- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 255 : Làm Đến 4 Thành, 5 Thành Còn Lại Qua Loa Cho Xong (c1271-c1275)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 255 : Làm Đến 4 Thành, 5 Thành Còn Lại Qua Loa Cho Xong (c1271-c1275)
❮ sautiếp ❯Chương 1271: Làm Đến 4 Thành, 5 Thành Còn Lại Qua Loa Cho Xong
Ngày thứ nhất Tô Vũ làm việc liên tục đến đêm khuya.
Tô Vũ chữa trị tổng cộng 8 binh khí Huyền giai đỉnh phong, 2 thanh Địa binh sơ đẳng.
Chữa trị binh khí cũng là cơ hội gia tăng kinh nghiệm kiến thức thủ pháp rèn binh khí khác nhau của các Đúc Binh sư, Tô Vũ lại hiểu biết thêm về đúc binh.
Ngày thứ hai giống ngày đầu tiên.
Tô Vũ tiếp tục sửa binh khí, vừa làm vừa nói chuyện phiếm cùng các cường giả tiên phong doanh giúp Tô Vũ biết nhiều điều hơn, đổi lấy một vài công pháp đặc thù và bảo vật, kiếm được một ít tinh huyết.
Trong ngũ hành thần văn, trừ thần văn chữ “Hỏa” đã thăng cấp tứ giai, thì các thần văn khác cũng cường hóa thêm không ít trong quá trình rèn đúc.
Hắn chữa trị binh khí càng nhiều, danh khí của Thôi Lãng lại càng lan dần khắp tiên phong doanh.
Mãi cho đến đêm khuya ngày hôm sau, Tô Vũ cuối cùng cũng chờ được người mình muốn gặp.
Liễu Văn Ngạn!
Liễu Văn Ngạn đi cùng đại bá, lần này là để chữa trị binh khí cho đại bá của ông.
“Liễu huynh!”
Tô Vũ hô một tiếng, cười tủm tỉm, “Không phải ta đã nói không chữa trị binh khí cho Liễu huynh sao?”
Liễu Văn Ngạn cạn lời, ngươi còn ghi thù ta à?
Giờ phút này, ông bất đắc dĩ phải hạ mình, tươi cười lấy lòng bảo: “Thôi đại sư đừng nóng giận, ta không tới để sửa binh khí của mình, mà là của đại bá ta, Thôi đại sư đại nhân đại lượng, so đo với lão phế vật ta làm gì.”
Sắc mặt Liễu đại bá khẽ biến, không muốn sửa nữa, Tô Vũ thấy vậy liền đáp: “Được, nể tình danh khí năm xưa của ngươi, ta sẽ sửa giúp các ngươi!”
Nhận lấy chuôi Địa binh sắp đứt gãy từ tay Liễu đại bá, Tô Vũ kinh hãi.
Hẳn là thanh Địa binh này đã chịu lực tấn công rất mạnh!
Không chỉ thế, hình như Địa binh đã bị rớt cấp, có vài đạo khắc văn đã phai nhạt.
“Đây là võ binh Địa giai trung đẳng, sau đó rớt cấp?”
Liễu đại bá không ngờ hắn vừa nhìn đã nhận ra, gật đầu đáp: “Đúng vậy, năm xưa khi chiến đấu ta từng bị thương rất nặng!”
Liễu Văn Ngạn thấy hắn liếc mắt một cái đã nhìn thấu, liền giải thích một phen: “Năm xưa đại bá ta là Chiến Giả Nhật Nguyệt cảnh, sau đó bị thương nặng, ngã xuống khỏi Nhật Nguyệt, Địa binh cũng bị tổn hao, mất đi mấy khắc văn.”
“Bị thương nặng?”
Tô Vũ vuốt cằm, nghiền ngẫm, “Biển ý chí bị thương hay là thân thể bị thương? Chiến Giả ngã cảnh xuống hẳn là thân thể bị thương nặng?”
Liễu đại bá khẽ nhíu mày, không hé răng.
Liễu Văn Ngạn thầm mắng, sao ngươi nhiều chuyện vậy?
Ngươi có thể sửa luôn cho xong việc không?
Tô Vũ nhìn thoáng qua Liễu đại bá, cười nói: “Vị lão bá này trạng thái không tốt, tiêu hao quá lớn, thậm chí thân thể còn có hương vị hủ bại, là vì không sống được bao lâu nữa ư? Nếu vậy còn chữa trị binh khí làm gì?”
Liễu Văn Ngạn bực bội, “Thôi đại sư, không sửa thì thôi, hà tất phải hùng hổ doạ người!”
Tô Vũ cười tủm tỉm, “Liễu huynh, sao nóng tính thế? Sửa binh khí cũng chia ra bản lĩnh thật và bản lĩnh giả, ngươi lấy lòng ta vài câu, ta sửa tốt một chút, nếu làm ta không vui, ta rõ ràng có thể sửa 9 thành, nhưng cứ thích làm đến 4 thành, còn 5 thành thì qua loa cho xong, ngươi có tin không?”
Liễu Văn Ngạn sửng sốt nhìn hắn.
Tô Vũ cười phá lên, lại nói tiếp: “Giống như ý chí chi văn vậy, một quyển đao pháp rõ ràng có 9 đao, nhưng ta viết 4 đao là thật, còn lại là giả.
Ngươi nói xem, có phải như vậy người khác sẽ không nhìn ra hay không? Đến lúc bị vạch trần thì chỉ cần lấp liếm, trách ngươi không đủ thực lực, tự mình không học được là xong.
Ta nói ngươi nghe, đúc binh cũng vậy đấy.”
“…”
Liễu Văn Ngạn mở to hai mắt, há hốc miệng!
Ta… Má nó!
Là ngươi?
Không thể nào!
Liễu đại bá đương nhiên không hiểu ẩn ý trong lời Tô Vũ, thấy thái độ hắn như vậy liền nhíu mày lãnh đạm nói: “Vậy không sửa!”
Ông muốn lấy lại kiếm của chính mình, nhưng Tô Vũ không giao ra, Liễu Văn Ngạn nghẹn họng nhìn hắn trân trối.
Đao pháp!
Đao pháp gì?
Đương nhiên là Lôi Nguyên Đao!
Ngày đó khi ông viết ý chí chi văn Lôi Nguyên Đao cho Tô Vũ, ý chí lực không đủ mạnh, nghĩ rằng Tô Vũ không tu luyện nhanh như vậy, nên chỉ viết ý chí chi văn 4 đao thật, 5 đao giả.
Việc này chỉ có ông biết, lão phủ trưởng thì nhìn ra một chút, nhưng bị ông lừa gạt cho qua.
Tóm lại người biết chỉ có ông, lão phủ trưởng, cùng với bản thân Tô Vũ sau này phát hiện.
Còn các học sinh khác thì đao thứ nhất cũng chưa học xong, đương nhiên là không nhìn ra cái gì.
Liễu đại bá phẫn nộ, muốn cướp lại binh khí, ông cảm thấy gia hỏa “Thôi Lãng” kia đang nhục nhã cháu trai ông!
Loại người này ông thấy nhiều rồi.
Năm xưa Liễu Văn Ngạn là thiên tài, hiện giờ lại rơi vào thảm cảnh, không ít tên khốn kiếp thích chạy tới trước mặt Liễu Văn Ngạn nhục nhã ông để đạt được khoái cảm.
Thôi Lãng chắc chắn cũng là loại người chết tiệt như thế.
Ánh mắt Liễu Văn Ngạn khác thường, nhìn thoáng qua Tô Vũ, sau một lúc lâu mới nói: “Thôi đại sư hà tất phải vậy, chữa được thì chữa cho trót, trừ khi không đủ năng lực, tựa như công pháp, viết không hết là do thực lực không đủ, chưa chắc đã là giở trò bịp bợm.”
Tô Vũ cười tủm tỉm, “Cũng đúng.
Thực lực rất quan trọng.
Phải phát huy hết năng lực mới phải.
Tỉ như ta học 18 môn ngôn ngữ đã đau đầu, bảo ta học thêm một môn nữa có lẽ sẽ quá tải mất, không học tiếp được, đúc binh cũng vậy, lượng sức mà làm.”
“…”
Má!
Đúng là ngươi rồi.
Ta là lão sư vỡ lòng của ngươi đấy!
Ngươi gọi ta là gì?
Tiểu lão đệ!
Tên bất hiếu này, ta giết chết ngươi!
Liễu Văn Ngạn sắp tức chết, nhưng trong lòng ông cũng thấy kinh hãi, tiểu tử Tô Vũ lắc mình cái sao lại biến thành Địa binh sư rồi, chẳng những thành Địa binh sư mà thực lực còn tăng tiến thành Lăng Vân?
Lúc ông đi, Tô Vũ vẫn còn là dưỡng tính.
Lúc này mới bao lâu?
Vậy mà hắn còn vượt qua cả ông, tức chết mất!
Lúc trước Tô Vũ học rất lâu mới nắm giữ được 18 môn ngôn ngữ, chuyện này ông vẫn còn nhớ kĩ.
Khi Tô Vũ nói đến chuyện ngôn ngữ, cuối cùng ông cũng có thể chắc chắn trăm phần trăm đây là tiểu tử nhà mình.
Thật sự không ngờ nổi!
Hoàn toàn nằm ngoài dự đoán!
Nghĩ vậy, Liễu Văn Ngạn nghiến răng nghiến lợi nói: “Thôi đại sư, ngươi giúp đại bá ta sửa binh khí đi, ta sẽ trả giá tốt cho ngươi, dù sao ta cũng là đồ đệ của Diệp Bá Thiên, ít nhiều gì cũng có chút bí pháp, ngươi giúp đại bá ta sửa binh khí xong, ta sẽ truyền âm nói cho ngươi biết!”
Ánh mắt Tô Vũ sáng ngời, “Thật ư?”
“Đương nhiên.”
“Văn Ngạn!”
Liễu đại bá quát: “Không được! Không sửa!”
“Đại bá!”
Liễu Văn Ngạn mở miệng: “Ngài đừng nói chuyện, giúp ta phong tỏa bốn phía, tránh bị kẻ khác nghe trộm, có vài kẻ vẫn luôn có ý đồ với ta.”
“Văn Ngạn…”
“Đại bá, binh khí của ngài không lành lặn, ta sẽ không cam lòng, nghe ta đi.”
“…”
Liễu đại bá bất đắc dĩ, trong cơn giận dữ, ông nhìn thoáng qua Tô Vũ, hừ một tiếng, nguyên khí bùng nổ, phong tỏa bốn phía.
Vừa phong tỏa xong, Liễu Văn Ngạn lập tức phóng tới đánh lên đầu Tô Vũ một cái bốp.
Tên nhãi này, cho ngươi dám trèo lên đầu lên cổ ta.
Liễu đại bá trợn tròn mắt, cháu trai mình muốn xử lý Thôi Lãng để xả giận à?
Nhưng có phải hơi quá rồi hay không?
Mấu chốt là chưa chắc Liễu Văn Ngạn đã thắng được a.
Ông vừa định can ngăn đã thấy “Thôi Lãng” bên kia nhe răng trợn mắt, xoa xoa đỉnh đầu bị Liễu Văn Ngạn đánh, ngượng ngùng nói: “Đừng đánh, thời gian cấp bách mà, lão sư, chúng ta nói chuyện một lát được không?”
Chương 1272: Nhớ Phải Biết Ơn Đồ Đệ Của Ngươi
“Nói chuyện gì?”
Liễu Văn Ngạn tức vểnh râu, “Ngươi gọi ta là gì?”
“…”
Tô Vũ trêu chọc: “Ngài mới Đằng Không, ta đã là Lăng Vân, còn là Đúc Binh sư, gọi ngài là tiểu lão đệ thì mới phù hợp với tính cách của ta chứ sao.”
“Cút!”
Liễu Văn Ngạn bực bội, cũng hơi xấu hổ buồn bực.
Ta Đằng Không thì làm sao?
Ngươi Lăng Vân thì giỏi lắm à?
Lăng Vân ta giết nhiều rồi, sao, có gì ghê gớm?
Giờ phút này, Liễu đại bá không khỏi ngây người, hồ nghi nhìn thoáng qua cháu trai, “Văn Ngạn, đây là…”
“Thôi Lãng” gọi ngươi là lão sư, chẳng lẽ hắn học sinh của ngươi à?
Liễu Văn Ngạn buồn bực, rầu rĩ đáp: “Là nhóc con được Bạch Phong thu nhận.”
Liễu đại bá tỉnh ngộ, vẻ mặt dại ra.
Tô Vũ?
Tô Vũ cười ngây ngô, “Lão sư, Liễu đại gia, ta phải diễn mà, nhị vị đừng so đo nữa, ta cố ý tới đây thăm lão sư đấy.”
“Cút!”
Liễu Văn Ngạn cạn lời: “Nói nhảm ít thôi, không thể đúc binh quá lâu, nơi quỷ quái này có quá nhiều người giám sát! Tiểu tử ngươi chạy tới đây làm gì, nguy hiểm thế nào ngươi không biết sao?”
“Ta biết, nhưng không sao, hiện tại ta chỉ nổi danh nhờ đúc binh, mặt khác không có gì.”
Tô Vũ đề nghị: “Hình như Liễu đại gia bị thương không nhẹ, thân thể hủ bại, ta có một bộ công pháp chữa thương, ngài có thể thử dùng xem sap.”
Dứt lời, Tô Vũ nhanh chóng đưa mấy thứ cho Liễu Văn Ngạn, “Ngài về tự xem đi, ta sẽ không nói nhiều.”
“Ta sẽ giúp ngài chữa trị binh khí, mặt khác, lão sư, ngài có cần gì không?”
“Ta?”
Liễu Văn Ngạn ngẫm nghĩ rồi lắc đầu đáp: “Không cần, hiện tại ta không thiếu tài nguyên, chỉ thiếu cơ hội, tiểu tử ngươi nói ít thôi, chữa trị xong binh khí thì lập tức trở về đi!”
“Không về!”
Tô Vũ trả lời: “Ta muốn vượt qua Đông Liệt cốc, đi săn giết cường địch!”
“Ngươi!”
Liễu Văn Ngạn tức giận: “Bên kia rất nguy hiểm!”
“Chính vì nguy hiểm nên ta mới muốn đi!”
Tô Vũ trấn an ông: “Lão sư, ta muốn đi từ lâu rồi.
Thực lực của ta không yếu, nói thật thì hiện tại lão sư cũng không phải đối thủ của ta, hơn nữa ta có rất nhiều thủ đoạn, đối phó Sơn Hải yếu kém cũng không thành vấn đề!”
“…”
Liễu Văn Ngạn dại ra, ngươi còn có thể đối phó Sơn Hải à?
Tô Vũ phì cười, khẳng định chắc nịch: “Thật mà!”
“Lão sư, ta không còn là tiểu tử nhỏ yếu ngày xưa nữa, không còn là kẻ chỉ biết gào thét bảo ta cho các ngươi công pháp, các ngươi hãy ra tay cứu lão sư của ta!”
Hắn nghĩ tới chuyện ngày đó, cắn răng nói: “Hơn nữa ta sẽ càng ngày càng mạnh hơn.
Không cần hò hét, không cần cầu viện ai nữa, ta sẽ tự tay đánh chết đám địch nhân của chúng ta.”
“Lão sư, sớm hay muộn ta thì cũng sẽ đi xử lý một vài kẻ khốn kiếp, để tất cả mọi chuyện không còn tệ hại như bây giờ nữa!”
“Lão sư, ta không còn là đứa bé mỗi lần nằm mơ thấy ác mộng thì lại tới tìm ngài cầu an ủi năm xưa.
Ta đã trưởng thành, ta đã mạnh hơn!”
Liễu Văn Ngạn ngẩn người hồi lâu, cuối cùng thở dài tự trách: “Tại ta!”
“Không!”
Tô Vũ lắc đầu, “Không có ngài thì sẽ không có ta hiện tại.
Huống chi ngài dạy nhiều học sinh như vậy đều không sao, ta bị liên lụy là vì… Ta quá ưu tú, ưu tú đến mức khiến kẻ khác đố kỵ!”
“…”
Tiểu tử ngươi nói chuyện còn không quên khen chính mình, sao lại tự luyến như vậy chứ?
“Ngày mai ta thực hiện hứa hẹn xong sẽ rời đi.
Lão sư, yên tâm đi, ta chưa từng chịu thiệt, lần này cũng vậy!”
Liễu Văn Ngạn thở dài, gật đầu, “Ngươi có con đường của ngươi, vậy đi đi, nếu có vấn đề gì thì tùy thời có thể tìm ta.
Tiểu tử ngươi lớn rồi, không còn giống trước kia.”
“Ta chưa từng thay đổi, hiện tại không, về sau cũng sẽ không!”
Liễu Văn Ngạn mỉm cười, “Không nói chuyện này nữa, lần này gặp được nhau ta đã cảm thấy mỹ mãn, tiểu tử ngươi sửa binh khí đi, đừng để kẻ khác hoài nghi, không phải ai ở tiên phong doanh này cũng là người tốt đâu.”
“Ta biết!”
Tô Vũ bắt đầu chữa trị binh khí, Liễu đại bá bỏ phong tỏa, trong lòng vẫn chưa thể bình tĩnh nổi.
Đây là đồ đệ của cháu trai?
Sắp thành Địa binh sư!
Cháu trai dạy ra như thế nào?
Hai thầy trò không nói gì, Tô Vũ đúc binh, Liễu Văn Ngạn yên lặng nhìn hắn.
Năm đó khi còn ở Nam Nguyên, là ông một tay dạy dỗ tiểu tử này, mà nay thế sự thay đổi, cảnh còn người mất.
Ở Nam Nguyên học phủ, ông dạy dỗ Tô Vũ 5 năm.
Nhìn Tô Vũ tiến bộ từng bước, tới bây giờ, người ta đã Lăng Vân, ngẫm lại khiến ông cũng phải cảm thấy tự ti.
Một tiếng thở dài thầm vang lên trong lòng.
“Coong coong coong!”
Trong Đúc Binh điện, Tô Vũ đổ mồ hôi như mưa, yên lặng giúp Liễu đại bá sửa Địa binh.
Hẳn năm xưa chuôi Địa binh này cũng được kẻ mạnh chế tạo, chất lượng không tồi, dù bị thương nặng nhưng không hỏng căn bản, có điều việc chữa trị cũng không dễ.
Tô Vũ nghiêm túc làm việc.
Liễu Văn Ngạn yên lặng nhìn hắn, trong lòng có muôn vàn suy nghĩ.
Hai thầy trò không hề giao lưu câu nào.
Giống như năm đó, Tô Vũ đọc sách, Liễu Văn Ngạn lẳng lặng nhìn.
Nhưng khi ấy nếu Tô Vũ gặp khó thì còn có thể thỉnh giáo Liễu Văn Ngạn, mà nay, dù Tô Vũ muốn thỉnh giáo Đúc Binh pháp, Liễu Văn Ngạn cũng chẳng thể trả lời được.
Thời gian từng chút qua đi, từng đạo khắc văn sáng lên trên chuôi Địa binh.
73 đạo, 74 đạo…
Chữa trị đơn giản hơn chế tạo một chút, trong chớp mắt, 81 đạo khắc văn sáng lên, Địa binh trung đẳng là từ đạo khắc văn thứ 81 trở lên, nhưng Tô Vũ chế tạo đến đây thì dừng lại.
“Nhiều nhất chỉ có thể như vậy, nếu hoàn toàn khôi phục ta sợ là sẽ hủy hoại chuôi Địa binh này, hiện tại miễn cưỡng khôi phục tới Địa binh sơ đẳng đỉnh phong.”
Tô Vũ trả binh khí cho Liễu đại bá, chậm rãi nói: “Nếu nhị vị chờ được thì đến khi ta chính thức thăng cấp Địa binh sư, rèn được mấy thanh Địa binh sẽ đến giúp các ngươi hoàn toàn khôi phục chuôi Địa binh này.”
Liễu đại bá vuốt ve trường kiếm trong tay, cảm thụ lực lượng cường đại ẩn chứa trong đó giờ đã mạnh hơn trước rất nhiều.
Đúc Binh thuật của Tô Vũ thật sự rất mạnh.
Liễu đại bá biết ơn đáp: “Đã tốt lắm rồi, hiện giờ ta chỉ là Sơn Hải cảnh, nếu khôi phục tới Địa binh trung đẳng thì lại thành không phù hợp, đa tạ Thôi đại sư!”
Tô Vũ bình thản đáp: “Đừng khách khí! Nhưng nếu ta có yêu cầu gì, nhị vị phải đáp ứng ta, không vấn đề gì chứ?”
Liễu đại bá sửng sốt, Liễu Văn Ngạn thì vừa nghe liền hiểu ý hắn, “Không thành vấn đề, ta và đại bá ta đều không phải là tội tù của tiên phong doanh, muốn đi lúc nào cũng được.”
Tô Vũ gật đầu, lại thiếu đánh mà bổ sung thêm: “Ta biết, đồ đệ Tô Vũ của ngươi đã giải tội cho các ngươi, xem như hoàn toàn đắc tội Đại Hạ phủ.
Liễu huynh, nhớ phải biết ơn vị đồ đệ kia của ngươi đấy, đừng suốt ngày chỉ biết mắng người ta nữa!”
“…”
Liễu Văn Ngạn thầm chửi bậy trong lòng!
Tiểu tử này chỉ giỏi làm trò ở trước mặt ông, ngươi có mau thôi đi không.
Liễu Văn Ngạn làm lơ đề tài này, cười cười đáp: “Thôi đại sư, lần này ngươi giúp mọi người chữa trị binh khí, tuy tiên phong doanh là một đám tù tội nhưng ai nấy cũng đều biết tri ân báo đáp, nếu gặp phiền toái ở chiến trường Chư Thiên thì có thể tìm chúng ta bất cứ lúc nào, chúng ta không giúp được thì tìm Tào tướng quân cũng được.”
Biết ông đang nhắc nhở mình, Tô Vũ liền gật đầu, “Ta biết rồi, đa tạ.”
Liễu Văn Ngạn nhìn hắn, nhẹ hít vào một hơi, “Chúng ta cáo từ!”
“Người tiếp theo!”
Tô Vũ cúi đầu, không nhìn ông.
Liễu Văn Ngạn và Liễu đại bá không nán lại, yên lặng rời đi, người tiếp theo vừa vào cửa đã nịnh nọt: “Thôi đại sư thật lợi hại, Địa binh cũng có thể chữa trị, đại sư…”
“Nói ít thôi, không giảm giá!”
Người mới vào hơi xấu hổ, nhanh chóng lấy binh khí ra đưa cho Tô Vũ chữa trị.
Chương 1273: Không Nợ Nhân Tình
Tiên phong doanh, đại doanh chủ tướng.
Giờ phút này, Tào tướng quân nhìn về phía các vị tướng lĩnh dưới trướng, cởi ra khôi giáp màu đen, lộ ra khuôn mặt tái nhợt.
Thoạt nhìn thực trẻ tuổi, sắc mặt hơi lạnh lùng.
Nhìn quanh một vòng, Tào tướng quân cất tiếng: “Thời gian qua tiên phong quân tổn thất thảm trọng, Tần tướng quân đã tới đại bản doanh cầu viện, đến nay chưa về, chỉ sợ là khó cầu được tiếp viện.”
Phía dưới, một nữ nhân có vết sẹo trên mặt cười lạnh một tiếng, “Đại bản doanh ước gì chúng ta chết sạch cho xong việc, sao có thể chi quân tiếp viện được.
Tần tướng quân tự rước lấy nhục mà thôi!”
Nữ nhân thoạt nhìn thực lãnh khốc, có vẻ không có hảo cảm gì với đại bản doanh, nàng lạnh lùng nói tiếp: “Không cần bọn họ cứu viện! Tử chiến đến cùng đi! Dù sao cũng là một đám tội nhân, chết ở đâu mà chẳng được!”
Tào tướng quân nhìn nàng, bình đạm nói: “Làm phó tướng, ta vẫn hy vọng có người sống sót trở về Nhân cảnh, sống một cuộc đời vô tội, trong sạch!”
Tào tướng quân nhìn về phía mọi người, thông báo: “Ta đã kiến nghị với đại bản doanh, hiện giờ đại chiến kịch liệt, chiến tranh không ngừng, bản án của mọi người sẽ giảm một nửa, đãi ngộ gia tăng ba phần…”
Nghe vậy, Hồng Đô liền mở miệng: “Tướng quân, cấp trên sẽ đáp ứng sao?”
Tào tướng quân trầm mặc một hồi, trầm giọng đáp: “Sẽ! Không đáp ứng thì chính là ép tiên phong quân đi chịu chết! Sớm muộn gì cũng chết, vậy không cần chiến tiếp, nhưng vẫn có huynh đệ muốn sống sót trở về!”
Nói đến đây, Tào tướng quân đổi đề tài: “Hiện tại chúng ta cần Địa binh sư, Luyện Đan sư, Thần Phù sư, Thuần Thú sư… Mà những người này đều rất khan hiếm.”
“Không phải đã bắt được một vị Đúc Binh sư sắp thăng cấp Địa giai rồi sao?”
Nử tử kia cười rộ lên, vết sẹo trên mặt trông như con rết, có vẻ hơi dữ tợn.
“Tên kia tuổi tác không lớn, rất có tiềm lực, sớm muộn gì cũng thăng cấp Địa binh sư, giữ hắn lại đi!”
Tào tướng quân lắc đầu, “Không ép được, sau lưng hắn còn có mấy vị Nhật Nguyệt làm chỗ dựa, làm vậy sẽ kết thù, không cần đâu.”
Y không nói thêm về “Thôi Lãng” nữa mà là chuyển chủ đề: “Lần này triệu tập mọi người tới đây là vì chuyện khác, hiện nay, không ít thiên tài Nhân cảnh tiến vào chiến trường Chư Thiên, Dục Hải bình nguyên đối diện Đông Liệt cốc cũng có rất nhiều thiên tài các tộc hội tụ.”
“Ý của cấp trên là chúng ta phải bảo vệ Đông Liệt cốc, có khả năng một số thiên tài sẽ vượt qua Đông Liệt cốc, tham dự cuộc chiến săn giết thiên tài Vạn tộc lần này, chúng ta là phòng tuyến sinh mệnh! Giúp những thiên tài kia nhanh chóng lui về phạm vi thế lực Nhân tộc.”
Nữ tử kia lạnh lùng quát: “Lại như vậy! Lần nào cũng thế! Những kẻ gọi là thiên tài thường xuyên chọc đến cường địch, chính mình không có biện pháp giải quyết thì lại trốn về Đông Liệt cốc, vì đám thiên tài đó, tiên phong quân đã mất đi vô số cường giả!”
“Tại sao lần nào chúng ta cũng phải giải quyết hậu quả?”
Nữ tử bất mãn, Tào tướng quân nhẹ giọng nói: “Đây là mệnh lệnh! Bên trên cảm thấy tất cả chúng ta cộng lại cũng chưa chắc quan trọng bằng mấy vị thiên tài kia, đừng oán giận! Đây là mệnh lệnh! Chỉ hy vọng đám gia hỏa đó đừng chọc phải phiền toái quá lớn, mấu chốt là hy vọng bọn họ có thể săn giết nhiều thiên tài Vạn tộc chứ không phải là bị săn giết.”
“Xì!”
Nữ tử cười nhạo, “Tùy! Tốt nhất là chết hết ngoài Đông Liệt cốc đi, vậy sẽ không quan hệ gì đến chúng ta!”
Tào tướng quân không nói gì thêm, dặn dò mọi người vài câu, sau đó cho bọn họ rời đi.
Mọi người đi rồi, y giữ Hồng Đô lại.
Suy xét một hồi, y hỏi: “Lúc trước Thôi Lãng nói hắn định vượt qua Đông Liệt cốc à?”
“Đúng vậy.”
“Ngươi nhắc nhở hắn, gần đây bên kia không yên ổn, không giống những năm trước.
Hai ngày qua hắn chữa trị mười mấy binh khí cao cấp cho chúng ta, thù lao cũng không nhiều, nhắc nhở hắn đi, nếu hắn kiên trì muốn đi… Vậy cho hắn một phần bản đồ tỉ mỉ của Dục Hải bình nguyên, cùng với danh sách thiên tài Vạn tộc có khả năng vượt biên.”
“Rõ!”
Tào tướng quân suy nghĩ một lúc rồi lại dặn dò: “Cho hắn vị trí mấy điểm cứu viện, nếu gặp phiền toái có thể đến đó cầu viện, tiên phong quân sẽ không nợ nhân tình!”
“Rõ!”
Hồng Đô lại hỏi: “Tướng quân, không giữ Thôi Lãng lại đây à?”
“Không cần, thiên tài đều là những kẻ kiệt ngạo khó thuần, chịu thiệt rồi mới biết chiến trường Chư Thiên không phải chỗ cho bọn họ kiếm danh tiếng, mà là nơi cược mạng.”
Cuối cùng, Tào tướng quân nói: “Ngày mai kết thúc, hắn sẽ rời khỏi, ngươi bảo hắn chữa trị thêm mấy binh khí đi, không phải hắn thích tinh huyết sao? Trong kho còn không ít tinh huyết cường tộc, đưa cho hắn hết đi, nhờ hắn thức đêm rèn binh!”
“Rõ!”
Hồng Đô nhanh chóng rời đi phục mệnh.
Tô Vũ đã nhận được tinh huyết do Hồng Đô đưa tới.
Hắn vốn không muốn làm việc buổi tối, nhưng bất đắc dĩ vì đối phương đưa tới quá nhiều đồ, hơn nữa có vài tinh huyết Tô Vũ còn chưa từng dùng, hắn muốn có nó, vậy nên cuối cùng buổi tối đành phải thức xuyên đêm đúc binh.
Lại thêm không ít binh khí được hắn chữa trị.
Trong lúc này, Đông Liệt cốc đã bùng nổ chiến đấu quy mô nhỏ, Tô Vũ không quan tâm.
Mà Tô Vũ cũng biết chuyện thiên tài vượt biên, rất nhiều người tụ tập ở Dục Hải bình nguyên đối diện Đông Liệt cốc, kể cả Nhân tộc cũng có rất nhiều thiên tài vượt qua Đông Liệt cốc sang phía bên kia.
Tô Vũ vừa đúc binh vừa suy nghĩ.
Còn về lời nhắc nhở của Hồng Đô và cả mấy điểm cứu viện, Tô Vũ đều yên lặng ghi nhớ kỹ, không nói thêm gì.
Nếu gặp cường địch, có lẽ hắn sẽ cần cầu viện.
Rèn đủ ba ngày, phần lớn binh khí cần sửa của tiên phong doanh đã được Tô Vũ giúp đỡ sửa xong.
Đến ngày thứ ba.
Tô Vũ chưa vội rời khỏi, hắn muốn ở lại đúc binh cho chính mình.
Hắn muốn đúc một đôi giày Địa binh, tốt nhất là lĩnh ngộ thêm thần văn loại tốc độ, sau đó mới rời đi.
Lúc bấy giờ hắn không nhận chữa trị binh khí nữa.
Mấy ngày chữa trị các loại binh khí liên tiếp đã giúp Tô Vũ càng thêm hiểu biết về Đúc Binh đạo.
Thần văn chữ “Chấn” và cả Khoách Thần chùy đều có tiến bộ không nhỏ.
Đêm nay, tiếng đúc gõ vang lên không ngừng.
Không ai tới quấy rầy hắn, Tô Vũ đã nói hắn sẽ không chữa trị binh khí nữa, hiện tại hắn phải đúc binh cho chính mình, quấy rầy một vị Đúc Binh sư làm việc hiển nhiên không phải là lựa chọn hay.
Mãi cho đến khi sắc trời tỏa sáng, Tô Vũ lộ vẻ mỏi mệt, đôi giày trước mắt đã có 72 đạo kim văn.
“Hiện tại đúc Địa binh thì dù thành công cũng chỉ là thứ rác rưởi, tiêu hao rất lớn, có lẽ có thể thử đúc 72 đạo khắc văn rưỡi, đúc thành nửa Địa binh, tiêu hao nhỏ hơn, chênh lệch cũng không quá lớn.”
Tô Vũ tính toán, nhưng loại nửa Địa binh này đôi khi còn khó đúc hơn Địa binh chân chính.
Tô Vũ có một ít kinh nghiệm, bởi vì năm xưa Triệu Lập đã đúc nửa Địa binh như vậy.
Lần trước khi Triệu Lập đúc binh, Tô Vũ quan sát từ đầu đến cuối.
Nếu lần này đúc thành công, vậy Đúc Binh thuật của Tô Vũ đã đuổi kịp trình độ Triệu Lập đúc Địa binh năm xưa.
Bận rộn một hồi lâu, đến khi sắc trời hoàn toàn sáng hẳn.
Đôi giày Tô Vũ đúc cuối cùng cũng đã hoàn thành.
Chỉ có 72 đạo kim văn, nhưng đã có hình thức ban đầu mơ hồ của đạo thứ 73, so ra thì tốt hơn Huyền giai đỉnh phong nhiều.
Tô Vũ nhanh chóng luyện hóa giày, dưới chân hắn xuất hiện một đôi giày bó.
Hắn đứng lên chạy thử, tốc độ rất nhanh.
“Nhanh hơn trước ít nhất ba phần!”
Tô Vũ âm thầm vui sướng, hắn thấy hiện tại đúc được Địa binh hay không cũng không quan trọng, dù đúc thành thì hắn cũng chưa sử dụng được, vừa phiền toái, vừa tốn sức.
Nhanh hơn ba phần!
Dù không có thần văn thời gian, nhưng tốc độ này đã có thể so với một vài Lăng Vân thất trọng, phối hợp với công pháp “Thời Gian”, có lẽ có thể đọ cùng Sơn Hải, tốt nhất là phải phác hoạ ra thần văn chữ “Nhanh”, hoặc là thần văn không gian.
Đáng tiếc, tới bây giờ Tô Vũ chỉ mới phác họa ra thần văn chữ “Chậm”.
“Hình như tới tháng 7 rồi.”
Hôm nay là ngày mùng 1 tháng 7, hắn đã tới Chư Thiên chiến trường được một thời gian, vậy mà còn chưa ra khỏi Đông Liệt cốc.
“Phải đi thôi!”
Đã gặp phụ thân, cũng gặp được lão sư, còn đúc xong binh khí. . .
Trừ việc chưa đạt mục tiêu phác họa thần văn thì những việc khác đều đã làm xong.
Tới lúc này, hắn nên ra khỏi Đông Liệt cốc, trải nghiệm chiến trường Chư Thiên chân chính.
Chương 1274: Vừa Gặp Đã Muốn Bắt Làm Tù Binh
“Thôi đại sư thật sự muốn tới Dục Hải bình nguyên à?”
Ngoài tiên phong doanh.
Hồng Đô lộ vẻ tiếc nuối và lo lắng, tiếc nuối vì không thể giữ người này lại, lo lắng vì nếu hắn chết, về sau binh khí hỏng rồi thì cũng khó tìm được người sửa.
“Đúng vậy.”
Tô Vũ cười đáp: “Việc nhỏ thôi mà, ta chỉ đi tìm mấy thứ tài liệu…”
“Nếu không chúng ta cho người đi tìm, Thôi đại sư ở đây nghỉ ngơi đi.”
“Các ngươi?”
Tô Vũ từ chối: “Thôi, các ngươi giết người thì được, chứ tìm đồ thì không được.
Ta đã tra xét Dục Hải bình nguyên, ở đó có thứ ta cần.”
“Thôi đại sư, hiện tại bên kia rất nguy hiểm!”
Hồng Đô nhắc nhở lần nữa: “Ngay đêm hôm qua, thám tử tiên phong quân truyền đến tin tức, danh sách Hoàng bảng Liệp Thiên Các đã thiếu mấy người, hơn nữa Thôi đại sư cũng đã vào Hoàng bảng.”
“Ta vào Hoàng bảng?”
Hồng Đô tưởng hắn sợ, vội vàng đáp: “Đúng vậy, Thôi đại sư đã bị xếp vào Hoàng bảng, xếp hạng cuối cùng.”
“Khinh thường ta à?”
Tô Vũ lộ vẻ bực bội, Hồng Đô trợn tròn mắt, ngươi còn hy vọng ngươi lên bảng sao?
Tô Vũ nghiến răng nghiến lợi, “Hạng cuối. . .
Hừ, ta biết rồi, ta đi đây!”
Dứt lời, hắn đạp không bay đi.
Phía trước là Đông Liệt cốc to lớn, phía sau là Đông Liệt Sơn, vượt qua hẻm núi này sẽ ra khỏi phạm vi thế lực của Nhân tộc.
“Thôi đại sư…”
Hồng Đô nhìn hắn rời đi, cảm thấy bất đắc dĩ, hắn đi nhanh thật.
Đúc Binh sư như ngươi cứ thế mà đi, đúng là không sợ chết!
Ngươi cho rằng mình mới vào Lăng Vân thì rất lợi hại sao?
Gặp phải thiên tài Đằng Không, muốn vượt cấp giết ngươi cũng chẳng khó khăn gì.
Một lát sau, Tào tướng quân xuất hiện.
“Tướng quân!” Hồng Đô vội nói: “Hắn không nghe ta khuyên bảo, đi rồi, tướng quân, ta không ngăn hắn lại được.”
Tào tướng quân khẽ gật đầu, nhìn thoáng qua phương hướng Tô Vũ biến mất, một lát sau y mới nói: “Tùy hắn thôi! Ta thấy hắn không quá lo lắng hay sợ hãi, thậm chí còn nóng lòng muốn thử, có lẽ thật sự có chút bản lĩnh.”
Dứt lời, y quát: “Toàn quân đề phòng! Đừng để địch nhân vượt qua Đông Liệt cốc!”
Phía sau, đại doanh tiên phong quân, các cường giả phá không lao ra, mỗi người đều đứng vào vị trí của mình.
Thời gian sắp tới, e là bọn họ sẽ nghênh đón một lần đại chiến, Dục Hải bình nguyên đại loạn, thiên tài các tộc ngã xuống, có vài hộ đạo giả của các thiên tài đang nổi điên tìm người trả thù.
Bên kia đã cực kì hỗn loạn.
Phải đề phòng bọn họ nhân cơ hội tấn công Nhân cảnh.
Giờ phút này Tô Vũ đã rời khỏi phạm vi thế lực của Nhân tộc.
Trong phạm vi thế lực của Nhân tộc vẫn còn có vài phần kiêng kỵ, hắn không dám toàn lực ứng phó.
Hơn nữa, có vài người hắn không giết được.
Nhưng đi qua Đông Liệt cốc rồi thì có thể giết bất cứ ai, chỉ cần không quen biết thì đều có thể giết, chưa chắc sẽ có người tính sổ với ngươi, bởi vì nơi đây chính là bãi săn thiên tài.
Kẻ nào chết cũng đều không khiến người khác cảm thấy ngoài ý muốn.
Núi non hùng vĩ ở ngay trước mắt, vượt qua nó sẽ đến Dục Hải bình nguyên.
Tô Vũ đang phi hành, cách đó không xa, một thân ảnh tốc độ cực nhanh chợt lóe lên rồi biến mất, Tô Vũ không để ý, ngay sau đó, thân ảnh kia bỗng nhiên dừng lại, người nọ nhìn về phía Tô Vũ, lộ vẻ kì quái hỏi: “Thôi Lãng Đại Minh phủ?”
Tô Vũ nhìn thoáng qua đối phương, hắn không quen, vì vậy chỉ gật đầu mà không nói gì.
“Đúc Binh sư mà cũng dám tới đây? Ngươi muốn chết à?”
Thanh niên lắc đầu, mở miệng khuyên: “Trở về đi! Kiềm chế một chút! Hai ngày nay Dục Hải bình nguyên đại loạn, Hoàng Đằng Đại Hạ phủ cũng bị người đuổi giết chạy trốn khắp nơi, Ngô Kỳ Đại Hạ phủ suýt nữa bị giết chết, một Đúc Binh sư như ngươi, còn mới vừa vào Lăng Vân tới đây làm gì?”
Tô Vũ tò mò hỏi: “Hoàng Đằng và Ngô Kỳ? Thực lực hai người bọn họ không yếu, họ cũng tới đây sao? Còn bị kẻ địch đuổi giết?”
“Đúng vậy, khi Ngô Kỳ là Đằng Không đã cắn chết một thiên tài Ma tộc, hiện giờ ca ca tên kia dẫn người tới trả thù bọn họ, đã ác chiến vài trận ở Dục Hải bình nguyên rồi.”
Thanh niên nhanh chóng nói: “Ta phải đi xem tình huống đây, tốt nhất là ngươi sớm trở về đi, ta không lãng phí thời gian với ngươi nữa!”
Dứt lời, thanh niên chợt lóe lên rồi biến mất.
Tô Vũ hét với lên: “Các hạ là ai?”
“Tống Nghệ Đại Tống phủ!”
Tô Vũ biết người này, là một vị thiên tài của Đại Tống phủ, cũng nằm trong bảng, có vẻ y muốn đi xem náo nhiệt.
“Ngô Kỳ, Hoàng Đằng?”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, vừa tới hắn đã nghe được tin tức về hai người bọn họ.
Ở Đại Hạ phủ, hắn đã nghe nói về Hoàng Đằng vô số lần.
Hoàng Đằng đang đứng đầu Địa bảng!
Không nghĩ tới y còn gặp phiền toái, bị người đuổi giết, bên này đúng là nguy hiểm thật.
Giờ phút này Tô Vũ không dám nói rằng chắc chắn trăm phần trăm mình có thể thắng Hoàng Đằng, bọn họ chưa từng giao thủ, có điều Tô Vũ không cảm thấy mình thua kém y quá nhiều.
Hắn lại đi tiếp hơn mười dặm.
Lướt qua núi non, hoàn cảnh mới đã mở ra trước mắt.
Bình nguyên mênh mông vô bờ!
Đi qua Đông Liệt Sơn là bình nguyên, hắn có thể nhìn thấy một vài thành trì hoặc là thành trấn mơ hồ, không biết ở đó có những ai.
Hắn có bản đồ, nhưng trên bản đồ không ghi chú tỉ mỉ về thành trì hay lịch sử của chúng.
Hồng Đô chỉ nhắc nhở Tô Vũ là có thành trì có thể ở lại nghỉ ngơi, nếu gặp nguy hiểm thì có thể vào thành trốn, mà cũng có thành ẩn chứa nguy hiểm, đừng tùy tiện vào thành.
“Dục Hải bình nguyên!”
Tô Vũ cảm thụ một chút, nguyên khí nồng đậm, tu luyện ở đây tốt hơn ở Nhân cảnh nhiều.
“Nơi đây không phải địa bàn của Nhân tộc!”
Hắn đang nghĩ ngợi, nơi xa, một phi hành thú nhanh chóng lao về phía hắn, ngay sau đó, một người toàn thân bao trùm áo giáp đỏ như máu ngồi trên phi hành thú dùng ý chí lực bao phủ hắn.
Tô Vũ khẽ nhíu mày, người kia nhìn lướt qua, nói ngôn ngữ chư thiên thông dụng: “Nhân tộc? Lần đầu tới đây à? Tiểu tử Nhân tộc, ngươi đã bị trưng dụng! Kể từ lúc này, ngươi chính là tù binh của Thiên Diệt thành!”
Tô Vũ dại ra, tình huống gì đây.
Ta vừa ra ngoài mà đã trở thành tù binh của ngươi ư?
Kẻ kia thực lực không yếu, Lăng Vân thất trọng, phi hành thú cũng là Lăng Vân cảnh.
Tô Vũ không quá lo lắng, chỉ cảm thấy kinh ngạc: “Thiên Diệt thành? Ta đã xem tư liệu, Thiên Diệt thành ở phía tây Dục Hải bình nguyên, gần chiến khu trung ương, sao lại tới đây bắt tù binh?”
Kẻ kia lãnh đạm đáp: “Tiểu tử, cường giả Nhân tộc không dạy ngươi rằng tại đây phải tôn trọng cường giả, tôn trọng quy củ nơi đây sao? Ở nơi này, dù là cường giả Vĩnh Hằng của Nhân tộc thì cũng không thể nhúng tay! Ngươi đã bị ta bắt làm tù binh! Nhanh lại đây…”
Tô Vũ khó hiểu, Thiên Diệt thành, mấu chốt là vừa mới gặp mặt, sao ngươi lại bắt ta làm tù binh làm gì?
“Ngươi bắt tù binh để làm gì?”
“Ngươi muốn chết sao?”
Bang!
Gã vừa dứt lời, Tô Vũ đã biến mất, một cây búa nện xuống, kẻ kia biến mất ngay tại chỗ, mà phi hành thú đã bị đập ngất, rơi xuống đất!
Cách đó không xa, kẻ mặc áo giáp kinh ngạc quát: “To gan!”
Không nghĩ tới đối phương cũng rất mạnh!
Một kích của Tô Vũ đánh cho con chim ngã xuống, hắn nhìn kẻ kia, ánh mắt quỷ dị, “Ngươi thuộc chủng tộc nào? Chạy nhanh thật.”
“Thật phách lối!”
Kẻ mặc áo giáp gầm lên, nhanh chóng biến mất, Tô Vũ lập tức di chuyển, chỗ hắn vừa đứng đã bị đánh nứt.
Mới vừa lùi lại vài bước, Tô Vũ lại cảm nhận được nguy cơ, nhanh chóng nghiêng đầu, viu, một cây kim xẹt qua tai hắn, đó là thứ vũ khí có năng lực ăn mòn.
Đến lúc này, thân ảnh kẻ mặc áo giáp mới hoàn toàn biến mất, trong chớp mắt, Tô Vũ đã cảm thấy hơi choáng váng, không nghĩ tới thứ kia lại có độc!
Má nó!
Ta vừa tới đã gặp phải cường giả rồi à?
Không, chẳng lẽ ở đây kẻ nào cũng là cường giả như vậy?
Cảm giác thật lợi hại!
Gia hỏa vừa nãy là Chiến Giả sao?
Thủ đoạn thật nhiều!
Tô Vũ vung chùy quét ngang bốn phía, ầm một tiếng, đánh cho kẻ kia hiện ra!
Có ngọc cảm ứng ở đây, tên kia không thể trốn được khỏi sự truy quét của Tô Vũ.
Vừa muốn tấn công đối phương, Tô Vũ lại thấy hoa mắt, đây là ảo cảnh!
“Văn Minh sư?”
Tô Vũ cả kinh, vừa tới đã gặp được Văn Minh sư?
Thần văn chữ “Máu” bùng nổ, phá ảo cảnh trong nháy mắt.
“Cái gì?”
Kẻ mặc áo giáp hoảng sợ, ảo cảnh gã dựng đã bị phá rồi?
Ngay sau đó, kẻ kia không dây dưa nữa, nhanh chóng chạy trốn, không phải gã cảm thấy không địch lại Tô Vũ, mà là không muốn dây dưa với một cường giả tại đây, bằng không không cẩn thận thì sẽ bị kẻ khác lợi dụng sơ hở.
Vốn cảm thấy tên Nhân tộc này tầm thường, thực lực không mạnh, nhưng ai biết thực lực đối phương lại cường hãn như thế, kẻ mặc áo giáp không muốn liều mạng giao chiến.
Tô Vũ nhíu mày, thầm mắng một tiếng rồi nhanh chóng độn không rời đi.
Chương 1275: Định Nguyên Thước
Một lát sau.
Tô Vũ dừng lại, giận dữ mắng mỏ: “Ta yếu lắm sao?”
Mới vừa tới nơi đã chịu thiệt.
Có lẽ đối phương chỉ là Lăng Vân thất trọng, kết quả hắn lại không làm được gì, lại còn chịu thiệt, là do hắn quá yếu đúng không?
Những kẻ ở Chư Thiên chiến trường đều cường đại như vậy à?
Cùng lúc đó.
Cách Tô Vũ không xa, bên một dòng sông, một đám người đang nghỉ ngơi, kẻ mặc áo giáp chợt xuất hiện, nơi đây có vài kẻ mặc áo giáp giống gã, có người thấy gã đã trở lại thì cười hỏi: “Hồng Khải, đi đâu chơi đấy? Tọa kỵ của ngươi đâu?”
“Mất rồi!”
Kẻ kia đáp một câu, sau đó phun tào: “Gặp được một cường giả Nhân tộc, thật xui xẻo!”
“Sơn Hải cảnh à?”
Đồng bạn an ủi: “Gặp Sơn Hải mà lông tóc vô thương, không tồi.”
“Không phải.”
Hồng Khải lắc đầu, “Không phải Sơn Hải, là Lăng Vân, không phải đám Hoàng Đằng, quả là Nhân tộc có không ít thiên tài, chưa từng nghe nói về gia hỏa này, thế nhưng hắn nện một búa suýt nữa làm ta choáng váng!”
“Búa?”
Những kẻ khác nhìn nhau, bọn họ không biết thiên tài Nhân tộc nào dùng búa.
Còn về chuyện Thôi Lãng xếp hạng cuối Hoàng bảng thì là Đúc Binh sư, mấy kẻ này không nghĩ đến hắn.
Tô Vũ cảm thấy mình thật xui xẻo.
Chính Hồng Khải cũng cảm thấy bản thân xui xẻo vô cùng!
Gã là Lăng Vân thất trọng, thiên tài cường giả trong Huyền bảng, từng đánh chết Lăng Vân cửu trọng, từng giao thủ với Sơn Hải, dù gã gặp Sơn Hải một vài trọng, tuy không thể vượt cấp giết người, những có thể an toàn trốn thoát.
Kết quả gặp một Lăng Vân sơ kỳ lại bị đối phương đập choáng, không thể không nhanh chóng rời đi, gã cảm thấy rất khó chịu.
“Hồng Khải, cần chúng ta hỗ trợ không?”
“Không cần!”
Hồng Khải cự tuyệt: “Đừng quan tâm đến hắn, hiện tại kẻ chúng ta phải đối phó không phải là hắn, mà là ấu long kia!”
Hồng Khải nói: “Long tộc mới là lựa chọn tốt nhất để làm tọa kỵ! Ấu long kia sắp thăng cấp Sơn Hải, bắt được nó thì sẽ có thể có thú cưỡi cấp bậc Sơn Hải!”
“Chúng ta không đủ nhân thủ, Long tộc vốn cường đại, hơn nữa tên kia còn thuộc Kim Long nhất tộc, chỉ đứng sau Thiên Long Tộc.
Rất khó đối phó.”
Hồng Khải gật đầu, nếu dễ đối phó thì đã không phiền toái như vậy.
Gã muốn bắt mấy tù binh để dụ dỗ ấu long này mắc mưu.
“Không sao, bắt vài kẻ làm mồi, có lẽ ấu long này mới rời Long giới không lâu, biết đâu có thể độc ngất nó!”
Còn Tô Vũ thì thực lực không yếu, thôi, bỏ qua, tránh làm hỏng chuyện của mình.
Gã không quá để ý chuyện vừa rồi.
Ở Dục Hải bình nguyên, gặp địch thủ, giao chiến một phen, nếu không chịu thiệt thì chẳng có vấn đề gì.
Hồng Khải không thèm để ý.
Nhưng Tô Vũ lại rất để ý.
Hắn khó chịu tột độ!
Má nó!
Ta vừa tới đã bị người ta đánh một trận, tuy không làm sao, nhưng vô duyên vô cớ bị đánh, hơn nữa đối phương còn chạy thoát, hắn không phục.
Ta còn chưa dùng bản lĩnh thật sự đâu!
“Kẻ mặc áo giáp kia… Ngươi chết chắc rồi!”
Tô Vũ nghiến răng nghiến lợi, ta là một kẻ lòng dạ hẹp hòi đấy, thì sao nào, gia hỏa kia, ngươi chết chắc với ta.
Không ai có thể cứu được ngươi!
Tâm tình tốt đẹp của hắn đã bị phá hủy.
“Cục lông nhỏ, ngửi hương vị cho ta, chúng ta đuổi theo tên kia!”
Cục lông nhỏ đang cuộn mình ngủ trong đầu hắn.
Nghe Tô Vũ ra lệnh thì nó lười biếng đứng lên ngáp một cái, mơ mơ màng màng tỉnh lại, mấy ngày nay Cục lông nhỏ không có việc gì làm, ngủ rất thoải mái.
Lúc này nghe Tô Vũ gọi, mũi nó giật giật, lên tiếng: “Bên trái, hương vị chưa tán đi!”
Tô Vũ không do dự, nhanh chóng trốn vào hư không, hóa thành một trận gió, biến mất trong chớp mắt.
Tên kia chết chắc rồi!
Lần này hắn tới Dục Hải bình nguyên, vừa ra cửa đã gặp bất lợi, nếu không làm thịt gã thì tâm tình sẽ không tốt, vậy thì không ổn đâu!
Trên bình nguyên rộng lớn, Tô Vũ nhanh chóng đuổi theo.
Ở nơi hoang vắng này gặp được đối thủ, hắn có chút kích động hưng phấn.
Bởi vì mới vừa tiếp xúc tên kia, Cục lông nhỏ dùng giác quan nhạy bén đuổi theo, không bao lâu, Tô Vũ đã nhận ra phía trước có người, nhanh chóng che lấp khí tức, che giấu hành tung, hóa thành dòng nước trốn vào con sông gần đó.
Trong sông, nước chảy cuồn cuộn.
Tô Vũ cứ để mặc bản thân trôi đi như vậy, lướt xuống hạ du.
Nhưng đúng lúc này, cảm giác nguy cơ nhàn nhạt dâng lên, thần văn chữ “Kiếp” nhảy lên một chút.
Tô Vũ cả kinh, nhanh chóng cảm ứng, trên ngọc cảm ứng rõ ràng biểu hiện ra một điểm sáng.
Lăng Vân!
Lăng Vân đỉnh phong!
Điểm sáng gần như ở ngay sát hắn, Tô Vũ giật mình, gần mình có một vị Lăng Vân đỉnh phong ư?
Đúng lúc này, trong dòng nước phía trước Tô Vũ, trong cơ thể một con cá lớn, một tiểu long kim sắc nằm trong đó, đột nhiên nó mở to hai mắt, từ trong cơ thể cá lớn nhìn khắp nơi xung quanh, trong mắt có vẻ giảo hoạt và nghi hoặc.
Nó cảm thấy có nguy cơ.
Tiểu Kim Long tra xét, do dự một hồi rồi không tra xét nữa.
Phòng ngừa bị người phát hiện.
Cùng lúc đó, con cá này tiếp tục bơi về hạ du, ở bờ biển, mơ hồ có vài khí tức truyền đến.
Trong lòng Tô Vũ rung động.
Hắn đã phát hiện cá lớn, gần như ở ngay cạnh hắn, lúc bấy giờ Tô Vũ hóa thân thành nước, phát động Toàn Quy liễm tức thuật.
Trong lòng hắn thầm chấn động, má nó!
Trong Dục Hải bình nguyên này sao lắm chuyện phiền toái như thế?
Hắn còn chưa trả thù, hiện tại đã gặp phải nguy hiểm.
Con cá bên cạnh kia là thứ gì?
Tô Vũ không dám tra xét, chỉ biết con cá đó hình như có thực lực Lăng Vân đỉnh phong, có điều không biết thực lực cụ thể ra sao, có khả năng Lăng Vân đỉnh phong chỉ là cảnh giới.
Quả nhiên, nơi chốn đều là nguy cơ.
Tô Vũ không dám lộn xộn, chỉ có thể lặng im chảy xuôi theo dòng nước.
Bên bờ sông, đám người Hồng Khải đang ngồi thương lượng.
Đột nhiên, có người quát khẽ: “Cẩn thận, độ nồng đậm của nguyên khí phụ cận tăng lên, cẩn thận có người ẩn núp đến đây!”
Kẻ đó nói ngôn ngữ thông dụng của chư thiên, kẻ đó cũng mặc áo giáp, nhưng không phải màu đỏ, mà là màu xanh lá.
Chiến sĩ áo giáp màu xanh lá cầm một thứ giống như cây thước, màu sắc của nó đang thay đổi.
Đám giáp chiến sĩ tụ tập lại.
Hồng Khải cũng ở bên cạnh, nghe vậy thì nhìn xung quanh, mau chóng phóng ý chí lực tra xét một phen, lớn tiếng quát: “Mọi người cẩn thận, Định Nguyên Thước của Thanh Khải sẽ không biến hóa vô cớ, nhất định đang có thứ gì đang tiến lại gần đây, mọi người chú ý!”
“Thanh Khải, ngươi tra xét xem nồng độ nguyên khí thế nào.”
Thanh Khải cắm thước vào nền đất, màu sắc không thay đổi nhiều.
Thanh Khải nhíu mày, lấy thước ra, nhanh chóng cắm vào hư không.
Vẫn không biến hóa gì.
Đột nhiên, kẻ này nhìn về phía mặt sông, quát: “Có kẻ tới đây, cẩn thận!”
Dứt lời, y nhắm thước đo vào con sông cách đó không xa, cắm thước xuống nước.
Thước lập tức đổi màu.
Cùng lúc đó!
Con cá bên cạnh Tô Vũ vỡ tung, tiểu Kim Long phá thân thể cá lớn bay lên, móng vuốt chộp về phía người gần nhất!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)
![[Dịch] Thần Ma Cửu Biến [Dịch] Thần Ma Cửu Biến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Than-Ma-Cuu-Bien.jpg)






