ như chính mình. . .
Mẹ nó, đúng vậy, ta biết hô hấp pháp a!
Tượng đá rơi vào trầm tư, nó nghe được mấy cụm từ quen thuộc, luôn cảm thấy có điềm quỷ dị!
Không thể nào.
Thiên Đạc. . .
Nó biết tên này, chính là gia hỏa Ma tộc lần trước suýt chết trong cổ thành.
Gã có thể nhặt được thi thể thượng cổ sao?
“Tinh Hồng Thánh thành. . .”
Tinh Hồng, dĩ nhiên là nó quen thuộc.
Đương nhiên, đấy là chuyện rất nhiều năm về trước, xa xưa đến mức suýt khiến người ta quên lãng.
Chẳng lẽ lần này bên kia sẽ xảy ra chuyện?
Tượng đá thầm suy nghĩ, bỗng nhiên nó có cảm giác muốn cười trên nỗi đau của người khác, xảy ra chuyện thì cứ xảy ra chuyện đi.
Bên chỗ ta đã loạn một lần, chỗ ngươi cũng nên loạn thì mới tốt, như vậy mọi người mới thấy bên ta hỗn loạn không phải do ta không có năng lực, mà là có người rất biết gây chuyện.
Hiển nhiên không một ai có thể biết suy nghĩ “xấu xa” của tượng đá.
Những tượng đá trong cổ thành gần như sẽ không trao đổi với ai, kể cả đám thành chủ khôi lỗi, có một số vị thậm chí còn không biết những tượng đá này là vật sống.
Trong số vô địch thì cũng chỉ có số ít mới biết, thế nhưng cổ thành không chào đón vô địch.
Cho nên, người có thể trao đổi với tượng đá không nhiều.
Càng ngày càng nhiều cường giả chạy tới Tinh Hồng cổ thành, hàng loạt thiên tài cũng đuổi tới nơi đó.
Mà Tô Vũ vẫn một mực trốn trong cổ ốc, trực tiếp đóng cửa phòng lại.
Mặc kệ đám gia hỏa phía ngoài hô hào kiểu gì thì hắn cũng không để ý.
Hắn đang suy nghĩ đường lui.
Kế hoạch lúc trước có lẽ không đủ hoàn thiện.
Hắn chỉ thuận tiện lấy thêm một chút Thiên Nguyên khí, miễn cho Thiên Nguyên khí không đủ nhiều.
Có lẽ lần này hắn phải ở lại cổ thành một thời gian ngắn, sau đó mới tìm được biện pháp thoát đi.
“Nếu bán thành công, nhiều đồ như vậy khẳng định sẽ có cả mớ người động tâm, bao gồm cả Ma tộc cũng sẽ đỏ mắt!”
“Người của Lạp Đức gia tộc tới đây. . .”
Tô Vũ nghĩ tới lời Đạc Ốc nói ban nãy, tiếp tục cân nhắc.
Nếu nhiều người tham dự, thật sự cho mình hàng loạt Sơn Hải bị phong cấm. . .
Vậy thì hắn sẽ thủ tiêu sạch để gây ra hỗn loạn, mấu chốt là lần này không có xuyên việt phù, làm sao để ra ngoài đây?
Chẳng lẽ phải một mực giả thành Tử Linh?
Tô Vũ hơi đau đầu, nếu có xuyên việt phù thì mọi chuyện tốt đẹp rồi, hắn có thể tùy thời thoát đi, dễ dàng như trở bàn tay.
Đáng tiếc thành chủ Tinh Hồng cổ thành xem ra không dễ nói chuyện.
Nếu hắn muốn tới hậu điện thì gần như chắc chắn ông ta không cho hắn đi, dẫu đi thì cũng sẽ bị giám sát chặt chẽ.
Cẩn thận còn bị đối phương đánh giết cướp đồ!
Tuy giết mình thì sẽ dẫn xuất Tử Linh, thế nhưng tên Ma Long kia chưa chắc sẽ để ý.
“Đánh giết Sơn Hải dẫn xuất Tử Linh, Nhật Nguyệt Tử Linh liệu có xuất hiện không? Xuất hiện thì sẽ phong thành, Nhật Nguyệt Tử Linh không nhiều, vậy thì không đủ gây ra áp lực đối với những cường giả kia.”
Nếu chỉ có hai con Tử Linh Nhật Nguyệt sơ kỳ thì dù cho phong thành ba ngày cũng không làm gì được bọn họ.
Đương nhiên, lần này Tô Vũ đến không phải là vì giết người, hắn chỉ muốn tìm cơ hội thoát đi.
Vậy phải làm thế nào để thuận lợi đào thoát?
Phiền toái! Đau đầu!
Kỳ thật Tô Vũ đã nghĩ tới việc một mực giả làm Tử Linh, núp lại đây lâu một chút, đến khi những người khác rời đi mới thôi, nhưng mà vào ban ngày thì Tử Linh rất hiếm khi xuất hiện, chúng đều sẽ tự động tan biến.
Kết quả khi hết thảy Tử Linh đều biến mất mà mình vẫn còn ở đó thì đúng là chuyện cười lớn.
Toàn thành chỉ có mỗi mình mình là Tử Linh. . .
Đồ đần cũng biết có vấn đề.
Trừ phi ban ngày tránh trong phòng, ban đêm ra ngoài giả làm Tử Linh.
Nhưng nếu có người thủ ở cửa thành thì phải làm sao bây giờ?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










