[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 299 : Tinh Hồng Cổ Thành (c1491-c1495)
❮ sautiếp ❯Chương 1491: Tinh Hồng Cổ Thành
Bạch Diện mặc kệ tên cường giả Chư Thiên Vạn bảo lâu kia, tiếp tục dò xét một hồi, khẽ nhíu mày, rất nhanh hắn lấy ra một quyển sách, cẩn thận viết xuống: “Xác thực có không gian phá toái, có di vật thượng cổ, không gian phá toái với độ chấn động không lớn, nước biển di động nên không thể thẩm tra di tích, mảnh vỡ đã tan biến. . .”
Rất nhanh, trong sách hiển lộ một hàng chữ.
“Có thể xác định thân phận di hài không?”
“Vô phương xác định!”
Bạch Diện tiếp tục viết: “Không gian có uy áp Nhật Nguyệt bát trọng tồn tại, đồng thời còn có một chút tử khí lưu lại, khả năng là đã bị tử khí ăn mòn qua! Theo người chứng kiến nói thì di hài mang theo trường cung. . .”
“Màu sắc và kiểu dáng trường cung có đặc điểm gì?”
“Không mô tả rõ lắm, màu đen, dài ước chừng ba trượng. . .”
Rất nhanh, trong sách lại lần nữa hiển lộ một hàng chữ, “Truy tung Thiên Đạc cùng Phù Thổ Linh! Nếu giao dịch thì có thể mở ra giá cao! Liệp Thiên các sẽ nhanh chóng thẩm tra tư liệu thượng cổ, xác nhận thân phận di hài, dùng cung tiễn. . .
Hẳn là có khả năng tra ra thân phận cụ thể.”
Cường giả dùng cung tiễn ít nhất phải là chuẩn vô địch, thậm chí là vô địch!
Có thể là Thiên Nghệ thần tộc, những tài liệu này đủ cho bọn hắn điều tra thân phận cụ thể, dĩ nhiên, có thể tra ra hay không thì phải xem độ hoàn hảo về tư liệu của Liệp Thiên các.
Bạch Diện tiếp tục viết: “Tao ngộ Thiên Đạc thì có giết gã để thu hoạch vật kia không?”
“Dưới tình huống không có ai thì lập tức ra tay.
Không thể bảo đảm không bị phát hiện thì giao dịch!”
Liệp Thiên các cũng không phải loại lương thiện.
Không có ai biết rõ, vậy dĩ nhiên là đoạt.
Có người thấy được thì chỉ đành giao dịch.
Liệp Thiên các bán tình báo, cũng làm chút mua bán sát thủ, còn kiêm luôn giao dịch vật phẩm quý giá, uy tín vẫn phải có, nhưng dĩ nhiên nếu không ai thấy thì cướp của kẻ cướp không coi là có vấn đề gì.
Việc này vạn tộc đều biết.
Bất quá biết cũng vô ích, dưới tình huống bình thường, Liệp Thiên các vẫn rất đáng tin cậy, vả lại cũng không ai có chứng cứ tận mặt.
Tối thiểu thì tốt hơn nhiều so với vài tổ chức nhỏ!
Cũng có thể xuất ra vàng ròng bạc trắng để giao dịch!
Bạch Diện không hỏi lại mà nhanh chóng rời đi, hắn cần phải tìm được Thiên Đạc hoặc là Phù Thổ Linh trước những kẻ khác.
Đáng tiếc gần đây có quá nhiều người vứt bỏ điểm bảng.
Cùng một thời gian ấy.
Trong cung điện trôi nổi trên hư không vô tận, Vô Diện trưởng lão ra lệnh: “Không có chuyện gì thì đều tạm dừng công tác khác để thẩm tra tư liệu, so sánh thân phận xem, Nhật Nguyệt cửu trọng đến Vĩnh Hằng dùng cung tiễn, có thể là cường giả Thiên Nghệ thần tộc, có Thiên binh cung, dùng Địa binh tiễn. . .”
Vô Diện trưởng lão nói xong, những kẻ đeo mặt nạ bên trong đại điện đều bắt đầu xem xét đủ loại tư liệu.
Qua một hồi, có người báo cáo: “Trưởng lão, theo tư liệu thẩm tra hiện có thì có 6 vị tương đối phù hợp.”
“Thứ nhất, Nghệ vương thời thượng cổ, cường giả Thiên Nghệ thần tộc, Vĩnh Hằng cảnh, dùng Thiên binh cung, nhưng mũi tên của ông ấy đều là Thiên giai. . .”
“Thứ hai, lục đại tộc trưởng của Thiên Nghệ thần tộc, Thiên Xạ vương, Vĩnh Hằng cảnh, ông ấy cũng dùng thần cung, đã từng bắn giết Vĩnh Hằng, không quá phù hợp nhưng không bài trừ thần binh Địa giai. . .”
“Thứ ba, Liệt Thiên Vương ở thời thượng cổ, nhân thần hỗn huyết, có huyết thống lai giữa Thiên Nghệ thần tộc và Nhân tộc. . .”
“Thứ tư. . .”
Từng thân phận hư hư thực thực bị tra ra, Vô Diện trưởng lão kiểm tra một hồi, khẽ cau mày nói: “Không thích hợp, mấy vị này ta cũng biết một số vị, có khả năng loại trừ một chút. . .
Tiếp tục thẩm tra tư liệu khác, người đồng thời phù hợp yêu cầu không nhiều.”
“Vâng!”
Liệp Thiên các lại bắt đầu thẩm tra những vị cường giả không được ghi vào tư liệu, mà Vô Diện trưởng lão thì suy tư một hồi, lắc đầu, được rồi, chậm rãi tra thôi.
Không được thì cứ thu thi thể về tay rồi chậm rãi so sánh một chút.
Thiên Đạc, cái tên này đang ở đâu?
Rời Tinh Thần hải trở về Ma giới sao?
Hay là không rời đi, tiếp tục ở Tinh Thần hải chờ đợi?
Vô Diện trưởng lão suy nghĩ một chút, rất nhanh bèn nói: “Chú ý hành tung của Ma tộc, Thiên Đạc chậm chạp không hiện thân có lẽ là gã đã từ bỏ Ma tộc, đơn độc nuốt vào thu hoạch lần này.
Ma tộc có thể sẽ thông qua tinh huyết để truy xét tung tích của gã!”
Thiên Đạc cũng không phải kẻ tứ cố vô thân, có lẽ rất nhanh thôi người từ nhất hệ của Lạp Đức Ma vương sẽ tới, thông qua tinh huyết để định vị Thiên Đạc.
Không thể để cho Thiên Đạc tiếp xúc với Ma tộc trước được.
Bằng không, dù sao gã cũng là hậu duệ của Ma tộc, một khi để bọn họ gặp nhau thì sẽ rất khó thu được vật phẩm hiếm có kia.
Các phương bây giờ đều đang tra tìm hành tung của Thiên Đạc.
Mà Tô Vũ đã bay thẳng đến cổ thành bên kia.
Cổ thành vẫn tương đối an toàn hơn một chút.
Tinh Hồng cổ thành là tòa thành gần nhất khu vực phụ cận này.
Tốc độc của Tô Vũ rất nhanh, hắn không tùy tiện trực tiếp bay qua mà làm chút thủ đoạn che lấp hành tung, tận tới khi đêm khuya Tô Vũ mới thấy được tòa thành lớn cách Cửu Tinh thành mấy ngàn dặm!
Kiểu dáng không khác các cổ thành hắn đã từng đi qua cho lắm, tuy nhiên cũng có điểm khác biệt, Thiên Diệt hay Vân Tiêu thì Tô Vũ không thấy sông hộ thành, còn Tinh Hồng cổ thành còn có sông hộ thành vây quanh.
Chúng vờn quanh bên ngoài tường thành khiến cho Tô Vũ có cảm giác rất nguy hiểm, nếu hắn không lầm thì trong lòng sông tràn ngập tử khí.
Tòa cổ thành này có vẻ đã bị tử khí ăn mòn rất nặng.
Không biết có phải là Tử Linh trong thành mạnh hơn, hoặc là nguyên nhân khác đưa đến.
Tô Vũ hạ xuống đất, ở cửa thành có một đám Hoạt Tử nhân mặc áo giáp nhìn chăm chú Tô Vũ, đôi bên đều yên lặng.
Hoạt Tử nhân. . .
Sở dĩ Tô Vũ gọi như vậy là bởi vì quanh thân những người này tử khí quá nặng, khiến hắn cảm giác rằng chẳng mấy chốc bọn họ sẽ chuyển đổi thành Tử Linh.
Lúc ở Thiên Diệt thành, hắn đã gặp qua không ít tướng lãnh thủ vệ, tỉ như Thiên Môn, xung quanh bọn họ tuy có tử khí thế nhưng vẫn còn có mùi vị người sống.
Thủ vệ ở Tinh Hồng cổ thành lại toàn là mùi người chết.
Đối với tòa cổ thành này, Tô Vũ cũng đã tìm hiểu qua, thành chủ là một vị cường giả đến từ Long tộc, Nhật Nguyệt cửu trọng cảnh, không phải Long tộc bình thường mà là Hắc Ám Ma Long rất ít gặp trong Long tộc.
Nghe nói đó là chủng tộc lai giữa Long tộc cùng Ma tộc.
Hắc Ám Ma Long có số lượng rất ít, không được Long tộc chào đón mấy, nghe nói năm xưa vị thành chủ này đã trở mặt với Long tộc, mưu phản Long tộc, trở thành thành chủ của Tinh Hồng cổ thành.
Những năm qua, ông tự lập địa bàn tại cổ thành nên Long tộc cũng không tìm đến gây phiền toái.
Trên đại thể Tô Vũ nắm được ít tin tình báo, mà thủ vệ của Tinh Hồng cổ thành cũng hết sức bá đạo, thậm chí từng có chiến tích ra khỏi thành đánh giết cường giả, điều này hiển nhiên có liên quan rất lớn tới thành chủ.
Bởi vì đầu Hắc Ám Ma Long kia hết sức hung hăng.
Cho nên ở đây, Tô Vũ vẫn nên cẩn thận một chút, chớ để bị thành chủ Nhật Nguyệt cửu trọng Long tộc chướng mắt mà giết hại.
Mà tòa cổ thành này người lui tới cũng không nhiều.
Ban đêm, tử khí nồng đậm vô cùng nên sẽ không có người nào đến.
Cổng thành lớn như vậy mà ngoại trừ những thủ vệ kia thì cũng chỉ mỗi mình Tô Vũ đi vào trong, bên trong cũng có vài người chịu không được mà đi ra ngoài.
Thấy Tô Vũ đi vào trong cũng không ai quản.
Chung quy là sẽ có một ít người tài cao gan lớn, hơn nửa đêm vào thành, không sợ Tử Linh, không sợ chết nên cũng không có cách nào.
Chương 1492: Truyền Nhân Của Các Vị Vô Địch
Tô Vũ từng đi qua hai tòa cổ thành, nên hắn cũng xem như hiểu khá rõ về nơi này.
Nếu hắn là Phù Thổ Linh thì chắc chắn sẽ không ở vòng ngoài.
Hắn cứ bắt đầu tìm trong vòng 18 đổ đi là được rồi!
Trừ bỏ cư dân, những người khác vào ở đều sẽ có ghi chép cùng biểu hiện, trong vòng 18 thì người không phải cư dân sẽ không quá nhiều.
“Phù Thổ Linh có thực lực không yếu, thế nhưng tối đa cũng sẽ chỉ ở từ vòng 18 đến vòng 12, vào sâu hơn thì e là gã cũng không có năng lực này.”
Tô Vũ phán đoán một thoáng, cổ ốc hết sức thần bí, ngọc cảm ứng của hắn cũng không thể dò xét được tình huống nội bộ, bằng không thì việc tìm ra Phù Thổ Linh sẽ rất đơn giản.
Đối phương khẳng định đang ở đây!
Thạch Tôn nói y tận mắt thấy gã tiến vào, nhưng không thấy người tra ngoài, có lẽ Phù Thổ Linh vẫn còn đang ẩn nấp bên trong.
Dù sao Thạch Tôn cũng mới rời khỏi cổ thành không lâu.
Giờ phút này có không ít người đang tìm Thiên Đạc, Đạc Ốc đã truyền âm mấy lần, Tô Vũ không có thời gian để ý tới hắn, mà Ma Đa Na thì chỉ truyền âm một lần, về sau liền không thấy nói gì nữa.
Hiện tại Tô Vũ tiến nhập tử thành, truyền âm phù sẽ bị đứt quãng.
“Không thể truyền âm thành công thì có lẽ Ma tộc sẽ đoán được ta tới cổ thành, dĩ nhiên, cũng có thể là đi sâu vào trong Tinh Thần hải. . .”
Tóm lại, bên này rất nhanh sẽ dẫn tới cường giả.
Hắn phải mau chóng tìm ra Phù Thổ Linh trước để giải quyết sơ hở trong kế hoạch của mình.
Trên đường phố có Tử Linh đi ngang qua, Tô Vũ vội vã tránh đi.
Có thủ vệ tuần tra ban đêm, Tô Vũ cũng không muốn có xung đột với đối phương, hắn nhanh chóng rời đi, tránh tiếp xúc với chúng.
“Phòng ốc của Ngũ Hành tộc. . .”
Có lẽ, cái này càng thích hợp với Phù Thổ Linh.
Tô Vũ lần lượt thu nhỏ phạm vi dò xét, kẻ tài cao thì gan cũng lớn, hơn nửa đêm trên đường phố cơ hồ không có ai, điều này cũng thích hợp để Tô Vũ dò xét.
Tô Vũ một mực dò xét bốn phía, chuẩn bị chờ thời cơ thích hợp thì sẽ hóa thành Tử Linh để tìm Phù Thổ Linh.
Làm thế thì dễ dàng hơn một chút!
Trong thành chỉ cần chớ để vị thành chủ kia để mắt tới là được.
Rất nhanh, Tô Vũ tìm một địa phương không người, mở ra ngọc cảm ứng, thần văn chữ “Kiếp” cũng khởi động, chờ không có động tĩnh gì thì hắn bèn cấp tốc chuyển đổi thành Tử Linh.
Giờ khắc này, trong phủ thành chủ.
Hậu điện, một tôn tượng đá đột ngột mở mắt ra.
Tượng đá vừa mở mắt liền thấy một tôn tiểu nhân đạp không đi tới, nhìn tượng đá bằng vẻ mặt bất đắc dĩ, lời lẽ ngắn gọn nhưng cực kỳ rành mạch, như thể nó đã làm việc này nhiều lần rồi.
“Đi ngang qua, không phải Tử Linh! Là công pháp đặc thù!”
Tượng đá yên lặng nhìn tôn tiểu nhân, nửa ngày sau mới mở miệng hỏi: “Là Tô Vũ gây ra hỗn loạn đến từ Thiên Diệt cổ thành?”
“Tiền bối biết hắn à?”
“Ta ở tại Thánh thành, hết thảy chuyện trong Thánh thành vô phương giấu diếm ta, vài ngày trước từng có sinh linh đề cập qua!”
Tượng đá lại bổ sung thêm: “Tính tình Thiên Diệt tương đối tốt, nhưng ta thì không, đừng gây chuyện thị phi! Bằng không. . .
Ta sẽ trừng trị!”
Tiểu nhân suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết đoán mở mắt bịa chuyện: “Phệ Thần tộc Bán Hoàng muốn hắn gây chuyện, dẫn dụ Văn Minh sư vô địch của Thần Ma cường tộc, thôn phệ vài vị, thuận tiện cho hậu duệ của ngài ấy có cơ duyên lịch luyện. . .”
Ánh mắt tượng đá khẽ động, nhìn về phía Tô Vũ, sau một khắc liền xem thấu biển ý chí của hắn, thấy được Cục lông nhỏ nằm ở trên Khoách Thần chùy còn đang say ngủ.
Phệ Thần Bán Hoàng muốn Nhân tộc này gây chuyện ư?
Thật sự là ở trên thân Cục lông nhỏ, tượng đá đã cảm ứng được một một chút lực lượng, không phải tới từ Bán Hoàng mà là đến từ Thiên Diệt, có lẽ Thiên Diệt đã từng ra tay bảo hộ tiểu Phệ Thần này.
Vì để dẫn xuất Thần Ma cường giả rồi tiến hành thôn phệ?
Tượng đá rơi vào trầm tư, một lát sau mới lãnh đạm nói: “Ngươi là ai? Ta chưa từng thấy ngươi!”
“Chư thiên vạn giới, tiền bối cũng không thể gặp hết được. . .”
“Ý chí phân thân của ngươi sắp tiêu tán, ta mà ra tay thì ngươi ngăn không được!”
Tiểu nhân gật đầu, “Ngăn không được! Đừng nói sắp tiêu tán, dù không tiêu tán thì ta cũng ngăn không được tiền bối! Ta được các vị Đại Tần vương, Đại Hạ vương, Đại Minh Vương, Đại Chu vương nhờ bảo hộ người này! Hắn là đồ đệ của Diệt Tằm vương và Thiên Đúc vương. . .”
Một hơi nói ra một nhóm vô địch, tiểu nhân nọ lại bổ sung thêm: “Hắn còn được các vị Đại Tống vương, Đại Hán vương truyền thừa. . .”
Tôn tượng đá kia yên lặng cảm ứng.
Đúng vậy, nó cũng phát hiện được một chút khí tức Vĩnh Hằng mờ nhạt, rất nhiều, hết sức hỗn tạp, đó là vô địch thần văn truyền thừa hoặc là công pháp truyền thừa.
Trong đó, có một cỗ đao khí truyền thừa cực kỳ mạnh mẽ.
“Đao của hắn. . .
Học được từ Hạ Long Võ à?”
“Vâng!”
Tượng đá yên lặng, đó là đao của Hạ Long Võ, không phải của Hạ Vô Thần, cái này thì tượng đá có khả năng phân biệt ra, nó từng gặp Đại Hạ vương, cũng đã gặp qua Hạ Long Võ.
Một kẻ hết sức phiền toái!
Trên thân hắn gánh vác rất nhiều truyền thừa của vô địch!
Tượng đá gỏn lọn đáp: “Ta hiểu rồi, không có chuyện gì thì đừng gây phiền toái cho ta là được!”
Dứt lời, nó bèn nhắm mắt!
Quên đi!
Lười xen vào nữa.
Thật sự là vô cùng phiền toái, còn có một tên Phệ Thần Bán Hoàng ở đây, Phệ Thần Bán Hoàng sống quá lâu rồi, xa xưa vô cùng. . .
Tượng đá đang suy nghĩ Phệ Thần Bán Hoàng bây giờ có còn là vị năm đó hay chăng?
Nếu phải. . .
Thế thì đối phương sống lâu đến dọa người.
Thiên Diệt đều đã cho mặt mũi, vậy khả năng cao là vị năm xưa, không nghĩ bây giờ thế mà đã là lão bạng sinh châu, có được hậu duệ, quả là kỳ quái.
Chẳng lẽ sắp chết rồi?
Nên mới sinh một đứa nhỏ để tiến hành truyền thừa?
Không biết rõ được!
Tiểu nhân tiêu tán, một lần nữa trở về trái tim của Tô Vũ.
Bất quá mấy lần đi ra ngoài đã khiến nó có dấu hiệu tiêu tán, nó cũng rất bất đắc dĩ.
Cũng tại tiểu tử này chỉ biết gây chuyện!
Chỉ là tượng đá thôi mà nó phải gặp nhiều vị lắm rồi.
Mà lúc này mới được bao lâu?
Lại thêm một hai lần nữa thì nó sẽ triệt để tiêu tán!
Tô Vũ bây giờ cũng không phải Tô Vũ nhỏ yếu khi xưa, muốn vô thanh vô tức lưu lại ấn ký trong người hắn là điều rất khó.
Chương 1493: Sơ Hở Cuối Cùng
Tượng đá cùng tiểu nhân câu thông với nhau, Tô Vũ dĩ nhiên không hề hay biết.
Ngược lại trước giờ hắn đều không quen biết gì với các tôn tượng đá, một lần duy nhất thì đối phương cũng không mở miệng, Tô Vũ còn tưởng rằng đó là cơ duyên.
Trong thành, Tô Vũ hóa thân thành Tử Linh, tiếp tục tìm kiếm Phù Thổ Linh.
Từ vòng 18 đến vòng 12, hắn cẩn thận truy tìm.
Cư dân thì không tính, người sống vào ở phòng ốc có chừng 62 căn, nhiều lắm!
Rõ ràng, cường giả vào ở không hề ít.
Muốn vào trong vòng 18, không có thực lực Sơn Hải cảnh thì đều không có dũng khí.
Nói như vậy, có thể sẽ có hơn 62 vị Sơn Hải cảnh đang cư trú ở trong đây.
“Dưới tình huống bình thường thì nhiều nhất ba ngày những người này sẽ rời đi. . .
Ngày mai sẽ có mấy người ra ngoài, lại có thể loại trừ đi một ít.”
Tô Vũ thầm nghĩ, từ đó nhiều nhất là ba ngày, hắn có thể tìm ra Phù Thổ Linh.
Thế nhưng ba ngày lại quá dài!
“Phù Thổ Linh. . .
Mẹ nó, thực đáng ghét!”
Tô Vũ rất bất đắc dĩ, lúc ấy không thể giết Phù Thổ Linh đã khiến hắn một mực bất an, tên này chính là chướng ngại vật lớn nhất hiện giờ.
Không giải quyết mối tai hoạ ngầm này thì kế hoạch lừa gạt của sẽ bị quấy nhiễu cực lớn!
“Thật sự hy vọng gã ở trong phòng gặp được cơ duyên rồi tự nhốt bản thân mười ngày nửa tháng cho xong. . .”
Nếu là như vậy, mình sẽ có đủ thời gian làm xong chuyện rồi phất áo ra đi!
Mười ngày đã đủ để hắn hoàn thành giao dịch.
Sợ là sợ khi đang giao dịch, tên kia lại đột ngột xuất hiện, giữa nơi cường giả tụ tập vây quanh, coi như hắn cầm chắc cái chết còn gì.
Tô Vũ lắc đầu, mặc kệ, tiếp tục điều tra một chút!
Hắn hóa thân thành Tử Linh, bắt đầu cố ý va chạm vào vài cánh cửa.
Có vài người không để ý tới, có vài người thì sẽ quát lớn một tiếng.
Thậm chí có cường giả trực tiếp mở cửa xem xét, chờ thấy một đầu Tử Linh đang đi dạo, va đụng trên ván gỗ một phát thì cũng không để tâm.
Tử Linh xao động rồi à? Mặc kệ nó!
Phạm vi mục tiêu dần dần thu nhỏ.
40, 30 căn. . .
Khi trời sắp sáng, Tô Vũ liền tìm một căn phòng tránh né rồi hóa thành Thiên Đạc, chờ trời sáng rõ thì hắn sẽ cố ý đi đến những gian phòng phụ cận để dò xét.
Bên ngoài có người rời đi, có người ra cửa, cũng có người tiếp tục đóng chặt cửa nẻo.
Mà ở ngoài thành giờ đây đã huyên náo ngút trời, ai ai cũng đều đang đi tìm Thiên Đạc.
Tô Vũ thì không chút hoang mang, ngày hôm nay hắn đã loại trừ được thêm 19 gian phòng, chỉ còn lại 11 căn nữa.
Phù Thổ Linh nếu ở trong 6 vòng này thì nhất định là sẽ nằm trong 11 gian phòng kia!
Mà giờ khắc này, Phù Thổ Linh quả thật đang ở một căn phòng trong số ấy.
Gã có chút bất an, bởi vì cảm giác nguy hiểm bất chợt dâng lên, quẩn quanh không thoát.
“Chuyện gì xảy ra?”
“Thạch Tôn tìm tới rồi à?”
“Ta đã trốn trong cổ thành, nấp vào phòng rồi mà chẳng lẽ Thạch phiền phức kia còn dám tìm tới ta?”
Phù Thổ Linh hết sức sốt ruột, vì sao gã luôn cảm thấy bản thân đang lâm vào tình trạng nguy hiểm?
Phiền toái quá!
Cổ ốc cũng không tìm ra cơ duyên, chẳng lẽ gã phải rời khỏi đây? Rời khỏi cổ thành có khả năng còn nguy hiểm hơn, Tô Vũ và Thạch Tôn đều đang tìm gã.
“Không phải là Tô Vũ đấy chứ?”
Phù Thổ Linh lặng yên suy nghĩ, không đến mức đó, làm sao tên kia có thể biết được mình ở đây mà tìm tới được?
Chuyện mình đang ở cổ thành cũng không có người biết rõ, ngoại trừ Thạch Tôn, nhưng không lẽ Thạch Tôn rảnh rỗi đi tìm Tô Vũ để kể hắn nghe?
Mang theo tâm trạng sốt ruột cùng lo lắng, Phù Thổ Linh mấy lần muốn ra ngoài nhưng đều bỏ đi chủ ý này, thôi được rồi, ta cứ chờ một chút xem sao!
Mà đúng lúc này, ngoài cửa vang lên một chút động tĩnh nho nhỏ.
Phù Thổ Linh cực kỳ cảnh giác, bế tiếng không nói.
Ngoài cửa, Tô Vũ khẽ vuốt ve tấm ván gỗ, không có động tĩnh!
Thế nhưng bên trong đích xác có người.
Đây là gian thứ 7 mà hắn dò xét, 6 căn trước đã bị hắn loại trừ đi 4 cái, còn lại 2 gian thì giống hệt như nơi này, không có động tĩnh gì hết.
Còn thừa lại 4 căn hắn chưa dò xét.
Nếu 4 căn còn lại cũng là dạng này, vậy thì có 7 gian phòng có thể là chỗ ở của Phù Thổ Linh.
Tô Vũ tiếp tục chế tạo ra loại thanh âm móng vuốt ma sát vào tấm ván gỗ.
Bên trong gian phòng, Phù Thổ Linh cảnh giác nhìn chằm chằm, tình huống gì vậy?
Có người ở ngoài ư?
Hay là thứ đồ gì khác?
Gã hơi khẩn trương, lần trước kém chút gã đã chết tại cổ thành.
Một lát sau, động tĩnh biến mất.
Phù Thổ Linh nhẹ nhàng thở ra nhưng lại không dám mở cửa, ai mà biết bên ngoài là cái quỷ gì.
Cứ như vậy qua hơn nửa giờ lại có thanh âm vang lên.
Tô Vũ lại đến rồi!
7 gian phòng đã có 3 căn nhịn không được, sau khi hắn rời đi bèn mở cửa kiểm tra tình huống, đều không phải là Phù Thổ Linh.
Tô Vũ cũng không đợi ở phụ cận mà là ở trong phạm vi ngàn mét dùng ngọc cảm ứng tra xét.
Cửa mở, mấy người này tự nhiên chạy không thoát khỏi cảm ứng của hắn.
3 tên kia đều không phải là Phù Thổ Linh!
Vậy thì gã chỉ có thể ở trong 4 gian phòng còn lại.
Tô Vũ không ngừng quấy rối, luôn có người tò mò muốn ra ngoài xem tình huống, dù cho hiện tại không nhìn thì chờ khi nhận thấy không có nguy hiểm vẫn sẽ ra ngoài xem xét.
Phạm vi mục tiêu càng ngày càng nhỏ.
Mà trong phòng, Phù Thổ Linh cũng hết sức sốt ruột, cái quỷ gì vậy, tại sao lại tới nữa rồi?
“Ai đó?”
Phù Thổ Linh khẽ quát một tiếng, rốt cuộc là người nào đang gây sự?
Mẹ nó, không phải là có tên khốn nạn nào cố ý hù dọa mình đấy chứ?
Chính mình đường đường là chung chủ tương lai của Ngũ Hành tộc, ngươi dám dọa ta?
Có tin ta giết chết ngươi luôn không?
Trong tay nó xuất hiện một thanh kiếm nhỏ màu vàng kim, có tin ta lập tức đâm chết ngươi không hả?
Mà ngoài cửa, động tác Tô Vũ hơi khựng lại.
Mỉm cười!
Tử Linh mỉm cười!
Phù Thổ Linh, ta tìm thấy ngươi rồi!
Cái tên này thế mà thật sự trốn ở đây.
Thanh âm tuy có chút biến hóa nhưng cũng không quan hệ, thanh âm này chính là của Phù Thổ Linh.
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra một hơi, hẳn là gã chưa từng đi ra ngoài, đại biểu sự tình của hắn vẫn chưa bị tiết lộ, mà chuyện mình giả mạo Thiên Đạc thì đại khái gã cũng không biết được.
“Phù Thổ Linh, ta tìm ra ngươi rồi, rất tốt. . .”
Ánh mắt Tô Vũ lộ ra ý cười, ngươi chính là sơ hở cuối cùng của ta.
Chương 1494: Đạt Thành Nhất Trí
Sau cửa truyền đến thanh âm của Phù Thổ Linh.
Tô Vũ thấy vui vẻ, đây là lỗ thủng lớn nhất trong kế hoạch của hắn, xử lý xong Phù Thổ Linh, lo sợ còn lại duy nhất chính là vô địch tự mình giáng lâm.
Bất quá ở Cửu Tinh đảo này, không có chuyện gì lớn thì vô địch sẽ không tới.
Cốc cốc cốc!
Tô Vũ lại gõ cửa lần nữa.
Bên trong, Phù Thổ Linh có chút sốt ruột, vẫn chưa đi sao?
Có biết phiền hay không?
“Rốt cuộc là ai? Muốn làm cái gì? Không sợ chết à?”
Gã khẽ quát một tiếng rồi lấy kiếm nhỏ màu vàng kim nhắm ngay cửa.
Có tin ta cho ngươi một kiếm không?
Dù bên ngoài có là Nhật Nguyệt thì gã cũng phải nghĩ biện pháp tự cứu, dĩ nhiên, giết người ở cổ thành không phải lựa chọn tốt, không phải vạn bất đắc dĩ thì gã cũng không muốn động thủ ở đây.
Nhưng mà bên ngoài có thứ đang gõ cửa, nơi này là tử thành, dĩ nhiên gã vẫn thấy sợ hãi.
Mà giờ khắc này, Tô Vũ đã ngừng không gõ cửa nữa, hắn lấy ra một tấm cổ thành lệnh.
Trong tay hắn có không ít cổ thành lệnh, bất quá tốt nhất thì cũng chỉ có thể đi vào vòng 16.
Còn may là Phù Thổ Linh chỉ tiến vào vòng 16 mà thôi!
Nếu gã không mở cửa, vậy hắn liền cưỡng ép nhập môn, đóng cửa đánh chó, giết chết Phù Thổ Linh.
Cổ thành lệnh hiển hiện, Tô Vũ đưa tử khí vào trong, lực lượng ngăn cách vô hình ngoài cửa giống như được mở ra lỗ hổng, mà trong phòng, Phù Thổ Linh đã cảm nhận được nguy hiểm đại thịnh!
Dù Tô Vũ đã vận dụng thần văn chữ “Tĩnh” thì Phù Thổ Linh vẫn có thể cảm nhận được mối nguy nồng đậm!
Trong tay nó, tiểu kiếm đã vận sức chờ phát động!
Đúng vào thời khắc này, Phù Thổ Linh cảm nhận được cửa khẽ rung động, nó vội quát: “Ngươi là ai? Ngươi muốn tìm cái chết sao? Ngươi có thể tiếp nhận một kích của vô địch?”
Mẹ nó!
Đây là đang cưỡng ép mở cửa phòng ra.
Nếu đối phương không phải Tử Linh mạnh mẽ thì chính là nắm giữ cổ thành lệnh, hơn nữa còn là cổ thành lệnh rất mạnh.
Động tác mở cửa khựng lại một thoáng, lòng Tô Vũ khẽ động, có lẽ Phù Thổ Linh chỉ đang lừa mình, nhưng nhỡ đâu gã phát động thần phù thật thì hắn cũng khó mà chịu nổi.
Tuy rằng Ngũ Hành pháp quyết vẫn rất lợi hại, hơn nữa có vẻ như nó còn đồng nguyên với viên thần phù kia, giống lần trước hắn đã cưỡng ép hấp thu gai gỗ, có điều lần này khoảng cách quá gần, Tô Vũ sợ mình không kịp hấp thu tiêu hóa.
Suy tính một chút, cuối cùng Tô Vũ vẫn hạ quyết tâm.
Hắn phải đi vào!
Hắn thầm căn dặn Cục lông nhỏ ở trong biển ý chí: “Nếu ta không thể thừa nhận hấp thu, ngươi hãy phụ ta hít một chút, vật kia là thứ công kích ý chí lực, ngươi có khả năng hấp thu, nghe thấy chưa?”
“Thơm quá. . .
Thế nhưng nguy hiểm lắm.”
Cục lông nhỏ lầu bầu, thơm lắm, nhưng chính vì trong đó tràn ngập nguy cơ nên lần trước nó đâu có dám ăn.
“Thơm là đủ rồi, ăn ngon nổ chết thì còn hơn bị giết khi đói meo đúng không?”
Cục lông nhỏ nghiêng đầu như có điều suy nghĩ, nó khẽ rung rung thân thể, được rồi, Tô Vũ nói rất có lý.
Dặn dò Cục lông nhỏ xong xuôi, Tô Vũ tiếp tục mở cửa.
Cửa lớn hơi hơi mở ra một cái khe.
Đúng lúc ấy, lực lượng ngũ hành cường đại từ sau cửa ập ra, Phù Thổ Linh vẫn không nỡ trực tiếp phát động tiểu kiếm, gã muốn thử trước một chút.
Tô Vũ trong nháy mắt đã khôi phục thân thể, đẩy cửa ra, đấm tới một quyền!
Ầm ầm!
Tô Vũ vừa vào trong liền đóng cửa lại, động tác một mạch mà thành, đóng cửa đánh chó, cử động này hắn đã quá quen, lần trước hắn ở Thiên Diệt thành chính là làm như vậy.
Ngũ hành luyện ngục của Phù Thổ Linh nhanh chóng hiển hiện!
Đem kẻ ngoại lai bao bọc ở bên trong.
Cảm giác rất mạnh nhưng lại không mạnh đến mức không thể địch nổi, ngũ hành luyện ngục vừa ra đã khốn trụ đối phương, tức thì gã liền nhận ra người tới là ai.
“Thiên Đạc. . .”
Không, không đúng!
Phù Thổ Linh giật mình, ma khí dũng mãnh, thoạt nhìn là Thiên Đạc, nhưng gã chính là cường giả Ngũ Hành tộc, trước đó lại từng liều mạng tranh đấu với Tô Vũ một trận, sao có thể không nhận ra vấn đề, gã kinh hoàng thét to: “Tô Vũ!”
Chết tiệt!
Là cái tên này, thế mà cũng có thể tìm đến?
Gã không nói hai lời, tiểu kiếm xuất hiện, mà sau một khắc, còn có thêm một đóa hỏa diễm nhỏ xuất hiện, lại sau một khắc một mảnh đất hiển hiện. . .
Tô Vũ giật nảy mình, ta đệt, ngươi điên rồi à, cùng lúc vận dụng nhiều thần phù vô địch thế kia là sao?
Còn may cũng không phải hắn chưa từng cân nhắc qua chuyện này.
Ngay lập tức, trước mặt Tô Vũ hiển hiện một bộ thi thể cường hãn.
Đúng vậy, là thi thể Nhật Nguyệt bát trọng.
Tô Vũ đem cái này làm bia đỡ đạn, mặc dù người chết rồi nhưng khi còn sống thực lực mạnh mẽ khôn cùng, so với địa binh thông thường còn kiên cố hơn.
Phù Thổ Linh tức thì cảm nhận được áp lực, uy áp cường hãn kia khiến gã có xúc động muốn quỳ xuống đất.
Trong lòng gã vô cùng hoảng sợ!
Đậu móa!
Đây là cái gì?
Phù Thổ Linh giơ mấy thứ đồ trong tay nhắm ngay về phía Tô Vũ, quát lớn: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Nhất định muốn đến chịu chết à? Ngươi tưởng một bộ thi thể rách nát có thể ngăn cản ta sao?”
Tô Vũ ngưng mày, nửa ngày mới mở miệng hỏi: “Sao ngươi không phát động từng viên đi?”
“. . .”
Ngươi cút đi!
Mẹ nó, ta có ngu đâu, lần trước vận dụng nhánh gỗ đâm ngươi đã bị ngươi hấp thu hết, lần này ta đã biết kẻ đối diện là ngươi mà còn dám dùng một viên?
Lỡ đâu lại bị ngươi hấp thu thì phải làm sao bây giờ?
Phù Thổ Linh giơ ba viên thần phù nhắm ngay Tô Vũ, cả giận quát: “Dù bộ thi thể nát này có giúp ngươi cản trở thì tối thiểu hai thần phù sẽ có thể xuyên thấu, sau đó ngươi còn khả năng ngăn nổi sao? Ta còn có một viên nữa. . .
Tô Vũ, ngươi không nên ép cho hai ta cá chết lưới rách!”
Gã còn 4 miếng thần phù, nhưng đây đều là đồ vật bảo mệnh, dùng hết trong một lần thì chính gã cũng muốn sụp đổ, huống chi dùng hết thì có thể giết Tô Vũ sao?
Khó mà nói!
Tô Vũ rất đặc thù, dường như hắn có thần văn có thể khắc chế thần phù của gã, không, chính xác mà nói là hấp thu.
Chuyện này khiến Phù Thổ Linh hết sức bó tay!
Chẳng lẽ là do ngũ hành thần văn của Tô Vũ?
Thôi, bây giờ không phải là lúc để nghĩ mấy chuyện đó, hiện tại gã đã đâm lao thì phải theo lao.
Mà Tô Vũ cũng thấy cực kỳ bất đắc dĩ, thần phù vô địch rất lợi hại.
Hắn không dám chắc mình còn bảo mệnh được trước sự công kích cùng lúc của mấy viên thần phù trong tay Phù Thổ Linh.
Tô Vũ cố gắng bảo trì trấn định, giơ thi thể ngăn trước mình, đoạn cười bảo: “Phù Thổ Linh, không bằng thế này đi, chúng ta hòa đàm, ngươi cho ta hai viên thần phù, ta bảo đảm sẽ không tìm ngươi gây phiền toái nữa.”
“. . .”
“Tô Vũ, ngươi cảm thấy ta là đồ ngu thiệt à?”
Phù Thổ Linh rầu rĩ hỏi một câu, chẳng lẽ trong mắt mọi người, thoạt nhìn ta giống đồ đần lắm sao?
Còn nữa, cái tên này giả mạo Thiên Đạc làm gì?
Bấy giờ, một người một thổ cách xa nhau không đến 10m, Tô Vũ kiêng kị mấy cái thần phù, còn Phù Thổ Linh thì lo lắng nếu gã sử dụng hết thần phù mà vẫn không cách nào giết được Tô Vũ thì phải làm sao?
Nhất thời cả hai đều lâm vào tình cảnh sợ ném chuột vỡ bình.
Trong biển ý chí, Tô Vũ thầm truyền âm: “Cục lông nhỏ, có thể ăn một viên không?”
Nó mà ăn hết một viên thì Tô Vũ có tự tin sẽ đối phó được với Phù Thổ Linh.
“Sẽ no chết đó!”
Cục lông nhỏ cự tuyệt, thật sự sẽ chết vì no đó.
Quá mạnh!
Tô Vũ bất đắc dĩ, Cổ tộc Lăng Vân nhà ngươi thật đúng là phế vật.
“Vậy lặng lẽ ăn hết tất cả ý chí lực của gã đi, thần phù phát động cần lực lượng, cần ý chí lực, ăn hết ý chí lực thì tên kia căn bản không phát động được. . .”
Không có thần phù nào có thể chủ động tấn công, chúng đều cần chủ nhân kích phát, có lẽ Cục lông nhỏ có thể giúp hắn kiềm hãm Phù Thổ Linh.
Cục lông nhỏ suy nghĩ một chút, nó cũng cảm thấy có khả năng thử xem sao.
Ăn hết ý chí lực của tên kia.
Ở gần thần phù là được!
Tô Vũ tiếp tục dặn dò: “Hãy ăn hết ý chí lực bốn phía quanh thần phù, chỉ cần khiến gã không có cách nào lập tức phát động thần phù là được, tốc độ phải nhanh, chúng ta hợp lại giải quyết gã. . .”
“Được!”
Cục lông nhỏ muốn mạo hiểm một phen, lần này mà thành công thì Tô Vũ sẽ cho nó ăn toàn cao lương mỹ vị.
Một người một Cục lông trong âm thầm đã đạt thành nhất trí.
Chương 1495: Tự Phong Ấn Chính Mình
Tô Vũ mở miệng câu giờ: “Phù Thổ Linh, đừng kích động, ngươi không nhất định có thể giết chết ta, ta cũng không nhất định có thể đối phó ngươi, cần gì phải làm thế? Lần này tìm ngươi là vì có chuyện muốn thương lượng với ngươi.”
“Ta không muốn nghe, ngươi lui ra ngoài mau!”
Phù Thổ Linh cảnh giác: “Ta đã liên hệ với vô địch tộc ta, chẳng mấy chốc ngài ấy sẽ chạy tới.
Tô Vũ, ngươi chớ gây sự!”
Tô Vũ bật cười, nhắc nhở gã: “Đây là cổ thành!”
Lần trước nhiều vô địch tới còn chẳng dám vào trong, nghe nói chỉ ở bên ngoài câu thông với Thiên Hà, vô địch Ngũ Hành tộc dám đến sao?
Hù dọa ai chứ?
Phù Thổ Linh im lặng, hồi lâu sau mới rầu rĩ cất tiếng: “Ngươi một mực tìm ta, rốt cuộc muốn làm cái gì?”
“Hợp tác!”
“Hợp tác?”
“Đúng vậy, ta chuẩn bị lừa giết Ma Đa Na, cần sự hỗ trợ của ngươi. . .”
Vô nghĩa!
Phù Thổ Linh kém chút đã thổ huyết, ngươi đùa ta à?
Được rồi, nếu cái tên này vẫn còn thần văn của Diệp Bá Thiên thì có lẽ thật sự sẽ có khả năng giết Ma Đa Na, nhưng đôi bên đang êm đẹp, ngươi lại muốn giết Ma Đa Na làm gì. . .
Hai ngươi có thâm cừu đại hận?
Thiên tài phần lớn vẫn dựa vào bản lĩnh thật sự chém giết lẫn nhau, bằng không thì ai mà chẳng có át chủ bài riêng?
Dù Tô Vũ có bạo phát thần văn của Diệp Bá Thiên để giết đối phương thì lại có thể thế nào?
Lấy được chỗ tốt không nhiều mà còn dẫn đến vô địch Ma tộc một mực đuổi giết.
Trong lúc nói chuyện, Cục lông nhỏ đã vô thanh vô tức xuất hiện.
Phù Thổ Linh bỗng nhiên khựng lại, cực kỳ kinh hoảng, nó khẽ quát một tiếng, không nói hai lời liền muốn phát động thần phù giải quyết Tô Vũ.
Cảm giác về nguy hiểm của nó vẫn luôn rất mạnh, Cục lông nhỏ vừa xuất hiện thì nó liền nhận ra mối nguy, mặc dù không thấy cái gì thế nhưng nó có thể cảm nhận được gợn sóng mong manh.
Ông!
Một cỗ kiếm khí vô cùng sắc bén hiển hiện, sau một khắc, hỏa diễm mạnh bạo bốc lên. . .
Phù Thổ Linh vừa định phát động viên ngọc phù thứ ba, chính là cục đất kia thì bỗng nhiên gã giật nảy mình, phát động không được!
Trong lòng gã tột độ khủng hoảng, nhưng gã cũng không mất bình tĩnh lâu, trong đầu vội vã phát động một viên Thủy Thần phù, nháy mắt đã để cho chính mình bị thủy dịch bao bọc, ngay sau đó, gã đấm ra một quyền đánh bay Cục lông nhỏ đang ẩn thân!
Cục đất lại lần nữa phát động, nhanh chóng hình thành một phương đất vàng, Phù Thổ Linh có chút điên cuồng và bất đắc dĩ, lập tức nhảy vào trong đất vàng.
Đất vàng và thủy dịch tức thì dung hợp!
Mà giờ khắc này, Tô Vũ không có thời gian để quản gã.
Hỏa diễm bốc lên, kiếm khí sắc bén, hắn phát động Ngũ Hành thần quyết, dựa vào thân thể Nhật Nguyệt bát trọng chặn lại một bộ phận sát cơ, còn lại một bộ phận thì đã thẩm thấu tới, hỏa diễm trong nháy mắt bùng cháy thân thể của hắn.
Tô Vũ đau đớn gầm lên, hàng loạt Thiên Nguyên khí bùng nổ.
Tái sinh máu thịt!
Kiếm khí bị biển ý chí của hắn cưỡng ép thu nạp một bộ phận, ở trong biển ý chí nhấc lên sóng cả ngợp trời.
Cái tên này quá nhạy cảm!
Mà lúc này Phù Thổ Linh đã triệt để hóa thành một khối đất cố định, gã không nói cho Tô Vũ biết ngũ hành thần phù của gã không phải toàn bộ đều có tính công kích, trong đó có thần văn chỉ mang tính phòng ngự.
Bằng không, gã đã sớm phát động cả thảy một lúc.
Lúc bấy giờ, còn lại khí hậu thần phù phát động tạo thành một lớp phòng ngự xi măng đất lớn, Phù Thổ Linh trực tiếp trốn vào trong đó.
Đây là lựa chọn bất đắc dĩ mới phải làm ra!
Nhưng gã đã cảm nhận được mối nguy nồng đậm, không còn cách nào nữa, gã buộc lòng phải lựa chọn như thế.
Phù Thổ Linh tự làm kiên cố chính mình!
Dù Tô Vũ còn sống thì cũng không làm gì được gã, trừ phi có Nhật Nguyệt cao trọng tới thì mới có thể đánh vỡ lớp phòng ngự này.
Mà gã đã vận dụng nhiều thần phù như vậy, chắc chắn lão tổ Ngũ Hành tộc phải cảm ứng được, ngài ấy sớm muộn gì cũng sẽ tới cứu gã, bất quá gã còn ở trong cổ thành, vô địch chưa chắc sẽ đến, nhưng cường giả Nhật Nguyệt cao trọng thì có thể.
Phù Thổ Linh rất bất đắc dĩ, giờ phút này gã đành đem chính mình phong ấn tại trong đất bùn rồi nhìn ra ngoài, gã muốn xem thử Tô Vũ có chết hay không.
Hai thần phù thật sự giết không nổi ngươi sao?
Ta không tin!
Được rồi, rất nhanh gã đã bị Tô Vũ vả mặt.
Thật sự là giết không chết.
Máu thịt Tô Vũ tuy bị đốt cháy cực kỳ thê thảm, thế nhưng hắn lại không ngừng tái sinh da thịt, không chỉ như thế, Tô Vũ đã cấp tốc thối lui ra khỏi phòng, đóng cửa phòng lại để tránh bớt đi sức ảnh hưởng khi bị hỏa diễm đốt cháy.
Ngoài cửa, trên đường phố.
Tô Vũ không ngừng thu nạp, dùng Ngũ Hành thần quyết thôn phệ những lực lượng này, 180 Thần khiếu mau chóng hấp thu những kiếm khí, hấp thu những hỏa diễm ấy.
Mà Cục lông nhỏ không biết từ lúc nào cũng đã về tới biển ý chí của Tô Vũ, nó hơi uể oải, vừa rồi nó bị Phù Thổ Linh đánh một quyền rất thống khổ.
Nó cũng cẩn thận từng li từng tí ăn một ít hỏa diễm để hỗ trợ hắn, có điều rất nhanh liền lăn lộn đầy đất.
Thơm quá, thế nhưng đau nhức khủng khiếp.
Tô Vũ không ngừng làm hao mòn những lực lượng này, thừa dịp không ai chú ý lại tiến vào trong phòng để tránh bị người cảm nhận được nơi này có hàng loạt năng lượng tràn lan, rồi lại kéo đến đây dò xét.
Hỏa diễm cùng kiếm khí vẫn liên tục đốt cháy, công kích nhục thân cùng biển ý chí của hắn!
180 Thần khiếu tỏa ra hào quang rực rỡ!
Hấp thu, thôn phệ!
Hàng loạt ý chí lực bị Tô Vũ hấp thu, liên đới tới cả Thần khiếu Tiên tộc khi trước mới phát hiện, bây giờ chúng cũng đang nhanh chóng mở ra.
Thôn phệ!
Thân thể hắn không ngừng cường hóa.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải tiêu hao hàng loạt Thiên Nguyên khí, đáng tiếc Thiên Nguyên khí của hắn vốn không còn nhiều lắm, bây giờ lại kịch liệt tiêu hao nên đã sắp sửa cạn sạch.
Trong phòng, cục đất vẫn còn ở đó.
Phù Thổ Linh bị vây ở trong đống đất, gã đã tự phong ấn chính mình.
Mà lần này không có vị lão tổ nào câu thông với gã.
Bởi vì gã đang ở trong cổ thành, vô địch cũng không có cách nào nhảy vọt thời không, trực tiếp xuyên tới, nhìn trộm cũng không được, trừ phi vô địch đích thân đến đây.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Âm Phủ Thương Nhân [Dịch] Âm Phủ Thương Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Am-Phu-Thuong-Nhan-SE-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tu La Ma Đế [Dịch] Tu La Ma Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Tu-La-Ma-De-SE-Audio-Truyen.jpg)


