[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 301 : Cải Tạo Nhục Thân (c1501-c1505)
❮ sautiếp ❯Chương 1501: Cải Tạo Nhục Thân
“Sông hộ thành. . .”
Tô Vũ rơi vào trầm tư, đây cũng là suy nghĩ lúc trước của hắn, Tinh Hồng cổ thành bất đồng với những cổ thành khác ở chỗ nó có sông hộ thành, hoặc là nói sông tử khí.
Trước đó Tô Vũ đã từng nghĩ tới việc hắn sẽ chui vào trong lòng sông!
Bởi vì tử khí nồng đậm như vậy khẳng định là có chỗ liên quan tới nội thành, trước đó Tô Vũ cũng đã dò xét qua một vòng, trong thành xác thực có mấy cái lỗ hổng có thể tiến vào sông tử khí.
Thế nhưng. . .
Trông con sông kia có vẻ như rất nguy hiểm!
Tối hôm qua Tô Vũ đã thử chui vào một lần, kết quả còn chưa vào thì đã bị tử khí ăn mòn suýt chịu không được, dù cho hắn đã chuyển đổi thành Tử Linh thì cũng không phải Tử Linh thật sự.
Đương nhiên, đó cũng là một trong những đường lui.
Kỳ thật vẫn còn đường lui khác!
Tô Vũ nghĩ nếu vô phương thoát đi, vậy hắn sẽ chuyển chính mình thành cư dân, một mực trốn ở trong thành.
Cư dân cổ thành có một điểm mấu chốt nhất chính là ở việc tử khí ăn mòn mà cải tạo bản thân.
Kỳ thật Tô Vũ rất tò mò, nếu hắn trở thành cư dân thì nguyên khiếu nghịch chuyển pháp còn có thể dùng được nữa hay không?
Phải chăng có thể thuận lợi giải quyết vấn đề tử khí?
Tất cả mọi người sẽ không nghĩ tới việc mình chuyển đổi thành cư dân, vậy nên nếu mình chuyển đổi thì sao?
“Có lẽ. . .
Đêm nay ta phải thử một lần!”
Lòng Tô Vũ khẽ động, chuyển đổi sẽ kéo dài ba ngày, đêm nay, đêm mai, ngày mốt mới đấu giá!
Nếu đấu giá thành công, hắn không thể chạy thoát, hắn liền chuyển đổi thành cư dân thì sẽ như thế nào?
Một khi chuyển đổi thành công, hắn có thể tùy tiện ẩn giấu!
Tử Linh sẽ không giết hắn, mà cổ thành có rất nhiều cư dân, dù cho người khác hoài nghi hắn ở trong thành thì cũng sẽ không tìm phòng của cư dân, bởi vì quá vô dụng, cư dân nhiều lắm, ngươi tìm bọn hắn cũng chẳng ích gì.
Còn dễ dàng trêu chọc đến Tử Linh.
Mà trong con mắt của mọi người, thiên tài dù có phải chết thì cũng sẽ không nguyện ý chuyển đổi thành cư dân, bởi như thế có nghĩa là vào lúc sinh tử lưỡng nan, kẻ đó đã trở thành khôi lỗi của cổ thành.
Cả đời đều bị cổ thành khóa lại.
Sống như vậy thì thà dứt khoát chết đi còn hơn.
Nhưng dĩ nhiên Tô Vũ còn có đường lui, hắn không giống với mọi người.
“Ta có thể thử một phen, dù sao nếu chỉ có hai ngày chuyển đổi thì cũng sẽ không chuyển đổi hoàn toàn, tùy thời có thể từ bỏ. . .”
Lòng Tô Vũ khẽ động, hắn bắt đầu chờ đợi màn đêm buông xuống.
Không có gì đáng sợ cả!
Dù hắn thật sự trở thành cư dân cổ thành thì cũng tốt, những vị thành chủ kia không phải đều là cư dân cổ thành sao?
Nhật Nguyệt cửu trọng có đôi khi không thể không thỏa hiệp, Tô Vũ hắn thì cần gì phải để ý quá mức.
Phiền toái lớn nhất của việc làm cư dân là kể cả lúc rời khỏi thành trì, tử khí vẫn tồn tại như cũ, không ngừng thiêu cháy, rất nhanh sẽ bỏ mệnh, bất quá Tô Vũ lại không sợ.
Hắn vẫn còn có rất nhiều thủ đoạn.
Dù không có nguyên khiếu nghịch chuyển pháp thì hắn vẫn có thể tùy thời rút ra hàng loạt Thiên Nguyên khí để chống cự tử khí, điểm này những người khác sẽ chẳng cách nào làm được.
Đến lúc đêm khuya, Tô Vũ len lén mở cửa phòng ra.
Bốn phía không có một ai.
Không biết là đã trốn đi hay là thật sự không có ai.
Tô Vũ bắt đầu đi loanh quanh trong thành, một mực dùng ngọc cảm ứng để cảm nhận biến hóa.
Không ai truy tung mình ư?
Làm sao có thể?
Tô Vũ cau mày ngẫm nghĩ, bọn gia hỏa này thế mà không giám sát mình, hay là chúng đều ở bên ngoài ngàn mét?
Hoặc là chúng đã dứt khoát ra ngoài cửa thành?
Dù sao “Thiên Đạc” đang ở trong cổ thành cũng sẽ không chạy được.
Mà đám kia ở cửa thành còn có thể phòng ngừa tử khí xâm nhập.
Tô Vũ nhíu mày, hắn chạy về hướng cửa thành.
Ẩn thân, ẩn núp.
Rất nhanh, hắn đã đến cổng lớn.
Tô Vũ vừa đến phụ cận thì âm thầm líu lưỡi.
Ôi đệt!
Thật là độc ác!
Trên ngọc cảm ứng của hắn xuất hiện 8 điểm sáng Nhật Nguyệt, tất cả đều ở ngoài cửa thành, điều này đại biểu ngoài thành có 8 vị Nhật Nguyệt đang trông coi.
Khó trách họ lại lười ở trong thành giám sát mình.
Một mặt là muốn bớt đi sự đề phòng từ Tô Vũ, một mặt khác cũng là vì không làm kinh nhiễu đến Tử Linh.
Ngoài thành nhiều Nhật Nguyệt như thế thì “Thiên Đạc” có muốn thoát ra cũng không thể.
Tô Vũ cấp tốc ẩn núp đến địa phương khác, mấy nơi ấy có vài lỗ hổng trực tiếp thông ra sông tử khí.
Hắn nhìn một vòng, không có ai giám sát.
Có thể là vì nơi đây tử khí nồng đậm dọa người.
Nhật Nguyệt tới đây cũng có thể bị ăn mòn tới chết.
“Chỗ này. . .
Ta cũng cảm thấy nguy hiểm!”
Tô Vũ lắc đầu, suy nghĩ một chút bèn tìm một gian phòng nhỏ ở phụ cận, rất nhanh hắn lại ném ra ngoài một viên ngọc phù, phía trên có dính máu của chính mình.
Không bao lâu sau, một con Tử Linh xuất hiện.
Tử Linh cầm lấy ngọc phù, giống như ngày thường bắt đầu khắc vẽ lên bảng gỗ ở ngoài cửa.
Tô Vũ nhìn chằm chằm vào Tử Linh, con Tử Linh này cũng không để ý đến hắn, nó vẫn tiếp tục chăm chú khắc họa.
Khắc họa một hồi, một nửa Tô Vũ xuất hiện, không phải Thiên Đạc mà là Tô Vũ, là diện mạo thật của hắn!
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, làm sao con Tử Linh này có thể nhìn ra chính mình?
Bọn chúng phân rõ chân thân kiểu gì?
Hết sức huyền bí!
Tô Vũ không nói gì, chờ con Tử Linh nọ tan biến, hắn mới nhanh chóng chuyển đổi thành Tử Linh, tiến hành khắc họa lên tấm bảng bên ngoài, đổi thành diện mạo của một người bình thường chứ không phải gương mặt của hắn.
Cứ như vậy, dù cho điều tra toàn thành thì các cường giả cũng sẽ không nghĩ tới mình có thể sửa đổi dáng vẻ trên tấm bảng gỗ này.
Sau một khắc, thân thể Tô Vũ chấn động!
Trong phòng bỗng nhiên có hàng loạt tử khí xâm nhập tới, vô phương chống cự, chút tử khí ấy cấp tốc xâm nhập vào thân thể hắn.
Cơ thể Tô Vũ bị ăn mòn, trong chớp mắt đã âm u đầy tử khí, thế nhưng trong lớp tử khí ấy lại ẩn chứa một tia sinh cơ.
Chúng khiến cho hắn bị ăn mòn nhưng lại không đến mức mất mạng.
Tô Vũ quái lạ nhìn nhìn về phía cổ ốc, tử khí bỗng nhiên xuất hiện này ở đâu ra?
Cải tạo nhục thân của mình ư?
Hình như bọn chúng đang khiến nhục thân của hắn càng phù hợp với tiêu chuẩn Tử Linh hơn.
Tâm tư Tô Vũ khẽ động, hắn cấp tốc nghịch chuyển thành Tử Linh, những tử khí mới dung nhập kia dường như có điểm mờ mịt, bất quá rất nhanh chúng lại hò vàoa với tử khí nghịch chuyển của Tô Vũ.
Tô Vũ tiếp tục nghịch chuyển, toàn bộ tử khí đều bị hắn làm cho tiêu tán, sau đấy hắn thôn phệ Thiên Nguyên khí, bài xuất hết thảy tử khí đi.
Một lát sau, hai mắt Tô Vũ sáng bừng!
Trong cổ ốc lại lần nữa tiêu xạ ra một đạo tử khí, tiếp tục cải tạo hắn!
Rõ ràng, nó có thể phát giác được hắn không bị cải tạo nên mới lần nữa xuất hiện!
Tô Vũ mỉm cười, ánh mắt sáng lấp lánh.
Thú vị!
Nói như vậy, dù hắn rời khỏi cổ thành thì cũng sẽ không nhận ảnh hưởng quá lớn, dĩ nhiên, nếu hắn ở trong thành hay trong phòng thì tử khí này sẽ một mực cải tạo thân thể hắn.
Nghĩ đến đây, hắn lại thử nghiệm thêm lần nữa.
Quả nhiên, khi hắn xóa tan hết tử khí trong nội thể thì không bao lâu sau, cổ ốc lại bắn ra một đạo tử khí, kiên trì không ngừng muốn cải tạo hắn!
Tô Vũ nhếch miệng cười!
Lần này là hắn thật sự muốn cười, tử khí có thể bị nghịch chuyển, nguyên khiếu nghịch chuyển pháp vẫn cực kỳ có ích!
Khi hắn tiêu hao hết một đạo tử khí, cổ ốc sẽ bắn ra tử khí, không ngừng cải tạo thân thể hắn!
Sở dĩ cần ba ngày đại khái là vì ba ngày sau mới có thể triệt để chuyển đổi hắn thành thân thể Tử Linh.
Đúng vậy, lúc này Tô Vũ đại khái đã hiểu rõ, kỳ thật cư dân cổ thành đều xem như một nửa Tử Linh!
Những người này sau khi chết có lẽ đều sẽ hóa thành Tử Linh!
“Ta có thể nghịch chuyển tất cả những thứ này!”
Hết thảy cũng phải chờ đợi ngày thứ ba.
Nếu có thể chạy thì hắn sẽ trốn ngay, nếu không thể vậy liền chuyển đổi thành cư dân, trụ lại ở chỗ này.
“Không. . .
Ta không cần chuyển đổi thành cư dân cũng được. . .”
Tô Vũ thì thào một tiếng, mẹ nó, hắn quên mất một chuyện, hắn có khả năng tự mình làm giả bảng hiệu cư dân, đã như vậy hà tất phải chuyển đổi làm gì?
Đương nhiên, nếu không có đầy đủ tinh huyết để rút ra Thiên Nguyên khí thì hắn cũng phải chuyển đổi, bằng không sẽ khó lòng trụ lại trong cổ thành đầy rẫy tử khí này.
Có điều trong ngày thường, hắn hoàn toàn có khả năng tự khắc bảng hiệu cho mình, khắc họa chân dung của một cư dân!
Nhờ đó sẽ không khiến bất cứ ai hoài nghi.
Trong lòng Tô Vũ vẫn không ngừng tính toán, thỏ khôn có ba hang, hắn cũng đang nghĩ thêm nhiều đường lui cho mình.
Có lẽ hắn có thể trốn trong thành, giả tạo mười mấy bảng hiệu thử xem sao, đến lúc đó tùy tiện tìm một nơi ẩn náu.
Nếu bị người ta phát hiện dị thường thì cứ trực tiếp chuyển đổi thành cư dân!
Chương 1502: Lạp Đức Gia Tộc
Tính toán xong xuôi, Tô Vũ nhanh chóng trở về gian phòng hắn ở lúc ban ngày.
Cũng không ai quản hắn.
Mặc kệ hắn, chỉ cần hắn không ra khỏi thành là được.
Ngày thứ hai, hàng loạt cường giả lại vào thành, Nhật Nguyệt không hiếm thấy, cường giả của các đại chủng tộc đều tới, không ngừng có người ở ngoài cửa trò chuyện với Tô Vũ, mong muốn cuộc giao dịch sớm diễn ra.
Liệp Thiên các thậm chí đưa tới một phần điểm bảng, muốn âm thầm trao đổi với Tô Vũ.
Tô Vũ cũng không khách khí, trực tiếp nhận lấy.
Dù sao hắn đang ở chỗ này, định vị cũng vô dụng, khi cần trốn thì hắn có thể ném đi.
Một ngày này, khí tức Nhật Nguyệt không ngừng truyền đến.
Thậm chí Tô Vũ còn nhận được lời mời trò chuyện từ Chu Quảng Thâm.
Đại Minh phủ có tiền, ý của Chu Quảng Thâm là Đại Minh phủ sẽ đẩy lên cái giá rất cao. . . điều này khiến Tô Vũ hết sức cạn lời.
Đừng có đùa!
Các ngươi mau mau xéo đi, bán cho người nào cũng sẽ không bán cho các ngươi!
Ma tộc, Thần tộc, Tiên tộc. . .
Đều phái người tới tiếp xúc với hắn, Tô Vũ chẳng hề phản ứng, người ngỏ ý trả giá cao cũng có, bất quá trên đại thể ai cũng muốn hỏi dò xem các nhà đưa giá cả ra sao để trong lòng có tính toán.
Đêm nay lại bình an vượt qua, mà đêm khuya, Tô Vũ lại thử ném ra ngọc phù, chuyển đổi bản thân.
Kẻ tài cao thì gan cũng lớn, chuyện mà những người khác không dám thử thì Tô Vũ lại rất muốn thử xem.
Hắn muốn biết nếu thật sự chuyển đổi thành cư dân thì có thể triệt để nghịch chuyển được không, nếu có thể thì hắn có khả năng mượn cơ hội này để đạt thành hiệp nghị với thành chủ.
Đương nhiên, đây chính là nguyên khiếu nghịch chuyển pháp, không phải vạn bất đắc dĩ thì Tô Vũ sẽ không bại lộ.
Cổ thành, theo Tô Vũ thì đây đã trở thành chỗ tránh nạn tốt nhất dành cho hắn.
Nháy mắt, thời gian Tô Vũ ước định đấu giá đã đến!
Ngày thứ ba đã đến rồi.
Ngày mùng 5 tháng 8, đây là theo lịch của Nhân tộc.
Hôm nay là ngày đa thần văn học viện khai giảng, mà hôm nay Tô Vũ cũng bắt đầu kế hoạch lừa gạt của mình.
Nên thu hoạch thôi!
Cùng một ngày này, Ngũ Hành tộc có rất nhiều vị Nhật Nguyệt cường giả xuất hiện.
Dĩ nhiên muốn tìm Phù Thổ Linh phải cần thời gian, cũng cần định vị, càng cần đi thăm dò tìm kiếm xem rốt cuộc bây giờ Phù Thổ Linh đang ở đâu.
Tô Vũ cảm nhận được nhưng cũng không thèm để ý.
Các ngươi tìm được đi rồi lại nói!
Kỳ thật không sớm thì muộn Ngũ Hành tộc cũng sẽ tìm đến hắn, bởi vì người cuối cùng gặp Phù Thổ Linh chính là Thiên Đạc, kẻ khi đó đã chiến đấu một trận long trời lở đất với gã.
Bây giờ Phù Thổ Linh mất tích, Thiên Đạc lại xuất hiện trong cổ thành, vậy quá nửa là do Thiên Đạc làm.
Đương nhiên, Ngũ Hành tộc đã có suy đoán, khả năng là Tô Vũ cũng đang ở nơi này!
Bởi vì lần đầu Phù Thổ Linh vận dụng thần phù chính là vì đối đầu với Tô Vũ.
Cổ thành vòng trong.
Một ngày này, hai căn phòng lớn mở ra, một trái một phải, ngay tại hai bên đường, hiện tại cửa lớn đều rộng mở, lộ ra toàn bộ không gian bên trong.
Tô Vũ sẽ ở gian bên trái.
Gian bên phải là để dành cho khách khứa đến đấu giá.
Bây giờ, Tô Vũ cũng đã đến.
Dáng vẻ hắn hăng hái, mái tóc dài bay lượn.
Cuối con đường, có vài vị cường giả giậm chân đi tới, trong đó có vài vị nổi giận đùng đùng, ma khí sôi trào.
“Thiên Đạc!”
Một vị trung niên tóc dài màu trắng, trên trán có hỏa diễm thần văn rõ ràng, cả giận quát: “Thiên Đạc, tiên tổ bảo ngươi theo chúng ta trở về, hôm qua ngươi tránh mà không gặp, ngươi có ý gì?”
Tuy Tô Vũ không biết đối phương là ai, bất quá không sao, nghe vậy trên đại thể liền đoán được tình huống như thế nào.
Người của Lạp Đức gia tộc!
Không chỉ mình y mà bên cạnh vị trung niên này còn đi theo nhiều vị cường giả khác.
Trung niên nọ là Nhật Nguyệt cảnh, bên cạnh y còn có một vị Sơn Hải và hai vị Lăng Vân, trọn vẹn bốn người của Lạp Đức gia tộc đã đến.
Sau lưng trung niên, một thanh niên cũng cau mày nói: “Thiên Đạc, mau cùng chúng ta trở về, tiên tổ đã xuất quan rồi. . .”
Tô Vũ liếc nhìn bọn hắn, thản nhiên nói: “Trở về làm gì? Tới Chư Thiên chiến trường chưa làm nên tên tuổi, chẳng lẽ để ta trở về như thế?”
Mấy người thoáng chốc phẫn nộ.
Thanh niên nọ quát khẽ: “Thiên Đạc, cả lời của tiên tổ mà ngươi cũng dám không nghe sao?”
Tô Vũ đạm mạc đáp: “Thế thì để tiên tổ tới nói, các ngươi. . . còn chưa đủ tư cách!”
Bọn họ tức khắc nổi giận.
Thiên Đạc điên thật rồi à?
Dám ăn nói ngông cuồng và vô lễ như thế?
Ở bên cạnh, Đạc Ốc cũng đành chịu, xem ra Thiên Đạc đã quyết tâm không bán cho Ma tộc, hoặc là nói không hiến cho Ma tộc mà chỉ muốn tự mình đấu giá.
Gần đó có người cười ha hả nói: “Thiên Đạc có cơ duyên của mình, xử lý như thế nào không phải là chuyện của hắn à? Thủy Ma tộc chẳng lẽ còn muốn bức bách hắn nhường cơ duyên ra? Nếu là như vậy, Thủy Ma tộc sao có thể giữ lại được thiên tài? Ma Đa Na thu hoạch được cơ duyên vô số, chẳng lẽ đều phải giao hết cho Thủy Ma tộc?”
Nói đùa à?
Hiến đi mất thì bọn họ còn đoạt cái gì.
Đó chẳng phải là tiện nghi cho Ma tộc rồi sao?
Thật sự giao cho Ma tộc thì mới là phiền toái, Ma tộc bây giờ có Đạc Ốc là Nhật Nguyệt thất trọng, không những thế, Ma tộc còn cử tới một vị Nhật Nguyệt bát trọng cảnh, tổng cộng có tới hai vị Nhật Nguyệt cao trọng đang ở đây.
Còn về phần Nhật Nguyệt của Lạp Đức gia tộc thì chỉ là Nhật Nguyệt nhất trọng, không đáng để lo.
Thật sự mà bị Ma tộc cầm đi, chẳng lẽ họ lại dám vây giết hai vị Nhật Nguyệt cao trọng của Ma tộc sao?
Cao trọng cũng không dễ giết!
Trước đó nhóm Diệp Hồng Nhạn có 7 vị Nhật Nguyệt, trong đó có hai vị Nhật Nguyệt thất trọng, lúc này mới đủ để vây giết Thủy Ma tộc Mặc Hà.
Muốn đối phó với Ma tộc Nhật Nguyệt thì tối thiểu phải có từ năm vị Nhật Nguyệt hậu kỳ trở lên mới đủ.
Một khi đại chiến Nhật Nguyệt hậu kỳ quy mô lớn bùng nổ, tất nhiên sẽ dẫn phát vô địch can thiệp.
Đây cũng không phải điều bọn hắn muốn.
Có thể dùng tiền mua được thì không còn gì tốt hơn.
Lần này, các đại cường tộc cơ hồ đều cử hai vị Nhật Nguyệt đến, đa phần đều là Nhật Nguyệt hậu kỳ, bằng không mua được rồi thì cũng khó có thể giữ nổi.
Nếu chỉ tới một vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, không phải cường giả Nhật Nguyệt bát trọng đỉnh cấp thì cũng sẽ là Nhật Nguyệt cửu trọng siêu cấp.
Các đại chủng tộc đều rất xem trọng buổi đấu giá lần này.
Đương nhiên chủng tộc tới không quá nhiều, đều là cường tộc, tộc yếu chắc chắn sẽ không lấy được.
Hôm nay người tới không phải các đại tộc Thập cường thì sẽ là Cổ tộc thần bí khó lường, hoặc là chủng tộc liên hợp lại với thực lực mạnh vô cùng giống như Ngũ Hành tộc.
Chủng tộc Bách cường không có nhiều người dám tới.
Chín đại chủng tộc trên Cửu Tinh đảo đại biểu cho liên minh Thiên Vực cũng cử tới trọn vẹn chín vị Nhật Nguyệt cảnh, bởi vì đại bản doanh của họ ở ngay tại nơi này nên không cần lặn lội đường xa.
Trong tộc tùy thời có thể cử cường giả đến viện binh, cho nên chín nhà đều góp mặt.
Long tộc, Tiên tộc, Thần tộc, Ma tộc, Nhân tộc, Ngũ Hành tộc, Thiên Uyên tộc…
Những cường tộc nổi danh đều có cường giả đến.
Hôm nay Tinh Hồng cổ thành còn hung hiểm hơn cả Thiên Diệt thành lần trước.
Khi đó chỉ có vài vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, trong khi hôm nay thì đã vượt qua 20 vị!
Đương nhiên, dưới tình huống như thế, dù Tô Vũ có khiến cổ thành biến động thì cũng khó giết được những người này.
Cho nên mục đích của Tô Vũ không phải sát lục.
Hắn muốn giết cũng không được!
Lần này, kể cả người trên bảng Chứng Đạo cũng tới, hết sức đáng sợ, Tô Vũ nhận biết vị cường giả Cổ Sơn lần trước hắn gặp trên đường.
Cổ Sơn là cường giả thái tổ Cự Nhân tộc trên bảng Chứng Đạo, đại khái cũng là vị đầu tiên lên bảng.
Cường giả như vậy đến đây thì ngay cả thành chủ Hắc Ám Ma Long cũng phải kiêng kị, Ma Long mặc dù cũng là Nhật Nguyệt cửu trọng, còn là đang ở trong sân nhà, nhưng ông ta không phải cường giả trên Chứng Đạo bảng.
So với Cổ Sơn, nếu tao ngộ bên ngoài thì thành chủ khẳng định sẽ không bằng, trong thành dù cho có thể áp chế đối phương thì Ma Long cũng không muốn trêu chọc, Thái Cổ có rất nhiều cường giả.
Lần này, Ma Long cũng xuất hiện.
Bốn phía đều là thủ vệ.
Một mặt là vì duy trì trật tự, một phương diện khác cũng là vì phòng ngừa Thiên Đạc đấu giá kết thúc lại bỏ chạy, vậy ba thành của ông ta sẽ mất.
Ngoại trừ những vị tham dự bán đấu giá, những người khác đều không cho phép đi vào.
Tô Vũ không thèm để ý tới người của Lạp Đức gia tộc, hắn không muốn nói nhiều sai nhiều.
Mặc kệ là tốt nhất!
Thiên Đạc là thiên tài bậc này, Tô Vũ tin tưởng dù là ở Lạp Đức gia tộc thì cũng sẽ không coi những người kia ra gì, thiên tài đều là kẻ kiêu ngạo, điểm này hẳn không thể nghi ngờ.
Chương 1503: Chỗ Tốt Dưới Danh Nghĩa Thiên Đạc
Tô Vũ đứng tại cửa ra vào, chuẩn bị tùy thời đóng cửa, hắn thản nhiên nói: “Chư vị, trước tiên hãy giao vé vào cửa, không đưa vé vào cửa mà chỉ muốn tới quấy rối thì có thể rời đi.
Hôm nay có rất nhiều cường giả tới, nếu bởi vì người nào mà làm trễ nải đấu giá thì đừng trách Thiên Đạc ta không giữ lời hứa!”
Vừa dứt lời, một vị đỉnh cấp cường giả từ Thần tộc trực tiếp quăng ra một thứ.
Ánh mắt Tô Vũ khẽ biến.
Đó là một vị cường giả Nhân tộc!
Mà giờ khắc này, một đạo thương ảnh bao trùm cổ thành, sắc mặt vị Thần tộc kia chợt biến hóa, y nhìn về phía sau, Tần Hạo mặc một thân hắc khải mang theo Tần Phóng đi đến.
Tần Hạo lạnh lùng nhìn thoáng qua cường giả Thần tộc, cười lạnh một tiếng, tiện tay ném qua một tên Thần tộc chỉ còn mỗi cái đầu bị phong ấn vết thương, đầu lăn lông lốc trên mặt đất, đập xuống!
“Còn sống, Sơn Hải thất trọng, đủ chứ?”
Thần tộc mang đến Nhân tộc, mà Nhân tộc thì mang đến Thần tộc.
Quan trọng là hai vị mang người tới đều có thực lực không thấp.
Tên Thần tộc chỉ còn mỗi cái đầu kia quả thật vẫn còn sống, thấy được những cường giả Thần tộc cách đó không xa thì kích động hét lên: “Vô Sinh đại nhân, cứu ta. . .”
Vị cường giả Thần tộc nọ nghiêng đầu nhìn về phía Tần Hạo, lạnh lùng hỏi: “Tần Hạo, Nhân tộc muốn làm gì?”
Tần Hạo liếc mắt nhìn y, cười đáp: “Sao ngươi không tự hỏi mình? Chẳng lẽ ngươi làm được mà ta thì không được? Vô Sinh, nếu ngươi muốn chiến một trận thì ta sẽ tùy thời phụng bồi!”
Sát khí tràn lan!
Trường thương của Tần Hạo xuất hiện, lạnh lùng nói: “Thế nào, muốn chiến không?”
Không khí giương cung bạt kiếm!
Đúng lúc đó, bên phía Ma tộc cũng ném ra một người, không có gì bất ngờ, lại là Nhân tộc!
Ánh mắt Tần Hạo khẽ biến!
Không để Tần Hạo thất vọng, sau một khắc, Chu Quảng Thâm xuất hiện, y nhẹ phất tay, Ám Ảnh liền ném xuống một tên Ma tộc, dồn dập chồng chất đến trước cửa chỗ Tô Vũ.
“Cầu Tác cảnh cũng muốn tham dự đấu giá!”
Nhân tộc chia làm hai phe, Chiến Thần điện cùng Cầu Tác cảnh, Tần Hạo bây giờ là đại biểu của Chiến Thần điện, cụ thể có phải hay không thì Tô Vũ không có hứng thú muốn tìm hiểu, khả năng là y cũng chỉ đại biểu cho Đại Tần phủ.
Dù sao hắn cũng không bán cho Nhân tộc, vả lại Nhân tộc cũng mua không nổi!
Hai bên đều giương cung bạt kiếm nhưng lại không động thủ.
Cường giả Long tộc lười xen vào, chỉ ném ra một vị Đại Yêu, xem bộ dáng thì có lẽ là tiện tay chộp tới trên đường, tên Đại Yêu kia còn đang run lẩy bà lẩy bẩy.
Rất nhanh, những phe khác đều ném “vé vào cửa” xuống.
Tiên tộc vẫn tương đối biết điều, không bắt cường giả từ các cường tộc. dù sao ở bề ngoài thì Tiên tộc và Nhân tộc vẫn đang liên minh, cao tầng có tiếp xúc nên vẫn phải để ý một chút.
Chốc lát sau, trước mặt Tô Vũ đã nhiều hơn 20 vị Sơn Hải, có kẻ triệt để thoi thóp, có người tàn phế, có kẻ trọng thương. . .
Dẫu sao cơ hồ đều không phải là người bản tộc!
Lúc này, một thổ dân hóa thành hình người, nhưng vẫn là bộ dáng màu vàng đất, nó nhìn về phía Tô Vũ, nghiêm mặt hỏi: “Thiên Đạc, thiên tài Phù Thổ Linh tộc ta trước đó đã tan biến ở cổ thành, ngay trước khi ngươi tiến vào một đêm, hắn đang ở đâu?”
Tô Vũ nhíu mày, thản nhiên đáp: “Không biết, đừng hỏi ta!”
“Thiên Đạc!”
Thực lực của vị thổ dân kia rất mạnh, khí tức bùng nổ, cả giận quát: “Nói cho chúng ta biết Phù Thổ Linh ở đâu, chúng ta tất có hậu báo, tuyệt đối sẽ không vì thế mà tìm ngươi gây phiền toái!”
Tô Vũ đạm mạc nói: “Lạp Đức gia tộc quả nhiên không có tôn nghiêm, tùy tiện ai cũng có thể uy hiếp.
Ngay cả gia tộc ma vương của Thủy Ma tộc mà Ngũ Hành tộc cũng dám uy hiếp. . .”
Hắn nhìn về phía Đạc Ốc bên kia.
Vị trung niên trước đó nói chuyện với hắn, Nhật Nguyệt của Lạp Đức gia tộc khẽ nhíu mày nhìn về phía thổ dân, lạnh lùng nói: “Thổ Linh tộc đang uy hiếp sao? Nhật Nguyệt cao trọng uy hiếp thiên tài Địa bảng tộc ta, muốn khai chiến à?”
Tên thổ dân kia biến sắc!
Thiên Đạc mặc dù náo động với họ rất không thoải mái, nhưng Thủy Ma tộc có tôn nghiêm của Thủy Ma tộc.
Một vị Nhật Nguyệt tộc khác lại dám uy hiếp Thiên Đạc, nếu hôm nay Thủy Ma tộc mặc kệ thì ngày mai sẽ có kết cục giống Nhân tộc, những người khác sẽ dám giết thiên tài tộc ngươi hoặc cưỡng ép bức bách tộc ngươi giao ra thiên tài bị người đuổi giết!
Ngũ Hành tộc còn chẳng phải chủng tộc Thập cường, Thủy Ma tộc đương nhiên không sợ!
Bên phía Lạp Đức gia tộc, cường giả Nhật Nguyệt hừ lạnh một tiếng, khinh bỉ nói: “Thiên Đạc không muốn hiến cho Ma tộc thì vẫn là thiên tài của Lạp Đức gia tộc ta.
Ngũ Hành tộc các ngươi vì một tên nhãi Phù Thổ Linh mà còn muốn lên mặt ra oai? Đừng nói Thiên Đạc không biết, dù Thiên Đạc đã giết gã thì lại có thể thế nào?”
Dứt lời, bên cạnh Đạc Ốc, một vị Ma tộc với mái tóc dài màu đỏ như màu máu, và cũng là Ma tộc thực lực mạnh nhất ở đây – Nhật Nguyệt bát trọng, đã mau chóng bùng nổ ma khí, lạnh lùng nói: “Ngũ Hành tộc quả thực to gan, không bằng chơi đùa với Huyết Hỏa ma tộc chút nhỉ!”
“. . .”
Đệch!
Tô Vũ kinh ngạc, ta quên quan sát tỉ mỉ, lúc này xem xét thì mới thấy quả đúng là Huyết Hỏa ma tộc.
Các ngươi lại tới?
Mới chết một vị cường giả Huyết Hỏa ma tộc Na Đạt Chí, vị Nhật Nguyệt thất trọng kia đã bỏ mạng tại Thiên Diệt cổ thành, bây giờ lại mọc thêm một tên Huyết Hỏa ma tộc khác, hơn nữa còn là Nhật Nguyệt bát trọng!
Thủy Ma tộc cũng chỉ cử Đạc Ốc – Nhật Nguyệt thất trọng đến; Huyết Hỏa ma tộc đang làm gì?
Đồ mua về chẳng lẽ còn có thể cho Huyết Hỏa ma tộc chắc?
Những người khác cũng tỏ vẻ mặt xúi quẩy!
Lại là Huyết Hỏa ma tộc!
Nói thật, Huyết Hỏa ma tộc hiếu chiến hơn Thủy Ma tộc nhiều, thanh danh Ma tộc bất hảo chủ yếu là do bộ tộc này.
Huyết Hỏa ma tộc là một đám điên rồ, hôm nay đánh Nhân tộc, ngày mai đánh Tiên tộc, ngày mốt lại đi đánh Thần tộc, ngày kia đánh Long tộc. . . quả là kỳ quái!
Đương nhiên, bộ tộc này háo chiến như vậy là bởi vì thực lực cực kỳ mạnh.
Thường xuyên làm tiên phong của Ma tộc!
Còn là chủ động muốn làm!
Ngươi không gọi hắn, hắn còn không vui, ngươi gọi hắn, hắn hận không thể huy động thêm mấy chục người chém giết đến chết sạch mới thôi.
Thủy Ma tộc đối với bộ tộc này cũng là vừa hận vừa yêu, hận chính là do bọn họ ở bên ngoài rất biết gây chuyện, yêu là vì chiến lực của đám này cường đại, vả lại còn có tính máu chiến.
Cường giả Huyết Hỏa ma tộc vừa mở miệng, tên thổ dân chỉ đành trầm mặt lui xuống, không nói lời gì nữa!
Đây chính là lợi ích khi có đại tộc làm chỗ dựa!
Nội đấu thì nội đấu, ở bên ngoài, ngươi dám bức bách tộc ta thì lập tức sẽ có người ra mặt.
Điểm này Ma tộc cũng tốt, Thần tộc cũng vậy, kỳ thật đều làm không tệ.
Nhân tộc cùng Tiên tộc, kỳ thật cũng tạm được.
Bất quá hai tộc này phân chia thế lực quá rõ ràng, Đại Minh phủ thấy người Đại Hạ phủ gặp nạn chưa chắc sẽ quản; đồng dạng Tiên tộc cũng vậy, có đôi khi người thuộc lĩnh vực của các vị đại tiên vương khác nhau cũng chưa chắc sẽ quản những kẻ khác.
Tô Vũ mỉm cười!
Đây chính là chỗ tốt khi ở dưới thân phận Thiên Đạc!
Tất cả mọi người theo quy củ đến mua, quy củ vẫn rất trọng yếu, duy nhất không quy củ lại chính là Ma tộc, cho giá cao nhưng cuối cùng không bỏ tiền là điều rất có khả năng.
Cho nên lần này, Tô Vũ chắc chắn sẽ không bán cho Ma tộc!
Đừng để đến lúc đó lại bảo một câu, đi thôi, về nhà, đến nhà thì chúng ta sẽ giao tiền cho ngươi, tám chín phần mười là sẽ không có.
Chủng tộc khác thì đâu có lôi lý do này ra được.
Chương 1504: Thuật Dò Xét Huyết Mạch
Tô Vũ không xen vào tranh đấu của Nhật Nguyệt, mà là đang quan sát các vị thiên tài trẻ kia.
Không ít người tới!
Hắn thấy được Nhân tộc Tần Phóng, Tiên tộc Đạo Thành, Long tộc Long Vô Ưu cùng Long Chiến, cũng nhìn thấy mấy vị nam nữ trẻ tuổi khác.
Dù không quen biết, thế nhưng trên đại thể hắn vẫn đoán được đối phương là ai.
Ma Đa Na cũng tới, gã đứng ngay bên cạnh Huyết Hỏa ma tộc Nhật Nguyệt, một đầu mái tóc tím dài của gã cực kỳ dễ thấy.
Gã đứng giống như mấy vị Nhật Nguyệt, chắp hai tay sau lưng, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt chăm chú nhìn Tô Vũ vài lần, giống như hơi nghi hoặc một chút, nhưng cũng không quá để ý.
Tiên tộc bên này, Đạo Thành đi theo sau một vị thanh niên, người đó đại khái chính là Tiên tộc Huyền Vô Cực.
Thần tộc thế mà không phải do Nhật Nguyệt dẫn đầu, mà là một vị thiếu niên tóc trắng, thoạt nhìn rất trẻ trung, nếu Tô Vũ đoán không sai thì y chính là Chiến Vô Song.
Có thể thấy được rất nhiều cường giả Thiên bảng ở đây.
Mà nhân vật càng làm cho Tô Vũ phải chú mục là hai vị nam tử mặc áo bào đen rộng thùng thình.
Một vị là Nhật Nguyệt, một vị là thiên tài đệ nhất Địa bảng Chú Hồn, Sơn Hải tam trọng.
Chiến Vô Song là Sơn Hải bát trọng, Huyền Vô Cực cũng là Sơn Hải bát trọng.
Hạng tư Thiên bảng chính là Minh Tộc Minh Nguyệt, Tô Vũ cũng nhìn thấy rồi, đó là một thiếu nữ trên thân mang theo chút khí tức hắc ám, không phải tử khí nhưng cũng có điểm giống, bất quá Tô Vũ hơi cảm thụ một thoáng, minh khí khác với tử khí gạt bỏ tất cả mọi người, minh khí lại chẳng hề bài trừ tất cả mọi người.
.
Đạo Thành cũng tính là cường giả Thiên bảng, chẳng qua lúc này y tỏ vẻ rất khiêm nhường.
Xếp đầu Thiên bảng đều có mặt, Đạo Thành tới đây thì cũng không có vẻ quá chói mắt.
Đứng đầu là Tô Vũ, thứ nhì là Ma Đa Na, thứ ba là Chiến Vô Song, thứ tư Minh Nguyệt, thứ năm Huyền Vô Cực, Đạo Thành bây giờ miễn cưỡng xếp thứ sáu mà thôi.
Tô Vũ quan sát bọn họ, bọn họ cũng đang nhìn Tô Vũ.
Có người coi thường, có kẻ khẽ nhíu mày.
Thiên Uyên nhất tộc Chú Hồn chán ghét, thanh âm từ bên trong hắc bào truyền ra: “Thiên Đạc? Ta rất ghét ngươi!”
Là cực kỳ ghét!
Không có lý do!
Những Nhật Nguyệt còn không phát giác được cái gì, nhưng những thiên tài kia đều có chút cảm giác mỏng manh rằng người này rất đáng ghét.
Thiên Đạc đem đến cho bọn hắn một loại cảm giác đồng loại, dưới tình huống bình thường, đây là sự gạt bỏ lẫn nhau giữa các thiên tài Thiên bảng.
Có điều rõ ràng Thiên Đạc lại không phải cường giả Thiên bảng.
Chú Hồn chính là kẻ trước đó chễm chệ trên Thiên bảng, bất quá từ khi Đạo Thành và Tô Vũ cùng thăng hạng thì hắn đã rớt xuống Địa bảng.
Tô Vũ còn chưa mở miệng, có người đã nhìn về phía Chú Hồn, đạm mạc nói: “Ta cũng rất ghét ngươi, Chú Hồn, ở trước mặt ta thì bớt nói một chút!”
Chú Hồn yên lặng.
Giờ khắc này, mấy vị cường giả Thiên bảng khác đều không lên tiếng.
Không sai, kẻ vừa nói chuyện chính là Ma Đa Na.
Ma Đa Na Lăng Vân cửu trọng!
Dù Chiến Vô Song từng giết chết Nhật Nguyệt cảnh thì bây giờ cũng không muốn xen vào.
Tuy y là Sơn Hải bát trọng, đối phương là Lăng Vân cửu trọng, nhưng Chiến Vô Song tao ngộ Ma Đa Na thì có thể chắc thắng được sao?
Ma Đa Na quá mức yêu nghiệt.
Khi gã còn là Lăng Vân thất trọng đã từng giết Sơn Hải thất trọng, bây giờ gã đã là Lăng Vân cửu trọng, hai lần nguyên khí dị biến, tăng lên chưa chắc đã thua kém Sơn Hải, rất có thể bây giờ gã đã có khả năng giết chết Sơn Hải đỉnh phong!
Đối với thiên tài, Ma Đa Na đại khái cũng có thể đánh giết càng nhiều tiểu giai!
Thiên tài đấu chọi thiên tài, vượt cấp đánh giết thì mới đáng sợ.
Tô Vũ cười khẽ, lúc này hắn mới nhìn về phía Ma Đa Na, Ma Đa Na cũng đang nhìn hắn, một lúc sau đôi bên đều không mở miệng nói chuyện.
Nhưng trong lòng gã thoáng động một chút, trước kia Thiên Đạc gặp gã, tuy ngoài miệng không nói cái gì nhưng ánh mắt lại tràn đầy tuyệt vọng cùng thống khổ, có đôi khi còn mang theo chút phẫn hận.
Nhưng hôm nay gã lại cảm nhận được loại cảm xúc ấy đã nhạt đi rất nhiều.
Thần quang trong mắt Ma Đa Na hơi lóe lên một cái, Ma Đa Na lại nhìn chằm chằm “Thiên Đạc”, nhất thời không nói gì.
Gã cho rằng, từ khi Thiên Đạc đạt được di tích thượng cổ thì tâm tính đã biến hóa rất lớn, có điều không hiểu sao trong lòng gã vẫn hơi lấn cấn một điểm.
Gã trầm ngâm một hồi, cuối cùng quyết định truyền âm cho vị Nhật Nguyệt của Lạp Đức gia tộc, “Tế Nguyệt đại nhân, hãy dùng huyết mạch thuật dò xét Thiên Đạc thử đi!”
Nhật Nguyệt cường giả của Lạp Đức gia tộc nghe vậy thì bất giác ngẩn ra, dò xét ư? Tại sao?
Người còn đang ở ngay trước mắt, ta dò xét hắn làm cái gì?
Trong lòng y tuy hồ nghi, nhưng đối phương là Ma Đa Na, đến Lạp Đức tiên tổ cũng rất tán thưởng Ma Đa Na.
Y đương nhiên không thể cự tuyệt.
Trên ngón tay Tế Nguyệt cấp tốc ngưng tụ ra một giọt máu, tức thì bốn phía liền xuất hiện Tử Linh, thế nhưng rất nhanh đã bị những thủ vệ quân bên ngoài xua tan.
Không ai đi quản, dù có thấy thì cũng chẳng người nào nói gì.
Giọt máu kia sáng rực lên, rất nhanh, Tô Vũ nhìn về hướng bên này, ánh mắt khẽ động, bên trong biển ý chí, Cục lông nhỏ lộn một vòng, biển ý chí của Thiên Đạc trong cơ thể cũng theo đó mà chấn động một phen.
Giống như truyền ra cảm ứng, máu trên tay Tế Nguyệt thoắt cái đã biến mất, y truyền âm cho Ma Đa Na: “Là Thiên Đạc. . .
Không xác định, thế nhưng tối thiểu là người của Lạp Đức gia tộc thì không sai!”
Cụ thể có phải Thiên Đạc hay không thì khó nói, thế nhưng nhất định là người của Lạp Đức gia tộc, điểm này y có thể bảo đảm!
Lại nói, giữa sân có cả một đám Nhật Nguyệt ở đây, cao trọng cả một nắm lớn, cho nên Tế Nguyệt cảm thấy Ma Đa Na có hơi cẩn thận quá mức.
Ma Đa Na khẽ gật đầu, cũng không nói gì.
Dò xét thử mà thôi!
Chỉ là gã vẫn thấy kinh ngạc trước biến hóa của Thiên Đạc, còn về mặt khác thì chẳng quan trọng, bao gồm cả cái gọi là thượng cổ hô hấp pháp, gã cũng không mấy để ý.
Bọn họ không để ý, Tô Vũ lại biết rõ tình huống, hắn cười lạnh một tiếng, nhìn về phía người của Lạp Đức gia tộc, lạnh lùng nói: “Là Ma Đa Na bảo các ngươi dò xét ta à? Các ngươi tình nguyện tin tưởng Ma Đa Na cũng không nguyện ý tin tưởng ta! Lạp Đức gia tộc cũng trở thành kẻ phụ thuộc Ma Đa Na như vậy sao?”
Tế Nguyệt bình tĩnh đáp: “Thiên Đạc, ngươi luôn nghĩ quá nhiều! Ma Đa Na là đệ nhất thiên tài của Thủy Ma tộc, đối với thiên tài thì Ma tộc đều sẽ chiếu cố, có hoàng giả chi phong, ngươi. . .”
Hai mắt Tô Vũ tức thì đỏ lên, “Hoàng giả chi phong? Ta không sớm thì muộn cũng sẽ vượt qua gã!”
Hắn nhìn về phía Ma Đa Na, nghĩ đến thống khổ cùng bất đắc dĩ khi mình sắp bị người vây giết và chút thoải mái khi sắp kiếm được tiền, cắn răng nói: “Ma Đa Na, ta sẽ vượt qua ngươi, nhất định!”
Ánh mắt kia. . .
Ma Đa Na rất quen thuộc.
Đúng rồi, chính là như này.
Có phẫn nộ, có biệt khuất, có sát ý, còn mang theo một chút thoải mái, đại khái là cảm thấy lần này sẽ có thu hoạch, có hi vọng vượt qua chính mình.
Ma Đa Na cười cười, “Nếu ngươi có thể hơn được ta, ta đây hết sức hoan nghênh, Ma tộc không cần phải đơn độc dựa vào người nào chèo chống!”
Tô Vũ im lặng, mẹ nó!
Được rồi, không lắm lời với ngươi nữa.
Sau này ngươi sẽ biết, ta có thật sự vượt qua ngươi hay không, dĩ nhiên Thiên Đạc thì khỏi đi, đại khái là tên kia không có hy vọng, cũng không có cơ hội.
Chương 1505: Như Vậy Là Đủ Rồi!
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, không để ý tới Ma Đa Na nữa mà nhìn về phía những người khác, lạnh nhạt nói: “Ta không quản các ngươi đến từ tộc nào, tới từ nhà nào hay thế lực nào, đấu giá thì chỉ xem giá trị! Giao dịch ngay hiện trường! Chớ giở trò với ta! Mặt khác, Tinh Hồng thành chủ sẽ chủ trì trật tự.
Thành chủ đại nhân, hi vọng ngài có thể trấn áp kẻ quấy rối, nhất là những kẻ không có tiền mà kêu giá lung tung.
Dù sao những vật này có ba thành của ngài đó!”
Hắc Ám Ma Long gật đầu, “Yên tâm! Đây là cổ thành!”
Ngoài thành thì ông ta cũng không dám khoác lác như thế.
Nội thành, nực cười, các ngươi quấy rối thử xem.
Tuy rằng ông không địch lại vô địch, thế nhưng nếu thật sự chọc tới ông, vô địch tiến đến cũng không chiếm được lợi ích gì.
Tự dưng kiếm được ba thành thu nhập, giao dịch này quá hời.
Tô Vũ dứt lời, Bạch Diện Liệp Thiên các liền lên tiếng: “Thiên Đạc Ma quân, chúng ta đều tới, đồ vật cũng đã mang đến, bất quá ngươi cũng nên để chúng ta nghiệm chứng xem thi thể kia là thật hay giả. . .”
Vị này vừa nói xong, tất cả mọi người đều nhìn về phía Tô Vũ.
Tô Vũ nhíu mày, hắn bắt hết những tên Sơn Hải ở ngoài vào trong phòng, thuận tiện dò xét một chút về tổn thương thực lực, có bị phong cấm hay không.
Đưa chúng vào trong phòng xong, Tô Vũ mới lạnh lùng nói: “Các ngươi đi tới phòng đối diện, ta sẽ ở chỗ này, chút nữa có thể dùng ý chí lực dò xét, nhưng không thể tự mình tiếp xúc. . .”
Bạch Diện phản bác: “Không được, không tiếp xúc thì phán đoán sẽ có sai sót. . .”
Tô Vũ lạnh lùng gạt đi: “Thế thì không cần mua! Nguy hiểm tự mình gánh chịu! Ta cho các ngươi tiếp xúc, các ngươi lại trực tiếp cướp đi, ta có thể làm gì được Nhật Nguyệt? Cảm thấy không tin được thì đừng mua, ta đâu bắt buộc các ngươi!”
Bạch Diện bất đắc dĩ, mở miệng nói: “Không phải ta không tin, mà là không tiếp xúc thì giá cả có thể sẽ hơi thấp xuống một chút.”
Tô Vũ cười lạnh: “Thật sự quá thấp thì ta sẽ không bán.
Ta tin tưởng các ngươi sẽ mua.
Ta có tự tin này.”
Bạch Diện thở dài, không nói gì thêm, một đám người dồn dập tiến vào cổ ốc đối diện, cổ ốc này rất lớn, trong sân có không ít ghế, bọn họ lần lượt ngồi xuống.
Có vị còn mang theo thiên tài đi cùng, có vị thì chỉ một mình đến đây.
Tính ra đại khái có gần 30 thế lực góp mặt.
Đến lúc này, Hắc Ám Ma Long mới lên tiếng: “Thiên Đạc, có thể phơi bày một chút!”
Tô Vũ đứng ở cửa nhà mình, cười nói: “Từ từ sẽ đến, trước tiên ta sẽ cho các ngươi xem binh khí của hắn!”
Dứt lời, một thanh trường cung xuất hiện!
Thứ này vừa lấy ra thì khí tức cực kỳ cường hãn liền phóng xuất.
Tràn ngập khí tức cổ xưa!
Sau một khắc, vô số đạo ý chí lực dò xét tới, Tô Vũ quát: “Không được mang bất luận tính công kích gì, cảm giác của ta vẫn tính là nhạy cảm, có điểm không ổn thì ta sẽ không bán! Chỉ có thể phóng thích nhiều nhất là ý chí lực Sơn Hải cảnh, đừng coi Thiên Đạc này là đồ ngớ ngẩn!”
“. . .”
Đệt, yêu cầu nhiều quá.
Các cường giả im lặng, có người dò xét, thoáng chốc đã bị bắn ngược, khẽ nhíu mày, rất nhanh, có cường giả cau mày nói: “Đây không tính là Thiên binh phản kích mà là một loại trận pháp thượng cổ. . .
Thứ này vô phương chứng minh là Thiên Binh. . .”
Mà giờ khắc này, Bạch Diện thì cấp tốc tô tô vẽ vẽ trên một trang giấy, rất nhanh đã vẽ trường cung vào, truyền về tổng bộ Liệp Thiên các.
Tô Vũ thản nhiên nói: “Ai nói là không thể chứng minh?”
Dứt lời, Tô Vũ nện một quyền xuống binh khí!
Ầm ầm một tiếng, binh khí run rẩy, trường cung trong nháy mắt sáng lên từng đạo minh văn, cấp tốc thu nạp nguyên khí chung quanh, bộc phát ra nguyên khí, phản kích về hướng Tô Vũ.
Một đạo, hai đạo. . .
Nháy mắt, trọn vẹn 116 đạo minh văn xuất hiện!
Tô Vũ cười lạnh, “Nhìn thấy không? 116 đạo minh văn, đây là Thiên binh sơ giai đỉnh phong.
Dĩ nhiên, các ngươi tin hay không thì tùy.”
“. . .”
Lúc này, các vị cường giả dồn dập truyền âm, Thần tộc cử tới một vị Thiên Nghệ thần tộc, Chiến Vô Song truyền âm hỏi: “Thiên Nghệ thần tộc có ghi chép gì về cái cung này không?”
“Cái này. . .”
Cường giả Thiên Nghệ thần tộc cũng là Nhật Nguyệt, không quá chắc chắn lắm, đáp: “Khó mà nói, thời kỳ thượng cổ ghi chép không nhiều, dù có thì cũng chỉ nhắc tới qua loa mà thôi, không có ghi chép tỉ mỉ, dù sao binh khí của cường giả cũng sẽ không kể ra bên ngoài toàn bộ.”
“Thế nhưng Thiên binh trường cung, có lẽ. . . đích thật là do cường giả Thiên Nghệ nhất tộc dùng!”
Lúc này, không ít người nhìn về phía một vị lão giả, truyền âm hỏi: “Thần đúc đại sư, ngươi thấy thế nào?”
Lão nhân kia đến từ một chủng tộc Bách Cường không tính quá mạnh, Thiết Chú nhất tộc.
Bất quá lão nhân ấy xem như một trong những Địa binh sư hiếm hoi ở Chư Thiên chiến trường.
Giờ phút này, lão nhân cũng cấp tốc dò xét, ý chí lực Sơn Hải cảnh tràn lan ra ngoài, vừa xem xét vừa nói: “Chất liệu không tồi, có cường độ địa binh, thế nhưng. . . chưa chắc đã có cường độ Thiên binh.
Dĩ nhiên có thể là do thời gian lâu quá rồi không bảo dưỡng gây ra, nếu nói nó ở thời đại thượng cổ là Thiên binh thì cũng không quá bất ngờ. . .”
Ông dò xét những minh văn kia rồi nói: “Thật sự là thượng cổ minh văn.”
Bất quá rất nhanh ông lại nhíu mày, truyền âm tiếp: “Có mấy đạo không dễ phán định, khá yếu ớt, cảm giác như lúc nào cũng có thể sụp đổ. . .”
Đó là những đạo minh văn do Tô Vũ làm giả!
Đều có cảm giác rất yếu đuối, cứ như vừa dùng lực liền sẽ phá toái, Thần đúc đại sư cũng không dám tra xét quá cẩn thận.
Đám thượng cổ minh văn này đều quá yếu, một khi đi sâu dò xét thì sẽ dẫn đến minh văn sụp đổ, giá trị tổn hại cực lớn, Ma tộc khẳng định sẽ tìm ông để gây sự!
Đơn thuần nếu chỉ xem xét từ bên ngoài thì không có vấn đề gì, Thần đúc đại sư bèn đưa ra kết luận: “Từ bên ngoài quan sát thì đây là thượng cổ binh khí, đi sâu vào dò xét lại có trận pháp ngăn cản, đó là trận pháp phản kích nên không có cách nào dò xét.
Về phương diện minh văn, có mấy đạo quá yếu ớt, ta không dám chắc chắn là thật hay giả, thế nhưng đại bộ phận minh văn tuyệt đối thật sự là thượng cổ minh văn.”
Như vậy là đủ rồi!
Không tự thân cầm lên tay quan sát mà có thể đưa ra kết luận như vậy, đại biểu vị Địa Binh sư này có nhãn lực rất tốt!
Mọi người cũng kiểm tra một hồi, một số cường giả đã từng tiếp xúc qua binh khí thượng cổ đều khẽ gật đầu, là cái mùi kia, đích thật là binh khí thượng cổ.
Tô Vũ thúc giục: “Xem đủ chưa? Xem đủ rồi thì đổi thứ tiếp theo!”
Dứt lời, một thi thể cường hãn đột ngột xuất hiện, xếp bằng ngồi dưới đất, khí tức cường đại vô biên.
Trên thân thi thể xen lẫn tử khí mỏng manh.
Thế nhưng vẫn thừa sức tràn lan ra uy áp cường hãn.
Mặt của vị này đã bị hư thối, trên người có cả thương thế đã khép lại, nhưng có thể cảm thụ được trước khi chết ông ta từng chịu đựng công kích mạnh mẽ nhường nào.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









